[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 62 : Truyện cười (c306-c310)
❮ sautiếp ❯Chương 306: Truyện cười
Biểu cảm trên mặt mười vạn đệ tử Thanh Vân Tông cũng rất đặc sắc.
Ai cũng biết chỗ lợi hại từ kiếm pháp cơ bản của La Chinh, nhưng mà tên ngốc Lý Dật Phong này lại khoác lác không rút kiếm, thì đúng là đồ não bị nhúng nước.
Ai cũng có loại tâm thái như vậy.
Ví như kiếm pháp cơ bản của La Chinh lúc trước đã làm họ vô cũng khiếp sợ, trong tiềm thức của bọn họ cảm thấy kiếm pháp cơ bản của La Chinh mạnh vô cùng, sau khi nhận thức này ăn sâu bám rễ, Lý Dật Phong lên liền khoác lác xem thường La Chinh, mọi người sẽ có một loại cảm giác tự phát như vậy.
Dường như Lý Dật Phong xem thường La Chinh cũng chính là xem thường nhận thức của nhiều người vậy, thế là những đệ tử này rất vui vẻ khi thấy Lý Dật Phong kinh ngạc!
Trong lòng hơn mười vạn đệ tử Thanh Vân Tông đều có một suy nghĩ: Thằng nhóc ngươi cứ giả ngu đi.
Ngươi cho rằng là đại sư ca của Thanh Vân Tông thì là thiên hạ vô địch? Để xem ngươi phá thế nào! Xem ngươi có gọi ông trẻ hay không!
Lý Dật Phong khoác lác lúc này thật sự là hơi khổ sở.
Kiếm pháp cơ bản của La Chinh rốt cuộc là thứ gì?
Đây thực sự là một kiếm pháp cơ bản bình thường đến mức không thể bình thường hơn, thậm chí là Bình Thích Kiếm đơn giản nhất trong kiếm pháp cơ bản.
Nói trắng ra chính là một kiếm đâm thẳng về phía trước mà thôi, rất nhiều kiếm khách khi lần đầu luyện kiếm, chiêu được học đầu tiên chính là Bình Thích Kiếm.
Hơn nữa để có căn cơ tốt, khi luyện Bình Thích Kiếm thường sẽ luyện tới hơn một ngàn lần, thậm chí là trên vạn lần!
Nhưng một chiêu kiếm đơn giản như vậy mà dù nhìn từ phương hướng nào đều khiến Lý Dật Phong có một loại cảm giác không thể né tránh được…
Đây rõ ràng là kiếm pháp cơ bản! Làm sao lại có loại hiệu quả này? Lý Dật Phong cảm thấy bản thân sắp phát điên rồi.
Đương nhiên hắn không biết lúc trước La Chinh dựa vào kiếm pháp cơ bản đã dành được thành tựu quá xuất sắc ở đại hội toàn phong.
Mười vạn đệ tử ở hiện trường này đều thấy một kiếm của La Chinh ép Lý Dật Phong đến mức khó có thể tránh được là chuyện đương nhiên.
Duy chỉ có một mình Lý Dật Phong không hiểu mà thôi…
Nhưng Lý Dật Phong cũng là đệ tử thiên tài của Thanh Vân Tông, ba năm trước hắn đã có thực lực đè ép được tất cả đệ tử Thanh Vân Tông, huống gì hắn của hiện tại?
Mắt nhìn lưỡi kiếm của La Chinh đang đâm về phía mình, nhớ tới lời hứa không rút kiếm của bản thân, hắn cứng ngắc uốn éo cơ thể của mình đến góc độ cực hạn, dùng một động tác vô cùng khó khăn để tránh khỏi lưỡi kiếm của La Chinh!
Chỉ tránh kiếm thứ nhất của La Chinh đã chật vật như vậy, huống hồ La Chinh vẫn còn kiếm thứ hai? Kiếm thứ ba? Kiếm thứ tư…
Giờ này Lý Dật Phong cũng đã hiểu, cho dù hắn phát huy thân pháp của mình đến cực hạn cũng không thể nào tránh được, nhưng lúc trước hắn đã nói rồi! Kiếm này làm sao có thể không rút ra? Mà nếu rút kiếm thì tiếng “ông trẻ” này phải gọi là cái chắc rồi còn gì?
Thế là lúc này hắn chỉ có thể cố gắng chống chết thôi!
La Chinh không do dự đâm ra kiếm thứ hai: “Quét Kiếm”! Quét Kiếm, thân kiếm phải bằng phẳng, động tác phải nhanh, lực từ ngón tay út phải truyền đến đầu lưỡi kiếm, kiếm không cao quá đầu gối!
Lý Dật Phong lại nghiến răng, xoay người một cái.
Mũi Lưu Quang Kiếm của La Chinh gần như xẹt qua phần lưng của hắn.
Nếu mũi kiếm tiến lên phía trước một chút nữa thì lúc này e là hắn đã bị thương.
Kiếm thứ ba, Điểm Kiếm!
Cổ tay thả lỏng rồi bất thình lình nâng lên, mũi kiếm mãnh liệt đâm xuống phía dưới, lực dồn xuống dưới mũi kiếm.
Ba chiêu kiếm pháp cơ bản, kiếm nọ lồng kiếm kia.
Nếu kiếm thứ nhất, kiếm thứ hai khiến Lý Dật Phong đã đâm lao nên phải theo lao, thì đến kiếm thứ ba Lý Dật Phong đã rơi vào thế suy sức yếu.
Nếu không rút kiếm, chắc chắn hắn sẽ bị đâm trúng! Mà trúng kiếm khi tỉ thí chiêu kiếm thì dù có bị thương hay không cũng coi như thua.
Nghiến răng.
Cuối cùng Lý Dật Phong vẫn rút kiếm ra, may mắn đẩy được Điểm Kiếm của La Chinh.
Phải biết dưới võ đài có mười vạn cặp mắt đang đồng loạt nhìn chằm chằm.
Theo bọn họ thấy thì sớm muộn gì Lý Dật Phong cũng sẽ rút kiếm, để xem hắn có thể tránh được mấy kiếm của La Chinh.
Về chuyện này, có đệ tử cho là năm kiếm, có đệ tử lại nghĩ là sáu kiếm, cũng có một số đệ tử cảm thấy Lý Dật Phong dựa vào thân pháp của mình có lẽ có thể vượt qua từ mười kiếm trở lên.
Kết quả họ đều đoán sai cả.
La Chinh chỉ dùng ba kiếm đã có thể ép Lý Dật Phong không thể không rút kiếm!
“Rút kiếm rồi.
Lý Dật Phong rút kiếm rồi?”
“Vậy thì phải gọi một tiếng ông trẻ rồi? Không biết hắn có chịu gọi hay không?”
“Bắt buộc phải gọi chứ! Hứa trước mặt nhiều người như vậy mà.
Trừ phi hắn chẳng coi lời mình nói ra gì!”
Trong lòng Lý Dật Phong thật sự không cam tâm, cũng rất hối hận! Đều trách cái miệng tiện của mình, vô duyên vô cớ hứa loạn cái gì không biết? Nhưng bây giờ có hối cũng chẳng kịp? Lời đã nói ra giống như bát nước hắt đi, hơn nữa hắn còn nói trước mười vạn đệ tử Thanh Vân Tông!
Gọi một tiếng ông trẻ thì mất hết mặt mũi, nhưng nếu không gọi thì chữ tín của hắn cũng tiêu tan.
La Chinh cầm kiếm trong tay, không nói gì, chỉ là mặt mang ý cười nhẹ nhìn Lý Dật Phong.
Do dự, vẫn còn do dự…
Lý Dật Phong cảm thấy mình sắp phát điên.
“Gọi ông đi!”
Không biết tên đệ tử táng tận lương tâm nào cầm đầu hét lên một câu, lập tức những người nhiều chuyện cũng hùa theo, sau đó cả vài trăm người cùng hét, rồi vài ngàn người, cuối cùng là cả vài vạn người…
Nhìn thấy cảnh này, ngay cả Cát trưởng lão cũng há hốc mồm.
Nhân duyên của Lý Dật Phong không tệ đến mức này chứ? Làm sao đám đệ tử của Thanh Vân Tông lại chống đối hắn như vậy?
Thực ra cũng không thể nói mọi người ghét Lý Dật Phong, mọi người cũng không thích La Chinh mà.
Chẳng qua, nếu không phải Lý Dật Phong vừa ra đã ầm ĩ, mọi người cũng không đến mức đối xử với hắn như vậy.
Vừa mới xuất hiện đã cho rằng mình cao hơn người khác như vậy nên mọi người rất vui vẻ nhìn hắn từ trên cao ngã xuống, hơn nữa ngã càng thảm càng tốt!
Hơn mười vạn người cùng hét đủ để kinh thiên động địa.
Tiếng hét từng đợt rồi từng đợt, cảnh này e là cả đời Lý Dật Phong cũng khó quên được!
Cuối cùng, hắn nghiến răng nói: “Được rồi, ta gọi!”
Lý Dật Phong vốn nghĩ lợi dụng tiếng hét của mọi người mà nhỏ giọng gọi một tiếng là được, nhưng ngay lúc này hơn mười vạn người kia đột nhiên lại giống như đã thương lượng với nhau vậy, tiếng hét nhanh chóng trầm xuống, tập thể đệ tử xung quanh cả võ đài đều im lặng, im lặng đến mức một cái kim rơi trên mặt đất cũng có thể nghe được rõ ràng! Hơn nữa ai cũng khẽ nghiêng mặt, mở rộng lỗ tai, nhìn chằm chằm Lý Dật Phong…
“Các người chơi ta phải không?” Lý Dật Phong cảm thấy sắp khóc đến nơi.
Tính cách hắn tùy tiện, hơi điên điên khùng khùng, nhưng cũng không phải ngốc thật, nếu không làm sao có thể tu luyện đến mức này?
Nhận thấy mình không thể lừa cho qua chuyện được, Lý Dật Phong mới mở miệng gọi: “Ông trẻ!”
“Phì!” La Yên đứng đó không xa nghe được một tiếng gọi ông trẻ, cuối cùng không nhịn được bật cười, bộ ngực cao ngất không ngừng chấn động, vòng eo giống như hoa giấy không ngừng run loạn.
Không ngờ Lý Dật Phong gọi nàng một tiếng bà trẻ, bây giờ lại gọi La Chinh một tiếng ông trẻ, suy cho cùng vẫn là tên nhóc này tự chuốc lấy! Nên không đáng để thương hại!
Đám đông đệ tử cũng cười ồ lên, nhiều người cười như vậy nên cứ vang lên từng đợt lại từng đợt, chuyện cười này thật sự là quá huyên náo rồi.
Lý Dật Phong xấu hổ đến mức mặt đỏ như sắp vắt ra máu đến nơi, càng làm hắn hận hơn chính là La Chinh lại mỉm cười rồi gật đầu.
Ta đường đường là đại sư huynh của Thanh Vân Tông.
Cứ cho là phải gọi ngươi một tiếng ông trẻ, vậy mà ngươi lại không biết xấu hổ, còn gật đầu? Được rồi, ta sẽ khiến ngươi hối hận!
Đợi sau khi tiếng cười của mọi người dần dần biến mất, Lý Dật Phong lại nói: “Lúc trước đúng là ta đã xem thường ngươi.
Nếu đã như vậy, chúng ta tiếp tục thêm lần nữa, đường đường chính chính đấu một kiếm một lần.
Ai thua phải gọi đối phương là ông trẻ, hơn nữa gặp một lần phải gọi một lần, La Chinh ngươi dám đồng ý không?” Lời này vừa nói ra, La Chinh lại dùng ánh mắt nhìn kẻ ngốc để nhìn Lý Dật Phong.
Mười vạn người cũng nhìn Lý Dật Phong như vậy…
Bản thân Lý Dật Phong đã ngốc, vậy mà còn cho rằng người khác cũng giống hắn? La Chinh đồng ý với hắn việc dùng chiêu kiếm để phân thắng bại đã không tệ rồi, dựa vào cái gì còn thêm điều kiện như vậy?
Lý Dật Phong cũng nhận thấy điều kiện mình đề xuất hơi ngu nên chỉ đành nghiến răng nói: “Được rồi, ngươi không đồng ý thì thôi.
Vậy chúng ta đường đường chính chính đấu kiếm đi!”
Sau khi nói xong, Lý Dật Phong rung trường kiếm, mũi kiếm chỉ thẳng La Chinh! Một luồng khí thế lẫm liệt phát ra từ người hắn.
Cho dù hắn chỉ cầm một thanh huyền khí cũng đã cho thấy sự khác biệt với người thường, dường như thứ hắn đang cầm trong tay là một thanh tiên khí, một thanh thánh khí!
Lý Dật Phong này đem đến cho La Chinh cảm giác như đối diện với vị “chủ nhân của Băng Kiếm” trên Sát Lục Kiếm Sơn.
Người có thể trở thành đại sư ca của Thanh Vân Tông thì dù sao cũng không hề đơn giản!
Chương 307: Gãy kiếm
Ngoài việc hơi điên điên khùng khùng, thi thoảng đầu óc có vấn đề ra thì hắn tuyệt đối là đối thủ mạnh nhất từ trước đến giờ La Chinh gặp phải!
Nếu được dùng công pháp và chân nguyên, La Chinh không thể là đối thủ của hắn.
Dù gì cách biệt trên phương diện cảnh giới cũng quá lớn, cho dù căn cơ của La Chinh ổn định, nhưng căn cơ của Lý Dật Phong cũng vô cùng vững vàng, hoàn toàn là chuẩn bị đầy đủ rồi mới đột phá chứ không phải lợi dụng đan dược mới lên được Chiếu Thần Lục Trọng.
Có điều La Chinh cũng không vội để bù đắp chênh lệch này, hắn chỉ cần theo tiết tấu của bản thân, nỗ lực từng chút một thì cuối cùng cũng sẽ vượt qua Lý Dật Phong.
Hiện tại La Chinh chỉ cần xem xét, đánh giá lại kiếm pháp để đánh bại hắn trong cuộc đọ sức là được.
“Kiếm pháp cơ bản của ngươi quả thực quỷ dị, không biết làm kiểu gì.
Rõ ràng kiếm pháp cơ bản đã được đơn giản hóa hết mức có thể, nhưng kiếm pháp cơ bản của ngươi có vẻ còn đơn giản hơn vô số lần.
Ta không biết tại sao ngươi có thể làm được, nhưng sự lợi hại của kiếm pháp được đơn giản hóa đến cực hạn này, chưa hẳn là không có cách phá giải!”
Khi một người, đặc biệt là một người có bản lĩnh thật sự nghiêm túc, khí thế của hắn thường vô cùng lớn mạnh, cũng thường rất mê hoặc lòng người! Lúc này Lý Dật Phong có vẻ như đã biến thành một người khác, tất cả đều khác.
Không ít người xem lập tức không phản ứng kịp.
“Xem ta dùng kiếm pháp phức tạp nhất để phá giải đường kiếm đơn giản nhất của ngươi!” Nói xong, kiếm trong tay Lý Dật Phong bắt đầu rung rung.
Dưới sự rung động này, những kiếm hoa vô cùng vô tận lập tức xuất hiện.
Chúng tầng tầng lớp lớp giống như hàng trăm ngàn đóa mẫu đơn đang nở rộ, trăm hoa đua nở khiến người khác không nhìn kịp.
“Lạc Anh Tân Phân Kiếm!”
Sau khi kiếm hoa xuất hiện vô cùng vô tận thì tức khắc ùn ùn kéo tới, cuốn về phía La Chinh.
“Kiếm pháp rất hay! Kiếm hoa rất phức tạp!” Nhìn thấy tầng tầng lớp lớp kiếm hoa phức tạp phủ xuống đầu, tạo nên một loại cảm giác khiến La Chinh không thở nổi.
Dùng kiếm pháp phức tạp để hóa giải đường kiếm đơn giản của ta ư?
Giờ này hắn thấy cách của Lý Dật Phong quả thực rất có hiệu quả.
Ít nhất La Chinh cũng không thể tìm ra cách phá giải ngay lập tức.
Kiếm pháp này không chỉ hoa lệ, đồng thời cũng quá phức tạp.
Cũng không phải kiếm pháp phức tạp thì sẽ không có sơ hở, chỉ là sau khi kiếm pháp phức tạp đến cực hạn, La Chinh không cách nào tìm ra sơ hở chỉ trong thời gian ngắn!
Mà khi kiếm khách đọ kiếm, thắng bại thường chỉ trong nháy mắt, làm gì có nhiều thời gian như vậy để hắn tìm ra sơ hở?
Đang không biết làm thế nào, La Chinh đành hướng mũi kiếm xuống dưới, treo sát bên phải thân mình, lực truyền từ lòng bàn tay tới mũi kiếm, tay trái làm kiếm quyết(1) kề trên cổ tay phải.
“Quải Kiếm(2)!”
Quải kiếm là một chiêu trong kiếm pháp cơ bản dùng để phòng ngự.
Hết cách rồi, kiếm pháp của đối phương quá mạnh mẽ, ác liệt, trong lúc không thể tìm ra lối phá giải thì La Chinh chỉ có thể vừa phòng ngự, vừa rút lui.
“Keng, keng, keng…”
Trong chớp mắt La Chinh nhấc ngang trường kiếm, kiếm hoa trong tay Lý Dật Phong giống như một trận mưa xối xả trút xuống thân kiếm của La Chinh, va chạm tạo ra tiếng vang lanh lảnh, giống như vô số ngọc bích rơi xuống mặt đất.
La Chinh lùi về sau ước chừng bảy tám bước thì cơ thể mới đứng vững, nhưng còn chưa kịp thở một hơi Lý Dật Phong đã lại vung vẩy huyền khí trong tay lao tới!
“Kiếm đạo đơn giản cực độ? Hừ! Chẳng qua chỉ có thế.
Ngược lại ngươi phá kiếm pháp của ta đi? Ta xem ngươi phá thế nào? Tiên Thiên Nhất Trọng, nhãn lực của ngươi căn bản là làm không được.
Lạc Anh Tân Phân Kiếm của ta một đường đâm ra thành 12 đóa kiếm hoa, kiếm thứ hai đâm ra có thể chia thành 144 đóa kiếm hoa, kiếm thứ ba liền thành 1728 đóa kiếm hoa! Để xem ngươi làm thế nào tìm ra sơ hở trong nhiều kiếm hoa như vậy!”
Lý Dật Phong cười lạnh, tiếp tục vung vẩy trường kiếm trong tay lần nữa, lớp lớp kiếm hoa xuất hiện vô tận, vô cùng khoa trương!
Nhìn thấy nhiều hoa kiếm như vậy, lông mày La Yên cũng nhăn lại.
Tu vi của ca quá thấp! Thực ra kiếm pháp cơ bản của ca vẫn chiếu ưu thế khi đối mặt với Lạc Anh Tân Phân Kiếm, nhưng thực lực của võ giả là một thể thống nhất.
Lúc trước La Chinh có thể đối phó với Bùi Thiên Diệu, chẳng qua là do căn cơ vững chắc trong cơ thể hắn, hơn nữa hắn còn có vài chiêu giết người vô cùng lợi hại.
Nhưng tu vi luôn là khuyết điểm của La Chinh, nếu đạt đến Tiên Thiên Đại Viên Mãn, đan điền gần như sung mãn bồi dưỡng linh hồn của võ giả, có thể giúp con người bước đầu kết nối với trời đất.
Mà sau khi bước vào Chiếu Thần Cảnh thì sẽ thay đổi hoàn toàn.
Đây là một cảnh giới vô cùng quan trọng trong hệ thống chân nguyên.
Với nhãn lực của ca ca, chỉ cần vừa bước vào Chiếu Thần Cảnh, e là lúc này đã có thể nhìn ra sơ hở của Lạc Anh Tân Phân Kiếm.
Nhưng bây giờ để ca đối mặt với Lạc Anh Tân Phân Kiếm mà muốn tìm ra sơ hở chỉ trong nháy mắt thì vẫn rất khó…
“Keng keng…”
La Chinh lại tiếp tục lùi về sau!
Lúc này La Chinh cách mép võ đài đã không còn xa nữa, nếu vẫn bị Lý Dật Phong dồn vào góc chết, hắn sẽ không thể lùi nữa, như vậy bắt buộc phải thua.
Rất có thể là vì kiếm pháp của bản thân đã áp chế La Chinh nên trên mặt Lý Dật Phong lại lộ ra điệu cười bất cần đời: “Hừ hừ! Ta xem ngươi lùi thế nào nữa! Chịu thua đi!”
Bảo kiếm huyền khí trong tay Lý Dật Phong một lần nữa lại được vung lên, chỉ cần La Chinh không có cách phá giải Lạc Anh Tân Phân Kiếm của hắn, vậy thì lần này La Chinh buộc phải thua, không có khả năng thứ hai.
Nhìn thấy cảnh này, Cát trưởng lão cũng lắc đầu.
La Chinh đấu với Lý Dật Phong vẫn quá miễn cưỡng, cho dù là quyết đấu chiêu kiếm thì cũng coi như là một trận đấu không công bằng.
Mặc dù La Chinh dựa vào một chiêu Quải Kiếm nên chặn được hai đợt tấn công của Lý Dật Phong, nhưng đây đã là cực hạn, dù gì la Chinh vẫn luôn dựa vào Quải Kiếm để phòng ngự, căn bản không có cách phản công.
Mà trong quyết đấu chiêu kiếm, phòng ngự thường là hạ sách, bởi vì tấn công chính là cách phòng ngự tốt nhất.
Đây cũng là lí do vì sao trong rất nhiều chiêu kiếm, nhiều người hoàn toàn bỏ qua chiêu phòng ngự, chỉ một mực tấn công, bởi vì chỉ cần đánh áp đảo đối phương, khiến đối phương căn bản không cách nào thở được thì có thể nhẹ nhàng giành được thắng lợi.
Lý Dật Phong đang lợi dụng điểm này, hắn căn bản không cho La Chinh thời gian suy nghĩ để phá giải chiêu thức, chỉ dùng ba đợt tiến công khiến La Chinh thất bại!
Đúng lúc mọi người đang cho rằng La Chinh thua chắc, Lý Dật Phong cho rằng La Chinh thua chắc, mà bản thân La Chinh cũng cảm thấy mình thua chắc thì…
“Keng keng…. Xoảng!”
Kiếm của Lý Dật Phong không ngừng chém lên Lưu Quang Kiếm của La Chinh, đột nhiên gãy luôn rồi…
“Hửm?” Lý Dật Phong cầm một nửa thanh kiếm trong tay, cả người lập tức sững sờ.
La Chinh cũng ngây người, mười vạn đệ tử cũng ngây người luôn…
Không ai ngờ cuộc đấu kiếm vốn dĩ nên kết thúc lại xảy ra tình huống như vậy!
Mà La Yên cũng lại cười ha ha lần nữa.
Thanh tiên kiếm duy nhất của Lý Dật Phong đã thua trên tay La Yên trong cuộc đánh cược, do lâu nay bận bế quan tu luyện nên hắn không có quá nhiều thời gian đi kiếm điểm tích lũy, đương nhiên cũng không đổi được tiên kiếm của mình.
Cho nên từ đó tới nay, hắn miễn cưỡng dùng tạm một thanh huyền khí bình thường.
Lần này mặt dày mày dạn tham gia đại hội toàn phong, Lý Dật Phong có lẽ không muốn đi Thanh Vân Lộ, nhưng lại có thể dùng xếp hạng này để đi tìm Thạch Kinh Thiên xin một thanh tiên khí.
Dù gì vị trí thứ nhất của đại hội toàn phong đúng là có giải thưởng này.
Nhưng huyền khí làm sao so sánh được với tiên khí?
Giữa hai bên vẫn còn cách nhau một bậc linh khí!
Nếu Lý Dật Phong không sử dụng Lạc Anh Tân Phân Kiếm, tình trạng có lẽ sẽ tốt hơn một chút, không đến mức gãy nhanh như vậy, dù gì chiêu kiếm thông thường thì chỉ va chạm vài lần là xong chuyện rồi.
Vấn đề là tốc độ ra chiêu của Lạc Anh Tân Phân Kiếm rất nhanh, chiêu kiếm này giống như những hạt mưa, chém dày đặc trên Lưu Quang Kiếm của La Chinh.
Trong thời gian chỉ một nhịp thở đã va chạm không biết mấy chục lần, thậm chí còn trên trăm lần!
Một thanh huyền khí làm sao chịu được sự va chạm mãnh liệt như vậy?
Thế là thanh bảo kiếm huyền khí trong tay Lý Dật Phong liền bị chém gãy.
Thấy thế, La Chinh thở phào một hơi, kiếm gãy rồi thì không có nghĩa trận đấu chiêu kiếm đã kết thúc, dù gì cũng chỉ là luận bàn, Lý Dật Phong có thể mượn một thanh kiếm khác.
Có điều, việc này lại cho La Chinh thời gian để thở, hắn phải nắm chặt thời gian này, nghĩ cách phá giải Lạc Anh Tân Phân Kiếm của Lý Dật Phong.
Trên mặt Lý Dật Phong hiện tại không rõ là biểu cảm gì…
Rõ ràng là sắp thắng rồi vậy mà thanh kiếm nát trong tay lại không chịu tranh giành, đến lúc mấu chốt lại gãy mất.
Hắn tiện tay ném bỏ một nửa đoạn kiếm trong tay, vẻ mặt cầu xin nói với Cát trưởng lão: “Cát trưởng lão, cho ta mượn một thanh kiếm được không?”
Cát trưởng lão không biết làm thế nào lắc đầu: “Ta không dùng kiếm, kiếm ở đâu ra cho ngươi mượn?”
Ánh mắt Lý Dật Phong quét một vòng qua hơn mười vạn đệ tử ở đấu trường: “Ai cho ta mượn một thanh kiếm, được không?”
Không một ai lên tiếng…
“Mẹ kiếp!” Lý Dật Phong chửi thầm trong bụng.
Gặp ma thật rồi, đám này là loại người gì vậy? Tốt xấu gì ông đây cũng là đại sư huynh của các người, coi thường nhau như vậy, nếu sau này ông đây không đi Vân Điện mà làm một trưởng lão ở Thanh Vân Tông, thì cả đám các người chết chắc.
Cuối cùng ánh mắt Lý Dật Phong vẫn nhìn về phía La Yên, vừa chuẩn bị mở miệng nói thì La Yên đã cướp lời trước: “Ngươi định gọi gì ta?”
Mặc dù đã ra khỏi Luyện Ngục Sơn, nhưng thân phận La Yên vẫn phải giữ bí mật, cho nên nàng không mong Lý Dật Phong lại nói ra thân phận của mình trước mặt mọi người.
Lý Dật Phong cũng quen rồi, liền thở dài rồi nói: “Được rồi, bà trẻ, đưa Quy Vân Kiếm của ta cho ta mượn dùng được không?”
“Là Quy Vân Kiếm của ngươi?” Lông mày La Yên dựng lên.
“Được, được! Ta nói sai rồi, nếu Quy Vân Kiếm đã thua trên tay ngươi thì chính là của ngươi, có thể cho ta mượn Quy Vân Kiếm của ngươi dùng được không? Chỉ một lúc thôi!” Tìm người mượn đồ chung quy lại cũng không nên hùng hổ, Lý Dật Phong chỉ có thể nịnh thôi.
La Yên nhàn nhã cười một lúc, sau đó đột nhiên thu lại nụ cười, lắc đầu: “Không cho mượn!”
“Này này… Ngươi thật là…” Lý Dật Phong cảm thấy muốn mắng người, nhưng trước mắt hắn chỉ có thể mượn kiếm La Yên, huống hồ Quy Vân Kiếm vốn là thuộc về hắn, chỉ lấy được Quy Vân Kiếm mới có thể thuận buồm xuôi gió.
Vậy nên hắn nào dám đắc tội với La Yên?
Thực ra La Yên không phải là không muốn cho mượn kiếm, chỉ có điều nàng đã nhìn thấy La Chinh đang nhắm mắt suy nghĩ, có vẻ đang tìm cách phá giải, cho nên nàng muốn giúp ca ca kéo dài một chút thời gian mà thôi.
Trận đấu này vốn đã không công bằng, vậy thì người muội muội như nàng giở một chút mánh khóe cũng không thể trách gì được!
Giữa lúc giằng co qua lại này, cặp mắt đã nhắm rất lâu của La Chinh đột nhiên mở ra, trên mặt lộ ra nụ cười tự tin nói với La Yên: “Cho hắn mượn kiếm đi!”
(1)Kiếm quyết (hình mô tả).
kiemquyet
(2)Quải kiếm: treo kiếm (hình mô tả).
quaikiem
Chương 308: Chặn kiếm
Nhìn thấy nụ cười của La Chinh, La Yên gật đầu nghe lời.
Nếu ca đã mở lời nói như vậy, chắc là đã có cách đối phó của mình, thế nên nàng lấy Quy Vân Kiếm ra chuyển cho Lý Dật Phong.
Sau khi nhận lại Quy Vân Kiếm từ tay La Yên, hắn không ngừng dùng tay vuốt ve.
Toàn thân Quy Vân Kiếm trắng như tuyết, chất liệu vô cùng đặc biệt, nhìn qua không phải vàng, cũng chẳng phải sắt, có vẻ là dùng chất liệu gỗ để chế tạo, nhưng dùng ngón tay búng nhẹ lên thân kiếm lại phát ra âm thanh giống như kim loại.
“Ôi, hết cách! Vừa không thể dùng chân nguyên mà lại dùng một thanh huyền khí, chiêu kiếm này không thể đấu được.
Giờ đã lấy được Quy Vân Kiếm của ta thì tốt hơn nhiều rồi! Quy Vân Kiếm này chắc là sẽ không bị gãy.
La Chinh, lần này ta xem ngươi chặn thế nào!” Tay Lý Dật Phong nhẹ nhàng chuyển động, từng đường kiếm ảnh màu trắng tuyết dường như tạo thành từng vòng quay quanh cánh tay của Lý Dật Phong.
Lưu Quang Kiếm của La Chinh khẽ rung, không trả lời câu nói của Lý Dật Phong mà chỉ nhàn nhạt nói: “Xuất chiêu đi.”
Lý Dật Phong tay cầm Quy Vân Kiếm, một lần nữa rung ra rất nhiều kiếm hoa.
Quy Vân Kiếm màu trắng, hoa kiếm rung ra cũng sẽ là màu trắng như vậy.
“Thua cho ta!”
Vốn dĩ là tầng tầng lớp lớp kiếm hoa, lúc này lại vì Quy Vân Kiếm nên còn nhuộm thêm một tầng tuyết trắng, giống như từng tầng mây cuốn về phía La Chinh.
Nhưng chính trong kiếm hoa giống như tầng mây này lại ẩn chứa tầng tầng sát khí!
Bởi vì cuộc đọ sức của hai bên ngay từ đầu đã định là đấu chiêu kiếm, không thể dùng chân nguyên hay công pháp khác, cho nên Lý Dật Phong không thể nào dùng chân nguyên để cường hóa bảo kiếm cấp huyền của mình.
Hắn biết rõ bảo kiếm cấp huyền của mình quá yếu, va chạm với tiên khí của La Chinh sẽ rất thiệt thòi, cho nên vẫn luôn áp chế sức mạnh của bản thân, không dám thi triển hết sức.
Hiện tại đã có Quy Vân Kiếm trong tay, Lý Dật Phong không còn kiêng dè nữa, tốc độ tấn công của hắn nhanh hơn, sức mạnh cũng lớn hơn!
Hai người vừa giao đấu, La Chinh vẫn lựa chọn phòng ngự, vẫn dùng “Quải Kiếm” chống đỡ!
“Bộp bộp bộp bộp…”
Quy Vân Kiếm điểm từng kiếm trên Lưu Quang Kiếm của La Chinh, không hề phát ra tiếng lanh lảnh dễ nghe mà là tiếng động vô cùng nặng nề, giống như tiếng chim gõ kiến đang gõ trên thân gỗ.
“Ta thấy ngươi tự tin như vậy còn tưởng là đã nghĩ ra cách phá giải rồi, không ngờ ngươi vẫn chỉ biết bị động phòng ngự.
Haiz, thật khiến ta thất vọng!” Lý Dật Phong vừa nghiêng kiếm hoa trong tay sang một bên vừa nói, trên mặt không nhịn được mà lộ ra nét thất vọng.
“Ngươi tiếp tục như vậy cũng chỉ là kéo dài chút hơi tàn mà thôi, đợi đến khi bị ta ép đến mép võ đài lần nữa thì chẳng phải chỉ có một chữ thua sao? Đừng lãng phí thời gian nữa, chi bằng trực tiếp nhận thua đi.
Nhận thua rồi còn dễ coi hơn một chút.” Lý Dật Phong cười nhẹ, theo đó từng đóa kiếm hoa giống như mây từ trong tay hắn lan ra, mà hắn xuất kiếm cũng lưu loát sinh động, thật sự đem đến cho người khác cảm giác gió nhẹ mây bay.
Đứng cách đó không xa, mắt La Yên lộ ra vẻ nghi hoặc.
Vừa rồi ca ca mới toát ra vẻ tự tin, chắc chắn là đã nghĩ ra cách phá giải Lạc Anh Tân Phân Kiếm này, nhưng tại sao đến tận bây giờ vẫn không thay đổi chiêu thức mà vẫn dùng “Quải Kiếm” để ngăn chặn sự công kích của Lý Dật Phong?
Sau khi nhì thấy Lý Dật Phong đổi kiếm mà La Chinh vẫn giữ thế bại như núi đổ, rất nhiều người không nhịn được mà lắc đầu.
Dù gì vẫn có không ít người mong đợi biểu hiện của La Chinh, hy vọng hắn sẽ gặp mạnh càng mạnh, có thể đánh bại Lý Dật Phong trong trận đấu chiêu kiếm.
Nhưng ngoài việc lúc đầu La Chinh dùng kiếm pháp cơ bản ép Lý Dật Phong vô cùng chật vật ra, thì sau khi Lý Dật Phong rút kiếm vẫn luôn áp chế La Chinh.
Nói trắng ra, La Chinh không có sức để phản đòn.
Không thể không nói, vẫn là do chênh lệch thực lực quá lớn.
Đến thời điểm này, mọi người đều chờ đợi, chờ đợi cảnh La Chinh thất bại.
Từ bên trái võ đài, La Chinh liên tục lùi về sau, năm bước, 10 bước, 20 bước, 50 bước, 100 bước, 150 bước…
Cùng lúc lùi về sau như vậy, trong lòng La Chinh không ngừng đếm số bước lùi của mình.
Cả võ đài rộng hai trăm bước, bây giờ phía sau hắn chỉ còn cách khoảng hai ba chục bước, nhưng trên mặt La Chinh không hề có quá nhiều biểu cảm, vẫn bình tĩnh dùng “Quải Kiếm” chống đỡ như trước.
190 bước…
195 bước…
197 bước…
Ý cười trên mặt Lý Dật Phong càng lúc càng rõ, trong khoảnh khắc áp chế La Chinh đến bước cuối cùng, hắn cười nói: “Xuống dưới đi.
La Chinh, ngươi thua rồi!”
Chính trong nháy mắt Lý Dật Phong chuẩn bị xuất kiếm, một luồng sức mạnh chạy từ eo qua vai đến cánh tay, đến cổ tay, Lưu Quang Kiếm lúc này mãnh liệt giống như rồng ra khỏi hang, đột nhiên bắn ra.
“Cách!”
Lưỡi của Lưu Quang Kiếm chặn lại Quy Vân Kiếm ở vị trí cách mũi kiếm ba tấc.
Chính vì một chặn này của Lưu Quang Kiếm làm cho kiếm hoa mà Lý Dật Phong vận sức định phát ra đều tan rã hết!
Lý Dật Phong cau mày, lật tay lại muốn rung ra vô số kiếm hoa, nhưng La Chinh dường như đã dự liệu được kiếm thức của Lý Dật Phong, một lần nữa vung Lưu Quang Kiếm lên, dùng cùng một thủ pháp liên tiếp đánh vào vị trí ba tấc của Quy Vân Kiếm, một lần nữa phá giải thế tấn công của Lý Dật Phong!
“Chặn kiếm!”
Một chiêu trong kiếm pháp cơ bản chuyên dùng để ngăn chặn chiêu kiếm của người khác!
Với thực lực hiện tại của La Chinh, muốn phá giải Lạc Anh Tân Phân Kiếm từ chính diện quả thực là không thể nào.
Chiêu đó quá phức tạp, La Chinh hoàn toàn không nhìn ra chiêu thực và chiêu ảo trong đó.
Sau khi khổ sở suy nghĩ, cuối cùng La Chinh vẫn nghĩ ra cách phá giải.
Nếu hắn căn bản đã không thể ngăn chặn Lạc Anh Tân Phân Kiếm này, vậy thì diệt luôn kiếm hoa của Lý Dật Phong từ khi vẫn còn trong bọc, chưa nở ra là được!
La Chinh căn bản không cho Lý Dật Phong chỗ để sử dụng chiêu này.
Mỗi lần Lý Dật Phong vừa giơ tay thì “Chặn Kiếm” của La Chinh cuối cùng vẫn có thể chặn ở vị trí ba tấc trên Quy Vân Kiếm trước một bước.
Chiêu kiếm vừa bình vừa ổn vô cùng chính xác.
“Ngươi!”
Lúc này đến lượt Lý Dật Phong buồn bực.
Mỗi lần hắn muốn xuất chiêu thì chiêu kiếm của hắn vừa sẵn sàng đã bị La Chinh chặn lại ngay lập tức, loại cảm giác này vô cùng khó chịu.
Giống như một người muốn hét lớn lên một tiếng, nhưng cứ trước khi hét lên đều có người chặn miệng lại trước một bước! Cái tiếng định hét lên đó cứ thế bị nén cứng ngắc trở lại, không khó chịu mới lạ!
Vấn đề là Lý Dật Phong gặp phải không phải chỉ một hai lần.
Chỉ trong vài nhịp thở, Lý Dật Phong đã xuất kiếm hơn 10 lần, nhưng La Chinh cũng chặn kiếm hơn 10 lần như cũ.
Vốn dĩ chiêu kiếm đã chuẩn bị tốt nhưng lại bị La Chinh cứng rắn phá hỏng hết, Lý Dật Phong khó chịu đến mức sắp hộc máu đến nơi.
Hơn nữa Lý Dật Phong muốn lùi về sau, muốn kéo giãn khoảng cách với La Chinh.
Nhưng hắn lùi 10 bước, La Chinh liền theo sát 10 bước như hình với bóng, từ đầu đến cuối cứ luôn duy trì khoảng cách ba thước.
Theo ước tính của Lý Dật Phong nếu hắn không dùng chân nguyên, căn bản không thể thoát khỏi La Chinh.
Mà tu vi của Lý Dật Phong cao hơn La Chinh, theo lý thường mà nói thì sức mạnh có lẽ cũng lớn hơn La Chinh, nên hắn muốn mượn sức mạnh ngang tàng để đẩy bỏ kiếm của La Chinh, cưỡng chế dùng Lạc Anh Tân Phân Kiếm.
Kết quả Lý Dật Phong vừa dùng lực liền phát hiện kiếm của La Chinh nặng như một quả núi, căn bản không đẩy được… Làm sao có thể? Sức mạnh của tên nhóc này sao lại lớn đến vậy?
Lý Dật Phong không hề biết, đã có rất nhiều người kinh ngạc với sức mạnh khủng bố của La Chinh, hắn không phải là người đầu tiên.
Điên mẹ rồi!
Lúc này Lý Dật Phong thật sự thấy ấm ức!
Vậy mà lại bị một tên hậu bối Tiên Thiên Nhị Trọng dùng kiếm pháp cơ bản đánh bại!
Mặc dù hắn không biết xấu hổ, hơn nữa lại thường điên điên khùng khùng, nhưng trên con đường võ đạo lúc nào cũng nghiêm túc, nếu không làm sao hắn có thể trở thành đại sư huynh của Thanh Vân Tông?
Có thể nói võ đạo là niềm kiêu ngạo lớn nhất của hắn! Tất cả mọi người đều có thể châm biếm hắn ngu ngốc, nhưng lại không một ai có thể xem thường tu vi võ đạo của hắn.
Nhưng lúc này hắn có ấm ức, có buồn bực hơn nữa thì thế nào? La Chinh căn bản là không cho hắn dùng chiêu kiếm, hắn căn bản không thể tổ chức tấn công được! Nếu dùng chân nguyên, hắn còn có thể cưỡng chế để đẩy kiếm của La Chinh ra, sau đó vận chân nguyên cắt La Chinh thành mảnh vụn.
Nhưng vấn đề là quy tắc đã đặt ra, nếu hắn dùng chân nguyên sẽ coi là thua.
Lẽ nào đọ sức bằng chiêu kiếm, hắn thực sự không bằng La Chinh? Bất giác, trong lòng Lý Dật Phong nảy sinh một ý niệm như vậy.
“Xoay ngược rồi! La Chinh thực sự đánh bại Lý Dật Phong trên chiêu kiếm!”
“Kiếm pháp cơ bản của La Chinh vốn đã biến thái, nếu ta học loại kiếm pháp cơ bản đó mà không dùng chân nguyên, chỉ đấu chiêu kiếm ta cũng có thể đánh bại Lý Dật Phong!”
“Chém gió! Ngươi lên trên thử cho ta xem? Mặc dù mọi người đều coi Lý Dật Phong là đồ ngốc, nhưng ngươi thật sự nghĩ hắn ngốc sao? Vậy thì ngươi ngu rồi! Không phải ngẫu nhiên mà hắn có thể trở thành đại sư huynh!”
La Chinh lật ngược tình thế quả thực khiến mười vạn người xem không kịp chuẩn bị.
Dù gì từ bên phải võ đài bị Lý Dật Phong dùng kiếm ép thẳng đến bên trái, sau đó lại từ bên trái ép qua bên phải, gần như đến bước cuối cùng mới tiến hành phản kích, La Chinh cũng có phần quá bình thản.
La Yên nhìn thấy biểu hiện của ca ca cũng không kìm được gật đầu, đúng là nàng không nhìn nhầm, ca đã tìm được cách phá giải.
Nhưng La Yên cũng không ngờ tới, cách phá giải này của La Chinh cũng triệt để quá rồi.
Lúc này Lý Dật Phong căn bản không có cơ hội trả đòn!
Lần này rốt cuộc cũng đến lượt La Chinh ép Lý Dật Phong vào góc võ đài.
Chương 309: Tông chủ triệu kiến
“Kịch!”
Lý Dật Phong vừa giơ kiếm, La Chinh lại chặn kiếm.
Kiếm pháp cơ bản thông thường lại hoàn mĩ không một chút sơ hở.
Xuất kiếm…
“Kịch!”
Xuất kiếm…
“Kịch!”
Lý Dật Phong không cách nào xuất được kiếm, vẻ mặt cầu xin nói: “Cho ta xuất một kiếm được không? Ta xin ngươi đó…”
Nghe thấy lời nói không biết xấu hổ của Lý Dật Phong, mọi người lập tức cạn lời.
La Chinh nhẹ nhàng nâng Lưu Quang Kiếm lên, duy trì tư thế xuất kiếm bất cứ lúc nào, trầm mặc lắc đầu.
“Được rồi.
Nếu đã như vậy thì chỉ có thể dùng chiêu này thôi! Ta liều với ngươi!” Biểu cảm trên mặt Lý Dật Phong thay đổi rất nhanh, vừa rồi vẫn còn cầu khẩn La Chinh, bây giờ lại tràn đầy ác ý!
Lần này cách xuất chiêu của Lý Dật Phong cuối cùng cũng thay đổi.
Lạc Anh Tân Phân Kiếm là một loại kiếm pháp cực kì nhẹ nhàng linh hoạt, nhưng động tác của Lý Dật Phong vừa thay đổi, trên cơ thể hắn liền phát ra một luồng khí thế cuồng liệt, hai chân cố định vững chắc trên võ đài giống như một ngọn núi thần.
La Chinh lùi một bước về phía sau, thế kiếm trong tay cũng thay đổi.
Hắn biết kiếm tiếp theo đây của Lý Dật Phong không thể dùng “Chặn Kiếm” để ngăn được nữa.
Lý Dật Phong mạnh, nên bản thân chỉ có thể mạnh hơn hắn mới có thể chắc chắn áp chế chiêu kiếm của hắn!
“Khai Sơn Liệt Địa Kiếm!”
Một chiêu kiếm cực kì trầm ổn, sức tàn phá kinh người phóng ra từ trong tay Lý Dật Phong.
Kiếm không thể so với đao, đao thường đi con đường ngang ngược uy mãnh, nhưng kiếm thường đi con đường linh động, nhẹ nhàng mà linh hoạt, rất ít chiêu kiếm có loại uy lực này.
Chiêu này của Lý Dật Phong vừa xuất ra dường như có thể chém đứt núi cao, làm nứt đất rộng!
Ánh mắt La Chinh lóe lên, không chút do dự mà ghìm chặt cổ tay, mũi kiếm hướng lên trên.
“Băng Kiếm!”
Băng Kiếm – một kiếm có uy lực mạnh nhất trong kiếm pháp cơ bản!
Sau khi được đơn giản hóa, uy lực của Băng Kiếm càng thuần túy hơn.
Cho dù ngươi uy mãnh như vậy cũng không thoát khỏi vận mệnh bị xé nát!
“Ầm!”
Trong khoảnh khắc kiếm hai người va chạm với nhau, mọi người nghe thấy tiếng lanh lảnh, sau đó nhìn thấy thanh kiếm màu trắng giống như bàn xoay không ngừng xoay chuyển trong không trung, cuối cùng rơi trên mặt đất.
Lúc này mọi người mới nhìn rõ đó chính là Quy Vân Kiếm của Lý Dật Phong!
Còn tay La Chinh vẫn cầm Lưu Quang Kiếm, mũi kiếm đặt trên lồng ngực Lý Dật Phong.
Trên mặt Lý Dật Phong tràn ngập vẻ khó tin, lồng ngực không ngừng phập phồng, thở hổn hển.
Rất nhiều đệ tử dưới võ đài có vẻ như đều dự liệu được cảnh này! Từ trận đầu tiên khi bước vào đại hội toàn phong đến giờ La Chinh đều thắng liên tục, chưa từng thua trận nào.
Mặc dù hai người chỉ là tỉ thí chiêu kiếm, nhưng từ lúc La Chinh bị áp chế đến khi lật ngược tình thế, bọn họ đều hiểu rõ căn bản hắn đã thắng rồi.
Bởi vì gặp mạnh tất mạnh là đặc điểm của La Chinh!
Cho dù là đại sư huynh của Thanh Vân Tông cũng không ngăn cản được thắng lợi của La Chinh…
Thật quá biến thái…
Càng biến thái hơn là mọi người đã hoàn toàn chết lặng trước biểu hiện này của La Chinh.
Nếu La Chinh thực sự thua, đó mới gọi là kì lạ!
“Ngươi thua rồi.” La Chinh cười nhàn nhạt.
“Ta không phục! Ngươi không phải là đối thủ của ta!” Lý Dật Phong lớn giọng hét.
“Dật Phong! Thua rồi thì là thua.” Thấy thắng bại đã rõ, Cát trưởng lão cũng bước vào võ đài.
“Nếu có thể dùng chân nguyên, ta chỉ cần ba chiêu, ba chiêu chắc chắn đánh bại ngươi!” Lý Dật Phong tiếp tục nói.
La Chinh căn bản lười để ý đến tên ngu ngốc này, cẩn thận từng li từng tí lau Lưu Quang Kiếm một lượt rồi cất vào trong nhẫn tu di của mình, sau đó mới nói: “Ngươi nói đúng.
Nếu dùng chân nguyên thì hiện giờ quả thực ta không phải là đối thủ của ngươi.
Có điều ta tin rằng, không bao lâu nữa ngươi sẽ không phải là đối thủ của ta!”
“Ngươi…” Lời của La Chinh khiến Lý Dật Phong lập tức cứng họng.
La Chinh nói quả thực không sai.
Lý Dật Phong tự cho rằng thiên phú của bản thân đã đủ yêu nghiệt rồi, nhưng mức độ yêu nghiệt của La Chinh còn hơn cả mình.
Nếu cho hắn thời gian phát triển, Lý Dật Phong e là thực sự không đánh lại hắn.
Có điều, Lý Dật Phong dù sao cũng vẫn là Lý Dật Phong.
Hắn tùy cơ ứng biến nói: “Ta không quan tâm sau này, ít nhất hiện tại ngươi không phải là đối thủ của ta! Chúng ta dùng chân nguyên đánh một trận nữa.
Nào, nào, nào! Nếu ba chiêu ta không đánh bại ngươi, ta sẽ gọi ngươi là ông trẻ!”
Vừa nói xong, trong lòng mười vạn đệ tử lại lần nữa mặc niệm: Đại sư huynh của Thanh Vân Tông quả nhiên không hổ danh là đồ ngốc.
La Chinh đang chuẩn bị bước xuống võ đài, đột nhiên quay đầu cười: “Ta không có hứng thú làm ông trẻ ngươi.” Nói xong hắn mới nhảy xuống, đi về phía vị trí của La Yên.
Chỉ để lại Lý Dật Phong đầy vẻ không cam tâm ngây ngốc trên võ đài.
Còn Cát trưởng lão nhìn thấy Lý Dật Phong vẫn chưa đi thì chỉ biết lắc đầu.
Tên nhóc này vẫn không biết mất mặt là gì, sau đó hắn đuổi Lý Dật Phong xuống dưới.
Tiếp theo Cát trưởng lão bắt đầu tuyên bố xếp hạng của Thanh Vân Bảng.
Vốn dĩ Lý Dật Phong đứng đầu trên Thanh Vân Bảng, hơn nữa vinh dự này vốn có thể tiếp tục kéo dài, nhưng bởi vì thực lực hiện tại của Lý Dật Phong đã tăng lên quá mức quy định nên phải xóa tên trên bảng.
Đáng tiếc là Lý Dật Phong cứ muốn tỉ thí chiêu kiếm với La Chinh…
Sau khi bị La Chinh đánh bại, Lý Dật Phong từ vị trí thứ nhất rớt xuống vị trí thứ hai, sau đó bị xóa tên.
Hiện giờ vị trí thứ nhất Thanh Vân Bảng không còn nghi ngờ gì nữa, đó chính là La Chinh, xếp thứ hai là Bùi Thiên Diệu, xếp thứ ba là Hoa Thiên Mệnh, xếp thứ tư…
Cát trưởng lão dùng giọng nói hùng hậu tuyên bố thẳng một mạch từ vị trí thứ nhất đến thứ một trăm, còn về danh sách chín trăm người xếp hạng phía sau thì không cần đọc nữa, danh sách này sẽ treo trên ba mươi ba phong của Thanh Vân Tông, đệ tử nào cũng có thể tìm xem.
Thanh Vân Bảng chính là vinh dự cao nhất của đệ tử trong Thanh Vân Tông.
Chỉ cần có thể chiếm một vị trí trên Thanh Vân Bảng thì ngang với chuyện chiếm vị trí trên một ngàn trong mấy chục vạn đệ tử Thanh Vân Tông.
Rất nhiều, rất nhiều đệ tử nhìn Thanh Vân Bảng mà cố gắng tu luyện, khích lệ bản thân từng chút một, hy vọng có một ngày tên của mình có thể xuất hiện trên bảng.
Còn về xếp hạng trong tốp 100, tốp 10, tốp ba trên bảng…
Rất nhiều đệ tử có lẽ nằm mơ cũng khó đạt được.
Nhưng hiện tại một tên đệ tử Tiên Thiên Nhị Trọng đã làm được.
Theo rất nhiều người thì đây là một chuyện khó có thể tưởng tượng, nhưng nó đã xảy ra trước mắt bọn họ nên lại không thể không tin.
Dù tin hay không thì chuyện này cũng đã trở thành sự thực, hơn nữa vị trí thứ nhất này của La Chinh thực sự xứng đáng, thậm chí cuối cùng còn thắng Lý Dật Phong về mặt chiêu kiếm.
Sẽ không có ai nghi ngờ thực lực của La Chinh, chỉ có người thán phục thiên phú của hắn mà thôi.
Dù gì La Chinh cũng đã tạo nên kì tích của Thanh Vân Tông từ lúc lập tông tới nay!
Hơn nữa, kì tích này chắc chắn không còn ai có thể đạt được.
Sau khi Cát trưởng lão tuyên bố xong liền nói với La Chinh: “La Chinh, tông chủ muốn triệu kiến ngươi, còn có Hoa Thiên Mệnh, Bùi Thiên Diệu nữa.
Các người cùng qua đó một chuyến.”
Sau khi Cát trưởng lão nói xong thì có một vị chấp sự đỗ một tòa phi thiên liễn xuống, ba người lập tức bay lên, rồi phi thiên liễn bay thẳng về phía Tây.
Các đệ tử bên dưới chỉ có thể dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn bọn họ.
Giải thưởng của những người đứng trong tốp ba Thanh vân Tông là một lần đi trên Thanh Vân Lộ! Muốn mở Thanh Vân Lộ ra cần 100 vạn điểm tích lũy, cũng chính là 200 vạn viên Phương Tinh.
Hay cũng có thể nói bọn họ xếp trong tốp ba thì đã thắng về cho mình 200 vạn viên Phương Tinh.
Nếu thật sự tính thành tiền thì có lẽ rất nhiều đại sĩ tộc cũng không đào ra nổi.
Cho dù bảy đại sĩ tộc muốn móc ngay ra số Phương Tinh này thì cũng vô cùng khó khăn.
La Yên liếc nhìn Lý Dật Phong đang ủ rũ một cái, cười nói: “Sao không có phần của ngươi nhỉ?”
Lý Dật Phong làu bàu nói: “Ai biết được chứ? Thanh Vân Lộ ta cũng không có hứng thú, mà chắc tông chủ cũng không muốn cho ta đi…” Lý Dật Phong từng đi trên Thanh Vân Lộ một lần, nhưng chuyện ngủ trên đường lại khiến Thạch Kinh Thiên vô cùng tức giận.
Hắn không thể thông qua thử luyện trên Thanh Vân Lộ là chuyện nhỏ, nhưng mất mặt tới tận Vân Điện mới là nguyên nhân khiến Thạch Kinh Thiên tức giận.
Còn về tiền đồ của Lý Dật Phong, có lẽ Thạch Kinh Thiên đã có kế hoạch riêng.
Đứng trên phi thiên liễn, gió mạnh thổi vù vù qua mặt.
Với tốc độ của phi thiên liễn thì chưa tới một tuần nhang đã đưa bọn họ đến một ngọn núi cao trong tông, trên ngọn núi này có xây một cung điện cổ xưa, đây chính là Thanh Vân Cung – nơi ở của tông chủ.
Thanh Vân Cung được xây dựng rất đặc sắc, từ mái hiên đến chân tường đều làm thành hình dáng những đám mây quấn vào nhau, tọa lạc trên núi giống như Tiên Cung.
Phi thiên liễn vững vàng dừng trên khoảng sân bằng phẳng trước cửa cung điện.
Trong cung điện to như vậy, vóc dáng vạm vỡ của Thạch Kinh Thiên giống như một ngọn núi nhỏ.
Hắn đứng ở trung tâm, không cần động đậy gì thì từ trong cơ thể cũng đã phát ra một luồng khí tức hùng hậu.
Sau khi ba người La Chinh, Bùi Thiên Diệu và Hoa Thiên Mệnh đi vào thì chắp tay hành lễ với Thạch Kinh Thiên.
Thạch Kinh Thiên hài lòng đánh giá qua ba người, biểu hiện của họ ở đại hội toàn phong năm nay khiến Thạch Kinh Thiên cũng cảm thấy kinh ngạc! Dù là thực lực mà Bùi Thiên Diệu hay Hoa Thiên Mệnh thể hiện ra, đều vượt xa lúc trước…
Đương nhiên lần trước còn một người nữa! Bởi vì vị trí đầu bảng lần trước là tên Lý Dật Phong đáng chết kia, thực lực tuy mạnh nhưng lại không chịu cạnh tranh phấn đấu!
Trên thực tế, vì Lý Dật Phong ngủ trên Thanh Vân Lộ nên trong thời gian ba năm qua, Thạch Kinh Thiên vẫn luôn bị đám đồng sự trong Vân Điện châm biếm.
Vì thế hắn vẫn luôn để tâm buồn bực nên muốn tìm lại danh dự trong lần đi Thanh Vân Lộ này, để những lão già đã châm biếm mình kia câm miệng lại!
Rất may, Thạch Kinh Thiên không hề bị thất vọng.
Đại hội toàn phong lần này không chỉ xuất hiện thiên tài tuyệt thế như Hoa Thiên Mệnh, mà thực lực của Bùi Thiên Diệu càng tăng lên ổn định hơn! Quan trọng hơn là La Chinh!
Cuối cùng, ánh mắt của Thạch Kinh Thiên rơi trên người La Chinh: “La Chinh, vị trí đầu bảng đại hội toàn phong lần này không chỉ có giải thưởng là một viên Thanh Hư Đan, hơn nữa còn được thưởng một thanh tiên khí.
Bây giờ ngươi chọn tiên khí ngươi cần trước đi!”
“Ta có thể tự chọn tiên khí sao?” La Chinh gật đầu hỏi.
Bởi vì biểu hiện hoàn mỹ của Yêu Dạ, Kiếm Vũ và sát khí của nàng đồng thời phát huy ra lợi hại hơn nhiều so với bản thân La Chinh, cho nên hắn thật sự cần thêm một thanh tiên khí.
Chương 310: Bắt đầu
Nếu La Chinh đồng thời có hai thanh tiên khí, vậy thì Yêu Dạ một thanh và bản thân hắn một thanh, sức chiến đấu sẽ tăng lên mạnh mẽ.
Chỉ là không biết tông chủ sẽ ban cho thanh tiên khí như thế nào?
Tiên khí hạ phẩm cũng là tiên khí, tiên khí trung phẩm cũng là tiên khí, tiên khí thượng phẩm cũng là tiên khí.
Nhưng giữa tiên khí thượng phẩm và hạ phẩm có khác biệt vô cùng lớn.
Có điều La Chinh không hy vọng tông chủ có thể ban cho hắn một thanh tiên khí thượng phẩm.
Thứ cả Đông Vực cũng chẳng có lấy một thanh mà lại hy vọng tông chủ ban cho mình thì cũng không thực tế cho lắm.
Nhưng nếu là tiên khí trung phẩm thì đương nhiên La Chinh sẽ rất vui.
Thấy vẻ mong đợi của La Chinh, Thạch Kinh Thiên lắc đầu cười, sau đó hất tay.
Nền tảng bên trong Thanh Vân Tông rất thâm hậu, tiên khí trong tông không hề ít, có điều Thạch Kinh Thiên cũng nhìn người gắp rau, không phải lần nào cũng mang đồ tốt nhất ra.
Ví dụ thanh Quy Vân Kiếm mà tên ngốc Lý Dật Phong kia chọn lần trước cũng là một thanh tiên khí tốt, nhưng tên nhóc đó căn bản không trân trọng, lại dám đem ra cá cược với La Yên, hơn nữa còn thua, không hề biết trân trọng chút nào…
Nhưng lần này thì khác, Thạch Kinh Thiên cảm thấy bản thân mình sẽ không nhìn lầm.
Hắn gửi gắm kỳ vọng vào La Chinh, hy vọng thằng nhóc này không chỉ có thể vượt qua thử luyện trên Thanh Vân Lộ mà còn hung hăng vượt qua những người khác, để những lão già ở Vân Điện ngậm miệng.
Một lát sau, từ phía sau đại điện có hơn mười vị chấp sự đi tới, trong tay mỗi vị đều cầm một chiếc hộp ngọc hẹp dài.
Những chấp sự này đứng trước mặt La Chinh mở ra, từng thứ từng thứ bên trong hộp ngọc đều hiện ra.
Trong hộp ngọc đều là kiếm, các loại bảo kiếm, hơn nữa ít nhất cũng là tiên khí hạ phẩm, trong đó có ba thanh tiên khí trung phẩm!
Phải biết, cho dù là trong bảy đại sĩ tộc cũng chỉ có vài thanh tiên khí hạ phẩm, còn tiên khí trung phẩm thì cơ bản mỗi sĩ tộc cùng lắm cũng chỉ có một thanh, trong đó có hai sĩ tộc đến một thanh tiên khí trung phẩm cũng không có.
Huống hồ chủng loại tiên khí trong bảy đại sĩ tộc không đồng nhất, có thương, có đao, có kiếm…
Thạch Kinh Thiên biết La Chinh dùng kiếm nên trực tiếp lấy ra mười mấy thanh bảo kiếm cấp tiên cho La Chinh lựa chọn, trong đó có ba thanh bảo kiếm là tiên khí trung phẩm…
Chỉ là bảo kiếm cấp tiên khí đã nhiều như vậy, vậy những vũ khí loại khác thì sao? Đao thì sao? Thương thì sao? Nền tảng của Thanh Vân Tông quá mạnh, có lẽ nền tảng của Phần Thiên Cung cũng không bằng một nửa Thanh Vân Tông.
Bùi Thiên Diệu và Hoa Thiên Mệnh hít một ngụm khí lạnh trước, sau đó mới lộ ra vẻ mặt ngưỡng mộ.
Đặc biệt là Hoa Thiên Mệnh.
Tuy Thực Huyết Kiếm của hắn lợi hại, nhưng kiếm khách đều là những người yêu kiếm, nhìn thấy bảo kiếm tiên khí bức người như thế, làm sao hắn lại không thích được?
Tiếc là chỉ có người đứng đầu bảng mới có giải thưởng này, còn hắn thì không có tư cách đạt được tiên khí.
Ánh mắt La Chinh xẹt qua những thanh bảo kiếm cấp tiên này, mỗi thanh tiên khí đều có sức hấp dẫn to lớn với La Chinh, đặc biệt là ba thanh bảo kiếm tiên khí trung phẩm kia.
Toàn thân thanh tiên khí trung phẩm đầu tiên xanh mơn mởn như dùng ngọc bích để tạo thành, trong thân kiếm có vẻ còn được khảm nạm một số phù văn kì lạ, đem tới cho người khác cảm giác vô cùng quái dị.
Khi ngươi nhìn qua, cảm giác thanh kiếm này như cũng đang nhìn ngươi vậy, thậm chí còn có một loại cảm giác bị người khác nhìn thấu linh hồn.
Trong thanh kiếm này chắc chắn chứa đựng một sức mạnh linh hồn lớn mạnh, La Chinh nghĩ thầm.
Còn thanh tiên khí trung phẩm thứ hai thì có vẻ ngoài vô cùng bình thường, thậm chí lưỡi kiếm còn hơi cùn, không hề sắc bén.
Thanh trọng kiếm này chính là thanh trọng kiếm không lưỡi, nhưng lại có sức tàn phá kinh người.
Có lẽ tiện tay ném nó trên mặt đất cũng có thể phá vỡ một căn phòng.
Nhưng thanh kiếm này La Chinh lại không cần.
Cuối cùng, mắt La Chinh dán chặt vào thanh kiếm thứ ba.
Khi ánh mắt La Chinh vừa tiếp xúc với thanh kiếm thứ ba thì liền có một luồng khí tức sát lục mãnh liệt trỗi dậy.
Thanh tiên khí trung phẩm màu đỏ máu này, dù là thân kiếm hay chuôi kiếm đều là màu máu tươi ướt át, có vẻ như được dùng máu tươi luyện thành.
Còn sát khí chân thực truyền tới từ thân kiếm khiến La Chinh cảm thấy, số vong hồn chết dưới thanh kiếm này e rằng khó có thể đếm được.
“Thanh kiếm này tên là gì?” La Chinh hỏi.
Thạch Kinh Thiên cười nhàn nhạt: “Ta biết ngay ngươi sẽ có hứng thú với thanh kiếm này, nó tên là Huyết Ẩm!”
“Huyết Ẩm Kiếm? Tên hay.” La Chinh gật đầu.
Kiếm Vũ của Yêu Dạ là dựa vào sát khí để phát ra uy lực lớn mạnh, mà nếu để cho Yêu Dạ dùng thanh kiếm này thì vô cùng phù hợp, giúp cả hai bên có thể phát huy ra uy lực mạnh hơn, cho nên nhìn thấy thanh kiếm này, La Chinh liền hơi động lòng.
Lúc này Thạch Kinh Thiên lại nói: “Ta biết ngươi sẽ chọn thanh kiếm này.
Đạo sát lục mặc dù lợi hại, nhưng nếu muốn đi xa hơn chắc chắn phải trả cái giá rất lớn, hơn nữa nguy cơ trùng trùng, ngươi thực sự muốn đi?”
Thạch Kinh Thiên từng thấy La Chinh vận dụng sát khí, có điều Thanh Vân Tông không can thiệp tới việc tu luyện của đệ tử, chỉ cần La Chinh không làm ra những chuyện không có tính người, ví dụ như tàn sát người dân, hay tùy ý lạm sát, thông thường tông môn đều sẽ không ngăn cấm.
Nhưng không ít người cho rằng đạo sát lục chung quy lại vẫn không phải chính đạo.
Dù gì sau khi tu luyện đến một mức độ nhất định, nếu không khống chế được sát khí trên cơ thể thì sẽ bị sát khí cắn trả.
Nhẹ thì tâm trí mất phương hướng mà trở nên điên cuồng, nặng thì tẩu hỏa nhập ma, nổ tan xác mà chết!
Có điều dù Thạch Kinh Thiên biết rõ La Chinh có sát khí nhưng lại không rõ nguồn gốc sát khí của La Chinh.
Hơn nữa khi La Chinh thu lại sát khí thì người khác không cảm nhận được một chút tồn tại nào.
Cho nên Thạch Kinh Thiên đoán có lẽ La Chinh có cách đặc biệt nào đó để khống chế sát khí.
Mỗi người đều có bí mật riêng của mình, Thạch Kinh Thiên dĩ nhiên sẽ không hỏi nhiều.
Ngược lại chỉ có Hoa Thiên Mệnh biết rõ, La Chinh từng đi một chuyến qua Sát Lục Kiếm Sơn! Hắn cũng hiểu rõ La Chinh chắc chắn có cách khống chế sát khí.
“Đúng vậy.
Tông chủ, ta chọn thanh Huyết Ẩm Kiếm này!” Ánh mắt La Chinh kiên định nói.
Thạch Kinh Thiên cũng hiểu, La Chinh có thể đạt được thành tựu bây giờ, lại sở hữu thiên phú như vậy thì chắc chắn là người có ý chí kiên định, tuyệt đối không vì hai câu của hắn mà thay đổi con đường của mình! Nếu La Chinh thực sự vì sự chất vấn của hắn mà từ bỏ đi kiếm đạo Sát Lục, ngược lại hắn sẽ nghi ngờ nghị lực của La Chinh.
Bất kì con đường nào cũng có khó khăn riêng, việc một cường giả thực sự cần làm chính là chọn ra con đường mình nên đi, sau đó kiên định đi tới cùng!
“Nếu đã như vậy ta sẽ tôn trọng lựa chọn của ngươi, thanh Huyết Ẩm Kiếm này đã là của ngươi.” Sau khi Thạch Kinh Thiên nói xong thì phất phất tay, vị chấp sự cầm Huyết Ẩm Kiếm trong tay dâng tới trước mặt La Chinh, còn những chấp sự khác liền đóng nắp hộp ngọc lại, rời khỏi đại điện.
Chỉ có điều Hoa Thiên Mệnh trơ mắt nhìn những chấp sự kia rời đi thì chỉ có thể âm thầm nuốt nước miếng.
Hết cách! Ai bảo hắn không lấy được vị trí đứng đầu Thanh Vân Bảng?
La Chinh cầm Huyết Ẩm Kiếm trong tay múa một vòng rồi mới cất nó vào trong nhẫn tu di, đứng cùng với Hoa Thiên Mệnh và Bùi Thiên Diệu.
Hôm nay Thạch Kinh Thiên gọi ba người bọn họ tới, chắc chắn không chỉ đơn giản là để cho La Chinh chọn tiên khí.
Đợi đến khi vị chấp sự cuối cùng rời đi, Thạch Kinh Thiên lại lấy ra từ phần eo một chiếc hộp ngọc hình vuông nhỏ, ném cho La Chinh.
“Đây là phần thưởng thứ hai, Thanh Hư Đan.”
Thanh Hư Đan là đan dược sẽ dùng đến sau khi lên Chiếu Thần Cảnh.
Giai đoạn hiện tại La Chinh tạm thời không thể sử dụng, nhưng khi ở Chiếu Thần Cảnh, mỗi người đều sẽ có một cửa ải vô cùng khó vượt qua, đến lúc đó cần Thanh Hư Đan tấn công vào cửa ải này.
Điểm quý giá của Thanh Hư Đan thì không cần nói cụ thể nữa, cả Thanh Vân Tông mỗi năm cũng chỉ có vài viên mà thôi, những chân nhân thậm chí là các trưởng lão đều ngấp nghé viên đan dược này.
Đợi sau khi La Chinh cất xong Thanh Hư Đan, Thạch Kinh Thiên mới mở miệng nói: “Lần này gọi các ngươi tới đây là muốn bàn chuyện về Thanh Vân Lộ!”
Vẻ mặt La Chinh, Hoa Thiên Mệnh và Bùi Thiên Diệu đều nghiêm túc.
Thanh Vân Lộ mới là chuyện quan trọng liên quan tới tiền đồ sau này của bọn họ!
Rất nhiều võ giả trong Đông Vực tu luyện cả đời cũng chỉ có thể dừng lại ở Tiên Thiên Cảnh.
Võ giả sau khi tiến vào Tiên Thiên Cảnh thì tuổi thọ và thực lực đều vượt xa người bình thường, có thể có được cuộc sống có nhiều đãi ngộ tốt ở rất nhiều nơi trong Đông Vực.
Nhưng là một đệ tử đứng đầu Thanh Vân Tông, mục tiêu của bọn họ đã định trước là phải nhảy ra khỏi Thanh Vân Tông, phát triển hơn nữa ở Đại Thế Giới.
Mà vượt qua thử luyện trên Thanh Vân Lộ, bước vào Vân Điện là bước đầu để hướng ra Đại Thế Giới!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










