- Home
- Truyện Tiên Hiệp
- [Dịch] Đỉnh Cấp Khí Vận (Tiễu Tiễu Tu Luyện Thiên Niên)
- Tập 137 : Người mạnh nhất (2) (c1361-c1370)
[Dịch] Đỉnh Cấp Khí Vận (Tiễu Tiễu Tu Luyện Thiên Niên)
Tập 137 : Người mạnh nhất (2) (c1361-c1370)
❮ sautiếp ❯Chương 1361: Người mạnh nhất (2)
Hắc khí phun trào kịch liệt, trong mơ hồ có một bóng người đang di động ở trong đó.
Đạo thân ảnh này biến to với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, rất nhanh một cự nhân giống như núi cao ẩn tàng trong sương đen.
“Hỗn độn… Nên lật đổ rồi…”
Một đạo thanh âm khàn khàn chậm rãi truyền ra, trong giọng nói tràn ngập hận ý khiến người ta sợ hãi.
Trong đại điện, các đại năng đang nghị luận về một cái tên, Mộ Dung Khởi.
Mộ Dung Khởi vừa chiến thắng một vị Hỗn Độn Ma Thần của Ẩn Môn, tiếp theo chỉ cần vượt qua một trận nữa là có thể trở thành thập tuyệt.
Hàn Tuyệt rất hài lòng với biểu hiện của Mộ Dung Khởi, hắn phát hiện không ít đệ tử mang tới cho hắn kinh hỉ.
Thêm một trận nữa, hỗn độn thịnh hội còn lại mười ba vị, trong đó Triệu Song Toàn là lượt trống.
Trận đánh cuối cùng không phải Ẩn Môn nội chiến, kéo dài nửa ngày là kết thúc.
Hiện tại có mười hai người toàn thắng, trong đó có bảy vị đến từ Ẩn Môn, phân biệt là Hàn Hoang, Đạo Chí Tôn, Quan Bất Bại, Sở Thế Nhân, Lệ Dao, Mộ Dung Khởi, Thiên Cương Ma Thần.
Cộng thêm Triệu Song Toàn, tổng cộng tám vị, sức thống trị khủng bố khiến thế lực các phương đều run rẩy.
Mỗi một trận chiến đấu bọn họ đều chính mắt chứng kiến, biết thực lực của tám vị đệ tử Ẩn Môn không phải là hơi nước, Chí Phạt Thần Tôn cũng không cố ý thiên vị Ẩn Môn, nếu không số lần Ẩn Môn nội chiến sẽ giảm xuống trên diện rộng, tám vị đệ tử Ẩn Môn trổ hết tài năng này cơ hồ đều là giẫm lên đồng môn mà đi tới.
“Trước mắt có mười ba vị thiên kiêu giác trục thập tuyệt, Triệu Song Toàn lượt trống và Lệ Dao, Sở Thế Nhân cảnh giới tu vi thấp nhất, có thể tự lựa chọn thiên kiêu khác, người, là thập tuyệt, phong Đại Đạo Thần Linh, người thua đào thải, trở thành bách tôn!”
Thanh âm của Chí Phạt Thần Tôn vang vọng toàn thành, dẫn tới tất cả sinh linh thảo luận kịch liệt.
Ba vị đều là thiên kiêu của Ẩn Môn, nếu bọn họ lựa chọn bốn vị thiên kiêu không thuộc về Ẩn Môn khác, rồi lại thắng…
Thập tuyệt có chín vị là thiên kiêu Ẩn Môn?
Lúc này, có không biết bao nhiêu sinh linh cảm thấy rung động.
Chí Phạt Thần Tôn phất tay, dịch chuyển mười ba vị thiên kiêu vào trong đại điện.
Mười ba thiên kiêu ngẩn người, cảm nhận được khí tức khủng bố từ bốn phương tám hướng truyền đến, bọn họ ngẩng đầu nhìn, Thần Uy Thiên Thánh và Chí Phạt Thần Tôn cao cao tại thượng, nhìn xuống bọn họ.
Chí Phạt Thần Tôn mở miệng nói: “Triệu Song Toàn, Lệ Dao, Sở Thế Nhân, ba người các ngươi tự lựa chọn đối thủ.”
Ba người nhìn về phía nhau, đều có chút do dự.
Từ tình nghĩa đồng môn mà xét, bọn họ không nên khiêu chiến đồng môn, nhưng bốn vị kia đều có tu vi cao tới không hợp lẽ thường, yếu nhất cũng có hậu kỳ Đại Đạo Thánh Nhân hậu kỳ, trong đó có hai vị lại đạt tới Đại Đạo Chí Thượng.
Ba người bọn họ ai đụng là người đó chết!
Hàn Tuyệt mở miệng nói: “Dựa vào tâm mà chọn, đã đi đến một bước này, nên suy nghĩ cho bản thân.”
Ba người thở phào nhẹ nhõm, các đại năng cũng đều an tĩnh lại, nhưng trong lòng nghĩ gì thì chỉ có tự bọn họ biết.
“Quan tiền bối, ta khiêu chiến ngươi!”
Triệu Song Toàn đi lên một bước, chỉ vào Quan Bất Bại nói.
Quan Bất Bại nhướn mày, trong lòng thầm khó chịu, đây là coi hắn là yếu nhất!
Hắn cũng không lên tiếng, ngạo nghễ gật đầu.
Chí Phạt Thần Tôn lập tức đưa hai người vào trong không gian chiến đấu.
Chiến đấu chạm cái là nổ ngay.
Hàn Linh hỏi: “Phụ thân, ngươi cảm thấy ai sẽ thắng?”
Hàn Tuyệt lắc đầu, không nói gì.
Từ tu vi và biểu hiện cho thấy, Quan Bất Bại mạnh hơn Triệu Song Toàn không chỉ là một chút.
Nhưng không chịu nổi Triệu Song Toàn mở hack.
Với tu vi vừa chứng Đại Đạo Thánh Nhân của Triệu Song Toàn, vốn nên ngay cả bách tôn cũng không tiến vào được, nhưng thằng ôn này chính là một đường tiến thắng tới đây, nhiều lần tuyệt địa phản sát.
Người khác không rõ nội tình của Triệu Song Toàn, Hàn Tuyệt lại biết.
Chiến đấu vừa bắt đầu, Triệu Song Toàn đã liền bị Quan Bất Bại đè đánh.
Quan Bất Bại chính là Bất Bại Ma Thần, dựa vào là đạo tâm vô địch, xuất thủ chính là toàn lực.
Thần thông của Triệu Song Toàn rất cao, tinh diệu tuyệt luân, đáng tiếc không đánh lại Quan Bất Bại nhất lực hàng thập hội.
Sau thời gian một nén hương.
Triệu Song Toàn thua.
Quan Bất Bại lộ ra nụ cười hài lòng.
Đối với ánh mắt không cam lòng của Triệu Song Toàn, hắn hoàn toàn không để ý.
Hàn Tuyệt thầm toát mồ hôi cho Quan Bất Bại, sau này chắc sẽ bị Triệu Song Toàn quấn lấy.
Quan Bất Bại chiến thắng Triệu Song Toàn, trở thành đệ vị thiên kiêu đầu tiên trong thập tuyệt.
Trận chiến này cũng không có gì bất ngờ, cơ hồ không ai ôm chờ mong đối với Triệu Song Toàn.
Thiên kiêu Lệ Dao lựa chọn không phải của Ẩn Môn, tên là Càn Khôn Thánh Quân.
Lệ Dao luôn được đệ tử Ẩn Môn cho rằng là Hàn Tuyệt phiên bản nữ, hàng năm đều khắc khổ tu luyện, tu vi cũng được tính là hàng đầu trong đệ tử thân truyền, tất nhiên không kém.
Kiếm đạo của nàng đã đại thành, tự có một phen cảnh giới, mà Càn Khôn Thánh Quân cũng cường đại, có viên mãn Đại Đạo Thánh Nhân viên mãn, trận chiến của hai người vô cùng xuất sắc, tạm thời khó phân cao thấp.
Trong đình viện của Thập Tuyệt Thành.
Triệu Song Toàn đi tới trước mặt Tô Kỳ, vẻ mặt xấu hổ.
Tô Kỳ trấn an: “Không sao, ngươi đã tận lực rồi, thành tích của ngươi khiến vi sư rất vui mừng.”
Đệ tử Ẩn Môn khác cũng tới an ủi, dẫu sao đối với bọn họ mà nói, Triệu Song Toàn chính là hậu bối.
Hắc Ngục Kê kêu lên: “Thời gian kê gia tu luyện hơn xa ngươi, ngay cả thiên quân cũng không lọt vào, xú tiểu tử, đừng được tiện nghi còn khoe mẽ.”
Thanh Thiên Huyền Cơ hậm hực nói: “Đúng vậy, ngươi ít nhất cũng chạm tới cánh cửa của thập tuyệt, đúng là may mắn.”
Hắn cũng bị đào thải, tâm tình rất bực bội.
Chương 1362: Đại Đạo Giới sơ hình chi chiến
Triệu Song Toàn nhìn quét tới, cả viện tử đều là người mất mát, tâm tình của hắn cũng chuyển biến tốt theo.
Tiếng mắng to của Di Thiên truyền đến: “Đừng buồn bực nữa, lão tử mới tức này, Vô Tướng Thiên Hạ chết tiệt, chặn lão tử trước cửa thập tuyệt.”
Nhắc tới Vô Tướng Thiên Hạ, mọi người không khỏi trầm mặc.
Ánh mắt bọn họ dừng ở trên người Hàn Thác, Hàn Thác ngồi dưới tàng cây, trầm mặc không nói gì nhìn màn trời.
Không chỉ là Di Thiên bại bởi Vô Tướng Thiên Hạ, Hàn Thác cũng vậy.
Cũng không biết có phải trùng hợp không, Vô Tướng Thiên Hạ liên tiếp đụng phải ba vị Thần Phạt, một đường đạp lên Thần Phạt mà thượng vị, mới khiến cho tỷ lệ ủng hộ của Vô Tướng Thiên Hạ ở trên phố là cao nhất.
Mọi người nhìn Hàn Thác, trong lòng tràn ngập cảm khái.
Với tu vi của Hàn Thác, không nói Vạn Cổ Tuyệt Đỉnh, đoạt được thập tuyệt là không phải nói, nhưng ngàn vạn lần không ngờ lại gặp phải Vô Tướng Thiên Hạ.
Trở thành thập tuyệt có thể làm Đại Đạo Thần Linh, Ngũ Đại Thần Phạt giám thị Đại Đạo Thần Linh cũng thua dưới thập tuyệt, thân là người đứng đầu Thần Phạt, áp lực của Hàn Thác là không cần nghĩ cũng biết.
Bọn họ cũng không biết nên an ủi Hàn Thác thế nào, chỉ có thể cầu nguyện đồng môn khác có thể báo thù cho Hàn Thác báo thù cho Hàn Thác.
Mấy canh giờ sau.
Lệ Dao vẫn bại trận, Càn Khôn Thánh Quân quả thật cường đại, Hàn Tuyệt nhìn ra hắn đã có ý tưởng bước đầu của sáng tạo Đại Đạo Giới, dùng lực lượng của Đại Thế Giới trấn áp của kiếm đạo Lệ Dao, thắng một cách quang minh lỗi lạc.
Có lẽ là biết thân phận của Lệ Dao, Càn Khôn Thánh Quân cũng không khiến Lệ Dao quá thảm hại, điểm tới là dừng, dùng lễ để kết thúc.
Sự xuất hiện của Càn Khôn Thánh Quân khiến Hàn Tuyệt ý thức được trong hỗn độn có không ít Đại Đạo Thánh Nhân đã có ý tưởng về Đại Đạo Giới, chỉ là vẫn đang lần mò, chắc người thành công đều bị Đệ Cửu Hỗn Độn trấn áp, cho nên sự tu hành về Đại Đạo Giới cũng đã bị ngăn cách.
Sau khi Càn Khôn Thánh Quân thành tựu thập tuyệt, trận chiến thứ ba tiếp tục.
Sở Thế Nhân đứng ra, lựa chọn khiêu chiến người ngoài, không đánh với đồng môn, người hắn khiêu chiến là một thiên kiêu tên là Chu Tụng Đại Đạo Thiên.
Hàn Tuyệt nhíu mày.
Tu vi ngoài mặt của Chu Tụng Đại Đạo Thiên là Đại Đạo Thánh Nhân viên mãn, trên thực tế lại là Đại Đạo Chí Thượng.
Đối với điều này, Hàn Tuyệt cũng không tiện nhắc nhở, nói chung chỉ là luận bàn, cũng không phải quyết đấu sinh tử.
Chiến đấu vừa bắt đầu, Chu Tụng Đại Đạo Thiên liền khác hẳn, không còn thăm dò giống như những cuộc chiến trước, trực tiếp sử dụng toàn lực.
Sở Thế Nhân rõ ràng không ngờ Chu Tụng Đại Đạo Thiên lại cường đại như vậy.
Chu Tụng Đại Đạo Thiên không ngờ cũng có xu thế mở Đại Đạo Giới, không chỉ là hắn, Sở Thế Nhân không ngờ cũng mở một phương Phật giới ở sâu trong linh hồn.
Đại Đạo Giới sơ hình chi chiến!
Hàn Tuyệt thấy mà cảm khái vạn phần.
Không hổ là thiên kiêu, đều đã bắt đầu chạm đến phương pháp chứng đạo cảnh giới cao hơn.
Rất giỏi.
Sở Thế Nhân càng đánh càng kinh ngạc, hắn dựa vào Đại thế giới chi lực của Phật giới tung hoành vô địch, giết đến một bước này, không ngờ môn hạm thập tuyệt đều có lực lượng như vậy!
Sau khi trải qua một hồi ác chiến, Sở Thế Nhân bởi vì chênh lệch tu vi, vẫn bại trận.
Đến đây, thập tuyệt đã được định ra.
Phân biệt là Hàn Hoang, Đạo Chí Tôn, Quan Bất Bại, Mộ Dung Khởi, Thiên Cương Ma Thần, Hoàng Tôn Thiên, Vô Tướng Thiên Hạ, Đại Thiên Thần Vương, Càn Khôn Thánh Quân, Chu Tụng Đại Đạo Thiên.
Chí Phạt Thần Tôn tự mình tuyên bố mười cái tên này, thanh âm vang vọng Thập Tuyệt Thành, dẫn tới toàn thành hoan hô, hò hét.
Mười vị này đều sắp là Đại Đạo Thần Linh, trên danh hiệu là thiên kiêu, nhưng chúng sinh đều hiểu mười vị này đã là đại năng nhất lưu của hỗn độn, vang dội cổ kim.
“Tranh đoạt chiến tướng của Vạn Cổ Tuyệt Đỉnh sẽ tổ chức vào một tháng sau, Vạn Cổ Tuyệt Đỉnh chỉ chiến ta sẽ làm ra điều chỉnh, chuẩn bị thả mười vị thiên kiêu vào cùng một lĩnh vực, người sống đến cuối cùng sẽ là Vạn Cổ Tuyệt Đỉnh!”
Thanh âm của Chí Phạt Thần Tôn vang vọng toàn bộ Thập Tuyệt Thành, dẫn tới chúng sinh xôn xao.
Các đại năng trong đại điện cũng sửng sốt, không phải nói là một chọi một à?
Hàn Tuyệt liếc về phía Chí Phạt Thần Tôn, mày nhăn lại.
Quy tắc này đối với Ẩn Môn mà nói quả thực là quá hữu hảo.
Chỉ là lâm thời đổi quy tắc, hỗn độn sẽ nhìn Ẩn Môn thế nào?
Chí Phạt Thần Tôn không phải độ hảo cảm làull sao ư, sao lại làm ra loại lên sai này?
Chí Phạt Thần Tôn mở miệng nói: “Quy tắc này kỳ thật đã sớm được thiết lập, chỉ là ta một mực không nói ra, đây chính là nguyên do ta xây dựng hỗn độn thịnh hội, cái ta muốn không phải là để thiên kiêu tranh cường háo thắng, mà là kết bạn với nhau, cho nhau lẫn nhau, trước kia hỗn độn hỗn độn như vậy, các lĩnh vực không giao tiếp gì tới nhau, hỗn độn hư không tịch liêu, hỗn độn như vậy các ngươi cảm thấy thật sự có tiền đồ sao?”
Lời nói này chỉ vang lên trong đại điện, trong Thập Tuyệt Thành vẫn đang tranh luận vì quy tắc mới, dư luận cực kỳ không tốt đối với Ẩn Môn.
Thập tuyệt thiên kiêu cũng đang ở trong đại điện, bọn họ đều nghiêm túc lắng nghe, muốn nghe Chí Phạt Thần Tôn giải thích.
“Ta trước tiên nói một chút về quá khứ của ta, rất lâu trước kia, ta cũng hăng hái hăm hở giống như thiên kiêu trong điện, nghĩ chắc một số tồn tại cổ xưa cũng biết, về sau ta bị Thần linh chi thủ tiền nhiệm trấn áp, giống như Bàn Cổ, như Đạo Tổ ngày xưa, có điều nơi ta bị trấn áp chính là ở đây, tầng dưới cùng hỗn độn.”
“Oan hồn nơi này nhiều không đếm xuể, hận ý ngập trời, ta cũng từng bị mê man, muốn trả thù hỗn độn, cho tới về sau, ta hoàn toàn tỉnh ngộ, cái ta nên hận không phải hỗn độn, mà là trật tự của hỗn độn.”
Chương 1363: Tâm tư của Hàn Tuyệt
“Trong năm tháng bị trấn áp, ta phát hiện tầng dưới cùng hỗn độn không phải tầng dưới cùng thực sự.”
Chí Phạt Thần Tôn nói tới đây liền ngừng lại.
Tất cả đại năng trong đại điện đều bị hấp dẫn, nơi này vẫn không phải là tầng dưới cùng hỗn độn, có ý gì?
Trong lòng Hàn Tuyệt vô cùng kinh ngạc, Chí Phạt Thần Tôn đã nhận thấy sự tồn tại của Vô Thức Đại Đạo Giới rồi à?
Chí Phạt Thần Tôn nhìn quét toàn trường, tiếp tục nói: “Ta phát hiện ở dưới hỗn độn ẩn tàng một đại thế giới không nhỏ hơn hỗn độn, ta phát hiện nó không tương dung với hỗn độn, linh khí của hai giới mâu thuẫn với nhau, nếu không phải hỗn độn trấn áp giới này, sợ rằng giới này đã thôn tính hỗn độn, chư vị chắc cũng có nghe nói tới truyền thuyết về hồng mông.”
“Hồng mông vỡ ra mới có hỗn độn, ta suy đoán nếu hỗn độn cũng vỡ vụn, đại thế giới ở phía dưới lại thấy ánh mặt trời, có lẽ các ngươi cho rằng thế là không có gì, chỉ là các ngươi đã từng nghe nói tới sự tồn tại của sinh linh hồng mông chưa? Ngay cả Hồng Mông Ma Thần đó cũng là truyền thuyết thần thoại mờ mịt!”
Tất cả đại năng và thiên kiêu thập tuyệt trong đại điện đều nghe hiểu, Chí Phạt Thần Tôn là đang nói thế giới ở dưới tầng dưới cùng hỗn độn sẽ uy hiếp đến hỗn độn!
Hỗn độn nhìn thì hòa bình, lại ẩn tàng nguy cơ lớn.
Đạo Chí Tôn cau mày, không ngờ Chí Phạt Thần Tôn biết tới sự tồn tại của Vô Thức Đại Đạo Giới, dưới tình huống như vậy, Đệ Nhất Thần còn muốn lôi kéo thiên kiêu hỗn độn, chắc chắn là người si nói mộng.
Chí Phạt Thần Tôn đã nói ra việc này, mục đích của hắn chính là muốn đoàn kết thiên kiêu hỗn độn lại.
Chí Phạt Thần Tôn tiếp tục nói: “Ta đã phát hiện có thế lực ở dưới lòng đất thẩm thấu vào Thập Tuyệt Thành, lần quyết đấu Vạn Cổ Tuyệt Đỉnh này, ta hy vọng thiên kiêu thập tuyệt sẽ tới phía dưới lòng đất để chiến đấu, một là quyết ra thắng bại, hai là chấn nhiếp bọn họ, có lẽ còn có thể dẫn rắn khỏi hang.”
Các đại năng trong đại điện đều thảo luận.
“Ta quả thật có nghe nói tầng dưới cùng hỗn độn từng là ngục giam của hỗn độn.”
“Đại thế giới phía dưới không nhỏ hơn hỗn độn, không phải cũng ẩn tàng rất nhiều đại năng chứ?”
“Sợ cái gì, có thể bị hỗn độn trấn áp, tất nhiên thực lực không bằng hỗn độn.”
“Đúng vậy, kỳ thật ý của Thần Tôn chính là phòng hoạn khi chưa xảy ra.”
“Ta cảm thấy rất tốt, hỗn độn rộng lớn, chúng ta không cần thiết cứ phải tranh phong, nếu muốn tranh đoạt tài nguyên, có thể tới phía dưới lòng đất của hỗn độn.”
Các đại năng nghe xong cũng không sợ hãi, ngược lại bắt đầu khen ngợi Chí Phạt Thần Tôn.
Chí Phạt Thần Tôn khiến quy tắc trở nên có ý nghĩa, ý đồ của hỗn độn thịnh hội cũng thăng hoa.
Hàn Hoang nhìn về phía chín vị thiên kiêu khác, nói: “Đến lúc đó, chúng ta đứng ra đấu một chọi một đi, đừng lấy nhiều khi ít.”
Đạo Chí Tôn, Mộ Dung Khởi, Quan Bất Bại, Thiên Cương Ma Thần gật đầu, xem như là tỏ thái độ.
Năm vị thiên kiêu khác cũng gật đầu, đã đi đến một bước này, bọn họ đều hiểu thực lực của nhau, không cần thiết phải ra vẻ kiêu ngạo, tự chuốc lấy phiền phức.
Mạnh như Vô Tướng Thiên Hạ cũng không nắm chắc đối phó được năm vị thiên kiêu Ẩn Môn liên thủ.
Trong nhất thời, không khí trong đại điện biến thành dịu đi.
Ngay cả giữa thiên kiêu cũng không giương cung bạt kiếm nữa, bởi vì Chí Phạt Thần Tôn đã cho thế lực các phương của hỗn độn một mục tiêu chung.
Thập tuyệt chi chiến cũng không còn là chiến đấu giữa các thiên kiêu, có thể sẽ gặp phải cường giả của đại thế giới ở phía dưới.
Khi các đại năng đang thảo luận, Chí Phạt Thần Tôn cũng truyền âm cho Hàn Tuyệt để giải thích.
Đương nhiên, quy tắc này vẫn có lợi cho Ẩn Môn, Chí Phạt Thần Tôn xem như là nhất tiễn song điêu, vừa cho Hàn Tuyệt mặt mũi, cũng dự phòng đại thế giới dưới lòng đất.
Hàn Tuyệt cũng không có ý kiến, hắn cũng muốn xem thử nội tình của Vô Thức Đại Đạo Giới.
“Chủ nhân, ngài có cảm nhận được không?”
Chí Phạt Thần Tôn lại truyền âm hỏi.
Hàn Tuyệt không khỏi nghi hoặc, nhưng hắn không hỏi, mà là quan trắc tầng dưới cùng hỗn độn.
Rất nhanh, hắn phát hiện khu vực bên rìa có một đoàn linh khí quỷ dị, không giống Hỗn độn chi khí, không ngừng từ mặt đất trào ra, không tương dung với Hỗn độn chi khí, thế như nước lửa.
Đến từ Vô Thức Đại Đạo Giới?
Hỗn Độn Vô Thức nhanh như vậy đã không thể ngồi yên được nữa rồi à?
Trong lòng Hàn Tuyệt đầy chờ mong.
Tranh đấu giữa Hỗn Độn Vô Thức và Đệ Cửu Hỗn Độn, hắn cũng rất chờ mong.
Về phần hỗn độn, hắn lười chẳng muốn quản.
Nói đùa à, giá trị của Đệ Cửu Hỗn Độn và Hỗn Độn Vô Thức chênh lệch cả trăm lần, sao Hỗn Độn Vô Thức có thể đấu lại Đệ Cửu Hỗn Độn, Đệ Cửu Hỗn Độn không diệt, hỗn độn càng không thể tiêu vong.
Chí Phạt Thần Tôn truyền âm nói: “Nếu phía dưới thực sự có tồn tại mà chúng ta không thể địch lại…”
Hàn Tuyệt hơi gật đầu, lại vẫn không nói gì.
Chí Phạt Thần Tôn còn tưởng rằng hắn đồng ý, lập tức mỉm cười, không còn áp lực nữa.
Hàn Tuyệt tất nhiên sẽ không đi đối phó Hỗn Độn Vô Thức, nhưng nếu là tồn tại dưới Hỗn Độn Vô Thức thì có thể.
Tuy Hỗn Độn Vô Thức lôi kéo hắn, nhưng so với Hỗn Độn Vô Thức, Hàn Tuyệt vẫn thích Đệ Cửu Hỗn Độn hơn.
Đệ Cửu Hỗn Độn mới giống đại năng, bình thường căn bản mặc kệ, bận rộn tu luyện, mà Hỗn Độn Vô Thức là một vị Sáng Tạo Đạo Giả mà Hàn Tuyệt tiếp xúc sớm nhất, cũng nhiều nhất.
Từ cách hành sự cho thấy, Hỗn Độn Vô Thức sẽ không rộng rãi bằng Đệ Cửu Hỗn Độn.
Về phần Đệ Cửu Hỗn Độn, Hàn Tuyệt cũng không phải tính thật, nếu không phải có đàn tràng, Đệ Cửu Hỗn Độn khẳng định sẽ diệt trừ hắn.
Thập tuyệt thiên kiêu đều tự đả tọa, bắt đầu tu luyện, khôi phục trạng thái.
Chí Phạt Thần Tôn cũng không đi quản linh khí thần bí đó, dường như đang chờ Vô Thức Đại Đạo Giới mắc câu.
Đáng tiếc, hắn không rõ mình phải đối mặt với cái gì.
Hàn Tuyệt cũng không nhắc nhở, nếu biết, Chí Phạt Thần Tôn ngược lại sẽ không dám làm.
Rất nhiều chuyện không cần phải vạch rõ ra, tác dụng của Chí Phạt Thần Tôn đối với Hàn Tuyệt chỉ là để ổn định hỗn độn, cầm chân Vô Thức Đại Đạo Giới mà thôi.
Chương 1364: Người vô địch (1)
Hỗn độn gì, Vô Thức Đại Đạo Giới gì, đều không được Hàn Tuyệt để trong mắt.
Cái Hàn Tuyệt để ý là Chung Nguyên Giới.
Một tháng sau.
Chí Phạt Thần Tôn dẫn theo thập tuyệt thiên kiêu rời đi, đại năng khác tiếp tục chờ trong đại điện, trong đại điện còn có phân thân của Chí Phạt Thần Tôn, tiện thi pháp cho Thập Tuyệt Thành quan chiến.
Trên đường đi Đạo Chí Tôn cũng rất thấp thỏm, hắn nhận ơn của Đệ Nhất Thần, lại giả vờ hứa hẹn, nếu gặp phải Đệ Nhất Thần, có bị vạch trần không.
Quan Bất Bại cũng rất chờ mong, đắc ý cười hỏi: “Các ngươi nói xem, liệu chúng ta có gặp phải thiên kiêu của đại thế giới dưới lòng đất không?”
Đại Thiên Thần Vương hậm hực nói: “Nơi man di, hoang vu há có thể có thiên kiêu? Cho dù thiên tư có tốt, cũng là loài bò sát âm u, chẳng có gì hay.”
Đạo Chí Tôn thầm nghĩ: “Quả thật không có thiên kiêu, có điều cũng không thấy loài bò sát.”
Bốn huynh đệ bọn họ ở Vô Thức Đại Đạo Giới mấy trăm vạn năm, oán linh và Đệ Nhất Thần ra, đúng là không đụng phải vật sống.
Hắn cho rằng Vô Thức Đại Đạo Giới hoang vu, căn bản không có sinh linh.
Có điều Đệ Nhất Thần quả thật lòng mang tâm tứ xấu muốn đảo lộn hỗn độn.
Thập tuyệt thiên kiêu bắt đầu nói chuyện phiếm, làm quen với nhau, trước đó, bọn họ đều là mặt lạnh, không kết giao với nhau, giống như kẻ địch.
Rất nhanh, Chí Phạt Thần Tôn mang theo bọn họ hạ xuống đất, phía trước là một hố đen sâu không thấy đáy.
Đoàn người trực tiếp nhảy vào trong đó.
Đạo Chí Tôn thầm nghĩ không ổn, Chí Phạt Thần Tôn đúng là đã phát hiện ra cửa vào đi thông tới Vô Thức Đại Đạo Giới.
Vừa rồi hắn còn hy vọng gặp may, cho rằng Chí Phạt Thần Tôn không phát hiện Vô Thức Đại Đạo Giới chân chính.
Sau khi vào giới, thập tuyệt thiên kiêu bắt đầu nhìn chung quanh, thánh niệm quét ra.
Chí Phạt Thần Tôn đứng trên đám mây, cùng phân thân trong đại điện thi pháp, truyền lại cảnh tượng trước mắt vào trong đại điện, không chỉ là đại điện, trên vùng trời của Thập Tuyệt Thành lại xuất hiện màn ảnh.
Tất cả sinh linh trong thành đều trở nên kích động, biết đây là trận chiến Vạn Cổ Tuyệt Đỉnh sắp mở ra.
“Thật sự phải hỗn chiến à?”
“Vậy Ẩn Môn ăn chắc rồi!”
“Chậc chậc, sao thế lực lớn khác lại đồng ý? Chẳng lẽ là sợ Thần Uy Thiên Thánh sao?”
“Đúng vậy, lần này mà nhịn, mỗi lần hỗn độn thịnh hội về sau, không phải Vạn Cổ Tuyệt Đỉnh đều là thiên kiêu Ẩn Môn à?”
“Hoang đường, hoang đường.”
“Đám chim cút các ngươi, lải nhải lắm thế, không chịu thì sao? Xé rách da mặt với Thần Uy Thiên Thánh chắc?”
Trong Vô Thức Đại Đạo Giới, đại địa hoang vắng, vô biên vô hạn, bầu trời u ám, mơ hồ có tiếng sấm.
Thập tuyệt thiên kiêu cũng không chậm trễ, nhanh chóng tản ra.
Quan Bất Bại hùng hùng hổ hổ nói: “Nên đánh rồi.
Trước tiên tranh thắng bại, nếu thực sự có loài bò sát gì đó đột kích thì cứ giết là được!”
Hàn Hoang trực tiếp nhìn về phía Vô Tướng Thiên Hạ, nói: “Đến đây đi, ta đánh bại ngươi trước!”
Đối mặt với sự khiêu chiến của Hàn Hoang, Tướng Thiên Hạ tất nhiên không cự tuyệt, bọn họ đều là tuyệt đại thiên kiêu muốn vấn đỉnh Vạn Cổ Tuyệt Đỉnh, tất nhiên sẽ không tránh phong mang.
Thiên kiêu khác cũng bắt đầu tìm đối thủ.
Đạo Chí Tôn khiêu chiến Hoàng Tôn Thiên.
Quan Bất Bại khiêu chiến Đại Thiên Thần Vương.
Mộ Dung Khởi khiêu chiến Càn Khôn Thánh Quân.
Thiên Cương Ma Thần chiến Chu Tụng Đại Đạo Thiên.
Đội hình này khiến những người quan chiến trong Thập Tuyệt Thành xoay chuyển dư luận, bắt đầu nhao nhao khen Ẩn Môn.
Rõ ràng có thể đánh hội đồng, lại vẫn đơn đấu.
Đây là khí tiết!
“Không hổ là Ẩn Môn!”
“Lúc trước ai nói Ẩn Môn dùng thế ép người?”
“Thần Uy Thiên Thánh cực kỳ cường đại, cần loại thủ đoạn này à?”
“Chậc chậc, nhất định là Thiên Thánh an bài, kỳ thật cũng không trách Ẩn Môn, ai bảo thiên kiêu của Ẩn Môn đủ mạnh, nếu muốn ta nói, Thiên Thánh vẫn quá để ý mặt mũi, nếu là ta, trực tiếp chiếm giữ Vạn Cổ Tuyệt Đỉnh!”
“Lần này có trò hay để xem rồi, có điều đây là nơi nào, có thể thừa nhận pháp lực của mười vị tuyệt đại thiên kiêu không?”
Đạo Chí Tôn thi triển Đại Đạo Khí Vận Thần Quyền, triệu hồi ra Hỗn Độn Mệnh Vận Trường Hà, sông lớn uốn lượn, quay quanh người hắn, bao phủ ngàn vạn dặm, bức cho thiên kiêu khác không thể không lui lại tản ra, Chí Phạt Thần Tôn cũng hóa màn trời thành năm khu, phân biệt đối ứng với năm chiến trường.
“Ha ha ha, Mệnh Chủ, ta biết ngươi, Định Kiếp Mệnh Giả quả thật không tồi, ngươi ngay cả Lý Đạo Không cũng có thể thu đi, có điều đào góc tường của Ẩn Môn, ngươi có biết sẽ phải trả giá đắt thế nào không?”
Đạo Chí Tôn ngông cuồng nói, hắn đã sớm muốn nói ra những lời này, chỉ là lúc trước không thích hợp.
Hoàng Tôn Thiên thầm nghĩ, kỳ thật ta cũng là người Ẩn Môn, mọi người đều là người một nhà.
Có điều không thích hợp, trước mắt chủ nhân chưa có ý định ngả bài, một khi đã như vậy, hắn phải diễn tiếp, càng thật càng tốt!
“Đại Đạo Khí Vận Thần Quyền? Quả thật không tồi, có điều ngươi có, ta cũng có!”
Hoàng Tôn Thiên tung người nhảy lên, cười to càn rỡ, hai tay dang ra, hoa văn trên trán nhanh chóng hóa thành hắc khí, bao phủ quanh người.
Trong đình viện của Thập Tuyệt Thành, Thanh Thiên Huyền Cơ nghe thấy vậy, sắc mặt khó coi.
Cộng thêm hắn, đã có ba tồn tại nắm giữ Đại Đạo Khí Vận Thần Quyền!
Hai vị còn lại đều bắt đầu giác trục Vạn Cổ Tuyệt Đỉnh, mà hắn chỉ có thể ở đây xem diễn.
Trong lòng Thanh Thiên Huyền Cơ nghẹn một cục tức.
Đạo Chí Tôn cũng ngây người, không ngờ Hoàng Tôn Thiên cũng nắm giữ Đại Đạo Khí Vận Thần Quyền.
Hai mắt Hoàng Tôn Thiên bỗng nhiên biến thành đen xì, mũ vỡ ra, tóc dài bay loạn, giống như Ma Chủ phụ thể, một cỗ khí thế khủng bố tuyệt luân bùng nổ, khiến Đạo Chí Tôn động dung.
Cỗ khí tức này cường đại hơn tất cả thiên kiêu mà lúc trước Đạo Chí Tôn gặp phải.
Rõ ràng không phải cùng một đẳng cấp.
“Tốt lắm! Như vậy mới thống khoái!”
Đạo Chí Tôn cười to, trong Hỗn Độn Mệnh Vận Trường Hà từng đạo hư ảnh lao ra, chính là cường giả cổ kim, đều là người hiếu chiến.
Chương 1365: Người vô địch (2)
Bên kia, thiên kiêu khác cũng đã chiến đấu, đại địa của Vô Thức Đại Đạo Giới rung chuyển điên cuồng, mặt đất không ngừng vỡ vụn, giống như thiên địa tận thế sắp tới.
Hàn Hoang và Vô Tướng Thiên Hạ dùng nhục thân đánh nhau, pháp lực của hai bên phụ thể, giống như hai đạo cầu vồng ánh sáng không ngừng bành trướng di chuyển trong thiên địa, không kiêng nể gì, nơi đi qua, bất kỳ tồn tại nào cũng vỡ thành tro bụi, ngay cả bầu trời cũng bị rạch ra từng khe nứt không gian uốn lượn dữ tợn.
Cuộc quyết chiến của hai người là hấp dẫn nhất, tướng mạo khí chất của hai bên đều là hạng người xuất chúng trong thiên kiêu, thực lực lại mạnh như vậy, hai người một đường đi tới, đều là khí phách nghiền ép, thế không thể đỡ.
Người vô địch chiến người vô địch.
Khí thế của Hàn Hoang như cầu vồng, không ngừng thi triển Thần Uy Đại Thiên Chưởng, Thần Uy Đại Thiên Chưởng trời sụp đất nứt, mây bị xé nát ra như khói tơ.
Vô Tướng Thiên Hạ một thân đạo bào bay phất phới, quanh người có ba mươi sáu viên ngọc châu màu sắc khác nhau xoay quanh, giống như hắn được ánh sáng bảy màu bao bọc, đối mặt với uy thế bá đạo của Hàn Hoang, hắn vẫn bình tĩnh, tránh né thần thông, đồng thời cũng có thể phát động công kích phát động công kích.
Nếu Hàn Hoang là chiến thần bách chiến bách thắng, vậy Vô Tướng Thiên Hạ giống như Đế Hoàng thống ngự chúng thần, trong mỗi cái giơ tay nhấc chân đều có một cỗ khí phách Đại Đế, giống như có thể hóa giải tất cả đạo pháp thế gian.
Quan Bất Bại, Đại Thiên Thần Vương, Mộ Dung Khởi, Càn Khôn Thánh Quân, Thiên Cương Ma Thần, Chu Tụng Đại Đạo Thiên cũng khó phân cao thấp.
Trận này đại quyết này đã định trước là không thể kết thúc trong thời gian ngắn.
Trong đại điện, Hàn Tuyệt xem say sưa, Hàn Linh thì có chút khẩn trương.
“Phụ thân, Vô Tướng Thiên Hạ này lợi hại quá, nhị ca có thể báo thù cho bọn đại ca không?”
Hàn Linh truyền âm hỏi, lời này không thể để các đại năng nghe thấy, để tránh nghĩ nhiều.
Hàn Tuyệt trả lời: “Vô Tướng Thiên Hạ quả thật không tồi, nhưng muốn thắng nhị ca ngươi thì vẫn chưa đủ.”
Nói đùa à, nền móng Hồng Mông Ma Thần còn mạnh hơn Vô Tướng Vô Hình Siêu Thoát Đại Thần Minh, sao có thể bại bởi người thừa kế của hắn.
Vô Tướng Thiên Hạ rõ ràng còn ẩn tàng thủ đoạn, nhưng Hàn Hoang cũng vậy, đến nay Hàn Hoang vẫn chưa sử dụng lực lượng thuộc về Hồng Mông Ma Thần.
Về phần người khác, Hàn Tuyệt cảm thấy bọn họ đều không có hy vọng.
Trừ khi Vô Tướng Thiên Hạ đồng quy vu tận với Hàn Hoang, cho người khác cơ hội chiếm tiện nghi.
Cảnh tượng thập tuyệt thiên kiêu toàn lực mà chiến quả thật rất hoành tráng, hơn xa tất cả chiến đấu lúc trước, khiến trong Thập Tuyệt Thành thấy mà kinh hô liên tục, thậm chí còn có sinh linh hò hét tên của thiên kiêu mà mình sùng bái.
Đúng lúc này.
Trong Đình viện.
Thanh Thiên Huyền Cơ đang quan chiến, một đạo thanh âm vang lên ở trong lòng hắn: “Tới đây… Tới đây…”
Nghe vậy, Thanh Thiên Huyền Cơ theo bản năng nhìn chung quanh, tất cả mọi người đều đang quan chiến, không có ai đang gọi hắn.
Không đúng!
Truyền âm?
Thanh Thiên Huyền Cơ nhíu mày, hắn đang muốn mặc kệ, lại phát hiện pháp lực trong cơ thể bỗng nhiên bị đóng băng.
Hắn biến sắc, vừa muốn mở miệng, vẻ mặt lại khôi phục bình tĩnh, ánh mắt biến thành vô cùng trống rỗng.
Hắn xoay người, lặng lẽ rời đi.
Triệu Song Toàn liếc hắn một cái, cho rằng hắn chịu đả kích, cũng không quan tâm, tiếp tục quan chiến.
Kỷ Tiên Thần chú ý thấy hắn rời đi, do dự một lát, vẫn đi theo.
Bất kể có nói như thế nào, hắn dẫn Thanh Thiên Huyền Cơ tới, hiện giờ mặc dù không có danh phận vô, nhưng tình nghĩa vẫn còn.
Vốn Kỷ Tiên Thần cho rằng Thanh Thiên Huyền Cơ là bị kích thích, muốn trở về nghỉ ngơi, không ngờ Thanh Thiên Huyền Cơ lại trực tiếp rời đi.
Kỷ Tiên Thần bỗng nhiên ý thức được không thích hợp.
“Mặc dù Huyền Cơ cuồng vọng, nhưng sẽ không cường hành xâm nhập chiến trường của Vạn Cổ Tuyệt Đỉnh, có chuyện gì thế?”
Kỷ Tiên Thần nhíu mày, hắn do dự một lát, vẫn quyết định đi theo.
Ầm!
Hàn Hoang từ trên trời hạ xuống, đập cho phạm vi ức vạn dặm sụp đổ, vô số đá vụn bắn lên, thân hình của Vô Tướng Thiên Hạ lấp lánh, không ngừng bay lên không, rời xa Hàn Hoang.
Hàn Hoang ngẩng đầu nhìn, châm chọc nói: “Ngươi còn trốn tới khi nào?”
Vô Tướng Thiên Hạ nhìn xuống hắn, nói: “Ta đang xem cực hạn của ngươi, chẳng qua cũng thế mà thôi, ngươi đã không đợi được, vậy thì chuẩn bị đào thải đi!”
Ba mươi sáu viên ngọc châu bỗng nhiên tập kết, ngưng tụ thành một thanh kiếm bảy màu, Vô Tướng Thiên Hạ rút kiếm chém một cái, kiếm khí tung hoành, càn quét thiên địa.
Hàn Hoang cũng không tránh né, giơ chưởng đánh ra, Thần Uy Đại Thiên Chưởng trực tiếp đánh kiếm khí thành hai đoạn.
Nhưng mà, hai đoạn kiếm khí còn lại không ngờ vỡ vụn, hóa thành vô số kiếm khí từ trên trời hạ xuống, oanh tạc đại địa.
Hàn Hoang dùng cả hai tay, liên tiếp đánh tan kiếm khí, hai chân từng bước đi lên trời, ánh mắt nhìn chằm chằm Vô Tướng Thiên Hạ.
Vô Tướng Thiên Hạ ngẩn người, không biết vì sao, ánh mắt của Hàn Hoang khiến hắn bỗng dưng cảm thấy khiếp đảm.
“Không thể! Ta là vô địch… Ngay cả tồn tại tối cao siêu thoát hỗn độn cũng từng khẳng định điều đó…”
Ánh mắt của Vô Tướng Thiên Hạ biến thành kiên định, trên mặt lộ ra nụ cười quỷ dị.
“Hàn Hoang, chuẩn bị nghênh đón lực lượng chân chính của ta chưa?”
Vô Tướng Thiên Hạ bồng bềnh trên trời, tay phải vẽ vòng tròn ở trước người, trong phút chốc, bầu trời phía sau hắn đột nhiên biến đổi, giống như một phương đại thế giới khác tiếp giáp giữa bầu trời và Vô Thức Đại Đạo Giới.
Đại thế giới này rất rộng lớn, núi non như tụ, thế núi chót vót, giống như giống như cự kiếm, trình ra thế đâm trời, đại thế giới đảo ngược, càng thể hiện ra vẻ bá đạo, ngay cả thập tuyệt thiên kiêu khác đang chiến đấu ở phương xa cũng phải nhìn sang.
Trong quyết đấu lúc trước, đã có thiên kiêu sử dụng Đại thế giới chi lực, nhưng cũng không hào hùng như vậy, khí phách này lại như khác biệt một trời một vực.
Chương 1366: Lựa chọn
Người quan chiến trong Thập Tuyệt Thành cũng kinh thán.
Hàn Tuyệt nhìn một cái, tuy đại thế giới này của Vô Tướng Thiên Hạ có hình dáng, nhưng cách trở thành Đại Đạo Giới vẫn là xa không thể với.
Đại Đạo Giới không đơn giản là mở ra thế giới, còn phải có tam thiên đại đạo thành trật tự, càng phải có linh khí có thể so với hỗn độn, cùng với chúng sinh thôi động quy tắc diễn hóa ra.
Đối mặt với đại thế giới của Vô Tướng Thiên Hạ, Hàn Hoang căn bản không hoảng hốt, cả người hắn có tử khí lượn lờ, chỉ Hàn Tuyệt là có thể nhìn rõ, đó là Hồng mông chi khí.
Thân hình của hắn bắt đầu biến hóa, hai mắt hiện ra màu tím, tóc đen hóa trắng, dài tới gót chân, thân thể của hắn cũng biến thành cường tráng, Hồng mông chi khí ở trên người hắn ngưng tụ thành tử giáp (giáp tím) Dữ tợn, ánh sáng lạnh lấp lánh, so sánh với lúc trước thì giống như hai người khác nhau.
Sự biến hóa của Hàn Hoang khiến Vô Tướng Thiên Hạ động dung, hắn cảm nhận được một cỗ khí tức hoàn toàn khác, cường đại hơn xa lúc trước.
Khí thế này đủ để càn quét tất cả thiên kiêu trong hỗn độn thịnh hội.
Hắn rốt cuộc là ai?
Trong lòng Vô Tướng Thiên Hạ thầm kinh hãi, hắn đã kiến thức không ít Hỗn Độn Ma Thần, nhưng chưa từng có cảm giác áp bức như vậy.
Hàn Hoang tung người nhảy lên, đột nhiên đi tới trước mặt Vô Tướng Thiên Hạ, hai mắt nhìn nhau, cách nhau không đến hai mươi cm.
Vô Tướng Thiên Hạ chỉ cảm thấy không gian chung quanh bị đóng băng, hắn căn bản là không thể động đậy.
Hai mắt Hàn Hoang phát ra tử quang, xẹt qua bên tai Vô Tướng Thiên Hạ, trực tiếp xuyên thủng đại thế giới của hắn, đại thế giới như hoa trong gương, trăng trong nước bị phá tan ra, mây tản bị gió cuốn đi, giống như bầu trời vỡ vụn.
Thân hình của Vô Tướng Thiên Hạ run lên, đột nhiên biến mất.
Hàn Hoang quay đầu lại nhìn, Vô Tướng Thiên Hạ xuất hiện ở chân trời, từng đạo phù văn màu đen xoay tròn phía sau hắn, những phù văn màu đen này hiện ra giống như một khuôn mặt, một khuôn mặt không nhìn rõ dung mạo lại khiến người ta bỗng dưng cảm thấy sởn gai ốc.
Hàn Tuyệt ở Trong đại điện nhíu mày.
Cỗ lực lượng này…
Ăn gian.
Vô Tướng Vô Hình Siêu Thoát Đại Thần Minh không nói võ đức!
Thần thông của Vô Tướng Thiên Hạ tương tự với thần thông kêu gọi, lực lượng này rõ ràng không thuộc về bản thân hắn.
Có điều chỉ có Hàn Tuyệt có thể nhìn rõ, lực lượng của Sáng Tạo Đạo Giả đối với Đại Đạo Thánh Nhân, Đại Đạo Chí Thượng mà nói là chưa được biết tới, nhưng Hàn Tuyệt vượt trên chúng sinh hỗn độn, có thể cảm thấy trình độ của cỗ lực lượng này cao hơn Đại Đạo Chí Thượng, không phải Sáng Tạo Đạo Giả thì có thể là lực lượng gì?
“Đây là Vô Tướng Vô Hình Siêu Thoát Thuật, ngươi thua rồi.”
Vô Tướng Thiên Hạ bễ nghễ nhìn Hàn Hoang, lạnh lùng nói.
Hàn Hoang khinh miệt nói: “Tiểu đạo cũng dám lấy ra.”
Hắn lại giết tới Vô Tướng Thiên Hạ.
Trên Đám mây.
Chí Phạt Thần Tôn nhìn về phía Vô Tướng Thiên Hạ, mày nhăn lại.
“Chuyện gì thế? Thần thông của hắn không ngờ khiến ta bất an, không thích hợp…”
Trong lòng Chí Phạt Thần Tôn cảm thấy hoang mang, lúc trước hắn hoài nghi có lực lượng ngoài hỗn độn thẩm thấu Thập Tuyệt Thành, chẳng lẽ Vô Tướng Thiên Hạ chính là một trong số đó?
Ánh mắt hắn nhìn về phía Vô Tướng Thiên Hạ biến thành vi diệu.
Đúng lúc này, hắn bỗng nhiên cảm nhận được gì đó, quay đầu lại nhìn.
Chỉ thấy từ cửa vào lúc trước bọn họ đến có một đạo thân ảnh bay ra, chính là Thanh Thiên Huyền Cơ.
Chí Phạt Thần Tôn nhớ rõ Thanh Thiên Huyền Cơ, cũng là thiên kiêu tương đối xuất chúng trong lần hỗn độn thịnh hội này.
Sao thằng ôn này lại tới đây, chẳng lẽ là muốn cường hành gia nhập quyết đấu của thập tuyệt, kiếm lấy chút dang tiếng?
Không thích hợp!
Với tu vi của hắn mà tiến vào, không phải là chịu chết sao?
Sau khi Thanh Thiên Huyền Cơ hiện thân, không lao về phía chiến trường, mà là đả tọa ngay tại chỗ, thiên địa linh khí cuồn cuộn không ngừng xuất hiện, càng lúc càng nhanh, dần dần hình thành thế gió lốc.
Chí Phạt Thần Tôn hơi biến sắc.
Thanh Thiên Huyền Cơ có thể hấp thu linh khí của đại thế giới, chứng tỏ có liên quan tới giới này, ít nhất thì Chí Phạt Thần Tôn là không thể.
Trừ Vô Tướng Thiên Hạ, còn có Thanh Thiên Huyền Cơ…
Đại thế giới này rốt cuộc đã xếp bao nhiêu lực lượng vào hỗn độn thịnh hội?
Chí Phạt Thần Tôn đang muốn hành động, một đạo thanh âm truyền vào trong tai hắn, khiến hắn động dung.
Thập tuyệt thiên kiêu chiến đấu liên tục mấy ngày, thiên kiêu trước khi bị loại chính là Đạo Chí Tôn.
Đạo Chí Tôn bị Hoàng Tôn Thiên đánh bại, thiếu chút nữa thì vẫn lạc, may mà có Chí Phạt Thần Tôn xuất thủ, đưa về Thập Tuyệt Thành.
Điều này khiến Đạo Chí Tôn cực kỳ buồn bực, đối mặt với sự an ủi của đám người Lão Đam, Triệu Hiên Viên, Khương Dịch, hắn vẫn rầu rĩ không vui.
“Không sao, đối phương chính là Mệnh Chủ, đại nhân vật vang danh, ngay cả Lý Đạo Không, Tỳ Thiên Lão Tổ cũng làm việc dưới trướng hắn.”
Phương Lương cười nói, trong mắt đầy vẻ hâm mộ.
Hắn ngay cả vạn cường cũng không thể tiến vào, thành tựu của Đạo Chí Tôn đối với hắn mà nói đã là không dám tưởng tượng.
Người khác cũng an ủi.
Đạo Chí Tôn càng khó chịu hơn, đang muốn mắng to, hắn bỗng nhiên lại trầm mặc.
“Mau mau rời khỏi Thập Tuyệt Thành.”
Thanh âm của Đệ Nhất Thần truyền vào trong tai Đạo Chí Tôn, tâm tình vốn đang buồn bực của Đạo Chí Tôn liền biến thành khẩn trương.
Chuyện gì thế?
Không phải đã nói lần hỗn độn thịnh hội này chỉ cần hắn lôi kéo thiên kiêu thôi à?
Đạo Chí Tôn nghe lời nói của Đệ Nhất Thần, rõ ràng là muốn động thủ với Thập Tuyệt Thành.
Không chỉ là hắn, sắc mặt của Triệu Hiên Viên, Khương Dịch, Lão Đam cũng trở nên khó coi, chắc cũng đều nhận được truyền âm của Đệ Nhất Thần.
Ba huynh đệ bắt đầu truyền âm trao đổi với nhau.
“Chúng ta có cần giả vờ không?”
“Quả nhiên Đệ Nhất Thần không mang hảo tâm, có sư phụ ở đây, chúng ta sợ cái gì?”
Chương 1367: Kế hoạch của Đệ Nhất Thần (1)
“Đúng vậy, chúng ta mà đi, Ẩn Môn sẽ thế nào?”
“Há có thể thật sự phản bội sư môn?”
“Tuy Đệ Nhất Thần từng nhắc tới Môn chủ, nhưng Môn chủ không phân phó gì cho chúng ta, tất nhiên không thể làm việc lung tung.
Ba người rất nhanh đã có chủ ý, lưu lại.
Đạo Chí Tôn bắt đầu thầm kêu gọi Hàn Tuyệt ở trong lòng, với đạo hạnh của Hàn Tuyệt, hắn tin Hàn Tuyệt có thể cảm ứng được.
Quả nhiên.
Không lâu sau, thanh âm của Hàn Tuyệt vang lên bên tai Đạo Chí Tôn: “Có chuyện gì? Báo mộng đi!”
Đạo Chí Tôn lập tức đả tọa, bắt đầu báo mộng.
Trong mộng cảnh, Đạo Chí Tôn nói ra lời dặn dò của Đệ Nhất Thần.
Biết được Đệ Nhất Thần đã lấy cờ hiệu của Hàn Tuyệt ra lừa gạt, Hàn Tuyệt mỉm cười.
Hắn càng khinh thường Hỗn Độn Vô Thức hơn.
Thủ đoạn như vậy đúng là không đưa lên được mặt bàn.
“Ta biết rồi, các ngươi tạm thời ở lại trong thành, mọi chuyện đã có ta.” Hàn Tuyệt nói khẽ.
Mộng cảnh vỡ vụn, Hàn Tuyệt ngoài mặt thì vẫn tiếp tục quan chiến, trong lòng lại hỏi thầm: “Nếu ta giúp Hỗn Độn Vô Thức, liệu có lật đổ hỗn độn không?”
“Cần khấu trừ một ngàn vạn ức năm thọ mệnh, có tiếp tục không?”
Tiếp tục!
“Không thể!”
Chậc chậc, quyết đoán quá.
Xem ra Hỗn Độn Vô Thức cũng xem nhẹ sự cường đại của Đệ Cửu Hỗn Độn.
Đã là một tử lộ, Hàn Tuyệt tất nhiên không thể đi.
Mặc dù Hỗn Độn Vô Thức lôi kéo hắn, lại tính kế đệ tử của hắn.
Đệ Cửu Hỗn Độn ít nhất cũng hứa bảo vệ cho một phương thiên đạo được bình an.
So sánh hai bên, lại thêm kết quả, rất dễ quyết định.
Khác với Sáng Tạo Đạo Giả khác, một khi chứng đạo sẽ bị Đệ Cửu Hỗn Độn tìm thấy, sau đó Đại Đạo Giới của hắn bị trấn áp, mà Hàn Tuyệt có đàn tràng, có thể bảo vệ bản thân.
Sau khi bốn người Đạo Chí Tôn quyết định không ly khai rời khỏi Thập Tuyệt Thành, liền tiếp tục tiếp tục, bọn họ thậm chí không lo lắng sẽ có nguy hiểm.
m mưu của Đệ Nhất Thần có đáng sợ tới mấy, cũng không thể trực tiếp diệt Thập Tuyệt Thành.
Trong Thập Tuyệt Thành tụ tập tuyệt đại đa số lực lượng đứng đầu toàn bộ hỗn độn, Đệ Nhất Thần dẫn theo Diệt Quyền Tướng của hắn đột kích, cũng không đáng là gì.
Từ sau khi Đạo Chí Tôn bại trận, Càn Khôn Thánh Quân cũng thua.
Tình thế càng lúc càng khẩn trương, nhìn thấy mấu chốt này, tất cả người quan chiến đều khó có thể kết luận ai có thể trở thành Vạn Cổ Tuyệt Đỉnh.
Vô Tướng Thiên Hạ và Hàn Hoang vẫn đang đánh giằng co, hai bên đều rất hăng, khiến trong Thập Tuyệt Thành xuất hiện một loại suy đoán bọn họ có thể sẽ ngọc nát đá tan.
Ngược lại là Hoàng Tôn Thiên chiến thắng Đạo Chí Tôn bắt đầu nghỉ ngơi, Mộ Dung Khởi chiến thắng Càn Khôn Thánh Quân cũng không vội xuất thủ.
Cho dù đều phân ra cao thấp, năm người còn lại cũng không thể một chọi một, hỗn chiến vẫn là khó tránh khỏi, nhất là sau khi đánh tới đỏ mắt.
Vô Tướng Thiên Hạ mang theo Vô Tướng Vô Hình Siêu Thoát Thuật, một mực chiếm thượng phong, nhưng vẫn không thể đánh bại Hàn Hoang, cứ dần dà như vậy, khiến những người quan chiến ủng hộ hắn đều thầm toát mồ hôi.
Thiên địa bị hủy hoại, tiếng nổ vang không ngừng vang lên, Vô Tướng Thiên Hạ lại đánh lui Hàn Hoang, nhưng vẫn chưa chiếm được chiếm thượng phong.
Hàn Hoang rõ ràng rất chật vật, ánh mắt hắn lại càng lúc càng phấn khởi, khiến Vô Tướng Thiên Hạ thấy mà cực kỳ hoang mang.
Vô Tướng Thiên Hạ thậm chí có một loại cảm giác bị trêu chọc.
Hắn càng lúc càng tức giận.
Phù văn màu đen quanh người hắn càng lúc càng nhiều, khiến cho tượng mặt hình thành cũng càng lúc càng lớn, khí thế liên tiếp tăng lên.
Ngày kế, Thiên Cương Ma Thần chiến thắng Chu Tụng Đại Đạo Thiên, nhưng bản thân cũng trọng thương, không thể khôi phục trong khoảng thời gian ngắn.
Ngày đó, Quan Bất Bại bị Đại Thiên Thần Vương đánh bại, Chí Phạt Thần Tôn đưa hắn về Thập Tuyệt Thành.
Tương tự, Đại Thiên Thần Vương cũng thân chịu trọng thương, bắt đầu đả tọa tĩnh dưỡng.
Vô Tướng Thiên Hạ và Hàn Hoang còn lại vẫn đang đại chiến.
Chiến đấu tiếp tục.
Từng ngày trôi qua.
Vô Tướng Thiên Hạ và Hàn Hoang vẫn đang chiến đấu, hai người còn không ngừng dịch chuyển thay đổi chiến trường, điên cuồng tàn phá mặt đất ven đường.
Chiếu theo tư thế này mà đánh tiếp, Vô Thức Đại Đạo Giới triệt để sụp đổ rồi, bọn họ cũng chưa chắc đã phân ra thắng bại.
Hoàng Tôn Thiên, Mộ Dung Khởi, Thiên Cương Ma Thần, Đại Thiên Thần Vương vẫn đang chờ.
Mộ Dung Khởi và Thiên Cương Ma Thần nhìn nhau, đứng dậy.
Lúc này thanh âm của Đại Thiên Thần Vương truyền đến: “Ba vị, không bằng trực tiếp tham dự hỗn độn chiến đi, đánh bại Vô Tướng Thiên Hạ, nhìn ra được, Hàn Hoang không phải là đối thủ của hắn, nếu chúng ta lại phân ra cao thấp, trong bốn chúng ta quyết ra một vị, có thể là đối thủ của Hàn Hoang hoặc là Vô Tướng Thiên Hạ không?”
“Nếu khi chúng ta ác chiến, Hàn Hoang thua, Vô Tướng Thiên Hạ bắt đầu nghỉ ngơi lấy lại sức, vậy chẳng phải là càng không tốt à?”
Mộ Dung Khởi, Thiên Cương Ma Thần trầm mặc.
Lời nói của Đại Thiên Thần Vương lấy Vô Tướng Thiên Hạ làm mục tiêu, nếu nói là để đối phó Hàn Hoang, bọn họ tất nhiên không muốn.
Đánh đến bây giờ, bọn họ kỳ thật cũng nhìn ra được, Hàn Hoang thực sự không phải là đối thủ của Vô Tướng Thiên Hạ.
Nếu tiếp tục một chọi một, bọn họ vẫn đang đánh mà Hàn Hoang lại thua, vậy thì phải làm sao?
Thanh âm của Hoàng Tôn Thiên bay tới: “Kỳ thật trải qua một lần một chọi một là đủ rồi, chém giết sinh tồn ở hỗn độn, không thể vĩnh viễn đều là một chọi một, dưới đại đa số tình huống đều là hỗn chiến hoặc là lấy ít địch nhiều, so với ở đây suy tính, không bằng cùng tham dự quyết đấu của Vô Tướng Thiên Hạ, Hàn Hoang đi, ta nghĩ chắc người tu hành ở Thập Tuyệt Thành cũng đang chờ một màn này.”
Mộ Dung Khởi, Thiên Cương Ma Thần nhìn nhau, đều nhìn ra vẻ động lòng trong mắt nhau.
Quả thật nên như vậy!
Thế là, bốn vị tuyệt đại thiên kiêu đồng loạt bay lên, phóng tới Hàn Hoang, Vô Tướng Thiên Hạ.
Chương 1368: Kế hoạch của Đệ Nhất Thần (2)
Chí Phạt Thần Tôn từ rất xa nhìn trận chiến này, chau mày.
Ánh mắt hắn liếc về phía Thanh Thiên Huyền Cơ, Thanh Thiên Huyền Cơ vẫn đang hấp thu linh khí của Vô Thức Đại Đạo Giới, khí tức càng lúc càng cường đại.
Chí Phạt Thần Tôn lâm vào trong thiên nhân giao chiến.
Hắn nhớ tới lời nói của đạo thanh âm vừa rồi, tâm tình vô cùng rối rắm.
Trong Thập Tuyệt Thành dâng lên tiếng kinh hô, bởi vì sáu vị thập tuyệt thiên kiêu bắt đầu hỗn chiến!
“Như vậy mới thú vị!”
“Đã sớm nên như vậy, một chọi một quá khó xem!”
“Lúc trước là ai hây áp lực cho Ẩn Môn?”
“Vạn Cổ Tuyệt Đỉnh chân chính nên là cho dù phải với đối mặt với nguy cảnh lấy ít địch nhiều cũng có thể giành chiến thắng, tựa như Thần Uy Thiên Thánh!”
“Vô Tướng Thiên Hạ nguy rồi!”
Sáu vị thập tuyệt thiên kiêu hỗn chiến với nhau, mạnh ai nấy chiến, thần thông cuồng bạo, thấy ai thì đánh người đó, trường hợp vô cùng hỗn loạn, dù là Vô Tướng Thiên Hạ cũng có chút không kịp trở tay, cũng may có Vô Tướng Vô Hình Siêu Thoát Thuật che chở cho bản thân.
Mộ Dung Khởi, Thiên Cương Ma Thần rất thẳng thắn, ngay cả Hàn Hoang cũng đánh, Hàn Hoang không chỉ không tức giận, ngược lại càng phấn khởi hơn.
“Tốt lắm! Thống khoái!”
Hàn Hoang càn rỡ cười to, lấy ra một thanh thần binh, lại giết tới trung tâm chiến trường.
Khi sáu vị thập tuyệt thiên kiêu đắm chìm trong hỗn chiến, Đệ Nhất Thần bỗng nhiên xuất hiện sau lưng Thanh Thiên Huyền Cơ.
Chí Phạt Thần Tôn liếc Đệ Nhất Thần một cái, lại không ngăn cản.
Đệ Nhất Thần trực tiếp dung nhập vào Thanh Thiên Huyền Cơ Thanh Thiên Huyền Cơ, ngay sau đó, Thanh Thiên Huyền Cơ mở mắt, đứng dậy, đi đến cửa vào đi thông tới hỗn độn.
Hắn vừa cất bước, trên bầu trời lôi vân cuồn cuộn.
Rất nhanh, hắn liền nhảy vào trong hắc động dưới mặt đất, biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.
Bên kia.
Trong đại điện, phân thân của Chí Phạt Thần Tôn truyền âm cho Hàn Tuyệt, nói rõ ước định của hắn và Đệ Nhất Thần.
Lúc trước Đệ Nhất Thần liên hệ với hắn, nói hy vọng hắn có thể mở một con mắt nhắm một con mắt, hắn muốn lật đổ hỗn độn, nhưng sẽ không làm thương tổn tới hỗn độn.
Hàn Tuyệt rất nghẹn lời.
Sao thằng ôn này lại dễ tin người dễ dàng như vậy?
Nghe một lúc, Hàn Tuyệt mới hiểu được, Đệ Nhất Thần có đề cập đến Nguyên Sinh Tổ Thần.
Trước kia Đệ Nhất Thần cũng từng bị Nguyên Sinh Tổ Thần trấn áp, hai bên cảm động lây, biết được sau lưng Hỗn Độn Ý Chí còn có tồn tại cao hơn, vị Thần linh chi thủ này không thể ngồi yên được nữa, hơn nữa Đệ Nhất Thần còn nói ra Thần Uy Thiên Thánh, Lão Tử cùng với đại năng khác đều đã kết minh, cho nên ngầm đồng ý.
Đệ Nhất Thần lôi ra ba người Đạo Chí Tôn, còn có cả Thanh Thiên Huyền Cơ, nói chính là vì được Thần Uy Thiên Thánh đồng ý, hắn mới có thể truyền thừa cho bốn người, cho nên Chí Phạt Thần Tôn liền tin, cũng không hỏi Hàn Tuyệt, sợ chậm trễ tính toán.
“Nếu việc này thất bại, ta sẽ nói ngài không biết, ta dốc hết sức để chịu trách nhiệm, nếu thành công ngài cũng tiện tu luyện, trên đầu không còn mây đen.” Chí Phạt Thần Tôn truyền âm nói.
Hàn Tuyệt không khỏi đánh giáo cao Chí Phạt Thần Tôn.
Rất có giác ngộ.
Chí Phạt Thần Tôn rõ ràng không hoàn toàn tín nhiệm Đệ Nhất Thần, chỉ là muốn thử xem, dẫu sao nếu hắn cự tuyệt, chẳng khác nào là đắc tội với những tồn tại siêu nhiên như Lão Tử, Vô Tướng Vô Hình Siêu Thoát Đại Thần Minh, Hỗn Độn Vô Thức, nói chung là khó cả đôi đường, không bằng tạm thời cứ thử một lần.
Hàn Tuyệt truyền âm nói: “Cho ta một dòng phân hồn của ngươi.”
Phân hồn của Chí Phạt Thần Tôn lập tức phân ra một đạo hồn phách, động tác của hai người rất nhanh, với tu vi của bọn họ đủ để làm được bất kỳ ai cũng phát hiện ra.
Sau khi thu lấy hồn phách của Chí Phạt Thần Tôn, Hàn Tuyệt tiếp tục quan chiến.
Ngày kế, hắn liền cảm nhận được bên rìa Thập Tuyệt Thành xuất hiện dao động không gian, có người ở đang thi triển pháp trận, muốn vây khốn toàn bộ Thập Tuyệt Thành.
Mục đích của Đệ Nhất Thần chính là vây khốn Thập Tuyệt Thành, sau đó thì chặt đứt quy tắc tối cao.
Thập Tuyệt Thành đang hội tụ chín thành đại năng của hỗn độn, chỉ cần vây khốn được bọn họ, khi Đệ Nhất Thần công kích quy tắc tối cao sẽ không có trở ngại.
Về phần Đệ Cửu Hỗn Độn, cho dù khôi phục, cũng có hai vị tồn tại siêu nhiên đến ngăn cản!
Khi Thập Tuyệt Thành bị trận pháp thần bí ngăn cách, các đại năng trong đại điện đã nhận ra.
Bọn họ nhao nhao nhìn về phía Chí Phạt Thần Tôn và Hàn Tuyệt.
Chí Phạt Thần Tôn nói: “Tiếp tục quan chiến đi.”
Các đại năng chỉ có thể cố nén sự bất an trong lòng, tiếp tục quan chiến, nhưng bọn họ lại âm thầm truyền âm, bảo thủ hạ của mình điều tra tình huống.
Rất nhanh, người tu hành trong Thập Tuyệt Thành cũng nhận thấy không thích hợp.
“Chuyện gì thế?” Không thể ra khỏi thành!”
“Chẳng lẽ là sợ chúng ta quấy nhiễu trận chiến Vạn Cổ Tuyệt Đỉnh?”
“Không đúng, khí tức của trận chiến Vạn Cổ Tuyệt Đỉnh căn bản là không cảm nhận được, chứng tỏ không ở tầng dưới cùng hỗn độn!”
“Thần Tôn không lên tiếng, chắc sẽ không xảy ra chuyện chứ?”
“Đừng hoảng hốt, ở đây tụ tập chín thành thế lực lớn của hỗn độn, há có thể xảy ra chuyện?”
Trong đình viện, các thiên kiêu Ẩn Môn cũng bắt đầu thảo luận về việc này.
Hắc Ngục Kê kêu lên: “Sợ cái gì, có chủ nhân ở đây, trời sập xuống cũng sẽ không sao.”
Hàn Thác cùng với bốn vị Thần Phạt ngơ ngác nhìn nhau, bọn họ ngửi được khí tức nguy hiểm, đây là một loại trực giác nhờ trường kỳ chinh chiến.
Chương 1369: Đại Thần Minh xuất thủ
Lý Huyền Áo mở miệng nói: “Quyết đấu Vạn Cổ Tuyệt Đỉnh vẫn đang tiếp tục, chứng tỏ không sao, nếu không quyết đấu sẽ bị bỏ dở.”
Người khác gật đầu, sự chú ý lại hướng tới màn trời.
Vô Tướng Thiên Hạ, Hàn Hoang, Hoàng Tôn Thiên, Mộ Dung Khởi, Thiên Cương Ma Thần, Đại Thiên Thần Vương vẫn đang ác chiến, các loại thần thông nhiều vô kể, trường hợp vô cùng hỗn loạn, nhưng cũng tràn ngập lực rung động thị giác, khiến người tu hành trong Thập Tuyệt Thành xem say sưa.
Loại hỗn chiến này quá có sức cuốn hút, hơn xa đơn đấu lúc trước.
Cùng lúc đó.
Thanh Thiên Huyền Cơ bị Đệ Nhất Thần đoạt xá đi tới trước cửa Thập Tuyệt Thành, hắn nâng tay phải, hắc khí vô tận thuận theo lòng bàn tay trào ra, phóng lên cao, xuyên thủng tầng tầng không gian, xuyên qua hư không hỗn độn, một đường vượt qua tam thiên đại đạo đi tới phía dưới bảy quy tắc tối cao.
Trong cột sáng màu đen từ Hắc khí ngưng tụ thành, từng đạo thân ảnh lao ra, rõ ràng là các Diệt Quyền Tướng.
Rất nhanh, số lượng Diệt Quyền Tướng đã vượt quá mười vạn, mười vạn Diệt Quyền Tướng điên cuồng công kích bảy quy tắc tối cao, Diệt Quyền Tướng mới đi ra cũng xuất thủ theo.
Bảy quy tắc tối cao rung động kịch liệt, tam thiên đại đạo cũng trở nên hỗn loạn.
Trong đại điện, không ít đại năng ngẩng đầu nhìn, khi nhìn thấy Diệt Quyền Tướng tấn công quy tắc tối cao, bọn họ đều hoảng loạn.
Quyền lực của không ít người đều căn cứ vào hỗn độn, nếu hỗn độn sụp đổ, cho dù bọn họ có thể sống, lại không còn quyền lực, địa vị.
“Thần Tôn! Thiên Thánh! Mau nhìn quy tắc tối cao kìa!”
“Chẳng lẽ là đại thế giới dưới hỗn độn bắt đầu hành động?”
“Làm sao bây giờ?”
“Thần Tôn, còn chưa động thủ sao?”
“Những thứ đó nhìn quen mắt quá, đó không phải là thần thông của Đạo Chí Tôn lúc trước sao?”
Không nhìn thấy với sự hoảng loạn của một đám Đại Đạo Chí Thượng trong điện, cho dù Đại Đạo Thánh Nhân khác không nhìn thấy tình huống trên tam thiên đại đạo cũng bắt đầu hoảng loạn theo.
Phân thân của Chí Phạt Thần Tôn mở miệng nói: “Các ngươi đi thủ hộ quy tắc tối cao đi!”
Lời này vừa được nói ra, các Đại Đạo Chí Thượng nhanh chóng biến mất.
Nhưng mà, bọn họ bị ngăn ở vùng trời của Thập Tuyệt Thành, không thể phá được trận pháp.
Bọn họ càng hoang mang hơn, nhao nhao thi triển toàn lực phá trận, trong nhất thời, toàn bộ Thập Tuyệt Thành đều bắt đầu lay động kịch liệt, tất cả sinh linh đều ngẩng đầu nhìn, thấy các đại năng đang phá trận, bọn họ lập tức ý thức được trận pháp vừa rồi là không thích hợp!
Trong nhất thời, trong Thập Tuyệt Thành các loại suy đoán đều có, thậm chí có cả ngôn luận Chí Phạt Thần Tôn muốn hại bọn họ.
Bốn người Đạo Chí Tôn trầm mặc, cũng không giải thích với đồng môn, ngồi xem gió nổi mây phun.
Một Đại Đạo Chí Thượng trở lại đại điện, gấp giọng nói: “Thiên Thánh! Thần Tôn! Xin các ngài xuất thủ, nếu không thì không thể phá được trận!”
Chí Phạt Thần Tôn nhíu mày nói: “Ta chỉ là một phân thân, không có thực lực của bản tôn, trước tiên cứ đi cùng các ngươi một chuyến vậy.”
Hắn đi theo, chuẩn bị diễn kịch.
Hàn Tuyệt thì trở nên do dự.
Hắn có cần diễn một chút không?
Nếu hắn diễn thì liệu có giả tạo quá không, dẫu sao Đệ Cửu Hỗn Độn khẳng định biết thực lực của hắn, tuy trận pháp bên ngoài rất mạnh, nhưng đổi lại là Cửu Duệ Thần Linh đến, cũng có thể thoải mái phá bỏ.
Không đúng!
Theo Đệ Cửu Hỗn Độn, hắn chắc không đánh lại Cửu Duệ Thần Linh mới đúng.
Vậy diễn một chút đi.
Hàn Tuyệt đứng dậy, lưu lại một câu: “Linh nhi, đợi ở đây, đừng đi đâu.”
Sau đó hắn đi theo Thập Tuyệt Thành bay lên trời, các đại năng chung sức phá trận, nhưng căn bản không thể lay động trận pháp này.
Hàn Tuyệt phát hiện trận pháp này quả thật không tồi, Đại Đạo Chí Thượng rất khó loại bỏ, ít nhất cũng phải là nửa bước Sáng Tạo mới có hi vọng, không hổ là thủ đoạn của Hỗn Độn Vô Thức.
Hắn rụt rè khống chế pháp lực, vung chưởng đánh tới.
Bên kia.
Trong Vô Thức Đại Đạo Giới.
Hoàng Tôn Thiên đang chiến đấu liền biến sắc, Đại Đạo Khí Vận Thần Quyền của hắn nhanh chóng trở nên tán loạn, dẫn tới pháp lực của hắn cũng giảm mạnh theo.
Đại Thiên Thần Vương tìm đúng thời cơ, một thanh cốt giản phóng tới, xuyên thủng ngực Hoàng Tôn Thiên, ghim hắn trên mặt đất, ngay sau đó, trong cốt giản các cốt binh lao ra, bao vây Hoàng Tôn Thiên, nhao nhao giơ vũ khí của mình lên cắm xuống đất, quỷ khí lan ra, hình thành đại trận phong ấn, khiến Hoàng Tôn Thiên không thể động đậy.
“Đáng giận… Vì sao lại như vậy…”
Hoàng Tôn Thiên nghiến răng nghiến lợi, không rõ vì sao Đại Đạo Khí Vận Thần Quyền đột nhiên đứt xích.
Đại Thiên Thần Vương sẽ không thông cảm cho hắn, chỉ thấy Đại Thiên Thần Vương đi tới trên đầu hắn, pháp lực toàn thân tập trung trong lòng bàn tay, chuẩn bị kết thúc Hoàng Tôn Thiên.
Chí Phạt Thần Tôn lập tức đưa Hoàng Tôn Thiên ra, biểu thị Hoàng Tôn Thiênđã bị đào thải.
Lúc này, sự chú ý của Thập Tuyệt Thành đã bị các đại năng đang trùng kích trận pháp hấp dẫn, Hoàng Tôn Thiên bị loại chỉ khiến những người tu hành của ủng hộ hắn thất vọng.
Thanh Thiên Huyền Cơ đứng ngoài Thập Tuyệt Thành, nhìn các đại năng trên Thập Tuyệt Thành, mặt hắn lộ ra vẻ trào phúng.
Hắn cao giọng hô: “Chư vị, còn không hiện thân!”
Dứt lời, lôi vân đột nhiên xuất hiện, bao phủ toàn bộ tầng dưới cùng hỗn độn, các đại năng ở trên Thập Tuyệt Thành nhao nhao dừng tay, bao gồm cả Hàn Tuyệt.
Bọn họ ngẩng đầu nhìn lại, trong lôi vân xuất hiện một đạo thân ảnh vĩ đại như có như không, còn to hơn toàn bộ Thập Tuyệt Thành, nhìn một bộ phận thân thể lộ ra của hắn, đủ để khiến người ta tuyệt vọng.
Hàn Tuyệt lập tức sử dụng thí luyện mô phỏng kiểm tra đối phương.
“Vô Tướng Vô Hình Siêu Thoát Đại Thần Minh: Sáng Tạo Đạo Giả sơ kỳ, Hỗn Độn Thần Minh, trên trật tự, siêu thoát tất cả.”
Là hắn!
Chỗ dựa của Tà Thiên Đế.
Hàn Tuyệt nhíu mày.
Khí thế Vô Tướng Vô Hình Siêu Thoát Đại Thần Minh phát ra vô cùng khủng bố, ít nhất cũng khiến Hàn Tuyệt cảm thấy không phải là đối thủ của hắn.
“Mở!”
Chương 1370: Thiên Thánh vì hỗn độn mà chiến (1)
Một tiếng quát cực kỳ uy nghiêm vang vọng trong thiên địa, ngay sau đó, toàn bộ tầng dưới cùng hỗn độn bắt đầu lay động, bầu trời càng lúc càng cao.
Nói một cách chuẩn xác, là tầng dưới cùng hỗn độn đang hạ xuống.
Li ê n hệ zl: 0 7 6 9 4 1 7 9 8 2
Phân thân của Chí Phạt Thần Tôn động dung, hắn quay đầu nhìn về phía Thanh Thiên Huyền Cơ ở ngoài thành, truyền âm hỏi: “Đạo hữu, đây là ngươi đang làm gì vậy? Không phải nói là không làm tổn thương tới sinh linh trong Thập Tuyệt Thành à?”
Thanh Thiên Huyền Cơ trả lời: “Xin lỗi, muốn thực sự tiêu diệt được hỗn độn, phải diệt chúng sinh!”
Chí Phạt Thần Tôn biến sắc, cũng chẳng buồn tức giận mắng chửi hắn, mà truyền âm việc này cho Hàn Tuyệt.
Hàn Tuyệt vừa nghe thấy vậy, cũng không cảm thấy bất ngờ.
Tốt lắm, ngươi đã bất nhân, vậy đừng trách ta bất nghĩa!
Hàn Tuyệt trấn an Chí Phạt Thần Tôn một câu, bảo hắn chú ý thập tuyệt thiên kiêu ở phía dưới, hắn thì chờ Đệ Cửu Hỗn Độn xuất thủ.
Sáng Tạo Đạo Giả đấu với Sáng Tạo Đạo Giả, hắn thì sẽ thử vị Đệ Nhất Thần thần bí kia một chút.
Tầng dưới cùng hỗn độn không ngừng sụp đổ hạ xuống, các đại năng bị trận pháp thần bí ngăn cản vô cùng hoang mang.
“Đó là gì?”
“Khí tức đáng sợ đó, ta từ lúc hỗn độn mới mở đã được sinh ra, lại chưa từng thấy tồn tại như vậy!”
“Ta đột nhiên cảm thấy xa lạ với hỗn độn…”
“Thiên Thánh, chúng ta nên làm gì đây?”
“Không ngờ đại thế giới ở phía dưới tầng dưới cùng hỗn độn lại phát động tấn công nhanh như vậy.”
Nghe tiếng nghị luận chung quanh, sắc mặt Chí Phạt Thần Tôn cũng vô cùng khó coi, bất kể là ai bị trêu chọc, tâm tình đều không thể tốt được.
Hắn nhìn về phía Hàn Tuyệt.
Hàn Tuyệt nói: “Bản tôn của ngươi tiếp tục bảo hộ các thiên kiêu, không cần kinh động tới bọn họ.”
Chí Phạt Thần Tôn gật đầu.
Hàn Tuyệt bỗng nhiên nâng chưởng đánh tới, Thần Uy Đại Thiên Chưởng, chưởng này nhìn thì nhẹ nhàng, nhưng theo cánh tay của hắn thẳng ra, trận pháp bao phủ Thập Tuyệt Thành liền vỡ vụn, cuồng phong vô biên thổi quét bốn phương tám hướng của thiên địa.
Thanh Thiên Huyền Cơ ở ngoài Thập Tuyệt Thành động dung, ánh mắt nhìn chằm chằm Hàn Tuyệt.
Thần Uy Thiên Thánh!
Thanh Thiên Huyền Cơ nhíu mày, lẩm bẩm nói: “Chuyện gì vậy…”
Một đám đại năng hỗn độn bị sự cường thế của Hàn Tuyệt khiến cho cả kinh, sau đó thì vui mừng khôn xiết.
Bọn họ nhao nhao lấy ra pháp bảo, chuẩn bị đi thủ hộ quy tắc tối cao, nhưng tồn tại vĩ đại này cản ở trên bầu trời, bất kể bọn họ thi triển thần thông thế nào, cũng không thể nhảy qua được hắn.
“Thần Uy Thiên Thánh, đây là ngươi có ý gì?”
Một đạo thanh âm truyền vào trong tai Hàn Tuyệt.
Hỗn Độn Vô Thức!
Hàn Tuyệt đã biết hắn kiểu gì cũng thua, tất nhiên không sợ, cho dù hiện tại chết, trong đàn tràng vẫn có phân hồn để phục sinh.
Hàn Tuyệt không đếm xỉa tới Hỗn Độn Vô Thức, ánh mắt dừng ở trên người Thanh Thiên Huyền Cơ.
Trong phút chốc, Thanh Thiên Huyền Cơ cảm nhận được một cỗ sát ý khủng bố, khiến cả người khiến hắn run lên.
“Hàn Tuyệt, niệm tình ngươi tu hành không dễ, còn không mau lui ra!”
Một đạo thanh âm uy nghiêm vang lên, đinh tai nhức óc, khiến cho sinh linh toàn thành đều trở nên khẩn trương.
Nghe ngữ khí này, đối phương dường như là mạnh hơn cả Thần Uy Thiên Thánh!
Tên của Hàn Tuyệt, tất cả sinh linh trong thành đều biết.
Hàn Thác hơi biến sắc, nhíu mày.
“Thanh âm này… Hình như đã nghe qua ở đâu rồi…”
“Đợi đã! Vị tồn tại không thể nói đó.”
Hàn Thác nghĩ đến tồn tại siêu nhiên từ rất lâu trước kia Tà Thiên Đế dẫn hắn đi gặp.
Hắn trợn tròn mắt, mặt lộ vẻ kinh sợ.
Di Thiên hỏi: “Làm sao vậy?”
Hàn Thác lắc đầu, không nói gì, hiện tại có nói cũng không có ý nghĩa, kết quả trước mắt không phải là hắn có thể nhúng tay.
Hắn ngẩng đầu nhìn Hàn Tuyệt trên bầu trời.
Phụ thân…
Ngài sẽ làm như thế nào đây?
Hàn Tuyệt nghe thấy lời uy hiếp của Vô Tướng Vô Hình Siêu Thoát Đại Thần Minh, giả vờ hoang mang, hỏi: “Các hạ rốt cuộc là ai? Hãy xưng tên ra!”
“Tên của ta, người nghe thấy sẽ phải chịu nhân quả lớn, Đại Đạo Thánh Nhân, Đại Đạo Chí Thượng, đều như vậy.”
Con mẹ nó đúng là biết ra vẻ khệnh khạng.
Còn biết ra vẻ hơn cả lão tử.
Hàn Tuyệt mặc cảm, cảm thấy mình trên đạo ra vẻ khệnh khạng vẫn kém những lão tiền bối này.
Có điều đã có lựa chọn, vậy Hàn Tuyệt phải tiếp tục diễn!
“Chúng sinh tôn xưng ta là Thần Uy Thiên Thánh, các đạo hữu lại kính ngưỡng ta, lấy ta làm đầu, bất kể các ngươi là ai, dám nguy hại tới hỗn độn, muốn hại chúng sinh, vậy Hàn Tuyệt ta tất nhiên không thể lui lại!”
Thanh âm của Hàn Tuyệt vang vọng toàn bộ Thập Tuyệt Thành, một thân chí bảo phát ra thần quang.
Sáng Tạo Đạo Giả thì sao.
Dựa vào chí bảo của hắn, chống đỡ Sáng Tạo Đạo Giả một đoạn thời gian, vẫn có thể làm được.
Chờ Đệ Cửu Hỗn Độn xuất thủ.
Trong Thập Tuyệt Thành vang lên tiếng hoan hô kinh thiên, tiếng hò hét đều là tên của Thần Uy Thiên Thánh.
Một đám đệ tử Ẩn Môn lại máu nóng sôi trào, nhìn về phía Hàn Tuyệt với vẻ sùng bái.
Các đại năng nghe thấy lời nói của Hàn Tuyệt, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt nhìn về phía Hàn Tuyệt cũng biến thành kính nể.
Trước kia bọn họ là sợ hãi sự cường đại của Hàn Tuyệt, hôm nay lại bội phục nghĩa khí và khí phách của hắn.
Bọn họ biết trước kia hỗn độn từng mấy lần hãm hại Hàn Tuyệt, cho dù là vậy, Hàn Tuyệt cũng không làm liên lụy tới người vô tội, sau khi thành tựu mạnh nhất hỗn độn, cũng vẫn gánh trách nhiệm cao nhất.
Lúc này, thanh âm của Hỗn Độn Vô Thức truyền vào trong tai Hàn Tuyệt: “Ngươi muốn đối địch với ta à?”
Thanh Thiên Huyền Cơ chính là quân cờ hắn an bài, cho nên bị Đệ Nhất Thần đoạt xá, không hề gặp phải trở ngại.
Hàn Tuyệt trả lời: “Ta chỉ là đang cân nhắc, không ngờ ngươi cầm cờ hiệu của ta đi chung quanh giả danh lừa bịp, còn lừa Thần Tôn, hôm nay ngươi diệt chúng sinh của Thập Tuyệt Thành, ngày khác còn có thể dung tha cho thiên đạo của ta không?”
Hỗn Độn Vô Thức không trả lời.
Một tiếng quát cực kỳ uy nghiêm vang vọng trong thiên địa, ngay sau đó, toàn bộ tầng dưới cùng hỗn độn bắt đầu lay động, bầu trời càng lúc càng cao.
Nói một cách chuẩn xác, là tầng dưới cùng hỗn độn đang hạ xuống.
Phân thân của Chí Phạt Thần Tôn động dung, hắn quay đầu nhìn về phía Thanh Thiên Huyền Cơ ở ngoài thành, truyền âm hỏi: “Đạo hữu, đây là ngươi đang làm gì vậy? Không phải nói là không làm tổn thương tới sinh linh trong Thập Tuyệt Thành à?”
Thanh Thiên Huyền Cơ trả lời: “Xin lỗi, muốn thực sự tiêu diệt được hỗn độn, phải diệt chúng sinh!”
Chí Phạt Thần Tôn biến sắc, cũng chẳng buồn tức giận mắng chửi hắn, mà truyền âm việc này cho Hàn Tuyệt.
Hàn Tuyệt vừa nghe thấy vậy, cũng không cảm thấy bất ngờ.
Tốt lắm, ngươi đã bất nhân, vậy đừng trách ta bất nghĩa!
Hàn Tuyệt trấn an Chí Phạt Thần Tôn một câu, bảo hắn chú ý thập tuyệt thiên kiêu ở phía dưới, hắn thì chờ Đệ Cửu Hỗn Độn xuất thủ.
Sáng Tạo Đạo Giả đấu với Sáng Tạo Đạo Giả, hắn thì sẽ thử vị Đệ Nhất Thần thần bí kia một chút.
Tầng dưới cùng hỗn độn không ngừng sụp đổ hạ xuống, các đại năng bị trận pháp thần bí ngăn cản vô cùng hoang mang.
“Đó là gì?”
“Khí tức đáng sợ đó, ta từ lúc hỗn độn mới mở đã được sinh ra, lại chưa từng thấy tồn tại như vậy!”
“Ta đột nhiên cảm thấy xa lạ với hỗn độn…”
“Thiên Thánh, chúng ta nên làm gì đây?”
“Không ngờ đại thế giới ở phía dưới tầng dưới cùng hỗn độn lại phát động tấn công nhanh như vậy.”
Nghe tiếng nghị luận chung quanh, sắc mặt Chí Phạt Thần Tôn cũng vô cùng khó coi, bất kể là ai bị trêu chọc, tâm tình đều không thể tốt được.
Hắn nhìn về phía Hàn Tuyệt.
Hàn Tuyệt nói: “Bản tôn của ngươi tiếp tục bảo hộ các thiên kiêu, không cần kinh động tới bọn họ.”
Chí Phạt Thần Tôn gật đầu.
Hàn Tuyệt bỗng nhiên nâng chưởng đánh tới, Thần Uy Đại Thiên Chưởng, chưởng này nhìn thì nhẹ nhàng, nhưng theo cánh tay của hắn thẳng ra, trận pháp bao phủ Thập Tuyệt Thành liền vỡ vụn, cuồng phong vô biên thổi quét bốn phương tám hướng của thiên địa.
Thanh Thiên Huyền Cơ ở ngoài Thập Tuyệt Thành động dung, ánh mắt nhìn chằm chằm Hàn Tuyệt.
Thần Uy Thiên Thánh!
Thanh Thiên Huyền Cơ nhíu mày, lẩm bẩm nói: “Chuyện gì vậy…”
Một đám đại năng hỗn độn bị sự cường thế của Hàn Tuyệt khiến cho cả kinh, sau đó thì vui mừng khôn xiết.
Bọn họ nhao nhao lấy ra pháp bảo, chuẩn bị đi thủ hộ quy tắc tối cao, nhưng tồn tại vĩ đại này cản ở trên bầu trời, bất kể bọn họ thi triển thần thông thế nào, cũng không thể nhảy qua được hắn.
“Thần Uy Thiên Thánh, đây là ngươi có ý gì?”
Một đạo thanh âm truyền vào trong tai Hàn Tuyệt.
Hỗn Độn Vô Thức!
Hàn Tuyệt đã biết hắn kiểu gì cũng thua, tất nhiên không sợ, cho dù hiện tại chết, trong đàn tràng vẫn có phân hồn để phục sinh.
Hàn Tuyệt không đếm xỉa tới Hỗn Độn Vô Thức, ánh mắt dừng ở trên người Thanh Thiên Huyền Cơ.
Trong phút chốc, Thanh Thiên Huyền Cơ cảm nhận được một cỗ sát ý khủng bố, khiến cả người khiến hắn run lên.
“Hàn Tuyệt, niệm tình ngươi tu hành không dễ, còn không mau lui ra!”
Một đạo thanh âm uy nghiêm vang lên, đinh tai nhức óc, khiến cho sinh linh toàn thành đều trở nên khẩn trương.
Nghe ngữ khí này, đối phương dường như là mạnh hơn cả Thần Uy Thiên Thánh!
Tên của Hàn Tuyệt, tất cả sinh linh trong thành đều biết.
Hàn Thác hơi biến sắc, nhíu mày.
“Thanh âm này… Hình như đã nghe qua ở đâu rồi…”
“Đợi đã! Vị tồn tại không thể nói đó.”
Hàn Thác nghĩ đến tồn tại siêu nhiên từ rất lâu trước kia Tà Thiên Đế dẫn hắn đi gặp.
Hắn trợn tròn mắt, mặt lộ vẻ kinh sợ.
Di Thiên hỏi: “Làm sao vậy?”
Hàn Thác lắc đầu, không nói gì, hiện tại có nói cũng không có ý nghĩa, kết quả trước mắt không phải là hắn có thể nhúng tay.
Hắn ngẩng đầu nhìn Hàn Tuyệt trên bầu trời.
Phụ thân…
Ngài sẽ làm như thế nào đây?
Hàn Tuyệt nghe thấy lời uy hiếp của Vô Tướng Vô Hình Siêu Thoát Đại Thần Minh, giả vờ hoang mang, hỏi: “Các hạ rốt cuộc là ai? Hãy xưng tên ra!”
“Tên của ta, người nghe thấy sẽ phải chịu nhân quả lớn, Đại Đạo Thánh Nhân, Đại Đạo Chí Thượng, đều như vậy.”
Con mẹ nó đúng là biết ra vẻ khệnh khạng.
Còn biết ra vẻ hơn cả lão tử.
Hàn Tuyệt mặc cảm, cảm thấy mình trên đạo ra vẻ khệnh khạng vẫn kém những lão tiền bối này.
Có điều đã có lựa chọn, vậy Hàn Tuyệt phải tiếp tục diễn!
“Chúng sinh tôn xưng ta là Thần Uy Thiên Thánh, các đạo hữu lại kính ngưỡng ta, lấy ta làm đầu, bất kể các ngươi là ai, dám nguy hại tới hỗn độn, muốn hại chúng sinh, vậy Hàn Tuyệt ta tất nhiên không thể lui lại!”
Thanh âm của Hàn Tuyệt vang vọng toàn bộ Thập Tuyệt Thành, một thân chí bảo phát ra thần quang.
Sáng Tạo Đạo Giả thì sao.
Dựa vào chí bảo của hắn, chống đỡ Sáng Tạo Đạo Giả một đoạn thời gian, vẫn có thể làm được.
Chờ Đệ Cửu Hỗn Độn xuất thủ.
Trong Thập Tuyệt Thành vang lên tiếng hoan hô kinh thiên, tiếng hò hét đều là tên của Thần Uy Thiên Thánh.
Một đám đệ tử Ẩn Môn lại máu nóng sôi trào, nhìn về phía Hàn Tuyệt với vẻ sùng bái.
Các đại năng nghe thấy lời nói của Hàn Tuyệt, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt nhìn về phía Hàn Tuyệt cũng biến thành kính nể.
Trước kia bọn họ là sợ hãi sự cường đại của Hàn Tuyệt, hôm nay lại bội phục nghĩa khí và khí phách của hắn.
Bọn họ biết trước kia hỗn độn từng mấy lần hãm hại Hàn Tuyệt, cho dù là vậy, Hàn Tuyệt cũng không làm liên lụy tới người vô tội, sau khi thành tựu mạnh nhất hỗn độn, cũng vẫn gánh trách nhiệm cao nhất.
Lúc này, thanh âm của Hỗn Độn Vô Thức truyền vào trong tai Hàn Tuyệt: “Ngươi muốn đối địch với ta à?”
Thanh Thiên Huyền Cơ chính là quân cờ hắn an bài, cho nên bị Đệ Nhất Thần đoạt xá, không hề gặp phải trở ngại.
Hàn Tuyệt trả lời: “Ta chỉ là đang cân nhắc, không ngờ ngươi cầm cờ hiệu của ta đi chung quanh giả danh lừa bịp, còn lừa Thần Tôn, hôm nay ngươi diệt chúng sinh của Thập Tuyệt Thành, ngày khác còn có thể dung tha cho thiên đạo của ta không?”
Hỗn Độn Vô Thức không trả lời.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










