Đại Mộng Chủ
Tập 24 : Thi Ảnh Quỷ (c116-c120)
❮ sautiếp ❯Chương 116: Thi Ảnh Quỷ
Thân hình Điền Thiết Sinh bất ổn, tầm mắt lại bị che phủ, thanh phù xoa đến trước ngực mới phát hiện, muốn tránh né đã không kịp.
Dưới tình thế cấp bách, quanh thân gã loé lên lục quang, lông xanh chỗ ngực tăng vọt, trong nháy mắt xen lẫn hóa thành một đạo bình chướng màu lục mịt mờ che lại chỗ yếu hại.
Hào quang màu xám trắng mặt ngoài phù xoa đại phóng, phù văn mặt ngoài chớp động lưu quang, lập tức phồng lớn lên gấp ba bốn lần.
“Ầm” một tiếng, tầng bình chướng màu xanh lá do lông xanh biến thành kia như là giấy, bị phù xoa màu trắng xuyên thủng qua, đánh thẳng vào ngực Điền Thiết Sinh, tầng lục quang kia cũng vỡ nát tán loạn.
“Phốc phốc” một tiếng, phù xoa mang theo vết máu đỏ tươi xuyên ra sau lưng gã, lưu lại một cái lỗ máu to cỡ miệng chén.
Thân thể Điền Thiết Sinh giãy dụa bỗng nhiên dừng lại, thần thái trong mắt nhanh chóng ảm đạm, cả người bị thủy cầu mang theo xoay tròn không ngừng.
Thẩm Lạc biết rõ đối phương có năng lực khôi phục cường đại, không dám buông lỏng, hai tay như bánh xe bấm niệm pháp quyết thúc giục, trên phù xoa đại thịnh bạch quang, một cỗ hàn khí to lớn bộc phát ra.
“Răng rắc” một tiếng, thuỷ cầu bao trùm Điền Thiết Sinh bị đông kết lại, biến thành một băng cầu to lớn, trôi nổi trên mặt sông.
Điền Thiết Sinh thì lại lấy một tư thế vặn vẹo quái dị, bị đông cứng trong băng cầu, không nhúc nhích.
Thẩm Lạc thấy vậy, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, quay người xem xét tình huống Tiểu Quy.
Tiểu Quy đã khôi phục hình dáng trước đó, đầu cũng ló ra, chỉ là khóe miệng ẩn hiện tơ máu, rũ cụp mí mắt, có vẻ hơi uể oải.
Thẩm Lạc vội vàng thông qua tâm thần câu thông an ủi nó một phen, đơn chưởng áp lên mai nó, ngưng tụ một cỗ pháp lực rót vào thể nội nó.
Tiểu Quy được dòng pháp lực này tẩm bổ, tinh thần thoáng phấn chấn mấy phần, dùng đầu nhẹ nhàng cọ xát thân thể Thẩm Lạc, giống như biểu đạt lòng biết ơn.
“Tiểu Quy, vừa rồi ngươi đánh gãy hai tay đối phương, là chuyện gì xảy ra?” Thẩm Lạc đưa tay khẽ vuốt đầu Tiểu Quy, hỏi.
Tiểu Quy đắc ý nhẹ ô một tiếng, thông qua tâm thần truyền tới một đoạn tin tức, tương đối lộn xộn.
Đại khái đó là thiên phú thần thông của nó, chỉ cần lực lượng không lớn hơn phạm vi nó chịu đựng, mai rùa có thể hấp thu lực sau đó bắn ngược trở về gấp bội.
Bất quá thiên phú thần thông này tiêu hao pháp lực không nhỏ, trước mắt dựa vào năng lực của nó còn chưa thể nào thi triển, cần cùng Thẩm Lạc phối hợp mới được.
Thẩm Lạc nghe lời này, trong lòng vui mừng.
Chiêu mai rùa phản chấn này thắng ở có thể công có thể thủ, lại xuất kỳ bất ý, giá trị vượt xa thủy tiễn của nó công kích.
Hắn đoán chừng một kích cuối cùng của Điền Thiết Sinh hẳn là có uy lực gần như Luyện Khí hậu kỳ.
Tiểu Quy bây giờ bất quá là Luyện Khí sơ kỳ, lại có thể phản chấn một kích này bắn ngược về đánh gãy hai tay đối phương.
Nếu tu vi Tiểu Quy có thể đề thăng thêm chút, chỉ sợ có thể ngăn cản được Tích Cốc kỳ công kích.
Thẩm Lạc muốn tìm hiểu một chút thiên phú thần thông này của Tiểu Quy, nhưng nơi đây cách Xuân Thu quan không quá xa, cũng không phải là nơi ở lâu, miễn cưỡng nói với Tiểu Quy hai câu, liền thi pháp đưa nó trở về.
Ánh mắt của hắn lần nữa nhìn về phía băng cầu trôi nổi trên mặt sông cách đó không xa, đang chuẩn bị đi qua.
Kết quả vừa mới nhấc chân liền cảm giác não hải một trận choáng váng, thể nội truyền đến một cảm giác hư thoát.
Thông Linh Dịch Yêu thuật tiêu hao pháp lực khá lớn, hắn vừa mới bị Tiểu Quy hút đi một nửa pháp lực, bây giờ pháp lực thể nội đã tới đáy.
Thẩm Lạc hít sâu một hơi, áp chế tinh thần, đi đến hướng băng cầu, chuẩn bị quét dọn vết tích hiện trường có khả năng tiết lộ thần thông của hắn, sau đó lập tức rời đi.
Vào thời khắc này, một tiếng xé gió vang dội truyền đến, một đạo hồng quang từ đằng xa bay vụt tới, trong nháy mắt đã đến trước mắt.
“Chẳng lẽ là truy binh?”
Thẩm Lạc giật mình, không kịp nhìn kỹ hồng quang là vật gì, bấm niệm pháp quyết vung lên, phù xoa trong tay đại thịnh quang mang, đang tính nghênh kích, đồng thời trong lòng nghĩ gấp đường lui.
Nhưng hồng quang kia không công kích hắn, lóe lên bay vụt đến trước băng cầu cách đó không xa, tuỳ tiện chui vào trong đó như đâm đậu hủ, “Phốc phốc” một tiếng đâm vào đầu Điền Thiết Sinh.
Hồng quang lúc này mới tản ra, hiện ra bản thể, lại là một thanh đồng tiền tiểu kiếm.
“Đây là. . .” Thẩm Lạc khẽ giật mình.
“Y a a. . .”
Tiếng rít chói tai đột nhiên từ trong băng cầu truyền ra, nghe khiến trong tai ông ông tác hưởng, giống như có vô số châm nhỏ đâm trong tai.
Trên thân Điền Thiết Sinh đột nhiên nổi lên một hư ảnh hình người màu đen, ra sức giãy dụa, thét lên không thôi.
Nhưng đầu của hư ảnh màu đen bị đồng tiền kiếm đâm trúng, phảng phất đính tại nơi đó.
Bất luận nó giãy giụa thế nào, từ đầu đến cuối không thoát được.
Màng nhĩ Thẩm Lạc đau đớn, vội vàng lui lại mấy bước, trong mắt tràn đầy vẻ khiếp sợ.
Hắn không nghĩ tới, thể nội Điền Thiết Sinh lại có thứ như vậy ẩn núp.
“Quái này tên là Thi Ảnh Quỷ, mặc dù thực lực không quá cao, nhưng có thể thần không biết quỷ không hay sống cộng sinh trên thân người, ăn mòn nhục thể, khiến có thể dần dần hóa thành cương thi.
Chỉ phá hư xác thịt nó phụ thân thì không cách nào triệt để đánh chết, nó có thể tuỳ tiện chuyển đổi mục tiêu phụ thể.
Ngươi vừa rồi nếu tới gần thêm hai bước, quái này sẽ thừa cơ phụ thể trên người của ngươi.” Nương theo âm thanh trong trẻo, một thân ảnh màu trắng xuất hiện ở phía xa, lên xuống mấy cái đã đến phụ cận, lại là Bạch Tiêu Thiên.
Áo trắng trên người gã dính mảng lớn vết máu, hiển nhiên trước đây không lâu đã trải qua chiến đấu kịch liệt.
Bất quá nhìn hành động gã không ngại, cũng không biết vết máu là của người khác hay là của mình.
Thẩm Lạc nhìn thấy Bạch Tiêu Thiên, lập tức lại nghĩ tới một chuyện, vô thức lui về phía sau mấy bước, cảnh giác nhìn về phía Bạch Tiêu Thiên.
“Thẩm sư đệ, ngươi không sao chứ?” Bạch Tiêu Thiên nhìn thấy thái độ Thẩm Lạc, ngược lại sững sờ.
“Ngươi làm sao có thể chứng minh thân phận của mình?” Thẩm Lạc trầm giọng hỏi.
Hôm nay gặp quá nhiều sự tình quỷ dị, Cổ Hóa Linh và Điền Thiết Sinh tuần tự biến thành địch nhân, mà hai người đều có thể hoá hình, giờ hắn thật không dám tin tưởng bất kỳ kẻ nào.
“Nguyên lai Thẩm sư đệ lo lắng ta là tên giả mạo? Tốt, vậy ta nói một chút sự tình trước kia.
Năm đó chúng ta không sai biệt lắm đồng thời nhập môn, lần thứ nhất gặp mặt là ở trong Linh Quan điện, quen biết ngày thứ hai, chúng ta liền cùng nhau chạy tới phía sau núi uống ròng rã tam đại đàn rượu, ngày thứ ba. . .” Bạch Tiêu Thiên giật mình, kể lại đủ loại sự tình bí mật của hai người trước kia.
Thẩm Lạc nghe những lời này, sắc mặt khẽ buông lỏng, nhưng cảnh giác trong mắt vẫn chưa buông bỏ, ngược lại từ từ lui về sau.
“Dù ngươi là Bạch Tiêu Thiên, giờ phút này toàn bộ Thanh Hoa sơn bị màn sáng màu xám bao lại, ngươi làm sao trốn ra được?” Bản dịch tại bạch ngọc sách.
Thẩm Lạc dừng một chút, tiếp tục hỏi.
“Việc này nói đến còn phải đa tạ Thẩm sư đệ.
Vừa rồi ta chém giết yêu vật tại đại điện tông môn, từ xa nhìn thấy ngươi và Điền sư huynh xuống núi, liền theo tới.
Cuối cùng dưới sự trợ giúp của quan chủ mới trốn thoát.
Đáng tiếc quan chủ sinh tử không rõ!” Bạch Tiêu Thiên ảm đạm nói.
Thẩm Lạc nghĩ kỹ lời nói Bạch Tiêu Thiên, thấy cũng không có sơ hở, lúc này mới an tâm gật gật đầu.
“Hôm nay không ít yêu nhân lợi hại, trong đó có người có thể huyễn hóa bề ngoài, cho nên cẩn thận một chút, còn xin Bạch sư huynh thứ lỗi.” Thẩm Lạc chắp tay nói.
“Không sao, bây giờ yêu quỷ đánh vào Xuân Thu quan, những yêu quỷ đồ vật kia am hiểu huyễn hóa, đúng là nên cẩn thận như thế.” Bạch Tiêu Thiên lắc đầu, sau đó nhìn về phía bóng dáng màu đen, trong mắt nổi lên sát cơ, tay kết kiếm quyết một cái.
Trên đồng tiền kiếm đại phóng hồng quang, mấy đạo ánh kiếm màu đỏ từ thân kiếm dâng lên, đâm vào thể nội bóng đen, đột nhiên xoắn một cái.
Bóng đen lập tức bị xé nát thành mấy khối, hóa thành từng luồng từng luồng hắc khí phiêu tán, thanh âm bén nhọn cũng im bặt dừng lại.
Chương 117: Hoài Nghi
Thân thể Điền Thiết Sinh run lên, từng luồng từng luồng âm khí chen chúc ra, thân thể vốn cực kỳ cường tráng nhanh chóng thu nhỏ lại, mấy hơi thở sau đã khôi phục bộ dạng lúc trước.
Thẩm Lạc nhìn thi thể Điền Thiết Sinh, mặt lộ vẻ ảm đạm, bấm niệm pháp quyết thôi động phù xoa màu trắng đánh nát băng cầu, lấy thi thể ra.
Hai người thôi động phù khí, rất nhanh đào ra một cái hố lớn bên bờ sông, mai táng thi thể Điền Thiết Sinh, Ngưu sư huynh, Đinh Nguyên vào.
Thẩm Lạc mặc dù không thích Ngưu sư huynh và Đinh Nguyên, nhưng giờ phút này bọn họ đã bỏ mình, dù sao cũng là đồng môn, cũng không nên so đo gì.
Hắn đồng thời cũng phát hiện nguyên nhân cái chết hai người, là bị mấy cây lông xanh xuyên thủng tim, tự nhiên là thủ bút của “Điền Thiết Sinh” trước đó.
Làm xong những thứ này, hai người không tiếp tục trì hoãn nữa, lập tức lên đường rời đi, thân ảnh rất nhanh biến mất ở hoang dã phía xa.
Thẩm Lạc và Bạch Tiêu Thiên thoát đi không bao lâu, một nam một nữ liền trầm mặc đứng ở chỗ bọn hắn trước đó.
Nữ tử mặc một bộ quần trang màu tím, phía sau mọc lên hai cốt dực nhỏ dễ thấy.
Nam tử thì thân hình cao lớn, khuôn mặt đen, chính là Cổ Hóa Linh và Vương Thanh Tùng.
“Vẫn tới chậm một bước.” Cổ Hóa Linh dò xét bốn phía, hai con ngươi đen nhánh chớp chớp, sau đó nói.
“Chúng ta đã coi thường La sư đệ rồi, bị hắn kiềm chế thời gian quá dài.” Vẻ mặt Vương Thanh Tùng cũng nghiêm túc mở miệng nói.
Một tay gã nhấc lấy trường kiếm nhuốm máu, tay kia cầm một pháp bàn hình tròn, chính là vật trước đó La chân nhân sử dụng.
Cổ Hóa Linh đi tới phía trước, nhìn lướt qua vết tích đánh nhau phụ cận, cuối cùng khoát tay, năm ngón tay mở ra hư không nơi nào đó hướng bờ sông trảo một cái.
Lập tức bùn đất trên mặt đất lật vỡ ra, ba bộ thi thể bị một bàn tay lớn màu tím cầm ra, ném qua một bên.
Thình lình chính là thi thể ba người Điền Thiết Sinh mà trước đây không lâu được Thẩm Lạc cùng Bạch Tiêu Thiên chôn xuống.
Cổ Hóa Linh khẽ đảo qua thi thể hai người Đinh Nguyên, nửa ngồi trước thi thể “Điền Thiết Sinh”, cẩn thận tra xét.
“Thi Ảnh Quỷ có năng lực quỷ dị, nhất là am hiểu ẩn nấp và đào mệnh, tu sĩ Tích Cốc kỳ bình thường muốn giết hắn cũng không dễ.
Quan chủ và La chân nhân đều bị chúng ta cầm xuống, vị sư thúc tổ kia lại bị nhốt chết phía sau núi.
Trong Xuân Thu quan còn có người nào đủ năng lực giết hắn?” Cổ Hóa Linh cau mũi một cái, nghi ngờ hỏi.
“Trong quan người thân có pháp lực chỉ có mấy người, bối phận đệ tử chỉ dựa vào một người khó có khả năng giết Thi Ảnh Quỷ.
Từ vết tích đánh nhau nơi này, hẳn là chí ít hai đệ tử Luyện Khí kỳ liên thủ, một người kiềm chế, một người đánh lén, mới có thể làm được.” Hai mắt Vương Thanh Tùng nhíu lại, chậm rãi phân tích.
“Chẳng lẽ là Bạch Tiêu Thiên và Đinh Hoa? Nếu vậy, « Thuần Dương Bảo Điển » hẳn là hơn phân nửa trên tay bọn họ.” Cổ Hóa Linh suy nghĩ một chút, nói.
“Bất kể thế nào, lần này làm ra động tĩnh đã đủ lớn, tất cả quỷ vật và Yêu tộc tham gia tập kích nhất định phải lập tức rút lui, chậm thêm một chút, chỉ sợ sẽ dẫn tới cao nhân tu tiên Nhân tộc khác đến đây xem xét.” Thần sắc Vương Thanh Tùng ngưng trọng nhìn thoáng qua sắc trời, hiển nhiên tâm tình rất không thoải mái.
“Trong quan còn có ít đệ tử. . .” Cổ Hóa Linh chần chờ nói.
“Diệt khẩu toàn bộ, tất cả thi thể cũng phải mang đi, tận lực tiêu diệt hết thảy vết tích.” Vương Thanh Tùng cắn răng nói.
“Cần làm đến như vậy sao?” Thần sắc Cổ Hóa Linh nao nao.
“Buồn cười! Ta phản bội sư môn đã dốc lên phong hiểm thế nào ngươi cũng đã biết? Sau ngày hôm nay ta phải tranh thủ thời gian tìm một chỗ trốn tránh đầu gió, một khi sự tình bại lộ. . .
Hừ, thủ đoạn Nhân tộc đối đãi phản đồ, tuyệt không ôn nhu hơn so với Yêu tộc các ngươi.” Vương Thanh Tùng cười lạnh một tiếng, nói.
Cổ Hóa Linh nghe vậy, đôi lông mày nhíu lại, trầm mặc không nói.
Vương Thanh Tùng đột nhiên quay đầu nhìn lại nơi nào đó, trong miệng phát ra một tiếng kêu nhỏ.
Chỉ thấy cách đó hơn trăm trượng, một bạch cốt khô lâu và một con Thử Yêu lông xám, đang áp lấy một người toàn thân vết bẩn đi tới.
Ánh mắt Cổ Hóa Linh quét qua, phát hiện người kia có mấy phần quen mắt, tới gần rõ ràng là Đinh Hoa.
Đinh Hoa không thể nhận ra Cổ Hóa Linh, lại liếc nhìn Vương Thanh Tùng.
Y lập tức như bắt được cây cỏ cứu mạng, bỗng nhiên lách tránh thoát khô lâu và Thử Yêu trói buộc, phóng tới, trong miệng hô to:
“Vương sư bá, cứu mạng, cứu mạng . . .
Lúc này nhìn tinh thần y sa sút đến cực điểm, sớm đã không còn vẻ lãnh khốc và tự ngạo thường ngày.
“« Thuần Dương Bảo Điển » ở trên người ngươi?” Vương Thanh Tùng thấy thế, giơ chân lên đá y ngã lăn trên mặt đất, một cước giẫm trên ngực, lạnh lùng hỏi.
Đinh Hoa lăn trên mặt đất mấy vòng, đâm vào thi thể ba người Điền Thiết Sinh, bị khô lâu Thử Yêu xông lên gắt gao đè xuống tay chân.
Y nhất thời ngẩn ra, kinh ngạc nhìn nhìn về phía Vương Thanh Tùng, bờ môi rung động mấy lần, không nói ra lời.
“Không phải hắn, vậy bảo điển hơn phân nửa là trên người Bạch Tiêu Thiên, nhưng tên kia liên thủ cùng ai giết Thi Ảnh Quỷ?” Cổ Hóa Linh đi lên phía trước, khinh thường liếc qua thanh niên sa sút tinh thần trên đất, trầm ngâm nói.
“Xem ra trong quan còn lưu lại hậu thủ mà ta không biết, nếu đồ vật không ở trên người hắn, vậy giữ hắn lại cũng không còn tác dụng gì nữa.” Vương Thanh Tùng nói xong, giơ chân lên định đạp xuống đầu lâu của y.
“Đừng giết ta, ta còn hữu dụng, ta còn hữu dụng. . .” Thân thể Đinh Hoa mặc dù không thể động đậy, vẫn liều mạng hô.
Lúc trước y nhìn thấy Yêu tộc và quỷ vật tàn nhẫn huyết tinh, giờ phút này đã hoàn toàn bị sợ vỡ mật.
“Để ngươi làm gì?” Vương Thanh Tùng nhàn nhạt hỏi.
“Ta biết thứ các ngươi muốn tìm ở nơi nào, ta nói ra, có thể lưu ta một mạng không?” Đinh Hoa ngẩng đầu, ánh mắt sợ hãi cầu khẩn.
“A, nói một chút. . .” Vương Thanh Tùng hơi híp mắt lại, nói.
“Tại nơi Bạch Tiêu Thiên.
Lúc trước ta theo đuôi huynh trưởng thấy bốn người ra khỏi sơn môn, kết quả đi tới nửa đường, một người trong đó biến thành cương thi giết huynh trưởng ta và tên giữ cửa kia, sau đó đánh nhau với Thẩm Lạc.
Đúng, người kia là đệ tử ký danh, nhưng không biết học tập pháp thuật gì trở nên phi thường lợi hại! Trốn vào trong nước, lúc ấy ta cách khá xa, nhưng mơ hồ nghe được cương thi nói cái gì mà Thuần Dương Bảo Điển.
Về sau ta không dám động đậy, trốn ở trong rừng cây xa xa.” Đinh Hoa nhìn thi thể bọn người Đinh Nguyên trên đất, vội vàng nói.
Cổ Hóa Linh và Vương Thanh Tùng liếc nhau, hai người đều có chút ngạc nhiên.
“Xem ra ngoại trừ Bạch Tiêu Thiên, Thẩm Lạc kia cũng đáng nghi không ít.
Hắc hắc, đệ tử ký danh, tiểu tử này giấu thật sâu à, chẳng lẽ là La Nguyên Chân an bài hậu thủ?” Cổ Hóa Linh hồ nghi nói.
“Ngươi có nhìn rõ, một mình Thẩm Lạc giao thủ với cương thi không? Sau đó thì sao?” Vương Thanh Tùng chỉ chỉ thi thể “Điền Thiết Sinh” cách đó không xa, hỏi Đinh Hoa.
“Không sai, một mình Thẩm Lạc giao thủ với cương thi, về sau Bạch Tiêu Thiên chạy đến giết chết cương thi.
Ta và Thẩm Lạc bình thường có thù nên không dám lộ diện.
Sau đó hai người bọn họ liền chạy về hướng kia.” Đinh Hoa sợ nói không đủ tường tận, còn vội vàng chỉ một phương hướng.
“Ta bị thương nên phải lập tức tìm một nơi khôi phục một chút.
Cổ Hóa Linh, ngươi thân có biến hóa thuật, lại có thể che đậy khí tức Yêu tộc, bây giờ ngược lại càng thích hợp hành tẩu dưới chân núi hơn ta.
Chuyện truy tung hai người bọn họ, cũng chỉ có thể do ngươi đi làm.” Vương Thanh Tùng suy nghĩ một phen, mở miệng nói.
Chương 118: Truy Tìm Bảo Điển
“Ngươi có biết bọn hắn đi được bao lâu rồi?” Cổ Hóa Linh nhìn chằm chằm Đinh Nguyên, hỏi.
“Không lâu lắm, vẫn chưa tới một nén hương.” Đinh Hoa vội vàng đáp.
“Vẫn còn kịp, bằng vào thuật truy tung của ta, tìm được bọn hắn không phải là vấn đề khó.” Cổ Hóa Linh nghe vậy, gật đầu nói.
“Thuần Dương Bảo Điển,quan trọng thế nào, ngươi là rõ hơn ta? Lần này bọn chúng chịu xuất động nhiều Yêu tộc và quỷ vật tới giúp chúng ta hoàn thành nhiệm vụ, chắc chắn không vì một bộ công pháp tầm thường.
Nên ngươi nhất định phải mang nó trở về một cách nguyên vẹn.
Nếu không, ngươi ta sẽ không có kết quả gì tốt!” Vương Thanh Tùng thần sắc càng thêm ngưng trọng, dặn dò.
“Hì hì, thì ra ngươi cũng biết bí mật của bảo điển. . . nhưng ngươi có thể yên tâm, đối phó với hai tên tiểu tử Luyện Khí kỳ không phải là việc gì khó, ta nhất định sẽ mang bảo điển trở về.” Cổ Hóa Linh tự tin nói.
Sau khi nói xong, sau lưng nàng hào quang màu tím lóe lên, hai cánh lập tức co lại, trên thân được một tầng sương mù màu tím nhạt bao phủ.
Chờ đến khi sương mù tan đi, thân hình của nàng đã hoàn toàn biến đổi, lại lần nữa biến thành thanh niên có vẻ ngoài tuấn mĩ.
“A, ngươi là Cổ. . .
Cổ. . .” Đinh Hoa nhìn thấy tên thanh niên tuấn mỹ, không khỏi trợn mắt há mồm.
Cổ Hóa Linh cũng không thèm để ý tới Đinh Hoa, thân hình nhảy lên, bay xa hơn mười trượng, rơi vào trong một mảnh rừng.
“Tư chất tương đối kém lại là kẻ nhát gan sợ chết, vốn định giết ngươi, nhưng hiện giờ ta đang cần một người ở bên biết nghe lời, nên tạm thời hãy đi theo ta” Vương Thanh Tùng thấy Cổ Hóa Linh đã đi xa, cúi đầu liếc qua Đinh Hoa, cười nhạo một tiếng nói ra.
“Vâng, vâng ạ, sau này sư bá cứ việc sai bảo!”
Đinh Hoa nghe vậy, như được đại xá liền vội vàng gật đầu.
Trời dần tối, hai người Thẩm Lạc và Bạch Tiêu một mạch chạy trốn tới Thổ Tập trấn.
Bọn hắn không dám lưu lại giây phút nào, vội vàng chuẩn bị chút lương khô, mua hai con ngựa tốt, liền nhanh chóng lên đường.
“Bạch sư huynh, yêu ma khí thế hung mãnh, ngay cả sư thúc tổ cũng nói, La sư và quan chủ chỉ sợ đã gặp phải độc thủ.
Vậy chúng ta nên làm gì bây giờ?” Thẩm Lạc vừa giục ngựa phi nhanh, vừa nói.
“Yêu ma tác quái, những người tu tiên khác sẽ không ngồi nhìn bỏ mặc đó, bạch ngọc sách chẳng qua hiện tại tin tức còn không có truyền ra, Xuân Thu quan đành phải rơi vào tình cảnh đơn độc .
Toàn bộ khu vực Đăng Châu, tông môn tu tiên cách chúng ta gần nhất chỉ có Nhược Thủy môn, ngươi và ta phải đi đến đó cầu cứu.” Bạch Tiêu Thiên dường như đã sớm suy nghĩ mọi việc, lập tức nói.
“Trước hết cũng đành như vậy, hi vọng sẽ kịp, nhưng mà sư huynh có biết Nhược Thủy môn ở chỗ nào không?” Thẩm Lạc suy nghĩ một phen, hỏi.
“Nhược Thủy môn chủ yếu tu luyện thủy pháp, tông môn được xây dựng tại đầu nguồn của hai dòng sông Loan Thủy và Bạch Luyện.
Nó cũng nằm trong khu vực Cung huyện, thật ra vị trí so với Xuân Thu quan chúng ta dễ tìm hơn nhiều, vì dù sao danh tiếng cũng vang dội hơn chúng ta rất nhiều.
Chỉ cần chúng ta từ huyện thành đi về hướng đông, rồi qua Thiên Bình huyện và Đại Lương Hương, liền có thể đến.” Bạch Tiêu Thiên đáp.
“Vương sư bá biết lai lịch của ta, huyện thành bên kia chúng ta đừng nên đi, tốt nhất là trong đêm rời đi địa giới của Xuân Hoa huyện.
Chúng ta cũng có thể đi đường vòng qua Tùng Phiên huyện, lộ trình sẽ lâu hơn một chút, nhưng sẽ an toàn hơn.” Thẩm Lạc lắc đầu, nói.
“Không sai, đi đường vòng càng thêm an toàn.” Bạch Tiêu Thiên nghe vậy, nhẹ gật đầu, đồng ý nói.
Nói xong, hai người riêng phần mình nghĩ đến tâm sự, không ai nói nữa, chỉ lo giơ roi thúc giục ngựa, mau chóng chạy đi.
Sau khi ra khỏi Thổ Tập trấn, trời hoàn toàn tối đen.
…………..
“Bạch sư huynh, đối với chuyện ta đột nhiên có được pháp lực, ngươi liền không muốn hỏi gì ư?” Thẩm Lạc im lặng thật lâu, cuối cùng không nhịn được nữa chủ động hỏi.
“Dù sư đệ có kỳ ngộ gì, đều là cơ duyên của ngươi, đến lúc ngươi muốn nói tự nhiên sẽ nói, nếu như chưa muốn nói, vậy thì chứng tỏ thời điểm đó còn chưa tới.
Mà bây giờ ngươi đã là người tu tiên, không cần phải ăn bữa nay lo bữa mai nữa, ta cũng không cần phải vì ngươi mà lo lắng nữa .” Bạch Tiêu Thiên cười cười, nói ra.
“Đa tạ Bạch sư huynh đã chiếu cố nhiều năm tại bạchngọc sách, chờ đến thời cơ thích hợp, ta sẽ tự mình cùng Bạch sư huynh nói rõ việc này.” Thẩm Lạc thấy y không quá quan tâm, trong lòng khẽ buông lỏng.
“Mặc dù chúng ta là bằng hữu, mọi việc cần thẳng thắn với nhau, nhưng không cần phải nói ra hết.
Không chỉ mỗi ngươi có bí mật, chính là ta cũng có sự tình không thể nói.” Bạch Tiêu Thiên bỗng nhiên quay đầu, cười nói với Thẩm Lạc.
Trong lòng Thẩm Lạc biết, mặc dù y thỉnh thoảng không quá nghiêm chỉnh, nhưng đối với bằng hữu chưa hề nói quá.
Hắn gật nhẹ đầu, nhưng vào lúc này, đột nhiên mũi ngửi được một chút mùi vị không giống bình thường.
“Vậy mà đuổi theo tới. . .” Bạch Tiêu Thiên cũng nhíu mày, nhẹ giọng nói.
Thần sắc của hai người đều trở nên khẩn trương, Thẩm Lạc vung roi lên đánh vào trên mông ngựa, quay đầu nhìn về phía sau.
Thì thấy được trên đường hơn mười trượng đằng sau, trong hư không nổi lên từng đoàn điểm sáng màu xanh lục lơ lửng, cách mặt đất khoảng ba thước, tốc độ cực nhanh đuổi theo bọn hắn.
chỉ mười mấy hơi thở về sau, khoảng cách của những quỷ hỏa kia và bọn hắn liền rút ngắn đến chưa đầy mười trượng.
Lúc này, nhờ có ánh trăng Thẩm Lạc mới thấy rõ, vật đuổi theo kia là ba đầu yêu khuyển toàn thân đen kịt, con mắt có màu u lục.
Bề ngoài của bọn chúng so với chó săn bình thường lớn gấp đôi.
Toàn thân nó được sương mù màu đen quấn quanh, răng lồi ra ngoài, có chút trắng sáng, trên đó còn mang theo nước bọt tanh hôi không gì sánh được.
“Thẩm Lạc, ngựa bình thường không chạy thoát được những yêu vật này, trước tiên cần phải khử trừ bọn chúng.” Bạch Tiêu Thiên hô.
“Được.” Thẩm Lạc bỗng nhiên kéo mạnh dây cương, hắc mã dưới thân lập tức giơ hai chân trước lên, ngừng lại.
Bên kia, Bạch Tiêu Thiên lại trực tiếp vỗ lưng ngựa, cả người vọt lên trê không, thân hình ở giữa không trung xoay nhẹ, rơi xuống.
Thân hình linh hoạt, động tác phiêu dật, thể hiện ra sự tiêu dao.
Thẩm Lạc nhìn thoáng qua, cũng xoay người theo sát phía sau, rơi trên mặt đất.
Ba con yêu khuyển thấy hai người Thẩm Lạc dừng lại, trong miệng phát tiếng sủa vang, càng nhanh chóng vọt tới trước, như sói đói chụp mồi, cả người nhào về phía hai người.
Bạch Tiêu Thiên thấy vậy, thân hình bỗng nhiên hướng về phía trước một chút, dưới chân đạp lên Thất Tinh Cương Bộ, thân ảnh liền mơ hồ, lại chủ động xông về phía một đầu yêu khuyển.
Yêu vật kia tất nhiên không có phòng bị, lập tức bị Bạch Tiêu Thiên đến gần trước người, nó chỉ có thể vội vàng mở ra miệng lớn, táp về phía y.
Bạch Tiêu Thiên bình tĩnh nghiêng nhẹ đầu, liền tránh đi cái táp này của yêu khuyển.
Ngay sau đó, tay phải y nâng lên mang theo một tầng thanh quang mờ ảo, toàn bộ bàn tay bỗng dưng phồng lớn gấp đôi, lại dùng tới Thanh Dương Thủ, hướng về phía lồng ngực của yêu khuyển vỗ xuống.
“Đùng” một tiếng vang giòn.
Ngực của con yêu khuyển kia ngực lập tức lõm xuống dưới, dường như xương cốt đều gãy vài chỗ, thân thể càng là bị văng đi xa bảy tám trượng.
Uy lực một chưởng này của Bạch Tiêu Thiên, so với Điền Thiết Sinh năm đó lợi hại hơn nhiều.
Nhưng cánh tay y còn không kịp rút lại, thì bỗng nhiên có một đạo hắc ảnh ở bên cạnh hiện lên, lại là một đầu yêu khuyển khác kề sát đất phi nước đại chạy tới.
Thân hình nó nhanh chóng lao qua, cắn về phía tay y.
Chương 119: Chạy Trốn Ban Đêm
Gã bất ngờ không kịp đề phòng, chỉ có thể vận khởi pháp lực bảo vệ cánh tay, dự định chọi cứng lần này.
Nhưng ngay lúc đó, một đạo bạch quang bắn nhanh qua phía dưới cánh tay gã, “Ầm” một tiếng, đánh vào trên đầu yêu khuyển kia.
Yêu khuyển kêu rên một tiếng, thân thể lật một cái ra sau, lăn sát mặt đất.
Bạch Tiêu Thiên quay lại xem xét, chính là Thẩm Lạc thao túng thanh phù khí phi xoa kia cứu gã.
Khóe miệng của gã hiện lên một vòng ý cười, bàn tay vung lên, trong tay áo lập tức loé lên hồng quang.
Một thanh đồng tiền kiếm lập tức bắn ra, sượt qua phi xoa Thẩm Lạc, đâm thẳng về phía con yêu khuyển kia.
Thẩm Lạc đưa tay vẫy một cái, thôi động phù xoa quay tròn giữa không trung, quay đầu đâm thẳng về phía một đầu yêu khuyển khác đang nhào đến hắn.
Hình thể con yêu khuyển đó lớn hơn mấy phần so với hai con kia, ở giữa mi tâm cũng nhiều hơn một đạo phù văn dựng thẳng màu trắng, nhìn tựa như một con mắt nằm dọc.
Thẩm Lạc nhìn thoáng qua, không khỏi nhớ tới Tam Nhãn Yêu Hồ lúc trước.
Yêu khuyển kia thấy phù xoa đâm thẳng đến, một đôi con ngươi u lục hơi chớp động một chút, đột nhiên mở ra miệng máu phun tới phía trước một cái.
Một cỗ thủy tiễn màu xanh sẫm “Vèo” bay ra, đánh vào trên phù xoa.
Mặt ngoài phù xa lập tức rung động “Tê tê”, bốc lên một đám khói trắng.
Trong lòng Thẩm Lạc căng thẳng, phát hiện liên hệ giữa mình và phù xoa bỗng nhiên trở nên có chút đứt quãng.
Phù xoa bay ở giữa không trung giống như không khống chế được đung đưa lên xuống.
Con yêu khuyển kia dễ dàng tránh thoát phù xoa, thân hình nhảy lên, nhào tới Thẩm Lạc.
Lúc này Thẩm Lạc muốn điều khiển phù xoa trở về, đã không kịp.
Hắn quyết định thật nhanh, buông bỏ phù xoa, trong nháy mắt yêu khuyển nhào tới, thân hình hắn hụp xuống dưới thân nó, vận khởi một thân dương cương chi lực, một quyền nâng quá đỉnh đầu, đánh lên bụng nó.
“Bình” một tiếng vang trầm truyền đến, tay Thẩm Lạc đau đớn một hồi, cảm thấy tựa như nện lên một khối thiết bản.
Yêu khuyển mặc dù cũng bị đánh bay ra ngoài, nhưng lại không trở ngại chút nào.
Sau khi rơi xuống đất, thân hình vặn chuyển một cái, lần nữa nhào tới Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc biết không thể đối đầu, cũng chỉ có thể lách mình tránh né.
“Ầm . . .”
Đúng lúc này, chỗ Bạch Tiêu Thiên cách đó không xa, đột nhiên truyền đến một tiếng nổ đùng, một ánh lửa phóng lên tận trời, chiếu rọi con đường hoang dã này bừng sáng.
Yêu khuyển tựa hồ không quá thích ứng sắc trời đột nhiên sáng lên, hai con ngươi hơi co rụt lại, động tác có chút chậm chạp.
Thẩm Lạc thừa cơ né qua một bên, nhìn lại hướng Bạch Tiêu Thiên bên kia.
Chỉ thấy tay gã đang cầm đồng tiền kiếm, chém giết cùng một đầu yêu khuyển sát đó.
Trên mặt đất cách đó không xa, ánh lửa vẫn sáng, tựa hồ là một loại phù lục nào đó bạo tạc lưu lại dấu vết.
Mà bên cạnh hoả đoàn, một con yêu khuyển khác toàn thân cháy đen nằm dưới đất, thân thể đã bị tạc thành hai đoạn.
Thẩm Lạc mừng rỡ, liếc qua thanh phù xa rơi cách phía trước ba bốn bước, âm thầm đề một hơi, đúng là học theo Bạch Tiêu Thiên, không lùi mà tiến tới con yêu khuyển sát mình, nghênh đón nó.
Cuồng tính yêu khuyển đại phát, đồng thời nhảy lên không đánh tới.
Thẩm Lạc không biết Thất Tinh Cương Bộ, tốc độ tự nhiên không thể so sánh với Bạch Tiêu Thiên.
Chỉ là hắn chạy được ba bước, đột nhiên khẽ quát một tiếng, hai chân bỗng nhiên phát lực nhảy lên một cái, đã dùng hết toàn lực nhảy vào giữa không trung, thình lình còn cao hơn yêu khuyển kia một đoạn, đồng thời bí mật mang theo phù lục nơi bàn tay, trùng điệp vỗ xuống trán yêu khuyển.
“Ầm” một tiếng vang thật lớn!
Một đạo lôi quang màu trắng đột nhiên từ trên trời giáng xuống, nện trên đầu yêu khuyển, đập cho nó rớt xuống dưới.
Thẩm Lạc chờ đúng thời cơ, hai tay bấm pháp quyết, hét lớn một tiếng: “Lên!”
Phù xoa trên mặt đất, lập tức sáng lên bạch quang, “Vèo” một tiếng, bắn thẳng tắp lên trùng thiên, xuyên qua trái tim yêu khuyển.
Yêu khuyển cũng không lập tức ngã xuống, ngược lại bởi vì trọng thương nên hung tính đại phát, lần nữa há miệng phun một cái về hướng Thẩm Lạc.
Một cỗ chất lỏng màu xanh sẫm bắn ra, rơi xuống mặt đất, bốc lên trận trận sương mù.
Thẩm Lạc liên tiếp lui về phía sau, không ngừng né tránh.
Yêu khuyển giãy dụa đuổi theo mấy bước, rốt cuộc chống đỡ hết nổi ngã xuống, thân thể run rẩy mấy cái, không còn động đậy nữa.
Thẩm Lạc triệu hồi phù xoa về trên tay, quan sát tỉ mỉ một chút, phát hiện phía trên xuất hiện dấu vết mấp mô bị ăn mòn, màu sắc phù lục quấn trên phần đuôi cũng càng trở nên mờ nhạt, lập tức đau lòng không thôi.
Hắn quay người nhìn lại Bạch Tiêu Thiên bên kia, vốn định đi tới hỗ trợ.
Kết quả nhìn thấy Bạch Tiêu Thiên đã chém đầu con yêu khuyển kia, đang lau máu đen trên thân kiếm.
Thẩm Lạc thở dài một hơi, đi đến bên cạnh yêu khuyển, tìm đúng vị trí phần bụng nó, dùng phù xoa đâm vào, kéo ra một đường vết rách, tìm kiếm bên trong một hồi.
“Thẩm Lạc, ngươi đang làm gì vậy?” Lúc này Bạch Tiêu Thiên đi tới, kinh ngạc hỏi.
“Nghe nói trong bụng yêu vật đều có yêu đan.
Ta tìm xem.” Thẩm Lạc đáp.
“Đừng uổng phí sức lực, loại yêu vật tu vi thấp kém này, ngay cả linh trí cũng chưa khai phát bao nhiêu, làm sao có yêu đan?” Bạch Tiêu Thiên có chút dở khóc dở cười nói.
“Là ý gì, yêu đan này chẳng lẽ cần phải tu luyện đắc đạo mới có thể có?” Thẩm Lạc nghi ngờ hỏi.
“Cái này ta cũng không rõ, tóm lại trên thân loại yêu khuyển này không thể nào có yêu đan.
Tiểu tử ngươi còn ẩn tàng bao nhiêu thực lực, con yêu khuyển này so với hai con ta giết còn lợi hại hơn nhiều đấy.” Bạch Tiêu Thiên nhìn qua yêu khuyển, nói.
“Vừa rồi đoàn lửa kia là gì? Là dùng lôi phù sao?” Thẩm Lạc đứng lên, lại hỏi.
“Đó là Bạo Liệt Phù, không thuộc lôi phù, chính là một loại phù lục hệ hoả.” Bạch Tiêu Thiên tùy ý nói.
“Thì ra là thế, có còn hay không, có thể cho ta mười mấy tấm phòng thân không?” Thẩm Lạc hài hước nói.
“Đừng giỡn, ta cũng chỉ còn lại một tấm mà thôi.
Việc này không nên chậm trễ, chúng ta tranh thủ đi đường mới trọng yếu.” Bạch Tiêu Thiên lườm hắn một cái, nói.
Nói xong, hai người lại nhìn lên, đã không thấy bóng dáng hai chú ngựa nữa.
Hai người đuổi theo hai dặm, mới tìm được hai con ngựa bị chấn kinh mà đào tẩu, cưỡi lên sau đó tiếp tục phi về hướng Tùng Phiên huyện.
Bọn hắn vừa chạy hơn mười dặm, xa xa nghe được từng đợt âm thanh bọt nước, đã đi tới bờ Bạch Luyện Hà.
“Phía trước chính là Bạch Độ Kiều, qua đó lại đi thêm hai canh giờ, là có thể ra khỏi địa giới Xuân Hoa huyện.” Thẩm Lạc ghìm lại dây cương, chỉ chỉ bờ sông xa xa bên kia, nói.
Bản dịch tại bạch ngọc sách.
Bạch Tiêu Thiên cũng dừng ngựa lại, lần theo hướng hắn chỉ nhìn lại, thần sắc hơi đổi.
“Thế nào?” Thẩm Lạc thấy sắc mặt gã khác thường, vội hỏi.
“Bên kia có người.” Bạch Tiêu Thiên trầm giọng nói.
Thẩm Lạc dụi dụi con mắt, cẩn thận nhìn lại bên kia, liền thấy đầu cây cầu đá hình vòm bên kia, đang có một người đội mũ rộng vành, dựa lưng vào trên cột đá đầu cầu, tựa hồ đang chờ người.
Trong đêm tuy có ánh trăng, nhưng khoảng cách khá xa, lấy thị lực Thẩm Lạc cũng không thể thấy rõ dung mạo người kia, chỉ là mơ hồ cảm thấy một bên mặt người kia có chút quen mắt.
Hắn và Bạch Tiêu Thiên liếc nhau, nhẹ nhàng giật giây cương một cái, thúc ngựa đi đến bên cầu.
Chương 120: Liên Hợp
Chờ bọn hắn đến trước mặt, người kia bỗng nhiên đứng lên, đi từng bước từng bước tới phía trước Bạch Độ Kiều, đứng ở giữa đường không nhúc nhích, ngăn trở đường đi bọn hắn.
Thần sắc Thẩm Lạc và Bạch Tiêu Thiên ngưng lại, đồng thời nắm chặt dây cương, ngừng lại.
“Hai vị sư đệ, sao gấp gáp như vậy, là muốn đi đến chỗ nào vậy?” Một thanh âm nữ tử thanh thúy êm tai từ dưới mũ rộng vành truyền ra.
“Cổ Hóa Linh. . .” Thần sắc Thẩm Lạc khẽ biến, bật thốt lên.
Người kia đưa tay lên lấy mũ rộng vành xuống ném qua một bên, lộ ra một khuôn mặt thiếu nữ đáng yêu động lòng người.
Trên thân nàng mặc một bộ áo choàng cổ tròn màu trắng, eo siết đai lưng ngọc, là một bộ trang phục nam tử.
Nhưng tư thái linh lung, thân thể thướt tha, một đầu tóc ngắn màu tím, lại duy trì bộ dáng nữ tử.
Lúc mới nhìn, có chút không hợp cấp bậc lễ nghĩa, nhưng nếu nhìn kỹ, liền có một loại phong thái phóng khoáng khác.
“Hai vị sư đệ đều là người thông minh, ta cũng không nhiều lời, « Thuần Dương Bảo Điển » đang trên tay người nào, sảng khoái giao ra, ta xem phân lượng tình đồng môn ngày trước, có thể tha các ngươi một mạng.” Cổ Hóa Linh ý cười yên nhiên, nói ra.
“Tạ ơn Cổ sư huynh không giết.
Dung mạo ngươi, rốt cuộc là nam yêu hay là nữ yêu? « Thuần Dương Bảo Điển » ta không biết là cái gì?” Bạch Tiêu Thiên đánh giá trên dưới nàng, hoàn toàn không sợ.
“Thẩm sư đệ, ngươi thế nào?” Khoé mắt Cổ Hóa Linh hơi co quắp một chút, nhưng không lập tức động thủ, ngược lại hỏi.
“Cổ sư huynh, ta thực sự không biết ngươi đang nói cái gì, « Thuần Dương Bảo Điển » là vật gì? Ngươi có thể kể rõ một chút!” Trong lòng Thẩm Lạc tính toán thực lực song phương, trong miệng giả bộ hồ đồ, kéo dài thời gian.
Hắn đương nhiên không tin chuyện ma quỷ Cổ Hóa Linh sẽ lưu tính mạng của bọn họ, tay khép vào trong tay áo, đã bắt lấy thanh phù xoa kia.
Cổ Hóa Linh thấy vậy, thở dài, trên thân loé lên hào quang màu tím, lập tức lại khôi phục một bộ quần trang màu tím, hai tiểu xảo cốt dực phía sau cũng lập tức mở ra, trong mắt dần dần băng lãnh.
“Nhân yêu có khác, không ngờ Cổ sư huynh lại là nữ yêu khuynh quốc khuynh thành như thế.
Ta vốn là người chịu không được sắc dụ nhất, đáng tiếc bảo điển gì kia ta thật không có.” Hai mắt Bạch Tiêu Thiên tỏa sáng, tay trái vuốt vuốt cằm, chậc chậc tán dương.
Thẩm Lạc thấy Bạch Tiêu Thiên cũng ăn ý kéo dài thời gian, đang muốn phát tín hiệu cùng động thủ, lại nhìn thấy ngón tay phải gã không dễ phát hiện điểm một cái.
Lúc này khóe mắt hắn liếc qua hướng lưng ngựa sau lưng Bạch Tiêu Thiên, nơi đó rõ ràng để một tờ phù lục màu vàng.
Thẩm Lạc hiểu ý, thúc ngựa đi tới bên cạnh gã, bất động thanh sắc thu tấm “Bạo Liệt Phù” kia vào trong tay áo.
Đúng lúc này, dị biến phát sinh!
Mặt đất dưới thân hai người Thẩm Lạc đột nhiên nứt toác ra, hai bộ bạch cốt khô lâu từ phía dưới đột ngột chui ra, cầm trong tay cốt thương, đâm lên phía trên một cái.
Mũi thương đâm xuyên qua bụng ngựa, máu tươi tung toé.
Bạch Tiêu Thiên và Thẩm Lạc phản ứng cực nhanh, cơ hồ cùng một lúc thân thể ngửa về sau một cái.
Hai thanh cốt thương nhuốm máu liền đâm xuyên qua trước người cả hai.
Bọn hắn mặc dù tránh được một kích trí mạng kia, nhưng hai con ngựa phía dưới lại bị đâm xuyên qua bụng, nhao nhao cất vó hí lên, làm hai người rơi xuống lưng ngựa.
Thẩm Lạc vừa hạ xuống đất, còn chưa kịp đứng vững, hai bộ bạch cốt khô lâu kia liền buông cốt thương, đồng thời bổ nhào tới hắn.
Hắn vội vàng lui về sau, căn bản không kịp khống chế phù xoa, chỉ có thể nắm tay hất lên, ngăn cản bạch cốt khô lâu trảo.
Lúc này, một đạo bóng tím bỗng nhiên hiện lên, Cổ Hóa Linh tựa như quỷ mị vọt tới trước người hắn, năm ngón tay biến thành trảo chụp mạnh xuống hắn.
Bạch Tiêu Thiên thấy tình thế không ổn, chân đạp mạnh cương bộ đuổi theo, đồng dạng tay cầm phù kiếm, đâm thẳng tới hậu tâm Cổ Hóa Linh.
Cổ Hóa Linh mặc kệ Bạch Tiêu Thiên công kích sau lưng, tựa hồ muốn bắt Thẩm Lạc trước.
Bạch Tiêu Thiên thấy một kiếm sắp đâm xuyên nàng, hai mảnh cốt dực sau lưng đột nhiên co lại một cái, như hai tấm chắn, “Két” một tiếng, chống đỡ đồng tiền kiếm.
Một bàn tay đã như quỷ mị chụp vào mặt Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc thấy vậy, không trốn không né, gầm lên giận dữ, một chưởng vỗ ra, đánh thẳng vào trên bàn tay Cổ Hóa Linh đang chụp tới.
“Ầm” một tiếng!
Hắn cảm thấy thân hình chấn động, cả người giống như bao tải bay rớt ra sau.
Lúc này Cổ Hóa Linh không đuổi theo sát, ngược lại “A” nhẹ một tiếng, trên mặt lộ vẻ cổ quái nhìn qua bàn tay kia.
Chỉ thấy nơi lòng bàn tay không biết khi nào bị dán lên một tấm bùa chú.
“Ầm ầm” tiếng nổ đùng vang lên!
Thẩm Lạc mới đứng dậy, đã cảm thấy một cỗ khí lãng nóng rực cuốn tới, vội vàng lui mấy bước, mới dừng rồi cẩn thận nhìn lại.
Chỉ thấy nơi bạo tạc vừa rồi, trừ vết tích một mảnh cháy đen thì không còn vật gì khác, ngay cả hai bộ khô lâu kia cũng bị nổ thành bột mịn.
“Cẩn thận!”
Ngay lúc Thẩm Lạc đang muốn nhìn kỹ một hai, chợt nghe Bạch Tiêu Thiên kinh hô một tiếng, ngay sau đó sau lưng vang lên một tiếng xé gió.
Hắn kinh hãi quay người lại, liền nhìn thấy một thanh tam tiêm trảo thứ màu tím đen, bắn nhanh đến hắn, khoảng cách đã không đến ba trượng.
Thẩm Lạc vội vàng hất ống tay áo lên, nơi ống tay áo có một đạo cương phong lóe sáng, thanh phù xoa kia liền lóe lên ánh sáng trắng, bắn nhanh ra.
Trong màn đêm, hai đạo quang mang một tím một trắng cực tốc tới gần, “Ầm” một tiếng, đánh vào nhau.
Chỉ thấy phù văn trên phù xoa Thẩm Lạc cấp tốc thiêu đốt, giống như pháo hoa toả ra một vòng ánh sáng cuối cùng, tiếp theo trong một tiếng oanh minh kịch liệt, bạo liệt ra.
Trong nháy mắt phù xoa bạo tạc, phóng xuất ra một cỗ lực lượng cường đại, đánh cho tam tiêm trảo thứ bay ngược trở về.
Tam tiêm trảo thứ ở trong hư không xẹt qua một đạo tử quang, chậm rãi rơi vào trong một bàn tay trắng nõn như ngọc.
Thẩm Lạc thấy phù xoa một kích bị hủy, sau khi đau lòng thì cả kinh chảy mồ hôi lạnh ướt sũng cả người.
Hắn nhìn lại tử quang bên kia, liền thấy hai cánh Cổ Hóa Linh đang chớp động lơ lửng ở giữa không trung, trừ một mảng lớn quần áo trước người bị nổ không còn, trên thân đúng là không thấy nửa điểm vết thương.
Lúc này Bạch Tiêu Thiên nhảy lên đi tới trước người hắn, bảo hộ hắn ở sau lưng.
“Còn có thể chiến hay không?” Ánh mắt của gã nhìn chằm chằm Cổ Hóa Linh, thấp giọng hỏi thăm Thẩm Lạc.
“Có thể chiến!” Thẩm Lạc nói.
“Tốt! Thanh trảo thứ kia là một thanh pháp khí, tuyệt đối không thể địch lại.” Bạch Tiêu Thiên cầm đồng tiền kiếm, thần sắc trên mặt khẩn trương.
Tiếng nói của hắn vừa dứt, con ngươi bỗng nhiên co rụt lại, đồng tiền kiếm trong tay liền sáng lên hồng quang, quét ngang tới phía trước.
“Đinh đinh đinh “
Nương theo một trận âm thanh thanh thúy truyền đến, đồng tiền kiếm bị một cỗ lực lượng đánh cho liên tục lùi về phía sau, bay trở về trước người Bạch Tiêu Thiên.
Thẩm Lạc nhìn lại trên thân kiếm, chỉ thấy phía trên thình lình có ba cây cốt châm như cây đinh hơi mờ nhỏ đến cực điểm.
Tất cả đều đâm vào thân kiếm, ngạnh sinh đâm thủng phía trên đồng tiền kiếm.
Bạch Tiêu Thiên kết pháp quyết, nhẹ nhàng vỗ trên chuôi kiếm, trên thân kiếm sáng lên hào quang màu đỏ, ba cây cốt châm kia liền nhao nhao bắn ra.
Tiếp đó gã lấy từ trong ngực ra một tấm phù lục màu lam, hai ngón tay kẹp lấy khẽ quấn trên chuôi kiếm, dán vào.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Đạo Sĩ Dạ Trượng Kiếm [Dịch] Đạo Sĩ Dạ Trượng Kiếm](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Dao-Si-Da-Truong-Kiem-SE-Audio-Truyen.jpg)





