Đại Mộng Chủ
Tập 82 : Oan Gia Ngõ Hẹp (c406-c410)
❮ sautiếp ❯Chương 406: Oan Gia Ngõ Hẹp
“Tử Tâm chấp sự khách khí.” Mã Tú Tú bình tĩnh cười nhẹ, cũng không giải thích gì với Thẩm Lạc.
“Tú cô nương tới tham gia hội đấu giá lần này, là muốn mua thứ gì?” Tử Tâm chấp sự mang theo ba người đi vào bên trong, hỏi.
“Ta không có định mua gì, lần này tới tham gia hội đấu giá của quý các tại ba ch ngo c sa ch, là hai vị bằng hữu này.
Họ muốn mua mấy món đồ, ta chỉ đi cùng mà thôi.” Mã Tú Tú nói.
“Thì ra là thế, không biết hai vị đạo hữu xưng hô như thế nào, muốn mua vật gì? Để Thiếp thân có thể chuẩn bị trước cho hai vị.” Tử Tâm chấp sự nghe vậy, thần sắc trên mặt khẽ động, đánh giá Thẩm Lạc và Tạ Vũ Hân một lát, theo thói quen hỏi.
“Hai người chúng ta chỉ là hai tên tán tu, danh tính không quan trọng, hôm nay tới chỉ muốn mua chút vật dụng cần cho tu luyện thôi, không dám làm phiền các hạ.” Thẩm Lạc biểu hiện một cách tự nhiên, từ tốn nói.
Tử Tâm chấp sự thấy vậy, không tiếp tục hỏi thăm nữa, dẫn hai người Thẩm Lạc mau chóng đi đến phía trước, rất nhanh đã tới một chỗ hội trường.
Khu hội trường này có diện tích cực lớn, hầu như có thể so với một số quảng trường cỡ nhỏ, bên trong có từng dãy chỗ ngồi, chừng mấy trăm cái.
Phía trước hội trường có vài chục chiếc bàn vuông màu đỏ, phía trên trưng bày rất nhiều linh quả và nước trà.
Chung quanh mỗi cái bàn bày mấy chiếc ghế gỗ lim lớn, hiển nhiên là chỗ ngồi dành cho khách quý, khác biệt hoàn toàn với những chỗ ngồi chen chúc ở phía sau kia.
“Ba vị khách quý, có thể ngồi xuống ở chỗ này, khoảng cách này khá gần bàn đấu giá, cũng có thể thấy rõ ràng mọi thứ.” Tử Tâm dẫn ba người tới trước một chiếc bàn vuông, bảo họ ngồi xuống, cách phía trước không xa chính là đài cao bán đấu giá.
Nàng ta giới thiệu sơ lược một chút về quá trình của hội đấu giá, đưa cho ba người mỗi người một miếng ngọc bài có đánh số, liền cáo từ rời đi chào hỏi khách nhân khác.
Thẩm Lạc nhìn xem ngọc bài trong tay, trên đó viết số ba trăm linh chín, rót một ít pháp lực vào, sẽ tản mát ra quang mang.
“Không ngờ một kẻ tán tu như tại hạ, cũng có thể ngồi tại ghế khách quý này, đây đều là dựa vào mặt mũi của Mã cô nương.” Mắt của Tạ Vũ Hân chớp chớp nhìn về phía Mã Tú Tú, mang theo thâm ý cười nói.
Nàng tại Trường An lâu hơn nhiều so với Thẩm Lạc, nên biết ghế khách quý của hội đấu giá Hiên Viên đại biểu ý nghĩa.
“Tạ tỷ tỷ quá khen, cũng nhờ một chút danh tiếng của trưởng bối trong nhà tại Tụ Bảo các bạch ng ọc sác h, mấy vị đạo hữu trong Trường An thành mới nể mặt, cho tiểu nữ tử một chút ân tình thôi.
Không biết Tạ tỷ tỷ hôm nay muốn mua thứ gì?” Mã Tú Tú cười chuyển hướng chủ đề.
Hai nữ tựa hồ có chút hợp ý, rất nhanh cùng nhau một chỗ, bỏ qua Thẩm Lạc một bên.
Thẩm Lạc cũng không để ý, tự mình dò xét chung quanh dò xét.
Lúc này khoảng cách bắt đầu hội đấu giá còn có một đoạn thời gian, chỗ ngồi trong hội trường còn không có ngồi đầy, chỉ được hơn nửa.
Những người này phục sức và cách ăn mặc không giống nhau, nhưng phần lớn trên mặt đều hưng phấn, hiển nhiên đối với hội đấu giá của Hiên Viên các rất là chờ mong.
“Ta vừa rồi nghe người ta nói, hôm nay Hóa Sinh tự, Phổ Đà sơn, còn có quan phủ Đại Đường đều sẽ có người tham gia bán đấu giá lần này?” Thẩm Lạc thu hồi ánh mắt, tùy ý hỏi.
“Không sai.
Miên Nguyệt cư sĩ của Hóa Sinh tự, Thanh Hoa tiên tử của Phổ Đà sơn hiện giờ cũng ở trong Trường An thành.
Vị kia chính là Miên Nguyệt cư sĩ, bên cạnh là quan phủ Đại Đường Kim Khôi tướng quân.” Mã Tú Tú khẽ nâng cằm, nhìn về phía một cái bàn vuông gỗ lim ở phía xa ra hiệu.
Thẩm Lạc và Tạ Vũ Hân thuận theo hướng nàng chỉ nhìn qua, sau bàn vuông gỗ lim là một người mặc áo bào trắng, nhìn chừng bốn mươi tuổi.
Mặt mày y bình thường, trong tay cầm một cây quạt giấy trắng, có chút nho nhã, chính là Miên Nguyệt cư sĩ mà Mã Tú Tú nói.
Ở phía sau y còn có một thanh niên khá anh tuấn đang đứng, cũng mặc một thân áo bào trắng, dường như là đệ tử.
Ở cái bàn khác bên cạnh Miên Nguyệt cư sĩ, một cái đại hán tóc vàng đang ngồi.
Toàn thân người này mặc một bộ áo giáp nhìn nặng nề vô cùng, cả người nhìn giống như một tòa kim sơn vững chắc.
Kim Khôi tướng quân đến đây chỉ có một mình, không mang theo tùy hành.
Hai mắt của Thẩm Lạc khẽ nheo lại, chỉ cảm thấy pháp lực trên người của Miên Nguyệt cư sĩ và Kim Khôi tướng quân nội liễm, trong hai tròng mắt đều chớp động một tầng huỳnh quang.
Đó chính hiện tượng mà là lực lượng thần hồn cường đại đến trình độ nhất định mới có thể sinh ra.
Hai người này tu vi, ít nhất đạt đến Xuất Khiếu kỳ.
Thẩm Lạc dò xét một chút rất nhanh liền thu hồi tầm mắt, để tránh bị hai người kia phát giác.
“Hiên Viên các cũng hửi thiệp mời đến Thanh Hoa tiên cô của Phổ Đà sơn, nếu không có chuyện gì ngoài ý muốn, nàng chắc cũng có ghế.” Mã Tú Tú tiếp tục nói.
Thẩm Lạc nghe vậy, sắc mặt hơi trầm xuống.
500 tiên ngọc đối với Nhân phẩm linh hỏa mà nói, mới miễn cưỡng đủ, cao nhân tới càng nhiều, thì xuất hiện xác suất biến số lúc cạnh tranh lại càng lớn.
“Theo ta được biết, ba vị tiền bối tu luyện đều không phải là công pháp Hỏa thuộc tính, cũng không tinh thông luyện đan, thuật luyện khí, nên khả năng tham dự cạnh tranh linh hỏa không lớn.” Mã Tú Tú dường như biết Thẩm Lạc nghĩ gì, làm bộ vô ý nói ra.
“Hi vọng là vậy.” Thẩm Lạc thầm thở dài.
“Thẩm công tử, không biết Ức Mộng Phù kia, ngươi nghiên cứu ra sao rồi?” Mã Tú Tú chần chờ một chút, hỏi.
“Còn đang tham ngộ, tạm thời không có đầu mối gì.” Thẩm Lạc sờ lên cái mũi, nói ra.
“Không sao, là ta có chút nóng nảy.” Trong mắt của Mã Tú Tú lóe lên vẻ thất vọng, lập tức khôi phục lại bình tĩnh, gượng cười, nói.
“Mã cô nương yên tâm, ta sẽ nỗ lực hết sức.” Thẩm Lạc nói.
Ngay lúc này, lối vào của hội trường rối loạn tưng bừng, lại là hai nữ một nam cùng hai tên chấp sự của Hiên Viên các đi đến.
Người đi đầu là vị trung niên mỹ phụ, một thân áo xanh, dung mạo có chút tú lệ, nhưng toàn thân tản mát ra một cỗ hàn khí lạnh thấu xương, có vẻ phi thường cao ngạo.
Theo sau mỹ phụ áo xanh là hai người một nam một nữ, nam anh tuấn, nữ xinh đẹp, giống như một đôi Kim Đồng Ngọc Nữ.
Mặt của Thẩm Lạc hơi đổi, một nam một nữ này không phải ai khác, chính là hai tên đệ tử Phổ Đà sơn gặp tại phường thị Uyển Khâu thành khi trước.
“Thanh Hoa tiên cô tới.” Thanh âm Mã Tú Tú từ phía bên cạnh truyền tới.
Ý nghĩ trong đầu Thẩm Lạc xoay chuyển thật nhanh, lập tức hơi cúi đầu xuống, đặt hai tay lên trên mặt xoa vài lần.
Khi tay của hắn buông xuống, dung mạo đã phát sinh cải biến, hóa thành một thanh niên mặt vuông mắt nhỏ.
Thứ Thẩm Lạc thi triển chính là Niết Cốt Dịch Dung chi thuật của Tạ Vũ Hân, thuật này dùng để thay hình đổi dạng cực kỳ tinh diệu.
Ngày đó hắn thấy một lần liền muốn học tập.
Trong khoảng thời gian này, Thẩm Lạc rốt cục dùng chế phù chi pháp của Thần Hành Giáp Mã Phù, trao đổi với Tạ Vũ Hân để lấy thuật này.
Môn Niết Cốt Dịch Dung chi thuật này và Hoàng Đình Kinh có cách làm khác nhau nhưng kết quả đều giống như nhau.
Hắn có kinh nghiệm tu luyện Hoàng Đình Kinh trong mộng bạc h ngọc s ách, nên dễ dàng nắm giữ môn bí thuật này, mà so với Tạ Vũ Hân dùng thì càng thêm tinh diệu.
Xương cốt trong cơ thể hắn nhẹ vang lên tiếng két két, thấp đi mấy phần, thân thể lớn ra một chút, hoàn toàn biến thành một người khác.
“Thẩm công tử, đây là. . .” Mặt của Mã Tú Tú lộ vẻ kinh ngạc.
“Chỉ là trò vặt dịch dung, thực không dám giấu, tại hạ và hai tên đệ tử Phổ Đà sơn kia có chút ân oán, nếu bị bọn chúng nhận ra, sẽ gặp phiền phức.” Thẩm Lạc nói, ánh mắt liếc nhìn hai người kia, thấy họ cũng không có chú ý tới bên này, nhẹ nhàng thở ra.
Chương 407: Đại Hội Đấu Giá
“Nguyên lai là như vậy, bất quá Thẩm công tử ngươi cũng không cần lo lắng, trong thành Trường An nghiêm cấm tranh đấu, dù bọn hắn nhận ra ngươi, cũng không thể làm gì ngươi.” Mã Tú Tú nói đến điểm mấu chốt.
“Tuy nói thế, phiền toái nếu có thể giảm bớt thì nên giảm bớt mới tốt.” Thẩm Lạc cười cười, nói.
Tạ Vũ Hân cũng nhận ra thanh niên họ Võ kia, bất quá bây giờ nàng che mặt, nên không sợ bị phát hiện.
Ba người Thanh Hoa tiên cô được hai gã chấp sự Hiên Viên các dẫn xuống, đi tới bên cạnh một bàn vuông hồng mộc gần Miên Nguyệt cư sĩ và Kim Khôi Tướng Quân.
“Thanh Hoa đạo hữu, nghe nói nửa năm trước ngươi đã bắt đầu bế quan không ra, còn tưởng rằng sẽ bỏ qua lần đấu giá này, không ngờ ngươi vẫn đến.” Miên Nguyệt cư sĩ phần phật khép lại quạt xếp, vỗ nhè nhẹ lòng bàn tay, vừa cười vừa nói.
“Chỉ là bế quan bình thường thôi, đấu giá hội Hiên Viên khó có được, thiếp thân sao lại không đến.
Ngược lại là Kim Khôi Tướng Quân, không phải bế sinh tử quan trong phủ à, sao còn rảnh rỗi tới đây?” Thanh Hoa tiên cô ngồi xuống, mặt không biểu tình nói.
“Ha ha, Đại Thừa kỳ cũng không phải cứ một mực khổ tu là có thể đột phá, Kim mỗ đi ra ngoài giải sầu, có lẽ đạt cơ duyên khác cũng chưa biết chừng.” Kim Khôi Tướng Quân vừa cười vừa nói.
Thanh Hoa tiên cô nghe vậy không nói gì nữa, phối hợp nhắm mắt dưỡng thần.
Một lát sau, chỗ ngồi trong tràng cơ bản đã đầy, trên đài cao phía trước hội trường chẳng biết lúc nào xuất hiện một lão giả thân hình khôi ngô.
“Chư vị đạo hữu, hoan nghênh tới Hiên Viên các.” Lão giả cười chắp tay với mọi người, hai tay lão đỏ thẫm, tựa hồ tu luyện công pháp kỳ lạ nào đó.
“Xích Thủ chân nhân! Hắn không phải là khách khanh Lôi gia sao? Gia nhập Hiên Viên các lúc nào vậy?” Tạ Vũ Hân lộ vẻ kinh ngạc.
“Người này rất nổi danh sao?” Thẩm Lạc hỏi thăm.
“Người này cũng là Đại Sư Luyện Khí ở Trường An thành, Hiên Viên các thời gian này chiêu nạp hiền tài, chắc hẳn bỏ ra vốn lớn đây.” Mã Tú Tú nói.
“Lôi gia cam lòng thả người sao?” Tạ Vũ Hân hỏi.
Bản dịch được dịch tại Bạch ngọcc sách.
Mời bạn đọc đến đúng trang dịch để ủng hộ diễn đàn và dịch giả.
“Hiên Viên các có biện pháp của mình.” Mã Tú Tú nói ra.
Trong lúc mấy người nói chuyện phiếm, thanh âm Xích Thủ chân nhân lại vang lên:
“Trước khi đấu giá bắt đầu, có một chuyện phải cho các vị biết.
Thân phận lão phu, chư vị ở đây chắc hẳn đã rõ, Hiên Viên các vì hồi báo mọi người cổ động, phàm khách nhân trên đấu giá hội lần này mua được một kiện vật phẩm, đều sẽ tặng thêm một cơ hội được lão phu khai lò luyện khí.”
Lời này vừa nói ra, toàn bộ hội trường “Ầm” một tiếng, như nồi đồng nổ tung nghị luận ầm lên, rất nhiều người trên mặt lộ ra sợ hãi lẫn vui mừng.
“Hiên Viên các thật đúng là biết làm ăn.” Tạ Vũ Hân chậc chậc nói.
“Lời này vừa ra, rất nhiều người dù không cần, sợ là cũng phải chụp được một kiện vật phẩm nào đó.” Mã Tú Tú đồng ý.
Thẩm Lạc có chút động dung, đồng thời tâm thần cũng bất định thêm.
Hắn vốn đến vì Linh hỏa, nếu có thể chụp được, đồng thời đạt được một cơ hội luyện khí sư giúp tự nhiên sao lại không làm, nhưng điều này cũng có nghĩa là cạnh tranh càng kịch liệt.
Quả nhiên, đã có lời của Xích Thủ chân nhân này, lúc kiện thứ nhất xuất hiện là một hộp Ngũ Hành Kim Sa, cạnh tranh thập phần kịch liệt, từ mới đầu mười lăm tiên ngọc, rất nhanh tăng lên đến ba mươi tiên ngọc, vượt xa giá trị của nó, nhưng vẫn có hai ba người không buông tha, cuối cùng lấy giá ba mươi tám tiên ngọc kết thúc dứt.
Kiện bảo vật thứ hai rất nhanh sẽ ra mắt, là một kiện pháp khí hình khuyên sáu tầng cấm chế, có tác dụng giam cầm.
Qua một phen cạnh tranh kịch liệt, cuối cùng bị một lão đầu mặt mũi như hèm rượu bỏ ra tám mươi lăm khối tiên ngọc mua được.
Kế tiếp, các loại thiên tài địa bảo, đan dược, Pháp Khí, công pháp điển tịch,…, tầng tầng lớp lớp, bất luận là phẩm chất hay là số lượng, so với đấu giá Quỷ Thị lần trước tốt hơn rất nhiều, lại do tặng kèm cơ hội luyện khí nên giá đấu giá cao hơn một chút so với thị trường.
Linh hỏa mà Thẩm Lạc khao khát mặc dù chưa xuất hiện, thực sự hắn cũng được mở rộng tầm mắt, đại khái hiểu được giá cả phẩm giai các Pháp khí trước mắt.
Hạ phẩm Pháp Khí giá trị không sai biệt lắm bắt đầu từ hai mươi khối tiên ngọc, trung phẩm Pháp Khí thì tối thiểu năm mươi khối tiên ngọc trở lên, về phần thượng phẩm pháp khí thì giá trị xa xa trên trung phẩm, cần tối thiểu một trăm hai mươi tiên ngọc trở lên mới có thể mua được.
Về phần cực phẩm Pháp Khí, cho tới bây giờ, đấu giá hội vẫn chưa xuất hiện, bất quá thông qua Tạ Vũ Hân và Mã Tú Tú nghe ngóng, hắn cũng hiểu rõ cực phẩm Pháp Khí trân quý, chớ nói tu sĩ Tích Cốc kỳ, dù là Ngưng Hồn Kỳ cũng chưa chắc có một kiện, giá thị trường tối thiểu ba trăm tiên ngọc trở lên.
Hiểu được giá cả Pháp Khí, Thẩm Lạc hiểu rõ hơn về tốc độ kiếm lấy tiên ngọc của mình.
Hắn vẽ phù lục đẳng cấp cao, trước sau bỏ ra khoảng nửa tháng, liền kiếm khoảng ba trăm tiên ngọc, đủ mua sắm một kiện cực phẩm Pháp Khí rồi.
Thẩm Lạc ngoài hưng phấn, lại hạ quyết tâm, về sau đi vào giấc mộng, nếu có cơ hội, nhất định phải hảo hảo nghiên cứu kỹ nghệ vẽ phù lục.
Trong nháy mắt đã hơn hai mươi kiện vật phẩm đấu giá luân chuyển xuất hiện, nhưng Linh hỏa vẫn không xuất hiện.
Thẩm Lạc một mực lẳng lặng ngồi ngay ngắn, không động tĩnh.
Ngược lại Tạ Vũ Hân xuất thủ một lần, chụp đuợc một loại đan dược trị liệu thương thế thần hồn.
Rất nhanh, lại một kiện bảo vật được đưa lên bàn đấu giá, là một khối ngọc thạch lớn cỡ đầu người, vàng mênh mông, lúc rơi vào trên đài, phát ra “Ầm” một tiếng trầm đục, tựa hồ nặng dị thường.
Bên trong ngọc thạch có một đoàn tia sáng màu vàng đất chậm rãi lưu chuyển, dao động Linh khí mậu thổ trầm trọng hùng hậu từ bên trong chậm rãi phát ra, dường như một tòa núi lớn đứng thẳng trong đó.
“Món đấu giá này, chính là Thượng Cổ Linh vật Huyền Quy Bản, chỉ ở chỗ sâu sơn mạch có Linh khí nồng đậm chiếm giữ ngoài ngàn năm Huyền Quy mới có thể hình thành, tính chất cứng rắn vô cùng, ẩn chứa mậu thổ nguyên khí cực kỳ kinh người, là tài liệu thượng giai luyện chế Pháp Khí Pháp bảo.
Thượng Cổ Chí Bảo Phiên Thiên Ấn trong truyền thuyết do chín mươi chín loại Linh vật từ chín tầng trời luyện chế thành, một trong số đó là Huyền Quy Bản đấy.” Mặt mày Xích Thủ chân nhân hồng hào giới thiệu.
“Huyền Quy giáp! Lại có Chí Bảo như vậy xuất hiện!”
“Huyền Quy giáp có danh xưng Sơn Thần Ngọc, đã mấy trăm năm qua chưa xuất hiện, ai cũng chưa từng gặp, cái này không phải giả chứ?”
“Hiên Viên các nào bán hàng giả chứ, nếu không sẽ mất danh tiếng sao? Nhất định là thật.”
“Nghe nói dung nhập nó vào bên trong bất luận Pháp Khí nào, đều tăng lên uy năng phẩm giai một khoảng lớn, thậm chí có thể trở thành Pháp bảo.
Đáng tiếc, trong túi cạn quá!”
Xích Thủ chân nhân chưa giới thiệu xong, quần thể tu phía dưới đã nghị luận om xòm.
Trước mắt Thẩm Lạc cũng sáng ngời, vô thức sờ soạng Lâm Lang Hoàn trên tay một cái.
Nếu có thể đoạt khối Huyền Quy giáp này tới tay, luyện hóa dung nhập vào trong Ngũ Nhạc Sơn Hình Ấn, uy lực của nó không biết sẽ bạo tăng tới trình độ nào.
Đáng tiếc Thần vật như thế, không phải một tu sĩ Tích Cốc kỳ nho nhỏ như hắn có thể nhúng chàm.
Thẩm Lạc thở dài, ánh mắt nhìn lại ba người Kim Khôi Tướng Quân, Miên Nguyệt cư sĩ, Thanh Hoa tiên cô bên cạnh.
Ba người kia cũng nhìn chằm chằm Huyền Quy giáp trên đài, hiển nhiên rất cảm thấy hứng thú với vật này.
“Chư vị có thể yên tâm, khối Huyền Quy giáp này, bản các đã tìm cao nhân xem xét, tuyệt đối hàng thật giá thật.
Nếu giả, bản các bồi thường gấp mười lần.
Hiện tại bắt đầu đấu giá, giá bắt đầu ba trăm tiên ngọc.” Xích Thủ chân nhân không nhanh không chậm nói.
Chương 408: Tranh Giành Linh Hoả
Thẩm Lạc nghe vậy không khỏi nhếch nhếch miệng, Huyền Quy Giáp này quả nhiên quý kinh người, giá chính là một kiện cực phẩm pháp khí.
Đám người trong tràng nghe giá này, hơn phân nửa người rục rịch cũng đều tắt tâm tư, muốn nói người có thể xuất ra ba trăm tiên ngọc thì có không ít, nhưng đây chỉ là giá bắt đầu, chân chính giá sau cùng hiển nhiên vượt xa không chỉ số này.
Bọn họ mặc dù chê đắt, nhưng có người không chê, lập tức có người tài đại khí thô xuất thủ, mấy vòng đấu giá sau, giá Huyền Quy Giáp đã đẩy nhanh lên năm trăm tiên ngọc.
Người ra giá là vị nam tử mập lùn mặc hoa phục, khiến những thanh âm khác bị ép xuống.
Nam tử mập lùn với bộ dạng cắn răng nghiến lợi, hiển nhiên đã đưa ra toàn bộ thân gia.
“Năm trăm năm mươi tiên ngọc!” Một thanh âm vang lên.
Là Kim Khôi tướng quân rốt cuộc xuất thủ, một lần tăng giá năm mươi khối tiên ngọc, được xưng tụng tài đại khí thô.
Thân thể nam tử mập lùn run lên, cả người giống như quả cầu da xì hơi, xuội lơ ở đó.
“Ha ha, Kim đạo hữu cũng cảm thấy hứng thú với Huyền Quy Giáp này sao, đã vậy, tại hạ cũng tới tham gia náo nhiệt, năm trăm tám mươi khối tiên ngọc.” Miên Nguyệt cư sĩ bên cạnh cười ha ha, cũng đưa tay ra giá.
“Sáu trăm tiên ngọc!” Kim Khôi tướng quân tựa hồ phi thường coi trọng Huyền Quy Giáp, lập tức tăng giá.
“Quan phủ Đại Đường tài hùng thế lớn, bất quá tại hạ cũng có chút vốn liếng, sáu trăm năm mươi tiên ngọc.” Miên Nguyệt cư sĩ mở quạt xếp, mỉm cười nói.
Giờ phút này những người trong hội trường an tĩnh lại, không ai ra tay, lẳng lặng nhìn hai người tranh giá.
“Tám trăm tiên ngọc!” Kim Khôi tướng quân không chút do dự, vậy mà một hơi tăng thêm trọn vẹn một trăm năm mươi tiên ngọc, làm mọi người tại đây giật nảy mình.
Thần sắc Miên Nguyệt cư sĩ cũng theo đó trầm xuống.
“Khối Huyền Quy Giáp này, ta nhất định phải có, Miên Nguyệt đạo hữu muốn theo giá thì cứ theo, bất quá cũng không nên táng gia bại sản mới ổn.” Kim Khôi tướng quân từ tốn nói.
“Để tại hạ táng gia bại sản? Còn rất sớm đấy, chín trăm tiên ngọc.” Miên Nguyệt cư sĩ cười ha ha nói, tựa hồ có chút động khí.
“Một ngàn tiên ngọc!” Kim Khôi tướng quân thấy không đẩy lui được Miên Nguyệt cư sĩ, lông mày cau lại, lần nữa tăng giá.
“Mộ ngàn năm trăm tiên ngọc!” Một thanh âm thanh lãnh đột nhiên vang lên, lại là Thanh Hoa tiên cô một mực im lặng, trực tiếp nghiền ép Kim Khôi tướng quân.
Mọi người tại đây nghe vậy, đều hít sâu một hơi, Xích Thủ chân nhân trên đài cũng ngẩn người, toàn bộ hội trường theo đó yên tĩnh lại, một hồi lâu mới có người xì xào bàn tán.
“Một ngàn năm trăm tiên ngọc? Thanh Hoa đạo hữu thật đại khí phách, Huyền Quy Giáp này mặc dù trân quý, nhưng phân lượng cũng không phải quá nhiều, đáng giá nhiều như vậy sao?” Kim Khôi tướng quân lạnh lùng nói.
“Có đáng giá hay không tuỳ suy nghĩ mỗi người, Kim Khôi đạo hữu nếu muốn vật này thì cứ tiếp tục tăng giá.” Thanh Hoa tiên cô bình thản nói ra.
“Hắc hắc, Kim mỗ cũng không phải oan đại đầu, Thanh Hoa đạo hữu nếu muốn vật này, còn ra giá cao một ngàn năm trăm tiên ngọc, Kim mỗ sao lại không giúp ngươi hoàn thành mong muốn.” Kim Khôi tướng quân cười hắc hắc, không ra giá nữa.
Lông mày Miên Nguyệt cư sĩ run run mấy lần, cũng không mở miệng.
Trên đài cao, trong mắt Xích Thủ chân nhân lướt qua vẻ vui mừng, Hiên Viên các dự định kiếm khối Huyền Quy Giáp giá khoảng một ngàn tiên ngọc, bây giờ lại vỗ ra giá cao một ngàn năm trăm tiên ngọc.
Dựa theo quy củ Hiên Viên các, những vật đấu giá này phàm vượt qua giá dự định, phần vượt qua thì người chủ trì đấu giá được trích một phần mười, lão được trọn vẹn năm mươi tiên ngọc.
Đây là một bút tài phú không nhỏ à.
Xích Thủ chân nhân thấy trong hội trường không có người tiếp tục ra giá, đang muốn tuyên bố Huyền Quy Giáp thuộc về.
“Hai ngàn tiên ngọc!” Một thanh âm đột nhiên vang lên, không phải là Kim Khôi tướng quân, cũng không phải Miên Nguyệt cư sĩ, mà là từ trong một góc hội trường truyền đến.
Toàn bộ hội trường yên tĩnh, sau đó đám người đồng loạt quay đầu nhìn lại.
Người ra giá là một tu sĩ mặc hắc bào rộng thùng thình, che kín các nơi toàn thân, không nhìn thấy dung mạo, tiếng nói cũng mơ hồ không rõ, nghe không ra là nam hay nữ.
Đám người nghị luận ầm ĩ, suy đoán lai lịch người áo đen kia.
Mà người áo đen báo giá xong, bình tĩnh ngồi ở đó, phảng phất như không thấy ánh mắt mọi người chung quanh nhìn mình.
Đôi mi thanh tú Thanh Hoa tiên cô nhăn lại, đưa mắt nhìn thật sâu người áo đen kia, hai con ngươi nhắm lại, không tiếp tục xuất thủ nữa.
Trên đài cao, Xích Thủ chân nhân vui mừng cơ hồ không giấu nổi, khuôn mặt vốn ửng hồng càng đỏ bừng lên vì hưng phấn, dùng sức nhéo nhéo ngón tay, mới cưỡng ép bình tĩnh trở lại, dựa theo quy củ lặp lại hai lần giá cả này.
Quả nhiên, trong hội trường không có người ra giá nữa.
Thấy không có ai lên tiếng, Xích Thủ chân nhân tuyên bố bảo vật này thuộc về người áo đen.
Một vòng đấu giá này biến đổi bất ngờ, đám người trong hội trường ăn no thỏa mãn, đấu giá mặc dù đã kết thúc, vẫn âm thầm nghị luận không thôi.
Xích Thủ chân nhân đợi một hồi, mới tiến hành vòng đấu giá mới, lấy ra một hộp gỗ hoả hồng cao hơn một xích đặt ở trên đài đấu giá.
Mở hộp gỗ ra, bên trong là một tinh cầu màu trắng trong suốt, không biết dùng vật gì chế thành, trung tâm tinh cầu là một ngọn lửa màu vàng đang thiêu đốt.
Mặc dù cách tinh cầu màu trắng kia một khoảng, một cỗ khí tức cực nóng vẫn như cũ truyền ra.
“Linh hỏa!” Lập tức có người nhận ra lai lịch ngọn lửa màu vàng kia.
Thẩm Lạc đột nhiên ngồi ngay ngắn lại, gắt gao nhìn chằm chằm đồ vật trên đài.
“Kiện vật phẩm tiếp theo cũng là chí bảo, đã có đạo hữu nhận ra, không sai.
Đoàn kim diễm này chính là Nhân phẩm linh hỏa, Kim Dương Huyền Hỏa.” Xích Thủ chân nhân mở miệng giới thiệu.
“Tin tức Tụ Bảo đường quả nhiên chuẩn xác.
Mã cô nương, đa tạ.” Thẩm Lạc gật đầu cảm ơn Mã Tú Tú.
“Tụ Bảo đường chúng ta tốt xấu gì cũng là một thế lực tại Trường An thành, nghe ngóng một tin tức, cũng không quá nhiều khó khăn.
Kế tiếp còn phải xem vốn liếng Thẩm công tử rồi.” Mã Tú Tú khẽ cười một tiếng.
Thẩm Lạc im lặng gật đầu, âm thầm điều chỉnh hô hấp, bình tĩnh tâm thần, lập tức bắt đầu chuẩn bị đấu giá.
“Kim Dương Huyền Hỏa trên Nhân Hỏa bảng xếp hạng ba mươi bảy, chính là Thuần Dương linh hỏa, chuyên khắc chế khí tức âm quỷ, dùng cho luyện đan và luyện khí cũng rất thích hợp, giá bắt đầu hai trăm tiên ngọc.” Xích Thủ chân nhân tuyên bố.
“Hai trăm mười tiên ngọc!”
“Hai trăm hai mươi!”
“Hai trăm ba mươi lăm tiên ngọc!”
Tên tuổi Kim Dương Huyền Hỏa quả thực không nhỏ, Thẩm Lạc còn chưa xuất thủ, đã có người liên tiếp báo giá, tăng đến hai trăm bảy mươi tiên ngọc.
Thẩm Lạc cảm thấy lo lắng, tiếp tục như vậy, không biết giá sẽ nhảy lên tới bao nhiêu.
“Ba trăm tiên ngọc!” Hắn lập tức giơ lên ngọc bài trong tay.
Thẩm Lạc tăng thêm ba mươi khối tiên ngọc, trong đám người đấu giá có mấy người lựa chọn lui bước.
“Ba trăm mười tiên ngọc!”
“Ba trăm hai mươi!”
Bất quá vẫn có hai tu sĩ theo sau, một người là đại hán tóc xám, người kia là một thiếu phụ hồng sam, nhìn hai người thật cần Kim Dương Huyền Hỏa.
“Ba trăm năm mươi tiên ngọc!” Thẩm Lạc lại xuống mãnh dược.
Đại hán tóc xám kia thở dài, không tiếp tục ra giá nữa.
“Ba trăm sáu mươi tiên ngọc!” Thiếu phụ hồng sam hơi cắn răng ngà, theo sau.
“Bốn trăm tiên ngọc!” Thẩm Lạc không biểu tình, lại mãnh liệt thêm bốn mươi tiên ngọc.
Thiếu phụ hồng sam hung hăng trừng Thẩm Lạc một cái, hừ một tiếng, cũng không lên tiếng nữa.
Thẩm Lạc thấy cảnh này, hơi nhẹ nhàng thở ra, ánh mắt âm thầm nhìn lại những người khác trong tràng.
Trên đài cao, ánh mắt Xích Thủ chân nhân có chút u ám.
Đoàn Kim Dương Huyền Hỏa này bán bốn trăm tiên ngọc, có chút hơi thấp, nhưng thủ đoạn Thẩm Lạc đấu giá cũng cao minh, đè ép những người khác xuống, hắn cũng chỉ có thể theo quy củ làm việc.
“Quý khách số 309 ra giá bốn trăm tiên ngọc, còn có ai cao hơn không?” Xích Thủ chân nhân cất giọng hỏi.
Chương 409: Manh Mối Luyện Đan
Trong hội trường hoàn toàn yên tĩnh, không người lên tiếng.
Kim Khôi tướng quân, Miên Nguyệt cư sĩ, Thanh Hoa tiên cô, ba người như Mã Tú Tú nói, không xuất thủ cạnh tranh Kim Dương Huyền Hỏa, trái tim Thẩm Lạc căng thẳng từ từ buông lỏng xuống.
“Bốn trăm mười tiên ngọc!” Nhưng giờ phút này, phảng phất lão thiên muốn đối nghịch với hắn, một thanh âm thanh thúy đột nhiên vang lên.
Sắc mặt Thẩm Lạc trầm xuống, nhìn lại hướng thanh âm kia truyền đến, con ngươi hơi co lại.
“Là nàng, lại tới phá hư chuyện tốt của ta!” Trong lòng của hắn thầm giận.
Người nói chuyện không phải ai khác, lại là thiếu nữ họ Lý sau lưng Thanh Hoa tiên cô kia, nàng này không nhận ra mình, nhưng cũng lại vừa đúng lúc lại gây khó dễ mình.
“Bốn trăm ba mươi tiên ngọc!” Thẩm Lạc giơ bảng báo giá.
“Bốn trăm tám mươi tiên ngọc!” Thiếu nữ họ Lý nhìn Thẩm Lạc một chút, tựa hồ có chút không kiên nhẫn được nữa, thần sắc tự nhiên tăng thêm năm mươi tiên ngọc.
“Năm trăm tiên ngọc!” Thẩm Lạc nổi lên cảm giác chẳng lành, báo ra cái giá cao nhất của mình.
“Sáu trăm tiên ngọc.” Thiếu nữ họ Lý cười lạnh một tiếng, chỉ một cái tăng thêm một trăm tiên ngọc, đơn giản xem tiên ngọc như cặn bã.
Trong lòng Thẩm Lạc vốn hồi hộp một chút, sắc mặt có chút tái nhợt.
“Thẩm công tử, linh hỏa mặc dù hiếm thấy, nhưng trong Trường An thành ngẫu nhiên sẽ xuất hiện, giá này đã cao rồi.” Mã Tú Tú nhìn thấy Thẩm Lạc như vậy, vội vàng an ủi.
“Vậy làm phiền Mã cô nương lưu ý giúp tại hạ một chút.” Thẩm Lạc hít sâu một hơi, bình phục tâm tình, nói.
Trên đài cao, Xích Thủ chân nhân lộ vẻ hưng phấn, hỏi liên tiếp giá hai lần, rất nhanh tuyên bố Kim Dương Huyền Hỏa thuộc về nàng kia.
Hội đấu giá đến tận đây, mới dần dần tiến vào giai đoạn cao trào.
Trong thời gian kế tiếp, các loại thiên tài địa bảo, đan dược pháp khí trân quý liên tiếp xuất hiện, ngay cả cực phẩm pháp khí cũng xuất hiện mấy kiện.
Chỉ là tâm tình Thẩm Lạc sa sút, không còn hứng thú xem nữa.
Đảo mắt hai canh giờ trôi qua, hội đấu giá rốt cuộc chuẩn bị kết thúc.
Bầu không khí trong tràng vẫn không giảm bao nhiêu, vẫn khí thế ngất trời.
Đến lúc cuối cùng vật đấu giá áp trục, là một kiện cực phẩm pháp khí “Bách âm Biên Chung” ẩn chứa mười sáu tầng cấm chế, cách pháp bảo chỉ khoảng nửa bước, có thể phát ra công kích âm ba công cực kỳ lợi hại, bị Kim Khôi tướng quân lấy hai ngàn sáu trăm tiên ngọc mua được, hội đấu giá mới hoàn toàn kết thúc.
Ba người Thẩm Lạc theo đám người phun trào, rời Hiên Viên các.
Giờ phút này sắc trời bên ngoài đã sáng tỏ, trong Tây Thị như cũ biển người đông nghịt, tựa hồ náo nhiệt cả đêm.
Kim Dương Linh Hỏa ở trước mắt đã vuột mất, trong lòng Thẩm Lạc thất vọng, không còn hứng đi dạo nữa, lúc này cáo từ cùng Tạ Vũ Hân rời đi.
“Thẩm công tử, ta sẽ tiếp tục nghe ngóng chuyện linh hỏa, nếu có tin tức lập tức thông tri cho ngươi.” Mã Tú Tú nói.
“Vậy làm phiền Mã cô nương.” Thẩm Lạc chắp tay nói.
“Về phần vị Luyện Đan sư kia, bây giờ Gia Niên thịnh hội đã kết thúc, ta có chút quan hệ với lão, tin tưởng mấy ngày sau sẽ có kết quả.” Mã Tú Tú tiếp tục nói.
Thẩm Lạc nghe lời này, tâm thần sa sút mới khôi phục lại một chút, lần nữa cảm tạ.
Mã Tú Tú tựa hồ có việc bận, một chiếc xe ngựa vẫn một mực chờ ở bên ngoài, lúc này nàng mới lên xe rời đi.
Mà Thẩm Lạc cùng Tạ Vũ Hân không dừng lại tại Tây Thị, rất nhanh quay trở về Xương Bình phường.
“Thẩm đạo hữu, ta có một số việc muốn làm, cần rời Trường An thành mấy ngày, chuyện bán phù phải tạm dừng ít bữa.” Tạ Vũ Hân dừng bước ngoài Xương Bình phường, không đi vào, mở miệng nói ra.
“Vậy cũng không sao, không biết Tạ đạo hữu muốn làm chuyện gì? Có cần tại hạ hỗ trợ không?” Thẩm Lạc hơi kinh ngạc, hỏi.
“Một chút việc nhỏ, một mình ta là đủ, cũng không phiền đến Thẩm đạo hữu ngươi.” Tạ Vũ Hân nói.
Thẩm Lạc thấy vậy, cũng không kiên trì hỏi nữa.
“Chu Thiết là bằng hữu lâu năm của ta, hắn mặc dù không phải tu sĩ, nhưng nhiều năm sống tại Trường An thành, biết rõ rất nhiều nơi trong thành, làm việc cẩn thận, đáng tín nhiệm.
Ngươi nếu có việc gì vặt vãnh, có thể phân phó hắn đi làm.” Tạ Vũ Hân tiếp tục nói.
“Được.” Thẩm Lạc gật đầu.
Tạ Vũ Hân làm việc nhất quán nhanh nhạy, sự tình giao phó xong, lập tức đứng dậy rời đi.
Một sáng sớm mấy ngày sau, trong Xương Bình phường vang lên trận trận thanh âm ồn ào, khắp nơi lượn lờ khói bếp bay lên.
Thẩm Lạc ở tạm tiểu viện mặc dù cách đường phố náo nhiệt khá xa, nhưng vẫn lờ mờ có thể nghe được âm thanh truyền đến, mang theo dày đặc tiếng vang yên hỏa khí tức chợ búa.
Thẩm Lạc từ trong tu hành tỉnh lại, đứng dậy đẩy cửa sổ lầu hai lâm viện ra, liền thấy bên ngoài trên một gốc cây hòe già có chút thụ linh, một đám chim sẻ đang líu ríu réo lên không ngừng, ngược lại tiếng ve kêu hơn nửa đêm lại yên tĩnh.
Hắn đưa mắt trông về phía xa, có thể nhìn thấy trên đường phố xa xa, không ít thương hộ bên đường đã kéo lên tinh kỳ ngụy trang, mở cửa cổng, chuẩn bị mở cửa đón khách.
Lúc này, một cửa nội viện bên kia mở ra, một thiếu nữ dung mạo thanh tú xinh đẹp đi tới phía bên này.
Đi xuống dưới lầu, thiếu nữ ngửa đầu nhìn sang, cùng Thẩm Lạc bốn mắt nhìn nhau, lộ ra một vòng ý cười, chính là Mã Tú Tú.
Thẩm Lạc mặc dù cảm thấy có chút ngạc nhiên, nhưng vẫn lễ phép cười chào.
Chỉ chốc lát sau, ngoài cửa phòng lầu hai vang lên âm thanh gõ cửa, Thẩm Lạc lập tức mở cửa đón nàng vào.
“Mã cô nương, sao sáng sớm đã tới? Chẳng lẽ chuyện kia đã có kết quả?” Sau khi Mã Tú Tú ngồi xuống, Thẩm Lạc rót cho nàng một chén trà, hỏi.
“Ngày đó ngươi nói việc này, ta liền về hỏi thăm thương hội.
Trong những cung phụng thương hội chúng ta hoàn toàn chính xác có Luyện Đan sư, bất quá có thể luyện chế Nhũ Linh Đan cũng chỉ có một vị.” Mã Tú Tú tiếp nhận chén trà, lại đặt xuống, sau đó mới mở miệng nói.
“Thật sự có, vậy thì tốt quá.” Thẩm Lạc nghe vậy liền vui mừng.
“Thẩm công tử, ngươi chớ vội cao hứng, vị Luyện Đan sư kia cũng là cung phụng có cấp bậc cao nhất trong thương hội chúng ta, muốn mời lão hỗ trợ luyện đan, bỏ ra đại giới cũng không nhỏ.” Mã Tú Tú nói.
“Đây là tự nhiên, ta đã chuẩn bị tâm lý.
Chỉ là không biết vị tiền bối này ra giá bao nhiêu?” Thẩm Lạc xem thường hỏi.
“Luyện đan so với luyện khí càng thêm hao tổn tâm thần, lúc bình thường vị đan sư này sẽ không nhận uy thác từ bên ngoài thương hội, may mà ta cùng có mấy phần giao tình lâu năm, lão mới miễn cưỡng đáp ứng.
Ngoài việc ngươi thanh toán tám trăm tiên ngọc tiền thù lao, mặt khác mặc kệ cuối cùng thành đan bao nhiêu, lão vẫn muốn được phân một phần ba.” Mã Tú Tú nói như thế.
Nghe lời ấy, lông mày Thẩm Lạc không khỏi cau lại.
Không nói đến thù lao này thực sự vượt xa Thẩm Lạc mong muốn, ngay cả Nhũ Linh Đan cũng phải phân một phần ba, cái này khiến Thẩm Lạc thực sự khó mà tiếp nhận.
“Đại giới này. . .
Thực sự vượt qua dự kiến, không biết có thể thương thảo lại không?” Thẩm Lạc chần chờ nửa ngày, lại nói.
“Thẩm công tử, không phải là ta cố ý làm khó dễ ngươi, thật sự là vị tiền bối này vốn trời sinh tính cổ quái, cũng may ta ở trước mặt lão mới có chút tác dụng, nếu là người khác lão cũng sẽ không để ý tới.
Mà lão nói chuyện cho tới bây giờ đều nói một không hai, ta còn chưa bao giờ thấy lão cò kè mặc cả với ai cả . . .” Mã Tú Tú nghe xong, ngón tay nhẹ nhàng xoay chén trà, mặt lộ vẻ khó xử.
Chương 410: Nhiệm Vụ Địa Phủ
Thẩm Lạc thấy thần sắc nàng không giống giả vờ, lúc này cảm thấy có chút đáng tiếc.
“Nếu vậy, ta cũng chỉ đành tìm phương pháp khác, bất quá vẫn phải cám ơn Mã cô nương.” Thẩm Lạc ôm quyền nói.
Mã Tú Tú nghe vậy, không lập tức trả lời Thẩm Lạc, mà cau mày, cúi đầu suy nghĩ.
“Mã cô nương. . .”
Thẩm Lạc phất phất tay trước mặt nàng, lúc này nàng mới lấy lại tinh thần, có chút do dự nói:
“Kỳ thật còn có một biện pháp, có khả năng để vị tiền bối kia nguyện ý giúp ngươi luyện đan, không biết ngươi có muốn thử hay không?”
“Biện pháp gì?” Thẩm Lạc vội vàng hỏi.
“Thẩm công tử, không biết ngươi có từng nghe nói về nhiệm vụ Địa Phủ chưa?” Mã Tú Tú có chút thần bí hỏi.
“Hơi nghe thấy, làm sao? Ngươi nói biện pháp này có liên quan đến nhiệm vụ Địa Phủ?” Thẩm Lạc hơi sững sờ, lập tức hỏi.
“Không sai.
Vị tiền bối Luyện Đan sư này vì luyện chế một loại Minh Linh Đan, một mực tìm một loại linh tài đặc trưng của âm Ti là Hoàng Tuyền Thủy Tinh.
Đáng tiếc thứ này âm Ti cực kỳ coi trọng, cực ít chảy ra dương thế, cho nên không tìm được.
Nếu ngươi có thể tìm ra thứ này, vậy điều kiện luyện đan coi như dễ thương lượng hơn nhiều.” Mã Tú Tú gật đầu nhẹ
“Hoàng Tuyền Thủy Tinh. . .
Đã trân quý như vậy, chỉ sợ cũng không đơn giản có thể lấy được?” Thẩm Lạc trầm ngâm nói.
Dựa vào kinh nghiệm lúc trước tiếp xúc với Câu Hồn Mã Diện không nhiều, Thẩm Lạc biết đồ vật âm Ti không phải dễ lấy được như thế.
“Đó là tự nhiên, bất quá vừa vặn thương hội chúng ta gần đây dự định tiếp một nhiệm vụ Địa Phủ, trong đó đồ vật ban thưởng có Hoàng Tuyền Thủy Tinh này.
Nếu ngươi nguyện ý đi, ta có thể an bài ngươi làm thành viên thương hội, cùng tham gia nhiệm vụ này.” Mã Tú Tú nói.
“Nhưng ta nghe nói muốn nhận nhiệm vụ Địa Phủ, ít nhất phải là tu sĩ Ngưng Hồn kỳ mới được? Chút đạo hạnh của ta chỉ sợ không đủ tư cách đó?” Thẩm Lạc chần chờ nói.
“Không sai, bất quá nhiệm vụ lần này là đoàn thể hành động, chỉ cần người đầu lĩnh có tu vi Ngưng Hồn kỳ là được, cho nên tu vi cao thấp không phải vấn đề, Tích Cốc kỳ đã đủ.” Mã Tú Tú vừa cười vừa nói.
“Vậy xin Mã cô nương nói rõ nội dung nhiệm vụ, để tránh ta tùy tiện tiến vào, lại níu chân thương hội.” Trên mặt Thẩm Lạc cũng nhiều thêm một phần ý cười, ôm quyền hỏi.
“Thẩm công tử chớ coi nhẹ mình, bình thường phần lớn nhiệm vụ Địa Phủ đều liên quan đến trừ sát diệt quỷ.
Thẩm công tử ngươi tinh thông phù lục, lại có lôi phù lợi hại trên thân, ngược lại là nhân tuyển tốt chấp hành nhiệm vụ này.” Mã Tú Tú khoát tay với Thẩm Lạc, nói.
“Nếu vậy, Mã cô nương ngược lại đã nghĩ thoả đáng cho tại hạ.” Thẩm Lạc cười cười, nói ra.
“Tuy nói thế, bất quá ta vẫn phải nhắc nhở ngươi, loại nhiệm vụ này bình thường đều không đơn giản, đặc biệt thù lao lần này cao như thế, chỉ sợ quỷ vật muốn tiêu diệt cũng không đơn giản, ngươi nghĩ kỹ hẵng quyết định, trước chiều ngày mai trả lời chắc chắn cho ta là được.” Mã Tú Tú nghiêm sắc mặt lại, mở miệng nói.
“Nhiệm vụ này, ta tiếp nhận.” Thẩm Lạc âm thầm suy nghĩ một lát, nói.
“Nhiệm vụ này còn đến nửa tháng sau mới tiến hành, ngươi không cần quá mức sốt ruột quyết định, thời gian suy nghĩ còn nhiều.” Mã Tú Tú nghe vậy, cũng hơi sững sờ, có chút ngoài ý muốn nói.
“Ta đã nghĩ kỹ, ta nhận.
Mã cô nương suy tính cho ta nhiều như vậy, nếu ta vẫn do dự, chẳng phải là phụ ý tốt cô nương.” Thẩm Lạc cười cười, chém đinh chặt sắt nói.
“Thẩm công tử quả nhiên can đảm hơn người, bất quá lần này ngươi cũng không cần quá lo lắng.
Thủ lĩnh nhiệm vụ lần này là một vị cung phụng Ngưng Hồn hậu kỳ chúng ta, lão đã làm qua rất nhiều nhiệm vụ Địa Phủ, những năm qua chưa từng bại trận, mỗi lần nhiệm vụ tỷ lệ chiến tổn phi thường thấp.
Chỉ cần ngươi nghiêm ngặt làm theo lời lão phân phó, sẽ không vấn đề gì.
Mặt khác, ta cũng sẽ thỉnh cầu lão quan tâm ngươi chút.” Trong mắt Mã Tú Tú lóe lên vẻ tán thưởng, nói.
“Vậy xin đa tạ rồi.” Thẩm Lạc ôm quyền nói.
“Thẩm công tử, với ta cũng không cần khách khí như thế.” Lúc này Mã Tú Tú mới thu lại mấy phần ý cười.
Sau đó nàng cáo từ rời đi.
Chờ đến gần buổi trưa, Thẩm Lạc cũng rời tiểu viện, đi đến cửa hàng Tây Thị, mua sắm một nhóm lá bùa cùng các loại phù mặc linh tài chế phù.
Hắn muốn tranh thủ nửa tháng này, vẽ ra càng nhiều phù lục, ứng phó nhiệm vụ Địa Phủ lần này.
Thời gian nhoáng một cái, đã nửa tháng sau.
Một ngày sáng sớm, không đợi Thẩm Lạc tiến đến Tụ Bảo đường, ngoài cửa tiểu viện đã chạy đến một chiếc xe ngựa, nói là Mã Tú Tú phái tới, đón hắn đi tập hợp.
Thẩm Lạc thu thập xong phù lục pháp khí, liền leo lên xe ngựa, một đường đi thành tây.
Ven đường xuyên qua từng con đường và từng tòa phường thị, xe ngựa đi hồi lâu, đi ngang qua một cửa phường thị cao lớn, Thẩm Lạc nhấc màn kiệu lên xem, mới phát hiện đã đến rìa thành tây bắc Vĩnh Hưng phường.
“Sao lại đến nơi này?” Thẩm Lạc nghi hoặc hỏi.
“Địa điểm tập hợp trong Vĩnh Hưng phường này, ngài đừng gấp, chúng ta săp đến rồi.” Mã phu đánh xe giải thích.
Thẩm Lạc vốn tưởng chấp hành nhiệm vụ bắt quỷ hẳn là tập hợp ở ngoài thành, không ngờ lại tới gần hoàng thành Vĩnh Hưng phường.
Một mực đi dọc theo hướng bắc vào phường, không bao lâu sau, xe ngựa rốt cuộc ngừng lại.
Thẩm Lạc từ trên xe nhảy xuống, ngẩng đầu nhìn phía trước.
Chỉ thấy cách đó không xa đứng lặng một tòa kiến trúc cao lớn, phía trước đặt hai con sư tử chạm đá cao ngang người, nhìn uy vũ bất phàm.
“Miếu thành hoàng. . .”
Thẩm Lạc nhìn tấm biển treo trên cổng kiến trúc, không khỏi kinh ngạc.
Còn đang nghi hoặc, lại có một chiếc xe ngựa từ phía sau chạy tới, từ phía trên đi xuống một nam tử cao lớn thân mang áo ngắn vải thô, sau lưng cõng một thanh cự phủ đồng thau, sải bước đi tới.
Gã đi đến trước mặt hắn, nhìn thoáng qua Thẩm Lạc thấp hơn một cái đầu, ồm ồm nói: “Ngươi cũng đến tập hợp sao?”
Thẩm Lạc đánh giá người kia một chút, thấy gã trán rộng lớn, mũi không cao, bờ môi khá dày, một bộ dạng chất phác, có chút không rõ gật gật đầu.
“Ta cũng vậy, cùng đi đi.” Nam tử cao lớn giương đại thủ lên, dẫn đầu đi lên bậc thang.
Thẩm Lạc hơi chần chờ, lập tức cất bước đi theo.
“Ta gọi là Lã Hợp, ngươi xưng hô thế nào?” Nam tử thấy Thẩm Lạc theo sau, mở miệng hỏi.
“Tại hạ Thẩm Lạc.” Thẩm Lạc ôm quyền nói.
“Xem ra, ngươi là lần đầu tiên đến tham gia nhiệm vụ?” Lã Hợp đánh giá Thẩm Lạc một chút, lại hỏi.
“Là lần đầu tiên, còn xin đạo hữu chỉ giáo.” Thẩm Lạc nói.
“Chỉ giáo thì không dám, ta bất quá là lần thứ ba tham gia mà thôi, cứ theo sát Hồ Dung tiền bối là được.” Lã Hợp nói.
“Hồ Dung tiền bối?” Thẩm Lạc kinh ngạc hỏi.
“Ngươi còn không biết sao? Lần này dẫn đội chính là Hồ Dung tiền bối, chỉ cần trung thực đi theo lão, nghe lão chỉ huy làm việc, sẽ không tuỳ tiện mất mạng.” Lã Hợp đầy mắt tin phục, nói.
“Vị Hồ Dung tiền bối này là ai, làm sao lợi hại như vậy?” Thẩm Lạc nghi ngờ hỏi.
“Không nên hỏi nhiều như vậy, tóm lại làm nhiệm vụ trọng yếu nhất, chớ tự coi mình thông minh, cứ nghe theo Hồ Dung tiền bối chỉ thị là được.” Lã Hợp có chút không kiên nhẫn khoát tay áo, nói ra.
Trong khi hai người nói chuyện, một trước một sau bước qua bậc cửa, đi vào đại môn miếu thành hoàng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Ác Mộng Kinh Tập [Dịch] Ác Mộng Kinh Tập](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Ac-Mong-Kinh-Tap-Audio-Truyen.jpg)
