[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 103 : Át Chủ Bài Ra Hết (c1021-c1030)
❮ sautiếp ❯Chương 1021: Át Chủ Bài Ra Hết
Luận thực lực Lý Tông La thân là lĩnh đội Thanh Phong đế quốc, từ trình độ khác nhau không kém gì nhau bao nhiêu.
Nhưng khi lão giả xuất hêện lại không chèo chống được mấy chiêu đã vẫn lạc ngay lập tức.
Cảm xúc người ta không bình ổn.
Thời điểm này cường giả trong Cổ Dương thành vô cùng sợ hãi, Đám người Đường Chiêu lộ ra vẻ mặt xấu hổ.
– Lão tổ, Đường Chiêu có tội, không thể hoàn thành nhiệm vụ lão tổ, xin lão tổ giáng tội.
Huyền Cơ Tông Đường Chiêu tông chủ cúi người chào Thiên Dịch lão nhân, trong miệng tự trách bản thân mình
– Chúng ta làm việc bất lợi mong rằng Thiên Dịch tiền bối thông cảm.
Cửu Dương Tông Cừu Đoạn Thiên tông chủ và Minh Nguyệt đế quốc Tạ Ly liên tục hành lễ.
Vũ Vương thất giai tam trọng đỉnh phong và Vũ Hoàng bát giai cách nhau một cấp nhưng cách biệt một trời một vực, đại biểu hai cấp độ khác nhau, hoàn toàn không thể vượt qua.
– Thiên Dịch tiền bối? Thiên Dịch lão nhân, ngươi là Thiên Dịch lão nhân.
Kiếm Tông Kiếm lão các cường thế hệ trước nghe Cừu Đoạn Thiên xưng hô với Thiên Dịch lão nhân cho nên hoảng sợ không nhỏ.
Thiên Dịch lão nhân, vài chục năm trước là cường giả đáng sợ của Huyền Cơ Tông, hắn là luyện hồn sư lục phẩm đỉnh phong, thanh danh của hắn truyền bá rất lớn trong Mộng Cảnh bình nguyên.
Nhưng mấy chục năm qua Thiên Dịch lão nhân không hiện thân, bởi vậy rất nhiều người cho rằng hắn vẫn lạc, ai ngờ hôm nay lại trở thành Vũ Hoàng bát giai, cho nên mọi người khiếp sợ không nhỏ.
Thiên Dịch lão nhân đứng lặng tại đó, hắn như hóa thành tồn tại duy nhất trong thiên địa.
– Tất cả các ngươi đều phải chết hôm nay.
Thiên Dịch lão nhân lanh lùng nói ra, trên người hắn có Vũ Hoàng chi lực quanh quẩn, mọi người cảm giác hư không chung quanh ngưng kết, ngay cả hành động cũng gian nan.
– Làm sao bây giờ, chúng ta nên làm gì bây giờ?
– Vũ Hoàng bát giai, căn bản không thể ngăn cản.
– Xong, đều xong.
Sắc mặt người các thế lực lớn như tro tàn, ánh mắt hoảng sợ, tràn ngập hoảng sợ.
Cho dù lúc trước đột nhiên bị Thất Tinh Khôn Nguyên Trận vây khốn cũng không làm mọi người rung động qua.
Trong đám người chỉ có đám người Cát Phác Tử biểu hiện tỉnh táo, nói:
– Thiên Dịch lão nhân, ngươi cuối cùng đã xuất hiện.
– Ân?
Đồng tử Thiên Dịch lão nhân co rụt lại, hắn nghi ngờ nhìn sang Cát Phác Tử, nói:
– Cát Phác Tử, nghe ý của ngươi dường như biết rõ lão phu ở nơi này?
Cát Phác Tử cười nhạt một tiếng:
– Đương kim Huyền Cơ Tông có thể thiết trí Thất Tinh Khôn Nguyên Trận, trừ lão quái ngươi còn có thể là ai chứ?
Thiên Dịch lão nhân nhíu mày, hắn lạnh lùng nói:
– Nếu ngươi đã biết lão phu ở chỗ này sao còn dám lưu lại?
Đám người Kiếm lão rung động tâm thần, đúng vậy, đám người Lam Quang học viện Cát Phác Tử đã sớm biết rõ âm mưu của Huyền Cơ Tông, cũng phân biệt lai lịch Thất Tinh Khôn Nguyên Trận, nhưng vẫn dám lưu lại, chẳng lẽ Lam Quang học viện cũng có át chủ bài hay sao?
Nghĩ đến đây đám người Kiếm lão kích động càng nghĩ càng rung động.
Lam Quang học viện với tư cách là một trong ba thế lực đỉnh cấp, nội tâm thâm hậu tuyệt đối không giống, nói không chừng sẽ có át chủ bài còn không thi triển ra.
Nhưng mà không nghĩ tới Thiên Dịch lão nhân đáng sợ, mọi người tâm thần bất định.
Hôm nay Thiên Dịch lão nhân đã đột phá tới Vũ Hoàng bát giai, nếu như đổi thế lực lớn bọn họ, chỉ sợ lão tổ trong tông mới có khả năng đánh một trận, thực lực Lam Quang học viện mạnh như vậy sao?
Chuyện này liên quan tới sinh tử của mình, đám người Kiếm lão bọn họ lo được lo mất.
Lại nghe Cát Phác Tử cười nhạo nói:
– Vì sao ta không dám? Chẳng lẽ người trong thiên hạ gặp Thiên Dịch lão nhân ngươi đều phải nhượng bộ lui binh sao?
– Hừ, giả thần giả quỷ.
Thiên Dịch lão nhân nhìn Cát Phác Tử không kiêng nể gì, trong lòng hắn ngạc nhiên, không rõ tại sao hắn dám nói như vậy với mình..
Hắn xùy cười một tiếng nói:
– Cát Phác Tử, hêện tại có thể đối kháng với lão phu chỉ có cường giả Vũ Hoàng bát giai, chẳng lẽ ngươi còn trông cậy Vũ Hoàng bát giai tới cứu ngươi hay sao?
Cát Phác Tử nhạt cười một tiếng:
– Chẳng lẻ không thể sao?
Hắn vừa mới nói chuyện như vậy cường giả các thế lực lớn kích động.
Chẳng lẽ Lam Quang học viện có thể mời cường giả Vũ Hoàng bát giai tới sao?
Nhìn khắp lịch sử Lam Quang học viện, hôm nay Lam Quang học viện có được Vũ Hoàng bát giai chính là Hoàng Phủ Tú Minh viện trưởng a?
Chẳng lẽ là Hoàng Phủ Tú Minh viện trưởng trở lại?
Trong lòng mọi người sinh ra ý nghĩ này và chấn động rất mạnh.
Hoàng Phủ Tú Minh, có thanh danh to lớn trong Mộng Cảnh bình nguyên.
Thời điểm hắn là Vũ Tôn lục giai đã lưu lạc tới tận Huyền Vực, hơn nữa nghe nói trở thành đệ tử Tiêu Dao Hồn Hoàng nổi danh thiên hạ.
Thời điểm ba mươi tuổi đã đột phá đến Vũ Hoàng bát giai, trở thành Vũ Hoàng trẻ tuổi nhất Mộng Cảnh bình nguyên khi đó, cũng là thiên tài nghịch thiên nhất Mộng Cảnh bình nguyên trong ngàn năm qua.
Sau này Tiêu Dao Hồn Hoàng vẫn lạc nên hắn quanh năm ở tại Huyền Vực, rất ít khi trở lại Mộng Cảnh bình nguyên, lúc này mới làm một ít người Mộng Cảnh bình nguyên không biết về Hoàng Phủ Tú Minh.
Nhưng chỉ cần những người từng trải năm đó đều sợ hãi Hoàng Phủ Tú Minh, thậm chí có một ít cường giả từng kết luận, Hoàng Phủ Tú Minh viện trưởng chính là người duy nhất trong ngàn năm qua của Mộng Cảnh bình nguyên có thể đột phá Vũ Đế.
Nếu như Hoàng Phủ Tú Minh viện trưởng Lam Quang học viện trở về thì không gì tốt hơn.
Thiên Dịch lão nhân gì đó trong mắt Hoàng Phủ Tú Minh viện trưởng chỉ là vãn bối mà thôi, thời điểm Hoàng Phủ Tú Minh viện trưởng tung hoành Mộng Cảnh bình nguyên thì Thiên Dịch lão nhân chỉ là đệ tử bình thường trong Huyền Cơ Tông.
Thần Hải tông Cổ Húc kích động không chút che giấu, hắn không ngừng nói:
– Cát huynh, chẳng lẽ Hoàng Phủ Tú Minh viện trưởng trở lại?
Mọi người liên tục quay đầu tìm kiếm tung tích của Hoàng Phủ Tú Minh.
– Hoàng Phủ Tú Minh, ha ha ha.
Nhưng không ngờ Cát Phác Tử nói như thế Thiên Dịch lão nhân cười lớn, dường như nghe được chuyện buồn cười nhất, tiếng cười kia càn rỡ hung hăng càn quấy không hề cố kỵ.
Đám người Đường Chiêu cũng tươi cười trào phúng.
– Thiên Dịch lão nhân, ngươi cười cái gì, hiện tại ngươi càn rỡ, nhưng chỉ cần Hoàng Phủ Tú Minh viện trưởng trở lại Huyền Cơ Tông chắc chắn lập tức bị diệt, hóa thành phế tích.
Kiếm Tông kiếm lão tức giận nói một câu.
Thiên Dịch lão nhân cười nhạo, vẻ mặt xem thường, nói:
– Cát Phác Tử ah Cát Phác Tử, ngươi giả thần giả quỷ làm cho người khác nghĩ Lam Quang học viện Hoàng Phủ Tú Minh trở lại, đáng tiếc có lẽ chính ngươi cũng không biết Lam Quang học viện Hoàng Phủ Tú Minh đã vẫn lạc tại Huyền Vực hơn một năm trước rồi.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1022: Hoàng Giả Giao Phong (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1023: Hoàng Giả Giao Phong (2)
Đôi mắt Thiên Dịch lão nhân bắn ra hàn quang lập lòe, hắn giận dữ và nói:
– Tô Tú Nhất, sở dĩ ta cho ngươi đi là kính nể ngươi làm người, nếu ngươi không đi thì hiện tại phải chết tại đây, hôm nay Hoàng Phủ Tú Minh đã vẫn lạc, chẳng lẽ ngươi cũng muốn vẫn lạc?
Ánh mắt Tô Tú Nhất phát lạnh nói:
– Thiên Dịch, Hoàng Phủ Tú Minh viện trưởng không phải ngươi có thể nói, hắn không chết, cũng sẽ không chết.
Trong suy nghĩ tất cả đệ tử Lam Quang học viện, Hoàng Phủ Tú Minh viện trưởng vĩnh viễn cao cao tại thượng, vĩnh viễn không vẫn lạc.
Hơn nữa không có ai biết Tô Tú Nhất năm đó rời đi và có thể đột phá Vũ Hoàng bát giai cũng là nhờ Hoàng Phủ Tú Minh chỉ điểm.
– Ha ha ha.
Thiên Dịch lão nhân cười lớn, nói:
– Nếu như không có tin tức xác thật, ngươi cho rằng ta sẽ nói như vậy? Tô Tú Nhất, hắn đã chết.
Ngươi kiên trì tất cả chỉ là ảo ảnh mà thôi, hiện tại rời đi còn có một con đường sống, nếu không ngươi đi chết cùng bọn chúng đi.
Cả không trung sinh ra sát khí cường đại, hai bộc phát huyền nguyên đáng sợ, trên người sinh ra uy áp nhàn nhạt và hình thành khí tràng cường đại, lúc này Cổ Dương thành ảm đạm không ánh sáng, có cảm giác như tận thế tới nơi rồi, hiển hiện trong lòng mỗi người.
Khí cơ mãnh liệt bộc phát, cả tòa thành trì không ngừng run rẩy, phía dưới có không ít võ giả thấp kém liên tục che ngực, bọn họ không thể thừa nhận và miệng phun máu tươi.
Hai người đều là Vũ Hoàng bát giai, có kết giới khống chế, một khi va chạm chính là chém giết ngập trời.
Sắc mặt Thiên Dịch lão nhân hết sức khó coi, mục đích của hắn lần này là đánh chết cường giả các thế lực lớn, nhất thống Mộng Cảnh bình nguyên.
Hiện tại một phần ba cường giả Mộng Cảnh bình nguyên đang ở nơi này, chỉ cần chém giết bọn họ, sau khi rời khỏi đây sẽ liên thủ với cường giả đỉnh cấp Cửu Dương Tông, Minh Nguyệt đế quốc đánh chiếm tất cả thế lực lớn, khả năng nhất thống Mộng Cảnh bình nguyên cao tới tám phần.
Hiện tại Tô Tú Nhất xuất hiện làm kế hoạch của hắn xuất hiện sai lầmmột khi cường giả nơi này bị cứu đi, tin tức truyền trở về, bảy thế lực lớn kịp phản ứng sẽ làm Huyền Cơ Tông lâm vào trong nguy nan.
Cho nên hắn rất không muốn đánh một trận với Tô Tú Nhất, Tô Tú Nhất cường đại làm hắn ý thức được đây không phải đối thủ mình có thể đánh thắng, tất nhiên sẽ là một trận chiến cực kỳ thảm thiết.
Thiên Dịch lão nhân lạnh lùng nói:
– Tô Tú Nhất, chẳng lẽ ngươi muốn đối địch với Huyền Cơ Tông hay sao? Ngươi chỉ là học viện của Lam Quang học viện năm xưa mà thôi, hơn nữa cũng sớm đã rời khỏi Lam Quang học viện, kỳ thật không còn bất cứ quan hệ nào với Lam Quang học viện.
Hơn nữa tâm của ngươi không ở tại Mộng Cảnh bình nguyên, mà là ở thiên địa rộng rãi, đánh một trận với ta có ý nghĩa hay sao?
Tô Tú Nhất nói:
– Không có Lam Quang học viện trong quá khứ sẽ không có ta trong hiện tại, Tô Tú Nhất ta không cho phép kẻ nào tổn hại tới nó.
Chỉ vài câu đơn giản đã cho thấy thái độ của Tô Tú Nhất, song phương nói chuyện triệt để mất đi ý nghĩa tiến hành.
Thiên Dịch lão nhân tức giận nói:
– Tốt, ta sẽ thành toàn cho ngươi.
Vừa mới dứt lời, võ bào trên người hắn chấn động, chiến ý trên người không ngừng tăng lên, huyền nguyên lưu chuyển, trong tay cầm khô lâu quyền trượng, thân thể hóa thành sương mù màu đen và quấn quanh người Tô Tú Nhất.
Tô Tú Nhất mặt không biểu tình, tay phải cầm quạt lông, trên quạt lông có nước chảy, hào quang màu xanh bộc phát như đại dương mênh mông, nó quét qua tất cả và cuốn khói đen bay đi xa.
Đôi mắt Thiên Dịch lão nhân bắn ra hàn quang lạnh buốt, quyền trượng trong tay hắn sinh ra ánh sáng chói mắt, ngay sau đó có một đầu lâu màu đen xuất hiện và ngưng đọng thực chất, đầu lâu lập tức lao vào Tô Tú Nhất đã biến thành đại dương mênh mông.
Gặc…
Vào lúc này hào quang màu xanh xuất hiện và bị cắn thành từng khối, đồng thời đầu lâu nuốt lấy đại dương mênh mông, Tô Tú Nhất lập tức mất cảm giác như bị cuốn vào trong thời không khác.
Ánh mắt Tô Tú Nhất ngưng trọng, hắn lạnh lùng nói:
– Thiên Dịch, Phệ Hồn khô lâu của ngươi đã cô đọng thành bát cấp rồi sao? Phệ Hồn khô lâu phát triển một phần sẽ hấp thu đại lượng tinh huyết vũ hồn của cường giả, Phệ Hồn khô lâu của ngươi đã đạt tới bát cấp, rốt cuộc đánh chết bao nhiêu cường giả?
Ánh mắt hắn như hóa thành thực chất giống như nhìn thấy rất nhiều oan hồn xuất hiện.
Thiên Dịch lão nhân cười dữ tợn, nói:
– Tô Tú Nhất, đừng cảm khái, ngươi cũng sắp thành chất dinh dưỡng trong Phệ Hồn khô lâu của ta!
Tay trái hắn kết pháp quyết, từng đạo hồn lực vô hình tràn ngập quyền trượng, đồng tử của khô lâu bắn ra hào quang màu đỏ, đầu lâu màu đen tập kích Tô Tú Nhất.
Răng rắc, răng rắc!
Từng đám hào quang màu xanh xuất hiện giống như huyết nhục bị cắn xé.
Sắc mặt Tô Tú Nhất lập tức biến đổi, cả kinh nói:
– Hồn lực thất phẩm?
Hắn không ngừng phe phẩy quạt lông trong tay, từng đạo hào quang bạo phát nhưng lại bị đầu lâu của Thiên Dịch lão nhân cắn xé.
Rầm rầm rầm…
Hai thuộc tính khác nhau đồng thời cắn xé liên tục, dư âm vụ nổ chấn động trên không Cổ Dương thành, từng đám kiến trúc tan vỡ.
Nhìn khắp chung quanh, chỉ có hoàng thành có kiến trúc đặc thù nên còn bảo trì nguyên vẹn, kiến trúc chiến đấu chung quanh hóa thành bột mịn.
Đồng thời lực lượng này cũng làm các cường giả chung quanh liên tục lui về phía sau.
Phốc phốc!
Không ít Vũ Vương thất giai không thừa nhận nổi uy áp này liền phun máu tươi, cho dù là cường giả như Cát phó viện trưởng cũng rung động, sắc mặt tái nhợt và liên tục lui về phía sau.
– Là uy áp Vũ Hoàng bát giai sao?
Mọi người ngẩng đầu nhìn lên trời, trong nội tâm tràn ngập vô lực và rung động.
Sắc mặt Diệp Huyền trắng bệch, hắn lui về phía sau, tâm thần hắn kích động khi đối diện uy áp như thế.
Hắn biết rõ cho dù là đầu lâu màu đen hay hào quang màu xanh lá của Tô Tú Nhất, chỉ cần dính vào một chút sẽ làm bản thân hắn bị trọng thương.
– Vũ Hoàng sao?
Nhớ ngày đó hắn cũng là nhân vật Vũ Hoàng đỉnh phong, chức nghiệp phụ trợ cường đại cho nên hắn có thể chém giết cả Vũ Đế cửu giai.
Ở kiếp này hắn không để ý khôi phục thực lực, sức chiến đấu hiện tại đạt tới Vũ Vương nhưng kém xa kiếp trước.
– Muốn ngăn cản, ngăn cản được sao?
Sắc mặt Thiên Dịch lão nhân dữ tợn, tay trái vẽ ra một đạo hồn quyết, hồn lực gia trì lên đầu lâu tăng nhiều, cả Phệ Hồn khô lâu cũng lâm vào cuồng bạo.
Rầm rầm rầm!
Từng đạo hào quang màu xanh bị hắn cắn nuốt sụp đổ.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1024: Huyết Chi Phù Văn
Sắc mặt Tô Tú Nhất biến hóa, ánh mắt nhìn lên quạt lông, đột nhiên có hào quang đang lưu chuyển.
– Sông lớn chảy tận về đông, người thiên cổ phong lưu.
Hắn khẽ quát một tiếng và vung vẩy quạt lông, trong đó có hào quang đầy trời xuấ hiện, hào quang màu xanh không ngừng tăng trưởng rất nhanh.
Đầu lâu bị cọ rửa hở trái đỡ phải và kêu gào không ngướt, trong sương mù có tiếng nổ lớn không dứt bên tai.
Ầm ầm!
Trong đó có hào quang màu xanh xuất hiện, lúc này Cổ Dương thành sáng lên, nó hình thành khe hở dài vài trăm mét, rộng hơn mười mét, trong đó kiến trúc không ngừng sụp đổ, nham thạch chấn động và không nghe được hồi âm, cũng không biết khe hở này lớn bao nhiêu.
Thiên Dịch lão nhân lạnh lùng nói:
– Tốt, quả nhiên không hổ là Tô Tú Nhất, không làm ta thất vọng.
Tô Tú Nhất lạnh lùng nói:
– Thiên Dịch, ngươi muốn nhất thống Mộng Cảnh bình nguyên cũng chỉ có chút năng lực này hay sao?
Thiên Dịch lão nhân cười lạnh nói:
– Không cần phải gấp gáp, ta sẽ cho ngươi nhìn thấy cái gì gọi là thực lực chân chính, hi vọng đến lúc đó ngươi còn có thể bật cười.
Trong miệng Thiên Dịch lão nhân phun ra một ngụm máu tươi, tay trái điểm vào trung tâm tinh huyết, hắn vẽ ra đồ án phức tạp.
Ông!
Lúc này hào quang vô hình xuất hiện, tinh huyết hóa thành đồ án sáng ngời, nhanh chóng bao phủ Tô Tú Nhất vào trong.
Huyết sắc phù văn xuyên qua hào quang màu xanh lại bỏ qua sự tồn của hào quang màu xanh, nó như lồng giam hư vô bao phủ Tô Tú Nhất.
– Đây là cái gì?
Thần sắc Tô Tú Nhất nao nao, trong nội tâm cả kinh không loạn.
Phiến hư không này sinh ra kết giới vặn vẹp, huyết chi phù văn vậy mà không bị không gian chi lực ảnh hưởng, lập tức hàng lâm lên người Tô Tú Nhất.
Ông ông ông!
Toàn thân Tô Tú Nhất tỏa sáng, huyết sắc phù văn không ngừng vặn vẹo sinh ra khí tức yêu dị cổ quái.
– Không tốt!
Huyết sắc phù văn tiếp xúc thân thể hắn, tuy bị ngăn cách bên ngoài cơ thể nhưng lại trói buộc huyền nguyên, làm cho Tô Tú Nhất khiếp sợ không thôi.
– Ha ha ha, Tô Tú Nhất, hôm nay chính là tử kỳ của ngươi.
Thiên Dịch lão nhân cười to dữ tợn, khô lâu quyền trượng bắn ra ba đầu lâu lao tới cắn xé Tô Tú Nhất.
– Hừ.
Tô Tú Nhất hừ lạnh một tiếng, tuy huyết sắc phù văn bị huyền nguyên của hắn kích phát nhưng không cách nào hạn chế hắn hành động, hai tay hắn không ngừng vận lực.
Rầm rầm rầm.
Tiếng nổ vang không ngừng sinh ra, đầu lâu màu đen không ngừng nổ tung, nó rống to thê lương và liên tiếp lui về phía sau nhưng hung hãn không sợ chết.
– Tô Tú Nhất, ta xem ngươi có thể kiên trì bao lâu.
Thiên Dịch lão nhân tức giận nói ra, đầu lâu bị một chưởng đánh trúng.
Oanh oanh!
Bàn tay xuất hiện như ngọn núi lớn va chạm với Tô Tú Nhất, một chưởng này sinh ra khí thế ngập trời bao phủ thiên địa..
Chỉ nghe tiếng nổ lớn vang lên, Thiên Dịch lão nhân liên tục tấn công, Tô Tú Nhất liên tiếp lui về phía sau, hắn bị đánh trúng như diều đứt dây.
– Tô Tú Nhất!
Nhìn thấy tràng cảnh như thế, đám người Cát Phác Tử kinh hô thành tiếng, vô cùng khẩn trương, kể cả Kiếm lão và các cường giả thế lực lớn khẩn trương và không dám phân tâm.
Hôm nay tính mạng của bọn họ đều đặt lên người Tô Tú Nhất, hắn khẩn trương và vô cùng lo lắng.
Có thể nói Tô Tú Nhất bại thì bọn họ phải chết, Tô Tú Nhất chỉ có thắng thì bọn họ sẽ có một đường sinh cơ.
Tô Tú Nhất tại bay ngược về phía sau vài trăm mét mới dừng lại, trên người tỏa ra từng đạo hào quang sáng ngời và bị phù văn như nòng nọc bao phủ, nhưng có thể cảm giác không có bị kích thương, tâm thần mọi người thả lỏng.
– Ồ, ngươi không có việc gì?
Thiên Dịch lão nhân giật mình kêu lên một tiếng, hắn cau mày, hiển nhiên Tô Tú Nhất cường đại vượt qua hắn dự đoán.
Rầm rầm rầm!
Hắn không ngừng tiến công, từng đạo sương mù như sương khói phóng lên trời, trong khói báo động có ba đạo hào quang bao phủ chung quanh.
Đồng thời Thiên Dịch lão nhân cũng điên cuồng ra tay với Tô Tú Nhất, không ngừng gia tăng chướng ngại cho hắn.
Thiên Dịch lão nhân liên tiếp tiến công và Tô Tú Nhất không ngừng lui về phía sau, sắc mặt âm trầm bất định.
– Huyết sắc phù văn là cái gì? Có thể ảnh hưởng huyền nguyên của ta nhưng không có bị huyền nguyên ảnh hưởng, hủy không được, nếu cứ như vậy ta sẽ bị Thiên Dịch lão nhân chém giết.
Sắc mặt Tô Tú Nhất khó coi, không ngừng nghĩ biện pháp giải trừ huyết sắc phù văn.
Những huyết sắc phù văn này hạn chế bốn thành huyền nguyên của hắn, hắn không thể phát huy thực lực một cách hoàn mỹ.
– Nếu huyền nguyên không thực hiện được, vậy thì thử vũ hồn có được hay không.
Ông!
Hư ảnh Tô Tú Nhất xuất hiện trong bức họa.
Văn tự như châu ngọc, hào quang bắn ra bốn phía, giang sơn cẩm tú xinh đẹp, bức tranh xa hoa và đại thế.
Đồng thời bảy đạo tinh hoàn xuất hiện quanh bức tranh, tất cả hào quang hình thành hình ảnh xinh đẹp.
Tô Tú Nhất thúc dục ánh sáng bao phủ bức họa, lúc này vũ hồn chi lực bộc phát và nhộn nhạo như nước, huyết sắc phù văn chui vào bên trong.
Huyết sắc phù văn bị bao phủ nhưng không có gì xảy ra.
Trong nội tâm Tô Tú Nhất trầm xuống:
– Không ngờ vũ hồn chi lực cũng vô dụng với phù văn này.
– Ha ha ha.
Thiên Dịch lão nhân thấy thế cười lớn.
– Tô Tú Nhất, chiêu này của lão phu thế nào?
Oanh!
Tô Tú Nhất không ngừng lui về phía sau.
Nội tâm Kiếm lão vô cùng lo lắng nhưng không thể làm gì.
Mặc dù bọn họ có tâm hỗ trợ nhưng giao phong cấp bậc Vũ Hoàng căn bản không phải bọn họ có thể nhúng tay vào, nói không chừng bọn họ chỉ hơi đụng một ít sương mù màu đen cũng có thể thổ huyết, căn bản không có chút tác dụng gì đâu.
Trước mặt thực lực tuyệt đối bất kỳ thứ gì cũng là vô căn cứ.
– Tô Tú Nhất xem ra có chút không được.
Trong nội tâm Diệp Huyền cảm thấy vô cùng lo lắng, nhìn Tô Tú Nhất đang lo lắng suy nghĩ biện pháp phá giải huyết sắc phù văn, đôi mắt Diệp Huyền tỏa sáng và truyền âm.
– Tô Tú Nhất, phù văn huyết sắc trên người Thiên Dịch lão nhân chính là huyết chi phù văn, nó dùng linh huyết làm dẫn, hồn lực làm phụ, kết hợp hồn quyết hình thành ấn ký đặc thù, nếu như muốn bài trừ phải dùng linh huyết…
Tô Tú Nhất không rõ lai lịch huyết chi phù văn nhưng Diệp Huyền có lịch duyệt cỡ nào, hắn quá rõ nó là cái gì, hắn cũng nói biện pháp giải quyết huyết chi phù văn cho Tô Tú Nhất biết.
Nhận được Diệp Huyền truyền âm, thần sắc Tô Tú Nhất chấn động, hắn kinh ngạc nhìn Diệp Huyền, đôi mắt tỏa sáng, chỉ trong chốc lát ánh mắt kiên quyết, dựa theo phương pháp của Diệp Huyền và ngưng luyện biện pháp phá giải.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1025: Ban Cho Ngươi Cái Chết (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1026: Ban Cho Ngươi Cái Chết (2)
Sắc mặt Tô Tú Nhất vô cùng ngưng trọng, hắn lạnh lùng nhìn chăm chú vào thanh niên kia, tên thanh niên tuổi chừng hai mươi chưa tới ba mươi, khí tức trên người hắn là Vũ Vương thất giai đỉnh phong hàng thật giá thật, khí tức Vũ Vương thu liễm tới cực điểm, hoàn toàn không dưới Đường Chiêu là cường giả uy tín lâu năm.
– Ngươi là Tô Tú Nhất? Không tệ, không tệ, Vũ Hoàng bát giai nhất trọng, miễn cưỡng có tư cách làm thuộc hạ của ta.
Thanh niên kia bay lên, hắn đứng giữa thiên địa giống như chúa tể của thế giới này.
Hắn lạnh lùng nói:
– Ngươi có biết ngươi đã phạm tử tội, bản thiếu gia hôm nay cho ngươi cơ hội, chỉ cần ngươi nguyện ý trở thành thuộc hạ của ta, bản thiếu gia sẽ thả cho ngươi con đường sống, nếu không, mặc ngươi tu vi ngươi thông thiên cũng khó tránh khỏi cái chết.
Tô Tú Nhất cười nhạo nói:
– Ngươi là hài tử nhà ai, đầu óc bị hỏng sao, chỉ là Vũ Vương thất giai cũng muốn ta thần phục?
Ầm ầm!
Hắn chẳng muốn nói nhảm, trực tiếp chém một kích, khí kình uy chấn bát phương bay thẳng về phía thanh niên áo xanh.
– Tề thiếu chủ!
Trong lòng Thiên Dịch lão nhân kinh ngạc, hắn muốn ra tay ngăn cản nhưng lại bị thanh niên áo xanh ngăn cản.
Chỉ thấy trên người hắn bắn ra hào quang màu vàng, trong hào quang màu vàng này là chiêu thức bí kỹ.
Trong tay hắn cầm một thanh chiến kích, chiến kích khắc phi long thăng thiên vô cùng uy mãnh, hắn đâm một kích về phía trước.
Ầm ầm!
Chiến kích màu xanh va chạm với hào quang màu xanh, nó lập tức phát ra tiếng nổ đùng đùng, cho dù bị đánh tan nhưng huyền nguyên bay tới gần thanh niên áo xanh cũng chỉ làm hào quang quanh người hắn nhộn nhạo.
– Cái gì?
– Lại bị hắn ngăn cản?
– Điều này sao có thể?
Tất cả moi người phía trước trợn mắt há hốc mồm, nghẹn họng nhìn trân trối.
Thủ lĩnh các thế lực cũng nhìn ra thanh niên áo xanh thực lực phi phàm, nhưng chỉ là Vũ Vương thất giai tam trọng đỉnh phong mà thôi, không nghĩ tới đối kháng một chiêu với Tô Tú lại không lâm vào hạ phong, bọn họ không tin vào mắt mình.
Đám người Kiếm lão nhìn nhau, tâm thần ngưng trọng, bởi vì bọn họ đoán chắc nếu như tiến lên, bọn họ ngăn cản một chiêu của Tô Tú Nhất không nói vẫn lạc nhưng chắc chắn sẽ trọng thương.
Nhưng hôm nay…
Mọi người cảm giác đầu óc mình không đủ dùng, Vũ Vương thất giai tam trọng đỉnh phong có thể dễ dàng ngăn cản một kích khủng bố của Vũ Hoàng bát giai, bọn họ nhìn thế nào cũng có cảm giác đây là việc đầm rồng hang hổ.
Không nghĩ tới sẽ có kết quả như vậy , Tô Tú Nhất âm thầm ngạc nhiên không nhỏ, hắn không ngờ thanh niên áo xanh dễ dàng ngăn cản một kích thăm dò của hắn như vậy.
Nội tâm hắn nặng nề, luận kiến thức Tô Tú Nhất còn mạnh hơn Kiếm lão quá nhiều, biết rõ trên đại lục có một ít thiên tài có thể khiêu chiến vượt cấp.
Người có thể làm được không ai là người bình thường.
Người này là ai?
Thanh niên áo xanh tươi cười ngạo nghễ, nói:
– Hiện tại cảm thấy ta có tư cách này hay không?
– Ha ha.
Tô Tú Nhất xùy cười một tiếng:
– Ngăn cản một kích tiện tay của ta thì có làm sao?
Thanh niên áo bào xanh tức giận, nói:
– Gia hỏa gian ngoan mất khôn, nếu ngươi rượu mời không uống muốn uống rượu phạt, vậy thì bổn thiếu gia không khách khí, ta sẽ cho ngươi nhìn thấy thực lực chân chính của ta.
Hô!
Trong thân thể hắn bắn ra huyền giáp màu vàng, chiến kích trong tay sống lại như giao long, nó tỏa ra hào quang rực rỡ và lao thẳng về phía Tô Tú Nhất.
Đồng thời hắn nói với Thiên Dịch lão nhân:
– Thiên Dịch, chuyện bên dưới giao cho ngươi, lúc ta không hi vọng xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
– Vâng.
Thiên Dịch lão nhân cung kính lên tiếng, ánh mắt tàn nhẫn và lạnh lùng nhìn đám người Cát Phác Tử, khóe miệng còn nở nụ cười tà, bỗng nhiên hắn lướt về phía trước.
– Đáng chết, dừng lại cho ta.
Trong mắt Tô Tú Nhất bắn ra vẻ lo lắng, hắn tức giận ngăn cản Thiên Dịch lão nhân.
– Ngươi xem thường ta sao? Hôm nay ta ban cho ngươi cái chết!
Ánh mắt thanh niên áo xanh lạnh lùng, chiến kích trong tay hắn bắn ra hào quang ác liệt, một đạo hư ảnh chân long lao tới tấn công Tô Tú Nhất, lực lượng bành trướng làm hư không run rẩy.
Oanh phanh!
Tô Tú Nhất chấn động, hắn cũng không truy kích Thiên Dịch lão nhân, lúc này hắn toàn lực ngăn cản thanh niên áo xanh, khi hắn va chạm với hư ảnh chân long liền bay ngược về phía sau, khí huyết trong người sôi trào suýt phun ra ngoài.
– Cái gì?
Trong lòng hắn kinh hãi, ánh mắt nhìn vào thanh long chiến kích, trên chiến kích có sương mù bao phủ và phát ra khí tức không thể xem thường.
Mặc dù thực lực đối phương là thất giai đỉnh phong nhưng thực lực không thua gì Vũ Hoàng bát giai, công pháp và bảo vật của người này tuyệt đối không tầm thường, Tô Tú Nhất có cảm giác kinh hãi.
– Ha ha ha.
Vào lúc này Thiên Dịch lão nhân cười lạnh và lao tới trước.
Ầm ầm!
Kết giới Vũ Hoàng bát giai của hắn bức các Vũ Vương thất giai lui về phía sau và phun máu tươi..
– Làm sao bây giờ?
Sắc mặt mọi người như tro tàn, bọn họ lúc trước còn chiếm theo thượng phong, không nghĩ tới khi thanh niên áo xanh xuất hiện thì tình thế xoay ngược.
Vào lúc này sắc mặt đám người Cát Phác Tử vô cùng ngưng trọng.
– Phải khống chế Thất Tinh Khôn Nguyên Trận mới có một đường sinh cơ.
Trong đám người, ánh mắt Diệp Huyền lóe sáng và hắn lập tức lao vào hạch tâm hoàng cung.
– Ngăn hắn lại.
Đường Chiêu thấy thế liền quát lớn.
– Vâng.
Một tên Vũ Vương lập tức hóa thành hào quang đuổi theo Diệp Huyền.
XIU….XIU…!
Hai đạo hào quang lao thẳng về phía hoàng cung.
Đường Chiêu cười cười lạnh lùng, hắn không quan tâm tới Diệp Huyền, chỉ cần một tên Vũ Vương thất giai nhị trọng là đủ đánh chết Diệp Huyền.
– Ha ha ha, Cát Phác Tử, hôm nay ta xem các ngươi trốn thế nào?
Đường Chiêu cười dữ tợn, khóe miệng hắn nở nụ cười sâm lãnh và nói:
– Ah, đúng rồi, quên nói cho ngươi biết, trừ ta ở nơi này chém giết các ngươi ra, chúng ta còn phái một chi đội ngũ đi chém giết Lam Quang học viện, nói không chừng hiện tại không còn Lam Quang học viện nữa đâu, ha ha ha.
– Cái gì?
Cát Phác Tử nghe xong biến sắc, nội tâm rung động mạnh.
– Ha ha ha, chính là vẻ mặt này.
Đường Chiêu hiện tại vô cùng đắc ý, đối thủ càng tuyệt vọng thì hắn càng hưng phấn:
– Cát Phác Tử, ta tiễn các ngươi đi một đoạn đường, tiễn các ngươi đi gặp đám đệ tử của ngươi.
Ầm ầm!
Đại chiến lại bộc phát lần nữa, bởi vì Thiên Dịch lão nhân gia nhập cho nên các cường giả liên tục lui về phía sau và bị chém giết.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1027: Phá Trận Khẩn Cấp
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1028: Khống Chế (1)
Kỳ thật hắn thập phần có lòng tin vào trận cơ của mình, trong đó ẩn chứa vài đạo phong ân hồn lực thất phẩm, nếu như không phải luyện hồn sư thất phẩm căn bản không cách nào phá vỡ, đối phương chỉ xóa đi huyền thức của hắn nhưng không thể xóa đi hồn lực.
– Tiểu tử thúi này làm hại ta bị lão tổ trách cứ, lão phu nhất định phải bầm thây hắn thành vạn đoạn mới có thể giải hận trong lòng.
Trần Tân nổi giận và đi sâu vào trong.
Trong trận cơ hạch tâm, Diệp Huyền nhìn thấy hồn lực thất phẩm của Thiên Dịch lão nhân bố trí tạo thành hồn ấn, muốn triệt để khống chế trận cơ phải phá hủy hồn ấn mới được.
– Lão đầu kia còn chơi chiêu thức này!
Diệp Huyền cau mày, dùng hồn lực lục phẩm đỉnh phong của hắn cũng không phải không có biện pháp nhưng bởi như vậy tiêu hao thời gian càng dài.
Nhưng bài trừ hồn ấn thất phẩm phải nghĩ biện pháp khác.
Tâm niệm Diệp Huyền vừa động, thôn phệ vũ hồn trong người sinh ra hấp lực vô hình, nó thôn phệ hồn lực của Thiên Dịch lão nhân.
Ông!
Hồn ấn thất phẩm không duy trì bao lâu liền biến thành chất dinh dưỡng của thôn phệ vũ hồn.
Diệp Huyền tiếp tục điều khiển.
Nhưng lúc này trong đại điện yên tĩnh có tiếng bước chân sinh ra.
– Ranh con, đi chết đi.
Ầm ầm!
Hắn đánh một quyền thẳng vào người Diệp Huyền, quyền uy khủng bố bao phủ Diệp Huyền.
Đôi mắt Diệp Huyền sáng lên, thân ảnh màu tím lao ra khỏi túi linh sủng .
Thân ảnh màu tím kêu xèo xèo trên không trung, nó giương nanh múa vuốt với bộ dạng khó chịu, chính là Tiểu Tử Điêu.
Thời gian hai năm qua Tiểu Tử Điêu vẫn ngây ngốc trong túi linh sủng của Diệp Huyền, mỗi ngày ăn không ít đan dược, linh dược và huyền thạch, hai năm qua Tiểu Tử Điêu đã có biến hóa so với lúc còn ở Lưu Vân quốc.
Nó bất mãn Diệp Huyền quấy rầy chính mình ngủ nhưng sau khi cảm nhận được tràng diện trong đại điện liền hiểu ý Diệp Huyền, đôi mắt to như bảo thạch tỏa sáng, nó tức giận nhìn Trần Tân là ‘ đầu sỏ gây nên ’, thân ảnh hóa thành lôi quang màu tím bay đi.
Trần Tân ngay từ đầu còn tưởng rằng Diệp Huyền thi triển ám khí gì đó nên vô cùng cảnh giác, sau khi nhìn thấy con chồn tím lao qua liền không quan tâm nhiều.
Đột nhiên thân ảnh Tiểu Tử Điêu xuất hiện trước người Trần Tân, lôi quang màu tím bao phủ toàn thân nó và va chạm với Trần Tân.
Đùng!
Lôi quang đánh nát huyền nguyên hộ thể của Trần Tân, điện quang màu tím cũng đâm cháy ngực của hắn.
Trần Tân phun ra một ngụm máu tươi, thân thể lùi lại, sắc mặt tái nhợ, đồng thời kinh hãi nhìn Tiểu Tử Điêu.
Vừa rồi hắn dùng Vũ Vương chi lực vây khốn Tiểu Tử Điêu nhưng con chồn nhỏ vẫn thoát được, đã xảy ra chuyện gì?
Ông!
Lúc này Diệp Huyền dùng thôn phệ vũ hồn cắn nuốt viên hồn ấn thất phẩm thứ hai của Thiên Dịch lão nhân.
Hắn đã phá giải sáu thành trận cơ.
– Trần Tân, ngươi đang làm cái gì đó?
Thiên Dịch lão nhân đang chém giết lại cảm giác hồn ấn bị phá giải nên lập tức sợ hãi và gào thét đầy tức giận.
Hắn vốn không quan tâm Diệp Huyền cướp lấy quyền khống chế Thất Tinh Khôn Nguyên Trận, hắn cũng không sợ, chỉ cần ba đạo hồn ấn của hắn không biết mất là được, hiện tại hồn ấn đang biến mất nên hắn đang mất dần quyền khống chế Thất Tinh Khôn Nguyên Trận.
Oanh!
Lúc này hắn không quan tâm giết chóc và lao vào trong hoàng cung.
– Đông Bác Đặc, Dược Thành, ngăn cản Thiên Dịch lão nhân cho ta.
Đường Chiêu bị Cát Phác Tử cuốn lấy nên hô lớn, Diệp Huyền bị Trần Tân đuổi giết tiến vào trong hoàng cung đã làm nội tâm hắn bất an, hôm nay nhìn thấy Thiên Dịch lão nhân lại xông vào thì hắn hiểu ra Diệp Huyền sắp đắc thủ, thời điểm này dù liều mạng cũng phải ngăn cản Thiên Dịch lão nhân đi qua.
Đông lão và Dược Thành hiểu điểm này, thời điểm Cát Phác Tử hét lớn thì bọn họ liền đuổi theo Thiên Dịch lão nhân.
Không chỉ có bọn họ, ngay cả cường giả thế lực khác cũng xông tới.
– Cút trở về cho ta.
Thiên Dịch lão nhân nổi giận lên tiếng, hắn đánh một chưởng tạo thành kết giới ngăn cản các cường giả Vũ Vương.
– Ngăn cản cho ta.
Đông lão nổi giận gầm lên một tiếng, hậu thổ ấn xoay tròn ngăn cản Thiên Dịch lão nhân tiến công.
– Đáng chết ah.”
Thiên Dịch lão nhân tức giận muốn nổ phổi, hắn ban hạu thổ ấn cho Đoạn Thiên Lang đánh lén Lam Quang học viện, không ngờ bị Đông Bác Đặc dùng nó ngăn cản chính mình.
ÁNh mắt Thiên Dịch lão nhân đỏ rực, hắn đánh một chưởng mang theo lực lượng khổng lồ ngăn cản, đồng thời tức giận nói:
– Đông Bác Đặc, ngươi cho rằng bằng vào một linh bảo bát phẩm là có thể ngăn cản ta sao?
Dưới uy áp đáng sợ như vậy, thân thể Đông lão chấn động, khóe miệng chảy máu tươi và thần thái vô cùng kiên định, hắn nuốt vài viên đan dược vào bụng, mặc cho huyền nguyên khủng bố bạo phát vẫn lù lù bất động.
Hắn muốn tranh thủ thời gian cho Diệp Huyền, dù chết cũng sẽ không tiếc.
– Sát!
Dược lão nổi giận gầm lên, trong tay hắn lập tức xuất hiện đại lượng đan dược rơi vào trong tay các cường giả Vũ Vương.
Những đan dược này tỏa ra hương thơm ngạt ngào, hiển nhiên là đan dược lục phẩm, đám người Kiếm lão ăn vào khôi phục thương thế, số đan dược kia giá trị liên thành.
Nhưng lúc này hắn không quan tâm tất cả.
Chỉ cần có thể ngăn chặn Thiên Dịch lão nhân một chút thì bọn họ có thêm một phần hi vọng.
Rầm rầm rầm!
Dược lão bọn hắn điên cuồng tiến công, Thiên Dịch lão nhân lập tức nửa bước khó đi.
– Ah!
Hắn phẫn nộ gào rú nhưng bọn họ là tinh anh các thế lực, muốn đánh chết bọn họ trong thời gian ngắn là chuyện không có khả năng.
– Tốt, rất tốt, các ngươi đang tự tìm đường chết, lão phu sẽ thành toàn các ngươi.
Thiên Dịch lão nhân gào thét một tiếng, đồng thời truyền âm vào hoàng cung:
– Trần Tân, nhanh giết Huyền Diệp, cho dù ngươi chết cũng không cho phép tiểu tử kia thành công.
Trong đại điện!
Nghe được Thiên Dịch lão nhân truyền âm, ánh mắt Trần Tân đỏ rực.
– Sát!
Hắn bay thẳng đến bên cạnh Diệp Huyền.
Xùy!
Tiểu Tử Điêu hóa thành điện quang màu tím bay thẳng vào trong ngực hắn nhưng Trần Tân không quan tâm, hắn chỉ tập trung vào Diệp Huyền.
Ánh mắt Diệp Huyền ngưng trọng, Trấn Nguyên xuất hiện ngăn cản Trần Tân tấn công.
Oanh oanh!
Tiếng nổ mạnh vang lên, thân thể Diệp Huyền chấn động phun máu tươi nhưng trong mắt vẫn mang theo quyết tâm.
Trần Tân bị Tiểu Tử Điêu đánh trúng ngực và âm thanh xương cốt gãy vỡ vang lên.
– Đáng chết, chết cho ta!
Thấy một kích của mình không thể giết Diệp Huyền, đôi mắt Trần đỏ bừng, huyền nguyên trong người hắn sôi trào, trên đỉnh đầu có hỏa diễm hồ ly xuất hiện, vũ hồn chi lực như sương mù che chắn hai tay Trần Tân, đột nhiên một đạo hỏa diễm đáng sợ bao phủ Diệp Huyền.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1029: Khống Chế (2)
Hô!
Cả đại điện bị hỏa diễm ngập trời bao phủ, hỏa diễm từ bốn phương tám hướng ập tới.
Diệp Huyền vẫn không quan tâm, hắn thúc dục đại địa vũ hồn tạo thành áo giáp bảo hộ thân thể, ánh mắt sáng ngời và tập trung vào trận cơ.
Hỏa diễm ngập trời bao phủ Diệp Huyền, áo giáp nham thạch của Diệp Huyền tan vỡ và hóa thành than cốc.
Hỏa diễm cực kỳ đáng sợ, nhưng muốn diệt sát Diệp Huyền có thiên hỏa là không có khả năng.
– Đáng chết ah, vì cái gì tiểu tử này không chết, không phải chỉ là Vũ Tôn lục giai tam trọng sao?
Trần Tân gào thét đầy dữ tợn.
Ông!
Thời khắc mấu chốt Diệp Huyền cũng luyện hóa trận vân cuối cùng.
Trận cơ trong đại điện nhanh chóng sinh ra hào quang phức tạp và sáng long lanh.
Hô!
Đột nhiên Diệp Huyền khoát tay, trong đại điện xuất hiện vô số hào quang bảy màu, hào quang chiếu rõ gương mặt hoảng sợ của Trần Tân.
Trần Tân mở to mắt và không nói thành lời, ngay sau đó thân thể hắn hóa thành tro tàn và biến mất vô tung.
Sau khi khống chế Thiên Quyền trận cơ, quyền khống chế sát trận nằm trong tay Diệp Huyền lần nữa, không, hoặc có thể nói cả Thất Tinh Khôn Nguyên Trận đang nằm trong khống chế của Diệp Huyền.
Trong đại điện, Diệp Huyền thúc dục tánh mạng vũ hồn sinh ra hào quang khôi phục thương thế bản thân, hắn lập tức rời khỏi hoàng cung.
Trong Cổ Dương thành, Thiên Dịch lão nhân toàn lực trấn áp đám người Dược lão, toàn thân sinh ra ma uy ngập trời, đột nhiên thân thể hắn dừng lại và sắc mặt tái nhợt.
– Đáng chết, Thất Tinh Khôn Nguyên Trận của ta.
Hắn kinh sợ quay đầu nhìn vào Diệp Huyền đi ra khỏi hoàng cung.
Nhìn bầu trời đang đại chiến sinh tử, Diệp Huyền khoát tay ra hiệu thành công.
Ông ông ông. . .
Vô số hào quang bảy màu xuất hiện và hóa thành sát trận khủng bố bao phủ cường giả các thế lực, đồng thời màn sáng bao phủ Cổ Dương thành, dần dần biến mất, cảm giác ánh sáng xuyên phá màn đêm xuất hiện trong mắt mọi người.
Cảnh tượng bất ngờ làm mọi người bất ngờ.
– Huyền Diệp, ngươi thành công?
Cát Phác Tử không dms tin nhìn Diệp Huyền.
Diệp Huyền gật gật đầu, hắn lạnh lùng nói:
– Các vị, hiệu quả khốn trận của Thất Tinh Khôn Nguyên Trận đã tan vỡ.
Cái gì?
Diệp Huyền nói câu này liền đánh mạnh vào tâm thần mọi người nơi đây.
Một ít võ giả ở cửa thành lao ra bên ngoài.
Sau một khắc vô số âm thanh vui mừng sinh ra.
– Có thể đi ra ngoài, chúng ta có thể đi ra ngoài.
– Ha ha, quá tốt, chúng ta có thể đi ra ngoài.
– Đi, đi mau ah.
Dân chúng và võ giả sống sót trong Cổ Dương thành mừng rỡ như điên, bọn họ không ngừng lao bên ngoài.
– Thiên Dịch, đây là kế hoạch của ngươi sao?
Trên bầu trời, thanh niên áo xanh giao thủ với Tô Tú Nhất tức giận không nhỏ, hắn nhìn đám dân chúng và võ giả thoát đi lên gào thét.
– Tề thiếu chủ, ta. . .
Sắc mặt Thiên Dịch lão nhân tái nhợt, hắn không biết nên giải thích thế nào, hắn biết tại sao thanh niên áo xanh tức giận như thế, nếu những kẻ này truyền tin tức ra ngoài sẽ tạo thành phiền toái thật lớn.
– Tề thiếu chủ, những kẻ này giao cho ta giải quyết.
Sắc mặt âm trầm gian : ở giữa, Thiên Dịch lão nhân sắc mặt bỗng nhiên trở nên vô cùng dữ tợn:
– Muốn đi, các ngươi hỏi qua lão phu chưa?
Oanh!
Trong người Thiên Dịch lão nhân phóng xuất huyết khí ngập trời, quyền trượng trong tay Thiên Dịch lão nhân nô tung và hóa thành sương mù bao phủ dân chúng và võ giả Cổ Dương thành.
Tiếng kêu thê lương thảm thiết sinh ra trong sương khói màu đen, vô số dân chúng và võ giả hóa thành huyết vụ và dung nhập vào bên trong sương mù.
Vô số màu tươi chảy ra như luyện ngục nhân gian.
Ánh mắt đám người Cát Phác Tử đỏ rực và thần thái tức giận, Thiên Dịch lão nhân vì ngăn cản tin tức truyền ra ngoài cho nên đồ sát dân chúng và võ giả không còn.
Cát Phác Tử tức giận nói:
– Thiên Dịch lão nhân, ngươi làm cái gì vậy?
Thiên Dịch lão nhân cười dữ tợn, nói:
– Những người này dù sao cũng chết, không bằng làm chất dinh dưỡng trong Phệ Hồn khô lâu của ta, tẩm bổ khô lâu quyền trượng của ta không phải tốt sao?
Hắn liếm láp đầu lưỡi, trong ánh mắt lộ ra thần sắc điên cuồng.
Đông lão phẫn nộ thúc dục hậu thổ tấn công Thiên Dịch lão nhân, nói:
– Thiên Dịch lão nhân, ngươi là ma quỷ.
– Ma quỷ?
Thiên Dịch lão nhân ngăn cản hậu thổ ấn và cười nhạo:
– Không chỉ đám võ giả kia, các ngươi cũng phải chết.
– Thật sao?
Ánh mắt Diệp Huyền lạnh như băng, nội tâm hắn tức giận không nhỏ, hắn không phải người nhân từ nhưng Thiên Dịch lão nhân xem nhân mạng như cỏ rác đã chọc hắn giận dữ.
Diệp Huyền liền thúc dục Thất Tinh Khôn Nguyên Trận, chỉ trong nháy mắt hào quang bảy màu bao phủ người ba thế lực lớn.
Oanh!
Thanh niên áo xanh bị hào quang bảy màu bao phủ cho nên thân thể run âẩy lui về phía sau, thực lực của hắn cũng không bằng Tô Tú Nhất, chỉ có thể dựa vào linh bảo cường đại và vũ hồn đánh ngang tay với Tô Tú Nhất mà thôi, hôm nay bị sát trận Thất Tinh Khôn Nguyên Trận bao phủ cho nên lộ ra sơ hở.
Tô Tú Nhất nắm lấy cơ hội, ánh mắt đại định, tay trái mở sách ra và hào quang như cầu vồng xuất hiện đánh tên thanh niên áo xanh bay ngược về phía sau.
– Thiên Dịch, nhìn chuyện tốt của ngươi.
Thanh niên áo xanh lau máu tươi trên khóe miệng, hắn tức giận nói ra, thần sắc hung ác dữ tợn.
Không chỉ có hắn, không ít người ba thế lực bị sát trận Thất Tinh Khôn Nguyên Trận oanh kích bị thương, không ngừng có người vẫn lạc.
Lúc này trải qua chiến đấu thời gian dài như thế, tất cả thế lực lớn có gần trăm tên cường giả Vũ Vương nhưng chỉ còn lại hai ba chục người, hơn nữa tất cả mang thương, chật vật không chịu nổi.
– Đáng chết.
Thiên Dịch lão nhân phẫn nộ nhìn Diệp Huyền:
– Tiểu tử, ngươi cho rằng ngươi khống chế sát trận Thất Tinh Khôn Nguyên Trận Thiên Quyền thì có thể dùng sao? Nếu như Thất Tinh Khôn Nguyên Trận không thuộc về ta thì nó không cần tồn tại nữa.
Sắc mặt Thiên Dịch lão nhân đầy dữ tợn, hắn há miệng phun máu tươi, trong tay hắn xuất hiện một khối ngọc và điểm vào hoàng cung.
Sắc mặt Diệp Huyền thay đổi, hắn cả kinh nói:
– Đây là.
Ngọc Hành trận cơ Thất Tinh Khôn Nguyên Trận?
Nếu như nói Thiên Quyền trận cơ là là quyền khống chế Thất Tinh Khôn Nguyên Trận, như vậy Ngọc Hành trận cơ là trận cơ cung cấp năng lượng cho Thất Tinh Khôn Nguyên Trận, toàn bộ Thất Tinh Khôn Nguyên Trận có tám thành năng lượng do Ngọc Hành trận cơ cưng cấp..
Thiên Dịch lão nhân vừa điểm vào hoàng cung liền có tiếng nổ lớn vang lên, cả Cổ Dương thành rung động rất mạnh.
Ầm ầm!
Tiếng nổ mạnh không ngừng sinh ra, sóng xung kích cũng đánh dân chúng chung quanh thành huyết vụ.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1030: Hắc Khí Thần Bí
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Tàn Bào [Dịch] Tàn Bào](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Tan-Bao-dich.jpg)





