Đại Mộng Chủ
Tập 264 : Thay Người Bảo Hộ (c1316-c1320)
❮ sautiếp ❯Chương 1316: Thay Người Bảo Hộ
Thẩm Lạc vừa nghĩ đến đây, cảm thấy an tâm, tiếp tục đọc Thiên Thi Chân Kinh.
Cuối Thiên Thi Chân Kinh còn có một bí thuật, thuật này chính là Thiên Ma Bàn Tơ Vũ Trận, văn tự bí thuật hoàn toàn khác Thiên Thi Chân Kinh phía trước, dường như do Qủy Yển tự mình thêm vào.
Uy lực Thiên Ma Bàn Tơ Vũ Trận vô cùng lớn, lai lịch cũng không tầm thường, căn cứ bí thuật ghi chép, năm đó do vị phi tử mà Ma Tổ Xi Vưu sủng ái nhất, Thiên Mị Ma Nữ sáng tạo ra.
Thuật này cần nữ tu có tư chất âm thuộc tính mới có thể tu luyện, mà lại cần chín nữ tu đồng thời thi triển vũ trận, mới có thể đạt tới uy lực lớn nhất.
Khi tu luyện ma vũ tới cảnh giới tối cao, thậm chí có thể gọi đến phân thân Thiên Mị Ma Nữ, đừng nói tu sĩ Thái Ất, ngay cả tu sĩ Thiên Tôn Cảnh cũng phải chịu khốn nhiễu, khó mà tránh thoát.
“May mà ngày đó ta đã đánh chết một bộ Địa Sát Thi Vương, Quỷ Yển chỉ có thể khu động tám bộ Thi Vương bày ra vũ trận, nếu không thật đúng là phiền phức.” Thẩm Lạc nhìn đến đây, trong lòng cảm thấy may mắn.
Hắn thật sự khâm phục Quỷ Yển, gã vậy mà dùng chín nữ tử âm thuộc tính luyện chế thành Địa Sát Thi Vương, lại dùng chín bộ Thi Vương thi triển Thiên Ma Bàn Tơ Vũ Trận.
Thiên Ma Vũ Trận có một nhược điểm lớn, đó là người thi pháp không thể bị quấy rầy, nếu không vũ trận sẽ lộ ra sơ hở, nhưng Địa Sát Thi Vương chính là Bất Tử Thân, dù gãy eo chặt đầu cũng không bị bất kỳ ảnh hưởng gì, vừa vặn có thể bù đắp nhược điểm này.
Chỉ tiếc người tính không bằng trời tính, Quỷ Yển đụng phải Thẩm Lạc, các loại thần thông Phong Lôi Linh Văn, Bất Chu Trấn Thần Pháp, Bát Thiên Loạn Bổng vừa vặn khắc chế Thiên Ma Bàn Tơ Vũ Trận, cuối cùng gã phải kết thúc thảm đạm. . .
Thẩm Lạc xem qua tất cả nội dung, kiến thức tăng lên không ít, sau đó thu ngọc giản vào, mở hộp ngọc màu trắng cuối cùng ra.
Trong hộp ngọc cũng cất giữ một khối ngọc bản màu đen, trong đó ẩn hiện vô số chữ nhỏ.
Thần thức của hắn thâm nhập vào trong đó, thần sắc bỗng nhiên biến đổi, lập tức nhìn bốn phía xung quanh, thần thức cũng khuếch tán ra, không phát giác được bất cứ dị thường nào mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhìn ngọc giản màu đen trong tay, thần sắc Thẩm Lạc âm tình bất định, tựa hồ đang chần chờ, một hồi lâu sau thần thức vẫn thâm nhập vào trong.
Nội dung của ngọc giản này chính là Thiên Cơ Quyển, mà lại là bản hoàn chỉnh, tiền quyển, hậu quyển đều có.
Bên trong tiền quyển ghi lại rất nhiều thần thông cùng bí pháp của Thiên Cơ Thành, trong đó thình lình có bí pháp rèn luyện thần thức mà hắn rất muốn học, gọi là “Vận Tư Như Điện Quyết”, tu luyện bí pháp này không chỉ có thể rèn luyện thần thức, còn có thể mở ra tâm khiếu, làm cho người ta tâm niệm như điện, tăng lớn năng lực phản ứng.
Ngoại trừ Vận Tư Như Điện Quyết, Yển Vô Sư đã từng thi triển thần thông “Phong Mang Tất Lộ” cũng ở đây, về phần những thần thông khác, cũng đều tinh diệu vô cùng.
Thẩm Lạc xem đại khái qua một lần, rất nhanh đã xem đến hậu quyển.
Thiên Cơ hậu quyển ghi lại các loại phương pháp luyện chế yển giáp, mà hắn đã từng gặp qua Linh Giải Phi Chu, Thần Tượng Hỏa Pháo, thậm chí còn có phương pháp luyện chế Lục Tí Thiên Long, nơi này đều có, còn có rất nhiều yển giáp mới lạ, làm cho hắn mở rộng tầm mắt.
Ở khúc cuối cùng, ghi lại một môn yển giáp thuật đặc biệt, gọi là “Quỷ Yển Thuật”, có thể luyện chế người sống và yêu vật thành yển giáp, quá trình luyện chế phi thường huyết tinh, mà xác suất thất bại cực cao, trăm không thành một.
Nhưng một khi luyện thành, loại yển giáp này sẽ có uy lực cực lớn, gần như có thể hoàn mỹ giữ lại thực lực lúc trước của nó, mà các loại năng lực đặc thù lại có thể bảo lưu lại, các loại yển giáp phổ thông khó mà so sánh.
“Nguyên lai Phệ Thiên Hổ và Cự Lực Thần Viên, là Quỷ Yên thông qua phương thức này luyện chế ra.” Thẩm Lạc bừng tỉnh đại ngộ.
Quỷ Yển Thuật quá mức hung bạo, trái với thiên đạo, cũng không phải là chính đồ, Thiên Cơ Quyển liệt pháp này vào cấm pháp, đặt ở cuối cùng Thiên Cơ Quyển.
Đáng tiếc Quỷ Yển kia trời sinh tính tà ác, Thiên Cơ Quyển rơi vào trong tay gã nhiều năm như vậy, không biết đã có bao nhiêu sinh linh chết thảm trên tay gã, hiện giờ gã chết dưới huyết sắc cốt trượng, cũng coi như trừng phạt đúng tội.
Thẩm Lạc tiếp tục đọc Quỷ Yển Thuật, càng xem ánh mắt càng sáng lên.
Quỷ Yển Thuật hung tàn, hắn chắc chắn sẽ không dùng làm ác, bất quá Thiên Sát Thi Vương sớm đã là tử vật, hơn nữa đã bị Quỷ Yển luyện hóa, hiện tại chỉ còn một bước cuối cùng, giờ hắn thi triển một chút Quỷ Yển Thuật cũng không có gì.
Thẩm Lạc vốn muốn đi Thiên Cơ Thành tìm người hỗ trợ, bây giờ đã có Quỷ Yển Thuật này, hắn đã có thể hoàn thành tất cả.
Chỉ là Quỷ Yển Thuật cũng không đơn giản như vậy, ngược lại so với yển thuật bình thường càng thêm tinh thâm, muốn thi triển thuật này trước tiên cần phải tu luyện yển thuật tới đăng phong tạo cực cảnh, thần thức cũng phải hoàn thành hóa hồn tia.
Thiên thi cơ bản đã hoàn thành quỷ yển hóa, dựa theo ghi chép của Thiên Cơ Quyển, chỉ cần tìm một viên âm Hồn Châu đủ cường đại, đặt tại não hải thiên thi, là có thể triệt để hoàn thành, cũng không cần yển thuật quá mức cao thâm, chỉ cần thần thức đạt tới hồn tia hóa là có thể thi pháp.
Thẩm Lạc xem tới đây, tim không khỏi đập thình thịch.
Thần thức của hắn vốn phi thường khổng lồ, trải qua lôi kiếp tẩy lễ đã bán tinh hóa, hiện tại lại lấy được “Vận Tư Như Điện Quyết”, chỉ cần tu luyện theo pháp quyết này, tin tưởng rất nhanh là có thể hóa hồn tia.
Về phần Thiên Sát Thi Vương cần âm Hồn Châu cường đại, hắn đã có Hội Thần Châu trong tay, cũng không có vấn đề.
Thiên Cơ Quyển có ghi chép về Hội Thần Châu, châu này là bảo vật do thành chủ đời thứ nhất Thiên Cơ Thành luyện chế ra, có thể hấp thu thần hồn lưu trữ trong đó, âm Hồn Châu lại có thể không ngừng tăng cường.
Một ít yển giáp đỉnh giai có yêu cầu âm Hồn Châu quá cao, trời sinh Hồn Châu khó mà thỏa mãn, cho nên thành chủ đời thứ nhất mới luyện chế ra mấy viên Hội Thần Châu, lưu truyền xuống.
Thiên Sát Thi Vương yêu cầu hồn lực tuy cao, nhưng lại xa xa không bằng Ngoạn Ngẫu Thành, không cần phải đi làm chuyện hung tàn như đồ thành diệt quốc, ngày sau đánh giết một ít tu sĩ cường đại, sau đó thu thần hồn của họ vào trong Hội Thần Châu, cũng đủ cho Thiên Sát Thi Vương sử dụng.
Thẩm Lạc rất nhanh xem xong Thiên Cơ Quyển, thần thức rời khỏi ngọc giản, âm thầm cảm thán công pháp Thiên Cơ Thành, đã mở ra một con đường riêng, huyền diệu vô cùng, tuyệt không dưới mấy đại tông Phương Thốn Sơn, Phổ Đà Sơn.
Bất quá, lông mày hắn rất nhanh nhíu lại, mặt lộ vẻ chần chờ.
Lần này đám người Tiểu Phu Tử tiến vào Hắc Uyên Mê Quật, ngoại trừ bắt Quỷ Yển, mục đích chủ yếu là cầm lại Thiên Cơ Quyển, hiện tại vật này rơi vào trong tay hắn, chính là củ khoai lang bỏng tay.
Nếu hắn không xem nội dung Thiên Cơ Quyển thì thôi, trực tiếp trả lại Tiểu Phu Tử là được, nhưng hắn không thể thoát khỏi tham niệm, lật xem Thiên Cơ Quyển, Thiên Cơ Thành biết việc này, chỉ sợ sẽ không bỏ qua cho hắn.
“Được rồi, dù sao Quỷ Yển và Ngoạn Ngẫu Thành bị Ma Tâm một trượng đánh nát, ai cũng không biết Thiên Cơ Quyển rơi ở nơi này, ta đành phải thay Thiên Cơ Thành bảo hộ vật này một đoạn thời gian, chờ tu vi tăng lên một chút, lại trả cho Thiên Cơ Thành.” Thẩm Lạc trầm ngâm một lát, hạ quyết tâm.
Hắn thôi động Tiêu Dao Kính, thu quan tài màu đen vào trong, sau đó lại xóa đi tất cả dấu vết của mình ở chỗ này, tung người bay đi, dần biến mất ở phương xa.
Thẩm Lạc một đường phi độn, vượt qua mấy ngàn dặm, xuyên qua mênh mông biển cát, đi tới một vùng sa mạc hoang vu.
Màn điêm buông xuống, Thẩm Lạc ngự không đi, chợt thấy phía dưới có một đạo bạch quang phản chiếu lên không trung, hắn triển khai thần thức thăm dò, lúc này bay xuống phía bạch quang kia.
Đó là một cái hố to khoảng bảy tám trượng, hình bầu dục, bên trong dường như tích nước mưa, phản chiếu ánh trăng trên trời, phản xạ ra bạch sắc quang mang.
Thẩm Lạc bay xuống đáy hố, phát hiện có nước động ở giữa hố, kích thước không đến ba thước vuông, phần lớn xung quanh đều là nham thạch, chỉ có gần vùng nước mới có một vòng bùn mềm, trên mặt bùn in đầy đấu chân chim không biết tên.
Chương 1317: Dự định
“A. . .”
Thẩm Lạc đi tới bên cạnh đầm nước, mới ngạc nhiên phát hiện bên trong không phải là nước mưa, mà là nước do thiên địa linh khí hội tụ thành.
Hắn nâng…lên uống một hớp, cảm thấy mát lạnh ngọt ngào, hóa giải mệt mỏi mấy ngày qua.
Thẩm Lạc trở lại bên bờ, tìm một khối nham thạch ngồi xuống, nghỉ ngơi sơ, trên thân loé lên lam quang bao trùm toàn thân, sau một lát mới chầm chậm tản ra.
Không biết ở bên trong làm gì.
Hắn rớt pháp lực vào Càn Khôn Đại bên hông, đưa tay nhoáng một cái.
Quỷ Tướng, Kính Yêu trên đường tới đây, đã tuần tự thức tỉnh.
Lam quang hiện lên, thân hình Kính Yêu từ trong túi bắn ra, rơi vào cạnh Thẩm Lạc.
“Chủ nhân.” Kính Yêu thấp giọng nói một tiếng, nhìn rất là buồn bã.
Trước đó ở trong Hắc Uyên Mê Quật, Thẩm Lạc đối mặt địch nhân phi thường cường đại, nàng cơ hồ không có chỗ để xuất thủ, một mực bất lực tránh ở trong Càn Khôn Đại, khiến nội tâm nàng rất là rầu rĩ.
Mà tu vi Thẩm Lạc đột nhiên tăng mạnh, chênh lệch với nàng càng lúc càng lớn, càng làm cho Kính Yêu lo nghĩ không thôi.
“Ngươi cũng không cần buồn bã, lúc trước ở trong Hắc Uyên Mê Quật địch nhân quá nhiều, loại hoàn cảnh đặc thù kia cũng không thích hợp cho ngươi phát huy tác dụng, dựa vào thần thông bộ tộc Kính Yêu của ngươi và tấm bảo kính kia, tiềm lực của ngươi vẫn còn rất mạnh.” Thẩm Lạc nhìn thấy Kính Yêu như vậy, an ủi.
Nghe lời này, thần sắc Kính Yêu hơi có chút biến hóa, nhìn đã khá hơn nhiều.
“Ta đưa ngươi về Đông Hải trước, Xuân Thu quan nơi đó không cần ngươi tiếp tục trấn thủ nữa, trong này có một ít đan dược và chân thủy, còn có mấy món pháp bảo, xem như thù lao cho ngươi vất vả trong khoảng thời gian qua, sau khi ngươi trở về tiếp tục tinh tiến tu vi, tranh thủ sớm ngày đạt tới Đại Thừa hậu kỳ.” Thẩm Lạc lấy ra một vòng tay trữ vật đưa cho Kính Yêu.
Cùng lúc đó, môi hắn khẽ nhúc nhích, một đoạn mật ngữ truyền vào não hải Kính Yêu.
Kính Yêu nghe xong khẽ giật mình, sau đó gật gật đầu, tiếp nhận vòng tay.
Thẩm Lạc vận chuyển thông linh thuật, ngưng tụ ra thông linh thủy động, đưa Kính Yêu về Đông Hải.
Trong động phủ Kính Yêu, lam quang phun trào, một xoáy nước lớn vài trượng trống rỗng xuất hiện, thân ảnh Kính Yêu từ bên trong nhảy ra.
“Muội muội, lần này được triệu hoán qua, sao ở bên kia lâu như vậy?” Một thanh âm trong trẻo lạnh lùng vang lên, một bóng người màu xanh lam đang đứng ở trong động phủ, chính là Lệ Yêu kia, mặt không đổi sắc.
Trên thân Lệ Yêu lượn lờ lam quang, khí tức hùng hậu, đã đạt đến Đại Thừa hậu kỳ, ẩn ẩn tới gần hậu kỳ đỉnh phong.
“Chủ nhân lúc trước để cho ta thay hắn tọa trấn tông phái, sau lại thăm dò một tòa bí cảnh, gặp phải địch nhân phi thường cường đại, cho nên hao tốn rất nhiều thời gian.” Kính Yêu nói.
“Hừ, ngươi vẫn đần độn như thế, Nhân tộc nói há có thể tin tưởng, lại là nam nhân, coi chừng có ngày bị hắn bán đi qua tàu nhé.” Lệ Yêu khẽ nói.
“Chủ nhân sẽ không, hắn một mực để cho ta đợi ở nơi an toàn, từ trước tới giờ không để cho ta mạo hiểm, chỉ là mượn dùng năng lực của ta mà thôi.” Kính Yêu nhẹ nhàng nói, thần sắc lại kiên định lạ thường.
“Ngươi thật đúng là đầu gỗ.” Lệ Yêu nhìn thấy Kính Yêu như vậy, một mặt biểu lộ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
“Lệ Yêu tỷ tỷ, ta muốn đi với tỷ vào trong Bắc Minh bí cảnh tu luyện.” Kính Yêu trầm mặc một lát, đột nhiên ngẩng đầu nói.
“Vì sao đột nhiên muốn đi nơi đó? Ngươi kể Bắc Minh bí cảnh cho Thẩm Lạc kia sao?” Lệ Yêu khẽ giật mình, sau đó nghiêm nghị quát hỏi.
Bắc Minh bí cảnh là nàng và Kính Yêu trước kia phát hiện tại một chỗ bí ẩn dưới đáy biển Đông Hải, chỉ có hai người bọn họ biết, là bí mật lớn nhất của hai người.
“Không có, ta chỉ muốn nhanh chóng đề cao tu vi.” Kính Yêu nhẹ nhàng lắc đầu.
Lệ Yêu biết Kính Yêu từ trước tới giờ không nói dối, nghe lời này, sắc mặt buông lỏng, nhưng lập tức nghĩ đến một chuyện, trên mặt lại ngưng trọng lên.
“Đề cao tu vi? Ngươi muốn đi vào tu luyện thời gian dài? Không được! Trong Bắc Minh bí cảnh nguy cơ trùng trùng, lần trước đi vào giúp ngươi đột phá Đại Thừa trung kỳ, nhưng cũng suýt nữa gặp bất hạnh, bây giờ ngươi tiến vào nơi đó còn quá sớm!” Lệ Yêu trầm giọng nói.
“Ta biết nơi đó nguy hiểm, bất quá chủ nhân lại ban cho mấy món pháp bảo tốt nhất, chỉ cần ta cơ linh một chút, bảo mệnh không thành vấn đề.” Kính Yêu lấy ra vòng tay pháp khí mà Thẩm Lạc vừa mới cho nàng.
“Là pháp bảo gì?” Lệ Yêu nhìn về phía vòng tay pháp khí.
Thần thức Kính Yêu chui vào trong đó, vung tay lên, vài kiện pháp bảo nổi lên, chính là hai cây giáo ngắn màu vàng đất của Viên Minh, đại thuẫn vàng đất của đại hán mập mạp Hậu Hổ tông, cùng Bạch Quy Ấn của Thần Quy phái Chung đường chủ.
Ba kiện pháp bảo mỗi một kiện đều tản mát ra ba động linh lực kinh người, khiến Lệ Yêu biến sắc.
“Pháp bảo thật là lợi hại, mỗi một kiện đều đạt đến thượng phẩm, Thẩm Lạc kia vậy mà bỏ được cho ngươi?” Lệ Yêu một hồi lâu mới khôi phục lại, chậm rãi nói, trong giọng nói vẫn lộ ra vẻ khó tin.
“Chủ nhân bây giờ tu vi đã đạt tới Chân Tiên kỳ, những pháp bảo này với hắn cũng không tính là gì.” Kính Yêu có chút kiêu ngạo nói.
“Cái gì! Hắn đã đạt đến Chân Tiên kỳ!” Lệ Yêu nghe vậy thần sắc biến đổi.
Lúc trước quen với Thẩm Lạc, đối phương chỉ là một tên Xuất Khiếu hậu kỳ, lúc này mới hơn trăm năm, vậy mà tiến giai Chân Tiên kỳ, đã vượt qua nàng!
“Ngươi là linh sủng của hắn, những pháp bảo này cho ngươi, không khác gì lưu lại trong tay hắn, hắn tự nhiên bỏ được.” Lệ Yêu hậm hực nói.
“Có ba kiện pháp bảo này hộ thân, ta đi Bắc Minh bí cảnh hẳn là có thể tự vệ được.” Kính Yêu không tranh cãi với Lệ Yêu, mỉm cười nói.
“Dựa vào ba kiện pháp bảo này, ngươi đi Bắc Minh bí cảnh xác thực đủ để tự vệ.
Tốt, về sau ta và ngươi cùng đi vào.” Lệ Yêu thu hồi thần sắc, trầm ngâm một lát rồi nói.
Kính Yêu nghe vậy, trên mặt lộ ra vẻ đại hỉ.
Hai nữ nói một hồi, Lệ Yêu cáo từ rời đi, để Kính Yêu tranh thủ thời gian luyện hóa hết ba kiện pháp bảo kia.
Kính Yêu đi vào trong mật thất động phủ ngồi xuống, thần thức lại lần nữa thăm dò vào trong vòng tay.
Chỗ sâu không gian trữ vật để đó mấy bình đan dược và một ít Nhị Nguyên Chân Thủy.
Ngoài ra, còn có một hộp ngọc màu trắng, chính là hộp Thiên Cơ Quyển kia, phía trên dán đầy phù lục phong ấn, bao cực kỳ chặt chẽ.
Nhìn hộp ngọc màu trắng này, trong đầu Kính Yêu nhớ lại lời Thẩm Lạc bí truyền trước đó: “Bảo vệ tốt hộp màu trắng này, đừng cho bất luận kẻ nào biết, cũng đừng mở ra, nếu không sẽ có đại họa.”
Kính Yêu im lặng một lát, đột nhiên há miệng phun ra một cỗ lam quang, nuốt vòng tay vào trong bụng.
Dưới đáy hố trời sa mạc, Thẩm Lạc bấm niệm pháp quyết tán đi thông linh thủy động.
Hắn còn muốn đi Thiên Cơ thành, nhờ Tiểu Phu Tử chữa trị gối ngọc.
Thiên Cơ Quyển chính là vật của Thiên Cơ thành, miếng ngọc kia nhìn mặc dù không có điểm gì đặc biệt, nhưng mà ai biết có thể xúc động cấm chế trong Thiên Cơ thành hay không, hay là đưa đến chỗ xa cho an toàn.
Về phần nội dung trong Thiên Cơ Quyển, hắn đã sao chép vào một khối ngọc giản khác.
Thẩm Lạc im lặng một lát, lật tay lấy ra Tiêu Dao Kính, vận khởi pháp lực rót vào trong đó.
Phù văn thuỷ vân trên Tiêu Dao Kính sáng lên, trên mặt kính phun ra một đạo xích quang, hai bóng người lập tức nổi lên, lại là Phủ Đông Lai và Tạ Vũ Hân.
Cả hai vừa mới thức tỉnh không lâu trước đó, Phủ Đông Lai vẫn còn khống chế Tạ Vũ Hân, cùng nhau xuất hiện trước Thẩm Lạc cách đó không xa.
Chương 1318: Khứ sát cố hồn
“Phủ huynh, vất vả.”
Thẩm Lạc vung tay lên, mấy đạo linh phù bắn ra, rơi vào trên người Tạ Vũ Hân, một mực giam cầm nàng lại.
“Tiện tay mà thôi, bất quá. . .
Nàng bộ dạng như vậy, chỉ sợ khó mà khôi phục.” Phủ Đông Lai chau mày, muốn nói lại thôi, nhưng cuối cùng vẫn nói.
Lúc trước Phủ Đông Lai giam cầm Tạ Vũ Hân, Thẩm Lạc đã truyền âm báo cho gã lai lịch thân phận Tạ Vũ Hân.
“Bằng hữu cũ, ta không thể bỏ mặc nàng bị người chế thành Sát Thi như thế, cho dù không cách nào cứu, cũng phải thả thần hồn nàng được tự do.” Thẩm Lạc thở dài, nói.
“Như vậy cũng tốt.
Tu hành vốn nghịch thiên, hơi không cẩn thận sẽ có hạ tràng như thế.
Lần này nếu không có Thẩm huynh cứu giúp, chỉ sợ ta cũng cửu tử nhất sinh.” Phủ Đông Lai hơi xúc động nói.
“Chuyện quá khứ không cần nhắc lại.
Trước đó chậm trễ ngươi điều tức khôi phục, chúng ta tạm thời dừng ở chỗ này một chút, ngươi cũng nhân cơ hội này điều dưỡng đi.” Thẩm Lạc nói.
“Trong Tiêu Dao Kính kia, tích súc đại lượng thiên địa linh khí, thương thế của ta kỳ thật đã chữa trị không sai biệt lắm, chỉ thêm mấy ngày là có thể hoàn toàn khôi phục.” Phủ Đông Lai gật gật đầu, nói.
Nói xong, gã đi qua một bên, tìm một góc khoanh chân ngồi xuống điều tức.
Thẩm Lạc nhìn Tạ Vũ Hân bị trói buộc tại chỗ, vẫn còn đang giãy dụa, khuôn mặt nàng vốn tú mỹ giờ trở nên dữ tợn vạn phần, trong lòng bất giác có chút thương cảm.
Hắn vung tay lên, lấy ra miếng ngọc màu vàng đất kia, nhắm hai mắt lại, đầu nhập thần thức vào trong đó, lần nữa cẩn thận đọc tin tức liên quan tới Địa Sát Thi Vương.
Một khắc đồng hồ sau, hắn từ từ mở mắt ra, chân mày hơi nhíu lại.
Căn cứ nội dung miếng ngọc, Thẩm Lạc dễ dàng tìm được phương pháp phóng thích thần hồn Tạ Vũ Hân, chỉ cần hủy đi hạch tâm Thi Vương là được, nhưng thần hồn thả ra, cũng đã biến chất thành hung hồn, khẳng định là sẽ không thành thành thật thật đi vào luân hồi.
Một khi nó trốn chạy đi, nhất định gây họa một phương.
Hắn biết, Tạ Vũ Hân nhất định sẽ không muốn được giải thoát theo phương thức này.
“Vậy hơi khó khăn một chút . . .” Thẩm Lạc nhìn về phía Tạ Vũ Hân, âm thầm trầm ngâm.
Lúc này, trong đầu hắn bỗng nhiên loé lên linh quang, nhớ lại nội dung Thiên Cơ Quyển lúc trước, trong đó có một môn bí pháp gọi là “Ngưng Hồn Thuật”.
Pháp này chính là một loại bí thuật cần làm lúc luyện chế yển giáp, vì để dễ dàng khống chế yển giáp, cần đầu nhập thú hồn hoặc là âm hồn vào trong đó, còn phải cường hóa, đồng thời tước đoạt các loại cảm xúc khó khống chế như cừu hận, tham lam, phẫn nộ.
“Dùng biện pháp này, có lẽ giúp nàng tịnh hóa được thần hồn.”
Trong lòng Thẩm Lạc đã định, liền tính toán thử, lúc này, thanh âm Tử Trúc bỗng vang lên trước:
“Thẩm đạo hữu, nếu muốn cứu thần hồn nữ tử này thoát ly, thiếp thân nguyện trợ giúp một chút sức lực.”
“Ồ? Tử Trúc đạo hữu đồng ý giúp đỡ?” Thẩm Lạc ngạc nhiên hỏi.
“Thẩm đạo hữu có lẽ không chú ý tới, Sát Thi này vốn chính là của nữ tử này, cũng không phải là hồn người khác nhập vào thân thể mới, cho nên thần hồn và nhục thân ràng buộc cực sâu, muốn không thương tổn thần hồn tháo rời ra, cũng không dễ dàng.
Thiếp thân bây giờ vẫn là thần hồn, giúp đỡ thứ khác thì khó, nhưng cái này vẫn có lòng tin làm được.” Tử Trúc nói như thế.
“Cũng được, vậy làm phiền Tử Trúc đạo hữu.” Thẩm Lạc vui vẻ nói.
Nói xong, hắn đưa tay vỗ Càn Khôn Đại bên hông, kết quả lại nhìn thấy Quỷ Tướng Triệu Phi Kích cũng đi theo ra.
“Hắc hắc, chủ nhân, thuộc hạ cũng muốn tận chút sức mọn, trong Sát Thi kia phóng thích ra âm sát khí, ngài không cần để ý, giao cho thuộc hạ là được.” Triệu Phi Kích nhếch miệng cười một tiếng, vỗ ngực nói.
“Hai người các ngươi đã thương lượng xong, mới cùng đi ra?” Thẩm Lạc bật cười nói.
Triệu Phi Kích và thần hồn Tử Trúc nhìn nhau cười một tiếng, không nói gì thêm.
“Vậy làm phiền.” Thẩm Lạc ôm quyền nói.
Nói xong, Thẩm Lạc bắt đầu dựa theo trong Thiên Thi Chân Kinh thuật lại, tìm được Thi Đan hạch tâm của Địa Sát Thi Vương.
Hắn bắn ra một đạo kim quang Thuần Dương đánh nát nó.
Trong nháy mắt Thi Đan phá toái, trên mặt Tạ Vũ Hân lộ ra vẻ đau đớn, khắp cả người hiện ra lít nha lít nhít vằn màu đen, Thi Sát khí lập tức từ trong miệng và đỉnh đầu tuôn trào ra, trong khoảnh khắc phía trên không bị nhuộm thành một mảnh đen nhánh.
Phủ Đông Lai ngồi ở phía xa, cũng bị động tĩnh nơi này quấy nhiễu, mở mắt trông lại.
Triệu Phi Kích lóe lên xuất hiện bên cạnh Tạ Vũ Hân, hai tay bấm niệm pháp quyết, há miệng hút vào.
Hình Hung Thần Quang bắn ra, quấn lấy những thi sát khí sắp tiêu tán ra bốn phía, như cá voi hút nước cuồn cuộn nuốt vào, toát ra bao nhiêu nuốt bấy nhiêu.
Nhìn thấy cảnh này, Phủ Đông Lai mới yên tâm nhắm hai mắt lại.
Ngay sau đó, thần hồn Tử Trúc cũng hóa thành một đạo tử quang, lóe lên vọt thẳng vào ấn đường Tạ Vũ Hân.
Trên mặt Tạ Vũ Hân lóe lên tử quang rồi biến mất, vẻ đau đớn dần dần thu liễm, hai mắt trở nên trống rỗng vô thần, hai tay không còn giãy dụa nữa, mà chậm rãi rủ xuống, tựa như người đã mất đi thần trí.
Cũng không lâu lắm, chỗ mi tâm nàng nở rộ một đạo hào quang màu tím, một quang cầu màu đen lớn chừng quả đấm từ đó chậm rãi dâng lên, bay vào giữa không trung.
Trong hắc cầu quấn quanh hắc vụ, mơ hồ nhìn thấy một thân ảnh hình người ở trong, không ngừng đung đưa tứ chi, giống như đang giãy dụa.
“Thẩm đạo hữu, đã chặt đứt liên hệ thần hồn và thi thể, có thể động thủ.” Tiếng nói vang lên, thần hồn Tử Trúc cũng đã bay ra mi tâm Tạ Vũ Hân.
Mà chỗ Tạ Vũ Hân không có hạch tâm Thi Đan và thần hồn, triệt để biến thành một chỗ giống như nơi tụ sát khí, nếu không phải có Triệu Phi Kích ở một bên không ngừng thu nạp âm sát khí thả ra, giờ phút này sát khí đã bao phủ bốn phía, ô nhiễm bát phương.
Lực chú ý của Thẩm Lạc dồn trên viên cầu màu đen kia, toàn bộ tinh thần hắn quán chú thi triển bí thuật ngưng hồn trong Thiên Cơ Quyển, vừa giúp Tạ Vũ Hân cũng cố tàn hồn, vừa đốt cháy oán niệm bám vào trên đó.
Trong viên cầu màu đen không ngừng truyền đến tiếng gào rú thê lương, trong đó thân ảnh hình người giãy dụa càng kịch liệt hơn, hắc vụ quanh quẩn trong đó lấy mắt thường có thể thấy được tốc độ đang biến mất từng điểm từng điểm.
Qua hồi lâu, tiếng gào rú trong viên cầu dần dần biến mất, hình cầu cũng từ đen nhánh dần dần chuyển thành trong suốt.
Rốt cuộc, “Két” một tiếng phá toái ra.
Viên cầu kia triệt để băng liệt, một đạo hư ảnh tàn hồn từ đó bay ra, một bộ tay áo phiêu diêu, chính là Tạ Vũ Hân.
Thời khắc này, thần sắc nàng hờ hững, trong hai mắt không thấy linh quang, nhìn như tượng bùn vẽ trên giấy, rõ ràng linh trí không được đầy đủ.
Thẩm Lạc thấy thế, vừa thôi động bí thuật, giúp nàng cũng cố thần hồn, đồng thời lần nữa bấm niệm pháp quyết điểm một cái.
Một đạo xích quang bắn ra, trảm nơi bụng Tạ Vũ Hân, xuyên qua.
“Ầm” một tiếng xé vải vang lên, một pháp trận màu tím hiển hiện nơi đó, mặc dù bạo liệt phiêu tán ra, lại có hai điểm sáng trắng từ đó bắn ra, bay ra phía ngoài, chính là một hồn một phách bị rút ra.
Thẩm Lạc phất tay áo phát ra một cỗ lam quang, cẩn thận từng li từng tí quấn lấy hai điểm sáng trắng, nhấn một cái về hướng hồn thể Tạ Vũ Hân.
Bạch quang lập tức chui vào trong đó, hồn thể Tạ Vũ Hân càng ngưng thực hơn, biểu lộ vẫn ngốc trệ, có thể thấy được một hồn một phách này chia ra trong thời gian quá dài, hiện tại dù dung hợp trở về, nhưng không thể lập tức khôi phục như lúc ban đầu.
Đến lúc này, Thẩm Lạc cũng không có biện pháp khác, chỉ có thể một lần lại một lần vận chuyển Ngưng Hồn bí thuật.
Trọn vẹn qua gần nửa canh giờ, rốt cuộc thần hồn Tạ Vũ Hân vững chắc, trên thân tản ra bạch quang nồng đậm, nhìn thần hồn đã hoàn chỉnh, còn rất xinh đẹp loá mắt.
Chương 1319: Từ biệt
Thẩm Lạc nhìn tàn hồn Tạ Vũ Hân một lát, nhẹ nhàng thở dài một tiếng, lật tay lấy ra “Dẫn Lộ Phù”, dùng hai ngón tay kẹp lấy, vung lên hư không.
Lá bùa “Phù” một tiếng nhanh chóng thiêu đốt, hóa thành một đoàn tro giấy, bị gió thổi vòng quanh tàn hồn Tạ Vũ Hân, mang theo nàng thẳng vào âm Minh Hoàng Tuyền Lộ.
Trước một cái chớp mắt tro giấy triệt để tiêu tán, thần hồn Tạ Vũ Hân trong thoáng chốc phát sinh một chút biến hóa, khóe miệng tựa hồ bộ lộ một vòng ý cười thoải mái, nhưng trong giây lát đã theo tro tàn lá bùa biến mất không thấy.
Nhìn người đã từng bằng hữu biến mất ở trước mắt, tâm tình Thẩm Lạc không khỏi có chút sa sút.
Chẳng biết lúc nào Phủ Đông Lai đã ngừng điều tức, đi tới bên cạnh, vỗ vỗ bờ vai của hắn.
Một bên khác, Triệu Phi Kích hút khô âm sát khí nữ thi, thi thể cũng như bụi bay tiêu tán giữa thiên địa.
“Đa tạ.” Thẩm Lạc nhìn về phía thần hồn Tử Trúc, khẽ vuốt cằm nói.
Tử Trúc hạ thấp người thi lễ, không nói gì thêm.
Lúc này Thẩm Lạc sao còn không rõ, tay vung lên, lấy ra cây tiên trúc màu tím kia.
“Tử Trúc đạo hữu, Quỷ Yển bị đánh giết xong, ấn ký lôi cấm trên bản thể ngươi đã tiêu tán còn nhanh hơn so với ta dự liệu, trước mắt đã hoàn toàn biến mất, hiện tại ngươi có thể yên tâm trở về.” Thẩm Lạc vừa cười vừa nói.
Trong mắt Tử Trúc hiện lên vẻ kích động, vội vàng nói một tiếng tạ ơn, lúc này hóa thành một đạo tử quang, xông vào trong tiên trúc màu tím.
Lần này không có lôi điện màu đen cản trở, nàng rất nhanh dung hợp cùng bản thể tiên trúc.
Tiên trúc màu tím vốn có chút ảm đạm, mặt ngoài lập tức nổi lên một tầng tử quang nhàn nhạt, cũng linh động lưu chuyển trên dưới không ngừng, phảng phất trong nháy mắt có được sinh khí!
Tử quang càng ngày càng sáng tỏ, tiên trúc “Vèo” một tiếng từ trong tay Thẩm Lạc bay ra, xông vào giữa không trung, hóa thành một đoàn tử quang, trong một mảnh tử quang chói mắt, một nữ tử váy tím thân thể thon dài, dáng người yểu điệu nổi lên, khuôn mặt đoan trang tú mỹ, khí chất càng tươi mát thoát tục, nhìn giống như Tiêu Tương phi tử.
“Đa tạ Thẩm đạo hữu thành toàn.” Tử Trúc chậm rãi đáp xuống, đi tới trước Thẩm Lạc hạ thấp người thi lễ.
“Tử Trúc đạo hữu, bây giờ đã thoát ly Hắc Uyên Mê Quật, về sau ngươi có tính toán gì không?” Thẩm Lạc khoát tay áo, sau đó hỏi.
“Thiếp thân tự thông đạt linh thức đến nay bị nhốt ở trong linh quật, đã không biết bao nhiêu năm tháng, qua lại cũng chỉ có thể biết một chút từ miệng những người xâm nhập linh quật hoặc là từ thư tịch bút ký bọn hắn lưu lại, chỉ thấy được một góc ngoại giới.
Bây giờ lấy được tự do, trong lúc nhất thời cũng có chút sợ hãi thất thố, bất quá vẫn muốn đi mở mang một chút nhân gian sơn hà rộng lớn này.” Tử Trúc nhìn chung quanh, mặc dù kiệt lực áp chế, thanh âm vẫn có chút kích động khẽ run lên.
“Như vậy cũng tốt, bất quá Tam Giới phân loạn, so với trong linh quật càng hung hiểm chỉ có hơn chứ không kém, lúc Tử Trúc đạo hữu du lịch, mong rằng nên cẩn thận dè chừng hơn.” Thẩm Lạc nghĩ tới chuyện Tạ Vũ Hân vừa gặp, nhịn không được nhắc nhở.
“Đa tạ chỉ điểm.
Thẩm đạo hữu, lần này đại ân, thiếp thân không thể báo đáp, ngày sau nếu có gì cần, cứ việc lấy lá này truyền tin cho ta, tất nhiên muôn lần chết không chối từ.” Ngay khi Tử Trúc nói chuyện, trong lòng bàn tay hiện ra ba lá trúc màu tím sinh ra kim văn, đưa cho Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc không chối từ, nhận lấy, chuyển tay đưa một địa đồ các nơi Tam giới cho Tử Trúc.
“Trong này còn có phong cảnh một số nơi, ngươi cũng có thể xem kỹ hơn, ngày sau có lẽ sẽ hữu dụng.” Thẩm Lạc giải thích.
Tử Trúc cẩn thận nhận lấy, liên tục nói lời cảm tạ, lúc này mới dứt khoát quay người, hóa thành một đạo cầu vồng màu tím, bay vụt đi, tan biến cuối chân trời.
Cùng lúc đó, Triệu Phi Kích cũng đã hấp thu xong sát khí do bản thể Tạ Vũ Hân thả ra, liên tục không ngừng về tới trong túi càn khôn, tiếp tục tu luyện, trong hố trời chỉ còn hai người Thẩm Lạc và Phủ Đông Lai.
“Lúc trước ngươi cũng thụ thương không nhẹ, nhân cơ hội này tu dưỡng cho tốt một hai.” Phủ Đông Lai khuyên nhủ.
“Ừm, ta cũng đang có ý này.” Thẩm Lạc nhẹ gật đầu, đứng dậy bố trí trong hố trời mấy tầng cấm chế, sau đó ngồi xuống, nhắm mắt vận công.
Hai ngày sau, Thẩm Lạc đang ngồi xếp bằng trên bệ đá, hai mắt chậm rãi mở ra, trong mắt nở rộ quang trạch trầm tĩnh.
Trải qua khoảng thời gian qua tu dưỡng, thương thế trên người hắn đã phục hồi như cũ, lúc trước trong linh quật tấn thăng Chân Tiên cảnh giới, rốt cuộc đã cũng cố vững chắc.
Bất quá, Thẩm Lạc cũng không định lập tức rời đi, lật tay lấy ra Tiêu Dao Kính, bắt đầu tiếp tục luyện hóa.
Vật này mặc dù hắn đã có thể thôi động, nhưng cấm chế sâu bên trong còn lâu mới có thể triệt để luyện hóa.
Vừa luyện hóa Tiêu Dao Kính, thần thức hắn chui vào trong đó, kiểm tra thu hoạch lần đi Hắc Uyên Mê Quật này.
Bảo vật trong Tiêu Dao Kính, chủ yếu là đoạt được những linh thảo khoáng thạch trong Ngoạn Ngẫu thành lúc trước.
Thẩm Lạc cẩn thận xem xét, càng xem càng mừng rỡ.
Có thể được Quỷ Yển nhìn trúng thu lại, không có thứ nào không phải là trân phẩm, hắn chỉ nhận ra gần nửa số lượng trong đó, chỉ những linh tài này, nếu bán đi đủ để đổi lấy hai ba mươi vạn tiên ngọc.
Về phần những đồ vật không nhận ra, từng cái đều có linh lực dồi dào, giá trị khẳng định không thấp, còn có ít linh tài không chỉ có ngoại hình kỳ lạ, khí tức cũng khác lạ, thoạt nhìn là chủng loại cực kỳ hiếm có, giá trị chỉ sợ phải gấp bội.
Kiểm tra xong những linh tài này, Thẩm Lạc nhìn về phía quan tài màu đen trong kính.
Lúc trước hắn chỉ lo xem xét đồ vật trong quan tài, không chú ý tới quan tài này, hiện tại cẩn thận xem xét, quan tài màu đen này cũng là một kiện dị bảo, toàn thân dùng một loại linh mộc đen kịt chế thành, ẩn ẩn lộ ra một cỗ Thuần âm khí.
Mà cỗ âm khí này cũng không đả thương người, thần thức Thẩm Lạc vờn quanh, một cỗ cảm giác thoải mái bỗng truyền tới.
“Loại khí tức này, hẳn linh mộc màu đen này là Bất Tử Mộc trong truyền thuyết?” Thẩm Lạc dò xét quan tài, ánh mắt đột nhiên lóe lên.
Bất Tử Mộc chính là Thượng Cổ kỳ mộc, có kỳ hiệu trấn áp tâm ma, tẩm bổ thần hồn, bây giờ đã gần như diệt tuyệt, trong truyền thuyết chỉ có trong Dao Trì Tiên Cảnh ở Thiên Đình sinh trưởng một gốc.
Nếu thu hoạch được một khối Bất Tử Mộc nhỏ, làm thành đồ trang sức đeo ở trên người có thể phát huy tác dụng rất lớn.
Quỷ Yển kia lấy được từ chỗ nào nhiều linh mộc như thế, vậy mà làm thành một bộ quan tài lớn.
Thẩm Lạc mừng rỡ đánh giá quan tài trước mắt, hắn nhận ra trong quan tài một chút khí tức Quỷ Yển, hiển nhiên lúc đó gã thường ngủ ở bên trong.
Bất quá hắn không có thói quen nằm trong quan tài, âm thầm hạ quyết tâm về sau có thời gian sẽ phá hủy quan tài này, dùng những Bất Tử Mộc này chế thành bồ đoàn hoặc là giường nằm, dùng lúc tu luyện hoặc đi ngủ.
Thẩm Lạc tra xét xong đồ vật trong Tiêu Dao Kính, thần thức từ bên trong lui ra, phất tay áo vung lên trước người.
Hắc quang hiện lên, Phệ Nguyên Ma Bổng, Cửu U cùng ma hạp màu đen kia hiển hiện ra.
Tất cả bảo vật, bao gồm những thứ không cất giữ trong Tiêu Dao Kính, tỉ như pháp khí trữ vật của đám người Viên Minh, lúc trước hắn đã dò xét qua, còn ban mấy món pháp bảo cho Kính Yêu, bây giờ không nhìn kỹ chỉ có ba kiện Ma Bảo này.
Tình huống Phệ Nguyên Ma Bổng, Thẩm Lạc đã biết được, dò xét một chút liền thu vào, sau đó cầm lấy Cửu U.
Hắn vận chuyển Tiên Thiên Luyện Bảo Quyết tế luyện, rất nhanh luyện hóa mấy tầng cấm chế bảo vật này, cũng biết rõ năng lực vật này, bấm niệm pháp quyết điểm một cái.
Cửu U nổi lên hiện ra một tầng ma quang đen kịt, sau đó lóe lên chui vào hư không, biến mất không thấy gì nữa.
Sau một khắc, quanh một tảng đá lớn nơi xa hiện lên hắc quang, một cự hoàn màu đen trống rỗng xuất hiện, bỗng nhiên thu nhỏ, một mực cầm cố tảng đá lớn kia lại.
Mặt ngoài cự hoàn đại thịnh ma quang màu đen, hừng hực ma diễm đen kịt tuôn trào ra, che mất tảng đá lớn, nhiệt độ chung quanh điên cuồng phát ra, hư không phụ cận cũng thấy mơ hồ không rõ, phảng phất bị nhiệt độ cao hòa tan xuyên thủng.
Hòn đá to lớn “Xoẹt” một tiếng, trực tiếp biến thành khói xanh.
Chương 1320: Tiểu Phu Tử mời
Thẩm Lạc khẽ gật đầu, đưa tay vẫy một cái, cự hoàn màu đen biến trở về kích thước lúc trước, ma diễm phía trên cũng nội liễm trở về, rơi vào trong tay hắn.
Hình dáng Cửu U này không đáng để ý, nhưng có thể biến lớn biến nhỏ, co vào như ý, mà tính chất cứng rắn không gì sánh được, cơ hồ có thể so với Cửu Chuyển Tấn Thiết, mà trên cự hoàn phun ra ma diễm cũng không phải ma hỏa phổ thông, chính là do nhiều loại ma diễm dung hợp thành, nhiệt độ cực kỳ cao, không chỉ đốt thịt hóa cốt dễ như trở bàn tay, dù là pháp bảo phẩm chất hơi thấp dính một chút, cũng sẽ lập tức hóa thành tro bụi.
Hoàn này tuyệt đối là một kiện lợi khí giết người đoạt mệnh!
Thẩm Lạc lật tay thu hồi Cửu U, cầm lấy ma hạp màu đen sau cùng, vận khởi Tiên Thiên Luyện Bảo Quyết tế luyện, rất nhanh luyện hóa non nửa cấm chế bên trong.
“Thì ra bảo vật này gọi là Phát Ôn Hạp. . .” Hắn từ trong cấm chế biết được tên bảo vật này.
Năng lực Phát Ôn Hạp, lúc trước hắn đã thấy qua, có thể tản mát ra chất độc vô hình vô chất, ngay cả tồn tại như Huyết Khô lão tổ cũng không thể phát giác, bị ám toán.
Năm xưa lúc tu vi Thẩm Lạc còn thấp, trong giao chiến với địch nhân thường xuyên dùng độc, nên cũng không ghét bỏ loại thủ đoạn này, có lẽ tại thời khắc mấu chốt còn có thể phát huy tác dụng không tưởng tượng được cũng chưa biết chừng.
Hắn vừa nghĩ, cẩn thận thu Phát Ôn Hạp vào, sau đó nhất tâm tứ dụng, bắt đầu luyện hóa ba kiện Ma Bảo và Tiêu Dao Kính.
Đảo mắt lại qua hơn một ngày.
Tiêu Dao Kính treo trên hư không, một vòng cấm chế phù văn cuối cùng đã phá toái, hóa thành điểm điểm tinh quang tiêu tán ra, quanh thân kính là hơi nước mờ mịt, tản mát ra một trận ba động nhu hòa.
“Xong rồi. .” Thẩm Lạc thấy thế, mừng rỡ kêu lên.
“Triệt để luyện hóa xong?” Lúc này, Phủ Đông Lai cũng đã hoàn toàn khôi phục lại, nghe tiếng đi tới bên cạnh hắn, mở miệng hỏi.
“Không sai, một đạo cấm chế cuối cùng cũng đã phá vỡ, không gian trong Tiêu Dao Kính hẳn là sẽ mở ra toàn bộ.” Thẩm Lạc cười nói.
“Lúc trước ta ở bên trong, mới chỉ là một mảnh rừng trúc mà thôi, hiện tại không biết đến tình trạng gì rồi.” Phủ Đông Lai có chút hiếu kỳ nói.
“Ngươi vào xem, chẳng phải sẽ biết.” Thẩm Lạc cười “Hắc hắc” một tiếng, tay vung lên.
Lúc này vân văn hình nước trên Tiêu Dao Kính sáng lên, mặt kính bay ra một đạo xích quang, bao phủ lại Phủ Đông Lai, kéo gã vào không gian trong kính.
Tiến vào trong đó, thân ảnh Phủ Đông Lai xuất hiện trong rừng trúc lúc trước, ngắm nhìn bốn phía mới hiện ra sau này, sương mù bao phủ tứ phương đã tiêu tán toàn bộ, chung quanh có thể cảm nhận được gió thổi.
Mà trước đó thiên địa linh khí tụ tập trong rừng trúc cũng đã tản mạn ra khắp nơi.
Gã xuyên thẳng qua rừng trúc phía trong, rất nhanh nhìn thấy phía sau rừng trúc thình lình còn có một khối đất trống diện tích không nhỏ, phía trên đứng lặng một tòa trúc lâu hai tầng.
Phía sau trúc lâu không xa, chính là một mảnh hư vô, ở trong cách trở một bức tường ánh sáng vô hình ba động không gian mãnh liệt.
Phủ Đông Lai không tiến vào trúc lâu, mà đi dọc theo tường sáng vòng quanh toàn bộ không gian trong Tiêu Dao Kính, phát hiện diện tích nó trên thực tế nhỏ hơn nhiều so với mình đoán, ước chừng chỉ là một tòa trang viên diện tích bình thường mà thôi.
Ngay lúc gã âm thầm suy ngẫm, một đạo hư ảnh thần hồn đột ngột xuất hiện ở bên cạnh gã.
“Phủ huynh, thế nào, vùng thiên địa này cũng không tệ phải không?” Hư ảnh chính là một sợi phân hồn Thẩm Lạc.
Món bảo vật Tiêu Dao Kính này huyền diệu, lại có một nhược điểm rất lớn, người cầm kính cần bảo vệ không gian trong kính, cân đối trong ngoài, bản thể không thể tiến vào bên trong.
“Đích thật là bảo bối tốt.” Phủ Đông Lai từ đáy lòng gật đầu nói.
“Đùng.’
Chỉ nghe thần hồn Thẩm Lạc búng tay một cái, cảnh vật trước hai người thoáng cái chếch đi, đúng là đi thẳng tới trước trúc lâu.
Hai người đẩy cửa trúc lâu đi vào, chỉ thấy bên trong bày biện thập phần đơn giản, lầu một là một phòng trà đãi khách, lầu hai có hai căn phòng, bên trong trừ bàn trúc gần cửa sổ và chiếc giường dựa vào tường, không có vật gì khác nữa.
“Xem ra chủ nhân cũ nơi này cũng là người nghèo khó, trừ Tiêu Dao Kính này, cũng không lưu lại đồ tốt gì cả.” Thẩm Lạc không khỏi thở dài.
“Bản thân Tiêu Dao Kính này đã là bảo vật lớn nhất rồi.
Trong này có thể trữ vật sống, cơ hồ không khác gì Tiểu Động Thiên, ngươi còn chê ít nữa sao?” Phủ Đông Lai im lặng nói.
“Ha ha, chuyện bảo vật, cho tới bây giờ ta luôn thấy càng nhiều càng tốt nha.”
Trong khi nói chuyện, Thẩm Lạc phất tay áo lên, ngay sau đó trong phòng vốn trống rỗng, đột nhiên linh khí tỏa ra bốn phía, một đống linh dược tiên tài tạp nhạp chất đầy cả gian phòng.
Trong một gian phòng khác của căn lầu ba động cùng một chỗ, quan tài màu đen kia hiển hiện ra, nhưng không khiến Phủ Đông Lai chú ý.
Trên vách tường chung quanh gian phòng hiện ra một tầng tinh quang thật dày, triệt để bao trùm hết thảy bên trong.
Quan tài này liên quan đến Thiên Cơ Quyển, Thẩm Lạc không muốn bất kỳ người nào khác biết được.
Phủ Đông Lai nhìn thiên tài địa bảo đầy đất, sắc mặt không khỏi có chút cứng ngắc, hỏi:
“Thẩm huynh, ngươi có được từ nơi nào đấy?”
“Đây đều là ta vơ vét trong linh quật Quỷ Yển, bất quá hắn cũng không ngờ, bị ta gặp phải tàng bảo khố của hắn, sau đó dọn sạch không chừa thứ nào.” Thẩm Lạc cười nói.
“Thẩm huynh, vận khí cứt chó của ngươi làm sao có được hay vậy?” Phủ Đông Lai nhìn bảo vật đầy trên mặt đất, không khỏi cảm khái nói.
“Ha ha, đây là vận khí, ngươi không học được!” Thẩm Lạc nghe vậy, cũng không tức giận, cười nói.
Phủ Đông Lai không muốn tranh cãi với hắn, bắt đầu xem xét từng kiện thiên tài địa bảo chất đầy trong phòng, không khỏi hoa mắt.
“Thiên Bất Lão, Tử Anh Thạch, Thất Diệp Liên, Cửu Hương Trùng, Long Tu Thảo. . .”
Kiến thức của Phủ Đông Lai về linh thảo linh tài khá rộng, nhận ra không ít thứ mà Thẩm Lạc không biết.
Thẩm Lạc thấy vậy, vội vàng thỉnh giáo gã, thuận tiện biết rõ tên và công dụng mười mấy loại linh tài.
Hắn hào phóng chọn ra mấy món Phủ Đông Lai cần dùng, tặng cho gã, khiến gã cũng vui vẻ ra mặt.
Sau đó hai người lại tra xét các nơi trong Tiêu Dao Kính, lúc này mới rời đi.
Mới ra ngoài Tiêu Dao Kính, lông mày Thẩm Lạc bỗng nhiên hơi nhíu lại, lật tay lấy ra khối hắc ngọc bàn Thiên Cơ thành kia.
Chỉ thấy trên ngọc bàn chớp động quang mang một sáng một tối, hắn bấm niệm pháp quyết độ nhập một đạo pháp lực vào trong đó.
Ngay sau đó, trên hắc ngọc bàn hiện ra một thân ảnh nho nhỏ giống như Tiểu Phu Tử, dò hỏi hắn: “Thẩm đạo hữu, mấy ngày nay một mực không được tin tức của ngươi, còn mạnh khỏe chứ?”
“Đa tạ thành chủ quan tâm, tại hạ hiện tại không việc gì, chỉ là ngày đó từ trong Hắc Uyên Mê Quật thoát ra, bị thương không nhẹ, mấy ngày nay một mực ẩn nấp phụ cận chữa thương.” Thẩm Lạc nói.
“Thì ra là thế, hiện tại thương thế như thế nào?” Tiểu Phu Tử lại hỏi.
“Gần đây vừa mới khôi phục, đang ở bên này cũng cố một chút, cũng chuẩn bị rời đi.” Thẩm Lạc nói.
“Vậy là tốt rồi, thương thế khôi phục thì mau chóng trở về Thiên Cơ thành đi, lần này ngươi giúp Thiên Cơ thành chúng ta quá nhiều, ta đáp ứng giúp ngươi chữa trị pháp bảo, cũng nên mau chóng thực hiện mới phải.” Tiểu Phu Tử nói.
“Tốt, tại hạ trở về Thiên Cơ thành ngay.” Thẩm Lạc nghe lời ấy, lập tức tinh thần tỉnh táo lại.
Thân ảnh trên hắc ngọc bàn tiêu tán, lúc này Thẩm Lạc và Phủ Đông Lai khởi hành, quay trở về Thiên Cơ thành.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Audio] Cửu Tiêu Thiên dịch (Cửu Thiên) [Audio] Cửu Tiêu Thiên dịch (Cửu Thiên)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Cuu-Tieu-Thien-dich-Cuu-Thien-SE-Audio-Truyen.jpg)
![[Audio] Không Diệt Không Sinh Đừng Sợ Hãi ( NoDeath No Fear Comforting Wisdom for Life ) [Audio] Không Diệt Không Sinh Đừng Sợ Hãi ( NoDeath No Fear Comforting Wisdom for Life )](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Khong-Diet-Khong-Sinh-Dung-So-Hai-No-Death-No-Fear-Comforting-Wisdom-for-Life.jpg)





