Đại Mộng Chủ
Tập 83 : Diêm La Điện (c411-c415)
❮ sautiếp ❯Chương 411: Diêm La Điện
Tiền điện là miếu thờ Văn Võ Tài Thần, hương hỏa cường thịnh, người dâng hương đứng xếp hàng, ném tiền hương hỏa vào thùng công đức.
Trung điện là đại diện Thành Hoàng lão gia, người dâng hương cũng không ít, chỉ là tiền hương hỏa ít hơn, thành tâm dập đầu thì nhiều hơn chút.
Thẩm Lạc và Lã Hợp đi thẳng qua trung điện, vừa đến hậu viện, phát hiện người lập tức ít đi.
Thẩm Lạc đưa mắt nhìn qua, liền thấy phía sau đứng lặng một toà lầu các, trên đầu cửa treo một tấm biển, phía trên nền đen sơn vàng viết ba chữ to “Diêm La điện”.
Mà quảng trường trước đại điện còn đứng đấy ba đạo nhân ảnh, hai nam một nữ.
Ba người kia mặc dù cùng đứng trước đại điện, nhưng giữ khoảng cách với nhau, tựa hồ có vẻ không quá thân quen.
Trong đó, một tên thanh niên nam tử dáng người gầy gò khuôn mặt trắng bệch, có chút anh tuấn, sau thắt lưng nằm ngang một thanh trường kiếm màu xanh dài nhỏ, đang đứng dưới một gốc cây hoè cổ trước viện, ngửa đầu nhìn lá hoè um tùm phía trên.
Cách đó không xa, ngay lan can trước điện đứng đấy một tên nam tử trung niên mang mặt nạ nửa mặt, che khuất gương mặt bên trái, trên thân mặc nửa bộ áo giáp, chỉ che lại vị trí quanh tim, bên hông thì treo một thanh trường đao màu vàng óng.
Mà cách gã bốn năm bước, dựa vào lan can là một nữ tử nở nang mang quần lụa mỏng màu đỏ, dung mạo không quá đẹp, trên mặt trang điểm rất đậm, chỉ là một bộ ngực sữa thực sự quá sung mãn, dưới quần áo bao phủ vẫn gồ lên.
Nhìn thấy hai người Thẩm Lạc đi tới, tên thanh niên nam tử kia chỉ liếc một cái, liền thu hồi ánh mắt.
Mà nam tử mặc áo giáp cùng nữ tử áo đỏ kia thì chủ động đi tới bên này nghênh đón.
“Ah, người mới tới. . .”
Nữ tử áo đỏ đi lại đẫy đà, mỗi một bước, bộ ngực lại rung theo ba lần.
“Bái kiến các vị đạo hữu.” Thẩm Lạc chủ động ôm quyền, lên tiếng chào hỏi.
“Một kẻ mặt thối lạnh lùng, một kẻ che nửa mặt, một kẻ mặt không muốn nhìn, cuối cùng lại tới một kẻ tuấn tiếu, nhìn đã cả mắt, nhiệm vụ lần này coi như không lỗ rồi.” Nữ tử áo đỏ khom người, không hề cố kỵ nhìn chằm chằm trên dưới dò xét Thẩm Lạc, che miệng khẽ cười nói.
“Lã Hợp, vị này là?” Nam tử mặc áo giáp ôm quyền đáp lễ, hỏi.
“Thương hội mới mời tới, lần này cùng hành động với chúng ta, gọi là Thẩm Lạc.
Thẩm đạo hữu, dưới tàng cây hoè bên kia là . . .” Lã Hợp nghe vậy, bắt đầu giới thiệu Thẩm Lạc cùng những người khác.
Tên thanh niên nam tử dưới tàng cây hoè kia tên là Lâm Thanh, là một trong những người sớm nhất đi theo thương hội chấp hành nhiệm vụ, bất quá thời gian cũng không quá lâu, đến nay cũng chỉ thực hiện sáu lần nhiệm vụ mà thôi.
Tên nam tử mặc áo giáp kia gọi là Kim Đốn, mà nữ tử áo đỏ gọi là Vân Nương, hai người đều tới sau Lâm Thanh một chút, so với Lã Hợp sớm hơn chút, đã chấp hành bốn lần nhiệm vụ.
Trong những nhiệm vụ này, mấy người bọn họ cũng đã gặp nhau, tự nhiên không xa lạ gì, chỉ là cũng không quá thân quen, cho nên Lã Hợp giới thiệu mỗi người khá đơn giản.
Ngay khi mấy người nói chuyện, trong một tòa cổng vòm trắc viện, đi tới một lão giả mặc hạt bào thân hình còng xuống, giống như vượn già, trong tay mang theo một cái hồ lô rượu màu đỏ sậm, bộ pháp lảo đảo đi đến hướng mấy người bên này.
Thẩm Lạc dời mắt nhìn qua, chỉ thấy phía trước đầu lão đã hói một mảnh từ trên tai mãi cho đến sau đầu, tóc còn sót lại cũng ít đến đáng thương, có chút rối tung choàng phía sau cổ.
Gương mặt lão giả hơi tròn, trường mi rũ xuống tới bên tai, mũi hèm rượu đỏ tỏa sáng, râu dài dưới hàm thẳng đến trước ngực, phía trên hiện ra thủy quang, tựa hồ còn dính ít rượu chưa khô, nhìn có chút hiền lành, lại khá lôi thôi.
Khác với lúc gặp Thẩm Lạc, bốn người kia vừa nhìn thấy lão giả, lập tức tiến lên nghênh đón, mặt mũi tràn đầy cung kính ôm quyền nói:
“Hồ lão. . .”
“Lão cái gì lão, nói bao nhiêu lần rồi? Gọi ta Hồ ca, hoặc gọi ta Hồ lão ca, không được kêu Hồ lão.” Lão giả giương lên hồ lô rượu trong tay, phàn nàn nói.
“Hồ tiền bối.”
Thẩm Lạc biết lão chính là Hồ Dung tiền bối trong miệng Lã Hợp nói, lập tức cũng tiến lên thi lễ.
“Ồ? Ngươi chính là người mà Tú Tú nha đầu kia mời tới, gọi, gọi. . .
Là gì nhỉ?” Hồ Dung suy nghĩ một hồi, cũng không nhớ nổi Thẩm Lạc tên là gì.
“Vãn bối Thẩm Lạc.” Thẩm Lạc trả lời.
“Thẩm Lạc, không sai, chỉ cần hảo hảo đi theo lão ca ta, cam đoan ngươi an an toàn toàn, hoàn hoàn chỉnh chỉnh trở về.” Hồ Dung nhẹ gật đầu, đung đưa hồ lô một chút với Thẩm Lạc, nói.
Thẩm Lạc nhìn một màn này, không khỏi có chút lo lắng.
Bản dịch được dịch tại bạchh ngọc sách đó nha các vị đậu hủ.
Lão giả như kẻ say rượu trước mắt này, thật có thể mang theo bọn hắn hoàn thành nhiệm vụ sao? Bất quá nhìn thần sắc bốn người chung quanh tựa hồ đã tập mãi thành thói quen với chuyện này.
“Tiền bối, nhiệm vụ lần này của chúng ta là đi nơi nào chấp hành?” Thẩm Lạc hỏi.
Hồ Dung nghe vậy, quay lại chỉ sau lưng đại điện, chép miệng nói: “Ngay ở chỗ này.”
“Ngay ở chỗ này?” Thẩm Lạc kinh ngạc hỏi.
Mấy người khác cũng hiện lên vẻ nghi hoặc, hiển nhiên cũng không thể lý giải.
“Các ngươi đừng gấp, nơi chúng ta muốn đi, trước phải đi nơi này.” Hồ Dung lại ực một hớp rượu, lau miệng, nói.
Uống xong, lão đậy lại miệng hồ lô, treo nó bên hông.
Sau đó, chỉ thấy lão gỡ một đoạn râu ria bị rối, chỉnh ngay ngắn y quan của mình, dẫn đầu nhanh chân đi về phía Diêm La điện.
Ba người Thẩm Lạc thấy thế, vội vàng đi theo.
Còn chưa kịp tiến vào điện, một cỗ gió mát từ trong điện toả ra, rõ ràng là thời tiết tháng bảy tháng tám, lại làm cho Thẩm Lạc cảm thấy quanh thân mát lạnh, có chút ớn lạnh.
Thẩm Lạc bước qua bậc cửa, tiến vào trong Diêm La điện, liền thấy ở trước phía sau bàn thờ ngồi nghiêm chỉnh một tượng thần cao lớn gương mặt trắng nõn, đầu đội lưu quan, tự nhiên chính là Diêm La Vương mà dân gian thường gọi.
Mũ quan rủ xuống hai bên che tai, người mặc trường bào tay áo to lớn, hai tay ở trước ngực đang cầm hốt bản, mặc dù tượng thần bằng bùn, nhưng cũng mang theo mấy phần uy nghiêm.
Mỗi hai bên pho tượng Diêm La Vương là một pho tượng mang quan phục phán quan xanh đen, một người khuôn mặt trắng vàng không khác người thường, một người sắc mặt đen kịt như ác quỷ, cả hai đều cầm trong tay phán quan bút, chính là hai vị phán quan thưởng thiện phạt ác mà thế gian lưu truyền rộng rãi.
Phía dưới phán quan, bên trái đứng đấy hai pho tượng gầy gò đầu đội cao quan, một đen một trắng, chính là Hắc Bạch Vô Thường, mà đối diện thì đứng đấy Ngưu Đầu và Mã Diện.
Ánh mắt Thẩm Lạc dừng trên khuôn mặt Mã Diện một chút, trong lòng cảm thấy Mã Diện bằng bùn trước mắt không quá giống gã mình đã gặp, nhe răng nhếch miệng có vẻ hơi hung ác.
Ở trên vách tường bốn phía, còn vẽ một vài bích hoạ màu sắc diễm lệ, sinh động như thật, nội dung phía trên đều là cảnh tượng mười tám tầng Luyện Ngục trong Địa Ngục, đập vào mắt đều là tình cảnh thảm liệt moi tim đào gan, núi đao biển lửa, chảo dầu nấu nổ.
Thẩm Lạc nhìn mấy lần xong, cảm thấy có chút khó chịu, lập tức thu hồi ánh mắt.
Lúc này, chỉ thấy Hồ Dung lật bàn tay một cái, trong lòng bàn tay bỗng nhiều ra ba cây nhang dài màu đỏ sậm, lão lấy đầu ngón tay ma sát, nhẹ nhàng vân vê trên đầu cây nhang, đầu nhang liền sáng lên hồng quang.
Sau đó hai tay lão bóp một cái pháp quyết cổ quái, bưng lấy nhang cung kính bái ba bái về hướng Diêm La Vương và các tượng thần, sau đó cắm ba cây nhang vào trong lư hương.
Tiếp đó, lão chắp tay sau lưng đứng ở một bên, tựa hồ đang chờ đợi cái gì.
Chương 412: Chung Quỳ Nhờ Cậy
Thẩm Lạc nhìn chằm chằm ba nén hương một lát, chỉ thấy trên đó bốc lên hơi khói màu trắng sữa, bay lên không nhưng vẫn không mảy may chếch đi.
Ngoài điều đó ra, cũng không có gì khác thường.
Ngay lúc Thẩm Lạc cảm giác không thú vị, muốn dời tầm mắt đi thì ba nén hương kia đột nhiên xảy ra biến hóa.
Ánh lửa trên đầu hương bỗng nhiên sáng lên, tựa như bị người thổi một hơi vào, từ màu đỏ sậm biến thành màu vàng sáng, tiếp theo bắt đầu cháy rừng rực lấy mắt thường có thể thấy được.
Trong nháy mắt ba điểm hương hỏa cùng rơi xuống, trên lư hương ba chân hình tròn kia bỗng nhiên hiện ra một đạo ấn ký kỳ lạ.
Ngay sau đó, Thẩm Lạc liền nghe một hồi tiếng gió vù vù.
Chỉ thấy tàn hương tích tụ trong lư hương dâng lên một vòng xoáy mông lung, dần dần lớn lên, bao phủ tới phía mấy người bọn họ.
Thẩm Lạc vô thức muốn lui về sau, nhưng bị người đè bả vai xuống.
“Tin tưởng Hồ lão, không có chuyện gì đâu.” Thanh âm Lã Hợp từ phía sau truyền đến.
Thẩm Lạc nghe vậy, thân thể vẫn như cũ căng cứng, mảy may không buông lỏng xuống.
Chỉ là còn chưa kịp làm gì, vòng xoáy tàn hương kia đã từ bên trên rơi xuống, bao phủ hắn vào.
Chỉ một thoáng, bốn phía giống như bao phủ một tầng hắc vụ, trở nên một mảnh lờ mờ, Thẩm Lạc cảm giác mình giống như tiến vào trong một cái động không đáy, thân hình không điểm tựa rơi xuống dưới, nhưng thủy chung không đến được đáy.
Cũng không biết trải qua bao lâu, hai chân Thẩm Lạc rốt cuộc một lần nữa chạm đất, mà bốn phía bao phủ mịt mờ hắc vụ, tựa hồ cũng dần dần trở nên mờ nhạt, cảnh tượng chung quanh dần dần hiển lộ ra.
Thẩm Lạc nhìn quanh một chút, liền thấy chung quanh sắc trời lờ mờ, nơi xa còn phủ một tầng sương mù, khiến cho người nhìn không rõ.
Mà mặt đất dưới chân hắn thì hoàn toàn hoang tàn, không có một ngọn cỏ.
“Nơi này. . .”
Trong lòng Thẩm Lạc kinh nghi, cẩn thận cảm thụ không khí bốn phía một cái, đúng là cảm giác có mấy phần quen thuộc.
“Không cần suy đoán, nơi này chính là âm Ti địa giới, cứ đi theo ta, chớ tự mình đi loạn.” Lúc này, Hồ Dung bỗng nhiên mở miệng nói.
“Quả nhiên là âm Ti.” Trong lòng Thẩm Lạc hơi động.
Lúc trước mặc dù từ trong mộng cảnh tiến vào âm Minh, còn chứng kiến Quỷ Môn quan, bất quá thời điểm đó kinh lịch thực sự quá mức khắc sâu, khiến ký ức hắn đến nay vẫn như mới.
Hồ Dung đi ở phía trước, tựa hồ đã sớm xe nhẹ đường quen, rất nhanh dẫn theo mấy người tới trước một tòa hành đình.
Thẩm Lạc nhìn trong hành đình một cái, liền thấy ngồi bên trong quay lưng về phía bọn hắn, là một người thân hình khoan hậu, mặc trên người một bộ quan bào đỏ thẫm chói mắt, bên hông treo một thanh đại kiếm màu đỏ, chỉ nhìn bóng lưng cũng đã thấy uy vũ.
“Bái kiến Chung Quỳ đại nhân.” Hồ Dung đi đến trước bậc thang hành đình, ôm quyền khom người thi lễ.
Mấy người còn lại cũng đều nhao nhao ôm quyền khom người, hành lễ.
Thẩm Lạc nghe hai chữ “Chung Quỳ”, trong lòng giật mình, trong lúc nhất thời đứng nguyên tại chỗ, quên cả hành lễ.
Đại danh Chung Quỳ hắn đã sớm nghe thấy, trong truyền thuyết dân gian là Tróc Quỷ Thiên Sư đại danh đỉnh đỉnh, trên thế gian lưu lại vô số truyền kỳ bắt quỷ trừ ma, trong miệng Câu Hồn Mã Diện cũng tán thưởng không dứt, kính phục không thôi.
Người kia nghe tiếng xoay người lại, nhìn về phía đám người, lại lộ ra một gương mặt đen xấu xí có thể so với phán quan phạt ác, dưới cằm mọc lên chòm râu lớn, nhìn giống như giang hồ hào khách.
Chỉ là trong tay gã còn đong đưa một cây quạt xếp, thấy giống như học đòi văn vẻ.
Bất quá, Thẩm Lạc biết rõ người này không thể xem bề ngoài, huống chi hắn đã từng thấy trên rất nhiều cổ thư, trước khi Chung Quỳ trở thành Tróc Quỷ Thiên Sư, từng là một nho gia sĩ tử tài trí hơn người, chỉ là vì tướng mạo xấu xí mới không đạt được công danh.
“Bái kiến tiền bối.” Thẩm Lạc lấy lại tinh thần, vội ôm quyền nói.
“Không cần đa lễ.
Hồ Dung, ngươi lại tới nhận nhiệm vụ?” Chung Quỳ tùy ý phất phất tay, nói ra.
Tất cả mọi người không đứng thẳng dậy, chỉ có một mình Hồ Dung đứng thẳng lên, vỗ vỗ hồ lô bên hông nói: “Kiếm chút tiền rượu nha. . .
Chỉ là không ngờ hôm nay người phát nhiệm vụ lại là Chung Quỳ đại nhân ngài?”
“Vốn là Câu Hồn Mã Diện, chỉ là có chút chuyện giao cho hắn đi xử lý, ta cũng không thể rảnh rỗi.
Làm sao vẫn còn chổng mông vậy, đã nói không cần đa lễ rồi.” Chung Quỳ nhìn thấy mấy người Thẩm Lạc còn duy trì tư thế ôm quyền, cau mày nói.
Mấy người Thẩm Lạc nghe vậy, lúc này tất cả đều đứng thẳng lên.
“Tốt, nhàn ngôn thiểu tự, nhiệm vụ lần này chắc hẳn các ngươi cũng đã nghe thấy?” Chung Quỳ hỏi.
“Chỉ là nghe nói một chút, còn phải làm phiền đại nhân nói lại một hai.” Hồ Dung ôm quyền nói.
“m Minh có một chỗ giao với Dương giới, bên trong thường xuyên có một cỗ oán niệm mãnh liệt bao phủ, âm hồn ở đó, cực dễ sinh ra oán niệm, sau đó hóa thành lệ quỷ hung sát, thôn phệ nhau.
Bây giờ đã dựng dục ra một đầu Quỷ Tướng có thể so với tu sĩ Ngưng Hồn hậu kỳ, cần các ngươi tiến về nơi đó diệt sát nó.” Chung Quỳ nói.
“Ngưng Hồn hậu kỳ. . .” Lã Hợp nhíu chặt lông mày, trầm ngâm một tiếng.
Trừ Hồ Dung, mấy người còn lại cũng đều nhao nhao biến sắc.
“Bây giờ tu vi nó vẫn không tính là gì, chỉ là xem từ tốc độ phát triển, tư chất nó có thể trở thành Quỷ Vương, cho nên nhất định trước lúc đó phải diệt trừ nó.
Nếu không một khi để nó chạy ra, tất nhiên sẽ sinh họa một phương.” Chung Quỳ nói.
“Hắc hắc, xem ra nhiệm vụ lần này trọng đại, chúng ta cần toàn lực ứng phó mới được.” Thần sắc Hồ Dung nhẹ nhõm tự nhiên, không có vẻ gì lo âu.
“Trước đó, ta còn phải nhắc nhở các ngươi một câu.
Lúc trước phát hiện dị dạng, từng phái một chi đội ngũ âm sai đi vào, kết quả bọn hắn đều bị oán niệm xâm nhiễm, bây giờ đã thành âm binh lợi hại nhất dưới trướng Quỷ Tướng.
Nhân tộc các ngươi mặc dù bị xâm nhiễm không mãnh liệt bằng âm hồn, cũng cần thủ vững bản tâm, đề phòng chúng.” Thần sắc Chung Quỳ nghiêm lại, nhắc nhở.
“Đa tạ nhắc nhở.” Hồ Dung ôm quyền nói cảm ơn.
“Mặt khác, trước đó đã có hai nhóm Nhân tộc tiến vào bên trong diệt quỷ, chỉ là cho tới bây giờ còn chưa có một ai trở về.
Các ngươi nếu phát hiện họ còn sống, có thể xuất thủ cứu trợ.
Nếu có thể mang về, còn có tạ lễ ngoài định mức đấy.” Chung Quỳ tiếp tục nói.
“Xin hỏi tiền bối, nhiệm vụ lần này ban thưởng thế nào?” Lã Hợp mở miệng hỏi.
“Chỉ cần các ngươi có thể thành công diệt sát tên Quỷ Tướng kia, người đầu lĩnh có thể được ban thưởng hai trăm tiên ngọc, người theo cũng có thể thu hoạch được thù lao một trăm tiên ngọc.
Ngoài ra còn có Hoàng Tuyền Thủy Tinh, âm Linh Đan cùng Ngọc Tủy Cốt, các loại linh tài đan dược, chỉ là số lượng không nhiều, cần các ngươi tự thương nghị phân chia thế nào.” Chung Quỳ nhìn gã một cái, nói.
Đám người nghe thù lao phong phú như vậy, lập tức đều lên tinh thần, Thẩm Lạc thì vững tin vì trong ban thưởng có Hoàng Tuyền Thủy Tinh, hoàn toàn yên tâm.
“Tình huống liên quan nhiệm vụ, đại khái là như vậy.
Trước khi đưa các ngươi qua đó, ta vẫn phải nhắc nhở một câu, diệt quỷ giết địch cố nhiên trọng yếu, nhưng chuyện hàng đầu vẫn phải bảo đảm chính mình sống sót.
Một khi chết ở nơi đó, Địa Phủ không có cách nào thu hồi hồn phách các ngươi, đến lúc đó sẽ chỉ biến thành cô hồn dã quỷ, cuối cùng bị oán khí xâm nhiễm, hóa thành ác linh.” Chung Quỳ lại bổ sung.
Chương 413: âm Quỷ Địa Phủ
Thẩm Lạc nghe vậy, trong lòng không khỏi cảm thấy có chút kỳ quái, rốt cuộc bọn hắn sẽ đi nơi nào, lại để một vị Tróc Quỷ Thiên Sư không sợ làm phiền người khác nhắc nhở nhiều lần?
Bất quá, những người khác hiển nhiên cũng không quá mức để ý việc này, cũng không biết là lực chú ý đều đặt ở trên thù lao khá cao kia, hay là có lòng tin với nhiệm vụ lần này.
Sau đó, Chung Quỳ đi ra hành đình, đi tới bên cạnh một khối nham thạch nhô ra cách đó không xa mới ngừng lại.
Thẩm Lạc dời mắt nhìn qua, lúc này mới chú ý tới khối nham thạch màu đỏ sậm kia.
Bốn phía quanh nó như ẩn như hiện bao phủ một tầng sương mù màu đen, nhưng do hoà cùng hoàn cảnh chung quanh nên mới không dễ thấy.
Chỉ thấy Chung Quỳ bấm niệm pháp quyết, ngâm tụng mấy tiếng, đột nhiên chỉ về phía khối nham thạch kia.
Trên khối nham thạch đỏ sậm lập tức hiện ra một ấn ký hình tròn đỏ, cung quanh khối nham thạch bắt đầu khuếch trương hắc vụ, hóa thành một cổng vòm hình tròn, đứng lặng trước đám người.
Thẩm Lạc dò xét bên trong cổng vòm, chỉ thấy bên trong đen kịt một màu, không khác gì màn trời đêm.
“Đi thôi.”
Hồ Dung nói với đám người một tiếng, dẫn đầu chắp tay với Chung Quỳ, cất bước đi vào.
Trong nháy mắt lão tiến vào cổng vòm, trên tấm màn đen dày đặc kia lập tức nhộn nhạo lên một mảnh gợn sóng như gợn nước, tiếp đó nuốt mất thân hình lão, biến mất không thấy.
Tên nam tử mặc áo giáp là Kim Đốn kia, theo sát phía sau cũng tiến vào cổng vòm.
Lâm Thanh chậm hơn gã một chút, cũng ôm quyền với Chung Quỳ, đi vào trong đó.
“Thẩm huynh, đi thôi.”
Lã Hợp và Thẩm Lạc chào hỏi một tiếng, cũng đi vào bên trong.
Nữ tử áo đỏ Vân Nương kia cũng đi tới, khoác lên cánh tay Thẩm Lạc, ra vẻ sợ hãi nói: “Thẩm đạo hữu, ta có thể đi theo ngươi không?”
Lã Hợp đi tới cửa, nhìn lại, lộ ra một vòng ý cười cổ quái, âm thầm lắc đầu.
“Đạo hữu đi theo cũng không sao, đừng dán thật chặt ta là được.” Thẩm Lạc vô thức tránh ra, nói.
Nói xong, hắn cất bước đi vào trong cổng vòm sương mù.
Vân Nương thấy thế, trên mặt lộ ra một vòng ý cười vũ mị, không thèm để ý chút nào cùng đi theo.
Thẩm Lạc tiến vào trong tấm màn đen, trước mắt vốn một màu đen kịt, nhưng chỉ vừa sải bước ra, trước mắt liền sáng ngời, ánh mắt quét qua bốn phía, mới phát hiện mình đã đến một mảnh núi rừng cỏ cây tươi tốt.
Bất quá có chút quỷ dị chính là, sơn lâm cỏ cây trước mắt, màu sắc cũng không phải là màu xanh đậm bình thường, mà hoà lẫn màu xanh đen, trên thân cây còn mọc ra từng cái bướu, phía trên nổi một tầng tơ trắng.
Lúc này, Vân Nương cũng từ phía sau đi ra, Thẩm Lạc quay lại xem xét, mới phát hiện chỗ mình đi ra trước đó lại là một gốc cây cổ thụ tráng kiện, trên đó đang sáng lên một đoàn lục quang nhu hoà.
Mà trong toàn bộ sơn lâm, cây cổ thụ kia là gốc duy nhất có màu sắc xem như bình thường.
“Hồ lão, ta cảm giác khắp nơi này đều lộ ra vẻ tà khí?” Lã Hợp mở miệng nói.
“Không tà sẽ không cho nhiều thù lao như vậy, cũng không tới phiên chúng ta đến xử lý nha.” Hồ Dung cởi hồ lô bên hông xuống, sau khi ực mạnh một hớp rượu, híp mắt vừa cười vừa nói.
“Lã đại ca, có phải ngươi sợ hay không?” Vân Nương che miệng khẽ cười hỏi.
“Phụ nhân như ngươi còn không sợ, ta sợ cái gì chứ?” Lã Hợp khẽ hừ một tiếng, ồm ồm nói.
“Ồ, nhanh như vậy đã đến, ta còn chưa chuẩn bị tốt à . . .” Lúc này, Hồ Dung bỗng nhiên kêu một tiếng, lại treo hồ lô trở về bên hông.
Thẩm Lạc thấy thế, tâm thần xiết chặt, bàn tay lập tức đưa vào trong tay áo, Lâm Lang Hoàn giấu ở trên cổ tay, lòng bàn tay chuyển động, làm bộ lấy từ trong tay áo ra thanh kim đao kia, giữ ở trong tay.
Trên kim đao loé lên quang mang, trong nháy mắt kéo dài gấp ba, hóa thành một thanh kim văn trường đao.
Bốn người còn lại cũng phản ứng cực nhanh, Lâm Thanh rút ra trường kiếm màu xanh sau lưng, thân kiếm lại mỏng nhỏ hơn so với Thẩm Lạc dự đoán, đồng thời càng đến gần mũi kiếm thì càng thu hẹp, nhìn tựa như một cây kim may cỡ lớn.
Kim Đốn cũng từ bên người rút ra trường đao màu vàng óng, hình dạng và cấu tạo là kiểu hoàng đao thường gặp ở Đại Đường.
Thân đao khắc họa phù văn phức tạp, so với kim đao trên tay Thẩm Lạc càng thêm tinh mỹ lộng lẫy.
Lã Hợp thì gỡ từ sau lưng xuống thanh cự phủ đồng thau kia, chống trên mặt đất, phát ra một tiếng tiếng vang trầm trầm.
Chỉ có Vân Nương không lấy ra bất luận binh khí gì, mà hai tay làm thành hình Niêm Hoa Chỉ giao thoa trước người, làm ra một tư thế nhảy múa, liếc mắt đưa tình về phía Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc chú ý xung quanh, đối với mị nhãn của nàng căn bản làm như không thấy.
“Rẹt rẹt rẹt.”
Lúc này, trong bụi cỏ cây chung quanh bắt đầu vang lên trận trận tiếng ma sát, đồng thời càng ngày càng dày, càng ngày càng nhanh.
“Tới rồi.”
Hồ Dung quát lớn một tiếng, thân hình còng xuống phảng phất trong nháy mắt thẳng băng lên, nâng lên một chưởng vỗ ra phía trước.
Chỉ thấy ống tay áo lão rung động “Soạt”, một vệt kim quang bắn ra, hóa thành một đạo chưởng ấn màu vàng lớn hơn mười trượng, hư không bắn tới đánh về phía trước.
“Ầm” một tiếng vang thật lớn!
Một loạt bảy, tám cây cổ thụ màu xanh sẫm phía trước to cỡ thùng nước theo âm thanh nổ tung, nhấc lên khí lãng san phẳng bụi cỏ cây xung quanh, lộ ra một mảng lớn khu vực trống trải.
Cây rừng phía trước không còn, từng đợt âm phong sát khí lập tức đập vào mặt.
Thẩm Lạc ngưng thần nhìn lại, liền thấy trong sơn lâm cuồn cuộn hắc khí, bên trong cuốn lấy từng đạo thân ảnh mơ hồ, lao đến phía bên này.
Theo hắc khí vọt tới phụ cận, Thẩm Lạc rốt cuộc thấy rõ ràng, những thân ảnh mơ hồ kia xen lẫn thực chất và hư ảo, đa số nửa người trên là thực chất, nửa người dưới thì hư ảo, lơ lửng lên xuống giữa không trung, giống như u linh.
Trong những bóng người này có không ít đã hóa thành xương khô, đại đa số trên gương mặt còn thừa lại, có thể nhìn thấy làn da vàng như nến, trong hốc mắt còn lưu lại con mắt hư thối, bên trong hiện ra quang mang khát mâu.
“Thật sự làm người buồn nôn à.” Vân Nương bên cạnh chán ghét nói ra.
Nói xong, bàn tay niêm hoa chỉ của nàng đột ngột vung lên phía trước, sợi tơ màu đỏ trên quần lụa mỏng đang mặc đột nhiên bay dọc theo người ra ngoài, hóa thành mười mấy sợi tơ màu đỏ mỏng manh không gì sánh được, bắn thẳng đến.
Chỉ thấy sợi tơ lướt qua, hồng quang lấp lóe, nó lại như kim khâu đâm xuyên qua bảy tám lồng ngực âm hồn ác quỷ, xuyên chúng nó như mứt quả.
Ngay sau đó, mấy sợi tơ màu đỏ kia bay lên, kéo những âm hồn ác quỷ này lên không trung, “Xèo” một tiếng bốc cháy lên lửa nóng hừng hực, nuốt sống chúng vào.
Chỉ trong khoảnh khắc, những âm hồn ác quỷ kia phát ra tiếng gào thét thê lương, bị ngọn lửa thiêu thành tro tàn, tiêu tán ra.
“Những âm hồn quỷ vật này tựa hồ không quá mạnh. . .” Thẩm Lạc liếc thấy một màn này, trong lòng an tâm hơn chút, liền ổn định thân hình, không nóng lòng xuất thủ.
Một bên kia, Lâm Thanh và Kim Đốn cũng đã xuất thủ, một người tay bấm niệm pháp quyết, khống chế phi kiếm màu xanh lướt vào đội ngũ âm hồn, xuyên tới xuyên lui, liền đâm xuyên lồng ngực mười mấy ác quỷ.
Người còn lại thì hai tay cầm đao, vọt thẳng vào trong đội ngũ ác quỷ, trái bổ phải chặt, như chém dưa thái rau, chém từng âm hồn kia thành hai đoạn.
Chương 414: âm Binh Tá Đạo
Nhưng mà, không đợi hai người phóng đến ác quỷ khác thì đám âm hồn bị bọn họ giết chết lúc trước, mặc kệ là ngực bị phá toái, hay là chém ngang, miệng vết thương đều có sương mù màu đen nhanh chóng tụ lại, tiếp theo cấp tốc chữa trị, rồi từng con lần nữa đứng lên.
Hai người thấy thế, cũng chỉ thoáng kinh ngạc một lát, lại lần nữa khống chế pháp khí chém giết.
Nhưng lần này, hai người không tiếp tục công kích thân thể âm hồn quỷ vật, mà không hẹn cùng đánh về phía đầu lâu của bọn chúng.
Đầu lâu những âm hồn ác quỷ kia khi bị phá toái, thân thể cũng theo đó nhanh chóng hủ hóa, cuối cùng hóa thành một đoàn hắc vụ, dung nhập vào trong thân thể ác quỷ khác.
Mà những ác quỷ hấp thu những tàn hồn kia, thân thể lại trở nên ngưng thực thêm một phần.
“Ha ha, còn có thể hấp thu nhau, có chút ý tứ . . .” Lã Hợp thấy thế, cười lạnh một tiếng.
Nói xong, trong miệng gã tụng niệm vài tiếng chú ngữ, tay bấm một cái pháp quyết, bỗng nhiên khoát tay về phía trước.
Mặt đất lập tức vang lên một trận thanh âm đất đá băng liệt, từng khối đá vụn bay lên treo trên bầu trời, dưới một vầng sáng màu vàng bao bọc, hóa thành từng đạo dùi đá bén nhọn, đâm xuống đám âm hồn ác quỷ phía dưới.
Mấy chục dùi đá gào thét như gió táp mưa rào bắn vào đám âm hồn quỷ vật, phát ra trận trận tiếng vang “Phốc phốc”, lập tức đánh cho mười mấy đầu quỷ vật thành cái sàng.
Trong đó vài đầu quỷ vật bị đánh trúng đầu nát bét, triệt để biến thành tro bụi.
Còn lại những con bị thủng trên thân cũng đều có vầng sáng màu vàng duy trì không tiêu tan, khiến cho những hòn đá rơi xuống đè lên làm chúng không dậy nổi.
Thẩm Lạc nhìn thấy, trong lòng âm thầm tán thưởng, mấy người kia có thuộc tính pháp lực khác nhau, thủ đoạn ngược lại không yếu, đặc biệt là Lã Hợp to con này, nhìn như chất phác thô kệch, một tay Thổ hệ thuật pháp lại khống chế tương đối tinh tế.
“Những quỷ vật này tồn lưu tại chỗ giao giới âm Dương, thân hình xen giữa hư thực, trừ hai loại lôi hoả khắc chế, thủ đoạn còn lại mặc dù cũng hữu hiệu, nhưng cũng chỉ làm nhiều công ít.” Hồ Dung nói, uống một ngụm rượu, ánh mắt rơi vào trên thân Thẩm Lạc.
Ánh mắt kia tựa hồ đang nói, tất cả mọi người đã ra tay, hiện tại tới phiên ngươi đó.
Thẩm Lạc vốn tính dùng kim đao đánh một chút, nhưng nghe Hồ Dung nói, đành phải lấy từ trong tay áo ra bảy, tám tấm Tiểu Lôi Phù, điều động pháp lực, đánh về phía âm hồn quỷ vật.
Mấy đạo Tiểu Lôi Phù bay ra, lập tức loé lên điện quang, bảy tám đạo lôi quang tuyết trắng như linh xà nhảy ra, dưới mấy đầu thuỷ thằng trong suốt dẫn dắt, đánh chính xác vào trên đầu lâu mấy âm hồn.
“Ầm ầm” thanh âm liên tiếp vang lên, đầu lâu âm hồn ác quỷ bị đánh trúng toát ra một sợi khói trắng, nhao nhao hôi phi yên diệt.
“Không tệ.” Hồ Dung thấy thế, gật đầu tán thưởng.
Mấy người còn lại cũng nhao nhao nhìn qua Thẩm Lạc, cảm xúc trong ánh mắt cũng không giống nhau.
“Thẩm đạo hữu không chỉ có bộ dáng tuấn tiếu, ngay cả thủ đoạn cũng không tầm thường nha, hai ta thiên lôi câu địa hỏa, không phải là ông trời tác hợp sao?” Vân Nương thấy thế, đôi mắt bỗng dưng sáng lên, đúng là thối lui ra khỏi vòng chiến, nhích lại gần Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc vô thức lui về phía sau chút, kéo ra khoảng cách với nàng ngực bự này.
Đúng lúc này, một trận thanh âm văng vẳng tựa như sấm rền từ đằng xa truyền đến, chỗ rừng sâu cũng có trận trận chấn động vang lên, thanh âm kia càng ngày càng vang, cũng càng ngày càng gần.
Ánh mắt Thẩm Lạc co rụt lại, liền thấy một bên sơn lâm, bỗng nhiên có một con ngựa to lớn cao cỡ một người từ trong bụi cỏ đột nhiên vọt ra, toàn thân không có huyết nhục, hoàn toàn là một bộ xương khô màu trắng, trong hai hốc mắt có hai đoàn quỷ hỏa xanh mơn mởn, chập chờn không ngừng.
Trên thân bạch cốt chiến mã là một bộ bạch cốt khô lâu, toàn thân khoác áo giáp thanh đồng, trong tay mang theo một cây thanh đồng trường mâu, phía trên kết đầy thanh đồng màu xanh sẫm, nhìn cũ kỹ không thôi, lại khí thế hung hăng.
Một kỵ sỹ bạch cốt dẫn đầu phóng đến, theo sát phía sau, có hơn trăm gia hoả giống gã như đúc vọt ra, lấy thế quân trận công kích vọt thẳng đến bọn người Thẩm Lạc.
“m Binh Tá Đạo. . .”
Vân Nương quát nhẹ một tiếng, trò đùa trên mặt vừa rồi lập tức thu vào.
Bọn người Lã Hợp nghe tiếng, nhao nhao rút khỏi chiến đấu cùng âm hồn, mấy người đứng sánh vai thành hàng, đón lấy hơn trăm kỵ binh kia.
Đám âm hồn quỷ vật không có linh thức kia, sở dĩ công kích bọn người Thẩm Lạc, bất quá là dựa vào bản năng khao khát với máu người.
Nếu so sán, chiến lực những âm binh này cao hơn không ít.
Bọn chúng mặc dù giống nhau không có nhiều linh thức, nhưng theo bản năng chiến đấu, mỗi một kỵ sỹ đều có chiến lực so với tu sĩ Luyện Khí sơ – trung kỳ, tập hợp lại với nhau, lực lượng cũng thực sự không thể khinh thường.
Mấy người vừa mới đứng vững, đồng giáp âm binh đã vọt tới phụ cận, một kỵ binh cầm đầu phóng ngựa nâng thương đâm thẳng đến, mũi thương ngưng tụ ra một đoàn u lục quang mang, như quỷ hoả đâm thẳng đến tim Thẩm Lạc.
Trường đao trong tay Thẩm Lạc vẩy một cái, lưỡi đao chém xéo lên, thân đao đại phóng kim mang, va chạm cùng mũi thương u lục kia.
Âm binh phóng ngựa trùng kích với khí thế hung mãnh, trường mâu cuốn theo lực đạo cũng thập phần cường hoành.
Nhưng hai chân Thẩm Lạc tựa như mọc rễ, một mực đóng đinh trên mặt đất không nhúc nhích tí nào, hai tay nắm chặt chuôi đao đối cứng.
“Ầm” một thanh âm vang lên.
Kim đao trong tay Thẩm Lạc rung động quang mang, một tầng đao quang đảo ngược lên nửa cung tròn, ngạnh sinh ép cho thanh đồng trường mâu cong vòng rồi bật trở lại.
Đao quang lướt qua, thanh đồng áo giáp lập tức nứt toác ra.
Bạch cốt chiến mã dưới thân âm binh kia cũng bị cỗ lực đạo cường đại này trùng kích, chân trước bị ép phải lui về phía sau.
Hơn trăm đồng giáp âm binh này cùng xông tới bị Thẩm Lạc cản trở một chút, binh mã phía sau liền đánh thẳng tới.
Bốn người Vân Nương Lã Hợp cũng nhao nhao giết vào trong trận, hỗn chiến cùng nhau.
Thẩm Lạc vừa mới chém nghiêng một đao lên trường mâu, muốn thuận thế chém xuống cả người lẫn ngựa, bỗng nghe sau lưng có tiếng vó ngựa vang lên, trong lòng không khỏi nói thầm một tiếng “Không ổn”.
Dựa theo ghi chép về chiến trận trong sách cổ mà hắn đã xem, kỵ binh thường dùng một loại trận thế, chính là hai cánh trái phải bọc đánh, vừa đi vừa về trùng kích quân địch ở giữa, lấy trận cước xáo trộn phương trận, tiếp theo trọng thương quân địch.
Rất hiển nhiên, phía sau bọn hắn còn có một chi đồng giáp âm binh, đang bất ngờ đánh tới bọn hắn bên này.
Nếu để cho hai đội ngũ tạo thành thế giáp công tương hỗ nhau, cho dù tu vi mấy người bọn họ hơn xa những âm binh này, cũng sẽ gặp nguy hiểm.
Bất quá rất nhanh, Thẩm Lạc phát hiện lo lắng của mình là dư thừa, bởi vì Hồ Dung một mực ở bên xem náo nhiệt đã động thủ.
Chỉ thấy lão không nhanh không chậm dắt hồ lô rượu về bên hông, cổ tay vặn một cái, trong lòng bàn tay lập tức xuất hiện một cây đại kỳ màu vàng hơi đỏ cao cỡ nửa người, phía trên dùng sợi tơ màu đen thêu lên một đồ án dị thú đầu chó mình sư tử, sau lưng mọc lên hai cánh.
“Phong Hống. . .” Thẩm Lạc lập tức nhận ra dị thú trên thân cờ.
“Đi.”
Chỉ nghe Hồ Dung quát nhẹ một tiếng, đại kỳ màu vàng hơi đỏ trong tay cuốn một cái, bỗng nhiên quét qua đồng giáp âm binh đang đánh thẳng tới.
Chỉ một thoáng, toàn bộ sơn lâm cát bay đá chạy, tiếng gió đại tác, từng đạo phong nhận màu đen từ trên mặt cờ gào thét tuôn ra, ở trong hư không tụ thành tường gió hỗn loạn, quét qua.
Chương 415: Huyết Thi
Mười mấy đồng giáp âm binh bị cuốn vào trong đó, lập tức giống như rơi vào trong sát trận có vô số đao rìu sắc bén, đồng giáp trên thân đơn giản như giấy, trong nháy mắt bị xé nứt thành vô số khối.
Bạch cốt âm binh và chiến mã được bao trùm dưới đồng giáp, lập tức bị phong nhận cuốn trúng, trực tiếp vỡ nát thành bột mịn.
Hồ Dung thấy thế, lông mày cau lại, tựa hồ không hài lòng với hiệu quả một kích vừa rồi, lại bước tới trước một bước, đại kỳ trong tay lần nữa vung lên, trên đại kỳ màu vàng hơi đỏ vang lên thanh âm như thú rống.
Từng đạo phong nhận càng thêm cuồng bạo từ đó quét ra, hóa thành một mặt phong tường màu đen gào thét ra, những nơi đi qua núi đá cây rừng đều sụp đổ, đồng giáp âm binh càng thua chạy như ngọn cỏ lướt theo gió, đúng là chủ động tháo chạy về phía sau.
Chỉ là tốc độ phong tường mau lẹ, rất nhanh đã đuổi kịp mười mấy tên đồng giáp âm binh kia, như một cái miệng lớn màu đen nuốt bọn chúng vào, phun ra cũng chỉ còn lại một đống bạch cốt rải rác.
Một bên kia, mấy người Thẩm Lạc cũng hợp lực đánh lui đồng giáp âm binh tiến công, lại thấy chiến tích Hồ Dung bên này, trong lòng đều dâng lên kính ý.
“Thấy chưa, ta nói chỉ cần đi theo Hồ lão, không cần phải lo lắng cái gì.” Lã Hợp nhún vai, nhìn Thẩm Lạc nói.
“Hắc hắc, nếu không làm sao đoàn người trong thương hội, đều vui lòng đi theo Hồ lão làm nhiệm vụ chứ?” Vân Nương cũng cười duyên một tiếng nói.
“Đừng chỉ cố nói chuyện, lại không chịu thêm chút sức, công việc đều bị Hồ lão làm xong, chúng ta lại tiến đến giành công trạng! Tranh thủ thời gian thêm chút sức, một hơi giết tới Quỷ Tướng nơi đó đi.” Kim Đốn ngược lại tràn đầy chiến ý, cao giọng nói.
Mấy người còn lại đều không lên tiếng, nhưng cũng chuẩn bị lần nữa giết vào trận địa địch.
Đúng lúc này, trong núi rừng lại truyền tới một trận thanh âm ma sát dồn dập, bảy tám bóng người từ chỗ rừng sâu cực tốc chạy tới, đánh tới phía bọn người Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc tập trung nhìn vào, lập tức cảm thấy có chút tê dại da đầu.
Chỉ thấy bảy tám bóng người lao ra kia, toàn thân máu me đầm đìa, giống như bị người ta lột da ra, một thân huyết nhục đều trần trụi bên ngoài, ngũ quan trên mặt mơ hồ, một đôi mắt lồi ra ngoài, nhìn dữ tợn dị thường.
Bất quá từ trong ánh mắt chúng, đã không nhìn thấy linh quang của người sống, con ngươi phóng đại mấy lần, nhìn trống rỗng chết lặng.
Một người trong đó vọt lên giữa trời, thân hình vừa tới giữa không trung, tựa như một tảng đá lớn đột nhiên rơi xuống, hai tay duỗi ra, đâm thẳng đến tim Thẩm Lạc.
Ánh mắt Thẩm Lạc đảo qua huyết nhục trên thân nó, chỉ thấy phía trên tựa như vật sống đang chậm rãi nhúc nhích, lập tức thu hồi lưỡi đao, tay kia lập tức vung lên trước người.
Trước người hắn lập tức tuôn ra quang mang thuỷ lam, hóa thành một màn nước hình bán cầu, ngăn ở trước người.
Bóng người huyết sắc kia đâm đầu vào màn nước, hai tay cơ hồ không trở ngại chút nào xuyên qua màn nước, tiếp tục đâm đến tim Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc thoáng lùi lại một bước, một tay đột nhiên nắm lại, tầng màn nước bị bóng người màu đỏ đâm thủng kia lập tức đọng lại, trong nháy mắt hóa thành một sợi thuỷ thằng tráng kiện, trói buộc nó lại.
Hai tay bóng người màu đỏ cuồng vũ, trong lúc nhất thời cũng không tránh thoát.
Thẩm Lạc đang muốn tiến lên, liền nghe sau lưng truyền đến thanh âm Hồ Dung: “Cẩn thận một chút, đừng để Huyết Thi kia chạm vào, một khi bị thi độc xâm nhiễm, nhất thời nửa khắc cũng sẽ biến thành như bọn hắn đấy.”
Đúng lúc này, huyết nhúc trên thân Huyết Thi kia nhúc nhích, bỗng nhiên trở nên càng lúc càng nhanh, cả người nó bắt đầu vặn vẹo biến hình, nơi bị thủy thằng trói chặt liền thu nhỏ lại, nơi không bị trói buộc thì bành trướng biến lớn lên.
Thẩm Lạc thấy thế, lực đạo nắm tay lần nữa tăng thêm, thủy thằng cũng theo Huyết Thi biến hóa co vào theo.
Chỉ nghe “Phốc” một tiếng vang lên.
Bộ Huyết Thi kia bị thủy thằng càng siết càng nhỏ lại, thân thể đúng là trực tiếp đứt gãy ra, hóa thành bảy, tám khối thi thể rơi trên mặt đất.
Mà thi khối vừa mới rơi xuống đất kia tiếp tục ngọ nguậy, tụ lại một chỗ, đúng là lần nữa dung hợp làm một thể, dần dần ngưng tụ thành hình người, mắt thấy liền muốn từ dưới đất bò dậy.
“Vù. . .”
Lúc này, một đạo hỏa quang bỗng nhiên từ bên cạnh bay tới, rơi vào trên thân Huyết Thi sắp bò dậy kia, “Xèo” một tiếng, bốc cháy lên hừng hực.
Huyết Thi kia lập tức bị ngọn lửa nuốt hết, toàn thân bốc lên từng cỗ khói đen, ở trong tản mát ra một loại mùi hôi thối khó nói nên lời.
Thẩm Lạc lập tức che mũi lui ra sau, nhìn lại Vân Nương cách đó không xa.
Vân Nương thì vũ mị cười một tiếng, vẫy vẫy tay một tiếng, ra hiệu không cần nói lời cảm tạ.
Hồ Dung lùi lại bên cạnh đám người, đại kỳ màu vàng hơi đỏ trong tay quét tới phía trước “Phần phật” một cái, lại có vô số thanh quang phong nhận cuốn ra, quét bay phần lớn âm binh kia.
“Được rồi, không nên tiếp tục hao tổn ở nơi này, ta mang các ngươi tới để giết Quỷ Tướng, cũng không phải bồi những tiểu lâu la này làm chậm trễ công phu, chúng ta đi thôi.” Nói xong, Hồ Dung vung tay lên, trước người chớp động hư quang, bay ra mấy chục tấm phù lục giấy vàng.
Trên lá bùa vẽ một đồ văn hình người bộ dạng cổ quái, hình dáng không khác gì người, bên trong có thể thấy đường vân tung hoành, tựa hồ dùng một nét vẽ thành, giống như hình lại như chữ.
Chỉ thấy lá bùa vẩy xuống, trong nháy mắt tiếp xúc mặt đất, mặt giấy đại phóng quang mang, đồ ảnh hình người trong đó đột nhiên kéo dài, từ mặt giấy kéo dài ra, dưới quang mang bao phủ hóa thành từng bóng người toàn thân đen kịt, nhào về phía những Huyết Thi và âm binh kia.
“Phù Chỉ Khôi Lỗi?” Trong lòng Thẩm Lạc sợ hãi thán phục.
Hắn từng thấy trên cổ tịch ghi chép lại loại phù lục này, đáng tiếc chưa bao giờ thấy vật thật, hôm nay mới là lần đầu thấy người khác thi triển.
“Ha ha, xem ra tiểu đạo hữu ngươi rất có hứng thú với Khôi Lỗi Phù này nha, hôm nào dạy cho ngươi, thế nào?” Hồ Dung thấy mặt mày hắn biến hóa, cười nói.
“Tiền bối nói thật?” Thẩm Lạc nghe vậy, lập tức đại hỉ.
“Thế nào, còn muốn ta lập lời thề hay sao?” Lông mày Hồ Dung nhướng lên, hỏi ngược lại.
“Không dám, không dám.” Thẩm Lạc liên tục khoát tay.
Hồ Dung cười cười, cũng không thèm để ý, ngược lại nói: “Đi thôi, những Phù Chỉ Khôi Lỗi này không ngăn cản được bao lâu, chúng ta còn phải đi tìm con Quỷ Tướng kia đấy.”
Nói xong, lão dẫn đầu quay người lướt vào trong núi rừng một bên.
Thẩm Lạc thấy dáng lão tươi cười tự nhiên, trạng thái khí nhàn, trong lòng không khỏi nhiều hơn mấy phần kính phục.
Đám người đi vào trong rừng rậm, tiếng đánh nhau sau lưng vẫn vang lên không ngừng, chỉ là thanh âm càng ngày càng nhỏ, hiển nhiên như Hồ Dung nói, chiến lực những Phù Chỉ Khôi Lỗi kia cũng không quá cao.
“Hồ lão, Quỷ Tướng này không biết ở nơi nào, chúng ta làm sao tìm ra?” Lã Hợp mở miệng hỏi.
“Đã nói không được gọi Hồ lão, các ngươi. . .
Thôi, các ngươi gọi Hồ lão, còn không bằng gọi tiền bối dễ nghe hơn.” Hồ Dung tựa hồ cảm thấy bất đắc dĩ, thở dài nói.
“Tiền bối. . .” Lã Hợp lập tức sửa lại lời nói.
“Thân là Quỷ Tướng, tự nhiên là hạng kẻ có âm sát khí dày đặc nhất trong phiến khu vực này.
Trên người của ta có một Tầm Sát Bàn, chỉ cần đi theo nó chỉ thị tìm kiếm, sẽ không khó tìm được Quỷ Tướng kia.
Chỉ là trên đường không thể thiếu những âm binh tiểu quỷ kia cản đường, nên nghĩ biện pháp tránh đi mới tốt. . .” Hồ Dung vừa giải thích, vừa âm thầm suy nghĩ.
“Cái này cũng không khó, tiền bối chỉ cần buông ra thần thức dò xét, thấy được âm binh, chúng ta cứ tránh đi là được.” Lâm Thanh một mực kiệm lời ít nói, bỗng nhiên mở miệng nói ra.
“Cái này đương nhiên không khó, chỉ là có chút phiền phức, một mực căng thẳng tâm thần chú ý bốn phía. . .
Cũng quá nhàm chán đi.” Hồ Dung nghe vậy, lắc đầu bất mãn.
Đám người nghe vậy cũng chỉ biết im lặng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Tinh Giới [Dịch] Tinh Giới](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/12/Dich-Tinh-Gioi-Audio-Truyen.jpg)
