Đại Mộng Chủ
Tập 46 : Nói Lời Giữ Lời (c226-c230)
❮ sautiếp ❯Chương 226: Nói Lời Giữ Lời
Thân hình Thẩm Lạc khi thì lui lại, khi thì tránh sang trái phải, tay chân luống cuống, mệt mỏi ứng đối, không chỉ cơ hội xuất thủ không có, mà còn bị ép rơi vào nguy hiểm.
Mã chưởng quỹ buồn rười rượi, không khỏi than thở.
Mã Tú Tú cũng không dám nhìn, giấu mặt sau lưng Mã chưởng quỹ.
“Ngô đạo hữu, thắng là được rồi, chớ ra tay quá nặng, dọa Mã cô nương sợ.” Bạch Tiêu Vân nhìn say sưa ngon lành, cười nói một tiếng.
Đúng lúc này, dưới chân Ngô Đồng bỗng nhiên loé lên hoàng quang, tốc độ bỗng nhiên tăng vọt, đột nhiên xông tới trước Thẩm Lạc, một quyền đập xuống mi tâm hắn.
Thẩm Lạc nhìn như bối rối, kì thực đã xem thấu công kích của gã, thân hình thoắt một cái, đầu ngửa ra sau, khiến cho nắm đấm Ngô Đồng khó khăn dán sát vào trán của mình, nhưng không trúng chút lực đào nào.
Đầu ngón chân hắn điểm mặt đất, tựa như bay ngược ra sau.
Mã chưởng quỹ thấy thế kinh hô một tiếng, Bạch Tiêu Vân cũng bị giật nảy mình, tưởng Ngô Đồng làm Thẩm Lạc bị thương nặng.
“Không cần đánh nữa. . .” Đúng lúc này, một tiếng hô vội vàng la lên.
Chỉ thấy Mã Tú Tú đột nhiên vọt tới, giang hai tay ra ngăn giữa Ngô Đồng và Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc kinh ngạc, một lần nữa đứng vững thân hình, căn bản không có chuyện gì.
Ngô Đồng thì mặt tái nhợt, sắc mặt rất khó coi.
“Các ngươi không cần đánh nữa, Bạch nhị công tử, chuyện chung thân của ngươi ta. . .
Ta đồng ý, ngươi không nên làm khó vị Thẩm công tử này nữa.” Mã Tú Tú giống như lấy hết dũng khí, nói với Bạch Tiêu Vân.
“Không thể. . .” Mã chưởng quỹ nghe vậy, thần sắc đột biến nói.
“Cái gì? Ngươi vì không muốn họ Thẩm này thụ thương, nên nguyện ý gả cho ta?” Bạch Tiêu Vân sửng sốt một chút, mở miệng hỏi.
Mã Tú Tú cắn chặt môi dưới, không nói gì.
“Tú Tú cô nương, không thể như vậy.” Thẩm Lạc thấy thế, cũng vội vàng nói.
“Thẩm công tử, đây dù sao cũng là chuyện của chính ta, không thể liên luỵ đến ngươi.” Mã Tú Tú không quay đầu nhìn hắn, chỉ là trong thanh âm vẫn như cũ không lớn, lộ ra sự kiên định.
“Tú Tú, ngươi hẳn là coi trọng họ Thẩm này? Hắn chỉ là một khách khanh mạt đẳng của Bạch gia chúng ta mà thôi.” Ánh mắt Bạch Tiêu Vân lóe lên một cái, nói.
Gương mặt Mã Tú Tú ửng đỏ, cúi đầu không nói gì, không khẳng định, cũng không phủ định.
“Tú Tú cô nương, ngươi không cần phải như vậy, tỷ thí này chưa kết thúc, cứ để ta tiếp tục đánh xong đi.
Ngươi yên tâm, ta sẽ không để ngươi làm chuyện trái lương tâm đâu.” Thẩm Lạc cảm thấy ngạc nhiên, cũng có chút động dung, mở miệng nói.
“Không sai! Lúc trước đổ ước đã thành, hết thảy chờ đánh xong hẵng nói.” Bạch Tiêu Vân cũng mở miệng nói.
Mã Tú Tú còn muốn nói thêm gì, lại bị Mã chưởng quỹ xông về phía trước giữ chặt, lôi qua một bên.
“Ngô đạo hữu, chúng ta tiếp tục đi.” Thẩm Lạc làm ra một tư thế xin mời, mở miệng nói.
Bạch Tiêu Vân nhìn về phía Ngô Đồng, làm một động tác nhíu mày, ra hiệu gã nhất định không được để thua.
Nhưng y làm sao biết, trong lòng Ngô Đồng kỳ thật có nỗi khổ khó nói, lúc trước gã công liên tiếp Thẩm Lạc mười mấy chiêu, hoặc là trực tiếp không trúng, hoặc là nhìn trúng, lại tựa như đánh vào trên bông, lực đạo tan mất không hiểu, hoàn toàn không có hiệu quả.
Ngay cả chiêu cận thân đột kích vừa rồi cũng không thể kiến công, vốn đã càng đánh càng gấp, càng nóng nảy.
Trong lòng của gã âm thầm quyết tâm, không giữ lại nửa điểm nữa, toàn lực công về phía Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc nắm giữ sơ bộ Tà Nguyệt Bộ, bây giờ thân pháp xa xa không phải tu sĩ cùng cảnh có thể so sánh, chỉ là khuyết thiếu lịch luyện thực chiến, lần này vừa vặn dùng Ngô Đồng này luyện tay một chút, thoáng vận dụng chút kỹ xảo, liền nhẹ nhõm tránh thoát công kích.
Trên đường phố, Ngô Đồng hò hét không ngừng, chiêu số công kích cũng liên tiếp, nhưng thủy chung không đánh trúng Thẩm Lạc.
“Ngô đạo hữu, cẩn thận!” Lúc này, Thẩm Lạc đột nhiên quát nhẹ một tiếng.
Chỉ thấy dưới chân hắn như có quang ảnh sáng lên, xảo diệu tránh né một quyền Ngô Đồng mạnh mẽ đánh tới, giống như quỷ mị tiến ra sau lưng gã, nâng lên một chưởng vỗ trên lưng gã.
Thân hình Ngô Đồng lảo đảo một cái, nhào tới trước mấy bước, nhưng một lần nữa đứng vững thân hình.
“Hừ, chút điểm lực lượng ấy? Ngay cả cương khí hộ thân cảu ta cũng không phá được.” Gã quay lại nhìn Thẩm Lạc, cười nhạo nói.
Thẩm Lạc thì giống như đang nhìn đồ đần, ánh mắt nhìn gã phất phất tay, hơi nhếch khóe môi lên.
Ngô Đồng nhíu mày, bỗng nhiên ý thức được cái gì, một loại dự cảm bất thường nổi lên trong lòng.
“Ầm” một tiếng, trên lưng gã đột nhiên loé lên lôi quang màu trắng, hoàng quang hộ thể trong nháy mắt bị xé nứt ra, toàn thân mạnh mẽ run rẩy, trên đầu bốc lên một sợi khói trắng, thân thể thẳng tắp té sấp trên mặt đất phía trước.
Bạch Tiêu Vân nhìn thấy một màn bất thình lình này, ý cười trên mặt trong nháy mắt ngưng kết, con mắt nhìn đăm đăm.
Gương mặt Mã chưởng quỹ tràn đầy vẻ không thể tưởng tượng nổi, Mã Tú Tú cũng trừng lớn đôi mắt, miệng nhỏ khẽ nhếch lên.
Thẩm Lạc phủi phủi tay, đi ra phía trước, cúi người kiểm tra một hồi, thấy quần áo trên lưng Ngô Đồng bị xé rách, vết thương da thịt lộ ra vết máu cháy đen, bất quá cũng không lo ngại, liền đứng dậy nhìn về phía Bạch Tiêu Vân.
“Họ Thẩm, lợi hại nha! Một chiêu này đúng là man thiên quá hải, sau đó trực đảo Hoàng Long, thật sự là diệu, thật khéo!” Không ngờ Bạch Tiêu Vân không những không giận, ngược lại giơ ngón tay cái về phía Thẩm Lạc, liên tục khen.
Thẩm Lạc thấy thế, trong mắt cũng không nhịn được hiện lên một tia ngoài ý muốn.
“Chuyện đáp ứng lúc trước, thế nào?” Hắn nhíu mày lại, hỏi.
“Quân tử nhất ngôn, khoái mã nhất tiên, ngươi đã thắng, vậy hết thảy theo lời ngươi nói đi.
Ngày sau ta tuyệt sẽ không đến gây khó xử cho Mã chưởng quỹ và Mã cô nương nữa.
Bản dịch full được đăng tại bạch ngọcc sách.” Bạch Tiêu Vân có chút không nỡ nhìn thoáng qua Mã Tú Tú, thở dài nói.
“Nói lời giữ lời, mới là nam nhân chân chính.” Thẩm Lạc thấy thế, cũng cười nói.
“Có thể lấy tu vi Luyện Khí tầng năm, phản kích Luyện Khí tầng sáu, đây cũng không phải ai cũng có thể làm được, thực lực bày ở trước mắt, ta nhận thua.
Về sau trừ đại ca, ta cũng phục ngươi.” Thần sắc Bạch Tiêu Vân đột nhiên nghiêm túc, nói.
Thẩm Lạc nghe vậy, ngược lại có chút ngoài ý muốn, trong lúc nhất thời không biết nên nói gì.
“Mã lão nhi, nếu Thẩm đại ca ta coi trọng con gái của ngươi, Tú Tú cô nương cũng có phần tâm tư kia, ta sẽ không làm chuyện bổng đánh uyên ương cưỡng ép hái dưa nữa.
Ngày sau nếu cần, một mực đến Bạch phủ tìm ta hỗ trợ.” Bạch Tiêu Vân nhìn về phía Mã chưởng quỹ nói.
Mã chưởng quỹ nghe vậy, kinh sợ.
Tú Tú cô nương thì da mặt mỏng, càng đỏ mặt lên, quay người chạy vào trong cửa hàng.
“Ta không có ý gì với Mã cô nương đâu, ngươi chớ nói nhảm. . .” Thẩm Lạc dở khóc dở cười nói.
Bạch Tiêu Vân nghe vậy, nghiêng người nhìn về phía hắn, nhíu mày, lộ ra ánh mắt “Đều là nam nhân cả, ta hiểu mà”, rồi để hai tùy tùng dựng Ngô Đồng lên, quay người rời đi.
Thẩm Lạc nhìn bóng lưng to lớn rời đi, bất đắc dĩ lắc đầu.
“Mã chưởng quỹ, Bạch Tiêu Vân này trẻ tuổi khí thịnh, lại nhiễm chút tính hoàn khố, bất quá bản tính không xấu.
Hắn nói sẽ không đến nhiễu các ngươi nữa, theo ta thấy không phải là nói ngoa.
Bất quá ngày sau, vạn nhất hắn lại có bất luận cử chỉ gì không ổn, ngươi có thể tới Bạch phủ tìm ta.” Thẩm Lạc mang theo vẻ áy náy, nói.
Ấn tượng của Thẩm Lạc đối với Bạch Tiêu Vân vốn không được tốt lắm, cũng không tính là hỏng, bất quá nhớ tới tình cảm Bạch Tiêu Thiên, mới nguyện ý thay y quản giáo một hai.
Nhưng hôm nay thấy y có thể sảng khoái nhận thua, đồng thời không chút nào cố ý ẩn nhẫn không phát, lại lộ ra vẻ phóng khoáng, ngược lại khiến cho cái nhìn của Thẩm Lạc đối với y đổi mới không ít.
Chương 227: Mua Lá Bùa
“Không thể được, hôm nay Thẩm công tử giải vây dùm, ta đã rất cảm kích.” Mã chưởng quỹ vội vàng thi lễ nói.
Hai người nói chuyện, rồi đi vào cửa hàng.
“Mã chưởng quỹ, ta đến để mua thêm chút ít lá bùa và linh tài.” Sau khi Thẩm Lạc ngồi xuống, thì nói rõ ý đồ đến đây.
Lúc này, Mã Tú Tú đi ra, bưng một chén trà thơm hạng nhất cho hắn.
Gương mặt nàng hơi ửng đỏ, đưa xong vội lui vào nội đường, toàn bộ hành trình chỉ dám liếc nhìn Thẩm Lạc một chút.
Ngược lại, Thẩm Lạc không hề chú ý đến động tác nhỏ của tiểu cô nương này, ánh mắt vẫn luôn nhìn trên nhãn hiệu của ô bách bảo.
“Thẩm công tử muốn mua lá bùa và linh tài loại nào?” Mã chưởng quỹ hỏi.
“Linh tài thì giống như lần trước, còn lá bùa. . .
Ta muốn mua một ít Thanh Sương Chỉ.” Thẩm Lạc thu hồi ánh mắt, nói.
“Theo lý, Thẩm công có ân với ta, Phù Ảnh Ngọc, Kim Phiến Bối và những linh tài này, đưa cho Thẩm công tử không thu một đồng tiền cũng đều được.
Nhưng mà Thanh Sương Chỉ hay gì điều do bạch ngọc ssách dịch. . .
Cần mua bằng tiên ngọc, ta cũng không thể tùy ý lấy ra tặng được.” Mã chưởng quỹ nghe vậy, mặt lộ vẻ khó xử, nói.
“Mã chưởng quỹ sao có thể nói vậy, mặc kệ linh tài hay lá bùa, đều nên dựa theo giá gốc để tính tiền.” Nói xong, Thẩm Lạc đứng dậy móc ra một thỏi vàng và viên tiên ngọc, đặt lên quầy.
Mã chưởng quỹ nhìn thấy thỏi vàng cũng không có gì lạ, chỉ khi nhìn qua tiên ngọc, trong mắt có chút sáng ngời.
“Lần trước chưởng quỹ từng nói, một viên tiên ngọc có thể mua mười cái Thanh Sương Phù Chỉ, đúng không?” Thẩm Lạc hỏi.
“Mười cái? Đó là giá cả bán cho người khác.
Nếu Thẩm công tử có thể cầm ra tiên ngọc, ta sẽ lấy ra mười hai tấm bán cho ngươi.” Mã chưởng quỹ lập tức nói.
“Vậy xin đa tạ Mã chưởng quỹ.” Thẩm Lạc nghe lời ấy, lập tức mừng rỡ nói.
“Thỏi vàng này xin Thẩm công tử nhận lại.
Phù Ảnh Ngọc và những vật này đều xem như thứ kèm theo lá bùa, ta sẽ làm chủ đưa cho ngươi.” Mã chưởng quỹ vung tay lên, hào khí nói.
Nói xong, y cũng không đợi Thẩm Lạc mở miệng, liền quay người đi tới ô bách bảo, lấy ra lá bùa và linh tài, đưa cho Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc bỗng nhiên nhớ lại một chuyện, vội lấy lá vàng có khắc phù văn từ trong tay áo ra, đặt ở trên quầy.
“Chưởng quỹ kiến thức rộng rãi , có thể giúp đỡ, xem thử vật này rốt cuộc là cái gì?” Thẩm Lạc mở miệng nói ra.
“Không có vấn đề, để ta nhìn thử xem.” Mã chưởng quỹ vừa cười vừa nói.
Y vừa nói chuyện, vừa đưa tay ra, lúc muốn cầm lá vàng kia lên, thì động tác lại đột nhiên cứng đờ.
“Đây là. . .” Trong mắt của Mã chưởng quỹ lóe lên thần sắc khó có thể tin, chần chờ nói.
“Thế nào? Có điều gì không đúng sao?” Thẩm Lạc hỏi.
Mặt của Mã chưởng quỹ tràn đầy sự ngưng trọng, xoay người đi vào nội đường, rửa sạch hai tay.
Sau đó, y cầm một miếng vải vóc sạch sẽ, cẩn thận từng chút một nâng miếng lá vàng kia lên.
Hai mắt y đưa lại gần, lần lượt nhìn kỹ phù văn trên lá vàng từ trên xuống dưới, lại lật ra đằng sau, cẩn thận nhìn, dần dần thần tình trên mặt trở nên có chút kích động.
“Không sai, đường vân, tính chất này, không sai, nhất định là. . .” Tay Mã chưởng quỹ hơi run rẩy, lầm bầm nói.
“Mã chưởng quỹ , trước tiên có thể nói rõ một chút không, rốt cuộc đây là thứ gì?” Thẩm Lạc đứng ở bên, mặt mũi tràn đầy sự nghi hoặc nhưng cũng hiểu lá vàng này chắc chắn không phải là vật tầm thường.
“Thẩm công tử, thực sự thật có lỗi, đột nhiên nhìn thấy Trấn Hồn Kim Hốt, nên nhất thời quá mức kích động, thành ra hơi thất thố.” Lúc này Mã chưởng quỹ mới lấy lại tinh thần, nói.
“Trấn Hồn Kim Hốt?” Thẩm Lạc kinh ngạc nói.
“Vật này, là của người tu hành trong Đạo gia, hay có trong các nghi lễ lớn hoặc khi làm đạo tràng cúng bái, cũng là vật chuyên dụng trong nghi thức của Đạo gia.
Nó thường dùng để ghi chép sự cầu nguyện khi thờ cúng, để dâng tấu chương cho trời đất và do bạch ngọcc sách làm.
Bởi vì chúng có công dụng khác biệt, nên có rất nhiều chủng loại.
Loại Trấn Hồn Kim Hốt này lại hết sức đặc thù, do kim tinh tạo thành, cho phép cao nhân Đạo gia tự mình khắc phù văn lên, chuyên môn dùng để trấn áp linh hồn tà ác và ác linh.” Mã chưởng quỹ giải thích.
Thẩm Lạc nghe vậy, nhớ lại lúc phát hiện kim hốt, là đang treo ở trên chiếc túi dấu xác.
Xem ra, nó là để áp chế thi cốt và vong hồn kia.
“Vật này còn có lai lịch như vậy, không biết quý điếm có thu nó không?” Thẩm Lạc hơi suy nghĩ, rồi gật đầu, hỏi.
“Thẩm công tử, muốn bán vật này?” Mã chưởng quỹ nghe vậy vui mừng, hỏi lại.
“Bán hay không bán. . .
Còn phải xem nó có giá trị bao nhiêu đã?” Thẩm Lạc hơi chần chờ, nói.
“Ta thực không dám giấu, Lục Bảo đường kinh doanh nhiều năm như vậy, cũng thu vào không ít thứ.
Nhưng Trấn Hồn Kim Hốt, ta là lần thứ nhất gặp được, Thẩm công tử lại có ân với ta, nên không thể nói bừa lừa gạt ngươi.
Có có phẩm chất vô cùng tốt, phù văn khắc họa trên đó cũng không hề tầm thường, so với Trấn Hồn phù văn bình thường thì không giống nhau lắm.
Nhưng đây cụ thể là thứ gì, ta cũng không hoàn toàn biết rõ.” Mã chưởng quỹ trịnh trọng nói.
“Chưởng quỹ, xin hãy nói thẳng, ngươi nguyện ra bao nhiêu tiền cho vật này?” Thẩm Lạc nhíu mày, hỏi.
Sau khi Mã chưởng quỹ nghe xong, lại cầm lấy kim hốt quan sát tỉ mỉ hồi lâu, thần tình trên mặt càng thêm bối rối.
“Thẩm công tử, giá trị của kim hốt này, tạm thời ta cũng không có cách nào để xác định.
Ngươi xem thế này được không? Trước tiên, ta lấy ba mươi viên tiên ngọc để thế chấp, sau đó liền truyền tin cho lão bản chân chính của Lục Bảo đường ở Bạch ngọc sáchh, để lão đến xác định giá trị.
Nếu quá ít, ta sẽ tự thuyết phục lão bản bổ sung càng nhiều hơn, coi như để trả phần ân tình này cho công tử.” Mã chưởng quỹ tự định giá một lát, rồi mới lên tiếng nói.
“Ba mươi viên tiên ngọc?” Thẩm Lạc nghe lời ấy, gần như không dám tin vào lỗ tai mình.
Hắn tại Bạch gia mỗi ba tháng, mới có thể nhận lấy một viên tiên ngọc, đãi ngộ khác biệt hoàn toàn so với khách khanh bình thường, một mảnh lá vàng tình cờ nhặt được vậy mà có thể đổi lấy ba mươi viên tiên ngọc?
“Cứ theo như lời Mã chưởng quỹ nói, đổi!” Thẩm Lạc không có do dự nữa, lập tức nói.
Trấn Hồn Kim Hốt này đối với hắn, không có nửa điểm tác dụng, phù văn trên đó sớm đã ghi tạc trong lòng.
Trước mắt mang nó đổi thành tiên ngọc, đúng là lựa chọn tốt nhất.
“Thẩm công tử đúng là người sảng khoái!” Mã chưởng quỹ cũng khẽ vỗ tay, cười nói.
“Mã chưởng quỹ, mua bán này quyết, ta có thể hỏi thêm một câu không, kim hốt này phải chăng còn có chỗ đặc biệt gì nữa, tại sao lại đáng tiền đến vậy?” Thẩm Lạc nghi ngờ nói.
“Thẩm công tử, không nói gạt ngươi, ta nguyện ý đánh cược việc này, đúng là vì nhìn thấy chỗ không giống bình thường.” Mã chưởng quỹ hơi chần chờ, nói.
“Xin hãy nói rõ hơn.” Thẩm Lạc nói.
“Thật ra Trấn Hồn Kim Hốt công hiệu giống như Trấn Hồn Phù, nhưng ẩn chứa linh lực mạnh hơn, thời gian tồn tại càng lâu, có điều cũng là vật tiêu hao sử dụng trong mười mấy năm đã không phải dễ dàng.
Mà khối kim hốt này của ngươi, xem ra rất là nhiều năm rồi, mà phù văn và chữ viết, thần khí trên đó vẫn còn, chưa từng bị ác linh xâm nhiễm.
Cho nên, theo ta suy đoán, nếu nó không phải là chất liệu cực giai, thì nhất định do tu vi của người khắc phù này cực cao, thành ra giá trị đã không giống bình thường.” Mã chưởng quỹ giải thích.
Thẩm Lạc nghe xong, lập tức hiểu ra.
Chương 228: Tiền Của Phi Nghĩa
Cái này tương đương với một bức danh hoạ lưu truyền mấy trăm năm, không những bảo tồn hoàn hảo, mà lại do danh gia vẽ ra, dĩ nhiên giá trị liên thành.
Mã chưởng quỹ để Thẩm Lạc chờ một chút, chính mình đi vào nội đường chuẩn bị tiên ngọc.
“Mã chưởng quỹ, không cần vội.” Thẩm Lạc do dự một chút, gọi gã lại.
“Thẩm công tử. . .” Mã chưởng quỹ tưởng Thẩm Lạc muốn đổi ý, hơi khẩn trương lên.
“Trước không vội lấy tiên ngọc, ta muốn mua một ít đồ, chúng ta quy đổi một chút, sau lấy cũng không muộn.” Thẩm Lạc vừa cười vừa nói.
Mã chưởng quỹ nghe lời ấy, thần sắc buông lỏng, cười hỏi thăm hắn cần gì.
Thẩm Lạc yên lặng nhớ lại một lát, sau đó bắt đầu báo lên danh mục từng linh tài: “Thanh Loan Mộc, Giáng Châu Tiên Lộ, Minh Linh Kim Phấn, Thiết Cốt Đông Thanh. . .”
Mã chưởng quỹ nghe hắn báo ra cái tên thứ nhất, lông mày hơi kích động, nhưng càng nghe về sau, thần sắc càng trở nên nghiêm trọng.
Nghe Thẩm Lạc báo một hơi mười cái tên xong, cả người cứ thế đứng nguyên tại chỗ.
Những vật này đều dùng để chế phù lục cao giai như Phá Giáp Phù, Phi Hành Phù cùng Lạc Lôi Phù, mỗi một linh tài đều là cao đẳng trân quý.
“Mã chưởng quỹ, những vật này không phải ta muốn tất cả, chỉ là muốn hỏi một chút, trong tiệm có cái nào không?” Thẩm Lạc thấy thần sắc gã, vội vàng giải thích.
“Thẩm công tử, ngươi thật đúng làm cho ta kinh sợ.
Những vật ngươi nói, trong Lục Bảo đường này ngay cả một nửa cũng không có, thậm chí còn có nhiều loại ta chưa từng nghe qua.” Mã chưởng quỹ nuốt một ngụm nước bọt, nói.
“Vậy có cái nào?” Thẩm Lạc vội hỏi.
“Thanh Loan Mộc, Thiết Cốt Đông Thanh cùng Minh Linh Kim Phấn đều có, Xuyên Sơn Thứ cùng Giáng Châu Tiên Lộ tồn trữ không nhiều, còn lại đều không có.” Mã chưởng quỹ nghĩ nghĩ, trả lời.
Ở trong này, trừ Xuyên Sơn Thứ là linh tài dùng để chế Phá Giáp Phù, bốn loại còn lại đều dùng để chế Phi Hành Phù, trong đó Thanh Loan Mộc và Thiết Cốt Đông Thanh là chủ tài, hai loại kia là phụ liệu.
Thẩm Lạc mừng thầm trong lòng, vội hỏi giá cả mấy loại linh tài này.
“Thanh Loan Mộc trân quý nhất, hai cây một viên tiên ngọc.
Thiết Cốt Đông Thanh thì mười cây một viên tiên ngọc, về phần Minh Linh Kim Phấn và Giáng Châu Tiên Lộ thì một viên tiên ngọc một bình.” Mã chưởng quỹ nói.
“Có thể mang tới xem qua?” Ánh mắt Thẩm Lạc nhìn lên ô bách bảo, băn khoăn hỏi.
“Không phải ở trên ô bách bảo này, Thẩm công tử ở đây đợi một lát, ta đi lấy ngay.” Nói xong, Mã chưởng quỹ quay người tiến vào nội đường.
Chỉ chốc lát, gã bưng một cái khay đi ra, phía trên đặt mấy đồ vật.
Thẩm Lạc liếc mắt qua, liền thấy phía trên ngoài cùng bên trái, đặt một đôi gỗ màu xanh dài khoảng hai thước, to bằng cánh tay trẻ con, phía trên hình như có linh khí bao phủ, bao hàm một tầng hào quang thật mỏng, ngưng tụ không tan.
Phía bên phải thanh gỗ này, lại có mười cây nhỏ màu xanh đen, phía trên mọc đầy lá cây nhỏ bé hình bầu dục, hiện ra quang mang xanh đen, phảng phất tinh thiết tạo thành.
Bên cạnh là hai bình sứ trắng dài hơn tấc.
“Trừ những thứ này ra, ta còn muốn mua mười cái Tử Vân Phù Chỉ cùng năm mươi tấm Thanh Sương Phù Chỉ.
À, chưởng quỹ, nơi này có Luyện Phù Lô không?” Thẩm Lạc suy nghĩ một lát, hỏi.
“Có có, chỉ là phẩm chất không cao, chỉ có thể coi là vật bình thường, chưa đạt tới cấp bậc pháp khí.
Thẩm công tử nếu muốn dùng để luyện chế phù mặc, tốt nhất vẫn là phối hợp dùng chung với mấy tấm Nhiên Hỏa Phù, hiệu quả sẽ tốt hơn.” Mặt Mã chưởng quỹ giãn ra, luôn miệng nói.
“Nhiên Hỏa Phù, giá bán bao nhiêu?” Thẩm Lạc hỏi.
“Cái này tuy là phù lục công kích, bất quá uy lực có hạn, giá cả cũng không cao, năm mươi lượng bạch ngân là mua được, không biết công tử cần mấy tấm?” Mã chưởng quỹ hỏi.
“Mua trước mười tấm đi.” Thẩm Lạc nghĩ nghĩ, nói.
“Tốt, ta cho người đi lấy.” Mã chưởng quỹ giao dịch thành công cuộc làm ăn không nhỏ này, giờ phút này mừng rỡ đến cực điểm.
Đồ vật chuẩn bị đầy đủ xong, Thẩm Lạc kiểm kê sơ qua, trong mắt lóe lên một tia ngoài ý muốn, hỏi:
“Thanh Sương Phù Chỉ này sao lại nhiều đến bảy mươi hai tấm?”
“Thanh Sương Phù Chỉ là theo một tiên ngọc mười hai tấm, tăng thêm viên lúc trước, hết thảy là sáu mai, cho nên có bảy mươi hai tấm.
Tử Vân Phù Chỉ không cách nào quy ra tiền, tổng cộng mười tiên ngọc.
Các linh tài Thanh Loan Mộc hết thảy bốn tiên ngọc, tổng cộng là hai mươi tiên ngọc.
Còn những vật khác, quy ra tổng cộng tám trăm lượng bạc.” Mã chưởng quỹ giải thích.
“Vậy đa tạ Mã chưởng quỹ rồi.” Thẩm Lạc vội vàng ôm quyền nói cám ơn.
Mã chưởng quỹ đóng gói tốt những vật này lại, đặt trong một hộp gỗ đẹp đẽ, sau lại mang tới mười viên tiên ngọc, chứa ở trong một cái cẩm nang, đưa cho Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc cất kỹ, thanh toán bạc, liền cáo từ rời đi.
Hắn rời đi không bao lâu, thiếu nữ thanh lệ liền từ trong điện đường đi ra, chính là Mã Tú Tú.
Nhưng khi Mã chưởng quỹ nhìn thấy “Nữ nhi” của mình, trong nháy mắt thần sắc đột nhiên trở nên kính cẩn.
Thiếu nữ dùng hai ngón tay như cây xanh thẳm vuốt phiến “Trấn Hồn Kim Hốt” kia, đánh giá cẩn thận, lông mi khẽ run, trong mắt sáng hiện lên một tia ngoài ý muốn.
“Mã lão, giá trị thứ này, ngươi đúng là đánh giá hơi thấp, lần sau lại cho hắn thêm mười viên tiên ngọc đi.” Thiếu nữ mở miệng nói, ngữ khí có chút già dặn, nào còn nửa phần ngây thơ nhát gan như trước?
“Thiếu chủ, ba mươi tiên ngọc cũng không ít, chẳng lẽ là lão nô nhìn lầm, thứ này không phải Trấn Hồn Kim Hốt?” Mã chưởng quỹ thay đổi cách xưng hô, kinh ngạc hỏi.
“Đồ vật ngươi không nhìn lầm, chỉ là coi thường phẩm trật thôi.
Văn phẩm giai trên Trấn Hồn phù này cực cao, có thể an hồn hóa sát, tiêu trừ nghiệp chướng, thậm chí có thể độ oán quỷ ngàn năm, quay về âm Minh.
Chỉ tiếc phẩm tướng mặc dù hoàn chỉnh, linh khí bên trong lại mười không còn một.” Thiếu nữ hơi tiếc nuối, nói.
“Người này có thể xuất ra vật quý trọng bực này, hẳn là thân phận cũng không tầm thường?” Mã chưởng quỹ trầm ngâm nói.
“Nhìn tư chất cùng khí tượng trên thân hắn, không giống như là đệ tử truyền thừa của các đại phái tiên tông, hơn phân nửa là đạt được kỳ ngộ.
Vừa rồi hắn mua đồ vật ngươi cũng thấy đấy, đều là đồ cần để luyện chế phù lục cao giai.
Ngươi có nghĩ đến hay không, lấy thân phận hắn chỉ là khách khách Bạch phủ, làm sao tiếp xúc được những thứ này?” Thiếu nữ trầm ngâm nói.
“Cái này. . .” Mã chưởng quỹ nghe vậy, nhất thời nghẹn lời.
“Chuyện hôm nay, ta cũng chỉ nhất thời cao hứng, cảm thấy chơi vui mới như vậy.
Ngươi không cần quá mức để ý, cứ duy trì quan hệ hiện tại là đủ.
Ngày sau nếu hắn thật có thể mang theo phù lục cao giai đến bán cho chúng ta, lúc đó kết giao với hắn cũng được.” Thiếu nữ cười cười, tùy ý nói.
“Vâng.” Mã chưởng quỹ lập tức đáp.
Thẩm Lạc trở lại gian phòng Bạch phủ của mình, không kịp chờ đợi liền nghiên cứu phù lục.
Tại Phương Thốn sơn học được năm loại phù lục cao giai, tạm thời chỉ tìm được tài liệu Lạc Lôi Phù và Phi Hành Phù, có thể thử vẽ, trong đó Lạc Lôi Phù tự nhiên cũng chỉ là phương án dùng vật liệu thay thế.
Ngay từ đầu, hắn cũng không sốt ruột sử dụng lá bùa vừa mua để thí nghiệm, mà là dùng phù vàng phổ thông luyện tập, không ngừng luyện tập hai loại phù văn phức tạp, tranh thủ để quen bút pháp vận chuyển.
Khá giống với công pháp tu hành, chuyện hắn vẽ bùa, bởi vì từng có kinh nghiệm thành công trong mộng, cho nên trong lòng biết rõ cách vẽ những lá bùa này, chỉ là rất khó khiến tâm, mắt và tay tương hợp làm một.
Chương 229: Thanh Danh Không Tốt
Sau khi luyện tập nhiều lần, thủ pháp hắn vận dụng ngòi bút càng ngày càng thành thạo, chuyện tâm tay tương hợp đã làm tương đối xuất sắc, tâm tay hợp nhất liền biến thành công phu mài nước kiên trì bền bỉ.
Trong hai tháng tiếp theo, Thẩm Lạc trừ lúc bất động ngồi tu luyện, mỗi ngày đều luyện tập vẽ ba bốn mươi đạo Lạc Lôi Phù và Phi Hành Phù.
Đây cũng không phải hắn lười biếng, không chịu luyện tập nhiều, mà là mỗi lần vẽ xong nhiều phù lục như vậy, pháp lực và thần thức lực hắn tiêu hao hầu như không còn, thậm chí có mấy lần trực tiếp bất tỉnh.
Có một lần, hắn lấy chu sa vẽ Phi Hành Phù xong, phù văn vừa mới thành hình, trên lá bùa liền sáng lên một đạo thanh quang, nhưng cũng chỉ ẩn ẩn chớp động một chút, liền “Xèo” một cái, bắt đầu cháy rừng rực.
Thẩm Lạc thấy thế trong lòng vui mừng, biết đây là phù văn đã thành công, biểu hiện tương thông thần khí trên bùa.
Chỉ là lá bùa và phù mặc không hợp cách, căn bản không thể gánh chịu thần khí uẩn lục trong phù lục cao giai, cho nên tự bốc cháy.
Thế là, Thẩm Lạc tiện tay luyện chế phù mặc, dự định chính thức vẽ hai loại phù lục.
Mãi chờ đến lúc thời tiết dông tố, mặc dù đã chuẩn bị thập phần đầy đủ, nhưng lúc chân chính bắt đầu luyện chế, vẫn chịu không ít đau khổ.
Ngày bình thường, hắn vẽ Lạc Lôi Phù rất nhiều, kinh nghệm càng thêm sung túc, nhưng lần thứ nhất thử, khiến hắn cảm thấy rất khó khăn, liên tiếp dùng ba mươi tám tấm Thanh Sương Chỉ, mới sau cơn mưa trời lại sáng miễn cưỡng vẽ thành một tấm.
Trong nửa tháng sau, hắn không dám dừng tay, tiếp tục dùng phù vàng luyện tập vẽ bùa, để cho mình duy trì xúc cảm vẽ bùa.
Mãi chờ đến trận dông tố tiếp theo, hắn lại vẽ liên tiếp hai mươi mốt tấm, kết quả cũng chỉ thành một tấm.
Còn lại mười ba tấm Thanh Sương Chỉ, Thẩm Lạc dùng mười hai tấm trong đó tiếp tục vẽ Lạc Lôi Phù, kết quả tất cả đều thất bại, chỉ chừa lại một tấm cuối cùng dùng để thử vẽ Phi Hành Phù.
Mặc dù lá bùa Thẩm Lạc không dùng Tử Vân Chỉ, nhưng phù mặc lại dùng loại chuyên môn để vẽ Phi Hành Phù.
Nguyên bản, Thẩm Lạc thí nghiệm lần này, cũng không ôm kỳ vọng gì, càng nhiều hơn chính là muốn dùng Tử Vân Chỉ để vẽ, thể hội một chút cảm giác thành phù.
Nhưng ngoài ý liệu là, lần này thử, cảm giác của hắn tốt vô cùng, phù văn một mạch mà thành, trực tiếp thành công.
Đáng tiếc còn không đợi hắn cao hứng, trong lá bùa liền bốc lên khói trắng, bắt đầu cháy rừng rực.
“Dùng Thanh Sương Chỉ quả nhiên không được. . .”
Thẩm Lạc không để ý tới, lập tức thừa thắng xông lên, mang Tử Vân Phù Chỉ, đốt phù mặc, tiếp tục vẽ Phi Hành Phù.
Chỉ là sau khi nâng bút, loại xúc cảm lúc trước đã không còn, liên tiếp vẽ ba tấm bùa, lại không thành một tấm, khiến cho hắn hối tiếc không thôi.
Nếu trước đó dùng Tử Vân Chỉ, trước mắt hắn đã có một tấm Phi Hành Phù chân chính.
Bất quá hối hận cũng vô dụng, Thẩm Lạc dứt khoát ngừng lại.
Hắn đợi mấy ngày sau, lần nữa thử vẽ bùa.
Kết quả dùng hết Tử Vân Phù Chỉ còn lại, vẫn không thu hoạch được gì, khiến cho hắn phiền muộn một hồi lâu.
Mà trong đoạn thời gian này, Thẩm Lạc ở tại Bạch gia tiếp nhận hai lần nhiệm vụ khu quỷ.
Lúc chấp hành mới phát hiện chỉ là việc nhỏ do tà khí xâm nhiễm va chạm với âm sát, xử lý rất dễ dàng, chỉ là thù lao không cao, đạt được một ít ngân lượng.
Thẩm Lạc không quan trọng, hắn tự biết chuyện tu hành không thể vội vàng, phải dần dần lên cao mới tốt, chưa từng nghĩ muốn tranh giành với người trước.
Nhưng việc “Không tranh” này, rơi vào mắt một số khách khanh khác trong Bạch phủ, đặc biệt là khách khanh có thực lực thoáng cao hơn hắn, liền xem hắn là kẻ không có động lực lý tưởng phát triển.
Một ít thiên phòng tử đệ Bạch phủ, phê bình sau lưng hắn rất nhiều, cho là hắn mượn danh Bạch Tiêu Thiên, mới nằm ở Bạch gia không đi.
Thẩm Lạc biết rõ chuyện này, cũng không quá để ý.
Làm hắn có chút ngoài ý muốn chính là, một lần gặp Bạch Tiêu Vân tranh cãi cùng đám thiên phòng tử đệ, trong lời nói tán thưởng hắn thực lực không yếu, nói là người có thể xưng huynh gọi đệ với đại ca Bạch Tiêu Thiên của mình, làm sao có thể là phế vật?
Bất quá, Bạch Tiêu Vân trong mắt mọi người, vốn là một thiếu gia ăn chơi bất học vô thuật, người khác nghe y, nhưng không có mấy người chú ý.
Trong đám Bạch gia cũng có người ngoại lệ, vị Tam trưởng lão Bạch Giang Phong lại xem trọng Thẩm Lạc, đồng thời biết hắn tu tập phù lục thuật, còn thỉnh thoảng thảo luận với hắn một ít tâm đắc chế phù.
Mặc kệ Thẩm Lạc luyện phù thế nào, trên lý thuyết tâm đắc xác thực có kiến giải độc đáo, có đôi khi làm cho Bạch Giang Phong kinh ngạc không thôi.
Về sau, Mã Lộc bỗng nhiên truyền đến tin tức, nói gã đã đánh giá Trấn Hồn Kim Hốt khá thấp, mời Thẩm Lạc đi một chuyến đến Lục Bảo đường, lại cho hắn thêm mười viên tiên ngọc.
Thẩm Lạc mừng rỡ, lại mua không ít lá bùa và linh tài, trở về tiếp tục sống chết trên Lạc Lôi Phù và Phi Hành Phù, hao tốn thời gian một tháng, hắn lại vẽ thành hai tấm Lạc Lôi Phù, và một tấm Phi Hành Phù.
Một ngày này, Thẩm Lạc đang tu hành, Bạch Giang Phong lại đến tiểu viện chơi.
Hai người như một đôi bạn vong niên, ngồi đối diện cạnh một chiếc bàn đá trong viện, ở giữa đặt một bình trà lượn lờ hơi khói, đàm luận với nhau về tâm đắc nhất phù lục của mình.
“Thiên hạ lôi pháp chính tông, đều xuất từ Trương Thiên Sư, Tiểu Lôi Phù này mặc dù là phù lục Lôi thuộc tính, lại không thuộc hàng ngũ Ngũ Lôi Chính Pháp, thuộc về thiên chi thứ, cho dù đổi phù mặc lá bùa tốt hơn, uy lực tăng trưởng cũng sẽ không quá nhiều.” Thẩm Lạc chỉ vào một tấm Tiểu Lôi Phù đặt trên bàn, nói.
“Phù này mặc dù uy lực không đủ, nhưng được cái dùng tài liệu phổ thông, vẽ đơn giản, còn có tác dụng áp chế quỷ mị phổ thông, ưu điểm cũng rất nhiều.
Ngươi có thể truyền lại toàn bộ phương pháp vẽ, ta đã rất cảm tạ rồi.” Bạch Giang Phong cười nói.
“Ta tập được Thanh Tâm Phù từ tiền bối, ngày sau gặp lại mê chướng, cũng nhiều thêm một phần bảo hộ, không phải cũng thu hoạch rất nhiều sao? Huống hồ tiền bối giải đáp giúp ta không ít nghi vấn tu hành, vãn bối cảm thấy không thể báo đáp đó.” Thẩm Lạc nói.
“Ai, Tiêu Thiên tiểu tử kia nếu chăm chỉ được một nửa như ngươi thì tốt rồi, trong quá khứ hắn lại quá mức ham chơi.” Dịch tại bạchh ngọc sách.
Bạch Giang Phong nghĩ đến Bạch Tiêu Thiên, không khỏi thở dài một tiếng, nói.
“Tiền bối nói lời này như đánh mặt ta rồi, nếu ta có một nửa thiên phú như Bạch Tiêu Thiên, ta cũng không cần khổ cực như vậy, vẫn không chịu tiến cảnh gì cả.” Thẩm Lạc nửa đùa nửa thật tự giễu.
“Tuy nói vậy, ta lại càng coi trọng tâm tính ngươi, chỉ cần có thể thủ trụ bản tâm, không để ngoại vật quấy nhiễu, ngày sau thành tựu nhất định không tầm thường.” Thần sắc Bạch Giang Phong hơi nghiêm lại nói.
Hai người đang nói chuyện, một khách không mời đột nhiên chạy vào trong viện.
Thẩm Lạc quay đầu nhìn lại, liền thấy là Bạch Tiêu Vân, trong ngực ôm một cái hộp tử đàn vuông đi đến.
“Bái kiến Tam gia gia.
A, Thẩm đại ca cũng tại đây?” Y vừa nhìn thấy hai người, lập tức ngạc nhiên kêu lên.
“Tiểu tử nhà ngươi, hôm nay có bị choáng đầu hay không? Ta chưa từng nghe ngươi gọi ai là đại ca ngoài Tiêu Thiên cả?” Bạch Giang Phong nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc, cười mắng.
Bạch Tiêu Vân ngượng ngùng cười cười, cũng không giải thích gì.
“Tiểu tử này còn ham chơi hơn cả đại ca hắn, hôm nay sao lại chạy đến đây vậy?” Bạch Giang Phong vẫy vẫy tay với gã, ra hiệu tới ngồi cạnh mình.
Chương 230: Nhị Thiếu Gia Đổ Ước
Bạch Tiêu Vân hấp tấp chạy tới, khuôn mặt đầy vẻ ân cần, tươi cười.
“Tam gia gia, ta vì nhớ ngài nên đến thăm, thuận tiện mang theo một chút trà của Vân Vụ sơn cho ngài đây.” Bạch Tiêu Vân cười gian xảo, nói.
Bạch Giang Phong nhận hộp vuông trong tay y, sau khi mở ra, vê một nắm lá trà màu xanh sẫm lên, khẽ ngửi, thần sắc hơi thay đổi.
“Đúng là trà ngon, tiểu tử ngươi lần này coi bộ bỏ ra không ít tâm tư.
Xem ra sự tình lần này cần ta hỗ trợ, nhất định là không dễ xử lý?” Bạch Giang Phong buông lá trà xuống, cười nói.
“Tam gia gia, bản lĩnh thật thông thiên, đều gì cũng có thể biết trước.” Bạch Tiêu Vân làm bộ sợ hãi than.
Thẩm Lạc ngồi ở một bên, nhìn y biểu diễn có chút khoa trương, thật lòng không muốn nhìn thẳng.
“Chuyện gì thì mau nói, có rắm cũng mau thả đi.
Xem tại lòng thành dâng trà cuả ngươi, việc gì ta giúp được thì sẽ không khoanh tay đứng nhìn.” Bạch Giang Phong chịu không được kiểu vuốt mông ngựa của y, vội vàng nói.
“Là như vậy, trước đó vài ngày ta và Lâm Bích Thu cùng Đỗ An đánh cược, sẽ để bọn chúng xem một chút Phi Độn của Bạch ngọc sáchh. . .nhà chúng ta” Bạch Tiêu Vân nói đến đây, bỗng nhiên dừng lại, ánh mắt nhìn về phía Thẩm Lạc.
“Thẩm Lạc là khách khanh của Bạch gia chúng ta, có việc gì cứ nói không cần phải giấu.” Bạch Giang Phong thấy vậy, nhíu mày nói.
“Lúc đầu ta chỉ muốn khoe khoang về sự lợi hại của Phi Độn Phù của nhà chúng ta một chút, nhưng hai tên gia hỏa kia một mực không chịu tin tưởng, mở miệng kích bác, nói muốn tận mắt gặp qua mới tin.
Bất đắc dĩ, ta liền nói hôm nào mang ra cho bọn chúng mở mang kiến thức một chút.
Ai ngờ, mấy ngày nay bọn chúng một mực thúc ta, không ngừng làm phiền, làm ta phải đi mượn phụ thân.
Nhưng kết quả, ta không mượn được phù lục mà còn bị người đuổi ra thư phòng.” Bạch Tiêu Vân nghe vậy, thì làm ra vẻ mặt đau khổ, kể lể.
“Ngươi muốn ta giúp ngươi khuyên gia chủ ư?” Bạch Giang Phong nhăn mày lại, hỏi.
“Đúng đúng đúng, Tam gia gia, ngài hãy giúp ta đi năn nỉ một chút. . .” Bạch Tiêu Vân giống như gà con mổ thóc liên tục gật đầu, nhưng lời còn chưa nói hết, đã bị một tiếng mắng mỏ giận dữ cắt ngang.
“Tiểu tử hỗn trướng, Phi Độn Phù này là vật gì ngươi không rõ sao? Tổ tiên cảu chúng ta truyền xuống tổng cộng ba tấm, lúc trước đại ca ngươi vì bảo mệnh đã dùng hết một tấm, trước khi đi Hóa Sinh tự lại mang theo một tấm nữa.
Bây giờ trong nhà cũng chỉ còn lại một tấm thôi, ngươi lại muốn mang ra ngoài khoe khoang? Gia chủ không đánh ngươi, đúng là quá nhẹ.” Bạch Giang Phong nghe vậy, giận dữ, trách.
“Tam gia gia, ta, ta chỉ mượn một chút đưa cho bọn chúng nhìn xem, xong sẽ lập tức mang về, ngài nếu không yên tâm, có thể âm thầm đi theo mà.
Nếu t không đưa ra được, sẽ phải cúi đầu nhận tên Lâm Bích Thu cháu trai kia làm đại ca.” Bạch Tiêu Vân năn nỉ nói.
“Chính mình hồ đồ, còn muốn kéo ta vào cùng? Ngươi đúng là đồ khốn nạn mà, rõ ràng là huynh đệ chung một mẹ với Tiêu Thiên, tại sao chênh lệch lại lớn như vậy!” Bạch Giang Phong thở dài, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói.
Bạch Tiêu Vân nghe lời ấy, thần sắc ảm đạm, trầm mặc xuống.
“Ta cũng muốn giống như ca ca, nhưng đáng hận là ta không có thiên phú. . .” Sau khi âm lặng một lát, đột nhiên y nói ra một câu, rồi đứng dậy rời đi.
Bạch Giang Phong nhìn y rời đi, thân ảnh có chút cô đơn, mặt lộ ra vẻ không đành lòng, kêu lên:
“Tiêu Vân. . .”
có điều Bạch Tiêu Vân cũng không quay đầu lại, hay dừng bước, vẫn tiếp tục đi ra tiểu viện.
“Thật ra khi Tiêu Vân còn bé thiên phú cũng không kém, nhưng vì trận biến cố, mà bị âm tà xâm nhập thân thể, làm hỏng căn cơ tu hành.” Bạch Giang Phong nhớ lại chuyện cũ, một lúc sau vô tình nói ra.
Thẩm Lạc nghe vậy, lông mày cau lại, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Bên ngoài cửa lớn của Bạch phủ ngọc sách, tâm tình Bạch Tiêu Vân không quá tốt, quát lui hai tên tùy tùng hằng ngày vẫn theo bên cạnh, một mình leo lên xe ngựa đi về phía “Vận Lai phường” là sòng bạc lớn nhất trong thành.
Bạch Tiêu Vân cũng không ham cờ bạc, chỉ khi phiền muộn, mới đến nơi đó để phát tiết một chút.
Nhưng là hôm nay thực không đúng lúc, khi y vừa đi vào Vận Lai phường, vén màn cửa lên, liếc mắt liền thấy được trước bàn cược bài cửu, đang đứng một nam tử đầu đội ngọc quan, thân mang cẩm bào màu tím.
Dung mạo của gã coi như dễ nhìn, nhưng trên chóp mũi lại có một viên nốt ruồi đen, làm phá hư cảm quan.
Thanh niên mặc tử bào hai tay cầm hai thẻ bài, đang dùng lực xoa điểm số bên trên, còn đưa khuôn mặt tới gần.
Gã híp một con mắt, mặt mũi tràn đầy hưng phấn nhìn nó.
Tại phía sau gã, còn đứng một thanh niên mặt tròn thân mặc áo choàng xanh cổ tròn, hơi mập mạp.
Đầu tên này đầy mồ hôi, cũng đưa mặt tiến tới, xem thẻ bài trên tay của thanh niên mặc tử bào.
Tại phía sau bọn họ, còn đi theo bảy tám cái nam tử áo đen, nhanh nhẹn khỏe mạnh, xem ra là tùy tùng có thân thủ bất phàm .
“Thật sự là gặp quỷ, đang không muốn gặp hai tên ngốc không may này, thì hết lần này tới lần khác liền đụng vào.” Trong lòng của Bạch Tiêu Vân âm thầm lẩm bẩm một câu, buông màn cửa ra, xoay người rời đi.
Nhưng ngay khi y buông tay xuống, thanh niên mặt tròn kia như có quỷ thần xui khiến ngẩng đầu lên, liếc thấy y.
“A, Bạch Tiêu Vân. . .”
Âm thanh của thanh niên mặt tròn không phải lớn, tại trong sòng bạc đầy tiếng người huyên náo này cũng không tỏ ra điểm đặcbiệt gì, nhưng Bạch Tiêu Vân sau khi nghe được lập tức nổi lên một mảnh da gà, bước chân trở nên vội vàng.
“Cái gì? Bạch Tiêu Vân đâu?”
Thanh niên mặc tử bào nghe tiếng kêu kia, cũng không quan tâm chuyện bài cửu thắng thua, ném bài trong tay đi, liền đuổi tới.
Thanh niên mặt tròn và một đám tùy tùng, cũng lập tức theo sau.
Nhưng khi bọn chúng đi ra sòng bạc, bên ngoài người đến người đi, đã sớm không thấy bóng dáng của Bạch Tiêu Vân.
“Đỗ An, ngươi không nhìn lầm chứ, thật sự là y à?” Sau khi thanh niên mặc tử bào ngó nghiêng một vòng, thì nhíu mày hỏi.
“Lâm thiếu, chắc chắn ta không nhìn lầm, đúng là tên kia.” Thanh niên mặt tròn lập tức đáp.
Thanh niên mặt tròn này không phải ai khác, chính là con nhà Đỗ gia tên Đỗ An, mà thanh niên mặc tử bào kia thì chính là con nhà Lâm gia tên Lâm Bích Thu.
“Tiểu tử này những ngày qua một mực trốn tránh chúng ta, chắc chắn là vì chuyện đánh cược.
Không thể để cho y chạy, chia ra đi tìm.” Lâm Bích Thu cười lạnh một tiếng, quát.
Mấy tên tùy tùng ở sau lưng gã lập tức đáp lời, muốn phân tán ra đi tìm.
Thì một tiếng nói già nua bỗng nhiên vang lên.
“Không cần phiền toái đến vậy.”
Chỉ thấy một lão già mặc trường bào màu xám, bỗng nhiên từ trong đám người đi ra, tới trước mấy người.
Hốc mắt của lão hãm sâu, mũi cao thẳng, gương mặt nhọn và gầy, làn da có chút tái nhợt như bị bệnh.
“Lư Ưng trưởng lão, sao ngươi lại tới đây?” Lâm Bích Thu thấy thế, hơi kinh ngạc nói.
“Gần đây Kiến Nghiệp thành không mấy yên ổn, cha ngươi phái ta âm thầm đến che chở cho ngươi.
Các ngươi muốn tìm tiểu quỷ Bạch gia của bạch ngọc sách kia, thì vào hẻm Bồng Lô đi.” Lư Ưng chỉ một đầu ngõ hẻm ở nơi xa, nói.
“Chúng ta đã biết, đa tạ Lư trưởng lão.” Lâm Bích Thu nhếch miệng cười một tiếng, lập tức dẫn người đuổi theo.
Lư Ưng cũng không có đi theo, mà là lui vào trong đám người, thân ảnh liền biến mất.
Trong hẻm Bồng Lô, Bạch Tiêu Vân đáng đá một cục đá trên mặt đất, trong miệng lẩm bẩm gì đó, bỗng nhiên ngẩng đầu lên, liền thấy mấy tên nam tử áo đen đã ở phía trước chặn đường.
Chờ y quay đầu về phía sau nhìn lại, thì mấy người Lâm Bích Thu đã từ đằng sau chạy tới.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










