Đại Mộng Chủ
Tập 211 : Trở lại cố hương (c1051-c1055)
❮ sautiếp ❯Chương 1051: Trở lại cố hương
“Tân khách phía ngoài đã có người trong phủ tiếp đãi, không quan trọng, ngài không cần lo lắng chuyện này, thân thể khẩn yếu hơn.” Thẩm Lực nói.
Thẩm Từ cũng biết địa vị Thẩm phủ bây giờ, nên không nói gì nữa.
Vào thời khắc này, một nữ tử mặc quần áo xanh nhạt từ nơi đó đi ra, da như mỡ đông, gương mặt tú lệ, trong lúc giơ tay nhấc chân lộ ra một cỗ cảm giác ung dung.
“Cô tổ mẫu, bệnh tình tổ phụ tựa hồ lại chuyển biến xấu một chút, ngài đã suy tính mấy ngày, có biện pháp trị liệu gì không?” Thẩm Lực cung kính thi lễ với người tới một cái, hỏi.
Nữ tử ung dung này, thình lình chính là Thẩm Mộc Mộc.
Sóng pháp lực trên người nàng hơn xa Thẩm Lực, đã đạt đến Luyện Khí hậu kỳ, mà lại có thuật trú nhan, nhìn xem chỉ khoảng ba mươi mấy tuổi.
Thẩm Mộc Mộc không nói gì, nắm cổ tay Thẩm Từ, dò xét mạch tượng.
“Tam muội, lại phải làm phiền ngươi rồi.” Thẩm Từ bất đắc dĩ nói.
“Huynh muội chúng ta, sao phải nói những thứ này.” Thẩm Mộc Mộc khẽ lắc đầu, chuyên tâm xem mạch.
Thẩm Từ và Thẩm Lực thấy vậy, không dám lên tiếng quấy rầy.
Trọn vẹn qua một khắc đồng hồ, Thẩm Mộc Mộc mới thu tay lại, thần sắc không thấy hỉ nộ.
“Cô tổ mẫu, thế nào?” Thẩm Lực nhịn không được hỏi.
“Thẩm huynh bị vậy là do chỗ sâu ngũ tạng lục phủ có bệnh, lại thêm thân thể già yếu, tình huống phi thường phức tạp, nếu như không tranh thủ thời gian trị liệu, chỉ có thể chống đỡ thêm nửa năm.” Thẩm Mộc Mộc nói.
“Cái gì! Chỉ có nửa năm?” Thẩm Lực lấy làm kinh hãi.
“Đó là tình huống lạc quan, nếu như bệnh tình tiếp tục tăng thêm, khả năng còn ngắn hơn.” Thẩm Mộc Mộc chậm rãi nói.
“Ngài khổ tư mấy ngày, có nghĩ ra biện pháp nào không?” Sắc mặt Thẩm Lực khó coi, vội vàng hỏi.
“Ta suy tính nhiều ngày, nghĩ ra một biện pháp phong hiểm, chỉ nắm chắc sáu thành, nếu như bất hạnh phạm sai lầm, chỉ sợ. . .” Thẩm Mộc Mộc chỉ nói đến một nửa, nhưng ý tứ mấy người đều rõ ràng.
“Chỉ có sáu phần. . .” Thẩm Lực hơi nhướng mày.
Tỷ lệ này quá thấp đi, cơ hồ chỉ hơn một nửa.
Hai người nhất thời đều không nói chuyện.
“Tam muội, Lực nhi, ta có thể sống đến hiện tại, đối với người bình thường đã là thọ trong thọ, các ngươi cứ việc buông tay hành động, dù không thể trị tốt cũng không sao.” Ngược lại Thẩm Từ cười ha ha nói, nhìn rất thoáng.
“Vậy thì tốt, chúng ta sẽ bắt đầu.” Thẩm Mộc Mộc nghe vậy gật gật đầu, lấy ra một khối ngọc bội huyết hồng, chính là ngọc bội Thái Dương Thạch năm đó Thẩm Lạc đưa về.
“Phương pháp này vẫn phải dựa vào khối ngọc bội Thái Dương Thạch này, ta dùng pháp lực thôi động Thuần Dương lực trong đó tiến vào trong cơ thể Thẩm huynh, trị liệu bệnh tật.” Thẩm Mộc Mộc nói.
“Cô tổ mẫu ngài đã có thể điều khiển ngọc bội Thái Dương Thạch rồi?” Thẩm Lực ngạc nhiên hỏi.
“Mấy năm nay ta chuyên tâm nghiên cứu thuật phù lục, chỉ có thể miễn cưỡng thông qua bình an trong ngọc bội phù làm dẫn, điều khiển lực lượng trong ngọc bội, nhưng nắm chắc không lớn, cho nên ta mới nói chỉ có tỷ lệ sáu thành.” Thẩm Mộc Mộc nói.
“Cô tổ mẫu hết sức nỗ lực là được, ta dùng pháp lực bảo vệ linh đài tổ phụ, giảm bớt một chút áp lực cho ngài.” Thẩm Lực lấy tay đè lên đỉnh đầu Thẩm Từ.
Thẩm Mộc Mộc ừ một tiếng, đưa tay ép ngọc bội lên sau lưng Thẩm Từ, vận khởi pháp lực rót vào trong đó.
Ngọc bội lập tức tản mát ra huyết hồng quang mang nhu hoà, chậm rãi thẩm thấu vào thể nội Thẩm Từ, chỉ là quang mang có chút bất ổn, thỉnh thoảng nhảy lên một chút.
Vào thời khắc này, một cánh tay đột nhiên từ bên cạnh duỗi tới, bấm tay điểm lên cánh tay Thẩm Mộc Mộc.
Pháp lực Thẩm Mộc Mộc đều ẩn núp xuống, không thể động đậy chút nào.
“Ai?” Thẩm Mộc Mộc kinh hãi, bỗng nhiên quay đầu.
Một nam tử mặc thanh bào chẳng biết lúc nào xuất hiện ở nội đường, ngăn trở Thẩm Mộc Mộc trị liệu.
“Ngươi là người phương nào?” Thẩm Mộc Mộc cả kinh quát một tiếng, tay áo vung lên.
Một sợi lục quang bắn ra, “Vèo” một tiếng đâm tới người kia, lại là một phi toa màu xanh lá.
Người kia dùng ngón tay kẹp lấy, giống như vê con muỗi, tuỳ tiện nắm phi toa màu xanh lá.
Thẩm Mộc Mộc thấy vậy, lập tức hoảng hốt.
“Ha ha, Tam muội, nhiều năm không gặp, vừa thấy mặt đã dùng phù khí chào hỏi ta rồi.” Nam tử mặc thanh bào cười ha ha nói, chính là Thẩm Lạc.
“Ngươi. . .
Ngươi là đại ca!” Thẩm Mộc Mộc lúc này mới thấy rõ dung mạo người tới, con mắt lập tức trừng lớn, kinh hỉ lên tiếng.
Thẩm Lực đang muốn tế ra phù khí trong tay, trợ Thẩm Mộc Mộc một chút sức lực, thấy cảnh này, ngạc nhiên dừng tay.
“Đại ca, rốt cuộc huynh trở về rồi!” Thẩm Từ cũng nhận ra Thẩm Lạc, đại hỉ đứng lên.
“Nhị đệ, Tam muội, những năm này ta một mực bôn ba bên ngoài, vất vả các ngươi lo liệu việc trong nhà.” Thẩm Lạc nhìn dung nhan đệ muội đã thay đổi lớn, trên mặt áy náy nói.
“Đại ca nói gì vậy, chúng ta đã nghe người Bạch gia mang tin tức tới, huynh ở bên ngoài vội vàng làm đại sự, nên mới một mực chưa trở về.” Thẩm Từ vội vàng nói.
Năm đó người của Bạch gia đưa ngọc bội Thái Dương Thạch tới, bọn người Thẩm Nguyên Các truy vấn, người Bạch gia mới mơ hồ nói một chút tình huống Thẩm Lạc.
“Chỉ tiếc, cha mẹ không thể chờ đợi huynh trở về.” Thần sắc Thẩm Mộc Mộc ảm đạm nói.
“Là kẻ làm nhi tử này bất hiếu, trước đây ít năm ta lâm vào trong một phiền toái, ngủ say trọn vẹn trăm năm, nếu không cũng đã sớm trở về.” Thẩm Lạc nhớ tới khuôn mặt phụ thân, trong lòng không khỏi chua chát, tự trách nói.
“Ngủ say trăm năm!” Ba người Thẩm Mộc Mộc, Thẩm Từ, Thẩm Lực nghe lời này, không khỏi ngây ngốc nơi đó.
Đối với phàm nhân, trăm năm là mấy đời người, Thẩm Lạc chỉ một ngủ một giấc đã lâu như thế.
“Đại ca, bây giờ huynh đã thành tiên sao?” Mặt mũi Thẩm Từ tràn đầy ngốc trệ.
“Hiện tại ta có thể không ăn không uống mà vẫn sống, khoảng cách thành tiên còn sớm.” Thẩm Lạc mỉm cười.
“Không ăn không uống mà vẫn sống!” Trong mắt Thẩm Mộc Mộc loé lên tinh quang.
Những năm này nàng tu luyện ngoài công pháp Thẩm Lạc lưu lại, còn có kỳ ngộ khác, tu vi lúc này mới tinh tiến đến Luyện Khí hậu kỳ, hiểu rõ cảnh giới tu Tiên hơn nhiều so với Thẩm Từ.
Nhưng trăm năm không ăn không uống mà sống, tu vi Thẩm Lạc tuyệt đối vượt xa Tích Cốc kỳ.
“Tu vi đại ca hẳn là đạt đến Ngưng Hồn kỳ?” Thẩm Mộc Mộc âm thầm suy đoán.
Về phần Xuất Khiếu kỳ, nàng không dám suy nghĩ nhiều, chỉ có trong một ít tông phái tu tiên lớn mới có thể xuất hiện nhân vật kinh khủng như vậy.
Thẩm Lực bên cạnh nhìn Thẩm Lạc, trên mặt cũng đầy vẻ khiếp sợ.
Gã mặc dù chưa thấy qua Thẩm Lạc, lại từ nhỏ lớn lên đã nghe đại danh Thẩm Lạc, hiện tại xem ra, vị bá tổ phụ của mình so với trong truyền thuyết càng thêm lợi hại.
“Tốt, không nói những thứ này nữa, thân thể Nhị đệ ngươi tựa hồ xảy ra chút vấn đề, trước ta khu trừ bệnh hoạn cho ngươi đã.” Thẩm Lạc không muốn nói việc này quá nhiều, chuyển chủ đề nói.
“Làm phiền đại ca.” Thẩm Từ tự nhiên có lòng tin mười phần với Thẩm Lạc, một lần nữa ngồi xuống.
Thẩm Lạc đã sớm dùng thần thức dò xét qua thân thể Thẩm Từ, biết căn nguyên bệnh tình lão, bấm tay điểm lên ngực Thẩm Từ, một cỗ pháp lực tinh thuần rót vào thể nội lão, du tẩu một vòng quanh cơ thể Thẩm Từ.
Thẩm Từ cảm thấy một dòng nước nóng tiến vào thể nội, hùng hồn to lớn đến cực điểm, những nơi đi qua bệnh tật tiêu hết, sau đó nhiệt khí dâng lên, trực thấu tim phổi.
Lão không tự chủ được ngồi xuống, phun ra một ngụm máu đen.
Chương 1052: Lễ gặp mặt
“Tổ phụ!” Thẩm Lực thấy Thẩm Từ thổ huyết, lập tức kinh hãi.
“Không sao, đại ca đang dùng pháp lực gột rửa ngũ tạng lục phủ Thẩm huynh, khu trừ sạch sẽ tất cả căn nguyên ốm đau, Thẩm huynh sẽ không việc gì.” Thẩm Mộc Mộc nói.
Thẩm Lực nghe vậy, lúc này mới yên lòng lại.
Thẩm Mộc Mộc vừa dứt lời, Thẩm Từ đã ngẩng đầu lên, hai đầu lông mày màu đen biến mất không còn một mảnh, làn da mắt trắng hồng, cả người nhìn thần thái sáng láng, nếp nhăn tựa hồ cũng giãn ra.
“Đa tạ đại ca, hiện tại ta cảm thấy tốt hơn nhiều rồi.” Thẩm Từ thở phào một hơi.
Lúc này, lão cảm thấy toàn thân giống như được sơn tuyền gột rửa qua, cả thân thoải mái không gì sánh được, muốn đứng lên.
“Còn chưa xong, ngươi ăn vào viên đan dược này trước đã.” Thẩm Lạc đưa tay đè Thẩm Từ xuống, lấy ra một viên dược hoàn màu xanh lá, đưa tới.
Mùi thuốc nồng nặc bốn phía, Thẩm Mộc Mộc và Thẩm Lực bên cạnh ngửi được mùi đan dược liền cảm giác tinh thần phấn chấn, cả người trở nên nhẹ hơn mấy phần, trên mặt đều hiện ra vẻ kinh hãi.
Thẩm gia là thế gia dược liệu, hai người nghiên cứu rất sâu về đan dược, nhìn một chút đã nhận ra đan dược màu xanh lá này vô cùng trân quý, vượt qua đan dược Thẩm gia không biết gấp bao nhiêu lần.
“Đây là đan dược gì?” Thẩm Từ cũng nghiên cứu đan dược, nhìn ra đan này bất phàm, vội vàng hỏi.
“Đây là một viên đan dược diên thọ, có thể gia tăng ba mươi năm thọ nguyên, ngươi nhanh ăn vào, ta giúp ngươi hoà tan dược lực.” Thẩm Lạc nói.
Viên Lục Tâm Đan này là hắn đổi lấy từ hắc hùng tinh, đan dược như thế hắn đã không dùng, nhưng cho phàm nhân như Thẩm Từ phục dụng, lại có hiệu quả thoát thai hoán cốt.
“Diên thọ ba mươi năm!” Thẩm Từ ngẩn người.
Thẩm Mộc Mộc và Thẩm Lực bên cạnh cũng ngây người, nói không ra lời.
“Hiện tại ta cảm giác thân thể rất tốt, bệnh đã chữa khỏi, không cần lãng phí thần dược như vậy, hay là lưu cho đại ca huynh phục dụng đi.” Qua một hồi lâu, Thẩm Từ mới lấy lại tinh thần, nói.
“Thuốc này với ta đã vô dụng, ngươi không cần lo lắng quá nhiều, nhanh ăn vào đi.” Thẩm Lạc bấm tay một cái.
Đan dược màu xanh lá bay lên, lóe lên bay thẳng vào miệng Thẩm Từ đang hé mở.
Mà trên tay Thẩm Lạc hiện lên lam quang, lần nữa thôi động pháp lực, độ nhập vào thể nội Thẩm Từ luyện hóa đan dược.
Thân thể Thẩm Từ không thể động đậy, đành phải nhắm mắt lại.
Đan dược màu xanh lá rất nhanh hòa tan, biến thành từng luồng từng luồng dược lực cường đại rót vào tứ chi bách hài, Thẩm Từ cảm thấy thân thể càng ngày càng nhẹ, giống như đang bay lên.
Quanh năm lão tu luyện « Thanh Điền Bồi Nguyên Công » nội tức hình thành cũng được điều động, nhanh chóng du tẩu thể nội.
Sau một lát, thân thể Thẩm Từ đột nhiên run lên, mấy chỗ huyệt khiếu dễ dàng mở ra bỗng nhiên mở rộng, thiên địa linh khí tràn vào thân thể, nội tức Thanh Điền Bồi Nguyên Công cũng phát sinh kịch biến, phun trào ù ù lên, bắt đầu chuyển hoá thành pháp lực.
“Thông pháp tính!” Thẩm Mộc Mộc đại hỉ, trong ánh mắt nhìn về phía Thẩm Lạc hiện lên một tia chấn kinh.
Chỉ cần tới Luyện Khí kỳ, không chỉ có thể nắm giữ lực lượng cường đại, thiên địa linh khí nhập thể, thọ nguyên càng có thể tăng lên nhiều mấy chục năm, không biết bao nhiêu người muốn bước ra một bước này.
Thẩm Mộc Mộc những năm qua vì trợ giúp Thẩm Từ tiến vào Luyện Khí kỳ, không biết hao tốn bao nhiêu cố gắng, đáng tiếc đều làm không được, Thẩm Lạc lại trong lúc giơ tay nhấc chân đã làm được.
Sắc mặt Thẩm Lạc phi thường bình tĩnh, viên Lục Tâm Đan của hắc hùng tinh bất phàm, lại thêm pháp lực Đại Thừa kỳ của hắn thúc đẩy sinh trưởng, trợ giúp một người đã tu luyện Thông Pháp Tính cơ sở vốn là nước chảy thành sông.
Hắn tiếp tục vận chuyển pháp lực, điều trị thân thể Thẩm Từ, tăng tốc hiệu quả thiên địa linh khí tôi thể.
Các vị trí cơ thể Thẩm Từ vang lên thanh âm xuy xuy, không hề đứt đoạn toát ra từng luồng từng luồng bạch khí, bao phủ toàn thân lão vào trong đó.
Trọn vẹn sau gần nửa canh giờ, Thẩm Lạc mới thu hồi bàn tay, phất tay áo lên.
Một mảnh lam quang hiện lên, khẽ quét qua thân Thẩm Từ, cuốn những bạch khí kia đi.
Thân ảnh Thẩm Từ hiển hiện ra, bề ngoài đại biến, vốn râu tóc tuyết trắng đã biến thành màu đen, nếp nhăn trên da cũng không thấy bóng dáng, con mắt ôn nhuận óng ánh, vậy mà trong một đêm về tới thời kỳ tráng niên.
Bất quá Thẩm Từ chưa tỉnh lại, vẫn nhắm mắt ngồi ngay ngắn tại chỗ đó, tựa hồ đang cảm ứng biến hóa trong cơ thể.
Thẩm Lực bên cạnh dụi dụi con mắt, không dám tin vào hai mắt của mình.
Năm đó lúc gã thông pháp tính, thân thể cũng phát sinh một chút cải biến, nhưng không rõ ràng như Thẩm Từ bây giờ, đây quả thực là kỳ tích phản lão hoàn đồng.
“Đại ca, thần thông huynh bây giờ thật sự là không thể tưởng tượng nổi.” Thẩm Mộc Mộc bên cạnh cũng ngây ngốc tại đó, một hồi lâu mới khôi phục lại, chân thành tán thán.
“Đây cũng không phải là công lao của ta, Thẩm Từ thông pháp tính, thiên địa linh khí lần đầu quán thể vào, thân thể mới phát sinh kịch biến như thế, ta bất quá là ở bên cạnh phụ trợ một hai mà thôi.” Thẩm Lạc nói.
“Bất kể thế nào, có thể làm cho tổ phụ trong thời gian ngắn phát sinh đại biến như thế, không phải là đại thần thông giả thì không thể làm được.” Thẩm Lực bên cạnh khen ngợi.
“Ngươi là tôn nhi Nhị đệ? Có thể không dựa vào ngoại lực, một mình đột phá pháp tính, tư chất không tệ.
Nơi này có hai kiện pháp khí và một bình đan dược, xem như một phần lễ gặp mặt.” Thẩm Lạc nhìn về phía Thẩm Lực, mỉm cười, phất tay áo lên trên bàn bên cạnh.
Trên mặt bàn hiện lên lam quang, thêm ra một bình ngọc màu trắng, một thanh phi kiếm màu xanh lam cùng một tiểu thuẫn màu vàng đất.
“Pháp khí!” Ánh mắt Thẩm Lực nóng bỏng nhìn chằm chằm hai kiện pháp khí.
Thẩm gia bây giờ mặc dù có mấy vị tộc nhân Thông Pháp Tính, thực lực không yếu, nhưng dù sao cũng là tiểu gia tộc trong thế tục, ngay cả phù khí cũng không có mấy món, đối mặt pháp khí trong truyền thuyết, tự nhiên vô cùng kích động.
Về phần bình đan dược kia, bởi vì Thẩm gia tinh thông luyện chế đan dược, gã cũng không quá để ý.
Thẩm Lạc thấy vậy, khẽ lắc đầu.
Bình đan dược kia là linh đan trân quý cố bản bồi nguyên, dược lực cường đại, đối với tu tiên giả Tích Cốc kỳ cũng có tác dụng lớn, giá trị không dưới hai kiện pháp khí kia.
Thẩm Mộc Mộc nhìn thấy đồ vật trên bàn, trong mắt cũng hiện lên một tia lửa nóng, miệng nhỏ hơi vểnh lên, tựa hồ đang trách cứ Thẩm Lạc không cho nàng gì cả.
“Mộc Mộc, đây là quà của muội.” Thẩm Lạc bật cười một tiếng, lấy ra một pháp khí trữ vật, đưa tới.
“Cám ơn đại ca.” Lúc này Thẩm Mộc Mộc mới đổi giận thành vui nhận lấy, vận khởi pháp lực dò xét.
Trong pháp khí trữ vật chứa ba kiện pháp khí, một kiện loại hình công kích, một kiện loại hình phòng ngự, còn có một kiện loại hình phụ trợ.
Trừ pháp khí, còn có hai bình đan dược.
Thẩm Mộc Mộc cũng chú ý trên những pháp khí kia, lấy ra một thanh chiến đao màu xanh lá, mừng khấp khởi vuốt ve nó.
“Pháp khí khác với phù khí, cần tế luyện luyện hóa cấm chế trong đó, ta lại truyền cho các ngươi một môn bí thuật tế luyện.” Thẩm Lạc lấy ra hai khối ngọc giản, ở bên trong khắc lục Cửu Cửu Thông Bảo Quyết, đưa cho hai người.
Thẩm Mộc Mộc và Thẩm Lực tự nhiên đại hỉ cám ơn.
Vào thời khắc này, Thẩm Từ bên cạnh thăm thẳm tỉnh lại.
“Không ngờ ta lại có thể thông pháp tính, tiến nhập Luyện Khí kỳ! Đại ca, đa tạ huynh!” Thẩm Từ đứng dậy, hành lễ với Thẩm Lạc.
“Ngươi ta là huynh đệ, sao phải nói cảm ơn.” Thẩm Lạc đỡ Thẩm Từ dậy.
“Ồ! Đây là đan dược tịnh tiến tu vi, mà dược lực thật cường đại!” Thanh âm kinh hô truyền tới từ phía bên cạnh, lại là Thẩm Mộc Mộc tra xét xong mấy món pháp khí, mở ra một bình thuốc, một cỗ ba động linh lực đập vào mặt nàng, không khỏi mở to hai mắt.
Trước đây ít năm nàng đạt kỳ ngộ, từng chiếm được một ít đan dược tinh tiến tu vi, lúc này mới đạt tới Luyện Khí hậu kỳ.
Mà đan dược lúc trước lấy được, nhìn kém xa tít bình thuốc trong tay.
Thẩm Lực nghe vậy, vội vàng mở bình thuốc trong tay ra, bên trong đựng cũng là loại linh đan này, dược lực cường đại, lập tức cũng mừng tít mắt.
Chương 1053: Trọng chỉnh sư môn
Thẩm Từ có chút không hiểu nhìn về phía bình thuốc và pháp khí trong tay hai người Thẩm Mộc Mộc và Thẩm Lực.
Thẩm Lực thấp giọng giải thích những bảo vật này.
“Đại ca, thực lực huynh bây giờ mạnh bao nhiêu rồi? Thật là làm cho chúng ta không dám nghĩ tới.” Thẩm Từ nghe xong, không khỏi tán thán hỏi.
“Thần Châu đại địa vô cùng vô tận, kỳ nhân dị sĩ càng vô số kể, chút tu vi ấy của ta tại một một châu phủ chỉ có thể làm ra chút trò mà thôi, trong Đại Đường vương triều người mạnh mẽ hơn ta không biết bao nhiêu, mà so với bên ngoài Đại Đường thì càng không có ý nghĩa.” Thẩm Lạc không muốn để cho bọn Thẩm Từ vì hắn mà trở nên kiêu ngạo, tận lực chê bai thực lực của mình.
Thẩm Từ nghe lời này, trong mắt hiện lên một tia rung động và e ngại.
Những năm qua gã tu luyện không có thành tựu, một mực cẩn trọng quản lý sinh ý Thẩm gia, sớm đã dưỡng thành thói quen cẩn thận chặt chẽ, nghe nói thế giới tu tiên rộng lớn và nguy hiểm, không khỏi lòng sinh sợ hãi.
Thẩm Mộc Mộc lại không bị hù dọa, đôi mắt sáng lưu chuyển, ngược lại càng hướng tới thế giới tu tiên bên ngoài.
“Thẩm Lực, chúng ta tiến vào đây đã quá lâu, ngươi ra ngoài chào hỏi khách khứa đi, chớ chậm trễ người ta.” Thẩm Từ rất nhanh khôi phục lại bình tĩnh, nói với Thẩm Lực.
Thẩm Lực mặc dù muốn lưu lại, tiếp tục nghe Thẩm Lạc kể chuyện bên ngoài nhiều hơn chút, nhưng Thẩm Từ đã lên tiếng, gã cũng không dám cãi lại, vội cáo từ rời đi.
Thẩm Lạc cũng không ở đây lâu, đi tới từ đường, bái tế Thẩm Nguyên Các cùng Nhị nương.
“Phụ thân, hài nhi bất hiếu, không thể sớm thức tỉnh, trở về gặp ngài.
Bây giờ ma kiếp đã trừ, về sau ta sẽ không chạy ngược chạy xuôi nữa, tất sẽ thường xuyên trở về thăm ngài.” Thẩm Lạc thắp cho phụ thân Thẩm Nguyên Các ba nén hương, trong lòng âm thầm cầu nguyện.
“Đại ca không cần thương tâm, nhờ có huynh năm đó lưu lại công pháp, về sau đưa về bảo vật, phụ thân thọ hơn trăm tuổi mới đi về cõi tiên, một mực sống rất vui vẻ, thời điểm ra đi cũng rất an tường, không có gì tiếc nuối.” Thẩm Từ kể lại.
Thẩm Lạc nghe lời này, nhẹ gật đầu.
Tế tự xong, ba người đi vào trong một đại sảnh bên cạnh nói chuyện.
“Đại ca, tiếp theo huynh có tính toán gì không?” Thẩm Từ rót cho Thẩm Lạc một chén trà, hỏi.
“Bây giờ tai kiếp đã qua, thiên hạ thái bình, ta không cần đi loạn khắp nơi nữa, dự định trở về Xuân Thu quan, trọng chỉnh sư môn.” Thẩm Lạc nói.
Năm đó sư thúc tổ truyền thụ « Thuần Dương Bảo Điển » cho hắn, để hắn chấn hưng Xuân Thu quan nhất mạch, đáng tiếc những năm qua vì ma kiếp, hắn bôn tẩu khắp nơi, căn bản không rảnh bận tâm việc này.
Bây giờ ma kiếp đã qua, là thời điểm hắn thực hiện lời thề năm đó.
Đồng thời hắn dự định bế quan tại Xuân Thu quan, tu luyện một đoạn thời gian.
Trong tay hắn có hai giọt Cam Lộ Thủy, trực tiếp hấp thu Thủy linh lực trong đó là có thể tu luyện, về thiên địa linh khí chung quanh cũng yêu cầu không cao, tại Xuân Thu quan này cũng có thể tu luyện.
“Xuân Thu quan trăm năm trước bị yêu ma một buổi tiêu diệt, suy bại đến nay, bất quá trước đây ít năm có mấy đệ tử thất lạc trở về, xây lại Xuân Thu quan.
Chỉ là thực lực bọn họ nhỏ yếu, chỉ có hai tu sĩ Luyện Khí kỳ, kém xa trước kia.” Thẩm Mộc Mộc nghe vậy nói.
“Thật sao? Mộc Mộc ngươi tựa hồ rất rõ tình huống ở Xuân Thu quan?” Thẩm Lạc nhìn về phía muội muội.
“Xuân Thu quan cách Xuân Hoa huyện thành chúng ta cũng không quá xa, mà khu vực chúng ta thì người tu tiên thường xuyên gặp gỡ, trao đổi một ít vật phẩm.
Phù khí Thanh Ngọc Toa của ta chính là đổi từ Tần đạo nhân ở Xuân Thu quan đấy.” Thẩm Mộc Mộc lấy ra phù khí thanh toa kia, nói.
“Tần đạo nhân?” Thẩm Lạc nghe vậy nhớ lại sư huynh đệ trước kia, tính cả đệ tử ngoại môn, trong đó xác thực có mấy người họ Tần, không biết là vị nào.
Hắn rất nhanh không nghĩ nhiều nữa, nhìn về phía Thẩm Mộc Mộc: “Lại nói, năm đó ta để ở nhà hai môn công pháp cơ bản Tiểu Hóa Dương Công cùng Thanh Điền Bồi Nguyên Công, cũng không có công pháp Luyện Khí kỳ, Mộc Mộc muội làm thế nào tu luyện tới cảnh giới bây giờ?”
“Năm đó ta tu luyện Thanh Điền Bồi Nguyên Công, lại thêm ngọc bội Thái Dương Thạch do đại ca lưu lại, may mắn thông pháp tính, sau đó ra ngoài du lịch.
Số phận coi như không tệ, trong Tây Bắc Thừa Hoàng sơn ngẫu nhiên phát hiện một động phủ tiền bối tán tu đã tọa hóa, từ nơi đó đạt được một môn công pháp tu luyện và một ít đan dược, khổ tu nhiều năm, mới có cảnh giới bây giờ.” Thẩm Mộc Mộc lấy ra một khối ngọc giản, đưa tới.
Thẩm Lạc nhận lấy ngọc giản, thần thức dò xét trong đó, trên ngọc giản ghi chép một môn công pháp phổ thông gọi là « Thanh Mộc Công », không tính là tinh diệu, duy nhất đáng để ca ngợi là nữ tử tu luyện xong, có thể điều động Nguyên âm lực thể nội khuếch tán ra toàn thân, có công hiệu trú nhan nhất định.
“May mắn có đại ca năm đó lưu lại hai môn công pháp và « Thanh Mộc Công » này, Thẩm gia chúng ta mới có thể phát triển đến tình trạng bây giờ.
Chỉ là những năm gần đây, nam nữ trong tộc, trừ Thẩm Lực, không người nào quán thông pháp tính, không biết có phải môn công pháp này thích hợp nữ tử tu luyện hơn không?” Thẩm Từ cũng mở miệng hỏi.
Thẩm gia trừ Thẩm Lực, Thẩm Mộc Mộc, còn có hai người thông pháp tính, bất quá đám bọn họ hiện tại cũng ở nơi khác.
Thẩm Lạc nghe vậy, mỉm cười, năm đó hắn đưa về Thái Dương Thạch ngọc bội cực kỳ tinh thuần, có công hiệu ôn dưỡng thân thể, đeo trong thời gian dài có thể gia tăng khả năng Thông Pháp Tính, lúc này mới khiến cho Thẩm gia trong thời gian ngắn có mấy người thông pháp tính.
Tốc độ này kỳ thật đã rất nhanh, bọn Thẩm Từ chỉ có kiến thức tu luyện nửa vời, lại còn không vừa lòng.
“« Thanh Mộc Công » này xác thực thích hợp nữ tử tu luyện, bất quá công pháp này chỉ bình thường, tương lai cũng khó có thành tựu lớn.
Tam muội ngươi về sau không cần tu luyện công pháp này nữa, chỗ ta có một môn « Thủy Nguyên Quyết », nam nữ đều có thể tu luyện, cũng có hiệu quả trú nhan nhất định, về sau gia tộc tử đệ hãy tu luyện công pháp này đi.” Thẩm Lạc lấy ra một bản sách ngọc, đưa cho Thẩm Mộc Mộc.
Môn « Thủy Nguyên Quyết » này thoát thai từ công pháp vô danh, hắn sửa đổi một phần khó khăn trong đó, để người tư chất phổ thông cũng có thể tiến bộ tương đối nhanh.
Phía sau sách ngọc, hắn còn kèm theo một ít bí pháp thực dụng cùng Ngũ Hành pháp thuật, gia tăng thủ đoạn tử đệ Thẩm gia đối địch.
Thẩm Mộc Mộc tiếp nhận ngọc giản xem xét, lập tức bị « Thủy Nguyên Quyết » hấp dẫn, mỗi một câu khẩu quyết đều ẩn giấu huyền cơ, trong câu chữ ngôn từ chất phác đại khí, so với « Thanh Mộc Công » huyền diệu không biết gấp bao nhiêu lần.
Trọn vẹn một khắc đồng hồ sau, nàng mới lưu luyến không rời thu hồi ánh mắt.
“Thật là công pháp tinh diệu, đại ca huynh có được từ chỗ nào vậy?” Thẩm Mộc Mộc tò mò hỏi.
“Chuyện này các ngươi cũng đừng hỏi nhiều, công pháp này không thể coi thường.
Nhớ lấy, về sau chỉ truyền cho người đáng tin trong tộc.” Thẩm Lạc lắc đầu, căn dặn.
“Được.” Thẩm Mộc Mộc và Thẩm Từ trải qua thế sự, biết nặng nhẹ, nghiêm nghị đáp ứng.
“Những linh tài, phù khí, pháp khí này hiện tại ta không dùng được, đều lưu lại trong tộc, trợ giúp Thẩm gia phát triển.” Thẩm Lạc lại lấy ra một pháp khí trữ vật, đưa cho Thẩm Từ.
“Đa tạ đại ca trông nom.” Thẩm Từ tiếp nhận nói cảm ơn.
“Đại ca, những năm qua huynh đã đi đâu? Có thể kể cho chúng ta một chút không?” Thẩm Mộc Mộc tò mò hỏi, Thẩm Từ cũng nhìn lại, hiển nhiên cảm thấy rất hứng thú với kinh lịch của Thẩm Lạc trong thời gian qua.
Chương 1054: Bị tấn công
Thẩm Lạc mỉm cười, lập tức kể lại một ít chuyện không quá quan trong kinh lịch những năm qua.
Thẩm Mộc Mộc nghe được cảm thấy kinh ngạc, Thẩm Từ cũng cảm thấy mở rộng tầm mắt.
Thẩm Lạc lại chỉ điểm hai người một chút về kinh nghiệm tu luyện, khiến hai người đạt được nhiều thu hoạch.
Ba huynh muội nói chuyện phiếm hồi lâu, thẳng đến ánh trăng treo trên đầu cành mới dừng lại.
“Đại ca, hôm nay cứ nghỉ ngơi trong nhà đi, ngày mai ta sẽ dẫn hậu bối trong tộc đến cho huynh xem một chút.” Thẩm Từ nói.
“Cái này không cần, mấy năm nay ta tu luyện thanh tịnh đã thành thói quen, không thích gặp quá nhiều người, việc trong nhà cứ giao cho các ngươi, ta sẽ rời đi ngay.” Thẩm Lạc đứng dậy nói.
“Nhanh như vậy đã muốn đi?” Thẩm Từ và Thẩm Mộc Mộc giật mình.
“Ta đi Xuân Thu quan, cách nhà chúng ta cũng gần, có việc các ngươi cứ đến Xuân Thu quan tìm ta là được.” Thẩm Lạc nói.
Thẩm Từ và Thẩm Mộc Mộc nghe lời này, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
“Các ngươi không cần đưa tiễn.” Thẩm Lạc nói với hai người một tiếng, thân hình thoắt một cái biến mất tại chỗ.
Thẩm Từ và Thẩm Mộc Mộc cảm thấy mất mát, sau một hồi lâu mới khôi phục lại, xem xét pháp khí trữ vật kia, thương lượng phân phối vật phẩm trong đó.
Lúc này Thẩm Lạc đã ở không trung vạn trượng, nhìn xuống Xuân Hoa huyện thành một chút, quay người bay về hướng Xuân Thu quan.
Thẩm gia phát triển, hắn không định can thiệp quá nhiều, ma kiếp mặc dù đã qua, nhưng địch nhân hắn khó đảm bảo sẽ không lưu lại, thực lực Thẩm gia quá yếu, liên quan quá nhiều đến hắn, ngược lại không ổn.
Khoảng cách mấy trăm dặm, đối với hắn hiện tại không tính là gì, Xuân Thu quan rất nhanh hiện ra trong tầm mắt hắn.
Trong Xuân Thu quan, năm đó bị yêu ma diệt môn tạo thành tổn thương vẫn còn, rất nhiều kiến trúc vẫn đổ sụp ở đó, chỉ có một ít dãy kiến trúc được tu sửa, nhìn có chút tàn phá.
Trong quan cũng không có nhiều nhân khí, khắp nơi thanh lãnh, một chút thanh âm cũng không có, hoàn toàn khác biệt tình cảnh náo nhiệt năm đó.
Thẩm Lạc nhìn thấy tông môn xuất thân biến thành dạng này, trong lòng thở dài một cái, phi thân bay xuống dưới.
Rơi xuống trong quan, lông mày hắn rất nhanh nhăn lại.
Vài toà kiến trúc tu sửa kia giờ phút này đại môn mở rộng ra, có hai phiến cửa ngã trên mặt đất, cửa trên mặt đất cũng có mấy đạo ngấn sâu mới tinh, tựa hồ vừa mới trải qua một trận tranh đấu.
Thần thức Thẩm Lạc khuếch tán ra, sắc mặt rất nhanh trầm xuống.
Trong một gian phòng phía trong, lại còn có hai bộ thi thể, nhìn phục sức chính là đệ tử Xuân Thu quan.
Hắn cau mày lại, mở rộng thần thức ra, rất nhanh quay đầu nhìn lại một vùng núi cách đó hơn mười dặm.
Nơi đó chấn động sóng linh khí, có người tu tiên đang tranh đấu, mà trong đó có sóng pháp lực quen thuộc, chính là Thuần Dương Kiếm Quyết.
Thẩm Lạc không chần chờ chút nào, lập tức bay tới nơi đó
Lấy tu vi hắn bây giờ, trong nháy mắt đã đến chỗ tranh đấu, lặng yên rơi xuống một chỗ bên ngoài sơn cốc.
Trong sơn cốc có hai nhóm tu sĩ đang đánh nhau chết sống, một phe là hai tên tu sĩ mặc đạo bào màu xanh, chính là đệ tử Xuân Thu quan, tu vi đều chỉ là Luyện Khí kỳ.
“A, Tần Minh!” Thẩm Lạc nhìn về phía một lão giả thanh bào tóc muối tiêu, thôi động một thanh phù kiếm gỗ đào.
Dung mạo lão đã đại biến, bất quá hắn lờ mờ nhận ra là đồng môn ngoại môn thời kỳ thiếu niên, chỉ là hai người không quen biết, vẻn vẹn gặp qua vài lần mà thôi.
Trên thân Tần Minh chớp động hồng quang, tu luyện chính là Thuần Dương Kiếm Quyết, đã đạt đến Luyện Khí trung kỳ.
Về phần người kia là một thanh niên mặt tròn cầm một thanh phù khí chiến đao màu đen, Thẩm Lạc cũng không nhận ra, có thể là đệ tử Tần Minh, chỉ có tu vi Luyện Khí sơ kỳ.
Mà đối diện là ba người người mặc áo bào đen, ống tay áo thêu một đồ án mây đen.
Tu vi ba người cũng là Luyện Khí kỳ, một tên trung kỳ, hai sơ kỳ, nhân số lại chiếm ưu thế, mà ba người thao túng ba thanh phù kiếm màu đen giống nhau như đúc, tạo thành một bộ kiếm trận, bên trong tràn ngập hắc khí âm sát, uy lực khá lớn, áp chế gắt gao hai người Tần Minh.
“Ha ha, Tần Minh, chỉ bằng chút năng lực các ngươi cũng muốn chiếm lĩnh linh mạch Thanh Hoa sơn này, hay là ngoan ngoãn nhường lại đi.” Người cầm đầu là một lão giả mặt đen mặt mũi tràn đầy lệ khí đắc ý cười to.
“Hắc Nham lão quỷ, Thanh Hoa sơn này là tổ sư Xuân Thu quan ta truyền thừa xuống, các ngươi mơ tưởng cướp đi!” Hai mắt Tần Minh phun lửa, vạch phá ngón tay, bôi máu tươi lên phù kiếm gỗ đào.
Phù văn trên phù kiếm lập tức sáng lên, bảy tám đạo kiếm khí màu đỏ dài hơn một trượng lập tức nổ bắn ra, xé rách hắc khí kiếm trận đối phương ra một lỗ hổng lớn.
“Tốt! Thuần Dương Kiếm Quyết quả nhiên lợi hại, đáng tiếc thực lực các ngươi quá yếu, căn bản không phát huy ra uy lực của nó! Ngoan ngoãn dâng lên kiếm quyết cùng linh mạch Thanh Hoa sơn, bổn cốc chủ còn có thể tha cho các ngươi một mạng!” Trong mắt lão giả mặt đen lóe lên một tia tham lam, cắn chót lưỡi phun ra một ngụm máu tươi vào trên một thanh phù kiếm màu đen, sau đó miệng nói lẩm bẩm!
Hai người khác cũng làm giống vậy, ba thanh phù kiếm đang yếu thế lập tức lóe lên hắc quang, tiếng rít nổi lên, hắc khí bị xé nứt trong nháy mắt lấp đầy.
Trong kiếm trận, hắc khí lập tức phun trào ù ù, hóa thành một đạo phong trụ màu đen thô to cao mấy trượng, đánh tới hai người Tần Minh.
Phong trụ màu đen này cường đại dị thường, những nơi đi qua, mặt đất bị cạo mất một tầng.
Phù khí hai người Tần Minh đụng nó một cái liền quay tròn loạn chuyển, căn bản khống chế không nổi, sắc mặt đều đại biến, vội vàng bay ngược ra sau.
“Ha ha, để cho các ngươi mở mang kiến thức một chút lợi hại của âm Phong phù trận Hắc Vân cốc ta! Nạp mạng đi!” Lão giả mặt đen thở hồng hộc, nhưng thần sắc hưng phấn dị thường, hai tay cuồng vũ bấm niệm pháp quyết.
Hắc quang hiện lên, hai quỷ đầu màu đen to bằng cái thớt từ trong cuồng phong bắn ra, nhào về phía Tần Minh cùng thanh niên mặt tròn.
Tu vi thanh niên mặt tròn chỉ có Luyện Khí sơ kỳ, kém xa Tần Minh, vốn đã nỗ lực duy trì, đối mặt quỷ đầu màu đen tập kích, rốt cuộc vô lực ngăn cản, nhắm mắt chờ chết.
Vào thời khắc này, một cỗ sóng nhiệt đập vào mặt gã, một áng đỏ từ bên cạnh phóng tới, hình thành một màn sáng màu đỏ mỏng manh, ngăn cản được hai quỷ đầu màu đen.
Quỷ đầu màu đen mở ra miệng rộng, hung hăng cắn vào màn sáng màu đỏ.
Màn sáng lập tức rung động không thôi, nhưng vẫn miễn cưỡng ngăn lại quỷ đầu.
“Sư phụ!” Thanh niên mặt tròn trở về từ cõi chết, nhìn về phía Tần Minh bên cạnh.
Tần Minh giờ phút này tay cầm một tấm phù lục màu lửa đỏ, lòng bàn tay chen chúc chảy ra máu tươi, rót vào trong phù lục, hình thành mảnh màn sáng màu đỏ này.
Chỉ là thi triển pháp này, hiển nhiên hao tổn rất lớn nguyên khí, Tần Minh vốn mặt tái nhợt, hiện tại càng như tờ giấy.
“Tặc tử lợi hại, ta ngăn trở bọn hắn, ngươi thừa cơ mau trốn đi!” Tần Minh gấp giọng quát.
“Đệ tử nào bỏ được sư phụ, một mình sống tạm bợ…” Thanh niên mặt tròn lắc đầu nói.
“Hồ đồ, ngươi ta sống chết thật khó liệu, nhưng đạo thống Xuân Thu quan bất luận thế nào cũng không thể bị mất ở đây, còn không mau đi!” Hai mắt Tần Minh đỏ lên, phẫn nộ quát.
Thanh niên mặt tròn ngây ngốc một chút, sau đó đưa tay triệu hồi chiến đao màu đen, quay người phi độn ra xa.
“Mơ tưởng, hôm nay hai người các ngươi ai cũng đừng hòng chạy thoát!” Lão giả mặt đen cười lạnh một tiếng, tăng lớn pháp lực rót vào trong phù kiếm màu đen, hai tay càng nhanh chóng bấm niệm pháp quyết.
Vèo vèo vèo!
Trong phong trụ màu đen lại bắn ra ba quỷ đầu màu đen, hung hăng đâm vào trên màn sáng màu đỏ.
Màn sáng màu đỏ rung động không thôi, không thể kiên trì được nữa, vỡ ra, hóa thành vô số đoàn hồng quang phiêu tán.
Mà phù lục màu đỏ trong tay Tần Minh thì chia năm xẻ bảy, triệt để mất đi tất cả linh tính.
Bản thân lão thì cuồng phún máu tươi, cả người bay ngược ra sau, chuôi phù kiếm gỗ đào kia cũng đánh mất tất cả lực lượng, giống như tảng đá rơi bịch trên mặt đất.
Chương 1055: Không biết sống chết
“Đi chết đi!”
Trong mắt lão giả mặt đen lóe lên một tia tàn nhẫn, bấm tay một cái.
“Rống.”
Một quỷ đầu màu đen gào thét bay nhào tới, chớp mắt đã đuổi kịp Tần Minh, miệng lớn dữ tợn hung hăng cắn xuống.
“Sư phụ!”
Thanh niên mặt tròn kia còn chưa chạy ra bao xa, quay đầu nhìn thấy cảnh này, lập tức quay người vọt tới, chiến đao màu đen trong tay hóa thành một đạo hắc quang, hung hăng chém về phía quỷ đầu màu đen kia.
Đáng tiếc gã cách Tần Minh quá xa, căn bản không kịp cứu giúp.
Mắt thấy Tần Minh sẽ bị chết ở đây, bỗng một đạo hồng quang mảnh khảnh không biết từ chỗ nào lóe lên phóng tới, ở trong hư không vạch một cái, miệng lớn quỷ đầu màu đen cắn xuống đột nhiên vỡ thành hai mảnh, “Ầm” một tiếng bạo liệt ra.
Ngay sau đó, các quỷ đầu khác cũng đồng thời đình trệ giữa không trung, sau đó đều bạo liệt ra, hóa thành một đoàn hắc khí phiêu tán.
“Người nào dám can đảm làm hỏng chuyện tốt đạo gia ta? Lén lút tính là anh hùng hảo hán gì chứ, có năng lực thì hiện thân ra đi!” Lão giả mặt đen vừa kinh vừa sợ hét lớn nhìn chung quanh, căn bản không để ý tới hai người Tần Minh nữa.
Hai tu sĩ mặc hắc bào kia cũng như thế, mặt mũi tràn đầy giận dữ nhìn quanh.
Mà Tần Minh và thanh niên mặt tròn thì bị một màn bất thình lình làm cả kinh đứng nguyên tại chỗ, vừa rồi bọn họ vội vàng bay nhào tới, sau đó miệng phun máu tươi bay ngược ra sau, căn bản không thấy rõ đã xảy ra chuyện gì.
Vào thời khắc này, bên cạnh bọn họ lam quang hoa một cái, hiện ra một nam tử mặc áo xanh, chính là Thẩm Lạc.
Tần Minh và thanh niên mặt tròn giật nảy mình, nhìn thấy thần sắc Thẩm Lạc hiền lành, không có ác ý, lúc này mới thả lỏng một chút.
Mà lão giả mặt đen cùng hai tên tu sĩ mặc hắc bào nhìn thấy Thẩm Lạc vô thanh vô tức đột nhiên hiện thân, đều khẽ giật mình nhìn nhau vài lần, trong lúc nhất thời cũng không nóng lòng động thủ.
“Hai người các ngươi vất vả, đây là hai viên đan dược chữa thương, ăn vào trước đi.” Thẩm Lạc đưa lưng về phía ba người lão giả mặt đen, mỉm cười lấy ra hai viên đan dược, đưa cho Tần Minh cùng thanh niên mặt tròn.
Hắn đã sớm tới phụ cận, bất quá hắn muốn nhìn một chút tâm tính hai người Tần Minh, là thực tình muốn chấn hưng Xuân Thu quan hay không, lúc này mới tại thời khắc sống còn xuất thủ.
Hai viên đan dược tản mát ra dược lực tươi mát, Tần Minh chỉ ngửi mùi thuốc, thương thế nặng nề đã giảm bớt mấy phần, hai con mắt lập tức trở nên lửa nóng.
Hai viên đan dược này so với bất luận đan dược nào lão thấy qua đều tốt hơn, chỉ là lão không lập tức nhận lấy.
“Đa tạ các hạ vừa rồi xuất thủ tương trợ, bất quá đan dược này quá trân quý, vãn bối thẹn không dám nhận.” Tần Minh cung kính nói.
Thẩm Lạc cười cười, Tần Minh này hiển nhiên không nhận ra hắn, hắn cũng không giải thích, ngón tay khẽ động, hai viên đan dược bắn ra, chui vào miệng Tần Minh cùng thanh niên mặt tròn.
Đan dược vào miệng lập tức hoà tan, hóa thành hai cỗ nhiệt lưu du tẩu một vòng trong cơ thể hai người, thương thế cả hai lập tức khỏi hẳn, mà tu vi lại tinh tiến cực đại.
Thể nội pháp lực Tần Minh phun trào, tăng lên tới Luyện Khí trung kỳ đỉnh phong, mà tu vi thanh niên mặt tròn cũng tăng vọt đến Luyện Khí sơ kỳ đỉnh phong.
Tần Minh cảm nhận được biến hóa trong cơ thể, mặt mũi tràn đầy cuồng hỉ, đang muốn cám ơn Thẩm Lạc, con mắt đột nhiên trừng lớn.
“Tiền bối cẩn thận dưới chân!” Lão lên tiếng kinh hô.
Lời còn chưa dứt, trong bùn đất dưới chân Thẩm Lạc loé lên hoàng ảnh, một đầu bò cạp nhỏ màu vàng đất từ đó bắn ra, đuôi bọ cạp hóa thành một đạo huyễn ảnh màu vàng, đâm vào cổ chân Thẩm Lạc, chui vào trong da thịt hắn.
“Ha ha! Mặc kệ ngươi là thần thánh phương nào, bị Hạt Tử Tinh đốt trúng, ngoan ngoãn chờ chết đi!” Lão giả mặt đen phía trước thấy cảnh này, lập tức ngẩng đầu cười như điên.
Lão vừa mới nhìn ra Thẩm Lạc không dễ chọc, thế là thừa dịp Thẩm Lạc và Tần Minh nói chuyện, âm thầm thúc đẩy con độc hạt này ẩn núp đi tới, quả nhiên một kích mà trúng.
Cổ chân Thẩm Lạc bị đâm lập tức trở nên xanh đen, mà lại nhanh chóng sưng to lên.
Nhưng mặt hắn không đổi sắc, đưa tay vẫy một cái, một tầng lam quang bắn ra, bao phủ lại độc hạt.
Khí lạnh đến tận xương bộc phát, “Két” một tiếng vang nhỏ qua đi, độc hạt bị đông cứng thành một đống hàn băng.
Thẩm Lạc lật tay lấy ra một hạt châu màu tím nhạt, chính là Vạn Độc Hỗn Nguyên Châu, chạm vào trên vết thương ở cổ chân.
Lập tức, từng tia từng tia độc tố màu tím đen từ trong da thịt bốc lên, bị Vạn Độc Hỗn Nguyên Châu hấp thu vào, làn da màu xanh đen nhanh chóng biến trắng, chỗ sưng cũng nhanh chóng biến mất, mấy hơi thở đã khôi phục nguyên dạng.
“Không hổ là Vạn Độc Hỗn Nguyên Châu, không chỉ có thể trừ khử sương độc, còn có thể trực tiếp hấp thụ độc tố từ trong vết thương!” Con mắt Thẩm Lạc hơi sáng lên, tự lẩm bẩm.
Hắn sao lại không có phát hiện độc hạt phía dưới, chỉ là hắn muốn thử nghiệm một chút công hiệu Vạn Độc Hỗn Nguyên Châu, cố ý để bị chích một cái, dù sao loại trình độ độc vật này, đối với hắn giống như gãi ngứa, căn bản không tạo được uy hiếp mảy may.
“Không có khả năng! Hạt Tử Tinh là ta dùng mười ba loại kịch độc bồi dưỡng thành, dù tu sĩ Tích Cốc kỳ bị cắn, cũng không thể may mắn thoát khỏi, ngươi làm sao lại bình yên vô sự!” Lão giả mặt đen hốt hoảng, không thể tin hét lớn.
“Ồn ào!” Thẩm Lạc đứng lên, mặt không thay đổi cong ngón tay búng ra, giữa ngón tay hiện lên xích quang.
Đầu lão giả mặt đen “Bụp” một tiếng bạo liệt ra, màu đỏ trắng tung tóe đầy đất, thân thể không đầu lay động một chút, giống như cọc gỗ khô thẳng tắp ngã xuống.
Mà hai người áo đen kia hoảng hốt, lập tức chia làm hai hướng quay đầu bỏ chạy, hai người tự lấy ra phù lục màu đen dán trên thân, hắc quang hiện lên, hình thành hai vòng bảo hộ màu đen bảo vệ thân thể.
Thẩm Lạc đưa tay nhẹ nhàng bắn ra, hai đạo kiếm quang màu đỏ cực mỏng rời tay bay ra, lóe lên biến mất xuất hiện phía sau hai người, nhẹ nhõm xuyên qua.
Vòng bảo hộ màu đen ứng thanh mà nát, tâm mạch hai người bị kiếm khí xoắn nát, trên da cũng không xuất hiện một chút vết máu, ngã nhào xuống trên mặt đất, đã mất đi tất cả khí tức.
Tần Minh cùng thanh niên mặt tròn thấy Thẩm Lạc giơ tay nhấc chân đã giết chết ba người lão giả mặt đen, không khỏi lần nữa biến sắc, trong ánh mắt nhìn về phía Thẩm Lạc càng thêm kính sợ.
“Tiền bối không chỉ cứu tính mệnh sư đồ ta, còn giết ba người bọn hắn, báo đại thù cho đệ tử Xuân Thu quan đã chết, tại hạ ở đây gửi lời cảm ơn, không biết tiền bối có thể báo đại danh hay không, để vãn bối ngày đêm khắc trong tâm khảm?” Tần Minh tiến lên hai bước, khom mình hành lễ.
Truyện Khoa Huyễn
“Xem ra Tần sư huynh đã triệt để quên ta rồi, ta là Thẩm Lạc, những năm này ngươi một mình chèo chống gánh nặng Xuân Thu quan, vất vả ngươi rồi.” Thẩm Lạc đưa tay đỡ lấy Tần Minh, nói.
“Thẩm Lạc… Ngươi… Ngươi là Thẩm Lạc dựa vào tài lực trong nhà dồi dào, được Xuân Thu quan thu nhận kia?” Tần Minh nghe Thẩm Lạc nói, khiếp sợ miệng há lớn, nói chuyện cũng cà lăm theo.
Thanh niên mặt tròn bên cạnh cũng nghi hoặc nhìn Tần Minh và Thẩm Lạc, hiển nhiên chưa từng nghe qua cái tên Thẩm Lạc này.
“Xem ra đại danh Thẩm mỗ năm đó dựa vào gia thế mới bái nhập tông môn được lưu truyền rộng rãi, không sai, ta chính là Thẩm Lạc kia, năm đó Xuân Thu quan diệt môn may mắn chạy thoát.” Thẩm Lạc cười nhạt nói.
“Tại hạ vừa rồi hồ ngôn loạn ngữ, xin Thẩm sư đệ bỏ qua cho.” Tần Minh lúc này mới ý thức được chính mình vừa rồi nhất thời lanh mồm lanh miệng, vội vàng tạ lỗi.
“Ha ha, đều là chút chuyện nhỏ thời niên thiếu, Tần sư huynh không cần để ý.
Vừa rồi ba người kia là ai? Vì sao muốn giết các ngươi?” Thẩm Lạc đương nhiên sẽ không để ý những chuyện này, chuyển chủ đề hỏi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Toàn Cầu Cao Võ Cày Quái Thần [Dịch] Toàn Cầu Cao Võ Cày Quái Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Toan-Cau-Cao-Vo-Cay-Quai-Than-Audio-Truyen.jpg)
![[Dịch] Tu La Thiên Đế [Dịch] Tu La Thiên Đế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Tu-La-Thien-De-SE-Audio-Truyen.jpg)




