- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
- Tập 14 : Toàn Quân Bị Diệt. (1) (c131-c140)
[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 14 : Toàn Quân Bị Diệt. (1) (c131-c140)
❮ sautiếp ❯Chương 131: Toàn Quân Bị Diệt. (1)
– Bắn tên!
Vèo vèo vèo!
Tên bay đầy trời, giống như sao băng xẹt qua không trung, vèo vèo bay tới, tiếng xé gió kịch liệt giống như bùa đòi mạng của tử thần, vang vọng trong đầu của từng người.
– Không!
Một ít mã tặc hít phải khói độc, thân thể vô lực phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương, không kịp ngăn cản, nháy mắt liền bị bắn thành con nhím.
Đội ngũ mã tặc phút trước vốn còn hai ba chục người, nháy mắt chỉ còn lại chừng mười người, hầu hết đều là hảo thủ cấp bậc võ sư tam trọng, cả đám dốc sức đỡ tên.
– Xông lên, lao ra cho ta.
Huyết Đao giơ chiến đao trong tay lên, gào lên thê lương.
Tới lúc này, trong lòng của gã đã không còn bất kỳ suy nghĩ gì nữa, trong đầu chỉ có duy nhất một ý nghĩ chính là lao ra khỏi đây, nếu không lao ra thì sớm muộn gì cũng sẽ bị bắn thành huyết nhân.
– Giết!
Hơn mười mã tặc còn lại, dưới sự dẫn dắt của Huyết Đao, điên cuồng xông lên chém giết.
– Ha ha, tới hay lắm.
La Chiến vốn đang im lặng đứng yên thấy thế thì cười lớn một tiếng, hai chân rung lên, cả người như đại bàng giương cánh bay lên, huyền khí mênh mông cuồn cuộn cuốn theo tất cả xung quanh gã, tựa như thiên thần hàng lâm.
– Đại ca, giao tên này cho ta, ngươi đi bắt tên nhãi con kia đi, nếu như ta đoán không sai thì tên kia chính là Diệp Huyền của Diệp gia, bắt được hắn thì có thể khiến cho Diệp gia sợ ném chuột vỡ bình.
Bị mai phục liên tục khiến cho trong bụng Huyết Nha nhịn một bụng lửa giận, gã tức giận gầm lên một tiếng, hai tay đột nhiên hoá thành huyết quang kéo ra biến thành huyết đao, hung hăng chém mạnh về phía La Chiến.
Theo như gã thấy thì Diệp gia chỉ có ba vị cường giả địa võ sư là Diệp Phách Thiên, Diệp Triển Hùng và Diệp Triển Đường là có đủ tư cách để giao thủ với gã, nam tử áo xanh này nhìn qua chỉ bình thường lại dám một mình xông về phía bọn họ, quả thực là tự tìm chết.
– Thứ tôm tép nhãi nhép, chết đi cho ta!
Huyết Nha nhe răng cười, song chưởng ngang nhiên chém xuống.
– Keng!
Tiếng nổ kịch liệt vang lên, huyết sắc song chưởng và song thoái màu xanh đụng mạnh vào nhau, huyền khí mạnh mẽ khiến mặt đất nứt vỡ, tạo thành một cái hố lớn, sóng xung kích khủng bố lan ra bốn phương tám hướng quét sạch mọi thứ.
Ở giữa sóng xung kích khủng bố, vẻ mặt của Huyết Nha khựng lại, đôi mắt kinh ngạc trợn trừng, sau đó cả người văng ngược ra sau như diều bị đứt dây, miệng phun ra máu tươi, chật vật ngã lăn ra đất, toàn thân vô cùng đau đớn, gãy hết mấy cây xương.
– Nhị đệ!
– Nhị thủ lĩnh!
Nháy mắt, tất cả mọi người đều sợ ngây người, Huyết Nha thân là địa võ sư nhất trọng lại bị đối phương một cước đá bay, đây là tu vi cỡ nào? Diệp gia khi nào thì xuất hiện cường giả như vậy.
– Huyết quang võ hồn!
– Huyết quang đao pháp —— huyết sắc tu la!
– Trảm!
Huyết Đao phản ứng lại đầu tiên, toàn thân căng cứng như lâm đại địch, huyền khí màu đỏ bốc lên phừng phừng trên người gã như nhuộm đỏ một mảnh, giống như một bức tượng hoả diễm chiến thần.
Trên đỉnh đầu của gã, từng đạo hào quang màu đỏ lưu động, đây chính là huyết quang võ hồn của Huyết Đao, nhất thời, cả thiên địa giống như biến thành một chiến trường màu đỏ rực, khắp nơi máu chảy thành sông, xác chết chất chồng.
Khí tức màu đỏ rực bao phủ, chiến đao trong tay Huyết Đao dốc hết toàn lực chém xuống một cái trước nay chưa từng có.
– Ha ha, tới rất hay, thiết thoái vô tình, phá cho ta!
Võ giả bình thường nếu đối mặt với huyết quang võ hồn này thì đã sớm bị doạ cho hồn phi phách tán, tâm thần thất thủ, thực lực toàn thân không phát huy nổi năm phần rồi.
Nhưng La Chiến là ai chứ? Là giáo uý kim sư quân đoàn của vương quốc, người từ trong biển lửa núi thây đi ra, há lại dễ dàng bị đối phương chấn nhiếp tâm thần.
Hai chân đá ra, chỉ một thoáng thì tiếng kêu vù vù kịch liệt như quỷ khóc thần gào vang lên bên tai, nương theo thoái ảnh khủng bố đá lên huyết sắc đao quang.
Ầm một tiếng, huyết sắc đao quang bị đánh nát, toàn thân Huyết Đao bị đánh cho văng ngược ra xa, hai chân kéo lê tạo thành hai đường hơn mười thước trên mặt đất, hai tay nắm chiến đao cũng đang run rẩy.
– Ha ha, sảng khoái, lại lần nữa.
La Chiến thoải mái cười lớn một tiếng, thân hình nhanh như chớp, nháy mắt đã phóng tới trước mặt Huyết Đao, thoái ảnh tràn ngập, khiến cho Huyết Đao liên tục lùi lại phía sau, khoé miệng không ngừng tràn ra máu tươi.
– Đại thủ lĩnh!
Tất cả mã tặc còn lại đều sợ ngây người, Huyết Đao thân là đại thủ lĩnh của bọn họ, thực lực của gã như thế nào bọn họ đều biết rõ ràng.
Huyết quang võ hồn và huyết quang đao pháp, lại thêm tu vi bưu hãn, khí thế tàn nhẫn, thủ đoạn hung tàn.
Cho dù là võ giả địa võ sư nhị trọng bình thường đi nữa, đại thủ lĩnh cũng có thể đánh một trận mà không rơi vào thế hạ phong, nhưng đứng trước mặt vị võ giả áo xanh này lại không hề có sức chống cự, cảnh tượng thế này quả thực chói mù mắt của tất cả bọn họ.
– Không xong, người này là cường giả địa võ sư nhị trọng.
Bản thân Huyết Đao cũng sợ hãi không thôi, trong lòng triệt để chìm xuống đáy cốc.
– Giết!
Gã bạo khởi mà đánh, đột nhiên điên cuồng trảm một đao về phía La Chiến, không quan tâm tới thân thể của mình, đây rõ ràng là đấu pháp muốn liều mạng.
– Tất cả mọi người vây lên giết hắn cho ta, nhị đệ, bắt tiểu tử Diệp gia.
Huyết Đao hung tợn rống to, ánh mắt đỏ ngầu như đang phát cuồng.
Chẳng biết từ khi nào, Huyết Nha mới ban nãy còn đang trọng thương ngã xuống đất nay đã vội vã đứng dậy, mặt mày hung tợn nháy mắt lao về phía Diệp Huyền.
– Không xong!
Sắc mặt của La Chiến đại biến, một chân đá về phía Huyết Đao, xoay người muốn quay lại cứu viện, chỉ thấy Huyết Đao liều mình đón lấy một kích của gã, trong miệng của gã phun ra nội tạng vỡ nát, cả người lại lao hùng hục về phía La Chiến như không hề sợ chết.
Cùng lúc đó, bảy tám võ sư tam trọng khác của nhóm mã tặc cũng liều chết lao về phía La Chiến, dùng thân thể ngăn cản không cho La Chiến quay về cứu viện, cả đám mặt mày hung tợn, giống như kẻ điên.
Bọn họ đều biết, đây chính là cách duy nhất để tìm đường sống.
– Không xong!
– Huyền thiếu!
Mấy người Kỷ Linh đứng sau lưng Diệp Huyền để bảo vệ hắn lập tức hét lớn, đều lao tới che trước mặt Diệp Huyền.
– Huyền nhi, mau lui lại!
Mấy người Diệp Triển Vân ở trong trang viên thấy như vậy cũng vội vàng la lên, hận không thể mọc cánh bay qua đó.
– Đừng hòng trốn.
Ánh mắt của Huyết Nha sung huyết đỏ ngầu, nhìn chăm chằm vào Diệp Huyền, song chưởng có huyết quang lưu chuyển, lao về phía mấy người Kỷ Linh.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 132: Toàn Quân Bị Diệt. (2)
Ầm ầm ầm!
Tu vi của Huyết Nha bộc phát toàn lực, đỡ lấy đòn tấn công của ba người Kỷ Linh, tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên, Huyết Nha phun ra máu tươi, trên người lại xuất hiện thêm vài vết thương thật sâu.
Nhưng gã lại không quan tâm, dùng hết khí lực toàn thân, hai tay hung hăng chộp về phía Diệp Huyền.
Gã biết rõ, nếu như không bắt lấy Diệp Huyền thì tất cả bọn họ đều phải chết.
– Huyền thiếu!
Tất cả mọi người đều hô lớn, trên mặt lộ ra vẻ kinh sợ.
– Ha ha, tới đây cho ta.
Huyết Nha hung tợn cười lên, khoé miệng rỉ máu, song chưởng đột nhiên chộp lên vai của Diệp Huyền.
– Dừng tay cho ta….
Song chưởng của gã vừa rơi xuống liền quay đầu lại rống lớn, nhưng gã còn chưa kịp dứt lời thì vẻ vui mừng trên mặt gã đột nhiên liền khựng lại.
Bàn tay của gã vừa hạ xuống nhưng không hề chụp trúng Diệp Huyền, gã liếc mắt nhìn một cái thì lập tức ngẩn ra.
Chỉ thấy Diệp Huyền không biết từ khi nào đã đi tới bên cạnh gã, khoé miệng mang theo nụ cười lạnh, tung ra một quyền đánh thẳng về phía lồng ngực của gã.
– Ngươi muốn chết, chỉ là một võ sĩ thôi mà cũng muốn đả thương ta, nằm mơ đi.
Mặc dù bản thân mình bị trọng thương, thực lực bản thân chỉ còn lại một hai thành, nhưng Huyết Nha vẫn không thèm xem đòn tấn công của Diệp Huyền ra gì, phóng thích huyết quang võ hồn ra, tạo thành một màng phòng hộ, đồng thời hai tay lại chộp lấy Diệp Huyền lần nữa.
Ầm!
Quyền của Diệp Huyền nhanh tới mức khiến cho người ta không ngờ nổi, trước khi Huyết Nha đắc thủ thì đã đánh trúng ngực của gã.
– Ha ha, vô dụng thôi, ta đường đường là một cường giả địa võ sư, ngươi….
Huyết Nha cười lớn hạ tay xuống, đột nhiên, biểu tình trên mặt của gã khựng lại, thanh âm đột nhiên nghẹn lại, đôi mắt trừng lớn như cá chết.
Phụt!
Trong miệng gã phun ra một búng máu lớn, võ hồn phòng hộ trước ngực không biết đã bị đánh vỡ tan từ khi nào, một cỗ lực lượng đặc biệt xâm nhập vào trong tâm huyệt của gã, cắn nát trái tim của gã, cũng hút sạch huyết quang võ hồn bên trong tâm huyệt của gã.
– Ngu ngốc!
Diệp Huyền thu hồi tay phải, chậm rãi xoay người, thân thể cao lớn của Huyết Nha ở phía sau ầm ầm đổ xuống, cát bụi bay lên đầy trời, mắt trừng thật lớn, chết không nhắm mắt.
– Nhị đệ!
Huyết Đao đứng bên kia thấy vậy liền gào lên thê lương.
– Chết đi!
La Chiến đột nhiên bay lên đá ra một cước, đá lên đầu của Huyết Đao, đầu của Huyết Đao lập tức nổ tung ra như dưa hấu, chất lỏng sền sệt vương vãi đầy ra đất.
– Các ngươi đều chết hết cho ta!
Sắc mặt La Chiến tái nhợt, như hổ lọt vào bầy dê, hai chân đá ra, đám mã tặc còn lại đều hét thảm bỏ mình.
Ngay một khắc cuối cùng này, bọn họ rốt cuộc cũng cảm thấy hối hận, hối hận tại sao lại tới Thanh Sơn Trấn này, tại sao lại phải động thủ với Diệp gia.
Thế nhưng lúc này mới tỉnh ngộ thì đã quá muộn rồi.
Rầm!
Sau khi một tên mã tặc cuối cùng ngã xuống, La Chiến lấy tộc độ nhanh nhất lao tới bên cạnh Diệp Huyền, vội vàng nói:
– Huyền thiếu, ngươi không sao chứ?
– Huyền nhi.
Mấy người Diệp Triển Vân cũng lo lắng chạy tới, vẻ mặt khẩn trương nhíu chặt mày.
– Yên tâm đi, ta có thể có chuyện gì được chứ, có việc chính là hắn.
Ban nãy tất cả mọi người đều vô cùng lo lắng, chỉ có một mình Diệp Huyền là trong lòng không chút gợn sóng, tuy rằng hiện tại hắn mới chỉ là võ sĩ tam trọng, nhưng nếu như bị một tên địa võ sư nhất trọng thân mang trọng thương, thực lực chỉ còn có hai thành giết chết, vậy thì kiếp trước thân là bát giai võ hoàng như hắn có thể đi tìm khối đậu hũ đập đầu tự sát cho rồi.
Mấy người La Chiến vẫn có chút không dám tin, nhìn thi thể của Huyết Nha nằm trên mặt đất, cả đám đều khiếp sợ không thôi.
Tuy rằng ban nãy bản thân Huyết Nha đã bị trọng thương, nhưng dù sao đi nữa thì gã cũng là cường giả địa võ sư nhất trọng, cái khác không nói, chỉ riêng phòng ngự cũng không phải thứ mà một võ sĩ tam trọng bình thường có thể phá vỡ, Diệp Huyền cư nhiên một quyền đánh nát tim của đối phương, quả thực vượt xa khỏi nhận thức của mấy người La Chiến.
– Được rồi, thu dọn nơi này lại đi, kiểm tra lại chiến lợi phẩm, sau đó phái người thông báo cho lão gia tử và mọi người.
Rất nhanh, hộ vệ Diệp gia liền quét dọn chiến trường sạch sẽ.
– Huyền thiếu, lần này chúng ta tổng cộng giết được một trăm ba mươi bảy tên mã tặc của Huyết Đao trại, thu được một trăm tám mươi món vũ khí, sáu vạn bảy ngàn huyền phiếu, còn có, thủ lĩnh Huyết Đao trại có hai chiếc trữ vật giới chỉ, đồ bên trong thuộc hạ chưa kiểm tra qua.
Một đội trưởng hộ vệ liệt kệ tất cả mọi thứ ra.
– Ừm, phụ thân, những vũ khí này đều đã bôi độc rồi, chúng ta thu lại đi, nói không chừng sau này có thể dùng tới, còn những huyền phiếu này thì ngươi cũng cầm đi, ta nghĩ mấy thứ này chỉ là phần nhỏ thôi, phần đáng giá chắc là nằm trong trữ vật giới chỉ của Huyết Đao và Huyết Nha, chúng ta về phủ rồi từ từ kiểm tra lại sau, ta nghĩ gia gia và mọi người chờ cũng sốt ruột rồi.
Diệp Huyền cười khẽ một tiếng.
Mấy thứ lấy được từ trên người của mấy tên mã tặc võ sư, võ sĩ kia chẳng có thứ nào tốt, toàn bộ những thứ đáng giá của Huyết Đao trại chắc chắn là luôn mang theo trên người của Huyết Đao.
Diệp Huyền cũng rất muốn biết, trên người của trại chủ Huyết Đao trại tiếng tăm lừng lẫy ở Lam Nguyệt thành rốt cuộc có bao nhiêu thứ tốt.
Diệp Triển Vân gật gật đầu, nhìn về phía đội trưởng hộ vệ kia.
– Đúng rồi, Diệp gia ta thương vong thế nào?
– Bẩm tam gia, không có thương vong nào.
Mặc dù trong lòng đã sớm có chuẩn bị, nhưng lúc nghe thấy kết quả này, mấy người Kỷ Linh cũng bị chấn kinh.
Đây đường đường là Huyết Đao trại, không phải mấy tên nhãi nhép nào, uy danh hiển hách ở Lam Nguyệt thành, oan hồn dưới đao của bọn họ không có một ngàn thì cũng tám trăm.
Thậm chí mấy lần tiễu trừ quy mô lớn của thành vệ quân cũng không làm được gì bọn chúng, ngược lại còn hao binh tổn tướng.
Nhưng một đoàn mã tặc đáng sợ cỡ ấy, dưới sự an bài của Huyền thiếu, trong vòng một canh giờ ngắn ngủi đã bị diệt gọn không còn một mống, mà hộ vệ Diệp gia thì không hề bị thương tích mảy may.
Chiến tích cỡ này mà truyền ra thì sợ là có thể khiến cho cả Lam Nguyệt thành chấn kinh.
Ánh mắt của mọi người nhìn về phía Diệp Huyền đều mang theo kính sợ sâu sắc.
Đáng sợ, thiếu niên này thật là đáng sợ, khả năng tính toán nhân tâm quả thực khiến cho người ta run sợ.
– Được rồi, chúng ta trở về thôi.
Bản thân Diệp Huyền không cảm thấy gì hết, để lại hộ vệ thủ hộ, đoàn người xoay người lên ngựa, nhanh chóng quay về phủ đệ Diệp gia.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 133: Hồn Huyền Cương (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 134: Hồn Huyền Cương (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 135: Bi Thống Nặng Nề (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 136: Bi Thống Nặng Nề (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 137: Vinh Dự Gia Tộc (1)
Lời chất vấn này không phải chỉ có một vài nơi, mà truyền tai nhau từ rất nhiều nơi ở trong trấn, giống như đột nhiên sinh ra nghi hoặc vậy.
Tin đồn này vừa lan ra thì đương nhiên cũng khiến cho một vài dân chúng bình thường sinh nghi.
Cũng đúng nha, tại sao Lý gia và Lưu gia tổn thất nặng nề như vậy mà Diệp gia của ngươi lại biết được hướng tấn công của Huyết Đao trại một cách thần kỳ như vậy, còn kịp thời giăng bẫy nữa.
Chỉ giăng bẫy chờ sẵn thôi chưa tình, đường đường là đoàn mã tặc Huyết Đao trại cường hãn có tiếng ở xung quanh khu vực Lam Nguyệt thành này, bị mai phục và giết hết không còn một mống, còn Diệp gia của ngươi thì lại không hề có thương vong gì, chuyện này thật không hợp lý chút nào.
Chẳng lẽ trong chuyện này có điều gì khuất tất?
Lời đồn đãi ngờ vực này vừa lan ra thì người của Diệp gia cũng cười lạnh không thôi.
Rất nhanh, người của Diệp gia liền bác bỏ tin đồn này đi, người bác bỏ tin đồn này không phải Diệp lão gia tử, không phải gia chủ Diệp Triển Hùng, cũng không phải Diệp Huyền mà là ba vị đại đội trưởng thành vệ quân Kỷ Linh, Trần Phong và Lãnh Đao.
Hoá ra lần này bọn họ tới Thanh Sơn Trấn là vì Lâm Hùng phó thống lĩnh đã thăm dò, biết được tin rằng Huyết Đao trại có thể sẽ tấn công Thanh Sơn Trấn.
Cho nên mới phái ba người bọn họ tới đây trước, chính là để tìm hiểu rõ thực hư, hơn nữa giúp đỡ Diệp gia tập trung tìm tung tích Huyết Đao trại.
Thật không ngờ Huyết Đao trại cư nhiên thật sự tới Thanh Sơn Trấn.
Ba người bọn họ thân là đại đội trưởng của thành vệ quân, trải qua mấy lần tiễu trừ, cho nên cũng hiểu rõ cách làm việc của Huyết Đao trại, sau khi nghiên cứu một phen xong mới đoán ra rằng Huyết Đao trại có khả năng sẽ tấn công trang viên ở bắc trấn cho nên mới mai phục chờ sẵn.
Hơn nữa còn được hiệp hội luyện dược sư giúp đỡ hết mình, còn mang dược tề giải độc và nhiều thứ khác tới.
Cho nên Diệp gia mới như hổ thêm cánh, vì có mấy bên dốc hết sức tiễu trừ cho nên Huyết Đao trại lúc này mới không có kẻ nào thoát nạn.
Tin này vừa truyền ra thì tất cả dân chúng lúc này mới giật mình hiểu ra, hoá ra trong việc này còn có sự giúp sức của ba vị đại đội trưởng thành vệ quân và hiệp hội luyện dược sư, chẳng trách Diệp gia lại đại phát thần uy như vậy.
Vốn việc diệt hết Huyết Đao trại chỉ mang tới chút danh vọng cho Diệp gia, bây giờ tin này vừa ra thì lập tức mang tới công lao cho thành vệ quân.
Đây cũng là do Diệp Huyền lo lắng Lâm Hùng chỉ vừa mới tiếp chưởng thành vệ quân đã phế bỏ phó thống lĩnh Cổ Phương trước kia, hơn nữa ba người Kỷ Linh là đại đội trưởng thành vệ quân lại vô duyên vô cớ tự ý rời bỏ cương vị công tác, sẽ khiến cho gã gặp phải những rắc rối không đáng có từ phía phủ thành chủ và ở thành vệ quân.
Tuy rằng gã đã đột phá tới địa võ sư nhị trọng, nhưng mấy việc này cũng sẽ khiến cho phủ thành chủ sinh bất mãn với Lâm Hùng.
Lời giải thích này vừa ra thì tất cả những gì Lâm Hùng và mấy người Kỷ Linh đã làm đều sẽ tan thành mây khói, không ai dám nói gì.
Huyết Đao trại mấy năm nay luôn gây nguy hiểm cho người dân và thương buôn ở Lam Nguyệt thành, sau khi Lâm Hùng lên đài chưa tới một tháng thì đã bị gã phái ra vài đại đội trưởng diệt gọn, đây quả thực là công trạng rành rành.
Tin này truyền về phủ thành chủ thì không có kẻ nào có thể viện lý do gì để áp bức Lâm Hùng nữa.
Sáng sớm hôm sau, mấy người Kỷ Linh liền mang theo thủ cấp của bọn mã tặc Huyết Đao trại trở về, tin tức quan trọng như vậy, nhất định phải báo cáo lại với phủ thành chủ.
Mà phủ thành chủ nhất định cũng sẽ kiểm tra thật kỹ, nói không chừng còn có thể ban thưởng gì đó nữa.
Một trận nguy cơ lớn liền được giải quyết nhẹ nhàng như vậy.
Còn Thanh Sơn Trấn thì khôi phục sự yên bình vốn có.
Sau khi trải qua chuyện này, Diệp gia triệt để quay về làm đệ nhất hào cường ở Thanh Sơn Trấn, Lý gia, Lưu gia gì đó tất cả đều bị quăng vào đống rác, thậm chí còn nghèo nàn khó khăn hơn trước khi chèn ép Diệp gia nữa.
Hai ngày sau, mấy người Kỷ Linh rốt cuộc về tới Lam Nguyệt thành.
Người đứng nghênh đón ở cổng lớn Lam Nguyệt thành cư nhiên lại là phó thống lĩnh Lâm Hùng và phó thống lĩnh cấm vệ quân phủ thành chủ Thiết Huyền, cùng với đại quản gia Mộ Sơn của phủ thành chủ.
Vị đại quản gia này cũng không phải quản gia của công tử như Cẩu Sử, mà thật sự là đại quản gia chân chính của phủ thành chủ, làm việc cho thành chủ.
– Thuộc hạ Kỷ Linh, Trần Phong, Lãnh Đao thành vệ quân, tham kiến phó thống lĩnh Thiết Huyền, tham kiến đại quản gia Mộ Sơn, tham kiến Lâm phó thống lĩnh!
Ba người Kỷ Linh vội vàng xuống ngựa hành lễ.
– Miễn lễ.
Thiết Huyền là một nam tử trung niên cả người ngăm đen, gương mặt lại lãnh lùng nghiêm nghị như đao gọt, chỉ vào hai chiếc xe ngựa đằng sau:
– Đây chính là thủ cấp của đạo tặc Huyết Đao trại sao?
– Vâng, phó thống lĩnh Thiết Huyền.
– Tốt lắm, người đâu, lập tức đưa về kiểm tra cho ta.
Thiết Huyền ra lệnh một tiếng, lập tức có một đội cấm quân phủ thành chủ lập tức đi lên nhận lấy xe ngựa.
– Các vị huynh đệ cấm vệ cẩn thận một chút, trên vũ khí của đám mã tặc này đều có bôi kịch độc.
Ba người Kỷ Linh đứng một bên nhỏ giọng nhắc nhở.
Trên xe ngựa còn có vũ khí của Huyết Đao trại, trong số này mặc dù cũng có vài thanh huyền binh không sai, nhưng sau khi suy nghĩ cẩn thận, Diệp gia vẫn để cho mấy người Kỷ Linh mang vũ khí trở về, dù sao thì bấy nhiêu đó so với thu nhập của Diệp gia thì không đáng là bao.
Mộ Sơn thì không làm căng như Thiết Huyền, gã trực tiếp xuống ngựa đi tới bên cạnh xe ngựa, nhìn vào số thủ cấp bên trong xe, phun một ngụm nước bọt.
– Ta nhổ, chết rất hay, đám súc sinh này có chết cũng không hết tội.
Cắn răng nói xong, hốc mắt của Mộ Sơn cũng đỏ lên:
– Cháu ơi, đám mã tặc của Huyết Đao trại này rốt cuộc cũng đã chết rồi, ngươi rốt cuộc cũng có thể yên nghỉ rồi.
Hoá ra Mộ Sơn từng có một người cháu, là người chuyên thu mua của phủ thành chủ, trong một lần ra ngoài mua đồ, đội ngũ của y cư nhiên bị Huyết Đao trại tập kích.
Còn cháu của Mộ Sơn thì chết thảm trong lần đó, thi thể cũng bị chém thành vài đoạn.
Chuyện này Mộ Sơn vẫn luôn canh cánh trong lòng, hôm nay Huyết Đao trại bị diệt, Mộ Sơn rốt cuộc cũng yên lòng.
– Đại quản gia Mộ Sơn, xin đừng quá đau lòng, thân thể vẫn quan trọng hơn.
Kỷ Linh khuyên nhủ, chuyện của Mộ Sơn, trong thành vệ quân gần như ai cũng biết.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 138: Vinh Dự Gia Tộc (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 139: Mời Dự Yến Hội (1)
Dạ tiệc của gia tộc buổi tối, theo lẽ thường, tất cả mọi người đều tề tụ đông đủ.
– Huyền nhi, mấy ngày nay Diệp gia ta đã thu nạp được không ít trang viên, Diệp gia ta hôm nay có thể đã chiếm được bảy tám phần thị trường dược tài của Thanh Sơn Trấn rồi.
Diệp Phách Thiên vui vẻ cười nói.
Nháy mắt sự kiện Huyết Đao trại đã trôi qua nửa tháng.
Trong nửa tháng này, Diệp gia đã xuất hết đủ loại thủ đoạn, hơn nữa còn lấy được danh xưng vinh dự gia tộc, có được rất nhiều ưu đãi ở một vài chính sách, khiến cho việc làm ăn của Diệp gia phát triển ngày càng nhanh.
Mỗi người trong Diệp gia đều bận rộn chóng mặt, gần như không có thời gian nghỉ ngơi.
– Gia gia, nếu như ta là ngươi thì sẽ bế quan tu luyện nhiều thêm chút nữa, ở Thiên Huyền đại lục này chỉ có vũ lực mới là hậu thuẫn vững chắc nhất, nếu không mặc kệ ngươi kinh doanh việc buôn bán của Diệp gia ta có tốt hơn nữa, bất quá cũng chỉ như hoa trong gương trăng dưới nước, công dã tràng mà thôi.
– Hắc hắc.
Lão gia tử xấu hổ cười:
– Huyền nhi, chuyện ngươi nói ta cũng biết, chỉ là ta đã già rồi, tu vi có thể đạt tới địa võ sư nhị trọng đã là không tệ rồi, có tu luyện hơn nữa thì tiềm lực phát triển cũng chẳng là bao.
Diệp Huyền lắc đầu.
– Gia gia, không phải ta đã đưa cho gia gia một bộ công pháp sao? Chỉ cần ngươi tu luyện theo công pháp mà ta đã đưa cho ngươi thì ta dám đảm bảo, trong vòng một tháng ngươi sẽ có hy vọng trùng phá địa võ sư tam trọng.
– Ngươi nói thật sao?
Lão gia tử đột nhiên đứng phắt dậy.
Lão biết rõ, đứa cháu trai này của mình dạo gần đây đột nhiên trở nên vô cùng thần bí, thủ đoạn xuất quỷ nhập thần, chuyện hắn đã nói, quả thực không có chuyện nào mà không làm được.
Nhưng nếu nói có thể khiến cho mình trong vòng một tháng trùng phá được địa võ sư tam trọng thì lão gia tử vẫn giật mình không thể nào bình tĩnh được.
– Bất quá chỉ là địa võ sư tam trọng mà thôi, xem ngươi ngạc nhiên như vậy kìa, chút việc nhỏ đó có thể khiến cho ngươi kích động thành như vậy sao?
Diệp Huyền nói chuyện vô cùng bình thản:
– Nếu như qua năm mới ngươi đột phá được võ tông rồi thì chẳng phải là sẽ kích động tới mức đánh sập nhà sao?
Đột phá trở thành địa võ sư tam trọng, đây là tiêu chuẩn của cường giả đỉnh tiêm ở Lam Nguyệt thành, nhưng trong mắt Diệp Huyền lại trở thành chuyện nhỏ nhặt, lão gia tử nghe xong mà mặt mày xanh mét.
Nhưng tới khi nghe được câu sau cùng thì lão gia tử càng kinh ngạc trừng lớn mắt:
– Võ tông, ngươi nói chính là võ tông ngũ giai sao? Đây chính là tiêu chuẩn của cường giả mạnh nhất của vương quốc, ta có thể đạt tới sao? Sao có thể được? Ta làm gì có thiên phú cao như vậy!
Diệp Huyền cười nói:
– Gia gia, ngươi đương nhiên không có thiên phú đó, bất quá phối hợp với công pháp mà ta đưa cho ngươi thì không phải là không có hy vọng.
Vì gia tăng thực lực của gia tộc, Diệp Huyền liền lấy ra một bộ huyền phẩm công pháp thích hợp với đại địa võ hồn, loại công pháp này chính là chí bảo mà quốc khố của Lưu Vân Quốc cũng không có được.
– Phụ thân, công pháp mà Huyền nhi đưa ra đúng là rất thần kỳ, gần đây ta cảm giác huyền khí của ta giống như có một loại xúc động muốn trùng kích địa võ sư nhị trọng rồi.
Diệp Triển Hùng ngồi bên cạnh thấp giọng nói.
– Cái gì?
Lão gia tử nhéo lỗ tai của Diệp Triển Hùng xách lên:
– Tiểu tử ngươi sao không nói sớm cho ta biết, chẳng trách gần đây ta nhìn thấy ngươi thường xuyên chạy tới phòng tu luyện, chuyện làm ăn của gia tộc cũng bị ngươi quăng qua một bên, hoá ra là lén lút chạy đi tranh thủ, bắt đầu từ ngày mai ngươi lo chuyện làm ăn của gia tộc, lão phu muốn bế quan.
– Khụ khụ, phụ thân, hôm nay ta nhận được thiệp mời của phủ thành chủ, muốn Diệp gia chúng ta tham gia yến tiệc của phủ thành chủ vào bảy ngày nữa, chuyện lớn cỡ này đương nhiên cần tới ngươi đi rồi.
– Yến tiệc của phủ thành chủ? Không đi, không đi.
Lão gia tử lần này nói gì cũng không chịu đi.
– Đừng hòng ngăn cản ta bế quan, chuyện này thì ngươi để cho Huyền nhi đi là được, dù sao thì hình như hắn cũng muốn trở về Lam Nguyệt thành một chuyến.
Diệp Triển Hùng lập tức đưa thiệp mời tới trước mặt Diệp Huyền.
Diệp Huyền cầm lên, nhìn một cái.
Hoá ra là mỗi cuối năm phù thành chủ đều sẽ tổ chức một bữa thịnh yến, bữa tiệc này chủ yếu là để phủ thành chủ cảm tạ những gia tộc và thế lực có cống hiến lớn cho Lam Nguyệt thành cho nên mới tổ chức giao lưu.
Đồng thời, sinh nhật của thành chủ cũng đúng vào ngày này, cho nên bữa tiệc này cũng chính là tiệc sinh nhật của thành chủ Lam Nguyệt thành.
Yến hội thế này đều mời những gia tộc và thế lực có tiếng tăm và uy tín trong Lam Nguyệt thành, với địa vị của Diệp gia trước kia thì căn bản không tới lượt.
Nhưng năm nay bởi vì Diệp gia đã tiêu diệt Huyết Đao trại, được trao danh xưng gia tộc danh dự cho nên mới có tư cách tham gia yến hội này.
Diệp Huyền lập tức cười nói:
– Đại bá, phủ thành chủ đã phái người đưa thiệp mời tới Thanh Sơn Trấn thế này cũng để nói rõ thành ý của bọn họ, huống hồ gì yến hội này cũng coi như yến hội mừng sinh nhật của thành chủ.
Ngươi thân là gia chủ, nhất định phải đi mới được.
Ngoài ra, ta còn muốn đưa phụ thân tới Lam Nguyệt thành, nghĩ cách để chữa hết thương thế trên người hắn, cho nên tính thêm ta và phụ thân nữa là thêm hai người, trong tộc còn ai muốn đi nữa thì cứ đi thôi, đây là cơ hội tốt để kết giao với những gia tộc và thế lực quyền quý ở Lam Nguyệt thành, đại bá các ngươi nhất định phải nắm chắc cơ hội này.
– Cái gì?
Nghe Diệp Huyền nói xong thì lão gia tử đột nhiên đứng dậy, kích động nói:
– Huyền nhi, ngươi có nắm chắc là có thể trị được thương thế của Triển Vân không?
Phụ thân của Diệp Huyền là Diệp Triển Vân cũng kích động.
Từ khi Diệp Huyền nói với y là thương thế của y vẫn có thể trị được thì tâm tình của Diệp Triển Vân mấy ngày nay luôn kích động không thôi.
Nửa tháng nay, mỗi ngày y đều rèn luyện thân thể của mình theo yêu cầu của Diệp Huyền, còn tiến hành điều trị ngâm nước thuốc, cảm giác thân thể ngày càng trẻ trung ra, một vài phần cơ thịt héo rút già nua cũng đã khôi phục lại dần dần.
Chỉ là những kinh mạch bị đứt đoạn trong cơ thể một mực vẫn không thấy khôi phục, khiến cho trong lòng của y cũng thấp thỏm không yên, hôm nay nghe thấy Diệp Huyền nói như vậy thì lập tức kích động không thôi.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 140: Mời Dự Yến Hội (2)
Diệp Huyền mỉm cười:
– Trải qua nửa tháng điều trị thì thân thể của phụ thân đã được nuôi dưỡng lại không sai rồi, hẳn là sẽ không thành vấn đề, sở dĩ cần phải tới Lam Nguyệt thành chính là vì tài nguyên ở Thanh Sơn Trấn quá ít, muốn trị khỏi thương thế trên người phụ thân thì cần rất nhiều thứ chỉ ở Lam Nguyệt thành mới có.
– Bất quá gia gia, ta cũng cảm thấy, vài ngày nữa Diệp gia chúng ta cũng nên chuyển phủ đệ tới Lam Nguyệt thành đi.
– Diệp gia chúng ta muốn đối kháng với Vương gia, Chu gia, trở thành một đại gia tộc thì nhất định phải tới Lam Nguyệt thành để phát triển, nếu như cứ ở Thanh Sơn Trấn mãi thì mặc kệ phát triển cỡ nào đi nữa, vĩnh viễn cũng chỉ có thể là một tiểu địa chủ, tiểu hào cường ở một khu mà thôi, không thể làm nên trò trống gì.
Nghe Diệp Huyền nói vậy thì tâm tư của Diệp Phách Thiên cũng rung động.
Trước kia lão cũng đã nghĩ tới chuyện này, dù sao thì bất kỳ đại gia tộc nào, một khi phát triển thì đều sẽ chuyển phủ đệ tới Lam Nguyệt thành, không ai ở lại nông thôn làm gì.
Chỉ là Diệp gia bọn họ trước kia tuy rằng cũng không tệ, nhưng so với một vài gia tộc ở Lam Nguyệt thành thì vẫn còn thua xa, hơn nữa Thanh Sơn Trấn là đại bản doanh của bọn họ, Diệp Phách Thiên cũng không muốn rời đi.
Hôm nay nhờ có Diệp Huyền trợ giúp, mấy ngày nay Diệp gia phát triển cực nhanh, cũng tới lúc nên chuyển phủ đệ rồi.
Dù sao thì chuyển tới Lam Nguyệt thành không chỉ đơn giản là đổi chỗ ở, mà giống như Diệp Huyền đã nói, Thanh Sơn Trấn chỉ là một vùng quê nhỏ, tài nguyên rất ít.
Những chuyện khác không nói tới, chỉ riêng việc muốn mua dược tề hay đan dược nhị phẩm, hoặc như muốn đi kiểm tra võ hồn một phen cũng không có chỗ làm, chỉ có thể tới Lam Nguyệt thành, những chuyện này sẽ hạn chế tới sự phát triển cho đời sau của Diệp gia.
Sau khi việc làm ăn của Diệp gia phất lên, nếu như chuyển phủ đệ tới Lam Nguyệt thành, làm quen và buôn bán với các thương hội lớn và gia tộc ở Lam Nguyệt thành cũng sẽ thuận lợi hơn rất nhiều.
Nghĩ vậy cho nên Diệp Phách Thiên gật đầu.
– Huyền nhi, chuyện này ta sẽ nhớ kỹ, đợi tiết xuân huyền năm nay qua đi thì Diệp gia chúng ta liền chuyển tới Lam Nguyệt thành, bất quá phủ đệ ở Thanh Sơn Trấn này phải có người ở lại trấn thủ, hơn nữa trước khi chuyển đi cũng phải khiến cho Lý gia và Lưu gia vĩnh viễn không còn khả năng uy hiếp tới Diệp gia ta nữa.
– Triển Hùng, lần này ngươi cùng Huyền nhi và Triển Vân đi tới Lam Nguyệt thành, cũng có thể thuận tiện xem xem ở Lam Nguyệt thành có toà phủ đệ nào tương đối khá hay không, nếu như giá cả thích hợp thì cứ mua đi.
Diệp Huyền khẽ gật đầu, lão gia tử suy nghĩ rất chu đáo.
Sáng sớm hôm sau, Diệp Huyền mang theo mấy người phụ thân rời khỏi Thanh Sơn Trấn, lặng lẽ đi tới Lam Nguyệt thành.
Chuyến đi này, ngoại trừ phụ thân của Diệp Huyền là Diệp Triển Vân ra thì còn có đại bá Diệp Triển Hùng, tứ thúc Diệp Triển Chấn và ngũ thúc Diệp Triển Thiên.
Mấy người này đều là lực lượng trung kiên trong số đời thứ hai của Diệp gia, cũng chính là hy vọng tương lai của Diệp gia, chuyện tham dự yến hội phủ thành chủ, có bọn họ tham gia cũng có thể khiến cho Diệp gia dễ dàng hoà nhập cùng Lam Nguyệt thành.
Về phần Diệp Triển Đường vốn có thực lực mạnh nhất thì đã sớm bị bài trừ ra bên ngoài rồi, cũng không còn cách nào khác, ai kêu khuynh hướng làm việc của gã lúc đối mặt với Vương gia lại có vấn đề làm gì.
Ba ngày sau, đội ngũ của Diệp gia rốt cuộc đi tới Lam Nguyệt thành.
– Diệp gia chúng ta sau này thật sự sẽ phát triển ở Lam Nguyệt thành sao?
Nhìn qua toà thành trì to lớn trước mặt, mấy người Diệp Triển Hùng liền cảm thấy nhiệt huyết sôi trào.
Đây không phải lần đầu tiên bọn họ tới Lam Nguyệt thành, nhưng nghĩ tới sau này Diệp gia mình sẽ có chỗ đứng ở nơi này thì vẫn khiến cho trong lòng bọn họ kích động không thể kềm nén nổi.
So với Lam Nguyệt thành thì Thanh Sơn Trấn quả thực chỉ là một vùng quê mà thôi.
Người tâm huyết dâng trào còn có La Chiến.
Hơn một tháng trước lúc gã theo Diệp Huyền rời khỏi Lam Nguyệt thành thì vẫn chỉ là một địa võ sư nhất trọng bị tàn phế.
Nhưng bây giờ mới không bao lâu, tới khi gã quay về lần nữa thì lại là một địa võ sư nhị trọng sức sống dâng trào.
Bước ngoặt cuộc đời như từ địa ngục lên tới thiên đường thế này khiến cho gã nhớ lại vẫn cảm thấy có chút kích động và không dám tin.
Tất cả những thứ này đều là nhờ có Diệp Huyền.
– Đại bá, ta đưa phụ thân tới hiệp hội luyện dược sư xem, các ngươi đi tìm nơi dừng chân trước đi, sau đó lại đi xem những phủ đệ ở gần đây, nếu như có chuyện gì thì cứ tới hiệp hội luyện dược sư tìm chúng ta.
– Được rồi, hai người các ngươi cẩn thận một chút.
Diệp Triển Hùng gật đầu, có La Chiến ở đây gã không phải lo lắng cho sự an toàn của Diệp Huyền.
Rất nhanh, ba người Diệp Huyền liền đi tới hiệp hội luyện dược sư.
Lô Duyệt đứng ở trước quầy đang chuẩn bị dẫn theo vài người đi lên, nhìn thấy Diệp Huyền tới thì hai mắt của nàng lập tức phát sáng, nói một tiếng xin lỗi với đối phương, sau đó vội vàng chạy tới trước mặt Diệp Huyền.
– Huyền thiếu.
Ngữ khí của Lô Duyệt vô cùng cung kính.
– Hoa hội trưởng có ở đây không?
– Có, ngài ấy đang ở trên lầu, có cần ta đưa ngươi tới đó hay không.
Diệp Huyền mỉm cười.
– Vậy thì làm phiền ngươi.
– Nào có, có thể làm việc cho Huyền thiếu chính là vinh hạnh của Lô Duyệt ta.
Trên mặt của Lô Duyệt trở nên đỏ ửng, nếu như không nhờ có Diệp Huyền thì nàng bây giờ vẫn chỉ là một phục vụ viên bình thường mà thôi.
Diệp Triển Vân và La Chiến đứng một bên đưa mắt nhìn nhau, đều cảm thấy giật mình không thôi.
Hoa hội trưởng? Chẳng lẽ chính là hội trưởng Hoa La Huyên của hiệp hội luyện dược sư?
Tuy rằng bọn họ đều biết chuyện Diệp Huyền và hiệp hội luyện dược sư có chút quan hệ, nhưng thật sự không ngờ tới quan hệ lại tốt tới mức có thể trực tiếp gặp mặt hội trưởng.
– Lô Duyệt có chuyện gì vậy? Không phải ngươi chuẩn bị đưa bọn ta đi gặp Chu quản sự sao? Tiểu tử này là ai?
Đột nhiên một tiếng hừ lạnh vang lên, hoá ra là mấy người khách lúc nãy là Lô Duyệt đang tiếp đãi, nhìn thấy Lô Duyệt để bọn họ đứng ở đây để đi đón tiếp một thiếu niên thì vẻ mặt lập tức vô cùng khó coi.
Lô Duyệt nói với vẻ áy náy:
– Liễu sở trưởng, thật xin lỗi, có một người bằng hữu của ta tới, bằng không ta để Đông Mai đưa các ngươi lên.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Thần Điển [Dịch] Thần Điển](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Than-Dien-Audio-Truyen.jpg)







