[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 78 : Bí thuật phù văn (c386-c390)
❮ sautiếp ❯Chương 386: Bí thuật phù văn
Tốc độ tăng tu vi của La Chinh cũng không phải chậm, chỉ có điều so với những thiên tài kia thì cũng chẳng nổi bật.
Cho dù so sánh với những sĩ tộc trong Đông Vực cũng hơi thua kém một chút.
Ví dụ như lúc La Chinh tiếp nhận nhiệm vụ đầu tiên của Thanh Vân Tông, Mạnh Thường Quân chỉ mới là cảnh giới Tiên Thiên Nhất Trọng, nhưng đến lúc gặp lại thì Mạnh Thường Quân đã là Tiên Thiên Ngũ Trọng rồi.
Có điều, bình thường để tu vi tăng lên nhanh chóng như vậy sẽ phải trả một cái giá rất lớn, lợi dụng một vài đan dược giúp nâng cao cảnh giới, cưỡng chế tăng tu vi của bản thân, cái giá phải trả là căn cơ không vững.
Một khi căn cơ không vững sẽ ảnh hưởng đến việc nâng cao cảnh giới trong tương lai.
Có điều trong Đông Vực, võ giả Chiếu Thần Cảnh đã có thể xưng bá một phương, phần lớn mọi người vốn không nghĩ đến chuyện đột phá Chiếu Thần Cảnh để bước vào Thần Đan Cảnh, thậm chí là cảnh giới cao hơn!
Căn cơ của La Chinh vô cùng vững chắc, vào những lúc thích hợp La Chinh còn tiến hành áp chế bản thân, cho đến khi hoàn toàn không thể áp chế được nữa mới để bản thân tùy ý đột phá.
Chuyện này cũng giống như tinh mãn tự tràn, sau khi tích góp đến một mức nhất định thì sẽ đột phá một cách tự nhiên.
Sau khi ổn định lại tu vi của bản thân, La Chinh cũng không lộn xộn, tiếp tục ngồi tĩnh toạ trong ao máu Giao Long.
Mặc dù Giao Long không phải là Chân Long, nhưng trong máu của nó cũng chứa đầy năng lượng cường đại lại tinh thuần, để loại năng lượng này tuỳ ý gột rửa nhục thể của mình sẽ rất có lợi.
Có điều cho dù là La Chinh thì mức độ hấp thu cũng có giới hạn, máu Giao Long ở tông môn lục phẩm cũng là thứ vô cùng trân quý, cho nên mới phải dùng cái ao tinh xảo như thế để chứa.
Hắn hấp thu lâu như vậy mà cũng không thấy máu trong ao vơi đi bao nhiêu.
Đúng lúc này, trong đầu La Chinh bỗng nhiên truyền đến tiếng cười “hắc hắc”.
Sau khi con Thanh Long kia cắn nuốt tinh phách Giao Long, hình như nó sôi nổi hẳn lên, có thể là tinh phách Giao Long đã tẩm bổ cho thần hồn của nó, để thời gian Thanh Long tỉnh táo nhiều hơn.
“Ngươi cười cái gì?” La Chinh hỏi.
“Cái này… Máu Giao Long kia, có thể cho ta hấp thụ được chứ?” Thanh Long cười nói.
La Chinh trợn trắng mắt.
Không ngờ cũng có lúc con Thanh Long này biết ngại, lúc trước nó nhìn trúng thứ gì thì nhất định phải lấy cho bằng được.
Có thể là vì vừa mới lấy tinh phách của con Giao Long kia xong mà giờ lại mở miệng nói với La Chinh thì với tư cách là một con Chân Long cao cao tại thượng, đúng là có hơi mất thể diện thật.
“Nhưng máu Giao Long này cũng không phải của một mình ta.
Nói thế nào thì Tiểu Điệp cũng có một nửa.” Trên mặt La Chinh lộ ra vẻ khó xử.
Thật ra là La Chinh muốn bóc lột một chút gì đó từ chỗ con Thanh Long này.
Không ngờ con Thanh Long này cũng không ngốc: “Hừ! Nha đầu kia gian xảo hơn ngươi nhiều.
Giá trị những linh thảo linh dược trong vườn thuốc kia cũng không kém gì một ao máu Giao Long này.
Trong vườn thuốc ở đằng kia có một gốc Thái Âm Ma Phí Thảo tám nghìn năm, chỉ một gốc đấy thôi cũng đủ hơn cả ao máu Giao Long này rồi.
Ngươi vẫn muốn chia mỗi người một nửa với nàng ta sao?”
Sao ánh mắt của con Thanh Long này lợi hại thế? Dù đang ở trong đầu La Chinh nhưng chỉ cần cảm nhận một chút là có thể nhận ra được mấy thứ có giá trị.
Thật ra trong mắt của Thanh Long, dù là Thái Âm Ma Phí Thảo hay là một ao máu Giao Long này cũng chỉ giống như đồ bỏ mà thôi.
Cho dù là cây Thiên Tuyệt Đạo cực kỳ trân quý kia cũng chỉ có thể được đánh giá là “bình thường”.
Nếu không phải bây giờ nó ở cái dạng này thì nhất định sẽ không đi hấp thu máu Giao Long.
Lúc này nó quan tâm ao máu Giao Long như vậy cũng là do tình thế bắt buộc mà thôi.
Chỉ là, nó không biết phải làm thế nào để mở lời.
“Nhưng nếu ta thật sự hấp thu ao máu Giao Long này thì chỉ sợ nha đầu kia sẽ không chịu bỏ qua đâu.” La Chinh vẫn cố chấp nói như trước, trong mắt lộ ra vẻ gian xảo.
Thanh Long trầm ngâm một chút rồi mới lên tiếng: “Nhóc con, ngươi nói đi, muốn cái gì? Ta có thể truyền thụ cho ngươi! Có điều công pháp tu luyện của tộc Chân Long chúng ta thì giờ ngươi hoàn toàn không có cách nào nhận nổi.
Nếu như muốn bí tịch công pháp, ta cũng không cho ngươi quá nhiều được.
Mà dù có cho ngươi cũng không dùng được!”
“Ta cũng không có ý đó, đây là tự ngươi nói đấy nhé.” Lúc này lại đổi thành La Chinh cười hắc hắc.
“Đã vậy, ta sẽ truyền thụ cho ngươi phương pháp chế tác phù văn! Phương pháp này được xem như là đỉnh cao của trình độ chế tạo phù văn trong tộc Chân Long chúng ta.” Lúc này Thanh Long mới lên tiếng.
Thật ra Thanh Long đã định truyền thụ một vài thứ cho La Chinh từ lâu rồi.
Với vốn kiến thức và tầm mắt của Thanh Long, thì chỉ cần truyền một vài thứ cho La Chinh cũng có thể cho hắn rất nhiều lợi ích.
Chỉ là tu vi và cảnh giới hiện tại của La Chinh quá thấp, có rất nhiều thứ La Chinh vốn không hiểu được, hoặc là không cách nào phát huy.
Ngược lại bí thuật vẽ phù văn thì có thể truyền cho La Chinh được.
Dù sao phù văn trên thế giới này nhiều lắm, cũng có rất nhiều phương diện cần dùng đến.
Nếu La Chinh trở thành một phù văn sư xuất sắc thì rất nhiều phiền phức sẽ trở nên dễ dàng hơn.
Ví dụ như ảo trận sư của Đông Vực thật ra chính là một biến tướng của phù văn sư.
Chỉ là ảo trận sư sử dụng rất nhiều loại phù văn đặc biệt để dựng nên ảo trận, mà một ảo trận cỡ lớn thường làm từ mấy trăm phù văn, thậm chí có trận còn dùng tới nghìn phù văn, nếu phải giải thích thì thật ra ảo trận sư cũng là một loại phù văn sư.
Luyện khí cũng cần đến phù văn.
Khi luyện khí dùng một vài phù văn đặc biệt có thể làm tăng xác suất luyện khí thành công lên rất nhiều, thậm chí còn thăng cấp vũ khí.
Luyện đan cũng cần phù văn, lý do thì cũng giống như luyện khí.
Bây giờ La Chinh đã có con đường phát tài là Thiên Diễn Tinh Hoa, thậm chí còn từng có lần muốn dựa vào Thiên Diễn Tinh Hoa để trở thành một vị luyện khí sư.
Thế nhưng cho đến nay La Chinh cũng chỉ mới nắm giữ được cách dung luyện.
Phần quan trọng nhất trước đó là rèn luyện binh khí thì La Chinh lại chưa thử sức lần nào.
Dưới tình huống như vậy, nếu như Thanh Long đồng ý truyền thụ một bộ bí thuật phù văn thì không còn gì tốt hơn.
Thanh Long vừa nói xong, La Chinh lập tức cười nói: “Được vậy thì còn gì bằng! Máu Giao Long này ngươi hút hết đi! Dù sao ta cũng đã hấp thu một lần rồi.”
“Nhóc con ngươi…” Đối mặt với La Chinh ngang nhiên lừa bịp tống tiền, Thanh Long cũng không biết làm thế nào.
Tiểu Điệp ghi chép hết lại từng gốc linh dược trong vườn thuốc một lần, xử lý những linh dược này cần phải vô cùng cẩn thận, nếu như không biết mà tùy tiện chạm vào thì tổn thất không thể lường trước được.
Ví dụ như Bồi Anh Thảo, nếu tùy tiện chạm vào thì rễ của nó sẽ phát ra tiếng khóc thê lương nỉ non của trẻ con, sau đó gốc cây này lập tức khô héo, hoàn toàn mất đi giá trị.
Lại ví dụ như “nước bọt Hỏa Long”, chỉ cần chạm vào một chút sẽ bị nhiễm phải hỏa độc vô cùng khó giải.
Bằng thủ pháp đặc biệt, sau khi Tiểu Điệp xử lý xong những linh dược này, nàng nghĩ đến La Chinh còn đang ngâm trong ao máu, mà ở đây lại có vài loại linh thảo có thể hoà vào đó để tinh lọc chân nguyên, tẩy rửa đan điền, củng cố tu vi của hắn.
Nàng cũng không phải là người nhỏ mọn, hơn nữa làm sao Tiểu Điệp không nhìn ra tiềm lực của La Chinh? Tu vi như thế đã có kiếm linh hoá hình, nhân vật như vậy, lớn lên trong Vân Điện thì tương lai tiền đồ rộng mở, nghĩ thôi cũng biết có thể đem đến cho Vân Điện lợi ích thế nào.
Ngay sau đó nàng đào ra vài cọng linh thảo đi tới cạnh ao máu, đôi mắt đẹp liếc nhìn xuống dưới, lập tức đơ cả người.
“Máu Giao Long!” Tiểu Điệp không thể ngờ La Chinh mới ngâm một hồi mà máu Giao Long đã không còn nữa? Điều này sao có thể!
Máu Giao Long cũng không phải là vật phàm! Dù không thể so với máu Chân Long, nhưng nếu người bình thường muốn hấp thu cũng tốn sức vô cùng.
Ngâm một lần có thể hấp thu mấy chục giọt máu Giao Long cũng đã giỏi lắm rồi! Hơn nữa ở đây có tới một ao máu Giao Long! Đừng nói La Chinh, cho dù là nàng cưỡng ép hấp thu hết máu Giao Long thì chỉ sợ cơ thể cũng nổ tung mà chết.
“Máu Giao Long? Ta không cẩn thận, cho nên hấp thu hết rồi!” La Chinh gãi gãi đầu cười hắc hắc nói.
Một ao máu Giao Long tặng hết cho Thanh Long, thật ra cũng khiến hắn hơi ngượng.
“Ngươi! Ngươi thật sự hấp thu…” Tiểu Điệp mở to hai mắt, đánh giá La Chinh.
Bất kể như thế nào thì nàng cũng khó tưởng tượng ra được, rốt cuộc làm sao mà La Chinh hấp thu hết được lượng máu Giao Long nhiều như vậy.
Thế nhưng từ nãy đến giờ La Chinh vẫn ở trong ao máu, hắn cũng không thể nào dời máu trong ao đi nơi khác, hẳn cũng không nói dối…
“Một ao máu Giao Long đó!” Trên mặt Tiểu Điệp lộ ra chút buồn bực.
Bây giờ nàng không cần ngâm máu Giao Long nữa, nhưng chỉ là nếu để ao máu này lại trong Vân Điện thì có thể làm một phần thưởng vô cùng tốt.
“Đã nói là mỗi người một nửa, ngươi đã hấp thu nhiều máu Giao Long như vậy, những rương báu kia cũng không cần cho ngươi!” Tiểu Điệp thở phì phì nói.
“Như vậy làm sao được!” Lúc này La Chinh mặc kệ: “Ngươi đã lấy vườn thuốc linh thảo, chỉ cần giá trị của một gốc Thái Âm Ma Phí Thảo là đã bằng một ao máu Giao Long rồi, làm như ta là đứa con nít ba tuổi dễ lừa gạt thế?”
“Ngươi là đàn ông! Tính toán chi li thế thì cự kiếm Huyết Ma Đại Đế mà ngươi cầm đi có phải cũng muốn chia đôi hay không!” Tiểu Điệp lập tức đáp trả.
Vì vậy một nam một nữ này liền ngồi giữa một đống truyền thừa của tông môn lục phẩm mà cãi vã…
Cuộc tranh cãi này cũng không tiếp tục được bao lâu, cuối cùng ầm ĩ cũng không có kết quả, hai người quyết định mở rương bảo vật ra trước.
Xác định bên trong rương bảo vật màu vàng và rương bảo vật màu đen xem rốt cuộc là chứa thứ gì rồi sau đó lại bàn về vấn đề phân chia.
Chương 387: Tiên mộ linh đăng
Ngay từ đầu đã giao ước mỗi người một nửa, rương màu đỏ và rương màu xanh La Chinh cũng có phần.
Mười mấy cái rương màu đỏ được đem xuống, La Chinh có được bảy cái.
Giờ đã biết thứ màu đen trong rương bảo vật màu đỏ là dùng Ma Yểm Tinh Hoa để tinh luyện ra linh hồn tinh hoa, có thể tác động trực tiếp tới linh hồn, không có tác dụng phụ nào, dùng để cường hóa linh hồn của chính mình, hoặc là đem đi trao đổi thì giá trị cũng không tệ.
Huyết Phách Cửu Đầu Long trong rương màu xanh thì lại càng quý giá.
Trong sáu rương màu xanh La Chinh lấy đi ba cái.
Chẳng qua nhìn rương màu xanh xếp thành một đống, La Chinh lại nhìn chằm chằm vào Tiểu Điệp.
“Nhìn ta làm gì!”
Tính tình Tiểu Điệp cũng không phải tốt lắm, tuy rằng đã hứa chia cho La Chinh một nửa truyền thừa, thế nhưng trơ mắt nhìn nhiều thứ tốt như vậy bị một mình La Chinh lấy đi, Tiểu Điệp không đau lòng mới lạ! Cũng may là Tiểu Điệp có tâm võ đạo thuộc loại tương đối rộng lượng, tương đối cởi mở, chứ nếu là một người lòng dạ hẹp hỏi thì chắc lúc này đã đau lòng gần chết.
“Không gian trong nhẫn tu di của ta không đủ rồi.” La Chinh bất đắc dĩ vẫy vẫy tay.
La Chinh vẫn sử dụng cái nhẫn tu di lúc ban đầu, không gian trong nhẫn tu di cẩm thạch này cũng không lớn, có điều đối với La Chinh lúc đó thì đã đủ dùng.
Bây giờ đối mặt với nhiều rương báu như vậy nên cũng khó mà nhét vào.
“Vút!”
Một ánh bạc bay thẳng về phía La Chinh, đó là một cái nhẫn tu di được Tiểu Điệp ném qua.
La Chinh nhận lấy xem xét một hồi.
Không gian trong nhẫn tu di này doạ hắn nhảy dựng lên.
Không gian mênh mông trong chiếc nhẫn tu di này, e là có thể cho vào đó gần một nửa hòn đảo.
Chỉ là giá trị của chiếc nhẫn này không rẻ, đáng tiếc hình thức lại là dành cho nữ, mặt trên dùng Canh Kim chế tạo thành một con tiểu phượng hoàng giống thật như đúc.
“Không tồi.
Cứ dùng tạm cái này đã vậy.” La Chinh cười hắc hắc nói.
Nghe thấy lời La Chinh nói, mặt Tiểu Điệp lại tỏa ra khí lạnh.
Tên nhóc này đúng là được voi đòi tiên!
Sau khi chia xong rương màu đỏ và rương màu xanh, Tiểu Điệp tiếp tục mở ba cái rương màu bạc ra.
Không ngoài dự đoán của hai người, trong ba rương bảo vật màu bạc là ba miếng ngọc giản linh hồn ghi chép công pháp mà Huyết Ma Đại Đế đã từng tu luyện.
La Chinh đã có tuyệt kỹ Vạn Sát Sinh Tử Luân của Huyết Ma Đại Đế nên cũng không có ý kiến gì với ba miếng ngọc giản linh hồn còn lại này.
Dù sao mấy thứ như công pháp này chỉ có tham thì thâm.
Vậy nên ba miếng ngọc giản linh hồn này La Chinh trực tiếp tặng cho Tiểu Điệp.
Việc này khiến Tiểu Điệp hết sức hài lòng.
Ba bản bí tịch của Huyết Ma Đại Đế, chỉ sợ chính nàng cũng không thể tu luyện, có điều cầm đi ban thưởng hoặc làm phần thưởng thì cho dù là trưởng lão của Vân Điện thì cũng sẽ tranh giành nhau.
Khống chế một tông môn tứ phẩm cũng không phải là chuyện dễ dàng, hơn nữa dưới Vân Điện còn có năm tông môn nhị phẩm, cung chủ các cung, trưởng lão, chấp sự, đệ tử tinh anh của Vân Điện đều cần chi tiêu và ban thưởng.
Sau khi mở rương màu bạc thì tiếp đó chính là hai rương màu vàng.
Trong rương màu vàng đầu tiên có chứa một khối đá khắc màu vàng lớn cỡ lòng bàn tay, hơn nữa còn là một khối đá khắc không trọn vẹn.
Thấy khối đá khắc màu vàng này, hai mắt Tiểu Điệp lập tức lóe ra ánh hào quang!
Còn La Chinh thấy khối đá khắc màu vàng nho nhỏ này thì hai mắt liền dính chặt vào đó không dứt ra được.
Tình hình này có hơi giống với cảm giác khi hắn nhìn bức Nhật Nguyệt Tinh Thần lúc trước.
“Ngươi… có thể đọc được?” Tiểu Điệp hung hăng trợn mắt liếc nhìn La Chinh.
Quả thật nàng không tin!
Bên trong khối đá khắc màu vàng ẩn chứa quy tắc không gian, Tiểu Điệp chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn ra.
Ở Vân Điện nàng có dành riêng một không gian tu di để đặt một khối đá khắc như vậy.
Khi tiến vào đó quán tưởng đá khắc, nếu ngộ tính lớn thì có thể hiểu được một chút quy tắc không gian.
Khối đá khắc trong Vân Điện cũng bị sứt mẻ như vậy, có điều khối đá khắc đó có màu xanh, quy tắc không gian chứa trong đó cũng kém xa so với đá khắc màu vàng này!
Thông thường, chỉ khi bản thân lĩnh ngộ được một chút quy tắc không gian, thì mới có nhiều cơ hội để tìm hiểu sức mạnh của quy tắc không gian trong khối đá khắc màu vàng này hơn.
Nếu là võ giả bình thường, lần đầu tiên tiếp xúc với loại đá khắc này thì cũng chỉ thấy đó là một khối đá bình thường, cho dù nhặt được có khi còn tiện tay vứt bỏ.
Tiểu Điệp thấy La Chinh vẫn giả vờ giả vịt nhìn chằm chằm vào khối đá khắc màu vàng này không nhúc nhích, ung dung bình thản tìm hiểu nó, nên tất nhiên trên mặt lại lộ ra vẻ mỉa mai.
Nàng cũng không tin, ngay cả quy tắc không gian mà La Chinh cũng có thể lĩnh ngộ được!
Cảnh giới như thế đã tu luyện được kiếm ý viên mãn thì cũng thôi, hơn nữa có kiếm linh hoá hình cũng đã đủ khiến cho người ta không nói nên lời rồi.
Tiểu Điệp vẫn có thể cảm nhận được linh hồn La Chinh lớn hơn rất nhiều so với người cùng cấp, nếu hắn thật sự có thể nhìn thấu quy tắc không gian thì cũng hơi quá rồi.
Chẳng qua vẻ mỉa mai và dí dỏm kia của Tiểu Điệp chỉ kéo dài được trong mười nhịp thở, sau đó, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm túc, tiếp nữa là kinh ngạc, là không thể tin được.
Sau khi tiến vào đường chết, La Chinh cũng không sử dụng năng lượng không gian của mình, ngược lại khi lấy rương màu bạc hắn đã từng dùng một lần.
Điểm này, trưởng lão Phí Hàm và mấy vị tông chủ đều rõ ràng, thế nhưng Tiểu Điệp thì không biết.
Chính mắt nàng thấy ánh sáng trên khối đá khắc màu vàng mỗi lúc một yếu đi, rõ ràng là La Chinh đã lĩnh ngộ lực lượng không gian trong đó.
Hắn thật sự lĩnh ngộ quy tắc không gian!
Lực lượng không gian bên trong loại đá khắc này cũng không phải thứ vô hạn, ví như khối đá khắc màu xanh trong Vân Điện kia, nếu khi lực lượng không gian dồi dào sẽ toả ra ánh xanh nhàn nhạt, nếu một trưởng lão vào lĩnh ngộ một lần thì về sau ánh xanh sẽ mờ dần, phải để bản thân đá khắc tiến hành khôi phục lại lực lượng không gian mới có thể lĩnh ngộ lần nữa.
Đây cũng là lý do vì sao Vân Điện giới hạn nghiêm ngặt thời gian vào lĩnh ngộ quy tắc không gian trên đá khắc.
Vậy thì khối đá khắc màu vàng sứt mẻ này cũng giống như vậy, vào lúc La Chinh đang lĩnh ngộ, ánh sáng màu vàng phía trên không ngừng tiêu tán, điều này nói rõ La Chinh thực sự đang lĩnh ngộ quy tắc không gian, cho nên lực lượng không gian trên khối đá khắc màu vàng mới không ngừng yếu đi.
Tiểu Điệp vốn còn định châm chọc La Chinh vài câu, nhưng lúc này lại không nói gì, trong lòng nàng một lần nữa đang đánh giá lại giá trị của thiếu niên này.
Lúc mới nhìn thấy La Chinh, Tiểu Điệp chỉ cảm thấy hắn cũng được coi là thiên tài đứng đầu trong mấy tông môn nhị phẩm mà thôi, chỉ là tu vi hơi thấp, nhưng tiềm lực trong tương lai lại rất lớn.
Dù sao trong đám người đi vào đường chết, chẳng ai có tiềm lực kém cả.
Không nói đến Trác Bất Phàm ưu tú nhất, mà còn có Hoa Thiên Mệnh, Bùi Thiên Diệu của Thanh Vân Tông, Bách Lý Hồng Phong và Kim Xảo Ngưng, bất cứ ai cũng không thể khinh thường được.
Nhưng từ lúc La Chinh thi triển ra Thiên Ma Thần Quyền, thậm chí còn có kiếm ý viên mãn, Tiểu Điệp đã đánh giá La Chinh cao hơn Trác Bất Phàm, đây cũng là lý do tại sao vào thời khắc cuối cùng Tiểu Điệp lại kéo La Chinh vào trong miệng Giao Long.
Nhưng mà biểu hiện bây giờ của La Chinh đã vượt ngoài sức tưởng tượng của Tiểu Điệp! Cho dù là trong Trung Vực, đệ tử đứng đầu của tông môn ngũ phẩm cường đại nhất thì có lẽ cũng khó đánh đồng được với La Chinh!
Trong mắt Tiểu Điệp, Đông Vực là một vùng đất nghèo, những năm gần đây cũng không xuất hiện đệ tử đặc biệt xuất sắc nào, giờ đây trong một tông môn nhị phẩm lại bất ngờ xuất hiện một kẻ như vậy nên khiến cho nàng không nghĩ ra được.
Bởi vì cho dù là công pháp truyền thừa hay các loại tài nguyên được đầu tư xuống, thì ở Đông Vực cũng chỉ chưa đến một phần mười của Trung Vực!
Điều này cũng giống như hai vận động viên chạy cự li dài, ngay từ đầu võ giả Đông Vực đã thua rồi.
“Đúng rồi.
Con Ly Hồn Hỏa Long Tinh kia! Ly Hồn Hỏa Long Tinh kia cũng không phải là ta tiêu diệt! Vì sao…” Đôi mắt xinh đẹp của Tiểu Điệp lại một lần nữa trợn to, vậy mà nàng lại quên mất chuyện này!
Lúc đó Tiểu Điệp còn chìm đắm trong mê dược, thần trí không tỉnh táo, căn bản không thể ngăn chặn được Ly Hồn Hỏa Long Tinh! Nhưng sau khi nàng tỉnh lại, Ly Hồn Hỏa Long Tinh đã biến mất.
Vấn đề này chỉ có một cách để giải thích, đó chính là Ly Hồn Hỏa Long Tinh đã bị La Chinh tiêu diệt.
Có điều nhiều năm như vậy mà Tiểu Điệp chưa bao giờ thân thiết với một gã đàn ông đến thế, chỉ nhớ lại thôi cũng khiến nàng cảm thấy khó xử, thậm chí còn không dám nhớ lại, cho nên chuyện Ly Hồn Hỏa Long Tinh này liền bị nàng tự động lãng quên.
Bây giờ chợt nhớ ra nên đương nhiên Tiểu Điệp cảm thấy không thích hợp.
Cho dù thực lực của La Chinh mạnh bao nhiêu thì tu vi cũng chỉ có như thế, con Ly Hồn Hỏa Long Tinh khổng lồ kia cũng không phải là loại La Chinh có thể đối phó! Vậy thì cuối cùng La Chinh làm thế nào? Làm sao hắn giết được Ly Hồn Hỏa Long Tinh?
Tiểu Điệp không định mở miệng hỏi, có lẽ La Chinh cũng sẽ không nói, chỉ có điều Tiểu Điệp khẳng định trên người La Chinh chắc chắn cất giấu một bí mật lớn nào đó.
“Chàng trai này, tương lai sẽ vang danh khắp đại lục…” Nhìn La Chinh lĩnh ngộ khối đá khắc màu vàng vô cùng nghiêm túc, Tiểu Điệp lẳng lặng nghĩ.
Một lúc lâu sau, ánh hào quang trên khối đá khắc màu vàng từ từ nhạt dần, cuối cùng biến mất, còn trong hai mắt La Chinh lại bị nhiễm một vòng màu vàng, rõ ràng là lĩnh ngộ được không ít quy tắc không gian.
Sau khi dời mắt khỏi khối đá khắc màu vàng, La Chinh cười hắc hắc nói với Tiểu Điệp: “Ngươi vừa nói gì?”
Tiểu Điệp vốn định nói một câu châm chọc La Chinh: “Ngươi nhìn hiểu được sao?”, có điều La Chinh lại dùng hành động vả vào mặt nàng, lại còn hỏi vặn lại như vậy lần nữa.
Tiểu Điệp chỉ hừ lạnh một tiếng, lười nói nhảm với tên tiểu tử thối này, tay nàng mở ra một rương màu vàng khác.
Thứ chứa trong rương màu vàng này La Chinh không cần dùng, đó là một trận đồ, cũng chính là đại trận hộ tông của tông môn lục phẩm này.
Một đại trận hộ tông có thể tăng cường lực chống đỡ kẻ thù bên ngoài vốn có của Vân Điện lên rất nhiều, đối với Tiểu Điệp mà nói tất nhiên có tác dụng rất lớn.
Có điều, nếu muốn bố trí được đại trận hộ tông thì cũng không phải là chuyện đơn giản, tất nhiên trận đồ của đại trận hộ tông này thuộc về nàng.
Đối với chuyện này, La Chinh cũng không nhiều lời.
Đại trận hộ tông là đồ tốt, có điều lại không có giá trị gì đối với hắn.
Hiện tại chỉ còn lại rương màu đen cuối cùng.
Cho dù là Tiểu Điệp, lúc mở rương màu đen ra cũng cẩn thận từng li từng tí.
Bốn loại rương màu đỏ, xanh, bạc, vàng cũng coi như bình thường, thế nhưng đến rương báu màu đen cuối cùng này lại khiến người ta cảm thấy quỷ dị.
Nếu như Huyết Ma Đại Đế đặt một vài cơ quan trong đó, hay thậm chí là bí thuật nguyền rủa thì không cách nào dự đoán trước được hậu quả sau khi mở ra.
Có điều lúc mở rương bảo vật màu đen ra lại thấy một ngọn đèn màu đen thui đang nằm lẳng lặng bên trong.
Ngọn đèn này chẳng có gì thu hút, chỉ giống như ngọn đèn nhỏ mà nhà bình thường hay dùng để thắp sáng thôi.
La Chinh hơi buồn bực, nhưng mà đôi mắt xinh đẹp của Tiểu Điệp lại trợn to lên.
“Đây là Tiên Mộ Linh Đăng!”
Chương 389: Không biết
Bên dưới cổng vòm, mấy vị tông chủ và trưởng lão Phí Hàm đã đứng ở đó chờ từ lâu.
Trong năm vị tông chủ, sắc mặt khó coi nhất là Thạch Kinh Thiên.
Ba đệ tử của Thanh Vân Tông đều đi vào đường chết, đến bây giờ vẫn không có chút tin tức nào, không biết sống chết ra sao, mà khả năng lớn nhất chính là toàn quân bị diệt.
Tường Vân Tông, Thải Vân Tông và Vân Điện chỉ có một đệ tử đi vào, mặc dù toàn là tinh anh, nhưng ít ra tình hình vẫn tốt hơn Thanh Vân Tông rất nhiều, ít nhất tông môn bọn họ không có chuyện toàn quân bị diệt.
Thạch Kinh Thiên vốn đã gửi gắm rất nhiều hy vọng!
Ba vị đệ tử lần này của Thanh Vân Tông, cho dù túm ai ra thì e là đều có thể xếp hàng thứ nhất, thứ hai trong những tông môn khác.
Lần Thử Luyện Giả Chi Lộ này vốn hẳn là danh tiếng của Thanh Vân Tông sẽ được đề cao, cũng là lúc Thạch Kinh Thiên hắn sẽ nổi danh hơn.
Kết quả lại bởi vì một con “đường chết”, tổn thất thảm trọng!
Sắc mặt Thạch Kinh Thiên không tốt nên mấy vị tông chủ khác và Phí Hàm cũng rất yên lặng.
Mặc dù Trác Bất Phàm chết thì cũng sẽ không ảnh hưởng đến địa vị trưởng lão của Phí Hàm, nhưng mà chỗ Trác đại tiên sinh thì cuối cùng vẫn cần Phí Hàm lão phải tự mình đi nói rõ.
Ở nơi này đang yên lặng như tờ thì tinh thạch trên cổng vòm bỗng nhiên sáng lên, tốc độ xoay tròn của vòng xoáy kia cũng tăng nhanh.
“Ồ?” Trên mặt trưởng lão Phí Hàm lộ ra vẻ quái dị: “Xảy ra chuyện gì vậy? Có người ra rồi sao?”
“Sao có thể chứ? Không lý nào lại nhanh như vậy được!” Trên mặt Thạch Kinh Thiên cũng đầy vẻ kinh ngạc.
Có điều đám tông chủ này đều là người vô cùng thông minh, sao suy nghĩ trong đầu lại không chuyển nhanh cho được? Thông qua Tín Khuê, bọn họ biết rõ phần lớn đệ tử vẫn còn đang cố gắng ở cuối tầng thứ tư, vẫn còn cách một tầng thứ năm của Thử Luyện Giả Chi Lộ nữa mới tới cửa ra, ít nhất phải mất hơn mấy canh giờ nữa mới có thể ra ngoài.
Nếu như lúc này có người đi ra… rất có thể là đám người Trác Bất Phàm!
“Bọn hắn thông qua đường chết rồi sao?”
Trong lòng mấy vị tông chủ vừa mới dâng lên ý nghĩ này thì một bóng người đã chui ra khỏi vòng xoáy.
“La Chinh!” Thạch Kinh Thiên hô to một tiếng.
Giờ phút này những người khác rất khó chấp nhận cái loại kích động mạnh mẽ trong lòng này.
Hắn vẫn luôn tin chắc rằng số La Chinh vô cùng may mắn, mỗi bước đi của tên nhóc này giống như đã được trời cao an bài rồi vậy.
Vì thế sau khi biết La Yên là muội muội của La Chinh, có một dạo hắn còn nghi La Yên chính là người đã dẫn dắt La Chinh! Sau khi tiến vào Thần Đan Cảnh, rất nhiều võ giả tin tưởng vào vận mệnh, tin rằng thứ hư vô mờ mịt như số mệnh này tồn tại.
Trong mắt Thạch Kinh Thiên, La Yên gặp chuyện bi thảm như thế dường như là do vận mệnh cố ý an bài sẵn, là thứ hấp dẫn La Chinh chạy như điên trên con đường hướng đến đỉnh cao của võ đạo…
Cho dù chỉ là một phỏng đoán rất mơ hồ, nhưng Thạch Kinh Thiên cũng nguyện ý tin tưởng vào nó.
Đúng ra là hắn cảm thấy La Chinh không có khả năng nào lại bỏ mạng trong Thử Luyện Giả Chi Lộ này!
Giờ phút này, Thạch Kinh Thiên đã nghiệm chứng được phỏng đoán của bản thân, tất nhiên vô cùng kích động.
Hơn nữa điều khiến hắn kích động hơn chính là La Chinh nhẹ nhàng lấy được vị trí đứng đầu Thử Luyện Giả Chi Lộ!
Vị trí đứng đầu trong Thử Luyện Giả Chi Lộ, từ trước đến nay đều do đệ tử Vân Điện đảm nhiệm hết đấy.
Từ xưa đến nay đều vậy, không có ngoại lệ.
Trước đó đến nghĩ thôi Thạch Kinh Thiên cũng không dám nghĩ, nhưng mà La Chinh lại dễ dàng phá vỡ rào cản này, hơn nữa tốc độ lần này của hắn hình như nhanh đến mức không hợp với lẽ thường rồi.
Dựa theo tốc độ ngày trước, chân nguyên trong những khối đá chân nguyên cực phẩm ở trên cổng vòm kia phải mất khoảng 150 đến 160 khối thì mới có đệ tử đầu tiên đi ra.
Nhưng mà lúc này chỉ mới tiêu hao khoảng 100 khối La Chinh đã chạy ra đến nơi, hắn phát hiện được con đường tắt nào sao?
Nhìn thấy La Chinh đi ra, đám người Long bà bà của Thải Vân Tông, lão già áo trắng của Tường Vân Tông cũng duỗi dài cổ, hy vọng có thể nhìn thấy đám Kim Xảo Ngưng, Bách Lý Hồng Phong sau lưng La Chinh.
Nhưng đợi một hồi lâu cũng không thấy vòng xoáy kia có bất kỳ phản ứng nào.
Sắc mặt Long bà bà tối sầm lại, lao ra nhanh như ma, chỉ nháy mắt đã đứng trước mặt La Chinh, cây gậy đầu rồng bất ngờ gác ngay trên cổ La Chinh, nghiêm nghị hỏi: “Nhóc con! Kim Xảo Ngưng của Thải Vân Tông ta đâu!”
Khí thế của cường giả Thần Đan Cảnh cường đại đến đâu chứ?
Thực lực của Long bà bà này cũng ngang ngửa với Thạch Kinh Thiên, khí thế bất ngờ tản ra giống như một ngọn núi lớn đè xuống vậy, khiến cho La Chinh khó có thể thở được.
Nếu như là một số võ giả thực lực hơi yếu một chút mà bị áp chế như vậy, nhẹ thì khí huyết vận chuyển bị ngăn cản, ứ đọng ở ngực, nặng thì bị thương ngã ngay xuống đất.
Nhưng mà ở trong Thử Luyện Giả Chi Lộ, linh hồn của La Chinh đã được tăng cường, thân thể lại còn được ngâm qua máu Giao Long, cũng từng ăn Huyết Phách Cửu Đầu Long nên hơi thở của La Chinh chỉ hơi bị cản lại, vẻ mặt cũng lập tức khôi phục lại như thường!
Lão thái bà này, ta cũng không nợ bà cái gì nhé.
Tính tình La Chinh cũng vô cùng bướng bỉnh, nếu như Long bà bà hỏi hắn bình thường thì La Chinh sẽ báo một chút tin tức của Kim Xảo Ngưng, chuyện này cũng không có vấn đề gì.
Nhưng hết lần này đến lần khác bà ta lại muốn lấy khí thế đè người, trên mặt La Chinh hiện lên vẻ châm biếm, thản nhiên nói: “Không biết!”
“Không biết?” Long bà bà cười lạnh một tiếng: “Rõ ràng người đi theo đám Trác Bất Phàm cùng vào đường chết, chẳng lẽ mắt bà lão ta đây bị mù, bị lé rồi sao? Nhìn nhầm? Nếu như ngươi không nói, e là hôm nay ngươi khó xong rồi đấy.
Ta khuyên ngươi vẫn nên…”
Lời Long bà bà mới nói được phân nửa thì bỗng nhiên cảm nhận được một luồng cảm giác vô cùng nguy hiểm!
Bà ta hít sâu một hơi, bất ngờ lui về phía sau, sau đó chính là một đường quyền ảnh nổ tung dưới chân bà ta, lập tức tạo thành một cái hố sâu.
Mà đá tảng, bùn đất vốn ở dưới đám gạch lát đó toàn bộ đều bị một quyền này nổ bay mất!
Một quyền này của Thạch Kinh Thiên chính là phát ra toàn lực, trên mặt hắn giăng đầy mây đen, hai mắt trợn lên, rõ ràng là đã phẫn nộ đến cực hạn.
Có điều cho dù phẫn nộ đến như vậy thì sức mạnh trong một quyền này của hắn cũng được khống chế rất tinh chuẩn.
Vừa rồi khoảng cách giữa La Chinh và Long bà bà chỉ khoảng vài thước, vậy mà lại không bị một quyền này ảnh hưởng đến chút nào.
“Tặc bà tử, ngươi thật sự coi Thạch Kinh Thiên ta là Bồ Tát đấy à?” Thạch Kinh Thiên cắn răng quát.
“Ngươi! Ngươi thật sự dám ra tay! Ngươi cho rằng lão thân ta sợ ngươi à!” Long bà bà vung cây gậy đầu rồng lên, muốn nhào về phía Thạch Kinh Thiên.
Long bà bà cũng vừa sợ vừa giận, rõ ràng một quyền vừa rồi của Thạch Kinh Thiên đã xuất ra toàn lực, nếu không phải bà tránh vừa kịp lúc thì có lẽ một quyền này đã khiến bà bị thương nặng, thậm chí còn có thể lấy luôn cái mạng già này của bà ta.
“Vậy ngươi cứ thử xem!” Thạch Kinh Thiên siết chặt hai tay, đứng bất động như núi, trên mặt cười lạnh.
“Đủ rồi!” Phí Hàm bước lên một bước, đứng vững vàng giữa hai người, mặt hướng về Long bà bà lạnh lùng nói: “Long bà bà, đừng hồ đồ nữa! Nếu vẫn tiếp tục hồ đồ, ta sẽ không khách khí đâu!”
Trong mấy người này chỉ có Phí Hàm là trưởng lão, không chỉ có địa vị cao mà thực lực cũng không phải là loại Long bà bà và Thạch Kinh Thiên có thể so sánh.
Lúc đầu Phí Hàm vốn không định tức giận, nhưng Long bà bà này lại năm lần bảy lượt cố tình gây sự, Phí Hàm cũng không thể nhịn được nữa.
La Chinh chỉ là một vãn bối, vừa mới thông qua Thử Luyện Giả Chi Lộ đã bị Long bà bà đối xử như vậy, bị ép hỏi như thế đến Phí Hàm còn không nhìn nổi, huống chi bản thân lão cũng rất thích La Chinh.
Dù ở bất cứ đâu thì tên nhóc La Chinh này cũng có thể nở rộ toả sáng, cho dù đến tông môn ngũ phẩm cũng sẽ được xem là đệ tử hạt giống được quan tâm bồi dưỡng.
Hắn có thể đến Vân Điện chính là một trong những hy vọng tương lai của Vân Điện!
“Phí Hàm trưởng lão, Long bà bà ta…” Long bà bà vẫn còn muốn tranh luận, nhưng bà thật sự không dám lỗ mãng với Phí Hàm.
“Đủ rồi! Long Tiểu Hoa, ta nhắc lại lần nữa, ngươi câm miệng lại cho ta, ngoan ngoãn đứng một bên, đừng để ta phải nói tới lần thứ hai!” Ý uy hiếp trong lời nói của Phí Hàm càng ngày càng đậm, rõ ràng nếu Long bà bà còn nói nhảm nữa thì chắc chắn lão sẽ ra tay trừng trị!
“Xì…”
Nghe thấy trưởng lão Phí Hàm gọi tên Long bà bà, La Chinh không nhịn được mà bật cười.
Hắn không ngờ lão thái bà của Thải Vân Tông lại có cái tên như thế nên nhất thời không nhịn cười được.
Long bà bà có một khuôn mặt vừa dài vừa đen, cho dù là lúc còn trẻ thì có lẽ cũng chẳng liên quan gì đến chữ “Hoa”.
Mặc dù La Chinh cũng biết lấy tên người khác ra để tiêu khiển là một chuyện thiếu đạo đức, nhưng chẳng qua hắn thật sự không nhịn được.
Trên thực tế, người cười không chỉ mỗi La Chinh.
Bỗng nhiên nghe thấy Phí Hàm gọi thẳng tên của Long bà bà, trên mặt mấy vị tông chủ khác cũng mang ý cười.
Lão già áo trắng của Tường Vân Tông còn vừa cười vừa lắc đầu.
Bị một tiểu bối cười nhạo như thế, Long bà bà trời sinh dễ giận nên lúc này gần như tức đến mức muốn hộc máu, nếp nhăn trên mặt bà ta bị lõm sâu xuống, cả người sắp phát điên lên rồi.
Nhưng Phí Hàm đang đứng trước mặt, lão cũng đã nghiêm khắc cảnh cáo thì làm sao bà ta dám động nữa chứ?
Phí Hàm nghiêng đầu đi, thật ra trên mặt cũng mang theo nét vui vẻ, nhưng lại nhanh chóng nghiêm mặt nói với La Chinh: “La Chinh, ta biết rõ lúc đi vào đường chết, không phải nhóm người các ngươi có tám người hay sao? Sao lại không thấy đám người Trác Bất Phàm đâu?”
Lúc này La Chinh mới lên tiếng: “Trong đường chết chúng ta gặp phải chút phiền toái, cuối cùng ta rơi xuống một cái vực sâu, còn lúc đám Trác Bất Phàm ra khỏi đường chết cũng không ai bỏ mạng, vì vậy ta đoán có lẽ bây giờ bọn hắn vẫn còn đang ở Thử Luyện Giả Chi Lộ, chắc sẽ ra ngoài nhanh thôi.”
Phía trên vực sâu kia chính là lối vào của đường chết, với thực lực đứng đầu của đám người Trác Bất Phàm kia, đến đường chết còn đi qua được thì con đường thử luyện tiếp theo cũng chẳng phải khó khăn gì lắm.
Nghe La Chinh nói bọn họ đã ra khỏi đường chết, lúc này Phí Hàm mới thở phào một hơi, sắc mặt Long bà bà cũng thoáng bình tĩnh hơn một chút.
Tuy rằng trong Thử Luyện Giả Chi Lộ tràn ngập nguy hiểm, nhưng bình thường đệ tử bỏ mạng trong đó cũng không quá nhiều.
“Ngươi nói ngươi rơi xuống vực sâu, vậy tại sao lại thông qua Thử Luyện Giả Chi Lộ nhanh như thế?” Phí Hàm lại hỏi.
Phí Hàm cùng mấy vị tông chủ vẫn không thể giải thích được, tốc độ của La Chinh đã vượt khỏi lẽ thường, chẳng lẽ La Chinh tìm được đường tắt nào trong vực sâu đó ư?
“Cái này có thể không nói được không?” La Chinh hỏi.
“A! Nếu như ngươi cảm thấy không tiện thì cũng không sao.” Phí Hàm cười nói.
Thật ra mấy vị tông chủ đều muốn biết đường tắt này là gì.
Dù sao Thử Luyện Giả Chi Lộ không chỉ mở một lần, nếu như bọn họ biết phải đi đường tắt này thế nào thì Thử Luyện Giả Chi Lộ đợt tiếp theo vào ba năm sau có thể truyền thụ cho nhóm đệ tử kế tiếp.
Đáng tiếc là La Chinh không nói, bọn họ cũng không thể tiếp tục truy vấn được, nhưng trong lòng cũng tính toán sau này sẽ tìm La Chinh để hỏi thăm.
Dù sao cũng xác định chắc chắn rằng hắn sẽ trở thành đệ tử tinh anh của Vân Điện, bọn họ là chấp sự của Vân Điện thì vẫn còn có cơ hội.
La Chinh không đứng ở cửa chờ cùng mấy vị tông chủ mà đi đến một chỗ khác, tìm một nơi đất trống khoanh chân ngồi xuống, tiếp tục tĩnh tọa tu luyện.
Chưa tới một canh giờ sau, vòng xoáy dưới cổng vòm bỗng nhiên bắt đầu chuyển động, sau đó Hoa Thiên Mệnh bất ngờ lao từ bên trong ra!
Trong nháy mắt Hoa Thiên Mệnh lao ra ngoài, người đầu tiên hắn thấy không phải là Phí Hàm, cũng không phải mấy vị tông chủ, ánh mắt của hắn lại rơi trên người La Chinh đang ngồi tĩnh tọa cách đó không xa, lập tức ngây ngẩn cả người.
Chương 390: Về đích
Đoàn người bọn họ và La Chinh từ từ đi ra khỏi Thử Luyện Giả Chi Lộ theo hai lối khác nhau.
Dưới sự dẫn dắt của Trác Bất Phàm, năm người bọn họ rốt cuộc cũng hoàn thành thử thách ở tầng thứ năm, sau khi thông qua thử thách là một con đường bằng phẳng, trực tiếp đi thẳng tới cuối Thử Luyện Giả Chi Lộ.
Đến lúc này rồi, ai không muốn là người đứng đầu chứ?
Bọn họ thông qua đường chết nên ngắn hơn đường sống cả một đoạn lớn, cực kỳ tiết kiệm thời gian.
Nói cách khác, danh hiệu đệ nhất đã định trước sẽ nằm trong năm người bọn họ.
Trác Bất Phàm còn đang đắm chìm trong cơn đả kích vì bị lỡ mất ao máu Giao Long kia nên không kịp phản ứng.
Người đầu tiên phục hồi lại tinh thần chính là Bách Lý Hồng Phong, tuy hắn nhát gan nhưng đầu óc thì vô cùng linh hoạt, huống chi thân pháp của hắn vốn cực kỳ xuất chúng, chốc lát liền xông lên đầu.
Bách Lý Hồng Phong lao ra, mấy người khác cũng lập tức phản ứng lại, liền xông ra ngoài.
Một đoạn đường cuối cùng này chính là so tốc độ và sức bền.
Tốc độ của Bách Lý Hồng Phong tất nhiên là nhanh, thời điểm bùng nổ thì e là ngay cả Trác Bất Phàm cũng chẳng bằng, nhưng sức bền thì lại hơi kém.
Đoạn đường này cũng không hề ngắn.
Nửa đầu Bách Lý Hồng Phong bỏ xa bốn người phía sau.
Đến đoạn giữa, Trác Bất Phàm phát huy tốc độ và sức bền vượt mức bình thường của hắn, đuổi lên được một chút thì cuối cùng cũng cướp được vị trí thứ nhất.
Nhưng vào lúc này, một màn quỷ dị đã xảy ra.
Khí thế của Bách Lý Hồng Phong chợt biến đổi kinh khủng, giống như cả người đều thay đổi, tốc độ của hắn lại một lần nữa tăng lên, đồng thời còn chủ động công kích Trác Bất Phàm.
Trác Bất Phàm đương nhiên rất tức giận!
Hắn vốn đã mất đi cơ duyên một lần, tâm tình khó chịu, giờ này thứ duy nhất hắn theo đuổi chính là lấy được danh hiệu đệ nhất, không ngờ Bách Lý Hồng Phong còn dám tìm hắn gây phiền phức? Hổ già không phát uy người ta lại tưởng là mèo bệnh, vì thế hai người vừa tiến lên vừa ra tay.
Đương nhiên, hai người cũng không phải ra tay liều mạng chém giết gì mà phần lớn là quấy nhiễu đối phương, làm chậm tốc độ tiến lên của đối phương.
Cứ như vậy nên ngược lại, ba người Hoa Thiên Mệnh, Bùi Thiên Diệu và Kim Xảo Ngưng lại đuổi kịp.
Chính bởi vì Trác Bất Phàm và Bách Lý Hồng Phong tranh đấu như vậy nên kết quả làm Hoa Thiên Mệnh vượt qua bọn họ, cuối cùng đoạt được vị trí đầu.
Hoa Thiên Mệnh vốn cho rằng danh hiệu đệ nhất đã là của mình, cho nên sau khi lao ra, hắn đã xác định xem có đệ tử nào khác đã đến hay không.
Vậy nên ánh mắt hắn nhanh chóng xẹt qua Phí Hàm và vài vị tông chủ, không ngờ lại phát hiện ra La Chinh vững vàng ngồi đấy từ lâu…
Giờ khắc này Hoa Thiên Mệnh quả thật không thể tin nổi vào mắt mình.
La Chinh giống như làm ảo thuật vậy, không hiểu tại sao lại ngồi ở chỗ kia.
Chuyện này… cũng không hợp lẽ thường quá rồi.
Dù nhìn từ góc độ nào thì chuyện này đều không thể giải thích được.
Lúc ấy Hoa Thiên Mệnh tận mắt nhìn thấy La Chinh rơi xuống vực sâu, lui một vạn bước mà nói thì dù La Chinh may mắn không bị con Giao Long kia nuốt trọn, vậy cũng không thể nào đi trước mình được!
Đoàn người Hoa Thiên Mệnh sau khi thông qua đường chết thì hầu như không ngừng tiến lên! Bởi vì lộ trình của đường chết khá ngắn, có thể nói không ai vượt qua tốc độ của bọn họ, dựa theo suy nghĩ của bọn họ thì tốc độ của năm người trong đoàn đã tạo nên kỳ tích lắm rồi.
Kết quả, vừa mới ra ngoài đã thấy La Chinh ngồi ở đây.
Nhìn hắn ngồi tu luyện cứ như đã chờ ở đó một thời gian khá dài.
Hoa Thiên Mệnh sao có thể nghĩ ra được là La Chinh trực tiếp ngồi trên con rối Giao Long bay qua thử luyện, hơn nữa hắn còn phí mất một khoảng thời gian khá dài để “chia của” với Tiểu Điệp.
Hoa Thiên Mệnh đang ngẩn người thì phía sau hắn lại có một người xông tới, đúng là Trác Bất Phàm.
Trác Bất Phàm thở hổn hển, vẻ mặt nóng nảy, sau khi khí thế của Bách Lý Hồng Phong kia thay đổi thì như biến thành một người khác, vô cùng khó chơi, hắn trăm cay nghìn đắng mới thoát khỏi tên kia.
“Thứ hai…”
Trác Bất Phàm thực sự không nghĩ đến chuyện phải tiếp nhận kết quả này, tín điều của cuộc đời hắn chính là chuyện gì hắn cũng phải đứng đầu, thứ nhì thì chẳng có ý nghĩa gì.
Hiện tại hắn lại đứng sau Hoa Thiên Mệnh, sự thật này hắn không nhận cũng không được.
Tất cả đều do tên Bách Lý Hồng Phong kia, lúc cuối cứ như chó điên, rõ ràng là một tên rất nhát gan, vậy mà bỗng nhiên lại lên cơn, thật sự vô cùng khó chơi.
Đợi sau khi vào Vân Điện lại thu phục hắn!
Ai biết Hoa Thiên Mệnh lại lắc đầu với Trác Bất Phàm nói: “Ngươi không phải thứ hai.”
“Ta không phải thứ hai?” Trác Bất Phàm sửng sốt, rõ ràng hắn đã hiểu sai ý của Hoa Thiên Mệnh, hắn cho rằng Hoa Thiên Mệnh muốn an ủi mình, giống như “nếu không có Bách Lý Hồng Phong quấn ngươi thì chắc chắn ngươi sẽ là đệ nhất” linh tinh gì đó.
Kết quả Hoa Thiên Mệnh lập tức nói: “Ngươi là thứ ba.”
“Thứ ba?” Trác Bất Phàm trừng mắt hỏi: “Ai đệ nhất?”
Hoa Thiên Mệnh chỉ chỉ La Chinh cách đó không xa: “Hắn mới là đệ nhất.”
Trác Bất Phàm lúc này mới nhìn đến La Chinh, đôi mắt trừng to như chuông đồng: “Hắn… Hắn… Hắn… La Chinh! Hắn làm sao có thể ở chỗ này? Không phải hắn đã chết rồi sao?”
So với Hoa Thiên Mệnh, nghi hoặc trong lòng Trác Bất Phàm càng nhiều hơn!
Cho dù nằm mơ hắn cũng không nghĩ ra vì sao La Chinh có thể lấy được đệ nhất mà còn bình yên vô sự, chẳng lẽ con Giao Long kia ăn chay?
Hay là… con Giao Long kia đưa La Chinh lại đây?
Trác Bất Phàm cũng là nhân vật thiên tài tuyệt đỉnh, La Chinh có thể ra khỏi Thử Luyện Giả Chi Lộ trước bọn họ thì có lẽ cũng chỉ có khả năng này.
Nhưng Trác Bất Phàm lại nghĩ không ra, vì sao con Giao Long kia không ăn La Chinh mà còn đưa hắn đến cửa ra của Thử Luyện Giả Chi Lộ?
Chẳng lẽ Giao Long ở Thử Luyện Giả Chi Lộ vốn là một con đường tắt, nó cũng không ăn thịt người?
Không thể không nói, Trác Bất Phàm có thể suy luận đến trình độ này thì cũng được coi là rất giỏi rồi, cho dù hắn nghĩ đến đau đầu nhức óc thì cũng không thể ngờ được rằng con Giao Long kia chính là một con rối, thực ra đã bị khống chế.
Hắn cũng càng không thể tưởng được rằng, ao máu mà hắn trăm cay nghìn đắng mới lấy được kia, cuối cùng lại bị La Chinh hấp thu sạch sẽ, mà những cơ duyên La Chinh thu hoạch được, thực tế rất có thể vốn dĩ nên thuộc về Trác Bất Phàm hắn!
Chỉ là vì La Chinh nhảy vào nên mới khiến Trác Bất Phàm lỡ mất dịp may.
Nhưng trên thế giới này rất nhiều chuyện đều là như thế, giữa dòng đời xô đẩy liền tạo ra kết quả khác hẳn.
Ví như lúc ấy Tiểu Điệp kéo Trác Bất Phàm xuống vực sâu mà thương của Trác Bất Phàm không thể phá vỡ kết giới, thì có lẽ cũng chỉ có thể giương mắt nhìn chứ không lấy được truyền thừa của Huyết Ma Đại Đế.
Lúc này, lốc xoáy lại xoay tròn, người lao tới chính là Bách Lý Hồng Phong.
Trác Bất Phàm vốn còn đang suy nghĩ vấn đề của La Chinh, lúc này đối mặt với Bách Lý Hồng Phong thì giận run cả người: “Bách Lý Hồng Phong, ngươi lại dám ngăn cản ta! Ta sẽ bắt ngươi phải trả giá đắt!” Tuy Trác Bất Phàm hiểu, kể cả hắn vượt qua Hoa Thiên Mệnh thì cũng không lấy được danh hiệu đệ nhất, nhưng hắn không nuốt trôi cục tức này.
Bách Lý Hồng Phong nghe Trác Bất Phàm nói vậy thì âm trầm cười nói: “Hắc hắc, ngăn cản ngươi thì sao? Ngươi có thể làm gì ta?”
“Ngươi…” Trác Bất Phàm có ý muốn đánh một trận với Bách Lý Hồng Phong.
Lúc này lão già áo trắng của Tường Vân Tông lên tiếng: “Hồng Phong, qua bên này với ta!”
Bách Lý Hồng Phong là đệ tử thân truyền của ông ta, cũng là sự kiêu ngạo của Tường Vân Tông, nên tất nhiên ông ta không mong Bách Lý Hồng Phong chịu thiệt, đồng thời ông ta cũng rõ Trác Bất Phàm chính là con trai của Trác đại tiên sinh nên cũng không muốn đắc tội với người ta, chỉ có thể kêu Bách Lý Hồng Phong đến bên cạnh, tránh cho đánh nhau thật thì chẳng dễ gì nhìn mặt.
Chẳng qua lúc Bách Lý Hồng Phong nhìn thấy La Chinh thì hai con mắt lập tức trừng lớn như quả chuông đồng.
Thấy La Chinh còn sống, hắn cũng cảm thấy khó hiểu.
Chờ sau khi Bách Lý Hồng Phong đi ra thì kế tiếp chính là Bùi Thiên Diệu, sau đó là Kim Xảo Ngưng.
Bùi Thiên Diệu tu luyện công pháp Phật môn, vốn không quá am hiểu tốc độ, cho nên thời khắc bứt phá cuối cùng, tốc độ của hắn ngang với Kim Xảo Ngưng, dường như hai người đều đồng thời lao ra khỏi lốc xoáy!
Vì thế lại có hai người mắt trừng to như chuông đồng, dùng ánh mắt kinh ngạc ngơ ngác nhìn chằm chằm La Chinh.
“Các ngươi đều mang vẻ mặt như vậy làm gì!” Phí Hàm thấy không thể nhìn được nữa.
Tuy La Chinh đi trước họ khiến người ta cảm thấy không thể chấp nhận được nhưng cũng không cần dùng bộ dạng như gặp quỷ nhìn chằm chằm La Chinh như vậy chứ? Hắn cũng có phải quỷ đâu!
Nhìn thấy Hoa Thiên Mệnh và Bùi Thiên Diệu, La Chinh mỉm cười, sau đó đứng lên, đi qua vỗ vỗ bả vai hai người.
Hiện tại ba người của Thanh Vân Tông đều đã thông qua thử thách ở Thử Luyện Giả Chi Lộ, hơn nữa còn lấy được danh hiệu đệ nhất, thứ hai và thứ năm.
Thạch Kinh Thiên không ngừng cười ha ha, không biết nên nói cái gì cho phải.
Một tông môn nhị phẩm của hắn chỉ vẻn vẹn có ba đệ tử được tham gia, mà cả ba người đều lọt vào tốp năm, điều này sao lại không khiến hắn vui cho được?
Đối với Thạch Kinh Thiên mà nói, đây quả thực là chuyện còn vui vẻ hơn chính hắn tìm được kho báu!
Nhưng đúng lúc này, Trác Bất Phàm bỗng nhiên hỏi trước mặt mọi người: “La Chinh, không phải ngươi rơi xuống vực sâu bị con Giao Long kia ăn sao? Chẳng lẽ Giao Long kia không ăn thịt người? Có phải ngươi cưỡi Giao Long tới đây hay không? Tên đệ tử Vân Điện thần bí kia đâu? Không phải hắn đi cùng với ngươi à?”
Trác Bất Phàm không chút khách khí hỏi ra những suy nghĩ trong lòng mình.
Hắn biết, nếu mình lén đến hỏi thì chắc chắn La Chinh sẽ không nói.
Chẳng qua nếu ở trước mặt trưởng lão Phí Hàm và các vị tông chủ thì La Chinh lại ngoan ngoãn mở miệng!
Đây là tính toán của Trác Bất Phàm.
Trưởng lão Phí Hàm và mấy vị tông chủ nghe thấy chuyện La Chinh có liên quan tới Giao Long thì đồng loạt nhìn về phía hắn.
Đối mặt với vấn đề của Trác Bất Phàm, La Chinh nhíu mày.
Người này, quả nhiên vẫn là muốn nhằm vào mình…








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










