- Home
- Truyện Tiên Hiệp
- [Dịch] Đỉnh Cấp Khí Vận (Tiễu Tiễu Tu Luyện Thiên Niên)
- Tập 134 : Tương lai của Hoàng Tôn Thiên, Hắc Ám Cấm Chủ vẫn còn (1) (c1331-c1340)
[Dịch] Đỉnh Cấp Khí Vận (Tiễu Tiễu Tu Luyện Thiên Niên)
Tập 134 : Tương lai của Hoàng Tôn Thiên, Hắc Ám Cấm Chủ vẫn còn (1) (c1331-c1340)
❮ sautiếp ❯Chương 1331: Tương lai của Hoàng Tôn Thiên, Hắc Ám Cấm Chủ vẫn còn (1)
Đệ Nhất Thần?
Kiêu ngạo quá.
Bốn người Đạo Chí Tôn thầm nghĩ.
Khương Dịch hỏi: “Sao chúng ta dám tin ngươi? Vạn nhất ngươi động tay động chân trong Đại Đạo Khí Vận Thần Quyền của Vô Thức Đại Đạo Giới thì sao
Đệ Nhất Thần trả lời: “Ta đã không có chỗ trống để tính kế, chỉ muốn sống sót, chư vị không tin ta, có thể để một vị trong số các vị thăm dò trước.”
Bốn người Đạo Chí Tôn trầm mặc.
Triệu Hiên Viên nhìn về phía Đạo Chí Tôn, nói: “Đại ca, quyết định đi.”
Khương Dịch nói: “Núi đao biển lửa, huynh đệ cùng vào!”
Lão Đam nghẹn lời, không khỏi ôm ngực.
Ngâm ngẩm đau.
Đạo Chí Tôn trầm giọng nói: “Làm! Nếu không có nhân quả này, chúng ta muốn vấn đỉnh hỗn độn, phải kiếm tẩu thiên phong, tìm kiếm đại cơ duyên, huống hồ, Vô Thức Đại Đạo Giới mà phát triển, cũng là minh hữu của thiên đạo, cùng đối kháng hỗn độn, các huynh đệ, đừng quên, chúng ta là sinh linh thiên đạo, chứ không phải sinh linh hỗn độn!”
Triệu Hiên Viên, Khương Dịch đều mỉm cười, cười vô cùng kiên định.
Mười vạn năm sau, Hàn Tuyệt mở mắt, đập vào mắt hắn là khuôn mặt tuyệt mỹ đó của Hàn Linh.
Hàn Tuyệt lườm nàng một cái, tức giận nói: “Nhìn chằm chằm phụ thân ngươi, còn ra thể thống gì!”
Hàn Linh cười nói: “Phụ thân.”
Nụ cười này rõ ràng là đang làm nũng.
Đừng, nàng vừa làm nũng, sự bất mãn của Hàn Tuyệt lập tức bay mất.
Hắn bất đắc dĩ nói: “Được rồi, chuyện gì?”
“Ta đã nắm giữ bảo vật ngươi cho, chúng ta luận bàn một chút trong thí luyện mô phỏng nhé?”
Hàn Linh che miệng cười nói.
Hàn Tuyệt nhướn mày.
Cô nàng này phản rồi.
Muốn thách thức cha ngươi?
Được, cho ngươi thể nghiệm một chút sự tuyệt vọng của những kẻ địch trước kia của cha ngươi!
Hàn Tuyệt đồng ý đấu pháp với Hàn Linh, hai cha con tiến vào trong thí luyện mô phỏng.
Vừa đấu võ, Hàn Tuyệt liền xuất thủ.
Miểu sát!
Không có bất kỳ tranh luận gì.
Hàn Linh đột nhiên bừng tỉnh, vẻ mặt đờ đẫn.
Hàn Tuyệt thì mặt không đổi sắc.
Đạo quán yên lặng một lúc, Hàn Linh ủy khuất nói: “Phụ thân! Sao ngài có thể làm thật! Cho dù làm thật, cũng phải để ta thi triển toàn lực trước chứ, ta chủ yếu là muốn thử sự lợi hại của bảo này.”
Hàn Tuyệt tức giận nói: “Trong thí luyện mô phỏng có nhiều đối thủ như vậy, không đủ cho ngươi thử à? Ngươi đúng là to gan, muốn tìm phụ thân ngươi làm phiền.”
“Sao có thể!”
“Ha ha.”
“Ta mặc kệ, ngươi đừng xuất thủ vội, để ta công kích trước một đoạn thời gian đã.”
Đối mặt với sự làm nũng của Hàn Linh, Hàn Tuyệt cũng không chống đỡ được, chỉ có thể đồng ý.
Trận thí luyện mô phỏng thứ hai bắt đầu, Hàn Tuyệt không ra tay, để mặc cho Hàn Linh thi triển thi triển thủ đoạn tấn công.
Hắn cuối cùng cũng được kiến thức sự lợi hại của Đế binh.
Tu vi Đế binh giống như bản tôn, công kích hung mãnh, có điều không biết thần thông, quả thật giống như quân đội thế gian, trong cùng cảnh giới, rất khó có người chống đỡ được được Hàn Linh, nhưng nếu có chênh lệch cảnh giới, số lượng Đế binh có nhiều tới mấy cũng vô dụng.
Mặc cho Hàn Linh tấn công thế nào, cũng không thể phá được phòng ngự của Hàn Tuyệt.
Cuối cùng, nàng mệt rồi, từ bỏ trận chiến này.
Hai cha con mở mắt, Hàn Linh thở dài một tiếng, rất chịu đả kích.
Hàn Tuyệt đắc ý cười nói: “Biết phụ thân ngươi lợi hại thế nào chưa? Ngươi không ra ngoài hỏi thử xem, phụ thân ngươi là lợi hại cỡ nào.”
Hàn Linh bĩu môi, nói: “Thế à, vậy ngươi kể tiếp cố sự của ngươi đi, lần trước kể đến chứng đạo, về sau thế nào?”
Nàng thực sự rất tò mò.
Nàng ở trong thí luyện mô phỏng đã là vô địch cùng cấp, cho dù đối mặt với Đại Đạo Thánh Nhân, cũng có sức chống đỡ.
Nàng không biết tự lượng sức mình giao thủ với tất cả tồn tại trong thí luyện mô phỏng, nhưng không có một ai có thể mang tới cho nàng cảm giác áp bức như vậy.
Hàn Tuyệt lập tức bắt đầu kể cố sự của mình.
Hiển thánh trước mặt nữ nhi, hắn tất nhiên vui vẻ.
Kể một cái mất rất lâu.
Đợi Hàn Tuyệt kể xong, Hàn Linh cảm khái vạn phần.
Những kẻ địch đó của Hàn Tuyệt, cảnh ngộ của bọn họ khiến tâm trí của nàng hướng về, đổi lại là nàng đối mặt với những nguy cơ trước kia của Hàn Tuyệt, nàng nên làm như thế nào?
“Bế quan tu luyện, là để khiến kẻ địch của ngươi vĩnh viễn không đoán ra được tu vi của ngươi.” Hàn Tuyệt cười nói.
Hàn Linh gật đầu, rất đồng ý nói: “Ta cũng vậy nghĩ như vậy, phụ thân yên tâm, ta vĩnh viễn sẽ không tự cao.”
Hai cha con hàn huyên một lúc, Hàn Linh tiếp tục tu luyện, Hàn Tuyệt thì bắt đầu kiểm tra bưu kiện.
Giới bằng hữu rất náo nhiệt, bạn tốt ngày xưa đều đã trưởng thành, có thể một mình đảm đương một phía, khiến Hàn Tuyệt thấy mà cảm khái năm tháng.
Rất nhanh, một bưu kiện hấp dẫn sự chú ý của Hàn Tuyệt.
“Bạn tốt Hoàng Tôn Thiên của ngươi mở Đại Đạo Giới, đạo hạnh tăng mạnh.”
Đại Đạo Giới?
Đây chính là chìa khóa đi thông tới Sáng Tạo Đạo Giả!
Thằng ôn này khá đấy.
Hàn Tuyệt nghĩ nghĩ một chút, vẫn báo mộng cho Hoàng Tôn Thiên.
Mộng cảnh chính là Thập Bát Phong của Ngọc Thanh Thánh Tông năm đó, non xanh nước biếc đẹp như tranh.
Khi gặp lại Hoàng Tôn Thiên, khí phách của hắn đã mạnh hơn, mặc áo đen có thần văn tơ vàng, đầu đội mũ xanh ngọc tím sừng rồng, y bào đón gió, vẻ mặt uy nghiêm.
Mệnh Chủ!
Hoàng Tôn Thiên mở mắt, nhìn thấy Hàn Tuyệt, hỏi: “Thì ra là ngươi, ta có một cơ duyên, đang muốn tìm ngươi, muốn nghe không?”
Hàn Tuyệt nói: “Không muốn.”
Hoàng Tôn Thiên lập tức quì một gối, ôm quyền nói: “Bái kiến chủ nhân!”
Vẻ mặt chúng rất kích động, không hề ra vẻ ta đây.
Thành tựu của hắn quả thật không tồi, nhưng so với Hàn Tuyệt, hắn thủy chung cảm thấy mình vẫn kém xa.
Nếu không phải Hàn Tuyệt dùng danh của Thần Uy Thiên Thánh hấp dẫn ánh mắt chúng sinh ở hỗn độn, sao hắn có thể có ngày hôm nay.
Chương 1332: Tương lai của Hoàng Tôn Thiên, Hắc Ám Cấm Chủ vẫn còn (2)
Với sự hiểu biết của hắn đối với Hàn Tuyệt, biết rõ Hàn Tuyệt không thích khoe mẽ, mấy trăm vạn năm phía trước phong quang như vậy, không phải để chúng sinh quên đi sự tồn tại của những Định Kiếp Mệnh Giả bọn họ à?
Từ sau khi Hàn Tuyệt lên đỉnh hỗn độn, Chí Phạt Thần Tôn cũng đi tìm hắn, nguyện ý cho hắn một cơ hội, điều này khiến hắn càng kính sợ Hàn Tuyệt hơn.
Hắn cảm thấy tất cả đều là công lao của Hàn Tuyệt.
Có điều Hàn Tuyệt không tìm hắn, cho nên hắn cũng không dám bại lộ quan hệ của hắn và Hàn Tuyệt.
Hàn Tuyệt nói: “Có phải ngươi ở sâu trong linh hồn mở một phương thiên địa không?”
Hoàng Tôn Thiên ngẩn người, đây chính là bí mật của hắn, không ngờ chủ nhân lại biết!
“Đúng vậy, chủ nhân đúng là lợi hại, thế cũng có thể phát hiện ra.”
Hoàng Tôn Thiên cung kính trả lời, vẻ mặt sùng bái.
Hàn Tuyệt nói: “Việc này không thể nhắc tới với bất kỳ ai, bao gồm cả thân tín của ngươi.
Hắn kể cho Hoàng Tôn Thiên tình báo mà Hỗn Độn Vô Thức nói với mình.
Hắn hít sâu một hơi, nói: “Đa tạ chủ nhân đã nhắc nhở, ta vốn còn muốn dịch chuyển các Định Kiếp Mệnh Giả vào, may mà… Thiếu chút nữa thì bại lộ…”
Tồn tại Phất tay có thể phục sinh chúng sinh hỗn độ, đó là đáng sợ tới mức nào.
Hàn Tuyệt nói: “Ta tin ngươi sẽ giấu kỹ, những năm nay, ta một mực chú ý ngươi, ngươi làm rất tốt, thay đổi hình tượng của Mệnh trong lòng chúng sinh, tiếp theo ngươi có muốn tham dự hỗn độn thịnh hội không?”
Hoàng Tôn Thiên trả lời: “Có, một khi ta trở thành Đại Đạo Thần Linh, thế lực Mệnh mới tính là thực sự được tẩy trắng, chủ nhân yên tâm, ta tuyệt không ngấp nghé vị trí Vạn Cổ Tuyệt Đỉnh.”
Hàn Tuyệt cảm thấy nghẹn lời, ngoài miệng lại nói: “Ngươi có năng lực thì cứ tranh, không cần nể mặt ta, Hàn Hoang là con ta, nhưng ta cũng coi trọng ngươi, thời gian chúng ta quen biết hơn xa so với con cái!”
Hoàng Tôn Thiên cảm động, lại quỳ xuống.
Hàn Tuyệt nói: “Về Lý Đạo Không, Thạch Độc Đạo, thay ta chiếu cố cho tốt, nhưng đừng nói rõ ý của ta.”
“Thuộc hạ hiểu, chủ nhân yên tâm!”
Hoàng Tôn Thiên lập tức bảo đảm.
Mộng cảnh theo đó vỡ vụn.
Hàn Tuyệt mở mắt, trong lòng cảm khái vô hạn.
Hoàng Tôn Thiên, hay cho một Hoàng Tôn Thiên!
Dựa vào chính mình không ngờ có thể đi đến một bước này!
Tương lai của Khương Tuyệt Thế là Sáng Tạo Đạo Giả, Hoàng Tôn Thiên không phải cũng thành công chứ?
Hàn Tuyệt không sử dụng công năng diễn hóa, bất kể có phải hay không, nếu Hàn Tuyệt có năng lực đều sẽ giúp Hoàng Tôn Thiên.
Sáng Tạo Đạo Giả nhiều thêm một chút cũng không sao, nói chung mục tiêu của Hàn Tuyệt là Sáng Tạo Chúa Tể.
Chỉ cần hắn trở thành đệ nhất, đệ nhị nhiều thêm chút cũng không sao.
Sau đó, Hàn Tuyệt lại dùng hình tượng của Hắc Ám Cấm Chủ phân biệt báo mộng cho Thạch Độc Đạo, Khổng Tước Thần Quân, Cảnh Thiên Công, cổ vũ một phen, để tránh bọn họ thất vọng.
Hắc Ám Cấm Chủ vẫn phải giữ lại.
Trước khi chưa vô địch tuyệt đối, Hắc Ám Cấm Chủ có thể giúp Hàn Tuyệt làm rất nhiều chuyện.
Hàn Tuyệt đột nhiên sinh ra một ý tưởng.
Có nên báo mộng cho Triệu Song Toàn, Thanh Thiên Huyền Cơ, dùng hình tượng Hắc Ám Cấm Chủ tài bồi bọn họ, cuối cùng đẻ bọn họ đến nhằm vào Thần Uy Thiên Thánh, như vậy Sáng Tạo Đạo Giả sẽ nghĩ như thế nào?
Hàn Tuyệt có thể trả giá trước, đợi hai người trở nên cường đại, lại nói ra suy nghĩ chân thật của mình, thuận tiện phân biệt bọn họ có khả năng tiềm tại trở thành địch nhân hay không.
Nói chung bọn họ có mạnh tới mấy, cũng không thể đuổi kịp Hàn Tuyệt.
“Cách này cũng được, nhưng luôn cảm thấy không cần thiết…”
“Trước tiên cứ tu luyện đã, tu vi mới là mấu chốt.”
Hàn Tuyệt lắc đầu bật cười, sau đó tiến vào trạng thái tu hành.
Mấy vạn năm sau, Hàn Tuyệt vượt qua một ngàn một trăm vạn tuổi, nhưng không kích phát lựa chọn phần thưởng của hệ thống, điều này có nghĩa là về sau đều sẽ dùng đơn vị ngàn vạn tuổi để kích phát lựa chọn phần thưởng.
Lần này Hàn Tuyệt bế quan một hơi năm mươi vạn năm!
Bế quan năm mươi vạn năm! Tu vi của hắn tăng trưởng rất nhiều, Chung nguyên chi khí trong Hồng Mông Giới khí cũng càng lúc càng nhiều.
Một số Hỗn Độn Ma Thần sinh ra từ sớm bắt đầu sáng tạo sinh linh ở trong tinh hệ của mình, nhưng đều thất bại, có điều ít nhất cũng vẫn đang thử, tạm thời không từ bỏ.
Muốn sáng tạo sinh linh, phải sử dụng Tạo Hóa Đại Đạo.
Lực lượng của Tam thiên đại đạo đã bị Hàn Tuyệt ngưng tụ, chỉ cần các Hỗn Độn Ma Thần tự mình đi phát hiện.
Về phần Tạo Hóa Ma Thần, vẫn chưa sinh ra, vẫn là một đoàn Ma Thần Khí, Ma Thần này thuộc về một đám Ma Thần Pháp Tướng mà Hàn Tuyệt lĩnh ngộ cuối cùng, tất nhiên là muộn.
Hàn Tuyệt nhìn về phía Hàn Linh ở bên cạnh.
Nha đầu này cách đại đạo đã rất gần, chờ nàng đột phá đại đạo, trăm vạn Đế binh, nghĩ thôi cũng thấy đáng sợ rồi.
Hồng Mông Đế Tinh rất giống với Hồng Mông Ma Thần, cảnh giới càng mạnh, càng lợi hại.
Trăm vạn Đại Đạo Thánh Nhân, ngàn vạn Đại Đạo Chí Thượng…
Loại vượt qua này quả thực là không hợp lẽ thường.
Hàn Tuyệt bắt đầu chờ mong Tạo Hóa Thiên Tuyển kế tiếp.
Đợi hắn gom đủ hơn trăm Tạo Hóa Thiên Tuyển, chẳng phải là rất kích thích sao?
Hàn Tuyệt dự cảm những Sáng Tạo Đạo Giả đó cũng có lực lượng mà mình bồi dưỡng, Hỗn Độn Vô Thức có Vô Thức Đại Đạo Giới, Vô Tướng Vô Hình Siêu Thoát Đại Thần Minh và hai Sáng Tạo Đạo Giả còn lại tất nhiên cũng có.
Nói không chừng một ngày nào đó sẽ xuất hiện chiến tranh Đại Đạo Giới.
Đại năng và thiên kiêu các giới hợp lại, nghĩ thôi cũng thấy rất kích thích.
Nói chung Hàn Tuyệt đã sớm chuẩn bị cho Hồng Mông Giới của mình.
Chờ Hồng Mông Giới thuế biến thành Chung Nguyên Giới, mà hắn bước vào Sáng Tạo Đạo Giả, hắn sẽ trực tiếp làm một cú rút củi dưới đáy nồi, dịch chuyển con cháu, đệ tử của mình vào trực tiếp.
Chương 1333: Chiến tranh Đại Đạo Giới, quy tắc
Chung Nguyên Giới cao cấp hơn Hồng Mông Giới, linh khí ẩn chứa tuyệt không phải là Hỗn độn chi khí có thể so sánh!
Từ hôm nay trở đi, gọi là Chung Nguyên Giới đi, đổi tên trước.
Hàn Tuyệt thầm nghĩ.
Hắn bắt đầu kiểm tra bưu kiện.
So sánh với trước kia, giới bằng hữu không có biến hóa quá lớn, cũng là số lần bốn người Đạo Chí Tôn đạt được cơ duyên hơi nhiều, đều có liên quan tới Đại Đạo Khí Vận Thần Quyền.
Tổng cộng có bảy Đại Đạo Khí Vận Thần Quyền, bốn tên gia hỏa này đã chiếm được bốn?
Không thích hợp.
Chẳng lẽ Vô Thức Đại Đạo Giới cũng có Đại Đạo Khí Vận Thần Quyền?
Rất có khả năng!
Dẫu sao bản chất của Đại Đạo Giới không khác nhau lắm, tam thiên đại đạo làm cơ sở, lại sáng lập trật tự của mình.
Có quy tắc tối cao, thì có thể có Đại Đạo Khí Vận Thần Quyền.
Hàn Tuyệt đứng dậy, ra khỏi đạo quán, đến vấn an Hình Hồng Tuyền.
Gần trăm vạn năm không gặp, Hình Hồng Tuyền tất nhiên là rất nhớ Hàn Tuyệt.
Sau khi hai người giày vò mấy năm, bắt đầu nói chuyện phiếm.
“Ngươi ở đây có chán không, nếu muốn ra khỏi ngoài đi dạo cũng được, hiện giờ thiên đạo biến hóa cực lớn, có muốn Linh nhi đi cùng ngươi không?”
Hàn Tuyệt cười hỏi.
Hình Hồng Tuyền lắc đầu nói: “Thôi, không có ý nghĩa, huống hồ nha đầu Linh nhi này cũng giống như ngươi, chỉ biết tu luyện, ta thỉnh thoảng dùng thánh niệm quan trắc vũ trụ tinh thần cũng rất không tồi, phiến vũ trụ này đã xuất hiện không ít chủng tộc phàm linh, một số tinh cầu lại sinh cơ bừng bừng, Lưu Bị nắm giữ rất khá.”
Hàn Tuyệt nói: “Còn hơn ba trăm vạn năm nữa chính là hỗn độn thịnh hội, đến lúc đó muốn đi xem không, Thác nhi, Hoang nhi, Thanh nhi đều sẽ tham gia.”
Mắt Hình Hồng Tuyền sáng lên, nói: “Đương nhiên muốn đi, con ta muốn làm Vạn Cổ Tuyệt Đỉnh, ta là mẹ ruột khẳng định phải cổ vũ.”
“Vạn Cổ Tuyệt Đỉnh? Vậy cũng chưa chắc.”
“Hỗn độn còn có lợi hại thiên kiêu hơn hắn à?”
“Trên tư chất, hắn quả thật được tính là đệ nhất, nhưng còn có có cơ duyên nữa, hơn nữa thấy hắn có nắm chắc không, nếu có thể đoạt được Vạn Cổ Tuyệt Đỉnh, ta cũng rất vui mừng.”
Hàn Tuyệt cười nói, cũng không nói tỉ mỉ.
Gần đây hỗn độn quả thật xuất hiện không ít người có đại bối cảnh, đại cơ duyên, là Hồng Mông Ma Thần, nếu Hàn Hoang không thể trấn áp những yêu nghiệt này, hắn sẽ thất vọng, nhưng Hàn Hoang muốn thủ thắng một cách thoải mái, hắn cũng cảm thấy là không thể, tất nhiên sẽ có một phen khổ đấu.
Hình Hồng Tuyền như hiểu ra gì đó, nàng đột nhiên hỏi: “Tư chất của Linh nhi so với Hoang nhi thì thế nào?”
Hàn Tuyệt nói: “Trên tư chất, tất nhiên Hoang nhi mạnh hơn.”
“Vậy thực lực thì sao? So sánh trong cùng cảnh giới thôi.”
“Khó nói.”
Hình Hồng Tuyền trợn mắt lên, Linh nhi ôn nhu đó lợi hại như vậy à?
Nàng bỗng nhiên nghĩ đến gì đó hỏi: “Phu quân, có phải ngươi ra tay không, ngươi còn bắt Hàn Ngọc, Hoang nhi thành thân, chứng tỏ ngươi có thể điều khiển huyết mạch của hậu đại.”
Hàn Tuyệt cười tủm tỉm nói: “Ngươi rất thông minh, có điều tốt nhất đừng thông minh quá.”
Hình Hồng Tuyền tự biết lỡ lời, che miệng nói: “Cũng đúng, họa từ miệng mà ra, ta biết càng ít càng an toàn, có quỷ mới biết những tồn tại siêu nhiên các ngươi có thể đọc được suy nghĩ trong lòng ta hay không?”
Nàng cũng không sợ Hàn Tuyệt, mà là sợ kẻ địch của Hàn Tuyệt lợi dụng nàng để có được tình báo.
“Ta phải đốc thúc Hoang nhi, qua trăm vạn năm nữa, ngươi dẫn ta đi gặp Hoang nhi.”
“Được.”
Hàn Tuyệt đáp ứng, tuy hỗn độn lớn, nhưng với tu vi của hắn, muốn đi đâu cũng không mất quá lâu.
Hàn huyên rất lâu, Hàn Tuyệt rời khỏi đạo quán của Hình Hồng Tuyền, lại đi tìm Thanh Loan Nhi, Tuyên Tình Quân, phân biệt lại ở chung mấy năm, mới trở lại trong đạo quán, tiếp tục tu luyện.
Mười vạn năm sau, Hàn Tuyệt mở mắt, báo mộng cho Chí Phạt Thần Tôn.
Mấy vạn năm trước, Chí Phạt Thần Tôn báo mộng cho hắn, nhưng hắn bận tu luyện, không tra lời.
Đây là quy củ của hắn, không thể tùy tiện báo mộng cho hắn, phải tuân theo bế quan bế quan của hắn.
Trong mộng cảnh.
Chí Phạt Thần Tôn hành lễ với Hàn Tuyệt, nói: “Chủ nhân, hỗn độn thịnh hội càng lúc càng gần, về địa điểm khai triển, vẫn chưa định ra.”
Hàn Tuyệt nói: “Trước mắt ngươi chọn được những nơi nào rồi?”
“Một, lĩnh vực hư không gần thiên đạo và Tam Thanh Thánh Giới.”
“Không được, quá gần.”
“Hai, tầng dưới cùng hỗn độn, thuận tiện lấy những oán ma viễn cổ làm đá mài đao cho các thiên kiêu.”
“Cũng có thể.”
“Ba, một khe lớn trong hỗn độn, ở lĩnh vực phía bắc hỗn độn có một khe không gian, chiều dài của nó tương đương với một vạn Hỗn Độn Thiên Lộ của thiên đạo cộng lại, bên trong không có quy tắc trật tự, cũng ẩn hàm không ít cơ duyên lưu lại từ xưa đến nay.”
“Đáng cân nhắc.”
Chí Phạt Thần Tôn nhất nhất liệt kê, Hàn Tuyệt cũng bắt đầu suy tính.
Nếu là lúc trước, hắn sẽ để Chí Phạt Thần Tôn tùy tiện lựa chọn, nhưng hiện tại lại xuất hiện Hỗn Độn Vô Thức, hắn cảm thấy nên tính kế một chút.
Cuối cùng Chí Phạt Thần Tôn nói: “Nếu ở tầng dưới cùng hỗn độn, vừa hay có thể xây dựng một tòa thành trì, ngày sau các lĩnh vực đều thành lập pháp trận truyền tống trong thành này, để tiện tiện tầng dưới cùng hỗn độn, ta thủy chung có lo lắng đối với nơi đó.”
Hàn Tuyệt nói: “Cũng được, nhưng đối ngoại, ngươi phải nói nơi này là ngươi lựa chọn, hiểu chưa?”
Chí Phạt Thần Tôn đáp ứng, trong lòng thầm cân nhắc, chẳng lẽ tầng dưới cùng hỗn độn có tồn tại khủng bố khiến Thần Uy Thiên Thánh kiêng kị?
Hắn tiếp tục nói: “Về quy tắc của hỗn độn thịnh hội, cũng phải xác định một chút, lần thịnh hội số lượng thiên kiêu tham dự là khó có thể dự tính, cửa thứ nhất cần phải tiến hành đào thải, nhưng tốt nhất là không có thương vong to lớn.”
Hàn Tuyệt hỏi: “Nói thẳng đi, ngươi đã có ý tưởng rồi đúng không?”
Chí Phạt Thần Tôn mỉm cười, bắt đầu nói ra quy tắc mình nghĩ.
Chương 1334: Hỗn Độn Thập Tuyệt không đủ chỗ
Một lúc sau.
Đợi hắn nói xong, Hàn Tuyệt nghĩ nghĩ một chút, nói: “Những cái trước thì được, chỉ là cửa thứ hai từ dưới lên không khỏi có chút không hợp lẽ thường.”
Chí Phạt Thần Tôn cười nói: “Dù sao cũng phải để bọn họ biết nhân ngoại hữu nhân thiên ngoại hữu thiên chứ.”
“Được rồi, quyết định vậy đi, chuyện cụ thể vẫn giao cho ngươi an bài.”
Hàn Tuyệt xua tay nói, Chí Phạt Thần Tôn vội vàng đáp ứng.
Mộng cảnh kết thúc.
Hàn Tuyệt cũng tràn ngập chờ mong đối với hỗn độn thịnh hội.
Hỗn độn thịnh hội đối với hắn mà nói thì không có ý nghĩa gì, chỉ là náo nhiệt một chút.
Tu hành ngàn vạn năm, cũng nên náo nhiệt một chút, lần hỗn độn thịnh hội này tuyệt đối là một hồi thịnh hội náo nhiệt nhất từ trước tới nay, còn là do hắn dẫn đầu.
Nghĩ xong, Hàn Tuyệt bắt đầu tu luyện.
Trong vạn năm tiếp theo, các loại lời đồn về hỗn độn thịnh hội bắt đầu tản ra, khiến cho hỗn độn lại trở nên náo nhiệt.
Thiên đình.
Trong Hoang Thần Cung, Hàn Hoang nhíu mày.
Ở trước mặt hắn là Tô Kỳ, Hàn Ngọc, Tô Kỳ là tới vì chuyện Triệu Song Toàn, Hàn Ngọc thì là vì chuyện của Thanh Thiên Huyền Cơ.
Thanh Thiên Huyền Cơ đại biểu cho thiên đạo, Kỷ Tiên Thần tránh hiềm nghi, Thánh Nhân khác cảm thấy mình tới không có phân lượng, liền bảo Hàn Ngọc tới, tuy Hàn Ngọc là hậu đại của Thần Uy Thiên Thánh, nhưng sư phụ Lý Đạo Không của chúng đã bội phản Ẩn Môn, cho nên hắn cũng không được tính là đệ tử Ẩn Môn.
Tô Kỳ cười nói: “Hoang sư đệ, nếu không được, cũng có thể cự tuyệt, không sao.”
Hàn Ngọc gật đầu.
Hàn Hoang là muốn cự tuyệt, nhưng đệ tử đồng môn lần đầu tiên đến cầu hắn, Tô Kỳ là hắn sư huynh của hắn, Hàn Ngọc lại là hậu bối của hắn, làm tổ tông có thể cự tuyệt thỉnh cầu của hậu bối sao?
Hàn Hoang lại nhìn Hàn Ngọc một cái, giống như nhìn thấy phụ thân của mình.
Thôi.
“Được rồi, bảo hai người bọn họ đến đi, có ta ở đây, nhất định sẽ che chở cho bọn họ.” Hàn Hoang mở miệng nói.
Tô Kỳ vội vàng nói: “Không cần, chỉ cần ngươi mang theo bọn họ chinh chiến là được, nếu bọn họ không thể sống sót, vậy cũng là gieo gió gặt bảo.”
Hàn Ngọc cũng gật đầu.
Hàn Hoang đã không phải là tiểu tử lúc trước, đạo lí đối nhân xử thế cơ bản thì vẫn biết, hắn tất nhiên biết Triệu Song Toàn và Thanh Thiên Huyền Cơ tới, hắn phải chiếu cố tốt, có thể bị thương, nhưng không thể chết được.
Sau khi chuyện được làm thỏa đáng, Tô Kỳ và Hàn Ngọc liền nhanh chóng rời đi.
Hàn Hoang tìm tới Thiên Đế, báo cáo việc này.
Hắn cũng không rảnh dẫn dắt hai thiên kiêu, đại bộ phận thời gian của hắn đều là bế quan tu luyện, tất nhiên giao cho Tà Thiên Đế.
Tà Thiên Đế vừa nghe vậy, lập tức mặt mày hớn hở.
Triệu Song Toàn, Thanh Thiên Huyền Cơ, trẫm đã nghe nói rồi, chuyện tốt!”
Thấy Tà Thiên Đế cười sáng lạn như vậy, Hàn Hoang trợn mắt.
Hàn Hoang nhắc nhở: “Hai người này chính là bảo bối của thiên đạo, chỉ có thể tạm thời đi theo thiên đình, không thể xuất hiện sơ xuất, hiểu chưa?”
Tà Thiên Đế cười nói: “Trẫm tất nhiên hiểu, có điều trẫm chính là thích thiên kiêu, ngươi cũng không phải không biết, cho dù không thể ra sức cho trẫm, kết giao cũng là chuyện tốt, nhiều bằng hữu, ít đi một kẻ địch tiềm tại.”
Hàn Hoang hờ hững ừ một tiếng.
Vô Thức Đại Đạo Giới.
Trên sa mạc vô biên, một dòng suối nhỏ giống như những giọt nước lớn nhỏ không đồng nhất chảy trên mặt đất, bốn người Đạo Chí Tôn đả tọa ở mép suối, cách nhau khá xa.
Triệu Hiên Viên ngẩng đầu hô: “Các huynh đệ, ta sắp đột phá cảnh giới nhỏ rồi.”
Khương Dịch nói: “Sớm đã đột phá rồi.”
Đạo Chí Tôn nói: “Tu vi làm cái gì, ta đã sắp nắm giữ Đại Đạo Khí Vận Thần Quyền, lần này Vạn Cổ Tuyệt Đỉnh trừ ta ra không còn có thể là ai khác.”
Triệu Hiên Viên cười nói: “Ngươi đánh thắng được Hoang sư đệ sao? Còn có Thác sư đệ cũng rất mạnh, người ta chính là Thần Phạt, hiện giờ Ngũ Đại Thần Phạt chính là cường giả thần linh hàng thật giá thật.”
Đạo Chí Tôn nhướn mày nói: “Tuy là nói như vậy, chẳng lẽ các ngươi muốn nhường à? Đừng nói là Vạn Cổ Tuyệt Đỉnh, nếu thực sự nhường, sợ rằng Hỗn Độn Thập Tuyệt cũng không đủ để nhường, thiên kiêu của Ẩn Môn chúng ta quá nhiều.”
Lão Đam nghe thấy vậy, không khỏi trợn mắt.
Rất biết ra vẻ khệnh khạng.
Hắn không khỏi nghĩ đến Tam Thanh Thánh Giới.
Tam Thanh Thánh Giới có thể có thiên kiêu nổi bật sao?
Khương Dịch cảm khái nói: “Hàn Thác, Hàn Hoang, Khương Tuyệt Thế, đệ tử thân truyền của Ẩn Môn vân vân, nói thật, đúng là không đủ xếp.”
Triệu Hiên Viên tò mò hỏi: “Bọn Hắc Ngục Kê cũng tham gia à?”
Khương Dịch nói: “Không rõ, đúng rồi, Môn chủ lại sinh một nữ nhi, cũng là đại tạo hóa, cụ thể là tạo hóa gì thì không rõ, nếu nàng ta cũng muốn tham gia…”
Triệu Hiên Viên kinh ngạc nói: “Chỉ còn lại hơn ba trăm vạn năm, nàng muốn tham gia cũng không kịp?”
Khương Dịch nói: “Nàng đi theo bên cạnh Môn chủ, loại chuyện này không thể đoán trước được, các ngươi đã quên kinh lịch của Môn chủ rồi à? Lúc mấy trăm vạn tuổi hắn mạnh thế nào?”
Triệu Hiên Viên trầm mặc.
Đạo Chí Tôn cũng vậy.
Lão Đam không chịu nổi, xoay người đi chỗ khác, không muốn nghe nữa.
Đúng lúc này, một đạo thân ảnh hàng lâm, chính là thân ảnh lông trắng Đệ Nhất Thần.
Đệ Nhất Thần nhìn xuống bốn người, nói: “Trong Vô Thức Đại Đạo Giới xuất hiện bốn thanh đạo binh, có thể kiêm dung lực lượng của Đại Đạo Khí Vận Thần Quyền một cách hoàn mỹ, chư vị có muốn không?”
Lời này vừa được nói ra, bốn người Đạo Chí Tôn đồng loạt ngẩng đầu.
Năm mươi vạn năm sau.
Hàn Tuyệt mở mắt, mặt mày tươi cười, tu vi lại tiến bộ không ít.
Hắn trực tiếp bắt đầu thí luyện mô phỏng, khiêu chiến Cửu Duệ Thần Linh.
Lúc trước khi Cửu Duệ Thần Linh tập kích đàn tràng thứ ba, hắn đã lặng lẽ in lại tu vi của hắn.
Sau nửa canh giờ.
Trên mặt Hàn Tuyệt lộ ra vẻ tiếc nuối.
Chương 1335: Sông dài kiếm đạo khác nhau (1)
Hay cho một Cửu Duệ Thần Linh, quả thật cường đại!
Có điều Hàn Tuyệt cuối cùng có thể tru sát hắn, cường giả cỡ này không ngờ bị Đệ Cửu Hỗn Độn trực tiếp biếm thành phàm linh, khiến hắn thổn thức.
Hàn Tuyệt tiếp tục thí luyện mô phỏng, khiêu chiến Cửu Duệ Thần Linh.
Mấy chục lần sau, hắn có thể trong thời gian một nén hương tru sát Cửu Duệ Thần Linh.
Sau này mượn Cửu Duệ Thần Linh làm đơn vị chiến đấu.
Hàn Tuyệt nhìn về phía Hàn Linh.
Hàn Linh đã chứng đại đạo, khí chất nhìn đã hoàn toàn khác.
Cảm nhận được ánh mắt của hắn, Hàn Linh mở mắt, cười nói: “Phụ thân, ta đột phá rồi, ta ở Đại Đạo Chi Môn nhìn thấy nhị ca, là hắn hộ giá hộ tống cho ta, lúc ấy rất nhiều có Đại Đạo Thánh Nhân, có điều nhị ca, đều mang đuôi mà chạy, nhị ca thật lợi hại!”
Nhắc tới Hàn Hoang, trong lòng Hàn Linh đầy vui mừng.
“Dẫu sao nhị ca ngươi cũng đã là Đại Đạo Chí Thượng, ở hỗn độn này cũng coi như trình độ đứng đầu.”
Hàn Tuyệt cười nói.
Hàn Linh gật đầu, nói: “Phụ thân, lại luận bàn chút nhé? Ta đã có trăm vạn Đế binh!”
Hàn Tuyệt nhìn ra nàng có chút đắc ý, lập tức đồng ý.
Ba hơi thở sau, chiến đấu kết thúc.
Hàn Linh đờ đẫn.
Hàn Tuyệt nói: “Trăm vạn Đế binh nghe thì rất dọa người, nhưng chung quy vẫn không biết thần thông, nếu ngươi có thể khiến trăm vạn Đế binh kết trận, có lẽ có thể phát huy ra thực lực mạnh hơn.
Hàn Linh bừng tỉnh, hỏi: “Phụ thân, ba ngàn pháp tướng ngài kêu gọi là gì? Không phải là ba ngàn Hỗn Độn Ma Thần chứ?”
Nàng cũng đã cũng nghe nói mà Hỗn Độn Ma Thần có ba ngàn.
Hàn Tuyệt cười nói: “Việc này không thể truyền ra ngoài.”
Hàn Linh gật đầu, bắt đầu cân nhắc lời nói vừa rồi của Hàn Tuyệt.
Hàn Tuyệt cũng bắt đầu suy nghĩ.
Tốc độ tu hành của nha đầu này không kém gì Hàn Hoang.
Có nên đẻ nàng tham gia hỗn độn thịnh hội không?
Cách hỗn độn thịnh hội còn ba trăm vạn năm, cho dù nàng không đuổi kịp Hàn Hoang, giành lại Hỗn Độn Thập Tuyệt cũng không phải không có hy vọng.
Hàn Tuyệt hỏi: “Linh nhi, ngươi có muốn tham gia hỗn độn thịnh hội không?”
Hàn Linh vừa nghe vậy, vội vàng lắc đầu nói: “Không muốn!”
Hàn Tuyệt kinh ngạc: “Vì sao?”
“Nếu tham gia thì không phải sẽ bại lộ thực lực à, ta không muốn, ta muốn giống như ngài, lặng lẽ tu luyện, khiến tất cả mọi người không đoán được ta mạnh thế nào!” Hàn Linh đắc ý nói.
Hàn Tuyệt lại quan sát vị tiểu nữ nhi này của mình.
Thực sự rất giống mình.
Bất kể là bề ngoài hay là tính cách.
Hàn Tuyệt đột nhiên có một loại cảm giác có người kế tục, lúc trước Hàn Hoang cũng không mang tới cho hắn loại cảm giác này.
“Ta phải bồi dưỡng nàng ta thật tốt, đến lúc đó nếu các tiểu gia hỏa ở bên ngoài dám mưu nghịch, để Linh nhi tới thu thập.”
Hàn Tuyệt vừa nghĩ như vậy, trên mặt nở nụ cười.
Hàn Linh hỏi: “Phụ thân, lúc hỗn độn thịnh hội diễn ra, có thể dẫn ta đi cùng không? Tuy không tham gia, nhưng ta cũng muốn xem thử thực lực của các thiên kiêu hỗn độn.”
Hàn Tuyệt gật đầu, đến lúc đó cũng mang vợ con khác đến quan chiến.
Hai cha con hàn huyên một lúc, Hàn Tuyệt bắt đầu kiểm tra bưu kiện.
Theo hỗn độn thịnh hội tới gần, tranh đấu của giới bằng hữu cũng bắt đầu nhiều lên, phần lớn là gặp phải tập kích, rất ít trọng thương, chắc đều đang luận bàn.
Sau khi xem xong bưu kiện, ánh mắt Hàn Tuyệt dừng ở trong Chung Nguyên Giới sâu trong linh hồn.
Vị Hỗn Độn Ma Thần Sinh Chi Ma Thần đầu tiên đã chứng đạo, Chung Nguyên Giới cao hơn hồng mông, hỗn độn lúc trước, cho dù Sinh Chi Ma Thần chứng đạo, cũng tạm thời không có biện pháp sáng tạo ra sinh linh.
Hắn không nghĩ ra, rốt cuộc nên sáng tạo nên như thế nào.
Chủ yếu là thiếu kiến thức.
Sở dĩ hắn muốn sáng tạo sinh linh, chỉ vì cảm thấy tịch mịch mà thôi.
Hàn Tuyệt nghĩ nghĩ một chút, một dòng ý chí lẻn vào trong Chung Nguyên Giới.
Lúc này, Sinh Chi Ma Thần đang tu luyện trong một tinh cầu có hải dương, lục địa, núi cao, cây cối.
Thân thể Sinh Chi Ma Thần còn khổng lồ hơn cả núi cao, ngồi giữa dãy núi, mỗi lần hô hấp đều sẽ làm dâng lên cự phong khủng bố, khiến rừng cây trên dãy núi lay động kịch liệt, thân hắn giống như rắn, có ba cái đầu, đầu ở giữa giống như nam nhi, mắt gấu mày rậm, hai đầu ở hai bên giống như nữ tử, ngũ quan tinh xảo, tóc dài tung bay.
Một đạo thân ảnh tỏa ra thần quang chói mắt xuất hiện trước cái đầu giữa của Sinh Chi Ma Thần, chính là Hàn Tuyệt.
Sinh Chi Ma Thần mở mắt, nhìn chằm chằm Hàn Tuyệt.
Trong Chung Nguyên Giới tạm thời không có chém giết, cho nên Sinh Chi Ma Thần không sợ, chỉ cảm thấy nghi hoặc.
Hắn không cảm nhận được khí tức của Hàn Tuyệt.
Hàn Tuyệt cười nói: “Ngươi đang hoang mang cái gì?”
Sinh Chi Ma Thần nói: “Ta muốn sáng tạo ra tồn tại giống như ta… Càng nhiều càng tốt, nhưng thủy chung không thể thành công…”
Không thể không nói, Hỗn Độn Ma Thần cực kỳ đơn thuần, đối mặt với Hàn Tuyệt thần bí, hắn cũng nói ra suy nghĩ trong lòng.
Không nghi kỵ, không chém giết, không ghen tị, bất kỳ quan niệm nhận thức nào của sinh linh đều chưa hình thành.
Hàn Tuyệt cười nói: “Ta có biện pháp, ngươi cần dẫn động Tạo hóa chi lực…”
Hắn bắt đầu dẫn dắt Sinh Chi Ma Thần cảm ngộ Tạo hóa chi lực.
Tam thiên đại đạo đã hình thành, ở phía trên Chung Nguyên Giới, không đạt tới đại đạo, không thể nhìn thấy.
Đối với Hỗn Độn Ma Thần mà nói, Chung Nguyên Giới vô biên vô hạn, thế giới lớn như vậy lại tràn ngập tịch mịch, khiến sự tu hành biến thành không có ý nghĩa, đại đa số Hỗn Độn Ma Thần trừ tu luyện ra thì chính là ngẩn ngơ, ở lĩnh vực của mình, nhìn lên Chung Nguyên Vũ Trụ hiu quạnh.
Một lúc sau.
Hàn Tuyệt lặng lẽ biến mất, Sinh Chi Ma Thần thì lâm vào trong ngộ đạo.
Hàn Tuyệt ở trong đạo quán mở mắt.
Chương 1336: Sông dài kiếm đạo khác nhau (2)
Hắn không khỏi cảm khái, không ngờ tiến trình diễn hóa vẫn phải cần hắn tự mình thôi động.
Trước mắt, Chung nguyên chi khí trong Chung Nguyên Giới mặc dù đang tăng lên, nhưng còn xa mới nhiều bằng một phần trăm Hồng mông chi khí.
Muốn triệt để từ Hồng Mông Giới chuyển biến thành Chung Nguyên Giới, vẫn cần tích lũy năm tháng dài đằng đẵng.
Hiện tại Hàn Tuyệt không thiếu nhất chính là thời gian, hắn vô cùng chờ mong ngày Chung Nguyên Giới triệt để hình thành, cũng không biết trước lúc đó, mình đã chứng Sáng Tạo Đạo Giả chưa.
Hỗn độn, Kiếm Đạo Trường Hà.
Trong thời không trắng xám, một con sông từ kiếm khí ngưng tụ thành chạy xiết, một đi không trở lại.
Lý Đạo Không Một thân đồ trắng đứng trên Kiếm Đạo Trường Hà, mấy trăm vạn năm trôi qua, Lý Đạo Không đã biến thành tang thương, tóc đã có không ít biến thành hoa râm, nhưng ánh mắt hắn cũng trở nên sắc bén hơn.
Hai tay chúng chắp sau lưng, y bào theo kiếm khí lưu động mà bay phần phật.
Một đạo thân ảnh xuất hiện ở xa xa, cũng đứng trên Kiếm Đạo Trường Hà, chính là Lão Tử.
Lão Tử nhìn chằm chằm Lý Đạo Không, nói: “Ý chí kiếm đạo cường đại quá, ngươi vừa bước vào đại đạo, không ngờ đã có thực lực này.
Lý Đạo Không nhìn về phía hắn, nói: “Sư tổ, đã lâu không gặp.”
Lão Tử bình tĩnh nói: “Ta không tính là sư tổ của ngươi, ngươi sớm đã là truyền nhân cách đời của lão sư, thực sự luận bối phận, ngươi là cùng thế hệ với ta.”
Lý Đạo Không mỉm cười, ánh mắt nhìn Kiếm Đạo Trường Hà phía dưới, nói: “Sư tổ, Kiếm Đạo Trường Hà này và Kiếm Đạo Trường Hà của thiên đạo là hoàn toàn khác nhau, trong kiếm khí không ngừng sinh sôi dường như ẩn tàng sinh cơ, chẳng lẽ bên trong có động thiên khác?”
Ánh mắt Lão Tử khẽ biến, nói: “Ngươi có thể cảm nhận được à?”
Lý Đạo Không nâng tay phải, trong lòng bàn tay xuất hiện ảo tượng của một con sông nhỏ màu vàng, nói: “Đây là Kiếm Đạo Trường Hà ta sáng tạo, ta cảm thấy Kiếm Đạo Trường Hà trừ khiến sinh linh vạn giới có cảm ngộ ra, cũng có thể sáng tạo ra sinh linh thuộc về kiếm đạo, ta đã thử, thành công rồi.”
Lão Tử trầm mặc.
Tay phải Lý Đạo Không nắm chặt lại, sông nhỏ màu vàng tiêu tán, hắn xoay người, nói: “Sư tổ, xem ra ngươi không phải vô dục vô cầu, trong Kiếm Đạo Trường Hà ngờ ẩn chứa một thiên đạo khác, còn là thiên đạo cường đại, chẳng trách tu vi của ngươi lại cường đại như vậy, chúng sinh đều tín ngưỡng, không tồi.”
Không đợi Lão Tử trả lời, thân hình của Lý Đạo Không hóa thành ánh sao phiêu tán.
Trên Kiếm Đạo Trường Hà vang vọng câu nói cuối cùng của hắn.
“Sư tổ, mặc dù kiếm đạo do ngươi sáng tạo, nhưng ta sẽ vượt qua ngươi, đợi ta chứng chí thượng, sẽ đến khiêu chiến ngươi, đến lúc đó không chỉ là quyết đấu của chúng ta, cũng là quyết đấu của hai loại Kiếm Đạo Trường Hà.”
Lão Tử từ đầu đến cuối đều không xuất thủ, cũng không ngăn cản Lý Đạo Không rời đi.
Ánh mắt hắn dừng ở trên Kiếm Đạo Trường Hà cuồn cuộn phía dưới, lẩm bẩm nói: “Kiếm đạo? Đó chỉ là định nghĩa hẹp của các ngươi.”
Trong một tòa cung điện to lớn, hai hàng cột đá hỏa long bập bùng chiếu sáng đại điện.
Hoàng Tôn Thiên ngồi ở thủ tọa, dưới mấy chục bậc là từng tồn tại tỏa ra khí tức cường đại, trong đó bao gồm cả Tỳ Thiên Lão Tổ, Lý Đạo Không, Thạch Độc Đạo, Cảnh Thiên Công.
Yếu nhất cũng có tu vi Tự Tại cảnh!
Hoàng Tôn Thiên mặt không biểu tình hỏi: “Tình huống thế nào?”
Một lão đạo nhân tóc trắng xoá dẫn đầu nói: “Mệnh Chủ, tu sĩ Tự tại của Tam Thanh Thánh Giới đã có hơn trăm, Đại Đạo Thánh Nhân có bảy, khó đối phó đấy.”
Người khác nhao nhao tiếp lời.
“Đúng vậy, Lão Tử của Tam Thanh Thánh Giới chính là một trong những tồn tại đỉnh phong của hỗn độn.”
“Không chỉ là Lão Tử, Thông Thiên Giáo Chủ đó cũng không phải bình thường.”
“Ta điều tra rồi, Tam Thanh Thánh Giới đưa thiên kiêu ra kế thừa đạo thống của tam giáo Nhân, Tiệt, Xiển, Lão Tử còn ban thưởng công pháp thân truyền của Đạo Tổ.”
“Vị thiên kiêu đó quả thật không tồi, nếu trở thành Hỗn Độn Thập Tuyệt, tấn thăng thành Đại Đạo Thần Linh, vậy chính là khó đối phó.”
“Ta đề nghị xuất thủ trước hỗn độn thịnh hội.”
Nghe các thuộc hạ thảo luận, Hoàng Tôn Thiên như hiểu ra gì đó, ngón trỏ tay phải gõ tay vịn đầu hổ.
Tỳ Thiên Lão Tổ đi lên một bước, nói: “Muốn đối phó Tam Thanh Thánh Giới, phải đối phó Lão Tử trước, Mệnh Chủ, cân nhắc đi.”
Thân thể Hoàng Tôn Thiên nghiêng về phía trước cười nói: “Tam Thanh Thánh Giới phải bắt bí, về phần đối phó Lão Tử thế nào, ta đã có biện pháp, nếu Lão Tử không ở Tam Thanh Thánh Giới, có thể nắm chắc san bằng Tam Thanh Thánh Giới, đoạt đạo thống của hắn không?”
“Nếu không có Lão Tử, Tam Thanh Thánh Giới không đáng là gì!”
Một Định Kiếp Mệnh Giả lớn tiếng nói, hoàn toàn không để Tam Thanh Thánh Giới vào mắt.
Lý Đạo Không lại nói: “Ta có thể đối phó Thông Thiên Giáo Chủ!”
Đại năng khác của Thế lực Mệnh năng nhao nhao lên tiếng, đều tự nhận đối thủ, vừa so sánh như vậy, trên chiến lực cao cấp, Tam Thanh Thánh Giới vẫn không bằng thế lực Mệnh.
Tỳ Thiên Lão Tổ vuốt râu nhìn Hoàng Tôn Thiên, không mở miệng, đối với Hoàng Tôn Thiên, hắn vẫn rất tín nhiệm, từ khi thế lực Mệnh được Hoàng Tôn Thiên thống nhất, phát triển càng lúc càng tốt, không còn là lưu phái âm u mỗi người đều hò đánh hò giết, chỉ có thể trốn tránh, mà biến thành thế lực lớn uy danh hiển hách, thủ đoạn như vậy khiến Tỳ Thiên Lão Tổ cũng phải mặc cảm.
Tỳ Thiên Lão Tổ đối với phát triển, không có quá nhiều kinh nghiệm và năng lực, trước kia hắn cũng chỉ là trấn thủ thiên đạo, không nhúng tay vào chuyện quản lý thiên đạo.
Hoàng Tôn Thiên đứng dậy, cười nói: “Mệnh ngủ đông đã lâu, cũng nên thể hiện ra phong mang của chúng ta, diệt Tam Thanh Thánh Giới, thiên đạo tất nhiên không có ý kiến, chúng ta diệt Tam Thanh Thánh Giới, đoạt đạo thống rồi rời đi, không thể ở lâu lại Tam Thanh Thánh Giới.”
Chương 1337: Thánh giới tiêu diệt, Đạo Tổ chuyển thế
“Chúng ta kính tuân phân phó của Mệnh Chủ!”
Tất cả thành viên của Thế lực Mệnh lập tức lĩnh mệnh, khí thế như cầu vồng.
Năm tháng như thoi đưa, thời gian như nước chảy, người đứng quan vọng ở bờ sông sẽ cảm thấy chảy rất chậm, nhưng cá ở trong nước lại sẽ cảm thấy rất nhanh.
Hàn Tuyệt mở mắt, năm mươi vạn năm lại quá trôi qua.
Hắn trước tiên tiến vào thí luyện mô phỏng, khiêu chiến Cửu Duệ Thần Linh.
Không đến thời gian nửa nén hương, hắn liền thoải mái tru sát Cửu Duệ Thần Linh.
Hắn tiếp tục khiêu chiến.
Mấy chục lần sau, hắn rút ngắn thời gian tru sát Cửu Duệ Thần Linh đến hai mươi hơi thở.
Vẫn chưa đủ.
Cách miểu sát Cửu Duệ Thần Linh vẫn còn rất xa.
Về phần Sáng Tạo Đạo Giả, Hàn Tuyệt tạm thời không nghĩ đến, chờ Chung Nguyên Giới triệt để hình thành.
Hàn Tuyệt nhìn về phía Hàn Linh, cô nàng này vẫn đang chuyên tâm tu luyện, tu vi một mực tăng trưởng, khiến Hàn Tuyệt cảm thấy tốc độ tu hành còn hơn Hàn Hoang.
Chẳng lẽ là ảnh hưởng của mình?
Dẫu sao Hàn Hoang cũng không phải ngày ngày đi theo hắn, sau khi rời khỏi đàn tràng thứ ba, Hàn Hoang còn phải chinh chiến cùng Tà Thiên Đế, trong đây cũng sẽ làm chậm trễ thời gian tu hành.
Bất kể là như thế nào, tốc độ tu hành của Hàn Linh cũng rất nhanh, đó là chuyện tốt.
Hàn Tuyệt bắt đầu kiểm tra bưu kiện.
Không xem không sao, vừa nhìn một cái liền sợ tới nhảy dựng.
Đánh nhau!
“Bạn tốt Nguyên Thủy Thiên Tôn của ngươi bị bạn tốt Thạch Độc Đạo của ngươi tập kích.”
“Bạn tốt Nguyên Thủy Thiên Tôn của ngươi bị Mệnh tập kích.”
“Bạn tốt Lý Đạo Không của ngươi bị đại năng thần bí tập kích.”
“Bạn tốt Tỳ Thiên Lão Tổ của ngươi bị đại năng thần bí tập kích.”
“Bạn tốt Lão Tử của ngươi bị bạn tốt Hoàng Tôn Thiên của ngươi tập kích.”
“Bạn tốt Hoàng Tôn Thiên của ngươi bị bạn tốt Lão Tử của ngươi tập kích, thân chịu trọng thương.”
“Bạn tốt Lão Tử của ngươi gặp phải nguyền rủa thần bí, pháp lực bạo loạn.”
“Bạn tốt Cảnh Thiên Công của ngươi vì nhân quả nguyền rủa quá nhiều, thần hồn bị hao tổn.”
Thế lực Mệnh và Tam Thanh Thánh Giới đánh nhau rồi.
Phía dưới còn có rất nhiều bưu kiện, hiển nhiên, trận chiến này đã qua rất nhiều năm.
Hàn Tuyệt truyền tống đến đàn tràng chủ, sau đó nhìn Tam Thanh Thánh Giới ở xa xa.
Thiên đạo cách Tam Thanh Thánh Giới đã rất gần, Hàn Tuyệt nhìn một cái là có thể thấy được.
Tam Thanh Thánh Giới hào hùng ngày xưa đã không còn tồn tại, phiến hư không đó tràn ngập đổ nát thê lương, thi hài, hòn đảo vỡ vụn vân vân, không còn sinh khí.
Có một khe nứt thời không cực kỳ khoa trương dựng đứng ở phía trên Tam Thanh Thánh Giới, giống như bị một thanh kiếm chém ra.
Hàn Tuyệt thầm suy tính, tính lại trận đại chiến đó, khe nứt thời không kia chính là Lý Đạo Không chém ra.
Hiện giờ Lý Đạo Không đã là Đại Đạo Thánh Nhân, thực lực rất mạnh.
Về phần đại chiến của Hoàng Tôn Thiên và Lão Tử, hắn không tính được, chắc hai người này là giao chiến trong lĩnh vực đặc thù.
Hàn Tuyệt thu hồi ánh mắt, cảm khái vạn phần.
Không ngờ Hoàng Tôn Thiên đã trưởng thành đến mức này.
Hàn Tuyệt nghĩ nghĩ một chút, đi tới Tam Thập Tam Tầng Thiên Ngoại, tiến vào trong Càn Khôn Điện.
Huyền Đô Thánh Tôn đang nghiên cứu một khối bát quái đồ, nhìn thấy Hàn Tuyệt xuất hiện, lập tức đứng dậy hành lễ.
Hàn Tuyệt không có hứng thú với bát quái đồ trong tay hắn, sau khi ngồi xuống, hỏi: “Tình huống Tam Thanh Thánh Giới thế nào rồi?”
Huyền Đô Thánh Tôn trả lời: “Không còn sót lại chút gì, Tam Thanh Giáo Thống đã rút khỏi phiến lĩnh vực này, sau khi thế lực Mệnh đoạt được tài nguyên và đạo thống của bọn họ cũng lần lượt rời đi, nói tóm lại, thiên đạo cũng có lời, ít nhất đã không còn bị Tam Thanh Thánh Giới gây trở ngại và nguy hiểm, nghĩ chắc Mệnh Chủ đó cũng đoán được điểm này, cho nên mới dám ra tay với Tam Thanh Thánh Giới.”
Đương kim hỗn độn, không thế lực nào dám tập kích thiên đạo!
Thế lực Mệnh cũng không được!
Cho nên Huyền Đô Thánh Tôn không liên tưởng Hoàng Tôn Thiên và Hàn Tuyệt lại với nhau.
Hàn Tuyệt hỏi: “Lão Tử có tìm ngươi không?”
Huyền Đô Thánh Tôn lắc đầu, nói: “Ta và lão sư đã rất lâu rồi không liên hệ.”
Hàn Tuyệt hỏi thầm trong lòng: “Huyền Đô Thánh Tôn có nói thật không?”
“Cần khấu trừ chín trăm ngàn năm thọ mệnh, có tiếp tục không?”
Tiếp tục!
“Là thật.”
Lúc này Hàn Tuyệt mới hài lòng, lòng phòng người không thể không có, cho dù độ hảo cảm của Huyền Đô Thánh Tôn đối với hắn đã sắp tiếp cận đỉnh.
Sau đó Huyền Đô Thánh Tôn bắt đầu nói tới kế hoạch phát triển tiếp theo của thiên đạo, Tam Thanh Thánh Giới bị tiêu diệt, thiên đạo tất nhiên phải xuất thủ thôn tính lĩnh vực này.
Tiếp theo, thiên đạo sẽ kịch liệt bành trướng, trong lĩnh vực dưới trướng Thần Bào Đạo Nhân, tất cả thiên địa đều không thể không giao hảo với thiên đạo.
Có điều thiên đạo muốn chân chính độc bá một vực, vẫn cần thời gian, hỗn độn vô cùng rộng lớn, thiên đạo ở trong đó giống như cát trong biển, hiện tại nhiều nhất là không có đối thủ trong vực.
Mấy canh giờ sau, Hàn Tuyệt rời đi.
Trở lại trong đàn tràng thứ ba, Hàn Tuyệt bắt đầu suy nghĩ.
Đây không phải là chuyện tốt.
Nếu thiên đạo phát triển quá nhanh, chọc cho Đệ Cửu Hỗn Độn xuất thủ, chính là mất nhiều hơn được.
Đợi thiên đạo sắp phát triển đến trình độ cấp vực, Hàn Tuyệt phải nghĩ biện pháp hạn chế.
Đương nhiên, nếu khi đó hắn đã có thể thoải mái vê nặn Đệ Cửu Hỗn Độn, vậy thì khác, nếu không thể, chỉ có thể hạn chế thiên đạo.
Hàn Tuyệt cũng không sợ, không đánh lại Đệ Cửu Hỗn Độn thì có thể trốn trong đàn tràng, nhưng thiên đạo thì không được.
Ngay khi Hàn Tuyệt đang chuẩn bị tu luyện.
“Kiểm tra Tiên Thiên Khí Vận Giả, có kiểm tra lai lịch của người này không?”
Hàn Tuyệt sửng sốt.
Đã lâu rồi không nhìn thấy hàng chữ này.
Hắn lập tức lựa chọn kiểm tra.
“Hồng Quân: Nhất Huyền Thần Nguyên, Đạo Tổ chuyển thế, đại tạo hóa trời sinh, Đạo Giới Thần Linh, Vô Song Đạo Quả, Tạo Hóa Khí Vận.
Chương 1338: Đại Đạo Khí Vận Thần Quyền của Đệ Nhất Thần (1)
Đạo Tổ chuyển thế!
Hàn Tuyệt chăm chú nhìn tới, bên rìa vũ trụ tinh thần có một đạo sĩ anh tuấn trẻ tuổi đang phi hành.
Nhìn qua, đạo sĩ này rất bình thường, pháp lực bình thường, tu vi bình thường, rất khó khiến người ta nghĩ đến hắn chính là Đạo Tổ chuyển thế.
Vì sao thằng ôn này lại tới đây?
Điều Hàn Tuyệt nghĩ đến đầu tiên là âm mưu
Đại Đạo Thánh Nhân bình thường có thể không tính được quan hệ của vũ trụ tinh thần và Hàn Tuyệt, nhưng Đại Đạo Chí Thượng thì có thể, dẫu sao phiến vũ trụ này vốn không tồn tại, là Hàn Tuyệt dùng thủ đoạn hư vọng hóa chân thật sáng tạo ra.
Hàn Tuyệt bắt đầu chú ý Hồng Quân.
Hồng Quân bay mấy ngày, tìm một viên tinh thần để ở, hắn đã dẫn tới sự chú ý của Lưu Bị.
Lưu Bị tìm tới Hồng Quân, sau một phen giao tiếp, Hồng Quân không ngờ bái vào môn hạ của Lưu Bị, trở thành đệ tử của Lưu Bị.
Chẳng lẽ đây là tính toán của Đạo Tổ?
Hàn Tuyệt cũng không nhắc nhở Lưu Bị, hắn cũng muốn nhìn xem Hồng Quân muốn giở trò gì.
Sự có mặt của Hồng Quân không ảnh hưởng tới sự tu luyện của Hàn Tuyệt, rất nhanh, hắn lại tiến vào trạng thái bế quan.
Hiện tại hắn chỉ có một mục tiêu, chính là Sáng Tạo Đạo Giả.
Bên kia.
Lưu Bị đang giảng đạo cho Hồng Quân.
Tuy trong vũ trụ tinh thần đã diễn hóa ra sinh linh, hắn cũng từng thu đệ tử, nhưng tuy những sinh linh đó có linh trí, lại không có tao ngộ, cảm ngộ đối với đạo pháp thủy chung không thể bước vào cửa, thậm chí là không có hứng thú đối với nghe đạo.
Hồng Quân thì khác, lang bạt hỗn độn mấy vạn năm, lịch duyệt phong phú, sau khi bái đại năng, nghe đạo rất cẩn trọng, không dám phân tâm.
Thái độ cầu đạo của hắn khiến Lưu Bị rất hài lòng, cuối cùng cũng tìm thấy cảm giác làm thầy người ta.
Chẳng trách chủ nhân lại thích thu đồ đệ như vậy.
Lưu Bị nhìn Hồng Quân tuấn lãng, trong lòng cảm khái.
“Đáng tiếc, nếu sớm hơn ngàn vạn năm, ta bồi dưỡng hắn tham gia hỗn độn thịnh hội.”
Lưu Bị đột nhiên có chút tiếc nuối.
Tư chất của Hồng Quân, hắn là hiểu nhất, tuyệt đối có thể tính là thiên kiêu.
Nếu có thể đoạt được uy danh ở hỗn độn thịnh hội, vậy hắn sẽ rất có mặt mũi.
Chỉ nghĩ một chút thôi, Lưu Bị liền mỉm cười.
Năm mươi vạn năm sau.
Hàn Tuyệt đã bỏ qua một ngàn ba trăm vạn tuổi, đừng nói là thiên đạo, hỗn độn cũng đã là bộ dạng hoàn toàn mới.
Hàn Tuyệt nhìn quét một cái, hư không ở gần thiên đạo khắp nơi đều là thành trì, phù đảo cùng với kiến trúc khác, ở lĩnh vực khác cũng vậy, dưới sự giám thị của Đại Đạo Thần Linh, hỗn độn cũng coi như là thái bình, đại chiến giống như thế lực Mệnh và Tam Thanh Thánh Giới đặt ở hỗn độn thì không tính là gì.
Hàn Tuyệt đánh giá, số lượng sinh linh hỗn độn đã gấp trăm lần.
Cơ hồ trong một vạn năm sẽ sinh ra Đại Đạo Thánh Nhân, về phần Tự Tại Thánh Nhân, vậy tất nhiên là nhiều hơn.
Danh tiếng hỗn độn thịnh hội lại đat tới đỉnh, mỗi một vực của hỗn độn đều lưu truyền tên tuổi của rất nhiều thiên kiêu, ở thời đại thiên kiêu này, Thần Uy Thiên Thánh đã trở thành truyền thuyết cổ xưa, thường ngày rất ít có sinh linh nhắc tới.
Trước khi hỗn độn thịnh hội vẫn chưa khai triển, hỗn độn đã lưu truyền các loại xếp hạng của thiên kiêu, Hàn Hoang cũng đã biến thành truyền thuyết, bị thiên kiêu thời đại mới thay thế phong quang, tỷ như thiên đình, nổi danh nhất chính là Triệu Song Toàn và Thanh Thiên Huyền Cơ, được xưng là Thiên Đình Song Kiêu.
Theo thiên kiêu càng lúc càng nhiều, hỗn độn cũng vô cùng náo nhiệt, ngay cả Đại Đạo Chi Môn cũng thường xuyên có Đại Đạo Thánh Nhân tụ tập, trao đổi tình báo về thiên kiêu.
Mà ở tầng dưới cùng hỗn độn, Thập Tuyệt Thành mà Chí Phạt Thần Tôn bố trí cũng đã xây xong, tin tức cũng đã lưu truyền, thế lực các phương hỗn độn đều biết hỗn độn thịnh hội sẽ triển khai ở tầng dưới cùng hỗn độn, điều này cũng dẫn tới tầng dưới cùng hỗn độn trở nên náo nhiệt hơn.
Khi Hàn Tuyệt đang quan trắc hỗn độn, bên kia, trong Vô Thức Đại Đạo Giới.
Bốn người Đạo Chí Tôn khí thế như cầu vồng, hình thành bốn cột khí khủng bố nối liền thiên địa, hướng thẳng lên trên mà phóng to, giống như muốn phân tách toàn bộ bầu trời.
Bốn người cách nhau khá xa, nước suối ở gần đã bị hút cạn, chỉ còn lại từng cái hố lớn nhỏ khác nhau.
Triệu Hiên Viên mở mắt, nhìn ba vị đồng bạn, cười nói: “Các huynh đệ, ta cảm thấy mình rất mạnh, đã vô địch trong Đại Đạo Thánh Nhân rồi.”
Khương Dịch hậm hực nói: “Vậy ngươi có đánh thắng được ta không?”
“Thử không?”
“Đến đây! Ai sợ ai!”
Hai người đứng dậy, chuẩn bị ra tay đánh nhau.
Đạo Chí Tôn mở mắt, trầm giọng nói: “Đánh gì mà đánh, tu luyện đi, chờ hỗn độn thịnh hội bắt đầu, các ngươi sẽ có cơ hội để đánh!”
Hai người không thể không một lần nữa ngồi xuống.
Lão Đam cảm khái nói: “Đại Đạo Khí Vận Thần Quyền quả thật lợi hại, chỉ là Đại Đạo Khí Vận Thần Quyền của Vô Thức Đại Đạo Giới đã cường đại như vậy, Đạo Chí Tôn, ngươi nắm giữ thần quyền đến từ hỗn độn, chắc là mạnh hơn chứ?”
Đạo Chí Tôn gật đầu nói: “Lực lượng của Đại Đạo Khí Vận Thần Quyền khác nhau, Đại Đạo Khí Vận Thần Quyền này của ta vừa hay ngược lại với Thần Quyền Tướng, Thần Quyền Tướng đại biểu cho công phạt, mà ta là phòng ngự cực hạn, cụ thể là gì, đợi tới hỗn độn thịnh hội, ta sẽ khiến các ngươi kinh ngạc.”
Nói xong, trên mặt Đạo Chí Tôn lộ ra vẻ ngạo nghễ.
Lão Đam quan sát kỹ Đạo Chí Tôn, phát hiện Đạo Chí Tôn quả thật rất khác, trong hai mắt ẩn chứa một cỗ lực lượng cường đại, chỉ nhìn vào hắn thôi cũng đủ để khiếp đảm rồi.
“Các ngươi muốn tham gia hỗn độn thịnh hội à?”
Một đạo thanh âm truyền đến, chỉ thấy Đệ Nhất Thần xuất hiện sau lưng Lão Đam.
Lão Đam thầm kinh hãi.
Nhanh thật.
Hắn căn bản không nhận thấy.
Chương 1339: Đại Đạo Khí Vận Thần Quyền của Đệ Nhất Thần (2)
Lông trắng trên mặt Đệ Nhất Thần đã rụng, tuy trên người vẫn có không ít lông trắng, nhưng đã càng lúc càng giống người, nửa thân dưới cũng đang biến hóa, tạm thời nhìn thấy dị dạng
Đạo Chí Tôn nhìn về phía Đệ Nhất Thần, nói: “Không được sao? Đây là kế hoạch đã lên từ lâu của chúng ta.”
Đệ Nhất Thần nói: “Hỗn độn thịnh hội triển khai ở ngay tầng dưới cùng hỗn độn, cách Vô Thức Đại Đạo Giới rất gần, nếu các ngươi có thể đoạt được hạng nhất trong hỗn độn thịnh hội, thậm chí hiệu lệnh tất cả thiên kiêu, đây chính là cơ hội để Vô Thức Đại Đạo Giới quật khởi.
Đạo Chí Tôn nhíu mày nói: “Muốn thống lĩnh thiên kiêu hỗn độn, đó không phải là chuyện không dễ dàng, cho dù đoạt được danh đầu Vạn Cổ Tuyệt Đỉnh, cũng chưa chắc có thể làm được, huống hồ, dựa theo lời nói của ngươi, hỗn độn và Vô Thức Đại Đạo Giới không thể dung hợp, là tồn tại đối lập, thiên kiêu hỗn độn há có thể giúp Vô Thức Đại Đạo Giới?”
Đệ Nhất Thần trả lời: “Ta có biện pháp, có thể khiến thiên kiêu hỗn độn biến thành thiên kiêu thức, sau khi Hỗn Độn Ý Chí biến mất, hỗn độn tạm thời tính là vô chủ, người sáng tạo ra nó đang bận tu luyện, lúc trước phục sinh chúng sinh hỗn độn, cũng hao tổn không ít bản nguyên, đừng nói là ngàn vạn năm, cho dù là trong ức ức năm, hắn cũng sẽ không xuất quan.”
“Chỉ cần hỗn độn không bị hủy diệt, hắn sẽ không ra tay, hắn vô cùng tự phụ, đây là cơ hội của chúng ta, cũng là cơ hội của Vô Thức Đại Đạo Giới và thiên đạo.”
Triệu Hiên Viên, Khương Dịch nhìn nhau, đều không lên tiếng, giao cho Đạo Chí Tôn đi ứng phó.
Đạo Chí Tôn trầm ngâm nói: “Chúng ta sẽ cân nhắc.”
Đệ Nhất Thần nói: “Vừa rồi ngươi nhắc tới Thần Quyền Tướng, Vô Thức Đại Đạo Giới cũng có Đại Đạo Khí Vận Thần Quyền tương tự, hơn nữa là Đại Đạo Khí Vận Thần Quyền cường đại nhất, trước khi các ngươi đến ta đã tu tập được, chư vị có muốn kiến thức một chút không?”
Lời này vừa được nói ra, bốn người Đạo Chí Tôn đều cảm thấy hứng thú, Triệu Hiên Viên thúc giục hắn mau mau thể hiện.
Đệ Nhất Thần bay lên trời cao, chậm rãi nâng hai tay.
Ầm ầm.
Đại địa chấn động kịch liệt, từng cỗ khí tức khủng bố từ lòng đất bốc ra, giống như vô số núi lửa phun trào, bốn người Đạo Chí Tôn cả kinh tụ lại một chỗ, nhìn xung quanh.
Cùng với một tiếng nổ vang lên, một đạo thân ảnh màu đen phá tan bề mặt đất, lên tới dưới mây xanh.
Bốn người chăm chú nhìn tới, đó là một thân ảnh đen xì, thân hình giống như khoác chiến giáp, khôi ngô khí phách, tỏa ra khí thế đáng sợ áp đảo tất cả.
Hắn vừa dừng lại, không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo, hình thành cảnh tượng kinh hãi quỷ dị.
Bốn người Đạo Chí Tôn nhíu mày.
Triệu Hiên Viên lẩm bẩm nói: “Khí tức cường đại quá, tất nhiên là siêu việt Đại Đạo Thánh Nhân, còn cường đại hơn Thần Quyền Tướng lúc trước.”
Khương Dịch nhíu mày nói: “Thần Quyền Tướng lợi hại là số lượng, hai vạn.”
Dứt lời, từng đạo thân ảnh phá đất mà ra, giống như mưa tên màu đen lao về phía bầu trời.
Đệ Nhất Thần nhìn xuống cảnh tượng phía dưới, nói: “Hỗn độn có Thần Quyền Tướng, ta sẽ ban thưởng cho bọn họ là Diệt Quyền Tướng.
“Hỗn Độn Thần Quyền nhiều tới hai vạn, mà Diệt Quyền Tướng của ta thì đạt tới mười vạn.”
“Theo ta càng lúc càng mạnh, Diệt Quyền Tướng cũng sẽ càng lúc càng nhiều, mười vạn tuyệt không phải cực hạn.”
Mười vạn Diệt Quyền Tướng!
Bốn người Đạo Chí Tôn động dung, chỉ là một tên đã khiến bọn họ sợ rồi, mười vạn Diệt Quyền Tướng là mạnh tới mức nào?
Trong lòng bọn họ tràn ngập kiêng kị.
Mới đầu bọn họ hợp tác với Đệ Nhất Thần, là vì linh trí của Đệ Nhất Thần thấp, theo thời gian trôi qua, bọn họ đã không nhìn thấu tâm của Đệ Nhất Thần, hiện giờ lại phát hiện thực lực cũng không bằng Đệ Nhất Thần, đây không phải là chuyện tốt!
Diệt Quyền Tướng Đầy trời hình thành hắc ám che trời phủ đất, bao phủ đại địa, áp lực đáng sợ này.
Đệ Nhất Thần nhìn về phía Đạo Chí Tôn, nói: “Ta ngồi ôm lực lượng như vậy, nếu chư vị lôi kéo được thiên kiêu hỗn độn đến, ngày khác nhất định có thể lật đổ hỗn độn, ta hứa, sau khi lật đổ hỗn độn, Vô Thức Đại Đạo Giới tuyệt không đối địch với thiên đạo, mà chư vị vẫn là Giới chủ của Vô Thức Đại Đạo Giới, cái ta muốn là Vô Thức Đại Đạo Giới có được tự do, từ đó mà an tâm tu luyện.”
“Đối với quyền thế, ta không để ý, nhưng hỗn độn trấn áp Vô Thức Đại Đạo Giới, khiến cho sự tu hành của ta gặp trở ngại nghiêm trọng, ta chính là sinh linh đầu tiên của Vô Thức Đại Đạo Giới, mệnh số là cùng một nhịp thở với Vô Thức Đại Đạo Giới.”
Ngữ khí của Đệ Nhất Thần rất bình thản, nhưng theo bản thân hắn thấy, mình đã vô cùng chân thành.
Triệu Hiên Viên cười nói: “Ngươi đúng, chúng ta cũng nghĩ như vậy, trước tiên cho những Diệt Quyền Tướng này lui đi đã.”
Hắn cố ra vẻ trấn định, trong lòng lại thầm toát mồ hôi.
Đệ Nhất Thần lập tức phất tay, tất cả Diệt Quyền Tướng lại chui vào lòng đất, biến mất, chỉ còn lại bụi đất đầy trời bao phủ trong thiên địa.
Đệ Nhất Thần đi tới trước mặt bốn Đạo Chí Tôn, hàn huyên một phen rồi rời đi.
Đợi sau khi khí tức của hắn triệt để biến mất, Triệu Hiên Viên thở hắt ra một hơi, lẩm bẩm nói: “Tên này càng lúc càng khiến người ta không nhìn thấu.”
Sắc mặt Đạo Chí Tôn vô cùng ngưng trọng.
Hắn đang nghĩ phòng ngự cực hạn của mình đối mặt với mười vạn Diệt Quyền Tướng thì có phần thắng không.
Khương Dịch hậm hực nói: “Ta luôn cảm thấy hắn không mang hảo tâm.”
Lão Đam cười nói: “Có thế nào thì chúng ta cũng là ân nhân cứu mạng của hắn, từ trước mắt cho thấy, hắn cũng không thương tổn tới chúng ta, còn ban thưởng cho chúng ta cơ duyên lớn như vậy.”
Trong lòng hắn thì không phải nghĩ như vậy, nhưng sợ bị Đệ Nhất Thần nghe thấy, cho nên cố ý nói cố ý.
Chương 1340: Gà bay chó sủa
Đạo Chí Tôn lại ngồi xuống, nói: “Tiếp tục tu luyện đi, cùng là là nắm giữ Đại Đạo Khí Vận Thần Quyền, chúng ta cũng không thể bị hắn bỏ xa.”
Triệu Hiên Viên nghĩ đến mười vạn Diệt Quyền Tướng vừa rồi, sắc mặt cũng biến thành khó coi.
Hắn tự cho đã trở nên rất mạnh, nhưng so sánh với Đệ Nhất Thần, đúng là vẫn kém quá xa.
Nếu mười vạn Diệt Quyền Tướng vây công hắn, hắn chỉ nghĩ thôi cũng cảm thấy không rét mà run rồi.
Lúc này, hắn bỗng nhiên nhớ tới sư phụ của mình, Hàn Tuyệt.
Lúc trước Hàn Tuyệt đối mặt với hai vạn Thần Quyền Tướng là tâm thái gì?
Ài.
Cũng không biết sư phụ hắn hiện giờ mạnh tới mức nào rồi.
Suy nghĩ của Triệu Hiên Viên bắt đầu trở nên xuất thần.
Sau khi quan trắc hỗn độn xong, Hàn Tuyệt bắt đầu kiểm tra bưu kiện.
Hắn phát hiện bốn người Đạo Chí Tôn rất sinh động, đều là tin tức liên quan tới cơ duyên, xem ra bọn họ thật sự sắp bay cao rồi.
Trừ bốn người Đạo Chí Tôn ra, đám con cháu đồ đệ, Hàn Thác, Hàn Hoang, Khương Tuyệt Thế, Hàn Ngọc, Tần Linh cũng bắt đầu thường xuyên đạt được cơ duyên, tăng trưởng tu vi.
Hàn Tuyệt nghĩ nghĩ một chút, truyền tống đến đàn tràng thứ hai.
Ngộ Đạo Kiếm, Lệ Dao nhìn thấy Hàn Tuyệt thì rất cao hứng, lập tức vây tới.
Có điều Hàn Tuyệt không nói chuyện nhiều với bọn họ, rất nhanh liền triệu tập tất cả Ma Thần ở trước đạo quán.
“Về hỗn độn thịnh hội, có ai muốn tham dự không?”
Hàn Tuyệt hỏi, đã là thịnh hội do hắn làm chủ sự, vậy cũng phải làm lớn một chút.
Quan Bất Bại dẫn đầu nói: “Có muốn tham gia!”
Ma Thần khác cũng nhao nhao đồng ý, ai nấy đều lộ ra vẻ hưng phấn.
Sau khi trở thành Hỗn Độn Ma Thần, bọn họ cũng biến thành hiếu chiến, cả ngày ở trong ở cũng quả thật rất nhàm chán.
Hàn Tuyệt cười nói: “Muốn ra ngoài thì giơ lòng, hiện tại ta sẽ đưa các ngươi ra ngoài.”
tay này vừa được nói ra, tuyệt đại đa số Hỗn Độn Ma Thần đều giơ tay, bọn họ đã sớm không nhịn được.
Hàn Tuyệt trực tiếp đưa bọn họ ra ngoài, chỉ còn lại Hắc Ngục Kê, Hỗn Độn Thiên Cẩu, Xích Hồng Hồ Ly, và thủ vệ đàn tràng Đổng Trác.
Lệ Dao và Ngộ Đạo Kiếm cũng không muốn ra.
Hàn Tuyệt nhìn về phía Hắc Ngục Kê, hỏi: “Ngươi vẫn không ra ngoài à? Bên cạnh ta chỉ có ngươi là chưa từng rời khỏi đàn tràng, hiện giờ ta đã chuyển ra ngoài rồi, ngươi vẫn không đi sao?”
Hiện giờ Hắc Ngục Kê giống như một con Phượng Hoàng đen, vô cùng thần tuấn, đứng trên mặt đất mà đã cao bằng người.
“Ra ngoài có gì thú vị? Tu vi của ta vẫn có thể không ngừng lên cao, không cần thiết ra ngoài!”
Hắc Ngục Kê ngạo nghễ nói, Hỗn Độn Thiên Cẩu cũng gật đầu.
Hàn Tuyệt cười nói: “Có muốn về Bách Nhạc Tiên Xuyên tìm một con Hắc Ngục Phượng Hoàng thành thân không?”
“Không muốn không muốn!”
Hắc Ngục Kê vội vàng lắc đầu.
Hỗn Độn Thiên Cẩu nói: “Chủ nhân, lúc trước nó từng có ý đồ như vậy, có điều bị đá rồi, cho nên hạ quyết tâm, không bao giờ tìm đạo lữ nữa.”
Hàn Tuyệt nhướn mày, trước kia ở Bách Nhạc Tiên Xuyên còn từng phát sinh cố sự như vậy à?
Hắc Ngục Kê cả giận nói: “Con chó ngươi nói gì thế, ở đây có chỗ cho ngươi nói chuyện à?”
Hỗn Độn Thiên Cẩu ủy khuất, chỉ có thể ngậm miệng.
Hàn Tuyệt nhìn về phía Xích Hồng Hồ Ly.
Xích Hồng Hồ Ly chính là tiểu hồ ly hắn gặp lúc hạ phàm lịch luyện trước khi chứng đạo, thời gian quen biết cũng như Thanh Loan Nhi, sau đó một mực theo hắn tu luyện, chưa từng có yêu cầu và oán hận gì.
“Ta cũng không muốn ra, ta mới chứng đại đạo, muốn tiếp tục trùng kích Đại Đạo Chí Thượng, không muốn ra ngoài làm chậm trễ thời gian.” Xích Hồng Hồ Ly trả lời.
Trong đàn tràng thứ hai đã có mười vị Đại Đạo Thánh Nhân, bởi vì đều là Hỗn Độn Ma Thần, cho nên càng sớm biến thành Hỗn Độn Ma Thần thì tu vi càng cao.
Xích Hồng Hồ Ly chính là một trong những đệ tử thân truyền trở thành Hỗn Độn Ma Thần sớm nhất.
“Vậy các ngươi tu luyện cho tốt, chờ hỗn độn thịnh hội bắt đầu, ta sẽ dẫn các ngươi đi xem náo nhiệt.” Hàn Tuyệt vung tay áo nói.
Hắc Ngục Kê, Hỗn Độn Thiên Cẩu, Xích Hồng Hồ Ly lập tức bái tạ.
Sau khi Hàn Tuyệt trở lại đạo quán, bên ngoài bắt đầu gà bay chó sủa, Hắc Ngục Kê thẹn quá hóa giận, đang tìm Hỗn Độn Thiên Cẩu tính sổ.
Hàn Tuyệt không lập tức rời đi, mà là bắt đầu nói chuyện phiếm với Lệ Dao, Ngộ Đạo Kiếm.
Hắn đã cho hai nàng danh phận, cho nên vất vả lắm mới gặp nhau, cũng phải bồi dưỡng tình cảm.
Đang trò chuyện, hắn phát hiện hai nàng có chút không thích hợp.
Nói chuyện phiếm khi không tập trung, nhưng ánh mắt nhìn về phía mình thì vô cùng nóng bỏng.
Hàn Tuyệt là tu vi gì, tất nhiên có thể nhìn ra tâm tư của bọn họ.
“Thôi, thấy các ngươi cũng không muốn nói chuyện, các ngươi ai ra ngoài trước?” Hàn Tuyệt lắc đầu bật cười nói.
Ngộ Đạo Kiếm cười nói: “Đều không ra ngoài, có được không?”
Mặt Lệ Dao ửng đỏ.
Hàn Tuyệt ngẩn người, loại thể nghiệm này hắn vẫn chưa trải qua, có nên thử không?
Hắn động lòng rồi.
Trở lại đàn tràng thứ ba, đã là năm mươi năm sau.
Hàn Tuyệt ngồi trên Tam Thập Lục Phẩm Luân Hồi Diệt Thế Hắc Liên, tâm tình sung sướng.
Hàn Linh mở mắt, nhíu mày hỏi: “Phụ thân, sao trên người ngươi lại có mùi của hai nữ nhân khác nhau?”
Hàn Tuyệt nói: “Đi gặp tứ nương, ngũ nương của ngươi.”
Hàn Linh bừng tỉnh đại ngộ, không hỏi nhiều.
Hàn Tuyệt không lập tức tu luyện, mà là hướng ánh mắt về phía Hồng Quân ở ngoài đàn tràng.
Hồng Quân tư chất trác tuyệt, năm mươi vạn năm trôi qua, đã chứng đạo rồi.
Hiện giờ Hồng Quân đã thành lập đạo thống trong vũ trụ tinh thần, thu nhận không ít đệ tử, được chúng sinh phong làm Thánh Nhân, mà Lưu Bị, bắt đầu ẩn tàng phía sau màn, không còn phải tự mình làm việc nữa.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Hợp Thể Song Tu Chấp Ma [Dịch] Hợp Thể Song Tu Chấp Ma](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Hop-The-Song-Tu-Chap-Ma-SE-Audio-Truyen.jpg)


