- Home
- Truyện Tiên Hiệp
- [Dịch] Đỉnh Cấp Khí Vận (Tiễu Tiễu Tu Luyện Thiên Niên)
- Tập 139 : Cực hạn sát tinh (1) (c1381-c1390)
[Dịch] Đỉnh Cấp Khí Vận (Tiễu Tiễu Tu Luyện Thiên Niên)
Tập 139 : Cực hạn sát tinh (1) (c1381-c1390)
❮ sautiếp ❯Chương 1381: Cực hạn sát tinh (1)
Các thánh mới đều trầm mặc, lai lịch của hai bên thế lực đều lớn, bọn họ không dám tùy tiện nói chen vào, để tránh đắc tội với tiền bối.
Vô Pháp Thiên Tôn mở miệng nói: “Bất kể là như thế nào, việc này cũng phải định ra, để tránh tác động tới đại thế của Tiên giới, không bằng Thánh Nhân chúng ta lấy ra chút bảo bối, bù đắp cho bọn họ, để bọn họ giải quyết nhân quả.”
Long Hạo nói: “Hàn tiểu bối của ta tính tình cương liệt, công bố muốn gặp Giáo chủ Phi Thiên Giáo, giáp mặt nói rõ ràng, nếu Thánh Nhân nhúng tay, sợ rằng chuyện sẽ trở nên gay gắt.”
Kỷ Tiên Thần mở miệng nói: “Vậy để bọn họ gặp một lần, không phải Giáo chủ Phi Thiên Giáo tự xưng là anh hùng thiên đạo đều xuất phát từ Phi Thiên à? Hắn chẳng lẽ không có đảm lượng đi gặp?”
Mày Huyền Đô Thánh Tôn nhíu chặt hơn.
Rất rõ ràng, việc này không chỉ là tranh đấu của Hàn gia và Phi Thiên Giáo, cũng là tranh đấu của hai phe phái.
Phi Thiên Giáo chính là các Thánh Nhân đời thứ hai liên hợp sáng lập, đã có hai ngàn vạn năm, căn cơ thâm hậu, Phàm giới nắm giữ dưới trướng phải tới cả ngàn, tất nhiên tâm cao khí ngạo.
Mặc dù Hàn gia có liên quan tới Thần Uy Thiên Thánh, nhưng trong con cháu của Thần Uy Thiên Thánh không chỉ có một nhánh Hàn gia!
Nếu phải cúi đầu, thanh danh của Phi Thiên Giáo cũng sẽ hao tổn nghiêm trọng.
Thánh Nhân Thế hệ trước đối chọi gay gắt, tranh luận không ngừng, theo thời gian trôi qua, các thánh mới cũng bắt đầu xếp hàng.
Huyền Đô Thánh Tôn cảm thấy đau đầu, có chút hoài niệm bầu không khí Thần Uy Thiên Thánh tọa trấn thiên đạo lúc trước, ở dưới mí mắt của Thần Uy Thiên Thánh, ai dám to tiếng.
Chỉ là năm tháng đã lâu, hình tượng của Thần Uy Thiên Thánh ở trong đầu hắn bỗng dưng biến thành mơ hồ, hắn thậm chí không nhớ được tên thật của Thần Uy Thiên Thánh.
Cuối cùng, Huyền Đô Thánh Tôn mở miệng nói: “Cứ để Giáo chủ Phi Thiên Giáo và Gia chủ Hàn gia gặp nhau ở đỉnh Bất Chu Thần Sơn, Thánh Nhân Hàn Ngọc đến lúc đó ngươi tự mình tới, để tránh phát sinh ầm ĩ.”
Nghe vậy, Hàn Ngọc gật đầu.
Kể ra, Gia chủ Hàn gia là ngang vai ngang vế với hắn, có điều tu vi của hai bên chênh lệch lớn, chưa từng có qua lại.
Các thánh hơi biến sắc, cảm thấy Huyền Đô Thánh Tôn là muốn nghiêng về Hàn gia, nhưng đối mặt với Hàn Ngọc, bọn họ không dám lỗ mãng.
Tuy Hàn Ngọc tính tình hòa nhã, nhưng đồ tôn Tần Linh của hắn lại không dễ chọc, tính tình nóng nảy, từng có Thánh Nhân vọng nghị Hàn Ngọc, Tần Linh nghe thấy, trực tiếp đuổi giết, nếu không phải Thánh Nhân thế hệ trước đứng ra, chỉ sợ đã xuất hiện thiên tượng Thánh Nhân vẫn lạc.
Việc này được định ra, lại có Thánh Nhân khác đề cập một đại sự khác.
Đây chính là Càn Khôn Điện, vạn năm vô sự, một khi Thánh Nhân tập hợp, nhất định sẽ nói rất lâu.
Dãy núi nhấp nhô, mặt trời đỏ treo trên núi sông, Hàn Tuyệt và Hàn Linh hành tẩu trong núi rừng, rừng cây nơi này thưa thớt, có không ít tu sĩ lui tới, đều hướng về một phương hướng.
Cha con Hàn Tuyệt giống như tiên quân tiên tử, tất nhiên dẫn tới không ít ánh mắt, có điều tạm thời không ai đến gây phiền phức.
Hàn Linh hỏi: “Phụ thân, khí tức phía trước không cường đại, thậm chí không bằng một số người tu hành, chẳng lẽ là giả danh lừa bịp?”
Hàn Tuyệt cười nói: “Không có chuyện của chúng ta, coi như góp vui, đi thôi.”
Hai cha con lên núi, dừng lại ở một thạch đình, ngọn núi này rất hùng vĩ, có thể nhìn xuống núi sông phụ cận.
Từ nơi này có thể nhìn thấyở sườn núi ngoài hơn mười dặm có một tòa đạo quán, trước quán chính là một con đập, mấy chục người tu hành đang ngồi, trong sơn dã phụ cận cũng có người tu hành, trường hợp rất hoành tráng.
Hàn Tuyệt vừa đợi vị tiên nhân đó giảng đạo, vừa chuẩn bị sử dụng Tạo Hóa Thiên Tuyển.
Hắn đã tích lũy hai lần Tạo Hóa Thiên Tuyển, nên sử dụng một lần.
“Mở ra Tạo Hóa Thiên Tuyển, trong con nối dõi của ngươi sắp xuất hiện Đại Tạo Hóa Giả trời sinh tùy cơ.”
“Con cháu Hàn Nghiệp của ngươi giác tỉnh đại tạo hóa trời sinh – Cực Trí Sát Tinh.”
“Cực Trí Sát Tinh: Trời sinh ẩn chứa sát tinh chi hồn, thiên tính cao ngạo, sát nghiệp càng nhiều, tu vi càng mạnh, không dung bất kỳ thiên địa khí vận nào.”
Cực Trí Sát Tinh?
Hàn Tuyệt thầm tò mò, hắn bắt đầu suy tính Hàn Nghiệp.
Hàn Nghiệp không phải hậu đại của Hàn Vân Cẩn, mà là hậu đại của Hàn Ngọc, huyết mạch cách nhau hơn một ngàn đời, đã lệch khỏi gia tộc, sinh ra trong một hương thế gian, cha mẹ đều là nông hộ, không biết uyên nguyên của tổ tiên.
Hiện giờ Hàn Nghiệp mới hai, đang trải qua sự thay đổi của đại tạo hóa.
Hàn Tuyệt hỏi thầm trong lòng: “Cực Trí Sát Tinh và Hồng Mông Đế Tinh, ai mạnh ai yếu?”
“Đại tạo hóa trời sinh khó có thể đoán định.”
Hàn Tuyệt lại nổi hứng thú với Hàn Nghiệp.
Quyết định qua mấy năm sẽ tới xem Hàn Nghiệp một chút.
Mấy năm đối với Hàn Tuyệt mà nói là rất ngắn.
Trong sơn dã, một thiếu niên áo vải mày kiếm mắt sáng bước đi như bay, phía trước chính là một con lợn rừng đã lớn cao hơn vai hắn, đang hoành hành trong rừng cây.
“Nghiệt súc! Ủi vườn nhà ta, trốn đi đâu!”
Thiếu niên tung người nhảy lên, hạ xuống trên lưng lợn rừng, vung quyền đầu đánh tới.
Ầm!
Lợn rừng lập tức ngã xuống, cái đầu đập xuống đất, tiếng gãy xương vang lên, máu tươi bay tứ tung.
Thiếu niên chưa hết giận, tiếp tục vung quyền, đánh cho lợn rừng rất nhanh đã chết ngắc.
Hắn đứng dậy, nhếch miệng cười, sau đó khiêng lợn rừng lên đi về, hình thể của hai bên chênh lệch cực lớn, rất có lực rung động thị giác.
Trở lại trong thôn, thiếu niên ném lợn rừng ở cửa thôn, dẫn tới các hương dân tới vây xem.
“Hàn Nghiệp quả thật là lợi hại.”
“Chậc chậc, chín tuổi đã khỏe tới vậy, giống như Ma Chủ trên trời hạ phàm!”
“Làm hay lắm, lợn rừng này đáng chết!”
“Ha ha ha, Hàn Nghiệp, thịt của lợn rừng này có thể chia ra không?”
“Chậc chậc, lần trước đánh chết một con cọp, lần này đánh chết lợn rừng to bằng cả cái xe, quá hung hãn.”
Chương 1382: Cực hạn sát tinh (2)
Hàn Nghiệp hai tay chống nạnh, cười to nói: “Các ngươi cứ chia đi, đưa đùi phải đến nhà ta!”
Dứt lời, hắn bước về phía núi lớn ở bên trái thôn, hắn giống như viên hầu trong rừng, đi hơn mười dặm thì tới một sơn cốc, cửa sơn cốc mọc đầy dây leo cỏ dại, nhìn qua, rất khó phát hiện nơi này có một con đường.
Hàn Nghiệp trực tiếp xông vào, sau khi vào núi, có một căn nhà gỗ nhỏ, trước nhà gỗ là một hồ nước.
Trước hồ có một đôi nam nữ trẻ tuổi đang thả câu, nữ xinh đẹp như hoa, khuynh quốc khuynh thành, nam lại anh tuấn tuyệt luân, khí chất còn có tiên khí hơn cả hơn nữ tử.
Hàn Nghiệp đi tới bên cạnh hai người bọn họ, hưng phấn nói: “Hai vị thần tiên sư phụ, hôm nay ta đánh chết một con lợn rừng rất to, các ngươi không thấy thôi, lợn rừng đó to như nhà gỗ này, ta ba đấm hai đá đã đánh chết nó rồi.”
Hàn Tuyệt lườm hắn một cái, cười nói: “Vậy khí lực có tăng trưởng không?”
Hàn Nghiệp kích động gật đầu, nắm chặt song quyền nói: “Thần tiên sư phụ, phương pháp vận khí ngươi dạy ta quá lợi hại, sau khi đánh giết lợn rừng, khí lực không ngờ có tăng trưởng!”
Hàn Linh nhíu mày, lại không nói gì.
Hàn Tuyệt cười nói: “Ngươi tới chính là muốn nói cho chúng ta biết việc này à?”
Hàn Nghiệp vò đầu, cười khà khà nói: “Thần tiên sư phụ, ta muốn giết nhiều nghiệt súc hơn, tăng trưởng khí lực, nhưng ác trùng trong núi rừng phạm vi trăm dặm này quá ít, ta nên làm gì?”
“Chỉ biết đánh giết, tuổi còn nhỏ đã hung lệ như vậy!”
Hàn Linh không nhịn được quát, khiến Hàn Nghiệp sợ tới mức cả người run lên.
Quen biết đôi thần tiên sư phụ ssđã được nửa tháng, hắn sợ nhất chính là Hàn Linh, bởi vì Hàn Linh không hoà nhã gì với hắn.
Hàn Nghiệp nhìn về phía Hàn Tuyệt.
Tuy mới chỉ chín tuổi, Hàn Nghiệp nhìn lại giống như mười ba mười bốn tuổi, diện mạo của hắn không giống Hàn Tuyệt, nhưng quả thật là huyết mạch của Hàn Tuyệt.
Hàn Tuyệt cười nói: “Ta truyền cho ngươi một bộ quyền pháp, không cần đánh giết, cũng có thể tăng trưởng khí lực, ngươi cứ về tu luyện mấy tháng, đợi quyền pháp đại thành, lại tới tìm chúng ta.”
Không đợi Hàn Nghiệp trả lời, hắn giơ tay chỉ một cái, cả người Hàn Nghiệp run lên, lập tức trở nên hoảng hốt.
Đợi khi hắn tỉnh lại, đã về tới trong nhà, trong đầu có thêm một cỗ ký ức, hắn lại càng sùng bái Hàn Tuyệt hơn, đúng là thần tiên.
Bên trong sơn cốc.
Hàn Linh khó hiểu hỏi: “Phụ thân, ngươi rất thích hắn à?”
Hàn Tuyệt cười nói: “Không được sao?”
“Tuy là hậu duệ huyết mạch, nhưng bối phận cách quá nhiều, giống như người lạ, hơn nữa tính cách của kẻ này thô bạo, trên người không nhìn thấy ưu điểm.” Hàn Linh lắc đầu nói.
Hàn Tuyệt thầm suy tư, xem ra giữa Tạo Hóa Thiên Tuyển là không thể cảm ứng được.
Hàn Linh có thể cảm thấy tạo hóa của Khương Tuyệt Thế, cũng bởi vì tạo hóa của Khương Tuyệt Thế thấp hơn Hồng Mông Đế Tinh.
Hàn Tuyệt cười nói: “Mặc dù hắn hiếu sát, nhưng vẫn rất tốt với quê nhà, con đường tu hành há có thể không có sát nghiệt? Ngươi chưa trải qua, đó là bởi vì có ta, nếu không có ta, ngươi chỉ là vì có chỗ để tu hành cũng phải chém giết tranh đấu với người ta.”
Nghe thấy lời nói của Hàn Tuyệt, Hàn Linh lâm vào trong trầm mặc, nàng cảm thấy quả thật có lý, chỉ là nhìn Hàn Nghiệp vẫn khó chịu.
“Tư chất của bình thường, cớ gì ngài lại chiếu cố như vậy?”
Hàn Linh lại hỏi.
Hàn Nghiệp vẫn chưa bắt đầu tu luyện, Hàn Tuyệt dạy đều là phương pháp luyện thể, Cực Trí Sát Tinh không phải rực rỡ như Hồng Mông Đế Tinh, khởi bước của Hồng Mông Đế Tinh đã trác tuyệt, kinh tài tuyệt diễm, nhưng Cực Trí Sát Tinh thì khác, cần sát nghiệp để thối luyện.
Chế tạo giết chóc càng nhiều, Hàn Nghiệp càng mạnh.
Khi Hàn Nghiệp cường đại nhất chắc chính là lúc giết hết mọi sinh linh.
Tiềm lực như vậy kỳ thật đối với Hàn Tuyệt mà nói, cũng có uy hiếp, nhưng hắn không sợ.
Thực sự luận tới uy hiếp, mỗi người đều có thể uy hiếp, có Hồng Mông Thiên Lao, lại thêm thái độ tu luyện của bản thân, vĩnh viễn không thể bị uy hiếp.
Hàn Nghiệp khác với con nối dõi khác, chính là Tạo Hóa Thiên Tuyển, tích lũy ngàn vạn năm mới xuất hiện một vị, Hàn Tuyệt muốn tự mình đi gặp mỗi một vị, trước tiên gây dựng tốt căn cơ, nếu không ngày khác mạnh rồi lại không nhận lão tổ, chỉ sợ cũng phiền.
Lôi kéo thế nào, đó chính là khi những thiên tuyển chi tử này vẫn còn là người bình thường đã trợ giúp bọn họ chứng đạo, như vậy ngày sau những bọn họ quật khởi, người ngoài đều sẽ nói là nhờ công lao của Thần Uy Thiên Thánh, chứ không ngờ tới là Tạo Hóa Thiên Tuyển.
“Tư chất của hắn không tầm thường, sau này ngươi sẽ minh bạch.” Hàn Tuyệt ý vị thâm trường nói.
Hàn Linh bĩu môi nói: “Linh hồn của hắn quả thật không tầm thường, nhưng quá mỏng manh, ở thế gian có thể coi là ngút trời, nhưng ở trong mắt đại đạo, vẫn là phàm nhân, hắn có thể bằng được mấy phần của ta?”
Nha đầu này là ghen tị à?
Thường ngày cũng không như vậy.
Hàn Tuyệt cười cười, không nhiều lời.
Hàn Linh hừ một tiếng, nàng cũng muốn nhìn xem Hàn Nghiệp có thể có thành tựu cao thế nào.
Hai cha con tiếp tục thả câu, đây là sở thích gần đây của Hàn Tuyệt, không dùng thần thông pháp lực, tỷ thí thuật câu cá, Hàn Linh cũng rất thích, bởi vì nàng có thể thắng phụ thân.
Mấy tháng sau.
Hàn Nghiệp tới, hưng phấn nói: “Thần tiên sư phụ, ta đã học xong rồi, để thử cho ngươi xem.”
Hắn đi đến trước mặt Hàn Tuyệt, bắt đầu đánh quyền, đánh cũng uy vũ sinh phong, gân cốt tề minh như báo rống, rất có khí thế của hung thú hình người.
Hàn Linh khinh thường không để ý, lại không lên tiếng trào phúng, dẫu sao đối phương vẫn là trẻ con.
Hàn Tuyệt cười cười gật đầu, nói: “Không tồi không tồi, ngày khác tất thành long phượng, Nghiệp nhi, sau này có mục tiêu gì
không? Ngươi muốn trở thành người như thế nào?”
Hai chữ Nghiệp nhi này nói vô cùng ôn hòa, Hàn Nghiệp nghe mà càng kích động hơn, nhưng cũng trở nên nhu thuận, hắn gãi gãi đầu nói: “Ta cũng không biết, nhưng ta muốn trở nên lợi hại, trở nên lợi hại hơn bất kỳ ai.”
Chương 1383: Thần Quang Thiểm Thiên Đạo
Hàn Tuyệt cười hỏi: “Vậy là muốn lợi hại hơn ta à?”
Hàn Nghiệp cười khà khà nói: “Đương nhiên, có điều ngươi yên tâm, ngươi rất tốt với ta, sau này khi ta mạnh hơn ngươi, sẽ bảo hộ ngươi.”
Hàn Linh buồn cười lắm, bị Hàn Nghiệp chọc cười.
Con tiểu tử chưa ráo máu đầu, ngươi có biết hắn là ai không?
Hàn Linh không nói ra miệng, chỉ sướng thầm.
Hàn Tuyệt cười nói: “Ngươi có biết người tu tiên không? Mặc dù ngươi biết chút quyền cước, nhưng chung quy vẫn không thể so với những người tu tiên đó, mà ta cũng không phải thần tiên thật, có thể dạy ngươi không nhiều.”
Hàn Nghiệp gật đầu nói: “Ta biết, năm xưa có người tu tiên đi ngang qua, điểm đá thành vàng, khiến hương thân trong thôn vô cùng kích động, ta đã sớm nói với phụ thân, đợi ta lớn lên, cưới vợ sinh con, sau khi lưu lại hậu đại cho lão nhân gia, ta sẽ đi tìm con đường tu tiên, nếu trước khi hai người bọn họ chết già, ta có thể đắc đạo, có thể giúp bọn họ trường sinh phú quý.”
Trên mặt hắn lộ ra vẻ khát khao.
Hàn Tuyệt cười cười gật đầu.
Hàn Linh hậm hực nói: “Ngươi đúng là khoái hoạt, tận việc hiếu, còn nhường lại cho nhi tử.”
Hàn Nghiệp trời sinh cao ngạo, lúc trước không dám đắc tội với Hàn Linh, nhưng cũng không cho phép Hàn Linh trào phúng hắn như vậy.
“Hừ, vậy còn ngươi, ngươi tận được bao nhiêu hiếu rồi?”
Hàn Nghiệp châm chọc hỏi.
Hàn Linh nói: “Ta… Ta từ khi ra đời một mực bầu bạn với phụ thân.”
Nàng đột nhiên ý thức được mình chỉ sống dưới sự che chở của phụ thân, không tận hiếu.
Hàn Nghiệp khinh thường nói: “Vậy hiện tại sao lại rời khỏi phụ thân?”
Hàn Linh nhíu mày nói: “Chưa rời khỏi.”
“Bà nương ngươi đúng là biết…”
Hàn Nghiệp không nhịn được mắng, hắn đột nhiên dừng lại.
Đợi đã.
Chẳng lẽ…
Hắn trợn tròn mắt.
Hắn không khỏi nhìn về phía Hàn Tuyệt, thấy Hàn Tuyệt cười cười gật đầu.
Hàn Nghiệp líu lưỡi, hỏi: “Thần tiên sư phụ, ngài bao nhiêu tuổi rồi?”
Hắn còn tưởng rằng Hàn Tuyệt, Hàn Linh là vợ chồng, nhìn thì tuổi tác không chênh lệch mấy.
Hàn Tuyệt cười nói: “Ngươi đã tới, tất là có điều muốn cầu, có điều ta không còn gì để dạy ngươi cả.”
Hàn Nghiệp quýnh lên, chẳng buồn để ý tới tuổi tác của Hàn Tuyệt nữa, hắn quỳ xuống ngay tại chỗ, bắt đầu dập đầu.
Hàn Tuyệt cũng không ngăn lại, hắn nhận cái dập đầu này.
Đợi Hàn Nghiệp dập tới trán cũng đỏ rồi, Hàn Tuyệt lấy ra một cây cung, cung này vừa ra, hàn mang chói lóa, chiếu sáng chư thiên, ngay cả Tam Thập Tam Tầng Thiên cũng lay động, cùng ngàn thánh cả kinh xuất quan.
Hàn Tuyệt nhanh chóng trấn áp Phá Giới Thần Nguyên Cung, để lại không ít cấm chế ở bên trong.
Hàn Linh nhìn chằm chằm Phá Giới Thần Nguyên Cung, mắt sáng rực.
Pháp bảo bá đạo quá.
Nàng muốn!
“Phụ thân…” Hàn Linh đang định lên tiếng, kết quả bị Hàn Tuyệt cắt ngang.
Hàn Tuyệt nhìn chằm chằm Hàn Nghiệp, hỏi: “Nghiệp nhi, có thích cung này không?”
Hàn Nghiệp ngẩng đầu nhìn, lập tức bị Phá Giới Thần Nguyên Cung khiến cho kinh diễm, ra sức gật đầu.
Hàn Linh tức giận đến bĩu môi, quay đầu đi.
Hàn Tuyệt ném Phá Giới Thần Nguyên Cung xuống đất, nói: “Cung này là của ngươi, nhưng phải tự tay ngươi lấy.”
Hàn Nghiệp vội vàng bước lên phía trước, hắn khom lưng, sắc mặt đột ngột thay đổi, hắn không ngờ là không cầm lên được.
Hắn bắt đầu dồn hết toàn lực, mặt đỏ bừng, vẫn không được.
Hàn Tuyệt đứng dậy nói: “Nghiệp nhi, chúng ta sắp rời khỏi, khi gặp lại, tất là thương hải tang điền, có lẽ ngươi sẽ không thể nhớ được bộ dạng của ta.”
Hàn Nghiệp ngẩng đầu, gấp giọng hỏi: “Thần tiên sư phụ, ngươi muốn đi đâu?”
“Nhân sinh luôn có ly biệt, ngươi có con đường của ngươi, ta có con đường của ta, duyên phận mấy tháng, cung này sẽ đi cùng ngươi cả đời, nhớ kỹ, vĩnh viễn không được đưa bảo này cho người khác.”
Dứt lời, Hàn Tuyệt vung tay áo, mang theo Hàn Linh biến mất.
Sơn cốc biến thành u tĩnh, thủ đoạn giống như thần tiên này khiến Hàn Nghiệp ngây đơ.
Đợi hắn hồi thần, lớn tiếng hỏi: “Thần tiên sư phụ, ngài tên là gì? Ngày sau ta muốn báo đáp ngài!”
Đáng tiếc, hắn không có được bất kỳ câu trả lời nào.
Trên mây, Hàn Tuyệt và Hàn Linh cưỡi mây tiến về phía trước.
Hàn Linh bất mãn nói: “Bảo bối cỡ ấy sao lại cho xú tiểu tử đó, huống hồ, vì sao không nhận hắn, đưa tới bên cạnh tu luyện, không sợ bị người ta cướp đi à?”
Hàn Tuyệt cười nói: “Không cướp được.”
Hắn nhìn ra được sự bất mãn của Hàn Linh, nhưng cũng không giải thích, Hàn Linh cũng sẽ không bởi vậy mà ghi hận, năm tháng sẽ chứng minh cách làm của hắn, đến lúc đó nhất định sẽ khiến Hàn Linh giật mình.
Hàn Tuyệt còn một lần Tạo Hóa Thiên Tuyển.
Hắn nghĩ nghĩ một chút, quyết định dùng luôn.
Hai thiên tuyển lâm thế, nhất định có thể khiến thiên đạo dâng lên sóng lớn.
Hàn Tuyệt yên lặng lựa chọn mở ra Tạo Hóa Thiên Tuyển.
“Mở ra Tạo Hóa Thiên Tuyển, trong con cháu của ngươi sắp xuất hiện Đại Tạo Hóa Giả trời sinh tùy cơ.”
“Con cháu Hàn Dao của ngươi giác tỉnh đại tạo hóa trời sinh – Chinh Phạt Thiên Tinh.”
“Chinh Phạt Thiên Tinh: Chinh phạt chi đạo Trời sinh, cả đời vì chiến, chiến không dừng, có thể chinh phạt tất cả quy tắc, nhân quả, khí vận để làm lớn mạnh Chinh phạt chi khí của bản thân.
Chinh Phạt Thiên Tinh!
Nhìn thì cũng rất trâu bò.
Hàn Tuyệt phát hiện ba Tạo Hóa Thiên Tuyển đều dùng tinh ở cuối, chẳng lẽ có liên quan tới Tinh Thần Hồng Mông Thể của hắn, những tạo hóa này đều là hệ thống dùng tinh thần của Chung Nguyên Giới để diễn hóa ra?”
Hàn Tuyệt bắt đầu suy tính Hàn Dao.
Hàn Dao đến từ hậu đại của Hàn Vân Cẩn, con của Lệ Dao, sinh ra trong chủ gia đích hệ của Tiên giới, khởi điểm như vậy cao hơn Hàn Nghiệp có thừa.
Đối đãi với Hàn Dao, cũng không cần giống như đối đãi với Hàn Nghiệp, Hàn Nghiệp tay trắng, cần người dẫn đường tu hành, nhưng Hàn Dao thì khác, từ nhỏ đã phú quý, muốn bước lên con đường tu hành là không khó, Hàn Tuyệt chỉ cần sau khi hắn lớn lên thì gọi đến bên cạnh tu luyện, tài bồi một cách quang minh chính đại.
Chương 1384: Ý chí sáng tạo
Hàn Nghiệp, Hàn Dao…
Hàn Tuyệt nghĩ đến chỗ hay, không khỏi mỉm cười.
Hàn Linh hỏi: “Phụ thân, ngươi đang nghĩ gì vậy?”
Hàn Tuyệt cười nói: “Hàn gia lại xuất hiện một hạt giống tốt.”
Hàn Linh vừa nghe vậy, mặt lập tức trầm xuống.
Thấy vậy, Hàn Tuyệt cười ha ha, dẫn theo Hàn Linh tiếp tục ngao du thiên địa.
Tiên giới, Bất Chu Sơn.
Thế lực các phương tập hợp ở đây, khắp nơi trên núi đều là người tu hành của các chủng tộc, nhiều không đếm xuể.
Trên đỉnh núi, hai bóng người du đối diện, một bên chính là Giáo chủ Phi Thiên Giáo, một bên chính là Gia chủ Hàn gia, xa xa, Hàn Ngọc đả tọa dưới một gốc cây già, lẳng lặng quan vọng.
Đệ tử Hàn gia và đệ tử Phi Thiên Giáo thì ở trong không trung ngoài đỉnh núi quan vọng, hai bên đều bày trận thế chờ quân địch, cực kỳ khẩn trương.
Giáo chủ Phi Thiên Giáo mở miệng trước, nói: “Hàn đạo hữu, mở đầu của nhân quả này là ở đệ tử Hàn gia ngươi, chẳng lẽ ngươi muốn đệ tử Phi Thiên Giáo phải nén giận à?”
Gia chủ Hàn gia hậm hực nói: “Đúng là đệ tử của Hàn gia ta, nhưng đệ tử bên ngươi giáo huấn một chút là được, vì sao phải đuổi tận giết tuyệt?”
Phi Thiên Giáo Giáo chủ nói: “Giáo huấn thế nào, hủy cơ duyên của đệ tử ta, tình huống như vậy ở giới tu hành các phương đều là không chết không ngừng, dựa vào cái gì mà ngươi Hàn gia lại gay gắt như vậy.”
“Đó là ở giới tu hành chú ý oan oan tương báo, đánh nhỏ thì già phải xuất thủ, dựa vào cái gì mà Phi Thiên Giáo ngươi phải thỉnh cầu Thánh Nhân để xoa dịu? Huống hồ, cơ duyên đó vốn không phải thuộc về đệ tử của ngươi, tình huống cụ thể lúc ấy không ai biết, một đám hậu bối tranh đoạt cơ duyên, đệ tử của ngươi không có được cơ duyên, liền trách đệ tử Hàn gia ta à?”
Gia chủ Hàn gia châm chọc, khiến cho không khí lập tức trở nên giằng co.
Sắc mặt Giáo chủ Phi Thiên Giáo lập tức lạnh như băng, ánh mắt tràn ngập sát cơ.
Gia chủ Hàn gia lại không sợ, trên mặt đầy vẻ khinh thường.
Hàn Ngọc không mở miệng không được, giành phải nói: “Hai vị, lần này tới đây chính là để giải quyết vấn đề, nói đi, các ngươi muốn điều kiện gì thì mới có thể bỏ qua.”
Nghe vậy, Gia chủ Hàn gia không thể không thu liễm vẻ mặt.
Hai vị đại năng Tiên giới bắt đầu cò kè mặc cả.
Cùng lúc đó.
Giữa sườn núi Bất Chu Sơn, Hàn Tuyệt và Hàn Linh cũng đang quan vọng.
Hàn Linh cảm khái nói: “Hàn gia chúng ta đúng là bá đạo.”
Hàn Tuyệt cười nói: “Thuyết nhân quả, khó nói chắc lắm.”
Đối với việc này, hắn không định nhúng tay, Hàn gia đã đủ cường đại, không nói Hàn Ngọc, đám người Hàn Thanh Nhi, Hàn Thác, Hàn Hoang cũng có thể làm chỗ dựa.
Vừa xem náo nhiệt, Hàn Tuyệt vừa hỏi thầm trong lòng:
“Hiện tại ta có thể biết lai lịch của hệ thống rồi chứ!”
Chỉ cần hắn chứng Sáng Tạo Đạo Giả là có thể biết lai lịch của hệ thống, lúc trước Hàn Tuyệt đã có suy đoán, cho nên cũng không quá nóng lòng biết đáp án.
Đạt tới trình độ này của hắn, vẫn không cảm nhận được sự tồn tại của hệ thống, vậy chỉ có thể chứng minh một điểm, hệ thống không liên quan tới chín hỗn độn, chỉ có liên quan tới Hồng Mông Ma Thần từng mở hồng mông.
Vị Hồng Mông Ma Thần đó là tồn tại cổ xưa nhất đã được biết.
“Có ngược dòng tới quá khứ của hệ thống không, xin lựa chọn cẩn thận.”
Có cần phải dọa người như vậy không?
Còn lựa chọn cẩn thận?
“Có chết không?”
“Không.”
“Vậy có tạo thành thương tổn thực chất đối với ta không?”
“Không.”
Hàn Tuyệt nghẹn lời rồi.
Hắn yên lặng lựa chọn tiếp tục.
Ầm!
Suy nghĩ của Hàn Tuyệt tiến vào trong ảo tượng diễn hóa.
Một mảng tử mang xua đi hắc ám, bức Hàn Tuyệt phải mở mắt.
Hắn phát hiện mình đi tới một mảng hư không tràn ngập vô số tử khí, từ phương xa có một mặt trời vô cùng to lớn, chiếu sáng phiến hư không này, hắn thậm chí có thể cảm nhận được cảm giác cực nóng đó.
Hàn Tuyệt híp mắt nhìn, trong mặt trời cất giấu một đạo thân ảnh.
Nơi này là hồng mông, vậy trong mặt trời chỉ có thể là Hồng Mông Ma Thần.
“Ngươi cuối cùng cũng tới rồi.”
Một đạo thanh âm vang lên, ngữ khí đạm mạc.
Hàn Tuyệt hỏi: “Hồng Mông Ma Thần?”
Thanh âm đạm mạc trả lời: “Cũng không phải, Hồng Mông Ma Thần cũng giống như ngươi, chỉ là người kế thừa, nhưng hắn đã ngã trên đường truyền thừa.”
Hàn Tuyệt động dung, không phải Hồng Mông Ma Thần?
Vậy thì là gì?
“Vậy ngươi rốt cuộc là ai?” Hàn Tuyệt trầm giọng hỏi.
Trong lòng hắn bỗng dưng cảm thấy bất an.
Đây là cảm nhận bản năng đối mặt với cái mà mình không biết.
“Sự tồn tại của ta không có tên, nếu dùng nhận thức của ngươi để cố đặt tên cho ta , vậy ta chính là ý chí sáng tạo tất cả.”
Ý chí sáng tạo.
Thanh âm lại vang lên: “Trước khi tất cả sinh ra, không có gì cả, ngay cả ngay cả cũng không thể tưởng tượng, cho đến sáng tạo xuất hiện, nó là xuất hiện thế nào thì ta cũng không rõ, nó sáng tạo ra một mảng thế giới, theo thế giới được hình thành, ta cũng sinh ra theo, nhưng thế giới này quá nhỏ bé, ta muốn giúp nó tăng trưởng, nhưng ta không thể can thiệp vào sáng tạo thế giới, ta chỉ có thể hóa ý chí thành đại cơ duyên, ném vào trong thế giới, trước khi Hồng Mông Ma Thần sinh ra, đã có mấy chục vị tồn tại có được ta, đáng tiếc đều thất bại.”
“Hồng Mông Ma Thần xem như là người thành công một nửa đầu tiên, nhờ vào ta, mở hồng mông, nhưng hắn không thể tinh tiến nữa, có điều trước khi hắn vẫn lạc, sáng tạo ra sinh linh hồng mông, trong sinh linh hồng mông liền có tồn tại sáng tạo hỗn độn.”
“Sau khi Hồng Mông Ma Thần chết, trong năm tháng vô tận, ta phụ tá vô số tồn tại, số lượng này hơn xa con số ngươi có thể tưởng tượng, trong Cửu Hỗn Độn cũng có người thừa kế của ta, bọn họ đều thất bại, mạnh nhất cũng chỉ mới đạt tới Đại Đạo Chí Thượng cảnh, phần lớn đều vì kiêu căng mà rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.”
Chương 1385: Đại kiếp nhân quả (1)
“Cho tới khi ta gặp ngươi, ta dùng phương thức ngươi thích để tồn tại, giúp ngươi trở nên mạnh hơn, ngươi khác với sinh linh khác, cho dù có ta giúp ngươi trở thành vô địch, ngươi vẫn một mực cẩn thận, có thể không dính vào nhân quả thì tuyệt không dính, nếu dính vào, nhất định sẽ trảm thảo trừ căn, cho nên ngươi thành tựu Sáng Tạo Đạo Giả.”
Hàn Tuyệt nhíu mày hỏi: “Ngươi đã là ý chí sáng tạo, vậy mục tiêu của ngươi là muốn ta giúp tất cả phát triển tốt hơn?”
Cái này có tính là thiên mệnh của ta không?
Hàn Tuyệt đang suy tư, đột nhiên trước mắt hiện ra vô số hình ảnh, lưu chuyển nhanh chóng.
Có người truyền thừa sinh ra đã phú quý, cuồng ngạo cả đời, chết dưới sự vây công của cường địch.
Có người truyền thừa sinh ra cô độc, ham thích giết chóc, chuốc lấy sự phản phệ của quy tắc.
Có người truyền thừa xuất thân bần hàn, cẩn thận tu luyện, sau khi chứng đạo tự cảm thấy đã vô địch, làm việc phóng túng, bị đại năng trấn áp.
Có người truyền thừa ỷ vào đại cơ duyên, quảng giao Đại Khí Vận Giả, quyền thế ngập trời, lại vì đệ tử bất hòa, rơi vào phiền phức vô tận, cuối cùng bị đệ tử liên thủ tru sát.
Có người truyền thừa cùng giống như Hàn Tuyệt cẩn thận làm việc, gặp chuyện gì cũng hỏi cơ duyên có phiêu lưu không, theo tu vi của hắn đạt tới Đại Đạo Chí Thượng, tự cảm thấy đã vô địch hỗn độn, liền hành sự ngang ngược, dần dà, quên hỏi phiêu lưu, Đệ Cửu Hỗn Độn chứng Sáng Tạo Đạo Giả, nhận thấy hắn rất nguy hiểm, liền tru diệt hắn.
Số mệnh của người truyền thừa hệ thống nhiều vô số kể lọt vào trong mắt Hàn Tuyệt, khiến hắn thấy mà trong lòng hiện ra gợn sóng.
Hàn Tuyệt cảm thấy nghĩ mà sợ.
Vấn đề mà những người truyền thừa này phải đối mặt, hắn cũng từng đối mặt, may mà hắn vậy giữ được điểm mấu chốt.
Có điều nói đi cũng phải nói lại, những người truyền thừa đó chỉ là đối mặt với mê hoặc ngoại tại, hắn thì khác, hệ thống vào mỗi lần lựa chọn đều sẽ mê hoặc hắn.
Quả thực đáng giận!
Sáng Tạo Ý Chí trả lời: “Cũng không phải, ngươi đại biểu cho không biết, không biết đại biểu cho hy vọng, trong quá trình chờ đợi người thành công xuất hiện, ta gặp phải phản phệ của tất cả tồn tại, sớm đã không tồn tại, những gì ngươi phải đối mặt là tàn niệm ta lưu lại trong hệ thống, ta sẽ không ước thúc ngươi, ngày sau ngươi làm việc thế nào, ta sẽ không can thiệp, ta rất chờ mong ngươi sẽ trở thành người như thế nào.”
Đối với lời nói này, Hàn Tuyệt không tin hết.
Hắn hỏi: “Vì sao lại lựa chọn ta?”
“Đó là vận khí của ngươi, mỗi một người truyền thừa được lựa chọn đều từng có nghi hoặc như vậy, ta không thể trả lời, chỉ có thể nói rằng đây là khí vận của bản thân các ngươi.”
Câu trả lời của Sáng Tạo Ý Chí khiến Hàn Tuyệt không quá hài lòng.
Hắn hỏi: “Đàn tràng của ta có thể mạnh hơn tu vi của ta, vì sao người truyền thừa lúc trước không có?”
“Trong quá trình người truyền thừa cũng không ngừng thay đổi, hệ thống sẽ một mực trở nên mạnh hơn, đợi ngươi vẫn lạc, phần cơ duyên này sẽ tìm kiếm người truyền thừa tiếp theo, mà sự trợ giúp hắn có được cũng sẽ nhiều hơn ngươi.”
Sáng Tạo Ý Chí dừng một chút, tiếp tục nói: “Sở dĩ khi ngươi lựa chọn ta luôn khảo nghiệm ngươi, cũng bởi vì khí vận của ngươi tốt, lãng phí gần hai thành thọ mệnh cuộc đời phàm nhân, tình huống như vậy là trước giờ chưa từng có.”
Hàn Tuyệt nói: “Đa tạ đã khen ngợi.”
“Không phải khen ngợi.”
Hàn Tuyệt sửng sốt, không rõ Sáng Tạo Ý Chí là có ý gì.
Hắn lại hỏi: “Ngươi có thể điều khiển hệ thống à?”
“Không thể, ta chỉ là một dòng ý chí lưu lại, ta không thể tiến hành ảnh hưởng có tính thực chất với bất kỳ tồn tại nào!”
“Vậy ngươi muốn nói gì với ta?”
Sau khi Hàn Tuyệt hiểu được quá khứ của hệ thống, đạo tâm lại không có biến hóa, nói chung cứ giữ thái độ bảo trì là luôn đúng.
Sáng Tạo Ý Chí trầm mặc, bên rìa mặt trời bồng bềnh ở hồng mông xa xa bắt đầu bắt đầu dao động, giống như nhiệt độ cao đang đốt hư không.
Một lúc sau.
Thanh âm của Sáng Tạo Ý Chí lại chậm rãi vang lên: “Giống như thiên đạo, mặc dù thiên đạo sinh ra ý chí, nhưng bản thân thiên đạo cũng tồn tại, trong minh minh, luôn có lực lượng đang hạn chế tất cả sự phát triển của nó, cụ thể là gì thì ta cũng không rõ, ngay cả ta cũng không thể tưởng tượng được bên ngoài tất cả những cái này là gì, sự sinh ra của ta là có ý nghĩa gì.”
“Có lẽ chờ ngươi đạt tới Sáng Tạo Chúa Tể, có thể nhìn thấu ý nghĩa của tồn tại.”
Dứt lời, ảo tượng diễn hóa vỡ vụn.
“Nhớ kỹ, mạnh nhất không phải vĩnh viễn, cho dù ngươi đạt tới mạnh nhất, nếu dừng tu hành, sớm muộn gì cũng sẽ bị vượt qua, lúc trước trong người truyền thừa cũng có đủ người mạnh nhất của các thời đại, phần lớn đều buông lỏng, bị người về sau vượt qua.”
“Vĩnh viễn phải nhớ ngươi là làm thế nào mà đi đến được một bước này.”
Thanh âm của Sáng Tạo Ý Chí càng lúc càng mơ hồ.
Ý thức của Hàn Tuyệt trở về thực tại, trên Bất Chu Sơn vẫn ầm ĩ, Phi Thiên Giáo và Hàn gia vẫn chưa có định luận.
Hàn Tuyệt cảm thấy buồn tẻ vô vị.
Thì ra hắn không phải Hồng Mông Ma Thần chuyển thế, hắn chỉ là một trong vô số người truyền thừa được lựa chọn.
Uổng công cho hắn đã nghĩ nhiều.
Trước đó, hắn vẫn đang suy nghĩ chẳng lẽ mình là Hồng Mông Ma Thần chuyển thế, trước khi chết tạo bàn tay vàng cho mình, hoặc là hệ thống đến từ hắn trong tương lai.
Trước kia khi hắn ở địa cầu cũng thường xuyên đọc được giả thiết như vậy ở trên mạng.
Cái gọi là Sáng Tạo Ý Chí, vẫn phải đề phòng một chút.
Đối với tự giới thiệu của thằng ôn này, Hàn Tuyệt luôn cảm thấy có chút nguy hiểm, nếu đã vô dục vô cầu, vì sao phải lưu lại tàn niệm?
Hàn Tuyệt cũng không hỏi hệ thống, hắn không thể phân biệt được Sáng Tạo Ý Chí rốt cuộc có thể điều khiển hệ thống hay không.
Bất kể là như thế nào, hắn cứ nỗ lực để trở nên mạnh hơn là được rồi.
Sáng Tạo Chúa Tể vẫn chưa đủ!
Chương 1386: Đại kiếp nhân quả (2)
Để ổn thỏa, ít nhất cũng phải vượt qua Sáng Tạo Chúa Tể, mới có thể khiêu chiến mục tiêu mà Sáng Tạo Ý Chí nói.
Hàn Tuyệt không thể dựa theo ý kiến của người khác mà hành động, hắn phải vĩnh viễn đi trước người khác, cao hơn người khác.
Hàn Linh không nhịn được cười, nói: “Phụ thân, những kẻ được gọi là đại năng Tiên giới này cũng chẳng khác gì người phàm trên phố phường.”
Gia chủ Hàn gia và Giáo chủ Phi Thiên Giáo đều tự bỏ máu, lấy ra bảo vật để trấn an đệ tử dính vào nhân quả này.
Việc này nhìn thì chấm dứt, nhưng lại chôn xuống mầm tai vạ.
Hàn Tuyệt tính ra được nhân quả giữa hai người đã rất sâu, thế lực hai phương tất có một hồi đại chiến kinh thiên, trong đây còn liên lụy tới Hàn Nghiệp, Hàn Dao.
Nhất là Hàn Nghiệp, Phi Thiên Giáo chính là đá lót chân chứng đạo để Hàn Nghiệp cất cánh bay cao.
Hàn Tuyệt bắt đầu chờ mong một ngày đó, có điều chờ lần tiếp theo hắn xuất quan, nhân quả này đã chấm dứt rồi.
Hai cha con đứng dậy rời đi, tới hỗn độn du lịch.
Mấy chục năm sau, bọn họ trở lại đàn tràng thứ ba.
Hàn Tuyệt trực tiếp dịch chuyển Hàn Dao vào đàn tràng thứ ba, cũng tạo ra một khối phân thân, đi dạy Hàn Dao, bản tôn thì bắt đầu bế quan.
Hàn Dao anh tuấn tiêu sái, bộ dạng rất có mấy phần thần thái của Hàn Tuyệt, dẫn tới bọn Hình Hồng Tuyền cũng tới quan sát.
Mới đầu, Hàn Dao rất hoang mang, sau khi được Hàn Tuyệt giải thích, mới chuyển thành kinh hỉ, hắn quỳ lạy lão tổ, bắt đầu lần kỳ ngộ của nhân sinh.
Hàn Linh rất có hứng thú với Hàn Dao, cũng muốn xem con cháu phụ thân đặc biệt đến thu nhận lợi hại thế nào, kết quả vừa nhìn, lại thấy không có gì nổi bật.
Chinh Phạt Thiên Tinh cần chinh chiến, tư chất và thực lực mới có thể thuế biến, trước mắt Hàn Dao cũng giống như Hàn Nghiệp, vẫn chưa thể hiện ra tư chất.
Sau khi mất đi hứng thú, Hàn Linh không chú ý tới Hàn Dao nữa.
Hàn Dao thường ngày đả tọa tu luyện, mỗi khi có đột phá, phân thân của Hàn Tuyệt sẽ tới truyền thần thông cho hắn, giảng đạo chỉ dẫn.
Ngay cả Hình Hồng Tuyền cũng nhìn ra được Hàn Tuyệt rất coi trọng Hàn Dao, trừ con ruột ra, không ai có đãi ngộ này.
Không đúng, ngay cả con ruột cũng không bằng, Hàn Tuyệt đối đãi với đám con cái như Hàn Hoang, cũng không chuyên môn chế tạo phân thân để dạy dỗ.
Vạn năm sau, Hàn Dao mới được phân thân của Hàn Tuyệt đưa về Tiên giới.
Lần này chính là tuyệt đại thiên kiêu hàng thế.
Hơn ba mươi vạn năm sau.
Hàn Tuyệt vẫn đang bế quan tu luyện, một dòng nhắc nhở xuất hiện ở trước mắt:
“Tà Thiên Đế báo mộng cho ngươi, có nhận không?”
Sau khi chứng Sáng Tạo Đạo Giả, chúng sinh rất khó báo mộng cho hắn, nhưng hắn mở đặc quyền mà người mà mình để ý, để phòng bọn họ có nguy nan.
Đối mặt với Tà Thiên Đế, Hàn Tuyệt do dự một lát, vẫn đồng ý.
Mộng cảnh là rừng cây nhỏ ngoài Ngọc Thanh Thánh Tông, Tà Thiên Đế nhìn thấy Hàn Tuyệt, lập tức nói: “Trẫm có việc muốn cầu ngươi…”
Hàn Tuyệt rút đi một thân thần quang, cười hỏi: “Chuyện gì?”
Hắn có thể tính được, nhưng lười chẳng muốn tính, hơn hai ngàn vạn năm không gặp, hắn thật sự có chút nhớ Tà Thiên Đế.
Tà Thiên Đế cười khà khà nói: “Trẫm sẽ không khách khí với ngươi, trẫm muốn Hàn Dao và Hàn Nghiệp, trẫm thực sự không ngờ trừ con cái thân sinh của ngươi ra, hậu nhân Hàn gia cũng có hạng người kinh diễm tuyệt tuyệt tới vậy.”
“Hàn Dao đã được thiên đạo chọn làm đệ nhất thiên kiêu đương đại, Hàn Nghiệp đó còn kinh hơn, từ Phàm giới giết tới Tiên giới lại giết tới hỗn độn, đúng là một Sát Thần, giao cho trẫm, vừa hay chỉnh đốn lại hắn, dẫn vào chính đạo.”
“Ngươi bận tu luyện, chắc không rảnh quản bọn họ đúng không?”
“Ta quả thật không rảnh quản bọn họ, nhưng cũng không tiện chi phối ý nguyện của bọn họ, nếu ngươi có thể lôi kéo được bọn họ, ta tất nhiên không có ý kiến.”
Hàn Tuyệt cười nói, có một số việc hắn có thể cho phép, nhưng không thể trực tiếp an bài.
Thái độ của hắn có thể ảnh hưởng đến con cháu, nếu hắn chủ trương, Hàn gia sẽ nghĩ như thế nào, sau này chẳng phải là bị Tà Thiên Đế mặc sức chi phối à?
Tuy Hàn Tuyệt tin Tà Thiên Đế, nhưng cũng không muốn dung túng Tà Thiên Đế như vậy, một khi Tà Thiên Đế quen rồi, rất dễ cảm thấy là làm theo lẽ thường, thậm chí có thể sẽ bành trướng, tâm thái sinh ra biến hóa.
Ngoài ra, sau lưng Tà Thiên Đế còn có Vô Tướng Vô Hình Siêu Thoát Đại Thần Minh, mặc dù đã bị Đệ Cửu Hỗn Độn trấn áp, nhưng một ức năm sau có thể sẽ trở về.
Tà Thiên Đế cười nói: “Vậy thì tốt, chỉ cần ngươi đồng ý là được, dù sao cũng là thiên kiêu bảo bối của Hàn gia ngươi, trẫm không thể đào hết được, phải được ngươi đồng ý, ngươi yên tâm, trẫm chỉ bồi dưỡng bọn họ một đoạn thời gian, đợi bọn họ trưởng thành rồi, muốn rời khỏi thì có thể tùy thời rời khỏi, tựa như Thác nhi, Hoang nhi, Khương Tuyệt Thế vậy.”
Đối với chuyện Hàn Hoang, Khương Tuyệt Thế đã rời khỏi thiên đình, Hàn Tuyệt cũng không bất ngờ, cũng không hỏi nhiều.
Hai người bắt đầu ôn chuyện, đều cảm khái vạn phần.
Năm tháng trôi qua, cố nhân ngày xưa càng lúc càng ít, cố nhân cảm thấy tính là tri kỷ tất nhiên càng ít.
Hai người hàn huyên hồi lâu.
Sau khi báo mộng kết thúc, Hàn Tuyệt không dừng lại, tiếp tục tu hành.
Chu kỳ bế quan của hắn đã đề thăng năm trăm vạn năm một lần, lần tiếp theo khi mở mắt, Hàn Dao và Hàn Nghiệp nhất định có thể tạo ra uy danh hiển hách.
Thiên đạo, Tam Thập Tam Tầng Thiên Ngoại.
Trong Càn Khôn Điện, một đám Thánh Nhân cổ xưa ngồi song song, trên điện có đứng đang đứng, chính là Hàn Dao và Hàn Nghiệp.
Hàn Dao thân mặc giáp bạc, oai hùng thần tuấn, giống như trích tiên từ trong tranh đi ra.
Hàn Nghiệp mặc quần áo màu đen, tóc dài dùng dây cỏ buộc ở sau đầu, trên trán dể lại hai lọn tóc dài, vẻ mặt cũng anh tuấn, nhưng ánh mắt tràn ngập sát khí, nụ cười bướng bỉnh bất tuân.
Hai người này chính là hai vị thiên kiêu mạnh nhất của thiên đạo trong gần trăm vạn năm qua, còn đều là con cháu của Thần Uy Thiên Thánh.
Chương 1387: Phân chia sang hèn
Các thánh quan sát hai người, đều rất hài lòng.
Long Hạo cười nói: “Có phong thái của Thác sư đệ, Hoang sư đệ năm đó.”
Thánh Nhân khác cũng gật đầu.
Hàn Dao liếc Hàn Nghiệp một cái, ánh mắt ý vị thâm trường.
Hàn Nghiệp mở miệng nói: “Chư vị, gọi ta đến làm gì, ta không muốn ở cùng một chỗ với thằng ôn này, các ngươi cũng đừng òng hàng phục ta, tuy Hàn Nghiệp ta lúc nhỏ là phàm nhân, nhưng ngạo cốt còn hơn cả Thánh Nhân!”
Lý Thái Cổ trêu: “Tiểu tử, ngươi rất cuồng, ngươi giết cho Phi Thiên Giáo phải giải tán, quả thật không tồi, nhưng ngươi cũng bởi vậy mà đắc tội với không ít Thánh Nhân, nếu không phải chúng ta bảo hộ ngươi, ngươi thực sự cho rằng mình có thể sống sót sao?”
Hàn Nghiệp cười nói: “Nếu nếu không thể, sao lại giải hòa, thiên kiêu của thiên đạo rất nhiều, trước mắt không phải chỉ có một vị, nói đến cùng, các ngươi vẫn kiêng kị lực lượng của ta, sợ ta ngọc nát đá tan với thiên đạo!”
“Lời Dư thừa đừng nói nữa, Hàn Nghiệp ta chuẩn bị rời khỏi thiên đạo, lần này là tới cáo biệt thiên đạo, ta sinh ra ở thiên đạo, thiên đạo chính là nhà của ta, ngày khác nếu thiên đạo có khó khăn, ta sẽ trở về!”
Dứt lời, Hàn Nghiệp xoay người, vẫy tay rời đi.
Lý Thái Cổ tức giận đến muốn xuất thủ, nhưng bị Vô Pháp Thiên Tôn ngăn lại.
Đợi Hàn Nghiệp rời đi rồi, Vô Pháp Thiên Tôn cười nói: “Lệ khí của tiểu tử này nặng thật, rời đi cũng tốt, ở lại thiên đạo, sẽ chỉ tổ tăng thêm phiền phức, đợi hắn lịch luyện ở hỗn độn rồi, mài đi góc cạnh, mới hiểu tâm ý của chúng ta.”
Huyền Đô Thánh Tôn gật đầu, thấy vậy, Thánh Nhân khác cũng không tiện nhiều lời.
Ánh mắt các thánh lại dừng ở trên người Hàn Dao.
Đối với sự Hàn Nghiệp rời đi, Hàn Dao không bận tâm, hắn vốn không thích Hàn Nghiệp.
Hai người được gọi là tuyệt thế song kiêu đương đại của Hàn gia, nhưng Hàn Dao một mực không xem trọng, cho rằng sát tính của Hàn Nghiệp quá lớn.
Huyền Đô Thánh Tôn nhìn về phía Hàn Dao, nói: “Hàn Dao, Hỗn Độn Thiên Đình Tà Thiên Đế muốn mời ngươi tới thiên đình tu hành, nhưng có nguyện ý không?”
Hàn Dao nhíu mày.
Phương Lương cười nói: “Tổ tiên của Hàn gia ngươi đều từng ra sức cho thiên đình, hiện giờ đã thành Thần Phạt, vượt trên Hỗn Độn Đại Đạo Thần Linh, hơn nữa ngươi thích chinh chiến, thiên đình rất thích hợp với ngươi, chúng ta đều cho rằng ngươi đến đó có thể phóng thích thiên tính.”
“Ngoài ra, gần đây Vạn Cổ Tuyệt Đỉnh Hàn Hoang cũng ở thiên đình, lúc trước ngươi cũng từng lang bạt hỗn độn, chắc đã từng nghe nói truyền thuyết uy danh của Hàn Hoang chứ?”
Mắt Hàn Dao sáng lên, nói: “Hàn Hoang chính là tổ tiên của Hàn gia, ta tất nhiên đã từng nghe nói, ta nguyện ý tới!”
Các thánh cười to, bọn họ đều trao cho Hàn Dao chờ mong rất lớn, hy vọng hắn có thể ở trong lần hỗn độn thịnh hội tiếp theo sáng tạo ra thần thoại giống như Hàn Hoang, cho dù không được, thành tựu Hỗn Độn Thập Tuyệt, cũng đủ để khiến thiên đạo phấn chấn, khiến hỗn độn lĩnh vực các phương hâm mộ.
Huyền Đô Thánh Tôn nhìn về phía Hàn Ngọc, nói: “Hàn Ngọc, ngươi mang theo hậu bối của ngươi tự mình tới đi, chuyến này đi cần ngươi dẫn đường.”
Hàn Ngọc đáp ứng.
Suy nghĩ của Hàn Dao thì phiêu tán đến thiên đình.
Hắn muốn gặp Hàn Hoang, vị thiên kiêu vượt trên đỉnh phong hỗn độn, vinh quang lớn nhất của Hàn gia đó.
Khi Hàn Vân Cẩn sáng lập Hàn gia, ở trong tổ đường lập bia của Hàn Thác, Hàn Hoang, ghi chép truyền thuyết của hai vị huynh trưởng thành sách, để đệ tử chủ gia đời sau đọc thuộc từ nhỏ.
Khi Hàn Dao còn trẻ được Hàn Tuyệt dạy vạn năm, ở trong đàn tràng thứ ba thường xuyên nghe các đệ tử nhắc tới Hàn Hoang.
Về Hàn Hoang, hắn còn biết nhiều hơn chúng sinh.
Tự tại trời sinh, độc nhất vô nhị.
Đó mới là mục tiêu mà hắn nên theo đuổi.
Thiên Tuyệt Giáo Chủ buồn bã nói: “Chư vị, giữa Hàn Dao và Hàn Nghiệp hình như có số mệnh, đã từng tính chưa?”
Huyền Đô Thánh Tôn nhíu mày.
Nam Cực Thiên Tôn nói: “Cung thần của Hàn Nghiệp đó rất không tồi, thậm chí có thể bắn thủng thiên đạo, nếu ngày sau hai người này trở thành túc địch, Hàn Dao có thể là đối thủ của Hàn Nghiệp không?”
Vô Pháp Thiên Tôn nói: “Từ trước mắt cho thấy, Hàn Nghiệp mạnh hơn, tiểu tử này giết địch sẽ trở nên mạnh hơn, chính là sát tinh hàng thế, Hàn Dao thì là tướng tinh, sát tinh đối tướng tinh, quả thật là thủy hỏa bất dung, có điều Hàn Dao chính là con cháu được Thần Uy Thiên Thánh tự mình dẫn dắt, tất nhiên không thể chết non.”
Các thánh gật đầu.
Lời nói này xem như đã định ra thái độ của trận doanh Thánh Nhân.
Nếu hai người thế bất lưỡng lập, chỉ có thể giữ lại một người, vậy chính là Hàn Dao!
Tuy Hàn Nghiệp là con cháu của Thần Uy Thiên Thánh, nhưng con cháu Hàn gia cực nhiều, trong con cháu cũng phải phân sang hèn.
Hỗn độn hư không, một tòa cự tháp cổ xưa chậm rãi tiến về phía trước, trên mặt tháp là ngồi đạo thân ảnh đang ngồi.
Chính là Đạo Chí Tôn, Triệu Hiên Viên, Khương Dịch, Lão Đam.
Triệu Hiên Viên cười hỏi: “Tiếp theo đi đâu?”
Nay đã khác xưa, Đạo Chí Tôn là Đại Đạo Chí Thượng, ba người khác cũng cách Đại Đạo Chí Thượng không xa, bốn người liên thủ, hoành hành hỗn độn, khó gặp nguy hiểm.
Đạo Chí Tôn không trả lời, Lão Đam cười nói: “Xem duyên phận đi, du lịch hỗn độn cũng là một phen tu hành.”
Lúc này, Khương Dịch bỗng nhiên mở mắt, nhíu mày nói: “Sát khí lớn quá, phía trước có thiên địa bị tàn sát!”
Triệu Hiên Viên híp mắt nhìn lại, ánh mắt xuyên qua hư không hỗn độn, đi đến thiên địa tàn phá đối với phàm linh mà nói là xa không thể với.
Nơi đó thi hài trải rộng, hung khí ngập trời.
Trong thiên địa tàn phá có một biển máu, trên biển máu là một đạo thân ảnh bồng bềnh, chính là Hàn Nghiệp, hắn đang hấp thu huyết khí, tóc dài tùy ý bay phất phới, giống như hung thần tại thế.
Chương 1388: Chỉ kính trọng một người
“Tiểu tử đó có chút tà tính, không ngờ đang hấp thu sát khí.”
Triệu Hiên Viên nhìn Hàn Nghiệp ở xa xa, tấm tắc lấy làm lạ nói.
Khương Dịch bấm ngón tay suy tính, nói: “Phương thiên địa này bị tà ma xâm nhập, ức vạn sinh linh bị đoạt xá, nghiệp lực ngập trời, bị kẻ này giết cũng coi như là thay trời hành đạo.”
Triệu Hiên Viên cười nói: “Hắn đến từ thiên đạo, tu vi Tự Tại, lại có sát khí có thể so với Đại Đạo Thánh Nhân, không tồi.”
“Đi lên xem thử?”
“Được!”
Cự tháp bắt đầu tiến đến phương hướng của Hàn Nghiệp.
Không lâu sau, bọn họ liền đi tới thiên địa tàn phá.
Trong biển máu, Hàn Nghiệp đang lăng không đả tọa đột nhiên mở mắt, hai mắt hiện lên huyết quang, khiến huyết khí chung quanh lập tức đình trệ.
Hàn Nghiệp nhìn về phía cự tháp cổ xưa, khẽ nhíu mày.
Tiếng cười của Triệu Hiên Viên truyền đến: “Tiểu oa nhi, vì sao ngươi có thể hấp thu sát khí?”
Khương Dịch bắt đầu suy tính lai lịch của Hàn Nghiệp, vừa tính một cái, sắc mặt hắn đột nhiên thay đổi.
Hắn lập tức truyền âm cho Triệu Hiên Viên, Triệu Hiên Viên nghe xong cũng ngẩn người.
Đạo Chí Tôn cũng mở mắt, ánh mắt dừng ở trên người Hàn Nghiệp.
Đối mặt với bốn người tu hành thần bí mà xa lạ, Hàn Nghiệp hậm hực nói: “Liên quan gì tới các ngươi? Chớ có quấy rầy ta!”
Triệu Hiên Viên vui lắm, cười nói: “Rất cuồng!”
Hàn Nghiệp lấy ra Phá Giới Thần Nguyên Cung, tay phải nắm thân cung, một cỗ sát khí khủng bố bao phủ thiên địa tàn phá.
Bốn người Đạo Chí Tôn nhìn thấy Phá Giới Thần Nguyên Cung, đều nhíu mày.
Cung bá đạo quá.
Cung này vừa ra, bọn họ không ngờ lại cảm thấy một chút sợ hãi.
Rất ít có pháp bảo có thể khiến bọn họ vừa nhìn thấy đã cảm thấy bất an.
Khương Dịch truyền âm cho Triệu Hiên Viên, nói: “Ngươi nói xem, liệu có phải là pháp bảo Môn chủ cho hắn không? Trong thiên đạo, không thể có bảo bối như vậy, tuyệt đối là Hỗn Độn Chí Bảo?”
Triệu Hiên Viên cảm thấy có lý, ánh mắt nhìn về phía Hàn Nghiệp cũng trở nên biến thành.
Con cháu của Hàn Tuyệt nhiều không đếm xuể, không thể mỗi một người đều có thể khiến bọn họ nể tình, nhưng có thể được chí bảo của Hàn Tuyệt, vậy thì khác.
Đạo Chí Tôn mở miệng nói: “Gia nhập chúng ta đi.”
Thanh âm của hắn vô cùng vang dội, giống như hồng chung vang lên bên tai Hàn Nghiệp, không ngừng vang vọng.
Hàn Nghiệp vừa nghe vậy, cánh tay phải nâng thẳng tắp, tay trái kéo dây cung, kéo một vòng tròn, không có mũi tên, nhưng một cỗ uy áp khủng bố trực tiếp bùng nổ, khiến thiên địa tàn phá chấn động kịch liệt.
Bốn người Đạo Chí Tôn động dung, đáng sợ quá đáng sợ quá.
” Cho các ngươi thêm một cơ hội, cút!”
Hàn Nghiệp mặt không biểu tình, lạnh giọng quát.
Triệu Hiên Viên trêu chọc: “Dựa vào một cây sung mà muốn giết bốn người chúng ta? Ngươi có biết chúng ta là ai không?”
Trong mắt Hàn Nghiệp phát ra sát cơ, khiến Lão Đam sợ tới mức vội vàng hô: “Dừng tay, đều là người một nhà! Đừng làm bừa!”
Nghe vậy, Hàn Nghiệp sửng sốt, người một nhà?
Lão Đam lườm Triệu Hiên Viên một cái, nhìn về phía Hàn Nghiệp, nói: “Ba người bọn họ đều đến từ Ẩn Môn, đệ tử thân truyền của Thần Uy Thiên Thánh.”
Hàn Nghiệp nhíu mày.
Hắn biết Ẩn Môn, có điều hắn chưa bao giờ cho rằng mình là người của Hàn gia.
Hắn một đường đi tới, toàn là dựa vào chính mình, cha mẹ sớm đã chết già, tiến vào vạn thế luân hồi.
Sau khi hắn trở nên cường đại, Hàn gia mới tới tìm hắn, điều này khiến hắn có chút xem thường Hàn gia.
Về phần Thần Uy Thiên Thánh, quá xa xôi, hắn rất ít khi nghĩ tới.
“Hừ! Ẩn Môn thì sao, ta đã cho các ngươi cơ hội, là tự các ngươi khăng khăng muốn dây dưa!”
Tay trái Hàn Nghiệp bỗng nhiên buông lỏng, dây cung bắn ra, một cỗ tiễn khí màu đỏ đột nhiên xuất hiện, xé rách hỗn độn không gian, giống như nước lũ màu máu không thể đỡ không thể đỡ giết tới bốn người Đạo Chí Tôn.
Nhanh quá.
Đạo Chí Tôn lập tức xuất hiện ở phía trước cự tháp cổ xưa, giơ tay ngăn cản tiễn khí của Phá Giới Thần Nguyên Cung, một tay bóp nát, nhưng sau khi tiễn khí tiêu tán, không ngờ hóa thành vô số tia máu chui vào trong cơ thể hắn, điên cuồng tàn phá Đạo Quả và pháp lực của hắn.
Đạo Chí Tôn nhíu mày, dùng Chí thượng chi lực xua đi.
Triệu Hiên Viên há miệng chửi to: “Xú tiểu tử, kiêu ngạo quá đấy! Một khi đã như vậy, dạy ngươi làm người trước!”
Dứt lời, hắn bỗng nhiên xuất hiện sau lưng Hàn Nghiệp, tu vi của hai người chênh lệch quá xa, Hàn Nghiệp căn bản không kịp phản ứng, đã bị một chưởng của Triệu Hiên Viên đè lấy bả vai.
Hàn Nghiệp biến sắc, theo bản năng muốn xoay người, linh hồn của hắn bỗng nhiên bị thương nặng, sau đó lâm vào trong hoảng hốt, cả người run rẩy.
Triệu Hiên Viên giơ tay, rút hồn phách ra khỏi nhục thân, lại lấy ra một cái gương ngọc màu xanh, phong ấn hồn phách của Hàn Nghiệp vào trong gương.
Hàn Nghiệp ở trong gương, lộ ra vẻ hoang mang, hắn hầm hầm nhìn Triệu Hiên Viên ngoài hầm hầm nhìn, mắng: “Đồ chó! Ngươi muốn làm gì?”
Triệu Hiên Viên cười nói: “Miệng tiểu tử ngươi thối thật!”
Hàn Nghiệp mắng: “Muốn giết muốn chém thì cứ làm đi, nhưng ngươi ở trong mắt ta, chính là đồ chó!”
Sắc mặt Triệu Hiên Viên lạnh lùng, đang định lên tiếng, Đạo Chí Tôn xuất hiện ở bên cạnh hắn, nói: “Quả thật là chúng ta quấy nhiễu đến hắn, đổi lại là ngươi, đối phương nói ra thân phận, ngươi có tin không?”
Triệu Hiên Viên vừa nghe vậy, sắc mặt lập tức dịu đi.
Khương Dịch, Lão Đam cũng đi tới khuyên bảo Triệu Hiên Viên.
Triệu Hiên Viên chỉ có thể coi như không có gì.
Đạo Chí Tôn nhìn về phía Hàn Nghiệp ở trong gương, nói: “Ngươi tùy ý tàn sát thiên địa như vậy, cho dù là thiên địa nghiệp chướng nặng nề, sớm muộn gì cũng chuốc lấy phiền phức, với sức của ngươi, vẫn chưa đủ tư cách tùy ý làm bậy trong hỗn độn.”
Hàn Nghiệp trầm mặc.
Lão Đam cười nói: “Lão hủ giới thiệu với ngươi một chút, vị này chính là thập tuyệt thiên kiêu trong hỗn độn thịnh hội kỳ trước, hiện giờ là Đại Đạo Thần Linh, có hắn làm chỗ dựa cho ngươi, chẳng lẽ lại không thể thành toàn cho ngươi?”
Chương 1389: Ngạo khí trời sinh làm đế (1)
Hàn Nghiệp cả giận nói: “Hàn Nghiệp ta kiếp này chỉ bái ba người, cha mẹ đã chết, kiếp này chỉ tôn kính một người, các ngươi đừng hòng bẻ gãy được ngạo cốt của ta!”
Đạo Chí Tôn vui lắm.
Ba người Triệu Hiên Viên cũng nghe ra, vị mà Hàn Nghiệp tôn kính chính là Hàn Tuyệt, một khi đã như vậy, bọn họ càng không thể khi nhục Hàn Nghiệp, nếu không để bị Hàn Tuyệt biết…
Năm tháng như thoi đưa.
Hàn Tuyệt mở mắt, biểu thị năm trăm vạn năm đã trôi qua.
Sau khi Chứng Sáng Tạo Đạo Giả, tu vi của hắn là cùng một nhịp thở với sự phát triển của Chung Nguyên Giới, Chung Nguyên Giới càng mạnh, pháp lực của hắn cũng càng mạnh.
Trong năm trăm vạn năm, Chung Nguyên Giới vẫn đang phát triển, càng lúc càng nhiều tinh thần sinh ra, hóa thành tinh hệ, lại hóa thành một phương đại thiên địa.
Thọ mệnh bản nguyên của hắn có bao nhiêu con số, thì có thể dựng dục ra bấy nhiêu phương đại, đại thiên địa nơi này đã có thể so với thiên đạo, đủ để thấy được Chung Nguyên Giới rộng lớn thế nào.
Những Hỗn Độn Ma Thần đó đều tự trấn thủ một phương, dưới sự chỉ dẫn của ý chí Hàn Tuyệt, bắt đầu đảm nhiệm tồn tại giống như thần sáng tạo, thành lập quy tắc trật tự, sáng lập các loại đại tạo hóa.
Sinh linh tiên thiên của Chung Nguyên Giới cũng bắt đầu lục tục đi lên vũ đài, số lượng khó có thể đoán định, nhưng đặt trong Chung Nguyên Giới bao la, vẫn lộ ra rất thưa thớt, các sinh linh tiên thiên rất ít qua lại với nhau.
Hàn Tuyệt bắt đầu thí luyện mô phỏng, khiêu chiến Vô Tướng Vô Hình Siêu Thoát Đại Thần Minh.
Mười Vô Tướng Vô Hình Siêu Thoát Đại Thần Minh cũng không đủ cho hắn giết.
Hắn trực tiếp khiêu chiến một trăm Vô Tướng Vô Hình Siêu Thoát Đại Thần Minh.
Thắng được.
Hàn Tuyệt bỗng nhiên cảm thấy may mắn, may mà mình chưa bao giờ bại lộ ra sự tồn tại của Chung Nguyên Giới, nếu không sẽ giống như Hỗn Độn Vô Thức, Vô Tướng Vô Hình Siêu Thoát Đại Thần Minh, Đại Đạo Giới bị trấn áp, cho dù chứng Sáng Tạo Đạo Giả, cũng khó có tiến bộ.
Hàn Tuyệt bắt đầu kiểm tra bưu kiện, muốn xem trong năm trăm vạn năm gần đây có biến hóa gì không.
Rất nhanh, hắn liền nhíu mày.
“Đồ tôn Hàn Dao của ngươi được bạn tốt Tà Thiên Đế của ngươi chỉ điểm, tu tập thần thông “
“Hàn Hoang con ngươi tiến vào siêu thoát Đại Đạo Giới.”
“Bạn tốt Chí Phạt Thần Tôn của ngươi tiến vào siêu thoát Đại Đạo Giới.”
“Bạn tốt Thanh Thiên Huyền Cơ của ngươi ngộ Đại Đạo Thần Thông, khí vận tăng mạnh.”
“Hàn Thác con ngươi gặp phải nguyền rủa thần bí.”
“Đồ đệ Khương Tuyệt Thế của ngươi sáng tạo thần thông, ức vạn phân thân rơi vào luân hồi.”
“Bạn tốt Bàn Cổ của ngươi tiến vào Siêu Thoát Đại Đạo Giới?”
Siêu Thoát Đại Đạo Giới?
Hàn Tuyệt nhíu mày, Vô Tướng Vô Hình Siêu Thoát Đại Thần Minh không phải đã bị trấn áp rồi ư, vì sao Đại Đạo Giới lại lộ ra?
Tất có tính kế!
Từ sau khi hỗn độn thịnh hội kết thúc, Đệ Nhất Thần bị các Đại Đạo Thần Linh trấn áp, mà Vô Thức Đại Đạo Giới bắt đầu bị các phương thế lực của hỗn độn xâm nhập, trải qua hơn hai ngàn vạn năm phát triển, Vô Thức Đại Đạo Giới đã bị hỗn độn khí vận lây dính, rất có xu thế dung hợp.
Chẳng lẽ Đệ Cửu Hỗn Độn muốn nhân lúc hai vị Sáng Tạo Đạo Giả bị trấn áp, dung hợp Đại Đạo Giới của bọn họ?
Nếu suy đoán của hắn là thật, vậy Đệ Cửu Hỗn Độn quá độc ác, một chiêu rút củi dưới đáy nồi này, nói không chừng có thể khiến hai vị Sáng Tạo Đạo Giả bị giảm xuống một cảnh giới lớn.
Hàn Tuyệt càng không thể để Chung Nguyên Giới bại lộ, để tránh bị Đệ Cửu Hỗn Độn nhằm vào.
Đối với Siêu Thoát Đại Đạo Giới, Hàn Tuyệt cũng cảm thấy rất hứng thú, thế là, hắn sáng tạo ra một phân thân, đến tra xét Siêu Thoát Đại Đạo Giới.
Về phần bản tôn của hắn, vẫn ở trong đàn tràng thì thỏa đáng hơn.
“Phụ thân, ngài đang nghĩ gì thế?”
Thanh âm của Hàn Linh bay tới, ngữ khí có chút phấn chấn.
Hàn Tuyệt liếc nàng một cái, liền biết nàng đang nghĩ gì, nói: “Đến đây đi.”
Hai cha con tiến vào thí luyện mô phỏng, một giây tiếp theo liền mở mắt.
Hàn Linh thở dài.
Vẫn không được.
Nàng ngẩng đầu, nói: “Phụ thân, ngài đứng yên bất động, để cho ta đánh, thử thần thông của ta.”
Hàn Tuyệt bất đắc dĩ, chỉ đành phải đồng ý.
Sau nửa canh giờ.
Thí luyện mô phỏng kết thúc.
Hàn Linh cảm khái nói: “Phụ thân, ngài đúng là lợi hại, cho dù ngàn vạn Đế binh của ta có thể tập kết đại trận, vẫn không thể phá được cấm chế y bào trên người ngài.”
Hàn Tuyệt cười nói: “Nói thừa, ta chính là cha ngươi.”
Hàn Linh bĩu môi, nói: “Phụ thân, ngươi nói nếu ta tham gia hỗn độn thịnh hội, liệu có thể đoạt được Vạn Cổ Tuyệt Đỉnh không?”
“Ồ? Ngươi có ý định à?”
“Ta tính được Hàn Nghiệp, Hàn Dao cũng lập chí phải tham gia, cho nên do dự không biết có nên tham gia cùng bọn họ không à?”
Hàn Tuyệt không khỏi trợn mắt, đây là nữ nhân sao?
Lúc trước hắn phát hiện Hàn Linh nhìn Hàn Dao, Hàn Nghiệp rất khó chịu, không ngờ nha đầu này còn muốn tới hỗn độn thịnh hội để chặn đánh.
Hàn Linh che miệng cười, nói: “Phụ thân, trêu ngài thôi, ta biết ngài coi hai tiểu tử đó như bảo bối, sao có thể đi chèn ép bọn họ?”
Hàn Tuyệt cười nói: “Ngươi cũng coi như là tổ tông của bọn họ, đừng dùng tâm thái ngang hàng mà đối đãi, nếu bọn họ có thể trưởng thành, ngày sau nếu ngươi có chí lớn, bọn họ cũng có thể giúp ngươi một tay.”
Hồng Mông Đế Tinh, trời sinh làm đế!
Hàn Tuyệt sẽ không bị bề ngoài của Hàn Linh lừa gạt, nha đầu này nhìn thì nhu thuận thành thật, nhưng ngạo khí trong lòng lại một mực tồn tại.
Tâm tư của Hàn Linh kỳ thật rất dễ đoán, vì sao luôn khiêu chiến Hàn Tuyệt, chính là lấy Hàn Tuyệt ra làm tiêu chuẩn, chỉ cần đánh bại được Hàn Tuyệt, nàng sẽ quân lâm hỗn độn.
Hàn Linh nghe thấy lời nói của Hàn Tuyệt, không khỏi suy tư.
Hàn Tuyệt thì tiếp tục xem bưu kiện, bưu kiện tích tụ trong năm trăm vạn năm cực kỳ nhiều, mỗi một bưu kiện đều tương đương với một đoạn ngắn nhân sinh, là kỳ ngộ, là kiếp nạn.
Chương 1390: Ngạo khí trời sinh làm đế (2)
Đợi Hàn Tuyệt xem xong bưu kiện, Hàn Linh vẫn đang suy tư, hắn thì đứng dậy, đi vấn an các đạo lữ của mình.
Mấy chục năm sau.
Trong đàn tràng thứ hai, Hàn Tuyệt ngồi đối diện mấy chục vị Hỗn Độn Ma Thần, đang luận đạo.
Nhiều năm như vậy trôi qua, tất cả Hỗn Độn Ma Thần đều đã chứng Đại Đạo Thánh Nhân, quá nửa đạt tới Đại Đạo Chí Thượng, tư chất của Hỗn Độn Ma Thần kết hợp với linh khí của đàn tràng thứ hai, chính là khủng bố như vậy.
Mộ Dung Khởi nói: “Sư tổ, gần đây sâu trong linh hồn của ta đã khai mở thế giới, thế giới này có cùng một nhịp thở với tu vi của ta, đó lại vì sao?”
Lúc trước khi ở hỗn độn thịnh hội, hắn đã được thấy Đại thế giới chi lực, quả thật cường đại, nhưng lúc ấy hắn cho rằng là thần thông, cho đến khi tự tu luyện ra đại thế giới, mới ý thức được đây là một loại cảnh giới.
Hàn Tuyệt mở miệng nói: “Đại Đạo Chí Thượng lên trên nữa, nếu muốn bước lên một tầng, phải mở thiên địa, nơi quyết chiến của Hỗn Độn Thập Tuyệt lúc trước chính là Vô Thức Đại Đạo Giới, chính là thế giới của một vị tồn tại siêu nhiên.”
Đại Tán Thiên động dung, hỏi: “Nếu nói như vậy, chẳng lẽ hỗn độn cũng là…”
Hàn Tuyệt cười cười gật đầu.
Ở trong đàn tràng thứ hai, hắn cũng không cần lo lắng bị Đệ Cửu Hỗn Độn xem xét.
Huyền bí về Đại Đạo Giới, Hàn Tuyệt cũng định mượn cơ hội này để nói với các đệ tử thân truyền, ở đây đều là thân tín, tư chất của Hỗn Độn Ma Thần quá mạnh, nếu không có hắn dẫn đường, một mực bế quan cũng chỉ có thể đạt tới một bước này.
Hàn Tuyệt nói ra lý giải của mình đối với Đại Đạo Giới, mấy chục vị Hỗn Độn Ma Thần lâm vào trong trầm tư.
Một lúc sau.
Ngộ Đạo Kiếm tò mò hỏi: “Chủ nhân, vậy Đại Đạo Giới của ngài?”
Hàn Tuyệt chỉ cười chứ không nói gì.
Hắc Ngục Kê kêu lên: “Đừng hỏi lung tung, hỏi chính là không, người khác cũng vậy, Vô Thức Đại Đạo Giới đó cực kỳ rộng lớn, vẫn bị trấn áp dưới hỗn độn, chứng tỏ Hỗn độn chi chủ lòng dạ hẹp hòi, một khi bị hắn phát hiện…”
Chúng Ma Thần động dung, sắc mặt Ngộ Đạo Kiếm cũng trở nên tái nhợt.
Hàn Tuyệt nói: “Sau này các ngươi hành tẩu hỗn độn, vẫn phải cẩn thận một chút, với tu vi của các ngươi, nhìn thì vượt trên chúng sinh, nhưng chắc các ngươi có thể cảm nhận được hỗn độn này vẫn rất xa lạ, đứng càng cao, nên nhìn càng rõ ràng hơn, rất nhiều quy tắc và tồn tại là không thể tưởng tượng, mà phía sau không thể tưởng tượng này là tồn tại siêu nhiên hơn xa chúng ta.”
Chúng Ma Thần gật đầu.
Thiên Cương Ma Thần nói: “Chúng ta sẽ không ra ngoài, ngày sau nếu nhàm chán, ở trong Đại Đạo Giới của nhau, không thể mang tới phiền phức cho chủ nhân.”
Ma Thần khác cũng tán thành, khiến Hàn Tuyệt rất hài lòng.
Muốn tu luyện ra Đại Đạo Giới, bọn họ cần năm tháng dài vô cùng.
Mấy năm sau, Hàn Tuyệt mới về đàn tràng thứ ba, chuẩn bị tiếp tục tu luyện.
Hắn đột nhiên nhớ tới Hồng Quân trong vũ trụ tinh thần.
Hắn chăm chú nhìn tới, trong vũ trụ tinh thần đã mất đi thân ảnh của Hồng Quân, Lưu Bị thì vẫn còn.
Hắn bắt đầu suy tính Hồng Quân, phát hiện Hồng Quân từ sau khi chứng tự tại đã hiện giờ đang giảng đạo ở một góc hỗn độn, truyền bá đạo thống.
Xem ra là muốn chuẩn bị cho sự trở về của Đạo Tổ.
Hàn Tuyệt tấm tắc lấy làm lạ, Đạo Tổ rốt cuộc muốn làm gì?
Hiện giờ thiên đạo thái bình, hỗn độn đã an bình, sao hắn vẫn không hiện thân?
Xem ra Đạo Tổ cũng mở ra Đại Đạo Giới của mình, hơn nữa còn rất cường thịnh, sợ bị Đệ Cửu Hỗn Độn phát hiện?
“Cửu Duệ Thần Linh báo mộng cho ngươi, có nhận không?”
Trước mắt đột nhiên nhảy ra một hàng nhắc nhở, khiến Hàn Tuyệt nhíu mày.
Không phải Cửu Duệ Thần Linh đã bị Đệ Cửu Hỗn Độn biếm hạ phàm rồi à?
Sao lại có thể báo mộng?
Chẳng lẽ hơn hai ngàn vạn năm trôi qua, thằng ôn này đã trưởng thành rồi.
Hàn Tuyệt do dự một lát, lựa chọn nhận báo mộng.
Mộng cảnh chính là Lĩnh vực trống, Hàn Tuyệt nhìn thấy Cửu Duệ Thần Linh, cả người tràn ngập thần quang của quy tắc tối cao.
Cừu địch gặp lại, lâm vào trầm mặc.
Một lát sau, Cửu Duệ Thần Linh mở miệng nói: “Hồng Mông Ma Thần nên hiện thân rồi!”
“Hồng Mông Ma Thần, ở đâu vậy?”
Hàn Tuyệt bất động thanh sắc hỏi, hắn bắt đầu cân nhắc ý đồ của Cửu Duệ Thần Linh.
Cửu Duệ Thần Linh trả lời: “Ta cũng không biết, nhưng ngươi có thể sáng tạo một vị, đẩy mạnh Đại Đạo Lượng Kiếp, khiến cho Vô Tận Thời Đại tới sớm!”
Hàn Tuyệt nhíu mày hỏi: “Như thế nào là Vô Tận Thời Đại?”
Cửu Duệ Thần Linh nói: “Có thể kiêm dung các phương Đại Đạo Giới, khiến cho hỗn độn biến thành vô biên vô hạn chân chính, đợi thời đại đó tới, ngươi cũng có thể đi lên trên một bước nữa, nghĩ chắc phụ thần đã nói với ngươi, lần này ta tới tìm ngươi, chính là vì phụ thần đã tiến vào trạng thái bế quan, ta chỉ có thể tìm tới ngươi.”
“Quá khứ của chúng ta có thể xóa bỏ, ta chỉ hy vọng Vô Tận Thời Đại tới sớm, thoát ly phàm thân.”
Hàn Tuyệt híp mắt hỏi: “Vì sao lại gấp như vậy, với thời gian ngươi tồn tại, không đến mức như vậy chứ.”
Cửu Duệ Thần Linh nói: “Ta cũng không giấu gì, mặc dù phụ thần trấn áp hai vị tồn tại siêu nhiên, nhưng trừ bọn họ ra, còn tồn tại hai vị khác, một vị trong đó rất hiếu sát, sắp thức tỉnh, một khi tỉnh lại, hắn sẽ dọn dẹp chúng sinh hỗn độn, giúp phụ thần chế ước sự phát triển của chúng sinh hỗn độn.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










