[Audio] Cửu Tiêu Thiên dịch (Cửu Thiên)
Tập 50 : Cùng tiến thối (c491-c500)
❮ sautiếp ❯Chương 491: Cùng tiến thối
Lời nói này khiến cho trong lòng của Bạch Thiên Tuyết bỗng nhiên có một chút thất lạc, lại vô thức nhìn muội muội của mình một chút.
“Đúng thế, chỉ cần chúng ta cẩn thận một chút, không đụng phải ma triều, Tuyết muội muội cùng với Anh muội muội hẳn là vẫn còn có sức tự vệ, huống hồ nếu như Phương huynh thực sự lo lắng, vậy thì trước hết hãy để cho các nàng rời khỏi nơi này, sớm rời khỏi khu vực săn bắn cũng được!” Bạch Thiên Mặc nhịn không được mở miệng.
Trước đó là do Phương Quý đưa ra ý định muốn tiến vào chỗ sâu Vân Quốc, lúc này ngược lại là Bạch Thiên Mặc càng cảm thấy hứng thú hơn, trên mặt mũi tràn đầy kích động.
Bất quá vào lúc hắn không có chú ý, lời này vừa được thốt ra, Bạch Thiên Anh lập tức bất mãn trừng mắt liếc hắn một cái.
May là hắn nói lời này, nếu như Duy Tông Tân nói, lúc này chắc hẳn đã bị mắng.
“Ngươi đang nói gì thế?” Thanh Vân Gian nghe vậy lập tức nhíu mày, nói: “Trong chỗ sâu Vân Quốc có vô số hung hiểm, làm sao có thể đi lung tung? Nếu không xảy ra chuyện vậy thì không sao, nhưng nếu xảy ra chuyện, ai có thể gánh chịu nổi phần trách nhiệm này? Nếu như tách nhau ra mà đi, vậy thì càng không ổn, bây giờ chúng ta đang ở giữa khu vực săn bắn, chung quanh cũng có rất nhiều hung hiểm, nếu hai người bọn họ đơn độc trở về mà nói, gặp phải Ma Linh cũng không an toàn…”
Bạch Thiên gia tỷ muội nghe vậy cũng đều gật đầu nhẹ.
Bằng vào thực lực của hai người bọn nàng, bây giờ ở giữa Vân Quốc, xác thực cũng đã hung hiểm vạn phần.
Không cần nhiều, nếu như hai người bọn họ gặp bảy, tám đầu Ma Linh cùng lúc, vậy thì sẽ rất khó ứng phó, mà trên thực tế, nếu không phải đi theo Thanh Vân Gian cùng với đám người Phương Quý, hai người bọn họ sẽ chỉ đi dạo ở bên ngoài, tuyệt đối không dám xâm nhập tới nơi này.
Chúng tu sĩ chung quanh đang suy nghĩ, Duy Tông Tân bỗng nhiên mở miệng nói: “Nếu như lo lắng sự an toàn của các nàng, có thể để cho những tu sĩ Bắc Vực kia hộ tống các nàng rời đi…”
Những tu sĩ Bắc Vực ở xung quanh mặc dù không phải là thuộc hạ của hắn, nhưng hắn lại an bài một cách đương nhiên, đám tu sĩ Bắc Vực chung quanh nghe vậy, trong lòng đều âm thầm kêu khổ, nếu bọn hắn phải hộ tống Bạch Thiên gia tỷ muội rời đi, đến lúc trở lại sẽ chậm trễ bao nhiêu thời gian, làm sao có thể tiếp tục chém giết Ma Linh? Chỉ là ở trong lòng mặc dù đều bất mãn, lại không có một người dám hiển lộ ra trên mặt.
Ngược lại là Bạch Thiên Anh nghe vậy, lập tức bất mãn nói: “Chuyện của chúng ta, cần ngươi để ý?”
Duy Tông Tân nghe vậy lập tức có một chút xấu hổ, không nói gì nữa.
Hắn quả nhiên đã bị mắng!
“Nếu chúng ta đồng hành mà đi, vậy thì phải cùng tiến thối, nửa đường tách nhau ra thì làm sao được?” Thanh Vân Gian nói: “Cho nên Phương huynh mới không muốn đi vào bên trong nữa!”
“Chuyện này…” Bạch Thiên Mặc nghe lời này, lập tức lộ ra vẻ mặt khó xử, mặc dù có một chút không cam tâm, nhưng cũng thừa nhận Thanh Vân Gian nói có đạo lý, mặc dù hắn cũng không cảm thấy vào lúc này đưa Bạch Thiên gia tỷ muội ra ngoài là có gì không ổn, nhưng lời nói cùng tiến thối trước kia đúng là đã nói qua.
Rơi vào đường cùng, đành phải theo bản năng nhìn thoáng qua Phương Quý.
Mà vừa nhìn qua, đã thấy Phương Quý đang lộ ra vẻ mặt tò mò nhìn Bạch Thiên gia tỷ muội, trên mặt mang theo nụ cười quỷ dị, giống như là cảm thấy rất mới lạ, lại mang theo một chút đắc ý, đột nhiên bật cười thành tiếng.
Bạch Thiên gia tỷ muội đón ánh mắt của Phương Quý, mặt đã đỏ giống như là linh thạch.
“Xong, xem ra đây quả nhiên là ý tứ của hắn…” Bạch Thiên Mặc lập tức hiểu được tâm tư của Phương Quý, chỉ là trong lòng bỗng nhiên có một chút hiếu kỳ: “Hắn vì cái gì lại nhìn cả hai người, đến tột cùng là hắn ưa thích ai?”
Còn Phương Quý thì đang nghĩ ở trong lòng: “Hai nữ nhân này đều thích ta? Ta quả nhiên là dáng dấp quá anh tuấn, khó trách đến Tôn Phủ, người gọi ta là Ngọc Diện Tiểu Lang Quân càng ngày càng nhiều…chỉ là hai tỷ muội này, ai sẽ tốt hơn? Làm tỷ tỷ có dáng dấp xinh đẹp, làm muội muội thì giúp ta đoạt Hắc Liên…các nàng đều thích ta như thế, cô phụ ai cũng không được, chẳng lẽ là cả hai đều…vậy thì Hồng Bảo Nhi cùng với Hoa quả phụ phải làm sao bây giờ, hẳn là phải xếp ở phía trước…”
Thế là hắn liền nghĩ tới sự tình bày rượu: “Bày ở Thanh Khê Cốc, hay là bày ở Đạo Đức Điện? Nên phát thiệp cho ai?”
“Suy tính của Phương huynh là có đạo lý!” Cũng vào lúc bầu không khí trong sân dần dần trở nên cổ quái, Huyền Nhai Ngọc còn duy trì lý trí ngược lại là nhẹ nhàng ho khan một tiếng, đánh gãy ý niệm kỳ quái trong lòng của đám người, nói: “Chỉ bất quá, bây giờ chúng ta chỉ mới tiến vào khu vực săn bắn được một ngày thời gian, liền lui ra ngoài như vậy là vẫn hơi sớm, mà nếu không tiến vào chỗ sâu Vân Quốc, vậy thì muốn đi nơi nào cũng phải thương lượng một chút mới được…”
Bạch Thiên Mặc nói: “Còn thương lượng cái gì chứ, cứ giống như trước đó, đi dạo xung quanh là được!”
Thanh Vân Gian nghe lời này, lông mày cũng hơi nhíu, hắn thật ra là muốn để cho Phương Quý trực tiếp rời khỏi khu vực săn bắn, bằng không thì nếu tiếp tục lắc lư ở trong Vân Quốc, nói không chừng sẽ lại nhìn thấy một tòa ma thành như thế này, nếu như Phương Quý nhất thời không kìm nén được, lại vọt vào đại sát tứ phương, như vậy công lao của hắn còn không phải là dâng lên phi tốc, đến lúc đó muốn điệu thấp, chỉ sợ cũng điệu thấp không thành.
Mà ở ngay trước mặt đám người Bạch Thiên Mặc, lời nói lúc trước hắn khuyên Phương Quý, cũng là không thể một mực nói.
Nói trắng ra là, công lao của Phương Quý lúc này, theo hắn thấy đã là quá cao, chỉ bất quá trận chiến này là Phương Quý xuất thủ ở trước mặt của mọi người, muốn che lấp cũng không che lấp nổi, nhưng tốt xấu gì nếu Phương Quý chỉ tiến vào 30 vị trí đầu mà nói, hẳn là còn sẽ không đánh vỡ phòng tuyến tâm lý của người bề trên, nhưng nếu như tiến thêm một bước, lọt vào 3 vị trí đầu, đoán chừng cũng quá làm náo động…
“Thanh Vân huynh, Bạch Thiên huynh, Phương huynh…” Cũng vào lúc bọn hắn thương lượng ở chỗ này, bỗng nhiên có hai người đi tới bên cạnh, cẩn thận khom mình hành lễ, là hai người Lục Đạo Duẫn cùng với Trương Minh Quân, chỉ thấy sắc mặt của bọn hắn cũng có một chút tâm thần bất định, nói: “Chúng ta rời khỏi nơi này trước…”
Đám người nghe vậy, đều là nhìn sang hai người bọn hắn, Duy Tông Tân lại có vẻ hơi không kiên nhẫn, nhíu mày nói: “Lần này cho các ngươi cơ hội, để cho các ngươi đi vào trong thành chiếm một chút công lao, xem như đã để cho các ngươi chiếm đại tiện nghi? Lúc này vừa mới phân chỗ tốt xong, liền muốn tranh thủ thời gian chạy đi, sợ bọn ta sẽ sai sử các ngươi làm chuyện gì hay sao?”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt của đám người Lục Đạo Duẫn lập tức trở nên càng khó coi hơn.
Phương Quý cũng quay đầu nhìn Duy Tông Tân một chút, nghĩ thầm những người này là chiếm tiện nghi của ta, có quan hệ gì tới ngươi?
Chương 492: Cưỡng từ đoạt lý
“Mấy vị đạo huynh thứ lỗi, lần này ta đi là muốn trở về trong tộc nhìn một chút…”
Nói chuyện chính là Trương Minh Quân, hắn bình thường mặc dù tu hành trong một cốc với đám người Phương Quý, nhưng bởi vì thực lực của bản thân hắn không mạnh, bởi vì có thiên phú Trận Đạo nên mới được gọi vào Tôn Phủ, bởi vậy phi thường điệu thấp, nhưng vào lúc này, hắn lại đi tới cùng với Lục Đạo Duẫn.
Hắn cúi người hành lễ thật sâu đối với đám người Thanh Vân Gian, nói: “Bây giờ Vân Quốc gặp nạn, tộc nhân của ta cũng đã mất đi tin tức, trước đây ta đi vào trong tòa thành này, là muốn nhìn thử tộc nhân có trốn ở bên trong hay không, chỉ tiếc là không có ai, bất quá vừa rồi ta cũng nhận được một đạo ngọc phù truyền niệm, hẳn là còn có một số tộc nhân trốn tránh ở toà thành phía trước, cho nên muốn mau chóng tới nhìn một cái, cứu hộ bọn hắn!”
“Vân Quốc vẫn còn có người còn sống?” Phương Quý nghe lời nói của Trương Minh Quân, mới nhớ tới vị thiên tài Trận Đạo này chính là xuất thân từ Vân Quốc, bất quá nghe thấy hắn nói, cũng lập tức hơi kinh ngạc, quay đầu nhìn lại, Vân Quốc đã biến thành một mảnh Ma Vực, làm gì còn có thể có ai còn sống…?
“Hẳn là một số người dựa vào trận pháp còn sống sót!” Lúc này ngược lại là Duy Tông Tân mở miệng, cười nói: “Trước đó vào lúc chúng ta vừa mới tới, cũng nhìn thấy ở nơi nào đó trong thành có trận quang lấp lóe, ở bên trong có một số người còn sống, nhưng không lâu lắm liền bị Ma Linh thôn phệ sạch sẽ, chúng ta cũng lười để ý tới, những Ma Linh kia vốn là nuốt càng nhiều huyết nhục mới có thể sinh sôi càng nhiều, chúng ta cũng có thể thu hoạch càng nhiều công lao, các ngươi nói xem có đúng hay không?”
Nghe hắn nói, sắc mặt của Trương Minh Quân bỗng nhiên trở nên có một chút tái nhợt.
Mà Phương Quý nghe lời nói hời hợt của Duy Tông Tân, trong lòng cũng lập tức cảm thấy có một chút nộ khí, lạnh lùng nhìn hắn một cái, nói: “Đáng tiếc là đầu Ma Linh biết sinh con kia…”
Duy Tông Tân cảm thấy nao nao, cười nói: “Không sai, nếu như giữ lại nó…”
“Giữ lại nó thì người bị cho ăn chính là ngươi…” Thanh Vân Gian bất đắc dĩ nhìn Duy Tông Tân một chút, nghĩ thầm, bất quá lời nói của Trương Minh Quân cũng làm cho hắn cảm thấy hơi động tâm.
“Trương quân, quan tâm đến tộc nhân là chuyện thiên kinh địa nghĩa, ngươi không cần phải ngại khi lên tiếng, không chỉ có như vậy, chúng ta đều tu hành chung một điện, cũng coi như là có tình nghĩa đồng môn, biết được tộc nhân của ngươi gặp nạn, coi như là chúng ta cũng phải có nghĩa vụ đi giúp đỡ…” Thanh Vân Gian nhẹ giọng mở miệng, ở trong lời nói rất là chân thành.
Những lời này, ngược lại đã khiến cho Trương Minh Quân có một chút ngoài ý muốn, thậm chí còn có một chút động dung, lúc trước hắn đi tới nói lời từ giã với đám người Thanh Vân Gian, thật sự là cũng cảm thấy tâm thần bất định, lúc này mới gọi Lục Đạo Duẫn đi cùng để tăng thêm lòng dũng cảm, dù sao thì tính tình của những huyết mạch Tôn Phủ này, ai cũng không nói chắc được, trước đó Duy Tông Tân nói bọn hắn chờ ở sườn núi, bọn hắn liền không có ai dám rời đi.
Vạn nhất chính mình không từ mà biệt, khiến cho đối phương bất mãn, sau này chỉ sợ là sẽ có rất nhiều phiền phức.
Cũng may, lời nói của Thanh Vân Gian đã xua tan những lo lắng của hắn, vì thế liền có một chút cảm động, thi lễ đối với Thanh Vân Gian, nói: “Đa tạ Thanh Vân huynh lý giải, việc này không dám làm phiền chư vị, các vị không trách ta vội vã rời đi, ta cũng đã cảm kích vạn phần!”
Nói xong liền muốn rời đi, Thanh Vân Gian lại cười nói: “Cái gì mà làm phiền hay không làm phiền, đây là chuyện nội bộ, ngươi vào Tôn Phủ thì chính là người Tôn Phủ chúng ta, tộc nhân của ngươi cũng là người Tôn Phủ chúng ta, biết được bọn hắn gặp nạn, đi qua nhìn một chút là sự tình nên làm, Trương huynh nếu muốn nói thêm lời gì khác, sẽ uổng công chúng ta tu hành trong cùng một cốc nhiều năm!”
Nói xong nhìn về hướng Phương Quý, cười nói: “Ý của Phương huynh như thế nào?”
Vào lúc này Phương Quý đã nhíu mày lại, lộ ra sắc mặt có một chút không dễ nhìn.
Trương Minh Quân thấy thế lập tức cảm thấy lo lắng, sợ Phương Quý nhớ thù lúc trước, sẽ cố ý làm khó chính mình.
Không nghĩ tới Phương Quý chỉ nhíu mày nhìn hắn, nói: “Người trong nhà của ngươi xảy ra chuyện, không nhanh đi tìm, còn cần đến hỏi người khác?”
Trương Minh Quân cảm thấy nao nao, trong lòng cũng cảm thấy có một chút hổ thẹn.
“Đi thôi!” Phương Quý lộ ra sắc mặt không vui, khoát tay áo nói: “Ta cũng đang muốn đi xem một chút, toà thành kia là đang xảy ra chuyện gì!”
Thanh Vân Gian nghe vậy, sắc mặt lập tức trở nên dễ dàng hơn, ngược lại là đám người Bạch Thiên Mặc, Huyền Nhai Ngọc ở bên cạnh, thậm chí là Bạch Thiên gia tỷ muội, sắc mặt có vẻ hơi kinh ngạc, dường như cảm thấy Thanh Vân Gian có một chút chuyện bé xé ra to, nhưng bọn hắn thấy Phương Quý cùng với Thanh Vân Gian đã quyết định chủ ý, liền cũng đều không có mở miệng hỏi nhiều, mấy người bọn hắn đã chơi với nhau từ nhỏ đến lớn, có một số việc đều chẳng muốn hỏi.
Ngược lại là Duy Tông Tân nghe thế, không nhịn được nhíu mày hỏi: “Vì mấy kẻ phàm nhân, các ngươi ngay cả thượng thọ diễn võ cũng muốn từ bỏ?”
Trương Minh Quân nghe vậy, sắc mặt dường như có một chút xấu hổ, cúi đầu xuống thật sâu, tránh để cho người ta trông thấy nét mặt của mình.
Bạch Thiên Anh liếc mắt, nói: “Muốn đi cũng là chúng ta đi, có quan hệ gì với ngươi?”
Sắc mặt của Duy Tông Tân lập tức trở nên khó coi.
Phương Quý thấy thế liền mừng rỡ, trước đó vào thời điểm lần đầu tiên gặp Bạch Thiên Anh ở trong Tàng Kinh Điện, chỉ cảm thấy nữ nhân này cưỡng từ đoạt lý thực sự chán ghét, hiện tại quen thuộc, lại cảm thấy vào thời điểm nữ nhân này cưỡng từ đoạt lý vẫn rất đáng yêu…
Đương nhiên, cưỡng từ đoạt lý với người khác thì được, cưỡng từ đoạt lý đối với mình thì không được!
Thanh Vân Gian ở bên cạnh thấy thế vội nói: “Anh muội muội nói chuyện từ trước đến nay đều thẳng thắn, Duy Tông huynh chớ có để ý, bất quá nàng nói cũng đúng? Nói đến, lần này đoàn người chúng ta đi đến đây chủ yếu chính là lịch luyện, trải nghiệm hung hiểm Ma Sơn một phen, ngược lại cũng không phải là thật sự muốn đoạt được vị trí cao trong thượng thọ diễn võ, bây giờ tộc nhân của đồng liêu gặp nạn, chúng ta cũng không thể khoanh tay đứng nhìn, nhưng nếu lôi kéo Duy Tông huynh đi theo là không tiện, không bằng xin từ biệt, thượng thọ diễn võ qua đi, chúng ta sẽ gặp lại ở Thần Huyền Thành, thấy thế nào?”
“Chuyện này…” Duy Tông Tân thấy hắn đã nói đến mức này, cũng chỉ có thể gật đầu bất đắc dĩ, nói: “Liền nghe theo Thanh Vân huynh!”
Lúc quay người rời đi, còn giả bộ như lơ đãng nhìn Bạch Thiên Anh một chút.
Hắn vốn cho rằng gặp được đám người Thanh Vân Gian ở trong khu vực săn thú, chính là một lần cơ hội kết giao thật tốt, bởi vậy trong lúc nói chuyện rất là thân cận, lại không nghĩ rằng, không hiểu sao lại chọc giận Bạch Thiên gia tỷ muội, động một tí là không cho mặt mũi.
Trong lòng thầm hận, nếu ta không xuất thân từ họ nhỏ, há có thể bị các ngươi chế nhạo như vậy?
Chương 493: Cấm địa
Mà vào lúc đang nhìn sang, Duy Tông Tân liền thấy ánh mắt của Bạch Thiên Anh đang dán ở trên người Phương Quý, hắn lập tức giận lây cả Phương Quý, hơn nữa càng nhìn càng giận, nghĩ thầm đây chính là tu sĩ Bắc Vực, các ngươi thế mà lại coi trọng hắn hơn ta?
Chỉ là tâm tư của hắn lúc này, lại không có ai để ý tới, Trương Minh Quân cũng đã sớm nóng vội, chỉ là không dám ngắt lời của những người này, càng không tiện trực tiếp cự tuyệt hảo ý đi cùng của Thanh Vân Gian, chỉ có thể nhẫn nại chờ ở một bên, cũng may Phương Quý cũng không dông dài giống như những người này, trực tiếp huýt sáo một tiếng, Anh Đề ở nơi xa đang đi lòng vòng kiểm tra trên mặt đất có còn Hắc Liên bỏ sót hay không liền vỗ hai cái cánh thịt bay tới, Phương Quý trực tiếp nhảy lên trên lưng của Anh Đề, nói: “Các ngươi còn chờ cái gì, mau xuất phát…”
Những người khác nghe vậy, cũng đều tế khởi phi kiếm, nhảy lên giữa không trung, do Trương Minh Quân dẫn đường, đi về hướng tây.
Cũng ở trên đoạn đường này, Phương Quý mới hiểu rõ được, trận tai hoạ tại Vân Quốc này rất là đột nhiên, lúc đầu tiên môn Vân Quốc phát hiện ra sự khác thường của Ma Sơn, đã từng sớm làm chuẩn bị, bách tính Vân Quốc cũng được các tiên môn bảo hộ, cũng không đến mức ủ thành đại họa gì, dù sao thì đối với Vân Quốc, hoặc là đối với chư châu Bắc Vực mà nói, tiên môn trông coi Ma Sơn, không để ma vật trong đó tàn phá bừa bãi tứ phương đã thành lệ cũ.
Nhưng người nào cũng không ngờ được, lần Ma Sơn thức tỉnh này, tình thế lại mãnh liệt như thế, các tu sĩ tiên môn thế mà không thể giữ vững, cho nên vào lúc Ma Linh xông phá phòng ngự của các tiên môn chung quanh, đã nhanh chóng lan tràn ra bốn phía, toàn bộ Vân Quốc lập tức bị ma khí bao phủ.
Gặp nạn đầu tiên chính là những tiên môn canh giữ ở chung quanh Ma Sơn kia, ở trong Vân Quốc cũng có mười toà tiên môn cùng với thế gia to to nhỏ nhỏ, tọa lạc xung quanh Ma Sơn, kết quả là không ngăn được ma hoạ, bị huỷ diệt đầu tiên, lại sau đó, ma họa không bị ngăn cản, lan tràn càng nhanh hơn, tính cả quốc đô Vân Quốc ở bên trong, các đại thành trì, lần lượt bị Ma Linh chiếm cứ, sinh linh bị thôn phệ.
Những người ở biên giới Vân Quốc thấy không ổn, còn có cơ hội trốn thoát, thế nhưng những người ở gần trung tâm Vân Quốc cũng không có may mắn như vậy, cơ hồ là ngay từ đầu liền trở thành huyết thực ở trong miệng của Ma Linh, bất quá, quả thật là cũng có một số người may mắn, mặc dù chưa kịp chạy ra Vân Quốc, lại mượn nhờ tu vi hoặc là đại trận phòng ngự tiến hành lẩn trốn, tạm thời bảo vệ tính mệnh.
Nhưng cứ như vậy, cũng liền tương đương với bị vây ở Vân Quốc, đại trận phòng ngự bị ma khí ăn mòn phá huỷ cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn.
Bọn hắn bất quá cũng chỉ sống lâu hơn người khác được mấy ngày mà thôi!
Liền ngay cả Trương Minh Quân, vào sau khi biết được Vân Quốc gặp phải ma hoạ, cũng liền cho rằng tộc nhân của mình đã gặp chuyện không may, dù sao thì gia tộc của hắn chính là ở phụ cận Ma Sơn, cũng là địa phương bị ma khí xâm lấn sớm nhất, nhưng sau khi tiến vào kết giới Tôn Phủ, hắn chợt nhận được truyền tin của tộc nhân, mới biết được còn có một số tộc nhân trốn thoát, đang phân tán đào mệnh.
Trong tin tức mà hắn nhận được, chỉ nói là có một nhóm tộc nhân chạy trốn tới tòa thành trì này, kết quả là vào thời điểm chạy đến, toà thành trì này đã bị Ma Linh bao phủ, đám tộc nhân kia tự nhiên là gặp chuyện không may, nhưng hắn cũng từ trong tin tức kia biết được, tối thiểu là còn có một bộ phận tộc nhân khác trốn về phương hướng ngược lại, ở phương hướng kia còn có một chi nhánh của gia tộc bọn hắn, cho nên hắn suy đoán là những người kia có lẽ vẫn còn sống!
Trước đó đám người Phương Quý vừa đi trên đường vừa chém giết Ma Linh, tốc độ tự nhiên là chậm chạp, bây giờ lại dùng tốc độ nhanh nhất bay đi, coi như ở trên đường gặp phải Ma Linh, nếu Ma Linh không đuổi kịp thì cũng không để ý tới, với tốc độ như vậy, tòa thành trì mà Trương Minh Quân nói tới kia, chỉ dùng khoảng chừng nửa ngày thời gian thì đã chạy tới.
Dọc theo con đường này, không biết những người kia đến tột cùng có còn sống hay không, lại vội vàng đi đường, tự nhiên cũng không có ai nói gì, mà sau khi đi tới toà thành trì này, đám người lại đều không nhịn được cảm thấy kinh hãi, nhìn từ phía xa, liền thấy toà thành lớn kia, bây giờ cũng đã ma khí tràn ngập, không quá mức khác biệt cùng với tòa thành trì mà bọn hắn mới tiêu diệt toàn bộ Ma Linh lúc trước kia, lòng của đám người đều nguội lạnh, toà thành này giống như là không còn sinh cơ!
“Người ở phía trước là Thần Vệ Tôn Phủ?”
Vào lúc mọi người lo lắng, đang muốn đi xuống phía dưới xem xét cẩn thận, lại chợt thấy ở trong ma khí phun trào, lại có một đội tu sĩ xông lên giữa không trung, người cầm đầu khoác Kim Giáp, lộ ra vẻ mặt cảnh giác nhìn về phía bọn hắn, những người này đã sớm ẩn núp ở đây, bố trí pháp trận Ẩn Nặc, cho nên bọn hắn mới không phát hiện được.
“Chúng ta đều là Thần Vệ Ngân Giáp thuộc Tây Phương Thần Điện, bởi vì tôn chủ thượng thọ, phụng mệnh tiến vào khu vực săn bắn trong Vân Quốc, không biết các hạ là ai?” Gặp bực tràng diện này, Thanh Vân Gian liền đạp phi kiếm, bước ra khỏi đám người, khách khí hỏi thăm.
Những người cản đường kia đánh giá Thanh Vân Gian trên dưới một chút, nói: “Chúng ta chính là thân vệ của tôn chủ, phụng mệnh trấn giữ ở đây, chư vị, khu vực săn bắn trong Vân Quốc, nơi nào cũng có thể đi đến, nơi đây lại không cho phép đi qua, còn xin chư vị đi đến các địa phương khác!”
“Không cho phép đi qua?” Đám người Phương Quý nghe vậy, cảm thấy có một chút cổ quái.
Bây giờ ở trong toàn bộ Vân Quốc đều đã biến thành Ma Vực, còn có chỗ nào là cấm địa?
Trương Minh Quân ở bên cạnh đã sớm không kìm nén được, bước lên phía trước thở dài hành lễ, nói: “Vị đại nhân này thứ lỗi, ta đến đây cũng không phải vì săn thú, mà là bởi vì tộc nhân của ta đang ở trong toà thành này, tính mạng của bọn họ đang gặp nguy hiểm, xin hãy cho ta đi vào xem xét một chút!”
“Tộc nhân của ngươi?” Nhóm Thần Vệ cản đường đánh giá Trương Minh Quân trên dưới một chút, lộ ra sắc mặt vô cùng lãnh đạm, nói: “Toàn bộ Vân Quốc đều đã trở thành Ma Vực, làm gì còn người sống, chẳng lẽ ngươi không biết hay sao? Không cần quan tâm đến chuyện này nữa, tộc nhân của ngươi đã không có khả năng còn sống, coi như là nhặt xác, cũng không cần phải nhất thời vội vã, vào lúc này chỉ sợ đã không còn lại gì…”
“Đại nhân…” Lời này vừa lúc nói trúng vào địa phương lo lắng nhất ở trong đáy lòng của Trương Minh Quân, sắc mặt cũng lập tức thay đổi, đau khổ cầu khẩn nói: “Tộc nhân của ta ở trong thành có đại trận thủ hộ, chính là do ta tự tay bố trí năm đó, hẳn là có thể chống được mấy ngày, xin đại nhân…”
Chương 494: Dàn xếp
“Làm càn!” Còn không đợi Trương Minh Quân nói xong, mấy vị Kim Giáp kia liền đã không kiên nhẫn được nữa, một người bước ra, quát lớn: “Ngươi đã hiệu lực với Tôn Phủ, liền nên biết được quy củ của Tôn Phủ, chúng ta chính là phụng lệnh tôn chủ trông coi ở nơi đây, ai dám thả ngươi đi qua? Bây giờ nói như vậy ngươi cũng không nghe, chẳng lẽ nhất định phải giống như những người Hẻm Phế Nhân kia nôn ra mấy ngụm máu rồi mới chịu đi?”
Trương Minh Quân nghe lời này, sắc mặt lập tức như màu đất, mà Phương Quý thì chợt ngẩng đầu lên.
“Sư tỷ cũng đã tới?”
“Người ngươi nói, có phải là một nữ nhân có dáng dấp rất gầy, trước ngực không có thịt hay không?”
Lời nói của vị Kim Giáp thủ vệ kia khiến cho Phương Quý giật mình, vào trước khi tiến vào khu vực săn bắn, hắn đã muốn đi tìm sư tỷ nhà mình, kết quả là một mực không có gặp được, vào lúc đi đến phía trước khu vực săn bắn thì nhìn thấy nàng tới, nhưng cũng không có cơ hội gặp nói chuyện, ngược lại là không ngờ được, lại nghe được tin tức của nàng ở trong khu vực săn bắn này, nhớ tới lúc nàng đi với những người trong Hẻm Phế Nhân đứng ở phía trước khu vực săn bắn, trong lòng lập tức có một chút nóng nảy, vội vàng hỏi.
“Dáng dấp rất gầy, trước ngực không có thịt?” Vị Kim Giáp thủ vệ kia nghe lập tức khẽ giật mình, hỏi: “Đó là cừu gia của ngươi?”
Phương Quý cả giận nói: “Cái gì mà cừu gia, đó là sư tỷ của ta!”
Vị Kim Giáp thủ vệ có một chút im lặng, đánh giá Phương Quý một chút, miễn cưỡng nói: “Không biết sư tỷ của ngươi là ai, bất quá trước đó bị đuổi đi chính là một tên què, trên mặt mọc râu ria, mặc dù trước ngực cũng không có thịt, nhưng chắc hẳn không phải là sư tỷ của ngươi…”
“Tên què?” Phương Quý nghe vậy lập tức khẽ giật mình, nhớ tới ở trong Hẻm Phế Nhân, xác thực là có một tên què, nếu bị đánh nôn ra máu không phải là sư tỷ, vậy thì không cần phải lo lắng, bất quá sư tỷ đi cùng với những người Hẻm Phế Nhân, chắc hẳn là cũng ở cách đó không xa, liền lại không nhịn được hỏi: “Vậy bị đánh nôn ra máu là chuyện gì đã xảy ra? Nữ tử trước ngực không có thịt có đi cùng với hắn hay không?”
“Chuyện gì đã xảy ra?” Vị Kim Giáp thủ vệ kia nhíu mày, nói: “Chính là bởi vì hắn cũng líu lo không ngừng giống như các ngươi, cứng rắn muốn vào thành…chư vị, chúng ta phụng lệnh tôn chủ canh giữ ở đây, có chức trách trên người, làm sao có thể cho phép các ngươi chạy đến tìm người nhà, tìm sư tỷ, không nói nhiều, mau mau rời đi đi, nếu không thì đừng trách chúng ta không khách khí!”
Vào lúc này, khẩu khí của hắn rõ ràng đã có một chút bất thiện, trên thực tế, nếu như hắn không nhận ra tộc huy trên áo choàng của Thanh Vân Gian, coi như là những lời này cũng sẽ không nói ra.
Trương Minh Quân nghe hắn nói, mặt mũi đã là như màu đất, không biết nên nói gì, đám người Lục Đạo Duẫn càng là chỉ có thể trầm mặt, mặc dù có một chút đồng tình, nhưng ai cũng không dám nói gì vào lúc này, ngược lại là Phương Quý cảm thấy nổi nóng, tức giận muốn xông lên, ngược lại không ngờ được là Bạch Thiên Anh trở nên tức giận trước, nói với vị Kim Giáp thủ vệ kia: “Ngươi đang nói chuyện với ai vậy?”
Vị Kim Giáp thủ vệ kia nghe vậy cũng có một chút nổi nóng, lạnh lùng quát: “Chúng ta là phụng lệnh tôn chủ…”
Thấy hai người bọn hắn sắp cãi nhau, Bạch Thiên Tuyết quay đầu nhìn thoáng qua Phương Quý đang nổi nóng, dường như nghĩ tới điều gì, khe khẽ lắc đầu, bỗng nhiên tiến lên, nói với vị Kim Giáp thủ vệ kia: “Nghe khẩu âm của các hạ, dường như là xuất thân từ Bắc Vực?”
Vị Kim Giáp thủ vệ kia lập tức khẽ giật mình, do dự một chút, mới gật đầu nhẹ.
Tôn Phủ tuy đã nhập chủ Bắc Vực 1500 năm, bình thường cũng nói ngôn ngữ Bắc Vực, nhưng bọn hắn đến từ Nam Hải, tăng thêm ở trong 1500 năm này, bọn hắn cũng tự thành nhất mạch, ít tiếp xúc cùng với Bắc Vực, bởi vậy nói bằng giọng riêng của mình, vị Kim Giáp thủ vệ này đã ở trong Tôn Phủ nhiều năm, đã sớm học xong giọng điệu của huyết mạch Tôn Phủ, tự cho là người khác sẽ rất khó nghe ra, lại không nghĩ rằng Bạch Thiên Tuyết lại phân biệt ra được.
Bạch Thiên Tuyết cười cười, gật đầu thi lễ một cái đối với vị Kim Giáp thủ vệ kia, nói: “Chúng ta đến đây chỉ là để hỏi thăm người mà thôi, cũng không có ý tứ xông vào cấm địa, mong rằng các hạ dàn xếp một ~ hai, chúng ta nhất định sẽ nhớ nhân tình này!”
Vị Kim Giáp thủ vệ kia nghe vậy, sắc mặt lập tức có một chút hơi khó xử.
Coi như là những thủ hạ hung thần ác sát ở bên cạnh hắn, lúc này cũng không có ai dám lên tiếng.
Nếu hắn dàn xếp, vậy liền nhớ nhân tình của hắn, nói bóng gió chính là nếu không dàn xếp mà nói, liền sẽ mang thù…
Đối với đám người Phương Quý thì hắn không để vào mắt, nhưng đối với huyết mạch Tôn Phủ thì hắn cũng không dám quá mức bất kính, nhất là thấy được trên vạt áo của Bạch Thiên Tuyết còn có tộc huy của Bạch Thiên gia – một trong bốn đại gia tộc, trong lòng nhất thời xoắn xuýt một phen, mở miệng nói: “Chúng ta cũng là phụng lệnh làm việc, không muốn làm khó các ngươi…”
Nói xong hắn nhìn Trương Minh Quân một chút, nói: “Tộc nhân gì đó mà ngươi nói, chúng ta không biết, vào ba ngày trước khi chúng ta phụng lệnh đi đến đây canh giữ, ở trong thành còn có một số người sống, nhưng hai ngày trước đã trốn về phía nam, lúc này trong thành xác thực là không còn ai!”
Sau đó lại nói đối với Phương Quý: “Vị sư tỷ mà ngươi miêu tả ta cũng không có nhìn thấy, tới đây trước đó chỉ là một tên què và mấy người trong Hẻm Phế Nhân, cũng muốn tiến vào trong thành, đã bị chúng ta đuổi đi, bất quá ta biết được vào hơn nửa ngày trước, ở trên Kiếm Nham Sơn ở phía tây nam, có xung đột nổi lên, dường như là có quan hệ với người trong Hẻm Phế Nhân, không biết là sư tỷ của ngươi có ở trong đó hay không!”
Nói đến chỗ này, hắn tay áo lắc một cái, hành lễ nói: “Chư vị, chúng ta không muốn làm khó các vị, các vị cũng đừng làm chúng ta khó xử, ta đã nói tất cả những gì mà mình biết cho các vị, xin hãy rời đi, tại hạ có chức trách trên người, không thể để cho các vị đi vào…”
Nói xong cũng không cho đám người Phương Quý cơ hội nói chuyện, dẫn người đi xuống phía dưới.
Đám người Bạch Thiên Tuyết thấy thế, ánh mắt liền đều nhìn sang Phương Quý cùng với Trương Minh Quân, chỉ thấy sắc mặt của Trương Minh Quân lúc này vừa vui lại vừa lo lắng, vui chính là tối thiểu đã biết được, hai ngày trước ở trong thành này còn có người sống, nói không chừng là có tộc nhân của mình ở bên trong, lo lắng lại là bọn hắn đã rời khỏi nơi này, ở trong cảnh nội Vân Quốc đều là Ma Linh, an nguy của bọn hắn sẽ như thế nào?
Mà Phương Quý thì là chăm chú nhíu mày, nghĩ thầm cuối cùng là đã xảy ra chuyện gì?
Sư tỷ nhà mình đánh nhau cùng với người khác?
Người đã lớn như vậy, làm sao lại không đứng đắn như thế, chẳng lẽ không thể thành thành thật thật chém một số Ma Linh để kiếm công lao hay sao?
Trong lòng của hắn nhất thời cũng có một chút tức giận, quay đầu nhìn sang Kiếm Nham Sơn.
Chương 495: Triệu tập huyết mạch Tôn Phủ
Thanh Vân Gian thấy cái bộ dáng này của hắn, liền cười nói: “Phương huynh lo lắng làm gì, dù sao chúng ta cũng rảnh rỗi, không bằng…”
Lúc còn chưa nói hết lời, chợt thấy ở trong bầu trời phương đông xa xa, có một đạo linh quang bay lên, sau đó đột nhiên nổ tung, linh khí xen lẫn, ẩn ẩn hóa thành một con bạch hạc giương cánh bay lên trời, tương tự cùng với Duy Tông Tân thả pháo hoa trước đó, chỉ là đạo linh quang này rõ ràng còn muốn tinh xảo hơn so với Duy Tông Tân, sinh động như thật, thần ý ẩn chứa bên trong cũng càng thêm dồi dào.
“Bạch hạc liêu sí, cánh che cửu thiên!” Đám người Thanh Vân Gian thấy thế, sắc mặt lập tức thay đổi.
Bạch Thiên Mặc trầm giọng nói: “Là Bạch Thiên Đạo Sinh đại nhân, hắn đang triệu hoán huyết mạch Tôn Phủ ở chung quanh đi qua!”
Lúc này đám người Bạch Thiên Tuyết, Bạch Thiên Anh cùng với Huyền Nhai Ngọc, sắc mặt đều bắt đầu trở nên ngưng trọng, tộc huy của Bạch Thiên gia chính là bạch hạc, chỉ bất quá tộc huy của Bạch Thiên gia chính là một con bạch hạc giương cánh, nhưng con bạch hạc ở trong không trung kia lại là ngẩng đầu lên trời, bọn hắn đều biết, có thể dùng loại thần ấn này, liền chỉ có thiên kiêu số một Tôn Phủ An Châu, Bạch Thiên Đạo Sinh của Bạch Thiên gia!
Bạch Thiên Đạo Sinh tuy là Kim Giáp, nhưng địa vị cùng với thân phận lại khác biệt cùng với người khác, coi như là chư vị trưởng lão Tôn Phủ, ở trước mặt của hắn cũng phải khách khách khí khí, hắn thả ra thần ấn, vậy huyết mạch Tôn Phủ ở chung quanh liền nhất định phải lập tức tiến đến, không thể có nửa điểm trì hoãn!
“Phương huynh, Bạch Thiên Đạo Sinh đại nhân triệu kiến, nhất định là có chuyện quan trọng, chúng ta hãy cùng đi đi!” Thanh Vân Gian thấy thế, cũng lập tức quay đầu nói với Phương Quý.
Đám người Huyền Nhai Ngọc ở bên cạnh nghe vậy lập tức có một chút hiếu kỳ, theo lý mà nói, Bạch Thiên Đạo Sinh thả ra thần ấn, triệu tập cũng chỉ triệu tập huyết mạch Tôn Phủ, Thanh Vân Gian lại mời Phương Quý đi qua để làm cái gì, ngược lại là Bạch Thiên Tuyết có tâm tư bén nhạy nghe Thanh Vân Gian nói, lập tức nghĩ đến đây có lẽ là muốn để cho Phương Quý mượn cơ hội tiếp xúc với Bạch Thiên Đạo Sinh, gương mặt không khỏi hơi ửng đỏ lên…
Đám người Triệu Hồng ở sau lưng, nghe lời nói của Thanh Vân Gian, trong lòng liền cảm thấy rất hâm mộ.
“Hắn triệu tập các ngươi, ta đi qua để làm gì?” Không nghĩ tới Phương Quý nghe vậy lại lắc đầu, nói: “Ta sẽ đi đến Kiếm Nham Sơn nhìn một chút!”
Đám người Triệu Hồng không nói ra ngoài miệng, trong lòng lại lập tức lắc đầu, nghĩ thầm tu vi ngộ tính của tên tiểu quỷ này cũng không tệ, làm sao lại không hiểu làm người như thế, cơ hội tiếp xúc với loại tồn tại như Bạch Thiên Đạo Sinh là khó có được cỡ nào, thế mà lại không biết tranh thủ thời gian nắm bắt?
Bao nhiêu đệ tử tiên môn, muốn nói một câu ở trước mặt hắn cũng rất khó khăn…
Thanh Vân Gian nghe vậy, cũng có một chút do dự, nhưng vẫn gật đầu nhẹ, nhìn qua Phương Quý nói: “Vậy thì Phương huynh…”
Phương Quý hiểu được ý tứ của hắn, lập tức cười phá lên, vỗ vỗ bờ vai của hắn, cười nói: “Ngươi cứ việc yên tâm, trước đó ngươi nói những lời từ trong đáy lòng kia, ta chẳng lẽ còn không biết tốt xấu? Ngươi cứ việc đi làm chuyện của các ngươi, ta tìm được sư tỷ cũng sẽ lập tức đi ra ngoài, chờ đến khi tràng diễn võ này kết thúc, chúng ta sẽ gặp lại ở bên ngoài…”
Lúc này Thanh Vân Gian mới yên lòng, cười nói: “Phương huynh hiểu được ý tứ của ta thì tốt, sau khi diễn võ kết thúc, ta sẽ mời Phương huynh uống rượu!”
Phương Quý cười ha hả một tiếng, nói: “Lần này ta mời ngươi!”
Thanh Vân Gian chợt cảm thấy có một chút ngoài ý muốn, hai người bọn hắn uống rượu là bình thường, nhưng Phương Quý mời khách…
Giống như hắn đã mời rất nhiều lần, nhưng mỗi lần người trả tiền đều là chính mình!
Bất quá nhìn ánh mắt của Phương Quý, Thanh Vân Gian biết lần này Phương Quý nói ngược lại là thật lòng.
Chính mình khổ tâm khuyên bảo một phen, cuối cùng cũng đã có tác dụng, Thanh Vân Gian cũng rất là vui mừng, cúi người hành lễ thật sâu, cười lớn rời đi.
Mà mắt thấy hai người bọn họ cười từ biệt, trong lời nói dường như có ý riêng, người khác chỉ là có một chút kinh ngạc, ngược lại là Bạch Thiên gia tỷ muội thấy bộ dáng cùng chung chí hướng của bọn hắn, bỗng nhiên giống như là nghĩ tới điều gì, trong đáy mắt lộ ra sự lo lắng thật sâu…
“Phương huynh cùng với Thanh Vân Gian…” Càng nghĩ càng đáng sợ, các nàng lại đồng thời lắc đầu: “Nhất định sẽ không!”
Cả đám từ biệt ở đây, Phương Quý lập tức ngồi lên Anh Đề tiến đến phương hướng Kiếm Nham Sơn, mà đám người Trương Minh Quân thì muốn đi tìm kiếm tộc nhân, bọn hắn vốn không phải là hoàn toàn cùng đường, cũng không có ý tứ đồng hành, nhưng không nghĩ tới, Trương Minh Quân lo lắng trong lòng, liền lấy ra một chiếc mệnh đăng, đâm rách ngón trỏ, nhỏ tinh huyết bản mệnh vào trong đèn, mệnh đăng lập tức sáng ngời.
Coi như không có gió, ngọn lửa ở bên trong cũng nghiêng về phía một hướng.
Phương Quý nhìn ra, đối phương hẳn là thi triển bí pháp nào đó, dùng để cảm ứng phương hướng tộc nhân của mình.
Loại bí pháp này dùng tinh huyết bản mệnh để thôi động, có ảnh hưởng lớn đối với tu vi, nhưng Trương Minh Quân lại cứ cách một đoạn thời gian liền nhỏ vào một giọt, có thể thấy được lúc này hắn đã thật sự liều mạng, ngay cả tu vi của bản thân cũng không để ý, ngược lại là chân chính lo lắng đối với tộc nhân.
Bất quá Trương Minh Quân dùng loại phương pháp tìm đường này, ngược lại vừa lúc có phương hướng giống như Phương Quý, đường đi hoàn toàn giống nhau, mà vào lúc Phương Quý đi đến Kiếm Nham Sơn, thấy nơi này đã sớm không có một ai, ở dưới sự tàn phá của Ma Linh, càng là nửa điểm vết tích cũng không dư thừa, không biết nên đi về nơi đâu, liền dứt khoát đi theo đám người Trương Minh Quân tiến về phía trước tìm kiếm.
“Gần tới rồi…”
Sau khi đi nửa ngày thời gian, Trương Minh Quân bỗng nhiên mừng rỡ nói một tiếng, trong lòng của Phương Quý lập tức khẽ nhúc nhích, ngẩng đầu nhìn lại, liền thấy Trương Minh Quân lúc này đã là sắc mặt tái nhợt không gì sánh được, phục dục mấy khỏa Bổ Huyết Đan cũng vô dụng, nhưng trên mặt lại tràn đầy vui mừng, tăng tốc độ ngự kiếm tiến về phía trước, vòng qua một ngọn núi thật nhanh, sau đó sắc mặt của hắn lập tức có một chút kinh ngạc.
Ngược lại là Phương Quý sau khi vòng qua núi, có một chút kinh hỉ, nhưng rất nhanh lại lo lắng, hét lớn: “Sư tỷ?”
Liền ngay cả Phương Quý cũng không có lường trước được, đi theo Trương Minh Quân, không có tìm được tộc nhân của hắn, lại thấy được sư tỷ nhà mình tại nơi này, sau khi kinh hỉ lại không nhịn được cảm thấy lo lắng, chỉ thấy ở phía sau chân núi, đang có hơn mười người đang ngồi phân tán, một người trong đó có bộ dáng thanh lệ, ngực phẳng lì không phải là sư tỷ nhà mình thì là ai?
Bất quá bộ dáng của những người này đều cực kỳ thê thảm, máu me khắp người, không biết bị thương bao nhiêu chỗ, bọn hắn đều đang ngồi điều tức, mà được bọn họ che chở ở bên trong, lại là một số người bình thường.
Chương 496: Ngoài ý muốn
“Sao ngươi lại tới đây?” Nghe thấy thanh âm của Phương Quý, Quách Thanh sư tỷ đang ngồi khoanh chân điều tức cũng mở mắt ra, có vẻ hơi ngoài ý muốn.
“Đương nhiên là tới tìm ngươi để đòi tiền rồi…”
Phương Quý nhìn thấy trên người của Quách Thanh sư tỷ cũng có một chút thương thế, nhưng cũng không phải là rất nặng, cuối cùng cũng yên tâm, nhanh chóng chạy tới, ở bên cạnh hắn, biểu hiện của Anh Đề cũng rất là ân cần, trườn đến bên cạnh Quách Thanh sư tỷ, cái đuôi nhỏ rung động vù vù.
“Lúc trước ngươi mượn ta một ngàn khối linh thạch, ngươi không định trả sao?” Vừa cười, Phương Quý vừa nhìn chung quanh một vòng, chỉ thấy ở nơi này có không ít khuôn mặt quen thuộc.
Mấy người hắn thấy ở Hẻm Phế Nhân trước đó đại đa số đều có ở đây, đầu bếp cắt thịt đầu heo, tiểu nhị, Nhạc Nhất Xuyên đệ tử chân truyền Kim Chung Môn bị hao tổn đạo cơ, Cam Ngọc Thiền đệ tử thiên tài của Tiêu Quốc Kim Thiền Tông, Khúc Thần Hành đệ tử chân truyền của Triều Quốc Thần Hành Tông, Thánh Nữ Ngô Nhan của Thanh Nhan Tông, những người này giống như là đã trải qua đại chiến luân phiên, trên người đều có tổn thương, có một chút vết thương còn bị ma khí xâm nhiễm, có thể nhìn ra được, bọn hắn có một số là bị thương trong khi chém giết với Ma Linh, nhưng lại có một số người là bị tu sĩ nhân loại đả thương.
“Đòi nợ?” Quách Thanh sư tỷ đột nhiên nhìn thấy Phương Quý, cũng lộ ra vẻ vô cùng ngoài ý muốn, sau đó nghe Phương Quý nhắc tới một ngàn khối linh thạch, gương mặt lập tức ửng đỏ, không cười được, nghiêm túc nghĩ nghĩ, nghi ngờ nói: “Ta làm sao nhớ được chỉ có tám trăm khối linh thạch?”
“Ngươi nhớ lầm rồi sư tỷ…” Phương Quý nói: “Ở trong sổ sách của ta còn ghi rất kỹ!”
Anh Đề ở bên cạnh lập tức biểu thị mình có thể làm chứng.
“Tốt…” Quách Thanh sư tỷ nghĩ thầm có khả năng đúng là chính mình nhớ lầm, lắc đầu, nhận lấy món nợ này, chuyện này khiến cho Phương Quý cảm thấy vui vẻ, sư tỷ là một người phúc hậu, không hiểu được quỵt nợ, xem ra chính mình không cần lo lắng sẽ không thể lấy được tiền, sau đó đúng vào lúc này, Quách Thanh sư tỷ có một chút ngượng ngùng nhìn hắn, nhỏ giọng hỏi: “Sư đệ, trên người của ngươi còn có Bạt Độc Đan cùng với linh dược không?”
“Cái gì?” Phương Quý lập tức ngây ngẩn cả người, ngơ ngác nhìn Quách Thanh sư tỷ.
Quách Thanh sư tỷ dường như cũng có một chút xấu hổ, nói: “Ngươi hãy cho ta mượn trước, trở về sẽ trả lại cho ngươi!”
“Có, ngược lại là có một ít…” Phương Quý do dự, từ trong túi càn khôn lấy ra một nắm linh đan, chỉ thấy ở bên trong vụn vụn vặt vặt, có Bạt Độc Đan trị liệu độc Ma Linh, còn có Huyết Khí Đan chữa thương, đều là đan dược thượng phẩm, giống như Bạt Độc Đan, một viên liền đáng giá ba trăm khối linh thạch.
“Nhiều như vậy?” Quách Thanh sư tỷ có một chút kinh hỉ, cũng không khách khí với Phương Quý, nhận lấy toàn bộ đan dược, quay đầu nhìn về hướng tiểu nhị ở bên cạnh, nói: “Ngươi cầm những đan dược này, đưa cho mỗi người một phần!”
Tiểu nhị vội vàng đứng lên, gật đầu nói tạ ơn với Phương Quý, sau đó liền đi phát đan dược.
Lúc này Phương Quý mới phát hiện ra, những tu sĩ trong Hẻm Phế Nhân này, thụ thương thực sự không nhẹ, có một vài người đã không còn bao nhiêu sinh cơ, càng là có người trúng độc Ma Linh rất nặng, nhưng vào lúc này lại cơ hồ đều là dựa vào tu vi để ngạnh kháng, chỉ có mấy người thụ thương nặng nhất, mới phục dụng một chút đan dược, bất quá có thể nhìn ra được, đan dược mà bọn hắn phục dụng cũng đều là cấp độ thấp nhất kia.
Phương Quý lấy ra số đan dược này, lập tức trở thành đồ vật cứu mạng của bọn hắn, những người lấy được đan dược, đều vui vô cùng, gật đầu nói tạ ơn đối với Phương Quý, mà người chưa đến phiên, cũng không mở miệng, chỉ yên lặng chờ đợi.
Kết quả là tiểu nhị phát một vòng, cũng chỉ phát cho không đến một nửa người, dù là số lượng đan dược phát cho mỗi người đều đã giảm bớt đến mức thấp nhất, nhưng cũng không đủ phát, những người không có đến phiên kia, trên mặt đều lộ ra nụ cười đắng chát, sau đó liền nhắm hai mắt lại, tự mình vận chuyển linh tức chữa thương, không có thần sắc hâm mộ, cũng không có thanh âm bất mãn, đều lộ ra vẻ rất trầm mặc.
Quách Thanh sư tỷ do dự một chút, lại nhìn về phía Phương Quý, nhỏ giọng hỏi: “Sư đệ…còn nữa không?”
“Ài…” Phương Quý bất đắc dĩ thở dài một tiếng, lại lấy ra một số đan dược.
Quách Thanh sư tỷ lập tức có một chút ngoài ý muốn, cảm kích nhìn thoáng qua Phương Quý, vội vàng gọi tiểu nhị tới, tiểu nhị thấy thế, cũng có một chút cảm động, tiếp nhận đan dược, muốn chạy đi, lại thấp giọng nói với Phương Quý một câu: “Đa tạ!”
Hắn cầm những đan dược này đi qua phát cho những người kia, cuối cùng gần như đã phát hết, nhưng vẫn có mấy người không được phát, Phương Quý cũng lưu ý đến, liền ngay cả tiểu nhị, trên lưng cũng có một vết thương do Ma Linh cắn, vết thương mặc dù không sâu, nhưng rõ ràng cũng có ma khí xâm nhiễm, có thể thấy được là đã sớm có ma độc nhập thể, nhưng hắn chỉ phát cho người khác, nhưng lại không có lưu cho mình một viên đan dược nào.
“Coi như vậy đi, coi như vậy đi…” Lúc này Phương Quý không cần sư tỷ mở miệng, trực tiếp ngoắc hắn tới, sau đó mở túi càn khôn ra đổ trên mặt đất, lại là một đống nhỏ đan dược, nói: “Đều cầm lấy mà dùng, đừng có đáng thương như thế, trước tiên chữa hết thương thế rồi lại nói!”
Sư tỷ thấy một đống đan dược như thế, trong ánh mắt nhìn về hướng Phương Quý đã có một chút cổ quái.
Phương Quý đón ánh mắt của sư tỷ, sắc mặt đỏ lên, vỗ vỗ vào eo và nói: “Lúc này ta đã thật sự không còn…”
“Đã đủ rồi!” Sư tỷ vội vàng nói một câu, sau đó lại nhịn không được nhìn thoáng qua đống đan dược trên mặt đất kia, nghĩ thầm không chỉ đủ, mà coi như phát cho mỗi người đầy đủ đan được, vẫn có thể còn lại không ít, lại nhìn phẩm chất của những đan dược kia, có không ít đan dược cũng chỉ là nghe kỳ danh, nhưng đều là đan dược chữa thương tốt nhất, cũng đều có một chút kính sợ vị sư đệ nhà mình này, hỏi: “Những thứ này có giá bao nhiêu tiền?”
“Cũng chỉ khoảng chừng mấy vạn linh thạch…”
Phương Quý thuận miệng đáp lời, biểu lộ trên mặt của sư tỷ lập tức có một chút hoảng sợ.
Phương Quý lại vội vàng bổ sung một câu, cười nói: “Không có việc gì, ta cũng không có đòi ngươi…ta sẽ tính sổ sách ở trên đầu của bọn hắn!”
Đan dược mà hắn lấy ra lúc này thật đúng là không ít, lúc đầu vào trước khi khởi hành, hắn đã đi đến đan phường Thần Huyền Thành mua một nhóm, dù sao thì mạng nhỏ cũng quan trọng, đi vào trong ma quốc, ai biết được có thể gặp được một chút hung hiểm gì hay không, cho nên lúc mua đã dốc hết vốn liếng, lại thêm trong tay đám người Thanh Vân Gian đều có đan dược mà gia tộc bọn hắn ban thưởng, cũng đều phân cho hắn một chút.
Theo Phương Quý, ngược lại là đám người sư tỷ quá chủ quan, tiến vào khu vực săn bắn lại không mang theo đan dược, đây không phải cầm mạng nhỏ ra đùa hay sao?
Đương nhiên, nghĩ đến nỗi khổ của đám người sư tỷ, lại cảm thấy cũng không phải là không khó lý giải, dù sao thì đan dược cũng cần tiền…
Chương 497: Mục đích của Quách Thanh
Thấy những tu sĩ Hẻm Phế Nhân kia đều đã phục dụng đầy đủ đan dược, thương thế của sư tỷ nhà mình không nặng, nhưng cũng ở dưới sự khuyên bảo của mình ăn vào một viên Bổ Huyết Đan, lúc này Phương Quý mới yên tâm, đám tu sĩ chung quanh tiến hành chữa thương và tiêu độc, lộ ra vẻ vô cùng an tĩnh, lúc này Phương Quý mới hiếu kỳ nhìn về hướng Quách Thanh, hỏi: “Sư tỷ, các ngươi đến tột cùng là đang làm cái gì?”
Quách Thanh sư tỷ có một chút khó khăn nhìn hắn một cái.
Phương Quý cười nói: “Trước khi đến đây ta đã đi tìm ngươi mấy lần, ngươi cũng không để ý tới ta, hiện tại đã tiến vào khu vực săn bắn, cần gì phải giấu diếm nữa chứ, như vậy cũng không khỏi quá không coi ta là người nhà…”
Quách Thanh sư tỷ nghe vậy, cũng có một chút xấu hổ, một lát sau, nàng mới thở dài nói: “Kỳ thật lúc đầu cũng không muốn giấu diếm ngươi, chỉ là không muốn liên luỵ ngươi mà thôi, làm sư tỷ phải chiếu cố sư đệ mới là điều nên làm, nhưng nếu làm liên lụy đến ngươi…”
“Ta cũng không cần chiếu cố…” Phương Quý cười hì hì nói: “Chủ yếu là nếu ngươi xảy ra chuyện, một ngàn khối linh thạch kia sẽ không đòi về được!”
Quách Thanh sư tỷ lập tức có một chút im lặng, mặt đã đỏ đến mang tai.
Phương Quý thấy thế, sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc, hỏi: “Ta nghe nói các ngươi đánh nhau cùng với người tại Kiếm Nham Sơn?”
Quách Thanh sư tỷ gật đầu nhẹ, nói: “Có người không muốn nhìn thấy chúng ta ở trong khu vực săn bắn!”
Phương Quý không khỏi nhíu lông mày lại, lo lắng hỏi: “Sư tỷ, lần này các ngươi không phải là muốn làm chuyện lớn gì đó chứ?”
Đây đúng là chuyện hắn vẫn lo lắng cho tới nay, sư tỷ nhà mình cùng với những người trong Hẻm Phế Nhân kia, biểu hiện quá khác thường, tính tình của bọn hắn vốn kiêu ngạo, lại thêm tình cảnh gian nan, điều này không khỏi khiến cho Phương Quý nghĩ đến một số sự tình đáng sợ, nhưng thực lực của các nàng lại không khỏi quá yếu một chút, tu sĩ Trúc Cơ đối với người bình thường mà nói xem như là không tệ, nhưng phóng nhãn ra toàn bộ An Châu, lại có thể được tính là cái gì?
Mà thứ các nàng đối mặt, lại là dạng quái vật khổng lồ như Tôn Phủ, cho nên vô luận các nàng làm cái gì, kỳ thật cũng đều giống như là lấy trứng chọi với đá, là hành vi muốn chết, Phương Quý cũng chính là có lo lắng như vậy, mới muốn gặp mặt nàng một lần.
“Chỉ bằng vào một chút tu vi của chúng ta, có thể làm ra đại sự gì?” Không nghĩ tới Quách Thanh sư tỷ nghe thế, lại chỉ là cười khổ một tiếng, thấp giọng nói: “Chỉ bất quá là kiếm con đường sống cho mình mà thôi!”
Vừa nói chuyện, khí tức của nàng trở nên vững vàng hơn rất nhiều, ngẩng đầu nhìn về phía Phương Quý, nói: “Sư đệ, lúc trước vào lúc lần đầu tiên ta dẫn ngươi đến Hẻm Phế Nhân, ngươi đã từng nói, nếu những người này đã phế đi, vậy vì sao Tôn Phủ lại không chịu thả bọn hắn về nhà?”
Phương Quý gật đầu nhẹ, điều này đúng là nghi vấn của hắn.
Những người này đều là do Tôn Phủ gọi đến hiệu lực, nhưng bây giờ bọn hắn đã không còn cách nào hiệu lực vì Tôn Phủ.
“Tôn Phủ sẽ không đồng ý!” Quách Thanh sư tỷ khẽ thở dài một tiếng, nói: “Đối với Tôn Phủ mà nói, tuyên triệu những người như chúng ta tiến vào Tôn Phủ, lúc đầu cũng chưa chắc đã là vì để cho chúng ta hiệu lực, còn có rất nhiều ý tứ ở bên trong, cho nên tất cả những người tiến vào Tôn Phủ này, vừa vào Tôn Phủ, liền phải ở lại Tôn Phủ cả đời, có thể là trở thành đại tu sĩ hiệu lực vì Tôn Phủ, có thể là trở thành phế nhân Tôn Phủ, nhưng không có ai được trở về tiên môn!”
“Dù sao…”
“Thay vì nói là Tôn Phủ cần những người như chúng ta hiệu lực, chẳng bằng nói Tôn Phủ chỉ là không muốn chúng ta lưu lại tiên môn!”
Quách Thanh nói rất bình thản, nhưng sắc mặt của Phương Quý lại dần dần bắt đầu trở nên ngưng trọng.
“Vậy các ngươi…”
“Cho nên chúng ta muốn tranh thủ!” Sắc mặt của Quách Thanh sư tỷ có vẻ hơi quyết tuyệt, thấp giọng nói: “Lần diễn võ thượng thọ này, chính là cơ hội của chúng ta, chúng ta muốn ở trong diễn võ đoạt được 3 vị trí đầu, sau đó nói ra thỉnh cầu của chúng ta đối với tôn phủ, để cho hắn đồng ý thả chúng ta trở về tiên môn…”
“Đoạt được 3 vị trí đầu?”
“Sau đó mời tôn chủ đáp ứng thả các ngươi về tiên môn?”
Nghe được câu trả lời của sư tỷ, cả người Phương Quý đều phát mộng.
Hắn ngay từ đầu kỳ thật còn đang lo lắng, sợ sư tỷ nhà mình làm quá, không nghe Tôn Phủ an bài, thành thành thật thật tham gia diễn võ kiếm công lao giống như chính mình, mà là chọc ra phiền phức.
Ngược lại là không nghĩ tới, nguyên lai ý nghĩ của sư tỷ nhà mình lại giống với mình, cũng muốn kiếm được công lao ở trong diễn võ, hơn nữa mục tiêu còn rất rộng lớn, chính là lọt vào 3 vị trí đầu, ngay cả muốn ban thưởng cái gì cũng đều đã nghĩ kỹ…
3 vị trí đầu lần diễn võ này, xác thực là có thể cho phép lựa chọn ban thưởng, Phương Quý còn đang suy nghĩ có muốn đoạt 3 vị trí đầu sau đó hướng tôn chủ đòi hỏi tài nguyên Tiên Đạo hay không, chỉ bất quá, mặc dù để cho người phía dưới lựa chọn ban thưởng từ trước đến nay là truyền thống của Tôn Phủ, nhưng người bình thường đều sẽ lựa chọn tài nguyên tu hành, kết quả sư tỷ lại muốn lựa chọn để cho Tôn Phủ thả người Hẻm Phế Nhân trở về tiên môn, cái ý nghĩ này phải chăng…
Cũng quá ngây thơ rồi?
Phương Quý nghe thế liền ẩn ẩn cảm thấy không ổn, nhưng lại không biết nên nói thế nào, suy nghĩ một hồi, mới nói: “Sư tỷ, ngươi có phải đã nghĩ quá đơn giản rồi hay không? Nếu như tôn chủ không muốn thả người, vậy coi như ngươi đề cập với hắn, hắn không đáp ứng thì phải làm sao?”
“Hắn là chủ nhân An Châu, sẽ nhất ngôn cửu đỉnh!” Vào lúc này Quách Thanh sư tỷ lộ ra vẻ rất bình tĩnh, hoặc nói là rất tỉnh táo, thấp giọng nói: “Cho nên chuyện mà hắn đã đáp ứng ở trước mặt của người khác, liền nhất định sẽ không phủ nhận, nếu như ta có thể đoạt được 3 vị trí đầu, vậy ta liền có thể đưa ra cái yêu cầu này đối với hắn ở trước mặt của mọi người, vô luận hắn có nguyện ý hay không, đều sẽ đáp ứng, bằng không hắn đường đường là chủ nhân một châu, lại nuốt lời với một tu sĩ Trúc Cơ nho nhỏ như ta, vậy thì còn có uy tín gì nữa?”
Phương Quý vẫn cảm thấy có một chút không ổn, chỉ cảm thấy có rất nhiều lời muốn nói.
Vạn nhất tôn chủ nuốt lời thì làm sao bây giờ?
Vạn nhất tôn chủ mặt ngoài đáp ứng, ở trong lòng thì âm thầm phái người xử lý các ngươi thì làm sao bây giờ?
Nhưng trong lòng suy nghĩ vô số, lúc nói ra thì chỉ còn lại một câu: “Nhất định…phải làm như vậy sao?”
Hắn nhất thời cảm thấy tâm loạn như ma.
Nếu như sư tỷ chỉ muốn giúp những người Hẻm Phế Nhân này một tay, dường như cũng không cần thiết phải làm đến loại trình độ này, Phương Quý cũng hiểu được, cách làm của sư tỷ lúc này, thật ra là dự định bức ép tôn chủ, vô luận tôn chủ đến lúc đó có đáp ứng hay không, tâm tình nhất định sẽ không rất tốt, tu vi và thực lực của nàng không yếu, nhưng một vị Trúc Cơ nho nhỏ lại dám khiêu khích uy nghiêm của tôn chủ như vậy, phải chăng là đã quá mạo hiểm rồi?
Chương 498: Quyết định chắc chắn
“Sư đệ, không phải là chúng ta nhất định phải làm như thế, mà là bây giờ không còn con đường nào khác…” Quách Thanh sư tỷ nhìn về hướng Phương Quý, thần sắc có vẻ hơi ảm đạm, nàng nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Phương Quý, trong lòng ngược lại là hơi có xúc động, bởi vậy hơi trầm ngâm, nghiêm túc nói đối với Phương Quý: “Tôn Phủ nếu đã gọi những đệ tử tiên môn chúng ta đi vào, liền sẽ không tùy ý thả chúng ta rời đi, cho dù là những đệ tử tiên môn này đã trở thành phế nhân, bởi vì đối với Tôn Phủ mà nói, những đệ tử tiên môn này bình thường không có gì lạ, nhưng ở trong tiên môn, chính là hi vọng có thể làm lớn mạnh tiên môn, mà điều Tôn Phủ không muốn nhìn thấy nhất, chính là tiên môn lớn mạnh!”
Nghe được lời này, Phương Quý cũng không khỏi gật đầu nhẹ.
Trước kia hắn hiểu rõ không sâu đối với Tôn Phủ, rất nhiều chuyện chính là gặp được, nghe được, cũng không hiểu thâm ý trong đó, giống như trước đó, hắn đã từng nghe tông chủ Thái Bạch Tông nói qua, những tiên môn phía dưới này, nội chiến rất kịch liệt, từ một trình độ nào đó mà nói, cũng không phải là bởi vì tiên môn thật sự hiếu chiến, mà là bởi vì Tôn Phủ ở phía trên thích xem bọn hắn nội đấu, bọn hắn đấu càng lợi hại, Tôn Phủ sẽ càng vui vẻ.
Lúc đó Phương Quý nghe nói như vậy, còn tưởng rằng Tôn Phủ thích xem người đánh nhau, giống như chính mình.
Bây giờ hiểu rõ sâu về Tôn Phủ, mới biết được, tiên môn nội đấu với nhau, mới có thể tự hao tổn lẫn nhau, không thể lớn mạnh nổi…
Nhưng đạo lý tuy là đạo lý này, Phương Quý vẫn cảm thấy cách làm của sư tỷ là không ổn, càng là chưa suy nghĩ rõ ràng chuyện này, vậy liền càng nói rõ là nàng đang tìm cái chết, ngươi cũng biết tôn chủ sẽ không thả người, còn muốn dùng loại phương pháp này để bức bách tôn chủ?
“Sư tỷ, ta cũng đã nghe nói ngươi sắp bị trục xuất khỏi Thần Điện, nhưng ngươi dù sao cũng chưa đến mức đi đến Hẻm Phế Nhân…”
Trong lòng có quá nhiều lo nghĩ, Phương Quý vẫn không nhịn được mà thấp giọng khuyên một câu, lúc nói ra lời này, thanh âm cũng không khỏi giảm thấp xuống, lo lắng những người Hẻm Phế Nhân ở chung quanh kia nghe được, đây kỳ thật cũng là địa phương hắn có một chút không hiểu, sư tỷ nhà mình bây giờ còn đang ở trong Thần Điện, hơn nữa một thân thực lực của nàng lại không yếu, chỉ cần có tâm tư, kiếm nhiều công lao một chút, muốn đứng vững gót chân là vẫn có khả năng…
Đã có hi vọng, vì sao lại cứ phải đi làm sự tình mạo hiểm như vậy cùng với người Hẻm Phế Nhân?
Bọn hắn có lẽ là đã cùng đường, nhưng sư tỷ cũng không phải…
“Sư đệ, ngươi đang khuyên ta đừng dính líu đến bọn hắn?” Quách Thanh sư tỷ nghe lời nói của Phương Quý, bỗng nhiên cười nhìn thẳng vào hắn.
Vào lúc này Phương Quý lại có một chút không dám nhìn thẳng vào con mắt của nàng, dáng dấp của vị sư tỷ nhà mình này không phải là loại phi thường xinh đẹp kia, không được gọi là xinh đẹp, càng không được tính là kinh diễm, chỉ là vô cùng thanh lệ, cực kỳ sạch sẽ, nhất là cặp mắt, thanh tịnh dường như không có nửa điểm tạp chất, Phương Quý cảm thấy đề nghị vừa rồi của mình là chính xác, nhưng đón ánh mắt của nàng, lại cảm thấy có một chút chột dạ.
“Ta vốn chính là người giống như bọn họ!” Quách Thanh sư tỷ không có ý tứ trách cứ Phương Quý, giống như là thấy vị sư đệ này thật sự lo lắng cho mình, cho nên có một chút vui vẻ, nhưng nàng vẫn lắc đầu một cái, nhẹ giọng giải thích: “Cho nên ta sớm hay muộn cũng sẽ tiến vào Hẻm Phế Nhân, so sánh với bọn hắn, chỉ là vấn đề thời gian sớm hay muộn, có rất nhiều sự tình, không thừa dịp trước khi tiến vào Hẻm Phế Nhân đi làm, chờ đến khi tiến vào Hẻm Phế Nhân, liền vô lực đi làm!”
“Đương nhiên, một điểm quan trọng hơn là…” Nàng trầm mặc một hồi, mới bất đắc dĩ cười một tiếng, nói: “Nếu ta không giúp bọn hắn làm, vậy thì còn có người nào giúp bọn hắn?”
Những lời này Phương Quý nghe được cái hiểu cái không, nhưng lại cảm nhận được sự kiên định trong thái độ của sư tỷ.
Trong lúc nhất thời, hắn cũng không nói lời khuyên bảo nữa, hiểu được lý do sư tỷ hoà trộn với những người này, nhưng vẫn cảm thấy sư tỷ đã nghĩ một vài sự tình quá đơn giản, do dự nói: “Ta vẫn cảm thấy khả năng thành công của các ngươi là không lớn…”
“Nào chỉ là không lớn, thật ra là rất thấp…” Quách Thanh sư tỷ nghe thế, bỗng nhiên cười khẽ một tiếng, nói ra một câu khiến cho Phương Quý ngoài ý muốn.
“Tôn Phủ nhập chủ Bắc Vực 1500 năm, làm gì có chỗ sơ hở nào để chúng ta lợi dụng?” Quách Thanh sư tỷ cười nói: “Kỳ thật ta cũng biết, chính mình làm như vậy, đơn giản là chỉ có hai cái kết quả, thứ nhất là tôn chủ đáp ứng, như vậy hắn xác thực sẽ thả những người chúng ta rời đi, nhưng sau đó đến tột cùng sẽ như thế nào, những người chúng ta sau khi rời khỏi Tôn Phủ, có thể còn sống trở lại tiên môn hay không, vậy cũng là sự tình không biết, thứ hai chính là vô luận lấy loại lý do nào, tôn chủ cũng đều sẽ cự tuyệt, mà những người đưa ra yêu cầu, cũng nhất định sẽ lọt vào sự nghiêm trị của Tôn Phủ…”
Phương Quý nghe được những lời này, cả người đều kinh hãi trừng lớn con mắt.
Hắn hận không thể vỗ vào mặt!
Lúc trước hắn chính là lo lắng sư tỷ không rõ những vấn đề này, cho nên vẫn muốn khuyên bảo, nhưng không biết nên mở miệng như thế nào.
Nhưng bây giờ nghe thế, sư tỷ nhà mình cũng biết rất rõ!
Nhưng nếu ngươi đã biết rõ, vì sao còn muốn làm chuyện như vậy?
Muốn rời khỏi Tôn Phủ, còn rất nhiều phương pháp!
Có thể thừa dịp thời điểm ra ngoài làm việc để chạy đi, có thể là hối lộ một ít quý nhân Tôn Phủ?
Ở trong nhiều phương pháp như vậy, sẽ luôn có một phương pháp không có nguy hiểm quá lớn!
“Sư đệ, rất nhiều chuyện cũng đều không phải là có thể làm được dễ dàng như vậy, nhưng cũng nên có người đầu tiên đi làm!” Quách Thanh sư tỷ cười cười nhìn về hướng Phương Quý, nói: “Ngay từ đầu người làm chuyện này có lẽ sẽ không thành công, hoặc là nói, ngay từ đầu người làm chuyện này nhất định là sẽ thất bại, nhưng nếu như ngay từ đầu không có người làm chuyện này, về sau liền sẽ không có người làm thành chuyện này, giống như chúng ta, tôn chủ thống trị Bắc Vực 1500 năm, cho tới bây giờ liền không có người vào Tôn Phủ sẽ được thả ra, bởi vì trước kia liền không có ai dám đưa ra cái yêu cầu này đối với tôn chủ, nhưng không có quan hệ, bây giờ chúng ta sẽ làm, có thành công hay không, sau này hãy nói!”
“Chúng ta có lẽ sẽ thất bại, nhưng chỉ cần mở ra cái tiền lệ này, chắc chắn sẽ có người thành công!”
Nghe lời nói này của Quách Thanh sư tỷ, Phương Quý lập tức không biết nên nói cái gì cho phải.
Hắn nhìn sư tỷ một chút, chỉ thấy lúc này nàng cười rất vui vẻ, con mắt thanh tịnh tới cực điểm.
Lại nhìn về phía những người ở chung quanh, đột nhiên cảm giác được những người ở trong Hẻm Phế Nhân kia, cũng đều lộ ra vẻ đặc biệt thuận mắt.
Trong lòng có quá nhiều điều muốn nói, nhưng Phương Quý lại không nói ra được.
Hắn chỉ là quyết định chắc chắn, sau đó nhìn qua sư tỷ hỏi: “Các ngươi định làm gì?”
Chương 499: Người trợ giúp
Quách Thanh sư tỷ liền giật mình: “Hả?”
“Ta đang hỏi là, các ngươi dự định làm sao để đoạt 3 vị trí đầu?” Phương Quý khoa tay một chút, nói: “Mặc dù thấy ngươi đã suy nghĩ mọi chuyện rõ ràng, nhưng 3 vị trí đầu này cũng không phải dễ dàng đạt được như vậy, nếu như không vào được 3 vị trí đầu, vậy thì cơ hội đưa ra yêu cầu đối với tôn chủ cũng căn bản không có…”
Mặc dù ở trong lòng cũng có một chút khâm phục mục tiêu của sư tỷ, nhưng đầu óc của Phương Quý vẫn rất thanh tỉnh.
Sư tỷ muốn bức bách tôn chủ, cái ý nghĩ này ngược lại là không có vấn đề, nhưng muốn làm được vẫn là quá khó khăn, bản lĩnh của nàng tự nhiên không yếu, Phương Quý đã từng nhìn thấy một màn nàng dùng một kiếm chấn nhiếp Lục Đạo Duẫn, ngay lúc đó nàng đang trúng độc Ma Linh, có thể nói là ở dưới tình huống trọng thương, vẫn có thể tùy tiện chém ra một kiếm kinh diễm kia, có thể thấy được một thân bản lĩnh của nàng quả thực là không yếu.
Nhưng mấu chốt là, Tôn Phủ cũng là cường giả như mây…
Không nói đến bốn đại thiên kiêu kia, coi như là ở trong các huyết mạch Tôn Phủ khác, vậy thì cũng có không ít người vô cùng kinh diễm.
Sư tỷ nhà mình làm sao lại có nắm chắc như vậy, đoạt được 3 vị trí đầu khi đọ sức cùng với bọn hắn?
“Chúng ta tuy là phế nhân, nhưng thực lực cũng không thua những thiên kiêu Tôn Phủ kia!” Quách Thanh sư tỷ nhàn nhạt mở miệng, giống như là đang nói một việc nhỏ, lộ ra sự vô cùng tự tin.
Phương Quý lập tức nổi lòng tôn kính, hỏi vội: “Sư tỷ, bây giờ ngươi đã chém bao nhiêu Ma Linh rồi?”
Quách Thanh sư tỷ cười cười, nói: “Hơn 300 đầu!”
Phương Quý lập tức có một chút im lặng, nhỏ giọng hỏi: “Sư tỷ, vậy ngươi có biết hiện tại ta đã chém bao nhiêu đầu không?”
“Nhiều như vậy?” Sư tỷ luôn luôn lộ ra biểu lộ bình tĩnh, lúc thấy được hoa sen màu đen lít nha lít nhít trên quyển trục của Phương Quý, cũng lập tức không quá bình tĩnh.
“Ài…” Phương Quý có một chút ít đắc ý lại mang theo một chút oán trách nói với Quách Thanh sư tỷ: “Sư tỷ, ngươi có phải là có một chút quá coi thường những thiên kiêu Tôn Phủ kia hay không, bằng vào thành tích hiện tại của ta, nghe bọn hắn nói cũng chỉ có khả năng xông vào 30 vị trí đầu, mà công lao của ngươi bây giờ chỉ bằng một nửa của ta, làm sao có thể tranh với những người kia, theo dự đoán của ta, bọn hắn không sai biệt lắm đã đạt hơn 1000?”
“Tối thiểu cũng phải hơn 1000 trở lên, mới có tư cách tranh 10 vị trí đầu một chuyến, nếu như muốn tranh 3 vị trí đầu, chỉ sợ là phải từ 1500 trở lên!” Sắc mặt của Quách Thanh sư tỷ bình tĩnh trở lại, xem ra nàng chỉ là có một chút giật mình đối với việc Phương Quý có thể thu hoạch nhiều ấn ký Hắc Liên như vậy, nhưng cũng rất là nắm chắc đối với thực lực của những thiên kiêu Tôn Phủ kia, không có bị lời nói của Phương Quý ảnh hưởng đến, phát ra âm thanh lạnh lùng nói: “Bất quá, sư đệ ngươi cũng đã nhìn ra, những Ma Linh này cũng không phải là rau cải trắng, đặt ở chỗ đó mặc cho người đi chém, ngươi có biết bọn hắn vì cái gì mà có thể chém được nhiều Ma Linh như vậy?”
Phương Quý nghe lời này, ngược lại là cảm thấy nao nao, nói: “Chẳng lẽ không phải là những người kia có thực lực cao cường, hơn nữa lại dám đi vào chỗ sâu Ma Sơn?”
“Đây chỉ là một cái phương diện ở bên trong mà thôi!” Quách Thanh sư tỷ thản nhiên nói: “Sư đệ ngươi không hiểu rõ, nhưng ta lại hiểu rất rõ đối với năng lực của bọn hắn, coi như bọn hắn dám tiến vào chỗ sâu Ma Sơn, có Ma Linh vô cùng vô tận để cho bọn hắn giết, có giết liên tục trong ba ngày cũng không hết, coi như là tu sĩ Kim Đan chỉ sợ là cũng không thể một hơi giết nhiều như vậy, cho nên bọn hắn có thể thu hoạch được nhiều như vậy, cũng không phải là thật sự bởi vì bọn hắn có loại thực lực cấp độ siêu nhiên kia…”
Phương Quý còn là lần đầu tiên nghe được lời này, bất quá rất nhanh cũng liền cảm thấy có đạo lý.
Trước đó ở trong một trận chiến tại ma thành, hắn thu hoạch một hơi 400 Ma Linh, nhìn như đã rất nhiều, nhưng đó là bởi vì có người giúp đỡ, khiến cho hắn không có nỗi lo sau lưng, hơn nữa nói đúng ra, thực lực của mình vốn chính là phi thường lợi hại…
Nhưng coi như là chính mình, nếu như ở trong Ma Sơn kia, liên tục không ngừng chém giết trong một canh giờ cũng sẽ mỏi mệt, nhất định phải tiêu tốn rất nhiều thời gian để bổ sung lại linh tức mới được, cho nên theo hắn đoán chừng, coi như ở trong tòa thành trì kia có Ma Linh giết không hết, hắn ở trong thời gian ba ngày nhiều nhất cũng chỉ có thể xông tới khoảng hai ~ ba lần, nói một cách khác, có thể thu hoạch được khoảng chừng ngàn đầu Ma Linh là đã rất khó được.
Đã như vậy, vậy nếu người khác không làm được cũng rất bình thường.
Nghĩ như thế, hắn liền trở nên hứng thú, hỏi: “Bọn hắn sẽ làm như thế nào?”
“Bọn hắn đều là có người trợ giúp!” Quách Thanh sư tỷ cười lạnh một tiếng, nói: “Ở bên cạnh vị thiên kiêu Tôn Phủ xuất sắc nào mà không có một số tu sĩ Bắc Vực cam nguyện phụ thuộc, bọn hắn cùng nhau tiến vào khu vực săn bắn, kỳ thật là chờ làm tuỳ tùng cho những người kia, vào thời điểm chém giết Ma Linh, có thể là do bọn hắn dẫn Ma Linh tới, thiết hạ đại trận, cuối cùng chôn vùi những Ma Linh kia, công lao thì do chủ nhân thu hoạch, hoặc nói dứt khoát là bọn hắn trực tiếp động thủ, công lao cuối cùng đều thuộc về chủ nhân…cho nên nói, những người kia nhìn như là một người cô đơn, ở phía sau lại đại biểu cho rất nhiều người!”
“Còn có chuyện này?” Phương Quý nghe ngược lại là hai mắt tỏa sáng, nghĩ thầm chính mình làm sao lại không nghĩ tới chứ?
Bất quá nhìn hai bên một chút, lại lập tức ý thức được, coi như mình nghĩ đến, chỉ sợ là cũng không có người để dùng…
Mọi người đều muốn kiếm công lao, ai sẽ nguyện ý phụ thuộc vào người khác chứ, coi như mình dùng tiền mướn người, chỉ sợ là cũng không thuê được!
“Kỳ thật chúng ta cũng đánh cái chủ ý này!” Quách Thanh sư tỷ nói: “Những người chúng ta cùng nhau tiến đến, hợp lực chém giết Ma Linh, công lao cuối cùng lại chỉ thuộc về một người!”
“Nguyên lai sư tỷ nói thực lực của các nàng không thua thiên kiêu Tôn Phủ, là ý tứ này…” Giờ Phương Quý mới hiểu được, bất quá vẫn lộ ra thần sắc kỳ lạ, hỏi: “Vậy các ngươi bận rộn một ngày mới có được một chút như thế?”
Trong lòng của hắn quả thực là có một chút hiếu kỳ.
Nếu như 300 đầu Ma Linh chỉ là thu hoạch của một mình sư tỷ, vậy thì còn có thể lý giải, nhưng nếu đây là thu hoạch của tất cả bọn hắn, vậy thì cũng không khỏi quá ít đi, chẳng lẽ những người ở trong Hẻm Phế Nhân này, thật đúng là danh xứng với thực, tất cả đều đã phế bỏ?
Quách Thanh sư tỷ nghe lời này, trên mặt ngược lại là lộ ra một vòng lạnh lùng, thấp giọng nói: “Chính là lời nói trước đó của ta, có người không nguyện ý nhìn thấy chúng ta ở trong khu vực săn bắn, sau khi tiến vào Vân Quốc, chúng ta liền muốn đi đến một số thành trì có Ma Linh tụ tập thành đàn để thu hoạch, lại không nghĩ rằng, mấy nơi tìm được đều bị người cướp đoạt, những người kia coi thành trì có Ma Linh tụ tập là địa phương kiếm công lao của mình, căn bản không cho phép chúng ta tới gần, rơi vào đường cùng, chúng ta cũng đành dự định dưỡng tốt thương thế, đi tới chỗ sâu Vân Quốc, lại không nghĩ rằng…”
Chương 500: Rối như tơ vò
Nói đến chỗ này, nàng cũng có một chút dừng lại, quay đầu nhìn sang một phương hướng khác, nói: “Lại gặp được bọn hắn!”
“Những người kia là?” Phương Quý thuận theo ánh mắt của nàng nhìn lại, lập tức nhíu mày.
Quách Thanh sư tỷ nói, chính là những người bình thường được bọn hắn vây vào giữa kia, vừa rồi Phương Quý thoáng qua một cái liền nhìn thấy bọn hắn, chỉ là chưa kịp hỏi, lúc này mới lập tức có một chút hiếu kỳ, không biết bọn hắn làm sao lại lăn lộn cùng một chỗ!
“Đây đều là bách tính Vân Quốc may mắn còn sống sót!” Quách Thanh sư tỷ thở dài, nói: “Tôn Phủ nhập chủ Bắc Vực 1500 năm, nhưng thủy chung cũng không coi bách tính Bắc Vực là người, trận ma họa này, kỳ thật vào sớm nửa năm trước đó đã có dấu hiệu, nhưng Tôn Phủ một mực bỏ mặc, cho tới hôm nay ma họa bạo phát ra, bọn hắn cũng chỉ nghĩ đến tổ chức thượng thọ, giương cao thần uy, hóa Vân Quốc thành khu vực săn bắn, nhưng căn bản không hề nghĩ đến việc cứu những bách tính Vân Quốc may mắn còn sống sót này ra ngoài, vào lúc chúng ta gặp được bọn họ, thấy bọn họ đang bị Ma Linh truy sát, liền cứu giúp bọn họ…”
Nói xong, nàng cũng lắc đầu, nói: “Kỳ thật là vào trước khi ngươi đi đến đây, chúng ta cũng đang thương nghị việc này, bây giờ không có cách nào, chúng ta cũng chỉ có thể chia binh hai đường, một đường cứu hộ bách tính, đưa bọn hắn ra ngoài, một đường khác…”
“Chuyện này tuyệt đối không thể…” Phương Quý nghe sư tỷ nói, lập tức phủ nhận, nói: “Mấy người già nua yếu ớt các ngươi, ngay cả bản thân cũng khó đảm bảo, còn muốn chia binh?”
“Nhưng…cũng không thể không để ý tới bọn họ chứ?” Quách Thanh sư tỷ hiển nhiên là cũng hiểu được lời nói của Phương Quý, lộ ra nụ cười đắng chát, nói: “Bọn họ ở trong mảnh Ma Vực này, bây giờ là không có một chút sức tự vệ nào, nếu như chúng ta cũng không để ý tới, vậy thì có gì khác biệt với người Tôn Phủ chứ?”
“Ở trong Tôn Phủ có nhiều tu sĩ Bắc Vực như vậy, làm sao phải đến phiên các ngươi để ý những việc này chứ?” Phương Quý gãi gãi lỗ tai nói.
Kỳ thật thì chính hắn cũng hiểu được nguyên nhân, nếu như bọn người sư tỷ không có bực tính tình này, chỉ sợ cũng không lưu lạc đến loại tình trạng này!
Bất đắc dĩ thở dài, hắn nghiêm túc nhìn sư tỷ một chút, nói: “Sư tỷ, các ngươi thật sự quyết định muốn tranh 3 vị trí đầu sao?”
Quách Thanh sư tỷ cười khổ một tiếng, khổ sở nói: “Chủ ý tất nhiên là đã định, chỉ là…”
“Sự tình của đám người các ngươi, quả thật là làm cho người ta đau đầu!” Phương Quý cũng bất đắc dĩ thở dài, sau đó cười nói: “Nhưng ai bảo các ngươi gặp phải ta chứ?”
Nói xong dương dương đắc ý khoanh tay lại, nói: “Ta có thể giúp ngươi!”
“Ngươi…” Quách Thanh sư tỷ hơi có một chút động dung, nhưng rất nhanh lại lắc đầu nói: “Sư đệ, trước đó ta đã nói qua, ngươi không nên liên luỵ…”
“Ta chỉ là muốn giúp ngươi, cũng không phải là muốn ra mặt thay cho các ngươi!” Phương Quý sảng khoái nói: “Chủ yếu nhất là nếu các ngươi đều xảy ra chuyện, linh thạch mà ta cho mượn ai sẽ trả?”
Lúc này trong lòng của hắn cũng nghĩ đến, mặc dù mình đáp ứng Thanh Vân Gian sẽ không làm náo động ở trong lần diễn võ này, nhưng bây giờ chỉ là muốn giúp sư tỷ, hẳn cũng không được tính là nuốt lời, huống hồ ở phía Thanh Vân Gian chính là muốn mình giấu đi bản lĩnh, nhưng ở phía sư tỷ lại là có bao nhiêu bản sự thì thi triển bao nhiêu bản sự, chuyện này không hiểu sao cũng khiến cho Phương Quý có một chút cảm giác thoải mái!
Quách Thanh sư tỷ nghe lời này, sắc mặt đỏ lên.
Trong lòng thầm nghĩ: “Sư đệ nhà mình thật sự là một người tốt, nếu như không luôn nhắc đến tiền thì càng tốt hơn…”
Mà vào lúc Phương Quý gặp sư tỷ nhà mình, cũng quyết định chủ ý muốn giúp nàng, lúc này ở trong một chỗ khác tại Vân Quốc, tại hoàng cung quốc đô Vân Quốc lúc đầu, cũng đang có một nam tử mặc áo bào trắng, lẳng lặng xếp bằng ở trên nóc cung điện, lúc này toàn bộ Vân Quốc đều bị ma vân bao phủ, không thấy ánh mặt trời, nhưng ở trên đỉnh đầu của hắn, lại có một chùm ánh trăng thẳng tắp chiếu xuống.
Ở dưới chân hắn, trong toàn bộ hoàng thành, đều có hoa sen màu đen bày khắp nơi, nhìn một cái, cũng không biết có bao nhiêu đoá.
Nhưng hắn lại giống như là hoàn toàn chưa từng ra tay, thần sắc bình tĩnh mà tự nhiên, mà ở chung quanh hắn, lúc này đã có tối thiểu có vài chục vị thiên kiêu Tôn Phủ chạy tới, thấy được một mảnh Hắc Liên này, bọn hắn cũng cảm thấy có một chút không rét mà run, thực sự nghĩ mãi mà không rõ, vị thiên kiêu số một Tôn Phủ An Châu này, đã làm như thế nào mà hời hợt liền chém giết toàn bộ đám Ma Linh này…
“Ta không biết nữ nhân kia lần này lại muốn giở trò quỷ gì…” Mà thấy được tộc nhân thấy được thần ấn của chính mình đều đã chạy tới, vị nam tử mặc áo bào trắng này mới bình tĩnh phân phó bọn hắn: “Bất quá ta đã tìm hiểu rõ nàng, nàng đấu cùng với ta mười năm cũng không chịu phục, cho nên ta biết lần này nàng nhất định sẽ lại làm ra một chút sự tình, chỉ là lần này ta có chuyện quan trọng trên người, không rảnh để ý tới nàng, cho nên mới gọi các ngươi tới dặn dò vài câu…”
Nghe lời nói của vị thiên kiêu Tôn Phủ này, một đám huyết mạch Tôn Phủ đều lẳng lặng lắng nghe, không có ai dám xen vào.
Có người biết nữ nhân mà hắn nói là ai, nghĩ đến nữ nhân kiêu ngạo kia, cảm thấy rất là đau đầu, nhưng cũng có người nghe lại không hiểu ra sao, không biết là nữ nhân nào có bản lãnh lớn như vậy, thế mà có thể tranh đấu mười năm cùng với Bạch Thiên Đạo Sinh cũng không chịu phục, chỉ bất quá, vào thời điểm hắn nói chuyện, ai cũng không dám đánh gãy lời của hắn, coi như không biết người kia là ai, cũng chỉ đành sau đó lại đi hỏi người khác…
“Huyết mạch Tôn Phủ chúng ta, không thể bại bởi tu sĩ Bắc Vực!” Nam tử mặc áo bào trắng cũng không vội, chậm rãi nói ra: “Tôn chủ thừa dịp lần thượng thọ này, biến Vân Quốc thành khu vực săn bắn diễn võ, cũng là vì giương cao thần uy của Thần Tộc chúng ta, chấn nhiếp dị tâm bốn phía, cho nên các ngươi cũng phải giữ vững tinh thần, thu hoạch thật nhiều ma vật, giương cao thần uy của huyết mạch Tôn Phủ chúng ta, nói tóm lại…ở trong 100 vị trí đầu, ta không muốn nhìn thấy bất luận vị tu sĩ Bắc Vực nào!”
Hắn dừng lại một chút, thản nhiên nói: “Nhất là nữ nhân kia!”
Nếu đã quyết định muốn giúp sư tỷ, Phương Quý cũng liền nghiêm túc suy nghĩ, bất quá vừa mới suy nghĩ, lại phát hiện ra chuyện của sư tỷ nhà mình thật đúng là rối như tơ vò, theo lý thuyết nếu muốn đoạt được 3 vị trí đầu mà nói, vậy dĩ nhiên là phải tìm được địa phương có Ma Linh tụ tập thành đàn, hoặc là trực tiếp động thủ, hoặc là thiết hạ đại trận, nghĩ cách giết toàn bộ bọn chúng là được, giết càng nhiều, công lao sẽ càng lớn, là một chuyện rất đơn giản…
Nhưng hết lần này tới lần khác chuyện đơn giản như vậy, bây giờ lại rối như tơ vò!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Thần Hoàng [Dịch] Thần Hoàng](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/11/Dich-Than-Hoang-Audio-full.jpg)
