- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
- Tập 110 : Lắng Nghe Giảng Giải. (1) (c1091-c1100)
[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 110 : Lắng Nghe Giảng Giải. (1) (c1091-c1100)
❮ sautiếp ❯Chương 1091: Lắng Nghe Giảng Giải. (1)
– Chư vị đã rõ ràng chưa? Đã nhìn ra khác nhau ở chỗ nào chưa?
Diệp Huyền nhắc nhở, mỗi người đều trợn to mắt nhìn qua.
Loại thí nghiệm đem dược lý phân tích đến mức tận cùng này khiến cho mỗi người đều hiếu kỳ không ngớt.
Chỉ thấy Chướng Nguyên Đan của Thiên Lang tiểu đội cũng nhanh chóng nổi lên, chỉ là hỏa diễm mà nó tạo thành tuyệt nhiên không giống với Chướng Nguyên Đan mà Tú Nhất Các bán ra.
Hỏa diễm lại mang theo một ít màu xám tro, hình thành một loại chênh lệch rõ ràng với hỏa diễm hư vô màu vàng nhạt của Kim Dương hỏa.
Hai thứ hỏa diễm bởi vì thuộc tính không giống cho nên nhanh chóng bài xích, hóa thành phân biệt rõ ràng thành hai loại hỏa diễm, trong lúc đó không ngừng xung đột với nhau.
– Quả nhiên là hoàn toàn khác nhau.
– Thiên Lang tiểu đội lấy ra Chướng Nguyên Đan, hỏa diễm ở bên trên Kim Dương hỏa thiêu đốt lại là màu xám tro, chuyện gì thế này?
– Thực sự quá là thần kỳ.
Mọi người liên tục kinh ngạc thốt lên.
– Kỳ thực rất đơn giản.
Diệp Huyền cười nói:
– Đó là bởi vì Chướng Nguyên Đan của Thiên Lang tiểu đội.
Luyện Dược Sư luyện chế ra nó là một tên Luyện Dược Sư nắm giữ tân hỏa, tuy rằng tân hỏa và Kim Dương hỏa cùng là hỏa diễm thuộc tính nổ tung.
Đồng thời ở trên hình thái vô cùng giống nhau.
Thế nhưng dù sao cũng vẫn có khác nhau, ở dưới tình huống bình thường, rất khó phân biệt ra.
Chỉ khi nào ở dưới Kim Dương hỏa thuần khiết thiêu đốt sẽ hiển hiện ra ngay lập tức, tuyệt nhiên không giống nhau một chút nào.
– Dùng phương pháp này có thể chuẩn xác phân biệt ra được một viên đan dược có phải là cùng một Luyện Dược Sư đồng nhất luyện chế ra hay không.
Mà không phải thông qua khí tức mịt mờ gì để nói rõ.
Một ít võ giả cảm thấy hết sức ngạc nhiên, thế nhưng một ít Luyện Dược Sư ở đây lại có vẻ mặt biểu hiện kích động, cẩn thận lắng nghe, hưng phấn tới mức không thể tự khống chế.
Đây là lần thứ nhất bọn họ nhìn thấy được loại phương pháp phân tích này, chỉ cảm thấy não mình được mở ra, có một loại cảm giác mở mang tầm mắt.
– Hiện tại xin mời võ giả đã từng mua Chướng Nguyên Đan của Tú Nhất Các tiến lên lấy Chướng Nguyên Đan của mình để thử một chút.
Diệp Huyền vừa dứt lời, lập tức đã có vài tên võ giả hiếu kỳ tiến lên lấy ra Chướng Nguyên Đan mà bản thân vừa mua thử nghiệm.
Quả nhiên, chỉ cần Chướng Nguyên Đan mua ở Tú Nhất Các, khi dùng lửa thiêu, màu sắc hỏa diễm sẽ giống Kim Dương hỏa như đúc, có thể hoàn toàn dung hợp lại với nhau.
– Vị đại sư này, ta có thể cầm đan dược mà chính mình luyện chế ra để nghiệm chứng một hồi hay không?
Lúc này, Chân Đồng đột nhiên mở miệng nói, giữa hai lông mày có chút ngạc nhiên.
Thân là lục phẩm Luyện Dược Sư, đây là lần đầu tiên hắn nghe nói tới loại phương pháp phân biệt đan dược này.
Cho nên không nhịn được muốn mang đan dược của chính mình để tiến hành thử nghiệm một phen.
Diệp Huyền cười nói:
– Đương nhiên có thể, chỉ cần là Luyện Dược Sư ở đây thì cũng có thể mang đan dược của chính mình đến thử nghiệm.
Diệp Huyền rất hào phóng nói.
Được Diệp Huyền đồng ý, Chân Đồng lập tức lấy ra một viên đan dược, để vào bên trong Kim Dương hỏa kia.
Chỉ thấy một đoàn hỏa diễm màu u lam, xanh lục bắt đầu bay lên, hình thành so sánh rõ ràng với Kim Dương hỏa.
– Ồ.
Diệp Huyền ngạc nhiên nghi ngờ một tiếng:
– Vị đại sư này, ngọn lửa này của ngươi có chút đặc thù a, lại là thuộc tính thủy , hơn nữa có lẽ đã từng hòa vào một loại yêu hỏa nào đó, yêu hỏa này. . .
Hẳn là hỏa diễm lục giai Ly Hỏa thú a.
– Cái gì?
Chân Đồng giật nảy cả mình, chợt nhíu mày nói:
– Các hạ vì sao lại nói chuyện như vậy a?
Diệp Huyền cười nói:
– Rất đơn giản, màu u lam là hỏa diễm thuộc tính thủy.
Đây là tiêu chí rõ ràng nhất.
Thế nhưng bên trong màu u lam của các hạ lại mang theo một tia màu xanh lục, hiển nhiên đã có một tia hỏa diễm thuộc tính mộc nhu hỗn tạp.
Hai loại hỏa diễm này không xuất phát từ bên trong một đạo Huyền Hỏa, mà tia màu xanh lục kia lại có chứa khí tức yêu thú mơ hồ.
Mà yêu thú có thuộc tính mộc có thể hòa vào thuộc tính thủy cũng chỉ có Ly Hỏa thú mà thôi.
– Cấp bậc sao, các hạ thân là Luyện Dược Sư lục phẩm, tất nhiên phải hòa vào lục giai Ly Hỏa thú rồi.
Diệp Huyền giải thích rất đơn giản, thế nhưng rơi vào trong tai Chân Đồnglại giống như sấm sét giữa trời quang.
– Vị đại sư này, Chân Đồng khâm phục!
Dưới con mắt mọi người, Chân Đồng bái một cái rất sâu, cảm khái không thôi.
Hắn đã triệt để chấn kinh rồi.
Diệp Huyền lại đem hỏa diễm của hắn nói ra không kém một phần.
Hơn nữa thậm chí ngay cả chuyện hòa vào yêu hỏa của Ly Hỏa thú cũng triệt để nói ra.
Nhìn bề ngoài, Diệp Huyền nói rất đơn giản.
Thế trên thực tế bên trong này ẩn chứa tri thức về rất nhiều phương diện hỏa diễm.
Cũng đã biểu hiện ra trình độ chế thuốc cực kỳ đáng sợ.
Loại năng lực phân tích này khiến cho Chân Đồng cũng có chút không dám tưởng tượng.
– Chân Đồng đại sư, chuyện này.
Có Luyện Dược Sư nhìn thấy biểu hiện của Chân Đồng, không nhịn được hỏi:
– Lẽ nào. . .
Chân Đồng cười khổ nói:
– Vị đại sư này đối với hỏa diễm của ta đã phân tích ra đúng không sai một tia.
– Thần kỳ như vậy hay sao?
Tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc mồm, cảm thấy mở mang tầm mắt, mà sắc mặt đám người Hồng Đức và Tự Văn Lâm thì càng ngày càng khó coi.
Đặc biệt là Hồng Đức đại sư, hắn phát hiện ra dùng tu vi Luyện Dược Sư thất phẩm của hắn cũng không thể phân tích ra được thuộc tính hỏa diễm của Chân Đồng.
Thế nhưng hắn chưa từng nghĩ đến lại bị Huyền Diệp kia một lời nói toạc ra.
Điều này nói rõ cái gì?
Điều này nói rõ trình độ cu8ra Diệp Huyền ở phương diện hỏa diễm còn ở bên trên Luyện Dược Sư thất phẩm như hắn.
Sự phát hiện này làm cho Hồng Đức đại sư không có cách nào bình tĩnh được, trên trán bắt đầu chảy ra mồ hôi lạnh.
Hắn đường đường là Luyện Dược Sư thất phẩm, lại không sánh bằng một thiếu niên không tới hai mươi.
Một loại cảm giác hoang đường lan tràn ở trong lòng hắn, hắn chỉ cảm thấy tất cả mọi thứ ở trước mắt đều không quá chân.
Có Chân Đồng trước đó, tiếp đó lại có không ít Luyện Dược Sư liên tục tiến lên.
Quả nhiên đan dược mỗi một vị Luyện Dược Sư luyện chế ra, ở dưới Kim Dương hỏa thiêu đốt đều hình thành màu sắc tuyệt nhiên không giống nhau.
Tạo hình thành sự chênh lệch rõ ràng.
Có màu đỏ, có màu hồng nhạt, cũng có màu trắng, thậm chí còn có màu đen, không giống nhau.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1092: Lắng Nghe Giảng Giải. (2)
Chỉ là trong đó có một tên Luyện Dược Sư lại có màu sắc giống như Xương Nguyên, chỉ là hơi nhỏ hơn một chút, hình thành cách cục một lửa lớn bao bọc lửa nhỏ.
– Ồ, màu sắc hai loại hỏa diễm này lại giống nhau như đúc, chuyện gì thế này?
Có người ngạc nhiên nghi ngờ lên tiếng.
Ngay cả Luyện Dược Sư thí nghiệm kia cũng có chút ngạc nhiên, vừa nãy Diệp Huyền đã nói qua, bất kỳ Luyện Dược Sư nào tuyệt đối không có hai loại hỏa diễm giống nhau.
Thế nhưng chuyện này. . .
– Ha ha ha, lúc trước không phải ngươi đã nói không có bất kỳ Luyện Dược Sư nào có hỏa diễm giống nhau sao? Bây giờ để xem ngươi giải thích như thế nào.
Hồng Đức tự cho là tóm được khuyết điểm, lập tức hưng phấn châm chọc.
Diệp Huyền cười lạnh nói:
– Hai loại hỏa diễm này giống sao? Rõ ràng là lửa lớn bao lửa nhỏ, hoàn toàn không có dung hợp a.
Hồng Đức giễu cợt nói:
– Tuy rằng hai loại hỏa diễm này không có dung hợp, nhưng bất kể là hình thái, màu sắc, đều giống như đúc, ngươi dám nói hai loại hỏa diễm này không giống nhau? Chư vị, mọi người đều là Luyện Dược Sư, sẽ không thấy được đó chứ.
Đám người Chân Đồng cau mày, quả thực tuy rằng hai cỗ hỏa diễm này không có dung hợp.
Thế nhưng ở vẻ ngoài lại giống như đúc, hình thành so sánh rõ ràng với hỏa diễm của các Luyện Dược Sư khác lúc trước.
Diệp Huyền nói:
– Xảy ra tình huống như thế, chỉ có một cái giải thích, đó là công pháp tu luyện của Xương Nguyên và vị Luyện Dược Sư này giống như đúc.
– Như vậy đi, Xương Nguyên, ngươi đưa công pháp tu luyện của ngươi viết lên trên tờ giấy này, vị Luyện Dược Sư này, ngươi viết ở trên một tờ giấy khác.
Cuối cùng so sánh một chút là được.
Rất nhanh đã có công nhân viên Tú Nhất Các đưa lên giấy bút, sau khi hai người viết xuống.
Diệp Huyền lại mở ra ở trước mặt mọi người.
Thứ Xương Nguyên viết chính là:
– Minh Hỏa Tâm Kinh tầng thứ sáu!
Gã Luyện Dược Sư còn lại viết:
– Minh Tâm Thuần Hỏa Công tầng thứ năm!
– Không giống nhau a?
– Quả nhiên như thế!
Nói không giống nhau.
Thế nhưng đây là một số võ giả ở đây, mà người nói như thế lại là Chân Đồng và các Luyện Dược Sư.
Hóa ra, Minh Tâm Thuần Hỏa Công là phiên bản đơn giản hoá của Minh Hỏa Tâm Kinh, tuy rằng hai cái tên không giống, thế nhưng kỳ thực bản chất đều giống nhau.
Minh Hỏa Tâm Kinh tổng cộng có chín tầng, mà Minh Tâm Thuần Hỏa Công lại chỉ có sáu tầng dầu của Minh Hỏa Tâm Kinh.
Các võ giả không rõ ràng lắm, thế nhưng chỉ cần là Luyện Dược Sư thì lại không có ai không biết.
Lúc này Chân Đồng khiêm tốn thỉnh giáo nói:
– Huyền Diệp đại sư, tại hạ có chỗ hiếu kỳ, nếu như công pháp tu luyện hai người giống như đúc, tới mấy trọng mấy cũng giống nhau.
Như vậy hỏa diễm hình thành có thể hoàn toàn tương tự nhau hay không?
Các Luyện Dược Sư còn lại cũng là lắng tai nghe thỉnh giáo.
Diệp Huyền cười nói:
– Kỳ thực coi như hai tên Luyện Dược Sư có tu vi như nhau, công pháp tu luyện như nhau.
Thậm chí ngay cả cảnh giới đạt đến cũng như nhau thì hai cỗ hỏa diễm vẫn sẽ giống như chư vị hiện tại nhìn thấy vậy.
Cũng sẽ không hoàn toàn dung hợp.
Bởi vì Luyện Dược Sư không giống nhau sẽ có thể chất không giống, vì lẽ đó cho dù là tu luyện một loại công pháp đồng nhất, nắm giữ hỏa diễm thuộc tính cùng loại thì cũng sẽ có sự sai biệt rất nhỏ, sản sinh ra sự bài xích.
Rất nhiều Luyện Dược Sư bỗng nhiên tỉnh ngộ, bộ dáng thụ giáo, vẻ mặt cung kính.
Bất tri bất giác, tất cả Luyện Dược Sư ở đây tràn ngập sùng bái đối với Diệp Huyền, từ sâu trong lòng đều phát ra tiếng cung kính.
Thực sự là tri thức mà Diệp Huyền nói ra đã hoàn toàn vượt qua lý giải của bọn họ, làm cho bọn họ được dẫn dắt rất lớn.
Lúc này lại có một ít Luyện Dược Sư đưa ra nghi hoặc của chính mình, mà Diệp Huyền cũng không có giấu làm của riêng, giải thích từng cái một.
Một số võ giả nhạy cảm phát hiện ra, hiện tại không khí của hiện trường càng ngày càng giống như Diệp Huyền đại sư đang giảng bài, Luyện Dược Sư khác lại là học sinh ngoan ngoãn nghe giảng.
Bầu không khí ở hiện trường chuyển biến làm cho bọn họ đều có chút chuyển đổi.
Mà bởi vì vị Luyện Dược Sư kia xuất hiện cho nên cũng càng thêm nghiệm chứng chuyện Chướng Nguyên Đan mà Thiên Lang tiểu đội mang ra không phải là do Xương Nguyên luyện chế.
Kể cả có cùng một loại công pháp, người khác nhau tu luyện cũng sẽ có khác nhau, chứ đừng nói là hai loại hỏa diễm màu sắc tuyệt nhiên không giống.
Cảm nhận bầu không khí của hiện trường, sắc mặt Hồng Đức đen như than, đồng thời trong lòng cũng như có một khối đá lớn, nặng vô cùng.
Tu vi dược học mà Diệp Huyền thể hiện ra đã không kém hắn chút nào, thậm chí mơ hồ còn có một loại cảm giác vượt qua hắn.
Điều này làm cho Hồng Đức cảm thấy cực kỳ hoảng sợ.
Chuyện này cũng chưa tính cái gì, đặc biệt là tuổi tác của Diệp Huyền. . .
Nghĩ đến Diệp Huyền mới là một thiếu niên không tới hai mươi, tu vi chế thuốc học lại không kém hắn, hắn chỉ cảm thấy trên người lạnh buốt, kinh hãi không thôi.
Thiên tài bực này làm sao lại xuất hiện ở Tú Nhất Các cơ chứ? Coi như là mấy mọi người tộc bên trong Thiên Đô Phủ cũng chưa chắc đã có thiên tài đáng sợ như thế? Dùng tài lực và thân phận của Tú Nhất Các làm sao có thể chiêu mộ được thiên tài đáng sợ như thế a.
Người này có bối cảnh gì a?
Hồng Đức càng nghĩ thì trong lòng lại càng nặng nề, đến cuối cùng, một loại cảm giác hối hạ nồng đậm tăng vọt.
Hắn phát hiện ra dường như mình đã giẫm vào trong một vòng nước xoáy, đã đặt chính mình vào bên trong hiểm cảnh.
– Chư vị, giải thích của ta mọi người có hiểu không?
Giờ khắc này ở trong đại sảnh, Diệp Huyền đang mỉm cười nói.
– Đại sư trình độ thâm hậu, chúng ta khâm phục.
Chướng Nguyên Đan mà Thiên Lang tiểu đội mang ra, chúng ta tin tưởng, nhất định không phải là thứ do Xương Nguyên đại sư luyện chế.
Đám người Chân Đồng cảm khái nói, bọn họ đã bị tr ình độ chế thuốc học của Diệp Huyền triệt để thuyết phục.
Diệp Huyền lạnh lùng nhìn Hồng Đức nói:
– Không biết bây giờ đại sư còn có lời nào muốn nói hay không? Chuyện nhận biết khí tức, ngay cả người trẻ tuổi như ta cũng đều biết, đường đường là đại sư chế thuốc thất phẩm của Cổ Đan Lâu mà cũng không biết, ha ha, trình độ của đại sư ở phương diện chế thuốc quả thực làm cho chúng ta khâm phục a.
– Hừ, lão hủ.
Hồng Đức hừ lạnh một tiếng, vừa muốn nói chuyện thì lại phát hiện ra không biết nên nói cái gì cho phải.
Nếu như hắn dám đồng ý, như vậy chẳng phải đã thừa nhận mình ở phương diện chế thuốc tu vi không bằng người thiếu niên trước mắt này sao? Một khi chuyện này truyền đi, thanh danh của hắn tất sẽ bị hạ thấp.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1093: Lạnh Lùng Hạ Sát Thủ
– Tại sao đại sư không nói vậy?
Diệp Huyền nhấn mạnh hai chữ đại sư, nụ cười trên mặt từ từ thối lui, dần dần trở nên lạnh lẽo, lạnh lùng nói:
– Hay là nói nói, đại sư ngươi đã biết rõ đan dược này không phải là do Tú Nhất Các luyện chế, cố ý muốn vu oan giá họa, nếu như là như vậy, ý đại sư muốn như thế nào đây?
Trên người Diệp Huyền tỏa ra một luồng khí thế kinh khủng không tên, càng ép cho Hồng Đức có chút không thở được.
Hắn hừ lạnh một tiếng, cả giận nói:
– Ngươi nói lời này là có ý gì? Lão hủ thừa nhận vừa nãy là ta sai lầm.
Chỉ có điều việc này có quan hệ gì với ta chứ? Những đan dược này là do người của Thiên Lang tiểu đội đem ra, lão hủ chỉ giám định một hồi mà thôi, nhiều nhất lão hủ cũng chỉ có thể coi là trình độ không tinh a.
Diệp Huyền cười lạnh nói:
– Được lắm, hay cho câu trình độ không tinh, các hạ thật biết đưa đẩy trách nhiệm a.
Hắn không có tiếp tục truy hỏi mà chỉ nói với Tô Tú Nhất:
– Tô Các chủ, phương diện giám định ta đã làm, còn lại phải xem ngươi rồi.
Tô tú gật gật đầu, trong ánh mắt đột nhiên tuôn ra một đoàn hàn mang.
Hắn đi vài bước đã tới trước mặt Tự Văn Lâm, lạnh lùng nói:
– Tự Văn Lâm, nói đi, mang đan dược giả đến Tú Nhất Các ta gây sự, rốt cuộc ngươi muốn như thế nào, là ai ở sau lưng sai khiến ngươi.
Nhanh nói thật.
Trên người hắn thả ra một luồng sát khí kinh người, khí tức Võ hoàng khủng bố bao vây tất cả người của Thiên Lang tiểu đội, sát khí nồng đậm tới mức làm cho tất cả mọi người đều cảm thấy cả người lạnh lẽo.
Sắc mặt Tự Văn Lâm hoàn toàn trắng bệch, hoảng loạn nói:
– Tô Tú Nhất, ngươi đừng ngậm máu phun người, coi như đan dược này không phải là do Xương Nguyên luyện chế thì cũng là do các Luyện Dược Sư khác trong Tú Nhất Các ngươi luyện chế, lẽ nào ngươi muốn trốn tránh trách nhiệm!
– Ha ha ha.
Tô Tú Nhất lạnh cười lạnh nói:
– Đến lúc này mà ngươi lại còn dám nguỵ biện, tất cả Chướng Nguyên Đan của Tú Nhất Các ta đều là do Xương Nguyên đại sư luyện chế, cũng chỉ có một người có thể luyện chế.
Con số trên mặt đã nói rõ điểm này.
Tự Văn Lâm ngụy biện nói:
– Điều này cũng không thể bài trừ sự thực Chướng Nguyên Đan này là của Tú Nhất Các các ngươi a.
– Hừ.
Tô Tú Nhất hừ lạnh một tiếng, ánh mắt lạnh lẽo:
– Vậy ngươi thử nói cho ta nghe một chút, Tú Nhất Các ta thành lập nhiều năm như vậy, danh tiếng xưa nay rõ như ban ngày, chưa từng bao giờ xảy ra chuyện bán độc đan? Vì sao lần này lại bán cho các ngươi? Hơn nữa lại còn không phải là do thủ tịch đại sư Xương Nguyên của Tú Nhất Các chúng ta luyện chế? Ngươi hãy nói ta nghe một chút, mục đích mà chúng ta bán độc đan là cái gì? Lẽ nào chỉ vì muốn độc chết thành viên của Thiên Lang tiểu đội ngươi, chỉ vì một chút tiền tài thôi sao?
– Nếu như là vì một chút tiền tài, Tú Nhất Các ta cần phải làm ra loại việc ác này sao? Mấy viên Chướng Nguyên Đan thì đáng tiền gì cơ chứ.
– Nếu như là vì độc chết các ngươi.
Tô Tú Nhất không nhịn được cười xì một tiếng, giễu cợt nói:
– Nói một câu êm tai, Tô Tú Nhất ta giết ngươi như giết chót, còn cần dùng độc đan?
Trong giọng nói của Tô Tú Nhất có sát cơ sôi trào, trực tiếp nói lời trong tâm cam của mọi người, nhất thời cảm thấy quả thực như vậy.
Chuyện Tú Nhất Các bán độc đan quá không hợp lý a.
Tự Văn Lâm hoảng loạn nói:
– Ta, ta làm sao biết mục đích của các ngươi là cái gì.
Tô Tú Nhất cười lạnh một tiếng:
– Đến lúc này mà ngươi lại còn không chịu thừa nhận, thôi, ta cứ bắt lại ngươi trước.
Sau đó lại chậm rãi tra hỏi a, tuy rằng Tú Nhất Các ta không phải là thế lực lớn gì.
Thế nhưng cũng không phải là chỗ để mặc người ta bắt nạt.
Ầm!
Trong cơ thể Tô Tú Nhất trực tiếp thả ra một luồng uy thế khủng bố, Võ hoàng kết giới phóng thích ra, bao phủ toàn bộ đám người Tự Văn Lâm.
– Ngươi, Tô Tú Nhất, ngươi muốn làm gì? Dám ngang nhiên động thủ, chẳng lẽ không sợ phủ thành chủ giáng tội sao? Tự Văn Lâm ở dưới khí tức của Tô Tú Nhất run rẩy không ngừng, cố gắng ra vẻ tức giận nói.
Tô Tú Nhất cười nhạo nói:
– Buồn cười, vừa nãy ngươi thiếu chút nữa đã muốn hủy Tú Nhất Các ta, chẳng lẽ còn không cho phép ta động thủ vwosi ngươi sao?
Lúc này Diệp Huyền đột nhiên híp mắt cười nói:
– Tự Văn Lâm, nếu ngươi không muốn chết, kỳ thực rất đơn giản.
Ở chỗ này ta có một viên Chân Ngôn Đan, bất luận người nào ăn vào sẽ miệng phun chân ngôn, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn ăn vào, rồi để chúng ta hỏi một phen là được.
Nếu quả thực Chướng Nguyên Đan này của ngươi là tới từ Tú Nhất Các, tin rằng một chút chuyện này ngươi sẽ không từ chối a.
Diệp Huyền nói, từ trên người lấy ra một viên đan dược.
– Chạy!
Tự Văn Lâm thấy vậy hoàn toàn biến sắc, đột nhiên cao giọng quát một tiếng, mang theo các anh em Thiên Lang tiểu đội của hắn chạy như bay ra ngoài.
Tô Tú Nhất nhìn bọn họ đào tẩu, trái tim cuối cùng cũng coi như triệt thả lỏng.
Nếu như bọn họ không chạy, một mực ngoan cường chống đối, có khả năng hắn còn có kiêng dè.
Thế nhưng hiện tại đã chạy, trên cơ bản đã chứng thực Tú Nhất Các bị oan uổng.
– Hừ, muốn đi, đi được đi sao?
Tô Tú Nhất cười lạnh một tiếng, thân thể loáng một cái đã xuất hiện ở trước người Tự Văn Lâm, song chưởng nhẹ nhàng đẩy một cái.
Chỉ nghe tiếng ầm ầm vang lên, tất cả hơn mười người của Thiên Lang tiểu đội đều bị chấn động bay trở về, mỗi một người đều bị trọng thương thổ huyết, chật vật té ngã về trong đại sảnh.
– Chỉ là dùng một viên Chân Ngôn Đan mà thôi, cần phải phản ứng kịch liệt như thế sao? Hay là trong lòng ngươi có quỷ?
Diệp Huyền trào phúng cười nói.
Tô Tú Nhất càng không nói gì, bàn tay lớn bay thẳng đến chỗ Tự Văn Lâm rồi chộp một cái.
– Hồng Đức đại sư, cứu ta. . .
Sắc mặt Tự Văn Lâm tái xanh, biểu hiện kinh hoảng, vội vàng chạy tới vị trí của Hồng Đức.
– Ngươi yên tâm.
Hồng Đức hừ lạnh một tiếng, ngăn ở trước người Tự Văn Lâm, đột nhiên trong con ngươi của hắn xuất hiện một tia lạnh lùng, lật tay đánh ra một chưởng lên trên đầu của Tự Văn Lâm.
– Ngươi. . .
Tự Văn Lâm ngẩn ngơ, trong ánh mắt toát ra vẻ khó có thể tin được, sau một khắc, ầm, đầu của hắn ầm ầm nổ tung, thi thể không đầu ngã nhào lên trên mặt đất.
Hồng Đức vung tay lên, thi thể Tự Văn Lâm trực tiếp hóa thành tro tàn, nát tan.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1094: Lam Quang Các (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1095: Lam Quang Các (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1096: Quản Sự Phủ (1)
– Tuy rằng thực lực lão phu bình thường, thế nhưng dù gì cũng một tên luyện khí đại sư thất giai.
Dược Lão cũng là Luyện Dược Sư thất phẩm, còn có Đông lão là Luyện Hồn Sư Lục Phẩm đỉnh phong, mà Đông Phương Hiên hội trưởng đã từng là hội trưởng thần thương đạo, thiên phú buôn bán kinh người.
Lại có thêm Cát viện phó, Cửu Trần cung phụng, ta liền không tin chúng ta không sinh tồn được ở trong Thiên Đô Phủ.
Lục Ly Đại Sư nói ra từng người khiến cho đám người Tương Hoa Vinh và Xương Nguyên giật mình một hồi, những người này cũng quá trâu bò đi a.
Mấy nghề nghiệp quan trọng trong Thiên Huyền Đại Lục hầu như tất cả đều có mặt ở đây.
– Đương nhiên, chúng ta không làm được thì cũng có Diệp thiếu a? Có hắn ở đây, coi như tất cả chúng ta đều là rác rưởi a.
Tuy rằng là nói đùa, thế nhưng đối với Diệp Huyền là tràn ngập tự tin.
Ánh mắt Tô Tú Nhất từ từ sáng lên, quả thực, có nhiều người như vậy lo gì không thể phát triển a.
– Nói tới tiền, trên người lão phu tạm thời còn có một chút, có thể lấy ra.
Lục Ly Đại Sư ở Hạo Thiên Đế Quốc kinh doanh nhiều năm như vậy cho nên tư bản cũng không ít.
– Ta cũng có một chút.
Đông Phương Hiên cười nói, hắn làm hội trưởng thương hội, tư bản của bản thân cũng không phải bình thường.
– Chúng ta cũng có một chút.
Đám người Cát Phác Tử, Cửu Trần cũng liên tục mở miệng.
– Được, vậy thì quyết định như thế đi.
Tô Tú Nhất vỗ bàn một cái:
– Chỉ có điều nếu như vậy thì sẽ không thể gọi là Tú Nhất Các nữa a.
Dù sao nếu như vậy đã không phải là cửa hàng của một mình hắn a.
– Nếu không gọi là Lam Quang Lâu đi?
Tô Tú Nhất đề nghị, dù sao đại đa số người nơi này đều đến từ Lam Quang Học Viện.
– Lam Quang Lâu không tốt lắm đâu?
Cát Phác Tử lắc đầu một cái:
– Hiện tại chúng ta vẫn chưa thể kiêu căng như vậy, phòng ngừa bị người khác phát hiện ra.
Huyền Diệp đã từng thành lập một Huyền Đan Các, hơn nữa có người nói vô cùng nóng nảy, phương diện này hắn khá là có kinh nghiệm.
Để cho hắn đến nói một chút đi!
– Được, vậy để Diệp thiếu tới nói.
Mọi người liên tục nhìn về phía Diệp Huyền.
– Đối với cái tên ta cũng không có ý kiến gì, mọi người muốn là được rồi.
Diệp Huyền cười cợt, đối với chuyện này quả thực hắn không phải quá là để ý.
Lục Ly nhíu mày, vô cùng khó chịu nói:
– Diệp thiếu, lão phu ta xem ở trên mặt mũi của ngươi cho nên mới tới Thiên Đô Phủ này.
Ngươi có thể không để tâm, thế nhưng tên cửa hàng thì ngươi phải lên tiếng.
Ngươi không lên tiếng, lão Lục ta sẽ không phục.
Hắn đi tới Thiên Đô Phủ này chính là vì làm tuỳ tùng của Diệp Huyền, đúng là không có quan hệ gì với Lam Quang học viện.
Cho nên tự nhiên chỉ nguyện ý nghe lời của Diệp thiếu mà thôi.
Đông Phương Hiên cũng mở miệng nói:
– Ta cũng cảm thấy nên để Diệp thiếu định ra kế hoạch, phương diện này, ta rất là tin phục đối với Diệp thiếu.
Hắn không nhịn được cảm khái nói:
– Lúc trước Thần Hành thương hội ta suýt chút nữa đã đóng cửa, nhờ có Huyền Đan Các của Diệp thiếu đẩy ra mấy khoản đan dược cho nên mới trử mình.
Trở thành đệ nhất thương hội trên bình nguyên a.
– Năng lực này, người bình thường không hẳn đã nắm giữ, hơn nữa ta cảm thấy ở trong Thiên Đô Phủ này.
Mấy khỏa đan dược mà Diệp thiếu đã từng đẩy ra kia vẫn vô cùng có năng lực cạnh tranh trên thị trường.
Nếu như mở rộng địa bàn ở đây thì tuyệt đối có thể lần thứ hai tạo thành náo động.
Nhìn thấy nhiều người tôn sùng Diệp Huyền như vậy, Cửu Trần cũng nở nụ cười nói:
– Diệp thiếu, ngươi xem một chút đi.
Đây chính là mục đích chung, không bằng ngươi nghĩ ra một cái tên đi.
Diệp Huyền cười khổ một cái rồi nói:
– Nếu mọi người đã nói như vậy, ta sẽ nghĩ một cái tên.
Đúng rồi. . .
Lam Quang Các thì không thể gọi, Huyền Đan Các sao, bởi vì chúng ta là thế lực mới xây.
Sẽ không chỉ bán ra đan dược, sau đó còn có Huyền binh, phương diện luyện hồn sư cũng sẽ liên quan đến, không bằng. . .
Hắn trầm tư trong chốc lát, đột nhiên nói:
– Không bằng gọi là Huyền Quang Các đi, liên hợp Huyền Đan Các và Lam Quang Các lại.
Ở bên trong tư tưởng của Diệp Huyền, Huyền Quang Các sẽ không chỉ bán ra các loại đan dược, còn có thể mời chào rất nhiều cường giả, trở thành một thế lực vô cùng khổng lồ.
Kiếp trước Diệp Huyền đã độc hành quen, tuy rằng có vài tên người hầu mạnh mẽ đi theo.
Thế nhưng cũng không có thành lập thế lực gì, cuối cùng sau khi hắn ngã xuống.
Toàn bộ Tiêu Dao cung đã biến thành tro bụi, sinh tử bí ẩn cần Hoàng Phủ Tú Minh đi thăm dò, bây giờ hắn còn không rõ sống chết, có thể nói là vô cùng thê lương.
Bởi vậy đời này hắn quyết định phải thành lập một thế lực khổng lồ, chỉ có như vậy thì mới có thể tồn tại vĩnh hằng, sẽ không bởi vì hắn ngã xuống mà triệt để bị diệt vong.
Dù sao đời này hắn không còn là một người, hắn có người thân, có bằng hữu, có rất nhiều người cần phải lo lắng.
– Huyền Quang Các? Tên rất hay!
– Cái tên này không sai.
– Vậy gọi như thế đi!
Mọi người suy nghĩ chốc lát, mỗi một người đều hết sức hài lòng.
Đám người Tô Tú Nhất và Xương Nguyên cũng cảm thấy cái tên này so với Tú Nhất Các trước đó của bọn họ tốt hơn một ít, tuy rằng bọn họ không biết tốt ở nơi nào, thế nhưng cũng cảm giác được cái tên này nghe hết sức thoải mái, đồng thời còn có cảm giác to lớn hơn.
Sau khi dịnh ra cái tên Huyền Quang Các này, mọi người lại thương thảo một vài thứ, rất nhanh đã đi nghỉ ngơi.
Vừa rạng sáng ngày thứ hai, mọi người đã tới đến Quản Sự Phủ Khu Tây thành.
Ở trong Thiên Đô Phủ, điền sản mà cá nhân bình thường ở lại, hoàn toàn có thể tới trung tâm giao lưu điền sản bình thường để tiến hành giao dịch, thế nhưng tính chất thương mại như Huyền Quang Các này thì nhất định phải tiến hành lập hồ sơ và chọn ở trong nơi như Quản Sự Phủ này, bằng không sẽ không được thừa nhận.
– Mấy vị có nhu cầu gì sao?
Mấy người vừa đi vào Quản Sự Phủ thì đã có một tên nhân viên tiến lên dò hỏi.
Tô Tú Nhất nói:
– Chúng ta chuẩn bị nhìn một chút cửa hàng.
– Mời đi theo ta.
Ở dưới sự dẫn dắt của nhân viên, rất nhanh mấy người đã đi vào bên trong Quản Sự Phủ.
– Chỗ này chính là một ít cửa hàng bỏ không ở Khu Tây thành chúng ta, mấy vị có thể nhìn một chút.
Nhân viên lấy ra một quyển sách, trên mặt ghi chép không ít cửa hàng trống không.
Nếu như mở ra, thậm chí còn có thể trực quan nhìn thấy địa lý vị trí của những cửa hàng kia, vô cùng thuận tiện.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1097: Quản Sự Phủ (2)
Đám người Diệp Huyền liên tiếp nhìn mấy lần, cũng không phải quá là hài lòng.
Những cửa hàng này, hoặc là là vị trí địa lý không được, hoặc chính là một ít cửa hàng khá là nhỏ, đám người Diệp Huyền căn bản không hài lòng.
– Lẽ nào không có cửa hàng lớn hơn một chút sao?
Diệp Huyền nhíu nhíu mày nói.
Bọn họ lựa chọn Khu Tây thành, một là bởi vì Tô Tú Nhất đã kinh doanh rất lâu ở đây.
Đối với Khu Tây thành này tương đối quen thuộc, thứ hai là bởi vì Khu Tây thành hầu như là nơi mà tán tu tụ tập ở Thiên Đô Phủ, tuy rằng ngư long hỗn tạp, thế lực đông đảo, thế nhưng không có thế lực nào đặc biệt lớn.
Nếu như đám người Diệp Huyền mở cửa hàng, nhất định sẽ chia lãi thị trường, nếu như ở nội thành, tất nhiên sẽ phải đắc tội với một ít quái vật khổng lồ.
Thế nhưng, nếu như ở Khu Tây thành không có cửa hàng thật.
Như vậy bọn họ sẽ phải đi chỗ khác, dù sao một cửa hàng tốt xấu thế nào đối với sự phát triển của một thế lực vẫn hết sức có ảnh hưởng.
Tỷ như cửa hàng của bọn họ được mở ở một góc, chung quanh đều là một ít bần dân thì cũng sẽ không có bao nhiêu người giàu có đồng ý lại đây mua sắm.
– Ha ha, cửa hàng lớn tự nhiên là có, chỉ là không biết các hạ ngươi có mướn nổi hay không mà thôi.
Đúng lúc này có một đạo thanh âm vang dội vang lên, mọi người quay đầu nhìn lại thì đã nhìn thấy một người trung niên trên người mặc trang phục hào hoa phú quý đi tới.
Khí tức trên người hắn nồng đậm, ngưng tụ không tan, hình thành một loại khí tràng đặc biệt, không ngờ cũng là một tên cường giả Võ Hoàng bát cấp.
– Trần quản sự.
Nhân viên kia lập tức cung kính thi lễ một cái.
Hán tử trung niên này khẽ cười gật gù, xem như là đáp lại, sau đó lại nói với Tô Tú Nhất:
– Hóa ra là Tô các chủ, ngày hôm qua Tô các chủ vừa giáo huấn Thiên Lang tiểu đội một trận, ngày hôm nay đã đến xem cửa hàng, xem ra là chuẩn bị làm một vố lớn a.
Người này chính là Trần quản sự ngày hôm qua xử lý sự vụ của Thiên Lang tiểu đội, Tô Tú Nhất cũng coi như nhận thức được đối phương.
– Ha ha.
Tô Tú Nhất cười cợt, nói:
– Trần quản sự nghiêm trọng rồi.
Tú Nhất Các ta luôn luôn an phận thủ thường, việc ngày hôm qua cũng là do Thiên Lang tiểu đội quá mức đê hèn, lại dùng đan giả đến Tú Nhất Các ta để doạ dẫm.
Ta cũng vạn bất đắc dĩ mới tiến hành phản kích, mang đến phiền phức cho Trần quản sự a.
– Không.
Trần quản sự khoát tay một cái nói:
– Không phiền phức, xử lý những chuyện này cũng là chuyện mà Quản Sự Phủ ta phải làm, chỉ có điều mấy vị này rất lạ mắt a?
Trần quản sự liếc nhìn đám người Diệp Huyền, trong con ngươi lộ ra một tia tinh mang, có vẻ rất là hứng thú.
Đám người Cát Phác Tử âm thầm giật thót, Thiên Đô Phủ này không hổ là thế lực hạng hai, ngay cả một quản sự của Quản Sự Phủ cũng là cường giả Võ Hoàng bát cấp, khiến cho người ta giật nảy cả mình.
Trong mọi người cũng chỉ có Diệp Huyền là vẻ mặt bình tĩnh, không bị bất luận ảnh hưởng gì.
Điều này làm cho trong lòng Trần quản sự không khỏi hơi kinh ngạc.
– Mấy vị này là bằng hữu của ta, hôm qua mới vừa tới Thiên Đô Phủ.
Tô Tú Nhất đáp.
– Ừm.
Trần quản sự gật gù, cũng không hỏi nhiều mà chỉ nói:
– Những cửa hàng này Tô các chủ đều không hài lòng? Không biết Tô các chủ chuẩn bị thuê một cửa hàng lớn thế nào?
Điều khiến cho Trần quản sự nghi hoặc chính là, Tô Tú Nhất lại liếc nhìn thiếu niên trẻ tuổi nhất trong đội ngũ kia.
Diệp Huyền nói:
– Đương nhiên là càng lớn càng tốt, hơn nữa vị trí địa lý thuận tiện.
Tối thiểu, cũng phải là gấp đôi cửa hàng này a.
Diệp Huyền chỉ xuống cửa hàng to lớn nhất bên trong danh sách.
Sắc mặt Trần quản sự hơi thay đổi một chút.
– Cái này, chí ít cũng khoảng chừng mười vạn mét vuông a.
Hắn nói khá là giật mình, hai mắt liếc nhìn Tô Tú Nhất lại phát hiện ra trên mặt Tô Tú Nhất lại không phản ứng gì, điều này càng làm cho hắn giật mình.
Đầu tiên hắn giật mình là bởi vì cửa hàng lại tới mười vạn mét vuông.
Đây không phải con số nhỏ, Tú Nhất Các mà Tô Tú Nhất nắm giữ tổng cộng cũng gần vạn mét vuông mà thôi.
Cho nên yêu cầu chí ít là gấp mười lần.
Thứ hai, sau khi thiếu niên kia mở miệng, nhiều người ở đây như vậy, bao gồm cả Tô Tú Nhất ở bên trong hầu như không có một ai do dự phản bác, điều này nói rõ cái gì? Nói rõ thiếu niên này ở trong đám người này hầu như nắm giữ quyền uy tuyệt đối.
Làm quản sự Khu Tây thành, Trần Thái Nhiên đối với từng thế lực trong Khu Tây thành này đều tương đối hiểu rõ.
Cho nên tự nhiên hắn biết Tô Tú Nhất chỉ là một võ giả ngoại lai, tuy rằng tu vi không thấp, thế nhưng căn bản không có thế lực nào.
Từ lúc nào lại có một người thiếu niên như thế chứ?
Kết hợp tình báo mà ngày hôm qua hắn hỏi thăm được, Trần Thái Nhiên không khỏi hiếu kỳ với thiếu niên đối diện trước mắt này.
Diệp Huyền lạnh nhạt nói:
– Không biết chỗ của Trần quản sự có hay không a?
Tuy rằng Trần quản sự giật mình, thế nhưng rất nhanh đã phục hồi tinh thần lại, cười nói:
– Có tự nhiên là có, chỉ là cái giá sẽ không rẻ a.
Hắn từ trên người lấy ra một cuốn sách, nói:
– Các ngươi xem, bên này, bên này, còn có bên này, đều có một chỗ cửa hàng, thỏa mãn nhu cầu của các hạ.
Diện tích khoảng chừng mười vạn mét vuông, chỉ có điều chi phí thuê hàng năm, rẻ nhất cũng phải là mười ngàn trung phẩm huyền thạch một năm.
Nếu như chỗ vị trí địa lý khá tốt thì phải hai mươi ngàn một năm.
– Đắt thế sao?
La Mẫn trực tiếp líu lưỡi lên, hai mươi ngàn trung phẩm huyền thạch là hơn hai mươi ức, hơn nữa nhất định phải là trung phẩm huyền thạch, thế lực bình thường không căn bản thuê nổi a.
Mà đây chỉ vẻn vẹn là chi phí thuê một năm mà thôi.
Phải biết hơn ba mươi người bọn họ từ Mộng Cảnh Bình Nguyên một đường đi tới Thiên Đô Phủ, trên đường tất cả các loại chi phí truyền tống cũng chỉ có hơn hai vạn trung phẩm huyền thạch, so với chi phí thuê một năm còn rẻ hơn.
Những người khác đều thầm giật mình, chỉ cảm thấy cái giá này không rẻ.
Diệp Huyền lại không có quan tâm tới giá cả, mà là từ từ quan sát kỹ lên.
Một lát sau, hắn nhìn Đông Phương Hiên ở phía đối diện một chút, lông mày hơi nhíu lại.
Trần quản sự nhìn thấy vẻ mặt của hai người, không khỏi nói:
– Làm sao, ba cái cửa hàng này mà mấy vị còn không hài lòng?
Diệp Huyền hỏi:
– Không biết Trần quản sự có còn cửa hàng khác hay không?
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1098: Song Phương Tranh Giá (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1099: Song Phương Tranh Giá (2)
Trần quản sự cau mày nói:
– Nếu như ngươi chuẩn bị đặt cọc, hoặc là phương thức trước tiên dự chi gì đó thì ta sẽ không đồng ý, ta nhất định phải nhìn thấy tiền mặt.
– Đương nhiên là không thôi.
Đông Phương Hiên lắc đầu, vừa mới chuẩn bị mở miệng thì lúc này một tên nhân viên đột nhiên đi tới trong phòng.
– Trần quản sự, Hồng Đức đại sư Cổ Đan Lâu và Hề Nghi Xuân phó các chủ đến đây bái kiến.
Trần quản sự cau mày nói:
– Có chuyện gì không thể để cho bọn họ chờ một lát sao, không thấy ta đang tiếp đón khách mời sao?
Tên nhân viên kia đi lên trước, nói nhỏ mấy câu ở bên tai Trần quản sự.
Ánh mắt Trần quản sự nhất thời lóe lóe, liếc nhìn đám người Diệp Huyền, lúc này mới nói:
– Đã như vậy hãy để cho bọn họ cùng tiến vào đi.
– Vâng.
Tên nhân viên kia lập tức lui xuống.
– Mấy vị xin chờ một chút.
Trần quản sự cười nói.
Đám người Diệp Huyền nhíu mày lại, trong lòng có một loại cảm giác không ổn.
Không lâu sau. . .
– Ha ha ha, Trần quản sự, chuyện ngày hôm qua Hề Nghi Xuân ta đại biểu cho Cổ Đan Lâu nói tiếng xin lỗi với ngươi.
Quả thực là tạo thêm phiền phức cho Trần quản sự ngươi a.
Một tiếng cười lớn sang sảng vang lên, đồng thời một lão giả có mái tóc hoa râm cùng với Hồng Đức đại sư cùng đi vào trong phòng.
– Các ngươi.
Sau khi nhìn thấy đám người Diệp Huyền trong phòng, đám người Hồng Đức đại sư biến sắc, đều ngẩn ra, hiển nhiên cũng không ngờ tới đám người Tô Tú Nhất cũng ở nơi đây.
Trong ánh mắt song phương đều có quang mang âm hàn chợt lóe lên.
Trần quản sự khoát tay một cái nói:
– Lời lẽ khách khí thì không cần phải nói, Hề Nghi Xuân, ta nghe nói Cổ Đan Lâu các ngươi muốn thuê Tô Tâm Lâu?
– Đúng.
Hề Nghi Xuân cười nói:
– Lần này chúng ta lại đây ngoại trừ xử lý chuyện vè Hồng Đức đại sư ngày hôm qua ra.
Chuyện thứ hai chính là chuyện này.
Cổ Đan Lâu chúng ta cũng vừa mới có được tin tức này, chủ nhân chúng ta đối với Tô Tâm Lâu cảm thấy rất là hứng thú, cho nên mới ra lệnh cho thuộc hạ tới đây làm thủ tục.
Trần quản sự cười nói:
– Ha ha, vậy thì có chút không khéo, bởi vì Tô Các chủ của Tú Nhất Các cũng chuẩn bị thuê Tô Tâm Lâu.
Mặc dù hắn nói không khéo, thế nhưng trên mặt lại mang theo nụ cười.
– Cái gì?
Hề Nghi Xuân lấy làm kinh hãi? Mắt nhìn về phía đám người Diệp Huyền, kinh nghi nói:
– Tú Nhất Các muốn thuê Tô Tâm Lâu ?
– Không sai, hiện tại hai nhà các ngươi đều muốn thuê Tô Tâm Lâu, các ngươi nói làm sao bây giờ mới tốt a? Thực sự là đau đầu a.
Trần quản sự vuốt trán nói, khóe miệng lại cười híp mắt, vẻ mặt không có chút đau đầu nào.
Lúc này rốt cuộc Diệp Huyền cũng biết tại sao Trần quản sự này lại để cho đám người Hề Nghi Xuân đi vào, đây là ý tứ để song phương bọn họ tranh giá a.
Sau khi Hề Nghi Xuân ngây người, rất nhanh đã phản ứng lại, hắn cười nói:
– Trần quản sự, có cái gì mà đau đầu cơ chứ? Vậy thì cứ dựa theo quy luật thị trường, người trả giá cao là được a.
Trần quản sự ngươi phải thấy rõ, trên đời này cũng có một ít gia hỏa lòng tham không đáy a.
Trong giọng nói của hắn tràn ngập vẻ trào phúng, hiển nhiên rất là xem thường đối với Tú Nhất Các, không cho rằng bọn họ có thể thuê nổi Tô Tâm Lâu.
– Tô Các chủ, các ngươi cảm thấy thế nào?
Trần quản sự cười híp mắt nói.
Tô Tú Nhất liếc nhìn Diệp Huyền, tuy rằng Diệp Huyền rất khó chịu hành vi của Trần quản sự này.
Thế nhưng hắn cũng biết hành động của Trần quản sự quá bình thường, chỉ cần là thương nhân thì sẽ không bỏ qua cơ hội tăng giá này.
– Vậy thì người nào trả giá cao là được a.
Diệp Huyền và Đông Phương Hiên liếc mắt nhìn nhau, lạnh nhạt nói.
Hề Nghi Xuân ngay lập tức cười nói:
– Trần quản sự, nghe nói Tô Tâm Lâu này một năm thuê phí mất hai vạn tám trung phẩm huyền thạch.
Như vậy đi, trực tiếp một chút, ta trả ba vạn.
Sau đó Cổ Đan Lâu chúng ta chuẩn bị thuê mười năm, một lần thanh toán phí dụng năm năm, cũng chính là mười lăm vạn trung phẩm huyền thạch, không biết ý của Trần quản sự như thế nào?
Lúc hắn nói chuyện không thèm nhìn đám người Diệp Huyền một chút nào, dáng dấp lòng mang chí lớn, hiển nhiên không cho là Tú Nhất Các sẽ mang đến uy hiếp gì đối với mình.
– Một lần thanh toán phí dụng năm năm, không sai, không sai.
Trần quản sự thoả mãn gật gật đầu, sau đó lại nhìn về phía đám người Diệp Huyền, nói:
– Tô Các chủ, các ngươi thì sao? Chuẩn bị thuê bao lâu, một lần dự chi bao nhiêu đây?
Đông Phương Hiên tiến lên phía trước nói:
– Trần quản sự, chúng ta đối với Tô Tâm Lâu này quả thực cảm thấy rất hứng thú.
Thế nhưng chúng ta không chuẩn bị thuê, bởi vì chúng ta định ở lại dài, so với thuê lại còn không bằng mua lại.
Đương nhiên nếu như Trần quản sự không muốn bán thì coi như thôi đi.
– Cái gì? Các ngươi chuẩn bị mua lại?
Vừa mới bắt đầu Trần quản sự nghe thấy đám người Diệp Huyền nói không chuẩn bị thuê, sắc mặt đã có chút âm trầm.
Thế nhưng sau khi nghe được tiếng mua lại, cả người ngay lập tức đứng lên, vẻ mặt có chút khiếp sợ nói.
Hề Nghi Xuân và Hồng Đức đại sư vừa cười nhạo đám người Diệp Huyền cũng trợn mắt há hốc mồm, vẻ mặt khó có thể tin.
Hồng Đức đại sư trực tiếp không nhịn được nói:
– Mua lại? Các ngươi biết giá cả Tô Tâm Lâu bao nhiêu hay không? Bình thường mua lại chí ít giá cả cũng hơn thuê ba mươi lần, nói cách khác, giá trị của Tô Tâm Lâu này gần trăm vạn trung phẩm huyền thạch, các ngươi có sao?
Nói xong lời cuối cùng, trong ánh mắt của hắn đã tràn ngập vẻ trào phúng.
Vốn bọn họ còn ôm ấp ảo tưởng, đám người Tô Tú Nhất chỉ cố làm ra vẻ, cũng không có năng lực chân chính mua Tô Tâm Lâu về.
Thế nhưng mà kết quả lại khiến cho bọn họ thất vọng.
– Dựa theo tin tức mà hai người các ngươi có được, Trần quản sự báo giá đối với Tô Tâm Lâu là bảy mươi vạn trung phẩm huyền thạch, cái giá này ngay cả chúng ta cũng nhất định phải bán Cổ Đan Lâu thì mới có thể gom góp được.
Một Tú Nhất Các nho nhỏ như hắn nào có tài lực lớn như vậy chứ?
Lâu chủ Cổ Đan Lâu là một hán tử trung niên vóc người gầy yếu, da dẻ ngăm đen.
Nhìn qua cũng không quá bắt mắt, nhưng khí thế trên người hắn lại cực kỳ ác liệt, trong lời nói ẩn chứa một loại bá đạo và uy nghiêm.
Hề Nghi Xuân cau mày nói:
– Lâu chủ, có phải là Trần Thái Nhiên làm khó dễ hoặc là có hợp tác gì với Tú Nhất Các hay không? Bề ngoài nói là bảy mươi vạn, kỳ thực chỉ có ba mươi, bốn mươi vạn, hoặc là càng ít hơn a?
– Không thể.
Lâu chủ Cổ Đan Lâu lập tức lắc lắc đầu nói:
– Mặc dù Trần Thái Nhiên là đại quản sự Khu Tây thành, địa vị không thấp, thế nhưng cửa hàng thu vào thế nào nhất định hắn phải nộp lên trên, lấy vị trí và độ to nhỏ của Tô Tâm Lâu.
Giá cả bán ra thấp nhất cũng phải là năm mươi, sáu mươi vạn trung phẩm huyền thạch, thậm chí chưa hẳn đã có thể mua được, Trần Thái Nhiên sẽ không làm làm ăn lỗ vốn a.
– Như vậy thì xảy ra chuyện gì?
Đám người Hề Nghi Xuân đều cau mày, mặc cho bọn họ nghĩ thế nào thì cũng không nghĩ ra Tú Nhất Các từ chỗ nào có được nhiều tiền như vậy.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










