Đại Mộng Chủ
Tập 25 : Sơ Chiến Cổ Hóa Linh (c121-c125)
❮ sautiếp ❯Chương 121: Sơ Chiến Cổ Hóa Linh
“Phù hỏa thiên lôi, dẫn linh nhập kiếm, cấp cấp như luật lệnh!”
Chỉ thấy Bạch Tiêu Thiên ngâm tụng một hồi, đồng thời đưa ngón tay huơ một vòng trên Đồng Tiền kiếm, tức thì một tầng hỏa diễm đỏ thẫm từ thân kiếm tràn ra, bọc kín toàn bộ thân kiếm.
“Đi!”
Y quát nhẹ một tiếng, chuôi kiếm theo đó liền bắn đi kéo hỏa diễm hừng hức lao thẳng về phía Cổ Hóa Linh.
Cổ Hóa Linh thấy thế, Tam Tiêm Trảo Thứ trong tay cũng chớp động ánh ánh sáng rồi bắn vọt ra.
Bùm bùm bùm! Một tràng âm thanh va chạm dữ dội vang lên.
Trong chớp mắt, cả hai đã liên tiếp va chạm mấy lần trên không trung.
Đồng Tiền kiếm kia phẩm cấp chỉ vẻn vẹn là phù khí, vậy mà sau khi được phù lục tăng cường lại có thể miễn cưỡng chống đỡ được pháp khí.
Thẩm Lạc nhìn sang phía Bạch Tiêu Thiên, chỉ thấy bên chỗ tóc mai của y mồ hôi đang túa ra, hiển nhiên là tiêu hao không ít Pháp lực.
Hắn do dự một chút sau đó đứng dậy rồi nhằm phía sau chạy như điên.
Cổ Hóa Linh thấy thấy, cho rằng hắn muốn trốn một mình, vội vàng lật cổ tay điều khiển Tam Tiêm Trảo Thứ dứt ra khỏi sự dây dưa của Đồng Tiền kiếm, vọt thẳng về phía Thẩm Lạc.
Bạch Tiêu Thiên âm thầm nghiến răng, vung mạnh tay lên, Đồng Tiền hỏa kiếm hóa thành một đoàn ánh sáng màu đỏ lại tiếp tục đuổi theo phi xoa, cố gắng một lần nữa cuốn lấy nó.
Ngay khi Đồng Tiền kiếm rời Bạch Tiêu Thiên, bóng dáng Cổ Hóa Linh đột nhiên ở giữa không trung lượn một đường vòng cung rồi nhẹ nhàng đáp xuống trước người Bạch Tiêu Thiên, tiếp đó, đâm một tay về trước, theo đó một thanh chủy thủ bằng xương từ trong tay áo thò ra, như loài rắn rết lao thẳng về phía ngực Bạch Tiêu Thiên.
Nhưng Bạch Tiêu Thiên tựa hồ đã có đề phòng trước, tay còn lại đang giấu sau lưng cũng đã sớm bấm một pháp quyết, đồng thời miệng quát khẽ một tiếng “Nhanh”.
Chỉ thấy sợi dây chuyền tầm thường đeo trước ngực y bỗng nhiên lóe lên ánh sáng màu đỏ, lại nhanh hơn Cổ Hóa Linh một nhịp, ‘vèo’ một tiếng, hóa thành một thanh tiêm trùy nhỏ xíu dài chừng hai ngón tay đâm thẳng vào cổ Cổ Hóa Linh.
Cổ Hóa Linh bất ngờ không phản ứng kịp, chỉ có thể theo bản năng lệch đầu qua một bên.
Một tiếng ‘xẹt’ rất nhỏ vang lên.
Thanh tiêm trùy đỏ thẫm kia lao vọt qua cổ ả, kéo theo một tia máu tươi.
Cổ Hóa Linh còn chưa kịp có động tác khác đã bị Bạch Tiêu Thiên đá một cước trúng bụng dưới, cả người bay ngược ra ngoài.
Ả gian nan ổn định thân hình, đưa mắt nhìn Bạch Tiêu Thiên, trong con người đã có thêm một phần tức giận, không nhịn được chậm rãi nói:
“Xem ra khi còn ở trong quán, người vẫn một mực ẩn giấu thực lực, có thể cùng lúc điều động hai thanh phù khí, ít nhất cũng phải có tu vi Luyện Khí hậu kỳ nhỉ?”
Bạch Tiêu Thiên không nói gì nhưng thần sắc ngưng trọng, một kích mới rồi chính là đòn sát thủ của y, không nghĩ tới Cổ Hóa Linh lại có thể tránh né dễ dàng vậy.
Cổ Hóa Linh không thấy y đáp, hai mắt đột nhiên nhíu lại, sát cơ bùng lên.
Đất dưới chân Bạch Tiêu Thiên đột nhiên văng tung tóe, ngay tiếp đó, hai mắt cá chân y thình lình bị bộ bạch cốt khô trảo gắt gao tóm chặt rồi kéo mạnh xuống dưới khiến cả người y không thể làm gì khác ngoài việc bị lôi sụt xuống.
Cùng lúc đó, thân hình Cổ Hóa Linh nhoáng cái cũng lao đến, vung thanh chủy thủ tỏa ánh sáng tím trong tay ra, đâm thẳng vào chỗ mi tâm Bạch Tiêu Thiên.
Bạch Tiêu Thiên giờ dù là triệu hồi Đồng Tiền kiếm hay thanh tiêm trùy kia cũng đều không kịp nữa.
Mắt thấy chỉ tích tắc nữa là chủy thủy sẽ đâm thủng đầu của y, đột nhiên một cây tên nước bén nhọn từ đằng xa bắn tới, “phanh” một tiếng liền đánh bật chủy thủ của Cổ Hóa Linh.
Ngay sau đó lại thấy một cây tên nước theo sát tới, bắn thẳng vào phía mặt Cổ Hóa Linh.
Cổ Hóa Linh thấy vậy, lòng bàn tay tỏa ánh sáng tím, lấy tay làm đao vung lên bổ xéo xuống, một chiêu liền đánh tan mũi tên kia.
Lúc này, trong bóng tối phía xa xa, thân ảnh một con Đại Hải quy màu đem hiện ra rồi từ từ bò sang phía bên này, bên cạnh còn có một một thanh niên đang đứng, tay bắt pháp quyết, chính là Thẩm Lạc.
Chỉ là sau lưng hắn, âm thanh rầm rầm không ngừng vang lên, một mảng sóng nước cao tới hai trượng cứ như vậy cuồn cuộn cuốn tới, đưa hắn từ trên sông đi tới trên bờ.
Thẩm Lạc nheo mắt lại, đồng thời hai tăng cùng vung về phía trước, sóng nước phía sau lập tức dùng thế như che trời, hóa thành một đợt thủy triều đập thẳng tới chỗ Cổ Hóa Linh.
Trong khi bản thân còn đang kinh ngạc, Bạch Tiêu Thiên chợt phát hiện dưới chân mình cũng có nước sông tuôn ra, rất nhanh liền ngưng tự thành một xoáy nước nâng thân thể của y từ trong cạm bẫy đi lên.
Y vội vàng triệu hồi Đồng Tiền kiếm và tiêm trùy, chém rụng hai cái bạch cốt khô trảo ở mắt cá chân rồi đi tới cạnh Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc tập trung tinh thần không chế sóng nước, ngay khi tuôn tới trước người Cổ Hóa Linh, bọt nước từ trong khối nước cuồn cuồn dâng lên chỗ đầu con sóng, hóa thành một một con thủy mãng trong suốt rất dài to bằng bắp chân, ngoác miệng táp về phía Cổ Hóa Linh.
Cổ Hóa Linh trong lúc nhất thời không làm rõ được hư thực của thủy mãng này, cũng không dám tùy tiện đón đỡ, chỉ nhảy lui về phía sau rồi triệu hồi Trảo Thứ đánh tới phía thủy mãng.
Thẩm Lạc thấy vậy liền chạy lên trước một bước, hai tay đánh thêm một chiêu, con thủy mãng kia hóa thành vô số sói nước.
Đám sói nước này này thậm chí còn lao tới với một tốc độ nhanh hơn.
Lúc này, Trảo Thứ của Cổ Hóa Linh cung đã bay trở về, đánh lên trên thân một con sói nước.
“Bành!”
Sói nước nổ tung thành một đám bọt nước.
“Thanh thế thứ này đúng là làm người ta sợ hãi nha.
Nhưng đáng tiếc chỉ là cái mã bề ngoài.” Cổ Hóa Linh cười khẽ một tiếng xong không lùi về sau nữa mà lao thẳng tới nghênh tiếp đám sói nước.
Thẩm Lạc thấy vậy, tâm niệm thủ thế cùng biến đối, tức thì trên thân những con sói nước liền trồi lên từng cái, từng cái mũi nhọn, xong hóa thành vô số mũi tên nước bén nhọn, bắn thẳng về phía Cổ Hóa Linh.
Cổ Hóa Linh khẽ rung cổ tay, chuôi Tam Tiêm Trảo Thứ tùy tiện nhoáng một cái, tức thì tầng tầng trảo ảnh xuất hiện trước người ả, đánh nát hết những mũi tên nước kia.
Có điều, ả không chú ý tới, trong số những mũi tên nước kia có hai cái không giống số còn lại, chúng xuyên quá được hư ảnh Trảo Thứ, bắn thẳng vào mặt ả.
“Phanh phanh”, hai tiếng nổ vang truyền ra.
Hai mũi tên nước do Tiểu Quy phun ra đánh lên mặt Cổ Hóa Linh xong liền nổ tung.
Cả người Cổ Hóa Linh bị đánh bật về sau nhưng có vẻ cũng không gặp vấn đề nghiêm trọng gì.
Nhưng chính lúc này, Bạch Tiêu Thiên chân đạp cương bộ tới được cạnh người ả, hai tay nắm Đồng Tiền kiếm, mãnh liệt bổ xuống cổ ả.
Mắt thấy Đồng Tiền kiếm trong tay Bạch Tiêu Thiên đã gần sát cổ Cổ Hóa Linh, nhưng khi còn cách ba tấc, Bạch Tiêu Thiên lại đột nhiên thấy bên hông bị xiết chặt.
Nhìn xuống thì là một sợi thừng nước đột nhiên cuốn tới, tiếp đó dùng một lực cực mạnh kéo y bay ngược trở lại, xong nhẹ nhàng thả xuống chỗ cạnh Thẩm Lạc.
Tiếng xèo xèo nổi lên không ngớt.
Cơ hồ chỉ tích tắc sau, chỗ y mới ở trước đó bị một tầng bóng râm bao phủ, nhìn lại thì là một tầng thứ gì đó như phấn mịn màu tím.
Những thứ này vừa rơi xuống đất liền tỏa ra từng đợt khói trắng rồi ngay lập tức cháy bùng lên, đốt mặt đất sinh ra một cái hố to.
“Yêu Cốt Lân Phấn!”
Bạch Tiêu Thiên sau khi nhận ra thứ kia, lại nhìn thoáng qua thấy ở chỗ cách đó không xa, sau lưng Cổ Hóa Linh mờ hồ thấy có hai cánh tỏa ánh sáng màu tím, y không khỏi nuốt nuốt nước miếng, mồ hôi lạnh túa ra sau lưng.
Nếu không phải Thẩm Lạc vừa rồi trong lúc ngàn cân treo sợi tóc ra tay giật y trở về, chỉ cần dính một chút xíu thứ kia vào người, giờ phút này e rằng đã bị đốt thành một đống xương khô.
Cổ Hóa Linh bỗng nhiên bay lên không trung, hai cái cánh xương thình lình quạt về phía trước một cái, tức thì hai luồng gió lốc gào thét thổi tới, cuốn theo một mảng lân phấn bay về phía hai người.
Chương 122: Thế Gia Khu Ma
Hai tay Thẩm Lạc giương lên, khống chế nước sông trên đất bay lên, hóa thành một mảnh tường nước ngăn trước mình và Bạch Tiêu Thiên.
Ai ngờ lân phấn kia vào nước, lại bốc lên khói trắng, ở trong nước bắt đầu cháy rừng rực.
Tường nước nhanh chóng bốc hơi, rất nhanh bị đốt thủng một cái động lớn, càng nhiều lân phấn từ đó tràn tới.
Những lân phấn tràn tới này không lập tức rơi vào trên người bọn hắn, mà bị một tầng hào quang màu tím khống chế, hóa thành một vòng tường vây, bao quanh bọn hắn.
“Các ngươi đã không còn đường lui, mau giao « Thuần Dương Bảo Điển » cho ta đi, xem ở phân thượng tình đồng môn, ta sẽ không làm khó các ngươi.” Cổ Hóa Linh phi thân rơi xuống, nhìn hai người, mỉm cười nói.
“Ta không tin!”
Thẩm Lạc một ngụm từ chối, một tay đang muốn bấm pháp quyết.
Nhưng vào lúc này, bên tai hắn bỗng nhiên truyền đến thanh âm chán chường của Bạch Tiêu Thiên: “Đưa Linh thú của ngươi đi đi, chúng ta nhận thua.
Chúng ta và Cổ sư huynh chênh lệch quá xa!”
“Các ngươi chỉ cần giao ra bảo điển, ta nói sẽ làm! Thả các ngươi đi!” Cổ Hóa Linh thấy vậy, sắc mặt vui mừng, một tay phất lên, bốn phía cuồn cuộn lam quang và lân phấn đến hai người lập tức chậm lại.
Lúc này, Bạch Tiêu Thiên từ từ đi đến trước người Thẩm Lạc, đưa lưng về phía Cổ Hóa Linh, nhẹ nhàng một tay vỗ trên đầu vai Thẩm Lạc vừa bấm, nói: “Ta giao bảo điển này cho Cổ sư huynh!”
Thẩm Lạc nhìn Cổ Hóa Linh nói: “Ta nghe theo Bạch sư huynh, hi vọng Cổ sư huynh nói lời giữ lời!” Lập tức hai tay hắn vạch trước người một cái, gọi ra một vòng xoáy thủy hình, đưa đại hải quy vào đó.
Đại hải quy vừa vào, trước ngực Bạch Tiêu Thiên đột nhiên sáng lên thanh quang, một đạo phù văn cực kỳ phức tạp từ đó chiếu ra.
Phù văn kia chỉ một thoáng là biến mất.
Ngay sau đó, bên tai Thẩm Lạc đột nhiên tiếng gió đại tác, hắn và Bạch Tiêu Thiên được một tầng thanh quang bọc vào, trực tiếp nhất phi trùng thiên, trong màn đêm xẹt qua một đạo hồ quang, nhanh như điện chớp bắn về phương xa chạy trốn.
Cổ Hóa Linh cũng kinh ngạc một trận, chờ nàng kịp phản ứng, quang hồ màu xanh đã biến mất trong bóng đêm mịt mờ.
Thẩm Lạc cảm thấy tiếng gió bên tai, cảnh vật bốn phía mơ hồ lùi lại, cũng không biết bay bao xa, càng không biết bay về phương nào.
Theo quang mang phù văn trước ngực Bạch Tiêu Thiên dần dần tan biến, hai người cũng từ trên không trung rơi xuống phía dưới, cuối cùng đập vào trên một thân cây tráng kiện làm xiêu vẹo, rồi rớt xuống.
Hai người sống sót sau tai nạn, nằm dưới tàng cây miệng lớn thở hổn hển, âm thầm may mắn không thôi.
“Ta nói Bạch Tiêu Thiên, huynh có bảo bối tốt như vậy, sao không sớm dùng một chút? Huynh xem hiện tại hai ta chật vật cỡ nào.” Thẩm Lạc oán trách.
“Phi Độn Phù này, là thủ đoạn bảo mệnh cuối cùng áp đáy hòm của ta, sao có thể tùy tiện dùng chứ? Lại nói, ai biết Cổ Hóa Linh lợi hại như vậy?” Bạch Tiêu Thiên liếc mắt, tức giận nói ra.
“Huynh có áp đáy hòm không sợ, hại ta kém chút mất mạng.” Thẩm Lạc tức giận nói.
“Thủ đoạn cuối cùng của ngươi cũng không ít à.
Tốc độ Phi Độn Phù mặc dù không chậm, nhưng thời gian duy trì quá ngắn, chúng ta kỳ thật không bay khỏi bao xa, khó đảm bảo sẽ không bị đuổi kịp.” Bạch Tiêu Thiên có chút buồn bực.
“Sợ là ý đồ chúng ta muốn đi Nhược Thủy môn cầu cứu đã bại lộ.
Tiếp theo nếu lại tiếp tục đi hướng đó, trên đường sẽ chỉ càng thêm hung hiểm.” Thẩm Lạc đột nhiên giật mình xoay người ngồi dậy, nói.
“Ngươi nói không sai!” Bạch Tiêu Thiên cũng ngồi dậy theo, thần sắc ngưng trọng nói.
“Nhược Thủy môn không thể đi, chúng ta phải đi nơi khác cầu viện.
Huynh có biết phụ cận còn tông môn nào không?” Thẩm Lạc gật đầu nhẹ, cau mày nói.
“Đăng Châu cảnh nội thì không có chỗ đi. . .
Được rồi, chúng ta dứt khoát đi thẳng về nhà ta đi.” Bạch Tiêu Thiên suy nghĩ một phen, đột nhiên nói.
“Về nhà?” Thẩm Lạc cho là mình nghe lầm, mặt mũi tràn đầy kinh ngạc.
“Đúng, trở về.
Ngươi và ta cùng về Bạch gia ta.” Bạch Tiêu Thiên gật đầu nhẹ, giống như đã quyết định.
“Vì sao phải đi nhà huynh? Không sợ bọn chúng theo đuôi đến, gây họa người nhà sao?” Lông mày Thẩm Lạc càng nhăn chặt, biểu thị thực sự khó có thể lý giải được.
“Bọn hắn thực có can đảm đuổi tới nhà ta, ta ngược lại thật cao hứng còn không kịp.
Thực không dám giấu giếm, Bạch gia chúng ta từ xưa đến nay, chính là thế gia khu ma rất có danh khí.
Nói về thực lực, so với Xuân Thu quan còn mạnh hơn ba phần.
Tối thiểu, lão tổ trong nhà ta là một tu tiên giả Ngưng Hồn kỳ.
Bằng vào điểm này, cũng không sợ yêu vật tà ma phổ thông.” Bạch Tiêu Thiên nghe vậy, ngược lại tinh thần đại chấn nói.
“Cái này không đúng. . .
Nhà huynh nếu lợi hại như vậy, vì sao còn đi Xuân Thu quan học đạo pháp? Đây không phải bỏ gần tìm xa, vẽ vời cho thêm chuyện sao?” Thẩm Lạc nghe mấy chữ “Tu sĩ Ngưng Hồn kỳ”, ánh mắt cũng không nhịn được có chút biến hóa, nhưng vẫn rất nghi hoặc.
“Ngươi có chỗ không biết.
Xuân Thu quan mặc dù thực lực tổng hợp không bằng Bạch gia chúng ta, nhưng nó là truyền thừa từ Tiểu Mao Sơn nhất mạch, chủ tu Thuần Dương Kiếm Quyết càng có hiệu quả khu ma chém quỷ.
Thêm nữa tổ tiên Bạch gia và Xuân Thu quan có nguồn gốc, ta mới bị đưa vào trong quan tu hành.” Bạch Tiêu Thiên giải thích.
“Nghe huynh nói, ta cũng có chút minh bạch, trách không được những yêu tà như Cổ Hóa Linh tìm mọi cách để lấy « Thuần Dương Bảo Điển ».
Nhưng ta vẫn có một chuyện không hiểu, ta ở tại Xuân Thu quan hơn hai năm, cũng từng theo La sư xuống núi một chuyến, tăng thêm lần này trong quan đại biến, chứng kiến hết thảy đều là Yêu tộc và quỷ quái, nhưng lại chưa bao giờ thấy qua cái gì là ma.
Gia tộc của của huynh nếu là thế gia khu ma, chắc là biết à?” Thẩm Lạc đầu tiên là gật gật đầu, bỗng nhiên tựa như nhớ tới cái gì hỏi lần nữa.
“Nói đến không sợ ngươi cười, kỳ thật ma rốt cuộc là cái gì, ta cũng không rõ.
Không chỉ là ta, ngay cả các bậc cha chú ta cũng chưa thực sự được gặp ma vật.
Bản dịch tại bạch ngọc sách, mấy đứa copy mà ko xin phép là ma đấy.
Bình thường bọn họ làm, cũng không khác gì Xuân Thu quan, bất quá là khu yêu bắt quỷ mà thôi.” Bạch Tiêu Thiên gãi đầu một cái, nói.
“Vậy Bạch gia vì sao được xưng là thế gia khu ma?” Thẩm Lạc gãi gãi đầu, kỳ quái hỏi thăm.
“Kỳ thật ngay thời lão tổ Bạch gia chúng ta, đã chân chính khu ma.
Lúc ấy trong tộc chúng ta, bao gồm lão tổ ta, có danh xưng ‘Bạch thị Tam Chân’ là ba vị tu tiên giả Tích Cốc kỳ.
Bọn họ cùng một chỗ thi hành lần nhiệm vụ khu ma kia, kết quả cuối cùng cũng chỉ còn một mình lão tổ sống sót.” Bạch Tiêu Thiên thở dài một cái, nói ra.
“Ba vị Tích Cốc kỳ liên thủ, lại bị hao tổn hai người, vậy lúc đuổi ma vật kia có mấy con?” Thẩm Lạc có chút ngạc nhiên, hỏi.
“Còn mấy con? Chỉ có một . . .
Lão tổ từ lần đó trở về, cơ hồ không hề đề cập tới chuyện khu ma, chỉ là việc tu hành lại càng thêm quyết chí tự cường, sau đó liên tiếp phá mấy cảnh tiến nhập Ngưng Hồn kỳ.
Nếu không như vậy, Bạch gia ta đã sớm không gượng dậy nổi rồi.” Bạch Tiêu Thiên nói.
“Nghe huynh nói, ma này quả thật đáng sợ.
Huynh có biết bọn chúng đến từ chỗ nào không?” Thẩm Lạc như có điều suy nghĩ gật gật đầu, hỏi.
Chương 123: Chạy Trối Chết
“Ta có biết một chút về ma, nghe nói bọn chúng đều do những sinh linh khác chuyển hóa thành.
Ban đầu chúng có thể là tu tiên giả Nhân tộc hoặc Yêu tộc lợi hại, hay thậm chí là một số quỷ vật cường đại.
Nhưng điều đó không quan trọng, chúng chỉ cần ma hóa trở thành ma vật, sẽ trở nên vô cùng cường đại, hơn nữa còn tàn nhẫn khát máu.
Một điều đáng sợ khác là, chúng nó không có chút lí trí, sẵn sàng tấn công bất kỳ sinh linh nào tới gần.” Bạch Tiêu Thiên trầm mặc một lát, miễn cưỡng giải thích vài câu.
“Nếu thật như thế, thì mức độ nguy hại mà ma vật mang lại không phải Yêu tộc và quỷ vật có thể so sánh được.” Thẩm Lạc nghe vậy, cũng không nhịn được nhận xét một chút.
“Ta nói chỉ là một số ma vật bình thường, nghe đồn còn có loại ma vật cường đại, sở hữu năng lực cực kì khủng bố.
Như chúng có thể chủ động ma hóa những sinh linh khác, nên nếu thứ này thật sự xuất hiện, sẽ làm tình huống càng thêm tồi tệ.” Bạch Tiêu Thiên nói ra.
“Ma vật nguy hiểm dường này, mà Đại Đường thế tục còn có thể thiên hạ thái bình như vậy, chắc là do quan phủ và tông môn tu tiên ở đây xuất lực không ít a?” Thẩm Lạc chợt nhớ tới Lục Hóa Minh, vô tình hỏi thêm.
“Thật ra, triều đình ứng đối như thế nào, ta cũng không rõ.
Nhưng ở một số châu phủ, thành lớn quan trọng , bình thường đều có một hai nhà khu ma, âm thầm diệt trừ ma vật giống như Bạch gia ta.
Bạchngọc sách Nhưng phần lớn phàm nhân ở thế tục, hay thậm chí số đông tu tiên giả, đều không thể biết được.” Bạch Tiêu Thiên nghĩ một chút, rồi nói.
“Thế gia khu ma thần bí như vậy, thì càng làm ta yên tâm về Bạch gia của ngươi hơn.
Đúng rồi, lúc trước ta còn chưa bao giờ nghe ngươi nhắc đến, nhà của ngươi rốt cuộc ở đâu?” Thẩm Lạc thở phào nhẹ nhõm, quay qua hỏi sang chuyện khác.
“Ta không nói cho ngươi biết, nhà ta ở Kiến Nghiệp sao?” Bạch Tiêu Thiên nghe vậy, hơi nghi hoặc một chút
“Ngươi nói lúc nào đâu chứ? Kiến Nghiệp, ta mặc dù chưa đi qua, thế nhưng biết nó cách đây khá xa.
Nếu giờ chúng ta cưỡi ngựa đi, ngày đêm không ngừng nghỉ, chỉ sợ cũng phải hơn nửa tháng mới có thể đến a?” Thẩm Lạc lại có chút lo lắng nói.
“Cũng không đến mức đó, trước tiên chúng ta có thể đi bằng đường thủy, dọc theo sông Bạch Luyện Hà đi về phía hạ lưu, sau đó cập bến Giang Dư huyện.
Tiếp theo đó ta và ngươi lại cưỡi ngựa, nhiều nhất là mười ngày liền có thể đến.” Bạch Tiêu Thiên lắc đầu, nói ra.
“Vậy cũng tốt, ta vốn tu luyện thủy pháp, nếu nửa đường lại có yêu tà đuổi theo, cũng không đến mức hoàn toàn không giúp được gì.” Thẩm Lạc trầm ngâm một lát, cũng gật đầu.
Hai người sau khi bàn bạc xong, lại nhìn thoáng qua các chòm sao trên trời để phân biệt phương hướng, rồi dọc theo sông Bạch Luyện Hà bên để đi.
Bọn hắn dùng tiền mua một chiếc thuyền đánh cá, liền chống thuyền thuận theo dòng nước đi về hướng Giang Dư huyện.
Ngoài dự đoán của Thẩm Lạc là, kĩ thuật lái thuyền của Bạch Tiêu Thiên cực kỳ cao minh, còn trên cả hắn.
Hsau đó hai người thay nhau chống thuyền, đi xuôi dòng, chỉ gần nửa ngày, đã đi được sáu bảy mươi dặm.
Hiện tại, đang là Bạch Tiêu Thiên chống thuyền, Thẩm Lạc bèn khoanh chân ngồi xuống tại trong khoang thuyền, bắt đầu nhắm mắt vận công, khôi phục pháp lực khi trước đã tiêu hao.
Không bao lâu, một tiếng nước chảy “Ào ào” đột nhiên từ phía sau truyền đến, thì ra là một chiếc thuyền bồng nhỏ màu trắng.
Hai bên nó đều có lái đò chống thuyền, nhanh chóng đuổi theo.
Lỗ tay của Thẩm Lạc khẽ động, đột nhiên có loại dự cảm không tốt, mở mắt ra, đứng lên xem.
Hắn vừa mới đứng dậy, một bóng người màu xám liền từ phía sau thuyền nhỏ bay lên, giống như kền kền bay về này.
Bóng người còn ở giữa không trung, thì một đạo hào quang màu tím thẫm liền rời khỏi tay, hướng về phía thuyền đánh cá của hai người đánh tới.
Mặc dù Thẩm không thấy rõ vật thể trong trong hào quang màu tím đó, nhưng cỗ khí tức này lại cực kỳ quen thuộc.
“Bạch sư huynh, là Cổ Hóa Linh, đi mau!” Hắn quát to một tiếng, xoay người nhảy vào dòng sông.
Bạch Tiêu Thiên vừa mới nhảy xuống sông, thì một tiếng vang “Ầm ầm” thật lớn truyền ra, thuyền đánh cá bị quang mang màu tím thẫm đánh trúng, lập tức chia năm xẻ bảy.
Không chờ thân hình của y ở trong nước ổn định, thì một ngọn lửa màu tím từ trên trời giáng xuống.
Nó chính là yêu cốt lân hỏa vô cùng hiểm độc kia, bao trùm ở phía trên không rồi nhanh chóng hạ xuống, tốc độ nhanh đến kinh người.
“Ầm ầm” một tiếng, dước sông bên cạnh Bạch Tiêu Thiên đột nhiên dâng lên, thành một con sóng cao mấy trượng, hung hăng chụp về phía trên yêu cốt lân hỏa .
Thanh âm “Xuy xuy” nổ lớn, trong khoảnh khắc lân hỏa làm con sóng bốc hơi hơn phân nửa, nhưng nó cũng bị đánh bay ra ngoài.
Bên ngoài bảy tám trượng, Thẩm Lạc từ trong sông nhô nửa người ra, một tay nâng lên thi pháp.
Hắn có lẽ vì tình thế cấp bách nên khi thi pháp, áo bào xanh vẫn chưa kịp che phủ khuôn mặt.
“Thủ đoạn ngự thủy của Thẩm sư đệ thật tuyệt diệu, tiểu nữ tử coi như khâm phục.
Một Xuân Thu quan nho nhỏ, thật đúng là ngọa hổ tàng long!” Cổ Hóa Linh người ở giữa không trung, phía sau hai cánh liên tục vỗ , khẽ cười nói, không vì lân hỏa bị dập tắc mà tức giận
Bạch Tiêu Thiên ở trong nước ổn định thân hình, đột nhiên nhìn chăm chú, trong miệng hét lớn một tiếng:
“Thẩm sư đệ coi chừng dưới nước!”
âm thanh của y còn chưa dứt, thì một đạo hào quang màu tím hẹp dài từ mặt nước trước người của Thẩm Lạc bắn ra.
Nó chính là tam tiêm trảo, giống như mũi tên rời dây cung bắn về phía ngực Thẩm Lạc, xuyên thủng mà qua.
“Xoẹt” một tiếng!
Bộ áo xanh đã bị xoắn nát xé rách, bạch ngọcsách nhưng không có máu tươi vẩy ra, “Thẩm Lạc” lại giống được làm bằng nước, “Soạt” một tiếng, giải thể hóa thành một mảnh dòng nước dung nhập vào trong sông.
Giữa không trung, nét tươi cười trên mặt Cổ Hóa Linh lập tức dừng lại.
Bên cạnh mặt nước gần Bạch Tiêu Thiên “Soạt” một tiếng, Thẩm Lạc chỉ mặc bộ đồ trong ngoi lên mặt nước, một tay bắt được Bạch Tiêu Thiên, trong miệng quát khẽ: “Đi!”
Bạch Tiêu Thiên vội vàng mang Phi Độn Phù thôi động, trước ngực thanh quang sáng tỏ, bao trùm hai người rồi bay đi, chỉ trong chớp mắt đã đi một quãng xa.
“Để ta xem, lần nàycác ngươi có thể trốn bao xa!”
Cổ Hóa Linh trong miệng lẩm bẩm, phất tay triệu hồi tam tiêm trảo, hai cánh ở phía sau mở ra.Trên đó nổi lên một tầng tử quang, thân hình ả cũng bay vút lên trời, đuổi theo hai người, có điều tốc độ chậm hơn rất nhiều.
Hai bên ngươi đuổi ta đuổi, rất nhanh đã biến mất ở phía xa chân trời, để lại hai lái đò trên thuyền trắng nhỏ sợ đến tái mặt, toàn thân run rẩy.
hai người Thẩm Lạc bay khoảng thời gian một chén trà, thì thanh quang dần ảm đạm, hai người chợt hướng phía dưới lao xuống để đi, rơi vào một con đường không hề biết tên.
“Yêu nữ kia thật đúng là âm hồn bất tán!” Bạch Tiêu Thiên có chút tức giận đạp một chân lên mặt đất, nói ra.
“Ả là Yêu tộc, nên nhất định có thuật truy tung đặc biệt gì đó.” Thẩm Lạc suy đoán nói.
“Quan trọng là nàng cũng biết bay, mặc dù tốc độ không có nhanh bằng Phi Độn Phù, nhưng phù lục này của ta còn không chống đỡ được mấy lần! Đi thôi!” Bạch Tiêu Thiên vừa nói, một bên lại dọc theo thông đạo chạy đi.
“Xem thời gian lúc trước để ả đuổi kịp chúng ta tạ bạch ngọc sách, thì thuật truy tung này cần tốn thời gian để chuẩn bị, hoặc có thể, hai cánh không có khả năng phi hành trong thời gian dài.
Bạch sư huynh, Phi Độn Phù của ngươi còn có thể dùng mấy lần?” Thẩm Lạc cất bước đuổi theo, hỏi.
“Ta thấy còn có thể dùng bốn năm lần nữa, nhưng để bay thẳng đến Bạch gia là không thể được, đến lúc đó chỉ có thể nghĩ ra cách khác.” Bạch Tiêu Thiên nói.
Hai người vội vàng xuôi theo con đường chạy đi, đến khi trời sắp sáng rốt cục đi tới một trấn nhỏ.
Chương 124: Không Bỏ Rơi Được Tiểu Cường
Hai người cân nhắc không tiếp tục đi đường thủy chậm chạp nữa, mà là tìm dịch trạm mua bốn con tuấn mã.
Trước khi đi, hai người triệt để thanh tẩy một lần tại trấn, đổi lại một thân quần áo hoàn toàn mới.
Thẩm Lạc còn đùa nghịch một thủ đoạn nhỏ, vụng trộm nhét quần áo cũ của bọn hắn vào trong một chiếc xe chở hàng chạy về phía những phương hướng khác.
Làm xong hết thảy, hai người lập tức cưỡi ngựa lên đường, cưỡi một thớt, dắt một thớt, mỗi hai canh giờ đổi một lần, toàn lực đi đường.
Rất nhanh đã đi hơn hai trăm dặm, nhưng Cổ Hóa Linh vẫn chưa xuất hiện.
“Xem ra khả năng là Cổ Hóa Linh dùng khứu giác truy tung, hơn phân nửa bị chúng ta bỏ rơi rồi.” Bạch Tiêu Thiên cao hứng nói.
“Hi vọng là thế.” Thẩm Lạc từ chối cho ý kiến, trong lòng từ đầu đến cuối bị một cỗ bóng ma bao phủ.
Vừa dứt lời, thân thể của hắn bỗng nhiên chấn động, quay đầu nhìn lại sau lưng, trong nháy mắt sắc mặt trở nên có chút khó coi.
Chỉ thấy một điểm xám xuất hiện ở chân trời phía sau, cấp tốc biến lớn, nhanh chóng tiếp cận nơi này.
Không phải Cổ Hóa Linh, còn có thể là ai?
Bạch Tiêu Thiên cũng chú ý tới bóng người phía sau, không khỏi bất đắc dĩ cười lên.
Trước đó hai lần giao thủ, gã đã minh bạch thực lực giữa hai người và Cổ Hóa Linh cách biệt to lớn, lập tức ruổi ngựa tới gần Thẩm Lạc, một phát bắt được hắn, sau đó không chút do dự thôi động Phi Độn Phù xông lên trời.
Cổ Hóa Linh bay về phía trước một hai dặm, tử quang trên đôi cốt dực phía sau nhanh chóng trở nên ảm đạm, cuối cùng hoàn toàn biến mất.
Thân thể của nàng cũng không tự chủ rơi xuống phía dưới, nhẹ như không có vật gì rơi trên quan đạo, đôi mắt sáng chớp lên, nhìn bốn con tuấn mã chạy tứ phía nơi xa, trên gương mặt xinh đẹp vẫn không có vẻ gì ảo não.
“Ta xem Phi Độn Phù các ngươi còn có thể dùng mấy lần.” Cổ Hóa Linh khẽ cười nói, mở ra hai chân lướt gấp về phía trước.
Trong mấy ngày kế tiếp, Thẩm Lạc và Bạch Tiêu Thiên có thể nói đã dùng hết các loại thủ đoạn, hoặc cải biến đường đi, hoặc giấu kín trong thương đội, thậm chí còn dùng tiền thuê mấy người có dáng người giống mình, thay đổi quần áo hai người, ý đồ vàng thau lẫn lộn.
Nhưng truy tung thuật của Cổ Hóa Linh thực sự tinh diệu, hai người sử dụng thủ đoạn gì, cuối cùng cũng không ngoại lệ đều bị nàng khám phá, ngắn thì gần nửa ngày, lâu thì một ngày, vẫn bị Cổ Hóa Linh đuổi kịp.
Mỗi lần bị đuổi kịp, Bạch Tiêu Thiên không dám dây dưa, trực tiếp thôi động Phi Độn Phù, cùng Thẩm Lạc bỏ trốn mất dạng.
Hai người âm thầm kêu khổ, cho dù người khốn thể mệt, bụng đói kêu vang, cũng không dám dừng lại thời gian quá dài, chỉ hi vọng có thể mau chóng đuổi tới Bạch gia.
Một tiểu trấn cách Thanh Hoa sơn hơn một ngàn dặm, tên gọi Thanh Mã trấn, bởi vì ngoài trấn có một hồ nước tên là Thanh Mã Hồ nên có tên như thế.
Cư dân Thanh Mã trấn sống bằng trồng trọt bắt cá, mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ, sinh hoạt có chút yên bình.
Giờ phút này hoàng hôn đã tới, bên hồ ngoài trấn nông phu ngư dân đã sớm về nhà, xung quanh tịch liêu không người.
Một đoàn thanh quang xuất hiện ở phía xa chân trời, nhanh chóng bay vụt đến, lúc bay tới trên không hồ nước, thanh quang đột nhiên chớp động kịch liệt, càng ngày càng ảm đạm, cuối cùng chớp liên tục mấy lần rồi hoàn toàn biến mất.
Hai đạo nhân ảnh từ trên trời rơi xuống, lảo đảo rơi vào rìa hồ nước, chính là Thẩm Lạc và Bạch Tiêu Thiên.
Trong tay Bạch Tiêu Thiên cầm một tấm phù lục thanh quang mơ hồ, quang mang phù văn trên phù lục đã cực kỳ ảm đạm.
“Xèo” một tiếng, phù lục vô cớ tự đốt cháy, trong khoảnh khắc hóa thành một đoàn tro tàn, bị gió hồ thổi, biến mất vô tung vô ảnh.
Bạch Tiêu Thiên mặc dù đã sớm đoán trước, sắc mặt vẫn có chút khó coi.
“Bạch sư huynh, nơi này cách Kiến Nghiệp thành còn xa không?” Sắc mắt Thẩm Lạc cũng hơi trầm xuống, ánh mắt quét qua bốn phía, trong miệng hỏi.
“Còn tối thiểu ba ngày lộ trình, không có Phi Độn Phù, chỉ sợ đi không bao lâu sẽ bị Cổ Hóa Linh đuổi kịp.
Xem ra huynh đệ chúng ta vẫn phải liều mạng một lần, chỉ cần có thể hơi làm bị thương nàng này một chút, chúng ta lại đào tẩu, nói không chừng sẽ có cơ hội.” Bạch Tiêu Thiên sờ lên cằm, ngẩng đầu nhìn về phía Thẩm Lạc, suy nghĩ nói.
“Tốt! Bạch huynh đã nói như thế, Thẩm Lạc ta cũng liều mình tương bồi!” Thẩm Lạc nghe vậy, cũng không suy tư trả lời.
“Việc này không nên chậm trễ, đi thôi!” Bạch Tiêu Thiên vỗ vai Thẩm Lạc, đang muốn cất bước, lại bị Thẩm Lạc đưa tay ngăn lại.
“Chậm đã! Hiện tại tiếp tục đi đường đào tẩu, chờ Cổ Hóa Linh đuổi tới, chúng ta kiệt sức, ngựa hết hơi, ngược lại bị động.
Không bằng dứt khoát lưu ở nơi đây, dùng khoẻ ứng mệt.”
“Ừm. . .
Cũng tốt, có thời gian, đúng lúc ta có chút thủ đoạn có thể bố trí một hai.” Bạch Tiêu Thiên nghe vậy, vỗ tay bốn phía nhìn thoáng qua, vẻ mặt như nghĩ tới cái gì.
Tiếp theo, dưới Thẩm Lạc soi mói, Bạch Tiêu Thiên lấy từ trong ngực ra một cái túi đen kịt, phía trên bóng loáng không gì sánh được, còn có chút hoa văn giống như vảy cá, hiển nhiên không phải vật tầm thường.
Gã mở túi vải ra, lấy từ bên trong ra một ít thứ gì đó, lại là mười mấy khối ngọc giác màu bạc, tám cây tiểu kỳ màu vàng, hai bình thuốc màu trắng, cùng bảy, tám khối nguyên thạch.
“Bạch sư huynh, những thứ này là vật bố trí pháp trận?” Thẩm Lạc nhìn về phía những ngọc giác và tiểu kỳ, nhớ lại trong mộng cảnh lúc bọn người Vu Diễm đối địch Yêu Lang kia, suy nghĩ hỏi thăm.
“Có nhãn lực! Những thứ này là trận kỳ và trận bàn, không kịp giải thích với ngươi, canh chừng giúp ta.” Bạch Tiêu Thiên tán thưởng nhìn Thẩm Lạc một chút, nói.
Lúc nói chuyện, động tác trên tay gã cũng không dừng lại, bố trí ngọc giác và tiểu kỳ trên mặt đất, làm thành một vòng tròn đường kính nửa trượng.
Bạch Tiêu Thiên lại cầm sáu khối nguyên thạch, xếp vào trên sáu tiết điểm pháp trận hình tròn, đứng dậy bắt pháp quyết, trong miệng lẩm bẩm.
Trong pháp trận lập tức dâng lên một cỗ kim quang, chậm rãi chảy xuôi quanh pháp trận.
Phụ cận pháp trận lập tức nổi lên một cỗ gió lốc, xoay quanh vù vù.
“Thẩm sư đệ, pháp trận không sai biệt lắm, tiếp theo ta muốn thi triển một môn bí thuật ở trong trận.” Bạch Tiêu Thiên kiểm tra một lần các nơi trong trận, xác nhận không sai, sau đó nói với Thẩm Lạc.
“Yên tâm đi, ta sẽ chú ý động tĩnh bốn phía.” Thẩm Lạc đáp.
Bạch Tiêu Thiên gật đầu một cái, khoanh chân ngồi xuống trong pháp trận, nhắm hai mắt lại.
Hai tay trước người gã nhanh chóng chuyển động như bánh xe, trên thân rất nhanh dâng lên một tầng hồng quang.
Kim quang trong pháp trận cũng lập tức sáng lên không ít, tốc độ lưu chuyển cũng rõ ràng tăng tốc lên.
Thẩm Lạc thấy vậy, phối hợp đi đến một chỗ đất trống tầm mắt khoáng đạt sau người gã, ngồi xuống, lấy hộp đá từ trong bao vải ra.
Sau khi mở ra, lấy từ bên trong ra một xấp lá bùa, một hộp chu sa, còn có một phù bút.
Dựa theo kinh nghiệm trước đó, Cổ Hóa Linh hẳn là còn tối thiểu gần nửa ngày mới đuổi tới, hắn vừa vặn thừa cơ vẽ thêm mấy tấm phù lục.
Bởi vì máu chó đen không thể giữ lâu, hắn không chuẩn bị, bất quá đối với hắn hôm nay cũng không thành vấn đề.
Thẩm Lạc dùng một cây tiểu đao cắt đứt ngón tay của mình, lấy một chút máu tươi, hỗn hợp với chu sa chuẩn bị điều chế phù mặc.
Máu chó đen vẽ phù lục là vì bên trong có dương khí, Tiểu Hóa Dương Công của hắn giờ đã viên mãn, nhất là sau khi trở thành tu sĩ Luyện Khí kỳ, trong máu tươi ẩn chứa dương khí vượt xa máu chó đen có thể so sánh, dùng vẽ bùa tự nhiên không thành vấn đề.
Hắn rất nhanh điều chế xong phù mặc, thở nhẹ một hơi, ổn định lại tâm thần, nâng bút bắt đầu vẽ phù.
Chưa tới nửa giờ sau, một xấp lá bùa trước người hắn đã dùng hết.
Thay vào đó, là ba tấm phù lục, hai tấm Tiểu Lôi Phù, một tấm Khu Quỷ Phù.
“Ba tấm thì ba tấm.” Thẩm Lạc thầm thở dài, thu ba tấm phù lục vào trong tay áo, ngẩng đầu lên.
Chương 125: Một Lần Nữa Triệu Hoán
Bạch Tiêu Thiên lúc này này còn đang nhắm mắt ngồi trong trận pháp, tay không ngừng bấm niệm pháp quyết, chẳng biết lúc nào mới xong.
Thẩm Lạc cũng không quấy rầy y, đưa mắt quan sát bốn phía, lòng thầm tính toán xem sẽ đối phó Cổ Hóa Linh thế nào.
Trải qua mấy ngày kẻ đuổi, người chạy vừa qua, hắn đã nắm khá rõ thực lực của Cổ Hóa Linh.
Cổ Hóa Linh này tu vi chắc chắn đã đạt tới Tích Cốc kỳ, biết được không ít Yêu thuật quỷ bí, thêm nữa trong tay còn có pháp khí chân chính Tam Tiêm Trảo Thứ, thực lực hơn xa cả hắn lẫn Bạch Tiêu Thiên, do đó hắn tất nhiên sẽ không cho rằng mấy tấm phù lục có thể tạo ra quá nhiều tác dụng.
Dù Bạch Tiêu Thiên hẳn là cũng còn chút thủ đoạn chưa tung ra nhưng cũng không thể đem hy vọng đặt hết lên người y được.
“Trước mắt thuật pháp mà mình hiểu được, ngoài Đạp Thủy quyết cũng chỉ còn Thông Linh Dịch Yêu thuật, thực sự quá ít… Ừm, Thông Linh Dịch Yêu thuật…” Đang thầm than thở, ánh mắt Thẩm Lạc lại khẽ động.
“Giờ vẫn còn thời gian, sao mình không một lần nữa thử Thông Linh Dịch Yêu thuật, nếu có thể lại thu phục được một hai con Thủy tộc là cũng tăng thêm được chút phần thắng.”
Lòng quyết định xong, hắn liền đứng dậy đi tới bên hồ, trước tiên thi pháp triệu hoán Tiểu Quy.
Nói tới con rùa ngốc nghếch này, dù thực lực của nó bình thường nhưng sức phòng thủ lại rất khá, hơn nữa năng lực phục hồi không tệ, qua mấy ngày mà những vết thương dính phải từ bữa trước đã hoàn toàn lành lại.
Thẩm Lạc lệnh Tiểu Quy cảnh giới xung quanh xong liền bước từng bước vào trong hồ nước, đợi tới khi nước cao quá gối mới dừng lại, hai tay bấm niệm pháp quyết vận chuyển Thông Linh Dịch Yêu thuật.
Rất nhanh trước mắt hắn tối sầm, lại tiến nhập không gian bên trong thần thức.
Từ khi hắn thông linh Trùy Đầu thành công trong mộng cảnh, cảm giác thôi động pháp này trong hiện thực càng thành thạo trôi chảy, đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến hắn dám thử nghiệm thông linh ở thời điểm này.
“Leng keng.”
Rất nhiều điểm sáng màu làm xuất hiện, trôi nổi xung quanh.
Thẩm Lạc đảo mắt nhìn xung quanh, trầm ngâm một chút rồi chọn điểm sáng lớn nhất, tiếp đó thần thực cẩn thận từng chút làn ra, trước mặt tức thì nhoáng cái lại thấy mình xuất hiện tại một vùng không gian rộng lớn màu lam, khác hẳn với không gian nhỏ hẹp ở trong mộng cảnh.
Vô số vòng sáng màu lam dập dềnh như sóng nước xung quanh hình thành một vùng biển màu lam vô cùng rộng lớn, từng luồng từng luồng Yêu khí Thủy tộc vô cùng lớn mạnh ẩn chứa ở trong đó, cũng không phải là ở dưới biển màu lam như trong mộng cảnh.
“Chỗ này…thực sự không phải là vùng biển trong mộng kia chứ nhỉ?” Thẩm Lạc thầm đoán định, đồng thời lập tức đưa thần thức tràn ra, cẩn thận tránh né những Thủy tộc quá mức lợi hại, tìm kiếm Thông linh thú phù hợp.
Rất nhanh hắn liền tập trung vào một mục tiêu có tu vi mạnh mẽ hơn hắn mấy phần, chắc hẳn là Luyện Khí trung kỳ.
Hắn không dám khiêu chiến Thủy tộc lợi hại quá, dù chỉ là một con thì cũng là có phần mạo hiểm.
Thẩm Lạc đưa thần thức thẩm thấu quá, nỗ lực câu thông đối phương, kết quả tiếng gầm gừ giận dữ lập tức truyền tới.
Đối phương không nói lời nào, xem ra là một Thủy tộc còn chưa mở linh trí giống Tiểu Quy.
Đối phương dù không thể nói được nhưng ý từ chối trở thành Thông linh thú của hắn lại hiện rõ không cần phải nghi ngờ.
Thẩm Lạc cũng không để ý, lặng lẽ vận khởi phương pháp chấn nhiếp trong Thông Linh Dịch Yêu thuật, tức thì vô số phù văn màu đen liền tràn về phía đối diện.
Hắn vận chuyển phương pháp khuất phục Yêu vậy này dù không được lô hỏa thuần thanh như trong mộng cảnh nhưng cũng đã đạt tới một trình động thông thạo nhất định.
Yêu vật phía đối diện cuống cuồng rống giận, kiệt lực chống cự nhưng sức chống cự này so ra còn kém rất xa Trùy Đầu, hơn nữa nó cùng dùng sức lung tung nên cơ bản không cần lo tới việc nó có kiên trì lâu hay không.
Hai bên giao phong chưa được bao lâu, bản thể yêu vật kia bắt đầu vùng lên chạy thục mạng, tựa như muốn dùng cách này để thoát khỏi Thông Linh Dịch Yêu thuật.
Thẩm Lạc không kinh sợ mà còn lấy làm mừng, Thông Linh Dịch Yêu thuật này có chút tinh diệu, gần như toàn bộ vùng nước đối diện đều nằm trong phạm vi cảm giác của hắn, hả có thể để Yêu vật kia dễ dàng trốn thoát?
Thêm nữa, yêu vật kia liều mạng chạy trốn như vậy, tiêu hao nhất định rất lớn, đồng nghĩa với việc suy yếu cũng rất nhanh.
Quả nhiên chưa qua thời gian một bữa cơm, tiếng kêu rống giận của yêu vậy đã trở thành kêu thảm thiết.
Lại qua một lúc nữa, ý niệm đồng ý hàng phục từ phía đối diện truyền tới.
Thẩm Lạc vội vàng vận chuyển Thông Linh Dịch Yêu thuật, ngưng tụ ra một cái Thông Linh ấn ký, đưa vào trong người yêu vật đối diện, xong lập tức ngưng thi triển thuật pháp, thấy mắt hơi hoa, hắn liền quay trở lại chỗ bên bờ hồ.
Hắn cảm nhận pháp lực trong người chỉ tiêu hao mất gần nửa, trong mắt không khỏi hiện lên chút dị sắc.
Dùng tu vi hiện gại của hắn lại có thể dễ dàng thu phục một yêu vật Luyện Khí trung kỳ, thực sự có hơi vượt quá dự liệu của bản thân.
Đương nhiên nguyên do trọng yếu hơn, hẳn là ở trong mộng cảnh đã luyện thành tầng thứ ba của công pháp vô danh nên đã có tầng cảm ngộ cao hơn, cộng thêm kinh nghiệm một lần vất vả thu phục Trùy Đầu, giờ trở lại hiện thực mới có thể một lần hành động liền thành công.
Hắn âm thầm hạ quyết tâm, sau này khi lại có cơ hội nhập mộng, bên cạnh việc tu luyện công pháp vô danh thì nhất định phải tu tập Thông Linh Dịch Yêu thuật này nhiều hơn một chút, như vậy có lẽ khi trở lại hiện thực sẽ có thể làm chơi ăn thật.
Dù sao tư chất trong đời thực của hắn thật sự quá kém, nếu chỉ vào bản thân khổ sở nỗ lực, cở bản khó có thể tiến bộ.
Thẩm Lạc nhanh chóng vứt bỏ những tạp niệm này, nhắm mắt điều tức một chút, sau khi pháp lực trong cơ thể đã khôi phục gần đầy, hắn liền đưa tay vào trong hồ nước, lặng lẽ vận khởi Triệu hoán chi thuật.
Rất nhanh liền thấy mặt nước hồ bắt đầu chấn động, lấy bàn tay làm trung tâm tạo ra một vòng xoáy nước liên tục xoay tròn, theo đó một thủy động màu đen xuất hiện ở chính giữa.
“Mở ra!”
Thẩm Lạc khẽ quát một tiếng, xoáy nước bay lên nằm lơ lửng đồng thời mở rộng ra một vòng, đồng thời một cỗ Yêu khí màu trắng xám từ đó tỏa ra, tiếp độ một con đại mãng trắng xám dài bốn, năm trượng trườn ra ngoài.
Con mãng xà này có đầu hơi bẹt, người to như thùng nước, toàn thân phủ kín vảy trắng xám to bằng miệng bát, mơ hồ tỏa ánh kim sáng bóng, trông qua có vẻ rất cứng rắn.
Điểm đặc biệt nhất của nó chính là trên sống lưng lại có mấy cái như vây cá nhô lên.
Tiểu Quy lúc này đang cảnh giới chỗ nước cạnh bờ hồ, thấy con mãng xà kia xuất hiện, ánh mắt liền lộ vẻ e ngại, lập tức tranh thủ thời gian co đầu thụt cổ lại, chỉ còn thấy mỗi cái mai nổi trên mặt nước.
“Xì iiiiiiiii….” Đại mãng vừa ra, lập tức đưa mắt nhìn Thẩm Lạc, trong con mắt hẹp dài của nó thấy hung quang chớp động, hiển nhiên là có chút bất phục.
Thẩm Lạc hừ một tiếng, không trấn án một phen như đối với Trùy Đầu mà một tay bấm niệm pháp quyết, lập tức vận khởi Thông Linh Dịch Yêu thuật.
Dưới tác dụng của Thông Linh ấn ký, ánh mắt đại mãng lập tức lộ vẻ thống khổ, miệng kêu tê tê không ngưng, thân thể quay cuồng dữ dội trong hồ khiến bọt nước văng tung tóe, cái đuôi quất mạnh lên mặt nước kéo theo âm thanh ù ù như tiếng sấm.
Thẩm Lạc đưa mắt nhìn Bạch Tiêu Thiên một cái, thấy y vẫn đang nhắm mắt ngồi đó, không bị ảnh hưởng bởi động tĩnh bên này, tức thì yên tâm mà tiếp tục thúc giục Thông Linh Dịch Yêu thuật.
Một lúc sau, nét hung ác trong mắt đại mãng đã tan biến, thay vào đó là vẻ cầu khẩn, hắn lúc này mới dừng tay.
Thống khổ trong đầu đại mãng theo đó tiên tan, nó nhìn Thẩm Lạc bằng ánh mắt tràn đầy sợ hãi.
“Tới đây.”
Đại mãng do dự một chút, sau đó vẫn lắc lư thân mình bới tới, ngoan ngoãn cúi đầu xuống.
“Có tên chứ?” Thẩm Lạc thấy nó cúi đầu, giọng điệu cũng ôn hòa đi rất nhiều.
Đại mạng ngẩng đầu nhìn Thẩm Lạc, cái lưỡi thò ra thụt vào mấy lần, thông qua Thông Linh ấn ký truyền tới một luồng tín hiệu mơ hồ, tựa như nó không rõ hắn nói thế là ý gì.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Ta Mỗi Ngày Tùy Cơ Một Cái Mới Hệ Thống [Dịch] Ta Mỗi Ngày Tùy Cơ Một Cái Mới Hệ Thống](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/04/Dich-Ta-Moi-Ngay-Tuy-Co-Mot-Cai-Moi-He-Thong-SE-Audio-Truyen.jpg)

