Đại Mộng Chủ
Tập 51 : Vô Tình Gặp Được (c251-c255)
❮ sautiếp ❯Chương 251: Vô Tình Gặp Được
“Tiểu tử ngươi xem âm Linh Đan này là cái gì? Cho ngươi ăn một viên, đã làm ta đau lòng đến mấy tháng, còn muốn thêm nữa? Mơ cũng không có.” Câu Hồn Mã Diện nghe vậy, gương mặt co quắp lại, trách mắng.
“Ta không đến mức không biết xấu hổ đòi lấy không của tiền bối, nếu có thể bán, ta sẽ đập nồi bán sắt tích lũy tiền để mua.” Thẩm Lạc vẫn chưa từ bỏ ý định, nói ra.
“Lần này không công cho ngươi một viên đã là phá hư quy củ, còn muốn thêm nữa, ngươi cũng đừng nghĩ đến.” Câu Hồn Mã Diện vung tay áo lên, nói ra.
“Tại sao lại là không công cho? Tiếp theo chúng ta đi đến Tàng Phong cốc, không phải rất nguy hiểm sao?” Thẩm Lạc không đáp, nhưng trong lòng thì oán thầm một câu.
Nhưng dù sao trong lòng của hắn cũng rất cảm kích Câu Hồn Mã Diện.
“Tiền bối, âm Linh Đan không có biện pháp nào để đạt được sao?” Thẩm Lạc nghiêm mặt hỏi.
“Cũng không phải hoàn toàn không có cách nào.” Câu Hồn Mã Diện do dự một chút, nói ra.
“Xin tiền bối chỉ rõ.” Thẩm Lạc trong lòng vui mừng, vội vàng nói.
“Còn nhớ rõ lần trước ta nhắc qua với ngươi, Địa Phủ cần Dương gian tu sĩ Ngưng Hồn kỳ trở lên mới có tư cách tham dự nhiệm vụ đặc thù không?” Câu Hồn Mã Diện hỏi.
“Đương nhiên nhớ kỹ, ngươi nói các tu sĩ này, có thể thông qua việc hoàn thành nhiệm vụ của bạch ngọc sáchh, để đổi lấy một chút chỗ tốt đặc biệt.
Chắc hẳn âm Linh Đan chính là một loại trong số đó?” Thẩm Lạc hỏi.
“Thông qua việc thi hành nhiệm vụ có thể đổi lấy đan dược, mà không chỉ âm Linh Đan, còn có đan dược khác cao cấp hơn.
Trừ mấy thứ đó ra, còn nhiều chỗ tốt khác, như thông linh khế ước tiêu hao lúc trước, dùng để triệu hoán âm binh quỷ tướng của Địa Phủ giúp đỡ.
Hay có thể cho phép ngươi tiến vào một số Quỷ Vực do Địa Phủ quản lí. . .” Câu Hồn Mã Diện nói.
“Đây là đãi ngộ mà Ngưng Hồn kỳ tu sĩ mới có, ta còn lâu mới được.” Thẩm Lạc đầu tiên là vui mừng, sau đó hơi thấy thất vọng nói.
“Ngươi từng nghe nói qua quỷ thị chưa?” Câu Hồn Mã Diện hỏi ngược lại.
“Quỷ thị, ta ở trong sách cổ từng thấy qua, trong đó viết vào khoảng thời gian và địa phương đặc biệt, sẽ có nơi hai giới âm Dương giao hòa, lúc đó quỷ thị sẽ xuất hiện.
Nó là nơi để âm gian quỷ vật tiến hành giao dịch, người Dương gian nếu là lạc vào đó, thường sẽ bị lừa gạt và bịa chuyện để mua các loại đồ vật.
Nên người mua thường mua được một đống đồ vật bằng giấy, và đổi được rất nhiều minh tệ.” Thẩm Lạc suy nghĩ, rồi nói.
“Đây đều là do người thế tục suy đoán lung tung, thậm chí còn có người vu oan cho quỷ, thay trắng đổi đen, khiến việc mua bán của quỷ thị chỉ là chuyện hoang đường.
Quỷ thị chân chính, là nơi giao dịch của Dương gian tu sĩ và âm gian quỷ vật, ngươi muốn âm Linh Đan ta không có cách nào trực tiếp cho ngươi, nhưng ở đó có lẽ sẽ đạt được.” Câu Hồn Mã Diện từ tốn nói
“Mong tiền bối chỉ rõ cho, khi nào quỷ thị sẽ mở ra?” Thẩm Lạc, vội hỏi.
“Dừng! Có thể nói cho ngươi về tin tức của quỷ thị không, còn phải nhìn biểu hiện lần này của ngươi ở Tàng Phong cốc như thế nào.” Câu Hồn Mã Diện đưa bàn tay lên ra hiệu, nói.
“Tiền bối yên tâm! Cho dù không có chuyện của quỷ thị một, ta cũng sẽ toàn lực ứng phó.
Lần này tu vi của ta tăng lên hai cái tiểu cảnh giới, không nói những thứ khác, riêng pháp lực đã mạnh mẽ thêm nhiều, dùng Lạc Lôi Phù hai lần cũng không có vấn đề gì.
Nên để ứng đối với một số việc ngoài ý muốn, chắc cũng đủ rồi.” Thẩm Lạc cười nhẹ, nói.
“Vậy thì tốt, việc này không nên chậm trễ, chúng ta lập tức lên đường.” Câu Hồn Mã Diện gật đầu nói.
Nói xong, tay y vuốt nhẹ phù, lần nữa nắm lấy bả vai của Thẩm Lạc, triển khai độn địa chi thuật, rất nhanh đã rời đi khỏi động quật dưới mặt đất.
Đến khi hai người từ dưới lòng đất đi ra, thì đã xuất hiện ở trước một cái sơn cốc.
Thẩm Lạc ngửa đầu nhìn thoáng qua mặt trời, phát hiện giờ phút này đang là giữa trưa, là lúc dương khí thịnh vượng nhất.
Nhưng trong sơn cốc phía trước lại có từng cơn gió mát không ngừng thổi ra, còn kèm theo một chút rét lạnh tận xương.
Ánh mắt của Thẩm Lạc nhìn về phía cửa vào sơn cốc, chỉ thấy nơi đó có một tầng sương mù màu trắng, đang chậm rãi tràn ra bên ngoài.
Đến khi hắn nhìn về chỗ trong miệng hang, thì sương mù trong đó càng ngày càng dày đặc, không thể nhìn thấy rõ bất cứ thứ gì.
“m sát chi khí ở đây, so với lần trước ta tới, lại càng dày đặc hơn mấy phần.
Ngươi nhìn bầu trời phía trên thung lũng đi, cũng đã bị sát khí xâm nhiễm, có chút khác thường” Câu Hồn Mã Diện nói ra.
Thẩm Lạc nghe vậy, ngửa đầu nhìn về phía không trung, lúc này mới chú ý tới ngay trên bầu trời của sơn cốc, đạng lơ lửng một đám mây đen hình bầu dục.
Lúc mới nhìn đến nó cũng không thấy gì kì lạ nhưng nếu cẩn thận xem xét, sẽ phát hiện bên trong sương mù đang phun trào, thấp thoáng có oan hồn quỷ vật tranh nhau hiện ra, vô cùng dữ tợn khủng bố.
“Mây đen ngập đầu, sát khí ở bên trong, xem ra đúng là một nơi nguy hiểm.” Thẩm Lạc thu hồi ánh mắt, nói.
Hai người đang nói chuyện, định tiến vào sơn cốc, thì nghe được ở nơi xa ngoài cốc, truyền đến âm thanh ồn ào.
Câu hồn Mã Diện, lập tức kéo hắn núp ở nơi xa, sau một khối nham thạch to lớn.
Rất nhanh, trên con đường ở xa kia đi tới một đội nhân mã của Bạch ngộc sách.
Thẩm Lạc nhìn lại thì thấy, người cầm đầu thân mang nho sam, chừng 30 năm tuổi, tướng mạo anh tuấn nho nhã, không phải gia chủ Bạch Hạc Thành của Bạch gia thì có thể là ai?
Theo sát ở sau lưng lão, là một lão già áo xám thân hình thấp bé, khuôn mặt gầy gò, tóc xám trắng, chính là Bạch Giang Phong.
Ngoài hai người bọn họ, thì sau lưng còn đi theo bốn năm đạo nhân ảnh, xem cách ăn mặc thì đều là khách khanh do Bạch gia cung phụng.
Trong đó kẻ làm người khác chú ý nhất, tất nhiên là vị nữ tử tu sĩ Tạ Vũ Hân xinh đẹp mặc váy hồng kia.
Còn Bạch Thủy đạo trưởng và tên cầm quạt xếp Phùng Lăng cũng đều ở trong đội ngũ, về phần hai người Ngô Đồng và Sở Lệ lại không thấy bóng dáng.
Ngoài ra, Thẩm Lạc còn thấy được một người quen khác, là một lão già dáng người gầy gò, một đầu tóc bạc chải sau đầu, tinh thần quắc thước.
Đúng là vị Ngũ nải nải đóng giữ ở đáy hồ của Bạch gia.
“Chẳng những gia chủ tự mình dẫn đội, ngay cả vị Ngũ nãi nãi kia đều đi theo, xem ra Bạch gia lần này đã hạ quyết tâm, muốn hoàn thành nhiệm vụ cao nhất trên bảng Tróc Quỷ.
Nếu vậy, chúng ta cũng là bớt việc.” Thẩm Lạc nuốt ngụm nước bọt, nhìn thoáng qua Mã Diện, vừa cười vừa nói.
“Chỉ bằng chút nhân thủ này, nếu không có chuẩn bị thủ đoạn đặc thù gì, chỉ sợ tiến vào trong cốc cũng là dữ nhiều lành ít, nhưng có người xung phong, cũng không tệ.” Câu Hồn Mã Diện lại lãnh đạm nói ra.
Trong lòng Thẩm Lạc khẩn trương, trong mắt lóe lên một chút do dự, tiếp đó nhấc chân , lập tức muốn đi ra.
“Ngươi làm cái gì?” Câu Hồn Mã Diện hỏi hắn.
“Nếu thực lực bọn họ không cao đương nhiên là muốn ngăn lại.
Người khác ta mặc kệ, nhưng Bạch gia và ta quan hệ không tầm thường, ta không thể trơ mắt đứng nhìn Bạch Hạc Thành và Bạch Giang Phong cùng đi chịu chết.” Thẩm Lạc nói ra.
“Ai nói để bọn họ đi chịu chết? Ngươi chẳng lẽ không rõ về mục đích của chuyến đi này sao?” Câu Hồn Mã Diện nói ra.
“Tiền bối ý là để bọn họ đánh rắn động cỏ, hấp dẫn sự chú ý của quỷ vật trong cốc, sau đó chúng ta lại trực đảo Hoàng Long, đi tìm nguyên nhân gây ra âm sát?” Thẩm Lạc khẽ giật mình, hỏi tiếp.
Chương 252: Nhập Cốc
“Cuối cùng cũng hiểu ra, chờ chúng ta giải quyết xong gốc rễ, bọn họ hiển nhiên có thể chuyển nguy thành an.
Huống hồ, ngươi có cảm thấy, chỉ bằng tu vi ngươi là Luyện Khí kỳ tầng bảy, đi khuyên can bọn họ không nên vào cốc, bọn họ sẽ nghe sao?” Câu Hồn Mã Diện thở dài, liếc nhìn Thẩm Lạc một cái, hỏi ngược lại.
Thẩm Lạc nghĩ lại, rõ ràng đúng là như thế.
Hai vị Bạch gia kia có lẽ xuất phát từ một ít nguyên nhân, có thể sẽ nghe một chút đề nghị của hắn, nhưng nhiều nhất là đề cao cảnh giác, tuyệt đối sẽ không bởi vì mấy câu của hắn mà buông tha nhiệm vụ lần này.
Lúc này, đội ngũ Bạch gia đã đến miệng sơn cốc, nghỉ chốc lát, sau đó Bạch Giang Phong lấy ra tờ Thanh Tâm Phù kia, phân phát cho mọi người.
“Trong sơn cốc tràn ngập sương mù ngăn cách, không dám đảm bảo sẽ không có tình huống ‘Quỷ đả tường’ xuất hiện, các vị mang theo tờ Thanh Tâm Phù này, có thể sẽ không bị mê chướng mê hoặc.
Vào cốc xong, ta làm đội trưởng đi phía trước, gia chủ cắt đuôi ở phía sau, mọi người còn lại theo trận thế trường xà ở giữa, chiếu cố tốt hai bên cánh, để phòng Quỷ vật đánh lén.” Bạch Giang Phong mở miệng phân phó.
Một đám khách khanh Bạch gia nhao nhao đáp ứng.
Rất nhanh, đội ngũ bài bố xong, Bạch Hạc Thành lại dặn dò một tiếng “Ngàn vạn cẩn thận”, một đoàn người bắt đầu đi vào phía trong.
Đi tới chỗ sương mù trước miệng hang, song chỉ Bạch Giang Phong đột nhiên kẹp lấy ra phù chỉ màu vàng, xếp lại tạo thành mũi nhọn, đột nhiên ném về phía trước.
Trên phù chỉ sáng lên một mảnh tia sáng màu vàng, như một mũi tên bay thẳng vào trong sương mù, rất nhanh thiêu đốt lên hừng hực, biến mất không thấy.
“Phá Chướng phù không gặp chướng ngại, đường phía trước có thể đi.” Vẻ mặt Bạch Giang Phong thoáng buông lỏng, nói.
Đội ngũ Bạch gia nghiêm chỉnh đi vào, lúc vừa mới bắt đầu tiến nhập vào cốc, thân hình từng người bị sương mù màu trắng nuốt hết, đầu tiên là lờ mờ không rõ, sau đó dần dần biến mất không thấy gì nữa.
Chờ đám người Bạch gia hoàn toàn biến mất trong sương mù trắng, Câu Hồn Mã Diện và Thẩm Lạc mới từ tảng đá lớn phía sau đi ra.
“Xem ra Bạch gia đã chuẩn bị không ít, lúc trước đã xem thường bọn họ.
Dựa vào sự cẩn thận này, bọn họ muốn rời khỏi Tàng Phong cốc, hẳn cũng không phải là vấn đề quá lớn.” Câu Hồn Mã Diện tán thưởng nói.
“Chúng ta không cần chuẩn bị gì sao?” Trong mắt Thẩm Lạc hơi lo lắng, hỏi.
“Những thứ sương mù này chỉ là âm Sát bay lên, khí tức âm hàn này trong hư không đông lại thành hơi nước, bên trong tuy có trộn lẫn sát khí, đối với người bình thường thì phiền phức, nhưng cũng không ảnh hưởng nhiều đến cơ thể tu sĩ.” Câu Hồn Mã Diện lắc đầu, nói.
Dứt lời, gã bước vào cửa sơn cốc, đi vào bên trong sương mù.
Thẩm Lạc hơi chần chờ, vẫn đi theo.
Đi vào trong cốc, Thẩm Lạc lập tức cảm thấy xung quanh một hồi ẩm ướt, đúng như lời Mã Diện nói, trong sương mù cũng không gặp vấn đề quá lớn, liền hơi yên lòng một chút.
Hai người đi không nhanh, thấy ven đường nhô lên từng nấm mộ như bánh bao, phía trước còn cắm đầu gỗ làm bia mộ, có một số mộ phần đã sụp đổ, tấm gỗ quan tài cũng lộ ra bên ngoài.
Bên ngoài nhiều mộ phần, cũng rơi lả tả đoạn đoạn khô cốt, phía trên có dấu răng dã thú gặm thật sâu, trước mắt là một cảnh tiêu điều.
Lại đi vào trong sâu, phần mộ càng nằm rải rác khắp nơi, sương mù phía trước càng dày đặc, bất quá cách ba thước là một mảnh mờ nhạt, không thể thấy rõ.
Tâm thần Thẩm Lạc ngưng tụ, hết sức chăm chú lắng nghe hết thảy động tĩnh chung quanh, lại thấy xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có thể nghe thanh âm của hắn và Câu Hồn Mã Diện đạp trên bùn đất lá khô.
Cũng may đi một khắc, hai người xuyên ra khu vực sương mù dày đặc, ánh mắt phía trước cũng sáng tỏ thông suốt lên.
Thẩm Lạc nhìn phía trước, chỉ thấy một con đường nhỏ uốn lượn biến mất trong đám cỏ màu xanh đen hoang vắng.
Cây cối hai bên đường mặc dù cao lớn, thân cây cũng hiện ra tình trạng khô héo uể oải sắp chết, giống như sinh khí sắp hết.
“Theo sát ta.” Câu Hồn Mã Diện cũng không quay đầu nói một tiếng, bước nhanh hơn dọc theo đường nhỏ về phía trước.
Thẩm Lạc nghe vậy, vội vàng bước nhanh theo.
Hai người trầm mặc đi về phía trước, dọc theo đường nhỏ trong bụi cỏ một mực hướng vào trong, vòng qua một tảng đá lớn, liền thấy cuối sơn cốc.
Nơi đó vốn có một thông đạo xuyên vào trong núi, hôm nay đã đổ sụp hỏng mất, khắp nơi đều là loạn thạch lởm chởm.
Mà đám người Bạch gia đang dừng lại trước vách núi bên trái.
Thẩm Lạc dò xét bên đó, liền thấy trên vách núi đá cách mặt đất ba trượng, đã phá vỡ một động quật thật lớn, bên trong đen kịt một mảnh, thấy không rõ sâu cạn, chỉ có thể nhìn thấy từng trận âm khí nồng đậm từ bên trong phát tán ra.
Đám người Bạch gia tựa hồ chuẩn bị tiến nhập động quật, đang chuẩn bị những thứ cuối cùng.
Bạch Hạc Thành đứng trước mọi người, đột nhiên phất tay lên, trong ống tay có một đạo hào quang bay ra, ở giữa không trung quay tít một vòng, treo nghiêng phía trên động quật.
Rõ ràng là một thanh đồng cổ kính lớn cỡ đầu người.
Mặt sau nó khắc hoạ một vòng Ngư Trùng Điểu Văn, bao quanh trung tâm là phù chữ đạo gia.
Mặt trước thì hết sức bóng loáng, phản xạ ra quang mang sáng loáng.
Chỉ thấy Bạch Hạc Thành ngâm khẽ một hồi, một tay bấm pháp quyết, ngón tay điểm về phía gương đồng xa xa.
Gương đồng lập tức giống như bị người đánh một cái, phát ra một tiếng kim loại rung động mãnh liệt.
Mặt kính theo đó chuyển động, phía trên chiết xạ ra một đạo bạch quang sáng ngời, bắn thẳng vào trong động quật.
Bạch quang kia tựa như ẩn chứa Dương chi lực nóng rực, vừa vào động khẩu, liền chiếu cho sợi sợi âm khí tan thành mây khói.
Mà âm khí nồng đậm bên trong, tựa hồ sợ hãi bạch quang này, nhao nhao giống như thủy triều thối lui vào trong.
Đám khách khanh Bạch gia thấy thế nhao nhao trầm trồ khen ngợi, tán thưởng bảo vật gia chủ huyền diệu, hiệu quả không tầm thường.
Thẩm Lạc thấy vậy, cũng tấm tắc khen kỳ lạ.
“Khu Dương kính. . .
Xem ra là thượng phẩm pháp khí, đáng tiếc cũng không chiếm địa lợi, lại không chiếm thiên thời, cuối cùng hiệu quả vẫn có hạn.” Câu Hồn Mã Diện nhìn qua, lại lắc đầu nói.
“Tiền bối sao nói thế?” Thẩm Lạc nghi ngờ hỏi.
“Khu Dương kính này là mượn nhờ Dương chi lực thiên địa, dùng trừ sát diệt quỷ, xung quanh thiên địa dương khí càng thịnh, có khả năng mượn ngưng tụ ra Dương chi lực thuần tuý càng mạnh.
Đáng tiếc sơn cốc này vốn là nơi âm Sát Quỷ vật chiếm giữ, không chiếm địa lợi.
Mà giờ khắc này tuy giữa trưa, trên không trung lại bị mây đen che kín, cũng đồng dạng mượn thiên thời, hiệu quả có thể triển khai được phân nửa đã không tệ rồi.” Câu Hồn Mã Diện giải thích.
Gã vừa dứt lời, trong động quật vách núi đột nhiên truyền ra từng âm thanh ầm ầm như sấm, vừa rồi âm khí nồng đầm bị bạch quang bảo kính bức về trong động, giờ phút này điên cuồng phun ra như thuỷ triều.
Trong sương mù tối om, xen lẫn từng tiếng kêu “Chi … chi” kì quái, từng con dơi màu đen từ trong bay ra, một mảng lớn màu đen mênh mông đánh về phía đám người ngoài động.
Trong lòng Thẩm Lạc rùng mình, liền thấy con dơi hình thể to mập màu đen kia, toàn thân loé lên màu đen bóng loáng.
Trên mặt mọc ra một khuôn mặt màu đen giống dã trư, khóe miệng lộ ra hai đoạn răng trắng hếu, làm người ta không rét mà run.
“Là Hấp Huyết Quỷ Bức, mọi người cẩn thận.” Bạch Hạc Thành quát to một tiếng, cổ tay lập tức nhấn một cái.
Chương 253: Mạch Nước Ngầm
Giữa không trung, phù văn trên Khu Dương kính đột nhiên sáng lên, trên mặt kính phản xạ ra quang mang, trong nháy mắt từ trắng chuyển sang đỏ, trở nên nóng rực, chiếu rọi những con Hấp Huyết Quỷ Bức đang bổ nhào tới.
Chỉ thấy đạo xích quang kia đảo qua, mảng lớn quỷ bức lập tức phát ra trận trận tiếng rít tê tâm liệt phế, trên da lông toàn thân xuất hiện vết thương như bị Liệt Hỏa thiêu đốt, bên trong toát ra cỗ cỗ khói trắng, tản ra trận trận mùi tanh hôi.
Quỷ bức lao ra ngoài động bị bạch quang ngăn cản, lập tức chia ra, vòng qua khu vực bạch quang, tiếp tục đánh tới mọi người.
Lúc này, đám người Bạch Giang Phong cũng nhao nhao xuất thủ, hoặc ném ra Liệt Hỏa phù, hoặc thúc giục Pháp Khí, hóa thành từng mảnh Sí Liệt hỏa diễm cùng đủ thứ ánh sáng, đánh về phía Hấp Huyết Quỷ Bức.
Thẩm Lạc nhìn chằm chằm vào phía trên quỷ bức, bên tai lại nghe đến từng đợt âm thanh “Tất tất tất tất”, vội vàng thay đổi ánh mắt nhìn lại.
Kết quả, liền thấy trong động quật leo ra chi chít từng con bọ cánh cứng màu đen to cỡ bàn tay, như hắc triều bò tới hướng dưới chân đám người Bạch gia.
Những bọ cánh cứng kia có vỏ cứng trên lưng màu đen, phía ngoài sinh ra gai nhọn dày đặc, trên đầu mọc lên mỏ nhọn như đôi kìm bò cạp, toàn thân quấn quanh thi khí màu xanh lá hết sức nồng đậm, nhìn qua liền biết bên trong chứa thi độc kịch độc.
“Nơi đây vậy mà đã thai nghén xuất ra Thi Trùng! Xem ra động quật này đã sinh ra Hồng Mao Cương thi rồi.” Câu Hồn Mã Diện thấy thế, vẻ mặt ngưng trọng nói.
Thẩm Lạc nghe lời ấy, biết được vật nhỏ chi chít này chính là Thi Trùng mà trong sách cổ nhắc đến.
Nghe nói, nó lấy âm khí làm thức ăn, thường sinh ra kèm theo Hồng Mao Cương thi, bản thân kèm theo thi độc, để nó cắn trúng nếu không kịp giải độc, cũng sẽ bị thi độc xâm nhiễm mà chết.
Mặc dù có người may mắn không chết, nhưng lại trở thành Hoạt Tử Cương bị Hồng Mao Cương thi khống chế.
“Cẩn thận Thi Trùng. . .” Lúc này, trong đám người Bạch gia có một tiếng thét kinh hãi truyền đến.
Tạ Vũ Hân với bộ áo đỏ, cởi từ giữa hông xuống một cái hồng lăng quấn eo, cầm chặt một mặt nhẹ nhàng run lên.
Hồng lăng tựa như một con Hỏa Mãng uốn lượn ra, bao quanh mọi người, hóa thành một vòng hỏa diễm, bảo vệ bọn họ vào chính giữa.
Nhưng mà, Thi Trùng thủy triều lại không chịu ngừng nghỉ, tiếp tục vây công mọi người, liên tục không ngừng nhảy vào trong hỏa diễm.
Dù bị cháy kêu “Tách tách” vẫn không hề nhượng bộ chút nào.
Trong nháy mắt, từng sợi Thi khí màu xanh lá trong hỏa diễm bay lên, không bao lâu liền bao phủ cả khu vực.
Thi Trùng trên mặt đất thấy thế lửa hung mãnh, bắt đầu tụ lại thành đoàn, đánh thẳng vào hỏa diễm.
Mỗi lần tầng Thi trùng bên ngoài bị chết cháy, trung tâm lại có một hai con sống sót xuyên qua hỏa diễm, đánh lén mọi người.
Cũng may vị Ngũ nãi nãi của Bạch Tiêu Thiên, không cùng mọi người đại khai đại hợp công kích những quỷ bức cùng Thi Trùng kia, mà lại đứng giữa trung tâm, giúp đỡ mọi người kiểm tra bổ sung, thanh trừ những gia hoả đột phá vào trong kia.
Thần sắc lão phụ nghiêm túc, nếp nhăn khắc sâu trên mặt, da dẻ trên người chảy xệ, duy chỉ có một đôi bàn tay trắng như ngọc vẫn như thiếu nữ tản ra bóng loáng, phía trên bao một tầng bạch quang hơi mờ, mỗi một lần huy động, đầu ngón tay có một châm nhỏ như lông trâu óng ánh bắn ra, đóng đinh những Thi Trùng và quỷ bức muốn đánh lén kia.
Trên chiến trường nhìn như các loại công kích hỗn loạn, kì thực hai bên phối hợp tiến thối có mức độ, ngay ngắn trật tự.
Cùng lúc đó, trọng động đá vôi sâu nhất trong bên động quật quật, trên bốn vách tường cũng gắn những tinh thạch tản ra lục sắc quang mang, âm Sát chi khí bên trong nồng đậm gần như thực chất.
Trên mặt đất động đá vôi, có một ao nước màu đen rộng chừng vài thước, bên trong là nước màu tối tăm nồng đặc, nhìn tựa như dầu hỏa, tản ra từng trận mùi cổ quái khó có thể hình dung.
Thuỷ dịch tản ra sền sệt trên mặt nước, thỉnh thoảng sẽ toát ra một hai cái bong bóng khí to tròn.
Lúc vỡ tan, bên trong có sợi sợi hắc khí chậm rãi toát ra.
Mái vòm phía trên ao nước của động quật, cũng buông thỏng bốn kén tằm màu đen cao vài thước, trong đó ba cái từ trên xuống dưới đã nứt ra một vết rách hẹp dài, bên trong đã trống rỗng.
Cái ngoài cùng bên phải còn sót lại một kén tằm còn hoàn hảo, bên trong không biết bọc lấy vật gì còn sống, phía ngoài thỉnh thoảng nổi cục u lên, tựa hồ thứ bên trong cũng muốn phá kén chui ra.
Lúc này, trong ao nước phía dưới, bề mặt đột nhiên không còn bình tĩnh nữa, bắt đầu “Ừng ực ừng ực” bốc lên bong bóng, hai thân ảnh từ bên trong chậm rãi được đẩy lên.
Đến lúc lộ ra một nửa thân thể, những dịch thể sền sệt màu đen bám trên người chúng mới nhao nhao chảy xuống, tiếp theo hiển lộ ra hình dáng của chúng.
Trong đó thân ảnh bên trái, toàn thân trắng muốt như ngọc, bề ngoài thân thể hoàn toàn không có nửa điểm huyết nhục, rõ ràng là một cỗ Khô Lâu màu trắng quái dị, hai hốc mắt sáng U Lục Hỏa Diễm.
Cổ tay bắp chân và bên hông đều có hộ giáp bằng da, phía sau treo hai thanh cốt kiếm màu trắng đan chéo nhau, bộ dáng quỷ dị, lại có chút buồn cười.
Bên cạnh nó, còn có một cương thi biến dị dữ tợn toàn thân sinh đầy lân giáp, giữa khe hở giáp phiến còn có một tầng lông ngắn màu đỏ, một khuôn mặt chữ điền không có hơi nước, da dẻ khô héo, cặp mắt lồi ra ngoài, phần miệng dày đặc răng trắng cùng lớp lợi màu đỏ tươi trần trụi bên ngoài, làm người ta nhìn thấy phát lạnh.
Mà chính giữa hai tên này, còn có một đoàn khí màu đen không dễ phát hiện, trong thủy dịch chậm rãi di chuyển, trong mông lung có thể thấy một đầu hư ảnh dã thú như tê giác đang lao nhanh không ngớt, chính là đầu Trấn Hà Thủy Thú trước kia làm loạn tại Kiến Nghiẹp thành.
Trong thủy dịch sền sệt kia, không ngừng có sợi sợi sương mù đỏ sậm biến thành màu đen tản mạn ra khắp nơi, quấn quanh trên thân ba tên này, tựa hồ đang bồi bổ chất dinh dưỡng cho chúng.
Trên vách tường hang động, còn bò chi chít Thi Trùng giáp đen, trên đỉnh động treo ngược những con Hấp Huyết Quỷ Bức, số lượng khổng lồ, quả thực không thua bọn đã nhào ra ngoài động.
“Có huyết thực đưa tới cửa. . .” Đúng lúc này, một thanh âm có chút lơ lửng đột nhiên vang lên.
Thanh âm lơ lửng này vừa mới vang lên, Quỷ hoả trong hốc mắt Khô Lâu màu trắng đột nhiên nhúc nhích, càng sáng lên.
Hồng Mao Cương thi thì nhảy dựng lên, rơi vào bên cạnh ao.
“Hồng Cương xin chiến.”
Một thanh âm khàn khàn thô to từ nơi cổ họng Hồng Mao Cương thi vang lên.
Ngay sau đó, thân hình Khô Lâu màu trắng nhoáng một cái, rơi vào bên cạnh gã.
Nó dù miệng chưa phun tiếng người, hai tay rút cốt kiếm từ phía sau ra, giao nhau đâm vào mặt đất trước người, quỳ một gối xuống, dùng hành động cho thấy, chính mình cũng phải xuất chiến.
Trấn Hà Thủy Thú biến thành khối không khí màu đen kia, cũng nhẹ nhàng bay lên bờ, trong hư không toát ta trên dưới, một bộ dạng không cam lòng rớt lại phía sau.
“Thủy Sát lưu lại. . .
Hồng Cương, Bạch Khốc, các ngươi cùng đi. . .
Một tên cũng không để lại.” Thanh âm lơ lửng kia lần nữa vang lên.
Hồng Mao Cương thi và bạch cốt khô lâu lập tức đứng dậy, lĩnh mệnh lao đi, chỉ có Trấn Hà Thủy Thú thành thành thật thật một lần nữa bay trở về trong ao nước.
Chỉ thấy thân hình Hồng Mao Cương thi nhảy lên, đi tới cửa thông đạo động quật.
Ngàn vạn Thi Trùng bốn phía lập tức tụ đến dưới chân nó, hóa thành một dòng sông lớn màu đen, mãnh liệt đưa nó ra ngoài động.
Chương 254: Khổ Chiến
Ngược lại Bạch cốt khô lâu cũng không thèm làm màu mè, tự mình bước ra ngoài.
Nhưng theo nó không ngừng tiến lên, thông đạo trên mặt đất xuất hiện từng đống xương khô, vậy mà tự tổ hợp thành từng bộ thi hài không trọn vẹn, đi theo ra phía ngoài.
. .
Ngoài hang động, Thi Biệt, trùng triều với số lượng khổng lồ , đã đột phá tầng phòng ngự bằng lửa của Tạ Vũ Hân, ép dần về phía đám người Bạch gia.
Nhưng đám người này đều thân kinh bách chiến, nên trên mặt không có nửa điểm e ngại, sau khi Bạch Hạc Thành ra lệnh một tiếng, tất cả mọi người đều tập trung co vào trung tâm.
Lúc này, tại phía trên đỉnh đầu bọn họ, bỗng nhiên bị một bóng đen khổng lồ bao phủ, đó là một đồng tiền màu vàng to bằng gian phòng bbạch ngọc sáchh đang từ trên trời rơi xuống, như lấy thế Thái Sơn áp đỉnh đập xuống.
Nương theo một tiếng vang “Ầm ầm” thật lớn, toàn bộ sơn cốc cũng bị chấn động kịch liệt!
Đồng tiền màu vàng rơi xuống đất làm một mảng lớn cát bay đá chạy, làm hàng vạn Thi Biệt ở bốn phía bị nện thành thịt nát, mà đám người Bạch gia lại ở chính giữa thành ra tất cả đều bình yên vô sự.
“Lạc Bảo Đồng Tiền, thật đúng là đại ân của chúng ta.” Phùng Lăng khống chế quạt giấy đánh bay đất đá, tán thưởng một tiếng.
Đám người đều nhìn về phía Bạch Giang Phong, trong mắt đầy sự vui mừng.
Trên mặt Bạch Giang Phong lộ ra nụ cười gượng, phất tay thu hồi pháp khí của mình.
Tại xung quanh bọn họ, khắp nơi đều có thi thể Thi Biệt và Quỷ Bức, lúc trước tất cả chúng nó lao đến tấn công bọn họ, đều đã bị tiêu diệt hết.
Sau đó Bạch Hạc Thành lấy ra một cái bình sứ xanh biếc từ trong tay áo, cầm lấy mấy viên đan dược phân cho đám người, nói:
“Đây là Giải Thi Đan, có thể hóa giải thi khí và loại trừ sát khí, mọi người ăn vào sau đó nghỉ ngơi một chút, sau khi khôi phục, liền cùng nhau giết vào trong động quật ở bạcch nggọc sách.
Rồi mang tất cả yêu tà hốt gọn một mẻ, khi hoàn thành việc này, Bạch gia tuyệt đối sẽ không bạc đãi chư vị.”
“Lần này nhờ có gia chủ an bài từ trước, chúng ta mới có thể tiến hành thuận lợi đến như vậy.” Quần áo trên người Bạch Thủy đạo trưởng lủng không ít chỗ, nhưng cũng không có bị thương, nghe vậy thì mặt mang theo ý cười, mở miệng nói.
“Gia chủ yên tâm, chúng ta nhất định sẽ dốc toàn lực!”
Trận chiến vừa rồi, hao tổn không lớn, giờ phút này sĩ khí lại tăng cao, nên mọi người đều nhiệt tình hưởng ứng.
“Hèn gì Bạch gia ở Kiến Nghiệp thành có thể vững vàng ở vị trí đệ nhất thế gia, xem ra cũng không phải hoàn toàn nhờ vào tên tuổi của vị lão tổ kia.
Bạch Hạc Thành này an bài rất thoả đáng, chỉ huy hợp lí, đúng là có phong phạm của gia chủ.” Câu Hồn Mã Diện nhìn qua, khẽ vuốt cằm.
“Chúng ta lúc nào thì xuất thủ?” Thẩm Lạc ở một bên, nhỏ giọng hỏi.
“Đừng có gấp, hiện tại còn không phải là thời điểm thích hợp.” Câu Hồn Mã Diện nói, từ từ lấy hồ lô rượu ở bên hông ra, cẩn thận ực một hớp, rồi lau miệng nói ra.
Nhưng khi y vừa dứt lời, thần sắc liền biến đổi, bỗng nhiên đưa tay nhặt một viên đá lên, cong ngón tay búng lên vách núi phía bên phải.
Trên vách núi đá vang lên một tiếng “Phanh”, hòn đá bắn ngược lại rồi tiếp tục rơi vào trong vách núi bên trái của hang động.
“Cẩn thận, có biến. . .” Bạch Hạc Thành nghe được tiếng này, thần sắc trở nên nghiêm nghị, lập tức quát.
Mọi người đều rất cảnh giác, nhanh chóng cầm lên pháp khí, nhìn về phía động quật bằng ánh mắt đề phòng.
Theo tiếng gió gào thét chợt vang, bỗng nhiên một bóng người màu đỏ từ động quật bắn ra, nhằm về phía đám người bay đến, chính là con cương thi lông đỏ kia.
Hai tay nó vươn ra, mười ngón nhọn hoắt lóe lên giống ánh sáng kim loại, đâm thẳng tới ngực của Tạ Vũ Hân
Bạch Hạc Thành ở bên cạnh thấy tình thế không ổn, lách người cản lại, trong tay cầm Khu Dương Kính, chiếu lên đầu con cương thi kia.
Kính cũng không mượn nhờ thiên địa dương khí, mà là do pháp lực trong cơ thể lão thúc dục.
Nó tạo ra ánh sáng màu trắng chói mắt, sau đó ngưng tụ thành một đạo cột sáng, đánh vào trán của tên cương thi kia.
“Ngao. . .” Cương thi lông đỏ rú thảm một tiếng, lập tức bay ngược ra ngoài, trên trán bốc lên từng luồng khói trắng.
Đám người bất thình lình bị ám sát thì giật nảy mình, chưa ổn kịp định, dị biến lại tiếp tục phát sinh.
Mặt đất dưới chân Bạch Thủy đạo nhân đột nhiên nứt ra, một thanh cốt kiếm màu trắng đâm xuyên mặt đất, xoay tròn nhanh như con quay, lập tức bắn về phía không trung.
Gã còn chưa kịp phản ứng, đã bị cốt kiếm từ dưới quai hàm đâm lên, từ đỉnh đầu xuyên ra, chết ngay tại chỗ.
Đám người của Bạch gia kinh hãi, vội vàng phân tán ra bốn phía, mặt đất ngay chỗ vừa rồi lập tức đổ sụp xuống dưới.
Một bộ khô lâu cổ quái thân mang giáp da đi ở hàng đầu, nhảy vào không trung, chụp lấy thanh cốt kiếm nhuốm máu kia.
Chỉ thấy nó hất kiếm lên, vết máu lập tức bị hắt ra, mặt đất trước người nó sụp xuống lập tức có từng bộ xương trắng bò lên, hướng về phía đám người Bạch gia giết tới.
Phùng Lăng nhìn Bạch Thủy đạo trưởng chết thảm , trong mắt lóe lên vẻ không đành lòng, chỉ biết cố gắng lấy lại bình tĩnh, để đối phó với những con khô lâu kia.
Ngay sau đó, ở vách núi nơi cửa của hang động, số lượng lớn Thi Biệt và Hấp Huyết Quỷ Bức lần nữa phô thiên cái địa nhào ra, tiếp tục lao đến tu sĩ Bạch gia, thanh thế càng hơn trước đó.
Bạch Hạc Thành thấy thế, thân hình nhảy lên, trực tiếp lơ lửng tại giữa không trung, tại lòng bàn tay của mình vạch một cái.
Lão lấy máu tươi bôi lên Khu Dương Kính trên tay, mặt kính khẽ lưu chuyển.
Chỉ thấy trên thân kính huyết quang lóe lên, tất cả máu tươi đều biến mất trong đó. sau lưng kính trùng điểu văn cũng thi nhau sáng lên, quanh thân sáng lên ánh sáng màu đỏ, ung dung lơ lửng tại giữa không trung.
“Máu tươi làm dẫn, dương hỏa phần âm, đi!”
Bạch Hạc Thành quát lớn một tiếng, Khu Dương Kính ở giữa không trung lập tức xoay tròn như con thoi
Trên thân kính âm thanh vang vọng , từng đạo lửa đỏ không ngừng bắn ra, như khổng tước xòe đuôi đánh lên Thi Biệt Quỷ Bức và đám khô lâu quỷ quái.
Chỉ một thoáng, toàn bộ sơn cốc không ngừng nổ vang, ánh lửa ở khắp nơi, phần lớn Thi Biệt và bạch cốt khô lâu đều bị đánh đến vỡ nát, giữa không trung số Hấp Huyết Quỷ Bức cũng đều không dám lại gần.
Nhưng lúc này, cương thi lông đỏ khi trước bị Bạch Hạc Thành đánh lui, hai chân đạp đất, cả người bắn lên.
Hai tay nó vươn ra, lao thẳng đến Bạch Hạc Thành.
Hồng quang đầy trời đánh vào trên thân thể đầy lân giáp kia, căn bản không hề có tác dụng, thậm chí không thể ngăn nó nửa phần.
Bạch Hạc Thành thấy nó lao đến trước người, thần sắc không thay đổi, từ trong tay áo tìm kiếm, lòng bàn tay liền xuất hiện ấn tỉ đồng thau, nhằm về phía cương thi lông đỏ đập tới.
Trong nháy mắt khi Ấn tỉ đồng thau rời tay, thì kim quang thân sáng lên, rồi phồng lớn gấp trăm lần.
Nó hiện ra một đầu hư ảnh mãnh hổ, liên tiếp đụng vào cương thi lông đỏ, như có thiên quân trọng lực, nghiêng ép xuống.
Cương thi lông đỏ hai tay nâng ấn tỉ, nhất thời lại không cách nào đẩy ra, chỉ có thể hướng mặt đất rơi đi.
Chỉ thấy trong hai mắt nó bỗng nhiên huyết quang sáng lên, hai chùm sáng màu đỏ “Phốc” một tiếng bắn ra, đánh vào giữa bảo kính, làm phát ra một tiếng “Phanh” trầm đục.
Lập tức trên Khu Dương Kính toát ra một cỗ khói trắng, giống như là bị ăn mòn, lắc lư mấy lần, quang mang biến mất sau đó rơi xuống xuống dưới.
Chương 255: Yêu Phong Quấy Phá
Bạch Hạc Thành nhướng mày, tranh thủ thu hồi bảo vật, nhìn thoáng qua kiểm tra, chỉ thấy trên mặt Khu Dương kính xuất hiện hai dấu vết bị ăn mòn lồi lồi lõm lõm, chắc là nó đã bị tổn thương, Linh tính cũng bị hao tổn rất nặng, lập tức lòng đau nhức không thôi.
Chỉ là trước mắt y bất chấp những thứ này, vội vàng tay cầm bảo kính, chiếu về phía Hồng Mao Cương Thi.
Nhưng chỉ vừa phân thần chút công phu, phía dưới ấn tỷ đã trống không, không còn tung tích Hồng Cương nữa.
Bạch Hạc Thành đang muốn thu hồi ấn tỷ, phía sau bỗng có tiếng gió mãnh liệt.
Bạch cốt khô lâu kia cầm song kiếm bên trái, Hồng Mao Cương thi lộ ra hai cánh tay từ phải, chạy ra khỏi mặt đất, đánh lén về phía y.
Hai tên này tập kích trong khoảng cách quá gần, tốc độ lại cực nhanh, làm cho Bạch Hạc Thành vội vàng không kịp ứng đối, tay cầm Khu Dương kính đón đỡ Hồng Mao Cương thi bên trái đánh tới, phía sau lưng trống không để lại cho bạch cốt khô lâu.
Khu Dương kính lần nữa sáng lên phù quang, một cột sáng màu trắng từ trong bắn ra.
Trong mắt Hồng Mao Cương thi cũng đồng thời phun ra hai đạo huyết quang.
Cả hai vừa mới va chạm, lập tức bạo liệt ra.
Hồng Mao Cương thi bị sóng khí nổ tung cuốn đến, cơ thể không khỏi lui về phía sau, Bạch Hạc Thành cũng lảo đảo lui về phía sau.
Điểm khác chính là, sau lưng y đã sớm có bạch cốt khô lâu đuổi tới, hai thanh cốt kiếm trong tay đâm ra, thẳng tới sau tâm và eo Bạch Hạc Thành.
Thẩm Lạc thầm nói một tiếng “Không tốt”, không thể tiếp tục khoanh tay đứng nhìn, song chỉ kẹp lấy một đạo Lạc Lôi phù, muốn thúc giục cứu người.
Câu Hồn Mã Diện bên cạnh lại đè xuống bờ vai của hắn, ra hiệu hắn không nên hành động thiếu suy nghĩ.
Trong lòng Thẩm Lạc khẩn trương, liền thấy ngay lúc Bạch Cốt Khô Lâu sắp đâm trúng Bạch Hạc Thành, lập tức mặt đất dưới thân nó đột nhiên nứt ra một khe hở, một đại thủ màu vàng đột nhiên từ trong thò lên, chụp lấy mắt cá chân của nó kéo lại.
Ngay sau đó, trong lòng đất leo ra một thân ảnh màu vàng cao hơn một trượng, xách Bạch cốt khô lâu như con gà con, quẳng mạnh trên mặt đất.
Lúc này Thẩm Lạc mới thở phào nhẹ nhõm, dò xét kỹ thân ảnh màu vàng kia, mới phát hiện toàn thân “Người” kia không có một mảnh vải, khuôn mặt rất mờ nhạt, nhìn giống như bùn đất nặn ra
“Đây là thuật pháp gì?” Thẩm Lạc nhịn không được dò hỏi.
“Toàn thổ thành nhân, hà hơi ngự chi, đây là thủ pháp Tạo Hóa môn, xem như một loại Khôi Lỗi thuật, rất hiếm thấy.” Ánh mắt Câu Hồn Mã Diện băn khoăn, tìm kiếm người thi thuật trong đám người, cuối cùng ánh mắt rơi vào trên thân một gã Khách khanh Bạch gia.
Thẩm Lạc nghe vậy, ánh mắt cũng sáng lên.
Đại danh Tạo Hóa môn, hắn đã nhìn thấy trong điển tịch tại Phương Thốn Sơn, nói là người trong môn này tinh thông thuật pháp Thổ hệ, chuyên lấy cỏ cây làm gân cốt, bùn đất làm huyết nhục, luyện chế các loại khôi lỗi, có thần thông Tạo Hoá.
“Tốt rồi, đừng nhìn nữa, chúng ta cũng nên hành động thôi.” Câu Hồn Mã Diện đột nhiên vỗ bả vai Thẩm Lạc, nói.
“Vậy không cần giúp bọn họ sao?” Ánh mắt Thẩm Lạc đảo qua chiến trường, có chút không yên lòng nói.
“Không cần lo lắng, những âm Sát Quỷ vật bên trong so với Khô Lâu và Hồng Mao Cương thi khó chơi hơn chút.
Đây có Tích Cốc đỉnh phong, những thứ kia không đủ gây hoạ.
Bạch gia có Bạch Hạc Thành là tu sĩ Tích Cốc đỉnh phong, những người còn lại cũng đều là Tích Cốc kỳ, đối phó chúng vậy là đủ rồi.
Vậy nên cũng giảm bớt rất nhiều phiền phức, thuận tiện cho chúng ta đi làm chính sự.” Câu Hồn Mã Diện lắc đầu nói.
Thẩm Lạc thấy nguy cơ Bạch Hạc Thành đã được giải trừ, lại chém giết cùng Hồng Mao Cương thi.
Mà đám người Bạch gia vừa trải qua hoảng loạn, cũng dần dần ổn định lại chiến cuộc, liền gật đầu đáp ứng.
“Đi!” Một tay Câu Hồn Mã Diện xuất ra Độn Địa Phù, một tay bắt lấy bả vai Thẩm Lạc, trong miệng quát nhẹ một tiếng.
Tiếp theo trong nháy mắt, hai người liền “Vèo” một cái chui vào trong lòng đất, dùng độn địa thuật tránh khỏi mọi người, đi vào trong động quật.
Hai người một đường đi tới, không bị cản trở chút nào, rất nhanh đi tới cuối động quật.
Chỉ thấy bên trong một mảnh xanh mơn mởn, mơ hồ có thể thấy một ao nước màu đen, phía trên lơ lửng một đoàn sương mù màu đen, bên trong bọc lấy một đoàn hư ảnh, đúng là Trấn Hà Thủy Thú kia.
“Đó là vật gì?” Thẩm Lạc thoáng nhìn kén tằm màu đen móc ngược trên mái vòm, thấp giọng hỏi.
Câu Hồn Mã Diện nghe tiếng, ánh mắt cũng rơi vào trên đó, sắc mặt hơi đổi.
Ánh mắt của gã do dự nhìn chung quanh động quật, vừa liếc nhìn ao nước màu đen phía dưới, cùng kén tằm phía trên hơi nhúc nhích.
“Đó là Thấm Ma kén, bên trong chỉ sợ đã thai nghén ra yêu tà quỷ vật lợi hại, không được để nó xuất thế.
Vật kia giao cho ta, ngươi thay ta đi ngăn trở Thủy Sát kia.” Câu Hồn Mã Diện tựa hồ nhận ra lai lịch vật đó, nói.
“Vậy ngài nhanh một chút, ta sợ là ngăn không được lâu.” Thẩm Lạc nhìn đoàn sương mù màu đen trong ao nước một cái, nói như thế.
“Tên kia nếu lúc toàn thịnh, hiển nhiên ngươi không phải là địch thủ.
Nhưng hôm nay bị trọng thương còn sót lại một luồng tàn hồn, ngươi chỉ cần dùng mấy tấm Tiểu Lôi phù, hẳn là đủ để diệt trừ nó.” Câu Hồn Mã Diện nói.
Gã vừa dứt lời, toàn thân đã bao phủ một tầng hồng quang, thân hình như quỷ mỵ xông vào trong động quật.
Chỉ thấy chân gã đạp hư không, thân hình từng bước bay lên, trong tay chẳng biết lúc nào đã nắm cán Câu Hồn thiết bút kia, lao thẳng tới kén tằm màu đen.
Thẩm Lạc hơi lưỡng lự chút, cũng vội vàng nhảy ra, vọt tới phía ao nước bên kia.
Đoàn Thủy Sát phía trên ao nước lập tức phát hiện tung tích hai người, khói đen trên người phun ra, hình thể rất nhanh biến lớn, một lần nữa hóa thành một đầu hư ảnh thuỷ thú đen kịt cao năm thước, lao đến Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc đã sớm phòng bị, lập tức vận khởi Tà Nguyệt bộ, dưới chân loé lên quang ảnh, thoải mái tránh đi, sau đó đầu ngón tay đã sớm mang theo một tấm Tiểu Lôi phù muốn tế ra.
Nhưng tay của hắn mới vừa vặn lộ ra, còn chưa kịp thúc giục phù lục, sau lưng hư ảnh thuỷ thú có một cái đuôi dài đen kịt dùng một góc độ quỷ dị quét ngang tới, hung hăng quất đến cổ tay của hắn.
Cánh tay hắn vung lên tránh, nhưng chỗ cổ tay vẫn bị quét trúng một chút, truyền đến một hồi rát phỏng kịch liệt.
Đầu ngón tay mang theo phù lục cũng thiếu chút nữa bất ổn, mũi chân vội vàng chỉa xuống đất, tránh lui ra sau.
Lại nhìn chỗ cổ tay bị đánh trúng, bất ngờ phát hiện nơi đó đã là một mảnh huyết hồng, hình như có dấu tích ăn mòn.
Đúng lúc này, “Ầm” một tiếng vang truyền tới!
Thẩm Lạc không dám quá mức phân thần, khóe mắt liếc qua, bất ngờ thấy cách đó không xa mặt đất sụp đổ ra một cái hố to, Câu Hồn Mã Diện đang đầy bụi đất từ bên trong bò ra.
“Yêu Phong, quả nhiên là ngươi quấy phá.” Câu Hồn Mã Diện phun một ngụm nước bọt, ngửa đầu nhìn lên không trung, trách mắng.
Thẩm Lạc rùng mình, thân hình nhanh chóng thối lui, đồng thời ngửa đầu nhìn lên.
Kết quả là thấy giữa không trung bất ngờ lơ lửng một thân ảnh lạ lẫm, toàn thân nó bao phủ trong một cái áo choàng màu đen rộng thùng thình, trên đầu còn mang theo một mũ rộng vành bằng tre to lớn, cả khuôn mặt bị che kín cực kỳ chặt chẽ, căn bản nhìn không thấy dung mạo chút nào.
Bất quá, hai cánh tay nó cũng lộ ra bên ngoài, màu sắc trắng xanh trong, khá giống Thủy Quỷ lúc trước, mười ngón tay vừa mịn lại dài có chút khoa trương, nhìn như quỷ trảo.
Mã Diện đối diện quát lớn, Yêu Phong kia lại không có ý trả lời.
Chỉ thấy hai tay trước người nó kết xuất pháp ấn cổ quái, đánh xuống dịch thể màu đen trong ao nước phía dưới.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Vạn Cổ Đao [Dịch] Vạn Cổ Đao](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Van-Co-Dao-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Phù Lục Ta Vẽ Đều Bị Cấm Dùng [Dịch] Phù Lục Ta Vẽ Đều Bị Cấm Dùng](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Phu-Luc-Ta-Ve-Deu-Bi-Cam-Dung-Audio-Truyen.jpg)



