Đại Mộng Chủ
Tập 34 : Tiến Triển Cực Nhanh (c166-c170)
❮ sautiếp ❯Chương 166: Tiến Triển Cực Nhanh
Anh Lạc nhìn thấy sóng cả với thanh thế thật lớn kia bị quét tới, sắc mặt càng khó coi.
Nhưng thấy Thẩm Lạc đứng lù lù bất động trước người, cũng quyết tâm liều mạng, cắn chặt hàm răng, bình tĩnh đứng phía sau hắn.
Thẩm Lạc hừ lạnh một tiếng, pháp lực thể nội cũng đồng thời vận chuyển, cũng có một cỗ khí tức cường đại phát tán ra, không yếu chút nào va chạm với phía trước.
Chỉ nghe “Rầm rầm” một tiếng vang gấp.
Trên đầm nước bị hai cỗ khí kình cuốn lên hai vòi rồng nước cao mấy trượng, ầm vang va chạm vào nhau.
Nương theo một tiếng oanh minh, hai cỗ sóng nước đồng thời nổ bể ra, hóa thành mưa to đầy trời, trút xuống tứ phương.
Ánh mắt Thẩm Lạc ngưng tụ, liên tục kết động pháp quyết.
Mưa rơi trên bầu trời liền bị một tầng ánh sáng màu lam bao phủ, vậy mà tựa như đọng lại, trong lúc nhất thời lại chưa rơi xuống.
“Đi!”
Trong miệng hắn khẽ quát một tiếng, hai tay bấm niệm pháp quyết kéo xuống phía dưới một cái.
Nước mưa trên bầu trời liền bắt đầu ngưng kết thành từng chuôi thuỷ nhận màu lam hình dùi nhọn, tiếng rít đại tác cực tốc xoay tròn, ở giữa không trung cuốn thành từng vòng xoáy màu xanh lam, như một trận mưa đao bỗng nhiên rơi xuống, đâm nhanh về phía Cuồng Báo.
Cuống Báo thấy thế, lúc đầu xem khống thuỷ thuật mới nổi lên là bình thường, chờ cho thủy nhận rơi xuống, mới phát giác khí thế bất phàm, uy lực không thể khinh thường, muốn tránh né đã không kịp, lông tóc trên thân lúc này mới dựng đứng, sáng lên một tầng kim quang mơ hồ.
“Tranh tranh tranh”
Nương theo một trận tiếng vang bén nhọn giống như gió táp mưa sa, mấy chục đạo thủy nhận màu lam liên tiếp đánh lên người Cuồng Báo.
Lực đạo to lớn, khiến cho lưng nó vốn cao, cũng không ngừng lõm xuống, cơ thể bao phủ trong kim quang cũng nổi lên một tầng huyết khí màu đỏ nhạt.
Anh Lạc ló ra nửa người nhìn lại bên kia, trong mắt sáng lên quang mang, trên mặt lập tức hiện ra thần sắc khó tin.
Ngưng Hồn kỳ Cuồng Báo kia, lại bị Thẩm Lạc vững vàng chế trụ?
“Rống. . .”
Vòng xoáy thủy nhận thật vất vả mới ngừng lại, Cuồng Báo lúc này gầm lên giận dữ, phi nước đại bay thẳng tới Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc không lùi mà tiến tới, hai chân dậm trên mặt nước, thân hình như vũ yến nhẹ nhàng xẹt qua mặt nước bay thẳng đến Cuồng Báo.
Lúc cả hai tới gần, dưới chân Thẩm Lạc bỗng nhiên rung động rầm rầm, một dòng nước trong đầm ngưng tụ thành cự mãng cao mấy trượng ngẩng đầu lên, kéo thân thể hắn cao lên không trung, lại cao hơn Cuồng Báo một cái đầu.
Chỉ thấy hắn từ cao xuống thấp, hai tay trước người vung lên, trong ống tay áo lập tức vang lên thanh âm “Thương lang” đại tác.
Một đạo ngân quang từ đó bắn ra, ở trên không trung xẹt qua một đạo tàn ảnh như ngân nguyệt đánh về phía Cuồng Báo.
Chính là pháp khí Bán Nguyệt Hoàn!
Rốt cuộc trong mắt Cuồng Báo hiện lên vẻ kinh hoảng, lúc này miệng máu mở lớn, từng đạo kim quang liên tiếp phun ra, đánh về phía ngân nguyệt kia.
Nhưng mà, Bán Nguyệt Hoàn biến thành ngân nguyệt có tốc độ cực nhanh, ở giữa không trung không ngừng chớp nhoáng, kim quang liên tiếp không trúng.
Cuồng Báo thấy ngân nguyệt sắp cận thân, thần sắc kinh hoảng trong mắt đột nhiên thu vào, đường vân thiểm điện trên trán đột nhiên lóe lên một cái.
Thẩm Lạc cảm thấy quang ảnh trước mắt hoa một cái, liền không thấy bóng dáng Cuồng Báo nữa.
Bán Nguyệt Hoàn cũng đánh vào không trung.
Hắn chưa kịp làm ra phản ứng gì, sau lưng bỗng nhiên có tiếng gió đại tác.
Thân hình Cuồng Báo bỗng nhiên thoáng hiện phía sau hắn, một cự trảo bọc lấy kim quang, bỗng nhiên vỗ xuống sau đầu hắn.
“Thẩm đại ca!” Anh Lạc thấy thế, trong miệng kinh hô một tiếng.
Hai tay nàng vội vã vung lên, một đoàn Hỏa Cầu thuật liền phóng ra, nhưng căn bản không kịp, cũng ngăn cản không được Cuồng Báo.
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, liền nghe trong miệng Thẩm Lạc ngâm khẽ một tiếng.
Quanh thân hắn lập tức tụ lại lam quang, một tầng màn sáng màu lam tản ra hơi nước nồng đậm bao phủ lấy hắn.
Rõ ràng là Tị Thủy Quyết!
“Ầm” một tiếng vang thật lớn truyền đến, cự trảo Cuồng Báo đập ầm ầm lên lồng sáng thủy lam.
Mặt ngoài màn sáng chập chờn một trận quang mang, đúng là như mặt hồ đón gió, nhộn nhạo lên từng tầng từng tầng ba quang gợn sóng, chẳng những không trực tiếp bị phá tan, ngược lại làm nguồn lực lượng kia xoay tròn một cái, phản chấn trở về.
Cuồng Báo cảm thấy một cỗ đại lực đánh tới, chân trước chết lặng một hồi, làm toàn bộ thân thể bị bắn ngược ra sau.
Còn không đợi thân thể nó rơi xuống, Bán Nguyệt Hoàn đoạt mệnh phía sau đã gào thét tới, hóa ra một đạo tàn ảnh bán nguyệt to lớn, xuyên qua lồng ngực nó, mang theo một chùm huyết vũ đầy trời.
“Bành”
Thân thể Cuồng Báo trùng điệp rơi vào bên đầm nước, máu tươi lập tức nhuộm đỏ mảng lớn nước đầm.
“Nhân tộc vô sỉ, sao lại như vậy?”
Nó giãy dụa đứng lên, đi lại lảo đảo, hiển nhiên đã bị trọng thương trí mạng.
Thân thể Thẩm Lạc theo thủy mãng từ từ rơi xuống, vẫy tay một cái, Bán Nguyệt Hoàn kia cũng” thương lang” rung động bay trở về, không ngừng quay quanh cổ tay của hắn.
“Lúc đầu không muốn gút mắc cùng ngươi, là chính ngươi tìm tới cửa chịu chết, cái này coi như không oán người được.” Thẩm Lạc từ tốn nói.
Nói xong, bàn tay hắn vung lên phía trước, Bán Nguyệt Hoàn lần nữa bắn ra, thẳng đến đầu lâu Cuồng Báo.
Nhưng ngay lúc này, dị biến phát sinh!
Trên thân Cuồng Báo bỗng nhiên lan tràn ra một tầng huyết khí mông lung, thân hình đột nhiên thu nhỏ gấp mười lần, chỉ dài khoảng năm thước.
Đường vân thiểm điện trên trán nó lần nữa lóe lên, thân hình trong nháy mắt biến mất tại chỗ.
Lần này tốc độ nhanh chóng, khiến Thẩm Lạc vội vàng không kịp chuẩn bị, hắn căn bản ngay cả Tị Thủy Quyết cũng không kịp sử xuất.
Thân hình Cuồng Báo đã đến sau lưng, một cái lợi trảo đâm ra, thẳng đến vị trí tim phía sau lưng hắn.
Mắt thấy đầu ngón tay lóe hàn quang kia sẽ đâm rách quần áo Thẩm Lạc, bỗng “Két” một tiếng vang giòn, là từ trước ngực Cuồng Báo truyền ra.
Lúc trước miệng vết thương của nó bị Bán Nguyệt Hoàn đánh xuyên qua, đột nhiên lan tràn ra một tầng hàn băng, làm gần nửa người nó đều bị đông kết vào, thẳng tắp rơi xuống đất.
Thẩm Lạc quay người lại, tay bấm pháp quyết, dưới mặt hồ lập tức hiện ra một vòng xoáy khổng lồ, một thanh thuỷ nhận dài nhọn hình xoắn ốc dài chừng một trượng đâm tới, lam mang lóe lên, xuyên thẳng qua thân thể Cuồng Báo, chém nó thành hai đoạn.
Trong thần sắc Cuồng Báo ngưng kết, ngoài dữ tợn còn pha lẫn hoảng sợ và không cam lòng.
Con yêu vật Ngưng Hồn kỳ này, rốt cuộc chết không thể chết nữa.
Thẩm Lạc đang đứng phiêu phù trên mặt nước, thở ra một hơi thật sâu, đi tới gần, tìm kiếm trên tàn thi Cuồng Báo một phen, rốt cuộc tìm được một viên yêu đan màu đỏ sậm.
Hắn trở lại bên bờ, dùng nước đầm tẩy vết máu trên thân, Anh Lạc chưa tỉnh hồn lúc này mới đi tới.
Lúc trước tâm cảnh của nàng chập chùng theo tình huống Thẩm Lạc giao chiến, thẳng đến lúc này vẫn có chút khó mà bình phục.
“Thẩm đại ca, con Cuồng Báo kia là Yêu thú Ngưng Hồn kỳ, tu vi của ngươi. . .” Anh Lạc chần chờ hỏi.
“Ta cũng đã là tu sĩ Ngưng Hồn kỳ, lúc trước không nói cho ngươi, muốn cho ngươi một điều kinh hỉ? Ngoài ý muốn sao?” Thẩm Lạc nâng nước đầm lên lau mặt một cái, vừa cười vừa nói.
“Đã Ngưng Hồn kỳ. . .
Lúc này mới hai năm. . .” Anh Lạc nghe như kinh lôi, cả người cứng đờ.
“Ta cũng cảm giác giống như nằm mơ!” Thẩm Lạc nói một câu hai ý nghĩa, đáng tiếc chỉ có chính hắn có thể lý giải.
Anh Lạc nhớ lại tu vi Thẩm Lạc lần trước tại cuộc chiến hộ thôn, hắn chỉ có tu vi Tích Cốc sơ kỳ.
Thẩm Lạc rửa mặt xong, quay đầu nhìn thấy thần sắc trên mặt Anh Lạc, hơi sững sờ, lúc này mới kịp phản ứng, chuyện mình nói với nàng thực sự quá mức kinh thế hãi tục.
Chỉ là Anh Lạc không biết, hắn nói mơ hồ thế này đã rất khách khí rồi, bởi vì tu vi hắn lúc này cũng không phải Ngưng Hồn sơ kỳ, cũng không phải trung kỳ, mà là Ngưng Hồn hậu kỳ!
Chương 167: Phệ Thiên Hổ
Lấy tốc độ tu luyện của hắn hai năm qua, nói là tiến triển cực nhanh cũng tuyệt không quá lời, cho dù là La sư nói Đạo thể đỉnh giai mấy trăm năm khó gặp một lần, cũng hoàn toàn không cách nào so sánh được.
Chỉ tiếc là, tư chất trong mộng cảnh tốt thế, tu hành nhanh như thế, cảnh giới lại cao như thế, nhưng cuối cùng chỉ là thế giới trong mộng, không cách nào mang về hiện thực.
“Tốt, chúng ta mau rời nơi này đi, lúc trước đánh nhau với Cuồng Báo tạo ra mùi máu tươi, rất có thể sẽ đưa tới Yêu thú khác.” Thẩm Lạc vỗ nhẹ vai Anh Lạc, nói.
Lúc này Anh Lạc mới chợt hiểu lấy lại tinh thần, trong lòng chấn kinh, cảm giác lai lịch Thẩm Lạc càng lúc càng thần bí.
Sau đó, bọn hắn tiếp tục leo dọc theo đường núi tiến lên, ven đường coi như an ổn.
Trên đường vừa đi vừa nghỉ, ngược lại không còn gặp yêu vật lợi hại gì, ngẫu nhiên đụng phải tiểu yêu nhỏ bé, đều chủ động tránh khỏi bọn hắn.
“Thẩm đại ca, trước kia nghe phụ thân nhắc qua một câu, người tu hành đạt tới Ngưng Hồn kỳ, lực lượng thần thức có thể phóng ra ngoài, là thật sao?” Anh Lạc hiếu kỳ hỏi.
“Không sai.
Tu luyện đến Ngưng Hồn kỳ, tam hồn lục phách có thể ngưng tụ thành hình người, lực lượng thần thức sẽ tăng cường, có thể đạt tới phóng ra bên ngoài, từ đó có hiệu quả cảm ứng bốn bề biến hóa.” Thẩm Lạc nghĩ nghĩ, trả lời.
“Lực lượng thần thức của ca có thể ngoại phóng bao xa?” Anh Lạc lại hỏi.
“Bằng vào tu vi và thần thức ta bây giờ, cũng chỉ có thể dò xét động tĩnh trong vòng mười trượng, bất quá nếu đụng phải gia hoả giỏi về ẩn tàng hành tung, cũng rất khó phát hiện sớm.” Thẩm Lạc nói như thế.
“Mười trượng. . .
Đã rất đáng gờm rồi.” Anh Lạc có chút hâm mộ tán thán.
“Tư chất ngươi không kém, chỉ cần cần cù tu hành, ngày sau nhất định có thể đạt tới.” Thẩm Lạc cười cười, cổ vũ.
Hai người hàn huyên hồi lâu, Anh Lạc càng hiểu rõ thực lực Thẩm Lạc, ngay từ đầu leo núi có phần khẩn trương đã không còn.
“Anh Lạc, còn nhớ lần trước leo núi không, ngươi kể ta nghe chuyện liên quan tới bươm bướm dẫn đường, sau đó còn có chuyện một người đốn củi, chưa kịp nói hết đã bị Cuồng Báo xuất hiện cắt đứt.” Thẩm Lạc nhớ lại một chuyện, bỗng nhiên nói.
“Thẩm đại ca, ngươi muốn nghe, vậy ta liền kể lại.
Lại nói, đó đã là chuyện phát sinh cực kỳ lâu lúc trước, khi đó Trường Thọ thôn chúng ta. . .” Anh Lạc nghĩ nghĩ, trên mặt mỉm cười nhiều hơn, êm tai tự thuật lại.
Nguyên lai trước đây thật lâu, trong thôn xóm bọn họ có một tiều phu đốn củi, mỗi ngày đều lên núi đốn củi, bất quá phần lớn thời gian cũng chỉ tại phu cận chân núi, từ trước tới giờ không đi vào núi quá sâu.
Thế nhưng có một ngày, lúc gã đốn củi gặp một con thỏ trắng màu lông sáng như tuyết, định bắt về cho hài tử chơi đùa, liền một đường đuổi theo con thỏ trắng kia chạy hồi lâu.
Chờ gã kịp phản ứng lại, mới phát hiện mình đã bất tri bất giác đến giữa sườn núi, tiều phu không thể bắt được thỏ trắng, ngược lại gặp phải hai lão giả râu tóc bạc trắng ngồi tại một chỗ sườn núi, tay cầm quân cờ đen trắng đánh cờ.
Gã vốn là một nông phu thôn dã, nào biết được đạo cờ vây, chỉ nhìn hai người kia tiên phong đạo cốt không giống tục nhân, nên cũng không dám lộ ra, liền đợi bên cạnh hai người xem bàn cờ.
Vừa nhìn đến, tiều phu liền kinh ngạc đến ngây người ngay tại chỗ, gã chỉ cảm thấy chính mình bỗng nhiên đặt mình vào trên một mảnh chiến trường, nhìn xem một đám binh sĩ áo trắng cùng một đám giáp sĩ áo đen ngươi tới ta đi, chém giết không ngừng. (Đây là câu chuyện về bộ truyện Lạn Kha Kỳ Duyên do người đẹp Minh Châu dịch tại bạch ngọc sách, mới các bạn đón đọc).
Cũng không biết trải qua bao lâu, tiều phu cảm thấy đầu vai bị người vỗ, mới sợ hãi bừng tỉnh, mờ mịt nhìn lại.
Tiều phu nghe một lão giả trong đó nói với gã một câu “Tuy có tuệ căn, nhưng trần duyên chưa hết, trở lại thôi”, còn chưa hiểu rõ chuyện gì xảy ra, trở nên hoảng hốt, người đã về tới chỗ đốn củi.
Gã ngắm nhìn bốn phía, chỉ thấy chung quanh cỏ thơm um tùm, cổ mộc che trời, không giống với lúc trước.
Trong lòng tiều phu hoảng hốt, cúi người đi nhặt lưỡi búa, mới phát hiện cán búa đã khô mục, lưỡi búa cũng loang lổ vết rỉ.
Chờ gã trở lại trong thôn, lại phát hiện thôn cũng đã thay đổi lớn, người trong thôn, vậy mà không ai biết gã.
Tiều phu hỏi thăm kỹ một phen, rốt cuộc tìm tới nhà mình, chỉ là trong nhà đã cảnh còn người mất.
Nguyên lai ngày đó gã đi ra ngoài đốn củi, đã qua ròng rã thời gian một giáp (60 năm), cha mẹ và thê tử của gã đều đã tuần tự qua đời, bây giờ trong nhà đã truyền con cháu ba đời.
Việc này vừa xảy ra, lập tức dẫn tới các nơi lan truyền, về sau càng truyền càng ly kỳ, đều cho là gã được pháp môn trường sinh gì đó, sống sáu mươi năm mà không thấy già yếu.
Thêm nữa về sau trong thôn xác thực xuất hiện không ít lão nhân hơn một trăm tuổi, mới có tên là Trường Thọ thôn.
“Lại còn có việc này, vậy sau đó thì sao?” Thẩm Lạc cũng cảm thấy ly kỳ, nhịn không được hỏi.
“Về sau tiều phu này nhớ tới lời nói Tiên Nhân kia, liền cáo biệt con cháu trong nhà, vào núi tu đạo.
Nghe nói về sau còn có người gặp gã trong núi, bộ dáng không thay đổi chút nào, thường vừa đốn củi trên núi, vừa ngâm nga ca dao.” Anh Lạc kể tiếp.
“Hoàn toàn chính xác ly kỳ, chỉ là không biết người này bây giờ còn ở trong núi đó hay không?” Thẩm Lạc nhìn về phía rừng rậm trong núi, mỉm cười nói.
“Đều là tin đồn, hẳn cũng không thể coi là thật, trong thôn. . .” Anh Lạc còn chưa nói xong, một tiếng dã thú cuồng hống bỗng nhiên từ đằng xa truyền đến.
“Rống. . .”
Toàn bộ sơn lâm chấn động, mảng lớn lá cây tuôn rơi xuống.
Anh Lạc cảm thấy trong tai một trận oanh minh, lại nhìn về bốn phía, trời đất có chút quay cuồng.
“Thanh âm này còn bên ngoài phạm vi dò xét của thần thức ta, lực xuyên thấu lại cường đại như thế, chỉ sợ lại là đầu đại yêu Ngưng Hồn kỳ, chúng ta không nên kinh động nó.” Thần sắc Thẩm Lạc cũng biến đổi, lập tức nói.
Anh Lạc nghe vậy, sắc mặt trắng nhợt, vội đuổi theo bước chân Thẩm Lạc, nhanh đi lên núi.
“Con thú kia đã phát hiện chúng ta, đang đuổi theo tới. . .” Chỉ mới chạy ra hơn mười trượng, Thẩm Lạc bỗng nhiên ngăn nàng lại.
Tiếng nói của hắn vừa dứt, sơn lâm trước mặt đất rung núi chuyển một hồi, cây rừng tráng kiện liên miên đổ sụp qua hai bên, phát ra thanh âm đứt gãy “Răng rắc”.
Hai mắt Thẩm Lạc ngưng tụ, nhìn chằm chằm động tĩnh phía trước.
Sau một lát, sơn lâm phía trước bỗng nhiên sụp đổ một mảnh, một thân ảnh hung thú khổng lồ từ giữa bay nhào ra, rơi vào trước người bọn họ.
Con thú này cao chừng hai trượng, phía sau còn mang theo một cái đuôi dài cơ hồ bằng thân, toàn thân mọc ra lông tuyết trắng, ở trong xen lẫn từng vằn vện màu đen, rõ ràng là một đầu Hổ Yêu hung hãn.
Quanh đầu nó mọc lên một vòng lông bờm màu lam nhạt, một đôi mắt đỏ sậm to tròn như chuông đồng, bên miệng mọc lên sợi râu giống như cương châm, hai răng nanh sắc nhọn như đao, lồi ra dưới môi, loé lên hàn quang lành lạnh.
“Phệ Thiên Hổ!” Anh Lạc thấy thế, kinh hô một tiếng.
Hổ Yêu nghe vậy, căn bản không thèm nhìn nàng một cái, chỉ trừng đôi mắt màu đỏ sậm gắt gao nhìn chằm chằm Thẩm Lạc.
“Trên người ngươi có mùi vị của Cuồng Báo, không đúng, là mùi yêu đan nó, còn thoang thoảng . . .” Phệ Thiên Hổ đột nhiên cau mũi một cái, ở trong không khí hít hà, nói.
Tiếng nói nó trầm ổn, nghe tựa như là thanh âm một nam tử trung niên.
Chương 168: Đoạt Mệnh, Phi Nước Đại
Thẩm Lạc không nói lời nào, thân hình đứng trước người Anh Lạc, một bàn tay giấu ở trong tay áo, cầm thanh Bán Nguyệt Hoàn.
Phệ Thiên Hổ thấy thế, hai tai lệch ra, khóe miệng thoáng kéo dài ra một cái, thần thái rất nhân cách hoá, có ý giễu cợt.
“Tên Cuồng Báo kia chỉ am hiểu đánh lén và chạy trốn, lần trước một trảo không thể chụp chết, để nó chạy thoát.
Không nghĩ tới, nó lại chết trên tay ngươi, thật là một tên phế vật dịch tại bạch ngọc sách.” Phệ Thiên Hổ đưa cái chân trước lên liếm nhẹ, nói ra.
Thẩm Lạc nhớ tới vết cào trên mặt của Cuồng Báo, trong lòng chợt hiểu chính là do con Hổ Yêu này gây ra, lại thấy sát khí nồng đậm trên thân nó, không phải Cuồng Báo có thể so sánh được.
Trong lòng hắn bỗng xiết chặt lại, cẩn thận che chở Anh Lạc, thoáng kéo giãn khoảng cách về phía sau thêm một chút.
“Các ngươi từ Trường Thọ thôn tới?” Mắt Phệ Thiên Hổ nhìn kỹ hai người Thẩm Lạc, hỏi.
“Đúng vậy.” Thẩm Lạc không hiểu có ý gì, do dự một chút, rồi đáp.
Phệ Thiên Hổ nghe vậy, đầu hơi cúi xuống, dường như đang nhớ lại điều gì, mở miệng nói:
“Lưu lại Yêu đan, các ngươi có thể lăn. . .”
Thẩm Lạc nghe vậy, trong mắt lóe lên thần sắc nghi hoặc.
“Ngươi không giết chúng ta?” Anh Lạc cảm thấy khó có thể tin nói.
“Vậy các ngươi muốn chết phải không? Đừng để ta lại nói lần thứ ba, lưu lại yêu đan của Cuồng Báo, rồi cút nhanh lên!” Phệ Thiên Hổ nhìn chằm chú hai người một chút, nói ra.
Thẩm Lạc nhìn thẳng vào mắt nó, phát hiện trong đó dường như thật sự không có bao nhiêu sát ý, trong lòng cảm thấy thật khó hiểu.
“Yêu đan có thể lưu lại, nhưng tiền bối có thể hay không cho chúng ta lên núi một chuyến?” Anh Lạc nghe vậy, cắn răng mở miệng nói.
Thẩm Lạc nhìn khuôn mặt của Phệ Thiên Hổ, trong lòng cũng nảy sinh ý định rút lui, nhưng khi nghe Anh Lạc nói kiểu này, chợt cảm thấy không ổn.
“Các ngươi muốn lên núi?”
Nghe được hai người Thẩm Lạc còn muốn lên núi, Phệ Thiên Hổ giống như đột nhiên nhận lấy sự kích thích nào đó.
Quang mang màu đỏ sậm trong đôi mắt đột nhiên sáng lên, khóe mắt toát ra từng sợi sương mù màu đen, rất nhanh liền bao phủ hoàn toàn mặt hổ lại.
Chỉ lát sau, cả khuôn mặt của Phệ Thiên Hổ cũng bắt đầu trở nên vặn vẹo lộ ra vẻ, sát khí toàn thân bỗng nhiên tăng vọt, sát ý tản ra mãnh liệt như ngưng thành thật.
“Trên núi hết thảy đều là của ta, những người khác đừng mơ lấy được thứ gì dịch tại Bạch ngọc sách. . .” Phệ Thiên Hổ lần nữa mở miệng, tiếng nói cũng trở nên khàn khàn giận dữ, khác biệt hoàn toàn lúc trước.
Còn chưa nói xong, nó đột nhiên nhảy về trước, hướng về phía hai người há miệng gầm một tiếng:
“Rống. . .”
Cùng vừa rồi hoàn toàn khác biệt, một tiếng hổ gầm này gần ngay trước người.
Bằng mắt thường, Thẩm Lạc có thể thấy được trong không khí xuất hiện từng đạo gợn sóng, đang chồng chất lên nhau đánh về phía hắn và Anh Lạc.
Hắn vội vàng lui lại mấy bước, mang Anh Lạc hoàn toàn ngăn ở phía sau, một tay bóp pháp quyết Tị Thủy Quyết.
Chỉ thấy trên thân hắn có một tầng thủy lam sáng lên, bên ngoài thân lại sinh ra một tầng lam mang dài hơn một xích, giống như là áo giáp che chở ở bên ngoài thân.
Nó cùng sóng âm cuồn cuộn đánh tới kia, liên tiếp đụng vào nhau.
Tị Thủy Quyết trên màn sáng tạo nên từng cơn sóng gợn, một tầng lại thêm một tầng lực lượng chấn động không ngừng gia tăng.
Màn sáng có vẻ đã gần đến giới hạn chịu đựng nhưng lực lượng kia vẫn không có dấu hiệu nào dừng lại.
Trong lòng Thẩm Lạc run lên, pháp lực trong cơ thể tuôn trào ra, toàn lực vận chuyển Tị Thủy Quyết.
Quang mang của thủy lam trên màn sáng rốt cục được gia tăng, từ đó bộc phát ra một cỗ lực lượng vô hình, làm tiếng hổ gầm kia dội ngược lại.
Nhưng lần này, Tị Thủy Quyết cũng chỉ miễn cưỡng đánh tan nguồn lực lượng kia, chứ không cách nào như lúc trước khi giao chiến với Cuồng Báo, làm cho lực lượng bắn ngược trở về.
“Nguy rồi! Đây là Xuất Khiếu kỳ đại yêu!”
Mắt thấy tiếng hổ khiếu liền có uy lực như vậy, Thẩm Lạc lúc này mới hiểu rõ ra.
“Ha ha! Còn là tu sĩ Ngưng Hồn kỳ, ăn ngươi so với yêu đan của Cuồng Báo càng thêm bổ ích, rống rống. . .” Phệ Thiên Hổ thấy thế, sát ý trong mắt càng thêm nồng đậm, lập tức có chút hưng phấn cười lên như điên.
Sắc mặt của Thẩm Lạc hơi trầm xuống, tay giấu ở trong ống tay áo âm thầm tìm kiếm đằng sau lưng, cầm cánh tay nhỏ của Anh Lạc.
Lúc đầu Anh Lạc hoảng hốt không thôi, bị hắn nắm như vậy, đầu tiên là có chút ngoài ý muốn.
Nhưng sau đó gương mặt lập tức nóng lên, trong lúc nhất thời lại quên đi sợ hãi.
Nhưng nàng liền phát hiện, trong tay mình bị nhét vào một viên cầu còn hơi nóng.
Anh Lạc cúi đầu xem, mới phát hiện thì ra là yêu đan của Cuồng Báo kia.
“Vừa rồi chúng ta đi trên đường, những tiểu yêu kia tránh xa, rất có thể vì cảm nhận được khí tức trên yêu đan của Cuồng Báo.
Một hồi, ngươi mang theo nó, chắc là có thể đi từ đường cũ thuận lợi trở về được thôn trại.” Thẩm Lạc nhỏ giọng, dặn dò.
“Thẩm đại ca, vậy ngươi. . .” Anh Lạc nghe vậy, tất nhiên không muốn chạy trốn một mình.
“Ngươi ở chỗ này, ta sẽ thêm phân tâm, càng nguy hiểm hơn.” Chưa đợi nàng nói xong, Thẩm Lạc đã cắt ngang.
Nghe lời ấy, Anh Lạc âm thầm cắn môi một cái, nhận lấy viên yêu đan kia từ tay của Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc hơi an tâm, bàn tay lắc một cái, pháp khí Bán Nguyệt Hoàn đã rơi vào trong lòng bàn tay.
Hắn thầm vận pháp lực, đột nhiên quát to một tiếng “Đi”, Bán Nguyệt Hoàn trong tay liền liên tiếp hóa thành quang ảnh ngân quang , tiếng rít chói tai bay về phía Phệ Thiên Hổ.
Anh Lạc nghe vậy, không hề chần chờ, quay người chạy như điên về phía dưới núi.
Phệ Thiên Hổ thấy thế, miệng nó mở lớn, quang mang trong họng lóe lên, đột nhiên phun ra một đoàn điện quang màu lam.
Dịch tại bạch ngọcsách Nó ở giữa không trung hóa thành một tấm lưới điện màu lam, bao phủ Bán Nguyệt Hoàn lại.
Trên Bán Nguyệt Hoàn phát ra từng đạo ánh trăng lập tức liền bị vây lại ở trong đó, không cách nào tránh thoát.
“Nếu đã tới, thì một tên cũng đừng hòng đi được!” Phệ Thiên Hổ hét to một tiếng, thân hình nhảy lên, vượt qua đầu của Thẩm Lạc, muốn nhào về phía của Anh Lạc.
Mũi chân Thẩm Lạc khẽ điểm xuống mặt đất, thân hình lập tức trượt về sau, ngăn trước mặt Phệ Thiên Hổ.
Hai tay của hắn nhanh chóng kết quyết, lam quang liền tuôn ra trước người, hơi nước trong không khí cũng lập tức ngưng kết.
Nó hóa thành ba thanh thủy nhận, nhanh chóng xoay tròn rồi bây về phía đầu của Phệ Thiên Hổ.
Phệ Thiên Hổ không thèm nhìn, vung một trảo lên trước người, trong hư không liền có mấy vết trảo màu lam đột nhiên hiện ra.
Nó mang theo lực xé rách mạnh mẽ, đánh vào trên thủy nhận .
Thủy nhận “Phanh” một tiếng, vỡ vụn ra, trong bọt nước bọc lấy một cỗ sát khí mãnh liệt.
Nó trực tiếp đụng phải Thẩm Lạc, khiến hắn đổ nhào trên mặt đất.
Ngực của Thẩm Lạc sôi trào lên khí huyết, trong lòng cảm thấy khiếp sợ không thôi.
Phệ Thiên Hổ chỉ tiện tay một kích đã có uy lực như vậy, nếu là tập trung tấn công, thì với tu vi hiện giờ của mình sẽ không thể nào đỡ được.
Phệ Thiên Hổ sau khi nhào về Thẩm Lạc, thân hình lại chuyển hướng, đuổi theo sau Anh Lạc.
Anh Lạc vốn lo lắng cho Thẩm Lạc, nên lúc chạy nhịn không được quay đầu nhìn một cái.
Không ngờ, nàng lại nhìn thấy Phệ Thiên Hổ đang đuổi theo, khoảng cách cũng chỉ có hơn hai mươi trượng.
Một cỗ uy áp to lớn đè ép tới, để trong lòng nàng hoảng hốt không thôi, hai chân cũng không còn nghe lời nữa.
Tưởng như ngay lúc nàng sắp bị đuổi kịp, thì một âm thanh “Rầm rầm” của dòng nước được phun trào vang lên.
Chỉ thấy ở đường núi bên kia, hơn phân nửa nước suối trong một chỗ khe suối, đều bị Thẩm Lạc dùng khống thủy chi thuật dẫn tới.
Ngay lúc này, nó hóa thành một dòng nước lũ không nhỏ lao về phía dưới núi.
Thì ra là do Thẩm Lạc không thèm để ý đến thương thế, cưỡng ép ngự thủy tới chỗ này.
Anh Lạc còn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, liền bị một mảnh bọt nước che đi mất.
Chương 169: Giải Tướng Lãng Phổ
Nhưng ngay sau đó, ở trong bọt nước bỗng nhiên vọt lên một con “Cá vàng” lớn sinh động như thật.
Nó nâng Anh Lạc lên cơn sóng, sau đó nhanh chóng lao về phía dưới núi.
Phệ Thiên Hổ thấy thế, rất tức giận, dừng bước lại, đột ngột quay đầu về sau.
Hai mắt nó tràn ngập giận dữ, hướng về phía Thẩm Lạc gào lớn một tiếng đầy uy nghiêm:
“Rống. . .”
Thẩm Lạc chỉ cảm thấy hai tai ù lên, trong đầu dường như bị sấm sét đánh trúng, thân thể run lên, thiếu chút nữa không thể đứng vững dịch tại bạch ngọc sách.
Nhưng ngay lúc đó, toàn thân hắn lóe lên lam mang, hai mươi dải sáng màu lam nhạt bỗng sáng lên, trong đan điền bỗng xuất hiện một cỗ khí tức mát lạnh.
Nó nhanh chóng di chuyển khắp toàn thân, làm cả người hắn lập tức tỉnh táo lại.
Hắn cố chịu đựng âm thanh ong ong trong đầu, một bên vận chuyển pháp lực bảo vệ thức hải, một bên lại giơ tay lên, ngoắc ngoắc ngón tay cố ý khiêu khích Phệ Thiên Hổ xông về phía mình.
Quả nhiên Phệ Thiên Hổ giận dữ, hoàn toàn bỏ qua ý định truy sát Anh Lạc, quay người lao về phía Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc thấy mình khiêu khích có hiệu quả, hai tay liền vẫy một cái, Bán Nguyệt Hoàn ở trong lưới điện lập tức thu nhỏ lại, quay trở về.
Thân hình hắn xoay chuyển, nhắm đại một hướng trên đỉnh núi, rồi chạy như điên, cố dẫn Phệ Thiên Hổ cách thật xa Anh Lạc.
Hắn khó khăn lắm mới chạy ra khoảng trăm trượng, bỗng nhiên lại đổi hướng, về một phía trong rừng rậm sau đó tiếp tục chạy như điên, nhưng trong lòng có chút bối rối.
Bởi vì tiếng gào thét của Phệ Thiên Hổ ở phía sau, đang càng ngày càng gần.
Thẩm Lạc vội quay người, liền thấy toàn thân Phệ Thiên Hổ như đang cháy lên một ngọn lửa màu xanh lam.
Thân hình nó dung một loại tốc độ khó mà hình dung lao về phía hắn, còn nhanh hơn Cuồng Báo mấy lần.
Trong miệng hắn vội vàng ngâm tụng, tay kết pháp quyết, sau đó vung lên.
Màn sáng màu lam của Tị Thủy Quyết vừa mới nổi lên, chưa ổn định, đã bị Phệ Thiên Hổ đụng vào.
Lam quang trên màn sáng lập tức run rẩy, không thể chịu đựng dù chỉ một chút, “Phanh” một tiếng, nổ tung ra.
Ngực của Thẩm Lạc lại cảm thấy đau đớn, trong miệng phun ra máu tươi.
Cả người thì bay ngược ra ngoài, đụng gãy một gốc cây lớn chắn ngang, sau đó té ngã trên mặt đất.
Còn không đợi hắn đứng dậy, Phệ Thiên Hổ há miệng, tiếp tục nhào tới.
Trong lúc nguy cấp, Thẩm Lạc vội nghiêng người, phất ống tay áo một cái, một vệt kim quang từ đó bắn ra.
Trong kim quang, là một đầu dây thừng dài khoảng mấy trượng, nhanh như chớp lao đến Phệ Thiên Hổ.
Tên kia thấy thế, thì nhếch miệng cười lạnh, nhấc trảo quơ lên, muốn đập bay đi.
Nhưng kim thằng giống như có linh tính, trong nháy mắt khi cự trảo đến gần, thì đột nhiên khẽ cong xuống dưới.
Nó không những nhẹ nhàng linh hoạt tránh được trảo phong, mà còn như thạch sùng, thuận theo vuốt hổ để trèo lên, sau đó quấn quanh eo của con hổ.
Mặt ngoài của Kim thằng lập tức hiện ra một loạt hư ảnh phù văn màu vàng nhạt, quang mang chớp động rồi bỗng nhiên siết chặt.
Phệ Thiên Hổ còn không kịp phản ứng, chân trước đã bị kéo mạnh về phía sau.
Trong lúc nhất thời, thân thể nó bị mất cân bằng, ngã lên mặt đất.
Thẩm Lạc thấy vậy không chút do dự, quay người tiếp tục chạy trốn.
Trong lòng của hắn hiểu rõ, bằng tu vi hiện giờ và kiện pháp khí kia, thì tuyệt đối không cách nào chế trụ được con yêu vật cường đại có tu vi Xuất Khiếu kỳ này.
Hiên giờ đào tẩu, mới là cách tốt nhất.
Chỉ mấy giây sau, sau lưng Thẩm Lạc liền truyền đến một tiếng “Phanh”.
Trên thân Phệ Thiên Hổ bỗng nhiên hiện một vòng khí lãng mạnh mẽ,dịch tại bạch ngọcsách một tầng sát khí như thực chất xuất hiện ở bên ngoài, làm kim thằng lập tức đứt thành mấy khúc.
Thẩm Lạc không quay đầu lại, nhưng trong lòng thì run lên.
Cũng may lúc kim quang tan đi, chỗ kim thằng bị đứt đã từ mình nối liền lại, nên không bị hư hại.
Nó ở giữa không trung bay múa, rất nhanh đã đuổi kịp, sau đó quấn ở trên cánh tay phải của hắn.
Thẩm Lạc thấy qiang mang trên kim thằng mờ đi rất nhiều, biết nó đã bị hao tổn không nhẹ, nhưng giờ phút này cũng không có lòng dạ nào để đau lòng.
Hắn chỉ cố gắng thi triển truy phong bộ đến mức cực hạn để chạy trốn.
Phệ Thiên Hổ sau mấy lần thất bại, càng thêm giận dữ, chợt quát một tiếng, miệng đột nhiên lớn thêm.
Trên thân nó một tầng dòng điện, như tia sáng bắt đầu từ eo, lại theo lồng ngực chạy lên đầu, sau đó từ trong miệng ngưng tụ ra một quang cầu tràn ngập tia điện.
“Oanh” một tiếng, quang cầu từ trong miệng nó bắn ra, thẳng đến sau lưng của Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc cảm nhận một cỗ lực lượng cường đại từ phía sau đánh tới, trong lòng biết không thể tránh được, đành quay người lại, nhanh chóng bóp pháp quyết rồi mở lòng bàn tay ra.
Trên bàn tay Thẩm Lạc lập tức hiện ra một vòng xoáy nước xoay tròn không ngừng, trong thủy động màu đen ở giữa vòng xoáy có một luồng yêu khí nồng đậm xuất hiện, nó ở giữa không trung cuốn một cái, sau đó hóa thành một yêu vật cổ quái cầm trong tay Ô Kim Tam Xoa Kích, chắn ở trước người.
Yêu vật kia toàn thân màu đỏ, cao bốn thước, cả người to bè, mặc trên người một kiện áo giáp màu xanh lam.
Dưới bờ vai không phải cánh tay, mà là hai càng cua cực lớn, trên đầu tròn dẹp mọc ra bộ lông màu vàng óng, hai mắt thì tròn phồng ra ngoài, rõ ràng là một con cua lớn!
Đây là lúc Thẩm Lạc tiến giai Ngưng Hồn hậu kỳ, một lần nữa sử dụng Thông Linh Dịch Yêu chi thuật tìm tới dịch tại Bạch ngọc sách.
Bản thân nó chính là Ngưng Hồn hậu kỳ yêu vật, bản thân có thần thông phòng nhự cực mạnh.
Nhưng bởi vì Thông Linh Dịch Yêu chi thuật hạn chế, Thẩm Lạc không thể không giải trừ khế ước lúc trước với Chùy Đầu, lại hao tốn rất nhiều công sức, mới thành công ký được khế ước với con cua Giải Tướng này.
“Thẩm tiểu tử, gọi bản đại gia đi ra. . .”
Giải Tướng mới vừa xuất hiện, lời còn chưa nói hết, thì một đoàn quang cầu điện màu lam uy thế kinh người, đã đánh tới.
Hai mắt y trừng một cái, tay mang theo một cây Ô Kim Tam Xoa Kích lập tức giống như máy xay gió thay nhau đứng lên, ngưng tụ ra vòng xoáy màu xanh lục lớn gần trượng.
Từ trong đó truyền ra lực hấp dẫn rất lớn.
Quang cầu điện màu lam vừa mới tới gần, liền bị hút vào.
“Ầm ầm” một tiếng vang thật lớn!
Một mảnh điện quang màu lam hỗn hợp tại trong sóng nước nổ tan ra, vô số tia điện từ trong bọt nước bắn ra.
Nó làm những cây cổ thụ trong phạm vi mấy trượng thủng trăm ngàn lỗ, thi nhau đứt gãy, khói bụi nổi lên bốn phía.
“Ai u, suýt chút nữa thì toi mạng.
Thẩm tiểu tử, ngươi lại hố bản đại gia!” Ở trong hơi khói, truyền đến một tiếng kêu rên, ngay sau đó là âm thanh chửi mắng liên tiếp.
“Lãng Phổ đạo hữu, trước hết đừng mắng, ứng phó con Phệ Thiên Hổ kia mới là điều cần thiết.” Thẩm Lạc bất đắc dĩ nói.
“Cái này còn ứng phó cái rắm a, tu vi của bản đại gia cũng chỉ là Ngưng Hồn kỳ, đối phó thế nào được, nhanh lên, mỗi người tự chạy đi.” Khói bụi tán đi, thân ảnh của Giải Tướng một lần nữa lộ ra.
Áo giáp của y vốn sáng loáng đã trở nên cháy đen, dính đầy bụi đất.
“Còn có thể triệu hoán thông linh yêu vật, Nhân tộc này thật sự không đơn giản.” Phệ Thiên Hổ từ một bên khác chậm rãi đi ra, âm thanh lạnh lùng nói.
“Vị Hổ Yêu huynh này, ta cùng gia hỏa kia không quen, ngươi muốn đánh cứ đánh, ta chỉ ở một bên nhìn xem thôi, tuyệt không nhúng tay!” Tên Lãng Phổ Giải Tướng nói ra, sau đó đứng dậy vỗ vỗ bụi đất trên người, tựa vào trên cây gãy bên cạnh, ra vẻ sống chết mặc bây.
Phệ Thiên Hổ thấy vậy, trong mắt lóe lên một tia nghi ngờ, dường như có chút không hiểu về quan hệ của bọn họ.
Chương 170: Lấy Thân Ném Cờ
Thẩm Lạc nhìn về phía Lãng Phổ, thần sắc trên mặt có vẻ bất đắc dĩ.
“Ngươi đã không phải Nhân tộc, chỉ cần không nhúng tay vào, ta có thể tha cho ngươi một mạng.” Phệ Thiên Hổ nói.
Lãng Phổ nghe vậy, tựa hồ để biểu hiện thành ý, thân thể nằm ngang lại lui về sau mấy bước.
“Lần này xem ngươi còn có trò gì?” Phệ Thiên Hổ chậm rãi đi tới Thẩm Lạc, trong mắt lộ hung mang.
Ánh mắt Thẩm Lạc nhìn chằm chằm Phệ Thiên Hổ, tay cầm Bán Nguyệt Hoàn, chậm rãi thối lui ra sau.
“Rống. . .”
Phệ Thiên Hổ bỗng nhiên gầm lên điên cuồng một tiếng, thân hình nhảy lên, bay nhào đến Thẩm Lạc.
Lãng Phổ bên cạnh nó, trong mắt đột nhiên hiện lên một tia giảo hoạt, vậy mà cũng đồng thời chuyển động.
Chỉ thấy Ô Kim Tam Xoa Kích mà gã đang kẹp trong càng đột nhiên xoay tít một trận, trên mũi kích sáng lên một mảnh lam quang, hóa thành một dùi nhọn mơ hồ, mang theo một cỗ khí thế bén nhọn không gì sánh được, xuyên thẳng đến eo Phệ Thiên Hổ.
Mắt thấy mũi kích phun ra phong mang bén nhọn sẽ đâm vào thân Phệ Thiên Hổ, một đạo kình phong bỗng nhiên vang lên.
Duôi dài Phệ Thiên Hổ rung “Ầm” một cái, phía trên bọc lấy một tầng tia điện màu lam, đột nhiên đánh tới.
Lãng Phổ thấy thế, gọng kìm kẹp chặt lấy Ô Kim Tam Xoa Kích đột nhiên thu lại, thay đổi đầu kích đột nhiên đâm xuống đất một cái, một càng cua khác lại đón đuôi hổ kẹp tới.
“Bang” một tiếng dị hưởng, mặt đất vỡ ra một vết rách, gần nửa đoạn Tam Xoa Kích đã đâm vào trong đó, kìm phải Lãng Phổ cũng vừa lúc kẹp lấy đuôi Phệ Thiên Hổ.
Chỉ một thoáng, một dòng điện cường đại xuyên thấu qua giáp xác truyền vào cơ thể Lãng Phổ.
Giáp xác cua trên người Lãng Phổ sáng lên một tầng lam quang, che tầng dòng điện kia lại, nỗ lực chống đỡ, nhưng vẫn bị đánh cho khắp cả người khói bay, tiếng kêu rên liên hồi.
“Thẩm tiểu tử, gia hỏa này không mắc mưu, ta ngăn chặn nó, ngươi mau trốn đi.” Lãng Phổ thở phì phò một tiếng.
“Lãng Phổ đạo hữu, đừng cố chống.” Thẩm Lạc cau mày, trong lòng biết không thể do dự, vội lần nữa thi triển thông linh thuật, ném một cái vòng xoáy đến bên người Lãng Phổ, rồi xoay người bỏ chạy.
“Tính ra tiểu tử ngươi còn có lương tâm.” Lãng Phổ thấy thế, thầm than một tiếng.
Phệ Thiên Hổ thả người bổ nhào về phía trước, muốn tiến lên đuổi theo, nhưng bị Lãng Phổ gắt gao kéo lấy, nhất thời không thể tránh thoát.
Trong lòng nó giận dữ, miệng máu lần nữa mở lớn, trong cổ quấn quanh từng tia từng sợi tia điện, ngưng thực ra một quang cầu lam điện.
Thấy quang cầu sắp phun ra, toàn thân Lãng Phổ tăng vọt quang mang, càng cua tay phải phồng lớn lên một phần, ra sức kéo xuống phía dưới một cái.
Thân hình Phệ Thiên Hổ mất thăng bằng, quang cầu liền mất chính xác, bay chéo ra ngoài.
“Ầm” một tiếng vang thật lớn!
Quang cầu lam điện không đánh trúng Thẩm Lạc, lại rơi bên cạnh hắn, khí lãng bạo tạc lập tức cuốn tới.
Thân thể Thẩm Lạc nghiêng qua, bị hất bay ra ngoài, rơi trong rừng rậm.
Toàn thân hắn đau nhức kịch liệt khó nhịn, khóe miệng lại có vết máu chảy ra, vẫn gắng gượng bò lên, tiếp tục chạy như điên lên đỉnh núi.
Sau lưng có tiếng đánh nhau ngắn ngủi, rồi chỉ còn lại tiếng rống Phệ Thiên Hổ giận dữ.
Thẩm Lạc cũng không đoái hoài dò xét tình huống Lãng Phổ, một đường chạy lên mấy trăm trượng, lại phát hiện phía trước không có đường, chỉ có một vách núi cao hơn trăm trượng.
Lúc này hắn nhớ tới trước đó Anh Lạc kể, dưới sườn núi Phương Thốn sơn có rất nhiều lối rẽ, nhưng thông đến sườn núi, có thể tiếp tục lên đỉnh tựa hồ cũng chỉ có một đường.
Thẩm Lạc không do dự, lập tức dùng cả tay chân, nắm lấy nham thạch nhô ra cùng vết nứt trên vách núi bò lên.
Mới vừa lên đỉnh núi, hắn liền phát hiện tới gần biên giới sườn núi, mọc ra một gốc cây mận cao bảy tám trượng, thân cây khô cạn biến thành màu đen, phiến lá tàn lụi hầu như không còn, nhìn xem đã không còn bao nhiêu sinh khí.
Thẩm Lạc vốn không muốn lưu lại, chỉ vội vàng nhìn lướt qua, liền lướt qua bên cây, muốn tiếp tục đi lên.
Nhưng vào lúc này, ánh mắt của hắn bỗng nhiên liếc thấy, dưới cây mận kia lại có một bệ đá bốn góc cao ba thước, phía trên khắc hoạ mười chín đường vẽ ngang dọc, bày biện từng quân cờ đen trắng, rõ ràng là một bộ cờ vây tàn cuộc.
Tâm niệm hắn khẽ động, không khỏi nhớ tới cố sự người đốn củi lúc trước Anh Lạc nói qua, liền nhịn không được nhìn chằm chằm vào bàn cờ.
Nhưng mà trước mắt hắn cũng không xuất hiện dị tượng giáp sĩ đen trắng giao chiến mà tiều phu kia nhìn thấy.
Mặc dù Thẩm Lạc cũng không cảm thấy hứng thú với cờ vây, nhưng cũng biết một chút loại hình kỳ phổ như là « Tứ Tự Phổ » và « Huyền Huyền Tập », biết đánh cờ vây chút ít, bất quá lý giải cũng không tinh thâm.
Hắn có thể nhìn ra được, trên bàn cờ hắc kỳ chiếm ưu thế, đã vây kín bạch kỳ, vẻn vẹn chỉ còn lại một hơi.
Ánh mắt Thẩm Lạc thoáng chếch đi, nhìn thấy bên phải bàn cờ có khắc hai hàng chữ nhỏ, trên đó viết:
“Sơn trọng thủy phục nghi vô lộ, liễu ám hoa minh hựu nhất thôn” (*)
(*) Dịch nghĩa: Núi cùng nước tận ngờ hết lối, Bóng liễu hoa tươi một thôn làng.
“Chẳng lẽ trên bàn cờ này còn có huyền cơ?” Tâm niệm hắn khẽ động, vội vàng nhìn lại bàn cờ mấy lần.
Vừa nhìn xuống hắn liền phát hiện, bạch kỳ còn sót lại một hơi kia bất quá là giả tạo, một khi lạc vào nơi đó, không ra mười bước, bạch kỳ sẽ lần nữa bị vây chết, đến lúc đó mọi đường đều là tuyệt lộ.
“Nếu để ở chỗ này, nhìn như là một nước cờ thua tự sát, nhưng chết mà sinh, ngược lại có thể đọ sức đến một phen thiên địa mới. . .
Đúng, chính là chỗ này!” Thẩm Lạc nhìn xem một vị trí dưới góc phải bàn cờ, thì thào nói.
Trong mắt của hắn hiện lên vẻ vui mừng, đang muốn đưa tay đi quân cờ trên bàn cờ, kết quả phát hiện trên bệ đá trống không, căn bản cũng không có quân cờ.
“Ai. . .
Xem ra là suy nghĩ nhiều rồi.” Thẩm Lạc vỗ ót một cái, ngồi dậy định rời đi.
Lúc này, một tiếng hổ khiếu bỗng nhiên từ trong rừng núi vang lên, một thân ảnh to lớn từ sau một khối đá bổ nhào tới, rơi vào trên vách núi, mắt lom lom nhìn chằm chằm Thẩm Lạc.
“Lần này xem ngươi còn trốn thế nào?” Phệ Thiên Hổ gầm thét lên.
Trong lòng Thẩm Lạc hối tiếc không thôi, sớm biết sẽ không ở nơi này chậm trễ công phu.
Hắn đang nghĩ ngợi nên làm thế nào thoát thân, bỗng nhiên liếc thấy trên vách đá dựng đứng bên tay phải, thình lình khắc hoạ đường vẽ tung hoành, phía trên lấy hình tròn rỗng ruột làm bạch tử, lấy hình tròn đặc ruột làm hắc tử, khắc giống như đúc đồ án trên bàn cờ.
Trên bàn cờ, còn lấy chữ cổ triện khắc bốn chữ lớn “Sinh như ván cờ”.
Thẩm Lạc liếc nhìn bốn chữ lớn này, trong lòng giống như đột nhiên vang lên một tiếng quát nhẹ, giật mình hiểu được.
Nhân sinh như ván cờ, thân người như quân cờ, nếu cờ không thể đánh, vậy liền lấy thân ném đi.
Phệ Thiên Hổ thấy hắn nhìn chằm chằm vách núi sững sờ, trong lòng mặc dù nghi hoặc, nhưng vẫn bổ nhào về hướng hắn.
Thẩm Lạc thấy thế, lại quyết tâm liều mạng, thân hình nhảy lên, bay thẳng đến vách đá dưới góc phải bàn cờ, một chỗ giao nhau giữa đường vẽ tung hoành, bỗng nhiên đụng vào.
“Ầm” một tiếng vang trầm truyền đến, bờ vai Thẩm Lạc lập tức truyền đến một hồi đau đớn.
Vách đá quả nhiên vẫn là vách đá, nào có đường ra gì chứ?
Ngay lúc Thẩm Lạc cho là mình đoán sai, cả mặt trên bàn cờ vách đá dựng đứng, bỗng nhiên sáng lên quang mang.
Quân cờ đen trắng phía trên đồng thời như ngôi sao, một sáng một tối loé lên quang mang.
Ngay sau đó, trên bàn cờ không người điều khiển, vậy mà tự hiện ra từng quân cờ, như lưu tinh xẹt qua từng dấu vết đen trắng, từ các nơi trên bàn cờ hội tụ lại chung quanh Thẩm Lạc.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










