Đại Mộng Chủ
Tập 63 : Tình Thế Nguy Hiểm (c311-c315)
❮ sautiếp ❯Chương 311: Tình Thế Nguy Hiểm
Hai tay Thẩm Ngọc kết pháp ấn trước người, đưa tay vẫy một cái, giữa hư không lập tức có hơi nước ngưng kết, hóa thành mấy chục đạo thủy tiễn xuyên ra, bắn về phía vài đầu Thi Quỷ đang xông lên phía trước.
“Ầm ầm ầm. . .”
Một trận âm thanh thanh thúy như mưa rơi trên lá chuối vang lên, vài đầu Thi Quỷ xông lên đầu tiên nhao nhao ngã xuống mặt đất.
Nhưng ngay sau đó, hai đầu Thi Quỷ trong đó bò lên, lần nữa vọt tới bên này.
Ánh mắt Thẩm Ngọc ngưng tụ, bàn tay lần nữa hất lên, lại là hai đạo thủy tiễn bắn ra.
Giữa hư không, hai đạo lam quang chợt lóe lên, trên đầu hai con Thi Quỷ theo âm thanh phá vỡ hai lỗ thủng, u lục quang mang trên mắt chợt tắt, xuội lơ ngã trên mặt đất, không còn động đậy nữa.
“Chỗ yếu hại của bọn nó là trên đầu, chỉ có chém rụng đầu lâu hoặc bắn xuyên qua đầu nó mới có thể triệt để diệt sát chúng.” Thẩm Ngọc lần nữa quát lớn.
Nói xong, nàng đưa tay qua bên hông kéo một cái, trường sa màu thủy lam vây quanh đai lưng được nàng cởi ra, cổ tay rung lên, giống như một đạo sóng nước lao thẳng về phía đội ngũ Thi Quỷ.
Những người Thẩm gia thấy thế, lấy binh khí từ bên người xuống nắm trong tay, có người lấy từ trong ngực ra phù khí khu động, đợi Thi Quỷ tới gần một chút, nhao nhao xông tới, chém giết cùng nhau.
Trong phế tích cổ trạch, Thẩm Hoa Nguyên tụ tập đám người Thẩm gia còn lại trong một gian phòng, bảo tồn coi như hoàn hảo, cởi tất cả ngựa ra khỏi xa giá, đuổi chúng ra ngoài sân nhỏ.
Gã cùng cùng một vị tu sĩ khác là Thẩm Thuyên, một trước một sau bảo vệ mọi người ở giữa.
Đúng lúc này, gã bỗng nhiên nhớ lại, vừa rồi chỉ lo tập trung những người Thẩm gia không tu hành, do vội vàng nên quên mất Thẩm Lạc ở cách xa đám người.
“Thẩm Thuyên, ngươi ở đây chờ một lát, ta đi đem Thẩm Lạc kia tới.” Thẩm Hoa Nguyên do dự một chút, nói.
“Gia chủ, một mình ta, sợ là khó mà bảo vệ mọi người được.
Nếu hắn là người tu hành, hẳn là có sức tự vệ.” Thẩm Thuyên có lòng nhưng không đủ lực nói.
“Người kia tuy cũng là kẻ tu hành, nhưng thân đang chịu trọng thương, tu vi chưa khôi phục, đơn độc ở bên ngoài thực sự nguy hiểm.
Thẩm gia chúng ta không thể thấy chết không cứu.” Thẩm Hoa Nguyên cau mày nói.
“Đại tiểu thư đã đã cứu hắn một lần, chúng ta, chúng ta cứu đã đủ. . .” Thẩm Thuyên vội vàng nói.
Thẩm Hoa Nguyên nghe vậy, thần sắc do dự, nhưng trong lòng thì đang suy nghĩ lời nữ nhi nói lúc trước.
Nếu Thẩm Lạc này là tu sĩ Ngưng Hồn kỳ, vậy chờ hắn khôi phục tu vi, coi như có ý nghĩa trọng đại với Thẩm gia.
Thấy Thẩm Hoa Nguyên còn đang do dự, Thẩm Thuyên nhịn không được lại khuyên nhủ: “Gia chủ, trước ngài xem một chút tình huống trong phòng này . . .”
Thẩm Hoa Nguyên nghe vậy, chậm rãi cúi đầu, quét mắt nhìn trong phòng.
Trước mắt, chen chúc ngồi xổm mười người, có nam có nữ, tất cả đều là thanh niên trai tráng trẻ trung khoẻ mạnh cùng hài đồng tuổi còn nhỏ.
Bọn họ bất quá là một phần nhỏ người trong Thẩm thị trong gia tộc.
Mà rất nhiều người trong tộc, nhiều người già yếu, lúc thành bị phá, chủ động hoặc bị động lưu lại, tặng cơ hội sinh tồn cho những người trước mắt này.
Bảo vệ những người này, cũng chính là bảo vệ tương lai Thẩm gia.
Thẩm Hoa Nguyên nhìn thần sắc kinh hoảng trên mặt bọn họ, trong mắt còn sót lại vẻ chờ mong, chỉ có thể trùng điệp thở dài một tiếng, im lặng trở về bên tường, đứng chắp tay.
Thẩm Thuyên thấy thế, thở dài một hơi.
Bỗng nóc nhà trên đỉnh đầu gã “Ầm” một tiếng, phá vỡ ra một cái lỗ lớn.
Một đầu Thi Quỷ thân hình cao hơn bình thường gấp đôi từ trên trời giáng xuống, phá toái gạch ngói tạo ra khói bụi mịt mù, nện thẳng lên người Thẩm Thuyên, làm cho gã bất tỉnh.
Mọi người trong phòng nhất thời kinh hãi, tất cả đều kinh hoảng đứng lên, như con ruồi chạy loạn.
Trong lòng Thẩm Hoa Nguyên căng thẳng, một chưởng vung ra, đánh cho cửa phòng đã sớm mục nát thành bột mịn, quát với đám người:
“Mau chạy ra ngoài cửa.”
Đám người Thẩm gia thét lên liên tục, trong lúc nhất thời loạn như cào cào.
“Không được loạn!”
Thẩm Hoa Nguyên bất đắc dĩ hét lớn, đành phải một bước tiến lên, túm lấy tay hai người xông loạn, hai tay vung mạnh ném ra ngoài.
Mọi người thấy thế, lúc này mới vội chạy ra phía ngoài cửa.
Thi Quỷ rơi vào trong phòng, đâu để những huyết thực đưa đến miệng chạy mất, đại thủ với móng tay vừa dài vừa nhọn thuận thế chụp tới một đứa bé Thẩm gia.
Đứa bé kia lảo đảo cơ hồ muốn té ngã, mắt thấy sẽ rơi vào tay Thi Quỷ.
Lúc này, trong đại điện bỗng nhiên hiện lên một đạo ánh sáng tuyết trắng, một tiếng lôi minh “Ầm ầm” nổ vang.
Một đạo lôi quang từ hư không rơi xuống, đánh trúng cánh tay Thi Quỷ kia.
Trên cánh tay Thi Quỷ vang lên thanh âm “Xuỳ xuỳ”, nổ tung ra một lổ thủng nhìn thấy mà giật mình, bên trong toát ra một cỗ khói xanh, tản mát ra trận trận mùi hôi thối, đồng thời có đại lượng hủ dịch màu đen chảy ra.
Nó vốn là thứ thuộc về âm Quỷ, e ngại nhất chính là lôi điện, trong miệng cuồng hống một tiếng, trong đôi mắt u lục tràn đầy vẻ phẫn hận, lại không dám tiếp tục công kích, mà quay đầu nhìn về phía Thẩm Hoa Nguyên.
Một tên thanh niên yếu ớt Thẩm gia thừa cơ cúi người, một tay ôm lấy đứa bé kia, vọt ra ngoài viện.
Thẩm Hoa Nguyên ném ra tấm Tiểu Lôi Phù kia xong, lại lấy từ trong ngực ra một thanh tiểu kiếm xích hồng dài cỡ bàn tay, dán một tấm bùa vàng lên trên, rồi ném lên.
Chỉ thấy trên tiểu kiếm xích hồng kia sáng lên quang mang, trong nháy mắt phồng lớn đến hai thước, toàn thân loé lên quang mang nóng rực, bắn thẳng tới đầu lâu Thi Quỷ.
Thi Quỷ thấy thế, trong miệng kêu to một tiếng, nâng lên cánh tay còn sót lại, năm ngón tay như móc câu bắt một cái, gắt gao chộp lấy phù kiếm xích hồng kia.
Trên phù kiếm xích hồng lập tức đại phóng hồng mang, ở trong tản ra quang mang nóng bỏng càng ngày càng thịnh, mũi kiếm và khô trảo Thi Quỷ ma sát kịch liệt, trong lúc nhất thời giằng co không xong, không bên nào làm gì được bên nào.
Thẩm Hoa Nguyên nhíu chặt lông mày, trong lòng mong bọn Thẩm Ngọc sớm một chút phát hiện dị trạng bên này, tranh thủ thời gian chạy tới.
Nhưng trời không toại lòng người, không đợi bọn người Thẩm Ngọc trở về, vách tường trong phòng lại ầm một tiếng vỡ toang, từ đó xông ra một đầu Thi Quỷ hình thể to lớn hơn, người đầy bụi đất đánh tới Thẩm Hoa Nguyên.
Chỉ nghe “Ầm” một tiếng vang trầm!
Thẩm Hoa Nguyên cảm thấy như bị một ngọn núi nhỏ đập trúng, thân thể bay ngang ra sau, đụng gãy một cây cột trụ, như bao tải rách ngã ở giữa sân.
Gã ráng chống đỡ đứng lên, lại nhịn không được “Phốc” một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi.
Đám người Thẩm gia vừa mới chạy trốn ra ngoài viện, thấy Thẩm Thuyên không rõ sống chết, gia chủ lại bị đánh cho miệng phun máu tươi, đều sợ hãi vạn phần.
Bọn nhỏ càng nhịn không được khóc lớn oa oa, thêm nữa trong viện ngựa bị chấn kinh gào hí không ngừng, trong lúc nhất thời loạn tùng phèo.
Lúc này, hai đầu Thi Quỷ cũng mạnh mẽ vọt ra, không cho Thẩm Hoa Nguyên cơ hội thở dốc, một tên vọt tới gã, một tên thì nhào về phía những người khác.
Chương 312: Thi Triển Thần Thông
Thẩm Hoa Nguyên nhịn đau, đưa tay vẫy một cái, phù kiếm trên mặt đất trong phòng chợt lần nữa tỏa ra ánh sáng, xẹt qua một đạo hồng quang bắn thẳng đến, nhưng không đánh về phía con Thi Quỷ đang bay thẳng đến gã, mà đâm tới ót con Thi Quỷ đang nhào về phía những người khác.
Lúc mũi kiếm sắp đâm vào ót Thi Quỷ, chỉ cách một tấc, con Thi Quỷ kia đột nhiên quay lại, nâng lên một khô trảo ngăn trên trán.
“Tranh” một tiếng duệ minh!
Phù kiếm xích hồng đâm trúng trảo nó, phát ra một trận thanh âm kim thạch giao nhau, nhưng lại không thể xuyên qua.
Thẩm Hoa Nguyên thấy thế, không khỏi ai thán một tiếng.
Lúc này, con Thi Quỷ kia cũng đã vung trảo tới, năm lợi trảo như lưỡi đao chụp xuống đỉnh đầu gã, mà gã lại không kịp triệu hồi phù kiếm.
Nhưng vào lúc này, xuyên qua khe hở lợi trảo Thi Quỷ, gã chợt thấy trên mái hiên phía sau, lại có một bóng người chạy vội tới, thả người nhảy lên, đánh tới.
“Là hắn!” Thẩm Hoa Nguyên thở nhẹ một tiếng.
Gã vừa dứt lời, hai chân Thẩm Lạc đã mượn thế hạ xuống, trùng điệp giẫm trên vai Thi Quỷ.
Thi Quỷ hung ác kia lại giống như Thẩm Thuyên lúc trước, bị một cỗ cự lực đè xuống, nén người xuống, té quỵ trên trên đất, lợi trảo vung về hướng Thẩm Hoa Nguyên cũng như bồ cào cắm vào mặt đất.
Thẩm Lạc cúi người, hai tay ôm đầu lâu Thi Quỷ, như hái dưa hấu vặn một cái.
“Răng rắc.”
Ngay cổ Thi Quỷ truyền đến một tiếng vang giòn, hai tay Thẩm Lạc kéo lên, liền dễ như trở bàn tay hái đầu của nó xuống.
Thẩm Hoa Nguyên nhìn một màn này, đơn giản sợ ngây người.
Thể phách Thi Quỷ cứng rắn đến cỡ nào, gã rõ ràng nhất.
Tiểu Lôi Phù bất quá chỉ bổ ra một vết rách trên thân nó, mà Thẩm Lạc lại tay không tấc sắt, sinh sinh nhổ đầu nó xuống, cái này cần lực đạo lớn thế nào mới có thể làm được?
Đầu Thi Quỷ kia thấy thế, buông tha những người khác, đột nhiên quay đầu nhào tới Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc nhẹ nhàng linh hoạt nhảy lên, thân thể vượt qua đỉnh đầu Thi Quỷ, trong tay thuần thục vê ra hai tấm Tiểu Lôi Phù, chia ra đập lên hai bên huyệt thái dương của Thi Quỷ.
Theo đầu ngón tay hắn truyền vào một tia pháp lực, hai âm thanh sấm sét nổ vang!
Một trận bạch quang sáng như tuyết chợt hiện, hai đạo huyễn bạch lôi quang từ hai bên đầu lâu Thi Quỷ đồng thời chui vào, gặp nhau giữa đầu, làm đầu nó nổ tung lên.
Trải qua nửa đêm tu luyện, Thẩm Lạc mặc dù chỉ giải khai nửa pháp mạch, nhưng cuối cùng có thể sử dụng một chút pháp lực.
Động tác của hắn gọn gàng, đám người Thẩm gia còn chưa kịp phản ứng, chiến đấu đã kết thúc, thậm chí còn có không ít người đang bối rối chạy ra ngoài tiểu viện.
“Đừng chạy, đã an toàn. . .” Thẩm Hoa Nguyên sống sót sau tai nạn, phản ứng đầu tiên.
Nghe thanh âm gia chủ hét lớn, lúc này đám người Thẩm gia mới dần dần ngừng chạy, nhao nhao nhìn lại bên này.
Khi thấy trong viện có hai bộ tàn thi Thi Quỷ, Thẩm Lạc thì đứng bên cạnh chúng, cả đám vẫn không rõ chuyện gì xảy ra, từng người vừa hãi vừa sợ, vừa thương xót vừa vui mừng.
“Còn sống. . .” Có người ôm lấy cổ họng nghẹn ngào, khóc nức nở.
“Là hắn đã cứu chúng ta sao?” Có người nghi hoặc.
“Ô ô. . .” Càng nhiều, nhất là đám trẻ con tùy ý la khóc.
“Thẩm tiền bối, đa tạ.” Thẩm Hoa Nguyên chứng kiến Thẩm Lạc xuất thủ, thành tâm bái phục nói.
“Không cần đa lễ, tranh thủ thời gian kiểm tra xem có thương vong hay không.” Thẩm Lạc đỡ gã dậy, nói.
Thẩm Hoa Nguyên nghe lời ấy, thần sắc lập tức biến đổi, vội vàng xông vào trong phòng rách nát kia, đào trong đống gạch ngói vụn ra thân thể Thẩm Nguyên bị vùi lấp phía dưới.
Sau một phen xem xét, phát hiện y chỉ thụ thương hôn mê, cũng không lo lắng tính mạng, gã mới yên lòng lại.
Lúc này, chiến đấu bên ngoài phế tích cổ trạch cũng đã kết thúc, Thẩm Ngọc dẫn đầu đám người vội vã chạy về, vừa nhìn thấy một mảnh bừa bộn bên trong, lập tức kinh hãi.
“Phụ thân. . .” Nàng la lên một tiếng, xông vào trong phòng, thấy Thẩm Hoa Nguyên vẫn bình an vô sự, đang chăm sóc Thẩm Thuyên.
Mà Thẩm Lạc thì đang ôm cánh tay đứng ở một bên, lúc này nàng mới hơi yên lòng một chút.
“Bên ngoài thế nào?” Thẩm Hoa Nguyên ngẩng đầu hỏi.
“Thi Quỷ đã bị đánh lùi, chỉ là. . .
Thẩm Chiêu bị Thi Quỷ đánh lén chiến tử, Thẩm Sáng và Trần Xung cũng thụ thương không nhẹ.” Thẩm Ngọc đưa lưng về phía cửa phòng, chau mày, khó nén bi thương nói.
Những người Thẩm gia bên ngoài vẫn chưa tỉnh hồn, giờ phút này tất cả đều nhìn chằm chằm trong này, nàng không thể để cho mọi người nhìn thấy nửa điểm mềm yếu của mình.
Cuối cùng, trải qua một phen kiểm kê, Thẩm gia trừ Thẩm Chiêu chiến tử bên ngoài, còn có ba tên tộc nhân phổ thông bỏ mình, hơn mười người thụ thương.
Đám người không dám lưu lại đây nữa, đành phải khởi hành trong đêm, tiếp tục lên đường.
Trong lòng Thẩm Lạc biết những người này đều là hậu duệ Thẩm gia, đáy lòng mặc dù có chút đau thương, cũng không quá mãnh liệt.
Dù sao, ở trong giấc mộng hắn đã gặp rất nhiều chuyện thảm liệt hơn so với nơi đây.
Thời gian nhoáng một cái, đã qua bảy ngày.
Thẩm Lạc ngày đêm tu hành khổ luyện Hoàng Đình Kinh, rốt cuộc quán thông năm pháp mạch bên trong Thủ Thiếu âm Tâm Kinh, Thủ Dương Minh Đại Tràng Kinh cùng Nhâm mạch.
Hiện tại thực lực đã khôi phục đến Tích Cốc trung kỳ.
Trải qua chuyện Thi Quỷ lần trước, đám người Thẩm gia đối với thân phận và thực lực Thẩm Lạc đã không còn nửa điểm hoài nghi.
Thẩm Ngọc lúc không làm gì còn đến bắt chuyện với Thẩm Lạc, cầu giải nghi hoặc trong việc tu hành.
Sau tìm hiểu rõ hơn, Thẩm Lạc mới biết được, nguyên lai công pháp đám người Thẩm gia tu luyện, mặc dù tên là « Thủy Nguyên Quyết », trên thực tế lại là bản công pháp vô danh cải tiến.
Mà người lưu truyền cho Thẩm gia bộ công pháp kia, lại chính là hắn.
Ngay từ đầu, Thẩm Lạc không thể lý giải, tại sao mình lưu truyền công pháp cho Thẩm gia, không trực tiếp lưu lại công pháp vô danh, mà phải cải tiến đơn giản hoá nó? Công pháp này được dịch bởi anh Độc Lữ Hành đẹp giai tại bạch ngọc sáchh đó nha.
Về sau hắn nghĩ kỹ, mới rõ ràng, bản thân công pháp vô danh thập phần không lưu loát, năm đó chính mình dưới cơ duyên xảo hợp mới nhanh chóng nhập môn, đối với những người khác tu luyện thì càng thêm khó khăn.
Dù qua cải tiến thành « Thủy Nguyên Quyết », hậu bối Thẩm gia tu luyện cũng rất gian nan, trong thời gian ngàn năm qua, đúng là không có người nào tu luyện thành công hoàn chỉnh.
Hai ba trăm năm gần đây, càng ngày càng sa sút, rất nhiều người ngay cả Thông Pháp Tính cũng làm không được.
Nhưng Thẩm Ngọc có thể dựa vào bản thân không ngừng tìm tòi, tu luyện tới Tích Cốc kỳ, đã là thành tựu tốt nhất trong những năm gần đây.
Thẩm Lạc mặc dù lĩnh ngộ công pháp vô danh càng sâu hơn so với bọn họ, nhưng do hạn chế thân phận không thể nói rõ, chỉ có thể lấy dẫn chứng phong phú, lấy hắn giải nghi hoặc cho Thẩm Ngọc.
Cũng may tư chất và ngộ tính Thẩm Ngọc xác thực không tệ, Thẩm Lạc chỉ cần chỉ điểm một chút, nàng sẽ có thu hoạch, qua mấy lần đã ẩn ẩn có thể sờ đến giới hạn Tích Cốc trung kỳ.
Cho nên trong mấy ngày này, Thẩm Lạc một mực trên xe ngựa tu luyện không ra ngoài, Thẩm Ngọc cũng rất ít lộ diện.
Trải qua chuyện Thi Quỷ lúc trước, tâm tình Thẩm Hoa Nguyên lúc đầu rất trầm trọng, bất quá theo thực lực Thẩm Lạc ngày càng khôi phục, cùng bình cảnh Tích Cốc trung kỳ của Thẩm Ngọc ngày càng buông lỏng, khiến tảng đá đè ép trong lòng gã nhẹ đi mấy phần.
Chương 313: Tê Ngưu Tướng Quân
Thẩm Thuyên đã đỡ bệnh một chút, ngồi chung xa giá với Thẩm Hoa Nguyên, nhìn gia chủ giãn lông mày ra, trong lòng cũng cao hứng.
Y cũng là người lòng dạ rộng rãi, sau đó biết là Thẩm Lạc cứu được bọn y, nên tự mình đi tìm Thẩm Lạc một chuyến, nói lời cảm tạ và xin lỗi, hành lễ với Thẩm Lạc.
“Gia chủ, vị Thẩm tiền bối kia thật giúp Thẩm Ngọc giải khai nghi vấn, buông lỏng bình cảnh sao?” Thẩm Thuyên nhịn không được mở miệng hỏi.
“Ngọc nhi nói như vậy, chắc là không sai.” Thẩm Hoa Nguyên gật đầu đáp.
Thẩm Thuyên nghe vậy, ánh mắt sáng lên, thần thái sáng láng nói: “Chờ ta lành, cũng đi thỉnh giáo Thẩm tiền bối, vây ở Luyện Khí hậu kỳ đã nhiều năm như vậy, nếu có thể tiến thêm một bước, cũng thêm một phần lực cho nhà chúng ta.”
“Trong tộc người có ý tưởng này cũng không ít, chỉ tiếc Thẩm tiền bối cũng đang bận rộn tu luyện khôi phục thực lực, trước đó chúng ta đừng quấy rầy hắn.” Thẩm Hoa Nguyên dặn dò.
Gã vừa dứt lời, bên ngoài bỗng truyền đến một tiếng ngựa hí tê minh, tiếp theo xe ngựa liền ngừng lại.
Thần sắc Thẩm Hoa Nguyên căng thẳng, vội vàng giở màn kiệu lên, đi ra ngoài.
Gã mới vừa nhảy xuống xe ngựa, liền thấy phía trước cách hơn mười trượng, đứng đấy một tên thân hình khôi ngô cao lớn, tay nắm một thanh Quỷ Đầu Đại Chuỳ chống trên mặt đất, khí thế nhìn có chút uy vũ.
Thân y cao gần trượng, cao lớn vạm vỡ, trên người cởi trần lộ ra làn da màu xanh tím, hai bên trước ngực đều có hai đạo vân văn tím đậm, bên hông cột một đai lưng man sư có chút cũ nát, giáp phiến phía trên đã có vết rỉ sét.
Trọng yếu nhất chính là, trên cổ y là một cái đầu không phải Nhân tộc, mà là một đầu tê giác sinh ra độc giác, rõ ràng là một đầu Tê ngưu tinh.
“Đường này là ta mở, cây này là ta trồng, muốn đi qua đây, lưu lại tiền mãi lộ!” Tê ngưu tinh kia vừa nhìn thấy đội xe Thẩm gia ngừng lại, lập tức hô to.
Tiếng nói y thô kệch, ngược lại có chút giống với kẻ cướp dọc đường.
Bất quá đám người đi là đường xá của Đại Đường, mà phương viên hơn mười dặm đều là hoang dã, căn bản không nhìn thấy một gốc cây, ngược lại không liên quan tới lời nói của Tê ngưu tinh.
“Ngươi là yêu quái à, dám ngăn cản đường chúng ta?” Thẩm Hoa Nguyên quát lớn một tiếng chói tai.
“Ta chính là Tê Ngưu tướng quân đây.
Thế nào, nghe qua uy danh hiển hách của bản tướng quân chưa? Còn không mau lưu lại thức ăn và tiền hàng.” Tê ngưu tinh kia vung Quỷ Đầu Đại Chuỳ lên vai, có chút tự đắc nói.
“Chưa từng nghe qua.” Thẩm Hoa Nguyên trầm mặc suy nghĩ một lát, lắc đầu.
“Ngươi, ngươi. . .
Ngươi cô lậu quả văn, không biết tốt xấu.” Tê ngưu tinh tự xưng “Tướng quân” thấy thế, lập tức giận dữ nói.
Thẩm Hoa Nguyên nghe lời y, trước sau không đáp, dùng từ không thích đáng, trong lòng cũng sinh ra mấy phần nghi hoặc, không rõ rốt cuộc gia hỏa này muốn làm gì.
Dù sao, lúc trước gặp phải yêu vật, trên cơ bản không nói một lời đã chém giết, giống như tên này cản đường ăn cướp, nhìn xem lại cảm thấy có chút. . .
Lễ phép.
Cách phía sau không xa, Thẩm Lạc đang đứng trên đỉnh lều một cỗ xe ngựa, xa xa nhìn qua bên này.
Hắn nhìn Tê Ngưu tướng quân kia, khóe miệng có chút buồn cười, thân hình nhảy lên đáp xuống, đi tới phụ cận xe ngựa.
“Tiền bối.” Thẩm Hoa Nguyên thấy Thẩm Lạc tới, vội vàng thi lễ.
“Để ta đối phó.” Thẩm Lạc khoát tay áo, vừa cười vừa nói.
Nói xong, hắn đi về phía trước mấy bước, đi tới trước người Tê Ngưu, cách xa mấy trượng liền ngừng lại.
Tê Ngưu tướng quân thấy thế, thần sắc thoáng xiết chặt, một cánh tay cầm chùy chỉ phía trước, mở miệng quát: “Ngươi là người chủ sự?”
“Xem như thế đi.” Thẩm Lạc gật gật đầu, nói ra.
“Vậy chớ nói nhảm, mau giao hết tiền và thức ăn ra đây, nếu không đừng trách trọng chuỳ bản tướng quân vô tình.” Tê Ngưu tướng quân liếc ngang, hung ác nói.
“Ngươi nói vậy, ta cũng muốn thử một chút Quỷ Đầu Chuỳ của ngươi.
Tới tới tới, nện ta một chùy thử coi.” Thẩm Lạc vừa cười vừa nói.
Tê Ngưu tướng quân nghe vậy sững sờ, hai mắt trợn tròn, có chút khó tin nhìn về phía Thẩm Lạc.
Y tự nghĩ thành tinh thành quái cũng gần trăm năm, bởi vì đã từng thấy một tên tướng lĩnh Nhân tộc khí phái tác chiến, trong lòng cũng muốn như vậy, nên lấy một cái biệt hiệu như thế, chiếm cứ ở đây nhiều năm, cũng chưa từng gặp qua người như kẻ trước mắt.
“Ngươi chẳng lẽ bị điên, một chuỳ bản tướng quân đập xuống lực tựa thiên quân, đảm bảo ngươi biến thành một bãi thịt nát.” Tê Ngưu tướng quân chỉ Thẩm Lạc, đe doạ.
“Bớt nhiều lời, mau tới nện đi.” Thẩm Lạc cố ý khích giận nó, nhưng trong lòng cảm thấy kinh ngạc.
Các yêu vật hắn gặp qua, trừ những con chính mình thông linh, cơ hồ không có một con nào lương thiện, con Tê ngưu tinh trước mắt này ngược lại ngoài dự liệu của hắn.
Tê Ngưu tướng quân thấy thế, trong lòng cũng sinh ra mấy phần tức giận, tay cầm Quỷ Đầu Chùy giơ cao, lao đến phía Thẩm Lạc.
Thân hình khổng lồ, mỗi một lần giậm chân đều dẫn tới đại địa chấn động.
“Ầm ầm ầm “
Tê Ngưu tướng quân ba bước vọt tới trước Thẩm Lạc, đại chùy vung lên, đập xuống Thẩm Lạc.
“Vù”, một tiếng gió mang theo một cỗ uy áp cường đại rơi xuống.
Trong lòng Thẩm Lạc hơi động, con Tê ngưu tinh này ngược lại coi thật nghiêm túc, một chùy này lực lượng hoàn toàn không nhẹ, chỉ là không đập xuống đầu lâu mình, ngược lại để cho hắn ngoài ý muốn.
Đang cân nhắc, thân hình hắn lù lù bất động, công pháp Hoàng Đình Kinh yên lặng vận hành thể nội, hai tay giơ cao khỏi đầu giao nhau, hai tay sáng lên một tầng kim mang.
Kết quả sau một khắc, Thẩm Lạc cảm thấy hai tay có chút mát lạnh, một trận cương phong thổi qua.
Đại chuỳ trong tay Tê Ngưu tướng quân cách hai tay Thẩm Lạc không đến tấc, liền ngạnh sinh sinh ngừng lại.
“Ta nói ngươi tên Nhân tộc này, ta thật sẽ đập đấy, bây giờ ngươi hối hận vẫn còn kịp!” Tê Ngưu tướng quân giơ cao Quỷ Đầu Chùy, trừng mắt nói với Thẩm Lạc.
“Có gan cứ nện!” Trong lòng Thẩm Lạc có chút dở khóc dở cười, quát to một tiếng.
“Vậy đừng trách ta. . .” Tê Ngưu tướng quân nghe vậy, lúc này mới nhấc Quỷ Đầu Chùy lên, lần nữa hung hăng đập xuống.
Thẩm Lạc thấy vậy, hai tay hơi trầm xuống dưới, tiếp theo bỗng nhiên đẩy lên.
“Ầm” một tiếng vang trầm!
Tê Ngưu tướng quân còn chưa nói xong, liền cảm giác Quỷ Đầu Chuỳ trong tay tựa như nện lên một vách núi đá cứng rắn, trực tiếp phản chấn trở về, làm thân hình của nó cũng ngã về phía sau theo.
“Bịch bịch bịch . . .”
Tê Ngưu tướng quân lùi liền mấy bước, chân sau bỗng nhiên giẫm mặt đất một cái, mới miễn cưỡng ổn định thân hình.
Hai mắt y mở tròn xoe, không che giấu được vẻ kinh ngạc đầy mắt.
“Có phục không?” Thẩm Lạc vừa cười vừa nói.
“Ta. . .
Không phục!” Tê Ngưu tướng quân quát.
“Vậy lại đến!” Thẩm Lạc nói.
Tê Ngưu tướng quân hét lớn một tiếng, mang theo Quỷ Đầu Chùy vọt tới tiếp.
Lần này, gia hỏa thật sự quyết tâm, trên thân sáng lên một tầng thanh quang, Quỷ Đầu Đại Chùy bộc phát ra một trận hắc mang, đập xuống đầu Thẩm Lạc.
Đỉnh đầu Thẩm Lạc có tiếng gió đại tác, trong hư không truyền đến một trận chấn động rõ ràng, tựa như không khí bị cự chùy này ép tới khuấy động không thôi.
Ánh mắt của hắn nháy một cái, có mấy phần suy đoán với thực lực con Tê ngưu tinh này, biết nó nhiều nhất cũng chỉ là Tích Cốc sơ kỳ, ngược lại không uy hiếp gì với mình.
Thẩm Lạc thầm vận công pháp Hoàng Đình Kinh, pháp lực trong năm đạo pháp mạch đồng thời chảy xuôi, trên hữu quyền nắm chặt ngưng tụ quang mang, toàn bộ bàn tay phồng lớn lên một vòng.
Chỉ nghe trong miệng hắn quát khẽ một tiếng, nắm tay tay phải từ hông tụ lực, xéo xuống một quyền đập tới trước, va chạm với Quỷ Đầu Đại Chuỳ của Tê Ngưu tướng quân đang đánh đến.
“Ầm” một tiếng vang thật lớn truyền đến.
Một cỗ khí kình cường đại từ chỗ hai người va chạm cuốn ra, đại địa bóc lên khói bụi cuồn cuộn, làm mấy người Thẩm gia vây xem xung quanh cũng nhao nhao lui lại.
Chương 314: Tha Cho Ngươi Một Mạng
Trong bụi mù, thân hình Thẩm Lạc chẳng những không lui nửa phần, ngược lại tiến tới, nhảy lên trước một cái đã tới trước người Tê Ngưu tướng quân, tung một chõ về phía bụng của nó.
“Ầm”, lại một tiếng vang trầm trầm.
“y. . .”
Tê Ngưu tướng quân kêu lên một tiếng đau đớn, cả người như tảng đá bị lật tung, lộn mấy vòng trên mặt đất mới ngừng lại được.
Chờ đến khi khói bụi tán đi, đám người đã thấy Thẩm Lạc ngồi xổm bên người Tê Ngưu tướng quân, hai tay điểm lên mi tâm của nó, dưới đầu ngón tay đang đè một tấm Lạc Lôi Phù.
“Thế nào, có phục hay không?” Thẩm Lạc cười hỏi.
Ánh mắt Tê Ngưu tướng quân lật lại, miễn cưỡng có thể nhìn thấy lá bùa dính trên trán của mình, cứng cổ nói: “Ra đời, sớm biết sẽ có một ngày như vậy, ngươi động thủ đi, mười tám năm sau lão tử lại là một trang hảo hán.”
“Có phải ngươi đã xem qua các sách kỳ quái gì không?” Thẩm Lạc nghe lí do thoái thác này hơi quen tai, nhịn không được nhíu trán, có chút buồn bực hỏi.
Trong rất nhiều thoại bản tiểu thuyết của dân gian, một số lục lâm hảo hán trước khi chết, cũng nói lên lời như thế.
“Cái tên nhà ngươi, rõ ràng là một Nhân tộc, sao thân thể lại cứng như vậy, khí lực còn hơn cả ta? Ta thua tâm phục khẩu phục, ngươi muốn đánh muốn giết, động thủ nhanh lên, để cho ta thống khoái.” Nghe Thẩm Lạc hỏi như vậy, Tê ngưu tinh kia hơi nhụt chí, nói.
Thẩm Lạc nghe vậy, không đùa giỡn nữa, ngón tay thu lại, cũng thu tấm Lạc Lôi Phù kia vào.
“Được rồi, ta cũng không có nói là muốn giết ngươi, đi thôi.”
Thẩm Lạc nói xong, đám người Thẩm gia, ngay cả Thẩm Hoa Nguyên vây xem cũng nhất thời kinh hãi.
“Thẩm tiên sư, tên kia là yêu vật đó, không thể thả. . .” Một tên thanh niên Thẩm gia la lớn.
“Thẩm đạo hữu, thả hổ về rừng, hậu hoạn vô cùng.” Một tu sĩ Thẩm gia khác cũng mở miệng hô.
“Giết nó, giết nó. . .” Càng có nhiều người nhao nhao hô.
Ánh mắt Thẩm Hoa Nguyên hơi trầm xuống, nhìn một màn trước mắt cũng không tỏ thái độ, không đồng tình với Thẩm Lạc, cũng không ngăn cản tộc nhân.
Trên thực tế, không chỉ người Thẩm gia cảm thấy ngạc nhiên, ngay cả Tê Ngưu tướng quân cũng khó tin, ngồi dậy sững sờ nhìn Thẩm Lạc.
Đối với những tộc nhân la lên này, Thẩm Lạc nhìn như không thấy, chỉ nhìn Tê ngưu tinh nói: “Tại sao còn chưa đi, thật muốn ta giết ngươi sao?”
“Ngươi không giết ta? Ngươi vì sao không giết ta?” Tê Ngưu tướng quân giống như gặp chuyện hoang đường lớn nhất đời mình, nhịn không được hỏi.
“Nơi yêu vật chiếm cứ, có chỗ nào lại sạch sẽ giống như nơi này? Chỗ nào không phải xương trắng chất đống, sát khí hoành hành?” Thẩm Lạc nhìn quanh bốn phía, hỏi ngược lại.
“Là do ta ăn đến sạch sẽ đấy?” Trong mắt Tê Ngưu tướng quân vẫn còn nghi ngờ, nói
“Lúc trước ngươi giao chiến với ta, giơ tay nhấc chân hoàn toàn không có sát khí, có thể thấy được ngươi cũng không phải là hạng khát máu.
Tốt, ta tha cho ngươi một mạng, ngươi còn không chịu đi, chẳng lẽ thật muốn chết?” Thẩm Lạc bất đắc dĩ nói.
Tê Ngưu tướng quân nghe lời ấy, lúc này mới tin tưởng, Thẩm Lạc thật không định giết nó.
“Nhân tộc này, cực kỳ cổ quái. . .
Trong quá khứ người ta gặp, không phải bản sự yếu liều mạng cầu xin tha thứ, chính là bản lãnh lớn tùy ý giết yêu, ngươi ngược lại là trường hợp đặc biệt.
Hôm nay ta thua tâm phục khẩu phục, ngày sau có cơ hội gặp lại, ta vẫn muốn cản đường đoạt đồ ngươi.” Ánh mắt Tê Ngưu tướng quân bình tĩnh nhìn Thẩm Lạc một hồi, nói.
“Tốt, đến lúc đó xem ngươi có bản lãnh hay không.” Thẩm Lạc bật cười lớn.
Tê Ngưu tướng quân không nói hai lời, nâng Quỷ Đầu Chuỳ lên, đi không quay đầu lại.
Đám người Thẩm gia thấy Thẩm Lạc cứ như vậy thả đi yêu vật, đều không hiểu, từng người xì xào bàn tán, nghị luận ầm ĩ.
Thẩm Lạc không định giải thích, chỉ chào Thẩm Hoa Nguyên một tiếng, liền trở về xe ngựa.
Một đoàn người lần nữa khởi hành đi về hướng Kiến Nghiệp thành.
Thời gian nhoáng một cái, lại qua hơn nửa tháng.
Ban đêm, trong một tòa sơn thôn không dấu chân người, sáng lên mấy đống lửa, đoàn người Thẩm gia đang nghỉ đêm ở đó.
Nửa tháng qua, bọn họ an ổn vượt qua, trên đường đi không gặp yêu vật hoặc là quỷ sát gì lợi hại, hôm nay còn đánh giết hai đầu Yêu thú cấp thấp, liền ở chỗ này cắm doanh địa nướng ăn yêu nhục.
Bên cạnh một đống lửa lớn nhất trong thôn, vây quanh là bọn người Thẩm Hoa Nguyên và Thẩm Thuyên, nhưng không thấy bóng dáng Thẩm Lạc và Thẩm Ngọc.
“Gia chủ, vì sao không thấy Thẩm tiền bối và Ngọc tỷ tỷ?” Một vãn bối Thẩm gia bóc lên một khối yêu nhục bóng loáng được chia phần, hỏi.
“Bọn họ đang tu hành, đừng quấy rầy.” Thẩm Hoa Nguyên nghe vậy, cười một cái nói.
Kỳ thật, không chỉ Thẩm Ngọc, những người tu hành Thẩm gia khác, trong khoảng thời gian này đều được Thẩm Lạc chỉ điểm nhiều hoặc ít, tự mình tu luyện đều có thu hoạch.
Bất quá Thẩm Ngọc gần đột phá Tích Cốc trung kỳ, mới khổ tu không ngừng như vậy.
Về phần Thẩm Lạc, bởi vì hắn đã giải khai cấm chế đan điền, tu vi khôi phục được đến Ngưng Hồn sơ kỳ, trước mắt đang lĩnh hội thần thông Tam Tinh Diệt Ma trong công pháp « Hoàng Đình Kinh ».
Lúc trước tại Trường Thọ thôn, các loại tạp vụ quấn thân, mặc dù hắn đã có cảm ngộ thần thông này, nhưng cuối cùng vẫn chưa tìm hiểu thấu đáo, càng chưa tu luyện thành công.
Bây giờ, tu vi hắn khôi phục cách trình độ cũ còn cần chút thời gian, nếu tu thành thần thông Tam Tinh Diệt Ma này, dù chỉ là nhất tinh cơ sở nhất, cũng giúp ích cực lớn.
Tối hôm nay, trên đỉnh đầu không có đám mây dày đặc che lại, xuyên thấu qua màn đêm đen kịt, có thể nhìn thấy bầu trời đầy sao.
Thẩm Lạc đang lẻ loi một mình, ngồi ngay ngắn trên một mảnh đất trống đầu thôn, lòng bàn tay chỉ lên trời, ngửa đầu nhìn màn đêm.
Khác với ngồi tu hành thường ngày, cặp mắt của hắn không nhắm lại, mà mở lớn, nhìn chăm chú bầu trời đêm thăm thẳm, trong đôi mắt có điểm điểm oánh quang, giống như mặt hồ phản chiếu bóng toàn bộ tinh không.
Trong lòng của hắn mặc niệm công pháp Hoàng Đình Kinh, trong tầm mắt nhìn thấy tinh không cũng dần dần xảy ra biến hóa.
Thẩm Lạc cũng không biết là thân thể mình càng ngày càng nhẹ, bay lên bầu trời phía trên, hay là ngôi sao đầy trời càng ngày càng nặng, nhao nhao rơi xuống mặt đất.
Dịch tại bạch ngọc sáchh.
Hắn chỉ cảm thấy thân hình của mình, đang càng ngày càng gần những ngôi sao đầy trời kia.
Hắn giật mình nhìn khắp bốn phía, chỉ thấy bốn bề điểm điểm quang mang, các ngôi sao chợt xanh chợt đỏ, hoặc sáng hoặc tối, hoặc xa hoặc gần, giống như hô hấp, chớp động sáng tối.
Thẩm Lạc nhìn vô số ngôi sao kia, trong lòng bỗng nhiên dâng lên một loại cảm giác nhỏ bé, phảng phất chính mình đã trở thành một hạt bụi trong ức vạn ngôi sao này, hắn vô thức điều chỉnh hô hấp, không bàn mà hợp cộng hưởng ngôi sao chớp tắt.
Một sáng một tối, một hít một thở. . .
Chỉ một thoáng, hắn đột nhiên hoàn hồn, lại phát hiện chính mình vẫn như cũ ngồi xếp bằng dưới đất, tinh hà trên đỉnh đầu lại xảy ra biến hóa.
Chỉ thấy vô số tinh thần chi lực biến thành những hạt nhỏ bé, như là chùm sáng bụi bặm hạ xuống, rơi vào trong hai mắt Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc vô thức muốn nhắm hai mắt lại, nhưng cố nén động tác này.
Hai mắt hắn, tựa như hai hồ nước, đón nhận mưa từ trên trời rơi xuống, bên trong vậy mà cũng chiếu đầy ánh sao lưu quang dị sắc.
Chương 315: Tam Tinh Diệt Ma
Mấy ngày sau.
Hoàng hôn chạng vạng tối, mặt trời chưa lặn hẳn về phía tây, nhuộm cả vùng áng mây như màu máu.
Đoàn người Thẩm gia thật vất vả đi dưới mưa dầm ra khỏi Tiền Hóa huyện cảnh, qua Du Tiền sơn khẩu, tiến nhập Du âm huyện.
Thẩm Lạc không giống như ngày thường ngồi trong xe tu luyện, mà tự mình lái xe ngựa, ngược lại để xa phu trẻ tuổi chở mình hơn hơn nửa tháng trên đường được nghỉ ngơi.
Giờ phút này gã đang ngồi ở một bên.
Xa phu tên là Vương Viễn, là nhi tử quản gia Thẩm gia.
Lúc thành bị phá, cả nhà đều lưu lại trong thành, dưới sự cầu xin của lão quản gia, gã mới được Thẩm Hoa Nguyên mang theo.
“Thẩm tiên sư, ngọn núi kia chính là Du Tiền sơn sao?” Vương Viễn đưa tay chỉ vào một dãy núi đen sì mơ hồ phía xa, hỏi.
“Không sai, là nó.” Thẩm Lạc nhìn thoáng qua, nhẹ gật đầu, nói.
“Khi còn bé, cha ta từng nói, trước kia nơi này là một chỗ trọng yếu sản sinh dược liệu của Thẩm gia, trên núi mọc rất nhiều cây du, hàng năm đến mùa, trên cây sẽ mọc đầy quả du thơm ngọt, hình dáng giống đồng tiền nhỏ, có thể ăn sống cũng có thể nấu chín, người ăn vào sẽ có tài vận gia thân.” Trong mắt Vương Viễn lóe lên một vòng hồi ức, nói.
“Quả du. . .
Khi còn nhỏ ta cũng đã nếm qua.” Thẩm Lạc nghe vậy, cũng không nhịn được nhớ lại chuyện cũ.
“Hương vị như thế nào?” Ánh mắt Vương Viễn hơi sáng lên, vội vàng hỏi.
Thẩm Lạc thấy bộ dạng chờ mong của gã, không đành lòng lừa, đành phải nói ra: “Quá lâu rồi, không nhớ gì cả.”
Trên thực tế, khi còn bé hắn hoàn toàn chính xác đã nếm qua cơm quả du, chỉ là khi đó đồ ăn ngon nhiều lắm, hắn cũng không thích cái mùi kia, cho nên cũng không cảm thấy có gì thơm ngọt để nói.
Không ngờ thế đạo ngàn năm sau, ngay cả đồ ăn như vậy cũng biến thành mỹ thực xa xa không thể chạm tới.
“Cha ta kỳ thật cũng chưa từng ăn, chỉ là mỗi lần nói tới, khiến ta chảy nước miếng, rốt cuộc không biết nó có mùi vị gì.” Vương Viễn trông về tòa Du Tiền sơn phía xa, có chút thất vọng nói.
“Ta nhớ trong Xuân Hoa huyện thành cũng có cây du mà?” Thẩm Lạc suy nghĩ một chút, hỏi.
Vương Viễn nghe vậy, cũng không suy nghĩ tại sao Thẩm Lạc biết việc này, chỉ lắc đầu nói: “Có cây du già, sống hơn 200 năm, đáng tiếc đã sớm chết khô.”
Thẩm Lạc nghe vậy, trầm mặc lại.
Dù sao trong thời gian ngàn năm, Xuân Hoa huyện thành có thể biến thành thành lớn như vậy, còn có cái gì sẽ không cải biến chứ?
Hai người đang nói chuyện, ngựa kéo đoàn xe phía trước bỗng nhiên kêu lên một trận rồi ngừng lại.
Thẩm Lạc hơi nhíu mũi lại, lập tức ngửi được một mùi máu tanh, lông mày liền nhíu lại.
Hắn vừa mới nhảy xuống xe ngựa, liền thấy Thẩm Thuyên đã nhanh chân chạy trở về.
“Thẩm tiền bối, nhanh đi phía trước xem, có chuyện xảy ra.” Thẩm Thuyên từ xa ôm quyền hô.
Thẩm Lạc không chần chờ, chạy nhanh tới, chỉ là càng đến gần đội ngũ phía trước, lông mày của hắn càng nhăn chặt, trong không khí tràn ngập mùi huyết tinh nồng đậm.
Hắn vạch đám người Thẩm gia đang xem ra, liếc mắt liền thấy trên mặt đất đầy huyết hoa, màu sắc đã tối, đã khô cạn kết vảy, phía xa lại rải rác rơi nhiều tàn chi Nhân tộc, tràng diện nhìn huyết tinh đến cực điểm, khiến không ít người nhao nhao hít vào một hơi khí lạnh, còn có tộc nhân chạy đến một bên nôn khan không thôi.
Thẩm Lạc nhìn tàn chi đầy đất, cho dù đã thường thấy sinh tử, cũng nhịn không được có chút tê cả da đầu.
“Tiền bối, chúng ta đã kiểm tra đại khái, tổng cộng có hơn mười cỗ thi thể, phần lớn tâm can tạng phủ không thấy, xem ra là bị Yêu thú tập kích.” Thẩm Ngọc đi lên phía trước, nói.
Thẩm Lạc nghe vậy, không nói gì, yên lặng cúi người, nắm lên một cánh tay đứt của đứa bé, nhìn chằm chằm vị trí đứt gãy, lại lấy từ trong ngực ra một tấm phù lục giấy vàng, lắc lắc trong không khí.
Quá Sơn Phù rung động rất nhỏ, phía trên không có nửa điểm quang mang sáng lên.
“Không phải cách làm của Yêu thú.” Thẩm Lạc thu hồi lá bùa, đứng dậy nói.
“Thi thể phá hư nghiêm trọng như vậy, thấy rất giống cách làm không chút lý tính của Yêu thú.
Sao tiền bối nói không phải?” Thẩm Hoa Nguyên cũng nhịn không được hỏi.
“Ta vừa rồi dùng Quá Sơn Phù dò xét một chút, chung quanh cũng không lưu lại yêu khí.
Mà thi thể nơi này mặc dù bị tách rời thất linh bát lạc, nhưng nếu các ngươi nhìn kỹ, sẽ phát hiện những chỗ tàn chi bị đứt kia, dấu răng cũng không phải của Yêu tộc.” Thần sắc Thẩm Lạc không đổi, nói.
Thẩm Hoa Nguyên nghe vậy, lập tức nhặt một khối tàn chi lên, rất nhanh tìm đến chỗ cánh tay mang dấu răng.
Sau khi xem, gã nhịn không được hoảng sợ nói: “Dấu răng này. . .
Sao giống Nhân tộc vậy?”
Những người khác nghe vậy, cũng nhao nhao nhìn thăm dò, sau khi xem đều kinh hô không thôi.
“Nhân tộc cho dù giết người, cũng sẽ không làm ra chuyện phân thây lấy gan moi tim phệ cốt như vậy.
Theo ta đoán, bọn hắn hơn phân nửa là gặp ma vật, mà rất có thể là Nhân tộc bị ma khí xâm nhiễm, chuyển hóa thành ma vật.” Thẩm Lạc tiếp tục nói.
Nghe hai chữ “Ma vật”, thần sắc đám người Thẩm gia nhao nhao kịch biến.
“Tiền bối phân tích, ta thấy hơn phân nửa chính là chân tướng.
Nếu thật sự có ma vật chiếm cứ ở đây, vậy chúng ta sớm định ra kế hoạch qua đêm ở thôn trấn phía trước, chỉ sợ cũng phải thay đổi.” Thẩm Hoa Nguyên suy nghĩ một chút, nói.
“Ma vật so với yêu quỷ bình thường càng khó chơi hơn, chúng ta có thể tránh thì nên tận lực tránh, đêm nay đi suốt đêm, vòng qua Thanh Nham trấn phía trước, đợi đến Tích Vân sơn bên kia lại nghỉ ngơi.” Thẩm Ngọc cũng cau mày nói.
“Như vậy cũng tốt.” Thẩm Lạc nhẹ gật đầu, biểu thị đồng ý.
Thế là, đám người thu dọn tàn thi trên mặt đất rồi vùi lấp, sau đó vòng qua tòa Thanh Nham trấn đã sớm vứt bỏ nhiều năm kia, mượn đường đi qua rừng đào ngoài thôn trấn.
Bên ngoài Thanh Nham trấn, trong vạn mẫu rừng đào.
Vốn rừng đào tràn ngập sinh cơ, trước mắt đất đai khô cạn cứng ngắc, khắp trên mặt đất có thể thấy được vết rạn nứt cháy đen, tất cả cây đào chung quanh đã hoàn toàn chết khô, từng nhánh cây màu đen phảng phất từng đại thủ tuyệt vọng, vươn lên thương khung.
Dần dần, sắc trời tối xuống, bốn phía cây khô lờ mờ, trong lúc đám người Thẩm gia tiến lên, mơ hồ có thể nghe được gió đêm thổi qua ngọn cây, phát ra thanh âm nức nở nho nhỏ.
Thẩm Lạc và Thẩm Ngọc cùng cưỡi một chiếc xe ngựa, đi trước đội ngũ.
“Ngươi cũng không cần khẩn trương thái quá, căng thẳng thần kinh trong thời gian dài cũng không phải chuyện tốt.” Thẩm Lạc thấy thần sắc Thẩm Ngọc bên cạnh cứng ngắc, nhịn không được mở miệng nhắc nhở.
Từ khi bắt đầu tu luyện thần thông Tam Tinh Diệt Ma, dẫn ánh sao nhập thể, tốc độ hắn phá giải phong cấm đã tăng nhanh, bây giờ đã khôi phục thực lực Ngưng Hồn trung kỳ, thần thức có thể ngoại phóng một chút, nếu có nguy hiểm tới gần, vẫn có thể sớm phát giác.
“Trước kia ta đã thành thói quen, phàm rời Xuân Hoa thành, ra đến bên ngoài sẽ luôn bảo trì cảnh giới, không sửa được.” Thẩm Ngọc nao nao, lập tức cười nói.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Linh Khí Khôi Phục] Theo Cá Chép Tiến Hóa Thành Thần Long [Linh Khí Khôi Phục] Theo Cá Chép Tiến Hóa Thành Thần Long](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/04/Linh-Khi-Khoi-Phuc-Theo-Ca-Chep-Tien-Hoa-Thanh-Than-Long-SE-Audio-Truyen.jpg)


