Đại Mộng Chủ
Tập 120 : Truyền thừa (c596-c600)
❮ sautiếp ❯Chương 596: Truyền thừa
Dịch: Độc Lữ Hành
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
Thời gian nhoáng một cái, đã ba ngày sau.
Phía sau Đông Hải Long Cung gần Long Uyên, có một toà bệ đá to lớn cao hơn mặt đất vài thước, rộng hơn trăm trượng, bốn phía đứng lặng tám mươi mốt cây Thăng Long Trụ, phía trên mỗi cây điêu khắc một đầu Bàn Long màu xanh sinh động như thật, miệng ngậm bảo châu, ngẩng đầu nhìn về phía bệ đá ở chính giữa.
Giờ phút này, bốn phía bệ đá vây đầy thuỷ duệ long cung, từng kẻ thần sắc nghiêm túc, chờ đợi thời khắc quang vinh thần thánh kia.
Thẩm Lạc và Thanh Sất sánh vai đứng ở trước đám người, ánh mắt quét qua bốn phía, phát hiện chung quanh có rất nhiều tu sĩ Thuỷ tộc khí tức không tầm thường, trong đó có Giao Nhân da xanh hắn đã gặp, cũng có Thâm Hải Cự Nhân thân sinh lân giáp chưa từng gặp qua, trong lòng cảm thấy kỳ quái, liền mở lời hỏi Thanh Sất.
“Đây đều là binh tướng vốn trú đóng ở các nơi Đông Hải long cung, còn có một số tán tu ở Đông Hải, đều lục tục ngo ngoe trở về long cung, là để trấn giữ long cung, lại có kẻ chỉ muốn chứng kiến thời khắc lịch sử này.” Thanh Sất lập tức trả lời.
“Thì ra là thế.” Thẩm Lạc nói.
“Ông…”
Đúng lúc này, tám tên lực sĩ Nhân Ngư toàn thân màu da tím xanh đi tới trước sân khấu, trong tay mỗi tên bưng lấy một con ốc biển màu trắng to bằng vò nước, đặt ở bên miệng vận dụng khí lực thổi lên.
Từng tầng từng tầng thanh âm ba động đặc thù từ đó lan truyền ra, dập dờn ra tứ phương hải vực, thuận theo màn sáng thuỷ tinh bên ngoài long cung khuếch tán ra, một mực truyền ra xa mấy vạn trượng.
Đại lượng sinh linh tới lui tứ phía hải vực vừa nghe âm thanh này, thân hình đều cứng đờ, đình chỉ du động.
Nhưng ngay sau đó, bọn chúng tựa như nhận lấy một lời triệu hoán nào đó, nhao nhao bơi về phía long cung.
Cùng lúc đó, trong long cung, binh tướng trấn giữ các nơi cùng Thuỷ tộc đang sinh hoạt đều nhao nhao dừng lại, từng kẻ thần sắc nghiêm túc đứng lặng tại chỗ, không nhúc nhích nhìn về phía Thăng Long Đài.
Bản dịch được dịch tại Bạch ngọcc sách.
Mời bạn đọc đến đúng trang dịch để ủng hộ diễn đàn và dịch giả.
Thăng Long Đài bên này, trên bầu trời lấp loé kim quang, hai đầu Kim Long một lớn một nhỏ xoay quanh bay tới, từ trên không trung hạ xuống, rơi vào chính giữa bệ đá, trong quang mang hiện ra hai đạo nhân ảnh, chính là Đông Hải Long Vương Ngao Quảng cùng Cửu thái tử Ngao Hoằng.
“Tham kiến Long Vương.” Đám người nhìn thấy, nhao nhao hành lễ.
“Được chư vị tương trợ, bảo vệ Đông Hải này năm tháng dài đằng đẵng, nhưng cuối cùng cũng đến thời điểm cuối, hôm nay mở lại Thăng Long Đài, truyền thừa tổ hồn cho cửu tử Ngao Hoằng, mong chư vị ngày sau có thể tận tâm phụ tá, dưới mạt thế này che chở Đông Hải thủy duệ ta, tạo phúc thiên hạ thương sinh.” Ngao Quảng thấy thế, phất phất tay với mọi người, mở miệng nói.
Đám người nghe vậy, từng kẻ lộ vẻ đau thương, trong lúc nhất thời rơi vào trầm mặc, không ai mở miệng.
“Cẩn tuân mệnh lệnh Long Vương.”
Sau một lúc lâu, một bên khác bệ đá, một tiếng nói vang dội bỗng nhiên truyền đến.
Đám người nghe tiếng kêu nhìn lại, liền thấy Ngao Trọng đang hai tay ôm quyền, hành lễ với hai người ở chính giữa bệ đá, vừa rồi câu nói kia hiển nhiên là gã nói.
“Cẩn tuân mệnh lệnh Long Vương.”
Ngay sau đó, lại có một thanh âm vang lên, nói chuyện là Quy thừa tướng tư lịch cực sâu trong long cung, Nguyên Đà.
Có bọn họ mở đầu, đám người long cung liền nhao nhao mở miệng, “Cẩn tuân mệnh lệnh Long Vương.” Thanh âm liên tiếp vang lên, vang vọng toàn bộ Thăng Long Đài.
Ngao Quảng thấy thế, vui mừng đi lên trước, đưa tay lăng không ấn xuống hai lần, để đám người an tĩnh lại.
Nguyên Đà đi ra phía trước, tay nâng lấy một quyển sách lụa tơ vàng, từ từ mở ra, bắt đầu ngâm tụng văn thư tế thiên trên đó: “Long chi nhất tộc, thi hành mệnh trời, kế tục tại tổ, bố lâm tại thế…”
Ngâm tụng xong, ánh mắt lão quét qua dưới đài, mở miệng tuyên bố: “Nghi thức truyền thừa, chính thức bắt đầu!”
Nói xong, âm thanh nổi lên bốn phía, Nguyên Đà chậm rãi đi xuống Thăng Long Đài, trên đài chỉ còn có hai cha con Ngao Quảng.
“Quá trình truyền thừa sẽ có chút thống khổ, ngươi chịu đựng một chút, ngươi cố gắng nhẫn nại tiếp nhận, công hiệu truyền thừa long hồn sẽ càng cường đại hơn.” Ngao Quảng chậm rãi đi về hướng Ngao Hoằng, mở miệng nói.
“So với phụ thân chịu đựng, không đáng nhắc tới, hài nhi sẽ không để ngài thất vọng.” Ngao Hoằng miễn cưỡng mỉm cười.
“Ngươi cho tới bây giờ đều chưa từng khiến ta thất vọng, ngược lại là ta, khi đó đã khiến ngươi thất vọng.” Ngao Quảng thở dài nói.
Ngao Hoằng lắc đầu, nói: “Khi đó không nghĩ ra, hiện tại đã hiểu, chung quy là thực lực ta không đủ, che chở không được Doanh Nhi, nhưng về sau, ta chết cũng sẽ bảo vệ long cung, bảo vệ Đông Hải.”
Mấy chữ cuối cùng âm vang hữu lực, rất có khí phách.
Ngao Quảng nghe vậy trong mắt hơi sáng lên, nhẹ gật đầu, không nói gì nữa.
Hai mắt gã chợt ngưng tụ, trong mắt nổi lên một vòng hào quang màu vàng, thân hình tại thời khắc này, lần nữa trở nên thẳng tắp không gì sánh được.
Sau đó, gã bắt đầu thấp giọng ngâm tụng một bài ca dao Long tộc xa xưa không gì sánh được.
Đó là một loại ngôn ngữ Thẩm Lạc chưa từng nghe qua, cũng hoàn toàn nghe không hiểu, nhưng ngữ điệu ca dao hùng hồn, mang theo lực xuyên thấu khó nói nên lời, trực kích tâm linh của mỗi người chung quanh.
Thẩm Lạc cảm thấy bên tai tựa hồ có một bài hành khúc vang vọng chợt xa chợt gần, máu trong cơ thể tựa như được khích lệ, theo đó chuyển động mạnh lên, trong lòng hiện lên vô hạn chiến ý.
Đúng lúc này, thanh âm hành khúc Long tộc kia dần dần rơi xuống, một tiếng long ngâm rõ to đột nhiên vang lên.
Đám người đột nhiên bừng tỉnh, nhìn lên Thăng Long Đài, liền thấy toàn thân Ngao Quảng bốc lên kim quang, thân hình lần nữa hóa thành Kim Long trăm trượng xoay quanh ở trên không trung, đầu rồng nhìn chăm chú Ngao Hoằng phía dưới, trong mắt bốc lên ngọn lửa màu vàng.
Ngao Hoằng ngửa đầu nhìn lên không trung, đối mặt với phụ thân xa xa, kim quang trong đôi mắt cũng dần dần phát sáng lên.
Nương theo một thanh âm như hỏa diễm bốc lên, kim diễm trong mắt Ngao Quảng bắt đầu dâng lên tỏa ra, che khuất toàn bộ thân rồng màu vàng khổng lồ, bắt đầu cháy rừng rực.
Từng luồng từng luồng chân nguyên Thần Long nồng đậm không gì sánh được, hóa thành từng mảnh từng mảnh chùm sáng màu vàng, như vô số đom đóm phiêu tán, chảy xuôi ra tám cây Bàn Long Trụ to lớn chung quanh.
Trong nháy mắt kim quang chảy vào, toàn bộ Thăng Long Đài chấn động mạnh một cái, điêu long trên tám cây Bàn Long Trụ giống như đột nhiên sống lại, thân hình từng con vặn vẹo, nhô ra đầu lâu to lớn, nhìn Ngao Hoằng phía dưới, tựa hồ đang xem kĩ người kế thừa này, có đủ tư cách tiếp nhận quà tặng Tổ Long không?
Song quyền Ngao Hoằng nắm chặt, ngửa đầu nhìn lên không trung, trong đôi mắt đã hoàn toàn biến thành màu hoàng kim, nhìn Ngao Quảng biến thành Kim Long phía trên đang băng tán từng chút một, trong miệng phát ra một tiếng gào thét rung trời
Một tiếng vang này lên, cột đá Bàn Long xung quanh tựa hồ cũng bị tác động, đồng thời há miệng rống giận.
Chỉ là bọn chúng gầm thét cũng không phát ra âm thanh, chỉ có từng luồng từng luồng long nguyên thuần túy không gì sánh được từ trong miệng dâng trào xuống, tụ đến thân Ngao Hoằng.
Cùng lúc đó, phù văn khắc hoạ trên bệ đá dưới chân Ngao Hoằng cũng bắt đầu sáng lên, một vòng xoáy xoắn ốc nổi lên bốn phía, hấp dẫn long nguyên cuồn cuộn kia xông vào trong đó, che khuất toàn bộ thân ảnh y vào.
“Ầm ầm…”
Trong kim quang oanh minh đại tác, chấn nhiếp mọi người chung quanh không dám phát ra nửa điểm âm thanh, chỉ im lặng nhìn hết thảy trước mắt.
Mà Ngao Hoằng ở trong kim quang, trừ ban đầu phát ra tiếng gầm thét kia, sau đó cũng không vang lên nửa điểm, xuyên thấu qua tầng tầng kim quang, chỉ có thể nhìn thấy thân ảnh của y từ đầu đến cuối đứng lặng tại chỗ, tựa như một pho tượng tinh thiết không thể phá vỡ.
Chương 597: Chiếm núi làm vua
Dịch: Độc Lữ Hành
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
Lúc này trong lòng Thẩm Lạc cảm thấy rung động, chỉ thấy trong kim quang mơ hồ có một bóng dáng to lớn hiển hiện sau lưng Ngao Hoằng, tựa như một đầu Thần Long xoay quanh, phía sau mọc lên hai cánh lông vũ màu vàng to lớn vô cùng, thình lình chính là tướng Ứng Long kia.
Hư ảnh này hiển hiện trong nháy mắt, một cỗ khí tức cường đại không gì sánh được từ trên Thăng Long Đài tản ra.
Thuỷ duệ Đông Hải chung quanh lập tức cảm nhận được một cỗ cảm giác áp lực cường đại không gì sánh được.
Bốn phía bệ đá, lập tức đồng loạt quỳ xuống.
Thẩm Lạc ngược lại không quỳ, khẽ vuốt cằm, một tay đặt ngang ở trước ngực, tỏ vẻ tôn kính.
Qua thật lâu, tất cả kim quang đều chui vào thể nội Ngao Hoằng, cả người y trên Thăng Long Đài đắm chìm trong kim quang, trên người tán phát ra khí tức hoàn toàn khác biệt lúc trước, sóng pháp lực trên thân cường đại, đã bức thẳng đến Chân Tiên đỉnh phong.
Thân hình y đột nhiên bay lên không, trên thân loé lên kim quang, lập tức hóa thành một đầu Thần Long màu vàng dài mấy trăm trượng, thân hình xoay quanh lên, không để ý bích chướng thủy tinh long cung mà xuyên qua, tiến nhập trong biển mây.
“Ngao…”
Trong miệng Ngao Hoằng rít lên một tiếng, cả tòa Đông Hải theo đó kịch liệt chấn động, các nơi mặt biển gió nổi mây phun, cuốn lên trận trận thao thiên cự lãng, thật lâu không thể lắng lại.
Các nơi biển sâu, thuỷ tộc vờn quanh bên ngoài long cung vui sướng vẫy vùng, phát ra tiếng kêu to, toàn bộ Đông Hải tại thời khắc này ra tân vương, một vị vua so với trước kế thừa càng nhiều Ứng Long hồn hơn.
Bên ngoài Thăng Long Đài, Nguyên Đà nhìn lên trên không, đôi mắt già nua hơi ướt át, cũng có chút mơ hồ, càng nhiều hơn là vui mừng.
Thanh Sất thì hai mắt đỏ bừng, liều mạng cắn môi, không để cho mình nghẹn ngào thành tiếng.
Thẩm Lạc vỗ vỗ bờ vai của gã, ngửa đầu nhìn lên không trung, trong mắt ý cười dạt dào.
Hai ngày sau, Ngao Hoằng bắt tay vào thu nạp các bộ tộc Đông Hải, vốn đã thưa thớt không chịu nổi, dưới Long Vương mới đản sinh bắt đầu lần nữa tụ lại, ngược lại có một phen tình cảnh mới.
Thẩm Lạc chờ qua hai ngày sau, liền chào từ biệt Ngao Hoằng, rời Đông Hải Long Cung, đi đến Ngạo Lai quốc.
Thời gian nhoáng một cái, đã qua mấy tháng.
Hải ngoại Ngạo Lai quốc, một mảnh bờ biển kéo dài mấy trăm dặm, dưới nước biển cọ rửa ăn mòn, răng nanh xen nhau, đá ngầm dày đặc.
Trên bờ biển, mấy Yêu tộc toàn thân xanh đen, miệng sinh răng nanh, đang đón gió biển đốt lên một đống lửa, phía trên đặt một chảo dầu to lớn, dưới đáy là ngọn lửa mãnh liệt nhảy lên, phía trên chất béo sôi trào.
Bên cạnh chảo dầu, còn nằm một hán tử trung niên màu da đen kịt, quần áo trên người cũ nát, tay kết đầy vết chai, xem ra chính là ngư dân ven biển.
Toàn thân gã bị dây gai buộc chặt, khắp nơi cà cho trầy trụa, thân thể co lại, rất giống một con tôm chờ quăng vào vạc dầu.
Khóe mắt hán từ còn lưu nước mắt, con ngươi rung động kịch liệt, hiển nhiên sợ hãi tới cực điểm, thân thể không ngừng giãy dụa, miệng bị một nhúm vải rách nhét vào nên chỉ có thể phát ra trận trận tiếng “Ư ư” mập mờ.
“Đừng ồn ào, một hồi chọc giận đại gia, ta sống sờ sờ lột da ngươi ăn đấy.” Một đầu yêu quái da xanh bên cạnh giận dữ mắng mỏ một tiếng, một cước đá vào thân hán tử.
Trên mặt mấy tên bên cạnh đều lộ vẻ trêu chọc, một tên gọi reo lên: “Đại ca, đừng hù dọa hắn, một hồi cứt đái cái rắm đều ra, hương vị coi như xong đó.”
“A, vậy thì sao, trước kia, lần nào không phải xé thành hai nửa, trực tiếp ăn sống.
Hiện tại ngược lại học đòi Nhân tộc, lại chưng nấu, rán chao, thật là phiền phức.” Một Yêu tộc đã có tuổi mặt mũi tràn đầy chán ghét nói.
“Lão quỷ, đại vương không phải đã nói, ăn sống huyết nhục quá huyết tinh, huyết khí làm xấu cả ngọn núi, nên chúng ta vẫn nên văn minh một chút.
Lại nói, ăn chao này hương vị cũng không thể so với ăn sống à.” Yêu quái cầm đầu cười nói.
“Vậy cũng đúng, hắc hắc…” Yêu tộc có tuổi nghe vậy, vừa cười vừa nói.
“Tốt, đến giờ cho vào nồi rồi, lột quần áo hắn ném đi.” Yêu quái cầm đầu liếc qua chảo dầu, cười hì hì nói.
“Vâng.” Một tiểu yêu nói một tiếng, muốn động thủ cởi quần áo hán tử ra.
Lúc này, sóng nước bờ biển bỗng nhiên “Hoa” dâng lên một tiếng, một đạo thuỷ nhận loé lên u quang màu lam đột nhiên từ đó bắn nhanh tới, như cắt đậu hũ, dễ như trở bàn tay đâm xuyên đầu lâu tiểu yêu kia.
Không đợi mấy tên kia kịp phản ứng, chuôi thủy nhận xẹt qua giữa không trung một đường vòng cung, trong một trận thanh âm “Phốc phốc” nhẹ vang, nhao nhao đâm xuyên vài đầu yêu vật còn lại.
Cuối cùng, thủy nhận kia bay vạch qua thân trung niên nam tử một cái, bay vào lô hoả dưới chảo dầu, băng tán đồng thời cũng tưới tắt cả hỏa diễm.
Nam tử trung niên cảm thấy dây trói buông lỏng, lập tức giãy dụa bò lên, kết quả nhìn thấy trên đầu mấy yêu quái chung quanh đều thông thấu lỗ máu, lập tức bị dọa cho kinh hoảng kêu to, lại ngã ngồi xuống đất.
Lúc này, gã mới nhìn đến bờ biển, chẳng biết lúc nào ở đó nhiều ra một thanh niên nam tử khoác mũ che màu xám.
Nam tử mặc áo choàng chậm rãi đi tới gần, tháo khoá áo trên đầu xuống, lộ ra một khuôn mặt thanh tú tuấn lãng, chính là Thẩm Lạc từ Đông Hải Long Cung đi đường đến đây.
Nam tử trung niên nhìn thấy người đến là Nhân tộc, lập tức nước mắt chảy ngang, quỳ lạy hắn không thôi.
Thẩm Lạc thật vất vả mới bảo gã ngừng, từ dưới đất dìu đứng lên, mở miệng dò hỏi: “Nơi này chính là địa giới Ngạo Lai quốc?”
“Tiên, tiên sư, nơi này đã sớm không… Không còn là Ngạo Lai quốc, quốc đô đã bị những yêu ma quỷ quái kia chiếm cứ, từ hoàng đế đến vương công đều, đều bị ăn sạch sẽ rồi…” Nam tử trung niên đã sớm sợ vỡ mật, thật vất vả mới ngừng run rẩy, sợ hãi rụt rè nói.
“Vậy ngươi có biết Hoa Quả sơn đi hướng nào không?” Thẩm Lạc nghe vậy, trong lòng thở dài một tiếng, tiếp tục hỏi.
Nghe Thẩm Lạc muốn đi Hoa Quả sơn, nam tử trung niên kia lập tức kinh hãi, liên tục khoát tay nói: “Không thể đi, không thể đi, tiên sư, nơi đó không nên đi.”
“Làm sao? Nơi đó cũng bị yêu ma chiếm cứ sao?” Thẩm Lạc kinh ngạc hỏi.
“Nào chỉ là chiếm, nơi đó hiện tại chính là một chỗ ma quật, đại yêu tiểu yêu có mặt khắp nơi, chiếm núi làm vua.
Người Ngạo Lai quốc chưa bị ăn, đa phần bị giam giữ ở đó.” Nam tử trung niên đến lúc này, nói chuyện mới khôi phục thông thuận.
“Ngươi xảy ra chuyện gì, sao lại bị những yêu vật này bắt trói ở đây?” Thẩm Lạc nhìn thoáng qua dáng vẻ chật vật của nam nhân, hỏi.
“Ta vốn là ngư dân bờ biển này, yêu ma tới gặp người liền giết người, gặp người liền ăn người, thôn chúng ta thấy sống không nổi, nhao nhao chạy trốn ra biển.
Lần này ta mạo hiểm trở về, muốn tìm một ít thức ăn cho vợ con, ai ngờ gặp phải những yêu quái đáng giết ngàn đao này.” Nam tử trung niên liên tục kêu khổ.
“Nơi này dù sao cũng không an toàn, vậy nhanh trở về đi.” Thẩm Lạc nói.
“Trở về liền, trở về liền, đa tạ ân cứu mạng tiên sư.”
Nói xong, nam tử trung niên lại quỳ trên mặt đất, bái hắn ba bái, sau đó đứng lên chỉ hướng Hoa Quả sơn cho Thẩm Lạc, lúc này mới vội vàng chạy về phía bờ biển.
Chương 598: Gạt để lên núi
Dịch: Độc Lữ Hành
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
Thẩm Lạc đứng tại chỗ trầm tư một lát, tay bóp một cái pháp quyết, che giấu khí tức trên thân, lúc này mới đi về phía Hoa Quả Sơn.
Đi trên bờ không bao lâu, phía trước liền xuất hiện một làng chài, xa xa nhìn cô liêu không có dấu chân người, một mảnh khí tượng âm u đầy tử khí.
Hắn cúi thấp cẩn thận tiềm hành đi qua, quan sát bốn phía một cái, chỉ thấy trong thôn đại đa số phòng ốc đã đổ sụp, khắp nơi đều là tường đất sụp đổ, phía trên mọc đầy cỏ dại và rêu xanh, hiển nhiên đã hoang phế từ lâu.
Đi vào trong thôn, ven đường có thể thấy đa số nơi có vết cháy đen, còn duy trì vết tích phá hoại lúc trước, mà không ít góc phòng cùng chỗ chân tường có thể nhìn thấy từng đống bạch cốt nhân thú tản mát, có cái đã bị cua cát cùng con rết làm sào huyệt, lại có cái ngay chỗ miệng và hốc mắt khô lâu bò vào leo ra.
Xuyên qua thôn, phía sau có một con đường nhỏ uốn lượn biến mất trong bụi cỏ cây, một mực kéo dài vào trong sơn lâm phía sau.
Thẩm Lạc đi dọc theo đường nhỏ hướng sơn lâm, đi nửa canh giờ, liền nghe phía trước truyền đến một trận thanh âm kêu la tạp nhạp, cẩn thận chạy tới xem xét, liền phát hiện chỗ vào sơn khâu phía trước, đang đứng mấy yêu vật bộ dáng cổ quái.
Trong đó một tên giống như cầm đầu, thân người đầu gấu, thân hình dị thường cao lớn, toàn thân mọc đầy lông đen, trên thân phủ lấy một kiện giáp sắt cũ nát, nhìn bất quá là Tích Cốc kỳ.
Trong tay nó nắm một cây tiểu kỳ màu đỏ dài hơn một xích, diễu võ giương oai với những tiểu yêu da xanh khác, trong miệng có chút tự đắc kêu la:
“Hắc hắc, nhìn thấy không, nhìn thấy không, Tam động chủ tự mình ban thưởng lệnh tuần sơn cho ta đó!”
“A…, Hùng lão ca có bản sự lớn như vậy, có thể gặp được Tam động chủ? Còn có thể lấy từ trong tay ngài ấy một lá cờ?” Một tiểu yêu kinh ngạc nói.
“Lợi hại lợi hại, những tiểu yêu chúng ta mới vào đây, đã quen Hùng lão ca có bản lĩnh rồi, chúng ta đành mặt dày đi theo, hắc hắc…” Mấy tiểu yêu còn lại, cũng đều nhao nhao vỗ tay, xu nịnh.
Chỉ có một tiểu yêu đầu sinh độc giác, mặt mũi tràn đầy mơ hồ hỏi: “Lệnh tuần sơn này, không phải mỗi tiểu đội tuần sơn đều có à? Trư Dã Ngũ giống như cũng có một cái, ta nhìn từ xa, tựa hồ hình dáng cũng không khác…”
“Ngươi biết cái gì, lá cờ Trư Dã Ngũ là Tam động chủ tự mình cho sao? Trên lá cờ hắn có hương khí trên thân Tam động chủ không?” Hắc hùng tinh nghe tên kia nói vậy, sắc mặt lập tức trầm xuống, cả giận nói.
“Cái gì hương khí đây?” Tiểu yêu kia không hiểu nhân tình thế sự, vẫn không nhịn được hỏi.
Hắc hùng tinh liếc mắt, bất đắc dĩ đưa lệnh tuần sơn trong tay đến trước mặt độc giác tiểu yêu lung lay mấy cái, rồi lập tức giật trở về, mở miệng hỏi: “Ngửi thấy không?”
“Ngửi thấy, ngửi thấy… Tựa như là có mùi con hồ ly lẳng lơ.” Độc giác tiểu yêu nhíu nhíu mày, vội vàng che mũi nói.
Một tiểu yêu bên cạnh khá thân với nó, vội vàng một tay bịt miệng của nó lại, không để cho nó ăn nói lung tung nữa.
Hắc hùng tinh tự nhiên đã nghe được, nhưng cũng nhịn không được đưa lá cờ tới trước mũi ngửi thật sâu một cái, trên mặt lập tức hiện ra vẻ thỏa mãn say mê.
Trong đầu nó nổi lên hình dáng Tam động chủ, con hồ ly ngàn năm kia hóa người, trước sau lồi lõm, eo ong mông bự, trêu chọc trong lòng nó ngứa ngáy ghê gớm.
“Tiểu tử ngươi cũng may đi theo lão tử lăn lộn, nếu không cứ nói chuyện như vậy, cũng không biết chết bao nhiêu lần rồi.” Hắc hùng tinh ngửi một hồi, mới vội lau nước bọt trên miệng, dùng đại thủ như quạt hương bồ gõ lên đầu độc giác tiểu yêu một cái, nói.
Tiểu yêu kia ôm đầu định tranh luận, ánh mắt đột nhiên sáng lên, liếc thấy trên con đường nhỏ phía trước đã lâu không thấy dấu chân người, có một thanh niên thư sinh mặc áo vải thô, bước chân hư thoát, đang lảo đảo đi tới bên này.
“Nhanh, nhanh… Có người đến.” Độc giác tiểu yêu cuống quít kêu lên.
Những tiểu yêu khác bị dọa cho nhảy một cái, vội vàng sắp xếp tốt trận hình, nhao nhao nhìn sang bên này, mắt thấy người tới có vẻ là thư sinh yếu đuối tay trói gà không chặt, mới nhao nhao buông lỏng đề phòng.
Thư sinh kia tự nhiên là Thẩm Lạc cải trang, hắn vốn định trực tiếp đánh lên núi, nhưng nghĩ các nơi trên núi đều là Yêu tộc, lại sợ sơ ý một chút đánh cỏ động rắn, rước lấy càng nhiều phiền phức.
Thế là hắn liền nghĩ ra một kế, dứt khoát trực tiếp đóng vai thành thư sinh, đường hoàng đi tới.
Lúc độc giác tiểu yêu kia hô lên, Thẩm Lạc cũng giống như vừa phát hiện bọn chúng, ngạc nhiên kêu một câu “A… Có… Có yêu quái”, sau đó bỗng nhiên quay đầu, kinh hoảng bỏ chạy.
Chạy được hai, ba bước, hắn “Không cẩn thận” đạp phải một khối đá trượt chân, ngã nhào trên mặt đất, chó ngã gặm bùn.
Mấy con yêu quái kia lập tức cười hi hi ha ha xông tới, thuần thục đè hắn xuống ngay tại chỗ.
“Đại vương tha mạng, đại vương tha mạng…” Thẩm Lạc ra vẻ hoảng sợ gào thét vài câu.
Những yêu vật kia căn bản không thèm để ý, tất cả đều xem như không nghe thấy.
“U a, không ngờ thời điểm này còn có thể đụng phải Nhân tộc trắng nõn như thế, cái này nếu dâng lên cho đại vương, nói không chừng còn có thể lập được đại công.” Một tên tiểu yêu giẫm lên mông Thẩm Lạc, cười nói.
“Chút đại công đó đáng giá đưa lên sao, còn không bằng chúng ta đốt đống lửa, nướng hắn, da mịn thịt mềm, hương vị nhất định không tệ.” Một tiểu yêu khác liếm môi một cái, cười lạnh nói.
“Không sai, không sai.
Chúng ta rắc thêm một chút sa tế, ăn thịt tươi như vậy, bỏ qua đúng là đáng tiếc.” Độc giác tiểu yêu kia cũng miệng đầy nước miếng, nuốt ngụm nước bọt nói.
Hắc hùng tinh cầm đầu quét ngang, lớn tiếng quát hỏi: “Lúc nào trở nên không quy củ như vậy rồi? Chức trách tiểu đội tuần sơn là gì?”
“Tuần sát đỉnh núi, một khi phát hiện dị thường, lập tức báo cáo.” Độc giác tiểu yêu lập tức đứng thẳng người, lớn tiếng đáp.
“Nhân tộc này xuất hiện có tính là dị thường không?” Hắc hùng tinh lại hỏi.
“Tính, đương nhiên tính…” Hai con tiểu yêu khác lập tức minh bạch ý tứ nó, tranh thủ thời gian trả lời.
“Nếu đã dị thường, có nên báo cáo không?” Thanh âm Hắc hùng tinh lần nữa quát.
“Nên, nên, đương nhiên nên.” Tiểu yêu khác nhao nhao đáp lại.
“Ừm, coi như các ngươi đều có trí nhớ, tốt xấu không quên.
Nhân tộc này để ta áp tải về Hoa Quả sơn trước, các ngươi canh chừng cho tốt, nếu phía trên có khen thưởng, ta nhất định mang về cho các ngươi.” Lúc này Hắc hùng tinh mới gật đầu nhẹ, hài lòng nói.
Nói xong, nó để chúng tiểu yêu dùng dây thừng buộc Thẩm Lạc lại, chính mình nắm đầu dây, kéo Thẩm Lạc đi tới phía sau Hoa Quả sơn.
“Có tiểu tử này làm cớ, lại có thể nhìn thấy Tam động chủ, hắc hắc…” Đợi đi khỏi tầm mắt các tiểu yêu, hắc hùng tinh mới lộ vẻ vui mừng tự lẩm bẩm.
Thẩm Lạc nghe vậy, chỉ biết im lặng, mặc cho nó quát lớn xua đuổi đi hướng lên núi.
Trên nửa đường, hắn giả bộ càng giống phàm nhân tay trói gà không chặt, một đường gập ghềnh, lúc sau thậm chí làm bộ thể lực chống đỡ hết nổi, bỗng nhiên ngất đi.
Hắc hùng tinh kia đá hắn hai cước, thấy hắn từ đầu đến cuối không tỉnh lại, liền trực tiếp gánh hắn trên vai, tốc độ ngược lại nhanh hơn không ít.
Thẩm Lạc khó được nhẹ nhõm, liền một mực giả hôn mê, bị hắc hùng tinh khiêng lên núi.
Từ làng chài nhỏ phía trước, một đường đi vào phía trong liên tục qua bảy tám trạm gác, ven đường gặp các loại yêu vật tuần sơn kết đội ẩn hiện, trong đó không thiếu một ít yêu vật Xuất Khiếu kỳ.
Thần thức Thẩm Lạc quét qua, trong lòng có chút may mắn, trước đó đã không tùy tiện động thủ.
Nếu thật sự động thủ, tiểu yêu khắp núi này cũng đủ để quấn lấy hắn.
Chương 599: Tâm Hồ động chủ
Dịch: Độc Lữ Hành
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
Hắc hùng tinh sải bước đi vào dưới Hoa Quả sơn mới dừng lại, tạm thời nghỉ ngơi một hồi, Thẩm Lạc thì thuận thế đánh giá hoàn cảnh chung quanh.
Hoa Quả sơn không quá cao, phong cảnh lại được xưng tụng là trời ưu ái, cao sơn lưu thủy, thanh kỳ tú lệ.
Cả tòa núi được rừng cây dày đặc che phủ, chỉ có chỗ giữa sườn núi có một khu vực trống trải, nơi đó nham thạch lộ ra ngoài, ở giữa treo ngược một thác nước tuyết trắng, xa xa có thể nghe tiếng nước “Ù ù” truyền đến.
Nơi đó có phải Thủy Liêm động Hoa Quả sơn?
Thẩm Lạc đang tự định giá, hắc hùng tinh đã nghỉ xong, tiếp tục khiêng hắn đi lên núi.
Đến nơi này, đường núi không còn gập ghềnh nữa, mà có một đường bằng đá do nhân công đào bới, từng bậc thềm đá kéo dài lên, một mực thông lên giữa sườn núi, ven đường có đại lượng Yêu tộc trấn giữ.
Chờ hai người tới bình đài cuối đường núi, bị đội quân canh giữ nơi đây ngăn lại.
Gia hỏa cầm đầu là một dã trư tinh Xuất Khiếu hậu kỳ, kiểm tra thân phận hắc hùng tinh xong mới cẩn thận hỏi thăm tình huống Thẩm Lạc, sau đó thả ra thần thức dò xét bọn Thẩm Lạc một phen.
Chờ xác nhận không sai, nó mới để bọn hắn đi một đường bên trái bình đài lên Thủy Liêm động.
Chưa đến Thủy Liêm động, đã có trận trận âm thanh thác nước rủ xuống từ đằng xa truyền đến.
Thẩm Lạc híp mắt nhìn lại bên đó, chỉ thấy một thác nước tuyết trắng cao trăm trượng từ phía trên vách núi trút xuống, trên vách núi đá ven đường khuấy động lên trận trận sóng nước, điểm điểm bọt nước văng lên, như vạn hạt trân châu rơi vãi ra.
Giữa sườn núi cạnh thác nước, đào bới ra mấy động quật, kiến trúc phía trước cũng như Nhân tộc, mặt tiền xây dựng từng tòa gạch đỏ ngói xanh, phía trước trấn giữ từng yêu vật long tinh hổ mãnh.
Hắc hùng tinh còn chưa đi đến đã khiếp sợ, bước chân cũng không khỏi chậm lại.
“Đến đây làm gì?” Lúc này, một tiếng quát lớn truyền đến.
Một yêu vật đầu báo thân người mặc giáp, sau thắt lưng nằm ngang một thanh Hổ Đầu Đao, hai mắt ngưng tụ, mặt mũi tràn đầy hung hãn mang theo một đội tuần binh, sải bước chạy qua.
“Bái kiến Báo thống lĩnh, ta bắt được thư sinh trắng trẻo này, đưa tới cho Tam động chủ…” Hắc hùng tinh thấy thế, tranh thủ ném Thẩm Lạc xuống đất, ôm quyền hành lễ nói, thần thái cung kính dị thường.
Báo thống lĩnh kia nghe vậy, đi ra phía trước, dùng mũi chân vẩy một cái, liền lật thân Thẩm Lạc nằm trên mặt đất lên, ánh mắt quét qua thân hắn một lát, có chút thỏa mãn nhẹ gật đầu.
“Không sai, là loại hàng Tam động chủ ưa thích.
Đi, ngươi trở về đi, người này ta mang cho Tam động chủ, sau sẽ ghi lại công lao cho ngươi.” Báo thống lĩnh giương cằm về phía hắc hùng tinh, nói.
Hắc hùng tinh nghe vậy sững sờ, trong lòng lập tức giận mắng không thôi, nhưng trên mặt cũng không dám giận dữ, chỉ có thể ngượng ngùng cười nói:
“Vậy làm phiền Báo thống lĩnh, mong rằng nói tốt giúp ta vài câu.”
“Được rồi, yên tâm đi.” Báo thống lĩnh thấy nó nghe lời như thế, thỏa mãn nhẹ gật đầu, nói.
Hắc hùng tinh nghe vậy, chỉ có thể trong lòng thầm mắng một tiếng, quay người rời đi.
“Đi, đem tên này theo.” Báo thống lĩnh nhếch miệng cười một tiếng, phân phó tiểu yêu sau lưng.
Hai tên tiểu yêu lập tức nâng Thẩm Lạc vẫn còn giả bộ ngất lên, đi theo Báo thống lĩnh đến một tòa động phủ bên cạnh thác nước.
Bọn chúng vừa tới cửa động phủ, còn chưa kịp thông báo, chỉ thấy trong cửa đã có một đạo thân ảnh thướt tha, dáng người chập chờn đi ra bên ngoài.
Thẩm Lạc quan sát trộm một chút, phát hiện đi ra là một bữ tử tuyệt sắc mặc quần lụa mỏng màu hồng, núi non cao thẳng, vòng eo tinh tế, dung mạo đẹp đẽ hoàn mỹ, trong đôi mắt hạnh tựa như bao hàm nhu tình vô hạn, toàn thân mang theo một cỗ mị hoặc tự nhiên, cho dù Thẩm Lạc nhìn thoáng qua, tâm thần cũng thấy chập chờn.
“Nha, thật xa đã nghe cỗ nhân khí này, so sánh với những kẻ trong động thì mạnh hơn nhiều.” Hồ yêu nữ tử kia đi tới gần, thân thể nghiêng về phía trước, hít sâu một cái, nói.
Thân hình vừa buông xuống, lập tức có cảm giác sóng cả dâng lên bao la hùng vĩ.
Báo thống lĩnh kia hai mắt nhìn đăm đăm, ngơ ngác nói:
“Tên này, tên này… Chính là đưa tới cho cho động chủ ngài nhấm nháp đó.”
“Ha ha, coi như các ngươi có lòng, giao cho ta đi.”
Hồ yêu khẽ cười một tiếng, tay ngọc nhỏ dài đưa ra, Lan Hoa Chỉ móc một cái, liền có một đạo sương mù phấn hồng từ đầu ngón tay ả chảy xuôi ra, như đám mây nâng thân thể Thẩm Lạc lên.
Thẩm Lạc ngửi được sương mù màu hồng kia, lập tức phát giác không thích hợp, liền phong bế hô hấp.
“Tam động chủ chẳng lẽ muốn nam nhân đến điên rồi, kẻ như vậy cũng dám cầm?” Hồ yêu nữ tử quay người tính đi vào trong động phủ mình, lúc này sau lưng lại truyền đến một tiếng hô.
Hồ yêu nữ tử nghe vậy, đôi mi thanh tú nhíu một cái, quay người nhìn lại, đã thấy là một con khỉ già tay chống một cây thủ trượng hình như Cầu Long tử, mặc trên người trường bào màu xanh xám.
Gương mặt nó đỏ sậm, lông tóc u ám, hai trường mi tuyết trắng, một đôi con ngươi màu đen không hiện vẻ già nua, ngược lại như giếng cổ sâu thẳm, thân hình không cao hơi còng xuống, bộ dáng khí độ lại có mấy phần bộ dáng tiên nhân đắc đạo.
“Viên trưởng lão, lời này là ý gì?” Hồ yêu nữ tử chớp mắt, mở miệng hỏi.
“Tâm Hồ động chủ, uổng cho ngươi là hồ ly sống ngàn năm, sao lại nhìn không ra người này che đậy khí tức, ra vẻ phàm nhân?” Trường mi khỉ già vẩy một cái, hỏi.
Hồ yêu nữ tử liếc qua Thẩm Lạc, trong mắt không có vẻ gì ngạc nhiên.
Con khỉ già thấy thế, trên mặt hiện lên một tia giật mình, cười khan nói: “Nguyên lai động chủ đã biết, là con khỉ già ta lắm mồm rồi.”
Hai người đối thoại, dẫn tới không ít người chung quanh vây xem, trong mắt hồ yêu nữ tử không khỏi hiện lên vẻ tức giận.
Nàng đương nhiên phát hiện trên thân Thẩm Lạc dị thường, biết hắn là người trong tu hành, nếu không cũng sẽ không lấy phấn vụ mê loạn hắn.
Bất quá nàng lấy bí thuật nhìn ra thể phách Thẩm Lạc thông thấu, mạch lạc thông suốt, đã muốn chiếm thành của mình.
Bởi vì một khi bị Thủy Liêm động chủ biết sự tồn tại của hắn, chắc chắn sẽ lấy về luyện thành Nhục Thân Đan, chính mình làm sao còn hấp thụ Thuần Dương khí trên người kẻ này?
Huống hồ, dung mạo người này xinh đẹp, lại là một bộ dạng thư sinh, đúng là loại trong lòng nàng thích.
Thẩm Lạc nghe hai người nói chuyện, trong lòng buồn bực không thôi, vốn tính mượn cơ hội chui vào Hoa Quả sơn, thử nghiệm tiến vào trong Thủy Liêm động tìm kiếm một phen, xem có tìm được chút gì liên quan tới Tề Thiên Đại Thánh hay không.
Nếu có thể, lại thuận tiện nghĩ cách cứu viện những người bị giam giữ ở đây, nhưng kết quả chưa kịp làm gì đã bại lộ.
“Nếu ám không thể dùng, cũng chỉ có thể thử một chút minh.” Hai mắt hắn bỗng nhiên mở ra, thân hình lăng không lui về sau, từ trên mảnh phấn vụ kia thoát thân ra, rơi vào trên mặt đất.
Bọn Báo thống lĩnh thấy thế giật mình, lập tức quát một tiếng, nhao nhao xông tới.
“Làm sao có thể? Đan Tâm Vụ Ải của ta tu sĩ tầm thường chỉ dính vào một chút, sẽ trầm luân trong đó, hắn sao lại không bị gì cả?” Hồ yêu đánh giá Thẩm Lạc một chút, trong mắt cũng ngạc nhiên, lẩm bẩm nói.
Chương 600: Đại náo thủy liêm động
Dịch: Vì anh vô tình
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
“Tâm Hồ động chủ, xem ra ngươi tính hơi sai rồi.” Con khỉ già xám trắng cười nói.
“Viên trưởng lão, tên này có thể tuỳ tiện thoát khỏi Đan Tâm Vụ Ải của ta, chỉ sợ cũng là Chân Tiên tu sĩ, ngươi có thời gian chế giễu công phu của ta, không bằng trước hết hợp lực bắt hắn lại?” Hồ yêu tên là Tâm Hồ cười quyến rũ, nói.
“Lão già ta chỉ đến xem náo nhiệt, lúc trước nhắc nhở ngươi đã là hết chức trách, chuyện sau này ta cũng mặc kệ…” Con khỉ già xám trắng lại căn bản không nể tình ả, mỉm cười nói nói.
“Đều thất thần làm gì, còn không mau bắt lại.” Tâm Hồ thấy vậy, trong mắt lóe lên vẻ tức giận, nói bằng giọng nũng nịu.
Nó vừa dứt lời, bọn Báo thống lĩnh lập tức động thủ, thi nhau tấn công Thẩm Lạc.
Ánh mắt của Thẩm Lạc chuyên chú, công pháp Hoàng Đình Kinh trong cơ thể vận chuyển, thân hình mạnh mẽ vặn ngang, nhấc chân quét mạnh về phía trước.
Một cỗ khí kình vô cùng cường đại xuất hiện, trong nháy mắt đánh cho Báo thống lĩnh và những tiểu yêu kia bay ra, gần như toàn bộ tử thương.
Đám yêu vật đứng ở bốn phía nhận ra có điều gì đó không thích hợp, lập tức nhanh chóng vây quanh bên này lại.
Con khỉ già thấy vậy, trong đôi mắt lóe lên dị sắc, trên mặt hiện vẻ nghi hoặc.
Thẩm Lạc thấy có đại lượng yêu vật vây quanh, dứt khoát không chần chờ nữa, cả người nhảy lên một cái, hướng thẳng đến vách núi trong thác nước bay đi, dự định xông vào Thủy Liêm động.
“Lớn mật, sao ngươi dám xông vào Thủy Liêm động?” Tâm Hồ thấy thế, lập tức kinh hãi nói.
Ả vừa nói, hai tay hướng phía dưới nhấn một cái, sương mù màu hồng từ thân mãnh liệt lan ra.
Chín chiếc đuôi cáo to khỏe từ phía sau nhô ra, như chín con rắn đâm thẳng về phía Thẩm Lạc.
Lúc đuôi cáo tới gần, chung quanh nó cũng phát tán ra sương mù màu hồng, như phấn hoa bay về hướng Thẩm Lạc.
Khi hai chân Thẩm Lạc sắp bị đuôi cáo quấn lại, hắn đột nhiên quay đầu, nâng lên một quyền đập xuống dưới đuôi cáo.
Lúc hắn ra quyền, sau lưng long ngâm tượng minh, một con trường long màu vàng xoay quanh giữa cánh tay, một đầu Kim Tượng phi nước đại mà tới.
Cả hai ngưng tụ thành một quyền ảnh to lớn màu vàng, sau đó đập xuống.
Một đầu hồ yêu cấp Bán Tiên, còn không đáng cho hắn sử dụng quá nhiều Long Tượng chi lực.
“Oanh” một tiếng vang thật lớn truyền đến, toàn bộ hư không kịch liệt chấn động!
Chín đầu đuôi cáo sau khi va chạm với một quyền mạnh mẽ này, lập tức đổ rụt trở về, một cỗ gió lốc cũng theo đó quét qua, làm phấn vụ đầy trời đều bị thổi tan.
Tâm Hồ chỉ cảm thấy một cỗ lực lượng vô cùng cường đại đánh tới, thân hình tựa như đụng vào một tòa núi cao, té ngã trở về, “Oanh” một tiếng, va sụp môn lâu trước động phủ của mình.
Thẩm Lạc cũng không thèm nhìn, thân hình bay vút qua, thẳng đến Thủy Liêm động.
Khi thân hình Thẩm Lạc sắp xuyên qua màn nước, thì ánh mắt đột nhiên co rụt lại.
Hắn cảm nhận được một cỗ khí tức cực kì cường đại, cách mình một màn nước, đang hướng về phía bên ngoài.
Thẩm Lạc hơi kinh hãi, vội vàng xoay nhẹ cổ tay, triệu hoán ra Lục Trần Tiên đưa ngang trước người, đón đỡ.
Gần như đồng thời, thanh quang chói mắt lộ ra, màn nước của thác nước lập tức bị xé toạc, một cây Lang Nha bổng quấn quanh ánh sáng mờ ảo màu xanh từ đó bay ra, đánh lên trên Lục Trần Tiên.
“Phanh” một tiếng vang trầm thấp truyền đến.
Một cỗ lực đạo to lớn rất khó diễn tả xuyên thấu qua Lục Trần Tiên, đụng vào người Thẩm Lạc.
Nó đánh cho hắn kêu lên một tiếng đau đớn, “Sưu” thân thể bay ngược ra hơn trăm trượng, mới miễn cưỡng ổn định được thân hình.
Trong mắt của Thẩm Lạc lóe lên vẻ kinh ngạc, ngưng thần hướng phía Thủy Liêm động nhìn lại, kết quả là nhìn thấy một tên đầu trâu, thân người mặc thanh giáp, bạch n gọc sá ch trong tay cầm Lang Nha bổng.Thanh Ngưu tinh khôi ngô kia đang từ trong màn nước đi ra, đứng giữa không trung.
Trên mặt của thanh Ngưu tinh có một vết sẹo ngang qua, trong đôi mắt ẩn chứa hào quang màu vàng, sau lưng khoác áo choàng nền đỏ mặt đen rộng thùng thình, đón gió bay phất phới, hiên ra một cỗ khí thế hung hãn.
“Thần thánh phương nào, dám can đảm xông Thủy Liêm động phủ của ta?” Thanh Ngưu tinh gầm thét một tiếng, toàn bộ Hoa Quả sơn vì đó mà chấn động.
Phía dưới bao quát Tâm Hồ hầu như tất cả yêu vật, đều vội vàng quỳ mọp xuống đất, miệng hô “Đại vương”.
Nhưng chỉ có con khỉ già kia là không có quỳ xuống, hai tay chỉ vịn quải trượng, cúi đầu thật thấp.
Thẩm Lạc không có trả lời, mắt quét qua Thanh Ngưu tinh, phát hiện nó rõ ràng là một yêu vật tu vi Chân Tiên trung kỳ, trong lòng không khỏi nói thầm một tiếng “Lần này thật sự phiền toái rồi”.
“Hồi bẩm đại vương, kẻ này giả mạo phàm nhân cố ý bị đám tiểu yêu tuần sơn bắt lại, lại muốn xông vào Thủy Liêm động, có lẽ vì cứu những người tù kia.” Tâm Hồ vội vàng nói.
Thanh Ngưu tinh nghe lời ấy, ánh mắt nhìn về phía Thẩm Lạc, trong mắt lóe lên một chút vẻ trêu tức, chậm rãi nói ra: “Không biết bao nhiêu năm, chưa từng thấy có người tới cứu những yên phế vật kia, ngươi là ai, sao lại có gan chó to như trời?”
“Gan chó ngược lại không có, nhưng một hồi có thể làm cái gan trâu nếm thử, chỉ là không biết ăn sống ngon, hay là ngâm rượu càng ngon hơn?” Thẩm Lạc nghe vậy, chậm rãi nói ra.
“Muốn chết.” Miệng Thanh Ngưu tinh mắng một tiếng, trong mắt lóe lên một vòng lửa giận.
Bản thân nó đều không nhớ, bao nhiêu năm rồi chưa thấy tên nhân tộc nào dám cùng mình nói chuyện như vậy?
Lời còn chưa dứt, thân hình nó đột nhiên vọt tới trước, Lang Nha bổng trong tay chớp động huyễn quang màu xanh, từng luồng gió lốc lập tức bắn ra, cuốn về phía Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc thấy thế, Lục Trần Tiên trong tay đột nhiên vung lên, trên thân roi cũng có có từng đạo gió lốc màu đen bay vút ra.
Hai đạo gió lốc va chạm cùng nhau, ầm ầm vỡ vụn ra, thân ảnh Thanh Ngưu tinh từ trong gió lốc cũng đột nhiên bay ra, Lang Nha bổng đập xuống giữa đầu Thẩm Lạc.
Ánh mắt Thẩm Lạc ngưng trọng, Lục Trần Tiên trong tay quét ngang, đón đỡ.
Nhưng vào lúc này, trước mắt của Thẩm Lạc đột nhiên hoa lên, hình như có một mảnh quang mang màu hồng sáng lên, làm Thanh Ngưu tinh trước mắt đột nhiên biến mất.
Trước người đột ngột nổi lên một thân ảnh nữ tử, như Phi Thiên tiên tử trước mắt hắn lướt qua.
Thẩm Lạc thầm nghĩ một tiếng không tốt, đang muốn toàn lực thôi động lực lượng thần thức, thì trên đỉnh đầu tiếng thét vang trời.
Phi Thiên tiên nữ hư ảo trước mắt bị thanh quang xé rách, Lang Nha bổng lần nữa nổi lên, liên tiếp đánh trên Lục Trần Tiên.
“Phanh” một tiếng vang trầm truyền đến, hai tay Thẩm Lạc rung mạnh, bị đánh đến thân hình đột nhiên hạ xuống.
Ở tại dưới thân Thẩm Lạc, một mảnh phấn vụ đột nhiên lan tràn ra bac h n goc sac h, nguyên bản mặt đất rất cứng biến mất không thấy gì nữa.
Nơi đó mơ hồ hiện ra một mặt cáo tuyết trắng to lớn, đang mở miệng to như chậu máu, hướng hắn cắn tới.
Dưới sự vội vàng, Thẩm Lạc khó lòng phân rõ hư thực, đưa tay vung Lục Trần Tiên lên, đánh về phía dưới thân.
Mặt cáo tuyết trắng kia căn bản không tránh né, ngửa mặt lên trời, cắn chặt Lục Trần Tiên lại.
Nhưng còn không đợi trường tiên rút về, Thẩm Lạc liền cảm thấy quanh thân đột nhiên xiết chặt, đã bị thứ gì đó trói buộc lại.
Lúc này, sương mù màu hồng quanh bốn phía bắt đầu nhanh chóng tiêu tán, mặt cáo tuyết trắng dưới chân Thẩm Lạc cũng theo đó tiêu tán.
Lúc này hắn mới nhìn rõ chân tướng trước mắt.
Chỉ thấy Thanh Ngưu tinh một tay nắm chặt lấy Lục Trần Tiên của hắn, một tay khác thì nắm một dây thừng dài màu vàng lớn bằng ngón tay, chỗ đầu kia kéo dài ra, đang trói tại trên người mình.
Mà bên chân Thanh Ngưu tinh, còn bò lổm ngổm hồ yêu váy hồng kia, nó há miệng, đem một viên yêu đan màu hồng phấn chậm rãi hút vào trong bụng.
“Thứ này… Tựa hồ là Lục Trần Tiên của Lý Tịnh, làm sao lại rơi vào trên tay ngươi?” Thanh Ngưu tinh nhìn mình chằm chằm Lục Trần Tiên trong tay Thẩm Lạc, trong mắt lóe lên vẻ ngoài ý muốn,








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Phu Nhân Để Ta Canh Ba Chết [Dịch] Phu Nhân Để Ta Canh Ba Chết](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Phu-Nhan-De-Ta-Canh-Ba-Chet-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Kiếm Động Cửu Thiên [Dịch] Kiếm Động Cửu Thiên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Kiem-Dong-Cuu-Thien-dich-SE-Audio-Truyen-Kiem-Tu-Sac-Hiep-.jpg)

