Đại Mộng Chủ
Tập 42 : Dời Thôn (c206-c210)
❮ sautiếp ❯Chương 206: Dời Thôn
Chuyện Thiên Lang nuốt núi tạm thời không nên nói, người nông thôn thường miệng truyền miệng, phần lớn mọi việc đều là nói quá lên.
Nhưng từ lời kể của Điền thúc, thì việc yêu vật tập kích thôn là sự thật, mà Điền La thôn nhân khẩu cũng không đông.
Nên người dân ở đó không đủ sức để tự vệ, lại có thể tồn tại đến nay, ngoài trừ việc có tiên sư thỉnh thoảng ra giúp, thì những yêu vật kia thực lực cũng không phải quá mạnh.
Hắn như suy nghĩ một chút, không lập tức trở về Trường Thọ thôn, mà tiếp tục tới những thôn gần đó, để nghe ngóng một chút tình huống ở đây.
Khi Thẩm Lạc trở về vụ tường màu trắng lúc trước, trời đã hoàn toàn đen lại.
*vụ tường: bức tường sương mù
Trải qua gần nửa ngày tìm hiểu, hắn phát hiện tình huống nơi này cùng lời kể của Điền thúc không khác lắm.
Yêu vật vây quanh khắp nơi, phổ thông bách tính sinh hoạt rất khốn khổ, mà tất cả điều này, bắt dầu từ mấy trăm năm trước.
Từ một chút sự miêu tả của thôn dân để phán đoán, Yêu thú ở gần đây phần lớn chỉ có tu vi Luyện Khí kỳ.
Thẩm Lạc nghĩ vậy, trong miệng tụng niệm chú ngữ, thi triển Ất Mộc Tiên Độn, thân ảnh nhoáng lên đã biến mất, nhắm phía chỗ sâu trong sương mù đi tới.
Một lát sau, trong một rừng cây bên ngoài Trường Thọ Thôn của bạch ngọc sách có lục quang lóe lên.
Thân hình Thẩm Lạc bỗng nổi lên, khẽ động sau đó lao về phía thôn, rất nhanh đã tới bên ngoài.
Hàng rào hư hại ở ngoài thôn đã bắt đầu dựng lại, nhưng vẫn chưa xây xong, thanh niên trai tráng phòng hộ ở đầu thôn nhiều gấp đôi, lại phi thường cảnh giác, chú ý tới động tĩnh bên ngoài.
“Người nào?” Sau một tiếng quát chói tai, trong hàng rào vang lên âm thanh cung tiễn, vô số mũi tên chỉ về phía Thẩm Lạc.
“Tất cả dừng tay, là Thẩm tiên sư, nhanh đi mở cửa!” Thanh Ngưu thấy rõ Thẩm Lạc, hét lớn một tiếng, vội vàng nói.
Đám người nghe vậy, đều buông lỏng, nhưng do hai cánh cửa lớn còn không có sửa chữa xong, treo ở trên hàng rào, làm mấy cái thanh niên trai tráng cùng nhau hợp lực mới có thể đẩy nó ra.
“Đi mời Mã bà bà đến chỗ ở của ta, có chuyện quan trọng muốn bàn với nàng.” Thẩm Lạc tiến vào thôn, nói với Thanh Ngưu.
Thanh Ngưu nghe vậy trong lòng run lên, đang muốn đáp ứng, thì đã không thấy bóng dáng của Thẩm Lạc.
Y không dám thất lễ, vội vàng chạy đến nơi Mã bà bà đang ở.
Thẩm Lạc rất nhanh đã quay trở về chỗ ở của mình, kết quả vừa mới đi vào, thì nhìn thấy dưới cây dâu lớn trong viện, có một bóng người đang khoanh chân ngồi trên một cái đệm nhắm mắt tu luyện.
Không ai khác chính là Anh Lạc, thiếu nữ gầy yếu kia thì đứng đằng xa đợi ở một bên.
Đỉnh đầu Anh Lạc lơ lửng thanh Thanh Phong Kiếm xanh hơi mờ kia, đang chậm rãi quay tròn xoay quanh, dường như đang tu luyện một loại công pháp thần kỳ.
Thiên địa linh khí gần đó không ngừng hội tụ về phía Anh Lạc, làm trên người nàng nổi lên một tầng thanh quang như nước, tỏa ra một cỗ khí tức kiếm phong bén nhọn.
Nó như biến thành một thanh bảo kiếm màu xanh bắn ra khắp bốn phía.
Thẩm Lạc thấy vậy, cũng khẽ giật mình.
Nhưng vào lúc này, Thanh Phong Kiếm đột nhiên kêu”Ông” lên, phát ra tiếng thanh minh, bỗng nhiên mũi kiếm ngừng hấp thu Thiên địa linh khí, chỉ về phía Thẩm Lạc.
Anh Lạc đang nhắm mắt tu luyện, thân hình khẽ động, lập tức mở mắt ra.
“Thẩm đại ca, ngươi đã trở về.” Nàng nhìn thấy Thẩm Lạc, vội vàng đứng lên.
“Xem ra ngươi khôi phục rất nhanh.” Thẩm Lạc vừa cười vừa nói.
“Cũng may được Thẩm đại ca cứu chữa, nếu không ta lần này coi như không chết, tu vi cũng muốn phế bỏ, đại ân không biết làm cách nào để báo đáp.
Nếu sau này, Thẩm đại ca có việc gì, cứ việc phân phó là được.” Anh Lạc trịnh trọng thi lễ với Thẩm Lạc, nói ra.
“Đều là việc nhỏ, không đáng giá nhắc tới.
Thương thế trong cơ thể ngươi còn chưa khỏi hẳn, không cần đứng lâu, ngồi xuống đi.” Thẩm Lạc khoát tay áo, nói ra.
“Không sao, thân thể của ta còn không có yếu đến mức đứng cũng không được.” Anh Lạc mỉm cười nói.
Nàng vừa nói chuyện, vừa bóp một cái pháp quyết, Thanh Phong Kiếm trên đầu phát ra một tiếng thanh minh, hóa thành một đạo thanh quang chui vào trong cơ thể, biến mất không thấy gì nữa.
Thẩm Lạc thấy vậy, trong lòng có chút ngạc nhiên , không nghĩ tới pháp khí lại còn có thể giấu vào trong thân thể, đúng là chuyện hiếm lạ.
“Thẩm đại ca, thanh Thanh Phong Kiếm này là bảo vật do tiền bối trong thôn truyền xuống, trong thôn có quy củ, trừ tiên sư của thôn, không thể để cho những người khác biết được nó tồn tại.
Cho nên trước đó không có nói với ngươi, còn xin ngươi đừng trách.” Anh Lạc chú ý tới ánh mắt của Thẩm Lạc, đưa ra lời giải thích.
“Nếu là quy củ của thôn d ịch tại bạch, ngọc sách thì không cần giải thích với ta.
Ngươi hãy ngồi xuống nghỉ ngơi, đợi chút nữa Mã bà bà tới, ta có chuyện muốn nói với mọi người.” Thẩm Lạc nói, tự mình khoanh chân ngồi xuống, vận chuyển công pháp khôi phục pháp lực.
Anh Lạc nghe Thẩm Lạc nói trịnh trọng như vậy, hơi sững sờ, cũng theo lời ngồi xuống.
Sau một lát, có tiếng bước chân từ bên ngoài truyền đến.
“Thẩm đạo hữu, ngươi có chuyện gì cần lão thân đi làm, thì cứ việc phân phó.” Mã bà bà đi cùng Thanh Ngưu, bước vào tiểu viện.
“Mã bà bà, Anh đạo hữu, khi trước ta lên Phương Thốn sơn, ở trong Tà Nguyệt Tam Tinh động phát hiện một ít điển tịch, từ đó học được một môn thần thông là Ất Mộc Tiên Độn.” Thẩm Lạc đứng dậy, nhìn Mã bà bà và Anh Lạc một chút, rồi nói.
“Ất Mộc Tiên Độn? Đúng là đã nghe tiền bối trong thôn nói qua, đây là một môn độn thuật cao thâm.” Mã bà bà chần chừ, có chút không rõ ràng lắm, gật đầu nói.
“Không sai, môn độn thuật này rất là tinh diệu, ta sau khi tu luyện thành đã nếm thử đột phá tầng vụ tường ở ngoài thôn, mặc dù có chút khó khăn, nhưng cuối cùng cũng may mắn thành công.” Thẩm Lạc chậm rãi nói ra.
Lời này vừa nói ra, làm sắc mặt của bốn người trong viện đều thay đổi.
Con mắt của Thanh Ngưu bỗng nhiên trợn to, tròng mắt cơ hồ rơi ra, miệng càng há thật lớn.
Anh Lạc và thiếu nữ gầy yếu cũng tràn đầy kinh ngạc, thiếu nữ còn đưa tay che lại miệng nhỏ khẽ nhếch.
Mã bà bà xem như là người bình tĩnh nhất ở đây, nhưng hai mắt đục ngầu cũng tỏa ra hai đạo ánh sáng khiếp người, sắc mặt còn biến đổi liên tục mấy lần.
“Thẩm đạo hữu, ngươi. . .
Ngươi nói thế đều là thật?” Qua một hồi lâu, Mã bà bà là người đầu tiên khôi phục lại, lập tức hỏi.
“Việc này quan hệ trọng đại, Thẩm mỗ sao dám nói dối.
Ta đã ở bên ngoài dò xét một hồi, nơi đó cũng có yêu vật tồn tại, bách tính sinh hoạt có chút khốn khổ, nhưng so với tình hình trong thôn thìtốt hơn nhiều.
Ta triệu tập mọi ngươi tới, là muốn cùng mọi ngươi thương lượng chuyện di cư ra bên ngoài.” Thẩm Lạc bình tĩnh nói.
Ba người Anh Lạc, thanh niên và thiếu nữ giờ phút này cũng khôi phục lại, nghe Thẩm Lạc nói như vậy đều là vừa mừng vừa sợ.
Miệng của Mã bà bà ngập ngừng, lại không nói được lời gì, thân thể không ngừng run rẩy.
“Mã bà bà!” Ba người Anh Lạc vội vàng đi tới, đỡ Mã bà bà.
“Trời xanh có mắt, trời xanh có mắt nha! Bạch ngọc sách ở thôn chúng ta đợi chờ đâu khổ mấy trăm năm, rốt cục, rốt cục lại đợi được ngày thấy ánh mặt trời . . .” Mã bà bà nói năng kích động, hốc mắt đã ướt át.
Ba người Anh Lạc cũng kích động khó lòng kiềm chế.
“Thẩm đạo hữu, ân đức của ngài, tất cả mọi người ở Trường Thọ Thôn sẽ vĩnh viễn ghi nhớ trong tim, vô cùng cảm ơn ngươi.” Mã bà bà phóng về phía trước hai bước, bịch một tiếng quỳ lạy Thẩm Lạc.
“Đa tạ Thẩm tiên sư!” Ba người Anh Lạc thấy vậy, cũng tới trước hành lễ.
“Thẩm mỗ xem như là một thành viên trong thôn, đây là chuyện nên làm, thật không dám nhận đại lễ này, mời mấy vị mau đứng lên.” Thẩm Lạc vội vàng tiến lên một tay đỡ lấy Mã bà bà, một tay khác giương lên.
Một cỗ lực lượng vô hình hiện ra, nâng thân thể của ba người kia lên.
“Việc này không nên chậm trễ.
Xin mấy vị mau chóng thông tri cho những người khác biết, để thu thập hành trang, với lại không cần mang quá nhiều đồ vật.
Giờ ta sẽ đi đến vụ tường để làm một chút chuẩn bị.” Thẩm Lạc lưu lại một câu, thân hình thoắt một cái, liền biến mất.
Chương 207: Trân Quý
“Thanh Ngưu, Tiểu Điệp, nhanh đi báo cho tất cả mọi người!” Thẩm Lạc vừa đi, Mã bà bà lập tức nói với Thanh Ngưu và thiếu nữ gầy yếu kia.
Hai người vui vẻ đáp ứng một tiếng, chạy vội đi.
Mã bà bà và Anh Lạc cũng không chờ ở trong viện, bước nhanh ra ngoài.
Thẩm Lạc rất nhanh quay trở về phụ cận vụ tường, tìm được một mặt đất bằng phẳng, lấy ra Thất Tinh Bút cùng một ít vật liệu lấy được trên núi, bắt đầu bố trí trên mặt đất.
Sau một canh giờ, hắn dừng tay lại, trên mặt đất nhiều ra một pháp trận hình tròn lớn vài chục trượng.
Pháp trận này tên là Ất Mộc Trận, là một pháp trận đơn giản kèm theo sau pháp quyết Ất Mộc Tiên Độn, hiệu dụng cũng rất đơn giản, có thể dựa vào trận này khuếch tán hiệu quả Ất Mộc Tiên Độn, mang theo những người khác trong trận cùng thi triển độn thuật, chỉ là tiêu hao pháp lực tự nhiên không nhỏ.
Bố trí xong pháp trận, Thẩm Lạc khoanh chân ngồi xuống bên trận, nhắm mắt điều tức.
Một đêm trôi qua rất nhanh, sáng sớm ánh nặng lặng yên chiếu xuống.
Hai tai Thẩm Lạc hơi động một chút, mở to mắt đứng lên, nhìn lại phía thôn.
Theo một trận tiếng bước chân truyền đến, chỉ thấy một đám thôn dân Trường Thọ thôn cõng bao lớn bao nhỏ, hình thành một đội ngũ thật dài đi tới nơi này.
“Thẩm đạo hữu, toàn thôn một trăm tám mươi bảy nhân khẩu đã đến.” Mã bà bà được Thanh Ngưu và Anh Lạc đỡ hai bên đi tới, thôn dân còn lại thì nhao nhao đứng cách hơn mười trượng, người người nhốn nháo, trông lại Thẩm Lạc bên này.
Có lẽ nghe được từ trong miệng Mã bà bà biết được đề nghị của Thẩm Lạc, lúc này trong mắt mọi người tràn đầy vẻ hưng phấn và chờ mong, ánh mắt nhìn về phía Thẩm Lạc tự nhiên cũng tràn đầy phức tạp, có kính sợ, hổ thẹn, càng nhiều là cảm kích.
“Mã bà bà, ta bố trí toà pháp trận này, có thể mang những người khác cùng thi triển độn thuật xuyên thấu vụ tường.
Nhưng một lần nhiều nhất cũng chỉ mang được hai mươi người, ở giữa còn cần một đoạn thời gian khôi phục.” Thẩm Lạc giải thích với Mã bà bà.
Đám thôn dân nghe lời này, trên mặt càng kích động không thôi, lập tức có không ít người tranh nhau chen lấn về phía pháp trận.
“Không nên chen lấn, chớ đạp hỏng trận văn! Thanh Ngưu, ngươi đến an bài một chút.” Mã bà bà hét lớn ngăn đám người lại, nói với Thanh Ngưu.
Thanh Ngưu đáp ứng một tiếng, rất nhanh chọn lựa hai mươi người, đứng ở trong pháp trận.
Thẩm Lạc hít sâu một hơi, cũng đứng ở trong trận.
Theo tiếng chú ngữ trong miệng vang lên, mảng lớn hào quang màu xanh lục từ hai chân hắn tuôn ra, dung nhập vào trong Ất Mộc pháp trận trên mặt đất.
Trận văn pháp trận sáng lên, đồng thời tản mát ra trận trận lục mang, bao phủ tất cả mọi người trong trận.
Không khí phụ cận rung động, hình thành một cỗ gió lốc.
“Mau!”
Thẩm Lạc niệm chú ngữ xong, bấm niệm pháp quyết điểm một cái, toàn bộ pháp trận đột nhiên sáng lên lục quang, thân hình tất cả mọi người trong trận trở nên hư hóa, rất nhanh biến mất không thấy.
Khu vực đồi núi ở vụ tượng một bên khác, hư không lóe lên, một đoàn lục quang to bằng đầu người trống rỗng nổi lên, cũng không nhanh mở rộng ra, mà rơi vào trên mặt đất phía dưới.
Lập tức ngay rìa lục quang, trên mặt đất hiện ra một pháp trận hình tròn màu xanh lá, trong trận loé lên quang mang, Thẩm Lạc cùng hai mươi tên thôn nhân nổi lên.
Sắc mặt Thẩm Lạc trắng bệch, thân ảnh vừa hiện ra, lắc lư hai lần, bịch một tiếng ngồi trên mặt đất.
Mang theo hai mươi người độn hành đi ra, mặc dù có pháp trận tương trợ, pháp lực thể nội cũng tiêu hao bảy tám phần.
Những thôn dân kia nhìn thấy phong cảnh phía ngoài, đều kích động dị thường, đang muốn xem thật kỹ cảnh sắc bên ngoài, liền thấy Thẩm Lạc đột nhiên ngã xuống đất, bất chấp gì khác, vội vàng chạy tới đỡ.
“Thẩm tiên sư, ngươi thế nào?”
“n công, ngươi không sao chứ!”
“Lần này may mắn có Thẩm tiên sư, không nghĩ tới hai đời Triệu ta còn có thể nhìn thấy thiên địa bên ngoài!”
“Thẩm tiên sư thật là phụ mẫu tái sinh chúng ta, ô ô. . .”
Những thôn dân này nam nữ già trẻ đều có, có người muốn đến đỡ Thẩm Lạc, có người vui đến phát khóc, lao nhao, tràng diện nhất thời có chút hỗn loạn.
“Ta không sao, khôi phục một chút là ổn.
Tất cả mọi người hãy đợi ở chỗ này, chờ ta đem tất cả mọi người ra rồi lại nói.” Dịch tịa bạch ngọc sách.
Thẩm Lạc khoát tay áo với mọi người, phân phó một tiếng, liền ngồi xếp bằng, nhắm mắt vận công điều tức.
Lúc này hắn đối với đám người, sớm đã ý nghĩa phi phàm.
Đám người liên thanh đáp ứng, nhao nhao vây quanh Thẩm Lạc, không dám quấy rầy.
Sau gần nửa canh giờ, pháp lực thể nội đã khôi phục, hắn đứng dậy thi triển độn thuật, quay trở về trong vụ tường.
Mọi người bên trong đều đang chờ, nhìn thấy Thẩm Lạc trở về, lúc này mới yên lòng lại.
Cứ như vậy, Thẩm Lạc bận rộn cả ngày, trước sau truyền tống không sai biệt lắm mười chuyến, mới đưa tất cả mọi người Trường Thọ thôn ra bên ngoài.
Nhìn thế giới bên ngoài khác với Trường Thọ thôn, trên mặt đám người nổi lên thần sắc kích động, nhất là đám hài đồng như Trần Quan Bảo, nhìn cái gì đều cảm thấy hiếu kỳ, líu ríu ồn ào không ngừng.
“Thẩm đạo hữu, giờ chúng ta phải đi nơi nào?” Mã bà bà không kích động như đám thôn dân, hỏi.
“Ta đã tìm xong chỗ cư trú, mọi người đi theo ta.” Thẩm Lạc nói, dẫn đầu đi phía trước.
Đến trời tối, một đoàn người trùng trùng điệp điệp đi vào một chỗ thôn xóm hoang phế xây dựa lưng vào núi, bên cạnh thôn có một dòng suối nhỏ thanh tịnh uốn lượn chảy qua.
Nhìn qua, phòng ốc trong thôn có chút cổ xưa, đã sụp đổ không ít, ngoài thôn có không ít ruộng đồng, bởi vì quanh năm không có người chăm sóc, cũng đã cỏ dại rậm rạp.
“Song Sa thôn này mười mấy năm trước gặp phải mã tặc, người trong thôn cơ hồ chết hết, số ít may mắn còn sống sót đã di cư đi nơi khác từ lâu, lúc này mới hoang phế như vậy.” Thẩm Lạc giải thích lai lịch thôn này với mọi người.
Một đám thôn dân nhìn thôn xóm hoang vắng phía trước, đều lộ ra vẻ hưng phấn, không đợi phân phó, nhao nhao công việc lu bù lên, quét dọn đình viện các nơi, thu thập gian phòng có thể ở.
Không bao lâu, chỗ tốt nhất trong thôn rất nhanh được quét sạch, tặng cho Thẩm Lạc ở lại.
Thẩm Lạc liên tục thi triển Ất Mộc Tiên Độn, tinh thần đã sớm mỏi mệt không chịu nổi, cũng không khách khí, vào nhà nằm xuống, rất nhanh chìm vào giấc ngủ.
Tỉnh lại sau giấc ngủ, sắc trời đã sáng rõ, tinh thần mỏi mệt lúc này mới triệt để thư giãn.
Hắn đứng dậy đi ra cửa, bây giờ sắc trời vừa sáng không lâu, thôn dân Trường Thọ đã thức dậy, bận rộn ở các nơi, không ai cảm thấy vất vả cả, trên mặt mỗi người treo dáng tươi cười đã lâu không có.
Thẩm Lạc thấy cảnh này, trong lòng bất giác có chút ngũ vị tạp trần.
Chính mình sống tại thế giới ngàn năm trước, chưa trải qua thiên địa biến đổi lớn, triều đình cường thịnh giàu có, thế nhân an cư lạc nghiệp, có lẽ không cách nào trải nghiệm được tâm cảnh của những người trước mắt này.
Người thường chỉ khi mất đi, mới hoài niệm hạnh phúc lúc có được, mới có thể chân chính biết trân quý.
Chính mình lần này trời xui đất khiến đi tới Trường Thọ thôn đang gặp nạn, có thể giúp cho những thôn dân này cũng đã đến giới hạn.
Về phần tương lai bọn họ có thể ở thế giới bên ngoài hảo hảo sinh hoạt hay không, vẫn phải xem chính bọn họ.
Thẩm Lạc đóng cửa phòng, trở lại ngồi trên giường, bắt đầu tính toán bước tiếp theo.
Chương 208: Một Đêm Ác Mộng
Dựa theo lúc trước hắn dự định, nếu không cách nào trở lại hiện thực, vậy sẽ đi Bảo Tượng quốc các nơi du lịch một phen, gia tăng một chút kiến thức ngoại quốc.
Có thể do gần đây gặp nhiều kinh lịch, khiến cho hắn có chút cảm ngộ mới.
Căn cứ kinh lịch mấy lần trước, hắn trong mộng cảnh tăng lên tu vi cũng tốt, bảo vật cũng được, đều không thể mang về hiện thực, nhưng lấy được tri thức, cảm ngộ, còn có thu hoạch các loại kinh nghiệm tu luyện, là được mang về hiện thực.
Nếu có thể lợi dụng thích đáng điểm này, mặc dù trong hiện thực thiên tư hắn kém cỏi, chưa hẳn không thể không có thành tựu.
Mà trong thế giới mộng cảnh này, mặc dù thiên tư tuyệt đỉnh, tu vi cao thâm, nhưng chỉ là khách qua đường, chính mình căn bản vẫn là trong hiện thực.
Du ngoạn bốn phương, không bằng tranh thủ thời gian tĩnh tâm tu luyện, mang các loại kinh nghiệm về hiện thực.
Nghĩ tới đây, trong lòng Thẩm Lạc sáng tỏ thông suốt, khoanh chân ngồi trên giường, thầm vận Hoàng Đình Kinh.
Hắn không định trùng kích cảnh giới cao hơn, mà là cẩn thận bắt đầu tìm hiểu tu luyện Luyện Khí kỳ Hoàng Đình Kinh, lặp đi lặp lại tổng kết tâm đắc tu luyện.
Ở bên ngoài, Mã bà bà chậm rãi đi tới, nhìn thấy đại môn của Thẩm Lạc đóng chặt, dừng bước, không tiến lên gõ cửa.
“Thẩm tiên sư vẫn luôn ở bên trong à?” Lão nhìn một thôn dân phụ cận đang sửa phòng hỏi.
“Đúng vậy, Thẩm tiên sư vừa mới đi ra nhìn một chút, sau lại trở về phòng.” Thôn dân đáp.
Trong lòng Mã bà bà âm thầm buông lỏng, lão vốn lo lắng bây giờ đã rời Trường Thọ thôn, Thẩm Lạc sẽ chọn rời đi.
Hiện tại xem ra, hắn tựa hồ còn chưa quyết định việc này.
“Ngươi chớ đi nơi khác làm việc, cứ thủ tại chỗ này, Thẩm tiên sư có bất kỳ phân phó gì, lập tức tới nói cho ta biết.” Mã bà bà nói với thôn dân kia.
“Vâng!” Người kia đáp ứng.
Cứ như vậy, thời gian bất tri bất giác đến nửa năm sau.
Song Sa thôn đã triệt để hoàn toàn biến dạng, phòng ốc tàn phá các nơi đều đã được tu sửa, con đường trong thôn lại một lần nữa được mở ra, trải lên một tầng đá xanh.
Mà chung quanh thôn, thôn dân phỏng theo tình huống Trường Thọ thôn, xây dựng một tầng hàng rào kiên cố.
Mấy khối ruộng hoang cạnh thôn cũng được khai khẩn, trồng trọt hoa màu, khắp nơi là cảnh tượng vui vẻ phồn vinh.
Trong một gian phòng lớn nhất của thôn, Thẩm Lạc ngồi xếp bằng, trên thân phủ đầy kim quang, hình thành một lồng sáng dày vài thước, hư ảnh tam long tam tượng nhanh chóng du tẩu quanh người hắn.
Hai tay hắn nhanh chóng bấm niệm pháp quyết, kim quang quanh người đột nhiên chớp động kịch liệt, đồng thời lúc nở lúc co, phảng phất một trái tim đang đập.
Như vậy liên tục chớp động ba mươi sáu lần, kim quang bỗng nhiên bạo phát ra, hình thành một mảnh kim lãng quét ra bốn phương tám hướng.
Bốn bề vách tường và kim lãng đụng một cái, lập tức giống như đậu hũ vỡ vụn, cả tòa phòng ốc ầm vang đổ sụp.
Bất quá toàn thân Thẩm Lạc giờ phút này phủ đầy kim quang, những gạch vỡ ngói nát kia tới cách hắn mấy thước đã bị bắn ra, không thể đụng đến một sợi lông của hắn.
Thôn dân Trường Thọ phụ cận nghe động tĩnh to lớn, xa xa nhìn sang, nhìn thấy thân ảnh Thẩm Lạc, trong mắt tràn đầy kính sợ, không ai dám tới gần.
Bây giờ địa vị Thẩm Lạc trong lòng bọn họ đã sớm siêu nhiên, thậm chí vượt qua các tiên nhân tiền bối xa xưa trong truyền thuyết trên Phương Thốn sơn.
Thẩm Lạc nhắm mắt một lát, lúc này kim quang trên thân mới chậm rãi thu lại.
Giờ phút này khí tức hắn tản ra so với trước đó khổng lồ hơn rất nhiều, lại là Hoàng Đình Kinh có chỗ tinh tiến, đạt đến cảnh giới Xuất Khiếu trung kỳ.
Hắn mở hai mắt ra, khóe miệng mỉm cười, nhưng không phải là vì tinh tiến tu vi.
Kỳ thật trong khoảng thời gian qua, hắn tiêu thời gian vào trên tu hành cũng không nhiều, nếu không lấy tư chất bộ thân thể này, cũng không phải nửa năm chỉ đột phá một tiểu cảnh giới.
Tinh lực hắn chủ yếu, là tinh tế tổng kết ôn lại một chút cảm ngộ tu luyện từ Luyện Khí kỳ đến Tích Cốc kỳ, với ý đồ cân nhắc từ góc độ một người có tư chất thấp kém xem xét vấn đề bình cảnh.
Bây giờ cuối cùng hiểu được bảy tám phần, nếu trở về hiện thực, tu luyện hẳn là sẽ thông thuận hơn nhiều.
Thẩm Lạc nhìn thoáng qua cảnh tượng bừa bộn chung quanh, nhíu mày, khẽ lắc đầu.
Nhưng vào lúc này, một bóng người từ đằng xa nhanh chóng tới gần bên này, chính là Anh Lạc, bộ pháp nàng đạp chính là Tà Nguyệt Bộ.
Trong nửa năm này, Thẩm Lạc đã dành thời gian truyền thụ năm loại phù lục cao giai Lạc Lôi Phù của Phương Thốn sơn, cùng những bí thuật Tà Nguyệt Bộ, Ất Mộc Tiên Độn này cho Anh Lạc.
Anh Lạc vốn có ngộ tính khá cao, trước đó sở tu công pháp cũng là Phương Thốn sơn lưu truyền xuống, đối với Thẩm Lạc truyền thụ cho những thứ này tự nhiên dễ dàng tiếp nhận, thực lực đột nhiên tăng mạnh, đã mấy lần dễ như trở bàn tay đánh lui Yêu thú xâm phạm.
Thậm chí không chỉ một lần xuất thủ hiệp trợ mấy chỗ thôn trang phụ cận, được thôn dân phụ cận xưng là “Anh nữ hiệp”.
Nàng còn tập hợp bọn nhỏ có tư chất trong mấy thôn phụ cận, bao gồm Trần Quan Bảo, bắt đầu truyền thụ cho bọn chúng một ít pháp môn tu luyện, hiệu quả rõ rệt.
Ngoài ra, Thẩm Lạc còn đã định truyền khẩu quyết Hoàng Đình Kinh cho Anh Lạc nghe, nhưng Anh Lạc lại hoàn toàn không cách nào lĩnh ngộ.
Thẩm Lạc kỳ quái, khổ suy mới hiểu được là Hoàng Đình Kinh quá mức huyền diệu, cũng không phải là thần thông có thể tùy ý truyền miệng.
Lúc trước nếu hắn không phụ thể trên thân viên hầu màu vàng kia, tự mình lắng nghe tổ sư Phương Thốn sơn truyền đạo, chỉ sợ sẽ không cách nào lĩnh ngộ được.
Nếu Anh Lạc không cách nào lĩnh ngộ, hắn cũng không cưỡng cầu, truyền thụ cho Anh Lạc thủ đoạn khác, đã đủ sử dụng.
Thẩm Lạc thấy Anh Lạc đã đến trước người, đang muốn đứng dậy, tầm mắt phía trước đột nhiên bắt đầu mơ hồ, tiếp đó não hải đột nhiên trầm xuống, lâm vào hôn mê.
“Ầm ầm ầm . . .”
Sáng sớm, một trận tiếng đập cửa gấp rút vang lên trong tiểu viện Bạch Tiêu Thiên.
“Thẩm Lạc, mau thức dậy?” Ngay sau đó, liền có một thanh âm gào to từ ngoài cửa truyền đến.
Trong phòng trên giường, hai mắt Thẩm Lạc đột nhiên mở ra, con ngươi hơi co rút lại một chút, trong mắt lập tức nhìn thấy trướng màn ga giường, thân thể đầu tiên là bỗng dưng xiết chặt, sau đó chậm rãi trầm tĩnh lại.
“Xem như đã trở về.”
Hắn thở dài một cái, lấy tay chống đỡ thân thể chậm rãi ngồi dậy, cảm thụ một chút pháp lực biến hoá trong đan điền, lập tức lộ ra thần sắc bất đắc dĩ.
Hết thảy đều vẫn như cũ, cảnh giới trong mộng cảnh vẫn chỉ là trong mộng.
Nghe Bạch Tiêu Thiên ở bên ngoài gọi, Thẩm Lạc lên tiếng, từ trên giường bò dậy, tiện tay thu hồi gối ngọc không biết làm sao xuất hiện trên giường vào trong hộp đá, lúc này mới đứng dậy đi mở cửa.
Bạch Tiêu Thiên vừa nhìn thấy thần sắc Thẩm Lạc mệt mỏi, có vẻ chưa tỉnh ngủ, liền chế nhạo:
“Tiểu tử ngươi tối qua không phải ngủ quá sớm à, sao còn một bộ mặt ủ mày chau như vậy? Không phải là tối hôm qua vụng trộm chuồn đến sông Tần Hoài chứ?”
“Nếu được vậy thì tốt quá.
Tối hôm qua ta gặp ác mộng cả đêm, vừa rồi lúc ngươi gọi ta, ta còn tưởng rằng là ác quỷ yêu nghiệt gì đến lấy mạng ta đó.” Thẩm Lạc ngáp một cái, thuận miệng nói ra.
Chỉ là nói xong, lông mày của hắn hơi nhăn lại.
Trong mộng rõ ràng đã vượt qua hơn một năm, nhưng trong hiện thực bất quá chỉ một đêm, loại tương phản thời không khác biệt mang tới này, khiến cho hắn cảm thấy không cách nào thích ứng.
Cũng không biết sau khi hắn quay về, Anh Lạc và Trần Quan Bảo những hài tử kia sẽ thế nào? Thôn rời mê vụ phong tỏa và Yêu thú xâm nhập, bọn họ hẳn là có thể hảo hảo sống sót, trở thành người tu hành.
Chương 209: Tĩnh Thất Dưới Núi
“Nghĩ gì mà mất hồn thế?” Bạch Tiêu Thiên thấy vậy, mở miệng cắt ngang suy nghĩ của hắn.
“Không có gì, giấc mộng này quá chân thực, trong lúc nhất thời còn chưa thoát ra được.” Thẩm Lạc nửa thật nửa giả trả lời.
“Được rồi, đừng suy nghĩ nữa, trước đi rửa mặt một chút, sau đó ăn xong điểm tâm, ta dẫn ngươi đi Kiến Nghiệp thành hảo hảo dạo chơi.” Bạch Tiêu Thiên vỗ vai hắn, vừa cười vừa nói.
Thẩm Lạc vốn không muốn ra cửa, mà muốn ở lại trong phòng thử tu tập một chút công pháp học được trong mộng.
Nhưng thấy Bạch Tiêu Thiên thịnh tình như thế, cũng không nên làm gã mất hứng, liền gật đầu đáp ứng.
Thế là dùng cơm xong, Bạch Tiêu Thiên mang theo Thẩm Lạc ra cửa, đồng hành còn có Lục Tụ nha đầu nhí nha nhí nhảnh kia.
Đi dạo này hết gần nửa ngày, Lục Tụ nha đầu kia đơn giản so với Bạch Tiêu Thiên càng giống chủ nhân đãi khách hơn, tất cả chỗ ăn ngon chơi tốt tại Kiến Nghiệp thành nàng thuộc như lòng bàn tay, dẫn hai người du lãm qua từng nơi.
Thẩm Lạc nhìn bốn bề phồn hoa thịnh cảnh, không nhịn được nghĩ đến phụ tử Vu Mông Vu Diễm liều chết bảo vệ Phượng Trì thành, nhớ tới lúc trước vừa mới rời Trường Thọ thôn và Phương Thốn sơn.
Hắn biết rõ lúc ma kiếp giáng lâm, bất luận phồn hoa vinh thịnh gì đều chỉ là mộng ảo bọt nước, trong lòng lần đầu sinh ra suy nghĩ làm sao chống lại ma kiếp.
Chỉ là, ngay cả Phương Thốn sơn là tông môn Tiên gia căn cơ thâm hậu như thế, cũng không thể chống cự ma kiếp, hắn có thể làm được gì?
Thẳng đến lúc chạng vạng tối, ba người mới mang theo không ít thứ, từ bên ngoài trở về.
“Thẩm Lạc, làm người không nên cứng nhắc như vậy, nơi Kiến Nghiệp thành này, không đi đến bờ sông Tần Hoài uống bữa hoa tửu xem sao? Đó giống như vào bảo sơn mà tay không lại về!” Đến khi mấy người trở về tiểu viện, Bạch Tiêu Thiên vẫn còn van nài khuyên lơn.
“Ngươi muốn đi thì cứ đi, cũng đừng lôi kéo ta.
Lại nói trong phủ các ngươi có tĩnh thất bế quan không? Có thể cho ta mượn dùng một chút không?” Thẩm Lạc không chịu nổi phiền phức, chuyển chủ đề hỏi.
Bạch Tiêu Thiên nghe lời ấy, nhíu nhíu mày, lập tức cười nói:
“Ngươi nói lời này là xem thường ai đây? Ta đường đường là thế gia khu ma, thiếu cái gì, cũng không thể thiếu tĩnh thất bế quan à.
Chỉ là ngươi quả nhiên là tên ngốc, mấy ngày nay sao không buông lỏng nghỉ ngơi một trận, lại tiếp tục tu luyện?”
“Tư chất của ta kém xa ngươi, chuyện tu hành đâu dám nửa điểm lười biếng?” Thẩm Lạc cười nói.
“Thôi, thôi, ta dẫn ngươi đi là được.” Bạch Tiêu Thiên giơ hai tay đầu hàng.
Lục Tụ nha đầu khó thấy được bộ dạng Bạch Tiêu Thiên như vậy, cũng không nhịn được che miệng cười trộm, mặt mày cong cong.
Trong trí nhớ của nàng, vị Bạch đại thiếu gia này mặc dù trời sinh tính tình phóng khoáng, nhưng trong lòng lại có một cỗ ngạo khí trời sinh, lại không có hảo hữu chí giao như Thẩm Lạc.
Dù sao người cùng tuổi được gã coi trọng lại có thể nói chuyện hợp ý cũng không nhiều.
Thẩm Lạc trở về trong phòng, lấy quần áo vừa mua thay đi giặt, trả lại hết thảy, sau đó mới theo Bạch Tiêu Thiên đi về phía hậu viện Bạch gia.
Đi ngang qua thư phòng gia chủ Bạch Hạc Thành, sau đó hai người mới đi tới hậu viện chân chính của Bạch gia, nơi đó có một hồ nước tư gia chiếm diện tích rất rộng.
Bạch Tiêu Thiên quen thuộc mang theo Thẩm Lạc đi đến trước một tòa giả sơn, ngừng lại.
“Chính là chỗ này?” Thẩm Lạc nhìn thoáng qua giả sơn trước mặt, trông phải nhìn trái một phen, kinh ngạc hỏi.
Bạch Tiêu Thiên cười hắc hắc, đưa tay đập mấy lần lên giả sơn, ngay sau đó liền có một trận thanh âm cơ quan chuyển động vang lên.
Nương theo một trận “Xuy xuy” tiếng ma sát, dưới toà giả sơn cao mấy trượng xuất hiện một cửa hang tối đen như mực, bên trong có trận trận khí lành lạnh thoát ra bên ngoài.
“Tĩnh thất tu luyện ngay dưới hồ này.” Bạch Tiêu Thiên cười nói một câu, đi vào cửa hang.
Thẩm Lạc cùng đi theo, thông qua hơn trăm bậc thềm đá xuống dưới, đi vào một đầu thông đạo dưới lòng đất.
Trên vách tường thông đạo treo đèn dầu, chiếu rọi có chút sáng sủa, đi qua mấy chục trượng thì phía trước xuất hiện một tòa địa thính rộng rãi.
Trung tâm địa thính có một bệ đá hình tròn cao hai xích, phía trên khoanh chân ngồi một lão ẩu tóc trắng gầy gò, tinh thần quắc thước, hai mắt nhắm nghiền, tựa hồ đang tĩnh tu.
“Tôn nhi Tiêu Thiên bái kiến Ngũ nãi nãi.” Bạch Tiêu Thiên nhìn thấy người này, lập tức chắp tay bái một cái.
Thẩm Lạc cũng vội vàng hành lễ theo.
Lão ẩu giương mắt nhìn hai người một chút, ánh mắt dừng lại trên người Thẩm Lạc, chỉ gật đầu nhẹ, nhưng không lên tiếng.
“Ngũ nãi nãi, đây là hảo hữu tôn nhi, ở tạm tại nhà chúng ta, gần đây sẽ thường đến nơi này tu luyện, việc này ta sẽ nói rõ với phụ thân sau.” Bạch Tiêu Thiên vội vàng giải thích.
Lão ẩu nghe xong, lần nữa gật đầu nhẹ, nhắm hai mắt lại.
Ánh mắt Thẩm Lạc nhìn bốn phía, liền thấy trên vách tường bốn phía vờn quanh một vòng, thình lình phân bố dày đặc từng cửa hang cao ngang người, bên trong tĩnh mịch không thôi, không cách nào thấy rõ điểm cuối.
“Nơi này là mấy chỗ tĩnh thất tu luyện của nhà chúng ta, bên trong có chút đặc biệt, bình thường chỉ có tử đệ Luyện Khí tầng bảy trở lên mới đạt chuẩn tới đây tu luyện.
Những người còn lại cũng chỉ có thể ở bên ngoài diễn võ trường, hoặc tu luyện trong phòng mình.” Bạch Tiêu Thiên giải thích.
“Như thế, chẳng phải là ta không hợp cách sao?” Thẩm Lạc nhìn thoáng qua lão ẩu, có chút do dự hỏi.
“Ha ha, không sao, ta làm trưởng tôn, điểm quyền lực ấy vẫn phải có.
Dịch tại bạch ngọc sách.
Ngươi cứ chọn một tĩnh thất, yên tâm ở chỗ này bế quan đi, ta còn phải đi tổ mẫu bên kia một chuyến, giờ phải đi về trước.” Bạch Tiêu Thiên vỗ vỗ vai Thẩm Lạc, cười nói.
Thẩm Lạc gật đầu nhẹ, cũng không nói thêm gì nữa, chọn một lối vào.
Bạch Tiêu Thiên nhìn bóng lưng của hắn, cười cười, quay người rời đi.
Thẩm Lạc đi chừng mấy trăm trượng thì đến điểm cuối, liền thấy một cửa đá mật thất đang mở, chờ hắn cất bước đi vào trong đó, cửa đá liền tự đóng lại.
Lúc này, trên bốn vách tường mật thất bỗng nhiên có đạo đạo hào quang màu u lam sáng lên, vách tường và trên nóc mật thất đều hiện lên một mảnh đồ án kỳ lạ, từ đó tản mát ra trận trận thiên địa linh khí nồng đậm.
Thẩm Lạc giờ mới hiểu được, vì sao Bạch Tiêu Thiên nói nơi này có chút đặc biệt, nguyên lai là trong mật thất có pháp trận gia trì.
Hắn lại ngắm nhìn bốn phía một vòng, phát hiện diện tích mật thất không nhỏ, rộng chừng mấy chục trượng, đừng nói là ngồi xuống tu hành, dù là diễn võ luyện tập cũng đủ.
Thẩm Lạc quét ánh mắt qua, thấy trên mặt đất mật thất này có một cái bồ đoàn hình tròn, liền đi tới phía trước, ngồi xuống.
Khoanh chân ngồi, hắn cũng không lập tức tu luyện, mà là dò xét một chút pháp lực bên trong cơ thể.
Bây giờ, tu vi hắn là Luyện Khí kỳ tầng bốn đã tương đối vững chắc, so với lúc trước còn hơi tăng lên, trước mắt hăm hở muốn tiếp tục tiến lên, tranh thủ sớm ngày tiến vào Luyện Khí kỳ tầng năm.
Thu hồi suy nghĩ, hai tay Thẩm Lạc bão nguyên, bắt đầu thu liễm suy nghĩ, an tĩnh điều tức, trong đầu bắt đầu nhớ lại khẩu quyết Hoàng Đình kinh học được trong mộng từ lão đạo ở Phương Thốn sơn.
So với pháp quyết vô danh chỉ tu thuật pháp, Hoàng Đình Kinh càng xem trọng pháp thể song tu, tinh tu pháp lực, đồng thời rèn luyện thể phách.
Nếu có thể tu thành, mang tới hiệu quả tự nhiên càng thêm rõ rệt.
Hắn không hy vọng xa vời chính mình có thể tu hành như thần thụ trong mộng cảnh, tiến triển cực nhanh.
Nhưng dù sao đã sớm tổng kết nhiều cảm ngộ tâm đắc như vậy, hẳn là có thể tiến triển, tu hành không đến mức quá chậm chạp mới đúng.
Chương 210: Thuần Dương Quyết Hoàn Chỉnh
Thẩm Lạc đợi ngưng tâm tĩnh khí xong mới bấm pháp quyết, yên lặng vận công, cũng đặc biệt để ý, không đại khai đại hợp như trước, mà chỉ vận chuyển hai câu pháp quyết trước.
Bởi vì hắn còn nhớ rõ lúc ấy, loại cảnh tượng thiên địa linh khí vọt tới như điên kia.
Hiện nay hắn chỉ là Luyện Khí kỳ, thể nội cũng chưa ngưng tụ pháp mạch, nếu thiên địa linh khí vọt tới quá nhiều, lấy thân thể hắn, cho dù tận lực khống chế tốc độ nạp linh nhập thể, tất nhiên cũng không thể thừa nhận nổi.
Nhưng mà, hắn mới thử một lát, lông mày liền nhíu một cái.
Công pháp Hoàng Đình Kinh rõ ràng đã vận chuyển, tuy nhiên lại không xuất hiện loại tình cảnh linh khí từ bốn phương tám hướng tụ tập tới như trong tưởng tượng, bốn phía mặc dù cũng có một ít thiên địa linh khí hội tụ, nhưng tốc độ thập phần chậm chạp.
Trong lòng Thẩm Lạc không hiểu, vẫn tiếp tục vận hành công pháp.
Sau nửa canh giờ, thiên địa linh khí bốn phía vẫn không nóng không lạnh, đơn giản khác một trời một vực cảnh tượng trong mộng.
“Như vậy cũng kém quá đi!”
Tuy Thẩm Lạc đã chuẩn bị tâm lý, nhưng vẫn có chút không cam tâm, liền ngừng tu luyện công pháp « Hoàng Đình Kinh », ngược lại bắt đầu vận chuyển tu luyện « công pháp vô danh ».
Sau một lát, hai tay của hắn thu lại, thần sắc âm tình bất định.
Có lẽ do kinh nghiệm cảm ngộ trong mộng cảnh, tăng thêm pháp trận mật thất gia trì, tốc độ tu luyện công pháp vô danh tăng lên không nhỏ, so với tốc độ tu luyện « Hoàng Đình Kinh » trong mộng tuy chậm, nhưng vượt xa công pháp vô danh trước đó.
“Ta thật sự là quá đánh giá cao tư chất hỏng bét của mình.
Cũng không biết Tà Nguyệt Bộ có thể học được hay không?” Thẩm Lạc nhịn không được thở dài một tiếng.
Nói xong, hắn từ dưới đất đứng lên, vận kình lên, trong đầu hiện ra bộ « Thiên Trúc Vọng Nguyệt Đồ » kia.
Lúc trước hắn đạt đủ loại tâm đắc cảm ngộ đối với đồ này, từng cái lần nữa nổi lên trong lòng, từng bước một, từng chút xíu, tất cả đều thập phần rõ ràng.
Thẩm Lạc cảm thấy pháp lực thể nội âm thầm vận chuyển, theo kinh mạch hai chân quán chú ra các khiếu huyệt.
Hai chân hắn lập tức dâng lên một loại cảm giác nhẹ nhàng.
Trong lòng của hắn vui mừng, xem ra trước đó khổ tu trong mộng cảnh cũng không uổng phí.
Tâm niệm Thẩm Lạc khẽ động, bộ pháp dưới chân xê dịch, thân hình tựa như gió thổi rừng trúc, bắt đầu đung đưa trái phải.
“Đi!” Thẩm Lạc nói thầm một tiếng.
Kết quả hắn vừa mới bước tới phía trước vài bước, pháp lực giữa hai chân vận hành đột nhiên trở nên hỗn loạn, người cũng mất đi khống chế, lập tức ngã tới trước.
“Ầm” một tiếng vang trầm!
Thẩm Lạc lộn mấy vòng, đâm vào trên vách tường, ngã ngồi xuống đất.
Hắn dựa vào vách tường phía sau, không lập tức đứng dậy, mặc dù cũng không thụ thương, nhưng trong lòng thì không hiểu chút nào, yên lặng nhớ lại lúc trước thi triển Tà Nguyệt Bộ, xem có sai lầm gì không?
“Giống như có chút nóng vội. . .” Thẩm Lạc suy nghĩ một lát, tự giễu cười nói.
Vừa rồi pháp lực của hắn vận chuyển, tất cả biến hoá giữa khiếu huyệt đều dựa theo công pháp.
Kỳ thật cũng không vấn đề, chỉ là đang thi triển bộ pháp, trong đầu hắn lại muốn thể nghiệm tu hành lúc trước, đến mức tạo thành loại tình huống xấu hổ thân không tùy tâm.
Nói cách khác, phản ứng của thân thể hắn tạm thời không theo kịp tâm thần của mình, cần bắt đầu lại từ đầu hảo hảo tu luyện một phen, mới có thể dần dần nắm giữ Tà Nguyệt Bộ.
“Còn tốt là không giống Hoàng Đình Kinh, cơ hồ không cách nào tu luyện.
Vậy ta cứ từ từ tu luyện đi.” Thẩm Lạc âm thầm may mắn nói.
Nói xong, hắn không còn nóng lòng thử thôi động Tà Nguyệt Bộ nữa, mà một lần nữa khoanh chân ngồi xuống, nhắm hai mắt lại, ngay trong thức hải hiện ra bức « Thiên Trúc Vọng Nguyệt Đồ » kia, lấy thần niệm quan sát.
Sau đó liên tiếp mười mấy ngày, mỗi sáng sớm Thẩm Lạc đều sẽ tới mật thất tu luyện.
Bởi vì « Hoàng Đình Kinh » vẫn như cũ không tiến triển, hắn liền dứt khoát tạm thời từ bỏ, tiếp tục chuyên tâm tu luyện công pháp vô danh.
Đồng thời, trong thời gian tu luyện, hắn không ngừng thử tu luyện bộ pháp Tà Nguyệt bộ.
Mà khiến hắn có chút ngoài ý muốn chính là, không biết là vì trong mộng cảm ngộ quá mức rõ ràng, hay là hắn thập phần thích hợp bộ công pháp này, tu luyện vậy mà thuận lợi lạ thường.
Loại tình huống bộ pháp đột nhiên trì trệ lúc trước không tiếp tục xuất hiện nữa, cũng làm cho hắn hiểu được lúc trước cũng không phải là vì pháp lực không đủ, mà là do sự khống chế pháp lực vận hành trên đường đi.
Kết quả trước sau chỉ bỏ ra hơn mười ngày, đã cơ bản nhập môn, điều này so với hắn đoán trước đó nhanh hơn gấp mấy lần.
Kể từ đó, Thẩm Lạc đã có thể thi triển sơ bộ Tà Nguyệt Bộ, chỉ là tốc độ di chuyển và khoảng cách chênh lệch không nhỏ so với trong mộng cảnh.
Bất quá dù vậy, hắn cũng khá hài lòng.
Một ngày này, Thẩm Lạc như thường ngày đi đến mật thất, khoanh chân ngồi xuống, không nóng lòng tu luyện, mà là tìm trong ngực một hồi, lấy ra một viên ngọc bội hình tròn nhìn không thu hút chút nào, nâng ở trong lòng bàn tay.
Vật này không phải thứ gì khác, chính là bảo vật trọng yếu mà vị sư thúc tổ Xuân Thu quan kia phó thác trên tay hắn, « Thuần Dương Bảo Điển ».
Hắn nhìn ngọc bội trong tay, nhớ lại đủ chuyện Xuân Thu quan lúc trước, không khỏi có chút thất thần.
Cũng không biết bây giờ tình huống trong quan thế nào, La sư bọn họ có thoát nạn hay không? Bất kể thế nào, lúc chính mình bất lực nhất, là Xuân Thu quan và La sư chứa chấp mình, nếu không bây giờ sợ đã sớm là một nắm cát vàng.
Sau một lúc lâu, Thẩm Lạc tập trung tinh thần, không nghĩ nhiều nữa, tâm niệm vừa động, trong lòng bàn tay sáng lên một mảnh lam quang, ngọc bội trống rỗng bay lên, lơ lửng trước người.
Ngay sau đó, chỉ thấy hai tay của hắn bấm pháp quyết huyền diệu, không ngừng đánh vào trên ngọc bội.
Chỉ thấy trên ngọc bội chớp động bạch quang một hồi, từ đó xuyên suốt ra một màn ánh sáng, phía trên bắn ra lít nha lít nhít văn tự, thình lình chính là khẩu quyết tu luyện « Thuần Dương Bảo Điển ».
“Đóng Thuần Dương pháp, hóa khí là tinh, hóa dương là cương, nạp linh ở ngoài, giấu thần vào trong. . .” Ánh mắt Thẩm Lạc rơi vào trên những chữ nhỏ kia, theo tầm mắt chậm rãi di động, đáy lòng mặc niệm đọc theo.
Hắn đọc qua công pháp gần vạn chữ này, trong lòng không khỏi có chút yên lặng.
Lúc trước, Bạch Tiêu Thiên đã từng tiết lộ một chút tin tức liên quan tới Thuần Dương Kiếm Quyết cho hắn, nói toàn bộ công pháp có tổng cộng mười hai tầng, luyện xong tầng thứ mười là có thể thử đột phá Tích Cốc kỳ.
Ngoài ra, Bạch Tiêu Thiên còn từng đề cập, nếu có thể tu luyện Thuần Dương Kiếm Quyết đến tầng thứ mười một, sau lại đột phá, pháp lực sẽ hùng hậu tinh thuần gấp bội.
Còn nếu đột phá tầng thứ mười hai, pháp lực càng có thể gia tăng gấp ba, về sau tu hành có chỗ tốt cực lớn.
Chỉ là độ khó tu luyện hai tầng sau công pháp cũng tăng gấp bội lúc trước.
Theo Bạch Tiêu Thiên biết, La sư, Phong Dương chân nhân và phản đồ Vương sư bá kia, ba người đều đã tu hết tầng mười Thuần Dương Kiếm Quyết, đột phá đến Tích Cốc kỳ.
Về phần vị sư thúc tổ kia, thì đã đột phá tầng thứ mười một Thuần Dương Kiếm Quyết.
Lúc ấy Thẩm Lạc đã hỏi qua, có người nào đã đột phá tầng thứ mười hai không? Kết quả lấy được câu trả lời chắc chắn là, trong lịch sử Xuân Thu quan cũng chỉ có vị khai sơn tổ sư kia đạt được thành tựu này.
Nhưng mà, trước mắt hắn nhìn thấy Thuần Dương Kiếm Quyết hoàn chỉnh, lại xa xa không chỉ mười hai tầng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Thần Ma Cửu Biến [Dịch] Thần Ma Cửu Biến](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Than-Ma-Cuu-Bien.jpg)

