Đại Mộng Chủ
Tập 200 : Phản đồ chân chính (c996-c1000)
❮ sautiếp ❯Chương 996: Phản đồ chân chính
“Cái này à . . .
Dĩ nhiên không phải thật, chỉ là từ trong Thiên Sách phân ra một sợi khí tức, tạo ra một cái giả.” Thẩm Lạc cười nói.
Hoàng Mi nghe vậy, khẽ nhíu mày, tựa hồ đang cân nhắc việc này có khả thi hay không.
“Nói nhiều như vậy, Hoàng Mi đạo hữu, ngươi dù sao cũng nên giải khai Phược Long Quyển này giúp ta trước chứ?” Thẩm Lạc duỗi hai tay bị giam cầm ra, nói.
“Được.” Hoàng Mi Tăng giờ phút này đã buông xuống đề phòng với Thẩm Lạc, gật đầu nói.
Gã vừa tiến lên, vừa nói: “Phược Long Quyển này cũng không phải là pháp bảo phổ thông, vật này là bảo vật ngang hàng với Kim Cương Trác của Thái Thượng Lão Quân, muốn mở ra, trừ phi. . .”
Nói tới chỗ này, trong hai mắt Hoàng Mi Tăng bỗng nhiên lộ ra hung quang.
“Chặt đôi tay này.” Trong miệng gã quát chói tai một tiếng, bỗng nhiên vung tay làm đao, đột nhiên chém xuống hai tay Thẩm Lạc.
Hai mắt Thẩm Lạc ngưng tụ, hai tay bỗng nhiên sáng lên hào quang màu vàng, xương cốt cũng theo đó trở nên gần như thông thấu.
“Bang” một thanh âm vang lên.
Thủ đao Hoàng Mi Tăng chém vào trên cánh tay Thẩm Lạc, tựa như chém vào trên tinh cương, phát ra một trận thanh âm kim ngọc giao kích.
Cùng lúc đó, Thẩm Lạc nâng lên một cước trùng điệp đạp lên ngực Hoàng Mi Tăng, đá gã bay ra sau.
“Ngươi làm cái gì đó?” Thẩm Lạc gầm thét một tiếng.
“Cái gì mà Thiên Sách giả, một khi ta lấy về, người khác không nói, Trấn Nguyên Tử lão hồ ly kia lại nhìn không ra à? Thẩm đạo hữu ngươi nào có hảo tâm giúp ta lập công, bất quá là muốn mượn đao giết người à?” Hoàng Mi Tăng ổn định thân hình, cười nói.
“Hoàng Mi đạo hữu, ngươi đúng là không phân biệt tốt xấu. . .” Thẩm Lạc thở dài, nói.
“Muốn ta không giết ngươi cũng được, thành thành thật thật giao Thiên Sách ra, nếu lập được công, ta sẽ chia ra một phần công lao cho ngươi, như thế nào?” Hoàng Mi Tăng suy nghĩ một chút, nói.
“Nói cho cùng, ngươi chỉ muốn nuốt một mình Thiên Sách thôi, chung quy là khó cùng mưu đồ.” Thẩm Lạc lắc đầu, chậm rãi nói.
“Hai tay ngươi bị Phược Long Quyển trói, mặc dù có sự giúp đỡ, ta cũng có thể tuỳ tiện đánh chết ngươi, ngươi thật muốn dựa vào nơi hiểm yếu chống lại ta?” Hoàng Mi Tăng cười lạnh nói, trên thân lại không có nửa điểm khí tức người trong phật môn, bắt đầu tản mát ra từng tia từng sợi ma khí màu đen.
“A, xem ra, ngươi đã tẩy luyện nhập ma, một thân ma khí này làm sao che dấu được?” Thẩm Lạc nghi ngờ hỏi.
“Uổng cho ngươi có Thiên Sách tại thân, dùng để áp chế ma khí rất khó sao?” Hoàng Mi Tăng châm chọc nói.
“A, còn có diệu dụng như vậy sao?” Thẩm Lạc kinh ngạc hỏi.
“Không bằng ngươi gọi Thiên Sách ra, ta dạy ngươi một chút?” Hoàng Mi nói xong, thân hình bỗng nhiên lóe lên, đưa tay thẳng đến cổ họng Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc đã phòng bị, dưới chân tản ra ánh trăng, thân hình lập tức lui về sau.
“Thiền Định Như Sơn.” Lúc này, chỉ nghe một tiếng quát khẽ truyền đến.
Thẩm Lạc lập tức cảm thấy chung quanh sinh ra một cỗ áp lực vô hình, như Thái Sơn đè lên vai, ép thân thể hắn trầm xuống, hai chân trực tiếp chui vào dưới mặt đất, không cách nào động đậy.
Hoàng Mi thừa cơ mau chóng đuổi tới, biến chưởng thành trảo, vẫn như cũ chụp vào cổ họng của hắn.
Trong tay áo Thẩm Lạc có một tấm Độn Địa Phù trong nháy mắt thiêu đốt thành tro tàn, thân hình “Vèo” một cái rút vào dưới mặt đất, độn địa bỏ chạy.
“Chạy đi đâu. . .”
Hoàng Mi thấy thế, quát lớn một tiếng, trong lòng bàn tay nắm thành trảo dâng trào ra một cỗ ma khí màu đen, đâm thẳng vào dưới mặt đất.
Tiếp theo một cái chớp mắt, đại địa băng liệt, từng luồng từng luồng ma khí màu đen hỗn hợp bùn đất núi đá, hóa thành từng đạo phong nhận bén nhọn đâm xuống, thân hình Thẩm Lạc cũng bị ép từ dưới đất chui ra.
Hắn vừa mới nhảy ra mặt đất, Hoàng Mi tựa như đã sớm biết trước hắn ở nơi nào, trong nháy mắt đã đuổi đến trước người.
Trên bàn tay gã ngưng tụ ma khí màu đen, lần nữa chụp đến yết hầu hắn, bỗng một bóng người lách mình tới, chắn ngang trước người Thẩm Lạc rồi bổ một chưởng ra.
Một cỗ gió lốc màu đen lập tức quét về phía Hoàng Mi.
“Cút ngay. . .”
Hoàng Mi cảm thụ nguồn lực lượng kia, song chưởng đâm thẳng vào gió lốc màu đen, tả hữu bỗng nhiên kéo một cái, trực tiếp kéo nó vỡ nát, thân hình xuyên qua, một chưởng vỗ bay Yêu Phong, thẳng đến Thẩm Lạc.
Trên hai tay Thẩm Lạc sáng lên quang mang kim ngân, Chấn Sí Thiên Lý thuật sắp phát động, trong nháy mắt trên thân bộc phát ra một cỗ khí tức cường đại không gì sánh được, mắt thấy là sẽ tật độn rời đi.
Nhưng vào lúc này, Phược Long Quyển trên hai tay hắn đột nhiên sáng lên quang mang, một điểm pháp lực cuối cùng trên hai tay hắn tựa hồ cũng bị hao hết, khí tức trên thân đột nhiên tiêu tán, quang mang trên hai tay cũng ảm đạm theo.
Hai mắt hắn trợn lên, trên mặt hiện lên vẻ kinh hoảng.
Hoàng Mi tăng thấy thế đại hỉ, một tay chế trụ cổ của hắn, hung hăng bóp.
“Ken két.”
Một trận thanh âm xương cổ bị bóp nát vang lên, Thẩm Lạc phun ra một ngụm máu tươi, đổ lên mặt Hoàng Mi tăng.
Hoàng Mi tăng cũng không thèm để ý, cười ha ha nói: “Đã sớm nói ngươi nên thành thành thật thật hợp tác, nhất định phải. . .”
Gã còn chưa nói xong, thần sắc bỗng nhiên biến đổi, dáng tươi cười cũng ngưng kết trên mặt, ánh mắt chậm rãi dời xuống, mới phát hiện Phược Long Quyển vừa rồi còn mang trên tay Thẩm Lạc, giờ phút này lại khóa trên cổ tay gã đang bóp lấy tay Thẩm Lạc.
Cùng lúc đó, trên một cánh tay Thẩm Lạc kim quang vờn quanh, một quyền đập vào lồng ngực gã.
Ngực Hoàng Mi tăng vang lên một trận thanh âm ngột ngạt, thân thể không tự chủ bay ngược ra sau.
Mà bên kia, “Yêu Phong” vừa rồi bị gã đánh bay, thân ảnh trong nháy mắt xuất hiện phía sau gã, nâng lên một chưởng đặt phía sau lưng gã.
Trong lòng bàn tay Yêu Phong đại thịnh thanh quang, từng sợi xiềng xích màu xanh từ trong tay áo “Rầm rầm” xông ra, căn bản không cho Hoàng Mi tăng bất luận cơ hội phản kháng gì, liền gọn gàng trói buộc gã.
Thẩm Lạc đã sớm rơi xuống đất, vừa đứng tại chỗ khó khăn ho ra máu, vừa lấy Đại Khai Bác Thuật nhanh chóng chữa trị cổ họng của mình.
“Thẩm Lạc. . .”
Lúc này, sơn cốc bên kia bỗng nhiên truyền đến một tiếng quát lớn, mấy đạo nhân ảnh lao vùn vụt ra, thẳng đến bên này.
Người cầm đầu chính là Dương Tiễn, giờ phút này nhìn thấy Thẩm Lạc đã thoát thân, ngược lại là Hoàng Mi tăng bị khống chế, lập tức giận tím mặt.
Mấy người Ngưu Ma Vương cũng lộ ra sắc mặt giận dữ, muốn tiến đánh tới bên này.
Yết hầu Thẩm Lạc chưa khôi phục, miệng không thể nói, chỉ có thể vội vàng không ngừng phất tay, để bọn họ không nên vọng động.
Nhưng những người kia nào quản những chuyện này, giờ phút này đều muốn lột da hủy xương hắn mới bằng lòng bỏ qua.
“Tất cả dừng tay.” Lúc này, một thanh âm bỗng nhiên vang lên, lập tức trấn trụ tất cả mọi người.
Đám người hơi sững sờ, đều dời ánh mắt về phía người nói chuyện kia, thình lình chính là “Yêu Phong” xuất thủ khống chế Hoàng Mi tăng.
Chỉ thấy gã đưa tay lấy xuống mũ rộng vành trên đầu, trên thân cũng sáng lên một tầng hào quang màu xanh, thân hình phát sinh biến hóa, lộ ra một thân đạo bào tử kim.
“Trấn Nguyên Đại Tiên. . .” Dương Tiễn kinh ngạc nói.
“Đây là có chuyện gì?” Na Tra cau mày hỏi.
Trấn Nguyên Tử hiển lộ chân thân xong, không che lấp khí tức nữa, đám người xem liền biết thật giả.
“Phản đồ không phải Thẩm Lạc, mà là Hoàng Mi.” Trấn Nguyên Tử mở miệng nói.
“Là Hoàng Mi sư tôn, sao lại như vậy?” Một tên phật môn La Hán không dám tin hỏi.
“Ta không phải là phản đồ, lúc trước ở trong Vấn Tâm Kính ta nói đều là thật, bất quá Vấn Tâm Kính bị Hoàng Mi động tay động chân, mới khiến mọi người tưởng ta lừa dối.” Thẩm Lạc cũng ho khan hai tiếng, biện giải cho mình.
Ánh mắt Ngưu Ma Vương do dự, nhìn Thẩm Lạc một chút, lại nhìn Hoàng Mi, trong lúc nhất thời không biết nên tin tưởng người nào.
Chương 997: Tiêu tan hiềm khích lúc trước
“Trấn Nguyên Đại Tiên, chuyện này rốt cuộc là thế nào?” Nhiếp Thải Châu cũng ở trong đám người, nàng vốn cho rằng là Thẩm Lạc bỏ chạy thất bại, cũng dự định cùng hắn nhận tội, nhưng bây giờ biến hóa lại làm cho nàng không kịp chuẩn bị.
“Lúc trước Vấn Tâm Kính thử lòng, ta phát giác trên Vấn Tâm Kính có ba động quấy nhiễu, vốn lo lắng là Thẩm Lạc có bí thuật thần hồn gì, liền một chưởng vỗ choáng hắn, lại dò xét thần hồn của hắn.
Kết quả lại phát hiện trên thần hồn của hắn, có thần hồn Địa Tạng Vương Bồ Tát che chở, trong nội tâm của ta nghi hoặc, người có thể làm cho Thác Tháp Thiên Vương và Địa Tạng Vương Bồ Tát đồng thời tin tưởng, sao lại là phản đồ?” Trấn Nguyên Tử quét mắt nhìn đám người một chút, nói.
“Cũng là vì chuyện này?” Tên phật môn La Hán kia hiển nhiên không thể nào bị lý do này thuyết phục.
“Đương nhiên không chỉ chuyện này.
Bất quá tình cảnh khi đó, ta nói gì, chư vị cũng sẽ không tin.
Cho nên ta đề nghị cùng Trấn Nguyên Đại Tiên hợp lực diễn một màn kịch, dẫn ket phản bội lộ ra chân ngựa, dùng cái này để rửa sạch oan khuất.” Thẩm Lạc nói tiếp.
Ánh mắt mọi người nhìn về phía Trấn Nguyên Tử, muốn từ chỗ của lão đạt được đáp án.
Trấn Nguyên Đại Tiên cũng không nói thêm gì, chỉ nhẹ nhàng điểm mi tâm một cái, tựa như kéo đồ vật gì ra ngoài, một đạo hào quang màu vàng chợt theo đầu ngón tay lão bay ra.
Sau đó, đạo kim quang kia ở trong hư không trải rộng ra, ở trong chớp động hình ảnh, đúng là lấy thị giác Trấn Nguyên Tử, diễn ra tràng cảnh lúc trước trong sơn cốc Thẩm Lạc và Hoàng Mi đối thoại, từ đầu chí cuối thể hiện ra cho đám người xem.
Đám người xem xong, rốt cuộc minh bạch, phản đồ vẫn ẩn kín ngay trong bọn họ không phải là Thẩm Lạc, mà là Hoàng Mi.
“A Di Đà Phật, Hoàng Mi, uổng cho Phật Di Lặc Phật Tổ tin tưởng, truyền y bát cho ngươi, ngươi làm như thế, thực sự làm nhục sư môn, làm bẩn phật pháp.” Phật môn La Hán kia chắp tay trước ngực, mở miệng trách mắng.
Hoàng Mi bị giam cầm không nói lời nào, chỉ là ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Thẩm Lạc, trong lòng phẫn hận không thôi.
Gã chẳng thể ngờ, ở chỗ này lại té ngã.
Hai mắt Ngưu Ma Vương phiếm hồng, bước nhanh đến phía trước, tay nắm lại, Hỗn Thiết Côn hiện trong lòng bàn tay, toàn thân hung diễm bừng bừng, nhấc côn liền muốn nện xuống đỉnh đầu gã.
“Ngưu huynh, đừng động thủ vội, trên thân tên kia còn có Thiên Sách, trước tiên phải lấy ra mới được.” Thẩm Lạc vội vàng khuyên nhủ.
Ngưu Ma Vương nghe vậy, động tác cứng đờ, toàn thân không ngừng run rẩy, thật vất vả mới nhịn xuống sát ý, chậm rãi buông xuống Hỗn Thiết Côn.
“Gia hỏa này thực sự quá giảo hoạt, lúc đầu muốn lừa gạt hắn lấy Thiên Sách ra trước, rồi động thủ với hắn, không ngờ hắn thập phần tham lam, căn bản không có ý định hợp tác với ta, ngược lại muốn giết ta, cướp đoạt Thiên Sách.” Thẩm Lạc thở dài, bất đắc dĩ nói.
Đám người nhìn về phía Thẩm Lạc, giờ phút này thần tình trên mặt khác nhau, trong lúc nhất thời cũng không biết nên nói gì.
“Gặp biến cố, trong lòng mọi người không thể tránh được hoài nghi, trước mắt hiềm nghi ta đã trừ, mọi người cũng không cần bận tâm nữa.” Thẩm Lạc thấy thế, chủ động mở miệng nói.
Ngưu Ma Vương nghe xong, ngửa đầu nhìn bầu trời một cái, bộ pháp trầm trọng đi đến bên cạnh Thẩm Lạc, mở miệng nói: “Việc này là ta hiểu lầm sâu nhất, phạm sai lầm lớn nhất, đã không đúng với ngươi . . .”
Còn chưa dứt lời, gã khom người hạ bái Thẩm Lạc.
“Không cần như vậy, trước khi tới đây, ta còn lo lắng ngươi sẽ không chịu nổi, kỳ thật nhìn thấy ngươi tràn ngập lửa giận, còn có thể bộc phát ra, ta mới yên tâm.” Thẩm Lạc vội vàng đỡ lấy gã, mở miệng nói.
“Thù lớn chưa trả, ta sẽ không ngã.” Ánh mắt Ngưu Ma Vương kiên nghị, chậm rãi nói.
“Ngũ Trang quan bên kia. . .
Ta đã đi qua, cũng không để bọn họ phơi thây nơi hoang dã.” Thẩm Lạc nói.
“Rất tốt.” Ngưu Ma Vương nhẹ gật đầu.
“Gia hỏa này nên làm gì?” Lúc này, Dương Tiễn nhìn về phía Hoàng Mi, mở miệng hỏi.
“Hoàng Mi tôn sư, đến giờ phút này, ngươi còn muốn lạc đường không quay lại sao? Nên biết khổ hải vô nhai, quay đầu là bờ.” Tên phật môn La Hán kia thở dài, khuyên nhủ.
“Ma La Na, trong tất cả Kim Thân La Hán ngươi là kẻ không có tuệ căn nhất, ngược lại trong trận đại chiến đó lại sống tiếp được, đúng là mỉa mai.” Hoàng Mi nhìn về phía La Hán kia, cười nói.
“Ngươi tuy có tuệ căn, lại gieo sai ác thổ, cuối cùng chỉ có thể nhận ác quả.” Ma La Na lắc đầu không thôi.
“Chư vị cũng đừng suy nghĩ thuyết pháp bức ta, ta rất yếu đuối, không cẩn thận mang theo Thiên Sách cùng hủy diệt, kế hoạch phản kháng của các ngươi cũng sẽ thất bại.” Hoàng Mi không tiếp tục để ý tới y, mà nhìn về phía mọi người nói.
Gã vừa dứt lời, xiềng xích trên thân bỗng nhiên nổi lên điện quang, rung động “Đôm đốp”, lập tức đánh cho toàn thân gã tê liệt, không ngừng run rẩy.
“Trước mang về đã.” Tay áo Trấn Nguyên Tử mở ra, liền trùm gã vào trong tay áo.
Đám người lập tức đi theo lão trở về Địa Phủ.
Nhiếp Thải Châu rơi vào cuối cùng, đi tới bên cạnh Thẩm Lạc, nhìn chằm chằm hắn, trong ánh mắt mang theo vẻ hơi ủy khuất oán trách.
“Thật sự là không thể báo cho nàng biết sớm . . .
Nói thật, ta cũng không ngờ nàng sẽ đến cứu ta.” Thẩm Lạc nắm tay của nàng, có chút bất đắc dĩ nói.
“Được rồi, biết huynh không phải phản đồ là tốt rồi.
Lúc trước ta cũng thấy kỳ quái, Hoàng Mi kim nao sao dễ dàng bị ta cạy mở như vậy, hiện tại mới hiểu, là hắn cố ý thả huynh ra.” Nhiếp Thải Châu nghĩ nghĩ, cười nói.
“Không chỉ là hắn, Phược Long Quyển của Trấn Nguyên Đại Tiên cũng không trói thật, nếu không ta làm sao điều động pháp lực? Căn bản là si tâm vọng tưởng, nhìn đãi ngộ của Hoàng Mi trước mắt là biết.” Thẩm Lạc khó được buông lỏng tâm thần, cũng cười nói.
Hai người sánh vai đi, lời nói nhẹ nhõm, phảng phất giờ phút này không phải đi trên cầu treo Sát âm cốc, mà là đạp trên đường Xuân Hoa huyện thành.
Một ngày sau, trên tế đàn rách nát tại mười tám tầng Địa Ngục, Hoàng Mi bị Phược Long Quyển trói buộc, ném vào chính giữa tế đàn.
Bảy người Trấn Nguyên Tử, Dương Tiễn, Na Tra, Ngưu Ma Vương, Nhiếp Thải Châu, Chung Quỳ cùng Thẩm Lạc đứng quanh ngoài tế đàn, dưới thân mỗi người tuyên khắc một tòa trận pháp cỡ nhỏ.
“Đừng uổng phí sức lực, trong các ngươi không ai tinh thông thần hồn thuật, muốn buộc ta giao ra Thiên Sách, tuyệt đối không thể.
Ta khuyên các ngươi sớm ngày buông lòng phản kháng, theo phe Ma tộc mới tốt.
Quỹ tích đại đạo tuần hoàn ta thấy rõ hơn các ngươi, Thiên Đạo đã sớm không chịu nổi gánh nặng, gần như sụp đổ.
Ma tộc quật khởi, đúc lại Ma Đạo mới là chiều hướng phát triển, các ngươi bất quá chỉ là sâu kiến dưới đại thế lôi cuốn theo mà thôi, giãy giụa thế nào đi nữa, cũng chỉ phí công.” Sắc mặt Hoàng Mi thong dong, cười lạnh nói.
Mấy người ngoảnh mặt làm ngơ với lời gã kêu gào, đều nín hơi ngưng thần, chuẩn bị thôi động pháp trận.
Lúc này, Trấn Nguyên Tử vung tay lên trước người, trong hư không hiện ra bảy tấm lá bùa đen đặc, phía trên dùng sơn vàng viết mấy đạo phù văn hình dáng thập phần phức tạp.
“Đây là Minh Hồn Phù, phối hợp với Minh Hồn Chú ta vừa nói với mọi người, là có thể thôi động đại trận.” Trấn Nguyên Tử nói.
Đám người nhao nhao đưa tay vẫy một cái, bảy tấm Minh Hồn Phù lập tức bay đến trước đám người, lơ lửng hư không.
Trấn Nguyên Tử nhẹ gật đầu, hai mắt nhắm lại, bắt đầu yên lặng ngâm tụng.
Mấy người còn lại cũng đều nhao nhao làm theo, bắt đầu nhắm mắt ngâm tụng.
Theo thanh âm bảy người dần dần dung hợp, phù lục trước mỗi người đều sáng lên hào quang màu vàng.
Chương 998: Nhân Chủng đại
“Minh Hồn đại trận, mở.” Lúc này, Trấn Nguyên Tử bỗng mở hai mắt ra, trong miệng phát ra một tiếng quát lớn.
Lá bùa trước mỗi người nhao nhao thiêu đốt hỏa diễm màu đen nhánh, biến thành tro tàn, chỉ còn lại phù văn màu vàng ngưng tụ không tan, treo giữa không trung.
Cùng lúc đó, phù trận dưới chân mỗi người cũng tỏa ra ánh sáng theo, từ đó dâng lên từng cột sáng trùng thiên, bao phủ mỗi người vào trong đó.
Ngay sau đó, chỗ mi tâm mấy người có một điểm sáng bắn ra, xuyên qua phù văn màu vàng trước người, bị hào quang màu vàng bao vây lấy đánh vào trán Hoàng Mi.
Hoàng Mi lập tức như bị lôi điện đánh trúng, thân thể đột nhiên chấn động, đầu cũng không nhịn được ngửa ra sau.
“y. . .”
Trong cổ gã phát ra một tiếng vang nhỏ, đầu ngửa ra sau lại vô lực rũ xuống trước, giống như mất đi ý thức mê man ngủ.
Mà trong không gian thức hải của gã, giờ phút này bảy điểm sáng màu vàng óng tề tụ, hiển hóa ra bảy bóng người, chính là bọn Thẩm Lạc.
Chính giữa không gian thức hải, một tăng nhân lông mày vàng khoanh chân ngồi, diện mục giống như đúc Hoàng Mi Tăng, chỉ là thần sắc nhiều hơn mấy phần hung lệ, hai tai không còn rủ xuống vai, phía trên lại mang theo hai vòng tròn, trên thân vẫn như cũ mặc tăng bào, bên ngoài thì phủ lấy một kiện cà sa màu đen sát khí toả ra bốn phía, nhìn nhiều hơn mấy phần tà dị.
Thần hồn tiểu nhân của mấy người hiển hoá ra, tay kết pháp quyết, vây quanh thần hồn Hoàng Mi.
Hoàng Mi lại không có vẻ gì sợ hãi, ngược lại tùy ý cười nói: “Ha ha, các ngươi dù tiến vào thức hải ta, là có thể khống chế thần hồn của ta sao?”
Đám người mắt điếc tai ngơ, động tác trên tay lại không ngừng, đều huy chưởng đánh tới.
Chỉ thấy trên tay mỗi người đều có kim quang sáng lên, từng đạo xiềng xích màu vàng từ trong lòng bàn tay mình kéo dài ra, đâm thẳng vào thần hồn Hoàng Mi.
Hoàng Mi ngưng thần nhìn lại, phát hiện trên xiềng xích màu vàng kia lít nha lít nhít, vậy mà tất cả đều do từng mai từng mai phù văn thật nhỏ dính liền thành, phía trên tản ra trận trận ba động thần hồn mãnh liệt.
Trong mắt của gã hiện lên vẻ ngưng trọng, trong miệng cũng bắt đầu vang lên thanh âm ngâm tụng.
Trong thức hải gã, Hoàng Mi dù sao cũng chiếm cứ địa lợi, trong nháy mắt thanh âm ngâm tụng của gã vang lên, lực lượng thần hồn rải rác bốn phía bắt đầu co lại tiến vào thể nội thần hồn gã.
Cà sa màu đen trên người thần hồn không gió tự bay, bắt đầu bành trướng lên, trên đó ô quang đại tác, đâm thẳng đến phù văn xiềng xích.
“Bang. . .”
Một trận thanh âm kim loại giao kích vang lên trong thức hải, bảy đạo xiềng xích màu vàng đều đâm trúng cà sa màu đen, ép ra từng vết lõm sâu, nhưng không thể nhất cử công phá.
“Quá cứng . . .”
Thẩm Lạc cảm nhận được biến hoá trên cà sa kia, trong lòng không khỏi thầm than, cà sa màu đen này chưa hẳn yếu hơn so với cà sa màu vàng do thần hồn Địa Tạng Vương Bồ Tát biến thành.
“Không cần để ý tới, lực lượng thần hồn một mình hắn không bằng được bảy người chúng ta, tiếp tục ngâm tụng Minh Hồn Chú.” Lúc này, thanh âm Trấn Nguyên Tử vang lên.
Mấy người Thẩm Lạc lập tức tập trung ý chí, bắt đầu tiếp tục ngâm tụng Minh Hồn Chú.
Lúc này ngâm tụng, không giống với lúc trước, chính là trực tiếp lấy thần hồn ngâm tụng, tiêu hao đại lượng lực lượng thần hồn, thanh âm mỗi người cũng không lớn, nhưng dung hợp cùng một chỗ tựa như trận trận kinh lôi, nổ vang trong thức hải Hoàng Mi.
Thần sắc Hoàng Mi đột biến, lúc này mới minh bạch Minh Hồn Trận này lợi hại.
Tiến vào thần hồn gã bất quá là một hạt phân thân của thần hồn mấy người Thẩm Lạc, dưới pháp trận gia trì mới có uy năng như thế, bọn hắn có thể thỏa thích giày vò trong thức hải Hoàng Mi, dù tiêu hao hết lực lượng, vỡ nát ở bên trong cũng không sao.
Nhưng thức hải gã chưa hẳn chịu đựng được giày vò như vậy, một khi thức hải vỡ nát, thần hồn không chỗ nương tựa, vậy không khác gì lơ lửng ở ngoài thân, ngày ngày bị cương phong càn quét, sớm muộn cũng tiêu tán.
Mà một khi thức hải sụp đổ, những người này khẳng định cũng sẽ không cho thần hồn gã cơ hội đào tẩu, đến lúc đó căn bản không có khả năng ngăn cản Minh Hồn Chú khống chế.
“Các ngươi đã nhất định phải cá chết lưới rách, vậy đừng ai nghĩ lấy được phần tốt.” Thần hồn Hoàng Mi quát lớn một tiếng.
Cà sa màu đen ngoài thân gã bỗng nhiên co vào, bao chặt lấy thần hồn, dẫn tới bảy đạo xiềng xích màu vàng nhao nhao đâm tới, thần hồn gã lại trực tiếp đứng dậy, lăng không xoay tròn một cái, quấn quanh tất cả xiềng xích ở trên thân.
Xiềng xích bị quấn quanh lôi kéo, thần hồn mấy người Thẩm Lạc cũng lập tức bị kéo rút ngắn, tới gần thần hồn Hoàng Mi.
“Không tốt, hắn muốn tự bạo thần hồn.” Ngưu Ma Vương hét lớn một tiếng.
Thần hồn tu sĩ Thái Ất hậu kỳ cường đại, không kém gì nhục thân, một khi tự bạo sụp đổ, uy lực cường đại không thể tưởng tượng, cho nên trước khi bắt đầu bày trận vận chuyển, Trấn Nguyên Tử đã di chuyển tất cả mọi người ngoại trừ bảy người bọn họ ra xa.
“Mơ tưởng.”
Chỉ nghe phân thân thần hồn Trấn Nguyên Tử hét lớn một tiếng, bỗng nhiên vượt qua đám người, tay vung lên, bàn tay to lớn hoá thành chỉ, ép xuống phía thần hồn Hoàng Mi.
Trong lòng bàn tay lão, quang mang hai màu trắng đen tụ tập, ngưng tụ thành một đồ án Thái Cực Song Ngư, thăm thẳm xoay tròn rơi xuống.
Hoàng Mi thấy thế, ánh mắt ngưng tụ, trên thân bộc phát ra khí tức, đột nhiên tản ra.
“Ngươi bị lừa rồi.” Khóe miệng gã nhếch một cái, mỉa mai cười nói.
Tiếng nói ngừng lại, bên hông thần hồn của gã bay ra một cái túi màu vàng, “Phần phật” miệng túi trương ra, bao trùm đến phía Trấn Nguyên Tử phi thân rơi xuống, đúng là trực tiếp chứa lão vào trong túi.
“Nhân Chủng Đại?” Dương Tiễn thấy thế, kinh ngạc nói.
“Bảo vật này không phải đã huỷ theo phật Di Lặc chiến tử sao?” Na Tra cũng cả kinh nói.
Thẩm Lạc lần đầu tiên nhìn thấy thần hồn có thể dùng pháp bảo, trong lòng cũng cảm thấy kinh ngạc.
Pháp trận bảy người, thiếu đi chủ trận Trấn Nguyên Tử, lập tức uy năng đại giảm, lúc này Hoàng Mi không những không lùi bước, ngược lại một tay nắm lấy sợi xích của Dương Tiễn kéo mạnh một cái.
Thân hình phân thân thần hồn Dương Tiễn bất ổn, lập tức bị kéo bay lên, thẳng đến chỗ Hoàng Mi.
Lúc tới gần, gã tung một cước ra, đúng là trực tiếp đạp Dương Tiễn bay ngược ra sau, sợi xích màu vàng trong lòng bàn tay gã cũng lập tức đứt đoạn ra.
Bên ngoài không gian thức hải, Dương Tiễn và Trấn Nguyên Tử tuần tự tỉnh lại, cột sáng ngoài thân mình cũng đã biến mất, thần sắc trên mặt đều không dễ coi.
“Đại Tiên, hiện tại nên làm thế nào?” Dương Tiễn nhất thời cũng mất đầu mối.
“Không ngờ Nhân Chủng Đại lại còn trên người hắn, chủ quan. . .
Đại trận cùng một chỗ thì không có cách nào nửa đường cải biến, chỉ có thể chờ đợi bọn hắn cũng thất bại rời khỏi, sau đó lại thử tiếp.” Trấn Nguyên Tử nói.
“Lần tiếp theo có chắc chắn hay không? Mặc dù chỉ là phân thân thần hồn, thế nhưng chịu không được hao tổn như thế . . .” Dương Tiễn hỏi.
“Biết hắn có Nhân Chủng Đại, lần tiếp theo, ta sẽ đề phòng chút, chỉ là không biết hắn còn chuẩn bị gì phía sau không?” Trấn Nguyên Tử cũng không xác định, nói.
Liên quan tới thần hồn, Ngũ Trang quan lão hoàn toàn không am hiểu, Minh Hồn Trận này cũng là năm đó trao đổi cùng Địa Tạng Vương Bồ Tát, hai người ngày xưa cũng coi là hảo hữu lâu năm.
Trong khi hai người nói chuyện, chỉ thấy một đạo độn quang bay tới, thân ảnh Ma La Na rơi xuống.
“Trấn Nguyên Đại Tiên, Cửu Minh đang dẫn người đánh tới.” Gã còn chưa đứng vững, vội vàng hô.
“Cái gì?” Trấn Nguyên Tử đột nhiên đứng dậy.
“Hẳn là Hoàng Mi thấy mình bại lộ, âm thầm phát tin tức cho Cửu Minh, bọn hắn giờ phút này đã tấn công đến.
Tên kia không biết dùng biện pháp gì, đưa tới vô số âm hồn quỷ vật, chúng ta bố trí mấy tầng cấm chế ở phía trên, chỉ sợ ngăn cản không được lâu.” Ma La Na lo lắng nói.
Chương 999: Thôn phệ
“Triệu tập tất cả mọi người, chuẩn bị rút lui.” Trấn Nguyên Tử lập tức quát.
“Vậy bọn hắn?” Dương Tiễn nhìn bọn Thẩm Lạc một chút, dò hỏi.
“Chỉ có thể chờ thần hồn Hoàng Mi đánh tan phân hồn bọn hắn, sau đó lại lui ra ngoài, nếu cưỡng ép bỏ dở pháp trận tỉnh lại, liên hệ giữa chủ thần hồn và phân thân thần hồn chưa chặt đứt, tổn thương sẽ nghiêm trọng hơn.” Trấn Nguyên Tử trầm giọng nói.
Nói xong, lão có chút không yên lòng nhìn thoáng qua nơi xa, lại dặn dò: “Ngươi ở chỗ này bảo vệ, ta đi xem một chút tình huống bên ngoài, tranh thủ thời gian ngăn cản một hồi.”
Dương Tiễn lộ vẻ do dự, nhưng cũng minh bạch lúc này không được hành động theo cảm tính, chỉ có thể gật đầu nhẹ.
Trong không gian thức hải Hoàng Mi, phân hồn Trấn Nguyên Tử và Dương Tiễn liên tiếp bị đánh tan, còn lại mấy người tự nhiên khó mà chống đỡ được.
Lúc này, thần hồn Hoàng Mi đã hoàn toàn thoát khốn, đồng thời thân hình ở trong không gian thức hải không ngừng lớn lên, rất nhanh biến hóa như núi lớn, mà phân hồn bọn Thẩm Lạc so sánh với gã thì như giun dế.
“Không cần sợ hãi, ta sẽ không lập tức hủy phân hồn các ngươi, các ngươi còn có tác dụng khác.” Thần hồn Hoàng Mi mở miệng nói ra, thanh âm như sấm nổ rung động ầm ầm trong không gian thức hải.
Chỉ thấy một bàn tay gã nghiêng áp xuống, như mây đen che khuất bầu trời, bao trùm hoàn toàn mấy người Thẩm Lạc dưới bóng râm, trong lòng bàn tay cuồn cuộn ma khí màu đen, bao phủ tới mấy người.
“Cẩn thận, hắn muốn ma hoá phân hồn chúng ta, tiến tới xâm nhiễm chủ hồn và thức hải chúng ta.” Ngưu Ma Vương nghiêm nghị quát.
Nói xong, y phát động thần niệm bí thuật, trong một sợi phân hồn này lập tức tràn vào một cỗ hồn lực cường đại, thân hình chợt nhanh chóng tăng vọt, trực tiếp hóa thành một đầu thanh ngưu to lớn sừng cong, đâm lên phía cự thủ kia.
Dưới cự thủ cuồn cuộn ma khí, hơn phân nửa bị Thanh Ngưu ngăn trở, trong lúc nhất thời lại không thể đè xuống dưới.
Mấy người Thẩm Lạc nhân cơ hội này nhao nhao xông ra chung quanh, phi thân vọt lên, mặc kệ thân hình ở giữa vực trời, nhao nhao phóng xiềng xích trong lòng bàn tay ra, đâm tới mi tâm thần hồn Hoàng Mi.
Hoàng Mi thấy thế, tay kia trực tiếp đập xuống, đánh rơi tất cả xiềng xích, ma khí trong lòng bàn tay cuồn cuộn ra lập tức như dây thừng kéo dài, trong nháy mắt quấn chặt lấy mấy người Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc cảm thấy quanh thân truyền đến trận trận cảm giác âm lãnh, sợi phân thân thần hồn này đang lọt vào ma khí hung mãnh ăn mòn.
Một bên kia, trên thân Na Tra bốc lên lửa cháy hừng hực, thoáng ngăn cản lại ma khí ăn mòn, nhưng muốn tránh thoát cũng thập phần gian nan.
Nhiếp Thải Châu thì tốt hơn một chút, ngoài thân hình như có một cây hư quang ngưng tụ thành cành Dương Liễu vờn quanh, giúp nàng ngăn trở ma khí xâm nhập.
“Thẩm đạo hữu ơi Thẩm đạo hữu, từng ấy năm tới nay, ngươi vẫn là người thứ nhất lừa ta thê thảm như thế, sợi phân hồn này của ngươi ta nhận trước, sau đó chủ hồn ngươi nhất định sẽ là món ăn trong mâm của ta, về phần Thiên Sách. . .
Hắc hắc, là tình thế bắt buộc!” Đầu lâu to lớn của Hoàng Mi đi tới trước người Thẩm Lạc, chậm rãi mở miệng nói.
Nói xong, gã đột nhiên há miệng, một ngụm nuốt xuống phân hồn Thẩm Lạc.
“Không. . .”
Nhiếp Thải Châu kinh hô một tiếng, cành Dương Liễu vờn quanh thân không còn một mực phòng ngự, mà như du long vũ động lên, quét ra bốn phương tám hướng.
Hư ảnh cành liễu hiển hiện hư không, những nơi đi qua vạn lá bay múa, ngạnh sinh tịch diệt ma khí xé mở ra từng lỗ hổng, thôi phát ra sinh cơ bừng bừng, trong lúc nhất thời lại có xu thế phản công.
“Trách không được lúc Di Lặc Phật Tổ viên tịch, muốn truyền Thiên Sách cho ngươi, xem ra ngươi quả thật có thiên phú dị bẩm, chỉ tiếc, hôm nay ngươi cũng khó thoát khỏi cái chết.” Hoàng Mi thấy thế, chậc chậc tán dương.
Gã còn chưa dứt lời, ma khí tuôn về hướng Nhiếp Thải Châu gia tăng gấp bội, mãnh liệt cuồn cuộn, bài sơn đảo hải.
Sinh cơ quanh người nàng vừa mới bừng bừng phấn chấn lên, lần nữa tàn lụi, tình cảnh càng trở nên không ổn.
“Hoàng Mi, ngươi đã muốn thôn phệ tàn hồn chúng ta, không bằng khẩu vị lớn hơn chút, chủ hồn này ta cũng cho ngươi.” Lúc này, một tiếng quát lớn đột nhiên vang lên.
Trên phân hồn Chung Quỳ đột nhiên sáng lên quang mang, hư ảnh một đạo áo bào đỏ trống rỗng giáng lâm, trong nháy mắt tương dung cùng phân thân, áo bào đỏ tươi trên thân đại phóng quang mang, thân ảnh cũng theo đó tăng vọt gấp trăm lần, cơ hồ ngang với Hoàng Mi.
Chỉ thấy một tay y đập vỡ vụn ma khí màu đen quấn trên người, bước một bước tới Hoàng Mi, một tay kéo lấy thần hồn của gã, giơ bàn tay lên đè xuống đầu gã.
Trên ngón cái y, một con quỷ nhãn đột nhiên mở ra, lập tức từ đó hiện ra một đạo khí huyệt U Minh, bên trong quỷ vụ quay cuồng, một vòng xoáy khổng lồ điên cuồng xoay tròn.
“Chung Quỳ, ngươi cái tên điên này. . .” Hoàng Mi thấy thế, cũng không nhịn được giật mình.
Chỉ thấy trong vòng xoáy khí huyệt kia, truyền đến trận trận lực xé rách cường đại, Hoàng Mi chợt cảm thấy thần hồn bất ổn, từng tia từng sợi hồn lực bị nắm kéo, chảy vào trong vòng xoáy kia.
“Ngươi đã muốn hút, vậy cho ngươi hút đủ.” Hoàng Mi quát lớn một tiếng.
Trên quanh thân gã ô quang đại tác, cuồn cuộn ma khí điên cuồng chảy xuôi ra, không ngừng tuôn vào trong vòng xoáy quỷ nhãn.
Hai người một kẻ chuyển vận ma khí, một kẻ không cự tuyệt cuồng hút, áp lực lên đám Ngưu Ma Vương lập tức nhỏ đi không ít.
Nhưng theo ma khí không ngừng tràn vào, Quỷ Tiên khí trên thân Chung Quỳ trở nên càng ngày càng yếu, ngược lại ma khí càng ngày càng thịnh, trong quá trình không ngừng thu nạp này, y lại có xu thế dần dần tẩy luyện thành ma.
“Ha ha, ta muốn nhìn xem ma khí của ta bị ngươi hút sạch, hay là ngươi không chịu được đọa thân thành ma trước?” Hoàng Mi làm càn cười to nói.
Cùng lúc đó, trong thần hồn gã, phân hồn của Thẩm Lạc cũng không bị chôn vùi, mà bị ma khí ăn mòn, không hề đứt đoạn thuận theo liên hệ với chủ thần hồn, xâm hướng bản thể của hắn.
Bên ngoài, Dương Tiễn cũng phát hiện dị thường, trên người Thẩm Lạc và Chung Quỳ ma khí càng ngày càng nặng, đặc biệt là Chung Quỳ, đã gần như sắp đuổi kịp mười hai Tôn Giả Ma tộc.
Đang lúc y muốn hành động, Thẩm Lạc bỗng nhiên phát ra một tiếng rên, chỗ mi tâm của hắn bỗng nhiên sáng lên một đạo quang mang, “Phốc” một tiếng phun ra, trực tiếp xuyên qua pháp trận, đánh vào mi tâm Hoàng Mi.
“Ầm ầm. . .”
Trong không gian thức hải Hoàng Mi lập tức truyền đến một tiếng nổ đùng.
Mấy người Nhiếp Thải Châu còn chưa hiểu xảy ra chuyện gì, chỉ thấy trong không gian thức hải kia sáng lên một đạo ánh sáng màu trắng, giống như một vòng đại nhật đột nhiên treo trên bầu trời, phóng xuất ra trận trận lực lượng ấm áp nhu hoà.
Ma khí xung quanh dưới nguồn lực lượng này chiếu rọi xuống, giống như được tịnh hóa, nhao nhao tiêu tán ra.
“Đây. . .
Đây là chuyện gì xảy ra?” Hoàng Mi lập tức kinh hãi.
Còn không đợi gã hiểu ra, một bóng người bỗng nhiên từ thần hồn thể nội gã xông lên, nhảy vào không trung.
Chung Quỳ dưới ma khí xâm nhập, thần hồn đã rất không ổn định, ngửa đầu nhìn lên, mới phát hiện đạo phân hồn kia của Thẩm Lạc, thình lình dần dần dung hợp cùng đạo bạch quang kia.
Cả hai càng ngày càng mơ hồ, mà thân ảnh một lão tăng khô gầy lại trở nên càng ngày càng rõ ràng.
Chương 1000: Thế và Đạo
“Địa Tạng Vương Bồ Tát. . .” Rốt cuộc Chung Quỳ thấy rõ hình dáng người kia, vội vàng quỳ mọp xuống đất.
Bọn Ngưu Ma Vương thấy thế, thần sắc đều khó tin.
Lão tăng khô gầy kia lộ ra nụ cười hiền lành, tay vung lên, liền phong bế vòng xoáy quỷ nhãn mà chính Chung Quỳ cũng khó đóng lại, mở miệng nói: “Các ngươi nên bảo vệ thân thể, chớ hi sinh vô vị . . .”
“Địa Tạng, không thể. . .
Ngươi đã sớm chết rồi mới đúng.” Hoàng Mi lộ vẻ hoảng sợ, hô lên.
“A Di Đà Phật, sinh tử tịch diệt bất quá là công dã tràng, ngược lại là ngươi, năm đó đã đúc thành sai lầm lớn, bây giờ, còn muốn lạc đường không quay lại sao?” Địa Tạng Vương Bồ Tát tụng một tiếng phật hiệu, hỏi.
“Sai lầm lớn? Ta chỉ thuận theo đại thế, làm sai chỗ nào!” Hoàng Mi quát hỏi.
“Thuận thế mà không thuận đường, đạo không còn, sao lại đúng?” Địa Tạng Vương Bồ Tát lắc đầu nói.
“Thuận thế diệt Thiên Đạo, đại đạo theo Ma Đạo, chẳng phải thuận đường sao?” Hoàng Mi cười lạnh một tiếng, không chịu nhận sai lầm.
“Thôi, thôi, vậy cho ngươi xem một chút đạo ngươi tìm.” Địa Tạng Vương Bồ Tát không muốn nhiều lời nữa, một chưởng đè xuống.
Khí thế trên thân lão trong nháy mắt tăng vọt, mặc dù ở trong không gian thức hải Hoàng Mi, lão lại tựa như chúa tể nơi đây, dưới bàn tay ép xuống, thiên địa xung quanh cũng biến sắc theo.
Hoàng Mi muốn chống cự, nhưng trong nháy mắt trước mắt hóa thành một vùng biển lửa, bốn phía chìm vào một mảnh hôn mê, hắc khí bừng bừng, khắp nơi đều là cảnh giết chóc vĩnh viễn không kết thúc, tiếng kêu la rên rỉ, máu tươi và liệt hỏa trải khắp đại địa, không gian Tam Giới không còn phân chia Nhân Gian Luyện Ngục Tiên Vực nữa, mà tất cả cương vực đều là ma thổ.
“Cảnh này, chính là Ma Đạo ngươi muốn sao?” Thanh âm Địa Tạng Vương Bồ Tát vang vọng giữa đất trời.
“Tu Di Huyễn Cảnh mà thôi, tiên phật phù hoa dối trá, còn không bằng Ma tộc thiết huyết sơn hà, ta đã sớm nhìn đủ rồi, dù nghênh đón là hủy diệt, ta cũng sẽ không hối cải. . .” Hoàng Mi trầm mặc một lát, sắc mặt dần dần dữ tợn, gần như điên cuồng quát to.
“Ngươi mặc dù thụ ích lợi phật pháp vô số tuế nguyệt, nhưng thủy chung không hiểu vì sao phật môn xả thân, xả thân thế nào? Ngươi không vào Địa Ngục, ai vào Địa Ngục?” Địa Tạng Vương Bồ Tát thở dài một tiếng, một chưởng vỗ xuống.
Thần hồn Hoàng Mi rung mạnh, mặt lộ vẻ thống khổ, cắn răng nói: “Các ngươi cũng bất quá là kéo dài hơi tàn mà thôi, thật tình không biết Xi Vưu ngủ say tại Trường An thành đã sắp tỉnh lại, đến lúc đó, nơi nào Tam Giới không phải là Địa Ngục? Đến lúc đó ngươi ta đều xuống Địa Ngục, há không tốt hơn?”
Nói xong, trên thần hồn của gã lập tức bốc cháy hừng hực, một cuốn sách màu vàng hiển hiện trong đó, dưới ngọn lửa thần hồn thiêu đốt đã hơi quăn lại.
“Cần gì vậy chứ. . .” Địa Tạng Vương Bồ Tát thấy thế, thở dài một tiếng.
“Cùng bị hủy diệt đi, muốn có được quyển Thiên Sách này, si tâm vọng tưởng, ha ha. . .” Thần hồn Hoàng Mi đã vặn vẹo, mặt vẫn lộ nụ cười dữ tợn, phảng phất đã thấy tất cả mọi người hủy diệt.
Địa Tạng Vương Bồ Tát nhẹ nhàng vung tay lên, hư ảnh cành dương liễu vờn quanh bên ngoài Nhiếp Thải Châu lập tức bay tới, ở trong hư không không ngừng co vào ngưng tụ, hóa thành một giọt cam lộ, nhỏ xuống hỏa diễm.
“Tí tách.”
Một tiếng vang nhỏ truyền đến, hoả diễm trên cuốn sách màu vàng lập tức bị giọt thủy dịch này giội tắt, toàn bộ sách bao phủ trong một tầng quang mang thuỷ lam, chậm rãi bay đến trước người Nhiếp Thải Châu.
Nhiếp Thải Châu thấy thế, không biết phải làm sao đành nhìn về phía Địa Tạng Vương Bồ Tát.
“Cầm đi, năm đó Di Lặc Phật Tổ vốn muốn mượn tay Quan âm Bồ Tát truyền cho ngươi, đáng tiếc về sau bị ám toán, cuối cùng rơi vào tay Hoàng Mi, hiện nay sau một phen trắc trở, cũng coi như vật quy nguyên chủ.” Địa Tạng Vương Bồ Tát khích lệ nói.
Nhiếp Thải Châu nghe vậy, khom người thi lễ với Địa Tạng Vương Bồ Tát, lúc này mới giơ tay lên, nhẹ nhàng bưng lấy Thiên Sách.
Ngay lúc ngón tay nàng chạm vào Thiên Sách, thần hồn của nàng trong nháy mắt thối lui ra khỏi thức hải Hoàng Mi đang dần dần sụp đổ, mà xuất hiện trong một mảnh không gian màu vàng.
Một bên khác, Địa Tạng Vương Bồ Tát nhìn về phía ba người Ngưu Ma Vương, trong mắt mang theo vài phần tán thưởng, chậm rãi nói: “Từ nay về sau, tương lai Tam Giới phó thác cho các ngươi. . .”
Trong mắt đám người Chung Quỳ hiện lên vẻ sùng kính, khom người thi lễ.
Lúc cả bọn ngẩng đầu lên, vị Địa Tạng Vương Bồ Tát ta không vào địa ngục, ai vào địa ngục, rốt cuộc hoàn toàn tiêu tán chết đi.
Phân hồn Thẩm Lạc mặc dù tạm thời bị Địa Tạng Vương Bồ Tát chiếm cứ, nhưng vẫn biết rõ hết thảy, mở miệng nói: “Đi thôi, nơi này sắp sụp đổ, chúng ta mau trở về.”
Sau một lát, phân hồn mấy người trên tế đàn trở về thần hồn, tuần tự mở mắt ra.
“Các ngươi đã tỉnh lại, nhanh đi tụ hợp cùng Trấn Nguyên Đại Tiên, chúng ta đi.” Dương Tiễn thấy thế đại hỉ, vội vàng nói.
“Sao vậy?” Đám người không biết xảy ra chuyện gì, vội vàng hỏi.
“Cửu Minh dẫn người đánh hạ, bên ngoài đã loạn thành một đoàn, chúng ta lập tức rời khỏi nơi này.” Dương Tiễn vội vàng giải thích.
Trong khi nói chuyện, bên ngoài truyền đến trận trận thanh âm hô giết, đại lượng Nhân tộc cùng các đệ tử Tiên tộc đã lui trở về bên này.
“Đi.” Thẩm Lạc khẽ quát một tiếng, đang muốn rời đi, chợt nhớ tới một chuyện.
Hắn quay người tìm tòi trên người Hoàng Mi, tìm ra một vật cất giấu trong người gã, là túi trữ vật thập phần tinh xảo, hắn thu nhập vào trong tay áo.
Mấy người còn chưa kịp khởi hành, liền thấy trên không trung có một chưởng ấn to lớn đánh xuống, toàn bộ thiên khung Địa Ngục bỗng nhiên một phân thành hai, tầng mây quay cuồng, đúng là sinh sinh hiện ra một khe rãnh vô cùng to lớn.
Tầng mây hai bên khe rãnh quay cuồng, phía trên mơ hồ có thể nhìn thấy Trấn Nguyên Tử đang giao chiến cùng Cửu Minh, xung quanh còn mấy thân ảnh Ma tộc phối hợp tác chiến, vây giết Trấn Nguyên Tử.
Đúng lúc này, một tiếng quát lớn truyền đến: “Tất cả cút đi”.
Tiếng nói vừa dứt, phía trên khe rãnh kia xuất hiện một mảnh Ngũ Thải Thần Quang loá mắt đến cực điểm, hai mắt bọn Thẩm Lạc đau rát, liền bị quang mang này đốt bị thương, không dám nhìn thẳng.
Ngay sau đó, từng tiếng nổ rung trời không ngừng nổ vang, đạo khe rãnh trên bầu trời kia còn chưa kịp lấp đầy, liền bị từng luồng từng luồng lực lượng cường đại hơn trùng kích đánh xơ xác.
“Cửu Minh, ngươi còn dám nhúng tay vào, lão tử làm thịt ngươi trước.” Lúc này, lại một tiếng nổi giận truyền đến.
“Ầm ầm.”
Ngũ Sắc Thần Quang lần nữa nở rộ, trên bầu trời lập tức xuất hiện một lỗ thủng khổng lồ, thân ảnh Trấn Nguyên Tử bị một đạo ngũ thải quang trụ từ trên cao áp chế rơi thẳng xuống, đập ầm ầm trên mặt đất.
Bọn người Thẩm Lạc vội vàng đuổi tới trước, liền thấy Trấn Nguyên Tử đã đứng lên, tay phải ống tay áo bên phải rung động “Rầm rầm”, thu đạo ngũ thải quang trụ kia vào trong tay áo.
“Trấn Nguyên Đại Tiên. . .” Đám người kêu lên.
“Không sao, lấy được Thiên Sách không?” Trấn Nguyên Tử khoát tay áo, dò xét một chút phát hiện khí tức thần hồn Hoàng Mi đã hoàn toàn biến mất, lập tức nhíu mày hỏi.
“Đã lấy được.” Nhiếp Thải Châu đi lên trước, gật đầu nói.
“Tốt.” Trấn Nguyên Tử nhìn thoáng qua không trung, cao hứng nói.
“Bất quá có tin tức xấu, Xi Vưu tựa hồ sắp thức tỉnh.” Na Tra mở miệng nói.
“Sau trận chiến diệt thế năm đó, lực lượng Xi Vưu tiêu hao hầu như không còn, ngủ say tại Trường An thành mấy trăm năm, trong thời gian này Ma tộc một mực không ngừng chuyển vận lực lượng cho hắn, ý đồ gọi tỉnh hắn lại, trước mắt vẫn hoàn toàn chính xác chưa tỉnh lại.” Trấn Nguyên Tử không suy nghĩ nhiều, trầm ngâm nói.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Tổ Thần Chí Tôn [Dịch] Tổ Thần Chí Tôn](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-To-Than-Chi-Ton-SE-Audio-Truyen.jpg)
