Đại Mộng Chủ
Tập 33 : Hang Ổ (c161-c165)
❮ sautiếp ❯Chương 161: Hang Ổ
“Chạy đi đâu!” Thẩm Lạc quát lớn một tiếng, thôi động Tị Thủy Quyết đuổi sát theo.
Hắn toàn lực vận chuyển Tị Thủy Quyết đi đường, tốc độ cực nhanh, cũng không bị Mỹ Nhân Xà vứt bỏ.
Chùy Đầu vốn là thuỷ duệ Đông Hải, lại thuộc thuỷ tính, đuôi tôm sau lưng vẫy không ngừng, tốc độ so với Thẩm Lạc chỉ nhanh hơn chứ không chậm, cũng đuổi theo không thôi.
Mỹ Nhân Xà thấy hai người đuổi đến càng khẩn trương, một đôi mắt rắn kinh nghi bất định, thân hình bỗng nhiên phóng lên không rời mặt nước, đuôi rắn quét quang trái phải trên mặt nước, bổ ra một đạo bọt nước màu trắng, cực tốc chạy về phía trước.
Thẩm Lạc dựa theo vết nước chập chờn trên đỉnh đầu đuổi theo, không bao lâu, thân hình cũng xông ra mặt nước, liền thấy bốn phía là dãy núi bao quanh, hơi nước tràn ngập, rõ ràng là đang ở trong một hồ nước nho nhỏ thuộc khe núi.
Mà Mỹ Nhân Xà kia xuyên thẳng qua sương mù trên mặt hồ, thẳng đến một vách núi màu xanh biếc, phía dưới vách đá kia thình lình có một hang động đen kịt cao cỡ một người.
“Hang ổ!” Ánh mắt Thẩm Lạc bỗng nhiên co rụt lại, tiếp đó trong miệng hét lớn một tiếng: “Yêu nghiệt, chạy đâu!”
Nói xong, cổ tay hắn chuyển một cái, bỗng nhiên đẩy ra phía trước một chưởng, triển khai toàn bộ pháp lực, ngự thủy thuật thôi động đến cực hạn.
Cả hồ nhỏ trong nháy mắt nhấc lên kinh đào hải lãng, một cơn sóng cao khoảng mười trượng tranh nhau lao thẳng tới phía Mỹ Nhân Xà, phảng phất như thế núi đấu đá, khiến cho lòng người kinh hãi.
Cùng lúc đó, Thẩm Lạc lặng yên lấy ra ba, bốn tấm Tiểu Lôi Phù, vận sức chờ phát động.
Mỹ Nhân Xà thấy trận thế như vậy, thần sắc khẽ biến, không dám tiếp tục vọt thẳng tới trước nữa, mà đuôi rắn quét qua, xẹt qua mặt nước một đạo sóng nước uốn lượn, thân hình uốn éo, mau chóng vọt về một bên khác.
Nhưng ngay giờ phút này, âm thanh sấm sét vang lên, ba tia chớp màu trắng mảnh khảnh vô cùng nhanh chóng lóe tới, đánh lên trên người Mỹ Nhân Xà.
Thanh âm “Đôm đốp” nổ tung, thân thể Mỹ Nhân Xà tuyết trắng lập tức bị đánh ra ba vùng cháy đen, thương thế mặc dù không quá nặng, lại làm cho thân thể đang tránh né bỗng cứng đờ.
Ầm ầm!
Sóng lớn mãnh liệt chốn tới như tập kích, hung hăng đụng lên trên người Mỹ Nhân Xà. “Ầm” một tiếng, thân thể nó phảng phất một mảnh lá rụng bay ra sau, hung hăng đâm vào trên vách núi đá màu xanh biếc kia, nửa thân thể khảm thẳng vào trong vách núi.
Nó vừa mới lột xác, da rắn non yếu, nhất thời vỡ ra mấy vết thương khổng lồ, máu tươi chen chúc chảy ra, khóe miệng cũng chảy ra hai vết máu, thương thế cực nặng.
Không đợi nó làm ra bất kỳ cử động nào, một đạo ngân quang điện xạ tới, như thiểm điện khẽ quấn quanh cổ nó.
Đầu rắn to lớn nhanh như chớp lăn xuống, một cột máu từ chỗ bị chặt đầu cuồng phún ra, thân rắn khổng lồ chậm rãi từ trên vách núi trượt xuống, nặng nề ngã xuống hồ nước phía dưới, cấp tốc nhuộm đỏ nước hồ phụ cận.
Thẩm Lạc thở phào nhẹ nhõm, thầm vận Đạp Thủy Quyết, thân thể chậm rãi từ trong nước nổi lên, đứng ở trên mặt nước.
Tu vi Mỹ Nhân Xà này cao hơn mình một tiểu cảnh giới, may mắn hắn đã mở ra hai mươi đầu pháp mạch, lại có pháp khí Bán Nguyệt Hoàn lợi hại này.
Nếu không như hắn vừa mới đột phá tu vi Tích Cốc kỳ, chưa chắc là đối thủ của nó.
Lúc này, bên người hắn rẽ sóng nước, một cái đầu tôm cực đại ló ra, chính là Chùy Đầu.
Chùy Đầu nhìn thi thể Mỹ Nhân Xà không đầu lơ lửng trong hồ, lại nhìn Thẩm Lạc một chút, ánh mắt lộ ra vẻ phức tạp.
Thẩm Lạc không để ý đến Chùy Đầu, thần sắc ngưng lại, nhìn khắp bốn phía một vòng, mới chậm rãi đi đến sơn động dưới vách đá núi xanh kia.
Lúc tới gần cửa hang, Thẩm Lạc bỗng nhiên nhíu mũi một cái, ở trong không khí ngửi được một mùi vị quen thuộc, trên mặt lập tức lộ ra vẻ vui mừng.
“Là Trần Quan Bảo.”
Thẩm Lạc khẽ nói một tiếng, bước nhanh đến trước động khẩu, cẩn thận dò xét bên trong, liền nhìn thấy lối vào có mấy bậc thang, phía trên vậy mà chất đống từng bộ xương khô màu trắng, bị sóng nước cuốn tới cuốn lui không ngừng cọ rửa.
“Trần Quan Bảo, ngươi ở bên trong à?” Thẩm Lạc nhíu nhíu mày lại, cất giọng hô.
Hắn chờ một lát, trong huyệt động u ám thủy chung chỉ có thanh âm của hắn, quanh quẩn trùng điệp, cũng không có ai đáp lại.
Thẩm Lạc do dự một chút, bước vào trong huyệt động, mượn ánh sáng yếu ớt ngoài động chiếu vào nhìn bên trong.
Đi về phía trước không bao xa, bốn phía không gian liền co rút lại, Thẩm Lạc chỉ có thể cúi người mới có thể tiến lên.
Trong không khí là cỗ mùi vị ẩm mốc mục nát kia càng phát ra nồng nặc.
Bất quá, mùi cơ thể Trần Quan Bảo vẫn xen lẫn ở trong đó, cũng rõ ràng hơn mấy phần.
Hắn lại nhìn thấy ven đường là từng bộ thi cốt, trong đó có Nhân tộc, cũng có Yêu thú, thời gian đã lâu, hơi dẫm lên sẽ vỡ vụn.
Càng đi vào chỗ sâu, bốn phía càng lờ mờ không ánh sáng, may mà sau khi Thẩm Lạc tiến giai Tích Cốc thì thị lực lần nữa được tăng cường, liền tập trung nhìn vào.
Đột nhiên trong miệng hắn khẽ di một tiếng, hóp lưng lại như mèo bước nhanh tới năm sáu trượng, địa thế phía trước bỗng nhiên sáng sủa, lại là một động quật.
Thẩm Lạc tiến vào động quật, phân phó Chùy Đầu canh giữ tại lối vào, ánh mắt quét qua bốn phía, phát hiện động quật này lớn khoảng mười trượng, khắp trên vách tường chung quanh đều phân bố từng hang lõm vuông lớn hơn một xích, bên trong chứa từng cây xương cốt dính đầy lân phấn, nổi lên từng mảnh từng mảnh u lục quang mang.
Dưới u lục quang mang này chiếu rọi, góc cạnh quái thạch trong toàn bộ động quật đều dát lên một tầng lục quang, lộ ra khủng bố dữ tợn, tựa như U Minh Quỷ Quật.
Thẩm Lạc nhìn xem một vòng, không phát hiện tung tích Trần Quan Bảo.
Đang lúc âm thầm nghi hoặc, chợt phát hiện phía trước cách đó không xa có một đống bồng thảo cao cao nâng lên, hơi rung động.
“Trần Quan Bảo, là ngươi sao?” Trong lòng Thẩm Lạc khẽ nhúc nhích, thấp giọng dò hỏi.
Nghe tiếng, chồng bồng thảo kia rung động bỗng nhiên ngừng lại, một giọng nói trẻ con từ bên trong truyền ra:
“Thần Tiên ca ca!”
“Trần Quan Bảo đừng sợ, ca ca tới đây.” Thẩm Lạc nghe vậy vui mừng, nói gấp.
Chỉ nghe trong đống bồng thảo truyền đến một trận tiếng vang “Xột xoạt”, hai cái tay nhỏ từ bên trong ló ra, vạch cỏ lung tung ra hai bên, từ bên trong nhô ra một cái đầu nho nhỏ.
Bộ dáng kia nhìn có chút thanh tú, chỉ là trên mặt bị nước mắt nước mũi dán đến bát nháo, nhìn xem quả thực chật vật.
Thẩm Lạc lập tức xông tới, ôm lấy nó ra.
Hắn cẩn thận kiểm tra trên thân Trần Quan Bảo, nhìn thấy không có vết thương gì, lúc này mới yên tâm.
Trần Quan Bảo được hắn ôm vào trong ngực, thần kinh một mực căng thẳng được buông lỏng, đột nhiên “Oa” một tiếng khóc lên, trong lúc nhất thời nước mắt nước mũi chảy đầy trên thân hắn.
Thẩm Lạc vỗ nhẹ sau lưng nó, lên tiếng an ủi: “Không sao, không sao. . .
Đừng khóc.”
“Ca ca. . .
Trần Quan Bảo không khóc trước mặt yêu quái . . .
Nó đi rồi, ta, ta mới khóc. . .
Ta sợ, ta sợ sẽ không còn gặp lại Anh tỷ tỷ và Mã bà bà . . .” Trần Quan Bảo khóc rất là thương tâm, đứt quãng nói.
“Đi, ca ca mang ngươi về nhà.” Thẩm Lạc dùng tay áo lau nước mắt trên mặt nó, nói.
Trần Quan Bảo nặng nề gật đầu nhẹ, lấy tay bôi đi hai mắt đẫm lệ mơ hồ.
Lúc này nó mới phát hiện ngay cửa ra vào động quật sau lưng Thẩm Lạc, đứng đấy một quái vật đầu tôm thân người, nó lại ôm lấy Thẩm Lạc, “Oa” một tiếng, khóc ré lên.
“Yêu, yêu quái. . .”
Chương 162: Còn Một Con Khác
“Đừng sợ, đây là bằng hữu của ta tên là Chùy Đầu, đi cùng ta để cứu ngươi trở về Bạch ngọc sách.” Thẩm Lạc quay đầu nhìn thoáng qua Chùy Đầu ở sau lưng, bất đắc dĩ đành phải vỗ nhẹ sau lưng của Trần Quan Bảo, ra sức an ủi.
Trần Quan Bảo nghe vậy không còn khóc nhiều nữa, cẩn thận quay đầu nhìn lại, nhưng vẫn cảm thấy hình dạng kia quá khủng bố, lại lập tức nép vào trên người Thẩm Lạc.
Nhưng nó hoàn toàn tin tưởng lời nói của Thẩm Lạc, trong miệng cũng không còn nói yêu hay quái gì nữa.
“Đi, chúng ta rời khỏi nơi này trước đã rồi nói chuyện sau.” Thẩm Lạc thấy nó đã khá hơn, thì cầm tay, rồi nói.
Trần Quan Bảovẫn núp ở phía sau hắn, theo sau đến cửa hang.
Hai người vừa mới đi đến cách cửa hang không bao xa, thì ở trong lối đi phía trước đột nhiên gió tanh thổi tới.
Một cỗ khí lãng màu xám mà mắt thường có thể thấy được bỗng từ bên ngoài thổi vào, giống như cơn sóng dữ đang lao tới.
Chùy Đầu đi ở phía trước không kịp đề phòng, thân hình bị hất tung lên giống như con diều, đâm mạnh vách núi phía sau.
Thẩm Lạc thấy vậy, đưa tay đánh ra một chưởng về phía cỗ khí lãng kia, bàn tay cũng phồng lớn lên một vòng.
Một cỗ khí thế vô hình từ trên người hắn bắn ra , trong hư không cũng xuất hiện một đợt gợn sóng, cùng cỗ khí lãng màu xám tại trong thông đạo hẹp chạm vào nhau.
Theo một âm thanh “Phanh” vang lên, hai cỗ khí lãng đồng thời nổ tung, tản về hai phía.
Thân thể của Thẩm Lạc cũng khẽ chấn động, lùi lại về sau mấy bước mới có thể đứng vững.
Trần Quan Bảo bị Thẩm Lạc kéo ra phía sau, nên cũng không bị kình phong tác động đến.
Nhưng vào lúc này, một bóng tím cũng từ bên ngoài bay vụt vào, đâm thẳng đến ngực của Thẩm Lạc, không ngờ lại là một đuôi rắn thô to!
Đuôi rắn mang theo tiếng rít thê lương do luồng kình phong ma sát vào vách núi, phát ra tiếng vang phanh phanh, uy thế hơn xa Mỹ Nhân Xà kia dịch tại bạch ngọc sách.
Trong lòng Thẩm Lạc kinh hãi, kéo tay Trần Quan Bảo, hất nó vào trong động, đồng thời tay kia duỗi ra, pháp khí Bán Nguyệt Hoàn màu bạc lập tức từ trong tay áo bay ra.
Nó ở trong hư không lập loè tạo ra từng đạo quang nhận màu bạc, như từng mảnh tàn nguyệt quang ảnh, chiếu khắp thông đạo chật hẹp, chém về phía bóng tím kia.
“Keng” một tiếng vang thật lớn!
Bán Nguyệt Hoàn như chém trúng cột sắt kiên cố, trực tiếp bị phản chấn mà quay về.
Tốc độ của Bóng tím cũng hơi chậm lại một chút, nhưng vẫn hung hăng đánh vào ngực của Thẩm Lạc.
“Phanh” một tiếng vang thật lớn, thân thể của hắn liền bị đánh bay ra ngoài, đâm vào vách núi gần đó, toàn bộ sơn động cũng lay động một trận.
Thẩm Lạc oa một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi, uể oải ngã trên mặt đất.
Ngay lập tức, một bóng tím to lớn từ bên ngoài bay vụt tới, lại là một đầu quái xà màu tím.
Rắn này đầu giống như Rồng, trên đó còn mọc ra hai cánh dơi cực lớn ở hai bên, thân thể to khỏe gấp đôi so với Mỹ Nhân Xà, vảy rắn cũng càng thêm dày rộng.
Trên đó còn hiện ra đồ án màu xám, càng làm tăng thêm vẻ điên cuồng, khí tức của nó cũng hơn xa Mỹ Nhân Xà.
Trong mắt quái xà màu tím tràn đầy sự cừu hận, miệng rộng mở ra, lộ ra hai hàng răng nhọn giống như lưỡi đao, hướng về phía đầu của Thẩm Lạc cắn xuống.
“Ô” một tiếng, một cái đại chùy từ trên trời rơi xuống, hung hăng đánh tới đầu của quái xà màu tím, là Chùy Đầu kịp thời chạy tới.
“Cút ngay!”
Quái xà màu tím giận dữ, đầu ngẩng lên, hai mắt sáng lên hoàng mang, nhìn chằm chú vào mắt của Chùy Đầu.Trong mắt của Chùy Đầu lập tức hiện ra sự mê mang, con ngươi cũng trở nên tan rã.
Quái xà há mồm phun ra, một đạo tử mang từ trong miệng lao đi như mũi tên, đánh vào trên đại chùy.
“Keng” một tiếng vang thật lớn, đại chùy như trúng phải đòn nặng, bị phản chấn bay ngược về.
Nó đánh vào ngực Chùy Đầu, “Phanh” một tiếng, làm cả thân hình bay ra ngoài.
Thẩm Lạc vốn cúi đầu uể oải giờ phút này bỗng nhiên ngẩng đầu, nhưng hai mắt vẫn nhắm lại, tay bấm niệm pháp quyết điểm một cái.
Tiếng sắc nhọn chói tai vang lên, một đạo ngân quang từ phía sau phóng tới, chỉ chớp mắt liền xuất hiện tại cổ của quái xà màu tím, đúng là Bán Nguyệt Hoàn khi nãy vừa bị đánh bay.
Âm thanh của Bán Nguyệt Hoàn vù vù vang lên, một tầng văn trận màu bạc thoáng hiện ra, quang mang màu bạc chói mắt nở rộ.
Nó quay tít một vòng liền hóa thành một mảnh quang ảnh màu bạc, so với lúc công kích Mỹ Nhân Xà, thì lớn gấp năm lần, phát ra âm thanh réo vang chói tai sau đó bổ mạnh lên trên người quái xà màu tím.
“Phốc” một tiếng vang nhỏ, dòng máu chảy ra!
Ngân nguyệt quang ảnh bất ngờ chui vào trong thân rắn, xâm nhập hơn nửa thước , nhưng cuối cùng vẫn phải ngừng lại.
Trong miệng Quái xà màu tím phát ra một tiếng kêu to vang vọng trời đất, thân rắn khổng lồ quay cuồng kịch liệt, tử mang trên thân sáng lên, một cỗ cự lực to lớn từ trong cơ thể nó bắn ra.
“Phanh” một tiếng, Bán Nguyệt Hoàn bị đánh bay ra ngoài, thân thể cao lớn của quái xà màu tím bay ngược về phía sau, trong chớp mắt đã biến mất tại bên ngoài của sơn động.
Thẩm Lạc nghe thấy tiếng động, thì lúc này sắc mặt mới khẽ buông lỏng, mở mắt ra vịn vào vách đá ngồi dậy.
Hắn nhìn về vách đá sụp đổ cách đó không xa, thì thấy hai mắt của Chùy Đầu vẫn mông lung, đành cố chống đỡ đi tới.
Hắn đưa tay đặt lên ngực Chùy Đầu, pháp lực hùng hậu trong cơ thể cuồn cuộn truyền qua, hướng về phía con mắt của y vọt mạnh tới.
Thân thể Chùy Đầu chấn động, lúc này hai mắt đã khôi phục bình thường, nhưng đầu vẫn còn hơi lắc lư, vẫn có chút cảm giác choáng váng.
“Thần Tiên ca ca, ngươi làm sao lại được dịch tại bạch ngọcsách. . .” Lúc này Trần Quan Bảo cũng cẩn thận từng li từng tí đi tới, nhìn thấy khóe miệng Thẩm Lạc còn dính máu tươi, sắc mặt tỏ ra khẩn trương.
Thẩm Lạc đưa tay chỉ về phía ngoài ra hiệu, đối với nó làm một cái động tác im lặng.
Trần Quan Bảo hiểu ý, lập tức ngậm miệng lại.
Thẩm Lạc nghiêng tai ra phía ngoài lắng nghe, sắc mặt hơi trầm xuống, sau đó con ngươi khẽ động, liếc mắt ra hiệu cho Trần Quan Bảo.
Đồng thời tay hắn chấm vào vết máu trên đất, nhẹ nhàng viết một hàng chữ nhỏ trên tường.
Trong thông đạo cách động quật chừng bảy tám trượng, quái xà màu tím đang nằm sấp trên mặt đất, ánh mắt lấp loé không yên gắt gao nhìn chằm chú vào trong động quật.
Vết thương trên cổ nó đã không chảy máu nữa, dường như đang do dự có nên tiếp tục lao vào hay không.
Tu sĩ Nhân tộc kia bị đuôi rắn của mình đuôi rắn đánh trúng, coi như không thể đánh chết đối phương, thì chắc hẳn cũng làm trọng thương mới đúng.
Đúng lúc này, đột nhiên trong động quật truyền tới một âm thanh non nớt mà vội vàng: “Thần Tiên ca ca, ngươi làm sao. . .
Làm sao chảy nhiều máu như vậy?”
Quái xà màu tím nghe lời này, ánh mắt sáng lên, thân hình khẽ nhúc nhích, liền muốn bay nhào vào.
Nhưng ngay lúc này, lưỡi rắn trong miệng nó phun ra nuốt vào, xem ra trong lòng vẫn còn nghi vấn.
Nó cũng không lập tức hành động, mà là nín thở ngưng thần, vểnh tai lên thám thính.
Trong động quật cũng là trầm mặc một hồi lâu, bỗng nhiên âm thanh của đứa bé kia lại vang lên lần nữa: “Ca ca, yêu quái kia giống như không có mắc lừa . . .”
“Xuỵt. . .” đứa bé còn chưa nói xong, liền bị một âm thanh khác ngăn lại.
Sau đó, lại là một hồi trầm mặc.
“Hừ, Nhân tộc xảo trá!” trong mắt của Quái xà màu tím lóe lên sự giận dữ, thân thể giãy dụa, chậm rãi lui ra ngoài động.
Trong động quật, Thẩm Lạc cũng đang ngồi thám thính động tĩnh phía bên ngoài.
Hắn sau khi phát hiện quái xà màu tím thật sự rút đi, mới ra một hơi, cùng khuôn mặt khẩn trương của Trần Quan Bảo nhìn nhau cười một tiếng.
“Xem ra tên kia cũng thông minh, nếu không chỉ cần dám đi vào, trong giây lát ta liền chém đầu của nó.” Cho dù cảm thấy quái xà màu tím thực sự đã rút lui, nhưng Thẩm Lạc vẫn cẩn thận nói một câu.
Vừa nói xong câu kia, khóe miệng của Thẩm Lạc liền chảy ra một vệt máu, sắc mặt càng là trắng bệch.
Chương 163: Gấp Gáp
Vừa rồi, khi hắn bị quái xà màu tím đánh lén, cũng may lồng tị thủy trên người vẫn chưa giải trừ, nhưng dù vậy, bị thương cũng không hề nhẹ.
Hơn nữa vì cứu tỉnh Chùy Đầu, hắn đã cố gắng vận chuyển pháp lực, nên giờ phút này thương thế lại nặng thêm.
Trần Quan Bảo thấy thế, sắc mặt vừa mới thả lỏng, lại lập tức trở nên khẩn trương.
Thẩm Lạc lau đi vết máu trên khóe miệng, cười với nó xong rồi lắc nhẹ đầu, ra hiệu chính mình không có việc gì.
“Tạm thời Yêu quái cũng không dám vào đây, ta phải tranh thủ thời gian chữa thương, nếu không khi nó phát hiện bản thân mình đã bị lừa, thì chúng ta liền thật sự gặp nguy hiểm.” Ngón tay Thẩm Lạc dính máu, tiếp tục viết ở trên vách tường.
Trần Quan Bảo nhìn thấy, cũng hiểu ra, gật nhẹ đầu.
Lúc này Chùy Đầu cuối cùng đã từ trong choáng váng tỉnh lại, nhấc lên chùy, đứng ở gần cửa hang cảnh giới.
Thẩm Lạc cũng không dám trì hoãn, lập tức khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt tu luyện tại bạch ngọc sách.
Lập tức, một đạo thủy lam quanh thân hắn sáng lên, pháp lực trong đan điền lập tức lưu chuyển, qua lại liên tục quanh pháp mạch.
Pháp mạch như đập chứa nước, tuôn ra từng luồng pháp lực tưới lên huyệt khiếu khắp người, giúp chữa tri thương thế trong cơ thể.
Thẩm Lạc vận công xong, bản thân cũng cảm thấy kinh ngạc,.
Sau khi thân thể có hai mươi cây pháp mạch, không những giúp tăng tốc độ tu hành, mà ngay cả năng lực khôi phục cũng được tăng lên rất nhiều.
Mới chỉ hơn thời gian một chén trà, mà thương thế trong cơ thể hắn đã ổn định lại.
Ở bên ngoài Quái xà màu tím giống như đã bị dọa cho sợ hãi, vẫn một mực không dám đi vào.
Thẩm Lạc thấy vậy, lập tức lấy thanh Bán Nguyệt Hoàn từ trong tay áo ra.
Kiện pháp khí này cũng chỉ vừa mới tế luyện xong một tầng cấm chế, nhưng trong trận chiến lúc trước đã thể hiện ra uy lực to lớn ngoài dự liệu của hắn.
Nếu có thể tế luyện thêm hai ba tầng cấm chế nữa, thì dùng để đối phó với quái xà màu tím tu vi Tích Cốc Kỳ đỉnh phong cũng không thành vấn đề.
Nghĩ vậy, hai tay của hắn liền vây quanh trước người, cố gắng khống pháp lực, thanh Bán Nguyệt Hoàn lại ung dung lơ lửng ở giữa hai tay của hắn.
Trong lòng của Thẩm Lạc bắt đầu niệm khẩu quyết mà Mã bà bà truyền thụ cho, chính là “Cửu Cửu Thông Bảo Quyết”kia.
Hắn dựa theo thuật vận hành pháp môn trong đó, lại tiếp tục cẩn thận thăm dò cấm chế thứ hai của Bán Nguyệt Hoàn, để chuẩn bị luyện hóa..
Qua chừng nửa khắc đồng hồ, Bán Nguyệt Hoàn đang lơ lửng trước người Thẩm Lạc, bỗng nhiên truyền đến một tiếng rung rất nhỏ tiếng.
Mặt ngoài của nó lập tức lóe lên phù văn, ngay sau đó một mảng lớn ánh trăng hình dạng ánh sáng màu bạc bắn ra, làm toàn bộ động quật sáng lên như tuyết.
Hai tay của hắn liền hướng vào phía trong hợp lại, ngân quang đang phân tán ở bốn phía lập tức bay ngược trở về, lần lượt dung nhập vào trong Bán Nguyệt Hoàn.
Vậy là tầng cấm chế thứ hai này cũng đã tế luyện hoàn tất.
Trần Quan Bảo nhìn thấy cảnh này, trong mắt tràn đầy ý sùng bái và sự chờ mong.
Thẩm Lạc lại tập trung ý chí, tiếp tục niệm Thông Bảo Quyết.
Hắn đối với Thông Bảo Quyết đã ngày càng hiểu rõ, nên nhiều lắm cũng chỉ tốn nửa khắc đồng hồ, là có thể tế luyện xong tầng cấm chế thứ ba.
Nhưng đúng vào lúc này, sắc mặt của Thẩm Lạc khẽ biến, Chùy Đầu đang đứng trước cửa hang cũng lập tức mở miệng kêu lên:
“Cẩn thận, Xà Yêu kia lại tới!”
“Nên tới cuối cùng cũng phải tới.” Thẩm Lạc thở dài một tiếng, đứng dậy.
Trần Quan Bảo thì lập tức chạy trốn về phía sau, núp vào sau vách đá trong hang động, đôi mắt đen nhánh có chút khẩn trương, nhìn chằm chú vào thông đạo.
“Nhân tộc vô sỉ, quả nhiên dám lừa gạt Thận Xà ta, còn không mau cút ra đây dám ăn cắp bản dịch cuả Bạch ngọc sách.” Một tiếng quát lớn tràn ngập tức giận của nam tử, từ trong thông đạo truyền đến.
Ngay sau đó, liền có một cỗ gió tanh từ trong thông đạo thổi tới, cuốn theo xương thú, đá vụn bay tán loạn.
Trong lúc nhất thời tiếng gió rít gào như sấm chớp, khắp nơi rung động ầm ầm.
Thẩm Lạc cũng không khách khí, đưa tay vẫy một cái, Bán Nguyệt Luân lập tức nổi lên ngân quang, phát ra từng đợt âm thanh trong trẻo.
Nó quay tít một vòng về sau, liền bay về phía trong thông đạo.
Trong thông đạo ngân ảnh lập tức bay múa, vô số quang ảnh ngân nguyệt giao thoa, ở trong hư không chém ra những vết cắt sắc bén, làm cỗ khí lãng của gió tanh kia hoàn toàn biến mất .
Sau khi phá vỡ khí lãng, Bán Nguyệt Hoàn không có ngừng, tiếp tục bay về phía cửa thông đạo.
Một lát sau, tiếng va chạm kịch liệt từ trong thông đạo truyền đến.
Thẩm Lạc thấy vậy, hai tay vẫy một cái, Bán Nguyệt Hoàn “Thương lang” một tiếng bay trở về, vòng quanh bàn tay của hắn xoay tròn một hồi lâu, mới dần ngừng lại.
“Đáng tiếc, nếu lại cho ta nửa khắc đồng hồ, tế luyện xong tầng cấm chế thứ ba, nhất định có thể giết được nó.” Thẩm Lạc nhìn Bán Nguyệt Hoàn trong lòng bàn tay, có chút tiếc nuối, nói.
“Hang động này nằm ở trong thông đạo chật hẹp, với bản tính đa nghi của Yêu Xà, cũng không dám tùy tiện tiến đến.
Nếu nó chỉ ở bên đánh từ xa, ta có thể thay ngươi cản lại nửa khắc.” Chùy Đầu đột nhiên nói nhỏ.
“Như vậy, liền giao cho Chùy Đầu đạo hữu.” Thẩm Lạc nghe xong, đôi mắt sáng lên, nói.
Chùy Đầu nhẹ gật đầu, cầm đồng chùy trong tay, ngăn tại chỗ cửa thông đạo.
Thẩm Lạc dặn dò Trần Quan Bảo không nên tới gần cửa thông đạo, sau đó khoanh chân ngồi xuống, tập trung tinh thần để tế luyện tầng cấm chế thứ ba.
Quả nhiên, Thận Xà bị một kích vừa rồi của Thẩm Lạc đánh lui, cũng không dám tùy tiện tiến vào nữa.
Nó chỉ đành không ngừng thi triển yêu lực, làm cát bay đá chạy, đứng từ xa tấn công.
Chùy Đầu đứng tại cửa hang, lấy một cây đồng chùy ngăn trái chặn phải, tay chân tuy có chút luống cuốn, nhưng cũng chặn lại những vật kia đến bảy tám phần.
Ban đầu, Thẩm Lạc nghe những âm thanh va chạm này, có chút lo lắng nên không thể hoàn toàn tập trung để phá vỡ cấm chế.
Nhưng khi hắn thấy được Chùy Đầu vẫn thuận lợi thủ vững, thì cũng dần yên lòng, chuyên chú vào tế luyện cấm chế.
Thời gian như dòng nước trôi qua, sự kiên nhẫn của Thận Xà cũng dần tiêu hao hết.
Nó công kích càng ngày càng mạnh và nhiều, thân hình của Chùy Đầu bị đánh đến mức lùi dần lại, trên thân đầy những vết bầm, nhưng vẫn cố gắng đứng chắn tại cửa thông đạo.
Pháp lực của y tiêu hao càng lúc càng nhanh, đã sắp không chịu nổi.
Nhưng vào lúc này, trong thông đạo bỗng nhiên vang lên một tiếng oanh minh to lớn, một cỗ lức lượng, kèm theo tiếng gầm hơn xa lúc trước mạnh mẽ đánh tới.
Chùy Đầu nghe vậy liền biết không ổn, quay đầu nhìn lại, thấy Thẩm Lạc vẫn còn đang nhắm mắt tế luyện, đành phải cắn răng tiến lên lần nữa.
Trần Quan Bảo nghe thấy tiếng ầm ầm như sấm sét kia, có chút sợ hãi và bịt lỗ tai lại, nhưng vẫn nhịn không được cố gắng nhìn về phía cửa hang.
Chỉ thấy một con sóng lớn, tràn đầy toàn bộ thông đạo, lấy thế thiên quân vạn mã, điên cuồng tràn vào.
Do Yêu Xà kia thấy không có kết quả, nên muốn dẫn nước hồ chảy ngược vào hang động, định nhấn chìm bọn họ ở trong đó.
Chùy Đầu thấy vậy, trong miệng quát khẽ một tiếng, hai tay khẽ múa đồng chùy, hướng về phía cửa hang đập tới.
Bề ngoài của đồng chùy lập tức sáng lên một tầng hào quang màu xanh, hóa thành một màn sáng vô hình, khó khăn lắm mới phủ kín được cửa thông đạo.
Đột nhiên con sóng đụng vào trên màn sáng, làm cho Chùy Đầu phải lui lại một bước, lập tức trong thông đạo đã bị nước hồ “Rầm rầm” rót vào, lần này đúng là do nước trong hồ đẩy Chùy Đầu.
Mặc dù Chùy Đầu cảm thấy con sóng trước người lực lượng như thiên quân, nhưng vẫn không muốn từ bỏ.
Hai tay y nắm chặt đồng chùy, từng bước một đi về phía trước, mạnh mẽ đẩy lui sóng nước trở về thông đạo, một lần nữa phủ kín cửa hang lại.
Trần Quan Bảo thấy thế, ánh mắt lộ ra mấy phần vui vẻ, lại nhìn hình dạng dữ tợn của Thận Xà, cũng không cảm thấy quá sợ hãi nữa.
Nhưng không chờ mọi việc ổn định, dị biến lại tiếp tục phát sinh!
Chương 164: Nguyệt Luân Chém Yêu
Trong cửa thông đạo, bỗng nhiên có một tia sáng màu vàng sáng lên, một đạo thân ảnh thon dài bỗng nhiên từ trong sóng nước nhảy chồm ra, một chưởng vỗ trên màn sáng chuỳ đồng.
Chùy Đầu cảm thấy hai tay tê rần, màn sáng trên chuỳ đồng liền ầm ầm vỡ nát, sóng nước mãnh liệt cuốn tới, va đập vào thân chùy làm nó bay ngược trở về, trùng điệp đánh vào trước ngực của gã.
“Ầm” một tiếng vang trầm qua đi, thân hình Chùy Đầu bay ngược ra sau, trùng điệp té ngã trên mặt đất.
Trong nháy mắt đại lượng nước hồ rót vào, bao phủ nửa cái động quật.
Trần Quan Bảo cũng bị sóng nước cuốn tới đụng vào góc tường, hôn mê bất tỉnh.
Chỉ thấy Thận Xà kia bỗng nhiên từ trong nước phóng tới, thân thể đột nhiên từ trong nước ngẩng cao lên, miệng há ra, hai bên khóe miệng lập tức hiện ra một vết rách đỏ thẫm, toàn bộ cái cằm và hàm trên mở ra lớn cực kỳ khoa trương.
Trong miệng như chậu máu há lớn, bốn cái răng độc bén nhọn loé lên u lục quang mang, ở trong là một cái lưỡi rắn run run không thôi, cắn xuống phía đầu Thẩm Lạc một cái.
Ngay lúc này, Thẩm Lạc nhắm chặt hai mắt bỗng nhiên mở ra, Bán Nguyệt Hoàn trên hai tay bỗng nhiên lóe lên quang mang, bắn nhanh lên miệng rắn phía trên đang cắn xuống.
Con ngươi Thận Xà co rụt lại, liền nhìn một mảnh ngân nguyệt quang ảnh đang nở rộ ở trước mặt.
Trong lòng nó biết không ổn, nửa người trên mềm mại không xương lập tức co rụt lại phía sau, một cái đuôi rắn màu tím cũng trong nháy mắt quét ngang tới, như một thanh cương đao chém ngang qua, xé nát phiến ngân nguyệt quang ảnh kia.
“A. . .” Thận Xà kinh ngạc một tiếng.
Vừa rồi ngân nguyệt kia cũng chỉ là một mảnh hư ảnh, nó cũng không đánh trúng vật thật, nhưng đuôi rắn vẫn cảm thấy một trận lạnh buốt, phía trên thình lình đông kết một tầng băng sương.
Thân hình nó lắc một cái, đang muốn đánh cho băng sương tan tác ra, trước mắt lại đột nhiên hoa lên một cái, liền thấy một bóng người một tay giấu phía sau lưng, chân đạp mặt nước vội xông tới, tay kia đánh đến phía tim của mình.
Thận Xà bất chấp thứ gì khác, ngực bỗng nhiên co rụt lại phía trong, há miệng phun ra trước một cái.
Trong yết hầu nó, bỗng nhiên có một cỗ chất lỏng màu tím đen tanh hôi phun ra ngoài, phủ xuống đầu Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc cách quá gần, căn bản né tránh không kịp, lập tức thu hồi chưởng thế, bóp một cái Tị Thủy Quyết.
Trong nháy mắt trên thân hắn sáng lên ánh sáng màu lam, bao bọc cả người lại.
Chất lỏng tanh hôi kia, rơi vào trên màn sáng do Tị Thủy Quyết ngưng tụ thành, thanh âm tư tư đại tác, lập tức bốc lên trận trận khói trắng.
Thân hình Thẩm Lạc lùi lại, trên màn sáng bên ngoài thân tự động nhộn nhạo lên một trận gợn sóng, đánh tan cỗ chất lỏng kia ra.
Thân hình Thận Xà lui xuống mặt nước, đang tính lui về sau, trong nước đọng dưới thân bỗng nhiên có một tiếng dị hưởng, một thanh chuỳ đồng cực đại chợt phá vỡ mặt nước, đập tới phía sau.
Thần sắc nó khẽ biến, thân thể bất khả tư nghị quay người uốn éo ra sau, trong đôi mắt quỷ dị bắn ra hai đạo hào quang màu tím, đánh vào trên chuỳ đồng.
Chỉ một thoáng, chuỳ đồng vốn là ánh sáng kim loại trong nháy mắt giảm xuống, màu sắc cũng theo tử quang lan tràn, chuyển thành màu xám trắng, lại thình lình biến thành khối đá.
Chùy Đầu giật mình, cuống quít buông chuỳ đồng trong tay ra, thân hình cực tốc lui lại.
Thận Xà cũng không có ý định buông tha gã, thân hình đuổi theo, trong hai mắt lần nữa sáng lên hào quang màu tím.
Đúng lúc này, Thẩm Lạc khẽ quát một tiếng “Thành”, quang mang hắn một mực giấu ở bàn tay phía sau sáng rõ, tựa như dâng lên một vầng minh nguyệt, trong nháy mắt chiếu toàn bộ động quật trở nên thông thấu.
Chỉ thấy hắn vận chuyển pháp lực, bỗng nhiên vung lên phía trước.
Bán Nguyệt Hoàn vừa mới tế luyện xong ba lớp cấm chế lập tức gào thét ra, hóa thành mấy trăm đạo ngân quang, bay đến phía Thận Xà.
Trong lòng Thận Xà biết không ổn, đã sớm quay người lại, trong hai mắt sáng rõ hào quang màu tím.
Bất quá so với quang mang ngân nguyệt, quang mang kỳ lạ của con ngươi nó yếu ớt tựa như đom đóm, vừa bắn ra trong nháy mắt liền bị quang ảnh màu bạc nuốt sống vào.
Tiếp theo một cái chớp mắt, “Phốc” một tiếng vang nhỏ truyền đến.
Trong miệng Thận Xà lập tức vang lên một tiếng la thảm liệt, ngân quang sáng trong động cũng dần dần ảm đạm xuống.
Thần sắc Chùy Đầu khẩn trương, nhìn lại trên thân Thận Xà, liền kinh ngạc phát hiện.
Toàn thân nó đã bị đông kết một tầng băng tinh màu lam nhạt, hai mắt trợn lên, chết không nhắm mắt.
Ở trên trán nó, thình lình cắm nghiêng một thanh Bán Nguyệt Hoàn, đâm vào xương sọ.
Thẩm Lạc tiện tay vẫy một cái, Bán Nguyệt Hoàn lập tức xoay tròn bay ra, trở về trên tay của hắn.
Mà thân thể Thận Xà kia cũng “Két” một tiếng, vỡ vụn thành mấy chục khối.
Thẩm Lạc thu hồi Bán Nguyệt Hoàn xong, không tiếp tục nhìn Yêu Xà nữa, mà xoay người đi đến góc tường, kéo Trần Quan Bảo đang lơ lửng ở trên nước trở về.
Hắn nhấc chưởng vỗ nhẹ sau lưng nó một cái, một cỗ dương cương chi khí lập tức chậm rãi truyền vào trong cơ thể nó.
Trần Quan Bảo “Oa” một tiếng, phun ra một miệng lớn nước hồ, lúc này mới tỉnh lại.
“Chùy Đầu đạo hữu, lần này được ngươi tương trợ, còn bị tổn thất một kiện binh khí, không biết nội đan hai con Yêu Xà này có tác dụng với ngươi không? Nếu có hay thu hồi đi.” Thẩm Lạc ôm ngang Trần Quan Bảo, mở miệng nói.
Chùy Đầu nghe vậy, thoáng có chút kinh ngạc, nhưng lập tức trong mắt liền hiện vẻ vui mừng, nói: “Hắc hắc, vậy ta sẽ không khách khí.
Lần này cuối cùng cũng không bị ngươi sai sử không công.”
Thẩm Lạc thi pháp đưa Chùy Đầu trở về, rồi cõng Trần Quan Bảo như bị bệnh ra khỏi động quật, đi thẳng về Trường Thọ thôn.
Lúc này vào chạng vạng tối, ngay cửa lớn Trường Thọ thôn tụ tập mấy chục thôn dân, có xì xào bàn tán, có than thở, có vẻ u sầu không vui.
Còn có mấy phụ nhân vây quanh một lão ẩu tóc trắng thân người khòm lại, khắp khuôn mặt là vẻ hối hận.
“Mã bà bà, ngươi nhất định để tiên sư đi cứu người, có phải quá ích kỷ hay không . . .” Một phụ nhân đen kịt nhịn không được nói.
“Tiên sư nếu chết rồi, đến lúc đó Yêu thú lại đến, ai có thể cứu chúng ta đây?” Một người khác ai thán.
“Lần này xem như triệt để xong. . .
Trong lúc nhất thời tiếng buồn bã nổi lên bốn phía cửa thôn, lúc trước thật vất vả có hi vọng thay đổi, giờ không khí tuyệt vọng lần nữa bao phủ toàn thôn.
Mã bà bà bị vây quanh ở giữa, trong lỗ tai nghe những ngôn ngữ trách cứ này, trên mặt không hề bận tâm, thần sắc không có một tia biến hóa, cũng không phản bác bất luận kẻ nào, chỉ là ánh mắt nhìn thẳng tắp về phía ngoài thôn.
Anh Lạc ở một bên nhìn xem, mặc dù đôi mi thanh tú nhăn thành một cục, cũng đồng dạng bất đắc dĩ.
Đúng lúc này, trên đầu tường bỗng nhiên có người hô lên một tiếng: “Tiên sư trở về!”
Đám người ở cửa thôn đầu tiên là an tĩnh một hồi, lập tức vang lên tiếng hoan hô.
“Có mấy người?” Sắc mặt Mã bà bà một mực căng thẳng, lúc này mới hiện lên một tia biến hóa, hỏi.
Anh Lạc thì giậm chân một cái, bay thẳng thân nhảy lên đầu tường.
Nàng liếc mắt liền thấy được thân ảnh Thẩm Lạc, cũng nhìn thấy hắn cõng Trần Quan Bảo sau lưng, ngực không hiểu nóng lên.
“Hai người, là hai người, hắn cứu Trần Quan Bảo trở về rồi. . .” Anh Lạc quay người lớn tiếng nói.
Mã bà bà nghe xong, thở dài một cái.
Thẩm Lạc về thôn nghỉ tạm mấy ngày, lại tìm tới Anh Lạc, giao cho nàng mấy trang giấy tràn ngập văn tự.
“Đây là cái gì?” Anh Lạc xem sơ qua, hơi nghi hoặc hỏi.
“Đây là Tiểu Hóa Dương Công, là một loại công pháp luyện thể cơ sở, yêu cầu tư chất cũng không cao.
Ngươi cầm lấy đi thử một chút, nếu trong thôn có người nguyện ý tu luyện, liền truyền thụ cho bọn họ, tối thiểu có thể tăng cường một chút thể phách.” Thẩm Lạc đáp.
Chương 165: Lại Đến Phương Thốn Sơn
“Thẩm đại ca, cám ơn ngươi! Từ khi thôn và Phương Thốn sơn mất liên lạc, xác thực không có công pháp phù hợp cho thường nhân tu luyện.” Anh Lạc nghe vậy, từ đáy lòng cảm ơn, trân trọng thu vào những trang giấy kia.
“Đoạn thời gian tiếp theo, ta muốn tiếp tục bế quan tu luyện, trong thôn nếu không có chuyện quá khẩn yếu, ta sẽ không tuỳ tiện xuất quan, hết thảy đều dựa vào ngươi.” Thẩm Lạc nói tiếp.
“Ngươi yên tâm bế quan, ta sẽ chiếu ứng tốt hết thảy, sẽ không quấy rầy ngươi.” Anh Lạc gật đầu nói.
Thời gian nhoáng một cái, lại qua hai năm.
Dưới chân Phương Thốn sơn cỏ hoang tươi tốt, dưới một núi đá to lớn đầy rêu xanh, mơ hồ lộ ra một cửa hang đen như mực, một cái đầu to lớn màu xám bỗng nhiên từ đó ló ra.
Hai tai nó tròn trịa, miệng mũi dài nhọn, miệng đầy răng bén nhọn giao thoa nhau, hai mắt tròn màu đỏ sậm, xoay tít, cơ cảnh nhìn quanh, rõ ràng là một con chuột bự thành tinh.
Đúng lúc này, phía trên núi đá đột nhiên có một bóng người lướt xuống, nâng lên một cước, giẫm thẳng lên đầu con chuột.
Chuột kịch liệt giãy dụa, C-K-Í-T..T…T kêu la không ngừng.
Lòng bàn chân người đó lệch ra, hơi dùng sức, liền nghe “Két” một tiếng vang nhỏ, con chuột kia không còn động đậy nữa.
“Thẩm đại ca, trước kia trên núi chỉ là mãnh thú, hiện tại ngay cả chuột trong đất cũng bắt đầu yêu hóa, tình huống trên núi chỉ sợ càng thêm phức tạp.” Một thiếu nữ tóc tím đi tới gần, cúi người nhìn thoáng qua Yêu Thử to mộng, lo lắng nói.
Nàng mang một bộ quần áo màu tím, áo khoác chỉ còn bộ khung cũ kỹ, không phải ai khác, chính là Anh Lạc.
Mà người vừa rồi một cước giẫm chết Yêu Thử, chính là Thẩm Lạc.
“Trong hai năm qua, Yêu thú công trại liên tục, mỗi lần càng thêm nguy hiểm hơn.
Nếu tiếp tục như thế, cuối cùng sẽ đến một ngày không thủ được.
Chúng ta chỉ có thể mau chóng tìm một đường ra khỏi thôn, đó mới là kế lâu dài.” Thẩm Lạc nghe vậy, trầm giọng nói.
“Thẩm đại ca nói ta đều hiểu, chỉ là con Cuồng Báo kia đã là Yêu thú Ngưng Hồn kỳ, chúng ta lên lần trước cũng là may mắn vạn phần mới có thể trốn thoát, nếu lần này gặp lại nó, chỉ có thể liều mạng.” Anh Lạc nói ra, sắc mặt kiên nghị.
“Lần này chúng ta không đi đường núi trước kia nữa, chỉ cần tránh nó là được, nếu có thể tìm ra một con đường khe núi khác thì càng thêm ổn thỏa.” Thẩm Lạc an ủi.
“Trước đó vài ngày vừa hạ xuống một trận mưa lớn, một ít đầm sâu nước đọng trên núi sẽ tràn ra, sẽ hình thành một ít khe núi không liên tục, sẽ không khó tìm lắm.” Anh Lạc nghĩ nghĩ, nói.
“Như vậy cũng coi là thoáng có điểm thiên thời và địa lợi đấy.” Thẩm Lạc cười cười, nói.
Trong khi nói chuyện, hai người từ dưới tảng đá lớn bò vào trong động quật, phát hiện mới qua hơn hai năm, trong động quật vốn coi như sạch sẽ vậy mà chất đầy các loại xương thú, không ít nơi còn sáng lân hỏa màu u lục.
Bọn hắn chui ra từ một chỗ khác, đi dọc theo đường núi lên hơn trăm trượng, lúc nhìn thấy chỗ ngã ba thứ nhất, thì đổi lộ tuyến, đi về lối rẽ bên trái, tiếp tục hướng trên núi.
Rừng núi sau cơn mưa, không khí dị thường ướt át, trên phiến lá rừng cây bên cạnh con đường cũng ngưng kết rất nhiều hạt sương.
Thẩm Lạc thuận tay vớt một giọt nước trên một đóa cúc dại, dùng ngón tay chà xát, lông mày hơi nhíu lại.
“Thế nào?” Anh Lạc thấy thế, kỳ quái nói.
“Hạt sương trên núi có âm khí rất nặng, vào tay hơi chìm so với nước giếng, cảm giác nhớp nháp một chút.
Ta thấy nước mưa mấy ngày trước đây cũng như vậy.” Thẩm Lạc nhíu mày nói.
“Thẩm đại ca, nghe ngươi nói thật đúng là như vậy, trách không được mấy lão nhân hơi yếu trong thôn, không cẩn thận mắc mưa liền bị bệnh, mãi cho đến hai ngày này mới chuyển biến tốt.” Anh Lạc nghe vậy, bừng tỉnh đại ngộ nói.
“Chỉ là âm khí trong nước mưa cũng không sao, bất quá toàn bộ tình huống Phương Thốn sơn, tựa hồ càng ngày càng tệ. . .” Thẩm Lạc thở dài.
Anh Lạc nghe vậy, lông mày cũng nhíu chặt.
Hai người nhất thời không còn gì để nói, im lặng đi lên núi.
Đi ước chừng nửa canh giờ, một ít khu trũng thấp ven đường, bắt đầu gặp được một ít đầm nước và dòng chảy nhỏ.
Tiếp tục đi lên, địa thế bắt đầu trở nên càng ngày càng dốc.
Hai người Thẩm Lạc đi vào trong một mảnh rừng rậm, phía trước bỗng xuất hiện một hồ nước màu xanh lục rộng chừng hơn mười trượng, phía trên nổi một tầng lá rụng thật mỏng, nhộn nhạo lăn tăn ba quang.
Lúc đi qua bên cạnh đầm nước, khoé mắt Thẩm Lạc liếc qua mặt nước, bỗng nhiên mở miệng nói: “Dừng lại nghỉ một lát đi.”
Anh Lạc không chút nghĩ ngợi, liền dừng bước.
Thẩm Lạc đi tới bên đầm nước, ngồi xổm xuống, hai tay thò vào trong đầm nước, lập tức cảm thấy một trận mát lạnh thuận theo lòng bàn tay lan tràn ra.
Mặc dù bên trong có âm khí, hắn cũng không ngại, ngược lại thập phần hưởng thụ.
Đúng lúc này, dị biến phát sinh!
Trong rừng rậm bên kia bờ đầm nước, đột nhiên một tiếng thét đại tác.
Một đoàn quang cầu màu vàng to bằng cái thớt bỗng nhiên đụng gãy vài cây đại thụ che trời, trên đầm nước vẽ lên hai tường nước cao hơn một trượng lao thẳng đến Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc tựa hồ đã sớm có chủ ý, không nửa điểm kinh hoảng, tay thò vào trong nước đã sớm bấm pháp quyết, bỗng nhiên nhấc lên.
Trên mặt nước lập tức dâng lên tầng tầng sóng cả, hóa thành một bức tường nước dày đặc ngăn ở trước người.
Kim quang vừa mới nhập vào, tường nước lập tức tạo ra một cái bọc lớn, lại ngoài ý liệu không lập tức sụp đổ, mà là không ngừng tiêu hao lực lượng quang cầu.
Tường nước kéo dài mấy tức mới sụp đổ, nổ lên một mảnh sóng nước.
Quang cầu màu vàng xuyên qua sóng nước, khí thế đã giảm đến một nửa.
Trên tay phải Thẩm Lạc sáng lên thanh quang, một Thanh Dương Thủ trùng điệp đập xuống, quang cầu theo âm thanh nổ tung, quang mang tứ tán.
Trên đầm nước tựa như hạ xuống một trận mưa to, trên mặt nước dâng lên một tầng hơi nước, thật lâu không thể bình tĩnh.
Chờ đến khi hơi nước dần dần tiêu tán, Thẩm Lạc liền nhìn thấy trong rừng rậm đối diện, chậm rãi đi ra một đầu cự thú hoàng kim cao gần năm trượng, ngẩng đầu đứng ở bên đầm nước.
Trên thân nó trải rộng vết bớt tròn màu nâu, trên trán sinh ra đường vân thiểm điện, một đôi mắt lóe kim quang, bốn cái răng như lợi kiếm, quanh thân bao phủ yêu khí vô cùng cường đại, rõ ràng là con Cuồng Báo trước đó bọn hắn đã gặp qua.
Bất quá so với hai năm trước, trên mặt con Cuồng Báo này nhiều hơn ba vết sẹo do lợi trảo vạch ra, nghiêng nghiêng xẹt qua mắt trái cùng non nửa khuôn mặt, khiến cho nó nhìn càng thêm hung ác.
“Lại là hai người các ngươi?” Ánh mắt Cuồng Báo tùy ý nhìn hai người Thẩm Lạc đánh giá một chút, mở miệng nói, trong giọng nói cũng có chút ngoài ý muốn.
Anh Lạc thấy thế, sắc mặt trở nên trắng bệch, kéo ống tay áo Thẩm Lạc, quay người định chạy trốn.
Kết quả, nàng vừa kéo một cái này, vậy mà không thể di động, bị Thẩm Lạc cầm cổ tay, bất động thanh sắc đưa nàng nhẹ nhàng lui sau mình.
“Oan gia ngõ hẹp, không ngờ vẫn không thể đi vòng qua.” Thẩm Lạc nâng lên một tay vuốt trán, bất đắc dĩ thở dài.
“Lần trước may mắn để cho các ngươi chạy trốn, lần này lại còn dám tới, cũng chỉ có thể xem như các ngươi xui xẻo.” Cuồng Báo thấy thế, đôi mắt khẽ híp một cái, trong mắt lộ ra sát cơ.
“Cũng không biết là ai xui xẻo đây?” Thẩm Lạc thì thào hai tiếng.
“Pháp lực không lớn, khẩu khí lại không nhỏ!”
Cự trảo tráng kiện của Cuồng Báo bỗng nhiên đạp mạnh phía trước, một cỗ khí thế cường đại từ trên thân nó trong nháy mắt bộc phát ra.
Mặt đất trước người nó cũng lập tức băng liệt, chấn động làm nước đầm nhộn nhạo lên một tầng sóng cả, cuốn về phía Thẩm Lạc bên này.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










