Đại Mộng Chủ
Tập 265 : Nhận ủy thác của người (c1321-c1325)
❮ sautiếp ❯Chương 1321: Nhận ủy thác của người
Sau nửa tháng, bên trong Thiên Cơ thành.
Trong một tòa đại điện hùng vĩ, hai người Thẩm Lạc phong trần mệt mỏi trở về, được người Thiên Cơ thành nhiệt liệt chào đón.
Ngoài thành chủ Tiểu Phu Tử, Mạc Vong trưởng lão và Phúc trưởng lão cũng ở trong điện.
“Yển Vô Sư hắn thế nào?” Thẩm Lạc ở trong đại điện không nhìn thấy Yển Vô Sư, nhịn không được hỏi.
“Lần này đi Hắc Uyên Mê Quật trùng kích với hắn khá lớn, sau khi trở về thương thế khôi phục không bao lâu, liền tự mình bế quan tu luyện, trước mắt còn chưa có dấu hiệu đi ra.” Tiểu Phu Tử nói.
“Thương thế không ngại thì tốt rồi.” Thẩm Lạc nhẹ gật đầu nói.
Đám người hàn huyên một phen, ăn ý không ngắc đến Mị trưởng lão, tựa hồ chưa bao giờ có người này.
Hàn huyên xong, bọn Mạc Vong trưởng lão nhao nhao rời đi, Phủ Đông Lai cũng đi theo ra đại điện.
Trong điện, cũng chỉ còn lại Thẩm Lạc và Tiểu Phu Tử.
“Thẩm đạo hữu, lấy pháp bảo ngươi muốn chữa trị ra đi.” Tiểu Phu Tử mở miệng nói.
Thẩm Lạc cũng không nói hai lời, lúc này lấy gối ngọc đã đứt gãy thành ba đoạn ra ngoài, miếng ngọc lấy được trong động quật chứa gối ngọc cũng xuất ra, cách không treo trước người Tiểu Phu Tử.
Trong nháy mắt gối ngọc xuất hiện, hai tròng mắt Tiểu Phu Tử bỗng nhiên co rụt lại, giống như nhìn thấy đồ vật khó lường.
Thẩm Lạc cũng đã nhận ra thần sắc biến hoá của y, mở miệng hỏi: “Thành chủ, ngài hẳn là nhận ra vật này?”
Tiểu Phu Tử không trả lời hắn, mà hơi hạ thấp thân thể, nhìn cân bằng với gối ngọc, nâng lên một bàn tay, lấy đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve hoa văn chập chùng trên gối ngọc, thần sắc chăm chú tra xét.
Miếng ngọc kia, y cũng quan sát thật lâu.
Lông mày Tiểu Phu Tử khi thì nhăn lại, khi thì giãn ra, trong mắt kích động và hồ nghi giao thoa nhau, giống như bản thân rơi vào khẳng định và phủ định, trong lòng chớp động hàng trăm hàng ngàn suy nghĩ vừa đi vừa về.
Thẩm Lạc thấy thế, không quấy rầy y, lẳng lặng đứng ở một bên, yên lặng chờ.
Qua hồi lâu, Tiểu Phu Tử mới xoa mi tâm đau nhức, khẽ thở dài một câu: “Thiên công kỳ diệu, nhân lực khó mà đạt đến. . .”
“Thành chủ, hẳn là ngài cũng không thể chữa trị vật này?” Thẩm Lạc nghe vậy, trong lòng “Lộp bộp” một tiếng.
“Ai nói ta sửa không được?” Tiểu Phu Tử quay đầu nhìn hắn một cái, nói.
“Vậy ngài nói nhân lực khó đạt đến. . .” Thẩm Lạc chần chờ nói.
“Thiên công kỳ diệu, nhân lực khó đạt đến, nhưng ta có thể xảo đoạt thiên công được hay không?” Tiểu Phu Tử trừng Thẩm Lạc một chút, nói.
“Được được được, tại hạ biết, thế gian nếu có người chữa trị được vật này, cũng chỉ duy nhất một mình thành chủ ngài.” Bởi vì có câu “Thiên xuyên vạn xuyên, nịnh nọt không xuôi”, có việc cầu người, Thẩm Lạc cũng khó tránh khỏi trần tục.
“Ngươi nói với ta một chút, ngươi đạt được bảo vật này từ chỗ nào?” Tiểu Phu Tử hỏi.
Thẩm Lạc do dự một chút, kể sơ lại chuyện tìm ra gối ngọc.
“Tại chỗ bình thường không có gì lạ như thế? Trên bảo vật này, ta thấy được vết tích thời gian trôi qua, đây chính là một loại lực lượng xây dựng trên quy tắc thời gian, vậy mà để cho ngươi đào được trong một ngọn núi nhỏ không có danh tiếng gì?” Nghe ý tứ trong lời nói y, rất có ý vị bất bình vì hắn tìm được bảo vật ở chỗ này.
“Thành chủ có nhìn ra lai lịch bảo vật này không?” Thẩm Lạc hỏi.
“Có thể.” Tiểu Phu Tử gật đầu nói.
“Thật chứ?” Thẩm Lạc kinh ngạc hỏi lại.
“Cái này còn không đơn giản sao? Bảo vật này chính là Tiên Thiên linh vật, cũng không phải là nhân lực luyện chế ra, lai lịch tự nhiên là thiên sinh địa dưỡng, xuất thân không khác Linh Minh Thạch Hầu kia cho lắm.” Tiểu Phu Tử mỉm cười nói.
Thẩm Lạc nghe xong, cảm thấy có chút ngạc nhiên, lại cảm thấy hợp tình hợp lí.
“Bảo vật này dùng vật liệu hết sức đặc thù, chữa trị cũng không phải chuyện dễ.” Tiểu Phu Tử nói.
“Thành chủ, gối ngọc này không phải là đồ vật phàm tục, mặc kệ tốn hao đại giới cỡ nào, tại hạ cũng muốn chữa trị nó.” Thẩm Lạc thở dài ra một hơi, ngữ khí ngưng trọng nói.
“Ta thấy được quyết tâm của ngươi, nên cũng thực tình muốn giúp, trước mắt ta thấy, đa phần vật liệu cần thiết Thiên Cơ thành đều có thể giúp ngươi tìm ra, duy chỉ có hai kiện bảo vật trọng yếu nhất, là Thiên Cơ thành không thể nào lấy được.” Tiểu Phu Tử trầm ngâm nói.
“Thành chủ mời nói, tại hạ sẽ nghĩ biện pháp tìm ra.” Thẩm Lạc nói.
“Một là Thấm Huyết Cửu Ly Châu giấu tại Đông Hải Long Cung, thứ hai là Sơn Hà Xã Tắc Đồ giấu tại Phương Thốn Sơn.” Tiểu Phu Tử nói.
Nghe lời ấy, Thẩm Lạc đầu tiên là vui mừng, lập tức lông mày nhíu chặt.
Hắn còn không biết Thấm Huyết Cửu Ly Châu là vật gì, cũng không thấy khó khăn gì, ngược lại là Sơn Hà Xã Tắc Đồ hắn lại biết rõ, chính là đỉnh giai Tiên khí trong Tam giới.
“Chữa trị gối ngọc này, phải dung luyện Sơn Hà Xã Tắc Đồ vào? Cái này. . .” Thẩm Lạc lập tức lâm vào lưỡng nan.
“Hừ? Ai nói với ngươi là sẽ dung luyện chứ? Chỉ là muốn nhờ lực lượng không gian trong Sơn Hà Xã Tắc Đồ, dung hợp ba khối tàn gối cùng tài liệu khác mà thôi, nhiều nhất là tổn thương một chút nguyên khí Sơn Hà Xã Tắc Đồ, sẽ không hủy bảo vật này.” Tiểu Phu Tử khoát tay nói.
Thẩm Lạc nghe vậy, tươi cười rạng rỡ nói: “Nếu như vậy, ngược lại không có vấn đề.”
“Ngươi thật nắm chắc tìm được hai món bảo vật này?” Tiểu Phu Tử có chút hoài nghi hỏi.
“Không có, bất quá chuyện là do người làm, thành chủ ngài đã đáp ứng giúp ta chữa trị gối ngọc, cái này đã thành công một nửa rồi.” Thẩm Lạc lắc đầu, nói.
“Ai, không nói đến Sơn Hà Xã Tắc Đồ kia can hệ trọng đại, ngươi có thể mượn được hay không, chính là Thấm Huyết Cửu Ly Châu kia, cũng là bảo vật trấn phái Đông Hải Long Cung.
Năm đó Tôn Ngộ Không đại náo Long Cung, bọn hắn thà giao Định Hải Thần Trân Thiết ra, cũng không chịu xuất ra Thấm Huyết Cửu Ly Châu kia.
Cũng không biết, ngươi từ đâu để có lực lượng lấy đây?” Tiểu Phu Tử nhìn Thẩm Lạc một chút, có chút tức giận nói.
“Cái này. . .
Tại hạ sẽ nghĩ biện pháp, về phần linh tài khác, thành chủ cứ ra cái giá, tại hạ dù đập nồi bán sắt cũng nhất định lấy ra.” Thẩm Lạc nghe vậy, cười xấu hổ nói.
“Được rồi, tài liệu khác Thiên Cơ thành sẽ giúp ngươi thu thập, không cần thù lao gì, bất quá cái này cũng cần thời gian.
Ngươi cho dù lấy được hai loại bảo vật kia, bên này cũng chưa chắc có thể tập hợp đủ, ngươi phải chuẩn bị tâm lý.” Tiểu Phu Tử nói.
“Tại hạ minh bạch.”
Thẩm Lạc nói xong, nhìn về phía Tiểu Phu Tử, chần chờ một lát hỏi: “Thành chủ, đối với chuyện này, ngài khẳng khái với ta như vậy, chỉ sợ không chỉ vì lúc trước trong Hắc Uyên Mê Quật tại hạ giúp điểm nhỏ này chứ?”
“Ngươi ngược lại thông minh, sở dĩ ta nguyện ý giúp ngươi như vậy, thứ nhất là vì ngươi thật sự giúp Thiên Cơ thành một tay, thứ hai cũng là vì ngươi hợp quy cách, đáng giá ta giúp ngươi.
Thứ ba cũng là nhận ủy thác của người.” Tiểu Phu Tử cười cười, nói.
“Xin hỏi thành chủ, là do người nào nhờ?” Thẩm Lạc kinh ngạc hỏi.
“Người này bây giờ đang ở hậu điện bên kia, chính ngươi đi xem đi.” Tiểu Phu Tử chỉ chỉ đại điện phía sau, nói.
Thẩm Lạc mang theo đầy bụng hồ nghi đi vào hậu điện, xa xa đã thấy một lão giả thân mặc trường bào tuyết trắng, eo buộc thao đái màu son, cầm một cây phất trần tuyết trắng, đứng trước một vách tường vẽ Thiên Cơ đồ quyển.
Chương 1322: Cùng đi Phương Thốn sơn
“Trấn Nguyên tiền bối. . .” Thẩm Lạc liếc mắt một cái liền nhận ra thân phận lão giả.
“Phúc Sinh Vô Lượng Thiên Tôn, Thẩm đạo hữu, đã lâu không gặp, tu vi lại tinh tiến, thật đáng mừng.” Trấn Nguyên Tử xoay người lại, cười nói.
Thẩm Lạc thấy thế, lập tức dựng thẳng chưởng, cung kính thi lễ một cái, sau đó có chút ngạc nhiên hỏi:
“Tiền bối đích thân đến Thiên Cơ thành này, hẳn là vì chuyện của vãn bối sao?”
“Lúc trước ngươi hỗ trợ cứu vớt Nhân Sâm Quả Thụ, Ngũ Trang quan còn chưa hảo hảo đáp tạ, lão phu tự mình chạy đi chuyến này, đây là tính toán gì chứ? Huống hồ ta và Tiểu Phu Tử đã nhiều năm không gặp, vừa vặn có thể ôn chuyện một phen.” Trấn Nguyên Tử nói.
“Lúc trước vãn bối từng đi đưa tin cho Đại Đường quan phủ và Ngũ Trang quan, cáo tri kinh lịch ở Sư Đà lĩnh, không biết tiền bối có nhận được không? Lần đó cố ý gây tai họa cho Nhân Sâm Thụ chính là Sư Đà lĩnh, chúng cố ý gây nên mâu thuẫn giữa quan phủ và Ngũ Trang quan, tạo ra hỗn loạn.” Thẩm Lạc nghĩ tới một chuyện, vội vàng nói.
“Tin này ta đã thấy, cho nên lần này tới gặp ngươi, cũng là muốn tìm hiểu kỹ một chút chuyện Sư Đà lĩnh.” Trấn Nguyên Tử nhẹ gật đầu, nói.
Nghe lời ấy, Thẩm Lạc cũng không nhịn được nhíu mày trầm tư một lát, rồi mới lên tiếng: “Chuyện Sư Đà lĩnh khá phức tạp, xin tiền bối nghe vãn bối kể rõ . . .”
Thẩm Lạc kể rõ từng giờ từng phút chuyện gặp tại Sư Đà lĩnh cho Trấn Nguyên Tử nghe.
“Đã sớm biết những Ma tộc này rắp tâm hại người, nhượng bộ hòa bình chỉ là kế tạm thời mà thôi.” Trấn Nguyên Tử trầm ngâm nói.
“Tiền bối, trên thực tế vãn bối cảm thấy tình trạng Tam Giới hiện giờ thậm chí càng thêm hung hiểm, lần này ở trong Hắc Uyên Mê Quật, vãn bối còn gặp phó trại chủ Ma Vương trại là Ma Tâm, tên kia. . .” Tiếp theo, Thẩm Lạc kể lại chuyện trong Hắc Uyên Mê Quật gặp được Ma Tâm và huyết sắc cốt trượng kia, từ đầu chí cuối nói cho Trấn Nguyên Tử nghe.
“Thẳng thắn thì vãn bối cảm thấy ma hoạn Tam Giới cũng chưa thực sự kết thúc.” Cuối cùng, Thẩm Lạc thở dài.
“Không chỉ là ngươi, lão phu cũng cảm thấy sâu sắc như vậy, Ma tộc trong Tam Giới tranh phong lâu ngày, cho dù không có Xi Vưu là đầu lĩnh, những năm gần đây bọn hắn cũng một mực chống lại không ngừng, làm sao có thể nói buông xuống là buông xuống được?” Trấn Nguyên Tử nói.
“Theo ta thấy, bọn hắn bất quá là vì tạm thời tránh mũi nhọn, chuyển minh tranh sang ám đấu, trước mắt chúng ta căn bản không rõ kế hoạch của bọn hắn là gì, chúng ta ở ngoài chỗ sáng, mà địch nhân ở trong tối, đối với chúng ta rất bất lợi.” Thẩm Lạc tiếp tục nói.
“Đúng là như thế, chỉ tiếc Tam Giới bao phủ trong bóng tối ma hoạn thời gian quá dài, bây giờ chuyện ma kiếp đã tiêu nên mừng rỡ, không chịu thức tỉnh, đề cập đến chuyện Ma tộc tặc tâm bất tử, ma hoạn chưa tiêu ngược lại thành phá hư hòa thuận Tam Giới.
Lời thật thì khó nghe, một ít gia hỏa tự che tai mắt lừa mình dối người thực sự nhiều lắm.” Trấn Nguyên Tử nói.
“Cứ tiếp tục như thế, Tam Giới sẽ nguy.” Thẩm Lạc thở dài.
“Kỳ thật người thanh tỉnh cũng không phải không có, bất quá phần lớn đám bọn hắn tâm hoài quỷ thai, muốn thừa dịp mặt ngoài Ma tộc thế nhỏ, thử tu tập thần thông Ma Đạo, nắm giữ Ma khí.
Lấy phương pháp thiên môn, nhanh chóng tăng lên thực lực của mình, từ đó tranh hùng cùng các giới.
Thật tình không biết, công pháp Ma Đạo mặc dù tiến triển thần tốc, uy năng Ma khí mặc dù cường hãn, nhưng đối với Nhân tộc và Tiên tộc lại là bàng môn tà đạo, là lối rẽ, một khi đạp sai bước chân, có khả năng vạn kiếp bất phục.” Trấn Nguyên Tử chậm rãi nói, ánh mắt lại nhìn Thẩm Lạc.
Thân thể Thẩm Lạc đột nhiên chấn động, lập tức hiểu ra, Trấn Nguyên Đại Tiên đã nhìn ra, biết trên người hắn có giấu mấy kiện Ma khí, lúc trước cũng nhiều hơn là thức tỉnh hắn.
“Tiền bối nói, vãn bối minh bạch.
Chỉ là tình huống vãn bối bây giờ có chút đặc biệt, bất quá tiền bối dạy bảo, vãn bối đương nhiên sẽ không quên.” Thẩm Lạc ôm quyền nói.
“Trong lòng ngươi hiểu thì tốt, lão phu cũng không cần phải nhiều lời nữa.
Liên quan tới chuyện Ma tộc, ngày sau cũng có thể truyền tin cho Ngũ Trang quan ta, nếu gặp lúc nguy nan, dùng ngọc quyết này liên hệ ta, mặc kệ cách xa bao nhiêu, lão phu nếu nhận được tin tức, sẽ đến giúp ngươi.”
Trấn Nguyên Tử nói xong ngừng lại, một ngọc quyết hình trăng lưỡi liềm màu xanh bay lên, rơi trước người Thẩm Lạc.
“Đa tạ tiền bối.” Thẩm Lạc nhận lấy, ôm quyền nói cám ơn.
Trấn Nguyên Tử nhẹ gật đầu, quay người rời đi. . .
Vài ngày sau, Thẩm Lạc và Phủ Đông Lai không chờ lâu, cáo từ Tiểu Phu Tử một tiếng rồi rời khỏi Thiên Cơ thành.
Hai người tới ngoài thành, Thẩm Lạc dò hỏi: “Phủ huynh theo giúp ta chuyến đi Thiên Cơ thành này, đã ăn đủ đau khổ, tiếp theo ngươi có tính toán gì không? Về Đại Đường quan phủ sao?”
Phủ Đông Lai suy nghĩ tự định giá một lát, lắc đầu.
“Không trở về quan phủ, ở lại bên đó, mỗi ngày xử lý công văn, nhàn thì xem thư tịch du ký, ngược lại thư giãn thích ý.
Nhưng thời gian qua, cũng cho ta thấy rõ chính mình, tu vi thực sự quá yếu, đi đến đâu cũng vướng víu.
Sau này, ta cũng đã nghĩ kỹ, ta muốn đầu nhập làm môn hạ Phương Thốn sơn.” Phủ Đông Lai nghiêm túc nói.
“Vì sao ngươi muốn đầu nhập làm môn hạ Phương Thốn sơn?” Thẩm Lạc kinh ngạc hỏi.
“Phương Thốn sơn hẳn là nơi duy nhất ở Tam Giới, trừ tông môn Ma tộc, có thể tiếp nhận người Ma tộc như ta.” Phủ Đông Lai cười khổ một tiếng, nói.
“Cũng đúng.
Bồ Đề lão tổ luôn luôn đề xướng hữu giáo vô loại, thu đồ đệ xưa nay không so đo xuất thân và chủng tộc, năm đó Tề Thiên Đại Thánh cũng tu luyện đắc đạo ở chỗ này.” Thẩm Lạc chậm rãi nói.
“Ngươi thì sao, về sau sẽ đi nơi nào?” Phủ Đông Lai hỏi.
“Phương Thốn sơn.” Thẩm Lạc vung đại thủ lên trước, cất cao giọng nói.
Phủ Đông Lai nhẫn nhịn một hồi lâu, mới lên tiếng: “Thẩm huynh, ngươi không cần phải theo giúp ta chuyến này.”
“Ngươi suy nghĩ quá nhiều . . .
Ta muốn chữa trị một kiện bảo vật, cần có hai kiện tài liệu trọng yếu, một cái tại Đông Hải Long Cung, một cái khác tại Phương Thốn sơn.
Vốn muốn đi Long Cung trước, bất quá vừa vặn ngươi muốn đi Phương Thốn sơn, nên chúng ta kết bạn cùng đi.” Thẩm Lạc cười cười, nói.
Có một chuyện, Thẩm Lạc cũng không nói ra miệng, đó chính là hắn cũng muốn đi xem xét, Phương Thốn sơn không bị hủy diệt sẽ có dạng gì?
Sau mấy tháng, tại Tây Ngưu Hạ Châu.
Con đường bên ngoài Tùng Sơn huyện thuộc Tiếu Tiên quận, hai vệt độn quang từ trên trời rơi xuống, hiện ra hai bóng người phong trần mệt mỏi.
Một người trong đó thân mang trường bào xanh nhạt, tướng mạo thanh tú, một người khác dáng người khôi ngô, đầu hổ thân người, tự nhiên chính là Thẩm Lạc và Phủ Đông Lai.
“Thẩm huynh, chúng ta đi chuyến này, có đạt được mục đích không?” Phủ Đông Lai có chút lo lắng hỏi.
“Phương Thốn sơn tuy là môn phái Nhân tộc, nhưng từ trước tới giờ không kỳ thị chủng tộc khác, vẫn tuyển nhận đệ tử Tiên tộc và Ma tộc, cho nên chuyện ngươi đầu nhập sơn môn cũng không khó đoán trước . . .” Thẩm Lạc nói một nửa thì ngừng lại.
“Chuyện mượn Sơn Hà Xã Tắc Đồ . . .” Phủ Đông Lai chần chờ nói.
“Chỉ sợ rất khó đạt thành.
Vật này cũng không phải là pháp bảo tầm thường, mà là trọng bảo quan hệ đến an nguy Tam Giới, Phương Thốn sơn hơn phân nửa sẽ không cho bên ngoài mượn.” Thẩm Lạc thở dài, nói.
“Lúc trước đã từng nghe sư tôn. . .
Nghe hắn nói qua, Sơn Hà Xã Tắc Đồ kia chính là vật dùng để trấn áp Xi Vưu, vì bảo đảm vật này an ổn, lúc ấy hai tộc Nhân Tiên lựa chọn người giữ là Trấn Nguyên Đại Tiên hoặc là Bồ Đề lão tổ, cuối cùng an trí vật này tại Phương Thốn sơn, giao cho Bồ Đề tổ sư đảm bảo.
Về sau ma hoạn giải trừ xong, không ít tiên phật Thiên Đình đều động tâm tư, muốn Bồ Đề tổ sư giao ra vật này, để Thiên Đình và Phật Môn cùng quản lý, kết quả Bồ Đề tổ sư quả quyết cự tuyệt.” Phủ Đông Lai chậm rãi nói.
Chương 1323: Vẽ địa đồ xấu
“Có phong hiểm thì vậy, không phong hiểm thì muốn chiếm tiện nghi, những tiên phật này làm như thế thực sự mất phong độ.” Thẩm Lạc cười cười, trêu chọc.
Bất quá đối với chuyện này, hắn cũng không cảm thấy kỳ quái.
Dù sao trong này liên lụy lợi ích và gút mắc, vốn cũng không đơn giản như vậy là có thể nói được rõ ràng.
Mà hắn cũng tin tưởng, sở dĩ Bồ Đề lão tổ cự tuyệt, nhất định là có lý do.
“Chỉ dựa vào hữu giáo vô loại, không phân chủng tộc giáo hóa sinh linh, ta thấy Bồ Đề lão tổ không phải tục nhân, cho nên vẫn muốn thử vận khí một chút.” Thẩm Lạc mỉm cười nói.
Hắn và Bồ Đề lão tổ cũng chưa chân chính chạm mặt, nhưng cảm nhận đối với vị đại năng này, đã không thể tốt hơn.
“Nói đến việc này, kỳ thật Tam Giới đối với việc Bồ Đề lão tổ thu môn đồ khắp nơi, không kể chủng tộc xuất thân, có nhiều phê bình kín đáo, càng có ngữ điệu tru tâm, nói ngài chứa tư tâm, mưu toan bồi dưỡng thế lực tam tộc cho mình sử dụng, có dã tâm độc bá Tam Giới.” Phủ Đông Lai tiếp tục nói.
“Đều là nói nhảm, căn bản không nên coi là thật.
Bồ Đề tổ sư quảng thu đệ tử các tộc, thậm chí trông nom hoa cỏ tinh mị, cũng không phải bắt đầu từ lúc Tam Giới an ổn, mà trước đó dưới áp bách ma hoạn cũng chưa từng cải biến phương châm chính sách.
Khi đó các đệ tử của ngài, đều cố gắng vì hoà bình Tam Giới.
Trong đó, Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không không phải là ví dụ tốt nhất chứng minh sao?” Thẩm Lạc khịt mũi coi thường, mở miệng nói.
“Lòng người quỷ vực, chịu không được mê hoặc, loại thuyết pháp này nhiều, tóm lại là sẽ bị ảnh hưởng.” Phủ Đông Lai thở dài.
Trong lúc hai người nói chuyện, đã cất bước đi vào Tùng Sơn huyện thành.
Trong thành khá phồn hoa náo nhiệt, trên đường phố tuy không phải xe thủy mã rồng, người đi đường táp nập, nhưng cũng không ít.
Hai người Thẩm Lạc đi vào, một người một ma khá nổi bật, vừa vào trong thành đã bị không ít người ghé mắt dò xét.
Bất quá đại đa số người cũng chỉ nhìn qua một chút, cũng không nhìn chằm chằm vào hai người, giống như đối với chuyện người Ma tộc xuất hiện ở huyện thành nho nhỏ này cũng chẳng suy nghĩ gì nhiều, đã tập mãi thành thói quen.
Đúng lúc này, một nam đồng mặt mũi tràn đầy ngây thơ chạy chậm đến trước hai người Thẩm Lạc, ngửa đầu nhìn bọn hắn, dò hỏi:
“Các người cũng đến Phương Thốn sơn bái sư sao?”
Hai người Thẩm Lạc bị nó hỏi hơi sững sờ, trong lúc nhất thời quên cả trả lời.
“Ta thấy, thời tiết này đến nơi đây của chúng ta, cơ hồ mười người đến thì có tám người là đầu nhập làm môn hạ lão Thần Tiên ở Phương Thốn sơn.
Nhìn hai người các ngươi không giống như là gia hoả lợi hại gì cả, nhất định cũng là đến học bản lãnh?” Tiểu đồng thấy hai người không nói lời nào, phối hợp nói tiếp.
“Ta nói chúng ta chỉ vừa vặn đi ngang qua, ngươi có tin không?” Thẩm Lạc cười cúi người, hỏi.
“Không tin. . .
Các ngươi thật không phải đi cầu thần thăm tiên à?” Tiểu đồng đầu tiên là lắc đầu, sau đó lại không chắc chắn hỏi.
“Nếu như chúng ta muốn đến bái sư, ngươi sẽ làm gì?” Thẩm Lạc tiếp tục hỏi.
“Các ngươi nếu thật muốn đi tìm lão Thần Tiên Phương Thốn sơn, vậy các ngươi cứ đi, mảnh rừng già dưới chân núi chính là Mê Hồn Trận, đảm bảo các ngươi tiến vào sẽ đụng quỷ đả tường, đi dạo nửa tháng mà đi ra được cũng không tệ rồi.” Tiểu đồng nghe vậy, vui vẻ ra mặt nói.
“Lợi hại như vậy?” Thẩm Lạc ra vẻ kinh ngạc hỏi.
“Chứ sao, lúc trước có công tử ca nhà có tiền kia đâm đầu xông vào, kết quả bị vây khốn ở bên trong mấy chục năm, chờ lúc đi ra râu tóc đã bạc trắng.” Tiểu đồng thấy hai người như vậy còn hù thêm, đắc ý nói.
“Ngươi đi theo chúng ta nói những lời này, sẽ không phải là nói, ngươi có thể mang bọn ta đi ra rừng già kia, tìm tới Phương Thốn sơn sao?” Thẩm Lạc nhíu mày, hỏi.
“Ta tuy nhỏ, chân chậm, mang các ngươi đi vào không được, bất quá tổ tiên trong nhà ta truyền xuống địa đồ.
Chỉ cần có địa đồ này, các ngươi nhất định có thể tìm được động phủ của lão thần tiên.” Tiểu đồng vội vàng nói.
Trong khi nghe nói chuyện, lông mày Thẩm Lạc không khỏi hơi nhíu lên, đầu của hắn bảo trì bất động, chỉ có ánh mắt thoáng chếch qua phải, quả nhiên phát hiện bên phải phía sau có mấy người đang tụ tập với nhau, quăng ánh mắt qua hướng bọn hắn bên này.
Ngay lúc hắn dự định thu tầm mắt lại, một bên khác lại có ánh mắt tìm kiếm truyền đến, trong đó còn xen lẫn một chút sóng pháp lực dò xét.
“Các ngươi có muốn không, số lượng có hạn, các ngươi không quan tâm thì ta bán cho người khác.” Tiểu đồng thấy Thẩm Lạc không nói lời nào, lại thúc giục.
“Tiểu huynh đệ, đồ này của ngươi là thật hay giả ta cũng không biết, có thể cho ta nhìn một cái rồi mới quyết định?” Thẩm Lạc thu hồi lực chú ý, cười hỏi.
“Như vậy sao được, mấy người bọn ngươi cực kì hay ho, chỉ nhìn một chút là nhớ kỹ, đến lúc đó ta bán cho ai đây? Thiệt thòi này ta không phải ăn một lần.” Tiểu đồng mở to hai mắt nhìn nói.
“Ngược lại là kê tặc, vậy địa đồ này bao nhiêu tiền một cái?” Thẩm Lạc hỏi.
Tiểu đồng nghĩ nghĩ, mở miệng nói: “Một lượng bạc.”
“Cũng không đắt lắm.” Thẩm Lạc cười cười, lấy ra một lượng bạc đưa cho tiểu đồng.
Trên mặt tiểu đồng lập tức dào dạt dáng tươi cười, vội vàng đưa tay đón.
Thẩm Lạc mở bàn tay ra đột nhiên nắm lại, cúi người xuống, nhỏ giọng dò hỏi: “Gần đây trong huyện thành người lạ tới rất nhiều hay không?”
“Rất nhiều so với trước kia, kỳ thật tính thời gian Phương Thốn sơn tuyển nhận ngoại môn đệ tử còn rất sớm, theo lý hiện tại sẽ không có nhiều người như vậy.” Dáng tươi cười của tiểu đồng cứng đờ, chần chờ một lát, mới đáp.
Thẩm Lạc âm thầm suy nghĩ, cười đưa bạc cho tiểu đồng.
Tiểu đồng kinh hỉ tiếp nhận bạc, từ trong ngực lấy ra một tấm giấy ố vàng đưa cho Thẩm Lạc, sau đó xoay người chạy đi.
Chạy ra vài chục bước, tiểu đồng bỗng nhiên quay người hô một câu: “Đúng rồi, chỗ vẽ vòng đỏ đừng đi, nơi đó người sống tới gần, sẽ gặp hung hiểm. . .”
Thẩm Lạc cười cười, lật tờ giấy tiểu đồng cho.
Vừa nhìn, hắn ngây ngẩn cả người, Phủ Đông Lai bên cạnh cũng ngây ngẩn cả người.
Đây không phải là địa đồ gì cả, rõ ràng là hài tử tiện tay vẽ xấu nguệch ngoạc, phía trên vẽ qua loa tiêu ký huyện thành và vị trí Phương Thốn sơn, ở giữa dùng một đường cong màu đỏ rẽ đông quẹo tây kéo dài ra.
Giữa nửa đường cố ý lách qua một khu vực do đường cong màu đỏ quây lại, chắc là chỗ hung hiểm mà tiểu đồng nói tới.
“Ha ha, Thẩm huynh, khó thấy được cảnh ngươi cũng mắc lừa ăn quả đắng.” Phủ Đông Lai cố nén cười nói.
Thẩm Lạc nhìn kỹ chốc lát, đôi mắt hơi sáng lên, khóe miệng cũng khơi lên một vòng ý cười.
“Đi, Phủ huynh.” Nói xong, Thẩm Lạc bước dài tới, đi đến một chỗ cửa thành của huyện thành.
Phủ Đông Lai cảm thấy nghi hoặc, gãi gãi ót, lập tức theo sau.
Chỉ là đi tới, hai người phát hiện có chút không đúng, sau lưng thỉnh thoảng có ánh mắt tập trung tới, bất quá tương đối phân tán, nhìn cũng không giống là cùng một nhóm người giám thị bọn hắn, giống như sự xuất hiện của bọn hắn khiến người khác chú ý tới.
Chí ít, trong những người này, càng nhiều là thăm dò, lướt qua thì nhiều, ác ý theo dõi thì thiếu.
Chờ hai người Thẩm Lạc ra khỏi huyện thành, loại cảm giác bị người dò xét qua lại rốt cuộc mới biến mất.
Chương 1324: Lại về Trường Thọ Thôn
Hai người Thẩm Lạc và Phủ Đông Lai một mực ra khỏi thành bảy tám dặm, phía trước xuất hiện một mảnh rừng già rậm rạp, đi tiếp vào phía sâu rừng rậm, địa thế dần dần cất cao lên.
“Thẩm huynh, lúc nãy trong thành xảy ra chuyện gì?” Phủ Đông Lai nghi ngờ hỏi.
“Tiểu đồng kia, rõ ràng. . .” Thẩm Lạc nói một nửa, đột nhiên ngừng lại.
Phủ Đông Lai đợi một hồi lâu, không thấy Thẩm Lạc nói tiếp, quay đầu nhìn lại, mới phát hiện hắn đang cúi đầu nghiên cứu địa đồ mua từ tay tiểu đồng kia.
“Ngươi không phải muốn đi theo địa đồ này chứ?” Phủ Đông Lai kinh ngạc hỏi.
Thẩm Lạc nghe vậy, ngẩng đầu nhìn rừng rậm phía sâu, chỉ thấy chỗ rất xa có sơn ảnh nguy nga đứng đó, chỉ là bị tầng tầng vân khí bao phủ, nhìn hơi mơ hồ, cũng có chút thần bí.
“Địa đồ này mặc dù vẽ ngoáy, bất quá đại khái đánh dấu phương vị không sai, có thể đi thử một lần.” Thẩm Lạc cười nói.
“Được rồi. . .
Tùy ngươi vậy.
Chuyện vừa rồi ta hỏi, ngươi thấy thế nào?” Phủ Đông Lai bất đắc dĩ gãi gãi ót, mở miệng hỏi.
“Phủ huynh, ngươi hẳn cũng phát hiện, trong thành nhỏ chật hẹp kia, bây giờ tụ tập đại lượng tu sĩ, điều này rõ ràng không quá bình thường.” Thẩm Lạc mở miệng nói.
“Đúng vậy, lúc trước còn có không ít người âm thầm quan sát chúng ta, nhìn tu vi ngược lại không quá cao.
Bất quá, cũng không thể loại trừ có cao thủ tu vi cao thâm hơn, đến mức chúng ta không thể phát hiện.” Phủ Đông Lai mở miệng nói.
“Không sai.
Bất quá ta xem giữa bọn hắn, giống như đang âm thầm dò xét, ngược lại không giống là một nhóm người, cái này có chút cổ quái.” Thẩm Lạc gật đầu nói.
“Việc này cũng không có gì, tối thiểu nói rõ bọn hắn không phải đến vì chúng ta.
Ngươi nói. . .
Bọn hắn không phải vì chúng ta, vậy có phải hướng về phía Phương Thốn sơn không?” Phủ Đông Lai nghĩ nghĩ, hỏi.
“Cũng không loại trừ khả năng này. . .
Bất quá không sao, thực lực Phương Thốn sơn thâm hậu, cho dù là hướng về phía bọn họ, cũng không lật nổi sóng lớn gì.” Thẩm Lạc trầm ngâm một lát, nói.
Đến đoạn đó hắn dừng lại một lát, nhịn không được chà xát gương mặt nổi lên đắng chát của mình, có chút bất đắc dĩ nói: “Sao chúng ta đi đến đâu, chỗ đó liền có chuyện phiền phức nhỉ?”
“Đúng là như vậy thật . . .” Phủ Đông Lai thở dài, nói.
“Mặc kệ, lần này có phiền toái gì, chúng ta cũng không dính vào, đạt được mục đích lập tức rời đi.” Thẩm Lạc thả tay xuống, giống như tự ước định.
Phủ Đông Lai nghe vậy, cười không nói.
“Đi thôi, tiếp tục đi đường.” Thẩm Lạc vung tay lên, đi theo địa đồ vẽ ngoáy kia, tiếp tục đi vào phía trong núi rừng.
Hai người mới vào sơn lâm, cũng không phát giác có gì không ổn, nhưng không ngừng xâm nhập vào, trong rừng chung quanh dần dần có sương mù lan tràn.
Thẩm Lạc buông ra thần thức dò xét, quả nhiên phát hiện trong đó khác thường.
Cũng là không phải hoàn toàn không thể dò xét, bất quá trong sương mù tồn tại một cỗ lực lượng như có như không, dẫn dắt thần thức lệch đi, khiến cho người ta vô thức thức dần dần đi sai phương hướng.
“Thẩm huynh, ta thấy trên không sơn lâm không có màn sương, chúng ta có thể lăng không bay đi, thẳng đến Phương Thốn sơn.” Phủ Đông Lai chỉ chỉ phía trên bầu trời, mở miệng nói.
“Bay qua mảnh rừng núi này ngược lại không vấn đề, sợ là sợ một khi tới gần Phương Thốn sơn, sẽ bị xem như cố ý xông vào, sẽ gặp đại trận hộ sơn công kích, đến lúc đó coi như được không bù mất.” Thẩm Lạc nói.
Nói xong, hắn lại lấy tấm địa đồ viết ngoáy kia ra xem.
Cẩn thận xem một lát, ánh mắt Thẩm Lạc băn khoăn dò xét bốn phía, quả nhiên trong bụi cỏ cách đó không xa, nhìn thấy một khối quái thạch liên tiếp bộ dáng như chó hoang quỳ xuống đất.
Phủ Đông Lai tò mò đi theo, tiến tới nhìn thoáng qua địa đồ, chỉ thấy phía trên có một chỗ bút mực bôi đen kịt thành một cục, nhìn giống quái thạch kia mấy phần.
“Thật là có khối đá như thế.
Thẩm huynh, hẳn là địa đồ này có thể sử dụng?” Gã nhịn không được kêu lên.
Thẩm Lạc cười cười, chỉ vào mấy chỗ tiêu ký vẽ xấu trên giấy, nói: “Bản vẽ này nhìn là biết viết ngoáy, bất quá có những vị trí then chốt trùng hợp với trong trí nhớ ta, nếu không ta cũng không tuỳ tiện đi theo đồ này.”
“Thẩm huynh trước kia đã tới Phương Thốn sơn?” Phủ Đông Lai kinh ngạc hỏi.
“Xem như thế đi. . .” Thẩm Lạc cười cười, từ chối cho ý kiến nói.
Nói xong, hắn dẫn Phủ Đông Lai một đường xuyên rừng qua sông, tiến đến phía tòa sơn phong hùng vĩ kia.
Trên tuyến đường gặp một hồ nước nhỏ, phía sau hồ nước không xa là một chỗ hàng rào quây lại.
Đi đến nơi này, Thẩm Lạc nhếch miệng cười cười, không lựa chọn đi đường vòng, mà đi dọc theo lộ tuyến bên trái hồ nước.
“Thẩm huynh, đây không phải tiểu đồng kia cố ý nhắc nhở chúng ta, để cho chúng ta không nên tới gần nơi này, sao ngươi lại đi chếch về bên này vậy?” Phủ Đông Lai kinh ngạc hỏi.
“Phủ huynh, tiểu đồng kia nói thế nào, nơi này người sống chớ gần, sẽ có hung hiểm, đúng không?” Thẩm Lạc cười hỏi.
Phủ Đông Lai nhẹ gật đầu.
“Không sao, chúng ta đi từ xa nhìn một chút, cùng lắm thì không tới gần là được.” Thẩm Lạc nói.
Hai người đi đến một nửa, liền thấy phía sau hồ nước trên bãi bùn không có sương mù che đậy, khai khẩn ra một mảnh ruộng chiếm diện tích không nhỏ, bên trong là đồng áng trồng đầy rau quả.
Mà sau mảnh ruộng kia, có thể nhìn thấy một tòa sơn trại bằng gỗ và núi đá lũy thế thành phong cách cổ xưa.
Phía ngoài sơn trại có tường cao phòng ngự do đất đá lũy thành cao đến hai trượng, phía trên mơ hồ nhìn thấy từng đạo thân ảnh trấn giữ.
Hai người Thẩm Lạc chưa đi tới cửa sơn trại, giữa hai bên còn cách trăm trượng, bỗng nghe hai tiếng mũi tên bén nhọn đồng thời vang lên.
Hai đạo thanh quang cuốn theo mũi tên bắn nhanh tới, ghim chặt trước mũi chân của bọn hắn, đính vào mặt đất.
Trên mũi tên dập dờn ra một tầng sóng pháp lực, hóa thành một tầng cấm chế thanh quang, phong tỏa khu vực dưới chân hai người.
“Mâu tặc từ đâu tới, dám can đảm tự tiện xông vào Trường Thọ thôn?” Một tiếng quát chói tai từ trên tường cao truyền đến.
Phủ Đông Lai nhìn tới, mới phát hiện đầu tường đang đứng bảy, tám tên thiếu nam thiếu nữ thân mang giáp nhẹ, từng kẻ mặt mày non nớt, trên thân lại là khí chất oai hùng, tay giương cung lắp tên, nhắm chuẩn bọn hắn.
Thẩm Lạc nhìn thoáng qua trên cán tên còn lóe ra quang mang phù văn, ôm quyền hô: “Tại hạ Thẩm Lạc, đến đây gặp Anh Lạc. . .
Mã bà bà. . .”
Thanh âm của hắn từ lớn chuyển nhỏ, cuối cùng triệt để không còn.
Thẩm Lạc bỗng nhiên kịp phản ứng, trước mắt cách hắn trong mộng nhìn thấy Anh Lạc và Mã bà bà, còn có mấy trăm năm, giờ phút này Anh Lạc tất nhiên còn chưa sinh ra, Mã bà bà cũng chưa chắc đã là “Bà bà”.
“Không biết ngươi hồ ngôn loạn ngữ gì? Nếu xông lầm thì nhanh chóng thối lui, nếu muốn tự tiện xông vào, coi chừng tính mệnh.” Một thiếu nữ cầm đầu dáng người thon dài nói, một mực đều do nàng nói.
“Thật có lỗi, thật có lỗi, chúng ta rút đi ngay.” Thẩm Lạc ôm quyền quá đỉnh đầu, lắc lắc.
Sau đó, hắn quay người trở về, Phủ Đông Lai cũng theo rời đi.
Thấy thân ảnh hai người biến mất, đám người trên đầu tường mới nhao nhao thu hồi cung tiễn.
Chương 1325: Tiên cảnh Phương Thốn sơn
Thẩm Lạc vốn chỉ muốn nhìn một chút Trường Thọ thôn trước tai biến, kết quả phát hiện không giống với trong mộng cảnh đã thấy.
Trải qua lần này, ánh mắt Phủ Đông Lai nhìn Thẩm Lạc càng thêm kì quái.
Hai người đi dọc theo lộ tuyến địa đồ phác thảo ra, bôn ba mấy canh giờ, rốt cuộc đi tới dưới tòa sơn phong hùng vĩ kia.
Nhưng xuất hiện trước mặt bọn hắn, lại là từng mảnh từng mảnh vách núi xanh lè thẳng đứng, căn bản không nhìn thấy đường lên núi.
“Thẩm huynh, đồ này. . .
Thật đúng không?” Phủ Đông Lai không khỏi hỏi.
Đối với câu hỏi của Phủ Đông Lai, Thẩm Lạc không trực tiếp trả lời.
Hắn nhìn cảnh tượng trước mắt có chút quen thuộc, căn cứ địa hình đặc thù trong trí nhớ, không tốn bao nhiêu công phu, ngay trước một vách đá tìm tới một khối đá to lớn nhô ra.
“Phủ huynh, ngươi xem nơi này.” Thẩm Lạc chỉ vào một chỗ vòng tròn màu đen vẽ trên địa đồ, nói.
Phủ Đông Lai nhìn một lát, lông mày cau lại, lấy khối cự thạch này tham khảo quan sát một lát, mở miệng nói: “Vòng tròn này vẽ cũng không giống tảng đá kia?”
Thẩm Lạc cười không nói, mang theo gã đi đến gần cự thạch, dưới đáy là một cửa hang ẩn giấu mới hiển lộ ra.
“A, nguyên lai vòng tròn vẽ là cửa hang này. . .” Phủ Đông Lai mạnh mẽ đập trán, bừng tỉnh đại ngộ nói.
Bọn hắn đầu tiên là đi vào cửa hang, sau đó dọc theo thông đạo trong sơn động một đường dốc đi lên, đi trong ngọn núi này mấy trăm trượng, mới ra một cửa hang trên vách núi đá phía sau Phương Thốn sơn.
Ra cửa hang, trước mắt là một đường mòn lên núi do đá cuội lát thành, một mực thông hướng rừng sâu núi cao nơi xa.
Hai người Thẩm Lạc đi dọc theo đường mòn chừng hai, ba dặm, phía trước rốt cuộc xuất hiện một đường núi lát đá xanh rộng lớn.
Chỗ đường lên núi, đứng lặng một cổng đền bằng gỗ cao hơn một trượng, phía trên treo ngược một tấm biển viết ba chữ to “Phương Thốn sơn”, phía dưới tấm biển bên phải rìa đường thì dựng thẳng một khối đá xanh cao ba thước.
Trên tảng đá khắc bốn chữ cổ triện lớn: “Vấn đạo tại tâm”.
Hai người chưa đi đến cổng gỗ đã cảm nhận bên đó có trận trận ba động linh lực mãnh liệt truyền đến.
Lúc bọn hắn tới gần, quả nhiên cảm nhận được một cỗ áp bách có chút cường đại từ hư không phía trong cửa sinh ra, ở trong mang theo lực lượng chối bỏ.
Thẩm Lạc đi ra phía trước, đưa tay nhấn tới hư không bên trong cửa.
Trong hư không lập tức chớp động lưu quang, hiện ra ngũ thải huyễn quang sáng ngời, bàn tay căn bản không thể xuyên thấu.
Cùng lúc đó, lưu quang từ chỗ cửa lan tràn ra, trong nháy mắt hóa thành một màn sáng to lớn vô cùng che trời, bao phủ toàn bộ Phương Thốn sơn vào trong đó.
Ngay sau đó, màn sáng năm màu trong cửa hơi lóe lên, một cỗ ba động linh lực cường liệt khuấy động lên, ép Thẩm Lạc lui lại một chút.
Sau đó, một thanh âm thanh lãnh từ trong cửa truyền ra:
“Phương Thốn sơn phong sơn đóng cửa, hết thảy khách tới, tạm không tiếp đãi, hai vị đạo hữu xin tự trở về.”
Hai người Thẩm Lạc nghe vậy, nhìn nhau một chút.
“Vãn bối Ma tộc Phủ Đông Lai, cầu xin lên núi, muốn làm môn hạ, xin phá lệ cho vào.” Phủ Đông Lai vận chuyển pháp lực, cao giọng quát, tiếng như hổ khiếu, rung khắp sơn lâm.
“Bản môn đã phong sơn, cũng không tiếp nhận người mới, trong vòng trăm năm, không còn thu đệ tử các nơi.” Thanh âm kia vang lên lần nữa, vẫn như cũ không mang theo một tia tình cảm.
Thẩm Lạc nghe vậy, do dự một chút, cũng vận chuyển pháp lực, mở miệng quát:
“Vãn bối Thẩm Lạc, tu sĩ Nhân tộc, muốn lên núi bái kiến tổ sư, xin tiền bối cho vào.”
Nói xong, Thẩm Lạc tự vận chuyển công pháp Hoàng Đình Kinh, không chút che giấu chính mình là tu sĩ Chân Tiên sơ kỳ cường đại.
“Ngươi là người phương nào, từ chỗ nào truyền thừa công pháp Phương Thốn sơn ta?” Thanh âm kia vang lên lần nữa, trong giọng nói rõ ràng nhiều hơn mấy phần cấp bách.
“Hồi bẩm tiền bối, công pháp vãn bối truyền thừa không thể bẩm báo, cần chờ gặp tổ sư mới có thể cáo tri.” Thẩm Lạc ra vẻ bí ẩn nói.
“Lớn mật, ngươi có biết chưa được bản môn đồng ý, tự mình học trộm công pháp bản môn, chính là trọng tội không?” Tiếng nói vang lên, một bóng người màu xanh từ trong màn sáng năm màu xuyên thân ra, rơi thẳng trước hai người Thẩm Lạc.
Người tới là một tu sĩ mang đạo bào màu xanh, xương gò má hơi cao, khuôn mặt nghiêm trang, toàn thân tản ra ba động Chân Tiên trung kỳ cường đại, áp bách về phía hai người Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc vận chuyển công pháp Hoàng Đình Kinh không thôi, khí tức trên thân không yếu chút nào, chính diện đón lấy người kia.
Đạo nhân mặc thanh bào thấy thế, trong mắt lóe lên vẻ tức giận, quát: “Rốt cuộc người học được công pháp Hoàng Đình Kinh từ chỗ nào, còn không báo?”
Thẩm Lạc cau mày lại, trong lòng cũng sinh ra bất mãn với bộ dạng khí thế hùng hổ dọa người của người này.
“Tự nhiên là học được từ tổ sư, ngươi hẳn là muốn hỏi tổ sư chịu tội?” Thẩm Lạc không kiêu ngạo không tự ti nói.
Lời nói của hắn cũng không sai, chính mình vẫn luôn tự tu tập, tuy không được truyền thụ trực tiếp, nhưng vẫn đích xác là học được từ Bồ Đề tổ sư bên kia.
“Ngươi đã không chịu nói, vậy ta tự mình tới tìm.” Đạo nhân mặc thanh bào nghe vậy, cũng không nói nhảm, đưa ra một chưởng vỗ xuống đỉnh đầu Thẩm Lạc.
Trong lòng Thẩm Lạc căng thẳng, đang muốn hành động, bỗng một bóng người từ trong ngũ thải hư quang cánh cửa xuyên thân ra.
“Giác Minh sư huynh, mau dừng tay.” Người đến là một đạo đồng cũng mặc đạo bào màu xanh.
Nghe lời đó, Giác Minh lập tức ngừng lại, thu hồi thủ chưởng.
“Xuân Thu sư đệ, ngươi đây là ý gì?” Giác Minh không hiểu hỏi.
“Đây là ý của lão tổ, nói để cho ta dẫn bọn họ đi lên xem một chút.” Tiểu đồng được gọi là “Xuân Thu” vội vàng chắp tay một cái, nói.
“Sư tôn muốn gặp bọn hắn?” Giác Minh có chút ngạc nhiên.
“Ừm.” Xuân Thu lần nữa gật đầu.
“Tốt . . .
Vậy có cần sư huynh hỗ trợ áp giải bọn hắn không?” Giác Minh hơi chần chờ, mở miệng hỏi.
“Sư tôn không nói, vậy hẳn là cũng không cần, thật cảm tạ sư huynh.” Xuân Thu lắc đầu, chững chạc đàng hoàng nói.
Giác Minh nghe vậy, lúc này cũng không dây dưa nữa, mở miệng nói: “Vậy giao cho ngươi.”
Nói xong, gã quay người lại, mấy bước đi vào trong màn sáng cổng, thân ảnh chợt biến mất không thấy.
“Hai vị, mời đi theo ta.” Tiểu đạo đồng hướng về phía hai người ôn hòa cười một tiếng.
Nói xong, tay gã kết ấn, lấy ra một tấm bùa dán trên màn sáng cánh cổng.
Chỉ thấy ngũ thải lưu quang trên đó chớp động, một thông đạo hình tròn trống rỗng không ngừng mở rộng, cho đến khi cao đến một người mới dừng lại.
Tiểu đạo đồng bước một bước vào, Thẩm Lạc và Phủ Đông Lai cũng theo sát phía sau đi vào.
Ba người tiến vào, chỗ trống trên cửa dần dần bị ngũ thải huyễn quang từ xung quanh vọt tới bổ sung, một lần nữa dung hợp biến mất.
“Xin mời hai vị đi theo ta.” Tiểu đạo đồng nói, đi trên con đường lên núi phía trước dẫn đường.
Hai người Thẩm Lạc đi theo phía sau, bắt đầu leo dọc theo đường núi.
Khác với năm đó Thẩm Lạc tiến vào Phương Thốn sơn, đầy mắt là kiến trúc tổn hại, rìa đường là từng chồng bạch cốt, hiện tại chỉ thấy tường đỏ ngói xanh thấp thoáng trong dãy cây xanh.
Thẩm Lạc không thể không thừa nhận, lúc Phương Thốn sơn chưa bị hủy, thật có thể xưng là động thiên phúc địa, nhân gian tiên cảnh.
Trong núi trải rộng đình đài lầu các, cầu vồng nối liền nhau, ở trong có thể thấy được linh lộc nhảy vọt, Tiên Hạc nhảy múa, cảnh sắc khí tượng an lành.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










