[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 63 : La ngọc thư (c311-c315)
❮ sautiếp ❯Chương 311: La ngọc thư
Thấy sắc mặt ba người đều hết sức nghiêm túc, ngược lại Thạch Kinh Thiên lại cười cười.
“Không cần căng thẳng như thế, thật ra Thanh Vân Lộ vẫn được lưu truyền trong Đông Vực không khó như các ngươi tưởng tượng đâu.
Thực lực của các ngươi đều vượt qua những người cùng giai, ta tin các ngươi có thể lấy được một thành tích không tồi trong thử luyện trên Thanh Vân Lộ!” Thạch Kinh Thiên nói.
“Tông chủ, cái gọi là Thanh Vân Lộ chính là một con đường?” Hoa Thiên Mệnh hỏi trước.
“Thực tế cách gọi Thanh Vân Lộ cũng không quá chính xác, chẳng qua chỉ là một cách nói của Đông Vực chúng ta mà thôi, còn con đường này vốn tên là Thử Luyện Giả Chi Lộ!” Thạch Kinh Thiên chậm rãi nói.
Trong mắt phần lớn các võ giả trong Đông Vực, Thạch Kinh Thiên là người đến từ Vân Điện, hơn nữa chỉ là một thành viên trong đó, đến ngay cả hoàng đế của Phần Thiên Cung cũng là một thành viên Vân Điện!
Mà một khi thông qua kiểm tra trên Thử Luyện Giả Chi Lộ, có thể trở thành một thành viên của Vân Điện thì tương đương với việc có địa vị ngang tông chủ Thanh Vân Tông và hoàng đế vương triều Phần Thiên.
Đó cũng là nguyên nhân vì sao võ giả trong Đông Vực gọi Thử Luyện Giả Chi Lộ là Thanh Vân Lộ, thậm chí còn có truyền thuyết ai đi lên Thanh Vân Lộ liền hóa thành thần tiên.
Đương nhiên, loại truyền thuyết này rõ ràng là nói quá thôi, chẳng qua từ những ý kiến này thì có thể thấy, các võ giả trong Đông Vực đều hướng tới Thanh Vân Lộ.
Đáng tiếc, dù là thời điểm nào thì cũng chỉ có vài người đủ tài năng đặt chân lên được mà thôi, còn đối với phần lớn mọi người thì đó là con đường được định trước là chỉ tồn tại trong tưởng tượng.
“Trong Thử Luyện Giả Chi Lộ không phải chỉ có ba người các ngươi.
Từ giờ tới lúc Thử Luyện Giả Chi Lộ mở ra còn khoảng một tháng nữa.
Trong khoảng thời gian này, các ngươi hãy chuẩn bị cho tốt.
Ta hy vọng các ngươi có thể lấy được một thành tích tốt!” Thạch Kinh Thiên nói.
Bọn họ có thể lấy được thành tích tốt ở Thử Luyện Giả Chi Lộ, Thạch Kinh Thiên đề cử đệ tử ưu tú cho Vân Điện thì bản thân hắn cũng được thưởng lớn.
Đó cũng là lý do Thạch Kinh Thiên coi trọng thực lực ba đệ tử đứng đầu đại hội toàn phong như thế.
Ba người nghe Thạch Kinh Thiên nói xong, trong lòng mỗi người mỗi khác, nhưng Thử Luyện Giả Chi Lộ này, ba người đều nhất định phải thông qua.
Về phần sẽ gặp phải cái gì trong Thử Luyện Giả Chi Lộ, còn có người nào khác tham gia, mấy thứ này Thạch Kinh Thiên cũng không giới thiệu chi tiết nên đến lúc đó bọn họ sẽ biết.
Sau khi từ Thanh Vân Cung đi ra, La Chinh cũng không trở lại Tiểu Vũ Phong, hắn còn có chuyện quan trọng hơn phải làm, chính là về nhà!
Trước khi tiến vào Thử Luyện Giả Chi Lộ, La Chinh muốn giải quyết chuyện trong nhà trước!
Quận Sùng Dương, La gia.
Một tên gia đinh cầm chổi dọn dẹp lá rụng ở khoảng đất trống trước cửa La gia.
Năm nay trời đông giá rét lạnh lẽo khác thường, cả năm La gia đều không vui vẻ.
Những việc thờ cúng, lễ bái tổ tiên, lên núi… năm nay cũng chỉ tùy tiện chuẩn bị, làm cho qua loa, xong chuyện.
La gia từ trên xuống dưới, từ gia chủ đến gia đinh đều lo lắng vô cùng.
Từ khi La Tiêu không còn ở đây, La gia càng ngày càng xuống cấp.
Mấy hôm trước, mấy đại gia tộc ở quận Sùng Dương thảo luận chuyện phân phối mỏ ở phương Bắc, thế nhưng căn bản còn không gọi La gia! Chuyện này cho thấy mấy đại gia tộc đó đã hoàn toàn loại La gia ra rìa, xâm chiếm lợi ích của La gia.
Vài tiểu bối có tâm huyết của La gia còn kêu gào, nhất định muốn khiến mấy gia tộc kia phải trả giá lớn, nhưng bọn họ có nói thì cũng chỉ có thể tự nghe mà thôi, chứ chẳng phải La gia chủ – La Bính Quyền đến rắm còn không đánh lấy một cái?
Gia đinh kia vừa quét dọn, vừa lắc đầu, La gia chỉ sợ sẽ lụi trong tay La Bính Quyền mất.
Chẳng qua hắn chỉ là một gia đinh nho nhỏ nên cũng không bị thiệt hại gì.
Nếu La gia ngã, cùng lắm thì hắn cuốn gói chạy lấy người thôi.
Tên gia đinh kia đang quét dọn thì chợt nghe trong cửa lớn La gia bỗng nhiên truyền đến tiếng tranh cãi ầm ĩ, hắn vừa quay đầu lại thì thấy có một người bay ra khỏi cửa, ngã thật mạnh trên mặt đất.
Người nọ cả người toàn máu, trên người cũng không thiếu vết thương, trên mặt là vẻ phẫn nộ đến cực điểm: “Hoàng Cách, ngươi chỉ là một hạ nhân! Đệ tử La gia ta há lại để ngươi tùy tiện đuổi đi!”
Hoàng Cách đứng trước cửa lớn La gia, trên mặt đầy vẻ đắc ý: “Thế nào? Ngươi nói ta không đuổi nổi ngươi? Được! Có gan ngươi bước vào cửa lớn này thử xem?”
Bên người Hoàng Cách còn có vài tên to con, trên mặt mang vẻ mỉa mai, từ trên nhìn xuống đệ tử La gia kia.
Vị đệ tử La gia kia cũng vô cùng quật cường, rõ ràng đã bị thương rất nặng nhưng vẫn nhảy dựng lên, tiến về phía cửa lớn La gia.
Nhưng hắn chưa vượt qua cửa lớn La gia thì hai tên to con kia đã vọt lên, mỗi người bắt lấy một tay của hắn.
Hai tên to con này đều là Luyện Cốt Cảnh, mà vị đệ tử La gia kia chẳng qua mới chỉ là Luyện Bì Cảnh mà thôi, căn bản không phải đối thủ của họ.
Sau khi bị bắt lại, căn bản hắn không thể động đậy!
Chỉ có thể liều mạng kêu to: “Hoàng Cách! Tên chó má nhà ngươi sẽ không được chết tử tế!”
Hoàng Cách cười âm hiểm, giơ một cây gậy to trong tay lên, dùng sức hung hăng đánh vào hai chân đệ tử nọ.
“Rắc! Rắc!”
Bị gậy quật như vật, tiếng gãy xương đùi lập tức vang lên.
“A! A…”
Đệ tử La gia kia hét thảm một tiếng, hai chân cứ như vậy mà bị đánh gãy.
Sau đó hai tên to con dùng sức một chút, đẩy đệ tử La gia lăn từ trên bậc thang trước cửa xuống, nằm trên mặt đất không ngừng rên rỉ.
Đệ tử La gia này vô cùng quật cường, cho dù bị đánh gãy hai chân nhưng vẫn muốn xoay người trở lại cửa lớn La gia, thân thể khó khăn lết trên bậc thang, để lại vết máu loang lổ.
Gia đinh quét dọn đờ đẫn nhìn một màn này, thở dài một tiếng.
Vết máu kia làm dơ bậc thang, hắn lại phải lau sạch.
Không phải tên gia đinh này không có tình người, làm việc ở La gia cũng vài chục năm, hắn cũng có tình cảm với La gia.
Chỉ là La gia hiện tại đã không còn là La gia trước kia từ lâu.
Mà loại chuyện trước mắt này hầu như mỗi tháng đều xảy ra mấy lần, tên gia đinh này đã chết lặng.
Đây không phải chuyện hắn có thể quản được, mỗi người trong La gia hiện tại, ai nấy đều có lòng riêng, một gia đinh nho nhỏ như hắn có thể làm gì?
“Lết đi! Cố mà lết!” Hoàng Cách tiến lên trước một bước, đá vào ngực vị đệ tử La gia kia một phát.
Đệ tử đó thật vất vả lắm mới bò lên được lại bị một cước này đạp xuống.
“Chậm như rùa bò vậy!” Một tên to con cười to nói, mấy tên còn lại cũng cười rộ cả lên.
Gia đinh lắc lắc đầu, tiếp tục chuyên chú hết sức vào việc quét tước của mình.
Đúng lúc này, hắn thấy hai người cách đó không xa đang đi tới.
Hai người một nam, một nữ.
Nam thật anh tuấn, đặc biệt là đôi mắt sáng ngời có thần, dường như trong mắt hắn được khảm ngôi sao, ánh sáng đặc biệt nở rộ.
Nữ rất xinh đẹp, xinh đẹp giống như tiên nữ giáng trần, dù chỉ liếc mắt hơn một cái cũng sẽ cảm thấy mình như đang khinh nhờn nàng.
Hai người này là ai? Tại sao lại xuất hiện ở La gia chúng ta? Bọn họ chỉ đi ngang qua sao?
Gia đinh thầm suy tư trong lòng.
Chẳng qua hắn nhanh chóng phủ định ý nghĩ trong lòng, bởi vì một nam một nữ này đang đi về phía cửa lớn La gia.
La Chinh và La Yên, một trước một sau đi tới.
Lúc vừa mới bước vào quận Sùng Dương, trông thấy phong cảnh khi xưa còn có một tia vui sướng, nhưng khi bọn họ chậm rãi tới gần La gia, tâm tình càng ngày càng trầm trọng.
Đặc biệt khi thấy cảnh này xảy ra trước cửa, La Chinh đã không thể kiềm chế.
Đệ tử La gia kia còn đang liều mạng lết lên, nỗi đau đớn kịch liệt làm sắc mặt hắn trắng bệch như tờ giấy, cắn chặt hàm răng lết từng bước một lên bậc thang.
Hắn biết có cố gắng cũng uổng công, chẳng qua thân là đệ tử La gia, có vài thứ đáng để hắn dùng tính mạng kiên trì!
Lúc hắn lại một lần nữa bò lên bậc thang thì chợt phát hiện có hai người đứng bên cạnh hắn.
Hai người một nam một nữ, họ là ai? Vì sao nhìn qua lại thấy chàng trai này hơi quen quen?
La Chinh ngồi xổm xuống bên người đệ tử La gia kia, bỗng nhiên gọi: “La Ngọc Thư, ngươi đang làm gì đó?”
Vì sao người này lại biết tên của ta? La Ngọc Thư vô cùng tò mò, thậm chí lúc này còn quên cả cơn đau từ cái chân gãy của mình.
La Ngọc Thư cắn răng nói: “Ta phải về nhà, tên súc sinh chết tiệt kia không có tư cách đuổi ta ra khỏi La gia!”
“Tốt!” La Chinh lấy một viên đan dược ra khỏi nhẫn tu di, đưa cho La Ngọc Thư: “Ăn hết, sau đó trở về.
La gia chúng ta không có loại hèn nhát!”
“Đan dược?” Tuy La Ngọc Thư bị đánh, nhưng hắn vẫn biết đan dược này của La Chinh chắc chắn rất đắt.
Hắn không nghĩ nhiều liền nuốt thẳng một hơi.
Hắn nhanh chóng cảm nhận được một luồng nước ấm sinh ra từ trong đan điền, hai chân lập tức được một luồng khí lạnh bao bọc, thương thế trên trên người khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Chỉ chốc lát sau, cơn đau đớn ở hai chân hoàn toàn biến mất!
Đây là đan dược gì? Nháy mắt đã có thể khép miệng vết thương của mình? Cho dù là đan dược tốt nhất của La gia thì chỉ sợ cũng không bằng một phần trăm viên đan dược kia?
La Ngọc Thư sợ ngây người.
Chốc lát sau, hắn xoay người từ từ đứng lên!
“Các ngươi là ai? Dám quản việc của La gia chúng ta?” Sắc mặt Hoàng Cách sầm lại rồi nói.
Tuy rằng hắn nhìn ra La Chinh và La Yên lai lịch khác thường nhưng cũng không nhận ra hai người.
La Yên thì khỏi nói, lúc rời khỏi La gia nàng mới chỉ là một cô bé, hiện giờ đã trưởng thành, trở thành một cô gái duyên dáng yêu kiều.
Còn La Chinh hiện tại, khí thế đã thay đổi rất nhiều, hơn nữa hắn đang ở tuổi thiếu niên, tu luyện theo thời gian làm dáng người hắn càng thêm khôi ngô và rắn rỏi, khí thế càng hung hiểm hơn, dung mạo cũng càng thêm tuấn tú.
Cho nên Hoàng Cách và La Ngọc Thư đều không nhận ra.
Đối mặt với vẻ nghi ngờ của Hoàng Cách, La Chinh và La Yên căn bản coi như không nghe thấy.
La Chinh chỉ nói với La Ngọc Thư: “La Ngọc Thư, chúng ta về nhà.”
Về nhà?
Nghe đến từ này, La Ngọc Thư ngây ngẩn cả người.
Về nhà? Chỉ có đệ tử La gia trở về La gia mới có thể xưng là về nhà được chứ?
La Ngọc Thư chợt nhớ tới sự kiện nào đó, ánh mắt trợn trừng nhìn về phía La Chinh, đồng thời trong ánh mắt còn ẩn chứa vẻ mừng rỡ như điên.
La Ngọc Thư chưa kịp nói ra thân phận La Chinh thì hắn đã hơi gật đầu, đặt tay lên vai La Ngọc Thư, trong mắt tản ra ánh sáng lấp lánh: “Đi! Chúng ta… về nhà!”
Chương 312: Xin lỗi có tác dụng?
Trong nháy mắt đó, La Ngọc Thư đã nhận ra La Chinh, hai con mắt đều chất đầy vẻ không thể tin được.
Năm trước La gia đã xảy ra hai chuyện lớn.
Một là La Chinh bị luyện khí sư Tà Lang bắt đi, chuyện thứ hai là La Phái Nhiên trong Thanh Vân Tông đã bị người ta phế.
La Chinh bị bắt đi, sống hay chết? Rốt cuộc đi tới đâu?
La Phái Nhiên bị người ta phế, là người phương nào phế?
Những chuyện này, La gia đều kín miệng như bưng…
Ngay từ đầu, mọi người trong La gia đều cho rằng La Chinh chết chắc rồi.
Luyện khí sư Tà Lang kia làm việc quỷ dị, thủ đoạn tàn nhẫn, rơi vào tay lão ta thì tuyệt đối không có chuyện may mắn mà thoát khỏi.
Nhưng theo thời gian trôi qua đã có vài lời đồn lưu truyền trong La gia.
Lời đồn rằng La Chinh không chết.
Không chỉ không chết mà còn có bất ngờ được tiến vào thánh địa võ học Thanh Vân Tông!
Lời đồn có bài có bản hẳn hoi, nhưng chẳng qua phần lớn các đệ tử La gia vẫn không tin.
Dù sao ngày đó mọi người cũng tận mắt nhìn thấy La Chinh bị Tà Lang bắt đi.
Hơn nữa, tiến vào Thanh Vân Tông? Lại dễ dàng như vậy?
La gia toàn lực mới bồi dưỡng ra một La Phái Nhiên, La Chinh dựa vào cái gì? Cho nên phần lớn mọi người cũng chỉ mỉm cười khi nghe chuyện này.
Sau đó La gia lại xảy ra một chuyện lớn khác.
La Phái Nhiên vậy mà lại bị người ta phế đi, bị người của Thanh Vân Tông đuổi về La gia.
Đối với La gia mà nói, đó cũng là một đả kích thật lớn.
Mỗi một gia tộc trong quận Sùng Dương đều rất coi trọng bồi dưỡng lớp trẻ.
Rất nhiều gia tộc dù dốc hết toàn lực cũng phải đưa đệ tử nhà mình vào Thanh Vân Tông!
Những gia tộc đó yêu cầu đệ tử nhà mình cũng không cao, chỉ hy vọng đệ tử nhà mình có thể trở thành đệ tử nội môn Thanh Vân Tông, bước vào Tiên Thiên Cảnh là thỏa mãn rồi.
Dù có là La Tiêu, năm đó cũng chỉ là cao thủ Tiên Thiên mà thôi.
Chỉ cần sinh ra một cao thủ Tiên Thiên là đã đủ để gánh vác cả một gia tộc.
Cho nên dù là gia tộc nào có đệ tử trong Thanh Vân Tông, cho dù là một đệ tử ngoại môn Thanh Vân Tông thì cũng là một sự uy hiếp với các gia tộc khác!
Ai có thể nói chắc vị đệ tử gia tộc này, ngày sau không thể nhanh chóng tiến lên như diều gặp gió?
Hơn nữa khi La Phái Nhiên ở Thanh Vân Tông đã bước vào Tiên Thiên Cảnh, thậm chí nịnh bợ được một sĩ tộc là Vương gia.
Như vậy đã định tiền đồ của La Phái Nhiên sau này không thể giới hạn, trong quận Sùng Dương đã là nhân vật đứng đầu.
Cho nên khi đó tuy La gia đã xuống dốc nhưng các gia tộc khác trong quận Sùng Dương cũng không dám trêu chọc.
Nhưng từ khi La Phái Nhiên bị người ta phế đi, bị Thanh Vân Tông đuổi về La gia, cây trụ cuối cùng của La gia ầm ầm sập xuống.
Hiện tại trong quận Sùng Dương cơ bản không có vị trí của La gia, sản nghiệp và mỏ quặng năm đó lục tục bị các gia tộc khác chia cắt!
La gia cũng càng ngày càng khó sống.
Sau lại có lời đồn nói người phế bỏ La Phái Nhiên chính là La Chinh.
Lời đồn này lại càng không thể tin.
Sau khi ăn Thiên Địa Tạo Hóa Đan – thuốc tiên của gia tộc, thực lực La Phái Nhiên đột nhiên tăng mạnh, còn La Chinh cho dù không chết, cho dù có cơ duyên lớn thế nào thì làm sao có thể là đối thủ của La Phái Nhiên?
Cơ bản không ai tin cái lời đồn này.
Nhưng mà hôm nay, La Ngọc Thư đã gặp La Chinh.
Hắn tin!
La Chinh đi khỏi La gia, nếu dám trở về, chắc chắn là đã thay da đổi thịt.
Nói vậy chắc là đã bước chân vào Tiên Thiên Cảnh!
Dưới sự nâng đỡ của La Chinh, La Ngọc Thư bước từng bước đi lên bậc thang.
Hai chân hắn đã khỏi hẳn, nhưng vừa mới lành nên còn chưa có sức, đi có hơi chậm.
Nhưng hiệu quả trị liệu của thần dược bậc này đã đủ khiến cho La Ngọc Thư vô cùng khiếp sợ.
“Đứng lại! Nếu còn tiến lên phía trước chúng ta sẽ không khách khí!” Hoàng Cách lạnh mặt nói.
Hắn kiêu ngạo nhưng không phải tên ngốc.
Một nam một nữ này khí chất phi phàm, vừa thấy đã biết không phải nhân vật bình thường, đương nhiên hắn không dám tùy tiện đắc tội.
Hơn nữa một viên đan dược chàng trai kia vừa lấy ra, chỉ trong khoảng khắc đã trị hết cái chân gãy của La Ngọc Thư, đan dược bậc này chỉ sợ cả quận Sùng Dương cũng khó có thể tìm ra viên thứ hai.
Đáng tiếc La Chinh cùng La Yên cứ như không có lỗ tai, La Chinh nâng La Ngọc Thư leo lên bậc thang, còn La Yên thì lẳng lặng bước theo sau.
“Các ngươi, ngăn bọn họ lại! Giương oai trước cửa La gia, không biết trời cao đất rộng!” Thấy mình uy hiếp không hiệu quả, trong mắt Hoàng Cách lóe ra một tia ác độc.
Hắn không nhìn ra tu vi của hai người này, nhưng dù sao tuổi đời bọn họ cũng không lớn, không đến mức có thể chống lại toàn bộ La gia chứ?
Vài tên to con bên người Hoàng Cách nghe lệnh, liền hung hăng, dữ tợn bước xuống dưới.
Thấy mấy tên này, trong mắt La Ngọc Thư toát ra một tia lo lắng.
Những tên này đều là Luyện Cốt Cảnh, thực lực bất phàm.
Tuy hắn biết La Chinh nếu đã dám về thì chắc chắn có chỗ dựa nào đó, nhưng hắn vẫn hơi lo lắng.
Nhưng mấy tên to con kia vừa mới lao ra được vài bước, còn chưa đến gần thì ở chỗ không xa trước mặt La Ngọc Thư liền xuất hiện một đám điểm đen.
Những điểm đen nho nhỏ đó vừa xuất hiện liền nhanh chóng ngưng kết thành từng mũi nhọn màu đen rồi đâm về phía mấy tên to con kia.
“Phập phập phập phập…”
Chỉ trong nháy mắt, trên ngực mỗi tên to con liền xuất hiện một lỗ thủng lớn, máu ồ ồ chảy ra.
Trên mặt bọn họ toát ra vẻ nghi hoặc.
Rốt cuộc là như thế nào?
Mũi nhọn màu đen đó sinh ra như thế nào?
Hai người trẻ tuổi căn bản còn chưa động, làm sao mình lại… chết?
Bịch, bịch, bịch.
Mấy tên to con mang theo phần nghi hoặc này ngã quỵ trên đất, thậm chí còn không kịp phát ra tiếng kêu thảm thiết.
Sát khí từ bên trong những thân thể đó dũng mãnh tiến ra.
Luồng sát khí đó vốn bay về phía La Yên bởi vì vừa rồi là nàng ra tay giết người, nhưng La Chinh đoạt trước một bước thu hút chúng về phía mình.
Kiếm đạo Sát Lục của ta từ nay sẽ bắt đầu tu luyện! La Chinh thản nhiên liếc mắt một cái xuống mấy thi thể trên mặt đất, sau đó tiếp tục đỡ La Ngọc Thư đi lên.
Lúc này Hoàng Cách đang đắm chìm trong nỗi khiếp sợ thật lớn.
Hắn không nghĩ ra rốt cuộc vừa nãy đã xảy ra chuyện gì? Như thế nào mà vài vị Luyện Cốt Cảnh bên cạnh hắn lại chết trong phút chốc? Đôi nam nữ trẻ tuổi kia căn bản còn chưa ra tay! Đây là thủ đoạn gì? Đây là thủ đoạn của ác ma sao?
“Các ngươi rốt cuộc là ai? La gia chúng ta và các ngươi không oán không thù! Vì sao…” Bởi vì sợ hãi nên lúc Hoàng Cách nói chuyện thậm chí còn khóc nức nở.
La Chinh rốt cuộc đỡ La Ngọc Thư lên bậc thang, nhẹ giọng hỏi: “Có thể tự đi được rồi chứ?”
“Được!” La Ngọc Thư khẳng định.
“Đi theo sau ta!”
La Chinh đi qua Hoàng Cách, thản nhiên nói: “Hoàng quản gia, chẳng lẽ ngươi quên ta rồi sao?”
Trên mặt Hoàng Cách đầy vẻ nghi ngờ.
Vì sao hắn biết ta? Còn nói ta quên hắn? Hắn là…
Lúc này Hoàng Cách mới cẩn thận đánh giá La Chinh.
Khí chất của La Chinh mặc dù có thay đổi thật lớn, nhưng mà dung mạo cơ bản lại không thay đổi.
Lần này đánh giá xong, sắc mặt Hoàng Cách mới đại biến!
“Ngươi, ngươi, ngươi, ngươi… là La Chinh!” Trong mắt Hoàng Cách tràn đầy vẻ không thể tưởng tượng nổi.
La Chinh trở về, lại còn mạnh mẽ như thế?
La Chinh?
Tên gia đinh vẫn luôn quét dọn kia lúc này mới dừng quét, trên mặt cũng là vẻ khiếp sợ.
Tên gia đinh này ở La gia đã vài chục năm, đương nhiên đã từng rất quen thuộc với thiếu gia của gia tộc.
Từ khoảng cách này hắn có thể nhìn thấy dung mạo La Chinh.
Kia đúng là La Chinh, không thể nghi ngờ gì nữa!
Hơn nữa cô gái đi theo phía sau hắn kia nhìn cũng thật quen mắt, bộ dạng có sáu phần tương tự với La Tiêu đã chết, kia hẳn là La Yên!
Không ngờ lại là hai huynh muội này! Bọn họ đã trở lại? Vẻ mặt tên gia đinh này hơi kích động, phải dùng hết sức mới cầm được cây chổi.
“Nếu đã biết, vậy tên ác nô như ngươi chết cũng được nhắm mắt rồi?” La Chinh chậm rãi rút một thanh kiếm ra khỏi nhẫn tu di.
“Ta… Đừng có giết ta! Xin ngươi, La Chinh.
Chuyện trước kia ta xin lỗi, ta xin lỗi ngươi! Tha cho ta, ta có thể…”
“Phập!”
Một luồng ánh sáng lạnh lẽo chợt lóe trước mắt Hoàng Cách.
Hoàng Cách còn cố để van xin, nhưng hắn phát hiện mình nói không nên lời.
Ngay sau đó cổ của hắn xuất hiện một vết máu, một giọt máu từ giữa vết máu nhỏ kia chảy ra.
“Ta…Ta…” Hoàng Cách ôm cổ nằm vật xuống.
Sau đó khí quản bị mở ra, hắn chỉ có thể dùng ánh mắt cầu xin nhìn La Chinh.
Nếu La Chinh có thể cho hắn một viên đan dược như La Ngọc Thư đã ăn, có lẽ còn có thể cứu chữa.
La Chinh bước lên nửa bước, cúi đầu thản nhiên nhìn khuôn mặt béo phì của Hoàng Cách mà nói: “Nếu xin lỗi có tác dụng, thì thế giới này còn cần binh khí làm gì?”
Chương 313: Trở về võ đường
La Yên lạnh nhạt liếc mắt nhìn Hoàng Cách một cái, lập tức đi theo sau lưng La Chinh.
Nàng không quen Hoàng Cách, lúc rời khỏi La gia cũng không biết người này.
Chẳng qua nếu ca ca muốn giết người thì chắc chắn là người xấu.
Lúc La Ngọc Thư đi ngang qua còn nhổ một bãi nước bọt trên mặt Hoàng Cách, sau đó cũng đi theo.
Chỉ chốc lát sau, chờ sau khi Hoàng Cách hoàn toàn chết đi, một luồng sát khí tụ về phía La Chinh.
Sát khí vốn là lực nguyền rủa được sinh ra sau khi sinh linh bị giết thảm nhưng không cam lòng.
Càng là sinh linh cường đại thì sau khi chết, sát khí được hình thành càng nặng hơn.
Loại nhân vật bé xíu như Hoàng Cách này thì chỉ có một chút sát khí thôi.
Chẳng qua sát khí vốn tích tiểu thành đại, hôm nay La Chinh chính là muốn dùng kiếm đạo Sát Lục để bao phủ La gia, dùng thủ đoạn mạnh mẽ nhất, cứng rắn nhất để tẩy trừ toàn bộ những kẻ chống đối trong La gia!
Năm đó, bởi vì La Tiêu quá mức mềm lòng, đối xử với huynh đệ của mình quá tốt nên cuối cùng mới bị La Bính Quyền và La Tuấn Dật mưu hại.
Lấy ơn báo oán, cuối cùng đưa tới họa sát thân.
La Chinh sẽ không giẫm lên vết xe đổ của cha.
Sau khi bước vào cửa lớn La gia chính là một võ đài.
Lúc rời khỏi La gia, La Chinh bị bắt đấu cùng La Thừa Vận tại đây, tìm kiếm cơ hội giữ lại một mạng sống.
Nhưng cuối cùng, cho dù hắn đánh bại La Thừa Vận thì tam thúc cũng không giữ lời thả hắn!
Vừa rồi họ giết người ở cửa La gia nên đã khiến cho không ít người chú ý.
Bởi vì khoảng cách khá xa, bọn họ cũng không nghe được cuộc nói chuyện của La Chinh và Hoàng Cách nên không rõ, một nam một nữ trước mắt này lại là La Chinh và La Yên rời nhà đã lâu!
Cho dù như thế nào, giết người ở cửa La gia cũng coi như mạo phạm La gia.
“Các ngươi là ai? Dám giết đại quản gia của La gia chúng ta!” Có vài người rút đao kiếm ra ngăn trước mặt La Chinh.
“Bọn họ là ai?” La Chinh thản nhiên hỏi La Ngọc Thư phía sau.
“Những người này đều là tay chân do Hoàng Cách mời đến.
Trong khoảng thời gian này, đệ tử La gia bất mãn về vấn đề phân phối trong gia tộc nên thường xuyên gây rối, cho nên Hoàng Cách liền mời một nhóm người từ bên ngoài về.” La Ngọc Thư giải thích.
“À!” La Chinh gật gật đầu.
Lưu Quang Kiếm tản ra đầy ánh sáng lạnh lẽo màu bạc rực rỡ.
Ánh sáng lạnh lẽo này lướt đến đâu liền để lại từng vệt máu tươi tung tóe tới đó.
Những người này chẳng qua chỉ là Luyện Nhục Cảnh, Luyện Cốt Cảnh, đứng trước mặt La Chinh căn bản không có chỗ phản kháng.
Bịch, bịch…
Từng người, từng người nằm trong vũng máu.
Cách đó không xa còn có một vài đệ tử La gia hoảng sợ nhìn La Chinh, suy nghĩ trong lòng bọn họ chính là: Xong! La gia xong rồi! Không biết là ai phái ra sát tinh này.
Bọn họ muốn chạy trốn, nhưng cũng không dám trốn.
Hai chân giống như bị trói lại, căn bản bước không nổi.
Trong lòng phần lớn các đệ tử La gia đều có một suy nghĩ đáng sợ, chỉ sợ La gia sẽ bị diệt môn.
Nhưng vì sao La Ngọc Thư lại đi theo phía sau đôi nam nữ đó? Chẳng lẽ hai sát tinh này là La Ngọc Thư dẫn tới?
Đang lúc đệ tử La gia không giải thích được thì La Ngọc Thư lên tiếng: “Đệ tử La gia không cần hoảng, hắn là La Chinh – là thiếu gia chủ của chúng ta! Không! Là gia chủ hiện tại của La gia chúng ta!”
“La Chinh?”
“La Chinh!”
Cho dù khí chất hiện tại của La Chinh đã thay đổi rất nhiều, nhưng vừa nói tên, bọn họ lập tức liền nhận ra.
Giống như bạn bè đã lâu không gặp, trước khi nhắc tên, có lẽ ngươi chỉ còn nhớ mang máng chứ không thể nhớ nổi chính xác hắn là ai, nhưng vừa báo tên thì ký ức về hắn lập tức liền trở về toàn bộ!
“Là La Chinh!”
“Là thiếu gia chủ!”
“Không! Chính là gia chủ La gia chúng ta! Hắn là con của gia chủ La Tiêu, là con trưởng dòng chính La gia chúng ta! Con kế nghiệp cha, hắn chính là gia chủ!”
Nhóm đệ tử La gia vừa nãy còn vô cùng căng thẳng, lúc này tâm tình lập tức thay đổi, từ cực kỳ sợ hãi đã đến mức vui sướng tột độ.
La Chinh đã trở lại, hơn nữa còn có thực lực khủng bố như vậy! La gia không phải bị diệt tộc mà là được La Chinh cứu vớt!
Cho dù La gia hiện tại cực kỳ đổ nát, La Bính Quyền mặc kệ những tên ngoại tộc ngang ngược hoành hành trong La gia, nhưng bọn họ đều là đệ tử La gia, không ai mong gia tộc của mình thật sự sụp đổ! Đó cũng là lý do bọn họ không chịu rời khỏi La gia.
Bởi vì bọn họ sống ở La gia, chết với La gia, nơi này là gốc rễ của bọn họ!
Cho dù rễ có nát thì bọn họ cũng không nỡ rời đi.
Bọn họ chỉ có thể nén giận nhìn La gia không ngừng mục nát, không ngừng sụp đổ, cuối cùng còn có thể bị hủy hoại chỉ trong chốc lát!
Nhưng trong nháy mắt này bọn họ đã hiểu.
La Chinh mang theo một tia ánh sáng hy vọng trở lại, La gia có lẽ sẽ được cứu!
Cả đám đệ tử La gia đó chạy về phía này, nhào về phía La Chinh, vây xung quanh La Chinh.
Không ít đệ tử La gia đều rưng rưng nước mắt, nỗi cảm động lúc này thật khó dùng từ để diễn tả.
“Các ngươi… hoan nghênh ca ca như vậy, không hoan nghênh ta chút nào sao?” La Yên ở phía sau chớp chớp mắt nói.
“Ca ca?” Mấy vị đệ tử La gia thấy cách gọi của La Yên thì bật thốt ra: “A! Ngươi là La Yên!”
“La Yên cũng trở lại!”
“La Phái Nhiên không phải nói La Yên bị nhốt trong Luyện Ngục Sơn sao?”
Về phần Luyện Ngục Sơn là chỗ nào, đệ tử La gia căn bản cũng không rõ lắm.
Bọn họ chỉ biết đó là một nơi vô cùng bi thảm, cứ đệ tử trái với quy định của Thanh Vân Tông thì đều bị ném vào Luyện Ngục Sơn, bị tra tấn kinh khủng, vô cùng vô tận, hơn nữa còn bị đối xử không bằng người!
La Yên chính là đệ tử thiên tài xuất sắc nhất của La gia, thậm chí bởi vì có thiên phú rất cao nên được Thanh Vân Tông đặc biệt tuyển chọn! Điều này đã từng là niềm kiêu ngạo của La gia từ trên xuống dưới.
Nhưng sau khi nghe nói La Yên bị đày vào Luyện Ngục Sơn, luôn không có tin tức gì nên không có ai biết La Yên thế nào!
Giờ này La Yên cũng trở lại!
Hơn nữa thực lực của La Yên hình như… sâu không lường được! Rốt cuộc thực lực hiện tại của nàng là gì? Khí thế trên người phát ra hình như còn mạnh hơn La Bính Quyền vô số lần!
La Chinh là Tiên Thiên Nhị Trọng, hơn nữa còn thu liễm khí tức nên đệ tử La gia cảm thấy thực lực La Chinh cũng chỉ tương đương La Bính Quyền, hoặc có lẽ mạnh hơn La Bính Quyền một chút, nhưng cũng chẳng bao nhiêu.
Đương nhiên, đệ tử La gia cũng hiểu, mới từng này tuổi đã siêu việt hơn gia chủ La gia, chẳng lẽ còn không đủ?
Nhưng mà La Yên thì khác!
Nàng đã bước vào Chiếu Thần Cảnh! Chân nguyên trong cơ thể càng tinh tế hơn, khí thế phát ra căn bản khiến người khác không cách nào đoán được.
So sánh nàng với La Bính Quyền thì chính là nhân vật ở hai thế giới, căn bản là không cùng cấp bậc.
Cho nên tuy thực lực thực sự của La Yên có lẽ ngang với La Chinh, thậm chí còn có khả năng kém La Chinh một chút, nhưng đệ tử La gia lại cho rằng thực lực của La Yên mạnh hơn!
Cô bé cả ngày chạy tới chạy lui trong viện La gia kia giờ đã là một cô gái có thực lực khủng bố, trong lòng phần lớn đệ tử La gia cũng xúc động, bùi ngùi một trận!
“Đi tiếp thôi!”
La Chinh tay cầm Lưu Quang Kiếm đi xuyên qua con đường trong La gia.
Cứ ai có gan phản kháng, hoặc tỏ ra địch ý, hoặc đệ tử La gia cho là kẻ chống đối, La Chinh sẽ không nói hai lời, một kiếm mà giết!
Cứ là đệ tử La gia thì sẽ đồng ý đi theo La Chinh, tất cả theo sau hắn.
Cho dù là đệ tử chi thứ hai hay chi thứ ba của La gia thì cũng đều như vậy.
Dù sao cũng là máu mủ ruột già! Cho dù La Chinh muốn dùng thủ đoạn máu me diệt trừ ung nhọt La gia, nhưng nếu đối phương có tâm hối cải, La Chinh cũng có thể tạm thời tha thứ.
Về phần chỉnh đốn toàn bộ La gia phía sau, nếu bọn họ hơi có ý đồ khác, xử lý theo gia quy.
Thẳng tới lúc này, đệ tử La gia đi theo phía sau La Chinh càng ngày càng đông, thanh thế cũng càng ngày càng lớn.
Bất tri bất giác La Chinh dẫn theo đệ tử La gia đi tới cửa võ đường.
Nhìn thấy võ đường, trong lòng La Chinh cũng bùi ngùi xúc động.
Lúc trước hắn từng ở đây, từng bị người ta đánh từng quyền, từng quyền trong suốt hai năm.
Giờ này khắc này, trong võ đường cũng không thiếu đệ tử La gia đang rèn luyện.
Đối tượng bọn họ rèn luyện là bia thịt, phần lớn số bia thịt là tử tù La gia bỏ số tiền lớn mua về, những tử tù đó giờ cũng đã bị đánh đến mức hấp hối.
Chẳng qua không phải bia thịt nào cũng là tử tù, ví dụ như đệ tử La gia – La Đại Long.
Lúc này hắn cũng đeo giáp da, trên người đeo còng tay, xiềng chân, bị người ta đánh hết quyền này đến quyền khác.
La Đại Long có thần lực trời sinh, mặc dù là đệ tử chi thứ của La gia nhưng có thiên phú không tồi.
Lúc trước hắn vì tu luyện nên đã đánh La Chinh, sau này La Chinh đánh Hoàng Cách hắn còn vô cùng ủng hộ.
Hắn cũng là một đệ tử La gia có tâm huyết.
Nhưng ở La gia lúc này, có tâm huyết cũng có nghĩa là sẽ đắc tội càng nhiều người, kết quả là bị tiểu nhân trị tội, ném vào địa lao, trở thành một bia thịt.
Lúc này, người đánh La Đại Long cũng là một vị đệ tử La gia, chính là La Phái Hạo – đệ tử chi thứ hai của La gia, cũng chính là đệ đệ của La Phái Nhiên.
Từ khi La Phái Nhiên bị phế đi, danh hiệu thiếu gia chủ La gia cũng thuộc về hắn.
Mà bên cạnh La Phái Hạo còn có một gã trai trẻ tuổi mặc bộ đồ màu vàng đang đứng đó.
Chợt nghe gã đó nói: “Tiểu Hạo tử, ta thấy ngươi đánh cũng đã nghiền rồi, để ta tới thử xem được không?”
La Phái Hạo tươi cười nói: “Tinh ca muốn thử, đương nhiên là được!”
“Nhưng mà ta vừa ra tay, chỉ sợ sẽ đánh chết bia thịt này.
Làm thế nào đây?” Người được gọi là Tinh ca kia hỏi.
“Sợ cái gì? Bia thịt này mạng dài, Tinh ca ra tay thoải mái đi, cứ cho là có đánh chết thì đã sao? Ha ha!” La Phái Hạo lấy lòng nói.
La Đại Long luôn luôn chịu đánh, không ngờ lúc này sắc mặt trầm xuống nói: “La Phái Hạo! La Đại Long ta cho dù là bia thịt cũng là để đệ tử La gia dùng để luyện công.
Hắn là người ngoài, dựa vào cái gì?”
Chương 314: Không có hứng thú biết ngươi là ai
La Đại Long gần như có cùng một lối suy nghĩ với La Chinh năm xưa.
Ta trái với gia quy nên trở thành gia nô, biến thành một cái bia thịt, đây là vận mệnh của ta.
Nhưng ta làm bia thịt là để cho đệ tử La gia luyện công, những người khác dựa vào cái gì mà đòi ra tay?
Không ngờ La Đại Long vừa nói xong, La Phái Hạo liền hung hăng đấm cho La Đại Long một quyền rồi trầm giọng nói: “La Đại Long, Tinh ca ra tay là nể mặt ngươi lắm rồi! Còn lắm miệng ta sẽ đánh chết ngươi!”
La Đại Long cũng là một kẻ hung bạo, cắn răng cả giận nói: “La Phái Hạo, ngươi làm nhục La gia.
So ra ngươi còn chẳng bằng ca ca La Phái Nhiên của ngươi.
La Phái Nhiên còn biết lấy lòng người đại sĩ tộc ở Đế Đô.
Tinh ca chó má cái gì? Chẳng qua là người Hoàng gia ở quận Sùng Dương này! Với địa vị Hoàng gia trước kia, theo sau xách giày cho La gia chúng ta còn không xứng.
Vậy mà ngươi lại lấy lòng hắn! Ta nhổ vào!”
“Địa vị Hoàng gia của chúng ta trước kia theo sau xách giày cho La gia các ngươi còn không xứng?” Vẻ mặt Hoàng Tinh cũng lạnh đi.
Nhìn thấy sắc mặt Hoàng Tinh sầm lại, La Phái Hạo vội vàng cười nịnh: “Tinh ca, đừng so đo với thằng nhóc này.
Hắn là miệng tiện, ta sẽ dạy dỗ hắn!”
“Không cần ngươi, ta tự mình tới dạy dỗ.
Ta muốn cho hắn biết, cái gì gọi là xách dép còn không xứng!” Nói xong Hoàng Tinh vận chân khí, bắt đầu tụ tập khí thế của bản thân.
Hoàng Tinh là thiếu gia chủ Hoàng gia.
Hai năm nay, thế lực Hoàng gia ở quận Sùng Dương thực mạnh, gia chủ của bọn họ không biết tìm được một cơ duyên lớn từ đâu, liên tiếp đột phá ba tầng, hiện tại đã là Tiên Thiên Ngũ Trọng.
Trong quận Sùng Dương, chỉ sợ cha của Hoàng Tinh chính là người có tu vi cao nhất!
Với lợi thế này, Hoàng gia đương nhiên phát triển không ngừng, những gia tộc khác chỉ có thể nhất nhất quy phục, tặng nhiều ích lợi trong quận Sùng Dương cho Hoàng gia.
Mà một phần ích lợi trong đó vốn là của La gia.
Nói cách khác, trong khoảng thời gian này Hoàng gia đã ngầm chiếm tài sản của La gia nhiều nhất.
Nhưng cho dù như vậy La gia cũng không dám nói gì, mà La Phái Hạo lại còn nhất nhất nịnh bợ Hoàng Tinh.
Nếu một khi hầu hạ không tốt, chọc giận Hoàng gia, La gia chỉ còn nước thảm hơn.
Cũng bởi vì La Phái Hạo nịnh bợ như thế nên mới có quan hệ tốt với Hoàng Tinh, bọn họ mới cho La gia một chút mặt mũi, lưu lại một ít sản nghiệp cho La gia.
Nhưng như vậy cũng chỉ là kéo dài hơi tàn của La gia mà thôi.
Gia nghiệp La gia vẫn dần dần bị xâm chiếm như trước.
Với Hoàng Tinh mà nói, toàn bộ La gia chẳng qua cũng là vài tên phế vật mà thôi.
Ngay cả La Phái Hạo hay nịnh bợ hắn cũng là một phế vật, chỉ là cái tên phế vật này nói chuyện rất dễ nghe nên hắn cũng không để tâm chuyện La Phái Hạo lẽo đẽo theo mình.
Nhưng mà lúc này một cái bia thịt lại dám khinh bỉ Hoàng gia bọn họ sao?
Thật sự là không thể tin được.
Đừng nói đến một La gia toàn phế vật, vài đại gia tộc ở quận Sùng Dương này còn không dám làm thế trước mặt hắn.
Hoàng Tinh bắt đầu tích thế, chân khí trong tay hắn dần ngưng lại, uy lực một quyền này rõ ràng vô cùng kinh người.
La Đại Long cảm nhận được uy thế lớn lao trong đó, sắc mặt trở nên rất khó coi.
Một quyền này nếu đánh vào người hắn, có lẽ sẽ trực tiếp giết chết hắn luôn!
Nhưng kể cả vậy, trên mặt La Đại Long vẫn toát ra vẻ quật cường như trước.
Hắn cắn răng không hề mở miệng cầu xin tha thứ.
Với loại người này thì cầu xin tha thứ cũng vô dụng, còn uổng công làm yếu đi khí thế của chính mình.
La Đại Long có thần lực trời sinh, dựa vào thân thể cường tráng của chính mình cũng có thể cứng đầu đỡ một quyền.
Thân thể của hắn hơi hơi cong, ngực trước hơi nghiêng, tư thế này có thể làm giảm bớt uy lực của đối phương ở một mức nào đó!
“Hừ! Vô dụng! Ngươi vẫn luôn là châu chấu mà thôi.
Một quyền này ta không đánh chết ngươi, thì không phải họ Hoàng!” Trong lòng Hoàng Tinh đã động sát tâm.
“Ngũ Mã Toái Tâm Quyền!”
Một quyền của Hoàng Tinh đánh ra, trong nắm tay ẩn chứa sức mạnh bằng với năm con ngựa! Nếu đánh vào người La Đại Long giống như dùng năm con ngựa đồng thời đâm vào người hắn.
“Chết đi!” Hoàng Tinh dữ tợn cười nói.
Trên mặt La Đại Long cũng dần hiện ra một tia đau lòng.
Với một quyền này, chỉ sợ mình không qua khỏi…
Ngay khi nắm tay Hoàng Tinh sắp đánh lên người La Đại Long, một đường ánh sáng màu bạc chói lòa đánh về phía hắn ta!
Nếu Hoàng Tinh không thu quyền thì cánh tay hắn sẽ bị luồng sáng bạc này chặt đứt.
Đối mặt với công kích bất thình lình, Hoàng Tinh chỉ cắn răng một cái, rụt tay về.
Hắn xoay người một cái, vẻ mặt hết sức khó coi: “Ai dám đánh lén ta?”
La Chinh và La Yên thản nhiên liếc Hoàng Tinh một cái nhưng không trả lời, giống như Hoàng Tinh căn bản không đủ tư cách khiến bọn họ để tâm.
Lúc này, La Ngọc Thư và vài vị đệ tử La gia lớn tiếng nói: “Đệ tử La gia đều tạm dừng tu luyện, thu xếp rồi theo sau chúng ta!”
La Phái Hạo cười lạnh một tiếng: “La Ngọc Thư, ngươi là ai? Nơi này làm gì đến lượt ngươi lên tiếng?”
La Ngọc Thư này cũng là một vị đệ tử chi thứ râu ria nên La Phái Hạo vốn không coi ra gì.
La Phái Hạo vốn cho rằng tiếng quát lớn của mình sẽ có hiệu quả.
Ai ngờ vừa mới quát lớn một tiếng, La Ngọc Thư lập tức phản kích: “La Phái Hạo đúng không? Ngươi cho là ngươi là cái thá gì?”
“Ngươi!” La Phái Hạo ngây ngẩn cả người, đồng thời có chút kỳ quái.
La Ngọc Thư này uống lộn thuốc hả? Sao đột nhiên lại mạnh miệng như vậy? Dám tranh luận với hắn, muốn chết rồi à? La Ngọc Thư dựa vào cái gì?
Khóe mắt hắn bỗng dưng giật giật, lúc này mới chú ý tới không ít đệ tử La gia đều tụ tập đi tới, hơn nữa cầm đầu đám đệ tử này còn có một nam một nữ: “Các ngươi đây là muốn tạo phản hả? Không sợ làm trái gia quy, các ngươi sẽ bị ném vào địa lao làm bia thịt sao?”
Bọn người La Ngọc Thư nghe nói như thế nhất thời cười to: “Tạo phản? Ha ha! Gia chủ đương nhiệm của La gia ở đây, La Phái Hạo, ngươi mới là tạo phản!”
“Gia chủ đương nhiệm?” La Phái Hạo nhìn La Chinh rồi cười lạnh nói: “Các ngươi tìm người ngoài hỗ trợ, người này chính là gia chủ? Ha ha ha, cười chết ta! Ấu trĩ! Chờ cha ta đến, các ngươi đều phải chết!”
“Hắn? Hắn không phải người ngoài.” La ngọc thư lắc đầu: “Hắn chính là gia chủ của chúng ta – La Chinh!”
“La Chinh!”
Những đệ tử La gia đang luyện tập ở võ đường căn bản cũng không rõ chuyện đang xảy ra, nên nghe La Ngọc Thư nói như vậy cũng hơi hoang mang.
Dù La gia có lụi bại như thế nào cũng không tới phiên người ngoài lên làm gia chủ…
Chỉ là người này không phải người ngoài mà là La Chinh!
Nghe được tên này, mọi người lập tức nhận ra hắn.
Lúc này bọn họ mới hiểu được, tại sao lại có nhiều đệ tử La gia đi theo sau La Chinh như vậy.
La Phái Hạo ngây dại.
La Chinh? Hắn đã trở lại?
Trong mắt La Đại Long lộ ra vẻ khiếp sợ, kia thật sự là La Chinh?
Thật ra La Đại Long cũng từng nghĩ, không biết La Chinh có chết hay không? Dù sao lúc ấy mọi người chỉ thấy La Chinh bị bắt đi, cũng không tận mắt nhìn thấy La Chinh chết.
Tuy đã từng chọn La Chinh làm bia thịt, nhưng hắn vẫn vô cùng kính nể La Chinh, kính nể cốt khí của hắn.
Chỉ tiếc, hoàn cảnh La gia như thế này nên đệ tử La gia có cốt khí thường đều chết rất thảm.
La Đại Long coi mình là ví dụ sống!
“La Chinh… Ngươi đã trở lại…” Thân thể cao tám thước cường tráng, giờ này khắc này cái mũi cũng đau xót, hốc mắt đỏ lên.
La Chinh trợn mắt há hốc mồm, đi từ từ đến trước mặt La Đại Long: “La Đại Long, đã lâu không gặp.
Vì sao ngươi lại thành bia thịt?”
“Cái này, kể ra rất dài dòng.” La Đại Long thở dài một tiếng.
“Về sau hãy kể, chẳng qua ta vừa mới đến, ai muốn đánh chết ngươi?” La Chinh vừa nói, nhìn Hoàng Tinh cách đó không xa, thản nhiên nói: “Là kẻ kia?”
Hoàng Tinh căn bản giận không kiềm được bởi vì La Chinh đánh lén, suýt chút nữa đã cắt bỏ cánh tay của hắn, mà người này hình như còn muốn tìm hắn gây phiền toái? Không biết mình là ai chăng? Muốn chết?
“Là ta thì sao?” Hoàng Tinh cười lạnh nói: “Ngươi biết ta là ai không?”
La Chinh lắc lắc đầu: “Không biết…” Chuôi kiếm trong tay hơi nghiêng đi, chậm rãi rung rung.
“Ta chính là…”
“Vèo!”
Hoàng Tinh mới nói một nửa, Lưu Quang Kiếm của La Chinh đã tung ra một đóa ngân hoa xán lạn, chém ngang cổ Hoàng Tinh.
“Chính là… Chính là…”Hoàng Tinh mở to hai mắt ra nhìn.
Hắn phát hiện mình không thể nói ra những lời định nói, trong mắt tràn ngập vẻ không cam lòng.
Vì sao không để cho ta nói hết?
Nếu biết thân phận của ta, ngươi chắc chắn không dám giết ta!
Ta chết quá oan uổng, cha ta sẽ báo thù cho ta.
Nhìn Hoàng Tinh ngơ ngác trừng mắt, La Chinh hờ hững lắc đầu: “Ta không có hứng thú biết ngươi là ai.”
Chương 315: Huyết tù
Từ ánh mắt đầu tiên khi nhìn thấy La Chinh, La Phái Hạo còn đắm chìm trong nỗi khiếp sợ nên không kịp phản ứng.
La Chinh… La Chinh… vì sao hắn lại trở lại?
Hơn nữa cảnh tiếp theo càng khiến người khác chấn kinh, hắn lại dám dùng một kiếm giết chết Hoàng Tinh?!
Hoàng Tinh cứ như vậy mà chết?
La Chinh này chỉ sợ điên rồi?
Hoàng Tinh chính là thiếu gia chủ Hoàng gia! Cứ như vậy bị giết, Hoàng gia sẽ bỏ qua sao? Hoàng Tinh chết ở đây, chỉ sợ sẽ mang đến tai ương ngập đầu cho La gia!
“La… La Chinh, ngươi có biết hắn là ai không?” La Phái Hạo nói, không ngừng run rẩy.
La Chinh lắc đầu: “Không phải ta đã nói rồi sao? Ta không có hứng thú biết.”
“Ta không cần biết ngươi có hứng thú hay không, Hoàng Tinh này chính là thiếu gia chủ của Hoàng gia.
Ngươi có biết Hoàng gia không? Hiện tại người lợi hại nhất quận Sùng Dương – gia chủ Hoàng gia đã là cường giả Tiên Thiên Ngũ Trọng.
Hoàng Tinh chết ở đây, La gia chúng ta sẽ bị diệt môn!” La Phái Hạo gào thét.
Nghe La Phái Hạo nói, có không ít đệ tử tỏ vẻ lo lắng.
Cảnh giới Tiên Thiên Ngũ Trọng đã là cường giả tuyệt đối tại quận Sùng Dương.
La Chinh có thể đối kháng Hoàng gia sao?
“Ngươi có thể câm miệng.
Nếu không, ngươi cũng chết.” La Chinh thản nhiên liếc La Phái Hạo một cái.
Ngay khi bị La Chinh liếc mắt một cái, La Phái Hạo liền cảm thấy chính mình bị một con rắn độc nhìn chằm chằm, cả người đều rùng mình.
Nhưng La Phái Hạo vẫn cắn răng nói: “Ngươi… Ngươi dám giết ta, cha ta… Cha ta sẽ không bỏ qua cho ngươi?”
“Ta không giết ngươi, La Bính Quyền sẽ bỏ qua ta?” La Chinh cười lạnh nói.
“Nói cũng đúng.
Lần này ngươi trở về, chính là muốn chết!” La Phái Hạo lành lạnh nói.
Nghĩ đến cha mình, trong lòng hắn nhất thời bình tĩnh lại.
Bởi vì thực lực La Bính Quyền đã có tiến bộ rất lớn, đột phá Luyện Tủy Cảnh, đạt tới cảnh giới Tiên Thiên Tam Trọng!
“Muốn chết?” La Chinh thản nhiên cười nói, nhìn một ngôi đình bên cạnh võ đường, sau đó hắn giẫm một bước lên trên vách tường, cả người giống như một con mèo, nhảy phắt lên, sau hai ba lượt đã dừng lại tại nơi cao nhất trên ngôi đình ấy.
Từ nơi này có thể nhìn xuống toàn bộ tầng tầng lớp lớp lầu các của La gia.
La gia trải qua nhiều năm như vậy, đình viện lầu các trong nhà xây dựng tinh mỹ vô cùng, nhà vườn theo phong cách Tô Châu được thiết kế cực kỳ khéo léo.
“Những tòa nhà này trong mắt sĩ tộc ở Đế Đô chẳng đáng là gì, nhưng là La gia gây dựng bao đời mà có, ta tuyệt đối sẽ không cho phép chúng tan biến trong tay La Bính Quyền.” La Chinh thầm nghĩ trong lòng.
Sau đó hắn hít một hơi thật sâu, hắng giọng, đồng thời vận chuyển chân nguyên lớn tiếng nói: “Đệ tử La gia, nghe lệnh! La Chinh ta đã trở lại! Đệ tử và trưởng bối La gia, dù là chi thứ hay chi trưởng, chỉ cần là họ La thì đến võ đường tập hợp! Thêm nữa, hai tên cẩu tặc La Bính quyền, La Tuấn Dật ngoan ngoãn đi ra nhận lấy cái chết!”
Giọng nói của La Chinh thật to, thật rõ, hơn nữa còn vận dụng chân nguyên nên có thể truyền đi rất xa, lực thẩm thấu rất mạnh, cho dù là trong hầm sâu cũng có thể nghe rõ từng tiếng một, giống như tiếng này vang lên ngay bên tai.
“La Chinh!”
“La Chinh?”
“La Chinh trở lại?”
Nhóm đệ tử La gia rải rác khắp nơi nghe thấy tiếng nói này, ai nấy đều lập tức cảm thấy phấn chấn.
Tuy bọn họ không rõ chuyện gì đã xảy ra, vì sao La Chinh có thể trở về, nhưng nếu La Chinh đã trở về, đã dám xuất hiện ở La gia thì đã chứng tỏ rất nhiều vấn đề.
Ít nhất, La Chinh không e ngại La Bính Quyền.
Trong một đình đài, La Phái Nhiên ngồi ở xe lăn, mặt không đổi sắc nhìn từng đợt sóng nổi lên trong ao nhỏ.
Cái ao nhỏ này phong cảnh tuyệt đẹp vô cùng, nhưng La Phái Nhiên chẳng còn tâm trạng gì nữa…
Một võ giả nếu đã bị phế đi thì cũng giống như thường dân bị cụt tay cụt chân.
Tín niệm cường giả theo đuổi suốt đời đã tan thành mây khói.
Từ sau trận chiến ở Luyện Ngục Sơn, La Phái Nhiên bị La Chinh phế bỏ, triệt để mất hết giá trị trước mặt Vương gia.
Trên thực tế loại sĩ tộc như Vương gia này, căn bản không phải loại mà những đệ tử bình dân như La Phái Nhiên có thể trèo cao được.
Ở quận Sùng Dương, La Phái Nhiên có lẽ cũng được coi là một nhân vật có tiếng, nhưng ở Đế Đô Phần Thiên thì chẳng là cái thá gì, cũng chỉ là thường dân mà thôi.
Vương Hoành Chi và La Phái Nhiên qua lại với nhau là bởi vì La Yên, vì lúc ấy trong Thanh Vân Tông chỉ có hắn có quan hệ huyết thống với La Yên.
Nhưng khi La Chinh xuất hiện trên Luyện Ngục Sơn đã khiến Vương Hoành Chi và Vương Yến Diêu đều hiểu ra, La Chinh mới là ca ca ruột của La Yên.
Có thể nói, cho dù ngày đó tại Luyện Ngục Sơn, La Chinh không phế bỏ La Phái Nhiên thì Vương gia cũng sẽ vứt bỏ hắn, bởi vì hắn đã mất đi giá trị lợi dụng.
Cho nên ngày đó sau khi bị người ta phế bỏ, Vương gia đã tìm vài người đuổi hắn về quận Sùng Dương, thậm chí ném hắn – kẻ đã tàn phế ở ngay cổng quận Sùng Dương….
Trong khoảng thời gian trở về nhà này, hắn không có một giây phút nào vui vẻ, trong lòng chất chứa đầy u sầu buồn thảm.
Rồi đến một ngày, La Chinh trở lại giết mình thì phải làm sao?
Theo phán đoán của La Phái Nhiên, có thể là ba năm, cũng có thể là năm năm, chỉ cần La Chinh không bất ngờ bỏ mình thì sớm hay muộn hắn cũng sẽ trở về.
Mà ngày La Chinh trở về không chỉ là ngày xui xẻo của hắn, đến lúc đó cha hắn là La Bính Quyền và tam thúc La Tuấn Dật cũng sẽ xui xẻo.
Nhưng mà…
La Phái Nhiên không nghĩ ngày này lại đến nhanh như vậy.
Giọng La Chinh trầm ổn như sấm giữa trời quang, nổ tung lỗ tai hắn, nhất thời làm sắc mặt tái nhợt của hắn càng trở nên xám xịt.
“Tại sao lại nhanh như vậy?” La Phái Nhiên thì thào.
Đáng tiếc không ai trả lời hắn, chỉ có hai chú chim bói cá nhanh nhẹn lướt qua ao nhỏ, lưu lại một gợn sóng lăn tăn, chậm rãi khuếch tán trên mặt nước.
Trong căn phòng sâu nhất ở La gia, La Bính Quyền đang nhắm mắt tu luyện.
Không giống đệ tử La gia, thông qua miệng La Phái Nhiên nên ông ta đã biết các hướng đi của La Chinh.
Ông ta cũng lo một nỗi lo giống La Phái Nhiên.
Chẳng qua tuy có biết La Chinh tiến vào Thanh Vân Tông nhưng La Bính Quyền lại không rõ về sau hắn tiến bộ thế nào, cũng không biết chuyện đại hội toàn phong vừa qua.
“Vừa đi một năm đã trở lại rồi sao?” La Bính Quyền thì thào.
Từ khi biết La Chinh tiến vào Thanh Vân Tông, La Bính quyền cũng có một cảm giác nguy cơ, trong lòng có một tầng áp bách.
Ông ta tu luyện ngày đêm, vô tình đột phá bình cảnh, đạt tới cảnh giới Tiên Thiên Tam Trọng!
Đối với La Bính Quyền đã qua 50 tuổi mà nói, thì đây là một kỳ tích.
“Thời gian một năm, cho dù thiên phú của ngươi xuất chúng thì thế nào? Ngươi tiến bộ, ta cũng tiến bộ.
Hiện giờ ta đã đạt tới cảnh giới Tiên Thiên Tam Trọng… Nếu ngươi có thể vững vàng tại Thanh Vân Tông tu luyện mười năm, ta có lẽ sẽ sợ ngươi.
Nhưng mới chỉ gần một năm, ngươi xác định là đối thủ của ta? Cứ cho ngươi là đối thủ của ta đi, vậy ngươi xác định ngươi là đối thủ của người kia?” La Bính Quyền nhìn ra ngoài qua khung cửa sổ phòng, lạnh lùng nói.
“Kẹt”
Phòng cửa gỗ bị người đẩy ra.
“Nhị ca! La Chinh trở lại rồi!” Trên mặt La Tuấn Dật đầy vẻ kích động.
La Bính Quyền lạnh lùng trừng mắt liếc La Tuấn Dật một cái: “Ta không có tai à? Lớn tiếng như vậy làm sao ta không nghe được?”
“Làm sao đây?” La Tuấn Dật trực tiếp hỏi.
“Làm sao đây? Còn làm thế nào được? Chuyện tới nước này, ngoài giết hắn thì chúng ta còn có thể làm gì? Thả người kia ra! Lúc trước chúng ta đã cho lão một ân huệ lớn, giờ là lúc lão ta nên trả lại rồi!” La Bính Quyền lập tức đứng dậy.
Ông ta nhìn về phương hướng giọng của La Chinh truyền tới, duỗi tay, xuất ra chân nguyên.
Mười ba thanh bảo kiếm trên vách tường đột nhiên trượt ra khỏi vỏ rồi lơ lửng theo phía sau ông ta.
Sau đó, ông ta liền tiến về phía võ đường.
Nhìn bóng dáng La Bính Quyền đi xa, La Tuấn Dật khẽ cắn môi.
Gã lại chạy về hướng ngược lại.
Nơi đó cũng là hầm của La gia, chẳng qua cái hầm này thật đặc biệt, ngoại trừ La Tuấn Dật và La Bính Quyền thì không có ai biết.
La Tuấn Dật chui vào sâu bên trong hầm, dùng chìa khóa mở ra hai lớp cửa.
Trong nháy mắt vừa đẩy cửa ra, bên trong hầm liền truyền đến một mùi máu tươi nồng đậm.
“Ai?” Một giọng nói khàn khàn truyền ra từ trong hầm.
“Ta là La Tuấn Dật.” La Tuấn Dật nói.
“Là vì tên nhóc kia nên tới tìm ta?” Cái giọng nói khàn khàn kia cười cười.
Giọng nói của La Chinh có chất chứa chân nguyên, lực thẩm thấu rất mạnh, cho dù hầm sâu như thế nào thì người kia cũng nghe rõ ràng.
Đương nhiên người đó cũng nghe thấy La Chinh gọi La Tuấn Dật và La Bính Quyền là “cẩu tặc”, nói vậy là có thù oán sâu nặng với bọn họ.
“Đúng.
Huyết Tù tiền bối, xin người ra tay cứu giúp chúng ta!” La Tuấn Dật khép nép nói.
“Ha ha ha.
Giọng nói của tên nhóc kia vô cùng hùng hậu, các ngươi tới tìm ta, khẳng định là bởi không ứng phó được với hắn.
Chắc chắn hắn là kẻ địch mạnh, các ngươi tưởng ta ngốc?” Huyết Tù cười nói.
“Huyết Tù tiền bối, chúng ta đã cung cấp cho ngài không ít máu thịt, ít nhất đã cho ngài ăn hơn mười người sống… Nếu chúng ta không địch lại tên kia, về sau sợ không ai giúp ngài thu thập máu thịt người sống nữa.
Hơn nữa, nếu La Chinh phát hiện sự tồn tại của ngài, nếu ngài bị bại lộ…” La Tuấn Dật nói.
“Uy hiếp ta? Hừ! Ta có thể giúp ngươi ra tay một lần, chẳng qua trong một tháng phải tìm cho ta một trăm người sống, cho ta hút máu thịt!” Huyết Tù nói thêm.
“Một trăm người sống…” La Tuấn Dật chần chừ.
Tuy số người ở quận Sùng Dương không ít, nhưng nếu một trăm người sống biến mất thì chắc chắn sẽ gây chú ý, đối với La gia có hơi phiền phức.
“Không làm được thì thôi.
Cùng lắm ta đổi nơi ở!” Huyết Tù lạnh giọng nói.
“Được, được.
Huyết Tù tiền bối, mọi chuyện đều theo ý ngài!” La Tuấn Dật cúi đầu khom lưng nói.
“Ha ha ha, tốt! Máu thịt của thằng nhóc này, ta cũng muốn ăn!” Huyết Tù nói xong liền từ trong hầm đi ra.
Chỉ trong nháy mắt, một mùi máu tươi mãnh liệt ập đến.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










