Đại Mộng Chủ
Tập 45 : Lấy Thương Chữa Thương (c221-c225)
❮ sautiếp ❯Chương 221: Lấy Thương Chữa Thương
“Trên Tần Hoài Hà này người đến người đi, rất náo nhiệt, nên không thể dưỡng dục ra vật này mới đúng.” Thẩm Lạc nghe vậy, hơi nghi ngờ nói.
“Việc này ta cũng cảm thấy kỳ quặc, nhưng thế sự khó lường, có chút việc ngoài ý muốn cũng không kì lạ.
Huống hồ trên Tần Hoài Hà này có nhiều cặp vợ chồng bất hoà, bao năm qua người nhảy xuống sông chết cũng không ít, âm sát chi khí chưa chắc không có.” Câu Hồn Mã Diện nói.
“Nhưng Trấn Hà Thủy Thú lúc đầu không phải dùng để cản sát sao, sao chính mình lại biến thành Thủy Sát?” Thẩm Lạc lại hỏi.
“Không sai, thứ đồ chơi này vốn dùng để cản sát gây tai họa, hai mươi tư đầu cầu trong Kiến Nghiệp thành đều có một tòa bạch ngọc sách dịch đấy, có điều mấy chỗ khác cũng không có xảy ra dị dạng gì, chỉ có ở Trấn Hoài Kiều này là có vấn đề.
Thể nội của Trấn Hà Thủy Thú đã bị Thủy Sát chiếm cứ, còn trắng trợn nuốt Tần Hoài Thủy Quỷ, thậm chí khống chế bọn chúng mê hoặc người khác nhảy xuống sông.
Nó làm nhiễu loạn hai giới âm Dương, thực sự đáng chết.” Mặt ngựa tức giận nói, lại ực mạnh một ngụm rượu lớn.
“Đáng tiếc cuối cùng vẫn để nó trốn đi một phần.” Thẩm Lạc thở dài nói ra.
Mặt ngựa xong, thần sắc hơi có chút kì quái, chợt nói ra:
“Ngày mai, sau khi mặt trời lặn, ngươi hãy tới nơi này tìm ta, ta có chút chuyện cho ngươi làm, nếu hoàn thành sẽ có đáp tạ.”
“Không biết là làm chuyện gì?” Trong lòng Thẩm Lạc hơi chần chờ hỏi.
“Ngươi ngày mai tới tự nhiên sẽ biết.” Câu Hồn Mã Diện lại không có ý định giải thích nhiều.
Y nói một câu xong, liền cầm hồ lô rượu nhét vào trong tay áo, đứng dậy rời đi.
Thẩm Lạc mang theo sự nghi ngờ trở về Bạch gia, trong lòng bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện, nhịn không được tự lẩm bẩm: “Ngàn năm sau, Câu Hồn Mã Diện sở dĩ nhận ra ta, không phải là bởi vì chuyện hôm nay chứ?”
“Lúc ấy y từng nói, ta không có khả năng còn sống, chuyện này là sao?”Càng nghĩ hắn càng sợ sệt, chỉ cảm thấy sau lưng mồ hôi lạnh đã ứa ra đầy lưng.
“Không! Nếu sớm biết, ta sẽ không để cho việc này tái diễn!” Thẩm Lạc nắm chặt tay, trong lòng thầm hạ quyết tâm.
Chạng vạng tối ngày thứ hai, Thẩm Lạc kết thúc việc tu hành, theo lời dặn đi tới đình nghỉ mát yên lặng kia.
Khi hắn đến, mặt trời còn chưa hoàn toàn khuất dạng, trong lương đình cũng không nhìn thấy thân ảnh của mặt ngựa , sau khi chờ hồi lâu đối phương mới từ từ đi tới, vẫn bộ dáng giống như cũ là hình tượng bạch diện thư sinh.
“Không sai, coi như đúng giờ.”Ánh mắt của Mặt ngựa nhìn thoáng qua Thẩm Lạc, gật đầu nói.
“Tiền bối muốn ta làm việc gì, hiện tại cũng nên nói đi.” Thẩm Lạc nói.
“Yên tâm, không phải hàng yêu trừ ma hay sự tình nguy hiểm gì, chỉ muốn ngươi đi vào trong Thành Hoàng các ở bạch ngọcsách, thay ta lấy ba nén hương.” Mặt ngựa đến gần Thẩm Lạc khoát tay áo, nghiêm trang nói.
“Đi Thành Hoàng các trộm hương?” Thẩm Lạc còn tưởng rằng mình nghe lầm, nhịn không được hỏi lại.
“Trộm cái gì, khó nghe quá, là lấy! Cho ngươi đi Thành Hoàng các lấy ba cây hương lâu năm nhiễm nhiều hương khói .” Mặt ngựa ho nhẹ một tiếng, nói ra.
Thẩm Lạc khẽ nhíu mày lại, mặt tràn đầy vẻ không hiểu nhìn mặt ngựa.
“Thật không dám giấu, ngày hôm trước ta cùng Thủy Sát giao chiến, chịu chút nội thương.
Nhưng bây giờ ở trong Kiến Nghiệp thành, còn có chuyện Địa Phủ giao cho chưa làm, nên tạm thời không cách nào trở về dưỡng thương, chỉ có thể trộm lấy một chút hương hỏa trong Thành Hoàng gia, để điều trị thương thế.” Mặt ngựa hơi chần chờ, rồi giải thích.
“Thì ra là thế.
Vậy tại sao tiền bối không tự mình đi mượn, lại muốn vãn bối đi lấy?” Thẩm Lạc gật đầu, nhưng lại nghĩ tới điều gì đó, hỏi.
“Nói nhảm! Thân thể ta chính là âm Minh, Thành Hoàng lại là quan cao nhất giai, dĩ nhiên có chút không tiện.” Mặt ngựa liếc mắt, nói ra.
Thẩm Lạc nghe xong, vẫn có chút do dự.
“Yên tâm đi, ngươi chính là thân thể dương thế, chỉ lấy ba nén hương chịu hương hỏa trần gian, việc này đối với Thành Hoàng gia không đáng kể chút nào, cùng lắm thì về sau mang hương theo nhận lỗi, sẽ không có vấn đề gì.
Chỉ cần ngươi làm tốt việc này, ta nhất định có hậu tạ.”Mặt ngựa thấy Thẩm Lạc do dự, liền vội thúc giục.
Nghe được hai chữ “Hậu tạ”, trong lòng Thẩm Lạc không khỏi động tâm, trong đầu chợt hiện ra danh tự của pháp khí và tiên ngọc.
Trước mắt hắn mong muốn lễ vật tạ ơn, chính là hai thứ này.
“Tốt, ta sẽ giúp ngươi một lần.” Thẩm Lạc không do dự nữa, lập tức gật đầu nói.
“Nhớ kỹ, là hương cũ màu đậm nhất trong ống hương trên bàn thờ, đừng có cầm nhầm.” Lúc này mặt ngựa mới thở phào nhẹ nhõm, lại dặn dò.
“Biết.” Thẩm Lạc đáp ứng một tiếng, nhanh chóng chạy ra ngoài.
Trong miếu thành hoàng của Kiến Nghiệp thành, diện tích khá rộng, tín đồ ở khắp nơi ghé thăm, làm nhiều năm hương hỏa luôn thịnh vượng.
Lúc Thẩm Lạc đi tới trong miếu, thì trời đã hoàn toàn tối, một vị coi miếu lớn tuổi đang định đóng cửa miếu lại, thì bị hắn ngăn lại.
Sau đó hắn nói mình từ xa đến đây, chỉ để dâng một nén hương cho Thành Hoàng gia, và cúng chút tiền hương hỏa.
Người coi miếu thấy hắn nói chuyện khẩn thiết, nên liền cho vào.
Thẩm Lạc đến trong điện, nhìn thùng công đức trước mắt, không nói hai lời, từ trong ngực lấy ra mười lượng bạc, bỏ vào.
Người coi miếu đứng bên cạnh ít khi thấy khách hành hương hào phóng như vậy, lập tức mặt mày hớn hở, tiến lên định lấy hương đưa cho hắn.
“Đốt hương nên tự lấy, mới có thể chứng tấm lòng thành.” Thẩm Lạc thấy vậy, vội vàng ngăn lại, nói ra.
Người coi miếu cảm thấy có lý, liền lui trở về, để Thẩm Lạc tự mình đi lấy hương.
Thẩm Lạc tại trong ống hương tìm kiếm một chút, thật vất vả từ bên trong vê ra ba cây trầm hương nhan sắc hơi đậm, sắc mặt không đổi thu vào trong tay áo, lại tiếp tục lấy ra ba cây hương nhan sắc đỏ tươi, tiến lên đốt.
Khi dâng hương, trong lòng của hắn không có cầu mong gì, chỉ là liên tục xin lỗi, để Thành Hoàng gia đừng so đo với mình.
Sau đó, hắn liền rời đi miếu thành hoàng, trở về đình nghỉ mát kia.
“Không sai, không sai, chính là vật này, đây là của Bạch ngọc giới diện.” Mặt ngựa tiếp nhận ba cây hương từ tay Thẩm Lạc, như nhặt được chí bảo, tươi cười rạng rỡ nói.
Nói xong, y cầm ba cây hương, đặt ở trước mũi rồi ngửi thật sâu.
Ngay lập tức Thẩm Lạc thấy ba cây hương kia rõ ràng không châm lửa, nhưng trên đỉnh đều dấy lên một điểm sáng màu đỏ tươi, theo động tác hít vào của mặt ngựa, nhanh chóng cháy đến phần thân.
Khói trên ba cây hương không một chút dư thừa, đều bị mặt ngựa hút vào trong mũi.
Lập tức, trên mặt của y nổi lên một tầng ánh sáng hồng nhuận phơn phớt, thần sắc cũng trở nên sảng khoái.
Rồi sau đó mấy cây hương, lập tức biến thành tro tàn, bay tứ tung.
“Thần Tiên ăn hương hỏa chắc là giống như vậy?” Thẩm Lạc trừng to mắt nhìn một màn này, cảm thấy hết sức ngạc nhiên.
“Làm khá lắm, đây là thù lao cho ngươi, nhận lấy.” Mặt ngựa rất là hài lòng, từ trong tay áo, chậm rãi lấy ra một quyển trục màu đen dài khoảng ba tấc, đưa cho Thẩm Lạc.
“Không phải tiên ngọc. . .” Khi ánh mắt Thẩm Lạc rơi vào trên quyển trục, trong lòng liền vang lên tiếng thở dài.
Thế nhưng, hắn vẫn ôm một tia hi vọng, mong quyển trục này là một kiện pháp khí.
Thẩm Lạc nhận lấy, nửa tin nửa ngờ chậm rãi mở ra, liền thấy một tấm sách lụa màu đen hiện ra ở trước mắt.
Nhưng trên đó lại viết từng cái chữ triện xiêu vẹo, màu sắc đỏ tươi, trong lòng không khỏi trầm xuống.
“Thông linh khế ước?” Khi hắn thấy rõ mấy chữ trêm quyển trục, trong mắt hiện ra thần sắc thất vọng.
Chương 222: Ngầm Hiểu Lẫn Nhau
Thâm tạ trong miệng mặt ngựa, không phải là pháp khí, cũng không phải tiên ngọc, lại là thông linh khế ước.
Nếu là thứ này, Thẩm Lạc đã tu tập qua Thông Linh Dịch Yêu thuật, tự nhiên cũng không lạ gì, chỉ là hắn cảm thấy vật này không có gì quý giá, tối thiểu với hắn thì có cũng được mà không có cũng không sao.
“Thế nào, ngươi không hài lòng vật này sao?” Mặt ngựa thấy vẻ mặt này của hắn, thoạt đầu có chút ngạc nhiên, hơi phiền muộn hỏi.
“Không có, chỉ là có chút ngạc nhiên thôi.” Thẩm Lạc đưa ra khuôn mặt tươi cười xấu hổ, nói.
“Tiểu tử, ngươi cũng đừng không biết hàng, vật này không phải là thông linh khế ước bình thường đâu, chỉ cần ngươi ký khế ước này, ngày sau một khi gặp phải nguy cơ, có khế ước này thì cứ kêu gọi, ta sẽ hiện thân giúp ngươi!” Mặt ngựa trừng Thẩm Lạc một cái, nói.
“Tùy thời tùy chỗ đều được sao?” Thẩm Lạc ngạc nhiên hỏi.
Thực lực vị Câu Hồn Mã Diện này, lấy cảnh giới hắn hiện giờ căn bản nhìn không ra sâu cạn, chỉ biết là chí ít cũng là Ngưng Hồn kỳ trở lên, nếu thật sự được gã tương trợ, tự nhiên là thiên đại hảo sự.
Bất quá, còn không đợi hắn cao hứng xong, mặt ngựa liền giội một chậu nước lạnh xuống đầu hắn.
“Có thể tùy thời tùy chỗ không sai, bất quá khế ước này là loại tiêu hao, chỉ có thể sử dụng một lần, tốt nhất ngươi đừng tùy ý xài lãng phí.” Mặt ngựa nhìn thấy khuôn mặt Thẩm Lạc tươi cười dần dần cứng ngắc, vừa rồi trong lòng phiền muộn, lập tức quét sạch sành sanh.
“Thế mà chỉ có thể sử dụng một lần. . .” Thẩm Lạc nhịn không được lầm bầm một câu.
“Ngươi cũng đừng coi thông linh khế ước địa phủ này ai cũng có thể cầm được? Nguyên bản dựa theo quy củ âm Ti, chỉ có một bộ phận rất nhỏ tu tiên giả hữu duyên, hoàn thành nhiệm vụ được Địa Phủ xác nhận, mới có tư cách và cơ hội cầm lấy một phần thông linh khế ước này!” Mặt ngựa nghe vậy, tức giận kêu lên.
“Nhiệm vụ Địa Phủ là gì?” Trong lòng Thẩm Lạc hơi động, dâng lên mấy phần hứng thú.
“Thế nào, ngươi cũng muốn nhận nhiệm vụ Địa Phủ sao? Lấy tu vi của ngươi, thực sự không đáng nhắc tới.” Mặt ngựa mím môi một cái, nói.
“Các hạ đã nói rồi thì cũng đừng che giấu, hiện tại ta làm không được, không có nghĩa là về sau làm không được.” Thẩm Lạc chế nhạo.
“Tốt, vậy để ngươi thêm kiến thức! Nói chung, Địa Phủ cần lực lượng Dương gian mới có thể làm nhiệm vụ, đều tương đối khó giải quyết, tu tiên giả không có tu vi Ngưng Hồn kỳ trở lên dính vào, không khác gì muốn chết.
Bất quá một khi hoàn thành nhiệm vụ, có thể đổi lấy rất nhiều chỗ tốt ngươi không tưởng tượng được.
Thông linh khế ước này cũng chỉ là một trong số đó mà thôi.” Câu Hồn Mã Diện cười hề hề, thần bí nói.
Thẩm Lạc đang muốn hỏi thêm, mặt ngựa đã khoát tay, ra hiệu hắn không nên hỏi nhiều.
“Tốt, lần này phá lệ cho ngươi thông linh khế ước này, chính là nhớ tới ân tình ngươi ngày hôm trước giúp ta diệt sát, và giúp ta trộm lấy hương hỏa hôm nay, nói nhiều hơn với ngươi cũng không có ý nghĩa.” Mặt ngựa hắng giọng một cái, nói.
Thẩm Lạc mặc dù không cam lòng, nhưng đối phương đã nói đến nước này, tự nhiên cũng không tiện hỏi thêm gì nữa, lập tức hỏi mặt ngựa cách sử dụng thông linh khế ước, rồi cáo từ rời đi.
Thời gian nhoáng một cái, lại qua hơn một tháng.
Thẩm Lạc một mực cần cù tu luyện tại Bạch phủ, lại thử mấy lần Hoàng Đình Kinh và Thuần Dương Kiếm Quyết, phát hiện vẫn như cũ không chút khởi sắc, liền dứt khoát triệt để gác lại, chuyên tâm tu luyện công pháp vô danh, tiến bộ cũng khá nhanh.
Bây giờ, tu vi của hắn đã đột phá tới Luyện Khí kỳ tầng năm, vận dụng Tà Nguyệt Bộ càng thêm thành thạo.
Trong nửa tháng này, hắn còn thử nghiệm vẽ Lạc Lôi phù trên phù lục giấy vàng, kết quả tiêu sạch tất cả vật liệu mua được, cũng không thể vẽ thành một tấm.
Rất hiển nhiên, tỷ lệ thành phù loại phù lục cao giai này trong hiện thực, so với trong mộng cảnh càng thêm xa vời.
Bất quá, Thẩm Lạc đã sớm chuẩn bị tâm lý, mặc dù có chút đau lòng, nhưng cũng không quá ưu phiền.
Cũng may lúc rảnh rỗi ngược lại hắn lục tục ngo ngoe vẽ không ít Tiểu Lôi Phù, chừng năm mươi, sáu mươi tấm, trình độ thuần thục lại tăng thêm một bước.
Một buổi sáng này, Bạch Tiêu Thiên vội vàng trở về viện, trong tay ôm một hộp gỗ vuông, gõ cửa phòng Thẩm Lạc.
Vừa vào nhà, y liền đặt hộp gỗ lên bàn, tự cầm ấm trà trên bàn rót cho mình một chén nước, nói: “Lúc trước ta phái người giúp ngươi đưa tin về nhà, đây là thư phụ thân ngươi hồi âm.”
Thẩm Lạc nghe vậy, vội mở hộp gỗ ra, liền thấy bên trong để một chồng ngân phiếu cùng hai thỏi vàng óng Kim Nguyên bảo.
Hắn kiểm lại một chút, ngân phiếu chừng hơn ba ngàn lượng, mà hai thỏi vàng thì nặng khoảng trăm lượng.
Phía dưới thỏi vàng và ngân phiếu còn giấu một phong thư.
Thẩm Lạc mở ra xem, bên trong chính là chữ viết của phụ thân, nói hắn an tâm đợi tại Kiến Nghiệp thành, không nên gấp gáp trở về, cũng không cần nhớ mong trong nhà, chiếu cố tốt chính mình là được.
Cuối thư, hắn phát hiện mặt giấy nơi đó hơi nhăn nheo, tựa hồ vết tích đè ép gây ra, trong lòng biết hơn phân nửa là phụ thân lo lắng cho mình, lúc viết siết chặt giấy lưu lại.
“Con đi ngàn dặm cha lo lắng, chuyện không có cách nào khác. . .” Bạch Tiêu Thiên thấy thần sắc Thẩm Lạc có chút ảm đạm, đứng dậy vỗ vỗ bờ vai của hắn, an ủi.
“Hiện giờ tình huống Xuân Hoa huyện bên kia thế nào rồi?” Thẩm Lạc ngẩng đầu, hỏi.
“Đại khái đã an ổn, người nhà chúng ta bí mật quan sát lâu như vậy, lại không phát hiện manh mối gì, đoán là những yêu ma quỷ quái kia đã thật rút lui.” Bạch Tiêu Thiên nghĩ nghĩ, nói.
“Nếu như vậy, ta quấy rầy tại Bạch phủ đã lâu, cũng là lúc nên trở về.” Thẩm Lạc thu hồi lá thư, trên mặt ngược lại lộ ra một vòng ý cười, nói.
“Ngươi muốn trở về?” Bạch Tiêu Thiên có chút ngạc nhiên hỏi.
“Không sai.
Bất quá trước khi trở về, ta còn có một việc, muốn nói cho ngươi.” Thẩm Lạc gật đầu nói.
“Ngươi không phải là muốn nói về chuyện Thuần Dương Bảo Điển chứ?” Bạch Tiêu Thiên đầu tiên khẽ giật mình, tiếp theo cười nói.
“Ngươi quả nhiên đoán ra.” Thẩm Lạc cũng cười theo.
“Thẩm Lạc, việc này là chuyện bí mật giữa ngươi và La sư, thậm chí sư thúc tổ, kỳ thật cũng không cần nói với ta.” Bạch Tiêu Thiên than nhỏ một tiếng, nói.
“Việc này để lâu trong lòng, ta cũng không thoải mái.
Lúc trước đối mặt Cổ Hóa Linh ép hỏi, ta không thừa nhận, kỳ thật Thuần Dương Bảo Điển hoàn toàn chính xác trên người ta.
Ta cũng đoán được ngươi đã biết việc này, chỉ là không rõ, vì sao ngươi không cáo tri việc này với trưởng bối trong nhà? Bảo điển này đối Bạch gia các ngươi không phải rất trọng yếu sao?” Thẩm Lạc có chút không hiểu hỏi.
“Cáo tri người trong nhà làm gì? Chẳng lẽ phối hợp với bọn họ, lấy lợi dụ hoặc ngươi, hoặc là bức bách người giao ra? Loại chuyện này ta không làm được.” Bạch Tiêu Thiên bật cười lớn, nói.
“Ngày đó sư thúc tổ truyền xuống Thuần Dương Bảo Điển, đã từng lập quy củ, muốn ta nhất định phải truyền thừa lại Xuân Thu quan, đồng thời cam đoan tuyệt đối không truyền thụ công pháp và bí thuật trên Thuần Dương Bảo Điển cho người ngoài Tiểu Mao Sơn nhất mạch.
Ngươi vốn là đệ tử nội môn Xuân Thu quan, không tính là ngoại nhân.
Ta lại hỏi, ngươi có nguyện ý kế thừa bảo điển này, theo ta trở về Xuân Hoa huyện, trùng kiến Xuân Thu quan không?” Thần sắc Thẩm Lạc ngưng lại, mở miệng hỏi.
Chương 223: Vị Khách Khanh Thứ Tám
“Thẩm Lạc, ngươi có thể thẳng thắn nói thật như vậy, chuyện này cũng đủ để cho ta vui lòng, chỉ là ta không thể đáp ứng ngươi.” Trong mắt Bạch Tiêu Thiên lóe lên vẻ vui mừng, nói.
“Tại sao?” Thẩm Lạc ngạc nhiên hỏi.
“Lúc trước lão tổ xin cho ta cơ hội bái nhập Hóa Sinh tự, qua một đoạn thời gian ta sẽ khởi hành rời Kiến Nghiệp thành rồi.” Ánh mắt Bạch Tiêu Thiên nhìn về phía ngoài cửa sổ, chậm rãi nói.
“Hóa Sinh tự?”
Thẩm Lạc nghe cái tên này, cảm thấy tựa hồ có chút quen thuộc, hồi tưởng một chút liền nhớ lại.
Lúc trước trong Tàng Thư các ở Phương Thốn sơn, hắn đã từng thấy qua một chỗ liên quan tới Hóa Sinh tự, ngữ điệu có chút khen ngợi nơi đó.
“Ngươi cũng nghe qua nơi này?” Bạch Tiêu Thiên hỏi.
“Nghe qua một chút, đây chính là đại tông tu tiên ở cảnh nội Đại Đường.
Lấy tư chất ngươi, nếu có thể nhập môn này, về sau tất nhiên có nhiều đất dụng võ.” Thẩm Lạc từ đáy lòng cao hứng nói.
“Một khi bái nhập Hóa Sinh tự, sẽ không thể trở thành truyền nhân Tiểu Mao Sơn nhất mạch, cho nên chuyện kế thừa Thuần Dương Bảo Điển và trùng kiến Xuân Thu quan ta không thể đáp ứng.” Bạch Tiêu Thiên thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Thẩm Lạc, trầm giọng nói.
“Nếu có thể bái nhập sơn môn như thế, nhất định lấy được công pháp tu hành cao thâm hơn, bỏ lỡ một bộ Thuần Dương Bảo Điển cũng không coi vào đâu.
Như vậy cũng tốt, ngươi ta còn có thể sống chung mấy ngày, chờ ngươi khởi hành rời Kiến Nghiệp thành, ta cũng trở về Xuân Hoa huyện.” Thẩm Lạc nghe vậy, gật đầu nói.
“Theo ý ta, trước mắt ngươi trở về Xuân Hoa huyện chưa chắc là chuyện tốt.” Bạch Tiêu Thiên do dự một chút, nói.
“Sao vậy?” Thẩm Lạc sững sờ.
“Không nói đến chuyện người nhà ta phái đi không thể phát hiện tung tích yêu tà, chưa hẳn những yêu tà kia đã triệt để thối lui hay chưa.
Cho dù bọn chúng thật đã thối lui, ai có thể cam đoan bọn chúng sẽ không ngóc đầu trở lại?” Bạch Tiêu Thiên hỏi ngược lại.
“Ngươi nói một khi ta tùy tiện trở về Xuân Hoa huyện, ngược lại có khả năng sẽ bị yêu tà đi mà quay lại?” Thẩm Lạc cau mày hỏi.
“Ngươi ta là người Xuân Thu quan sống sót, không thể không suy nghĩ nhiều một chút.
Kiến Nghiệp thành có Bạch gia chúng ta tọa trấn, bọn hắn chưa hẳn dám mạo hiểm xâm phạm, nhưng tại Xuân Hoa huyện, lại không có bất kỳ cố kỵ nào.” Ngữ khí Bạch Tiêu Thiên trịnh trọng nói.
Thẩm Lạc nghe vậy, trong lòng biết Bạch Tiêu Thiên nói không giả, lông mày càng nhăn chặt.
“Không dối gạt ngươi, trước mắt kỳ thật không chỉ Kiến Nghiệp thành, không ít nơi ở cảnh nội Đại Đường đều không an ổn.
Truyền thuyết Ma kiếp càng ngày càng nghiêm trọng, loạn thế đã sơ hiện mánh khóe.
Trong nhà sở dĩ nóng lòng để cho ta học tập đạo pháp cao thâm, nóng lòng muốn ta trưởng thành, chưa hẳn không phải để chuẩn bị cho việc này.
Thẩm Lạc, chuyện khẩn yếu với ngươi, không phải là về quê nhà, mà là chăm chỉ tu luyện.
Chỉ khi ngươi chân chính có sức tự vệ, mới có thể không quản người ở chỗ nào, đều không sợ yêu tà tập kích quấy rối.” Bạch Tiêu Thiên đưa tay vỗ vai Thẩm Lạc, tiếp tục nói.
“Ngươi nói không sai.
Chỉ là ngươi rời Kiến Nghiệp, ta cũng không thể tiếp tục ở trong nhà ngươi.” Thẩm Lạc thở dài, trong lòng của hắn rõ ràng hơn so với bất kỳ ai, quang cảnh thế giới sau ma kiếp sẽ có bộ dạng thế nào.
“Việc này ngươi không cần quá lo lắng, trước khi rời nhà, ta sẽ thuyết phục phụ thân, để cho ngươi ở trong tộc tạm đảm nhiệm khách khanh.
Đến lúc đó ngươi chẳng những có thể tiếp tục ở Bạch phủ tu luyện, hẳn là còn có thể theo thường lệ nhận được thù lao tiên ngọc.” Bạch Tiêu Thiên khoát khoát tay, nói.
“Việc này chỉ sợ không ổn, ta mới chỉ là Luyện Khí trung kỳ, nào có tư cách trở thành khách khanh?” Thẩm Lạc lập tức nói.
“Chuyện này sao. . .
Khách khanh Bạch gia chúng ta kỳ thật đại đa số đều là tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ, Luyện Khí trung kỳ cũng không phải là không có, cho nên cũng thỏa.” Bạch Tiêu Thiên nói.
“Bạch Tiêu Thiên, kỳ thật ta vẫn luôn ngạc nhiên, Bạch gia là thế gia khu ma số một tại Kiến Nghiệp thành, thực lực đến cùng thế nào, so với Xuân Thu quan thì mạnh hơn bao nhiêu?” Thẩm Lạc đột nhiên hỏi.
“So với Xuân Thu quan, tự nhiên là mạnh hơn một chút.
Trừ gia tổ là tu sĩ Ngưng Hồn kỳ, phụ thân ta cùng Tam gia gia, theo thứ tự là Tích Cốc hậu kỳ cùng Tích Cốc trung kỳ.
Mặt khác, còn có Ngũ nãi nãi trước đó ngươi thấy tại mật thất dưới đáy hồ, cũng là một vị Tích Cốc trung kỳ.” Bạch Tiêu Thiên nói.
“Một Ngưng Hồn, ba Tích Cốc, Bạch gia quả thật nội tình bất phàm.” Thẩm Lạc nghe vậy, trong lòng thầm than.
“Ở trong khách khanh, còn có một vị Tích Cốc sơ kỳ, còn lại sáu người đều là Luyện Khí kỳ, rải rác từ Luyện Khí tầng sáu đến Luyện Khí tầng chín.
Ngươi nếu gia nhập vào, xem như vị khách khanh thứ tám của Bạch gia chúng ta.
Thế nào, muốn thử một chút không?” Bạch Tiêu Thiên hỏi.
“Ngươi đã cân nhắc chu đáo giúp ta như thế, nếu ta không đáp ứng, thật sự là không biết tốt xấu.” Thẩm Lạc nghe ra ý tứ trong lời nói Bạch Tiêu Thiên, gật đầu đồng ý.
“Trọng chấn Xuân Thu quan, không phải chuyện nhỏ, cần hao phí không chỉ tiền tài, đồng thời cũng phải có thực lực cường đại, ngươi gánh vác trên vai cũng không nhẹ.” Bạch Tiêu Thiên thấy hắn đáp ứng, tươi cười rạng rỡ nói.
“Vốn còn nghĩ cách kéo ngươi cùng một chỗ, hai hòa thượng nhấc nước ăn, cuối cùng vẫn là một mình ta chống đỡ tất cả.” Thần sắc Thẩm Lạc buông lỏng, trêu đùa.
“Về sau từ biệt, cũng không biết ngày nào gặp lại! Đi thôi, ta mời ngươi uống rượu, hôm nay không say không về!” Bạch Tiêu Thiên vung tay lên, lôi kéo Thẩm Lạc không nói gì đi ra ngoài.
Mấy ngày sau, Bạch Tiêu Thiên được một trưởng lão gia tộc hộ tống rời khỏi Kiến Nghiệp thành.
Thẩm Lạc lập tức được Bạch Hạc Thành sai người mời đến thư phòng ở hậu viện.
“Xin ra mắt tiền bối.” Thẩm Lạc sau khi bước vào, thi lễ nói.
“Ha ha, ngươi và Bạch Tiêu Thiên là bằng hữu, gọi ta một tiếng bá phụ là được, đến ngồi xuống nói chuyện.” Bạch Hạc Thành buông thử tịch trong tay xuống, ôn hòa cười nói.
Thẩm Lạc nghe vậy cười một tiếng, cũng không đổi giọng, thần sắc kính cẩn ngồi đối diện.
“Hôm nay bảo ngươi tới, là có chuyện muốn thương lượng cùng ngươi một chút.” Bạch Hạc Thành tiếp tục nói.
“Tiền bối cứ việc phân phó.” Thẩm Lạc nói.
“Bạch gia những năm gần đây, một mực không ngừng mở rộng thực lực, thu nạp không ít tu sĩ bên ngoài trở thành khách khanh.
Không biết ngươi có bằng lòng gia nhập Bạch gia, trở thành một khách khanh không?” Bạch Hạc Thành gọn gàng dứt khoát hỏi.
“Có thể trở thành khách khanh Bạch gia, tự nhiên là chuyện cực tốt, chỉ là tu vi vãn bối thực sự không cao, sợ khó đảm nhiệm.” Thẩm Lạc đáp.
“Việc này không sao.
Sở dĩ ta mời ngươi trở thành khách khanh Bạch gia, cũng không phải coi trọng tu vi ngươi hiện nay, mà là cảm thấy tương lai phát triển của ngươi.
Tiêu Vân và Tam trưởng lão đều tán thưởng ngươi, ta cũng cảm thấy tâm tính ngươi không tệ, cho nên hữu tâm thu nạp ngươi trở thành khách khanh.” Bạch Hạc Thành vừa cười vừa nói.
“Có thể được tiền bối tán thưởng, là vinh hạnh của vãn bối.
Vậy vãn bối nguyện ý gia nhập Bạch gia trở thành khách khanh, hiệu lực cho Bạch gia.” Thẩm Lạc đứng dậy, ôm quyền nói.
“Tốt tốt tốt, ngồi xuống nói chuyện.” Bạch Hạc Thành vội vàng nói Thẩm Lạc ngồi xuống.
“Tạ gia chủ.” Thẩm Lạc lên tiếng, ngồi xuống.
Bạch Hạc Thành nghe hắn thay đổi cách xưng hô, ý cười khóe miệng càng rõ ràng hơn.
“Nếu đã là khách khanh trong nhà, có một số việc ta phải sớm nói với ngươi.
Bây giờ cảnh giới ngươi không cao, cho nên bổng lộc không thể bằng những khách khanh khác, mỗi ba tháng sẽ nhận một viên tiên ngọc.
Mà đổi lại, trong tộc sẽ an bài cho ngươi một ít nhiệm vụ khu quỷ hàng yêu đơn giản, hoàn thành nhiệm vụ cũng sẽ có thù lao tương ứng.” Bạch Hạc Thành nói.
Chương 224: Tiên Ngọc
“Vãn bối đã hiểu.” sắc mặt của Thẩm Lạc không thay đổi, cung kính đáp.
“Rất tốt, ngày mai sẽ có người đến đưa lệnh bài khách khanh và bổng lộc ba tháng cho ngươi.” Bạch Hạc Thành tán khen một câu, nói.
“Gia chủ, không biết khi nào vãn bối có thể chấp hành nhiệm vụ?” Thẩm Lạc hỏi.
“Không cần phải gấp, đợi trong tộc sắp xếp xong, sau đó sẽ thông báo cho ngươi.” Bạch Hạc Thành khoát tay, nói.
Thẩm Lạc tạ ơn lần nữa, rồi cáo từ rời đi.
Sau khi hắn đi, trong thư phòng trong phòng bỗng xuất hiện một người, chính là Tam trưởng lão Bạch Giang Phong.
“Gia chủ , theo như quy củ, chỉ có tu sĩ đạt tới Luyện Khí kỳ tầng bảy, mới có thể ba tháng được một viên tiên ngọc.
Mà Thẩm Lạc dù tu vi hay là tư chất đều không đủ, để hắn đảm nhiệm chức vụ khách khanh xem như đã phá lệ, vì sao còn lấy tiên ngọc trả thêm vào bổng lộc?” Bạch Giang Phong cảm thấy nghi ngờ nói.
“Không sao, chút ít tiên ngọc ấy Bạch gia cũng không thiếu, coi như cho người trẻ tuổi kia một cơ hội.
Hơn nữa, đây cũng là điều kiện duy nhất, của Tiêu Thiên trước khi đi Hóa Sinh tự yêu cầu.” Bạch Hạc Thành mỉm cười, nói.
“Gia chủ đây là việc tốt, ta cũng tán thành, nhưng chỉ sợ đệ tử và những khách khanh khác ở trong tộc sẽ không phục, đến lúc đó sẽ tìm hắn gây phiền phức.” Bạch Giang Phong lắc đầu, nói ra.
“Nếu một chút phiền phức cũng không ứng phó được, vậy tiên ngọc của Bạch gia và tấm lòng của Tiêu Thiên cũng thật lãng phí.
Đến lúc đó, ta tự nhiên sẽ có biện pháp để hắn chủ động rời Bạch gia.” Bạch Hạc Thành cười nhẹ nói.
Ngày thứ hai, khi Thẩm Lạc trở thành khách khanh của Bạch gia ngọc sách, việc này rất nhanh đã truyền khắp toàn bộ Bạch phủ.
Thẩm Lạc nhận lấy lệnh bài khách khanh và một viên tiên ngọc đồng thời, cũng từ trong tiểu viện của Bạch Tiêu Thiên dời ra, đến một tòa tiểu viện độc lập do Bạch gia chuẩn bị cho.
Vị trí của Tiểu viện cũng ở trong phủ gần hồ nước và kế bên một khu rừng rậm rạp.
Nên nơi đây càng thêm vắng vẻ, khoảng cách đại môn cũng xa, nhưng lại khá gần mật thất dưới đáy hồ.
Tuy nhiên, khi Thẩm Lạc trở thành khách khanh, muốn đi tới tòa mật thất dưới đáy hồ kia, liền bị vị lão ấu tọa trấn trong đó ngăn lại.
Bà lão nói hắn tạm thời chưa có tư cách tu hành ở chỗ này, thân là khách khanh cần phải lập chút công lao cho Bạch phủ, được gia chủ đồng ý thì mới có thể sử dụng.
Thẩm Lạc tuy có chút phiền muộn, nhưng cũng không ý kiến gì.
Dù sao, trước đây mình có thể tiến vào mật thất tu luyện, đã là trường hợp đặc biệt, cũng nhờ Bạch Tiêu Thiên.
Nhưng bây giờ chính mình đã có thân phận mới, tự nhiên phải tiếp nhận những điều này và một loạt biến hóa khác.
Sau khi Thẩm Lạc nghĩ thông suốt điểm liền an tâm ở lại trong tiểu viện, tiếp tục tu luyện.
Chỉ thoáng chốc, đã qua hơn nửa tháng.
Trong Kiến Nghiệp thành sau một trận mưa dầm liên miên, nhiệt độ chợt hạ, không khí mùa thu càng thêm rõ ràng.
Một ngày này, Thẩm Lạc dậy thật sớm, nhưng không có ngồi xuống tu hành như thường ngày, mà lấy ra hộp đá đã được cất kĩ kia.
Hắn mở hộp đá, lấy ra một thỏi vàng và mấy tấm ngân phiếu, đặt ở một bên.
Sau đó, hắn lại duỗi hai ngón tay một cách cẩn thận, chậm rãi kẹp một viên ngọc thạch hình tròn lớn cỡ đồng tiền ra.
Nó có màu xanh ngắt, có thể thấy được một sợi linh khí tinh thuần đang lưu chuyển bên trong, đây chính là “Tiên ngọc” trong truyền thuyết, tiền của Thần Tiên, cũng là phần bổng lộc làm khách khánh đầu tiên của hắn.
Dựa theo ghi chép trong cổ thư, bản thân của tiên ngọc chính là một loại linh tài quý hiếm.
Nó do thiên địa linh khí sinh ra, được địa mạch thai nghén mà thành, nên ngọc mạch dưới mặt đất thường rất bí ẩn.
Trải qua sự khai thác của con người, dựa theo nghiên cứu để chế tạo ra hình dạng và kết cấu, sau đó lại tiến hành bí pháp luyện hóa.
Làm cho bản thân nó ẩn chứa linh khí ngưng tụ không tan, cuối cùng tạo thành “Thần Tiên tiền” lưu thông khắp nơi trong giới tu tiên ở tại bạch ngọcc sách.
Thẩm Lạc cầm tiên ngọc ở trên tay quan sát tỉ mỉ, yêu thích không thôi.
Lúc trước lấy tờ phù vàng vẽ Lạc Lôi Phù, dù dùng hết tất cả phù mặc, nhưng kết quả không một tấm thành công.
Hôm nay, hắn dự định đi một chuyến tới Lục Bảo đường, dùng miếng tiên ngọc này mua mười tấm Thanh Sương Phù Chỉ, để về tiếp tục thử.
Sau khi Thẩm Lạc cất kỹ tiên ngọc, đang định đóng lại hộp đá, liếc mắt qua bỗng nhiên thấy ở trong góc hộp, có một vật phản xạ ánh kim loại.
Hắn lập tức mang ngân phiếu, Vô Danh Thiên Thư và những vật khác ra, thì phát hiện một mảnh lá vàng.
Thẩm Lạc lấy nó ra, quan sát tỉ mỉ một hồi, thấy rõ phù văn được khắc họa trên đó, mới giật mình nhớ ra.
Đây chính là thứ lúc trước, khi hắn vớt Vô Danh Thiên Thư trong Loan Thủy Hà, từ trong một cái túi kim loại chứa đầy hài cốt lấy ra.
“Suýt nữa mình quên mất còn có vật này, cho tới nay cũng không biết rốt cuộc đây là thứ gì.
Mã chưởng quỹ thấy qua không ít linh tài, nên chắc hiểu biết rộng lớn, có lẽ sẽ biết đây là vật gì?” Thẩm Lạc trầm ngâm nói.
Nói xong, hắn cất hộp đá lại, đi ra Bạch phủ, đến Lục Bảo đường.
Khi Thẩm Lạc tới Lục Bảo đường, từ xa đã thấy hai người đứng ngoài cửa tiệm, khuôn mặt cũng không quá xa lạ, chính là hai tên tùy tùng lần trước đi theo Bạch Tiêu Vân.
Hắn nhướng mày, như ý thức được chuyện gì, bước nhanh tới.
Nhưng hắn còn chưa đi tới cửa, hai tên tùy tùng liền chủ động tiến lên đón, đưa tay ngăn lại.
“Thẩm trưởng lão, Nhị công tử ở bên trong làm việc, hay ngài ngày khác hãy trở lại?” Hai người tất nhiên nhận ra Thẩm Lạc, cũng biết rõ thân phận cho nên không dám quá mức lỗ mãng.
“Không sao, ta chỉ đến để mua ít đồ.” Thẩm Lạc nhìn quanh cửa tiệm một chút, nói.
“Ngài đừng làm khó hai chúng ta.” Một tên tùy tùng liếc mắt, thấy bên hông hắn treo lệnh bài khách khanh, khổ sở nói.
“Các ngươi yên tâm, ta thật sự chỉ đến mua ít đồ, sẽ không ảnh hưởng tới Nhị công tử.” Thẩm Lạc khẽ cười, nói.
Hai người liếc nhìn nhau, có chút chần chờ không quyết.
Sắc mặt của Thẩm Lạc trầm xuống, thân hình thoắt một cái, đã từ khe hở giữa hai người xuyên qua, đồng thời vung một tay lên.
“Ngươi. . .dịch tại bạchh ngọc sách” Hai người giật mình, lời còn chưa nói ra khỏi miệng, thân thể mềm nhũn, tê liệt ngã xuống trên mặt đất, ngất đi.
Thẩm Lạc vừa mới vào cửa, đã nghe một tiếng cút giận dữ, từ bên trong truyền tới, không giống giọng nói của Bạch Tiêu Vân.
“Mã chưởng quỹ, kẻ thức thời mới là anh hùng.
Sau lưng Bạch nhị công là Bạch gia nổi danh khắp Kiến Nghiệp thành, bao nhiêu người muốn trèo cao cũng không được, ngươi đừng có không biết điều.”
Âm thanh kia vừa dứt, liền có một giọng nói còn trẻ vang lên: “Mã lão nhi, ta ba lần bốn lượt đến nhà, ngươi còn không thấy thành ý của ta sao? Ta là thật lòng thích Tú Tú cô nương, tại sao ngươi lại ngang ngược can thiệp?”
“Bạch công tử, ngài gia thế quyền quý, chúng ta không dám trèo cao, tiểu nữ còn nhỏ tuổi, thực sự chưa đến lúc xuất giá, xin ngài đừng có cưỡng cầu.
Nếu bị đại công tử biết, ngài lại bị trách phạt đó?” Thanh âm của Mã chưởng quỹ vang lên, giọng điệu có ý nài nỉ.
“Đừng nghĩ dùng danh tiếng của ca ca để ép ta! Y không còn ở Kiến Nghiệp thành, lần này xem ai còn dám đến quản việc của bản công tử.” âm thanh Trẻ tuổi vang lên, khí thế tăng thêm mấy phần.
“Nhị công tử, ca của ngươi vừa mới đi không đến mấy ngày, ngươi kìm lòng không nổi đã tới trước cửa, thật là vô cùng có lòng a!” Thẩm Lạc chậm rãi bước vào cửa , vừa đi vừa nói nói, âm thanh từ tốn, giống như chào hỏi với bạn bè.
Ánh mắt của hắn lướt qua trong phòng, chỉ thấy Mã chưởng quỹ đứng sau quầy, sắc mặt nghiêm túc đang che chở cho nữ nhi của mình.
Trong mắt của thiếu nữ lại óng ánh nước mắt, càng thêm điềm đạm đáng yêu.
Chương 225: Gặp Lại Nhị Thiếu Gia
Bên ngoài quầy hàng đặt hai chiếc ghế bành, Bạch Tiêu Vân đang ngồi lẫm liệt trên một chiếc ghế trong đó, bên cạnh còn ngồi một đại hán trung niên mặc trường bào cổ tròn, hình thể khôi ngô, mặt mũi dữ tợn.
Nghe thanh âm Thẩm Lạc, ánh mắt bốn người đồng loạt nhìn sang hắn.
“Sao lại là ngươi?” Bạch Tiêu Vân nhìn thấy người tới là Thẩm Lạc, lập tức sinh ra cảm giác phiền chán.
Ánh mắt đại hán cường tráng hơi ngưng tụ, thần sắc có chút bất thiện.
Mã chưởng quỹ giống như bắt lấy cây cỏ cứu mạng, trong ánh mắt tràn đầy vẻ chờ mong.
Về phần nữ nhi Mã Tú Tú của lão, trong ánh mắt thì lóe một chút quang mang, ánh mắt nhìn về phía Thẩm Lạc có chút mơ hồ.
“Ngươi làm việc như vậy, thật không sợ phụ thân ngươi biết sao?” Thanh âm Thẩm Lạc hơi trầm xuống hỏi.
“Phụ thân đại nhân bận rộn, làm sao có thời giờ quản những việc nhỏ lông gà vỏ tỏi này?” Ánh mắt Bạch Tiêu Vân hơi lóe lên một cái, lập tức không vấn đề nói.
“Vậy ca ca của ngươi thì sao?” Thẩm Lạc lại hỏi.
“Hắn biết thì thế nào? Căn bản về nhanh không được.
Chờ hắn trở về, nói không chừng đã có chất tử hô bá bá rồi đó.” Bạch Tiêu Vân nhìn thiếu nữ sau lưng Mã chưởng quỹ, nhếch miệng cười một tiếng, thần sắc vui vẻ như đạt được mục đích trò đùa.
“Bạch Tiêu Thiên gia hỏa này, lần trước không biết giáo huấn hắn thế nào? Đây hoàn toàn không nhớ gì hết à!” Thẩm Lạc thấy bộ dạng y như lợn chết không sợ bỏng nước sôi, nhịn không được thấp giọng lẩm bẩm.
Không ngờ Bạch Tiêu Vân nghe lời này, lập tức vỗ thành ghế đứng lên, cả giận nói:
“Ngươi cho rằng ngươi là ai, dựa vào cái gì dám chỉ trích ca ca ta?”
Nghe lời ấy, Thẩm Lạc bất giác hơi sững sờ, không ngờ Bạch Tiêu Vân gia hỏa này rõ ràng rất e ngại Bạch Tiêu Thiên, giờ phút này lại bảo vệ y như vậy.
“Đừng tưởng rằng ngươi ỷ vào mấy phần giao tình với ca ca, liền có thể lắm miệng xen vào việc của ta.
Nói cho ngươi, trừ ca ca ta ra, mặt mũi ai ta cũng không cho! Nhớ kỹ, ngươi bất quá là dựa vào quan hệ ca ca ta mới lên làm khách khanh, chỉ là hạng mạt đẳng, cũng đừng quá coi trọng chính mình.” Bạch Tiêu Vân tức giận không giảm, chỉ vào mặt Thẩm Lạc mắng.
“Chính là vì có giao tình với Bạch Tiêu Thiên, ta mới có ý tốt khuyên bảo ngươi, nếu là người bên ngoài hoành hành bá đạo như vậy, ta đã sớm đuổi ra khỏi tiệm rồi.” Thanh âm Thẩm Lạc cũng lạnh xuống.
“Một khách khanh mạt đẳng, bất quá Luyện Khí tầng năm cũng dám vô lễ trước mặt Nhị công tử như thế, xem ra không hảo hảo giáo huấn một chút, ngươi không biết trời cao đất rộng rồi.” Không đợi Bạch Tiêu Vân ra lệnh, đại hán cường tráng đột nhiên mở miệng nói.
“Ngô đạo hữu, nói rất hay.” Bạch Tiêu Vân nghe vậy, lập tức giơ ngón tay cái lên.
“Ngô đạo hữu? Xin hỏi là Ngô Thanh Trần đạo hữu, hay là Ngô Đồng đạo hữu?” Thẩm Lạc nhíu mày, hỏi.
Trong Bạch gia khách khanh có hai người họ Ngô, người trước là Luyện Khí tầng tám, người sau thì chỉ có tầng sáu.
“Ngô Đồng.” Đại hán cường tráng nhíu nhíu mày, tự báo tính danh.
Thẩm Lạc nghe là người sau, trong lòng càng nắm chắc, vuốt vuốt cằm nói: “Chỉ giáo ngược lại không dám, chỉ là ngươi ta không thể đọ sức vô nghĩa, dù sao cũng nên cược một chút mới được.”
“Ngươi muốn cược cái gì?” Bạch Tiêu Vân hỏi.
“Chỉ cần ta thắng, về sau ngươi không được đến quấy rối cha con Mã chưởng quỹ nữa.” Thẩm Lạc cười cười, nói.
“Không sai! Chỉ cần ngươi có thể thắng được Ngô Đồng, ta sẽ không đến quấy rầy bọn hắn nữa.
Bất quá ta thấy, ngươi ngay cả ba thành thắng cũng không có.” Bạch Tiêu Vân nghe vậy, lập tức cười nói.
“Nhị công tử, hắn ngay cả một thành thắng cũng không có!” Đại hán cường tráng ngẩng đầu lên, gằn từng chữ.
“Nói miệng không bằng chứng, đánh rồi mới biết được.” Thẩm Lạc cười cười, nói.
“Thẩm công tử, chớ xúc động, vì cha con tiểu lão nhân thì không đáng.” Mã chưởng quỹ thấy thế, vội mở miệng khuyên.
“Thẩm công tử, không nên đánh với hắn . . .” Hốc mắt Mã Tú Tú ửng đỏ, trong ánh mắt tràn đầy vẻ lo lắng, thanh âm nhỏ như ruồi muỗi khuyên can.
Thẩm Lạc không nói gì, nhìn hai người cười lắc đầu, ra hiệu bọn họ không nên lo lắng.
“Họ Thẩm, tràng tỷ đấu này là do ngươi nói ra, ta cũng không buộc ngươi.
Ta nói trước, nếu Ngô Đồng đạo hữu không cẩn thận xuất thủ nặng, đả thương ngươi, không được méc người nhà ta, càng không cho phép nói cho anh ta biết.” Bạch Tiêu Vân thấy thế, ánh mắt chớp lên, bổ sung.
“Ngươi yên tâm, Thẩm Lạc ta không phải người thua không trả tiền, nhớ kỹ lời ngươi hứa là được.
Chỗ này quá nhỏ, không thi triển được quyền cước, chúng ta ra ngoài đánh đi.” Thẩm Lạc nói một câu, dẫn đầu đi ra ngoài cửa hàng.
Ngô Đồng và Bạch Tiêu Vân liếc nhau, trong mắt tràn đầy vẻ tự tin, lập tức đi theo ra ngoài.
Ở ngoài cửa, Bạch Tiêu Thiên nhìn thấy hai tên tùy tùng ngã ngựa, nhíu nhíu mày, nhưng không lên tiếng.
Cha con Mã chưởng quỹ do dự một chút, cũng theo ra ngoài cửa hàng.
Trên đường phố ngược lại không có người đi đường, Thẩm Lạc và Ngô Đồng lập tức triển khai tư thế, đứng đối mặt nhau.
Ngô Đồng nhìn Thẩm Lạc, lông mày hơi nhíu lên, trong mắt tràn đầy vẻ khinh thị.
Chỉ thấy gã duỗi ra một bàn tay, ngoắc ngón tay với Thẩm Lạc, ra tư thế khiêu khích.
Thẩm Lạc cười cười, lơ đễnh, một bàn tay giấu trong tay áo, âm thầm kẹp lấy một tấm Tiểu Lôi Phù.
Ngô Đồng thấy hắn không chịu chủ động tấn công, hai tay đột nhiên chấn động, pháp lực thể nội phát tán ra ngoài, quanh thân tạo thành một tầng ánh sáng màu vàng, như mặc vào một tầng hộ giáp, nhào thẳng tới Thẩm Lạc.
Gã bước ra hai bước, người đã đến trước Thẩm Lạc, nâng lên một quyền, hung hăng đập tới mặt Thẩm Lạc, tốc độ nhanh kinh người.
Nhìn điệu bộ này, nếu bị đánh trúng chính diện mặt, sợ là không chết cũng phải trọng thương.
Thẩm Lạc hình như không kịp phản ứng, cho đến nắm đấm cách mặt mình không đến nửa thước, thân hình mới ngửa về sau một cái, hiểm hiểm tránh thoát.
Một quyền Ngô Đồng uy thế cương mãnh, quyền cương chấn động mang theo một đạo kình phong, sượt qua mặt Thẩm Lạc, “Vèo” một cái, cắt đứt vài sợi tóc trên thái dương hắn.
“Tốt!” Bạch Tiêu Vân thấy thế, lập tức vỗ tay, kêu một tiếng tốt.
“Họ Thẩm, ngươi bất quá chỉ là Luyện Khí tầng năm, dựa vào cái gì có thể cầm lấy tiên ngọc? Ta nhìn ngươi rất khó chịu, cũng không phải một ngày hai ngày.
Hôm nay xem như ngươi không may gặp phải ta.” Khoé miệng Ngô Đồng nhếch một cái, dùng âm thanh chỉ có hai người bọn hắn mới có thể nghe được.
Thẩm Lạc nghe vậy, cuối cùng hiểu ra, hắn làm khách khanh không hợp quy củ này, trong lúc vô tình đã chướng mắt không ít người.
Đang cân nhắc, Ngô Đồng lần nữa tấn công tới, tốc độ so với khi nãy càng nhanh thêm mấy phần, một bước đi tới bên người Thẩm Lạc, nắm đấm xảo trá móc từ dưới lên, đập đến sườn Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc đưa khuỷu tay ép xuống, vừa vặn chạm vào nắm đấm Ngô Đồng.
Thực tế lại dựa thế thân hình hơi nghiêng, lảo đảo lùi lại mấy bước, thật vất vả thân hình mới đứng vững.
Bạch Tiêu Vân thấy bộ dạng Thẩm Lạc chật vật như vậy, không khỏi tươi cười rạng rỡ.
Ngược lại Ngô Đồng có chút ngoài ý muốn, một quyền này của gã gia trì thêm sở tu công pháp Thổ thuộc tính, bất luận tốc độ hay là góc độ đều tính toán chính xác, đã tính trước Thẩm Lạc căn bản không thể tránh thoát.
Chỉ cần đánh trúng, tất có thể làm cho đối phương gãy xương trọng thương.
Kết quả lại không biết làm sao lại sượt qua người, đánh vào trong không khí.
Nghi hoặc thì nghi hoặc, động tác trên tay của gã lại nghiêm túc, một quyền tiếp theo một quyền, một quyền nặng thêm một quyền, chiêu chiêu đập tới các vị trí yếu hại ở trán, dưới nách và sau lưng Thẩm Lạc.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










