[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 17 : Tới Dâng Lễ Vật (1) (c161-c170)
❮ sautiếp ❯Chương 161: Tới Dâng Lễ Vật (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 162: Tới Dâng Lễ Vật (2)
Người của Vương gia mở hộp ngọc ra, lập tức có một khối mỹ ngọc hình phượng hoàng xuất hiện trước mặt mọi người, bên trên khối ngọc có một trận văn rất nhỏ phù hiện, huyền khí ngưng tụ chung quanh, khiến cho người khác cảm thấy nhẹ nhàng thoải mái.
– Dưỡng tâm ngọc? Tụ huyền trận pháp?
– Gia chủ Vương Hải này ra tay sảng khoái thật đấy, nghe nói dưỡng tâm ngọc xuất xứ ngoài mười ba nước của chúng ta, vô cùng trân quý, mang theo bên người thì có thể ngưng thần tĩnh khí, khi tu luyện có thể làm ít công to, còn tụ huyền trận pháp cũng vô cùng thần kỳ, có thể khiến cho quanh thân lúc nào cũng có một vòng huyền khí bao phủ, vào lúc nhất giai nhị giai có công dụng rất lớn.
– Đường đường là Vương gia, khẳng định biết rõ thời gian tiểu thư Lãnh Dĩnh Oánh đột phá, nên chuẩn bị từ trước, chẳng trách lại tự tin trấn định như vậy.
– Đáng chết, hắn tặng bảo bối như vậy, chúng ta phải làm sao bây giờ?
Mọi người bàn tán xôn xao, thần sắc khác nhau.
Lãnh Dĩnh Oánh nhận lấy ngọc bội, hình phượng lóng lánh trong suốt, sợ rằng người khắc nên nó cũng là một vị đại sư, hơn nữa như lời gia chủ Vương Hải đã nói, quả thực vô cùng trân quý, lúc này mới nghiêm tục quay sang nói một tiếng cảm ơn với Vương Hải.
– Vương gia chủ, ngươi có lòng rồi.
Lãnh Thiên mỉm cười, cũng vô cùng hài lòng với lễ vật của Vương Hải.
Bảo vật thế này, cho dù là thành chủ như gã cũng chưa chắc muốn có là có được.
– Ha ha, thành chủ đại nhân quá khen, trừ dưỡng tâm ngọc này ra thì Vương mỗ còn một món lễ vật nữa.
Vương Hải cười nói.
– Cái gì? Vẫn còn lễ vật nữa?
– Lễ vật này dâng lên sau dưỡng tâm ngọc, chẳng lẽ còn quý hơn?
– Ta nói rồi mà, tuy rằng dưỡng tâm ngọc rất quý hiếm, nhưng lại có chút không phóng khoáng, hẳn là chỉ là lễ vật tặng cho tiểu thư Lãnh Dĩnh Oánh, lễ vật thật sự chắc là Vương Hải gia chủ còn chưa lấy ra.
Mọi người thầm biến sắc, Vương Hải làm thế này khiến cho bọn họ có áp lực rất lớn.
– Thành chủ đại nhân, Vương gia ta kinh doanh buôn bán đan dược, cho nên lúc nào cũng chú ý tới tin tức về đan dược ở bên ngoài, trước đây không lâu, Vương gia chúng ta ở một hồi đấu giá hội chiếm được một viên dưỡng mạch đan tứ phẩm, viên đan dược này nghe nói có thể ôn dưỡng kinh mạch của võ giả, có tác dụng đặc biệt là nuôi dưỡng huyền mạch.
Vương Hải vỗ tay một cái, Vương Tuyên lập tức đứng lên, cung kính lấy ra một cái bình sứ.
Vương Hải mỉm cười nói:
– Tại hạ nghe nói lúc Hắc Trác thống lĩnh trùng kích thiên vũ sư tứ giai thiên vũ cảnh đã bị nội thương, khiến cho huyền mạch có chút thác loạn, không cách nào hoá giải để tiếp tục trùng kích cảnh giới thiên võ sư.
Viên dưỡng mạch đan tứ phẩm này có được công hiệu dưỡng mạch cường đại, chắc chắn có thể trị lành thương thế của Hắc Trác thống lĩnh, bảo vệ sự an toàn cho Lam Nguyệt thành ta.
Hắc Trác luôn đứng im bất động sau lưng Lãnh Thiên cũng run lên một chút, trong mắt loé ra hai luồng tinh quang, động dung nói:
– Đan dược tứ phẩm, dưỡng mạch đan!
Những người khác có mặt ở đây cũng lộ ra vẻ khiếp sợ.
Đan dược tứ phẩm, đây tuyệt đối là cái giá trên trời, Vương gia lần này chắc là bỏ ra cái giá rất lớn.
Lãnh Thiên đột nhiên đứng lên, vẻ mặt còn kích động hơn cả Hắc Trác, trầm giọng hỏi:
– Vương gia chủ, ngươi nói thật sao?
Vương Hải nhìn thấy ánh mắt khiếp sợ của mọi người, trong lòng vô cùng đắc ý, chỉ mỉm cười nói:
– Thành chủ đại nhân, tại hạ sao dám lừa ngươi được.
– Được lắm, mau mau đưa lên.
Lãnh Thiên cười nói.
Hắc Trác là hộ vệ thân cận nhất của gã, một thân thực lực đăng phong tạo cực, là cường giả có hy vọng đột phá tới thiên võ sư nhất Lam Nguyệt thành.
Chỉ tiếc, hai năm trước trong một lần Hắc Trác thử đột phá thì lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, khiến huyền mạch bị tổn thương, tuy rằng thực lực vẫn như cũ, nhưng khả năng tiến bộ gần như đã không còn, khiến cho Lãnh Thiên cũng có chút lo lắng.
Hôm nay nghe thấy đan dược của Vương Hải có thể chữa được thương thế của Hắc Trác, lập tức khiến cho gã kích động không thôi.
Thực lực của Hắc Trác càng mạnh, đương nhiên đại biểu cho phủ thành chủ của gã càng an ổn.
Thấy thành chủ đại nhân vui mừng như vậy, trong lòng Vương Hải rốt cuộc cũng an tâm hơn.
Thời gian gần đây Vương gia liên tiếp bị phủ thành chủ giáo huấn, khiến cho người làm gia chủ như Vương Hải cũng cảm thấy có chút lo lắng.
Vương gia muốn phát triển ở Lam Nguyệt thành, tuy rằng không liên quan gì nhiều tới phủ thành chủ, nhưng ắt cũng không thể thiếu sự duy trì của phủ thành chủ.
Vì để lấy lại hình tượng của Vương gia trong mắt Lãnh Thiên, cho nên Vương gia lần này mới nghĩ hết biện pháp, tìm hai loại bảo vật này, mục đích chính là vì thay đổi địa vị của Vương gia.
Hôm nay xem ra đã thành công rồi.
Dưới ánh mắt kích động của mấy người Lãnh Thiên, Vương Tuyên nhẹ nhàng đặt đan dược ở trên bàn, sau đó cung kính lui xuống.
– Tốt lắm, tốt lắm.
Lãnh Thiên nhịn không được liên tục khen hai tiếng tốt lắm, còn vẻ mặt của Hắc Trác đứng bên cạnh thì cũng kích động không thôi.
Bất quá dù sao địa vị của hai người cũng rất cao quý, cho nên không kích động tới mức dùng đan dược ngay trước mặt bao người thế này.
Lãnh Thiên biểu hiện như vậy khiến cho trong lòng của những vị gia chủ khác buồn bực vô cùng.
Vương gia chuẩn bị quà quá dày, nếu vậy thì dù đợt tặng quà năm nay chỉ mới bắt đầu nhưng hạng nhất không phải Vương gia thì còn ai nữa.
– Ha ha, Vương Hải gia chủ quả nhiên là tài lực hơn nữa, loại bảo vật này chỉ sợ là ngàn vàng khó cầu, Chu gia ta tuy rằng không bằng, nhưng lòng kính ngưỡng dành cho thành chủ đại nhân cũng không thấp chút nào, cho nên lần này ta cũng chuẩn bị hai loại huyền binh, dành cho tiểu thư Lãnh Dĩnh Oánh và Hắc Trác thống lĩnh.
Chu Thông gia chủ của Chu gia đứng lên, mỉm cười.
Lập tức có tuỳ tùng của Chu gia mang theo hai thanh huyền binh đi tới.
Trong đó có một thanh trường kiếm giống như mặt nước hồ thu, mỏng như cánh ve, kiếm dài ba thước ba, phát ra quang mang lãnh liệt chói loá dưới ánh đèn.
– Nghe nói Huyền Tâm Quyết mà tiểu thư Lãnh Dĩnh Oánh tu luyện vô cùng ảo diệu, Thu Thuỷ Kiếm này của ta, mặc dù chỉ là huyền binh nhất cấp nhưng bên trên có khắc Lãnh Linh Trận Pháp, kết hợp với hàn băng chi khí, có thể tăng uy lực của người thi triển lên năm thành, còn bản thân Thu Thuỷ Kiếm này cũng giống như người dùng, hy vọng tiểu thư Lãnh Dĩnh Oánh có thể thích.
Trên mặt Lãnh Dĩnh Oánh lập tức hiện lên vẻ kinh hỉ.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 163: Thiên Tâm Hoàng Quả
– Thu Thuỷ Kiếm, Lãnh Linh Trận Pháp? Đa tạ Chu gia chủ.
Công pháp nàng tu luyện đúng là có thuộc tính hàn băng, võ hồn cũng như vậy, rất thích hợp cho nàng dùng.
– Nơi này của ta vẫn còn một chuôi huyền binh, Chu gia ta khó khăn lắm mới lấy được, cây thương này tên là Diệt Hồn, chính là một thanh huyền binh tứ cấp, hy vọng Hắc Trác thống lĩnh có thể thích.
Mọi người ở đây đều lộ ra vẻ khiếp sợ, Diệt Hồn? Chẳng lẽ chính là thanh Diệt Hồn thương mà võ tông ngũ giai tông võ cảnh Dương Quân đại nhân của Lưu Vân Quốc mấy trăm năm trước đã dùng khi còn trẻ?
Hắc Trác cũng mở to mắt.
Miếng vải đen đang che huyền binh được xốc lên, một thanh trường thương màu đen lập tức xuất hiện trước mặt mọi người, thương này toàn thân đen thẫm, toàn thân tán ra quang mang u tịch, vừa xuất hiện liền phát ra một loại khí tức khiến người ta không rét mà run.
– Chắc hẳn tất cả mọi người đã đoán được, Diệt Hồn chính là thanh thần binh mà Dương Quân đại nhân năm đó đã dùng, tin rằng ở trong tay của Hắc Trác thủ lĩnh nhất định sẽ có thể toả sáng một lần nữa.
Chu Thông vừa dứt lời thì mọi người liền khiếp sợ không thôi.
Năm nay xảy ra chuyện gì vậy, Vương gia và Chu gia người sau ra tay còn ác hơn người trước, không phải đan dược tứ phẩm thì chính là huyền binh tứ cấp, tuy rằng hai nhà một bên buôn bán đan dược một bên buôn bán yêu đan, nhưng bảo vật cỡ này cũng đủ khiến bọn họ hao tổn không nhỏ rồi.
– Ha ha ha, tốt, tốt, Chu gia chủ, ngươi cũng có tâm rồi.
Lãnh Thiên vui vẻ cười lớn.
Hai thứ bảo vật này vừa đưa lên thì thực lực của Hắc Trác nhất định có thể tăng thêm một bậc rồi.
Chu Thông khiêm tốn hai câu xong lại cúi người lui ra, nhưng trong lòng thì thở hắt ra một hơi, hai tháng này Chu gia bọn họ cũng liên tục bị phủ thành chủ cảnh cáo, cho nên mới phải dứt lòng dâng lên lễ vật lớn như vậy, hôm nay được Lãnh Thiên thành chủ tha thứ, quả thực là kết quả tất cả đều vui vẻ.
Kế tiếp chính là gia chủ Trần gia Trần Lâm, gã chuẩn bị một bộ tâm pháp võ kỹ cho Lãnh Dĩnh Oánh, sau đó cũng dâng lên một khối kỳ lân bảo ngọc cao bằng nửa thân người cho Lãnh Thiên thành chủ.
Bảo vật cỡ này đủ sang quý, nếu như là mấy năm trước thì đủ để trang vị trí đầu.
Nhưng vì trước đó có bảo vật của Vương gia và Chu gia lấn át, cho nên lập tức có vẻ ảm đạm đi.
Tiếp theo, mọi người đều lấy ra lễ vật mình đã chuẩn bị, tràng diện lập tức lộ ra cảnh khí thế ngất trời.
Trong số những người tặng quà này, chỉ có nhóm thế lực bên hồn sư tháp là lạnh nhạt nhất, Tưởng Huân của hồn sư tháp tặng một khối dưỡng hồn ngọc, hội trưởng Hoa La Huyên thì tặng một viên đan dược tam phẩm, còn viện trưởng Trữ Vĩ Thần thì tặng một quyển võ kỹ.
Lễ vật của bọn họ tuy rằng cũng có thể coi như tương đối sang quý đối với rất nhiều gia tộc, nhưng đối với bản thân bọn họ thì cũng chẳng là gì.
Nhưng với thân phận và địa vị của bọn họ thì cũng không cần phải chuẩn bị lễ vật gì để đi lấy lòng Lãnh Thiên thành chủ.
Nhìn thấy đủ loại lễ vật như vậy, mấy người Diệp Triển Hùng vốn đang khẩn trương, bây giờ liền thầm thở ra một hơi.
Đây là lần đầu tiên bọn họ tham gia yến hội, đối với lễ vật này, trong lòng không khỏi có chút không yên.
Bây giờ xem ra, lễ vật mà Diệp gia bọn họ chuẩn bị mặc dù không tính là nổi bật so với mọi người, nhưng tuyệt đối không tính là quá kém, chắc chắn sẽ không bị người giễu cợt.
Thấy mọi người liên tục thay nhau dâng lễ vật lên, mấy người Diệp Triển Hùng cũng không gấp gáp lên tranh chỗ làm gì, tới lúc đó thì tuỳ tiện tranh thủ đưa lên là được.
– Ha ha, mấy vị này chắc hẳn chính là Diệp gia đại danh đỉnh đỉnh của Thanh Sơn Trấn, nghe nói Diệp gia chính là hào cường của Thanh Sơn Trấn, lũng đoạn hơn phân nửa sinh ý thảo dược ở Lam Nguyệt thành ta, gia tộc cỡ này, Vương gia ta cũng vô cùng bội phục.
Ngay lúc rất nhiều gia tộc đang tiến lên dâng lễ vật thì đột nhiên gia chủ Vương Hải của Vương gia lại mỉm cười đi tới trước mặt mấy người Diệp Triển Hùng, trên mặt mang theo nụ cười không hảo tâm.
Lời nói của gã lập tức kéo tới ánh mắt của tất cả mọi người ở đây.
– A? Các ngươi chính là Diệp gia ở Thanh Sơn Trấn? Cho bản thành chủ nhìn xem.
Lãnh Thiên ngồi ở vị trí thành chủ lập tức nói.
Diệp Triển Hùng vốn đang đứng sau lưng mọi người liền vội vàng tiến lên:
– Tham kiến thành chủ đại nhân.
– Nào, đây là vãn yến riêng của ta, không cần đa lễ.
Lãnh Thiên đứng lên, cũng không làm ra vẻ, cười đỡ mấy người Diệp Triển Hùng:
– Huyết Đao trại hoành hành ở Lam Nguyệt thành ta, ta đường đường là thành chủ lại không thể làm được gì, lần này, may nhờ có Diệp gia các ngươi, mới có thể trừ bỏ mối nguy hại cho Lam Nguyệt thành ta, hôm nay được gặp, các vị quả nhiên là nhân trung hào kiệt.
– Thành chủ đại nhân quá khen rồi.
– Thành chủ đại nhân, lần này Diệp gia diệt sát Huyết Đao trại, đủ thấy thực lực của bọn họ rất cường hãn, được thành chủ đại nhân trao tặng danh hiệu gia tộc vinh dự, tại hạ vô cùng bội phục.
Đúng lúc này, Chu thông gia chủ của Chu gia cũng mỉm cười đứng lên nói, điều này khiến cho mọi người không khỏi nghi hoặc không thôi.
Không phải nói Vương gia và Chu gia có thù với Diệp gia sao? Vừa nãy mới vào yến hội đã xung đột với nhau rồi, nhưng biểu hiện của hai nhà bây giờ là sao đây?
Chỉ lát sau mọi người đều giật mình hiểu ra, chỉ nghe Chu Thông tiếp tục nói:
– Diệp gia chủ, đây là lần đầu Diệp gia các ngươi tham gia yến hội của thành chủ đại nhân, lại là gia tộc vinh dự mà thành chủ đại nhân vừa trao tặng, chắc chắn cũng sẽ tỉ mỉ chuẩn bị lễ vật cho thành chủ đại nhân đúng không, không biết lễ vật này là loại bảo vật nào đây? Đừng giấu nữa, để cho mọi người cùng xem đi.
Chu Thông vừa nói xong thì trong lòng của Diệp Triển Hùng liền trầm xuống, còn những gia chủ khác thì giật mình hiểu ra.
Đã nói hai nhà này sao bỗng nhiên lại có thái độ tốt như vậy, hoá ra là cố ý ngáng chân người ta, Diệp gia chỉ là một gia tộc nhỏ, dù có chuẩn bị lễ vật đi nữa thì có thể tỉ mỉ chuẩn bị tốt như Vương gia và Chu gia sao? Nếu như lễ vật kém thì chắc chắn sẽ để lại ấn tượng không tốt trong lòng thành chủ đại nhân.
– Ha ha, Chu Thông gia chủ nói không sai, không biết Diệp gia chủ chuẩn bị lễ vật gì đây?
– Lấy ra cho mọi người xem thử đi.
– Diệp gia chính là hào cường ở Thanh Sơn Trấn, nắm giữ phần lớn việc buôn bán dược tài ở Lam Nguyệt thành ta, lễ vật của bọn họ nhất định sẽ không tầm thường.
Một đám gia chủ chỉ e thiên hạ không loạn cũng cười nói.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 164: Ngưng Hàn Đan (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 165: Ngưng Hàn Đan (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 166: Cấu Kết Hãm Hại (1)
– Vậy sao?
Đột nhiên có một đạo thanh âm sắc bén lạnh lùng vang lên, Diệp Huyền ánh mắt bình thản, nhẹ nhàng nói:
– Ngưng hàn đan của ta có phải chó má hay không thì khoan hãy nói, nhưng Vương gia và Chu gia các ngươi cấu kết với nhau muốn hãm hại Lãnh Dĩnh Oánh học tỷ thì xem là gì đây?
– Cái gì?
Vương Hải vốn đang tức giận vì Diệp Huyền dám ngắt lời của mình, nhưng nghe hắn nói như vậy thì cũng không khỏi tức giận bật cười:
– Tiểu súc sinh, chuyện tới nước này rồi ngươi còn nói bậy nói bạ, Vương gia ta và Chu gia vô cùng tôn trọng tiểu thư Lãnh Dĩnh Oánh, cớ gì phải hãm hại nàng, ngược lại là ngươi có mục đích gì mà lấy ra thứ không rõ lai lịch thế này?
– Thành chủ đại nhân.
Vương Hải chắp tay nói với Lãnh Thiên:
– Kẻ này bụng dạ khó lường, làm việc kiêu ngạo lại không biết điều, ta hoài nghi ngưng hàn đan gì đó của hắn có vấn đề, hy vọng thành chủ đại nhân minh xét.
– Vậy sao?
Diệp Huyền tự tin cười khẽ một tiếng.
– Vương gia chủ, ngươi cũng không cần vội vã định tội cho ta, thủ đoạn của Vương gia ngươi và Chu gia, tuy rằng làm rất kín kẽ, nhưng chỉ cần là người sáng suốt thì đều có thể nhìn ra được.
– Tiểu tử thúi, ngươi ngậm máu phun người.
Chu Thông nổi giận đùng đùng:
– Thành chủ đại nhân, nếu như hôm nay ngươi không xử tội hắn thì chúng ta sao có thể an tâm được.
Mọi người vô cùng kinh ngạc nhìn mọi chuyện, thật không ngờ một bữa vãn yến cư nhiên lại phát triển tới mức này, đây quả thật là chuyện kỳ khôi nhất mấy chục năm nay trong lịch sự Lam Nguyệt thành.
Lãnh Thiên cũng thật không ngờ mọi chuyện sẽ trở thành như vậy, gã nhìn về phía Diệp Huyền, trầm mặt nói:
– Ngươi nói Vương gia và Chu gia hãm hại nữ nhi của ta, vậy ngươi có chứng cứ gì không?
Ánh mắt của Lãnh Thiên trở nên âm trầm, một cỗ khí thế độc hữu của thượng vị giả rơi xuống người Diệp Huyền.
Lại thấy Diệp Huyền hồn nhiên không nhận thấy gì, khẽ cười nói:
– Chứng cứ đương nhiên là đang ở trên người của Lãnh Dĩnh Oánh học tỷ.
Toàn trường lập tức trở nên xôn xao.
Lãnh Thiên lạnh giọng nói:
– Ngươi cầm lấy xem thử đi, nếu như xem ra được vấn đề thì tha cho ngươi vô tội, nếu như không được thì đừng trách ta không khách khí.
Diệp Huyền xem như không nghe thấy lời uy hiếp của Lãnh Thiên, đi tới trước mặt Lãnh Dĩnh Oánh, cười nói:
– Lãnh Dĩnh Oánh học tỷ, kính xin ngươi đưa lễ vật của Vương gia và Chu gia cho ta.
Lãnh Dĩnh Oánh khẽ giật mình, sau đó lấy dưỡng tâm ngọc và thu thuỷ kiếm đưa cho hắn.
Diệp Huyền giơ lên cao:
– Chứng cứ chính là đây.
Vương Hải thấy thế thì giận quá hoá cười:
– Tiểu súc sinh, đây xem như chứng cứ gì chứ?
Chu Thông cũng kêu lên:
– Thành chủ đại nhân, kẻ này bụng dạ khó lường, vu oan cho chúng ta, nếu như không trả lại sự công bằng cho chúng ta thì chúng ta không phục.
– Ha ha.
Diệp Huyền khẽ cười:
– Hai vị diễn kịch rất tốt, bất quá, mặc kệ các ngươi hoa ngôn xảo ngữ thế nào đi nữa cũng khó mà trốn khỏi hoả nhãn kim tinh của tại hạ.
Hắn lạnh lùng nói:
– Dưỡng tâm ngọc và thuy thuỷ kiếm này đúng là bảo vật không tệ, cho bất kỳ võ giả nào cũng có thể xem như bảo bối, nhưng nếu kết hợp lại với nhau, cộng với võ hồn thuộc tính hàn của Lãnh Dĩnh Oánh học tỷ thì sẽ tạo thành những hậu quả khôn lường.
Diệp Huyền gằn từng chữ:
– Nhẹ thì tu vi đình trệ, không thể nào tiến triển thêm, nặng thì huyền mạch bạo liệt, võ hồn bạo toái mà chết.
– Cái gì?
Lãnh Thiên khiếp sợ mở miệng, ánh mắt tức giận nhìn về phía Vương gia và Chu gia, nếu đúng thật như lời Diệp Huyền nói thì lòng dạ của hai nhà này….
Người của Chu gia và Vương gia lập tức sợ toát mồ hôi, vội vàng nói:
– Thành chủ đại nhân, xin ngươi đừng nghe kẻ này nói bậy, bảo vật này chính là ta phải bỏ ra số tiền rất lớn mới mua được, hai nhà chúng ta cũng không biết được đối phương tặng gì, sao có thể hãm hại tiểu thư Lãnh Dĩnh Oánh được.
– Ha ha, có phải hãm hại hay không, ta nói cũng không thể tính được, ta tin rằng ngoại trừ ta, ở đây nhất định cũng có người có thể nhìn ra vấn đề, không biết ở đây có ai có hiểu biết về trận đạo hay không, không bằng bước lên đánh giá thử xem.
Mọi người lập tức nhìn về phía ba người Trữ Vĩ Thần, Tưởng Huân và Hoa La Huyên.
Hoa La Huyên cười khẽ một tiếng:
– Thành chủ đại nhân, nếu như Huyền thiếu đã mở miệng thì lão phu cũng có hiểu biết chút ít về trận đạo, chi bằng….
– Thành chủ đại nhân, đây nhất định là Diệp Huyền và hiệp hội luyện dược sư đã thông đồng trước với nhau….
Vương Hải và Chu Thông nhìn thấy Hoa La Huyên đi tới, thì trong lòng lập tức nghĩ tới một khả năng, không đợi lão nói xong thì đã vội la lên.
Sắc mặt Hoa La Huyên trở nên vô cùng khó coi, liền bước trở về:
– Thành chủ đại nhân, nếu như hai vị gia chủ đã nói như vậy thì lão phu sẽ không giám định nữa.
Sắc mặt của Lãnh Thiên càng thêm âm trầm, quay đầu nhìn về phía đại quản gia Mộ Sơn đứng bên cạnh:
– Mộ Sơn, ngươi mời La Chân đại sư và Tần Thương đại sư tới đây đi.
La Chân và Tần Thương là luyện dược sư và luyện hồn sư dưới trướng của phủ thành chủ, trình độ một người là nhị phẩm, một người là nhất phẩm, chuyện liên quan tới an toàn của Lãnh Dĩnh Oánh, cho nên Lãnh Thiên không tin bất kỳ người nào ở đây.
Rất nhanh liền có hai vị lão giả mặc áo luyện dược sư và luyện hồn sư đi tới, Lãnh Thiên giải thích một chút với hai người bọn họ, hai người lập tức đi tới bên cạnh Diệp Huyền.
– Mời hai vị đại sư xem.
Lúc Diệp Huyền giao hai thứ này ra thì khẽ quệt một đường ở dưỡng tâm ngọc, thần không biết quỷ không hay, một điểm tiết trong số hơn trăm điểm tiết trên trận văn của dưỡng tâm ngọc này đã có chút thay đổi, tất cả mọi người ở đây, bất luận là cao thủ đỉnh tiêm như Hắc Trác, hay là đại sư như Tưởng Huân, thậm chí ngay cả hai người La Chân và Tần Thương đứng trước mặt Diệp Huyền cũng không phát hiện được.
– Tụ huyền trận pháp, chính là dùng để tụ tập huyền khí, nhưng tụ huyền trận pháp trên khối dưỡng tâm ngọc này lại khác hẳn với những tụ huyền trận pháp bình thường, lộ tuyến di chuyển của huyền khí trong đó đã có chỗ thay đổi, nếu như dùng riêng thì đương nhiên sẽ không thành vấn đề, nhưng nếu như kết hợp với lãnh linh trận pháp trên thu thuỷ kiếm này thì hai vị đại sư có thể thử một lần, tự nhiên sẽ có kết quả.
Diệp Huyền chậm rãi giải thích.
Dưới sự giảng giải của Diệp Huyền, hai người La Chân và Tần Thương cẩn thận quan sát lộ tuyến trận văn trên hai loại bảo vật, vừa xem qua thì lập tức nhíu mày.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 167: Cấu Kết Hãm Hại (2)
Lãnh Thiên nhịn không được hỏi:
– Hai vị đại sư, các ngươi xem…
La Chân và Tần Thương đưa mắt nhìn nhau, cùng thương thảo vài câu, sau đó mới cúi người nói:
– Hồi thành chủ đại nhân, trận vân tụ huyền trận trên dưỡng tâm ngọc này quả thực có chỗ khác với trận vân của tụ huyền trận bình thường, một khi kết hợp với lãnh linh trận pháp này, quả thực cũng sẽ có chút biến hoá.
Bất quá tuyên khắc trận vân thuộc về lĩnh vực của trận pháp đại sư, hai người bọn ta cũng chỉ biết được một chút, không thể nào thử ra được kết quả thật sự, về phần có tạo thành hậu quả như hắn đã nói hay không thì không thể nào nói trước được.
– Ha ha ha, tiểu tử thúi, ngươi có nghe hay không, bây giờ ngươi còn lời gì để nói không.
Vương Hải và Chu Thông cùng cười phá lên.
Diệp Huyền khinh miệt nói:
– Ngu ngốc, người ta chỉ nói là không biết được thôi, cũng không nói là sẽ không tạo thành hậu quả như vậy, đã như vậy thì không bằng để cho Lãnh Dĩnh Oánh học tỷ thử trước mặt mọi người một chút đi, ở đây có nhiều đại sư như vậy, có hậu quả gì hay không, chắc chắn mọi người nhìn qua sẽ biết ngay.
– Được, Dĩnh Oánh, ngươi thử một chút đi.
Lãnh Thiên lạnh giọng nói.
Diệp Huyền đứng một bên cười khẽ nói:
– Lãnh Dĩnh Oánh học tỷ, ngươi chỉ cần đeo mảnh dưỡng tâm ngọc này, sau đó thúc giục võ hồn, lợi dụng lãnh linh trận pháp trên thu thuỷ kiếm này, không ngừng thi triển công kích mạnh nhất của mình ra, chỉ cần vài lần thì sẽ có kết quả.
Trước mặt mọi người, Lãnh Dĩnh Oánh đeo mảnh dưỡng tâm ngọc này lên, đồng thời cầm thu thuỷ kiếm, quát khẽ một tiếng, một tầng băng màu lam lập tức xuất hiện trên đỉnh đầu của nàng, đây chính là hàn băng võ hồn thuần chính nhất trong số những võ hồn thuộc tính hàn.
Sau khi phóng xuất ra hàn băng võ hồn, Lãnh Dĩnh Oánh liên tục huy động thu thuỷ kiếm, không ngừng diễn luyện.
Huyền khí màu lam trong suốt nhanh chóng lan ra trong đại sảnh, khiến cho nhiệt độ trong đại sảnh nháy mắt liền hạ thấp xuống rất nhiều.
– Hay lắm, quả nhiên không hổ là tiểu thư Lãnh Dĩnh Oánh, chỉ là võ sĩ nhất trọng thôi đã có thể phát huy ra uy lực cỡ này, chỉ sợ người võ sĩ nhị trọng bình thường cũng không phải đối thủ.
– Đâu chỉ có vậy, các ngươi xem chiêu này đi, uy lực phi phàm, dưới huyền khí kích đãng, không khí ngưng kết, chỉ sợ võ sĩ tam trọng bình thường cũng không dám chống lại?
– Uy lực của thu thuỷ kiếm này đúng là kinh người, quả nhiên không hổ là cực phẩm trong huyền binh nhất cấp.
Mọi người bàn tán với nhau, ai cũng cố nịnh nọt khen Lãnh Dĩnh Oánh hết lời.
Trên mặt của Vương Hải và Chu Thông cũng lộ ra nụ cười tự tin, nhưng không đợi bọn họ cười xong thì….
– Hừ!
Đột nhiên, sắc mặt Lãnh Dĩnh Oánh tái nhợt, đang thi triển một chiêu thì huyền khí trên người kịch liệt rung động, sau một khắc thì nàng trực tiếp kêu lên một tiếng đầy đau đớn, khuỵ một chân quỳ xuống đất.
Chuyện gì thế này?
Mọi người đều giật mình ngạc nhiên, La Chân và Tần Thương nháy mắt liền xông lên, xem xét cẩn thận, sau đó sắc mặt lập tức thay đổi:
– Thành chủ đại nhân, trong cơ thể của tiểu thư ứ đọng hàn khí, võ hồn bị thương.
– Cái gì?
Mọi người vô cùng khiếp sợ.
Lãnh Dĩnh Oánh chính là người có được hàn băng võ hồn, lúc nãy cũng không giao chiến cùng ai, sao đột nhiên lại bị ứ đọng hàn khí, võ hồn bị thương được? Lời này quả là vô căn cứ.
Diệp Huyền thản nhiên nói:
– Hai vị đại sư cẩn thận quan sát một chút, tình hình của Lãnh Dĩnh Oánh học tỷ, bình thường sẽ là mới bắt đầu sẽ cảm thấy huyền khí thi triển quá mãnh liệt, kì thực là vì tụ huyền trận pháp của dưỡng tâm ngọc kết hợp với lãnh linh trận pháp, khiến cho trong quá trình vận chuyển huyền khí khiến cho hàn khí ngưng kết nhập thể, một hai lần thì không sao, nhưng nhiều lần tích tụ thì võ hồn nhất định sẽ bị thương.
Lãnh Thiên quắc mắt nhìn qua.
La Chân và Tần Thương liếc nhau, sau đó gật đầu:
– Thành chủ đại nhân, quả thực đúng như lời người này đã nói, nếu như tiểu thư một mực đeo hai thứ này thi triển vũ kỹ lâu ngày, nhẹ thì tu vi trì trệ không tiến, nặng thì võ hồn vỡ nát, huyền mạch nổ tung mà chết.
– Lãnh Dĩnh Oánh học tỷ, thương thế trên người ngươi cũng không đáng ngại, nếu như ngươi dùng viên đan dược này của ta để trị liệu thì nhất định sẽ có thu hoạch ngoài ý muốn nha.
Diệp Huyền đột nhiên bóp vỡ bình sứ của mình, nhẹ nhàng bắn ra, một viên đan dược nháy mắt bắn vào trong tay của Lãnh Dĩnh Oánh.
– Tiểu thư, đừng nên dùng đan dược bừa bãi…
La Chân vừa mới mở miệng thì Lãnh Dĩnh Oánh đã bỏ đan dược vào miệng nuốt xuống bụng.
Ầm!
Một đạo quang mang màu lam lập tức bắn ra từ trên người nàng, hàn khí chung quanh thoáng chốc lập tức tụ tập cuồn cuộn ùa về phía Lãnh Dĩnh Oánh như một dòng nước xoáy.
Hàn khí mãnh liệt khiến cho nhiệt độ trong cả đại sảnh nháy mắt giảm xuống rất nhiều.
Ba!
Đột nhiên, trên người Lãnh Dĩnh Oánh loé ra quang mang, nàng mở to hai mắt, một loại cảm giác cường đại hùng hậu nháy mắt liền phóng ra từ trên người của nàng.
Lãnh Dĩnh Oánh lúc trước vẫn còn là võ sĩ nhất trọng, cư nhiên đột phá tới võ sĩ nhị trọng ngay trước mắt mọi người.
Tất cả mọi người có mặt ở đây đều không nhịn được mà há hốc miệng, hoảng sợ nhìn về phía người đưa đan dược là Diệp Huyền.
Ngưng hàn đan này rốt cuộc là bảo vật gì đây?
Diệp Huyền đối mặt với ánh mắt của tất cả mọi người vẫn thản nhiên nhếch môi mỉm cười, bản thân mình lợi dụng cô nàng này một chút, ngưng hàn đan này xem như đền bù tổn thất cho nàng vậy.
– Thành chủ đại nhân, hiện tại ai ngay ai gian, sợ là xem qua là biết đúng không?
Lời nói của Diệp Huyền lập tức khiến cho mọi người giật mình khôi phục tinh thần lại.
– Hai người các ngươi thật to gan.
Lãnh Thiên giận tím mặt, hung hăng ném một cái ly xuống đất.
– Ta… thành chủ đại nhân, hiểu lầm, đây nhất định là hiểu lầm.
– Tiểu tử, nhất định là ngươi, nhất định là ngươi giở trò, thành chủ đại nhân, oan uổng quá.
Người của Vương gia và Chu gia đều biến sắc, trong lòng sợ hãi, đều lớn tiếng kêu la.
Bọn họ thật không dám ngờ chuyện lại biến thành thế này.
Diệp Huyền cười lạnh nói:
– Hừ, ta giở trò? Ánh mắt của hai vị quả nhiên tốt thật đấy, ta chỉ là một thiếu niên mười mấy tuổi, có thể giở trò gì được, ý của các ngươi là các vị đại sư, các vị cao thủ ở nơi đây đều mù hết rồi hay sao?
– Ngươi…
Vương Hải chỉ tay về phía Diệp Huyền, trong mắt loé ra sát khí bén nhọn:
– Tiểu súc sinh, tại sao ngươi lại hãm hại chúng ta? Nói mau, tại sao hai nhà bọn ta phải mưu hại tiểu thư Lãnh Dĩnh Oánh chứ? Chuyện này thật vô lý.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 168: Nửa Đoạn Mũi Thương (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 169: Nửa Đoạn Mũi Thương (2)
– Tiểu súc sinh, ngươi mà còn nói bậy nữa thì ta sẽ giết ngươi!
Vẻ mặt của Chu Thông vô cùng dữ tợn, vẻ mặt tức giận, huyền khí địa võ sư tam trọng đột nhiên giăng lên như cuồng phong sóng lớn, cuốn về phía Diệp Huyền.
– Làm càn.
Hắc Trác gầm lên một tiếng, chặn lại trước mặt Diệp Huyền.
– Chu Thông, dám động thủ ở yến hội của thành chủ đại nhân, ngươi muốn tạo phản sao?
Chu Thông giật mình hoảng hốt, lập tức thu liễm khí thế trên người, vội vàng nói:
– Thành chủ đại nhân, tại hạ vừa rồi đã thất thố, nhưng chuyện thanh diệt thương này tại hạ xin thề với trời là ta thật sự không biết gì hết.
Sắc mặt của Lãnh Thiên xanh mét, không nói một lời, nhíu mày một hồi, sau đó mới lạnh lùng hừ khẽ một tiếng:
– Ngươi có biết hay không thì chỉ có bản thân ngươi biết mà thôi, được rồi, hôm nay ta hơi mệt, Hắc Trác, chúng ta trở về đi, các vị, xin ngồi chơi một chút…
Trải qua mấy chuyện vừa rồi, hứng thú của Lãnh Thiên đã hoàn toàn mất hết.
Mọi người cũng đều mở miệng tiễn chân thành chủ, ánh mắt nhìn về phía Chu Thông giống như nhìn kẻ đã chết vậy.
Hắc Trác lập tức kêu người thu hồi hết lễ vật trên bàn, trong đó có viên dưỡng mạch đan kia thì được gã cẩn thận cất kỹ, đi về phía bên trong phủ thành chủ.
– Hắc Trác, đợi đã.
Diệp Huyền đột nhiên kêu lên.
– Ta thấy ngươi đừng nên dùng viên dưỡng mạch đan kia thì hơn.
Bước chân của Hắc Trác đột nhiên khựng lại, ngay cả thành chủ Lãnh Thiên cũng dừng lại, quay đầu nhìn về phía hắn.
Khách khứa đều ồn ào lên, chẳng lẽ viên dưỡng mạch đan này cũng có vấn đề gì hay sao, nhất thời, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía
Vương Hải và Diệp Huyền.
Vương Hải trầm mặt quát lên:
– Diệp Huyền, ngươi có ý gì đây?
Diệp Huyền cười lạnh:
– Vương gia chủ, ta có ý gì thì bản thân ngươi tự biết, ngươi và Chu gia âm thầm cấu kết, chẳng lẽ không dùng thủ đoạn gì với viên đan dược này?
– Thành chủ đại nhân, kẻ này ngậm máu phun người.
Sắc mặt của Vương Hải vô cùng khó coi, vội vàng nói:
– Viên dưỡng mạch đan này là ta đấu giá được ở đấu giá hội, còn có giấy giám định của đấu giá hội, sao có thể là giả được? Kính xin thành chủ đại nhân nhất định đừng tin lời nói bậy của kẻ này.
– Ha ha.
Diệp Huyền miệt thị cười một tiếng:
– Nói vậy, lẽ nào Vương gia chủ cho rằng ta ‘lại’ nói dối đúng không?
Chữ ‘lại’ này, Diệp Huyền cắn rất nặng.
Vương Hải sững sờ, nhìn mũi thương gãy làm đôi ở trên mặt đất, sắc mặt tái nhợt, sau đó đột nhiên giải thích:
– Thanh diệt hồn này là do Chu gia dâng lên, liên quan gì tới Vương gia ta.
Diệp Huyền cười lạnh:
– Chẳng lẽ dưỡng tâm ngọc cũng không liên quan gì tới các hạ?
– Ngươi…
Lúc này Vương gia cũng nghẹn lời không nói gì được, nhưng ánh mắt kia đủ để thiêu đốt Diệp Huyền thành tro bụi!
Sắc mặt Lãnh Thiên tái nhợt, quay đầu nhìn về phía mấy người Hoa La Huyên và La Chân:
– Hoa hội trưởng, La Chân đại sư, các ngươi xem thử đan dược này được không?
Hai người tiến lên cẩn thận quan sát một hồi, sau đó lắc đầu nói:
– Thành chủ đại nhân, viên đan dược này nhìn qua thì giống như không có gì.
Chỉ là đẳng cấp quá cao, chúng ta không dám xác định.
Hắc Trác cố nén tâm tình, trầm giọng nói:
– Diệp Huyền, ngươi nói đan dược này có vấn đề, có chứng cứ gì không?
Nếu như ngay từ đầu Diệp Huyền nói như vậy thì mấy người Hắc Trác nhất định sẽ không tin, nhưng trải qua chuyện lúc này, lời Diệp Huyền nói ra không thể nghi ngờ đã trở thành chân lý trong lòng mọi người.
Chính là thương thể trong người Hắc Trác đã kéo dài rất lâu rồi, luôn muốn trị hết, hôm nay rốt cuộc cũng nhìn thấy một tia hy vọng, nếu cứ từ bỏ như vậy thì lại cảm thấy rất không cam lòng.
Diệp Huyền cười khẽ:
– Chứng cứ thì ta không có, bởi vì giám định dược tính vô cùng phức tạp, nhưng ta dám khẳng định, bên trong đan dược này có chứa kịch độc, sau khi Hắc Trác thống lĩnh dùng thì chẳng những thương thế không khỏi được, mà còn chậm rãi trúng độc, cuối cùng bỏ mình, phải biết là Vương gia có nghiên cứu rất nhiều đối với độc dược.
– Cái gì?
Lãnh Thiên đột nhiên biến sắc, tức giận nhìn về phía Vương Hải.
Nếu thật sự như lời Diệp Huyền nói thì dã tâm của Vương gia thật sự không thể tha thứ.
Vương Hải bị doạ cho đổ một thân mồ hôi, vội vàng nói:
– Thành chủ đại nhân, có cho tại hạ mười lá gan tại hạ cũng không dám hạ độc Hắc Trác thống lĩnh đâu, dưỡng mạch đan này chính là Vương gia ta bỏ ra số tiền lớn mới mua được, chỉ cần Hắc Trác thống lĩnh dùng xong nhất định có thể chữa khỏi cho hắn.
Vương Hải nói lời sắc son, ngữ khí vô cùng thành khẩn.
– Hai nhà các ngươi đúng là gian xảo, bảo vật đều là thứ phải bỏ ra số tiền lớn mới mua được, xem ra bảo vật đối với các ngươi mà nói, cứ muốn là dễ dàng tìm được nha!
Diệp Huyền cười lạnh:
– Có độc hay không thì không phải ngươi nói là được, nếu như Hắc Trác thống lĩnh dùng xong liền chết thì chẳng lẽ ngươi có thể trả mạng lại cho hắn được hay sao?
Vương Hải tức giận nói:
– Tiểu súc sinh, ngươi đừng có ăn nói bậy bạ, bịa chuyện mê hoặc người khác, chuyện này tuyệt đối không thể nào!
– Có độc hay không thì trong lòng ngươi tự biết.
Diệp Huyền nhìn về phía Hắc Trác:
– Hắc Trác thống lĩnh, nếu như ngươi không tin lời ta thì cứ dùng thử sẽ biết.
– Đây…
Trong lòng Hắc Trác vô cùng rối rắm.
Diệp Huyền đột nhiên lại cười nói:
– Bất quá, ta xem thân thể của Hắc Trác thống lĩnh cũng không phải chuyện lớn, cho dù không dùng dưỡng mạch đan này thì chỉ cần dùng thiên tâm hoàng quả mà Diệp gia ta dâng tặng cũng có thể chữa khỏi cho thân thể của ngươi.
– Cái gì? Ngươi nói thật sao?
Trong mắt Hắc Trác đột nhiên loé lên.
– Có thật hay không thì Hắc Trác thống lĩnh có thể tự mình phán đoán đi, ta hỏi ngươi, lúc trước phá công, ngươi gặp phải trùng kích đánh sâu vào ba huyệt tâm tỉnh, đối môn và phiến môn đúng không?
– Đúng vậy!
– Ba huyệt này lúc đầu chỉ thấy hơi tê tê, tới hơn một năm trước thì cảm giác tê dại này đã lan ra tới ba huyệt thiên đột, thiên trung, cưu vĩ, sau đó cứ mỗi khi tới giờ thìn và giờ mão thì lại càng nghiêm trọng hơn đúng không?
– Đúng vậy!
– Có phải ngươi đã dùng không ít đan dược ôn dưỡng kinh mạch, lúc đầu thì còn có tác dụng, nhưng bây giờ công hiệu ngày càng thấp, thậm chí sau khi dùng thì mạch huyện ngày càng đau hơn? Đặc biệt là âm khiêu mạch, dương khiêu mạch, có phải từ một năm trước cứ tới đêm khuya sẽ đau đớn, tới bây giờ thì đổi thành sáng, trưa, tối đều sẽ đau hay không?
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 170: Thái Độ Của Lãnh Thiên (1)
– Đúng vậy!
– Vậy thì đúng rồi, huyền mạch của ngươi là bởi vì bị huyền khí trùng kích, tạo thành tổn hại, nhưng đây không phải lý do thực sự, lý do thật sự chính là huyền mạch bị tổn hại, khiến cho mạch huyệt lệch vị trí, mỗi lần ngươi vận chuyển huyền khí thì liền tạo thành tổn thương với mạch huyệt, thậm chí còn ảnh hưởng tới võ hồn của ngươi.
Nếu như bây giờ ngươi không trị liệu ngay thì tạm thời chỉ không thể nào trùng kích cảnh giới thiên võ sư, nhưng sau này, chẳng những tu vi không thể nào tiến thêm, mà sẽ còn trở nên suy yếu, không tới ba năm thì tu vi của ngươi sẽ rớt xuống địa võ sư nhị trọng, năm năm sẽ rớt xuống địa võ sư nhất trọng, trong vòng mười năm thậm chí sẽ rót xuống võ sư cảnh.
– Cái gì?
Hắc Trác bị những lời này khiến cho toàn thân run rẩy, quang mang trong mắt loé lên, vội vã nói:
– Diệp Huyền, những gì ngươi nói đều đúng hết, vậy có cách nào trị được không?
– Ha ha, cách thì ta có, bất quá tại sao ta phải cho ngươi biết đây?
Diệp Huyền bưng ly rượu lên, khẽ nhấp một ngụm, nheo mắt, ra chiều thưởng thức.
Mọi người đều kinh ngạc trợn mắt há mồm, Diệp Huyền làm giá như vậy không khỏi quá lớn đi?
Ngay cả người của Diệp gia cũng cảm thấy run sợ, chỉ có hội trưởng Hoa La Huyên là mỉm cười, nhướng mày giương giương đắc ý, đây mới chính là Diệp Huyền đại sư.
Lãnh Thiên thấy thế thì nhíu mày, nhìn Diệp Huyền thật sâu, lúc này mới mở miệng nói:
– Không biết Diệp Huyền ngươi muốn thế nào mới trị liệu cho Hắc Trác thống lĩnh, cứ việc nói đi, chỉ cần ta có thể làm được thì Lãnh Thiên ta nhất định không chối từ.
Sắc mặt Hắc Trác còn lạnh lùng hơn, nghiêm giọng nói:
– Diệp Huyền… Không, Huyền thiếu, chỉ cần ngươi có thể chữa được hết cho tại hạ, thì trữ vật giới chỉ của tại hạ đây, những thứ bên trong ngươi cứ tuỳ ý chọn lựa, cho dù có lấy hết đi Hắc Trác ta cũng sẽ không nhíu mày một cái.
Nhìn thấy biểu hiện của mọi người, Diệp Huyền chỉ cười nhạt một tiếng:
– Thành chủ đại nhân chê cười rồi, Diệp Huyền ta không cần gì hết, chỉ là Diệp gia của ta sắp tiến vào Lam Nguyệt thành, hợp tác với hiệp hội luyện dược sư khai phá đan dược nghiệp vụ, tới lúc đó hy vọng thành chủ có thể chiếu cố nhiều hơn.
Về phần bảo vật trong trữ vật giới chỉ của Hắc Trác thống lĩnh Diệp Huyền ta cũng không cần gì hết. kính xin Hắc Trác lấy về đi.
Cũng không phải Diệp Huyền làm ra vẻ, mà là cường giả địa võ sư tam trọng như Hắc Trác, tuy rằng địa vị có cao thật, nhưng mấy thứ bảo vật trong trữ vật giới chỉ của gã cùng lắm cũng chỉ vào vài loại huyền binh, bí tịch gì đó mà thôi, đối với Diệp Huyền thì căn bản không là gì hết.
– Hắc Trác thống lĩnh, kỳ thật muốn trị hết bệnh tình của ngươi rất đơn giản, chỉ cần dùng thiên tâm hoàng quả làm chủ, sau đó dùng thâm định huyền đan nhất phẩm và trùng mạch đan nhị phẩm, trong vòng một nén hương thương thế nhất định sẽ khỏi hẳn, không bằng ngươi cứ thử đi.
Lãnh Thiên nhịn không được hỏi:
– Chỉ đơn giản như vậy thôi sao?
Diệp Huyền thản nhiên nói:
– Vốn chỉ là bệnh nhẹ, chỉ cần dùng đúng thuốc thì đương nhiên có thể khỏi, còn làm khó lên làm gì? Nếu như không tin thì cứ trực tiếp trị liệu ở đây cho mọi người cùng xem đi.
– Được!
Lãnh Thiên quát lạnh một tiếng:
– Người đâu, mang định huyền đan và trùng mạch đan lên.
Phủ thành chủ gia đại thế đại, đan dược nhất phẩm và nhị phẩm đương nhiên là có không ít, rất nhanh liền có người hầu mang hai loại đan dược này lên.
Hắc Trác nhìn thấy hai loại đan dược này được đưa lên thì lập tức làm theo lời Diệp Huyền đã nói, kết hợp với thiên tâm hoàng quả, cùng dùng một lượt.
Trong đại sảnh, tất cả mọi người đều chăm chú nhìn, nín thở quan sát.
Chỉ thấy một cỗ huyền khí màu đen không ngừng lưu chuyển bên ngoài thân thể của Hắc Trác, cỗ huyền khí màu đen ngày càng lúc càng thịnh, mỗi lần lưu chuyển qua thân thể của Hắc Trác thì liền mang theo một loại ba động thâm trầm.
Sau một nén nhang, đột nhiên trong thân thể của Hắc Trác nổ bắn ra một cỗ huyền khí màu đen vô cùng đáng sợ, đồng thời có một cỗ hồn lực cường hãn ba động phóng ra từ trong người của Hắc Trác.
– Ha ha ha.
Hắc Trác đột nhiên mở to hai mắt, tiếng cười lớn vang vọng khắp đại sảnh như sấm gầm, trên mặt gã đầy vẻ vui mừng, chỉ thấy gã bước tới trước mặt Diệp Huyền, cúi xuống thật sâu:
– Đa tạ ân diệu thủ của Huyền thiếu.
– Hắc Trác, ngươi sao rồi?
Lãnh Thiên kích động hỏi.
– Hồi thành chủ đại nhân, Huyền thiếu quả nhiên là thần y diệu thủ, bệnh của thuộc hạ đã khỏi hẳn, trạng thái tốt trước nay chưa từng có.
Mặc dù trong lòng mọi người đã sớm có chuẩn bị, nhưng sau khi nghe thấy lời Hắc Trác đã nói thì vẫn khiếp sợ ngây người.
Ánh mắt của Tưởng Huân hội trưởng hồn sư tháp loé ra tinh quang, lộ ra vẻ không dám tin, lúc trước Hắc Trác thống lĩnh cũng từng tìm gã xem bệnh, nhưng với thực lực của gã cũng đành bất lực.
Không ngờ căn bệnh phức tạp đeo bám Hắc Trác thống lĩnh suốt mấy năm nay, vào tay Diệp Huyền thì chỉ cần một nén nhang đã khỏi hẳn, thủ đoạn cỡ này khiến cho nội tâm Tưởng Huân rung động thật sâu.
– Lúc trước ta còn cho rằng thương thế của Lâm Hùng là nhờ có người khác giúp đỡ, hiện tại xem ra quả nhiên là do Diệp Huyền chữa khỏi, người này tuổi còn nhỏ, lại có tạo nghệ bực này, thật là khiến người ta không dám tin.
– Lão già Hoa La Huyên này cũng thật là, bằng hữu bao nhiêu năm như vậy rồi, cư nhiên còn lừa ta lâu như vậy, chẳng trách gần đây lão thân thiết với Diệp gia như vậy, thực lực đột nhiên cũng tăng mạnh, chẳng lẽ là chiếm được chỗ tốt gì rồi?
Chỉ trong nháy mắt, trong lòng Tưởng Huân liền quyết định tốt, lập tức muốn cho hồn sư tháp và Diệp gia gầy dựng quan hệ thật tốt.
– Ha ha ha, tốt lắm, tốt lắm!
Lãnh Thiên cười lớn, vẻ mặt hưng phấn, vung tay lên:
– Mộ Sơn!
– Có thuộc hạ.
– Phủ thành chủ chúng ta có mấy gian hàng cho thuê có vị trí tốt nhất ở thị trường giao dịch đúng không? Lập tức lấy lại cho ta, trước ngày mai phải chuyển tới danh nghĩa của Diệp gia.
– Vâng!
Mộ Sơn cung kính nói.
– Thành chủ đại nhân, làm vậy sao được chứ.
Mấy người Diệp Triển Hùng đầu tiên là giật mình, sau đó liền vội vàng mở miệng từ chối.
Thị trường giao dịch này là địa phương phồn hoa nhất ở Lam Nguyệt thành, bất kỳ gian hàng nào bên trong cũng đều là tấc đất tấc vàng, về phần những gian hàng có vị trí tốt nhất mà thành chủ đã nói thì chỉ có những gia tộc có thế lực lớn thì mới có thể có được, những thế lực bình thường căn bản có tiền cũng không mua được, còn những gian hàng trên danh nghĩa của phủ thành chủ cũng chính là những gian hàng có vị trí tốt nhất.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Thời Gian Chi Chủ [Dịch] Thời Gian Chi Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Thoi-Gian-Chi-Chu-SE-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Phiêu Miễu Chi Lữ Kỳ Thư (Trọn bộ) [Dịch] Phiêu Miễu Chi Lữ Kỳ Thư (Trọn bộ)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Phieu-Mieu-Chi-Lu-Ky-Thu-dich-tron-bo-Truyen-Audio-Hay-chon-loc.jpg)


