- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
- Tập 18 : Thái Độ Của Lãnh Thiên (2) (c171-c180)
[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 18 : Thái Độ Của Lãnh Thiên (2) (c171-c180)
❮ sautiếp ❯Chương 171: Thái Độ Của Lãnh Thiên (2)
Giá trị của mấy gian hàng này không thể nói là không lớn, mà phải nói là biến thái mới đúng, đối với Diệp gia mà nói thì đây cơ hồ là một khối tài sản vô cùng khổng lồ.
– Nào nào.
Lãnh Thiên phất tay:
– Diệp gia chủ các ngươi không cần phải khách khí, các ngươi chẳng những giúp Lam Nguyệt thành ta trừ hại, hôm nay lại còn chữa khỏi thương thế cho Hắc Trác thống lĩnh, nếu như các ngươi không nhận mấy gian hàng này thì chẳng phải khiến người ta nói Lãnh Thiên ta là kẻ lang tâm cẩu phế hay sao?
Lãnh Thiên cũng đã nói tới nước này rồi, mấy người Diệp Triển Hùng mà còn từ chối nữa thì chính là không chịu nể mặt, cho nên mấy người liên tục nói lời cảm ơn, kích động nhận lấy khế ước sang nhượng của mấy gian hàng này.
Bất quá nói thực thì mấy gian hàng quả thực là một dụ hoặc không thể cự tuyệt đối với người sắp phát triển nghiệp vụ đan dược như Diệp gia.
Tất cả gia chủ của những gia tộc khác nhìn thấy một màn này thì đều dùng ánh mắt hâm mộ nhìn về phía mấy người Diệp gia.
Diệp gia này đúng là sắp phát đạt rồi.
Trong lúc mọi người đang nói chuyện với nhau thì Lãnh Thiên đột nhiên xoay người lại, lạch cạch một cái, bình dưỡng tâm đan còn chưa dùng trên người Hắc Trác đột nhiên liền rơi xuống đất, vỡ tan nát, đan dược bên trong cũng bị nứt ra.
Lãnh Thiên vỗ trán một cái.
– Già rồi, tay chân không còn linh hoạt nữa, đan dược này cư nhiên bị rơi nứt rồi, Mộ Sơn, kêu người quét dọn sạch sẽ đi, đan dược bị dơ rồi cũng không thể dùng được nữa.
Gã xoay người, nhìn về phía Vương Hải.
– Vương Hải gia chủ, thật xin lỗi, đã uổng phí một mảnh khổ tâm của ngươi rồi.
– Nào có!
Vương Hải cố gắng cười hai tiếng, gương mặt đã trở nên vô cùng khó coi, âm trầm giống như có thể vắt ra nước.
Sắc mặt của mọi người cũng trở nên cổ quái.
Thành chủ Lãnh Thiên năm nay mặc dù chưa tới bốn mươi, nhưng cũng là cường giả địa võ sư nhị trọng, còn Hắc Trác thống lĩnh thì càng không cần phải nói, chính là võ giả địa võ sư tam trọng đỉnh phong, hai người này rõ ràng không thể nào sơ sảy đánh rơi đan dược được, dùng cái mông để nghĩ cũng biết cản bản là không thể nào, nhất định là hai người cố ý làm rồi.
Cho nên có thể thấy, tuy rằng còn chưa thể chứng thực viên dưỡng mạch đan này là thật hay giả, nhưng hành động của thành chủ Lãnh Thiên chính là chứng tỏ cho mọi người ở đây biết, gã tin lời Diệp Huyền đã nói.
Mọi người cũng biết, bắt đầu từ lúc Diệp Huyền trị hết thương thế của Hắc Trác thống lĩnh thì mặc kệ viên dưỡng mạch đan này có phải thật hay không, có độc hay không, cũng không còn quan trọng nữa.
Phần tiếp theo của yến hội, Diệp gia lập tức liền trở thành tâm điểm của cả đại sảnh, tất cả gia chủ của những gia tộc khác đều bước lên ân cần thăm hỏi, thái độ thành khẩn, cảnh tượng vô cùng náo nhiệt.
Có thể trở thành gia chủ của một gia tộc thì đều là người thông minh, sau chuyện hôm nay thì mọi người đã nhìn ra, mặc kệ sau này Vương gia và Chu gia làm gì, Diệp gia quật khởi ở Lam Nguyệt thành đã trở thành chuyện chắc chắn rồi.
Nếu đã như vậy thì cớ gì không ra tay sớm, kết một cái thiện duyên?
Yến hội diễn ra tới tận đêm khuya, lúc này rất nhiều khách khứa mới lần lượt giải tán.
Mấy người Hoa La Huyên và Lâm Hùng đương nhiên là đợi tới sau cùng mới theo mấy người Diệp gia cùng rời đi.
Về phần Vương gia và Chu gia thì đã không còn mặt mũi nào ở lại, nửa đường rút lui hết rồi.
Trên đường, mấy người Diệp Triển Hùng quả nhiên bội phục Diệp Huyền sát đất, sợ hãi cảm thán:
– Huyền nhi, kẻ sĩ ba ngày không gặp quả nhiên phải lau mắt mà nhìn, thực khó tin, ngay cả thương thế của Hắc Trác thống lĩnh ngươi cũng có thể trị hết dễ dàng như vậy.
Sao ngươi biết viên dưỡng mạch đan kia của Vương gia có vấn đề?
– Đúng đó, Huyền thiếu, nói thực, ngay cả ta cũng không nhìn ra viên dưỡng mạch đan kia có chỗ nào không ổn.
Hoa La Huyên cũng liên tục cười khổ.
Diệp Huyền hừ khẽ một tiếng:
– Dưỡng mạch đan đó là thật, cũng không có độc gì hết.
– Cái gì?
Sắc mặt của mọi người đều đại biến, vô cùng cổ quái.
Diệp Huyền cười hắc hắc:
– Nếu ta đã có thể chữa hết bệnh cho Hắc Trác thì tại sao phải để cho Vương gia giành được công lao đây, không tốn công sức gì cũng có được mấy gian hàng không phải rất tốt sao.
Hơn nữa hiện tại hình ảnh của Vương gia và Chu gia trong mắt Lãnh Thiên nhất định là cực kỳ xấu rồi.
Hoa La Huyên cười khổ:
– Huyền thiếu, ngươi là người đầu tiên dám giở trò trước mặt thành chủ Lãnh Thiên, Lãnh Thiên sở dĩ có thể đảm nhiệm chức vị thành chủ ở Lam Nguyệt thành, cũng là do hắn có quan hệ không nhỏ ở vương thành.
– Huyền nhi, thành chủ Lãnh Thiên liệu có nhìn ra điều gì không?
Diệp Triển Vân nhướng mày hỏi.
– Phụ thân, ngươi cho rằng thành chủ Lãnh Thiên không biết gì hết sao?
Diệp Huyền cười khẽ:
– Bắt đầu từ lúc ta chữa khỏi cho Hắc Trác thống lĩnh thì chuyện dưỡng mạch đan có độc hay không đã không còn quan trọng nữa, nó có độc thì đương nhiên là có độc, không có độc cũng phải biến thành có độc, bằng không ngươi cho rằng tại sao hắn phải đánh vỡ đan dược đây? Huống hồ gì chuyện Vương gia lấy dưỡng tâm ngọc kia tới hại Lãnh Dĩnh Oánh tiểu thư cũng xem như tội ác tày trời rồi.
– Ta tin tới ngày mai, chuyện xảy ra ở yến hội hôm nay sẽ truyền ra khắp Lam Nguyệt thành, hiện tại là lúc thanh danh của Vương gia và Chu gia yếu nhất, chuyện Diệp gia chúng ta cần làm chính là nhân cơ hội này triệt để hạ bệ bọn họ.
– Hoa hội trưởng, ngươi đã chuẩn bị xong chưa?
Trong mắt Diệp Huyền loé lên một đoàn tinh quang.
Hoa La Huyên cười gian:
– Huyền thiếu, ngươi cứ yên tâm đi, bắt đầu từ ngày mai, đan dược do hai nhà chúng ta nghiên cứu chế tạo sẽ đưa ra toàn diện, tới lúc đó Vương gia cứ chờ phải đi xin ăn đi.
Sáng sớm, trời cao khí sảng, ánh nắng sáng lạn.
Ánh nắng ấm áp, nhẹ nhàng phủ xuống Lam Nguyệt thành, mang tới cảm giác ấm áp cho cả thành trì.
Những người dân thường dĩ nhiên là bắt đầu cuộc sống của một ngày mới.
Bên trong thị trường giao dịch của Lam Nguyệt thành, từng đội mạo hiểm giả đang vội vàng mua sắm một ít nhu yếu phẩm, chuẩn bị đi vào hắc phong lĩnh tiến hành mạo hiểm.
Mà nơi mọi người tụ tập nhiều nhất đương nhiên là tiệm bán thuốc của Vương gia.
Rất đông mạo hiểm giả chen chúc cùng một chỗ, vây kín mít ở trước tiệm thuốc của Vương gia, một số mạo hiểm giả vì chen lấn mà sinh ra xích mích xô đẩy, thậm chí còn động tay động chân.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 172: Diệp Gia Phản Kích
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 173: Đặc Hiệu Hồi Huyết Đan. (1)
Diệp Triển Hùng đương nhiên sẽ không để ý xem người Vương gia nghĩ gì, gã mỉm cười, nhìn về phía những võ giả đang tụ tập ngày càng đông kia, cười lớn nói:
– Diệp gia ta xuất thân nghèo khó, đương nhiên biết rõ võ giả hành tẩu giang hồ khổ sở thế nào, cho nên tuy rằng trước kia Diệp gia ta buôn bán dược liệu, nhưng vẫn một mực nghiên cứu khai phá đan dược, muốn tạo phúc cho võ giả ở Lam Nguyệt thành.
Mấy năm nay, Diệp gia ta và hiệp hội luyện dược sư hợp tác cùng nhau, hy vọng có thể khai phá ra đủ loại đan dược có giá rẻ nhất, hiệu quả nhất dành cho các võ giả, hôm nay rốt cuộc cũng đã có được chút thành quả.
– Hôm nay, loại đan dược đầu tiên mà tiệm thuốc Diệp gia chúng ta đưa ra bán chính là một loại thánh dược chữa thương có tác dụng chữa thương vô cùng hiệu quả, tên gọi là đặc hiệu hồi huyết đan.
Đặc hiệu hồi huyết đan!
Tên vừa ra thì cả thị trường giao dịch lập tức liền sôi trào lên.
Hồi huyết đan chính là loại đan dược chữa thương phổ biến nhất trên thị trường hiện tại, một mực bị Vương gia lũng đoạn, công hiệu và giá cả của nó rành rành ở đó.
Nhưng hôm nay, Diệp gia lại cho ra mắt một loại đan dược tên là đặc hiệu hồi huyết đan, người sáng suốt nhìn một cái liền biết, tên của loại đan dược này của Diệp gia rõ ràng là cố ý nhằm vào hồi huyết đan của Vương gia nên mới đặt.
– Diệp gia này đúng là tự tìm đường chết.
Sắc mặt của Vương Quân trở nên tái mét, gã cũng nhìn ra, Diệp gia này vốn cũng không phải vì muốn bán đan dược gì, mà là muốn cướp chén cơm và thị trường của Vương gia bọn họ.
– Các vị…
Thấy mọi người đều ào ào nghị luận, Diệp Triển Hùng đầu tiên là ngừng lại một chút, lúc này mới mở miệng, cắt đứt mọi người bàn tán, mỉm cười nói:
– Có lẽ sẽ có rất nhiều người cảm thấy nghi hoặc với tên gọi đan dược này của Diệp gia ta, nhưng ta có thể nói rõ cho các ngươi biết, đặc hiệu hồi huyết đan của ta tuyệt đối không chỉ là gia công thêm một chút ở hồi huyết đan, mà là đổi mới thị trường đan dược liệu thương, lần đổi mới này có tiến bộ vượt bậc mang tính lịch sử.
– Bởi vì công hiệu của đặc hiệu hồi huyết đan của Diệp gia ta, so với hồi huyết đan vừa bình thường lại còn rác rưởi của những kẻ thương gia vô lương kia thì không phải mạnh hơn vài thành, mà là gấp đôi, thậm chí gấp ba, gấp năm lần!
Gấp đôi, gấp ba, thậm chí gấp năm lần!
Diệp Triển Hùng nói chuyện vô cùng khí phách, thanh âm vang vọng khắp thị trường giao dịch một hồi, đánh mạnh vào nội tâm của những người ở đây.
Trong nháy mắt, tất cả mọi người đều ngây người, trong đầu chỉ còn lại duy nhất một suy nghĩ….
Mẹ nó, Diệp gia này không phải đang khoác lác đấy chứ?
Quả thực, dựa theo lời Diệp Triển Hùng đã nói, mọi người không cách nào tưởng tượng ra được công hiệu của loại đặc hiệu hồi huyết đan này nữa rồi, công hiệu cỡ nào mới có thể đạt tới mức gấp đôi, gấp ba, hay gấp năm lần đây?
Không thể nào có loại đan dược như vậy được.
Diệp gia xác định không phải đang nói đùa? Không phải cố ý lừa mọi người?
Chính là, với địa vị của Diệp gia, cộng thêm danh tiếng của hiệp hội luyện dược sư, mọi người không dám tin bọn họ sẽ làm ra chuyện tự đập bể chiêu bài của mình được.
– Đặc hiệu hồi huyết đan do Diệp gia chúng ta nghiên cứu ra, nghiền nát ra bôi lên da thì có thể khiến cho miệng vết thương lập tức cầm máu, khép lại với tốc độ cực nhanh, nếu uống vào thì trong vòng từ một tới hai canh giờ có thể trị hết nội thương.
– Đương nhiên, căn cứ vào độ nghiêm trọng của vết thương khác nhau mà tốc độ hồi phục cũng khác nhau, nhưng cho dù là những người bị đứt gân gãy xương đi nữa, chỉ cần dùng một viên thuốc này của Diệp gia ta, chậm thì nửa ngày, nhiều thì hai ngày, nhất định cũng có thể khôi phục như cũ, hành tẩu như bay.
Mỗi một câu một chữ của Diệp Triển Hùng giống như tiếng chuông đồng vang vọng, đánh sâu vào trong lòng mọi người, rung động khiến bọn họ không kịp hồi phục tinh thần lại.
Trời ạ, nếu thật sự được như lời Diệp Triển Hùng nói thì công hiệu của đặc hiệu hồi huyết đan này so với những loại đan dược khác trên thị trưởng quả thực không chỉ mạnh hơn gấp ba gấp năm lần không thôi, nói như vậy là còn khiêm tốn lắm.
Đan dược như vậy xuất hiện thì ai còn đi mua hồi huyết đan khác làm gì nữa? Cho dù là hồi huyết đan thượng đẳng tốt nhất trên thị trường bán với giá bốn trăm huyền tệ thì sau khi dùng cũng phải cần tới ba ngày mới có thể khỏi hẳn.
Nhưng đối phương chỉ cần nửa ngày là được, giữa hai loại này, căn bản không cần nói nhiều.
So sánh hai loại với nhau thì hồi huyết đan trên thị trường hiện tại chính là rác rưởi!
Trong lòng tất cả mọi người đều nao nao.
Thử nghĩ đi, nếu quả thực có loại đan dược thế này thì khi bọn họ tới hắc phong lĩnh, khả năng an toàn sẽ tăng lên gấp mấy lần, đối với tất cả mọi người mà nói đều là thuốc cứu mạng.
– Hừ, Diệp gia chủ, ngươi khoác loác cũng ghê vậy, Diệp gia rõ ràng là không có một tên luyện dược sư nào, sao có thể luyện chế ra đan dược cỡ này được, khoác lác ai không biết nói, cũng đừng nói nhiều quá kẻo trở thành trò cười ở Lam Nguyệt thành ta!
Đúng lúc này một tiếng hừ lạnh vang lên, mấy người của Vương gia đi theo gia chủ Vương Hải tới, trên mặt mang theo vẻ khinh thường cười lạnh, trong giọng nói có ý cười nhạo trắng trợn.
Đúng nha, đan dược cỡ này Diệp gia thật sự có thể nghiên cứu chế tạo ra được sao?
Lời nói của Vương Hải tuy là khó nghe, nhưng cũng lập tức khiến cho không ít võ giả tỉnh ngộ, mạnh miệng ai mà không làm được? Còn có bản lĩnh thật sự thì chẳng được mấy ai.
– Ha ha.
Diệp Triển Hùng cười khẽ:
– Vương gia chủ quả nhiên là hăng hái, bất quá đã phiền ngươi lo lắng rồi, Diệp gia ta không giống như những gia tộc nào đó, ỷ vào việc nắm giữ thủ pháp luyện chế đặc biệt vài loại đan dược, lũng đoạn thị trường, hại người khác, tuỳ tiện tăng giá, kiếm tiền trên xương máu của võ giả khác, loại việc bất nhân bất nghĩa này Diệp gia ta khinh thường không thèm làm, cũng sẽ không làm.
– Còn việc Diệp gia ta có bản lĩnh hay không thì ta cũng không cần phải nói nhiều, chư vị có mặt ở đây sẽ tự có đánh giá.
Diệp Triển Hùng khoát tay, lập tức có vài tên quản sự của Diệp gia nhanh chóng mang vài cái hộp gỗ lên.
– Trong này chính ba loại đặc hiệu hồi huyết đan khác nhau của Diệp gia ta, tại hạ nói miệng không bằng chứng minh, không biết có vị dũng sĩ nào nguyện ý lên tự mình thử một lần?
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 174: Đặc Hiệu Hồi Huyết Đan. (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 175: Liên Tiếp Đưa Ra (1)
Bọn họ từng nghĩ tới rất nhiều giá, nhưng tuyệt đối không ngờ giá cả của đặc hiệu hồi huyết đan này cư nhiên lại có thể thấp tới vậy.
Giá của đan dược nhất phẩm, hiệu quả trị liệu lại ngang với đan dược nhị phẩm, chuyện tốt từ đâu tới thế này, quả thực là bánh thịt từ trên trời rơi xuống mà.
– Diệp gia chủ, ngươi không nói đùa chứ?
– Công hiệu tốt như vậy, giá tiền lại thấp thế này, ta thật không dám tin chút nào.
– Đúng đó, rẻ tới vậy, Diệp gia chủ, cho dù mắc một chút thì ta cũng chỉ mua đặc hiệu hồi huyết đan của Diệp gia các ngươi thôi.
– Đây không phải là chỉ bằng đan dược cùng cấp sao.
– Diệp gia chủ, khi nào thì mới bán, có thể đặt hàng trước không?
– Diệp gia chủ, ta đặt trước năm mươi viên!
– Ta muốn một trăm viên!
Hiện trường lập tức trở nên hỗn loạn, tất cả mọi người lập tức ý thức được, đan dược có giá cả thấp như vậy, tuyệt đối là lần cách mạng trong giới đan dược, đừng nói là giá tiền thấp như vậy, cho dù có mắc gấp đôi thì cũng khiến người ta phát điên tranh nhau mua.
Mọi người đều cho rằng sở dĩ Diệp gia ép giá thấp tới như vậy nhất định là vì muốn chèn ép Vương gia, đợi sau này lũng đoạn được thị trường rồi nhất định cũng sẽ tăng giá.
Cho nên vì có thể mua được nhiều đặc hiệu hồi huyết đan hơn lúc giá đang rẻ, tất cả mọi người đều liều mạng muốn tranh, cho dù có dốc cạn túi của mình cũng bằng lòng.
– Mọi người cứ bình tĩnh chớ nóng vội.
Diệp Triển Hùng giơ hai tay lên, cười nói:
– Chư vị, đặc hiệu hồi huyết đan này của chúng ta lát nữa sẽ bắt đầu bán, hơn nữa cam đoan số lượng hàng đủ để bán, hơn nữa, bây giờ ta xin hứa với chư vị một điều.
– Đặc hiệu hồi huyết đan của Diệp gia ta tuyệt đối sẽ không vô duyên vô cớ tăng giá, trừ phi thành phẩm linh dược tăng giá, bằng không chúng ta sẽ vĩnh viễn không tăng giá!
– Mọi người cũng biết, Diệp gia chúng ta chính là buôn bán linh dược, cho nên mọi người cũng không cần lo sẽ xuất hiện khả năng tăng giá này.
– Diệp gia ta là gia tộc có lương tâm, mục đích khi tiến quân vào thị trường đan dược này chính là vì muốn tạo phúc cho tất cả võ giả ở Lam Nguyệt thành, cho dù lời ít đi một chút, thiệt thòi một chút, cũng không sao hết.
Ta hy vọng, dưới sự hợp tác của Diệp gia ta và hiệp hội luyện dược sư, những võ giả táng thân trong miệng yêu thú ở hắc phong lĩnh mỗi năm có thể ít đi một chút, ta liền cảm thấy mãn nguyện rồi.
Diệp Triển Hùng biết rõ, sở dĩ hiệu quả của đặc hiệu hồi huyết đan tốt như vậy, hoàn toàn là nhờ vào công lao của đan phương do Diệp Huyền đưa ra.
Bởi vì có thêm thủ pháp luyện chế đặc biệt ở thành phẩm, cho nên giá cả tuyệt đối chỉ có thấp hơn chứ không cao hơn so với hồi huyết đan của Vương gia.
Giá tiền này nhìn qua thì thấy rất thấp, kì thực bọn họ đã kiếm lời được rất nhều rồi.
Phần hứa hẹn này lập tức khiến cho tất cả võ giả ở đây đều vui mừng, tất cả võ giả đều kiềm lòng không đặng mà vỗ tay thật lớn.
Không thể không nói, những lời này của Diệp Triển Hùng đã khiến mọi người ở đây vô cùng cảm động.
– Ô ô!
Tiểu Lục đứng bên cạnh Diệp Triển Hùng cũng bật khóc.
Đang lúc mọi người cảm thấy khó hiểu thì gã nức nở nói:
– Ta đang nhớ tới đoàn trưởng của chúng ta, nếu như không phải Vương gia chết tiệt kia bán hồi huyết đan thượng đẳng mắc như vậy, nếu như Diệp gia có thể tiến quân vào thị trường đan dược sớm hơn thì Thiên Ưng mạo hiểm đoàn của chúng ta trước đó cũng sẽ không diệt đoàn khi đi làm nhiệm vụ rồi.
Trong lòng của mọi người đều bị lời nói của Tiểu Lục khiến cho xúc động.
– Ta nhổ vào, sau khi lão tử về nhà sẽ ném hết hồi huyết đan của Vương gia vào hầm cầu.
– Nói đúng lắm, hở một tí là lại tăng giá, Vương gia đường đường là một trong tam đại gia tộc, so với gia tộc có lương tâm như Diệp gia thì đúng là không bằng chó má.
– Đúng lắm, gia tộc chó má như vậy, nếu như có thể thì sau này ta tuyệt đối không mua thứ gì của bọn họ nữa.
– Ta cũng vậy, mọi người cùng nhau tẩy chay đan dược của Vương gia đi.
Quần chúng đều kích động chửi bới Vương gia, khiến cho đám người Vương gia đứng kế bên nghe thấy liền mặt mày xanh mét, hận không thể tìm một cái lỗ chui xuống.
– Sao lại có thể như vậy?
Người của Vương gia nhìn thấy tất cả mọi việc thì trong lòng đều không thể chấp nhận nổi sự thực trước mặt.
Hồi huyết đan của Vương gia bọn họ một mực lũng đoạn thị trường đan dược cấp thấp bao lâu nay, không ngờ lại có người có thể đánh vào thị trường này của bọn họ.
Diệp gia xuất hiện khiến cho bọn họ nháy mắt từ thiên đường rơi xuống địa ngục.
– Gia chủ, không cần phải lo lắng, đan dược này của Diệp gia có công hiệu tốt như vậy, thành phẩm nhất định rất cao, bán thấp như vậy cũng là vì muốn chèn ép thị trường đan dược của Vương gia chúng ta mà thôi, nhất định không thể kiên trì được bao lâu đâu.
– Đúng vậy, bọn họ tuyệt đối là bán một viên thì lỗ một viên, để xem bọn họ có bao nhiêu tiền để bù lỗ.
– Chúng ta vẫn còn thị trường của hồi khí đan và tụ huyền đan, hai lĩnh vực này, cũng bị Vương gia chúng ta lũng đoạn mà.
Đám cao tầng trong Vương gia đều tự an ủi bản thân mình, xem như tìm điểm ký thác cho bản thân.
Bất quá, bọn họ tự an ủi cũng không giữ được bao lâu, bởi vì Diệp Triển Hùng đột nhiên lại la lớn:
– Chư vị, công hiệu của đặc hiệu hồi huyết đan này ra sao ta tin tất cả mọi người đều đã thấy rõ, giá cả thế nào thì trong lòng mọi người cũng biết cả rồi, chúng ta sẽ bắt đầu bán ra ngay.
Bất quá trước khi bán thì ta còn có một tin tốt muốn thông báo với mọi người.
Còn tin tốt nữa?
Hiện tại Diệp Triển Hùng đã có địa vị vô cùng cao thượng trong lòng của tất cả võ giả ở đây, cả đám đều nín thở ngưng thần, cẩn thận lắng nghe, để xem sau khi Diệp gia đã cho bọn họ một kinh hỉ lớn như vậy, rốt cuộc còn tin tốt gì muốn thông báo nữa.
Diệp Triển Hùng mỉm cười:
– Tin tốt này chính là, hôm nay, đan dược mà Diệp gia chúng ta đưa ra bán không chỉ có một mình đặc hiệu hồi huyết đan, ngoài ra, chúng ta còn đưa ra bán hai loại đan dược khác nữa, theo thứ tự là đặc hiệu hồi khí đan và đặc hiệu tụ huyền đan.
Cái gì? Còn ra mắt thêm hai loại đan dược nữa?
Hơn nữa còn là đặc hiệu hồi khí đan và đặc hiệu tụ huyền đan!
Tên của hai loạn đan dược này vừa nói ra thì người thông mình đều nhìn về phía Vương gia, Diệp gia này rõ ràng là muốn triệt để cướp hết thị trường của Vương gia.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 176: Liên Tiếp Đưa Ra (2)
Nghe thấy tin này thì trong lòng mọi người đột nhiên trở nên hưng phấn vô cùng, còn đám người Vương gia thì mặt mày tối sầm, sau đầu đột nhiên có cảm giác bị gió lạnh thổi qua.
Diệp gia này lai giả bất thiện!
Vương gia bọn họ sở dĩ có thể trở thành một trong tam đại gia tộc ở Lam Nguyệt thành, nắm giữ phần lớn thị trường đan dược chính là nhờ vào ba loại đan dược hồi huyết đan, hồi khí đan và tụ huyền đan của bọn họ, lũng đoạn tất cả thị trường đan dược cấp thấp.
Diệp gia chỉ đánh mỗi thị trường hồi huyết đan thì cũng không sao, nếu như ngay cả hồi khí đan và tụ huyền đan cũng bị đánh vào thì sẽ tạo thành đại nạn hậu quả khôn lường với Vương gia.
Diệp gia đây chính là muốn đuổi tận giết tuyệt đối với Vương gia bọn họ.
Bọn họ biết rõ, nếu như Diệp gia có thể đánh bại bọn họ ở thị trường của hai loại đan dược còn lại thì chờ đợi Vương gia tuyệt đối tận thế.
– Ha ha, Diệp gia chủ, ngươi cứ thoải mái đưa ra đi.
– Đúng đó, chỉ cần công hiệu của hai loại đan dược này của các ngươi không phải quá tệ, dù có kém Vương gia một bậc thì ta cũng chỉ mua của các ngươi thôi.
– Nói đúng lắm, gia tộc có lương tâm như Diệp gia, chúng ta không ủng hộ thì lẽ nào lại đi ủng hộ loại gia tộc lòng dạ hiểm độc như Vương gia hay sao?
– Để cho đan dược của Vương gia lăn vào đống rác hết đi.
Không chỉ là Vương gia, những võ giả ở đây nghĩ kĩ một chút cũng đều biết dụng ý của Diệp gia là gì, Diệp gia tung ra đan dược như vậy rõ ràng chính là muốn đả kích Vương gia.
Vương gia chính là dựa vào ba loại đan dược này để kiếm cơm.
Một khi thị trường ba loại đan dược này của Vương gia đều bị Diệp gia chiếm hết thì cái gọi là Vương gia của tam đại gia tộc sớm muộn gì cũng sẽ rơi xuống mà thôi.
Vì vậy có không ít võ giả vốn luôn ghét Vương gia lúc này đều lớn tiếng kêu lên, để khiêu khích Vương gia.
Diệp Triển Hùng giơ tay vẫy nhẹ, để cho mọi người đang ồn ào bình tĩnh lại, gã mỉm cười tự tin, thong thả nói:
– Chư vị cứ yên tâm đi, Diệp gia chúng ta đưa ra hai loại đan dược này tuyệt đối không phải là vì muốn chèn ép gia tộc nào đó mới làm, mà là vì muốn tranh thủ phúc lợi cho võ giả của Lam Nguyệt thành ta, hai loại đan dược này của chúng ta cũng đã cách tân so với đan dược có sẵn trên thị trường.
Lại là cách tân?
Tất cả mọi người nhìn không chớp mắt, nín thở chờ nghe.
– Mọi người đều biết, hồi khí đan trên thị trường hiện tốt nhất cũng chỉ có thể khôi phục được có bốn thành huyền khí, mà trong vòng một canh giờ lại không thể uống tiếp, còn đặc hiệu hồi khí đan của chúng ta đưa ra, loại tệ nhất cũng đã có thể khôi phục được bốn thành huyền khí, hơn nữa ngay cả thời gian chờ cũng rút ngắn xuống còn nửa canh giờ, về phần trung đẳng thì có thể khôi phục được năm thành huyền khí, thượng đẳng thì có thể khôi phục được sáu thành, hơn nữa đều là nửa canh giờ thì có thể tiếp tục dùng.
– Cái gì? Loại tệ nhất cũng có thể khôi phục tới bốn thành?
– Tốt nhất có thể khôi phục được sáu thành, hơn nữa sau nửa canh giờ thì có thể dùng tiếp?
– Trời ạ, là thật sao? Nếu như lúc ra ngoài giết yêu thú mỗi đoàn đội đều có vài viên hồi khí đan như vậy thì khả năng sống sót sẽ tăng lên rất nhiều.
Mọi người đều bị chấn kinh, ai mà không biết, hồi khí đan của Vương gia đã là hồi khí đan tốt nhất trên thị trường rồi, nhưng trình độ khôi phục của bọn họ cũng chi có hai thành, ba thành và bốn thành mà thôi, còn của Diệp gia chính là bốn thành, năm thành và sáu thành.
Quan trọng nhất chính là của Vương gia thì cần một canh giờ sau mới có thể uống tiếp, còn Diệp gia thì chỉ cần có nửa canh giờ.
Điều này đối với những võ giả xuất môn ra ngoài căn bản chính là lương dược cần phải có.
– Diệp gia chủ, đặc hiệu hồi khí đan này rốt cuộc bán bao nhiêu?
– Đúng đó, giá tiền chắc sẽ không quá đắt đấy chứ?
Lúc đầu, mọi người đã thấy được đặc hiệu hồi huyết đan nên cũng không quá mong chờ gì vào hai loại đan dược còn lại, nhưng sau khi nghe Diệp Triển Hùng giải thích xong thì tất cả đều trở nên điên cuồng.
Lấy tính tình của Diệp gia, nếu đã bán đặc hiệu hồi huyết đan này rẻ như vậy thì đặc hiệu hồi khí đan này chắc cũng không tới mức đắt thái quá đâu nhỉ?
Đương nhiên, nếu như thật sự đắt hơn một chút thì cũng không sao, tất cả mọi người đã quyết định, cho dù có táng gia bại sản cũng phải mua loại đặc hiệu hồi khí đan này chứ không thèm mua hồi khí đan của Vương gia nữa.
Thời gian hạn chế dùng tiếp giữa nửa canh giờ và một canh giờ thật sự là chênh lệch quá lớn, khôi phục hai thành và bốn thành thì không khác gì nghiêng trời lệch đất, ở trong núi rừng thì đây chính là vật bảo mệnh.
Dù là võ giả nghèo hơn nữa thì cũng không thể tiết kiệm tiền ở cái này được.
Diệp Triển Hùng mỉm cười:
– Diệp gia chúng ta là gia tộc có lương tâm, giá tiền của đan dược này đương nhiên là nằm trong phạm vị có thể thừa nhận của mọi người rồi.
– Đặc hiệu hồi khí đan khôi phục bốn thành, Diệp gia chúng ta bán bằng giá với loại khôi phục ba thành trên thị trường, còn năm thành thì bằng giá với loại bốn thành trên thị trường, còn phần sáu thành thì gấp rưỡi loại năm thành.
Khôi phục bốn thành giá chỉ bằng với loại khôi phục ba thành trên thị trường!
Giá này vừa công bố thì tất cả mọi người đều sợ ngây người.
Mẹ ơi, vậy thì rẻ quá rồi.
Khôi phục một thành đối với những võ giả đang mạo hiểm tuyệt đối có thể quyết định sống còn trong những lúc nguy cấp, ý nghĩa vô cùng trọng đại.
Trong suy nghĩ của mọi người đặc hiệu hồi huyết đan khôi phục bốn thành của Diệp gia cho dù có mắc hơn gấp đôi so với hồi khí đan bốn thành trên thị trường thì cũng sẽ có rất nhiều người mua, bởi vì thời gian hạn chế dùng tiếp của Diệp gia chỉ có nửa canh giờ mà thôi.
Bây giờ đã không đắt thì thôi, lại còn rẻ hơn nữa, đây quả thực… quả thực là chúa cứu thế do ông trời phái xuống mà.
Nếu thật sự là vậy thì ai còn đi mua hồi khí đan bình thường trên thị trường làm gì nữa? Tuyệt đối là nhét hết chúng nó vào trong thùng rác, không chừa một viên cho rồi.
– Diệp gia chủ, khi nào thì mở bán? Ta muốn mua năm mươi viên!
– Ta muốn hai mươi viên!
– Ta muốn một trăm viên!
Cả đám võ giả lập tức kích động ùa lên.
Nhưng vẫn có vài võ giả tâm tư sâu sắc, mở miệng nói:
– Diệp gia chủ, Diệp gia các ngươi không phải còn đưa ra một loại đặc hiệu tụ huyền đan sao? Rốt cuộc công hiệu của loại đặc hiệu tụ huyền đan này như thế nào?
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 177: Điên Cuồng Tranh Mua (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 178: Điên Cuồng Tranh Mua (2)
Nhất thời, phía trước tiệm thuốc của Diệp gia chật kín không trống một chỗ, ngược lại trước tiệm thuốc của Vương gia thì hầu như không có bóng người nào, còn đám tiểu nhị đứng trước quầy hàng của Chu gia cũng trợn tròn mắt.
Bởi vì vốn có không ít mạo hiểm gia bán các loại tài liệu như yêu đan cho Chu gia bọn họ lúc này đều đã chạy hết qua cửa tiệm của Diệp gia, đều chủ động muốn bán giá rẻ hết cho Diệp gia, tràng cảnh này quả thực khiến người ta xem đủ rồi.
Diệp gia ra ba chiêu, tung ra ba loại đan dược đặc biệt, mức độ đả kích của nó chẳng những đánh cho Vương gia nháy mắt choáng váng mà còn đánh cho Chu gia thất điên bát đảo, nhất thời cũng trở nên thẫn thờ.
Trước tiệm thuốc của Vương gia, sắc mặt của mấy người Vương Hải đã trở nên xanh mét, chỉ cảm thấy não sung huyết, có cảm giác chóng mặt muốn ngã.
Gã biết rõ, một chiêu này của Diệp gia giống như một đao tuyệt mệnh của sát thủ, đã hung hăng đâm mạnh vào trái tim của Vương gia bọn họ.
Vương gia bọn họ đã tới thời khắc nguy hiểm nhất suốt mấy trăm năm qua.
– Gia chủ, chúng ta… bây giờ chúng ta phải làm gì đây?
– Diệp gia này tìm đâu ra ba loại đan dược kia chứ, thật đúng là không thể tin nổi.
– Đáng chết, đúng là đáng chết, Diệp gia đây là muốn đuổi tận giết tuyệt Vương gia chúng ta, chúng ta không thể khoanh tay chịu chết được.
Vương Hải hít sâu một hơi, miễn cưỡng khiến cho mình khôi phục tỉnh táo, nhưng vẫn có cảm giác choáng váng, xanh mặt, trầm giọng nói:
– Đi, chúng ta về gia tộc trước, sau đó lại quyết định sau.
Bên phía tiệm thuốc của Diệp gia, mấy người Diệp Triển Hùng thấy bộ dạng Vương Hải chật vật bỏ đi thì trong lòng cảm thấy vô cùng hãnh diện.
– Diệp gia chủ, chúng ta qua một bên nói chuyện.
– Diệp gia chủ, ha ha, ta đã sớm biết Diệp gia các ngươi sẽ thăng tiến rất nhanh mà.
Ngoại trừ những võ giả kia ra thì cao tầng của những gia tộc khác ở thị trường giao dịch cũng đều đi tới, nhiệt tình chào hỏi mấy người Diệp Triển Hùng để kéo giao tình.
Diệp gia hôm nay vừa tung chiêu này ra, kết hợp với những chuyện đã xảy ra ở phủ thành chủ hôm qua, gần như tất cả gia tộc đều biết Lam Nguyệt thành sắp đổi gió rồi.
Vù!
Giống như một trận gió xuân quét qua.
Không chỉ thị trường giao dịch, chỉ nửa canh giờ sau, tất cả mọi người ở Lam Nguyệt thành đều biết việc làm của Diệp gia hôm nay.
Công hiệu của ba loại đan dược này vừa nói ra còn có người không tin nổi, còn cho là nói đùa.
Nhưng chờ tới lúc bọn họ đi ra đường, lại phát hiện, bên cạnh cửa hàng của Vương gia và Chu gia đều có một cửa hàng của Diệp gia, đều bị rất nhiều võ giả bu đông nghẹt, tràng cảnh kia quả thực còn náo nhiệt hưng phấn hơn cả đánh tiết gà.
Còn quầy hàng ở hiệp hội luyện dược sư thì cũng bày đầy đan dược mới ra, người chen chúc chật ních trong đại sảnh, gần như không có chỗ đặt chân.
Những người thuộc nhóm đầu tiên mua được đan dược đều mang lòng bán tín bán nghi dùng thử.
Vừa thử xong liền khiến bọn họ hoảng sợ hơn nữa, công hiệu của ba loại đan dược mà Diệp gia đưa ra này không hề yếu hơn so với những gì bọn họ tuyên truyền, thậm chí còn tốt hơn nữa.
Phát hiện này thoáng chốc khiến cho tất cả võ giả đều điên cuồng lên, một ít võ giả vốn đã mua từ vài chục tới vài trăm viên đan dược đều gom hết vốn liếng của mình ra để mua thêm nhiều hơn nữa.
Đan dược có hiệu quả trị liệu tốt như vậy, lại còn vô cùng rẻ, cho dù tạm thời không cần dùng tới thì để dành phòng thân cũng rất tốt.
Mặc dù vì ngày hôm nay, Diệp gia và hiệp hội luyện dược sư đã chuẩn bị rất nhiều, nhưng sức nóng này đủ để cho mấy người Hoa La Huyên lắp bắp kinh hãi.
Vì để cho đan dược không tới nổi bán hết sạch không còn hàng, cuối cùng ngay cả Hoa La Huyên cũng tự mình ra sân, cùng với rất nhiều luyện dược sư khác của hiệp hội luyện dược sư, một lần luyện chế trên trăm lô đan dược.
Dù sao thì Hoa La Huyên cũng là luyện dược sư tam phẩm, có lão chủ trì, tốc độ xuất đan lập tức nhanh lên gấp bội.
Đại lượng đan dược đổ ra ầm ầm trong dây chuyền sản xuất.
Mới nửa ngày thôi, Hoa La Huyên gần như không được nghỉ lấy một giây, cả người đã luyện ra bao nhiêu đan dược, khiến cho luyện dược sư tam phẩm như lão thật sự là mệt chết đi được.
Về phần những luyện dược sư nhất phẩm kia thậm chí đã mệt tới mức không đứng dậy nổi rồi.
Mà trong quá trình nghỉ ngơi, không ít luyện dược sư đều giật mình phát hiện, loại luyện chế phối hợp cường độ cao này lại khiến cho huyền thức của bọn họ trong vòng nửa ngày lại tăng trưởng thêm một chút.
Thậm chí ngay cả thủ pháp luyện dược cũng thuần thục không ít.
Phát hiện này lập tức cho các luyện dược sư này trở nên điên cuồng.
Bất kỳ một tên ngu ngốc nào cũng biết, luyện dược sư muốn tăng trưởng huyền thức là chuyện khó khăn tới mức nào, cho dù là một tia nhỏ nhoi thôi cũng phải tu luyện tới mấy tháng.
Nhưng trong quá trình hợp tác luyện chế đan dược này, chỉ mới nửa ngày thôi thì bọn họ đã tiến triển bằng với hai ba tháng lúc bình thường rồi, đây quả thực là máy gian lận, cả đám thoáng chốc liền trở nên điên cuồng.
Vốn bọn họ luyện chế loại đan dược cấp thấp này cũng là vì đã ký hiệp nghị với hiệp hội luyện dược sư, vì kiếm tiền.
Nhưng bây giờ biết rõ phương pháp thần kỳ này cư nhiên có thể đề thăng thực lực của bọn họ, lần này căn bản không cần Hoa La Huyên và Chu Hoa Dung mở miệng hối thúc, chỉ mới nghỉ ngơi vài phút thôi thì tất cả các luyện dược sư đều chủ động yêu cầu làm tiếp.
Ánh mắt của bọn họ nóng rực, so với mấy võ giả hăng như đánh tiết gà ngoài kia thì gần như chẳng khác gì nhau.
Kết quả chính là ——
Chỉ nửa ngày thôi, đan dược Diệp gia liền tràn ngập khắp Lam Nguyệt thành, đã trở thành hiện tượng của Lam Nguyệt thành.
Khi Diệp gia đang bàn chuyện phi thường náo nhiệt cùng hiệp hội luyện dược sư.
Thì ở phủ đệ Vương gia, không khí chính là một mảnh âm trầm và nặng nề.
Bởi vì sau khi thống kê xong thì cả nửa ngày hôm nay, đan dược của Vương gia bọn họ cư nhiên chỉ bán được chưa tới một phần trăm của ngày thường.
Mà số đan dược bán được đó chính là trước khi Diệp gia khai trương cửa hàng, có một số võ giả không biết chuyện mới tới mua.
Sau này, cửa tiệm có vị trí tốt nhất trong thành của Vương gia, suốt một canh giờ, thậm chí ngay cả một viên cũng không bán được.
Số liệu thế này lập tức khiến cho người của Vương gia càng thêm nặng trĩu lòng, như có một ngọn núi lớn đè lên.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 179: Thủ Đoạn Của Vương Gia
Giống như một cái bóng khổng lồ nháy mắt liền giáng xuống trên đầu tất cả thành viên Vương gia, khiến cho mọi người cảm thấy hít thở khó khăn, khủng hoảng như sắp tới ngày tận thế.
Trong phòng nghị sự của Vương gia, tất cả cao tầng đều tụ tập đông đủ.
Ở trước mặt bọn họ, đặt vài cái bình sứ, bên trong đều là ba loại đan dược do Diệp gia sản xuất.
Một vị lão giả đang cẩn thận quan sát và phân tích ba loại đan dược này, nửa ngày không nói gì!
Vương Hải rốt cuộc nhịn không được mà mở miệng:
– Tịch Lâm đại sư, rốt cuộc công hiệu của ba loại đan dược này thế nào?
Người này chính là luyện dược sư thủ tịch của Vương gia, Tịch Lâm là luyện dược sư nhị phẩm.
– Ai, Vương Hải gia chủ, ba loại đan dược này của Diệp gia quả thực là thần tích, lão phu luyện đan bao nhiêu năm rồi, lần đầu tiên thấy được đan dược nghịch thiên thế này, công hiệu của ba loại đan dược này sợ là còn tốt hơn so với những gì họ đã tuyên truyền.
Tịch Lâm liên tục cảm khái, trên mặt đầy vẻ khiếp sợ.
– Tịch Lâm đại sư, không biết Vương gia chúng ta có thể luyện chế ra những loại đan dược này được không?
– Khó, khó như lên trời.
Tịch Lâm lắc đầu:
– Ba loại đan dược này thoạt nhìn không khác gì với đan dược do Vương gia ta luyện chế ra, chính là đề cao công hiệu hơn một chút, thực ra, thành phần bên trong lại thay đổi rất nhiều, lấy thực lực của lão phu, muốn nghiên cứu ra được thì e là rất khó… huống hồ gì không chỉ đan phương mà thủ pháp luyện chế cũng có thay đổi, Vương gia chúng ta muốn luyện chế ra được thì phải biết rõ đan phương và thủ pháp luyện chế mới được, bằng không thì vô dụng.
– Chết tiệt, Diệp gia này từ khi nào lại có được đan dược cỡ này chứ, nhất định là do Hoa La Huyên của hiệp hội luyện dược sư giở trò.
Vương Tuyên nghiến răng nghiến lời, vẻ mặt đầy hận thù.
Tịch Lâm lắc đầu mở miệng nói:
– Vương Tuyên trưởng lão, thứ cho ta nói thẳng, đan dược cỡ này, căn bản chính là một loại cách mạng đan dược mới, lấy thực lực của Hoa La Huyên thì chắc là cũng không nghiên cứu ra được đâu, sau lưng lão nhất định vẫn còn một luyện dược sư cường đại hơn.
– Cái gì?
Mấy người Vương Hải nhìn nhau, đều lộ ra vẻ khiếp sợ.
Địa vị của luyện dược sư trên đại lục này là gần bằng với luyện hồn sư.
Luyện dược sư tam phẩm như Hoa La Huyên, là hội trưởng của hiệp hội luyện dược sư tại Lam Nguyệt thành đã xem như là luyện dược sư cường đại nhất, đủ để chống lại cùng Vương gia rồi.
Nhưng Tịch Lâm lại nói sau lưng Diệp gia vẫn còn luyện dược sư còn cường đại hơn cả Hoa La Huyên, điều này là thế nào?
Trong lúc nhất thời, trong lòng mấy người Vương Hải đột nhiên sinh ra một tia sợ hãi, thậm chí còn có chút hối hận vì đã đối địch với Diệp gia.
Nhưng chuyện đã đi tới nước này rồi, Vương gia có hối hận cỡ nào đi nữa thì căn bản cũng đã không kịp nữa.
Hành động của Diệp gia hôm nay đã hoàn toàn đánh tới chỗ hiểm của Vương gia bọn họ, nếu như không trả đòn thì Vương gia của bọn họ chỉ còn nước đối mặt với diệt vong.
– Mặc kệ là ai đứng sau lưng Diệp gia, Vương gia chúng ta cũng không thể để cho bọn họ phát triển lớn mạnh hơn được, nếu không thì Vương gia ta chỉ còn một đường chết mà thôi.
– Đúng vậy, Hoa La Huyên là luyện dược sư cung đình của vương quốc, quen biết với luyện dược sư cường đại nào đó cũng không phải chuyện lạ, nói không chừng đan phương của lão chính là lấy được từ chỗ của luyện dược sư cung đình khác đó.
– Việc cấp bách hiện tại chính là chúng ta phải phá vỡ đại thế của Diệp gia, không thể để cho bọn họ tiếp tục ngông cuồng như vậy, bằng không thì không tới nửa năm, cơ nghiệp của Vương gia ta sẽ bị huỷ hoại.
Một đám trưởng lão Vương gia đều mở miệng, trong mắt loé ra sát khí bén nhọn.
Vương gia có thể đứng vững ở Lam Nguyệt thành mấy trăm năm cũng không phải chỉ là nhờ dựa vào thủ đoạn buôn bán cường đại, trong khung còn mang theo máu bạo lực, hôm nay tuy rằng Diệp gia đã chiếm được ưu thế, nhưng bọn họ không ai lùi bước.
– Diệp gia hôm nay đã cấu kết cùng với hiệp hội luyện dược sư, hơn nữa còn có phủ thành chủ làm chỗ dựa, ở trên mặt đan dược thì Vương gia chúng ta đã triệt để rơi xuống thế hạ phong, nếu muốn đánh bại Diệp gia thì phải diệt từ gốc lên.
– Đan dược của Diệp gia chính là dựa vào ruộng thuốc của Diệp gia bọn họ và luyện dược sư của hiệp hội luyện dược sư, hiệp hội luyện dược sư thì Vương gia chúng ta không thể động thủ, nhưng ruộng thuốc của Diệp gia bọn họ thì Vương gia chúng ta lại có thể phá huỷ hoàn toàn.
– Đúng vậy, chỉ cần huỷ đi tất cả dược liệu của Diệp gia thì cho dù bọn họ có đan phương tốt tới mấy cũng không làm được gì.
Đám người Vương Hải liếc nhìn nhau, khoé miệng nhếch lên cười lạnh.
– Gia chủ, trải qua trận chiến lần trước, Diệp gia vô cùng cẩn thận canh phòng ruộng thuốc của mình, ngay cả Huyết Đao trại cũng không thể phá được, chỉ sợ những thế lực mã tặc khác ở Lam Nguyệt thành ta đã không ai dám động thủ với Diệp gia nữa rồi.
Vương Hải cười lạnh:
– Không cần những thế lực mã tặc khác làm gì, lần này Vương gia chúng ta tự mình động thủ, đương nhiên, cũng phải cùng liên thủ với Chu gia, ta tin rằng Chu gia bọn họ cũng sẽ vui vẻ đồng ý.
– Đúng vậy, việc buôn bán yêu đan của Chu gia cũng bị Diệp gia phá tơi tả, phỏng chừng bây giờ bọn họ cũng đang tức giận lắm.
– Lập tức phái người liên lạc với Chu gia.
Ánh mắt Vương Hải lạnh xuống, nhìn qua bên cạnh:
– Vương Tuyên, lần này đội ngũ của Vương gia chúng ta sẽ để ngươi dẫn đầu được không? Ta sẽ phái tứ trưởng lão, thất trưởng lão và bát trưởng lão theo giúp ngươi, ta muốn để cho Diệp gia vĩnh viễn không còn cơ hội xoay người.
– Yên tâm đi.
Vương Tuyên cười tàn nhẫn, ánh mắt dữ tợn nói:
– Đại ca, lần này ta chẳng những muốn huỷ hết ruộng thuốc của Diệp gia, mà còn phải diệt hết toàn bộ đệ tử Diệp gia.
Vương Hải nhắc nhở:
– Nghe nói lão thất phu Diệp Phách Thiên của Diệp gia là cường giả địa võ sư nhị trọng, nhị đệ ngươi phải chú ý một chút.
Vương Tuyên cười khinh khỉnh:
– Đại ca cứ yên tâm đi, lão thất phu cỡ này một mình ta cũng có thể ứng phó được, huống hồ gì những cao thủ khác của Diệp gia đều đã tới Lam Nguyệt thành, lần này Vương gia chúng ta liên thủ với Chu gia, xuất động nhiều cường giả như vậy, giết một cái Diệp gia như vậy dễ như trở bàn tay.
Trên mặt Vương Tuyên đầy vẻ khinh miệt.
– Dám đối nghịch với Vương gia ta, là Diệp gia bọn họ tự tìm đường chết.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 180: Diệt Huyền Phi Đao (1)
– Ha ha, để cho đám người Diệp Triển Hùng đắc ý vài ngày trước đi, sau đó lại đón tin dữ mấy ngày nữa.
– Ha ha ha.
Tất cả cường giả của Vương gia trong phòng nghị sự đều cười lớn đầy hung tợn.
Đến nửa đêm, Vương gia và Chu gia đột nhiên có bảy tám bóng người mặc y phục dạ hành lặng lẽ không một tiếng động, lướt đi như quỷ mị, im lặng biến mất ngoài Lam Nguyệt thành.
Hai ngày sau, Diệp gia và hiệp hội luyện dược sư một mực bận rộn, khí thế ngất trời.
Sau khi làm xong mọi việc thì Diệp Huyền cũng nhốt mình trong phòng luyện chế ở hiệp hội luyện dược sư.
Ở trước mặt hắn, trận pháp đều đã mở ra toàn diện, từng ngọn lửa nồng đậm không ngừng thiêu đốt một khối cương thiết màu đen.
Cương thiết bình thường mà bị ngọn lựa cường đại thế này thiêu đốt thì đã sớm tan ra thành chất lỏng rồi, nhưng khối cương thiết này chỉ mới đỏ lên một chút, giống như không hề biến hoá chút nào.
– Hồn huyền cương này đúng là cứng thật, dựa vào mấy cái chân hoả này thì biết phải luyện hoá tới khi nào đây.
Diệp Huyền im lặng bĩu môi.
Hồn huyền cương là một trong những loại tài liệu cứng rắn nhất, vô kiên bất tồi, chỉ so cường độ thôi thì còn đáng sợ hơn cả tinh thần vẫn thạch, hơn gấp bội so với huyền thiết.
– Chỉ dựa vào cường độ của trận pháp chân hoả cấp ba thế này chỉ sợ là không tốn bảy tám ngày thì căn bản không thể hoà tan lỏng ra được, ta không có nhiều thời gian như vậy để lãng phí.
Diệp Huyền thì thào tự nói, hai tay không ngừng kết xuất ra những loại ấn quyết phức tạp, theo hắn đánh ra ấn quyết, chân hoả trong trận pháp liền trở nên nồng đậm hơn, năng lượng tụ tập lại một chỗ như sóng biển dâng cao, che kín khối hồn huyền cương nho nhỏ ở trên giữa không trung.
Hồn huyền cương mới lúc nãy không chút sứt mẻ, nay lập tức phát ra thanh âm xèo xèo, toàn thân bắt đầu biến thành màu đỏ hồng.
Ngay sau đó, trong miệng Diệp Huyền lẩm nhẩm, từng đạo huyền quyết không ngừng tiến nhập vào trong hồn huyền cương, bắt đầu loại bỏ tạp chất bên trong.
Động tác của Diệp Huyền nhu hoà mà ưu mỹ, giống như đang chế tạo một tác phẩm nghệ thuật, khả năng khống chế tinh tế tiết tấu và động tác đã đạt tới cảnh giới đăng phong tạo cực.
Một mực luyện hoá suốt mấy canh giờ, hồn huyền cương vốn là một màu đen sẫm thì nay lại phát ra quang mang màu xanh tím, giống như một viên tinh cầu màu xanh tím, xinh đẹp vô cùng.
Nếu như có một luyện khí đại sư nhìn thấy màn này thì nhất định sẽ thất kinh.
Quá trình loại bỏ tạp chất của hồn huyền cương hết sức phức tạp, nói tóm lại, có thể luyện chế ra hồn huyền cương có độ thuần khiết chừng chín mươi tám phần trăm đã là kinh khủng lắm rồi, còn Diệp Huyền cư nhiên lại có thể luyện chế hồn huyền cương thành màu xanh tím thế này, chỉ có hồn huyền cương có độ thuần khiết một trăm phần trăm thì mới phát ra màu này.
Diệp Huyền bất mãn bĩu môi.
– Luyện hoá mấy canh giờ, cuối cùng cũng có thể loại bỏ hoàn toàn tạp chất trong hồn huyền cương này rồi, bây giờ bắt đầu tạo thành thôi.
Trong mắt hắn loé lên tinh quang, khẽ quát một tiếng, hai tay đột nhiên biến ảo thành một phiến hắc ảnh, từng đạo huyền thức và hồn thức đột nhiên chui vào bên trong hồn huyền cương màu xanh tím đã được chân hoả ngưng luyện kia.
Khối hồn huyền cương nho nhỏ bằng nắm tay đột nhiên bị chia làm ba, không ngừng xoay tròn kịch liệt trên không trung, đồng thời dưới sự điều khiển của nguyên lực, dần dần kéo thành một thanh phi đao màu xanh tím dài dài.
– Hây!
Diệp Huyền chợt quát lên một tiếng, hai tay đột nhiên nhấc lên:
– Ngưng!
Vèo vèo vèo!
Ba thanh phi đao toả ra quang mang màu xanh sẫm nháy mắt liền rơi vào trong tay của Diệp Huyền.
– Hô!
Diệp Huyền thở phào một hơi, cả người liền mềm oặt ra không còn chút sức nào, sắc mặt tái nhợt vô cùng khó coi.
– Thật là mệt chết ta mà, luyện chế hồn huyền cương này đúng là mệt quá, xem ra sau này có cơ hội thì ta phải đi tìm thiên hoả mới được, nếu như có thiên hoả thì chỉ cần vài phút là xong rồi.
Nếu để cho luyện khí đại sư khác nghe thấy lời này của hắn thì tuyệt đối ngay cả tâm muốn giết Diệp Huyền cũng có, độ cứng của hồn huyền cương vô cùng đáng sợ, hơn nữa còn có được công hiệu phá huyền.
Nếu để cho bọn họ luyện chế thì chỉ cần việc hoà tan hồn huyền cương tan chảy thành nước thép thôi cũng phải mất cả mười ngày rồi, Diệp Huyền vừa hoà tan hồn huyền cương, lại thêm loại bỏ tạp chất, sau cùng còn ngưng luyện thành hình, tổng cộng chỉ tốn có mấy canh giờ, lại còn chê là lâu quá, thực đúng là không có thiên lý mà.
Diệp Huyền nghỉ ngơi một chút, lúc này mới cẩn thận xem xét phi đao trong tay.
Đây là ba thanh phi đao toàn thân màu xanh đậm, tràn đầy mỹ cảm uyển chuyển, trên mũi đao vô cùng sắc bén, phát ra quang mang lạnh lẽo, khiến người ta chỉ nhìn qua thôi liền cảm thấy tim đập thình thịch, quả là hung khí chân chính.
– Coi như không tệ.
Diệp Huyền vừa ý gật đầu, trong não hải, hồn thức lập tức tuôn ra như một sợi tơ mỏng mềm mại, nhanh chóng quấn quanh một thanh phi đao.
Những hồn thức mềm mại này không ngừng lưu lại từng đạo hồn lực văn lộ trên thân của phi đao, tạo thành một trận pháp quỷ dị phức tạp, khi đạo hồn thức cuối cùng nhập vào trong đó thì cả thanh phi đao đột nhiên sáng ngời, sau đó dần dần khôi phục nguyên trạng.
– Thành công rồi!
Hai mắt của Diệp Huyền sáng lên.
– Lên!
Hai mắt Diệp Huyền ngưng thần nhìn qua phi đao trong tay.
Ông ông!
Thanh phi đao bị hồn thức của Diệp Huyền khống chế kia lập tức run lên kịch liệt, sau đó đột nhiên lơ lửng ngay trước mặt Diệp Huyền, như bị một sợi tơ vô hình tác động lên vậy.
– Đi!
Diệp Huyền chăm chú ngưng thần, đột nhiên vung tay lên.
Vèo! Vèo! Vèo!
Phi đao màu xanh đậm kia giống như quỷ mị, phi vun vút bên trong phòng luyện chế, giống như một cánh chim én linh xảo, tốc độ cực nhanh, khiến cho người ta căn bản không kịp phản ứng.
– Trứ!
Diệp Huyền quát khẽ một tiếng, phi đao cắm phập vào trong vách tường của phòng luyện chế, toàn bộ thân đao đều cắm sát vào trong vách tường.
Phất tay một cái, phi đao lại bắn ngược ra từ trong vách tường, rơi vào trong tay của Diệp Huyền.
– Hắc hắc!
Nhìn về phía dấu vết dài hẹp trên vách tường, Diệp Huyền mỉm cười, vô cùng thoả mãn với thành quả của mình.
Nếu lực đạo cỡ này đột nhiên bắn ra thì e là võ giả địa võ sư tam trọng trong lúc không cẩn thận cũng phải bị trọng thương, thậm chí là mất mạng.
Kế tiếp, Diệp Huyền lại tiến hành luyện hoá cho hai thanh phi đao còn lại.&
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









