1. Home
  2. Truyện Hay
  3. Đại Mộng Chủ
  4. Tập 50 : Điếu Tử Quỷ (Quỷ Thắt Cổ) (c246-c250)

Đại Mộng Chủ

Tập 50 : Điếu Tử Quỷ (Quỷ Thắt Cổ) (c246-c250)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 246: Điếu Tử Quỷ (Quỷ Thắt Cổ)

Quỷ vật lưỡi dài đánh một kích không trúng, mặt buồn rười rượi, thân hình tựa như sương mù tản ra hóa thành một đạo bóng trắng mờ nhạt, tiếp tục đánh tới Thẩm Lạc.

Thẩm Lạc không kịp hành động gì, lần nữa thi triển Tà Nguyệt bộ tránh gấp sang bên cạnh.

Kết quả quỷ ảnh màu trắng cũng lập tức xoay theo, giống như giòi trong xương theo sát phía sau hắn.

Hai tăng nhân Cương thi cũng đánh tới, đuổi cho hắn lên trời xuống đất đều không có lối đi, ngoại trừ toàn lực thi triển Tà Nguyệt bộ khó khăn kéo ra một khoảng cách ngắn, một chút xíu thời gian rỗi rãi cũng không có, càng không có cơ hội thúc giục phù lục màu đen cùng Quỷ Khiếu hoàn trong tay.

Quỷ vật lưỡi dài chụp vài cái đều không bắt trúng Thẩm Lạc, đột nhiên lưỡi dài vốn rủ xuống nâng lên thẳng tắp, giống như một mũi tên màu đỏ chớp động tiến đến sau lưng Thẩm Lạc.

Thẩm Lạc cảm thấy lỗ chân lông phía sau lưng dựng đứng lên, toàn lực thi triển Tà Nguyệt bộ tránh né.

Nhưng không thể hoàn toàn tránh thoát, đùi phải bị lưỡi dài đánh trúng, đầu tiên là lạnh buốt một hồi, tiếp theo mất hết thảy cảm giác, thân hình linh hoạt cũng trì trệ theo.

Trong lòng của hắn lộp bộp một cái, ánh mắt rất nhanh quét qua, đồng thời chân trái ra sức đạp mặt đất một cái, thân hình lướt ngang qua bên phải.

Bóng trắng lóe lên, thân ảnh Quỷ vật lưỡi dài lăng không xuất hiện trên đỉnh đầu hắn, hai quỷ trảo lần nữa chụp xuống.

Nhưng ngay lúc này, thân hình Thẩm Lạc đột nhiên hư không tiêu thất không thấy, để cho Quỷ vật lưỡi dài lần nữa bắt hụt.

Quỷ lưỡi dài ngẩn ra, hai mắt quét về phía chỗ Thẩm Lạc biến mất.

Chỉ thấy chỗ Thẩm Lạc vừa mới đứng, sàn nhà bị phá một cái lỗ thủng to, nguyên lai là từ nơi này rơi xuống tầng dưới.

Quỷ lưỡi dài gầm nhẹ một tiếng, thân hình thoáng một cái phóng tới lỗ thủng.

Cùng lúc đó, Thẩm Lạc rơi xuống lầu một toà tháp, cơ thể đau nhức, trên mặt lại lộ vẻ vui mừng.

Rốt cuộc hắn đã có được một chút cơ hội thở dốc!

Không kịp bò lên, hắn không nói hai lời một tay vung lên chỗ lỗ thủng.

Quỷ Khiếu hoàn bám chặt bên tay phải sáng lên hắc quang mãnh liệt, quỷ đầu màu đen lăng không xuất hiện cũng rất nhanh ngưng thực, tiếp theo miệng lớn há ra.

Một cỗ sóng âm màu đen bắn ra, vừa vặn bao Quỷ lưỡi dài đang bay nhào xuống vào trong.

Thân thể Quỷ lưỡi dài chấn động bay ra sau, toàn thân bị sóng âm màu đen bao lại, cơ thể hơi tản ra như sương như khói.

Nhưng rất nhanh nó ổn định thân hình, trong miệng phát ra một tiếng gào to, toàn thân tuôn ra mảng lớn sương trắng như thực chất, cùng sóng âm màu đen đan vào nhau lập loè.

Sóng âm màu đen lúc đầu ngưng tụ, tiếp theo lóe lên mà diệt.

Không chỉ vậy, một cỗ khí tức cực hàn từ trong sương mù lộ ra, lấy nó làm trung tâm, khắp tầng một hôi tháp bắt đầu xuất hiện một tầng băng sương màu trắng.

Hai cỗ Cương thi tăng nhân giờ phút này cũng từ lỗ thủng sàn nhà nhảy xuống, vừa trùng hợp bị khí tức cực hàn bao lại, trên người lập tức xuất hiện một tầng sương lạnh, ngã trên mặt đất, không thể động đậy.

Thẩm Lạc cảm thấy nhiệt độ xung quanh chợt hạ xuống, cơ thể rất nhanh trở nên cứng ngắc.

Mà lúc này Quỷ vật lưỡi dài lại lần nữa hóa thành một đạo bóng trắng mờ nhạt, đánh tới hắn, hai bộ móng tay chớp động hàn mang, lưỡi dài huyết sắc trong miệng tựa như lưỡi kiếm sắc bén nhô lên.

Thẩm Lạc tự biết lúc này muốn bò lên chạy trốn tầng một đã không kịp, dưới tình thế cấp bách, một tay kia nắm phù lục màu đen nâng lên, Pháp lực thể nội điên cuồng rót vào, tiếp theo lòng bàn tay loé lên hắc quang.

Phù lục màu đen “Phốc xuy” một tiếng, không đốt tự bốc cháy.

Một mạng nhện màu đen lớn mấy trượng lăng không xuất hiện, chắn trước người hắn.

Quỷ vật lưỡi dài thu thế không kịp, một đầu chui vào trong đó.

Không chờ con quỷ này có hành động gì khác, lưới lớn mãnh liệt buộc chặt, giống như lưới đánh cá, bao Quỷ lưỡi dài vào bên trong.

Quỷ lưỡi dài ra sức giãy giụa, sương mù màu trắng quanh người cũng bắt đầu xâm nhập vào lưới lớn màu đen.

Phía ngoài lưới lớn nhanh chóng đông lại một tầng sương trắng, mơ hồ có dấu hiệu tan vỡ.

“Mã Diện tiền bối!” Thẩm Lạc rất nhanh lui về phía sau, trong miệng lớn tiếng kêu lên.

“Ta đến đây!”

Một thanh âm đột ngột vang lên, Thẩm Lạc cảm thấy hư không trước người lóe lên, thân ảnh Câu Hồn Mã Diện lóe lên xuất hiện, tay dẫn một cái.

Cây bút màu đen lúc trươc gã dùng lăng không xuất hiện, đón gió lớn lên gấp mấy lần, hóa thành một cây bút màu đen lớn mấy trượng, mạnh mẽ điểm tới hướng Quỷ lưỡi dài

Hai mắt Quỷ lưỡi dài tràn đầy vẻ hoảng sợ, sương mù màu trắng quanh người không kịp xâm nhập lưới đen, lập tức cuồn cuộn tuôn ra, hóa thành một tầng bảo hộ màu trắng dày một thước, ngăn trên đỉnh đầu.

Bút lớn màu đen rơi vào trên vòng bảo hộ màu trắng, “Ầm” một tiếng trầm đục, vòng bảo hộ thật dày trực tiếp nổ tung ra, hoàn toàn không chịu nổi một kích.

Tốc độ ngòi bút đánh xuống không giảm, trực tiếp đánh vào trên đỉnh đầu Quỷ lưỡi dài, từ trên xuống dưới chợt lóe lên.

“Phốc xuy” một tiếng, cơ thể Quỷ lưỡi dài nổ tung, hóa thành vô số kể bạch khí phiêu tán ra, một vật màu trắng nhẹ nhàng rớt xuống, là nửa tấm khăn gấm màu trắng, đúng lúc rơi vào bên chân Thẩm Lạc.

Âm khí nồng đậm từ trong khăn gấm màu trắng toả ra, vượt xa ống tay áo màu đỏ của Thuỷ Quỷ lúc trước.

Thẩm Lạc trợn mắt há hốc mồm, Quỷ lưỡi dài này có thực lực vượt trên nữ quỷ áo đỏ trên sông lúc trước, thật không ngờ dễ dàng bị đánh chết như vậy.

Ngay sau đó hắn thở dài một hơi, thò tay nhặt khăn gấm màu trắng lên, đưa đến trước mặt đánh giá một cái.

Câu Hồn Mã Diện bấm niệm pháp quyết vung lên, bút lớn màu đen rất nhanh thu nhỏ lại, đảo mắt đã khôi phục nhỏ như lúc trước, rơi vào trong tay gã.

Lúc này gã mới thản nhiên quay người mỉm cười nhìn Thẩm Lạc, nói:

“Tiểu tử làm không tệ!”

“May mắn ngài tới kịp, bằng không sẽ không gặp được ta nữa.” Thẩm Lạc giãy giụa từ trên mặt đất đứng lên, cảm thấy trên người khá đau đớn, nhất là đùi phải, vẫn lạnh buốt một mảnh.

“Điếu Tử Quỷ này kỳ thực từ lúc ngươi mới tiến vào chùa đã nhìn chằm chằm ngươi rồi, đến lúc ngươi tới đây mới ra tay tập kích.

Nếu lúc trước nó phát giác được một chút khí tức của ta, lập tức sẽ che giấu thân thể bỏ chạy, ta cũng có chút bất đắc dĩ.” Dịch tại bạch ngọcc sách.

Câu Hồn Mã Diện tỏ vẻ áy náy nói, đồng thời đưa tay trảo một cái về hướng đùi phải Thẩm Lạc, lòng bàn tay dâng lên một tầng hắc quang.

Thẩm Lạc nghe Quỷ vật một đường theo mình, cảm thấy sau lưng khí lạnh ứa ra, trong lòng “Bịch bịch” nhảy lên, không ngừng nghĩ lại mà sợ không ngớt.

Nếu không phải hoàn cảnh nơi đây đặc thù, e rằng hắn không có cơ hội thi triển tờ phù lục màu đen kia.

Nói cách khác, nếu như Quỷ lưỡi dài này động thủ trước, hắn có thể đã gặp phiền toái lớn, tuy Mã Diện đang ở phụ cận, cũng chưa chắc kịp thời xuất thủ cứu giúp.

Bởi vì gối ngọc mang đến mộng cảnh cổ quái, hắn cũng không phải là tân thủ tu tiên chưa trải qua chiến đấu với ma quỷ, nhưng chiến đấu trong hiện thực lần này cũng là lần cách tử vong gần nhất, lần trước chạy trốn Xuân Thu quan cũng không nguy hiểm bằng lần này.

“Vẫn do tu vi quá thấp, thực lực không đủ!”

Đang lúc ý nghĩ trong lòng Thẩm Lạc loạn chuyển, liền cảm thấy hàn khí trong đùi phải đột nhiên bị một cỗ lực lượng vô hình hút ra từng chút một, cảm giác tê liệt theo đó biến mất, dần dần khôi phục lại.

Sau một lúc lâu, Câu Hồn Mã Diện duỗi ra bàn tay thu hắc quang vào.

Thẩm Lạc vội vàng nhúc nhích đùi phải, cảm giác đã hoàn toàn không ngại, lúc này mới yên tâm.

“Đa tạ tiền bối.” Hắn cám ơn một tiếng, bỏ khăn gấm màu trắng trong tay vào một cái hộp ngọc, lúc này mới thu vào trong tay áo.


Chương 247: Một Người Khác Biệt

Giờ phút này tầng sương lạnh trên mặt đất rất nhanh bị hòa tan biến mất, hai tăng nhân Cương thi kia cũng khôi phục hành động, run run rẩy rẩy từ dưới mặt đất bò lên, nhưng không nhào tới mà ngây người ngay tại chỗ.

“Mã Diện tiền bối, hai hòa thượng này là chuyện gì xảy ra? Lúc trước ta hoàn toàn không cảm giác được âm khí trên người bọn họ.” Thẩm Lạc hỏi.

“Đây là âm Tâm Thi, Quỷ vật giết người xong, rót âm khí vào trong trái tim họ.

Nếu không dẫn phát âm khí, thi thể sẽ không khác gì thường nhân, nhưng chỉ cần dẫn phát âm khí, thi thể sẽ bị thi biến, hóa thành Cương thi.

Chỉ là loại âm Tâm Thi này vì thể nội ít âm khí nên thực lực cũng không mạnh mẽ.” Câu Hồn Mã Diện huy động cây bút màu đen trong tay, điểm hư không liên tục hai cái.

Ầm ầm!

Ngực hai tên hòa thượng nổ tung ra hai cái lỗ máu, trái tim vỡ vụn, lần nữa té trên mặt đất, hoàn toàn bất động.

Kế tiếp hai người cũng không ở đây lâu, rất nhanh ly khai.

“Lần này vất vả ngươi rồi, về trước nghỉ ngơi thật tốt đi, về sau lúc nào cần ta sẽ gọi ngươi.” Ở trên Liễu Công kiều, Câu Hồn Mã Diện nói với Thẩm Lạc một tiếng, thân ảnh nhoáng một cái biến mất, đi có chút vội vàng.

“Nếu như còn liều mạng như ngày hôm nay, ta cũng đã nghĩ kĩ rồi.” Thẩm Lạc nhún vai, lầm bầm một tiếng, nhưng nghĩ đến sắp tới tay ba mươi Tiên Ngọc, nhịn không được mừng thầm không ngớt, cảm thấy lúc trước mạo hiểm đều đáng giá.

Hắn một đường đi nhanh về hướng đông, rất nhanh vào thành rồi quay trở về Bạch phủ.

Lúc này mới vừa qua giờ Tý, nhưng Thẩm Lạc cảm thấy toàn bộ cơ thể mỏi mệt không chịu nổi, không lập tức đi giao nạp nhiệm vụ, mà quay trở về chỗ ở của mình, hơi nghỉ ngơi hồi phục một chút, liền ngồi vào trong thùng gỗ, nhắm mắt vận khởi công pháp vô danh, khôi phục lại.

Một đêm đảo mắt đã qua.

Thẩm Lạc dậy thật sớm, vệ sinh sạch sẽ rồi đi ra tiểu viện của mình, đi tới phòng thu chi Bạch gia.

Ngày hôm nay người đến đây trả nhiệm vụ ít hơn so với hôm trước, đa phần còn lại đều là nhiệm vụ tương đối khó giải quyết, trong thời gian ngắn không thể nào hoàn thành.

Mà giống như Thẩm Lạc cơ bản một ngày đã hoàn thành một nhiệm vụ, thực sự là thiểu sổ.

Cho nên khi đến thấy người khắp ở chỗ này, kỳ thật đa phần đều là đến xem náo nhiệt.

“Các ngươi đã nghe gì chưa, đêm qua, hai nhà Lâm Đỗ lại tổ chức không ít người đến Liễu Công kiều.

Lần này hai bên đều có tu sĩ Tích Cốc kỳ dẫn đội, Đỗ gia Lam Băng Thủ Tề Nguyên cũng đi, kết quả các ngươi đoán thế nào?” Một người thanh niên trong số đó nhìn có vẻ lanh lợi, đột nhiên nói với mấy người khác, làm hấp dẫn không ít người chú ý.

“Lần này Quỷ vật kia sợ là phải đền tội rồi?”

“Ta thấy chưa chắc, nghe nói Điếu Tử Quỷ ẩn núp trong chùa rất giảo hoạt, nếu đi quá nhiều người căn bản nó sẽ không lộ diện, vậy làm sao ra tay được?”

“Thủ đoạn Quỷ vật này, hai nhà kia đã có vết xe đổ, lần này lại đi hẳn là đã chuẩn bị thủ đoạn gì rồi!”

“Hắc hắc, Điếu Tử Quỷ này, đích xác là bị giết chết, bất quá không phải bọn họ gây ra, mà là một người hoàn toàn khác.” Thanh niên lanh lợi thần thần bí bí nói.

“Vậy sao, là thật hay giả?”

“Chính miệng Lam Băng Thủ nói còn có thể giả sao? Nghe nói bọn họ ở trong ngôi miếu hoang đã tìm được dấu vết Quỷ vật bị diệt lưu lại.

Ngoài ra, theo như hắn đoán chừng, giết chết Quỷ vật gọn gàng dứt khoát, rất có thể chỉ một người gây nên!” Thiếu niên lanh lợi nói như thế.

“Có thể dễ dàng giết chết Quỷ vật này, chẳng lẽ là Đại tu sĩ Tích Cốc Hậu Kỳ gây nên?”

“Trong trăm dặm nơi đây, tu sĩ Tích Cốc Hậu Kỳ có mấy người, tạm thời đều là nhân vât thành danh đã lâu, có lẽ sẽ không đi tiếp nhận loại nhiệm vụ này.”

Lúc mọi người ở đây đang nghị luận, Thẩm Lạc đã đi tới trước bàn nhiệm vụ, từ trong tay áo lấy ra nửa khối khăn gấm màu trắng kia, để lên bàn.

Lúc này, ngồi sau bàn là một gã quản sự Bạch gia, lúc này cũng đang nghiêng đầu lắng nghe thanh niên lanh lợi kể chuyện, trong thời gian ngắn cũng không chú ý tới Thẩm Lạc phía trước.

“Làm phiền, nhiệm vụ Liễu Công kiều đã hoàn thành.” Thẩm Lạc hắng giọng một cái, nói một tiếng với quản sự.

“A, giao nhiệm vụ đúng không. . .” Quản sự kia còn chưa thoát ra khỏi câu chuyện thanh niên lanh lợi kể, tùy ý cầm lấy nửa khối khăn gấm lên, tùy ý nói.

Chỉ là rất nhanh gã kịp phản ứng, sắc mặt lập tức biến đổi, âm thanh kinh sợ kêu lên:

“Ngươi nói cái gì? Nhiệm vụ Liễu Công kiều?”

“Không sai.” Thẩm Lạc gật gật đầu.

Bạch gia quản sự nhìn nhìn nửa khối khăn gấm trong tay, lại ngẩng đầu nhìn nhìn Thẩm Lạc, vẻ mặt khó tin.

Đám người phụ cận cũng theo đó yên tĩnh lại, ánh mắt đồng loạt nhìn về phía Thẩm Lạc, một màn này cũng nhanh chóng làm những người khác chú ý.

Những người kia cũng dừng lại tiếng ồn ào, nhộn nhịp thấp giọng hỏi thăm đã xảy ra chuyện gì.

Bất quá mấy hơi thở sau, bên trong phòng thu chi lâm vào một mảnh trầm mặc.

Tất cả ánh mặt mọi người phức tạp nhìn về phía Thẩm Lạc, nhất là mấy người trước đó vài ngày mở miệng mỉa mai Thẩm Lạc, giờ phút này đều cảm thấy khó mà tiếp nhận.

Chẳng lẽ thật sự Thẩm Lạc hoàn thành nhiệm vụ có độ khó khá lớn này?

Nếu không lâu lúc trước, có lẽ sẽ không có ai tin có người đơn thương độc mã giết chết một Quỷ vật có tu vi khả năng đạt tới Tích Cốc trung kỳ, nhưng đã có thiếu niên lanh lợi kể chuyện một phen, lại làm bọn họ không dám dễ dàng đưa ra kết luận.

Nhất là thấy Thẩm Lạc giao ra nửa khối khăn tươi đẹp toả ra âm khí nồng đậm, chỗ này đã có mấy người tin.

“Các ngươi có thể phái người đi xác minh, có kết quả rồi đưa thù lao tới chỗ ta là được.” Thẩm Lạc nhíu nhíu mày, nói một tiếng với quản sự đang ngây ra như phỗng sau bàn, tiếp đó không chờ đáp lại, quay người bước nhanh ra ngoài.

Chờ Thẩm Lạc đi xa, mọi người mới kịp phản ứng, như nồi nước nổ tung, một mảnh xôn xao.

Thẩm Lạc không để ý đến phản ứng của mọi người trong phòng thu chi, cũng không trở về nơi ở của mình, mà là đi một chuyến đến Lục Bảo đường, mua sắm một nhóm lớn tài liệu chế Tiểu Lôi phù, lúc này mới quay trở về tiểu viện.

Phù mặc này dù uy lực có hạn, nhưng hơn hẳn ở tài liệu tiện nghi, yêu cầu Pháp lực cũng cực thấp, lâm trận đối địch chỉ cần số lượng đủ nhiều, uy lực cũng không tầm thường.

Trước mắt hắn có thời gian rảnh rỗi, tự nhiên muốn vẽ nhiều chút, chuẩn bị bất cứ tình huống nào.

Trong nháy mắt, năm ngày trôi qua.

Thời gian này, ngoại trừ Bạch gia quản sự đưa tới ban thưởng nhiệm vụ Liễu Công kiều nên Thẩm Lạc phải ra ngoài mở cửa một lần, còn lại thời gian đều đóng cửa phòng, xem như trải qua một đoạn thời gian tương đối yên tĩnh.

Trong thùng gỗ, Thẩm Lạc nhắm mắt khoanh chân ngồi, tay bấm niệm pháp quyết, toàn thân lam quang mơ hồ, so với lúc trước lại sáng ngời thêm.

Đột nhiên đuôi lông mày hắn khẽ động, mở to mắt, từ trong lòng ngực lấy ra Pháp Bài đưa tin, phía trên hiện ra một nhóm chữ nhỏ.

“Nửa đêm, Ô Nham thôn.”

“Ô Nham thôn, cũng là nhiệm vụ trên bảng danh sách, xem ra lại có thể vét thêm một khoản!” Thẩm Lạc lẩm bẩm tự nói một tiếng, thân hình từ trong thùng nước nhảy ra.

Hắn thay đổi một thân quần áo sạch sẽ, lại mang theo hết thảy phù lục, liền rời phòng bước nhanh về hướng đại môn Bạch gia, lập tức ra khỏi thành đi về hướng Ô Nham thôn.

Hai ngày sau Thẩm Lạc từ ngoài thành trở về, còn mang về một cái nón trụ cũ kỹ bên ngoài dính vết máu, lần nữa khiến cho mọi người Bạch gia xôn xao một mảnh.

Về sau hắn cứ bảo trì phương thức như vậy, Mã Diện triệu hoán, hắn liền đi tương trợ, không có nhiệm vụ thì ở bên trong tiểu viện của mình tu luyện vẽ phù.


Chương 248: Được Ăn Cả Ngã Về Không

Chỉ trong một tháng ngắn ngủi, Thẩm Lạc mượn nhờ cơn gió đông mạnh mẽ, Câu Hồn Mã Diện, hoàn thành liên tiếp sáu bảy nhiệm vụ khác nhau, phần lớn quỷ vật trong đó đều từ Tích Cốc kỳ trở lên.

Mà số lượng quỷ vật thường nhiều hơn một con, bởi vì càng về sau, nhiệm vụ dễ đã sớm bị người khác hoàn thành, còn lại tất nhiên đều là xương xẩu khó gặm.

Thẩm Lạc và Câu Hồn Mã Diện cùng hợp tác mặc dù khá bí ẩn, nhưng không lâu sau, cũng bị người phát hiện một chút mánh khóe.

Bắt đầu có người đồn rằng sau lưng hắn có một vị cao thủ trợ giúp, mới có thể dễ dàng hoàn thành nhiệm vụ vượt cấp như thế.

Thật ra việc này cũng không có gì đáng trách, tu vi của hắn mới chỉ Luyện Khí trung kỳ, sao có khả năng đánh lại mấy tên quỷ vật có tu vi cao hơn bản thân nhiều.

Cho nên hắn cũng không có đi giải thích bất kỳ điều gì với ai.

Mặc kệ mọi việc ra sao, bề ngoài đều là hắn hoàn thành nhiệm vụ của bạch ngóc ssách.

Với hiệu suất cao như vậy, khiến cho tên tuổi của Thẩm Lạc không chỉ truyền khắp Bạch gia, thậm chí tại trong hai nhà Lâm, Đỗ, thanh danh cũng rất vang dội.

Trong một tòa thư phòng của Bạch phủ, Bạch Hạc Thành mặc trường bào màu xanh đen ngồi tại bàn đọc sách, mặt mũi ngưng trọng lắng nghe Bạch Giang Phong bẩm báo, lông mày càng thêm nhíu chặt.

“Gia chủ, hiện tại số lượng nhiệm vụ Bạch gia chúng ta hoàn thành, lúc đầu đã hoàn toàn vượt qua Lâm gia và Đỗ gia, nếu chỉ tính riêng từng nhà thì không thể nào so được với chúng ta.

Nhưng gần đây Lâm gia dường như bắt đầu dốc hết vốn liếng, bỏ ra một số tiền lớn mượn mấy tên tán tu không biết từ nơi nào tới, giúp đỡ hoàn thành mấy cái nhiệm vụ.

Hiện tại bọ họ đã rút nhỏ chênh lệch với chúng ta khá nhiều.” Bạch Giang Phong đứng đối diện tại bàn đọc sách nói.

“Đối với Lâm gia, không thể xem thường, những năm này Đỗ gia và Lâm gia đã sớm âm thầm cấu kết, chỉ sợ lần này cũng sẽ như vậy.

Phải đề phòng chuyện Đỗ gia và Lâm gia hoàn toàn kết minh, sau đó để độ một số điểm công đức cho Lâm gia, nếu không đến lúc đó chúng ta sẽ trở tay không kịp.” Bạch Hạc Thành trầm ngâm một lát nói.

“Gia chủ nói rất đúng, ta cũng đang lo lắng về việc này.

Những khách khanh của Đỗ gia đến lúc đó chỉ cần tuyên bố mình thay Lâm gia làm việc, thì điểm công đức liền sẽ rơi vào tròn túi Lâm gia, nhờ đó vượt qua chúng ta cũng không phải là không được.” Bạch Giang Phong tán thành nói.

“Tam thúc, phân phó xuống, chúng ta cũng tăng thù lao lên để cổ vũ các khách khanh trong nhà cố gắng xuất thủ nhiều hơn, nhận thêm càng nhiều nhiệm vụ.

Mặt khác, ta cũng sẽ đưa một phong thư cho Khương đạo trưởng của Vụ Hóa môn, xem có thể mời trưởng lão trong môn tới tương trợ hay không.” Bạch Hạc Thành suy nghĩ một chút, nói.

“Nhiệm vụ trên bảng đã càng ngày càng ít, thời gian của chúng ta cũng không nhiều lắm, chỉ sợ nước xa không cứu được lửa gần.” Bạch Giang Phong lên tiếng, quay người định rời đi.

“Nhiệm vụ Tàng Phong cốc ở vùng ngoại ô Thành nam, có người nào của hai nhà Lâm Đỗ làm chưa?” Bạch Hạc Thành gọi Bạch Giang Phong trở lại bbạch ngọcc sách, đột nhiên hỏi.

“Nhiệm vụ này quá mức nguy hiểm, là khó nhất trong tất cả các nhiệm vụ, nên quan phủ mới cho điểm công đức cao nhất.

Nó gần như tương đương với ban thưởng của mấy đại nhiệm vụ đằng sau cộng lại.

Hai nhà Lâm Đỗ mặc dù muốn, nhưng cũng không dám mạo hiểm đi tiếp nhận.” Bạch Giang Phong đáp.

“Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ này, dù hai nhà Lâm Đỗ có liên hợp lại, điểm công đức mà bọn họ đạt được, cũng không có khả năng vượt qua chúng ta đúng không?” Lông mày của Bạch Hạc Thành nhíu lại, hỏi.

“Nếu chúng ta hoàn thành nhiệm vụ này, chắc chắn bọn họ không có khả năng chiến thắng. . .

Gia chủ, ngươi định nhận nhiệm vụ Tàng Phong cốc sao?” Bạch Giang Phong chần chờ nói ra.

“Bất kể như thế nào, Bạch gia chúng ta cũng không thể bại bởi Lâm gia.” Bạch Hạc Thành nhấn mạnh từng câu.

“Gia chủ, Tàng Phong cốc rất phức tạp, nhiệm vụ này chỉ sợ không dễ hoàn thành, đến lúc đó sợ là sẽ phải hao tổn không ít.” Bạch Giang Phong chần chờ nói.

“Lần này quan phủ đưa ra bảng nhiệm vụ trừ quỷ, một phần là vì ổn định thế cục, thứ hai là để xem xét nội tình của các nhà trong thành, nên người thắng có được chỗ tốt, tuyệt đối không phải chỉ có chút đồ vật ở mặt ngoài thôi.

Cho nên chúng ta đừng sợ hao tổn, chỉ cần thắng, đều sẽ bổ sung đầy đủ lại hết.” Bạch Hạc Thành nói.

“Vẫn là gia chủ suy nghĩ chu toàn.” Bạch Giang Phong gật đầu nói.

“Tam thúc lo lắng cũng không phải vô lý, nhưng chúng ta cần bàn bạc thật tốt, để tận lực giảm bớt hao tổn, thì mới có thể lấy nhỏ bác lớn được.

Mà việc chọn những người tham dự nhiệm vụ lần này, Tam thúc đã nghĩ ra chưa?” Bạch Hạc Thành lại hỏi.

Bạch Giang Phong suy tính một lát, báo ra danh tự mấy người, Bạch Hạc Thành nghe xong đều gật đầu đáp ứng.

“Nhiệm vụ lần này, tốt nhất nên mang theo Thẩm Lạc.” Cuối cùng, Bạch Giang Phong còn nói thêm.

“Thẩm Lạc. . .

Ta cũng nghe nói, gần đây hắn biểu hiện không tệ, phía sau chắc là có người nào đang ngầm giúp đỡ.

Nhưng tu vi của hắn dù sao vẫn còn thấp, tiến vào Tàng Phong cốc sợ là sẽ gặp phải nguy hiểm không nhỏ.” Bạch Hạc Thành chần chờ nói.

“Người sau lưng của Thẩm Lạc tu vi tuyệt đối không thấp, nếu có thể xuất thủ tương trợ trong chuyến đi Tàng Phong cốc này, sẽ là một sự giúp đỡ rất lớn.

Còn về phương diện an toàn, chỉ cần hắn không xông lên phía trướcđối mặt với quỷ vật, bằng thiên phú về phù lục của mình và thân pháp quỷ dị kia, tự vệ cũng không khó.” Bạch Giang Phong nói.

“Nếu như vậy, hãy để cho hắn đi mạo hiểm một lần.

Liên quan tới nhiệm vụ lần này, về việc nó có khả năng thay đổi tình thế, hãy cố gắng giấu diếm, để đề phòng vạn nhất.” Bạch Hạc Thành trầm ngâm nói.

Khi hai người đang nói chuyện, ngoài phòng bỗng nhiên vang lên “Ầm ầm” một tiếng, một trận dông tố đè nén hơn nửa ngày, rốt cục bắt đầu, mưa lớn như trút nước.

Trong tiểu viện, Thẩm Lạc nhìn mây đen trên trời, thỉnh thoảng có sấm sét chớp động.

Tâm tình của hắn như một vị lão nông cần cù vất vả, nhìn chăm chú vào một mảnh đồng ruộng tươi tốt, trên mặt hiện ra vẻ mừng rỡ.

Thời gian trước, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, hắn kiếm được không ít tiên ngọc, ở Lục Bảo đường mua không ít linh tài về để vẽ phù lục.

Nhưng khổ nổi, trời cứ nắng liên tục không có mưa nên không cách nào vẽ được Lạc Lôi Phù, đành phải vẽ sang phù lục khác.

Cuối cùng hắn tiêu hao hơn hai mươi tấm Tử Vân Phù Chỉ, mới vẽ thành một tấm Phi Hành Phù, khiến lòng đau vài ngày.

Hôm nay thật vất vả mới có một trận dông tố, hắn liền Thanh Sương Chỉ, bút lông và phù mặc ra, bắt đầu vẽ Lạc Lôi Phù tại baạch nngọc saách.

Một mực bận rộn đến chạng vạng tối, trời hoàn toàn tối đen, dông tố cũng tan, Thẩm Lạc mới ngừng việc vẽ bùa lại.

Bảy mươi hai tấm Thanh Sương Phù Chỉ, dùng hết gần sáu mươi tấm, kết quả chỉ vẽ thành công hai tấm Lạc Lôi Phù, tính ra xác suất thành công đã tăng lên không ít.

Mặc dù Thẩm Lạc mệt mỏi đến không dậy nổi, nhưng trong lòng thì cảm thấy vui mừng.

Vào một buổi sáng của hai ngày sau đó, Thẩm Lạc đang tĩnh tọa điều tức, bỗng nhiên thu được tin tức của Mã Diện.

Y kêu hắn nhanh đi ra ngoài cửa thành nam ngoài tụ hợp, cũng chưa nói địa điểm nhiệm vụ ở đâu, và nội dung như thế nào.

Thẩm Lạc dù có chút nghi ngờ, nhưng vẫn dừng tu hành, ra Bạch phủ, vội vàng đi về phía thành nam.

Kết quả, hắn vừa đi xong, thì Bạch Giang Phong đã đến tiểu viện của hắn, gọi một phen cũng không có người trả lời, lại hỏi thăm thủ vệ trong phủ một chút, mới biết là Thẩm Lạc vừa đi ra ngoài.

Bạch Giang Phong vốn định đi nói cho hắn biết, trưa ngày mai theo đội ngũ xuất phát, tiến về Tàng Phong cốc chấp hành nhiệm vụ.

Nhưng lão không nghĩ tới Thẩm Lạc cũng vừa mới rời đi, cho nên không thể nào gặp được.


Chương 249: âm Linh Đan

Thẩm Lạc rất nhanh đi tới cửa Nam Thành, đi ra ngoài thành.

Bên ngoài cửa thành, dọc theo đường cũng không thiếu nhưng nông phu và người buôn bán vào thành bán dạo, gánh hàng, đẩy xe nhỏ, sạp hàng hai bên đường bán các loại tạp hoá và rau quả.

Thẩm Lạc quét mắt nhìn bốn phía, rất nhanh liền thấy bên đường cách đó không xa có một cái lều cỏ, bên trong có một bạch diện thư sinh, tay gã đang cầm một chén gốm màu đen mẻ góc, tựa hồ đang uống nước trà.

Hắn rất nhanh đi tới, ngồi xuống đối diện thư sinh, gọi tiểu nhị một tách trà, rồi rót cho mình một chén.

Chỉ là hắn vừa mới uống một ngụm, lập tức nhăn mặt, “Phụt” phun ra, cảm thấy trong miệng có mùi vị nấm mốc đắng chát, rất là khó chịu.

“Tiền bối, nước trà thô bực này ngài cũng uống được sao?” Thẩm Lạc nhìn Câu Hồn Mã Diện với bộ dạng dương dương tự đắc, vẻ mặt tràn đầy ngạc nhiên hỏi.

Vẻ mặt Mã Diện nhìn có chút hả hê vui vẻ, hiển nhiên đã sớm biết mùi vị trong đó, trong tay đang cầm chén bể kia, thần tình ung dung đưa đến Thẩm Lạc.

Một cỗ mùi rượu lập tức xông vào xoang mũi Thẩm Lạc, hắn vội vàng hỏi thêm một chén nữa, uống xong mới hòa tan mùi vị trong miệng.

“Lần này ước hẹn ta gặp ở chỗ này, chẳng lẽ nhiệm vụ lần này là ở bên ngoài?” Thẩm Lạc chậm một cái, mở miệng hỏi.

“Tàng Phong Cốc, biết nơi đó không?” Ánh mắt Mã Diện nhìn phương xa, hỏi thăm.

“Tàng Phong Cốc? Nhiệm vụ lần này ở đó?” Thẩm Lạc nghe vậy, kinh ngạc hỏi.

“Căn cứ điều tra của ta, gần đây bên trong Kiến Nghiệp thành phát sinh nhiều âm túy Quỷ vật, căn nguyên rất có thể là ở chỗ đó.

Vì vậy ta định đi một lần, vào cốc xem thử, nếu thật sự có quỷ quái chiếm giữ, liền nhất cử diệt trừ chúng.” Câu Hồn Mã Diện gật đầu nói.

“Chỗ đó không phải là vùng đất hiền lành gì! Nếu ta nhớ không lầm, nhiệm vụ này của quan phủ nằm ở vị trí thứ nhất, chính là thanh trừ âm Sát ma quỷ trong Tàng Phong cốc.

Thời gian qua đã lâu như vậy, cũng không ai dám đi nhận nhiệm vụ này.” Thẩm Lạc nhíu mày nói.

“Có ta ở đây, ngươi lo lắng cái gì? Đây rất có thể là lần cuối cùng ta tìm ngươi rồi.” Mã Diện liếc hắn một cái, nói.

“Vậy. . .

Trước tiên nói một chút, muốn ta giúp đỡ thế nào?” Thẩm Lạc cười hắc hắc một tiếng, hỏi.

“Tiểu tử, ngươi cũng đã biết? Phong trong Tàng Phong Cốc, cũng không phải là phong trong phong thủy, mà là phong trong phong mang.” Câu Hồn Mã Diện không trả lời trực tiếp Thẩm Lạc, mà chuyển chủ đề nói.

“Ngài đúng là không làm khó được ta! Lúc trước ta đã lưu ý nhiệm vụ này, cũng xem qua một ít địa phương chí, phát hiện chỗ đó sở dĩ gọi là Tàng Phong Cốc, vì đó là một chỗ xung yếu Kiến Nghiệp thành, trước kia là vùng binh gia giao tranh.

Trong lịch sử phát sinh rất nhiều lần chiến sự vô cùng thê thảm, mỗi một lần đều là thi cốt chồng chất, máu chảy thành sông.” Thẩm Lạc nghe vậy, có chút tự đắc nói.

“Không sai.

Loại di chỉ cổ chiến trường này, ngưng lại rất nhiều cô hồn dã quỷ tại dương gian, oán khí rất nặng, trước nay đều là vùng đất đại hung, nếu thiên địa gió trời không cách nào gột rửa âm túy chi khí, dần dà sẽ sinh sôi Lệ Quỷ.

Lại thêm từ quan phủ đến dân chúng Kiến Nghiệp thành, đều xem Tàng Phong Cốc như bãi tha ma, đa phần tử thi bị chôn cất qua loa ở đó, lâu ngày trở thành như vậy.” Câu Hồn Mã Diện gật gật đầu, nói.

“Ý của tiền bối là, quỷ hoạ Tàng Phong Cốc lần này là do nguyên nhân đó?” Thẩm Lạc hỏi.

“Căn cứ tình huống ta điều tra, đại khái chín tháng trước, cả tòa Tàng Phong Cốc đột nhiên bị sương mù xám bao phủ, trong đó truyền ra trận trận âm thanh quái dị, tiếp theo thôn dân cư trú phụ cận bắt đầu mất tích nhiều lần.

Quan phủ mấy lần phái người tiến đến dò xét, kết quả đều có đi không về.” Câu Hồn Mã Diện nhấp một ngụm trà, tiếp tục nói.

“Trách không được quan phủ cấp thù lao cho nhiệm vụ này cao như thế, xem ra muốn mượn tay thế lực tu tiên tại Kiến Nghiệp thành đến quét sạch Tàng Phong Cốc này.” Thẩm Lạc bừng tỉnh đại ngộ nói.

“Quan phủ có tâm tư gì không quan trọng, Địa Phủ phía dưới cũng hiểu được, nơi này tồn tại thứ âm tà làm trái đức, muốn ta mau chóng xử lý.

Tình huống bên đó có chút phức tạp, ta cũng cần bắt tay với ngươi, cần làm gấp.

Ngươi có giúp đỡ hay không?” Câu Hồn Mã Diện đặt bát trà gốm đen xuống, hỏi.

“Chỗ kia chắc hẳn Quỷ vật không ít, tiền bối muốn ta dùng lôi phù giúp ngài quét sạch một ít tiểu quỷ, để ngài chuyên tâm đối phó đại gia hỏa?” Tâm niệm Thẩm Lạc chuyển động, hỏi.

“Không sai.

Lạc Lôi Phù kia của ngươi, dù đối phó quỷ vật đẳng cấp cao cũng có hiệu quả đó.” Câu Hồn Mã Diện khen ngợi nhìn Thẩm Lạc, gật đầu một cái.

“Giúp đỡ tự nhiên là phải giúp rồi, nhưng tu vi ta chỉ Luyện Khí tầng năm, Pháp lực thật sự có hạn, Tiểu Lôi phù vẫn có thể sử dụng, nhưng nhiều nhất chỉ có thể thi triển một lần.

Đến lúc đó chỉ sợ giúp không được nhiều, còn làm vướng víu tiền bối.

Bằng không ta vẽ nhiều chút lôi phù cho ngài mang theo, như thế nào?” Thẩm Lạc thở dài, nói.

“Ta là thân thể âm Thần, trời sinh tương khắc với lôi pháp chí dương, nếu như ngươi không đi, dù ta mượn lôi phù cũng không thể thúc giục được.” Câu Hồn Mã Diện hơi im lặng nói.

“Vậy bằng không thì, ngài đợi ta mười ngày nửa tháng? Bây giờ ta kẹt tại tầng năm đỉnh phong, để đột phá tầng sáu xong, những thứ khác không nói, Lạc Lôi Phù lại có thể thúc giục hai lần, liền nắm chắc cùng ngài vào cốc đánh một trận.” Thẩm Lạc do dự một chút nói.

Câu Hồn Mã Diện nghe xong, không lập tức nói chuyện, mà lông mày nhăn lại, nhẹ nhàng xoay bát trà trên tay, tựa hồ đang do dự cái gì.

Sau một lát, lông mày gã bỗng nhiên nhíu một cái, tựa hồ đã quyết định chủ ý gì, mở miệng nói:

“Cũng được! Không cho tiểu tử ngươi điểm ngon ngọt, tiểu tử ngươi sẽ không trung thực.

Ta có có một quả âm Linh Đan, chính là thu từ các loại Linh tài quý hiếm Hoàng Tuyền Thủy tinh, phấn Bỉ Ngạn Hoa luyện chế thành, có thể làm tu vi Tu Hành Giả đề cao rất nhanh.

Lấy tu vi ngươi bây giờ ăn vào, nhiều nhất chỉ cần bảy ngày là có thể đột phá.”

“Còn có linh đan diệu dược bực này?” Thẩm Lạc nghe vậy vui vẻ, có chút khó tin nói.

“Không kiến thức!” Câu Hồn Mã Diện tức giận mắng.

“Hắc hắc, tuy rằng nghe có chút y tứ không biết trọng nhân tài, bất quá nếu như có thể trợ giúp tiền bối hoàn thành nhiệm vụ, vãn bối tự nhiên không dám chối từ.” Thẩm Lạc cười hắc hắc một tiếng, vội vàng nói.

“Ài, há lại chỉ không biết trọng nhân tài, quả thực chính là phung phí của trời.

Mà thôi, coi như tiện nghi cho tiểu tử ngươi . . .” Câu Hồn Mã Diện thở dài, nói.

Dứt lời, gã lấy từ trong tay áo ra một cái bình sứ bạch ngọc, đưa cho Thẩm Lạc.

Thẩm Lạc tươi cười, vội vàng vươn ra hai cánh tay, cẩn thận từng li từng tí nhận lấy cái bình, thuận tay nhổ lên nắp bình quấn vải đỏ.

Miệng bình mở ra, một cỗ khí tức tương tự lưu huỳnh từ trong tán phát ra.

Thẩm Lạc ngửi ngửi, có chút chịu không nổi nói: “m Linh Đan này nghe cũng không giống như linh đan diệu dược gì, ngài không phải gạt ta đó chứ?”

“Không lấy thì trả lại cho ta.” Câu Hồn Mã Diện trầm mặt xuống, cả giận nói.

“Chỉ đùa một chút thôi, đừng coi là thật! Chúng ta tìm một chỗ, để ta bế quan mấy ngày đi.” Thẩm Lạc vội vàng đóng nắp bình, thu bình sứ vào trong tay áo, ngượng ngập vừa cười vừa nói.

“Đi theo ta.” Mã Diện dứt lời, thả trên bàn mấy đồng tiền, đứng dậy đi lên đường.

Thẩm Lạc cũng vội vàng đứng dậy đi theo.


Chương 250: Phá Liền Hai Cảnh

Hai người cứ như vậy không nói một lời cất bước đi ước chừng một dặm, đã xa cửa thành, Mã Diện đột nhiên dừng bước.

“Sao lại không đi nữa?” Thẩm Lạc đi tới bên cạnh gã, nghi ngờ hỏi.

“Đổi đường.” Câu Hồn Mã Diện thần thần bí bí cười nói.

Thẩm Lạc đưa mắt nhìn bốn phía, rõ ràng cũng chỉ có một con đường này, đổi đường nào? Đổi đường gì chứ?

Hắn còn đang nghi hoặc, liền thấy trong tay Câu Hồn Mã Diện kẹp lấy một tấm phù lục màu vàng, vỗ lên đầu vai một cái, thuận thế bắt lấy bờ vai của hắn.

“Đi.”

Mã Diện quát khẽ một tiếng, Thẩm Lạc lập tức cảm thấy mặt đất dưới chân trở nên nhão nhoẹt như xốp, chưa kịp phản ứng thì toàn bộ cơ thể đã bị một tầng ánh sáng màu vàng bao bọc lại, chìm vào dưới mặt đất.

“Độn địa thuật?”

Trong lòng Thẩm Lạc kinh ngạc không thôi, thân thể lại bị Câu Hồn Mã Diện dắt đi, chạy như điên dưới mặt đất.

Trước người mặc kệ là bùn đất hay nham thạch, vậy mà toàn bộ đều không thể trở ngại bọn hắn nửa phần, ngược lại tự nhường ra một lối đi.

Cùng lúc đó, bùn đất dưới thân hai người, giống như nước chảy trào về phía trước, mang theo hai người đi tới cực nhanh, so với bôn tẩu trên mặt đất còn nhanh hơn gấp mấy lần.

Thẩm Lạc còn đang cảm thán độn địa thuật của Mã Diện thần kỳ, hai người đã tới một chỗ động quật trong lòng đất.

Diện tích động quật không nhỏ, bên trong có sông ngầm chảy qua, trên đỉnh đầu thì có một kẽ nứt, từ trên chiếu xuống một đạo ánh mặt trời mơ hồ, chiếu động quật sáng vài thước.

“Tốt rồi, ngươi cứ ở chỗ này bế quan đi.

Ta cũng phải nói trước, bảy ngày sau, mặc kệ ngươi có phá cảnh hay không, đều phải theo ta tiến vào Tàng Phong Cốc.” Câu Hồn Mã Diện nhìn Thẩm Lạc, trầm giọng nói.

“Cái này đương nhiên!” Thẩm Lạc trịnh trọng đáp ứng

Nói xong, hắn lấy từ trong tay áo ra bình sứ bạch ngọc, đổ ra một viên đan dược vàng óng, lớn cỡ hạt long nhãn, phía trên tản ra một cỗ khí tức lưu huynh gay mũi nồng đậm.

Hắn nín hơi, ném viên đan dược vào trong miệng, hai tay lập tức bão nguyên trước người, nhắm mắt ngồi xếp bằng điều tức.

Đan dược trong bụng rất nhanh tan ra, hóa thành một dòng nước ấm, bắt đầu chảy trong Đan Điền.

Ngay từ đầu, Thẩm Lạc còn cảm thấy ấm áp có chút thoải mái dễ chịu.

Nhưng không lâu sau, dòng nước ấm này bắt đầu dung hợp vào pháp lực trong đan điền.

Cả hai kết hợp như lửa cháy đổ thêm dầu, lập tức trở nên nóng rực.

Thẩm Lạc phát ra một tiếng kêu đau đớn, lập tức cắn chặt hàm răng, hai tay bấm pháp quyết, toàn lực thúc giục dòng khí lưu nóng rực này, kéo pháp lực trong đan điền ra kinh mạch toàn thân.

Thân thể hắn hiện ra một mảnh ánh sáng dài hẹp gần như mắt thường có thể thấy được, trên đỉnh đầu cũng bắt đầu có từng sợi nhiệt khí bốc lên.

Câu Hồn Mã Diện ở một bên nhìn xem, trong mắt không khỏi hiện lên một tia kinh ngạc, lẩm bẩm:

“Tiểu tử này nhìn xem tư chất bình thường, Pháp lực vận chuyển lại thuần thục như vậy, ngược lại không giống tu sĩ Luyện Khí trung kỳ.

Vốn nghĩ rằng âm Linh Đan cho hắn sẽ lãng phí tối thiểu tám phần dược lực, bây giờ xem ra cũng chưa hẳn.”

Gã nào biết, Thẩm Lạc trong mộng cảnh đã tu luyện đến Đại tu sĩ Xuất Khiếu kỳ rồi, đối với vận chuyện chu thiên Pháp lực trong người tự nhiên thuần thục vô cùng.

Trong hiện thực tu luyện chậm chạp, là do tư chất bộ thân thể này thấp làm liên luỵ mà thôi.

Câu Hồn Mã Diện thấy trạng thái Thẩm Lạc không tệ, cũng yên lòng, bản thân đi qua một bên khoanh chân ngồi xuống.

Lúc này toàn thân Thẩm Lạc khô nóng, thật sự không rõ đan dược nóng như lửa này, vì sao gọi là âm Linh Đan?

Trên thực tế, âm Linh Đan gồm Hoàng Tuyền Thủy tinh và phấn Bỉ Ngạn Hoa tạo thành, thuộc tính mặc dù âm, công hiệu lại hết sức mãnh liệt.

Nó phóng xuất ra dược lực, ngoại trừ bình thường có lực bổ sung, còn có một cỗ lực trợ đẩy cường đại.

Dựa vào cỗ dược lực trợ đẩy này, mới cưỡng ép phụ giúp pháp lực trong cơ thể Thẩm Lạc, trong kinh mạch nghịch thế xông lên, làm cho những khiếu huyệt vốn chưa đả thông, lần lượt được quán thông.

Nhưng Thẩm Lạc bây giờ cũng không ngưng tụ thành pháp mạch, quanh thân sở hữu độ rộng kinh mạch có hạn, cỗ lực lượng này cưỡng ép trùng kích trong đó, từng giây từng phút tựa như vô số cây đao chạy qua lại, loại đau đớn này có thể nghĩ được!

Rốt cuộc, Thẩm Lạc chịu đựng không nổi, lần thứ nhất phát ra một tiếng kêu thống khổ.

Mã Diên bên cạnh bị tiếng kêu làm bừng tỉnh, nhìn sang Thẩm Lạc, chỉ thấy quanh người hắn bao bọc một tầng hào quang, một minh một ám co rút căng chặt lại, bộ dạng có chút cổ quái.

Lông mày gã hơi nhăn lên, nhưng không ra tay can thiệp, đã tiến hành đến bây giờ, cũng chỉ có thể xem bản thân Thẩm Lạc.

Thẩm Lạc trước mắt không chỉ toàn thân kinh mạch được khảo nghiệm, ngay cả thức hải cũng bị cỗ lực lượng kia trùng kích đến có chút mê muội, nhưng trong lòng hắn bảo vệ chặt một đám Thần Niệm, vận chuyển công pháp vô danh, dẫn dắt Pháp lực thuận theo đường nhỏ chính xác mà đi.

Thời gian từng chút từng chút trôi qua, tia sáng mặt trời trên đỉnh đầu Thẩm Lạc dần dần chuyển sang tối, từ hoàng hôn mơ màng đến ngôi sao hiện ra, từ màn đêm che bầu trời lại đến tia nắng ban mai chiếu xuống.

Ba ngày sau, khi luồng sáng mặt trời thứ nhất từ kẻ nứt trên đỉnh đầu chiếu rọi trên thân Thẩm Lạc, trong nháy mắt bỗng nhiên hắn mở mắt ra, trong miệng phát ra một tiếng quát nhẹ, trên thân bỗng có một cỗ khí thế phóng ra ngoài, kích khởi một hồi bụi mù.

Nương theo là một tiếng thét dài thoải mái.

Thẩm Lạc trở mình đứng lên, hai tay chấn động, bụi đất ngoài thân đều tan hết.

Hắn nhắm mắt cảm thụ, liền phát hiện mình không chỉ đã tiến giai đến Luyện Khí tầng bảy, vả lại khoảng cách tầng thứ tám cũng không xa.

“Hảo tiểu tử, lúc trước là ta đã nhìn lầm rồi, ngươi vậy mà chỉ tốn ba ngày đêm đã phá hai cảnh!” Câu Hồn Mã Diện đi lên trước, vẻ mặt tràn đầy ngạc nhiên hỏi thăm.

“Cái này. . .

Ta cũng không rõ.

Chủ yếu là tiền bối ban tặng Linh dược hiệu quả vượt xa dự đoán.” Thẩm Lạc nghe vậy, gãi gãi đầu, nói.

Thẩm Lạc cũng không phải nói dối, bởi vì hắn cũng hoàn toàn không biết rõ vì sao có thể nhanh chóng phá hai cảnh như vậy, chỉ là liên tưởng đến tu hành trong mộng, đáy lòng mơ hồ có chút suy đoán.

Sự thật là, tư chất của hắn không được tốt cho lắm, thậm chí so với Tu Tiên giả bình thường còn kém, kinh mạch trong cơ thể xa xa không bằng trong mộng cảnh tự nhiên trôi chảy như vậy, tốc độ vận chuyển Pháp lực cũng chậm hơn, vì vậy tốc độ tu hành càng chậm chạp.

Bất quá, bởi vì đã có cảm ngộ tu hành trong mộng cảnh, để cho hắn giảm đi một nửa khó khăn khi lĩnh ngộ công pháp so với người bình thường, mới khiến cho tốc độ tu hành của hắn tăng lên không ít.

Nhưng mà, điều kiện bản thân chưa đủ, vẫn đang rất hạn chế hắn tiến cảnh.

Mà âm Linh Đan này ngoài ẩn chứa linh lực nồng đậm, còn giống như một cây cầu bắc ngang giữa lĩnh ngộ tu hành và hạn chế thân thể, có thể trong thời gian ngắn ngủi, đánh vỡ hạn chế nhục thể của hắn, khiến cho Pháp lực trong cơ thể hắn vận chuyển với tốc độ cao, do đó tốc độ tu hành cũng tăng lên.

“Tiểu tử, lại tính toán gì đó?” Câu Hồn Mã Diện thấy Thẩm Lạc hơi thất thần, hỏi thăm.

“A, ta đang muốn biết, tiền bối ngài còn có âm Linh Đan này không? Bây giờ dù sao cách bảy ngày còn thừa đến ba bốn ngày, nếu có thể lại đề thăng một hai cảnh giới, tiến vào Tàng Phong Cốc kia càng thêm ít sơ hở.

Đến lúc đó, tiền bối chỉ cần mở miệng, nói bổ ở đâu, lôi phù của ta liền bổ ở nơi đó.” Trên mặt Thẩm Lạc hiên lên vẻ tươi cười chân thành, nói.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box