[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 15 : Liễu Sở Trưởng (1) (c141-c150)
❮ sautiếp ❯Chương 141: Liễu Sở Trưởng (1)
– Bằng hữu? Bằng hữu gì mà còn có mặt mũi hơn cả Liễu sở trường của chúng ta? Ta thấy con nhóc ngươi không muốn làm chứ gì?
Liễu sở trưởng còn chưa mở miệng thì một nam tử mắt tam giác đứng kế bên gã đã kêu lên, cất cao giọng, quái thanh quái khí nói:
– Liễu sở trưởng của chúng ta chính là bằng hữu tốt của Chu quản sự của hiệp hội luyện dược sư các ngươi, dám kéo dài làm trễ nãi chuyện của hắn thì ngươi có gánh nổi không?
– Đúng đó, ngươi để lại Liễu sở trưởng đứng ở đây để lên đón tiếp người bằng hữu nào đó của ngươi, có phải là xem thường Liễu sở trưởng của chúng ta hay không?
– Ngươi chỉ là một phục vụ viên, ai cho ngươi to gan làm như vậy.
Không thể không nói, đám người bên cạnh Liễu sở trưởng quen thói đại gia rồi, cư nhiên dám diễu võ giương oai ở hiệp hội luyện dược sư.
– Mấy người các ngươi nói chuyện với Lô Duyệt cô nương kiểu gì vậy? Thái độ đàng hoàng một chút.
Liễu sở trưởng cũng biết xem tình hình, sau khiển triển trách hai tên thủ hạ một phen xong mới thản nhiên nói:
– Lô Duyệt, ta có việc gấp cần tìm Chu quản sự, không có thời gian lãng phí ở đây, ngươi tự mình đưa bọn ta lên đi, về phần mấy người bằng hữu của ngươi là tới để mua đồ sao? Để người khác đưa đi cũng được.
Liễu sở trưởng lúc trước đã xem qua mấy người Diệp Huyền rồi, phát hiện cũng không phải đệ tử của mấy đại gia tộc mà gã biết ở Lam Nguyệt thành, cho nên trong giọng nói cũng mang theo vài phần khinh người.
– Liễu thị trường, mấy vị bằng hữu này của ta thật sự rất đặc biệt, Chu quản sự đang ở trên lầu, để Đông Mai đưa các ngươi lên cũng được, nếu như chiêu đãi không chu toàn thì thật xin lỗi.
Lô Duyệt liên tục khách khí.
Sắc mặt của Liễu sở trưởng lập tức sa sầm xuống, gã biết hình như gần đây Lô Duyệt rất có địa vị ở hiệp hội luyện dược sư, cho nên mới nói nhiều như vậy, tự nhận là đã rất nể mặt đối phương rồi, không ngờ Lô Duyệt còn không biết điều như vậy.
– Làm càn, Liễu sở trưởng chúng ta là ai chứ? Nói nhiều với ngươi như vậy chính là nể mặt ngươi rồi, mau dẫn bọn ta đi lên đi, thời gian của chúng ta rất quý giá.
Nam tử mắt tam giác kia nhìn thấy Liễu sở trưởng nhướng mày thì lập tức kêu lên.
– Liễu sở trưởng? Chẳng lẽ chính là phó sở trưởng Liễu Thành của sở kiểm soát của Lam Nguyệt thành sao?
La Chiến nhíu mày mở miệng.
– Ngươi biết là được rồi!
Nam tử mắt tam giác kia nhìn La Chiến vài cái rồi cười nhạo:
– Nếu như thức thời thì kêu thiếu gia nhà ngươi tránh qua một bên, bằng không thì chớ có trách ta không nhắc nhở ngươi, Lam Nguyệt thành này nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, nếu chọc vào những người không nên chọc thì ngươi gánh không nổi đâu, mau đi đi.
Diệp Huyền đứng một bên không còn gì để nói, không ngờ muốn để Lô Duyệt dẫn đường một cái cũng gặp phải chuyện phiền phức như vậy.
Bất quá tên Liễu sở trưởng này làm việc không khỏi có phần hơi bá đạo một chút, dẫn đường mà thôi, ai dẫn cũng như nhau, còn nhất định muốn tìm người đứng đầu như Lô Duyệt để thể hiện thân phận của gã, đúng thật là ăn no rỗi việc.
Nghĩ vậy cho nên ánh mắt của Diệp Huyền đột nhiên phát lạnh:
– Lô Duyệt, hiệp hội luyện dược sư các ngươi xảy ra chuyện gì vậy? Thứ người nào cũng có thể đi vào, những loại như chó điên nào đó cứ đuổi thẳng ra ngoài cho rồi.
Lời này vừa ra thì toàn trường đều ngạc nhiên.
– Tiểu tử, ngươi đang mắng ai đó?
Nam tử mắt tam giác kia lập tức gầm lên, Liễu sở trưởng đứng kế bên cũng tái mặt, rõ ràng là đang cực kỳ tức giận.
Đúng lúc này ——
– Ở dưới có chuyện gì vậy, sao lại ồn ào như vậy?
Một đạo thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng truyền tới từ trên lầu, Chu Hoa Dung mặc một bộ đồ luyện dược sư chầm chậm bước xuống từ trên lầu.
Cái áo choàng kia uy phong lẫm lẫm, cực kỳ khí chất, bên ngoài lô đỉnh trên huy chương hắc thiết ở trước ngực cư nhiên được phủ một lớp viền bạc, đây chính là áo của luyện dược sư nhị phẩm.
Nhìn thấy Chu Hoa Dung, Liễu sở trưởng mới nãy mặt mũi còn tái mét liền mỉm cười hớn hở nhanh chân bước lên nghênh đón, khiêm tốn cười nói.
– Chu quản sự, ngài mặc áo luyện dược sư nhị phẩm này quả nhiên là vô cùng uy phong, chậc chậc, đúng là ngọc thụ lâm phong, phong lưu phóng khoáng mà.
– Ha ha.
Chu Hoa Dung rõ ràng rất chịu bộ nịnh nọt của gã, cười ha ha:
– Liễu sở trưởng, sao ngươi lại tới đây?
– Khụ khụ.
Liễu sở trường xoa xoa tay, cung kính nói:
– Còn không phải vì đan dược mà tháng trước ta nhờ ngươi luyện chế giúp…
– A, chuyện đó sao, gần đây ta bận quá cho nên vẫn chưa luyện chế, bất quá ngươi cứ yên tâm đi, ta không quên đâu, mấy ngày nữa ngươi lại tới thì chắc là ta đã luyện chế xong rồi.
Liễu sở trường khẽ trợn mắt, trong lòng cảm thấy vô cùng bực bội, đã hơn một tháng trời rồi mà còn chưa bắt đầu luyện chế nữa, khiến gã tức tới mức muốn chửi một tiếng, nhưng ngoài mặt vẫn phải tươi cười như cũ, cười bồi nói:
– Không sao hết mà, Chu quản sự ngươi thân là tổng quản sự của hiệp hội luyện dược sư, lại vừa mới đột phá luyện dược sư nhị phẩm, thân phận cao quý, có bận rộn cũng phải chú ý tới sức khoẻ, đan dược của ta có trễ một chút cũng không sao hết.
– Liễu sở trường quá lời rồi, đúng rồi, vừa rồi có chuyện gì vậy? Sao ta lại nghe thấy có người làm ồn ở dưới này?
Chu Hoa Dung đi xuống cầu thang, bởi vì quầy phục vụ chắn tầm nhìn của y, cho nên chuyện ở dưới đại sảnh y hoàn toàn không biết gì hết.
– Ha ha, không có gì, chỉ là thái độ của phục vụ viên hiệp hội luyện dược sư các ngươi có chút chậm trễ, còn nói ta là chó điên, muốn đuổi ta ra ngoài, cho nên mới có chút tranh chấp nhỏ ấy mà, quấy rầy tới Chu quản sự, thật có lỗi.
Sắc mặt của Chu Hoa Dung lập tức trầm xuống:
– A? Là phục vụ viên nào, nói ta nghe thử? Xem ra người nọ không muốn làm nữa rồi.
– Là….
Không đợi Liễu sở trưởng mở miệng thì đột nhiên có một thanh âm hờ hững vang lên trong đại sảnh, vọng vào tai từng người.
– Chu Hoa Dung, ngươi bây giờ uy phong thật nhỉ? Bất quá chỉ mới đột phá tới nhị phẩm đã uy phong như thế rồi, quả nhiên rất khí phách!
Người mở miệng đúng là Diệp Huyền, hắn vừa nói xong thì tất cả mọi người có mặt ở đây đều ngẩn ra.
Thiếu niên này là nhà ai đây? Có biết mình đang nói chuyện với ai không? Đây chính là tổng quản sự của hiệp hội luyện dược sư Chu Hoa Dung đại nhân, vừa lên chức luyện dược sư nhị phẩm đấy.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 142: Liễu Sở Trưởng (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 143: Nhiệt Tình Như Lửa
Đi vào phòng làm việc của Hoa La Huyên, chính là không khéo, Hoa La Huyên cư nhiên đang ở trong phòng luyện chế, Chu Hoa Dung đương nhiên không thể để Diệp Huyền ở đây một mình rồi đi tìm, cho nên chỉ có thể để trợ thủ của Hoa La Huyên đi thông báo.
– Huyền thiếu, hai vị này là?
Trong lúc chờ đợi, Chu Hoa Dung mỉm cười hỏi về La Chiến và Diệp Triển Vân.
– Vị này chính là giáo quan La Chiến của Tinh Huyền học viện chúng ta.
– A, hoá ra là La Chiến giáo quan, nghe danh đã lâu.
Chu Hoa Dung lập tức nhiệt tình chào hỏi:
– Sau này La Chiến giáo quan có việc cần tới hiệp hội luyện dược sư thì cứ thoải mái tới đây, ta cam đoan có thể khiến ngươi vừa lòng.
La Chiến im lặng không lời, trước kia cũng không phải mình chưa từng tới hiệp hội luyện dược sư, nhưng lúc đó dù biết thực lực của mình là địa võ sư nhất trọng nhưng mấy luyện dược sư kia đều là một bộ lạnh lùng hờ hững.
Không ngờ lần này được Diệp Huyền giới thiệu một câu thôi, tổng quản sự của hiệp hội luyện dược sư căn bản còn không biết thực lực của mình là gì mà đã khách khí với mình tới như vậy rồi.
– Vị này chính là phụ thân của ta, Diệp Triển Vân.
– Ai ai ai…
Chu Hoa Dung cơ hồ nhảy dựng lên, điên cuồng chộp lấy tay của Diệp Triển Vân, nhiệt tình như lửa:
– Hoá ra các hạ chính là Diệp Triển Vân của Diệp gia, quả nhiên là nhân tài hiếm có, phong lưu hơn người, chẳng trách có thể sinh ra anh hùng thiếu niên như Huyền thiếu.
Lần này các hạ tới hiệp hội luyện dược sư ta, ta thân là chủ nhà nhất định sẽ làm tròn bổn phận, ngươi cần gì thì cứ thoải mái phân phó, chớ khách khí với ta, nếu ngươi khách khí với ta chính là xem thường ta.
Sự nhiệt tình của Chu Hoa Dung khiến cho Diệp Triển Vân cảm thấy chóng mặt muốn ngã.
Không phải y chưa từng thấy, nhưng Chu Hoa Dung thật sự là nhiệt tình quá mức, khiến cho y có chút đỡ không nổi.
– Rầm!
Đúng lúc này, cửa phòng làm việc đột nhiên mở ra, chỉ thấy hội trưởng Hoa La Huyên phóng vào như một cơn gió, vừa vọt vào bên trong thì liền ôm chầm lấy Diệp Huyền một cái.
– Ha ha, Huyền thiếu, cuối cùng ngươi cũng tới đây rồi.
Hoa La Huyên giống như một lão ngoan đồng, cười ha ha, hồn nhiên không để ý tới sắc mặt của những người khác trong phòng.
Diệp Huyền bị Hoa La Huyên ôm chầm lấy, mặt thoáng cái liền nhăn nhó khó coi như nuốt phải ruồi bọ, đẩy lão ra, mắng:
– Lão già chết tiệt, ta cũng không muốn làm cơ (gay), ngươi muốn thì tìm người khác đi.
– Hắc hắc, Huyền thiếu, lần này tới sao ngươi không để người tới thông báo trước, có chuyện gì sao?
Hoa La Huyên bị Diệp Huyền mắng hai câu cũng không để ý, tiếp tục cười ha hả nói.
Nhìn thấy màn này thì vẻ mặt của La Chiến đã cứng ngắc rồi.
Càng tiếp xúc nhiều với Diệp Huyền thì gã lại càng rung động nhiều hơn, đường đường là hội trưởng của hiệp hội luyện dược sư, một trong những cường giả mạnh nhất ở Lam Nguyệt Thành, cư nhiên lại nhiệt tình với Diệp Huyền như vậy, thậm chí bị mắng cũng không để bụng, quả thực khiến người ta sinh ra ảo giác như mình đã tới lộn chỗ rồi.
Diệp Huyền gật đầu nói:
– Lần này ta tới chính là muốn bàn chuyện làm ăn với hiệp hội luyện dược sư của ngươi, ngoài ra, ta còn muốn nhờ ngươi hỗ trợ luyện chế vài viên đan dược, trị liệu giúp phụ thân ta.
– A? Trị liệu cho phụ thân của ngươi, phụ thân của ngươi bị bệnh gì?
Hoa La Huyên hoàn toàn không để ý tới chuyện làm ăn gì, chỉ có hứng thú với bệnh của phụ thân Diệp Huyền.
Lão nhìn thoáng qua hai người sau lưng Diệp Huyền, trực tiếp kéo tay của Diệp Triển Vân, huyền thức tham nhập vào trong cơ thể của y, vừa xem xét thì lão liền trừng lớn hai mắt:
– Huyền thiếu, kinh mạch trong cơ thể của phụ than ngươi đã đứt đoạn hết rồi? Ngươi đừng có nói với ta là ngươi muốn chữa hết cho y?
– Chứ ngươi cho rằng thế nào?
– Hí!
Hoa La Huyên hít một ngụm khí lạnh, ngưng giọng nói:
– Kinh mạch đứt đoạn là một trong những tình huống cực kỳ nghiêm trọng đối với võ giả, bởi vì võ giả tu luyện huyền khí thì phải dựa vào huyền mạch để vận hành, một khi kinh mạch bị tổn hại thi huyền khí vận hành sẽ không nhanh, khiến cho thân thể bị thương.
– Đây chỉ mới là kinh mạch bị tổn thương bình thường.
Còn huyền mạch trong cơ thể của phụ thân ngươi gần như đã đứt đoạn hết, không chỗ nào lành lặn, tình huống này thì còn nghiêm trọng hơn gấp trăm lần.
– Bởi vì huyền mạch thì không giống như vậy, nó là vật dẫn chuyên dùng để thừa nhận huyền khí, cho nên bản thân nó liền thập phần kiên cố, hơn nữa, người có thực lực càng mạnh thì huyền mạch lại càng cường đại và kiên cố, căn cứ tình huống huyền mạch của phụ thân người, y trước kia…
– Hí…. y trước kia là cường giả địa võ sư nhị trọng, hơn nữa xem xét thời gian huyền mạch của y bị tổn thương tới này cũng phải hơn mười năm rồi, muốn trị cho y khó không khác gì lên trời.
Hoa La Huyên càng nói thì càng giật mình, dù sao thì lão cũng là luyện dược đại sư tam phẩm, là luyện dược sư cung đình của Lưu Vân Quốc, tầm mắt không phải luyện dược sư bình thường có thể sánh được.
Chu Hoa Dung giật mình nhìn Diệp Triển Vân, y không ngờ thân thể của phụ thân Diệp Huyền lại bị tổn thương nghiêm trọng như vậy, không khỏi hỏi:
– Hội trưởng, vậy Triển Vân huynh còn hy vọng chữa khỏi hay không?
Hoa La Huyên ngưng giọng nói:
– Nếu muốn triệt để trị hết cho huyền mạch của y thì không phải là không có cách, theo như ta biết thì thoát thai đan và tẩy mạch đan lục phẩm đều có công hiệu nối lại mạch đã đứt, ngoài ra thì còn có tái sinh đan và tái sinh dược tề thất phẩm càng có khả năng chữa khỏi cho tất cả những người ở dưới võ tông, bao gồm cả chuyện kinh mạch đứt đoạn, còn có chút ít thiên tài dị bảo cũng có công hiệu như vậy, chỉ là những đan dược thế này, cho dù là luyện dược sư mạnh nhất của Lưu Vân Quốc ta cũng không luyện chế nổi.
Nói tới đây thì Hoa La Huyên đột nhiên trợn mắt:
– Huyền thiếu, không phải là ngươi muốn để cho ta luyện chế thoát thai đan đấy chứ?
Diệp Huyền trừng mắt liếc lão một cái:
– Thoát thai đan chính là đan dược lục phẩm, ngươi cảm thấy ngươi hiện tại có thể luyện chế ra được sao?
– Vậy ý ngươi là….
Diệp Huyền cười lạnh:
– Chẳng lẽ ngoại trừ thoát thai đan thì không còn cách nào khác để nối liền kinh mạch đã đứt đoạn được hay sao!
– Cách khác sao?
Hoa La Huyên cau mày suy nghĩ cả buổi trời vẫn lắc đầu nói:
– Trừ phi là lợi dụng một ít đan dược ngũ phẩm, nhưng dù là như vậy đi nữa cũng rất khó, nếu như thấp hơn thì căn bản không còn cách nào khác.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 144: Hợp Tác Luyện Chế (1)
Theo như lão nghĩ thì muốn khôi phục kinh mạch đứt đoạn cho địa võ sư nhị trọng như Diệp Triển Vân thì ít nhất cũng cần có thoát thai đan lục phẩm.
Còn những phương pháp xử lý đơn giản khác thì cũng không phải là không có, nhưng ít nhất cũng cần phải phối hợp cùng với đan dược ngũ phẩm, còn nếu như thấp hơn nữa thì căn bản không có khả năng.
Diệp Huyền thản nhiên nói:
– Yên tâm đi, ta không phải để ngươi luyện chế đan dược ngũ phẩm gì đâu, càng không phải đan dược lục phẩm gì hết, mà là trùng huyền đan, cố nguyên đan và liệt mạch đan tam phẩm.
– Trùng huyền đan, cố nguyên đan và liệt mạch đan?
Hoa La Huyên mở to hai mắt:
– Trùng huyền đan là đan dược võ giả địa võ sư dùng khi trùng kích cảnh giới, cố nguyên đan là đan dược võ giả địa võ sư dùng để củng cố huyền mạch, còn liệt mạch đan thì là đan dược chỉ khi võ giả địa võ sư tu luyện bị tẩu hoả nhập ma, khiến cho huyền khí cuồng bạo sắp trùng phá huyền mạch thì mới dùng tới.
Ba loại đan dược này tuy rằng đều có liên quan tới huyền mạch, nhưng ngươi đừng nói là chỉ cần dùng ba loại đan dược tam phẩm này là có thể chữa hết thương thế của phụ thân ngươi?
Không đợi Diệp Huyền mở miệng thì chính lão lại lắc đầu, lẩm bẩm:
– Không thể nào, chuyện này tuyệt đối không thể nào, suy nghĩ kỳ lạ này của ngươi không khác nào người si nói mộng.
Phải biết rằng, chữa trị thương thế cũng không phải dùng đan dược cấp càng thấp thì càng tốt càng đơn giản, mà ngược lại nếu như đan dược càng thấp thì càng khó chữa trị.
Ngươi nghĩ đi, dựa vào thương thế gì mà người ta phải dùng đan dược lục phẩm mới có thể, ngươi chỉ cần dùng đan dược tam phẩm là có thể chữa được? Mức độ khó khăn cũng giống như lên trời vậy, căn bản không phải ngươi có thể dùng sức tưởng tượng để vượt qua.
Diệp Huyền thản nhiên nói:
– Những chuyện này ngươi không cần lo, ngươi chỉ cần luyện chế giúp là được rồi.
Hoa La Huyên không khỏi lắc đầu, chợt cười khổ nói:
– Ngươi muốn ta luyện chế thì không thành vấn đề, trùng huyền đan ngay trong hôm nay có thể đưa cho ngươi, nhưng cố nguyên đan thì mặc dù ta biết dược phương, nhưng trước nay chưa từng luyện qua, ít nhất cũng cần chút thời gian để làm quen.
Còn liệt mạch đan thì ngay cả dược phương ta cũng không biết, ngươi bảo ta phải luyện chế thế nào đây?
– Có ta ở đây ngươi còn sợ cái gì, ta cũng sẽ không để ngươi luyện chế một mình, về phần tài liệu của ba loại đan dược này ta đều đã ghi lại trên tờ giấy này, phần lớn tài liệu trong đó ta đều có, chỉ có một ít tài liệu hiếm có là không tìm được, bây giờ ngươi bắt đầu chuẩn bị tài liệu đi, thời gian của ta có hạn.
Hoa La Huyên sững sờ, Huyền thiếu thế nhưng muốn chỉ điểm mình luyện đan? Chẳng lẽ hắn có thể luyện chế được ba loại đan dược này, làm sao có thể? Đây chính là đan dược tam phẩm đó!
Tuy rằng trong lòng không tin tưởng lắm, nhưng lão vẫn nhận lấy dược phương, xem xét thật kỹ, ngay cả Chu Hoa Dung cũng ghé mắt qua nhìn.
– A, đây quả thực là dược phương của trùng huyền đan và cố nguyên đan không sai vào đâu được, phía dưới chắc là liệt mạch đan, nhưng những thứ bên dưới này là gì đây? Tinh thần sa? Thiên tinh thạch? Đây hình như là tài liệu luyện khí mà?
– Ừm, đúng vậy, đúng lúc ta chuẩn bị luyện chế một bộ huyền binh, thuận tiện để ngươi tìm tài liệu luôn một thể.
Hoa La Huyên:
– …
Chu Hoa Dung:
– ….
Mặc dù có chút câm nín trước yêu cầu của Diệp Huyền, nhưng Hoa La Huyên vẫn ra lệnh cho Chu Hoa Dung nhanh chóng chạy tới kho hàng của hiệp hội luyện dược sư.
Một phút đồng hồ sau, Chu Hoa Dung đã cầm đủ các loại tài liệu đi tới trước mặt Diệp Huyền.
Diệp Huyền nhịn không được mà cảm khái, đây chính là ưu điểm của Lam Nguyệt Thành, những tài liệu mình tìm khắp Thanh Sơn Trấn cũng không thấy, ở đây chỉ cần một phút là tìm được, đây cũng là một trong những nguyên nhân hắn muốn Diệp gia chuyển tới Lam Nguyệt Thành.
Nơi càng lớn thì tài nguyên càng nhiều, khả năng phát triển trong tương lai lại càng lớn.
Rất nhanh, mọi người liền đi tới phòng luyện chế chuyên dụng của Hoa La Huyên.
– Khụ khụ, Huyền thiếu, lúc ngài và hội trưởng luyện chế có thể cho ta đứng bên cạnh nhìn một chút được không? Nếu như cần gì thì ta cũng có thể làm chân chạy việc cho các ngươi.
Chu Hoa Dung xấu hổ hỏi.
– Không thành vấn đề, ngươi muốn xem thì xem, nếu ngươi đã muốn giúp một tay chạy việc thì ta liền làm biếng một phen, cho ngươi có việc để làm.
Lúc luyện dược sư luyện chế thì kiêng kị nhất là có luyện dược sư khác đứng bên cạnh nhìn, bởi vì như vậy thì rất dễ bị người ta học trộm thủ pháp, khiến cách luyện dược của mình bị lộ ra ngoài.
Bất quá Diệp Huyền không kiêng kị gì hết.
– Trước tiên ngươi phân loại những tài liệu này ra hết cho ta.
– Dạ!
Chu Hoa Dung hưng phấn thiếu chút nữa nhảy dựng lên, nhanh chóng phân loại hết tất cả dược tài ra.
Phải biết rằng đây chính là luyện chế đan dược tam phẩm đó, quan sát ở khoảng cách gần thế này sẽ rất có lợi cho sự phát triển trong tương lai của một luyện dược sư nhị phẩm như y.
Nhìn thấy Chu Hoa Dung đã phân loại hết tất cả các loại tài liệu, sắp xếp ngay ngắn xong, Diệp Huyền nói:
– Chu quản sự, ngươi chuẩn bị mỗi loại một phần là đủ rồi, chuẩn bị nhiều như vậy làm gì chứ, lãng phí quá!
Hoa La Huyên lập tức nói:
– Huyền thiếu, là ta bảo y chuẩn bị nhiều thêm vài phần, một ngày luyện chế ba loại đan dược, ta cảm thấy không đủ tự tin, cho nên chuẩn bị thêm vài phần tài liệu nữa, nếu như thất bại thì có thể làm lại.
Giống như tài liệu chính của liệt mạch đan là hiệp hội luyện dược sư chúng ta chỉ có bốn phần, ta đã để bọn họ nghĩ cách tìm thêm rồi.
Diệp Huyền trừng mắt.
– Ngươi chuẩn bị tài liệu chính nhiều như vậy làm gì, tài liệu phụ ta mới chỉ chuẩn bị có một phần thôi, luyện kiểu gì đây?
– Cái gì?
Hoa La Huyên lập tức cười khổ:
– Huyền thiếu, ngươi cũng quá tin tưởng ta rồi, muốn luyện chế thành công cố nguyên đan và liệt mạch đan ngay lần đầu, ta sợ là bộ xương già ta làm không nổi, hơn nữa, cho dù là luyện chế trùng huyền đan thì cơ hội thành công của ta cũng chỉ có một nửa thôi.
– Yên tâm đi, một phần cũng đủ rồi, Chu quản sự, tài liệu chính còn dư cứ lấy đi hết đi, chỉ cần ngươi nghe theo ta chỉ huy thì ta đảm bảo ngươi có thể thành công ngay lần đầu tiên.
Tới lúc này rồi thì cho dù Hoa La Huyên không tin Diệp Huyền thì cũng không còn cách nào nữa.
Rất nhanh, tài liệu của ba loại đan dược đều được chuẩn bị đủ.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 145: Hợp Tác Luyện Chế (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 146: Bắt Đầu Trị Liệu (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 147: Bắt Đầu Trị Liệu (2)
Chu Hoa Dung bên này cũng kích động tới mức toàn thân run rẩy:
– Ta cư nhiên tham gia vào luyện chế đan dược tam phẩm, ông trời ơi, ngươi không đùa với ta đấy chứ?
Huyền thức của hai người cơ hồ đã dùng sạch trơn không sót lại chút nào, nhưng thân thể lại không hề thấy mệt mỏi, ngược lại còn vô cùng hưng phấn, giống như có thể tiếp tục luyện chế thêm mấy lần nữa vậy.
Diệp Huyền đi tới bên khay đan, cầm lấy đan dược, nhìn thoáng qua rồi cau mày nói:
– Sao độ thuần khiết lại thấp như vậy? Luyện chế ra thứ rác rưởi thế này mà các ngươi còn dám kêu la?
– Cái gì? Chẳng lẽ độ thuần khiết rất thấp sao? Không đúng, chín viên đan dược này tròn đều, hương khí tươi mát nhu hoà, ít nhất cũng phải là đan dược trung phẩm có độ thuần khiết ít nhất là bảy mươi phần trăm chứ.
Hai người cảm thấy khó hiểu, nhanh chóng chạy tới chỗ cái khay, vừa xem xét một cái thì tròng mắt thiếu chút nữa đều lồi ra:
– Huyền thiếu, ngươi nói giỡn sao, đây là đan dược thượng phẩm có độ thuần khiết hơn tám mươi phần trăm kia mà, độ thuần khiết cỡ này còn thấp sao?
– Thượng phẩm đan dược thì sao?
Diệp Huyền trợn mắt nhìn.
– Trước kia khi ta luyện chế, chỉ cần không phải đan dược cực phẩm thì tất cả đều quăng vào đống rác.
Phụt!
Hoa La Huyên và Chu Hoa Dung nghe Diệp Huyền nói vậy thì thiếu chút nữa phun máu, lão đại à, ngươi có biết đan dược cực phẩm là khái niệm gì hay không? Luyện dược sư bình thường có luyện chế ra mười lò cũng chưa chắc đã có thể xuất hiện một lò, bình thường chỉ đan dược thượng phẩm vừa xuất hiện một cái là đủ để khiến cho người ta điên cuồng tranh giành rồi.
Bản thân Hoa La Huyên đã luyện chế qua không biết bao nhiêu trùng huyền đan tam phẩm, nhưng chưa hề luyện ra được một viên cực phẩm nào, thượng phẩm cũng chỉ mới được có bảy tám viên mà thôi.
Hôm nay một lần luyện chế ra được tới ba viên thượng phẩm, cư nhiên còn bị Diệp Huyền mắng là rác rưởi, khiến cho trái tim của lão thiếu chút nữa nổ luôn rồi.
Nhưng ngẫm lại thì cả quá trình luyện chế lúc này mình đều tiến hành theo chỉ đạo của Diệp Huyền, nếu như không có Diệp Huyền thì mình còn không luyện chế ra được ba lò đan dược này rồi, lão lập tức câm nín không còn gì để nói.
Vị đại gia này nhất định không phải con người, không thể so đo với hắn.
Lão chỉ có thể âm thầm tự an ủi bản thân như vậy mà thôi.
– Được rồi, đan dược thượng phẩm thì đan dược thượng phẩm vậy, huyền thức của ta bây giờ thật sự quá thấp, vẫn không thể trực tiếp tiến hành chiết xuất đan dược tam phẩm được, miễn cưỡng dùng đỡ đi vậy.
Diệp Huyền thu hồi chín viên đan dược, vẻ mặt của hắn vẫn còn hơi bất mãn, giống như việc phải dùng một viên đan dược thượng phẩm chính là khinh nhờn hắn không bằng.
Đối với chuyện này, Hoa La Huyên và Chu Hoa Dung đã sớm không còn sức mà nói gì nữa.
– Được rồi, hai người các ngươi nghỉ ngơi một chút đi, Hoa hội trưởng, cho ta mượn một phòng trị liệu đi, ta cần trị liệu cho phụ thân của ta.
Diệp Huyền thản nhiên nói.
– Huyền thiếu, sau này ngươi cứ trực tiếp gọi tên của ta là được rồi, gọi ta là hội trưởng thế này tại hạ thật sự sợ hãi.
Trải qua lần luyện chế khi nãy, Hoa La Huyên đã triệt để bội phục Diệp Huyền rôi, cho nên nghe đối phương gọi lão là Hoa hội trưởng thì lão liền cảm thấy không được tự nhiên.
Rất nhanh, Diệp Huyền mang theo phụ thân đi tới phòng trị liệu của hiệp hội luyện dược sư.
– Huyền nhi, thực lực của ta thật sự có thể khôi phục được sao?
Cho dù đã sắp bắt đầu trị liệu tới nơi, nhưng Diệp Triển Vân vẫn cảm thấy không dám tin, nên thì thào hỏi.
Diệp Triển Vân đã từng được xem là đệ nhất thiên tài của gia tộc, hơn hai mươi tuổi đã là cường giả địa võ sư nhị trọng, nên nỗi đau khổ và mất mác mà trong lòng của y phải gánh chịu quả thực là người thường khó mà tưởng tượng được.
Giống như một vị hoàng đế đứng trên vạn người, trong vòng một đêm lại trở thành một tên ăn mày thấp hèn, loại chênh lệch như trời với đất thế này, đủ để khiến cho người bình thường phải phát điên.
Cho dù tâm chí của Diệp Triển Vân có kiên định hơn nữa thì cũng đã phải mang theo nỗi dày vò qua bao năm tháng.
Tuy rằng đã nhiều năm trôi qua, y gần như đã quen với việc mất đi lực lượng, nhưng khi Diệp Huyền nói với y rằng vẫn còn hy vọng khôi phục thì y cũng hoàn toàn không thể bình tĩnh nổi.
Diệp Triển Vân lúc này giống như một đứa nhỏ vậy, trong lòng lo lắng không yên, mang theo một chút hy vọng, nhưng rồi lại sợ hãi tia hy vọng kia sẽ tan biến.
– Phụ thân, chỉ cần ta nói được thì đương nhiên là có thể làm được, hơn nữa ngươi cho rằng còn có thể có thứ gì xấu hơn tình hình của ngươi bây giờ sao?
Diệp Huyền sao có thể không nhìn ra là phụ thân của mình đang bất an, bèn mở miệng nói.
Những lời này lập tức khiến cho Diệp Triển Vân tỉnh táo lại.
Đúng vậy, mặc kệ thành công hay thất bại cũng vậy, cùng lắm thì cứ tiếp tục như bây giờ mà thôi, còn có chuyện gì có thể tệ hơn so với tình trạng của mình bây giờ nữa đâu? Nếu đã vậy thì mình còn lo sợ gì nữa.
Nghĩ như vậy, cho nên Diệp Triển Vân nhanh chóng lấy lại tỉnh thần, mỉm cười:
– Huyền nhi, nói đi, ta phải làm những gì đây?
Thái độ này của Diệp Triển Vân ngược lại hơi khiến cho Diệp Huyền kinh ngạc đôi chút.
Xem ra năm đó phụ thân có thể trở thành đệ nhất thiên tài của Diệp gia cũng không phải chỉ có hư danh mà thôi, chỉ với phần tâm tính này của y, người bình thường rất khó mà sánh bằng.
– Phụ thân, ngươi chuẩn bị xong chưa?
– Rồi!
– Được rồi, trước tiên uống viên liệt mạch đan này trước đi!
Dưới sự nhắc nhở của Diệp Huyền, Diệp Triển Vân không chút do dự uống viên liệt mạch đan vừa luyện chế ra.
Phụt!
Viên liệt mạch đan kia vừa xuống bụng của y thì y liền phun ra một búng máu tươi.
Chỉ thấy mặt mũi của Diệp Triển Vân lộ ra vẻ thống khổ, trong miệng phát ra tiếng gầm nhẹ, trên hàm răng trắng noãn chỉ toàn là bọt máu, cơ nhục toàn thân đều bắt đầu co rút.
Công hiệu của liệt mạch đan chính là khiến cho kinh mạch của võ giả địa võ sư chủ động vỡ ra từng lỗ khi bị tẩu hoả nhập ma để điều tiết huyền khí.
Còn bản thân Diệp Triển Vân tuy rằng từng là cường giả địa võ sư, nhưng công lực đã mất hết từ lâu rồi.
Liệt mạch đan tam phẩm vừa vào trong bụng của y thì kinh mạch toàn thân vốn đã bị đứt đoạn lâu năm mà xoắn lại một chỗ của y lập tức bị xé rách ra cực nhanh.
Loại đau đớn như xé rách miệng vết thương cũ đã lành ra một lần nữa này, khủng bố tới mức khiến cho người ta khó mà chịu nổi.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 148: Hồn Lực Thần Bí (1)
Nhìn thấy bộ dạng đau đớn của phụ thân, sắc mặt của Diệp Huyền vẫn bình tĩnh như cũ, song chưởng nhanh chóng áp lên sau lưng của phụ thân, huyền thức và hồn lực cùng phóng thích ra, cẩn thận quan sát.
Đột nhiên, hắn nhướng mày.
– Phụ thân, uống thêm một viên liệt mạch đan nữa.
Hắn có thể cảm nhận được, sau khi những kinh mạch vốn đang xoắn lại lộn xộn bên trong cơ thể của phụ thân mình xé rách chừng một phần hai thì công hiệu của viên liệt mạch đan kia cũng đã dần dần biến mất rồi.
Thật ra thì cách trị liệu mà Diệp Huyền chế định rất đơn giản, chính là cách phá rồi lại lập, trước dùng liệt mạch đan để xé rách những kinh mạch đứt đoạn rối loạn của phụ thân, sau đó lợi dụng trùng huyền đan để trùng xoát lại kinh mạch, cuối cùng lại tiếp tục dùng cố nguyên đan để củng cố lại kinh mạch một lần nữa.
Cả quá trình này phải cẩn trọng từng bước không được xảy ra sai sót, điều phải làm đầu tiên, chính là phải khiến cho tất cả kinh mạch đã đứt đoạn trong cơ thể của phụ thân phải triệt để xé rách hoàn toàn một lần nữa.
Cả quá trình xé rách này càng đồng đều thì việc chữa trị về sau sẽ càng hiệu quả hơn.
Cho nên Diệp Huyền mới không để cho phụ thân uống ba viên liệt mạch đan cùng một lúc, mà là uống từng viên một.
Sau khi nghe Diệp Huyền phân phó xong thì Diệp Triển Vân cố nén đau đớn, uống thêm một viên liệt mạch đan nữa.
Dược lực mạnh mẽ nhanh chóng thẩm thấu vào trên những kinh mạch bị nghẽn và đứt đoạn còn lại của Diệp Triển Vân, cưỡng chế xé rách chúng ra.
– Hừ!
Diệp Triển Vân đau đớn kêu lên một tiếng, từng giọt mồ hôi lạnh như hột đậu nhanh chóng lăn xuống từ trên trán của y, nhưng y vẫn cắn môi, không kêu tiếng nào.
Hiệu quả của viên liệt mạch đan thứ hai cũng đã dần dần tan hết.
Kinh mạch bên trong cơ thể Diệp Triển Vân đã xé rách được chừng chín thành, còn một phần kinh mạch nhỏ không dáng kể, dược lực chưa thẩm thấu tới hết.
– Phụ thân, uống viên thứ ba.
Diệp Triển Vân lúc này đã đau tới mức mồ hôi ướt đẫm toàn thân, sắc mặt trắng bệch, cơ thể đều co rút.
Đau đớn mãnh liệt thật giống như ngàn vạn lưỡi đao nhỏ sắc bén đang chém loạn xạ trong cơ thể của y, loại đau đớn như bị xẻo thịt thế này quả thực vô cùng thống khổ.
Y cắn răng, nuốt viên liệt mạch đan thứ ba.
Viên đan dược thứ ba vừa vào bụng thì hai tay của Diệp Huyền đột nhiên đánh mạnh vào sau lưng của y nhanh như chớp.
Chỉ nghe từng tiếng bành bạch vang lên, huyền thức của Diệp Huyền mang theo từng tia huyền khí rất nhỏ nhanh chóng tiến vào bên trong cơ thể của Diệp Triển Vân, thúc giục dược lực của viên liệt mạch đan cuối cùng, thẩm thấu tới từng bộ vị nhỏ nhất.
Cách dùng huyền khí để kích thích dược lực thế này, nguyên lý nghe qua thì có vẻ rất đơn giản, nhưng khi đang trị liệu, thì không phải ai cũng có thể làm được.
Dù sao đi nữa thì cơ thể con người vô cùng tinh tế kín kẽ, còn thân thể của Diệp Triển Vân thì lại càng thêm yếu ớt, nếu như xảy ra bất kỳ chuyện ngoài ý muốn gì cũng có thể khiến cơ thể của y gánh lấy thương tổn khó lường.
Cả quá trình này nhất định không cho phép xảy ra bất kỳ sai sót nào, cả Lưu Vân Quốc này e là cũng chỉ có mình Diệp Huyền mới dám làm ra chuyện như vậy.
Dược lực của ba viên liệt mạch đan rốt cuộc cũng đã hoàn toàn xé rách toàn bộ kinh mạch bên trong cơ thể của Diệp Triển Vân.
Những mảnh vỡ kinh mạch bị tàn phá kia phân bố đều khắp các bộ vị bên trong thân thể của y, giống như vô số thông đạo bị phá huỷ.
– Phụ thân, uống cùng lúc một viên trùng huyền đan và cố nguyên đan.
Thanh âm của Diệp Huyền đột nhiên vang lên, mang theo một tia nghiêm túc, hắn vừa dứt lời thì Diệp Triển Vân đã bỏ hai viên đan dược vào trong miệng.
Hai loại dược lực thoáng chốc liền được phóng thích bên trong cơ thể của Diệp Triển Vân.
– Phụ thân, ráng chịu một chút.
Diệp Huyền quát khẽ một tiếng, hai tay đột nhiên thôi động huyền khí mãnh liệt, dẫn dắt dược lực của trùng huyền đan chậm rãi di chuyển khắp các kinh mạch đã bị tàn phá trong cơ thể Diệp Triển Vân.
Đau đớn khó nén nhanh chóng khiến cho trong miệng Diệp Triển Vân không ngừng tràn ra tiếng rên thống khổ, sắc mặt của y tái nhợt như giấy, không biết từ khi nào đã cắn nát môi, máu chảy dọc xuống khoé miệng y, nhưng trước cơn đau đớn khổng lồ ở kinh mạch thì y đã không còn chút cảm giác nào với nó nữa.
Bất quá một màn tiếp theo cũng khiến cho Diệp Triển Vân khiếp sợ không thôi, ngay lúc y cảm nhận được đau đớn khôn cùng trong cơ thể, thì ở những kinh mạch đã bị dược lực của trùng huyền đan trùng soát qua kia, lại có một cỗ dược lực ôn hoà nào đó, thẩm thấu vào những kinh mạch đã bị trùng phá kia.
Những nơi dược lực đi qua thì kinh mạch vốn đang đau đớn như đao cắt lập tức truyền tới từng trận mát dịu.
Ngay sau đó, những kinh mạch đã bị dược lực của trùng huyên đan trùng phá kia cũng không khép lại rồi xoắn lại như cũ nữa mà là nhanh chóng tu bổ lại với tốc độ cực nhanh nhờ vào cố nguyên đan tẩm bổ.
Chốc lát sau, kinh mạch bên trong cơ thể của Diệp Triển Vân đã bắt đầu hình thành sơ bộ.
– Đây…. đây….
Diệp Triển Vân vô thức thì thào, trong mắt ra lộ tinh quang và vẻ không dám tin, y thật không dám tin, kinh mạch đã bị huỷ hơn mười năm của mình cư nhiên thật sự bắt đầu hình thành lại một lần nữa.
Tuy rằng bây giờ chỉ mới hình thành sơ bộ mà thôi, nhưng vẫn mang tới rung động khó nói nên lời cho y.
– Phụ thân, ngươi phải ráng chịu, đây chỉ mới là bắt đầu thôi.
Thần sắc của Diệp Huyền vô cùng chăm chú, vẻ mặt rất nghiêm túc cẩn thận.
Huyền thức của hắn hoàn toàn tập trung vào bên trong thân thể của Diệp Triển Vân, cẩn thận từng li từng tí thôi động dược lực của trùng huyền đan lướt qua những kinh mạch đã bị xé rách của y.
Cả quá trình này nhất định không được có chút sai lầm nào, một khi sai lộ tuyến thì kinh mạch bên trong cơ thể của phụ thân sẽ triệt để thác loạn, tạo thành hậu quả vô cùng nghiêm trọng.
Lúc này Diệp Huyền chỉ mới vừa nối huyền mạch lại, nếu muốn hoàn toàn nối liền tất cả những kinh mạch đã đứt đoạn lại với nhau thì quả thực là một công trình vô cùng khổng lồ.
Còn loại đau đớn xé rách kinh mạch và huyết nhục ra rồi nối liền lại này, thực sự không phải người bình thường có thể chịu nổi.
– Ha ha, Huyền nhi, ngươi cứ làm đi, chút đau đớn ấy có là gì, cứ thoải mái mà làm!
Trong lòng Diệp Triển Vân vô cùng mừng rỡ, cuồng tiếu nói.
Bản thân y từng là võ giả địa võ sư nhị trọng, cũng không thể để mất mặt với con trai được, hơn nữa, vì để khôi phục thực lực của mình, chút đau đớn này có là gì đâu.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 149: Hồn Lực Thần Bí (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 150: Thôn Phệ Võ Hồn Phát Uy (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










