[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 111 : Hộ Tịch Khoa (1) (c1101-c1110)
❮ sautiếp ❯Chương 1102: Hộ Tịch Khoa (1)
– Lâu chủ, ta thấy phải đặt vấn đề lên trên đám người mà Tô Tú Nhất mang đến a.
Hồng Đức ở một bên đột nhiên nói.
Luyện Dược Sư vương cấp thất phẩm, coi như là ở trong Thiên Đô Phủ cũng là tồn tại tiếng tăm lừng lẫy.
Cổ Đan Lâu bao gồm cả hắn ở bên trong cũng chỉ có hai vị.
Dùng địa vị và thực lực của Tú Nhất Các, căn bản không thể nào chiêu mộ được người như vậy.
Huống chi ngoại trừ Dược lão ra, Diệp Huyền tạo cho Hồng Đức một loại cảm giác rất là đáng sợ.
– Rất có thể.
Lâu chủ Cổ Đan Lâu gật gù, híp mắt nói:
– Ta đã điều tra, đám người kia là khoảng thời gian này Tô Tú Nhất kia từ bên ngoài mang về.
Lần này Tô Tú Nhất đột nhiên rời đi mấy tháng, vốn ta nghĩ nhân cơ hội này chiếm đoạt Tú Nhất Các của hắn, ai biết thời khắc mấu chốt hắn không chỉ trở về mà còn mang theo mấy người như vậy.
Dẫn đến cuối cùng kế hoạch chúng ta trở nên dã tràng xe cát a.
Hồng Đức xấu hổ nói:
– Lâu chủ, là thuộc hạ làm việc bất lợi.
Lâu chủ Cổ Đan Lâu lắc đầu một cái:
– Không phải vấn đề từ ngươi, mấy người này không rõ lai lịch, ngay cả ta cũng không thăm dò được rốt cuộc bọn họ đến từ nơi nào, lệ thuộc vào thế lực nào.
Một tên Luyện Dược Sư vương cấp thất giai không thể lặng lẽ vô danh như thế.
Hề Nghi Xuân ngay lập tức nói:
– Lâu chủ, có muốn ta nghĩ biện pháp tìm người đối phó mấy tên kia, thăm dò lai lịch của bọn họ một hồi hay không?
Trên mặt của hắn xuất hiện vẻ lạnh lẽo.
– Không cần.
Lâu chủ Cổ Đan Lâu vung tay lên, nghiêm túc nói:
– Chuyện Tú Nhất Các trước tiên các ngươi không cần quan tâm.
Tô Tâm Lâu chúng ta không thể thuê thì các ngươi đi thuê Bảo đường các ở gần đó cho ta.
Làm cho nghiệp vụ của Cổ Đan Lâu chúng ta mở rộng một hồi.
– Mấy tên mới tới Tú Nhất Các kia tạm thời không vội vã đối phó với bọn họ, ta cũng muốn xem xem Tú Nhất Các kia đến cùng muốn giở trò quỷ gì.
Nếu như Tô Tú Nhất cho rằng chỉ bằng vào một Luyện Dược Sư thất phẩm là đã có thể phất lên ở Khu Tây thành này vậy thì hắn cũng quá ngây thơ.
Nhìn thấy vẻ mặt lãnh đạm của lâu chủ, Hề Nghi Xuân và Hồng Đức đều nở nụ cười, bọn họ rất rõ ràng.
Một khi lâu chủ lộ ra loại vẻ mặt này thì đã nói rõ hắn đã đem chuyện này đặt ở trong lòng, người bị hắn ghi nhớ, cho tới bây giờ đám người Hề Nghi Xuân bây giờ chưa từng thấy sẽ có kết quả tốt gì cả.
Lúc này Hề Nghi Xuân cười lạnh nói:
– Lâu chủ, chúng ta có thể không quan tâm tới Tú Nhất Cácv nữa.
Chỉ có điều khoảng thời gian này cũng không thể để cho bọn họ dễ chịu, vừa vặn thuộc hạ có một ý kiến, có thể làm cho Tú Nhất Các kia thiêm chút phiền phức.
Lâu chủ Cổ Đan Lâu hứng thú nói:
– Ồ, ý định gì?
– Lâu chủ, mấy người mà Tô Tú Nhất mang về cũng không phải là người Thiên Đô Phủ chúng ta.
Nếu như bọn họ muốn kinh doanh cửa hàng ở chỗ này, như vậy thân phận hộ tịch ở Thiên Đô Phủ ắt không thể thiếu.
Chúng ta có thể động chút tay chân ở trong này, nếu như mấy tên kia không lấy được thân phận hộ tịch, như vậy cũng không có cách nào có thể để cho cửa hàng khai trương. a
Lâu chủ Cổ Đan Lâu nhất thời nở nụ cười:
– Ha ha, Hề Nghi Xuân, ý đồ này của ngươi cũng không tồi, chấp sự quản lý hộ tịch Khu Tây thành ngươi đã từng qua lại, chuyện này sẽ giao cho ngươi đi làm a.
Chỉ có điều phải nhớ kỹ, động tác không thể quá to lớn.
Hề Nghi Xuân cười nói:
– Lâu chủ, ngươi cứ yên tâm là được rồi.
Khóe miệng hắn nở một một nụ cười lạnh lùng, có chút khinh bỉ nói:
– Muốn cùng đấu với Cổ Đan Lâu chúng ta, Tú Nhất Các hắn còn quá non a.
Tự nhiên đám người Diệp Huyền không biết dự định của Cổ Đan Lâu, giờ phút này bọn hắn đang căng thẳng dự trữ hàng để khai trương a.
Một tháng sau, Huyền Quang Các sẽ khai trương, nếu như bọn họ muốn lần đầu đã thành công thì phải sớm chuẩn bị hàng ắt không thể thiếu.
Mà Diệp Huyền cũng không có nhàn rỗi, hắn vừa tu luyện cùng với luyện chế đan dược, thời gian nhàn hạ thì hắn cũng bố trí trận pháp ở rìa ngoài Huyền Quang Các.
Khu Tây thành này ngư long hỗn tạp, khó tránh khỏi sẽ gặp phải một ít người quấy rối, như lần trước Thiên Lang tiểu đội vậy.
Nếu như có thể bố trí một loại trận pháp cỡ lớn ở bên trong Huyền Quang Các, đến lúc đó coi như là Tô Tú Nhất không có mặt ở đây thì mọi người cũng đủ để ứng phó với chúng diện.
– Các chủ.
Ngày này, đám người Diệp Huyền đang thương nghị chuyện Huyền Quang Các khai trương, lúc này Tương Hoa Vinh lại có chút lo lắng lo lắng đi tới.
– Hoa Vinh, làm sao vậy?
Tô Tú Nhất nghi hoặc hỏi.
Tương Hoa Vinh nói:
– Các chủ, lần trước không phải ngươi bảo ta đi hộ tịch khoa Khu Tây thành làm cho đám người Diệp thiếu thân phận hộ tịch a.
Vốn chuyện này làm rất tốt, hộ tịch của đám người Diệp thiếu những ngày qua cũng gần xong.
Ái biết chấp sự hộ tịch khoa đột nhiên đem ép xuống hộ tịch của bọn họ, nói cần điều tra thêm.
– Cái gì?
Tô Tú Nhất trực tiếp đứng lên, cau mày nói:
– Ngươi có hỏi qua quản chấp sự kia hay không, rốt cuộc là nguyên nhân gì?
– Ta đã hỏi qua, quản chấp sự nói đám người Diệp thiếu không rõ lai lịch, hắn cần phải điều tra thêm một chút, nói chuyện hộ tịch hắn sẽ lưu ý, chờ điều tra không thành vấn đề thì mới đồng ý.
– Điều tra, còn cần phải điều tra sao? Bình thường chính sách hộ tịch của Thiên Đô Phủ đối với cường giả rất là rộng rãi, dù cho là tội phạm truy nã của các thế lực khác, chỉ cần không có gây sự ở Thiên Đô Phủ thì sẽ không có vấn đề gì, làm sao lại giữ lại hộ tịch của đám người Diệp thiếu cơ chứ?
Xương Nguyên đại sư nghi hoặc nói, hắn đối với hộ tịch khoa của Thiên Đô Phủ cũng có biết sơ lược, chuyện này căn bản không hợp với lẽ thường.
Tô Tú Nhất cau mày nói:
– Chỉ có một nhóm người bị lưu lại hay là tất cả mọi người đều bị lưu lại giấy tờ?
– Tất cả mọi người đều bị.
– Vậy ngươi có hỏi quản chấp sự xem điều tra cần phải mất bao lâu hay không?
Tương Hoa Vinh nói:
– Quản chấp sự đã nói rồi, nhất định phải chờ hắn điều tra xong thì mới sẽ phát ra hộ tịch, còn cần bao lâu, hắn ta căn bản không nói.
– Đây mà là câu trả lời sao? Quản sự kia đang định làm khó dễ chúng ta sao?
Xương Nguyên lập tức bất mãn nói.
Tô Tú Nhất cũng cảm thấy mọi chuyện rất vướng tay vướng chân, hắn đợi lâu như vậy ở Thiên Đô Phủ mà xưa nay còn chưa từng nghe nói hộ tịch khoa sẽ làm như vậy ở phương diện này.
Trong này nhất định sẽ có nguyên nhân mà hắn không biết.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1103: Hộ Tịch Khoa (2)
– Buổi chiều ta sẽ tự mình đi hộ tịch khoa hỏi một chút đi.
Tô Tú Nhất trầm giọng nói.
Lúc này Cát Phác Tử hỏi:
– Hộ tịch trong Thiên Đô Phủ rất trọng yếu sao?
– Rất trọng yếu.
Tô Tú Nhất giải thích:
– Dựa theo quy định của Thiên Đô Phủ, bất luận người nào muốn kinh doanh cửa hàng ở Thiên Đô Phủ thì nhất định phải nắm giữ thân phận hộ tịch ở Thiên Đô Phủ.
Nếu không thì căn bản không thể mở nghiệp, nói cách khác, nếu như thân phận hộ tịch của các ngươi không được duyệt.
Thì đồ của các ngươi sẽ không thể bán ra ở Huyền Quang Các, một khi bán ra sẽ bị người của Thiên Đô Phủ bắt.
Cát Phác Tử ngạc nhiên nói:
– Cái gì? Kẽ nào người bên ngoài không thể bán ra đồ vật ở Thiên Đô Phủ hay sao?
Tô Tú Nhất lắc đầu nói:
– Cũng không phải như vậy, chuyện then chốt trong này chính là mở cửa hàng, nếu như người bên ngoài không có thân phận hộ tịch ở Thiên Đô Phủ thì cũng có thể tiến vào thành trì, tìm một nơi để gửi bán.
Chuyện này cũng không trái pháp luật, thế nhưng mở cửa hàng như chúng ta thì tuyệt đối không được.
– Ta sẽ đi cùng ngươi một chuyến.
Lúc này Diệp Huyền đột nhiên nói.
– Huyền Diệp ngươi?
Tô Tú Nhất có chút nghi hoặc nhìn Diệp Huyền một chút.
– Hộ tịch khoa này cũng thuộc về Quản Sự Phủ chứ? Nếu như buổi chiều còn không được thì chúng ta có thể đi tìm Trần quản sự một chút a.
Diệp Huyền hắn vừa mới ở chỗ Trần quản sự mua Tô Tâm Lâu, thúc đẩy một vụ giao dịch lớn như vậy, cũng cho Trần quản sự kiếm được không ít.
Diệp Huyền tin rằng đối phương cũng không đến nỗi nhanh như vậy đã không tiếp người a.
Ánh mắt Tô Tú Nhất sáng ngời, chỉ có điều rất nhanh đã lại cau mày nói:
– Hộ tịch khoa quả thực là thuộc về một phần của Quản Sự Phủ.
Chỉ có điều hộ tịch bởi vì khá là đặc thù cho nên thuộc về một tuyến độc lập.
Tuy rằng Trần quản sự có quyền chỉ đạo, thế nhưng không có quyền khống chế, quyền lực phân phát hộ tịch vẫn tập trung ở trên tay quản chấp sự kia.
Nếu như quản chấp sự xác định không thể cấp thì Trần quản sự cũng không có quyền lực quyết định.
Huống chi, Trần quản sự này luôn luôn khôn khéo, không thấy thỏ không thả chim ưng, cũng chưa chắc sẽ thay chúng ta bán mạng như vậy.
– Ha ha.
Diệp Huyền nở nụ cười:
– Không phải là ta muốn Trần quản sự nhúng tay vào chuyện này, chỉ là nếu như buổi chiều còn không được thì có thể để cho hắn đi hỏi thăm nguyên do một chút.
Đương nhiên, chuyện này phải chờ xế chiều chúng ta đi hộ tịch khoa thì lại nói.
– Ta cũng rất muốn đi nhìn một chút, hộ tịch khoa này vì sao lại từ chối phát thân phận hộ tịch cho chúng ta.
Trong con ngươi của Diệp Huyền xuất hiện một tia lệ mang.
Tô Tú Nhất suy nghĩ một chút, không có cảm thấy có vấn đề lớn bao nhiêu, lúc này mới gật gù.
Lúc xế chiều, Diệp Huyền và Tô Tú Nhất dưới sự dẫn dắt của Tương Hoa Vinh đi thẳng tới vị trí hộ tịch khoa Khu Tây thành.
Hộ tịch khoa sát vách Quản Sự Phủ, thuộc về một hệ thống làm việc độc lập.
Tương Hoa Vinh mang theo đám người Tô Tú Nhất đi vào, một thanh âm không hòa hài lập tức lên.
– Sao người lại đến rồi? Ta đã đã nói qua bao nhiêu lần với ngươi rồi.
Quản chấp sự chúng ta rất bận, không rảnh tiếp đón ngươi, thân phận hộ tịch kia của ngươi chờ hộ tịch khoa chúng ta điều tra xong thì tự nhiên sẽ phát xuống, ngươi chờ một chút đi.
Tên nhân viên kia dường như cũng đã nhận ra Tương Hoa Vinh, vừa nhìn thấy Tương Hoa Vinh thì hắn trực tiếp không nhịn được nói.
Mặt già của Tương Hoa Vinh đỏ ửng, hắn cũng coi như là tổng quản sự của Tú Nhất Các, người khác nhìn thấy hắn tốt xấu cũng sẽ cho mấy phần mặt mũi.
Thế nhưng ở hộ tịch khoa này, dù sao cũng có việc cầu người, chỉ có thể mặt dày nói:
– Các hạ, kính xin phiền phức thông báo với quản chấp sự một câu, đây là Tô các chủ của Tú Nhất Các chúng ta.
Các chủ cũng là vì chuyện này mà đến.
– Ta mặc kệ Tô các chủ, Mã Các chủ gì nhà các ngươi.
Quản chấp sự nhà chúng ta đã nói rồi, xế chiều hôm nay hắn rất bận, một người cũng không gặp.
Tên nhân viên kia cũng chỉ là một Võ Tôn nho nhỏ, thế nhưng ngữ khí lại rất ương ngạnh, liếc mắt nhìn Tô Tú Nhất, tuy rằng kinh sợ với uy thế Võ hoàng trên người hắn.
Thế nhưng cũng không có để ở trong lòng.
Tô Tú Nhất nhíu nhíu mày, thái độ của tên công nhân viên này cũng quá ác liệt a.
Hắn mới vừa muốn nói chuyện thì lại nghe Diệp Huyền ở một bên lạnh lùng nói:
– Hộ Tịch Khoa có phải là nơi phụ vụ cho dân chúng Thiên Đô Phủ hay không? Từ lúc nào mà thời gian làm công, ngay cả gặp người phụ trách cũng không thể vậy? Lẽ nào Hộ Tịch Khoa các ngươi làm công như thế hay sao?
Tương Hoa Vinh vừa nghe Diệp Huyền nói lời này thì đã biết sẽ hỏng việc.
Quả nhiên tên công nhân viên kia nghe xong lập tức nổi giận:
– Ngươi là gia hỏa từ nơi nào đến, Hộ Tịch Khoa chúng ta làm công thế nào còn cần ngươi đến dạy ta hay sao? Lập tức lăn cho ta, không nữa lăn thì đừng trách ta. . .
– Đừng trách ngươi cái gì?
Ánh mắt Diệp Huyền hơi lóe lên, một đạo tinh thần ba động vô hình trong nháy mắt đã đi vào trong đầu tên công nhân viên kia.
Ánh mắt của tên công nhân viên kia nhất thời trở nên dại ra.
– Mấy vị, mời vào trong.
Hắn mờ mịt nói.
– Huyền Diệp ngươi.
Tô Tú Nhất quả thực dở khóc dở cười, hắn làm sao không thấy được Diệp Huyền đã dùng thủ pháp đặc biệt nào đó khống chế tư duy của công nhân viên này a.
– Cái tên này rõ ràng là cố ý làm khó dễ, nói nhảm nhiều như vậy với hắn làm gì.
Diệp Huyền từ tốn nói.
Tô Tú Nhất không nói gì mà chỉ lắc đầu một cái, chỉ có điều Diệp Huyền nói cũng đúng.
Rõ ràng là đối phương cố ý làm khó dễ, cho dù tiếp tục trò chuyện thì cũng sẽ không có kết quả gì khác.
– Đi thôi, chúng ta đi gặp quản chấp sự kia.
Tương Hoa Vinh đã tới Hộ Tịch Khoa rất nhiều lần, tự nhiên cũng biết địa điểm quản chấp sự là ở chỗ nào.
Hắn lập tức mang theo hai người đi tới bên trong Hộ Tịch Khoa.
Cốc cốc.
Tương Hoa Vinh nhẹ nhàng gõ lên trên cửa một gian phòng.
– Ai? Đi vào đi.
Bên trong truyền tới một thanh âm trầm thấp.
Đám người Diệp Huyền đẩy cửa đi vào, vừa vào đã nhìn thấy một hán tử trung niên có mái tóc ngắn, ăn mặc sức phục chấp sự đang ngồi ở chỗ đó, cúi đầu dường như đang xử lý văn kiện gì đó.
Sau khi phê xong văn kiện hắn lập tức ngẩng đầu lên, chờ sau khi hắn nhìn thấy Tương Hoa Vinh, sắc mặt lập tức trở nên âm trầm.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1104: Thái Độ Chuyển Biến
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1105: Hồn Nguyên Mất Cân Đối (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1106: Hồn Nguyên Mất Cân Đối (2)
– Vâng.
Vài tên công nhân viên xoa mồ hôi lạnh một chút, lại cầm tư liệu chạy ra ngoài, không dám chậm trễ một chút nào, nhưng trong lòng thì lại phiền muộn cực kỳ.
Những tư liệu hộ tịch sở dĩ bị đè ép lâu như vậy còn không phải là do quản chấp sự ngươi ra lệnh sao? Hiện tại oan ức lại đổ lên trên đầu bọn họ, thực sự là quan lớn một cấp đè chết người a.
Đương nhiên, bọn họ cũng chỉ có thể ngẫm lại trong lòng như thế mà thôi.
Cho dù nửa chữ cũng không dám nói, không thấy tên lúc trước kia sao? Đã bị chấp sự đánh đến thảm như vậy.
– Ha ha, Diệp thiếu, Tô các chủ, Tương quản sự, xin mấy vị chờ một chút, lệnh bài thân phận của các ngươi sẽ lập tức làm xong.
Quản chấp sự cười nói, đồng thời còn rót thêm một chén trà cho ba người, miệng than thở:
– Hộ Tịch Khoa chúng ta tuy rằng không lớn, thế nhưng nhân viên phía dưới lại không dễ quản lý, ngươi xem mà xem.
Trình lâu như vậy mà lại dám đè xuống lâu như vậy, thực sự là xin lỗi a.
Người làm chấp sự như ta cũng phải kiểm điểm sâu sắc một phen.
Mặt Tô Tú Nhất và Tương Hoa Vinh đều mặt đen, thái độ của quản chấp sự này chuyển biến quá nhanh, thực sự đã khiến cho bọn họ không chịu nổi.
Tô Tú Nhất cười nói:
– Quản chấp sự khách khí rồi.
Chỗ mà Hộ Tịch Khoa cần xét duyệt tương đối nhiều, thời gian dài một chút cũng là rất bình thường a.
Kỳ thực nguyên nhân chân chính song phương đều rõ ràng trong lòng.
Song phương hàn huyên vài câu, rất nhanh vài tên công nhân viên kia đã lại trở về, trên tay có một hộp ngọc, bên trên xếp vô số lệnh bài chồng chất.
– Tô các chủ, lệnh bài thân phận mà các ngươi xin đều ở nơi này, xin cầm lấy.
Quản chấp sự cầm lấy hộp ngọc, tự mình đưa tới trên tay cho Tô Tú Nhất, thái độ vô cùng cung kính.
Tô Tú Nhất vừa nhìn qua, quả nhiên là thân phận lệnh bài của đám người Cát Phác Tử, bao gồm cả các học viên như Thiên Luân, Trương Liệt đều có.
Trên mặt hắn lập tức nở nụ cười.
– Ha ha, Tô các chủ, chuyện của các ngươi cũng xong xuôi, cái này Diệp thiếu. . .
Ngươi xem. . .
Lúc này Quản chấp sự mới nhìn về phía Diệp Huyền, trong ánh mắt mang theo vài phần cầu xin.
Không thể không nói, sau khi thái độ của quản chấp sự này chuyển biến, tác phong và ngữ khí làm việc cũng làm cho người ta hết sức thoải mái, tỷ như hiện tại vậy.
Trước tiên là hắn làm việc, sau khi xong xuôi mới bắt đầu lĩnh giáo với Diệp Huyền.
Diệp Huyền cười cợt:
– Quản chấp sự, triệu chứng này của ngươi kỳ thực không phải ;à một loại bệnh, mà là hồn nguyên mất cân đối dẫn dắt a?
Hồn nguyên mất cân đối?
Quản chấp sự có chút không rõ ý tứ trong lời nói của Diệp Huyền.
Diệp Huyền cười nói:
– Quản chấp sự, nếu như ta không đoán sai, võ hồn của ngươi hẳn là vừa mới đột phá lục giai không không lâu, hơn nữa còn hấp thu thuộc tính của Âm huyền thú.
– Ngươi. . .
Làm sao ngươi biết?
Quản chấp sự lần thứ hai chấn kinh, vẻ mặt ngơ ngác.
Diệp Huyền có thể nhìn ra bệnh trạng của hắn, hắn không kinh sợ.
Bởi vì dù sao trình độ chế dược của Diệp Huyền hắn đã mơ hồ có chút nghe nói, thế nhưng Diệp Huyền lại lập tức nhìn ra cấp bậc võ hồn và hấp thu tinh hoàn của hắn, chuyện này cũng không khỏi quá khoa trương a.
– Kỳ thực triệu chứng này của ngươi chính là do tinh hoàn của ngươi gây ra a.
Quản chấp sự nhất thời kinh ngạc, nói:
– Cái gì? Lại là chuyện này? Nhưng mà tinh hoàn này của ta rõ ràng rất phù hợp với võ hồn a, hơn nữa võ hồn thì tại sao lại có thểm làm ảnh hưởng đến việc cô đọng Huyền Nguyên a.
– Đây chính là hồn nguyên mất cân đối mà ta nói tới.
Diệp Huyền cười nhạt:
– Kỳ thực bản thân tinh hoàn không có vấn đề gì, nhưng mà kết hợp cùng với công pháp của ngươi thì lại có vấn đề.
Công pháp tu luyện của ngươi hẳn là một loại nổ tung, mà võ hồn của ngươi hẳn là võ hồn loại báo bên trong thú võ hồn.
Nếu như ta không đoán sai, đạo tinh hoàn thứ sáu mà ngươi hấp thu sẽ là Hồn Tinh của Âm Phong Báo.
– Ngay cả đều này cũng có thể biết?
Quản chấp sự há to mồm, hắn cảm giác mình ở trước mặt Diệp Huyền dường như căn bản không có bí mật.
Diệp Huyền cười nhạt nói:
– Trước tiên ngươi đem võ hồn của ngươi thả ra ngoài đi.
Quản chấp sự không dám do dự, lập tức thả võ hồn ra.
Một con báo uy phong lẫm lẫm lập tức xuất hiện ở trên đỉnh đầu của hắn, đồng thời còn có sáu đạo tinh hoàn, qua lại rung động ở quanh thân con báo.
Khí tức của mỗi một đạo tinh hoàn đều không giống lẫn nhau.
– Kỳ thực thú võ hồn là một loại võ hồn dễ dàng tìm được tinh hoàn phù hợp nhất.
Bởi vì nó có thể trực tiếp tìm kiếm từ bên trong huyền thú đồng loại.
Tỷ như võ hồn loại báo của ngươi vậy.
Khi nhị cấp có Hỏa Văn Báo, Hắc Thiết Báo, tam cấp lại có Phi Vân Báo, Đạp Tuyết Báo, tứ cấp, ngũ cấp đều là giống nhau, đều có một lượng lớn Hồn Tinh của huyền thú loại báo có thể hấp thu, bởi vì đều thuộc về huyền thú đồng loại cho nên độ khó hấp thu sẽ hạ thấp, mà thực lực tăng lên lại càng lớn hơn.
– Chỉ là khi hấp thu, ngươi phải chú ý thuộc tính của yêu thú loại báo.
Cố gắng tìm giống nhau, đồng thời sẽ không bài xích lẫn nhau.
– Tỷ như ngươi đột phá nhị tinh, thứ ngươi hấp thu chính là Hỏa Văn Báo thuộc tính lửa.
Như vậy khi tam tinh sẽ không được hấp thu Đạp Tuyết Báo thuộc tính băng.
Bởi vì song phương sẽ có một ít thuộc tính bài xích lẫn nhau.
– Điểm này, luyện hồn sư bình thường đều sẽ chú ý, thế nhưng ngoại trừ chú ý thuộc tính của tinh hoàn ra.
Võ giả muốn tăng thực lực và hấp thu Hồn Tinh kỳ thực cũng phải chú ý tới việc xung đột.
Điểm này không phải tất cả luyện hồn sư cũng có thể làm được.
– Công pháp mà ngươi tu luyện hẳn là một loại công pháp bạo tạc, chú ý bạo phát trong nháy mắt.
Mà luyện hồn sư tăng lên tinh hoàn cho ngươi lại đưa cho ngươi đạo tinh hoàn thứ sáu để hấp thu là Âm Phong Báo.
Như vậy mới lập tức xảy ra vấn đề.
– Âm Phong Báo có thuộc tính âm sát, sẽ từ từ xâm nhập vào huyền hải và huyền mạch của ngươi.
Huyền hải và huyền mạch của ngươi bởi vì công pháp ngươi tu luyện, không thể chịu đựng cỗ thuộc tính âm sát này cho nên mới xảy ra tình huống trên người ngươi lúc này.
Quản Vĩ kinh hoảng nói:
– Cái kia. . .
Vậy ta nên làm gì?
Đạo tinh hoàn thứ sáu của hắn đã thành hình, cũng không thể phá vỡ đạo tinh hoàn thứ sáu của hắn a? Trước tiên không nói có khả năng này hay không, coi như có thể thì võ hồn chịu thương tổn nặng như thế, sau này sẽ mất đi khả năng tăng trưởng a.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1107: Trung Tâm Giao Dịch (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1108: Trung Tâm Giao Dịch (2)
Lục Ly đại sư còn tốt, hắn dự trữ dù sao rất nhiều, như Dược lão liền khá đau đầu.
Lúc trước Diệp Huyền đột phá Vũ Vương, hầu như tiêu hao toàn bộ linh dược cấp bảy của Lam Quang học viện, cái gọi là không bột đố gột nên hồ, hắn là Luyện Dược Sư thất phẩm không có linh dược, cũng không cách nào luyện chế ra đan dược phẩm cấp cao.
Này là một vấn đề không nhỏ.
Tô Tú Nhất cau mày nói:
– Vật liệu khan hiếm, chúng ta trước tiên có thể đi trung tâm giao dịch mua một ít, có điều sau đó vẫn cần phải tìm nguồn cung cấp cố định.
– Trung tâm giao dịch?
– Ừm.
Tô Tú gật đầu:
– Trung tâm giao dịch ở khu vực trung tâm Thiên Đô Phủ chúng ta, là do mấy gia tộc lớn đứng đầu Thiên Đô Phủ khống chế, bất luận người nào cũng có thể ở bên trong bán ra đồ vật, cũng có thể mua mua đồ, điều này cũng dẫn đến bên trong các loại đồ vật không thiếu gì cả, bất kể là đan dược, linh dược, Hồn Tinh, trận bàn, Huyền binh,… đều có thể ở bên trong tìm tới, xem như là một trung tâm mua bán đi.
– So với một ít sàn đấu giá cùng cửa hàng, trung tâm giao dịch có một ưu điểm rất lớn, là toàn phương vị, ở đây, ngươi hầu như có thể tìm tới bất luận đồ vật gì cần thiết, nhưng cũng có một khuyết điểm, là tạp, có lúc còn thường thường xuất hiện một ít hàng giả, vì lẽ đó rất thử thách ánh mắt.
– Có lúc ngươi muốn hối đoái một số bảo vật, đi trung tâm giao dịch, thậm chí so với sàn đấu giá càng thêm thuận tiện, hơn nữa nơi này có đại sự gì phát sinh, cũng càng dễ dàng gợi ra náo động.
– Ngoại trừ giao dịch các loại vật phẩm, nơi đó còn có thể tiến hành giao lưu, hoặc thu mua tình báo,… chỉ cần đồ vật ngươi có thể nghĩ đến, trong trung tâm giao dịch này đều có.
Nghe Tô Tú Nhất giảng giải, đám người Diệp Huyền đều hứng thú:
– Đã như vậy, vậy chúng ta liền đi trung tâm giao dịch xem một chút.
Rất nhanh, một đám người liền xuất phát, thuê một chiếc phi xa, đi tới trung tâm giao dịch.
Trung tâm giao dịch của Thiên Đô Phủ là địa phương phồn hoa nhất của toàn bộ Thiên Đô Phủ, cũng là địa phương dòng người chen chúc nhất, đám người rộn rộn ràng ràng xuyên toa ở trong đó, ngựa xe như nước.
– Xin lấy ra bằng chứng thân phận của các ngươi!
Ở cửa trung tâm giao dịch, hai tên hộ vệ vẻ mặt lạnh lùng ngăn cản đoàn người Diệp Huyền, lại là hai tên Vũ Vương.
– Vũ Vương lại làm hộ vệ, đây thực sự là. . .
Đưa ra thân phận lệnh bài, tiến vào trung tâm giao dịch, đám người Cát Phác Tử đều lẩm bẩm, không khỏi tấm tắc lấy làm kỳ lạ.
Thế lực nhị lưu đáng sợ, bọn họ từ mọi phương diện cũng có thể cảm giác được, cường giả Vũ Vương ở Mộng Cảnh Bình Nguyên, cái kia đã là nhân vật đứng đầu nhất, đi tới chỗ nào không phải uy phong lẫm lẫm, ở đây, lại sẽ làm hộ vệ, hoàn toàn lật đổ cảm nhận của bọn họ.
Tô Tú Nhất cười nói:
– Trung tâm giao dịch này, là mấy gia tộc lớn thống lĩnh Thiên Đô Phủ mở, tự nhiên không phải bình thường, đặc biệt hai gia tộc lớn mạnh mẽ nhất, tộc trưởng tất cả đều là bát giai tam trọng đỉnh phong, uy danh hiển hách.
Vì lẽ đó ở đây, các ngươi cũng không cần lo lắng vấn đề trị an, không người nào dám ở trung tâm giao dịch gây sự.
Vũ Hoàng tam trọng đỉnh phong?
Mọi người chỉ cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, tim đập tăng nhanh, đám nhân vật này, muốn kích giết bọn họ, vốn là chuyện dễ dàng.
– Không đơn giản như vậy.
Lúc này Diệp Huyền đột nhiên lắc đầu.
Mọi người dồn dập quay đầu lại.
Diệp Huyền lạnh nhạt nói:
– Vũ Hoàng bát giai đỉnh phong, căn bản không có cách chống đỡ lấy một thế lực nhị lưu, có thể thành thế lực nhị lưu, tất nhiên sẽ có Vũ Đế tồn tại.
– Cái gì?
Mọi người giật mình, lộ ra vẻ khó tin.
– Kỳ thực này rất đơn giản, tỷ như ở Mộng Cảnh Bình Nguyên, một trong ba thế lực lớn Huyền Cơ Tông tông chủ Đường Chiêu là thất giai tam trọng đỉnh phong, nhưng hắn là người mạnh nhất Mộng Cảnh Bình Nguyên sao?
Mọi người không khỏi trầm tư, xác thực, mặc dù Đường Chiêu là người nắm quyền bên ngoài của Huyền Cơ Tông, nhưng kỳ thực Thiên Dịch lão nhân mới là người mạnh nhất Huyền Cơ Tông.
Nói như vậy, Thiên Đô Phủ nắm giữ cường giả Vũ Đế, cũng không phải là sự tình không thể được.
Vừa nghĩ tới Vũ Đế, mọi người chỉ cảm thấy trong lòng hốt hoảng, lòng bàn tay đổ mồ hôi, đám nhân vật này, kích giết bọn họ không khó hơn bóp chết một con kiến bao nhiêu.
Diệp Huyền nói:
– Mọi người cần phải sốt sắng như vậy sao, tuy Vũ Đế mạnh mẽ, nhưng cũng không phải nói không gì không làm được, võ đạo mênh mông, chỉ cần chịu leo, các ngươi cũng chưa chắc không thể đạt đến cảnh giới này.
Lúc này một thanh âm cười nhạo truyền đến:
– Thực sự là không biết trời cao đất rộng, nếu Vũ Đế dễ dàng đạt đến như vậy, sao sẽ ít ỏi thế kia? Cóc ghẻ đừng nghĩ có thể ăn được thiên nga, giun cũng vĩnh viễn sẽ không hóa thân Thần Long.
Cách đó không xa một thanh niên mặt lộ vẻ xem thường, hiển nhiên là nghe được Diệp Huyền nói, không nhịn được trào phúng lên.
Người này mặc trường bào, nơi ngực điêu khắc một huy chương, có vẻ vô cùng quý khí.
Nhìn thấy huy chương kia, con ngươi của Tô Tú Nhất đột nhiên co rụt lại.
– Lý thiếu, một đám nhà quê, đừng chấp nhặt với bọn họ, chúng ta vào đi thôi, nhìn xem trung tâm giao dịch có vật gì tốt không.
Bên cạnh thanh niên, còn đứng vài người trẻ tuổi, từng cái từng cái xem ra cũng là loại nuông chiều từ bé, khí thế bất phàm, nghe được đồng bạn nói, thanh niên kia không hề liếc mắt nhìn đám người Diệp Huyền một chút, đi vào trung tâm giao dịch.
– Thiên Đô Phủ Lý gia.
Tô Tú Nhất trầm giọng nói.
– Lý gia này rất mạnh mẽ sao?
Cát Phác Tử hiếu kỳ nói.
– Hai gia tộc lớn mạnh mẽ nhất Thiên Đô Phủ, phân biệt là Uất Trì gia cùng Tiêu gia, ngoài ra, dưới hai gia tộc lớn còn có mấy gia tộc lớn, Lý gia này là một cái trong đó, không dễ trêu chọc.
Sắc mặt Tô Tú Nhất nghiêm túc nói.
Nhìn thấy sắc mặt của Tô Tú Nhất, mọi người cũng rõ ràng.
Mặc dù mọi người biết gia tộc đối phương đáng sợ, nhưng không có đem chuyện này để ở trong lòng, rất nhanh liền tiến vào trung tâm giao dịch.
Toàn bộ trung tâm giao dịch cực kỳ lớn, căn cứ Diệp Huyền quan sát, trung tâm giao dịch này chiếm diện tích, có thể so với một tông môn, chia làm vô số khu vực, có bán đấu giá, gửi bán phổ thông, luyện chế thất của Luyện Dược Sư, luyện chế thất của Luyện Hồn sư, cùng với trung tâm võ giả giao lưu… rất nhiều khu vực.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1109: Trùng Tôn Đan (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1110: Trùng Tôn Đan (2)
Một vật phẩm muốn ở trên màn ảnh lớn xuất hiện cũng không phải không trả giá, cần hướng về trung tâm giao dịch giao nộp chi phí nhất định, trường kỳ làm nghề này, để Lâm Tam cực giỏi về bắt giữ lòng người, hắn có thể phân tích ra chủ nhân vật phẩm nào nóng lòng bán, vật phẩm nào khởi nguồn bất chính, ánh mắt hắn cực độc, căn cứ phân tích của mình, trên căn bản một chút liền có thể phân biệt ra được vật phẩm nào lợi nhuận lớn bao nhiêu.
Như vừa nãy Hóa Tuyết Đan thất giai, liền không phải hắn có thể chia sẻ.
Ngày hôm nay có vài vật phẩm đáng giá hắn chú ý, có thể cân nhắc thu mua.
Ngay thời điểm hắn chuẩn bị đi thu mua, bỗng nhiên, tin tức vật phẩm di động lít nha lít nhít trên màn ảnh lớn đột nhiên lóe lên, hết thảy tin tức vật phẩm đều biến mất không còn tăm hơi, toàn bộ màn ảnh lớn chỉ hiện ra tin tức một vật phẩm.
– Ồ, lại có người quảng cáo cả màn hình?
Lâm Tam ngẩn ra, cười khổ lắc đầu, cõi đời này người có tiền vẫn đúng là nhiều, quảng cáo cả màn hình căn cứ thời gian dài ngắn, giá cả cao thấp cũng không giống, nhưng trên căn bản, mười giây giá cả là hai ngàn Huyền Thạch hạ phẩm.
Đúng, ngươi không có nhìn lầm, mười giây hai ngàn Huyền Thạch hạ phẩm, thế nhưng mười giây đồng hồ bắt mắt như vậy, là có thể làm cho toàn bộ trung tâm giao dịch biết tin tức vật phẩm này.
Chỉ là tin tức vật phẩm có thể phát sinh loại trường hợp này, hoàn toàn không phải Lâm Tam có thể chia sẻ.
Hắn tập quán ngẩng đầu nhìn tin tức.
– Đan dược lục phẩm… Trùng Tôn Đan.
– Lại là đan dược lục phẩm.
Lâm Tam lẩm bẩm, bình thường, đan dược lục phẩm đánh quảng cáo như thế, cũng không phải một việc đặc biệt, dù sao đan dược lục phẩm bình thường, đều có thể bán được hai, ba vạn Huyền Thạch hạ phẩm, dùng hai ngàn Huyền Thạch hạ phẩm, tương đương với hơn một phần mười, chỉ cần hiệu quả tốt, vẫn có kiếm lời.
Dù sao đan dược thất phẩm như Hóa Tuyết Đan, vẫn là rất ít sẽ xuất hiện ở trên thị trường.
Chỉ là làm Lâm Tam hiếu kỳ chính là, tên đan dược này, hắn trước đây lại chưa từng thấy.
Hắn ở trung tâm giao dịch công tác cũng mười mấy năm, trên căn bản tuyệt đại đa số đan dược lục phẩm hắn đều gặp cùng nghe nói qua, nhưng hắn dám cam đoan, Trùng Tôn Đan này hắn vẫn là lần thứ nhất nhìn thấy.
Hắn đưa mắt rơi vào chú thích phía dưới đan dược:
– Trùng Tôn Đan, có thể làm cho bất kỳ Vũ Tông tam trọng đỉnh phong, ung dung bước vào Vũ Tôn, không nhìn bất kỳ trở ngại, đồng thời không có một chút tác dụng phụ, sẽ không lưu lại đan độc, đồng thời đối với sau đó dùng đan dược loại đột phá còn lại, cũng sẽ không sản sinh kháng dược tính.
– Ngoài ra, Trùng Tôn Đan có thể làm cho võ giả lục giai nhất trọng, có năm phần mười xác suất đột phá đến lục giai nhị trọng, lục giai nhị trọng có ba phần mười xác suất đột phá đến lục giai tam trọng.
– Chuyện này. . .
Chuyện này. . .
Lâm Tam bật đứng lên, như nghĩ tới điều gì, ánh mắt nhất thời lộ ra một tia kích động.
Cả người hắn khẽ run, hồn nhiên không biết nắm đấm của mình bị nắm trắng bệch.
Ánh mắt của hắn lạc ở trên thân đám người xung quanh, phát hiện không ít người biểu hiện, đều mang theo một tia hưng phấn, trong lòng nhất thời không khỏi căng thẳng.
Đan dược có thể trợ giúp Vũ Tông đột phá đến Vũ Tôn, trên thị trường kỳ thực không ít, bởi vì không ít Luyện Dược Sư lục phẩm, đều có thể luyện chế ra loại đan dược này.
Duy nhất không giống chính là, dược hiệu của Trùng Tôn Đan này càng mạnh mẽ, hơn nữa không có tác dụng phụ, đồng thời trực tiếp có thể đột phá, mà đại đa số đan dược khác, đều có tỷ lệ thành công nhất định, cũng không phải trăm phần trăm thành công.
Này liền khiến cho Trùng Tôn Đan ở trong đan dược cùngloại, lập tức liền lộ ra bất phàm.
Đặc biệt nó không ảnh hưởng sau đó dùng đan dược đột phá khác, càng làm cho không ít võ giả, trong lòng kích động.
Tuyệt đại đa số võ giả, dù cho đan dược dùng ít hơn nữa, nhưng hoặc nhiều hoặc ít vẫn dùng qua một ít đan dược đột phá, bởi vậy sau này bọn họ mỗi một lần đột phá, lại dùng loại đan dược này, đều sẽ có một ít kháng dược tính.
Mà đan dược này hoàn toàn không có tác dụng phụ, cũng không ảnh hưởng sau này đột phá, này liền khiến cho giá trị của nó tăng vọt lên.
– Không được, đan dược này, nhất định phải chiếm được, không thể có bất kỳ bất ngờ.
Ánh mắt Lâm Tam liền trở nên tỉnh táo lại, xem xét tỉ mỉ nội dung phía dưới.
Ở dưới công hiệu của đan dược kia, còn có một hàng chữ nhỏ, loại chữ nhỏ này, bình thường là yêu cầu đặc thù của người tuyên bố.
Điều này làm cho trong lòng Lâm Tam hơi thấp thỏm, có loại yêu cầu đặc thù này, thường thường nói rõ người tuyên bố, không muốn hối đoái Huyền Thạch, mà là có một ít mục đích đặc biệt, loại yêu cầu này, thông thường sẽ cho người mua cản trở rất lớn.
Quả nhiên, yêu cầu vô cùng hà khắc, đối phương cần hối đoái, không phải Huyền Thạch, cũng không phải đan dược, mà là linh dược cùng vật liệu, đồng thời, người hối đoái lấy ra linh dược cùng vật liệu, nhất định phải đạt đến thất giai trở lên.
Điều kiện này, bản thân đã vô cùng hà khắc, nhưng ít ra còn có thể để người ta tiếp thu, đan dược lục phẩm đổi lấy vật liệu thất giai, ngược lại cũng không thể tính quá mức.
Nhiên mà một điều kiện phía dưới, lại để Lâm Tam phiền muộn suýt chút nữa thổ huyết.
Hết thảy người đấu giá có thể mang vật liệu của mình giao cho trung tâm giao dịch, sau một ngày, người ủy thác sẽ căn cứ vật liệu tất cả mọi người trình ra, đến xác định ai hoàn thành giao dịch.
Đồng thời, viên thuốc này còn có giá thấp nhất, là chí ít cần ba loại vật liệu thất giai, mới có thể hoàn thành giao dịch, nếu như không đạt tới yêu cầu, giao dịch tự động thủ tiêu.
– Viên thuốc này xuất phẩm… Huyền Quang Các!
Cuối cùng, ở dưới cùng, lại còn có một hàng chữ, đánh dấu đan dược này xuất phẩm.
– Ta sát, Huyền Quang Các này đến tột cùng là nơi nào?
– Thấp nhất cũng phải ba loại vật liệu thất giai, mới có thể hối đoái một viên Trùng Tôn Đan, Huyền Quang Các này muốn tiền muốn điên rồi sao, còn không bằng đi cướp.
– Huyền Quang Các, Thiên Đô Phủ chúng ta tựa hồ căn bản không có thế lực này?
– Đan dược này lẽ nào là những thế lực ở ngoài Thiên Đô Phủ truyền tới, có điều, hắn ghi nơi xuất phẩm là có ý gì?
Trong trung tâm giao dịch, tuyệt đại đa số võ giả tất cả đều mắng lên, bọn họ đầu tiên không cam lòng, là chào giá quá cao.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










