Đại Mộng Chủ
Tập 64 : U Minh Thư Sinh (c316-c320)
❮ sautiếp ❯Chương 316: U Minh Thư Sinh
Thẩm Lạc nhìn Thẩm Ngọc bên cạnh, không nhịn được nghĩ đến Anh Lạc gặp tại Trường Thọ thôn, cũng là nữ tử thời mạt thế, trở thành chỗ dựa cuối cùng cho bộ tộc và thôn dân.
“Có ta ở đây, có thể buông lỏng một chút.” Thẩm Lạc mỉm cười, nói.
Thẩm Ngọc nghe vậy, trên mặt lộ ra vẻ ấm áp, chỉ là thần kinh căng thẳng cũng không buông lỏng bao nhiêu, tựa như chính nàng nói, đã dưỡng thành thói quen, rất khó sửa lại.
“Lần trước tu hành không phải bình cảnh đã buông lỏng một chút à, vì sao vẫn chậm chạp không thấy đột phá?” Thẩm Lạc thấy thế, cũng không miễn cưỡng, chuyển chủ đề hỏi.
“Ta cũng không biết vì sao, luôn cảm thấy hơi thiếu hỏa hầu, nhưng rốt cuộc kém ở chỗ nào, ta cũng không rõ.” Thẩm Ngọc thở dài, nói.
“Ngươi nói một chút cảm thụ tu hành thời gian qua cho ta nghe.” Thẩm Lạc đề nghị.
Thẩm Ngọc nghe xong, cũng không chậm trễ, bắt đầu chậm rãi kể lại.
Thẩm Lạc chăm chú, kiên nhẫn lắng nghe, kết hợp hai lần kinh lịch của mình trong mộng cảnh và hiện thực, cẩn thận phân tích cảm thụ của Thẩm Ngọc nói, rất nhanh tìm ra vấn đề mấu chốt.
Hắn giảng giải một phen, Thẩm Ngọc hiểu ra, mừng rỡ không thôi.
“Thì ra là thế, ta hiểu rồi, đa tạ tiền bối!” Thẩm Ngọc liên tục ôm quyền, từ đáy lòng nói cám ơn.
“Tiện tay mà thôi, không cần. . .” Thẩm Lạc nâng tay lên lắc lắc, nhưng dừng tại chỗ, nhíu mũi, thần sắc trở nên ngưng trọng.
Cùng lúc đó, trước ngực của hắn cũng sáng lên một vầng sáng.
Thẩm Lạc sờ tay vào ngực, lấy ra tấm Quá Sơn Phù kia, liền thấy trên đó đang chớp sáng quang mang.
“Có yêu khí. . .” Hắn lập tức kêu dừng đội xe lại.
Rất nhanh, Thẩm Hoa Nguyên mang theo Thẩm Thuyên từ đuôi xe chạy tới, hỏi thăm chuyện gì xảy ra.
“Phía trước tựa hồ có yêu vật, bất quá nhìn tình huống lá bùa, tựa hồ yêu khí cũng không mạnh, không phải nhân vật lợi hại gì.” Thẩm Lạc nhìn vầng sáng trên lá bùa có vẻ sắp tắt, nhíu mày nói.
“Vậy chúng ta. . .” Thẩm Hoa Nguyên nhìn về phía Thẩm Lạc, dò hỏi.
“Các ngươi ở chỗ này trông coi, ta đi qua xem một chút rồi quyết định.” Thẩm Lạc suy nghĩ một lát, nói.
“Tiền bối, ta đi cùng người.” Thẩm Ngọc lập tức nói.
“Cũng tốt.” Thẩm Lạc do dự một chút, đáp.
Thế là, hai người một trước một sau, rời đội xe, đi tới rừng đào phía trước tìm kiếm.
Đi ước chừng ba bốn trăm trượng, trong không khí truyền đến mùi máu tanh càng ngày càng đậm.
Nhưng kỳ quái là, quang mang trên Quá Sơn Phù mà Thẩm Lạc cầm trên tay lại không biến hóa rõ ràng.
“Cái đó là. . .” Thẩm Ngọc bỗng nhiên dừng bước lại, chỉ vào dưới một gốc cây đào cách đó không xa, kinh nghi nói.
Thẩm Lạc cũng đã chú ý tới, trên mặt đất nơi đó, rải rác một đống tàn thi thê thảm, phía trên loang lổ vết máu, cũng bị móc rỗng tạng phủ.
Mà có chút khác biệt là, trên thân những tàn thi này mọc đầy lông tóc, có thể thấy vảy và móng, sừng nhọn, thình lình tất cả đều là yêu vật.
“Là ma vật kia làm sao?” Thẩm Ngọc hỏi.
“Không sai.
Phần lớn ma vật điên cuồng, lúc điên lên hoàn toàn không có lý trí, mặc kệ là người hay là yêu, đều đồ diệt hầu như không còn.” Thẩm Lạc gật đầu nhẹ, nói ra.
“Nó không phải ở tại Thanh Nham trấn à, sao lại xuất hiện ở chỗ này?” Thẩm Ngọc nhịn không được hỏi.
“Hẳn là đuổi theo những yêu vật này tới.” Thẩm Lạc nhìn thoáng qua bóng đêm dày đặc phía trước, suy đoán.
“Nếu vậy, rừng đào này không thể tiếp tục đi, chúng ta đi đường vòng xa hơn đi.” Thẩm Ngọc thở dài một tiếng, nói.
“Sợ là không kịp rồi. . .” Thẩm Lạc nhíu chặt lông mày, chậm rãi nói.
Tiếng nói của hắn vừa dứt, trong hư không phía trước bỗng nhiên truyền đến một tiếng chuông reo “Keng”, thanh âm linh hoạt kỳ ảo dị thường, vang vọng trong toàn bộ rừng đào, khiến cho lòng người sinh ra một cỗ bất an.
Thẩm Ngọc lần theo tiếng chuông nhìn lại, liền thấy trong bóng đêm dày đặc, bỗng nhiên có một chiếc đèn sáng lên, quang mang chập chờn chậm rãi đi tới bên này.
Thẩm Lạc âm thầm nắm chặt Thất Tinh Bút trong tay áo, rất nhanh lấy ra pháp khí Bán Nguyệt Hoàn.
Trong tay kia, cũng đổi lại một tấm Lạc Lôi Phù.
Tiếng chuông kia vang động tần suất không cao, cơ hồ mười mấy hơi thở mới vang lên một lần, chờ nó vang lên lần thứ ba, ngọn đèn kia đã trôi dạt đến trước cách hai người Thẩm Lạc khoảng mười trượng.
Lúc này Thẩm Lạc mới thấy rõ, phía trước xuất hiện, rõ ràng là một người đọc sách thân mang áo xanh, đầu đội nho quan, sau lưng cõng rương sách làm bằng trúc.
Một tay gã cầm chiếc đèn, tay kia nắm một quyển cổ thư, đang vùi đầu đọc sách.
Hai người Thẩm Ngọc không thấy rõ khuôn mặt thư sinh, chỉ cảm thấy hình ảnh trước mắt cực giống một thư sinh cắp tráp đi xa, cầm đuốc soi đêm đọc sách gian khổ cầu học.
Bất quá, nếu cẩn thận xem xét, sẽ phát hiện trên áo xanh gã có mảng lớn vết bẩn màu đen, đó chính là đại lượng máu tươi đông kết lại.
Mà trên cổ thư trong tay cũng dính đầy dấu tay máu, xem xét liền thấy không thích hợp.
Thẩm Lạc nghiêng tai lắng nghe, tựa hồ còn có thể nghe được thư sinh kia, đang thấp giọng đọc: “Nhật cư nguyệt chư, chiếu đến hạ thổ, chính là người này, chính là người này. . .”
Hình ảnh trước mắt thực sự quá mức quỷ dị, hai người Thẩm Lạc đều không hành động thiếu suy nghĩ.
Thẩm Ngọc càng cảm thấy phía sau ứa ra khí lạnh, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm thư sinh kia, không dám lơi đi nửa phần.
Khi thư sinh kia đọc lần thứ ba “Chính là người này” xong, thanh âm bỗng nhiên ngừng lại, chiếc chuông nhỏ nhắn treo trên rương sách kia, lại đột nhiên “Keng” một tiếng.
Ngay sau đó, thư sinh kia chậm rãi hạ cuốn sách xuống, lộ ra một khuôn mặt trẻ tuổi trắng xanh.
Bộ dáng thư sinh cũng không xấu xí, thậm chí còn có mấy phần thanh tú, chỉ là trong một đôi mắt hoàn toàn không có tròng trắng, đen đặc như bóng đêm chung quanh, toàn thân tản ra khí tức tử vong và suy bại, phảng phất như là từ trong U Minh đi ra.
“Hai vị, đi đêm nhiều sẽ gặp ma, không biết các ngươi muốn đi nơi nào?” Một đôi mắt đen nhánh của U Minh thư sinh kia nhìn chằm chằm hai người, bỗng nhiên cười tà mị một tiếng, mở miệng hỏi.
Thẩm Lạc và Thẩm Ngọc liếc nhau một cái, ai cũng không trả lời, tự lui về sau một bước.
“Nếu đã tới, cũng đừng đi nữa . . .” U Minh thư sinh liếc thấy động tác của hai người, thần sắc đột nhiên trở nên dữ tợn, thăm thẳm nói ra.
Trong khi nói, quần áo gã đột nhiên không gió tự bay, khói đen cuồn cuộn từ đó mãnh liệt tuôn ra, trong nháy mắt bao phủ phạm vi mấy trượng quanh gã.
Thân hình U Minh thư sinh dưới sương mù chống đỡ, chậm rãi bay lên không trung, cúi đầu nhìn xuống hai người Thẩm Lạc.
“Đều phải chết, ha ha, các ngươi đều phải chết. . .” Tiếng nói gã trở nên khàn khàn không gì sánh được, phảng phất từ chỗ sâu yết hầu phát ra.
Lúc này, rương sách sau lưng gã cũng nhảy lên “Thình thịch”, cửa rương bỗng nhiên “Cách” một tiếng mở ra.
Từng luồng từng luồng hắc vụ nồng đậm từ đó tuôn ra, hóa thành mười mấy âm sát lệ quỷ, giương nanh múa vuốt treo sau lưng thư sinh.
Thẩm Lạc tập trung nhìn vào, phát hiện trong những lệ quỷ này, có nam có nữ, trẻ có già có, từng khuôn mặt chứa hắc khí, mặt mũi tràn đầy dữ tợn, nhao nhao giãy dụa, phát ra trận trận tiếng kêu “Khanh khách”.
“Tiệc tối bắt đầu!” U Minh thư sinh cười to nói.
Chương 317: Một Mình Đối Địch
Mười mấy âm sát lệ quỷ sau lưng kéo theo cuồn cuộn hắc vụ, nhao nhao nhào tới hai người Thẩm Lạc.
Mỗi một con đều mở ra miệng to như chậu máu, bên trong lộ ra hai hàm răng trắng hếu bén nhọn, nhìn thập phần khủng bố.
Thẩm Lạc thấy thế, đứng tại chỗ lù lù bất động, lại âm thầm liếc mắt ra hiệu cho Thẩm Ngọc, để nàng lui về phía sau một chút.
Rất nhanh, âm sát quỷ vật xông đến trước người hắn, một lão ẩu tóc tai rối bời vọt lên cao nhất, há miệng cắn xuống đầu Thẩm Lạc.
Một phụ nhân xinh đẹp vọt ra sau lưng, cắn xuống cổ hắn.
Còn có một đứa bé cao hai xích, lăn qua lăn lại dưới chân, há miệng cắn bắp chân hắn.
Những quỷ vật khác theo sát tới, trong nháy mắt triệt để vây quanh hắn.
Nhưng ngay sau đó, một tiếng “Soạt” vang lên, một vòng sóng nước hình xoắn ốc từ dưới chân Thẩm Lạc dâng lên, như một bức tường nước ngăn cách hắn và tất cả quỷ vật.
Đám quỷ vật còn chưa kịp phản ứng, trên cổ mỗi con đã quấn lên một vòng thủy thằng.
“Rơi!”
Chỉ nghe Thẩm Lạc quát nhẹ một tiếng, một đạo lôi quang tuyết trắng bỗng nổ bể ra trước người.
“Ầm ầm” một tiếng nổ đùng vang lên, từng đạo điện quang theo thủy thằng trong nháy mắt lan tràn ra, hóa thành từng tia điện tuyết trắng nhảy vào thể nội mỗi một con quỷ vật.
“A. . .”
Nương theo từng tiếng gào thét thê lương, tất cả quỷ vật nhao nhao bị điện quang xé rách, toàn thân tuôn ra hắc khí cuồn cuộn, chỉ một thoáng tất cả đã hôi phi yên diệt.
U Minh thư sinh nhìn một màn này, thần sắc trên mặt ngược lại không thay đổi gì, ống tay áo phất một cái, những hắc vụ bị đánh tan kia đều bay ngược về, một lần nữa chui vào trong rương sách phía sau lưng gã.
“Tốt cho một lôi phù. . .” U Minh thư sinh tán thưởng một tiếng, tay lại sờ trong ống tay áo, lấy ra một cây sáo trắng dài hơn một xích, để ngang miệng.
Thẩm Lạc nhìn kỹ, phát hiện giữa cây sáo hơi mảnh, hai đầu hơi thô, rõ ràng là một đoạn cẳng tay xương người.
“Cẩn thận.” Trong lòng của hắn nói thầm một tiếng không ổn, vội vàng nhắc nhở Thẩm Ngọc sau lưng.
Vừa dứt lời, một tiếng sáo trầm thấp đã vang lên.
Thẩm Lạc nghe thanh âm này, trong nháy mắt cảm thấy trong thức hải phảng phất rơi vào một ngọn núi lớn, cả người mơ màng, ánh mắt cũng bắt đầu trở nên mơ hồ.
Trong lúc mơ mơ hồ hồ, hắn nhìn thấy bốn phía có hơi khói phiêu đãng, bên người có lụa mỏng màu hồng bay múa, bên tai tựa hồ cũng có tiên nhạc lượn là, nhìn kỹ mới phát hiện, chính mình trong bất tri bất giác đã đi tới một Tiên gia bảo điện.
Ở bên người hắn, cung nga xinh đẹp với sa y màu hồng đang múa uyển chuyển, ống tay áo nàng vung lên như có hạt bụi óng ánh phiêu tán xuống, trong mũi cũng tràn đầy từng sợi hương khí, khiến cho hắn có chút mê say.
Lúc này, Thẩm Lạc đột nhiên cảm giác dưới chân tựa hồ đụng ngã thứ gì, cúi đầu nhìn xuống, mới phát hiện là một đứa bé phấn nộn mặc yếm, đầu chải bím tóc, hai tay đang ôm chân hắn cười nói, lộ ra vẻ tươi cười sáng sủa.
Thẩm Lạc nhìn hài đồng tựa như phấn điêu ngọc trác kia, nhưng trong lòng thì không khỏi xiết chặt, hai tay bấm Tị Thủy Quyết, trên thân lập tức bắn ra quang mang thuỷ lam dài hơn tấc.
“Vù” một thanh âm vang lên!
Quang mang Tị Thủy Quyết cuốn ra bốn phía, những sương mù kia lập tức phiêu tán ra, cảnh tượng hư ảo bốn phía cũng theo đó lộ ra cảnh thật.
Lúc này Thẩm Lạc mới thấy rõ, chung quanh nào có cung nga tiên tử gì chứ?
Vờn quanh hắn, vẫn là đám âm sát quỷ vật lúc trước từ rương sách bay ra.
“Ông. . .
Ông. . .”
Nương theo từng đợt cốt địch u minh, từng đạo sóng âm mắt thường khó thấy được cuốn thẳng tới, đánh vào Tị Thuỷ Quyết bên ngoài thân Thẩm Lạc, nhộn nhạo lên từng đợt gợn sóng, nhưng không cách nào xuyên thấu được.
Thẩm Lạc thấy thế, vừa cảm giác hơi yên tâm chút, sau lưng bỗng nhiên có tiếng gió vang lên!
“Vèo vèo.”
Hắn vô thức lệch đầu ra, bên tai liền có hai đạo thủy tiễn bắn sượt qua màn sáng Tị Thuỷ Quyết trên đầu hắn.
Thẩm Lạc vội quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Thẩm Ngọc đang vội xông tới, một đầu trường sa màu thủy lam trong tay cuốn một cái, tựa như một mảnh sóng nước lao qua.
Ánh mắt của hắn ngưng tụ, thân hình nhảy lên một cái, thân rơi vào trên thủy lam trường sa, bước chân điểm nhẹ bay thẳng đến Thẩm Ngọc.
“Thẩm Ngọc, mau tỉnh lại, ngươi trúng huyễn thuật rồi!” Thẩm Lạc vừa phi nhanh tới, vừa la lớn.
Nhưng Thẩm Ngọc vẫn xông tới, tựa như không nghe thấy, trường sa trong tay đột nhiên lắc một cái, phía trên lập tức sinh ra từng đợt hấp lực cường đại.
Thẩm Lạc đạp xuống một cước, lập tức cảm thấy chỗ mắt cá chân mát lạnh.
Từng luồng từng luồng dòng nước quấn quanh tới, tựa như bước vào trong vòng xoáy, bị một cỗ đại lực kéo lấy, nhất thời không thể bứt ra.
Ngay sau đó, chung quanh lại có lam quang chớp động, hai đầu trường sa hai bên cuốn ngược về, quấn quanh người hắn, mắt thấy là muốn trói hắn lại như bánh chưng.
Mũi chân Thẩm Lạc nhấn một cái, dưới thân chớp động một mảnh quang ảnh, lại trực tiếp dùng Tà Nguyệt Bộ.
Thân ảnh hắn mơ hồ một cái, trong nháy mắt đã lách mình tới bên cạnh Thẩm Ngọc.
Hắn nắm lấy đầu vai Thẩm Ngọc, dùng sức lắc mấy cái, định gọi nàng tỉnh lại.
Nhưng Thẩm Ngọc không có vẻ gì tỉnh lại, trong miệng nàng hét lớn một tiếng “Yêu tà”, một chưởng bổ xuống hắn.
Thẩm Lạc lách mình tránh ra, trong lòng thở dài, Thẩm Ngọc chưa đến Ngưng Hồn kỳ, thần hồn còn yếu đuối, lâm vào huyễn thuật U Minh thư sinh kia, căn bản không thể tự kềm chế.
“Xem ra cũng chỉ có thể như vậy.”
Hắn âm thầm trầm ngâm một tiếng, động tác lại không dây dưa dài dòng chút nào, trong tay áo vê ra một tấm Tiểu Lôi Phù, cách không hất lên, ném tới trên đỉnh đầu Thẩm Ngọc.
Nương theo một thanh âm “Đùng” vang lên, một đạo điện quang bỗng nhiên chụp xuống, nhắm đánh trên thân nàng.
Toàn thân Thẩm Ngọc tê rần, thân thể trực tiếp tê liệt ngã xuống mặt đất.
Không đợi nàng kịp phản ứng, thân hình Thẩm Lạc đã chớp liên tục, đi tới bên người của nàng, kéo nàng lui về phía sau hơn trăm trượng.
Hai người vừa mới đứng vững, Thẩm Lạc liền nghe sau lưng truyền đến tiếng bước chân tấc tấc, trong lòng biết là đám người Thẩm gia đang chạy tới, lập tức khẩn trương, vội quát: “Không được qua đây, tất cả lui về.”
Mấy người Thẩm Hoa Nguyên vừa mới nhìn thấy thân ảnh hai người Thẩm Lạc, lập tức giật mình, nghe vậy liền dừng bước.
Lúc này, một tiếng chuông “Keng” vang lên, ngay sau đó thanh âm cốt địch kia cũng vang lên theo, U Minh thư sinh kia đã đuổi theo tới.
Thẩm Lạc bất chấp thứ gì khác, quay người vung tay lên, trước người dâng lên một mảnh bọt nước, nâng Thẩm Ngọc kéo nhanh về phía sau.
“Mau dẫn nàng rời khỏi nơi này, chiến đấu bên này chưa kết thúc, ai cũng không được qua đây.” Hắn lớn tiếng la lên, thân hình vội xông tới, chủ động nghênh đón U Minh thư sinh.
Trong lòng Thẩm Lạc biết, nếu không nghe lời hắn tiếp tục đến gần, bọn người Thẩm Hoa Nguyên chỉ sợ cũng sẽ lâm vào huyễn thuật, đến lúc đó đồng loạt công kích hắn, vậy thì càng thêm bị động.
Thẩm Hoa Nguyên tiếp được Thẩm Ngọc, không chần chờ chút nào, lập tức mang theo đám người Thẩm gia triệt hồi lui sau, cách xa bên này.
U Minh thư sinh thấy Thẩm Lạc xông lên, ngừng thổi cốt địch, hai tay áo phồng lên, hắc vụ đầy trời sau lưng điên cuồng dâng lên, như bão cát tuôn về hướng Thẩm Lạc.
Chương 318: Uy Lực Nhất Tinh
Trong hắc vụ, trừ những quỷ vật lúc trước, lại có từng khuôn mặt dữ tợn không ngừng hiển hiện, tất cả đều giương nanh múa vuốt nhào tới Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc thấy đám người Thẩm gia đã rút đi, không còn lo lắng nữa, trong tay liên tiếp sáng lên vài chục đạo quang mang, một tấm tiếp theo một tấm Tiểu Lôi Phù bắn ra, giữa không trung lóe lên bạch quang loá mắt.
“Ầm ầm. . .”
Liên tiếp thanh âm nổ đùng không ngừng vang lên, đạo đạo lôi quang nhắm đánh lên những mặt quỷ dữ tợn kia, dễ như trở bàn tay đánh nát chúng.
Nhưng những quỷ vật kia giống như bất tử bất diệt, ở chỗ này bị đánh tan xong, không bao lâu lại hiển hiện ở một bên khác, vẫn như cũ hung tính không giảm dây dưa với Thẩm Lạc.
“Gia hỏa này xem ra chí ít cũng là Ngưng Hồn hậu kỳ, đánh nửa ngày cũng không đụng được bản thể hắn, thực sự có chút khó chơi.”
Thẩm Lạc chau mày, cổ tay lần nữa lắc một cái, lại là mười mấy tấm Tiểu Lôi Phù, đồng thời ném ra.
Chỉ là lần này ném ra Tiểu Lôi Phù, thân ảnh của hắn cũng lập tức đuổi theo.
Tiểu Lôi Phù nhao nhao nổ tung, ở phía trước oanh minh không ngừng, đánh giết tầng tầng quỷ vật, từ giữa đó tạo ra một lỗ hổng.
Thân ảnh Thẩm Lạc liền xuyên qua lỗ hổng này, đi tới trước U Minh thư sinh.
Chỉ thấy hai tay hắn đồng thời hất lên, hai bên ống tay áo đều có quang mang chớp động, pháp khí Bán Nguyệt Hoàn cùng một tấm Lạc Lôi Phù đồng thời bắn nhanh ra, đánh về phía đầu lâu U Minh thư sinh.
Đối mặt một kích đột ngột này, U Minh thư sinh tựa hồ cũng không kịp phản ứng, cổ co rụt lui sau, há miệng phun ra một đoàn sương mù phiếm đen nồng đậm.
Lạc Lôi Phù nhiễm sương mù này, trong nháy mắt màu sắc tờ giấy biến thành xám trắng, phù văn trên đó vừa mới sáng lên, tựa như đột nhiên bị rút khô tất cả lực lượng, đột ngột dập tắt.
Bán Nguyệt Hoàn không giống tấm Lạc Lôi Phù kia, mà phát ra một trận tiếng thét chói tai, hóa thành một mảnh ánh trắng ngân quang, chém ra sương mù đen đỏ kia, sượt qua trán U Minh thư sinh.
Thẩm Lạc thừa cơ tiến tới, âm thầm vận khởi công pháp Hoàng Đình Kinh, một quyền đánh đến bụng U Minh thư sinh.
“Ầm” một tiếng vang trầm truyền đến, U Minh thư sinh lập tức bay ngược ra sau, té ra bên ngoài hơn mười trượng, rơi ầm ầm trên mặt đất.
“Quá cứng. . .”
Thẩm Lạc thu hồi nắm đấm hơi đau nhức, vẫy tay triệu hồi Bán Nguyệt Hoàn về, nắm trong tay.
Bên kia, U Minh thư sinh bị đánh bay chậm rãi đứng lên, quanh thân toả ra sương mù màu đen bắt đầu dần dần thu liễm, nhao nhao chảy ngược về trong tay áo gã biến mất không thấy.
Gã tựa như đột nhiên quay lại bộ dáng ban đầu lúc mới xuất hiện, chỉ là trong tay chẳng biết lúc nào, nhiều ra một cây thước màu đen dài khoảng hai thước.
Lần này gã không mở miệng nói chuyện nữa, chỉ là thần sắc trên mặt càng thêm dữ tợn, ngũ quan cũng phủ lên vẻ lo lắng, chạy chậm đến Thẩm Lạc bên này.
Nhưng tốc độ gã đột nhiên tăng nhanh, sau lưng lập tức xuất hiện liên tiếp bóng chồng màu đen, cơ hồ chớp động một cái, đã đến trước người Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc lập tức thi triển Tà Nguyệt Bộ, thân hình nhanh chóng thối lui ra sau, Bán Nguyệt Hoàn lần nữa đánh tới.
U Minh thư sinh cũng không nóng nảy truy kích, tay nắm cây thước màu đen, đón đỡ.
Cây thước va chạm với Bán Nguyệt Hoàn, phát ra thanh âm “Đinh đinh đương đương” thanh thúy, mỗi một cái đều lộ ra hết sức nhẹ nhàng.
Chỉ là đánh một lát, Thẩm Lạc cảm thấy chỗ ngực tựa hồ bị chặn lại một hơi, nửa ngày không ra, khiến cho hắn dần dần cảm thấy có chút buồn bực tức giận khó nói.
Mà theo thanh âm đinh đương vang lên kia, thỉnh thoảng truyền đến một tiếng linh đang, cảm giác buồn bực tức giận kia càng ngày càng mãnh liệt, tâm thần hắn xiết chặt, đâu thể không rõ, chính mình đã trúng chiêu!
Hắn vội vàng tập trung ý chí, cưỡng ép đè xuống khó chịu trong lòng, triệu hồi Bán Nguyệt Hoàn trở về.
Bán Nguyệt Hoàn vừa tới tay, bàn tay Thẩm Lạc nhịn không được hơi run lên một cái, hắn vội nâng…Bán Nguyệt Hoàn lên xem xét.
Kết quả phát hiện trên đó có từng sợi ma khí đỏ thẫm nhỏ như sợi tóc quấn quanh, hiển nhiên đã bị xâm nhiễm.
“Thật là thủ đoạn âm hiểm.” Trong lòng Thẩm Lạc thầm mắng một tiếng, lo lắng ma khí này sẽ làm tổn thương linh tính Bán Nguyệt Hoàn, liền thu hồi nó vào trong Thất Tinh Bút.
U Minh thư sinh thấy Thẩm Lạc phát hiện mánh khóe, ánh mắt bình tĩnh rơi trên người Thẩm Lạc, lần nữa giết tới.
Thẩm Lạc đành phải tay không tấc sắt giao chiến với gã.
Thế nhưng, rất nhanh hắn phát hiện, không có pháp khí làm vật dẫn, đoàn khí buồn bực tức giận trong ngực hắn chẳng những không biến mất, ngược lại càng phát ra mãnh liệt.
“U Minh thư sinh này đã ma hóa, nếu tiếp tục như thế, chỉ sợ ta cũng bị ma khí xâm thể, cũng chỉ có thể thử một chút cái kia. . .” Trong lòng Thẩm Lạc run lên.
Hắn quyết định xong, cũng không do dự nữa, ngửa đầu nhìn màn trời một cái, lần nữa thi triển Tà Nguyệt Bộ, kéo ra khoảng cách với U Minh thư sinh.
U Minh thư sinh cho là hắn muốn trốn, lập tức đuổi theo.
Thẩm Lạc lui ra sau, hai tay lại phi tốc kết ấn, trong lòng mặc niệm khẩu quyết Tam Tinh Diệt Ma.
Thần thông này hắn đã tu luyện một đoạn thời gian, chỉ là chưa bao giờ thi triển hoàn chỉnh qua, trước mắt có thể thành công hay không, trong lòng cũng không nắm chắc.
Chỉ thấy hắn lui về phía sau mấy chục trượng, bỗng nhiên bước chân dừng lại, đứng tại chỗ liên tục đạp cương bộ, hai tay trùng điệp trước người, kết một cái thủ ấn phức tạp, bỗng nhiên chỉ lên trời một cái.
Trong nháy mắt, trên thân hắn có đại lượng ánh sao sáng lên, trong mắt cũng loé lên quang mang rạng rỡ.
U Minh thư sinh vọt tới phụ cận, cảm nhận được nguồn lực lượng kia, chần chờ một chút, không dám tiến lên.
Lúc này Thẩm Lạc đã kết ấn xong, hai tay bỗng nhiên vung lên, tựa như từ trước người giật xuống một đoạn hư không.
Trong màn đêm tinh hà xa xôi kia, một ngôi sao màu vàng xa xa cộng hưởng, đột nhiên lóe lên quang mang, giữa hư không liền có một hư ảnh ngôi sao nổi lên kim quang rạng rỡ, tiếp theo hai xuống như lưu tinh vạch phá màn đêm.
U Minh thư sinh nhìn thấy ngôi sao diệt ma rơi xuống, trong nháy mắt thần sắc đột biến, dưới thân lập tức dâng lên cuồn cuộn hắc vụ, thân hình bay vụt nhập không, phi độn về phía nơi xa, mắt thấy sẽ thoát khỏi vị trí ngôi sao hạ xuống.
Nhưng ngay lúc này, cảnh tượng khó tin xuất hiện.
Ngôi sao màu vàng kia lúc sắp rơi xuống đất, đã biến lớn hơn mười trượng, đúng là ở giữa không trung trượt đi, cũng cải biến phương hướng, đuổi kịp U Minh thư sinh, đập ầm ầm xuống.
U Minh thư sinh bị quang mang ngôi sao bao phủ, trong nháy mắt toàn thân cứng đờ, cũng không thể di động nửa phần, chỉ có thể hai tay giơ cao lên, trong tay áo tuôn ra hắc vụ mãnh liệt, hóa thành hai đại thủ nâng bầu trời, chống đỡ ngôi sao màu vàng kia.
Nhưng hắc vụ quay cuồng này gặp kim quang tinh thần, trong nháy mắt như băng tuyết tan rã ra, căn bản ngăn cản không được mảy may.
“Ầm ầm. . .”
Ngôi sao màu vàng rơi xuống đất, nổ vang ầm ầm, nhấc lên khói bụi sóng lớn lan tràn ra xa vài chục trượng, những cây đào đứng gần đều bị thổi cho ngã trái ngã phải.
Chương 319: Lệ Thuỷ Hà
Thẩm Lạc vẫn đứng tại chỗ, ánh sao phát tán trên thân tiêu tán từng chút hầu như không còn, trong mắt sáng lên lưu quang cũng theo đó ảm đạm.
Hắn cảm thấy một cơn mệt mỏi cuốn tới, nhịn không được té quỵ trên đất.
“Không ngờ chỉ sử dụng một lần, cơ hồ làm tiêu hao sạch sẽ pháp lực thể nội, ngay cả nhục thân cũng mỏi mệt như vậy, xem ra pháp chiêu này tạm thời không thể tùy ý sử dụng.” Thẩm Lạc thầm nghĩ trong lòng.
Nói xong, hắn ráng chống đỡ đi tới nơi ngôi sao rơi xuống.
Thẩm Lạc tới gần, liền kinh ngạc phát hiện, trên mặt đất xuất hiện một đồ án màu đen to lớn, ở giữa là một đồ án tương tự Ngũ Giác Kim Tinh, chung quanh còn bao quanh một vòng phù văn.
Phía trên có thể ẩn ẩn cảm nhận được một chút ba động ánh sao.
Thẩm Lạc đi đến trung tâm đồ án, liền thấy chính giữa ngôi sao năm cánh có một bộ xương khô cháy đen, vẫn như cũ duy trì tư thế hai tay nâng lên bầu trời, tự nhiên chính là U Minh thư sinh kia.
“Uy lực không tầm thường, ha ha!” Thẩm Lạc nhìn xong, lập tức thoải mái cười ha hả.
Sau đó, hắn khoanh chân ngồi xuống điều tức.
Thẩm Ngọc ở bên này thấy bên kia không có động tĩnh, đợi một lát mới tới xem xét.
Kết quả nhìn thấy Thẩm Lạc ngồi tĩnh toạ bên cạnh bộ xương khô của U Minh thư sinh, nhất thời có chút ngạc nhiên.
Nàng lấy lại tinh thần, không quấy rầy Thẩm Lạc, tìm về pháp khí trường sa của mình, sau đó yên lặng chờ ở một bên.
Thẩm Lạc tỉnh lại, đám người cũng không lập tức khởi hành, mà lưu lại trong rừng đào nghỉ ngơi một đêm, đợi đến sáng sớm hôm sau mới tiếp tục xuất phát, tiến về Kiến Nghiệp thành.
Mấy ngày sau, một đoàn người đi tới phụ cận Kiến Nghiệp thành.
Trên đường đi, tâm tình đám người Thẩm gia đều nặng nề, lúc này tinh thần đã chấn phấn một chút, bắt đầu cười nói.
Trong một chiếc xe ngựa, Thẩm Ngọc, Thẩm Hoa Nguyên, còn có mấy tu sĩ Thẩm gia khác đang tập trung một chỗ, thương nghị gì đó.
“Nửa ngày nữa là đến Kiến Nghiệp thành, rốt cuộc có thể thở phào nhẹ nhõm rồi.” Thẩm Thuyên mừng rỡ nói.
“Kiến Nghiệp thành thật có thể ngăn cản những yêu ma đáng sợ kia sao?” Một nữ tử khoảng ba mươi mấy tuổi, dung mạo khá thanh tú hoài nghi hỏi.
“Hinh tỷ không cần lo lắng, ngươi ít ra ngoài, không rõ tình huống Kiến Nghiệp thành.
Nơi đó có quan phủ trọng binh trấn giữ, Bạch gia trong thành là thế gia khu ma trứ danh, thực lực không kém một ít tông môn cỡ lớn.
Lão tổ Bạch gia càng là một vị đại năng Bán Tiên, nghe nói còn quan hệ với Hóa Sinh tự không ít, nhất định có thể bảo hộ thành bình an.” Thẩm Thuyên cười ha ha nói.
“Không sai, Kiến Nghiệp thành hẳn là an toàn, chỉ là bây giờ yêu ma nổi lên bốn phía, bách tính phụ cận các nơi đoán chừng đều đã tiến về nơi đó, Kiến Nghiệp thành bây giờ chỉ sợ đã là kín người hết chỗ rồi.
Sau khi chúng ta đến đó, còn phải tìm cách kéo dài truyền thừa gia tộc, cần chuẩn bị cẩn thận một phen.” Thẩm Hoa Nguyên trầm ngâm nói.
“Thẩm gia ta kinh doanh thảo dược từ xưa, đến Kiến Nghiệp thành tự nhiên là trọng thao cựu nghiệp.
Bây giờ yêu ma nổi lên bốn phía, y dược sinh ý không lo không thể hưng thịnh.” Thẩm Thuyên nói.
“Y thuật Thẩm gia ta tương truyền từ lâu, ngày càng tinh tiến, tự nhiên không có vấn đề.
Chỉ là nếu muốn trọng thao cựu nghiệp, cần nghĩ biện pháp giải quyết nguồn cung cấp dược liệu mới được.” Thẩm Hoa Nguyên nói.
Những người khác nghe vậy, đều chậm rãi gật đầu.
Bây giờ thế đạo phân loạn, nguyên liệu đúng là vấn đề lớn, không có dược liệu, y thuật cao minh đến đâu cũng không dùng được.
“Ngọc nhi, tại sao ngươi không nói chuyện?” Thẩm Hoa Nguyên nhìn về phía Thẩm Ngọc một mực trầm mặc nhìn phía ngoài xe ngựa, hỏi.
“Không có, ta đang nghe mọi người thảo luận.
Phụ thân ngài cũng biết, ta cũng không am hiểu những chuyện này mà.” Thân thể Thẩm Ngọc khẽ run lên, lấy lại tinh thần nói.
“Hì hì, ta nhìn Ngọc nhi muội muội là đang nghĩ đến Thẩm Lạc kia, cũng khó trách.
Thẩm Lạc kia tuổi còn trẻ, tu vi cao cường, hình dáng cũng tuấn tú lịch sự, Ngọc nhi muội muội ngươi động tâm cũng là bình thường.” Nữ tử gọi là Hinh tỷ kia nhìn theo ánh mắt Thẩm Ngọc, lại là một chiếc xe ngựa, cười hì hì nói.
“Hinh tỷ, ta chỉ tôn kính Thẩm Lạc tiền bối, nào có ý nghĩ loạn thất bát tao gì chứ.” Thẩm Ngọc lắc đầu cười nói.
Thẩm Hoa Nguyên nghe lời này, thần sắc khẽ động.
“Cha, người đừng nghe Hinh tỷ nói lung tung, nữ nhi vừa rồi là đang phỏng đoán sư thừa môn phái Thẩm Lạc kia, tuyệt không có tâm tư gì khác.” Thẩm Ngọc nhìn thấy thần sắc Thẩm Hoa Nguyên, thở dài nói.
“Ngọc nhi, Thẩm Hinh nói cũng không phải nói mò.
Bây giờ thế đạo phân loạn, Thẩm gia ta mặc dù cũng là thế gia tu tiên, nhưng thực lực quá mức yếu kém, chỉ có một tu sĩ Tích Cốc kỳ là ngươi.
Nếu có thể khiến Thẩm Lạc kia lưu lại, Thẩm gia ta bất luận nơi nào cũng sẽ bảo đảm không ngại.
Ta thấy hắn những ngày qua thường xuyên tìm ngươi nói chuyện phiếm, tựa hồ cũng có chút để ý ngươi đó.” Thẩm Hoa Nguyên thoáng có chút hưng phấn nói.
“Nếu có thể kén người này là con rể, đúng là một biện pháp tốt bảo tồn Thẩm gia ta.” Những người trong xe ngựa cũng đều lộ ra ý cười, gật đầu nói.
“Cái này. . .
Gia chủ, ta vừa mới nói chỉ là lời nói đùa, viêc hôn nhân của Ngọc nhi muội muội vẫn do chính nàng làm chủ.” Thẩm Hinh vốn nói giỡn, chưa từng nghĩ sự tình lại phát triển đến vậy, vội vàng nói.
Ngược lại là Thẩm Ngọc, ánh mắt yên tĩnh, cũng không tức giận.
“Phụ thân, bằng vào cảm giác của ta, Thẩm tiền bối đối với ta cũng không có tình cảm nam nữ.
Dịch tại bạch ngọc sáchh.
Hắn tìm ta cũng là chỉ điểm tu luyện mà thôi, ý của người ta minh bạch, cũng sẽ cố gắng ở chuyện này, chỉ là không thể cam đoan gì cả, dù sao việc này được hay không, còn phải xem ý của hắn.” Nàng trầm mặc một hồi, sau đó mở miệng nói.
“Ha ha, cái này đương nhiên, vậy chuyện này giao cho Ngọc nhi ngươi xử lý, ngươi phải tranh thủ cơ hội nhiều hơn, dù không thành, rút ngắn chút quan hệ với hắn cũng là có ích không hại.” Thẩm Hoa Nguyên lộ vẻ tươi cười, nói.
Trong một đội xe khác, Thẩm Lạc mở to mắt, khóe miệng lộ ra một tia bất đắc dĩ, lắc đầu.
Vào thời khắc này, mấy tiếng thú rống thê lương từ phía trước truyền đến, cấp tốc tới gần.
Thẩm Lạc nhíu mày, từ trong xe ngựa đi ra.
Chỉ thấy bốn năm đầu sói xám xuất hiện từ trong rừng phía trước, mặt mũi tràn đầy hưng phấn chạy nhào tới đội xe.
Đội xe Thẩm gia lập tức dừng lại, hai tên tu sĩ hộ vệ đội xe lập tức nghênh đón.
Bọn người Thẩm Ngọc giờ phút này cũng từ trong xe ngựa chui ra, vội vàng tiến lên trợ giúp.
Vài đầu sói xám này chỉ là yêu thú bình thường nhất, thực lực cũng chỉ đến Luyện Khí sơ kỳ, rất nhanh liền bị giết chết.
Thẩm Lạc âm thầm gật đầu, quay người chui trở vào buồng xe.
Trên đường đi gặp yêu vật tập kích, đám người Thẩm gia cũng không bối rối.
Chỉnh đốn một chút, đội xe Thẩm gia rất nhanh lại xuất phát, đi về hướng Kiến Nghiệp thành.
Chỉ là càng đến gần Kiến Nghiệp thành, số lần đội xe bị yêu vật tập kích càng nhiều, gần nửa ngày qua, đã bị tập kích đến bốn năm lần.
Cái này tương phản với dự liệu Kiến Nghiệp thành rất an toàn của đám người Thẩm gia, trong lòng đoàn người không khỏi lo sợ bất an thêm.
Bên cạnh một con sông lớn cách Kiến Nghiệp thành hai ba mươi dặm, đoàn người Thẩm gia lần nữa gặp phải một đám yêu vật tập kích.
Con sông này, chính là Lệ Thủy Hà.
Chương 320: Kiến Nghiệp Thành Bị Tấn Công
Yêu vật đột kích là một đoàn Tử Văn Tri Chu dữ tợn, mỗi một con đều to bằng cái thớt, giáp xác cứng rắn như sắt, thực lực có thể so với tu sĩ Luyện Khí sơ trung kỳ.
Thẩm Ngọc mang theo đám tu sĩ Luyện Khí kỳ Thẩm gia toàn lực xuất thủ, khó khăn lắm mới có thể ngăn cản được.
Song phương đang giằng co, bỗng mặt đất phía trước bảy, tám con Tử Văn Tri Chu đột nhiên vỡ ra, từng đạo thủy nhận bắn ra, trảm lên thân bọn chúng.
Chỉ nghe thanh âm xuy xuy vang lên, giáp xác Tử Văn Tri Chu cứng rắn vỡ nát tan tành, huyết dịch văng khắp nơi, trong chớp mắt bị chém thành mấy khúc.
Tiếp đó tất cả thủy nhận nhao nhao thay đổi phương hướng, tiếp tục bổ về phía đám Tử Văn Tri Chu còn lại, chỉ mấy hơi thở công phu, đã diệt sạch cả bọn.
Cách đó không xa, Thẩm Lạc từ trên một chiếc xe ngựa nhảy xuống, tán đi pháp quyết trong tay, có chút hài lòng với công kích của mấy đạo thủy nhận này.
Trải qua thời gian khổ tu vừa rồi, pháp lực của hắn đã khôi phục không ít, đã đến Ngưng Hồn hậu kỳ.
“Đa tạ tiền bối xuất thủ tương trợ.” Bọn người Thẩm Ngọc đi tới, cảm tạ.
“Nơi đây cách Kiến Nghiệp thành không xa, nhưng không có người ở, lại còn có nhiều yêu vật ẩn hiện như vậy, ngược lại có chút cổ quái.” Thẩm Lạc khoát tay áo, nhìn quanh vài lần, mở miệng nói.
Bờ Lệ Thủy Hà bên kia có một thôn trang quy mô không nhỏ, chỉ là trong thôn một mảnh tĩnh mịch, căn bản không nhìn thấy mảy may sinh khí, ngay cả mèo chó cũng không có một con.
“Tình huống xác thực không đúng lắm, không biết tiền bối có cao kiến gì không?” Thẩm Hoa Nguyên hỏi.
“Các ngươi đóng trại ở chỗ này, không nên tùy ý đi lại, ta đi xem tình huống phía trước đã.” Thẩm Lạc hơi trầm ngâm, sau đó nói.
“Ta đi cùng ngài.” Thẩm Ngọc đi tới, nói.
Lông mày Thẩm Hoa Nguyên nhíu lại, muốn nói gì lại thôi.
“Nơi này không an toàn, lúc nào cũng có thể có yêu vật xuất hiện, ngươi vẫn nên lưu lại nơi đây, bảo vệ tốt tộc nhân.” Thẩm Lạc nói, thân hình khẽ động nhảy vào trong Lệ Thủy Hà.
Ngay lúc hai chân hắn sắp chạm mặt sông, một bọt nước từ trong sông hiện ra, nâng hai chân của hắn lên, mang theo Thẩm Lạc bay về hướng Kiến Nghiệp thành, tốc độ dị thường nhanh chóng, mấy hơi thở đã biến mất trong tầm mắt.
Đám người Thẩm gia thấy cảnh này, đều phát ra thanh âm sợ hãi than, trên mặt càng lộ ra vẻ hâm mộ.
Thẩm Ngọc nhìn hướng thân ảnh Thẩm Lạc biến mất, khẽ cắn môi, ánh mắt ba động, không biết suy nghĩ cái gì.
Thẩm Lạc mở ra lối đi riêng, lấy Ngự Thủy Thuật đi đường, so với chạy còn nhanh hơn không ít, rất nhanh đến cách Kiến Nghiệp thành hơn mười dặm.
Từng đợt tiếng gầm gừ, tiếng la giết, còn có tiếng va chạm ù ù không ngừng từ phía trước truyền đến.
“Kiến Nghiệp thành bị tấn công rồi?” Trong lòng Thẩm Lạc giật mình, bấm niệm pháp quyết dừng lại.
Nếu đúng như tộc nhân Thẩm gia thuật lại lúc trước, trong Kiến Nghiệp thành có trọng binh đóng quân, còn có một vị Bán Tiên lão tổ Bạch gia mang theo một đám tu tiên giả trấn giữ, vậy mà yêu ma dám can đảm công thành, sự tình tuyệt không đơn giản.
Xuân Hoa thành phải biến cố còn rõ mồn một trước mắt, hắn không dám không kiêng nể gì cả, trầm ngâm một chút, thi triển Tị Thủy Quyết lặn vào trong Lệ Thủy Hà, dưới đáy nước tiến lên.
Tốc độ đi như vậy mặc dù chậm một chút, nhưng ẩn nấp càng thêm an toàn.
Nửa khắc đồng hồ sau, Thẩm Lạc đi vào dưới Kiến Nghiệp thành, lại bị một màn trước mắt làm cho sợ ngây người.
Đúng như hắn đoán, lúc này Kiến Nghiệp thành đã bị vô số yêu vật muôn hình muôn vẻ vây chặt đến không lọt một giọt nước, trong đó sài lang hổ báo không ít, xa xa nhìn lít nha lít nhít, giống như vô số con kiến vậy.
Trừ những yêu vật phổ thông này, giữa không trung còn có hàng trăm yêu khí tản mát ra yêu khí cường đại.
Nhìn qua, tối thiểu cũng là Ngưng Hồn kỳ, thậm chí ngay cả đại yêu Xuất Khiếu kỳ cũng không ít.
Cầm đầu là ba con yêu vật nửa người nửa hổ, yêu khí trên thân vượt xa những đại yêu Xuất Khiếu kỳ kia.
Thẩm Lạc căn bản nhìn không thấu tu vi cảnh giới của chúng.
“Khí tức ba đầu yêu vật này, không dưới Thiên Diêm lão tổ kia, chẳng lẽ là tồn tại Đại Thừa kỳ?” Thẩm Lạc âm thầm kinh hãi, kiệt lực vận công thu liễm khí tức.
Lít nha lít nhít đại quân yêu vật, đang từ bốn phương tám hướng phát động từng đợt tấn công mạnh vào Kiến Nghiệp thành.
Kiến Nghiệp thành đã biến hoá không nhỏ so với ngàn năm trước, cải biến lớn nhất là tường thành cao dày hơn rất nhiều.
Trên tường thành lắp đặt rất nhiều vật giống như máy ném đá, phía trên minh khắc từng nét phù văn, giờ phút này đang không ngừng ném từng khối đá to lớn đang đốt cháy ra ngoài, đánh về phía yêu vật dưới thành.
Mỗi một khối đá thiêu cháy rơi xuống đất, sẽ bạo liệt ra hình thành một mảnh biển lửa rộng mấy trượng, nuốt cả đám Yêu thú vào.
Ngoài máy ném đá, trên tường thành còn có rất nhiều cự nỏ cao mấy trượng, phía trên mang từng cái túi đựng tên to lớn, bên trong chứa lít nha lít nhít mũi tên.
Mỗi một lần cự nỏ kéo căng, sẽ bắn ra một chùm mưa tên màu đen, mặt ngoài mũi tên ẩn hiện sóng pháp lực, hiển nhiên cũng không phải mũi tên bình thường, bắn vào trong bầy thú sẽ nhấc lên từng đợt gió tanh mưa máu.
Trừ những máy móc thủ thành này, trên tường thành còn đứng đầy giáp sĩ và người tu tiên, đao quang kiếm ảnh bay vút lên, sát khí lạnh thấu xương, phối hợp khí cụ trên tường thành, ngăn cản những yêu vật kia công kích.
Mà trên bầu trời Kiến Nghiệp thành, mấy trăm tên tu sĩ đứng giữa hư không, trên thân tỏa ra các loại linh quang sáng tỏ, hơn phân nửa đều là tu sĩ Ngưng Hồn kỳ.
Đại tu sĩ Xuất Khiếu kỳ cũng có hai ba mươi vị.
Cầm đầu là hai lão giả đầu đội mão, mặc áo bào tím, thoạt nhìn như là người trong quan phủ.
Khí tức trên thân hai người khổng lồ, hơn phân nửa là tồn tại Đại Thừa kỳ.
Dưới hai lão giả mặc tử bào này dẫn đầu, những tu sĩ kia hoặc tốp năm tốp ba, hoặc đơn đả độc đấu, chém giết cùng những yêu vật lợi hại có thể phi hành kia.
Theo Thẩm Lạc thấy, nhân số bên Nhân tộc ít hơn nhiều so với những yêu vật ngoài thành kia, thực lực cũng yếu hơn rất nhiều, nhưng sở dĩ có thể bảo trì giằng co với đại quân Yêu thú, chủ yếu là trên không Kiến Nghiệp thành lơ lửng một quang trận màu vàng lớn chừng ngàn trượng.
Trong trận có vô số phù văn màu vàng tuôn ra không ngừng, còn có từng đạo hư ảnh kim giáp tới lui bên trong, phát ra trận trận phạn âm, khiến cho người ta vừa nghe xong, thể xác và tinh thần thư thái, tâm hồn thả lỏng.
Mà trận này thần kỳ nhất là, chỉ cần tu sĩ tiến vào bên trong, tựa hồ pháp lực tiêu hao, thân thể mệt nhọc, thậm chí là bị thương đều sẽ nhanh chóng khôi phục.
Không chỉ như vậy, trong quang trận còn không ngừng bắn ra từng đạo kim quang, rơi vào trên thân những tu sĩ kia.
Quanh người những tu sĩ kia lập tức hiện ra một cái lồng sáng màu vàng, trình độ phòng ngự và công kích cũng tăng lên.
Chỉ là những lồng sáng màu vàng này tựa hồ bị hạn chế thời gian, chỉ có thể kéo dài một khắc đồng hồ là biến mất.
Dựa vào quang trận màu vàng thần kỳ này, tu sĩ bên Kiến Nghiệp thành khó khăn lắm mới đánh bất phân thắng bại với yêu vật bên ngoài.
“Quang trận thật huyền diệu!” Thẩm Lạc chìm nửa người trong Lệ Thủy Hà, nhìn quang trận giữa không trung, trong lòng cảm thấy ngạc nhiên, không khỏi nhìn chăm chú nhìn thật kỹ.
Chỉ thấy trung tâm quang trận màu vàng, ngồi thẳng một lão giả râu tóc bạc trắng, nhìn thần thanh khí lãng, hai tay mười ngón trước người không ngừng chuyển động, trong miệng lẩm bẩm.
Vạn đạo kim quang từ trên thân lão tản ra, liên tục không ngừng dung nhập vào trong quang trận màu vàng, duy trì quang trận vận chuyển.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










