[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 44 : Lò Nổ (c216-c220)
❮ sautiếp ❯Chương 216: Lò Nổ
Chỉ nghe thấy một tiếng “keng” giòn vang phát ra từ trong lò luyện khí, sau đó từng luồng khói đen bốc lên cuồn cuộn.
Đệ tử ngoại môn bên này nhìn lại, sắc mặt nhất thời hết sức khó coi: “Nguy rồi, chuyện gì xảy ra? Chân hỏa của đại sư huynh không đủ sao? Không áp chế được vật liệu trong lò, sắp nổ lò rồi!”
Nhiệt độ trong lò luyện khí quá cao, áp lực trong ngoài lại hoàn toàn khác biệt, để đè ép áp lực cao bên trong nên vách lò được thiết kế vô cùng dày.
Nếu chỉ dựa vào vách lò đơn thuần thì không thể ngăn được năng lượng trong lò luyện khí, nhiều khi còn cần kinh nghiệm phong phú và thủ đoạn thích hợp mới có thể ứng phó với tình hình trong lúc luyện khí.
Những vật liệu kia để vào trong lò luyện khí sẽ phát sinh những phản ứng kì lạ, mỗi người có một loại phương pháp đối phó không giống nhau, cho nên kinh nghiệm và kĩ xảo là rất cần thiết vào lúc này.
Đây cũng là lí do vì sao dù Tà Lang chỉ có thực lực Nửa Bước Tiên Thiên thế nhưng lại luyện chế binh khí tốt hơn đệ tử Thanh Vân Tông nhiều.
Hơn nữa Tà Lang còn không được ai truyền thụ phương pháp luyện khí chính thống, nếu như có cao nhân chỉ điểm, chỉ sợ hắn không chỉ có thể luyện chế ra huyền khí thượng phẩm đơn giản như vậy, mà còn có thể luyện chế ra linh khí.
Vị đại sư huynh Thập Thất Viện ngồi ở ngay vị trí đầu tiên kia, lúc này sắc mặt cũng hết sức khó coi.
Lò bị nổ là chuyện lớn.
Trên Trám Hỏa Phong, chi phí chế tạo những lò luyện khí này rất xa xỉ, mỗi một lò luyện khí đều dùng đồng để tinh chế, thành bên trong còn tăng thêm một ít kim loại hiếm.
Nếu như lò luyện khí thực sự nổ, tổn thất này không ai có thể gánh nổi.
Vì vậy lúc này, toàn bộ đệ tử Thập Thất Viện đều bối rối.
“Đạo sư, ta đi gọi đạo sư!”
“Nếu lò đã sắp nổ thì cũng chỉ là trong nháy mắt, chờ ngươi kêu được đạo sư đến thì ‘hoa cúc’ cũng nguội cả rồi!”
Đệ tử nội môn đứng bên ngoài lúc này giống như kiến bò trên chảo nóng, gấp đến độ chỉ biết xoay quanh.
“Đại sư huynh, dùng chân nguyên áp chế, tận lực tách phôi kiếm và các vật liệu khác trong lò ra!” Có người đề nghị.
Trên mặt vị đại sư huynh kia đầy mồ hôi, hắn trút thêm từng luồng chân hỏa trong tay vào trong lò luyện khí,nghiến răng nói: “Ta đang cố hết sức rồi, thế nhưng phôi kiếm và các nguyên liệu khác đều bám chặt vào nhau, ta thực sự tách không ra!”
“Cố lên, đại sư huynh, nỗ lực lên!”
Đột nhiên đối mặt với tình huống này, La Chinh đứng ở cửa viện chớp mắt một cái, lò luyện khí này nổ hay không, cũng không liên quan tới hắn.
Nhưng nghĩ đến chuyện mình vốn muốn mượn lò luyện khí của bọn họ dùng, nên lúc này có thể giúp bọn họ một tay.
Vì vậy La Chinh liền đi về phía trước.
“Ngươi muốn làm gì?” Vị đệ tử ngoại môn đó lúc này cũng sốt ruột, nhưng hắn ta cũng chỉ có thể lo lắng suông, không thể giúp bất cứ việc gì, đột nhiên nhìn thấy La Chinh đi tới nên hắn liền nổi giận.
Lúc này trong sân đã rối loạn lung tung tùng phèo, tên nhóc này còn tiến vào thêm phiền phức, đây không phải là muốn ăn đòn sao?
Vì vậy, vị đệ tử ngoại môn vươn nắm đấm, đánh về phía La Chinh.
Tuy đệ tử Trám Hỏa Phong cũng tu luyện, thế nhưng bài học chủ yếu là luyện khí, vì vậy trên con đường võ học bọn họ không thể so được với đệ tử ba mươi ba phong, cho dù là Tiểu Vũ Phong kém nhất thì bọn họ cũng vẫn kém xa tít tắp.
Huống chi vị đệ tử ngoại môn này chỉ mới là Luyện Tủy Cảnh mà thôi, một quyền này đánh tới, làm sao đủ để động đến La Chinh?
La Chinh chỉ nhẹ nhàng di chuyển, cả người liền giống như quỷ mị, bỗng dưng tốc độ tăng lên tránh khỏi một quyền này, lại không chút hoang mang mà đi tới phía đại sư huynh kia.
Đệ tử ngoại môn này thấy một quyền của mình thất bại, sửng sốt một chút, ý thức được tên nhóc này thực lực hơn người, nhưng lúc này dù thế nào hắn ta cũng không muốn tên này tiếp cận đại sư huynh nên vội vã hô: “Mọi người cản tên kia lại, hắn muốn quấy rối.
Nhanh! Nhanh!”
Một tiếng kêu của vị đệ tử ngoại môn này khiến mấy vị đệ tử khác cũng vây về phía La Chinh, thế nhưng dù bọn họ có ngăn cản như thế nào thì cũng không thể ảnh hưởng tới tốc độ di chuyển của La Chinh.
Hắn chỉ hơi né tránh, cả người vẫn dùng tốc độ không nhanh không chậm đi tới như trước.
Thân pháp quỷ dị và tốc độ như vậy khiến cho những đệ tử này được mở rộng tầm mắt.
Sau đó mới có người trong bọn họ tỉnh ngộ lại, nếu thực lực của người này mạnh như vậy, hoàn toàn có thể giúp đại sư huynh!
La Chinh quả thật định trợ giúp vị đại sư huynh kia một tay.
Sau khi lướt qua lò luyện khí, tốc độ của hắn đột nhiên nhanh hơn, đúng lúc vị đại sư huynh kia chưa kịp phản ứng thì La Chinh đã đưa tay vỗ vào sau lưng hắn.
Khả năng khống chế chân nguyên Thiên Ma của La Chinh hiện tại, mặc dù không đến mức lô hỏa thuần thanh(1), nhưng cơ bản cũng đã thông thạo.
Mới đầu, La Chinh thậm chí còn không thể khống chế được lực chiếm đoạt của chân nguyên Thiên Ma, nhưng bây giờ, khi muốn ngăn không cho chân nguyên Thiên Ma cắn nuốt thì trong đan điền của hắn sẽ tồn tại một nửa chân nguyên Thiên Ma và một nửa chân nguyên Tử Đàn.
Lúc này La Chinh thản nhiên nói: “Thả lỏng!” Rồi lập tức vỗ một chưởng trên lưng của “đại sư huynh”, trong tay không ngừng truyền chân nguyên Thiên Ma qua.
“Đại sư huynh” lúc đầu có hơi lo lắng, hắn không rõ hành động của La Chinh rốt cuộc là như thế nào, nhưng không ngờ La Chinh lại truyền chân nguyên, hơn nữa chân nguyên của tên nhóc này còn rất mạnh mẽ.
Vốn dĩ hắn đã cố gắng đến mức cực hạn, lợi dụng chân hỏa trong tay tạo thành một lưới chân hỏa để ép phôi kiếm và các vật liệu liệu đang kịch liệt biến hóa trong lò vào cùng một chỗ, đây là biện pháp duy nhất!
Phôi kiếm và vật liệu phản ứng càng kịch liệt, lưới chân hỏa sẽ bị tiêu hao càng nhanh.
Chân hỏa của hắn đã sắp khô kiệt, một khi phôi kiếm thoát khỏi lưới chân hỏa này, thế nào cũng nổ lò.
Nhưng lúc này hắn cũng không có cách nào tốt hơn, ngoại trừ cố hết sức chống đỡ thì cũng không có đường nào để đi.
Không nghĩ tới vào lúc này, La Chinh lại truyền cho hắn chân nguyên tinh thuần như thế, nhất thời chân hỏa trong tay hắn đậm đặc hơn ba phần!
“Vù vù…” Từng luồng chân hỏa phun ra, không ngừng tràn vào trong lò luyện khí, hình thành lưới chân hỏa.
Chỉ trong nháy mắt, lưới chân hỏa đã được củng cố, cố định vững vàng phôi kiếm di động bất thường kia lại.
Các đệ tử Thập Thất Viện thấy chân hỏa của đại sư huynh lại dồi dào, sau đó phản ứng trong lò luyện khí từ từ dừng lại thì mới thở hắt ra một hơi.
Lúc này ánh mắt bọn họ nhìn về phía La Chinh đã không còn như lúc trước nữa.
Bọn họ không nghĩ tới La Chinh lại có thực lực như thế, có thể trợ giúp đại sư huynh vượt qua cửa ải này!
Sau khi chân hỏa của đại sư huynh phụt lên hừng hực, một lúc sau mới chậm rãi thu tay lại, lúc này trong lò luyện khí tỏa ra từng đợt khói trắng, chứng minh tình hình trong lò đã ổn định.
Trước khi mở lò luyện khí ra, luyện khí sư có thể căn cứ vào luồng khói bay ra mà đoán được xác suất luyện chế thành công.
Nếu như là khói đen thuần túy, như vậy xác suất thành công sẽ nhỏ đến mức đáng thương, xác suất thành công chỉ vào khoảng hai phần.
Nếu như là khói trắng đen xen kẽ tạo thành xám lạnh thì xác suất lên tới ba đến năm phần.
Nếu như tỏa ra là khói trắng tinh, chứng minh tạp chất trong phôi kiếm và vật liệu đã được thiêu đốt hoàn toàn, xác suất thành công lúc này cao vô cùng, khoảng chừng có tới tám phần thành công!
Đây vốn là lần đầu người Thập Thất Viện luyện chế huyền khí thượng phẩm nên xác suất luyện chế thành công cũng không cao lắm, chỉ cần trong quá trình không nổ lò thì dù là khói đen bọn họ cũng có thể chấp nhận, nếu như tỏa ra khói trắng, bọn họ còn phải đốt hương cảm tạ trời đất.
Thế nhưng bây giờ, trong lò đang tỏa ra khói trắng!
Nhìn thấy đám khói màu trắng, các đệ tử Thập Thất Viện lập tức lộ vẻ mừng rỡ như điên.
Không nghĩ đến lần đầu tiên thử nghiệm luyện chế huyền khí thượng phẩm mà đã thành công, trên Trám Hỏa Phong chuyện này cũng không thường xuyên xảy ra nên khó tránh việc bọn họ vô cùng hưng phấn.
Tuy tỏa ra khói màu trắng thì cũng chỉ có tám phần thành công, nhưng chỉ vậy thôi cũng đủ để bọn họ mong đợi rồi!
Đại sư huynh ngồi tại chỗ thở ra một hơi thật sâu, trên mặt cũng lộ ra nụ cười.
Vốn đã sắp nổ lò vậy mà lại mạnh mẽ đảo ngược tình hình, hắn như vừa bước qua kiếp nạn sinh tử vậy.
Nhưng mấu chốt nhất vẫn cần phải cám ơn người đã giúp hắn một tay.
Vì vậy đại sư huynnh xoay người lại, chắp tay với La Chinh nói: “Đa tạ vị huynh đệ này đã ra tay tương trợ đúng lúc, nếu không tình huống vừa rồi thực sự không ổn chút nào.
Ta tên Từ Hàm, chính là đại sư huynh của Thập Thất Viện.”
La Chinh đáp lễ lại, tự giới thiệu mình: “La Chinh, đệ tử ngoại môn Tiểu Vũ Phong.”
Từ Hàm gật đầu, liền hỏi: “La Chinh huynh tới Trám Hỏa Phong chúng ta là muốn luyện chế một thanh huyền khí sao? Từ Hàm ta tuy là tài nghệ không tinh, luyện chế huyền khí thượng phẩm vẫn còn có chút không tới, huynh cũng thấy lần này thứ ta luyện chế chính là huyền khí thượng phẩm, kết quả lại suýt chút nổ lò, nhưng huyền khí hạ phẩm và huyền khí trung phẩm thì không vấn đề gì, ta có thể giúp một tay!”
Con người đều là như vậy, ngươi chủ động giúp người khác, người khác cũng sẽ chủ động giúp ngươi.
La Chinh trợ giúp Từ Hàm thoát khỏi vận mệnh lò nổ, nên lúc này Từ Hàm mới muốn giúp hắn luyện chế một món huyền khí để tặng lại.
Đừng nói là huyền khí, dù là linh khí cũng chẳng là gì trong mắt La Chinh, vì vậy La Chinh lắc đầu cười nói: “Đa tạ ý tốt của Từ Hàm huynh, nhưng thật ra không cần đâu.
Ta tới nơi này chỉ là muốn mượn lò luyện khí của các huynh một lát!”
“Cái gì?” Từ Hàm liền sửng sốt, hoài nghi nhìn La Chinh.
(1)lô hỏa thuần thanh: khi đạo sĩ luyện đan thành công, lửa trong lò sẽ chuyển hết sang màu xanh.
Từ này để hình dung kỹ nghệ, học vấn, công phu đã đạt đến trình độ hoàn mỹ, vô cùng nhuần nhuyễn.
Chương 217: Mượn lò
Đây cũng là lần đầu tiên đệ tử ngoại môn Tiểu Vũ Phong lại chạy đến Trám Hỏa Phong mượn lò luyện khí để dùng.
Từ Hàm cũng từng nghe nói tới một vài đệ tử có thiên phú kỳ tài, không chỉ tu luyện võ đạo mà thuật luyện khí cũng có trình độ thâm hậu.
Nhưng loại đệ tử này nhất định là có sĩ tộc lớn chống đỡ sau lưng, lò luyện khí của những sĩ tộc kia còn cao cấp hơn so với Trám Hỏa Phong nhiều, thế nên việc gì cần tới tìm bọn hắn mượn dùng?
“Quả thật là vậy, ta chỉ muốn mượn dùng lò luyện khí của các huynh một chút thôi.
Nhưng huynh yên tâm, ta sẽ không để phát sinh loại chuyện như nổ lò đâu, bởi vì ta không phải là dùng luyện chế binh khí, mà là muốn ngưng luyện một món binh khí…” La Chinh giải thích.
Lần này thì Từ Hàm càng thêm hồ đồ.
Nghe khẩu khí này của La Chinh, hắn cũng không phải là luyện khí sư, cũng không thể là luyện khí sư, vậy mà muốn tiến hành ngưng luyện một món binh khí.
Đây là chuyện gì không biết?
Cái gọi là ngưng luyện chính là luyện khí sư lấy những hiểu biết của mình với Thiên Diễn Chi Đạo để ngưng luyện vào trong binh khí, chỉ sau khi ngưng luyện mới có thể làm cho binh khí có được phẩm cấp.
Có thể nói, điểm mấu chốt nhất trong ngưng luyện chính là lĩnh ngộ được Thiên Diễn Chi Đạo nhiều hay ít, chuyện này trực tiếp quyết định phẩm cấp của một món binh khí.
Chính là một câu “da còn không có, lông bám vào đâu”..
Nếu La Chinh không phải luyện khí sư, làm sao hắn lại lĩnh ngộ được Thiên Diễn Chi Đạo? Nếu đã không lĩnh ngộ được Thiên Diễn Chi Đạo, vậy hắn tiến hành ngưng luyện cái gì?
Vì vậy Từ Hàm cũng cảm thấy ù ù cạc cạc.
Nhưng…
Yêu cầu của La Chinh cũng chẳng có gì quá đáng, nếu hắn chỉ nói là ngưng luyện, cũng không phải luyện khí, vậy thì có thể cho hắn mượn dùng một lát.
Dù sao ngưng luyện cũng không có nguy hiểm nổ lò, còn thành công hay không thì cũng không liên quan đến Từ Hàm hắn.
Huồng hồ La Chinh còn cho hắn một ân lớn, nếu không phải La Chinh xuất hiện vào giờ phút này, e là lò luyện trước mắt cũng đã chia năm xẻ bảy.
Vì vậy Từ Hàm nói: “Nếu như chỉ là ngưng luyện, không phải là không thể được, nhưng huynh phải chờ một chút, món huyền khí thượng phẩm này vẫn chưa ngưng luyện, còn mất một lúc nữa.”
La Chinh gật đầu cười nói: “Chờ là đương nhiên, huynh cứ làm xong rồi lại nói tiếp.” Nói xong, La Chinh liền đứng ở một bên.
Lúc này Từ Hàm mới ngồi trước lò luyện khí, một lần nữa phóng chân hỏa trong cơ thể ra.
Trên thực tế, trong quá trình ngưng luyện cũng không cần chân hỏa, dù là chân hỏa hay chân nguyên đều được, chỉ cần lựa theo lý giải về Thiên Diễn Chi Đạo của mình, trút chân nguyên vào trong vũ khí là có thể hoàn thành quá trình ngưng luyện.
Nếu như nhiệt lượng của chân hỏa quá cao thì lại không ổn, huống chi dưới đáy lò luyện khí này vốn có mạch núi lửa, dung nham trong lòng đất không ngừng cung cấp nhiệt độ vào lò luyện khí, mặc dù không phóng ra chân hỏa nhưng nhiệt độ trong lò luyện khí cũng sẽ không quá thấp.
Đây cũng là nguyên nhân La Chinh lựa chọn Trám Hỏa Phong, bởi vì hắn không tu luyện công pháp thuộc tính hỏa, chân nguyên Thiên Ma thì rõ ràng không thể đem ra luyện khí.
Mặc dù ngưng luyện không cần nhiệt độ cao, nhưng trong lò luyện khí cũng vẫn cần nhiệt độ nhất định.
Lò luyện khí trên Trám Hỏa Phong là lựa chọn tốt nhất của La Chinh.
La Chinh đứng bên cạnh chờ trong chốc lát, chỉ thấy Từ Hàm liên tục đẩy chân hỏa vào trong lò luyện khí.
So với chân hỏa cháy hừng hực trước đó, lúc này chân hỏa hắn chuyển vào có uy lực nhỏ hơn rất nhiều, hơn nữa La Chinh cũng cẩn thận nhìn sang, có thể cảm nhận được trong chân hỏa, dường như có ẩn chứa một luồng uy thế vô hình khiến hắn không thể diễn tả thành lời.
Mặc dù uy thế trong chân hỏa này cực kỳ nhỏ, nhưng lại khó có thể khiến người ta hoàn toàn bỏ qua.
“Uy thế này, hẳn là Thiên Diễn Chi Đạo mà Từ Hàm lĩnh ngộ được!” La Chinh thản nhiên cảm nhận uy thế được tích lũy trong từng luồng chân hỏa.
Ngưng luyện là giai đoạn mấu chốt nhất trong quá trình luyện khí, hơn nữa thời gian của giai đoạn này cũng có dài có ngắn.
Có người nói việc khống chế độ dài, ngắn này đều dựa vào hiểu biết và vận may nhất định.
Nhưng thời gian ngắn hay dài lại liên quan lớn tới phẩm cấp của thành phẩm sau này.
Trong lịch sử có một vài luyện khí sư từng để lại rất nhiều câu chuyện truyền kì, đặc biệt là trong cái giai đoạn “ngưng luyện” này, bởi vì liên quan đến Thiên Diễn Chi Đạo nên truyền ra ngoài đều thấy thần kỳ.
Ví như có vị ngưng luyện một thanh binh khí phải mất tới một tháng! Trong khoảng thời gian một tháng này, ăn uống gì cũng đều ở bên cạnh lò luyện.
Vị luyện khí sư kia vẫn luôn cảm thấy mình ngưng luyện chưa đủ tốt nên không hề dừng tay.
Mất một tháng không ngừng ngưng luyện, sau khi mở lò luyện khí ra, quả thực ngưng luyện ra một thanh tiên khí!
Thậm chí còn có người khi ngưng luyện, đột nhiên gặp phải tình cảnh lạ thường, sấm chớp ầm ầm như vũ bão, toàn bộ quá trình ngưng luyện chỉ vẻn vẹn trong thời gian một nén nhang, vậy mà cũng ra được một thanh tiên khí.
Chính bởi vì những chuyện thế này đã khiến cho không ít luyện khí sư cấp thấp nảy sinh hiểu lầm, cho rằng luyện khí là một môn dựa vào vận may.
Trên thực tế, trong quá trình luyện khí quả thực cũng có một chút may mắn, thế nhưng quan trọng hơn chính là thực lực!
Thông thường mà nói, quá trình ngưng luyện của luyện khí sư tập sự như Từ Hàm này cũng sẽ không quá ngắn, thường thường đều cần đến khoảng hai canh giờ.
Nhưng La Chinh cũng kiên trì, lẳng lặng đứng ở bên cạnh không nói lời nào.
Không nghĩ tới quá trình ngưng luyện của Từ Hàm lại vô cùng thuận lợi, bóng mặt trời bên cạnh chỉ vừa đi qua nửa canh giờ, Từ Hàm đã thu chân hỏa lại, sau đó mỉm cười nói: “Thành!”
Các đệ tử Thập Thất Viện đứng bên cạnh cũng mừng rỡ: “Đại sư huynh, thực sự thành rồi!”
“Nhanh! Nhanh! Mở lò xem, xem thử thanh huyền khí thượng phẩm đầu tiên của Thập Thất Viện chúng ta!” Có người vội vã nói.
Từ Hàm đi tới cạnh lò luyện khí, mở lò luyện khí ra rồi đưa tay vào trước.
Từ Hàm ngưng kết ra một luồng chân hỏa bảo vệ cánh tay và bàn tay của hắn.
Lúc này nhiệt độ trong lò luyện khí rất cao, hắn phải dựa vào chân hỏa của mình mới có thể chịu được nhiệt độ cao trong lò, để tránh bị bỏng.
Đến khi Từ Hàm rút tay về, trong tay hắn đã có thêm một thanh bảo kiếm.
Thanh bảo kiếm kia toàn thân màu trắng bạc, rạng rỡ ánh sáng, dưới mặt trời tỏa ra tia sáng lóng lánh.
“Phẩm cấp quả nhiên đạt tới huyền khí thượng phẩm, thanh bảo kiếm này gọi là “Tầm Thủy Kiếm” đi!” Từ Hàm cầm bảo kiếm trong tay, cẩn thận chu đáo, nhóm sư đệ bên cạnh hắn cứ như ong vỡ tổ mà đi tới, muốn nhìn thấy phong thái của huyền khí thượng phẩm.
La Chinh cũng từ từ đi tới bên người Từ Hàm cười nói: “Chúc mừng Từ Hàm huynh đã luyện chế được một thanh huyền khí thượng phẩm.”
Từ Hàm thấy La Chinh thản nhiên liếc nhìn thanh huyền khí thượng phẩm mới được luyện chế, dường như huyền khí thượng phẩm này trong mắt cũng chẳng là gì, hắn liền hỏi: “Bên này ta đã ngưng luyện xong, không biết khi nào huynh sử dụng lò luyện khí?”
“Ngay bây giờ đi!” La Chinh trả lời.
Từ Hàm tránh ra một bên, vung tay một cái: “La Chinh huynh mời tự nhiên.”
Từ Hàm cũng rất tò mò, rốt cuộc trong hồ lô của La Chinh có cái gì đặc biệt? Một người không phải là luyện khí sư, rốt cuộc muốn ngưng luyện ra một thanh vũ khí dạng gì.
La Chinh nhẹ nhàng gõ nhẫn tu di, lấy thanh bảo kiếm kia ra.
Từ Hàm và mấy vị đệ tử Thập Thất Viện khác nhìn thấy món vũ khí trong tay La Chinh, sắc mặt lập tức trở nên chấn động!
Bọn họ là luyện khí sư, vẫn tương đối nhạy cảm đối với chất lượng vũ khí!
Thanh bảo kiếm trong tay La Chinh mặc dù chưa trải qua ngưng luyện, nhưng rõ ràng không phải là vật tầm thường, rõ ràng là được tạo ra từ tay một bậc thầy luyện khí.
Ngay vào lúc La Chinh muốn đặt thanh bảo kiếm vào trong lò luyện khí, Từ Hàm lại vươn tay cản lại: “La Chinh huynh, thanh bảo kiếm trong tay huynh này, phẩm chất không tầm thường, nếu như mời một vị cao thủ luyện khí ngưng luyện, chí ít có thể ngưng luyện ra linh khí thượng phẩm!”
Ý tứ của Từ Hàm rất rõ ràng.
La Chinh cũng không phải luyện khí sư, một thanh bảo kiếm đẹp như thế lại bị La Chinh ngưng luyện, sợ là cũng bị hắn hủy đi, đây mới thật sự là phung phí của trời!
Nếu La Chinh có thể có được một thanh bảo kiếm như vậy, chắc chắn cũng không phải là người không thể trả tiền.
Mời một luyện khí sư tốt thôi, cũng không cần tông sư luyện khí ra tay thì cũng đã có thể ngưng luyện thành linh khí thượng phẩm.
Một linh khí thượng phẩm đấy! Nghĩ thôi cũng đã khiến Từ Hàm kích động.
La Chinh lại lắc đầu.
Nếu như hắn muốn một linh khí thượng phẩm thì việc gì phải phí thời gian và công sức lớn như vậy? Trực tiếp đi mua một thanh không phải được rồi sao? Huống chi lần trước trong bảo khố của thành Bạch Đế, La Chinh cũng có cơ hội chọn lựa linh khí thượng phẩm, nhưng khi đó hắn lại bỏ qua, lựa chọn hai viên tinh thạch.
Lần này hắn lợi dụng Thiên Diễn Tinh Hoa để tiến hành ngưng luyện, chính là muốn một thanh tiên khí!
“Từ Hàm huynh, ý tốt của huynh ta xin nhận.
Nhưng ta muốn tự mình thử xem, có thể ngưng luyện thành công hay không.” La Chinh cười nói.
Nghe được lời La Chinh nói, Từ Hàm cảm thấy muốn lệ rơi đầy mặt.
Rốt cuộc người này phá của đến mức nào chứ? Một món vũ khí tinh xảo như vậy, lại muốn thử xem.
Rốt cuộc hắn có biết, cái giá phải trả cho một lần thử này là gì không vậy?
Vũ khí thì không thể ngưng luyện lại được, nếu một lần ngưng luyện không thành công, món vũ khí này cơ bản chẳng khác nào bị hỏng! Thế này khác gì La Chinh đang mang một thanh linh khí thượng phẩm ra chơi đùa…
Từ Hàm thật lòng muốn cản La Chinh lại, thế nhưng dù sao hắn cũng không phải chủ nhân của thanh bảo kiếm, đương nhiên cũng chỉ có thể nói đến thế thôi.
Thấy thái độ kiên quyết của La Chinh, hắn cũng không có lí do gì để ngăn cản nữa.
Giống với Từ Hàm, những đệ tử khác của Thập Thất Viện lúc này cũng không nói nữa, thậm chí có vài người còn tỏ vẻ tức giận, rõ ràng bất mãn đối với sự lãng phí của La Chinh.
Đối mặt với những tiếc hận, thậm chí là ánh mắt phẫn nộ kia, La Chinh vẫn coi như không nhìn thấy, tự mình đặt bảo kiếm vào trong lò.
“Ấy! Huynh không cần chân nguyên hộ thể sao?” Từ Hàm lại phát hiện ra chỗ kì lạ của La Chinh, hắn chú ý tới lúc La Chinh bỏ bảo kiếm vào lò luyện khí, trên tay không có bất kì thứ gì bảo hộ, vấn đề là La Chinh vẫn không bị bỏng!
“À, nhiệt độ trong lò luyện khí không cao lắm, cho nên không cần.” La Chinh cười nói.
“…”
Từ Hàm hoàn toàn cạn lời.
Tuy là vừa rồi La Chinh chuyển một phần chân nguyên hùng hậu qua nên Từ Hàm cũng hiểu được thực lực cường hãn của La Chinh, nhưng dưới lò luyện khí này là hỏa mạch trong lòng đất, hơn nữa hắn vừa mới dùng chân hỏa thiêu đốt, nhiệt độ cao hơn bình thường rất nhiều.
Nếu bây giờ ném một con heo vào đó, chỉ cần nửa nhịp thở là có thể nướng nó chín khét từ trong ra ngoài.
Vậy mà La Chinh đưa tay vào lại như không có chuyện gì, thật sự là vô lý.
Chương 218: Ngưng luyện
Sau khi cho bảo kiếm vào trong lò, La Chinh tiện tay đóng cửa lò luyện khí lại, sau đó mới đi lên trên chỗ vừa rồi Từ Hàm luyện khí.
Chỗ này nhắm thẳng đến cửa đốt lò luyện.
Sau khi La Chinh ngồi vào chỗ của mình, trong tay hắn liền xuất hiện một luồng chân nguyên Thiên Ma.
Một luồng chân nguyên Thiên Ma này bao học hết cả tay hắn.
Chuyện Thiên Diễn Tinh Hoa vô cùng quan trọng.
Hắn nhờ Chương Vô Huyền bán đấu giá giúp, một mặt là bởi bản thân Chương Vô Huyền đáng tin, mặt khác là vì ngoài Chương Vô Huyền ra, La Chinh thật không có cách nào tốt hơn để bán Thiên Diễn Tinh Hoa.
Nhưng chuyện hắn sở hữu Thiên Diễn Tinh Hoa thì trừ bản thân và Chương Vô Huyền, hắn cũng không muốn để cho người thứ ba biết.
Đương nhiên La Chinh sẽ không để cho những đệ tử Thập Thất Viện ở trước mặt này biết.
Vì thế, La Chinh chỉ có thể dùng chút thủ đoạn nho nhỏ.
Màu sắc chân nguyên Thiên Ma rất đậm, chính là màu tím đen, nên hắn dùng chân nguyên Thiên Ma bao bọc nhẫn tu di trên tay lại, sau đó lấy ra một lượng Thiên Diễn Tinh Hoa từ trong nhẫn tu di.
Mấy giọt Thiên Diễn Tinh Hoa này đều hỗn loạn trong đám chân nguyên Thiên Ma, từ bên ngoài nhìn vào thì sẽ không thấy gì.
Sau khi chuẩn bị xong, La Chinh liền thúc giục chân nguyên Thiên Ma bắn vào miệng lò luyện khí, mà Thiên Diễn Tinh Hoa thì được bao lại trong chân nguyên Thiên Ma.
Làm như vậy cũng không thể chắc chắn là không ai nhìn ra, nếu là cao thủ thực sự thì vẫn có thể thấy được.
Thế nhưng La Chinh lại tin rằng, những đệ tử trong Thập Thất Viện này tuyệt đối không thể nào phát hiện.
Chân nguyên Thiên Ma tạo thành một đường lớn, liên tục nhỏ từng giọt Thiên Diễn Tinh Hoa vào trong lò luyện khí.
Thấy chân nguyên Thiên Ma màu tím đen, mí mắt Từ Hàm cũng giật một cái, thảo nào vừa rồi hắn cảm thấy chân nguyên của La Chinh vô cùng hùng hậu.
Chân nguyên màu tím đen này hoàn toàn không phải chuyện đùa.
Mặc dù La Chinh chỉ có cảnh giới Tiên Thiên Nhất Trọng, thế nhưng thực lực tuyệt đối không thể coi thường.
Nhưng dù chân nguyên màu tím đen này rất đặc thù, thì vẫn chẳng có tác dụng gì đối với luyện khí.
Từ Hàm nhìn rất rõ, trong chân nguyên này không có một chút Thiên Diễn Chi Đạo nào.
Bản thân La Chinh không có chút lĩnh ngộ nào với Thiên Diễn Chi Đạo, vậy làm sao có thể ngưng luyện?
Mấy vị đệ tử của Thập Thất Viện cũng đều thở dài một hơi.
Ài, xem ra La Chinh đúng là đùa rồi.
Tiếc cho một thanh kiếm tốt…
La Chinh không buồn để ý đến bọn họ nghĩ như thế nào, lúc này đang chuyên tâm ngưng luyện.
La Chinh không hiểu về Thiên Diễn Chi Đạo, trên thực tế hiện tại hắn cũng không thể xem là ngưng luyện, chỉ có thể xem là tưới Thiên Diễn Tinh Hoa lên đó để xem cuối cùng có thể tạo thành thanh bảo kiếm cấp nào.
Thực tế trong lòng La Chinh cũng không chắc lắm, dù sao đây cũng là lần đầu hắn rót Thiên Diễn Tinh Hoa vào vũ khí, nói không chừng có thể vì phương pháp không đúng mà lại làm ra một món huyền khí, thậm chí còn có khả năng là phế phẩm.
Sau khi đưa chân nguyên Thiên Ma Chân Nguyên vào trong lò luyện khí, La Chinh liền điều khiển chân nguyên Thiên Ma bao phủ thanh bảo kiếm kia.
Nham thạch nóng chảy trong hỏa mạch dưới lòng đất chậm rãi chảy trong con đường được khai quật phía dưới lò luyện khi, dẫn nhiệt đi qua, không ngừng truyền lên nhiệt độ cực cao.
Bảo kiếm đặt ở trong lò bị quay trong nhiệt lượng do nham thạch nóng chảy phát tán ra.
Trong quá trình ngưng luyện cần phải giữ vững một nhiệt độ nhất định, mà nhiệt độ trong lò luyện khí không cao không thấp, cực kì thích hợp.
Sau khi chân nguyên Thiên Ma bao trùm lên, giọt Thiên Diễn Tinh Hoa đầu tiên cũng bị chân nguyên rót lên thân bảo kiếm kia.
Khi một giọt Thiên Diễn Tinh Hoa nhỏ lên thân bảo kiếm, chỉ trong nháy mắt, trên thân kiếm sáng bóng trơn nhẵn đã hình thành một gợn sóng mang màu sắc của kim loại, phạm vii mà gợn sóng khuếch tán ra cũng không lớn, chỉ hơn một tấc thì liền ngừng lại, để lại trên thân kiếm một đóa hoa văn yêu dị.
Ngay sau đó giọt thứ hai cũng nhỏ xuống trên thân kiếm như vậy, rồi lưu lại một đóa hoa văn lớn chừng một tấc.
Những giọt Thiên Diễn Tinh Hoa như những giọt mưa ào ào nhỏ xuống thân kiếm, càng ngày càng nhiều, trên thân kiếm cũng nở rộ từng đóa, từng đóa hoa văn.
Lúc này, dọc theo đường ống được hình thành từ chân nguyên Thiên Ma, Thiên Diễn Tinh Hoa trong nhẫn của La Chinh liên tục không ngừng truyền vào trong lò luyện khí.
Nếu như lúc này có một luyện khí sư lão luyện chứng kiến La Chinh sử dụng Thiên Diễn Tinh Hoa như vậy, sợ rằng sẽ tức đến hộc máu.
Thiên Diễn Tinh Hoa là đồ vật quý báu đến mức nào?
Thông thường mà nói, dùng Thiên Diễn Tinh Hoa để ngưng luyện binh khí thì đều tập trung vào bộ phận mấu chốt nhất trên binh khí đó, cũng chính là ‘thép tốt thì dùng làm lưỡi đao’.
Nếu như bọn họ dùng Thiên Diễn Tinh Hoa để ngưng luyện một thanh kiếm thì chỉ có thể dùng trên thân kiếm, nếu như số lượng Thiên Diễn Tinh Hoa không đủ thì cũng có thể nhỏ Thiên Diễn Tinh Hoa lên mũi nhọn của bảo kiếm.
Tuy là như vậy sẽ làm giảm hiệu quả của Thiên Diễn Tinh Hoa, nhưng cũng không còn cách nào khác, đó cũng là hành động bất đắc dĩ.
Nhưng La Chinh không có ý thức tiết kiệm chút nào, dường như hắn cứ để cho Thiên Diễn Tinh Hoa tùy ý nhỏ xuống, cho nên Thiên Diễn Tinh Hoa không chỉ chui vào trong thân kiếm, ngay cả trên chuôi kiếm cũng tích đầy Thiên Diễn Tinh Hoa!
Nhưng mặc dù là thanh bảo kiếm này thì cũng không thể hấp thụ Thiên Diễn Tinh Hoa một cách vô hạn được.
Nó chỉ có thể hấp thụ ở một mức độ nào đó, mức độ này được quyết định bởi trình độ luyện khí của luyện khí sư.
La Chinh rót thẳng một lèo mấy trăm giọt Thiên Diễn Tinh Hoa vào trong lò luyện khí, toàn bộ bảo kiếm đều bị bao bọc bởi Thiên Diễn Tinh Hoa.
Toàn bộ thân kiếm, chuôi kiếm, mũi kiếm, bộ phận nào nên hấp thu thì cũng đã hấp thu hoàn toàn, có thể nói Thiên Diễn Tinh Hoa đã gần tới mức bão hòa!
Cho đến lúc này, La Chinh lại rút số Thiên Diễn Tinh Hoa không thể hấp thu được nữa trở về trong nhẫn tu di của mình.
Đến lúc này, việc ngưng luyện cơ bản coi như đã hoàn thành, cả quá trình không tốn quá nhiều thời gian, cộng lại vẫn chưa hết tới một nén hương.
Thấy La Chinh dần dần thu lại chân nguyên Thiên Ma, các đệ tử trong Thập Thất Viện vẫn cảm thấy quái lạ, Từ Hàm lại càng ngẩn ra một chút rồi hỏi: “Vậy là ngưng luyện xong cả rồi?”
Căn cứ vào kiến thức luyện khí của bọn bọ, thời gian ngưng luyện có dài có ngắn, nhưng với La Chinh thật sự quá ngắn, ngắn đến không bình thường!
Chỉ từ một điểm này, Từ Hàm có thể xác định, La Chinh hoàn toàn là đùa giỡn mà thôi!
La Chinh mỉm cười: “Đã ngưng luyện xong xuôi!”
“Vậy mời La Chinh huynh mở lò cho chúng ta nhìn thành quả.” Từ Hàm không có ác ý gì, chỉ là hắn thật sự tò mò, không biết La Chinh muốn làm gì.
La Chinh đi đến trước lò luyện khí, trong nháy mắt khi hắn mở nắp lò luyện ra, một luồng ánh sáng màu trắng bạc bỗng nhiên thoát ra từ trong lò luyện!
“Vèo vèo vèo!”
Luồng ánh sáng màu trắng bạc kia bắn ra khỏi cửa lò luyện khí, đánh vào vách tường Thập Thất Viện.
Vách tường kia lập tức bị ánh sáng màu trắng bạc cứng rắn làm tiêu tan mất một tầng.
Đến khi La Chinh thò tay vào trong lò luyện khí, nháy mắt lấy bảo kiếm ra khỏi lò luyện, ánh sáng bạc từ bảo kiếm phóng thẳng lên cao, một luồng dao động vô hình lấy bảo kiếm làm tâm điểm, không ngừng khuếch tán ra xung quanh!
“Vèo…”
Lúc này, cả Trám Hỏa Phong đều đã nhận ra điểm khác thường!
Ở phía sau Trám Hỏa Phong, nhánh hỏa mạch kéo dài từ Luyện Ngục Sơn đến đây cuối cùng hội tụ lại chỗ này, tạo thành một cái đầm sâu một trượng.
Nhưng trong cái đầm này không phải là nước mà là nham thạch nóng chảy quay cuồng, cho nên có thể gọi nó là một hỏa đàm.Xung quanh hỏa đàm có hai vị luyện khí sư ngồi đang ngồi ở bên mép đầm, không ngừng triệu hồi chân hỏa trong cơ thể để luyện cùng nham thạch nóng chảy bên trong đầm.
Hai vị luyện khí sư này là đạo sư trên Trám Hỏa Phong, một vị là Nghiêm Giới, một vị khác là Tưởng Mẫn, thực lực của hai người đều đạt tới Tiên Thiên Nhất Trọng.
Tuy thực lực không cao nhưng trình độ luyện khí cũng được coi là tốt, tuy còn cách cấp tông sư khá xa nhưng cũng dư dả để làm đạo sư trên Trám Hỏa Phong rồi.
Vì để cho chân hỏa của mình càng thêm tinh thuần, các vị luyện khí sư thường sẽ chọn quán tưởng hỏa diễm.
Hỏa diễm có rất nhiều chủng loại, nham thạch nóng chảy được phun lên từ dưới đất được coi là một loại, chỉ là hỏa diễm trong nham thạch nóng chảy lại quá mức cuồng bạo.
Sau khi quán tưởng, quả thực có thể tăng uy lực của chân hỏa lên rất nhiều, thế nhưng bản mệnh chân hỏa cũng sẽ trở nên cuồng bạo hơn, do đó cũng khó mà thao túng.
Cho nên khi hai người bọn họ quán tưởng ở hỏa đàm, cứ cách mỗi một nén nhang sẽ nuốt một viên “Thanh Tâm Đan”, khi nuốt Thanh Tâm Đan vào sẽ sinh ra một luồng khí tức mát mẻ.
Thực tế luyện khí sư thường tu luyện công pháp có thuộc tính lửa, tối kỵ với loại đồ vật có tính lạnh này, nhưng luồng khí tức mát mẻ đó lại có thể chạy khắp toàn thân, trợ giúp bọn họ ức chế khí tức cuồng bạo trong nham thạch nóng chảy, trấn an dòng suy nghĩ của bọn họ.
Ngay vào lúc bọn họ chuyên tâm quán tưởng hỏa diễm trong đầm dung nham, bỗng nhiên có một luồng dao động màu bạc xẹt qua người bọn họ, đồng thời nhanh chóng truyền về phía xa.
Sắc mặt hai người nhất thời hơi biến đổi.
“Luồng dao động này… Đây là có người luyện chế vũ khí ra lò!” Trên mặt Nghiêm Giới lộ ra vẻ cực kì thận trọng, thế nhưng lại chậm chạp không chịu nói ra phán đoán của mình.
Tưởng Mẫn ở bên cạnh nói ra trước: “Đây là dư âm sinh ra khi pháp bảo ra lò!”
Thông thường mà nói, cứ là vũ khí có cấp bậc, dù là huyền khí hạ phẩm cũng sẽ tạo ra dư âm có một biên độ nhỏ, chỉ là dư âm vô cùng nhẹ nên người thường khó có thể phát hiện.
Còn nếu là linh khí, dư âm được tạo ra cũng tương đối khá, dù là người thường dùng mắt thường cũng có thể thấy, nhưng cũng chỉ có thể truyền đi khoảng vài trượng xung quanh mà thôi.
Hỏa đàm nơi Nghiêm Giới và Tương Mẫn ngồi cũng không cách Trám Hỏa Phong xa lắm, nhưng dư âm của linh khí cũng sẽ không có khả năng truyền xa đến vậy!
Trừ khi là tiên khí xuất hiện mới có thể phóng ra dư âm kịch liệt như vậy.
Thấy dư âm như vậy vẫn không ngừng tràn tới tận hỏa đàm bên này, khuếch tán về phía xa, vậy không biết rốt cuộc món vũ khí này có phẩm cấp nào., Hai người vẫn không đoán ra được.
“Rốt cuộc là người phương nào, lại có thể luyện chế ra tiên khí trên Trám Hỏa Phong?” Nghiêm Giới cau mày hỏi.
“Chẳng lẽ Thiên Ngọc đang luyện chế tiên khí?” Tưởng Mẫn suy nghĩ một chút, cũng không nghĩ ra được nên chỉ có thể suy đoán như vậy.
Luyện khí không phải sở trường của Thanh Vân Tông, từ tình hình của Trám Hỏa Phong liền có thể nhìn ra được.
Một Thanh Vân Tông mấy trăm ngàn đệ tử lớn như thế, cùng lắm cũng chỉ có ngàn người chịu đi trên con đường luyện khí mà thôi.
Những năm gần đây, Thanh Vân Tông chỉ có một vị tông sư luyện khí, đó cũng là một trong ba tông sư luyện khí lớn nhất của vương triều Phần Thiên, đó chính là Thiên Ngọc.
Tưởng Mẫn vừa mới nói ra ý nghĩ của mình, Nghiêm Giới ngay lập tức không đồng ý: “Không thể nào.
Thiên Ngọc đường đường là tông sư luyện khí, làm sao bằng lòng tới Trám Hỏa Phong để luyện chứ?”
Những lò luyện khí mà đệ tử trên Trám Hỏa Phong sử dụng, đương nhiên sẽ không lọt vào mắt xanh của Thiên Ngọc.
Thanh Vân Tông đã trả một cái giá rất lớn để chuẩn bị cho Thiên Ngọc lò “Cửu Vân Địa Long”.
Trong mắt luyện khí sư, lò Cửu Vân Địa Long này không thua bảo bối tiên khí.
Hắn có lò Cửu Vân Địa Long, làm sao lại cam tâm dùng lò đồng thông thường trên Trám Hỏa Phong?
Tưởng Mẫn cũng nói: “Ta cũng hiểu là không có khả năng, nhưng người có thể luyện chế tiên khí, trong Thanh Vân Tông này cũng chỉ có một mình Thiên Ngọc, những người khác làm sao có thể luyện ra tiên khí?”
“Nếu nghĩ không ra, chúng ta đi đến hiện trường nhìn xem chẳng phải là biết rồi sao?” Nghiêm Giới nói xong liền đứng dậy chạy về phía Trám Hỏa Phong, Tưởng Mẫn cũng theo sát phía sau.
Hai người mặc dù là luyện khí sư, nhưng thực lực bản thân cũng đã là Tiên Thiên Nhất Trọng, tốc độc tất nhiên không chậm, gần như chỉ trong khoảnh khắc đã đến đỉnh Trám Hỏa Phong.
Trong Thập Thất Viện.
Lúc này thanh bảo kiếm trong tay La Chinh đã hoàn toàn thay đổi bộ dáng.
Tuy nói hình dạng bảo kiếm không biến hóa chút nào, nhưng trước khi luyện, bề ngoài của nó vẫn hết sức bình thường, vậy mà lúc này cả thanh bảo kiếm đều tràn đầy từng luồng ánh sáng màu bạc kì lạ.
Nếu như tinh tế nhìn kỹ thì sẽ thấy trên thân bảo kiếm loáng thoáng còn có từng tia kí hiệu.
Từ Hàm và những đệ tử của Thập Thất Viện, lúc này hoàn toàn trợn tròn mắt.
Mắt họ trừng lớn nhìn chằm chằm vào thanh bảo kiếm trong tay La Chinh, cổ họng muốn nói ra gì đó, nhưng trong lúc nhất thời lại khiếp sợ không nói nên lời, chỉ có thể tỏ vẻ mặt đờ đẫn mà nhìn.
Chương 219: Tham lam
Luyện khí sư có một sự nhạy cảm trời sinh với pháp bảo binh khí.
Mặc dù Từ Hàm không bao giờ ngờ được La Chinh có thể ngưng luyện ra tiên khí, nhưng lúc này sự thật đã rành rành trước mắt.
La Chỉnh cầm chuôi kiếm nhẹ nhàng vung lên, trên mặt lộ rõ vẻ hài lòng.
Hắn phát hiện trên thân kiếm có một đường vân.
Đường vân này hơi khác với linh văn trên người hắn, nó phức tạp hơn, hình dạng cũng đẹp mắt hơn.
Đường vân này không phải linh văn, như vậy chắc hẳn là tiên văn.
Trên thanh kiếm có một đường tiên văn, điều này chứng tỏ bảo kiếm trong tay La Chinh chính là tiên khí.
Sau khi múa kiếm một hồi, La Chinh đột ngột xoay người vung kiếm đâm thẳng lên trời.
“Xoẹt!”
Một tia kiếm quang màu bạc chói lọi bắn ra từ mũi kiếm.
Kiếm quang kia vô cùng sắc bén, trực tiếp xuyên thủng mái hiên.
Mái hiên Trám Hỏa Phong vốn được chế tạo từ sắt cứng, nhưng dưới một nhát kiếm của La Chinh, nó lại giống như bùn lầy bị kiếm quang đâm thủng.
Hơn nữa vừa rồi La Chinh không sử dụng chân nguyên Thiên Ma, tia kiếm quang này chính là kỹ năng thực sự của bảo kiếm, cũng chính là kỹ năng của tiên khí.
“Vì chưa hoàn thiện nên thanh bảo kiếm này không có tên.
Nếu cuối cùng ta đã luyện thành, vậy hãy để ta đặt tên cho nó.
Tên kiếm là Lưu Quang.” La Chinh thầm nhủ trong lòng.
Ngờ đâu, La Chinh vừa nghĩ tới đó liền cảm nhận được Lưu Quang Kiếm đột nhiên dao động.
“Sao?” La Chinh tò mò nhìn về phía Lưu Quang Kiếm.
Nghe nói sau khi có phẩm cấp, pháp bảo vũ khí sẽ sinh ra ý thức tự chủ, mặc dù không thể trực tiếp giao lưu với chủ nhân nhưng cũng có sự tương tác nhất định.
Đây chính là cái gọi là “kiếm ý thông huyền(1)”.
Thậm chí sau khi thức tỉnh, kiếm ý có thể ngưng tụ trở thành kiếm anh(2).
Đến lúc đó, bảo kiếm sẽ trở thành một phân thân của chủ nhân nó.
Có điều, Lưu Quang Kiếm có thể trở thành kiếm anh hay không chỉ sợ là chuyện của rất lâu sau này nên giờ đây La Chinh cũng không để tâm.
Động tĩnh lớn như vậy gần như đã thu hút tất cả các đệ tử trên núi.
Các đệ tử kia dù là mặc trường bào đen hay trường bào trắng đều chen chúc nhốn nháo trước cửa Thập Thất Viện, tò mò nhìn vào bên trong.
Bọn họ cảm thấy vô cùng tò mò, rốt cuộc ai luyện khí trong Thập Thất Viện mà có thể tạo ra dư âm lớn như vậy.
Nhất thời, cửa Thập Thất Viện chật kín người.
Cách đó không xa có hai bóng người từ hỏa đàm lao tới với tốc độ cực nhanh, sau đó vững vàng dừng bước trước cửa viện.
Hai người này chính là Nghiêm Giới và Tưởng Mẫn.
Thấy cảnh tượng này trước cửa Thập Thất Viện, không cần hỏi họ cũng biết dư âm vừa rồi chính là từ đây truyền ra.
Điều này cũng giúp họ bớt chút phiền toái khi phải dò tìm từng viện.
Đông đảo đệ tử tụ tập trước cửa Thập Thất Viện vừa thấy đạo sư bước tới liền rối rít nhường đường.
Tưởng Mẫn không bước vào ngay mà hỏi: “Vừa rồi là ai luyện khí?”
Ánh mắt Nghiêm Giới sắc bén hơn Tưởng Mẫn, gã rảo bước vào trong Thập Thất Viện, ánh mắt đảo quanh liền dừng lại trên thanh bảo kiếm trong tay La Chinh.
Nghe được câu hỏi của Tưởng Mẫn, đại sư huynh trong Thập Thất Viện vội vàng bước lên, cúi người bái lạy Tưởng Mẫn rồi đáp: “Tưởng đạo sư, vừa rồi là ta luyện khí.”
“Ngươi?” Tưởng Mẫn hiểu lầm lời nói của Từ Hàm, cho rằng Từ Hàm chính là người luyện ra tiên khí nên dẫn tới dư âm lớn như vậy.
Đệ tử trên Trám Hỏa Phong không quá nhiều, Tưởng Mẫn nắm rõ thực lực của từng người một.
Từ Hàm có thể coi là một đệ tử có chút thiên phú, nếu sau này chăm chỉ cố gắng thì cũng có thể trở thành một vị luyện khí sư không tệ.
Nhưng thiên phú của Từ Hàm chỉ có thể làm một luyện khí sư bình thường mà thôi, cùng lắm thì chỉ có thể luyện ra linh khí trung phẩm.
Nếu hắn miệt mài khắc khổ, lại thêm có được sự lĩnh ngộ bất ngờ thì có thể trở thành một vị luyện khí sư ưu tú luyện chế ra linh khí thượng phẩm.
Nhưng Từ Hàm chắc chắn không thể trở thành tông sư luyện khí, tuyệt đối không có khả năng này! Vậy nên nói gì đến việc hiện tại hắn có thể luyện ra tiên khí?
Cho nên Tưởng Mẫn không tin lời Từ Hàm.
Nhưng nhìn sắc mặt Từ Hàm lại không giống như giả bộ, vậy nên nhất thời Tưởng Mẫn cũng có chút mơ hồ.
Lúc này Nghiêm Giới tỉnh táo hơn Tưởng Mẫn một chút.
Gã hỏi: “Vừa rồi ngươi luyện chế ra vũ khí gì? Là thanh bảo kiếm trong tay thiếu niên kia?”
Lúc này, Từ Hàm mới hiểu Tưởng Mẫn đã hiểu lầm lời của hắn, vội khoát tay nói: “Tưởng đạo sư, người hiểu lầm rồi! Bảo kiếm kia không phải do ta luyện chế.
Vừa rồi ta và các đệ tử Thập Thất Viện cùng nhau luyện chế một huyền khí thượng phẩm mà thôi.
Vị thiếu niên này tên La Chinh, là đệ tử Tiểu Vũ Phong.
Vừa rồi hắn không luyện khí mà tiến hành ngưng luyện bảo kiếm.”
“Ngưng luyện tiên khí?” Nghiêm Giới hỏi.
“Vâng.” Từ Hàm gật đầu.
Tưởng Mẫn và Nghiêm Giới nghe được câu trả lời khẳng định của Từ Hàm, nhất thời rơi vào trầm mặc.
Đáp án này khiến hai người chấn động không thua gì việc hiểu lầm Từ Hàm luyện chế ra tiên khí.
Đệ tử trên ba mươi ba phong chủ yếu đều là võ giả tu luyện võ công, không quá am hiểu con đường luyện khí, thế nhưng thiếu niên này lại có thể ngưng luyện ra tiên khí?
Hai người bọn họ miệt mài luyện khí nhiều năm như vậy mà còn chưa từng nghe thấy chuyện này.
Đây có thể coi là chuyện kỳ dị khó tin, trái hẳn lẽ thường, căn bản là chuyện không thể xảy ra.
Vì để xác định chuyện đang diễn ra trước mắt, Nghiêm Giới bước lên phía trước, hỏi: “Thanh bảo kiếm này do ngươi ngưng luyện?”
La Chinh vuốt ve bảo kiếm trong tay, mỉm cười nói: “Ngươi nói Lưu Quang? Đúng, nó thật sự là do ta ngưng luyện.”
Thấy La Chinh thừa nhận một cách dễ dàng như vậy, Nghiêm Giới hít một hơi khí lạnh, trong đầu hiện ra vô số câu hỏi, thật sự không nhịn được mở miệng hỏi: “Ngươi làm thế nào?”
La Chinh chậm rãi tra Lưu Quang Kiếm vào vỏ, mỉm cười nói: “Cái này ta không thể nói được.”
Câu hỏi này của Nghiêm Giới quả thật có chút quá phận.
Dù là võ giả hay luyện khí sư đều có bí mật của riêng mình, không ai ngu đến mức đem bí mật này nói lung tung cho người khác biết.
Đây tuyệt đối là điều kiêng kỵ cực lớn.
Nếu người luyện ra thanh kiếm này là Thiên Ngọc thì có cho Nghiêm Giới một trăm lá gan gã cũng không dám hỏi như thế.
Nhưng trong tiềm thức của Nghiêm Giới, La Chinh chỉ là hậu bối, là một một thằng nhóc mười mấy tuổi, thực lực mới dừng ở cảnh giới Tiên Thiên Nhất Trọng, là đệ tử ngoại môn của Thanh Vân Tông.
Còn gã chính là đạo sư ở Thanh Vân Tông, mặc dù không phải là đạo sư của cả ba mươi ba phong nhưng cũng là đạo sư của Trám Hỏa Phong, địa vị lớn hơn nhiều so với đệ tử bình thường.
Thấy La Chinh lảng tránh như vậy, Nghiêm Giới có chút không cam lòng.
Thằng nhóc này vậy mà lại nắm giữ tiên khí trong tay! Một thanh tiên khí lại để cho một đệ tử ngoại môn sử dụng, đây không phải phí của trời thì là gì?
Lòng người biến đổi khôn lường, ban đầu Nghiêm Giới thực sự chỉ muốn tìm hiểu cặn kẽ mọi chuyện mà thôi, nhưng giờ phút này, trong lòng gã đột nhiên nổi lên sự tham lam.
Ánh mắt gã và Tưởng Mẫn giao nhau, trong mắt Tưởng Mẫn cũng lóe ra vẻ tham lam như vậy.
Trong mắt bọn họ, La Chinh là một đứa trẻ đang cầm của quý trong tay, hơn nữa nghe La Chinh nói, hẳn là hắn còn bí mật rất lớn về luyện khí.
Nếu có thể lấy được tiên khí trong tay hắn, lừa hắn nói ra bí mật, vậy Nghiêm Giới và Tưởng Mẫn thực sự sẽ thăng chức rất nhanh, không cần ngồi ở Trám Hỏa Phong này chịu khổ, ngày nào cũng phải dạy dỗ một đám đệ tử có tư chất tầm thường này…
Nếu nắm giữ bí mật trong tay La Chinh, sợ là bọn họ còn có thể trở thành tông sư luyện khí mới trong Đông Vực, địa vị có thể sánh ngang với Thiên Ngọc!
Huống chi La Chinh thân mặc trường bào trắng, chứng tỏ chỉ là một tên đệ tử ngoại môn mà thôi, chắc chắn đằng sau hắn không có gì hậu thuẫn, chắc chắn là một tên rễ cỏ thường dân.
Nếu là đệ tử sĩ tộc, vào Thanh Vân Tông đều lập tức tiến vào nội môn, làm sao có thể làm đệ tử ngoại môn? Hơn nữa thằng nhóc này muốn ngưng luyện binh khí, vậy mà đến một cái lò luyện khí cũng không có, còn cần phải đến Trảm Hỏa Phong để mượn lò đồng này dùng…
Con người một khi đã nảy sinh lòng tham thì rất khó có thể dừng lại.
Nghiêm Giới cười khẽ: “Vị đệ tử trên Tiểu Vũ Phong này tên là gì?”
“Ta tên La Chinh.” La Chinh lạnh nhạt đáp.
“La Chinh đúng không? Ngươi đã luyện ra vũ khí kinh người như thế trên Trám Hỏa Phong chúng ta, chúng ta cần phải ghi chép lại một chút.
Có thể sang đây nói chuyện được không?” Nghiêm Giới thấp giọng nói.
“Sao?” La Chinh nhướn mày, sau đó gật đầu đáp: “Được.”
Ngoài mặt mặc dù đồng ý, nhưng hắn lại cười lạnh trong lòng.
Sao hắn có thể không nhìn ra hai người này đang nổi lòng tham với mình.
Nghiêm Giới và Tưởng Mẫn cũng không che giấu quá nhiều.
Trong mắt bọn họ, họ chính là đạo sư trên Trám Hỏa Phong, cả ngọn núi này đều là địa bàn của bọn họ.
La Chinh chỉ là một đệ tử ngoại môn nho nhỏ, sao có thể phản kích? Nếu không phải đang ở trước mặt nhiều để tử như vậy, sợ rằng giờ phút này hai người họ đã bộc lộ bộ mặt hung ác của mình từ lâu.
Một thanh tiên khí và phương pháp ngưng luyện tiên khí, dù là cái nào đi nữa đều có thể khiến luyện khí sư điên cuồng.
Chẳng qua có một điều Nghiêm Giới và Tưởng Mẫn không biết, La Chinh cũng chẳng coi bọn họ ra gì.
Nghiêm Giới và Tưởng Mẫn cũng chỉ là cao thủ Tiên Thiên Thất Trọng mà thôi.
Huống chi hai người họ là luyện khí sư, chiến đấu vốn không phải là thế mạnh, sao có thể là đối thủ của La Chinh lúc này? Nếu hai người này thật sự có ý đồ xấu xa với hắn, La Chinh sẽ không ngần ngại ra tay, hung hăng dạy dỗ bọn họ một trận, cũng đúng lúc cần kiểm tra uy lực của Lưu Quang Kiếm.
Nếu La Chinh đã đồng ý, những chuyện còn lại đều dễ làm.
Nghiêm Giới nhất thời vui mừng khôn xiết, thậm chí còn nghi không biết La Chinh có phải kẻ ngốc hay không.
Đối với gã mà nói, La Chinh càng ngu ngốc thì càng tốt, tốt nhất là biết điều một chút mà giao tiên khí và phương pháp bí mật ngưng luyện tiên khí ra, để gã đỡ phải uổng công phí sức.
“Giải tán, giải tán hết đi! Có gì hay là xem.” Nghiêm Giới xua tay với đám đệ tử.
Sau khi đuổi toàn bộ đệ tử đi, gã nói với La Chinh: “Đã như vậy, ngươi hãy theo ta.”
Sau đó Nghiêm Giới đi phía trước, La Chinh đi ở giữa, Tưởng Mẫn đi sau cùng.
Hai người bọn họ cố ý kẹp La Chinh ở giữa, sợ đứa ngốc này chạy trốn.
Có điều bọn họ đều cảm thấy việc này là thừa thãi.
Thực lực Tiên Thiên Nhất Trọng của La Chinh sao có thể trốn thoát khỏi tay bọn họ được? Nếu thằng nhóc này không giao tiên khí và phương pháp ngưng luyện tiên khí ra thì đừng mơ có thể rời khỏi Trám Hỏa Phong.
Sau đó, Nghiêm Giới dẫn La Chinh đi vào một một tòa biệt viện.
(1)Kiếm ý thông huyền: là chỉ sự huyền diệu, thấu hiểu của kiếm ý.
(2)Kiếm anh: một luồng kiếm nhỏ được tạo thành từ kiếm ý, trông như hình dạng kiếm thật.
Chương 220: Kiếm thuật căn bản
Biệt viện này là nơi nghỉ ngơi của nhóm đạo sư, giờ phút này vắng tanh không một bóng người.
Sau khi bước vào biệt viện, Nghiêm Giới liếc nhìn thanh bảo kiếm đang nằm yên trong vỏ trên tay La Chinh.
Bình thường, nếu bảo kiếm nằm trong vỏ thì uy lực sẽ được giấu kỹ, bởi vì tất cả uy lực của kiếm đều tập trung trên thân kiếm.
Đại đa số luyện khí sư đều biết tới nguyên tắc này, vậy nên lúc luyện chế bảo kiếm thì dù thân kiếm hay chuôi kiếm cũng sẽ cố gắng sử dụng nguyên liệu tốt nhất.
Có điều trong lúc ngưng luyện, họ sẽ không rót Thiên Diễn Chi Đạo vào chuôi kiếm, vì như vậy cực kỳ lãng phí.
Nhưng Nghiêm Giới và Tưởng Mẫn đều nhận thấy, sau khi tra vào vỏ, thanh bảo kiếm của La Chinh vẫn tỏa một uy thế kinh người.
Nói cách khác, trong lúc ngưng luyện, La Chinh đã lãng phí Thiên Diễn Chi Đạo vào chuôi kiếm! Trời ạ, mặc dù không biết thằng nhóc này sao có thể lĩnh ngộ nhiều Thiên Diễn Chi Đạo như vậy, có thể ngưng luyện ra một thanh kiếm tới trình độ đó, nhưng bọn họ có thể tưởng tượng, bí mật mà La Chinh nắm giữ kia thật sự không phải chuyện đùa.
Nghĩ tới đây, đáy lòng Nghiêm Giới và Tưởng Mẫn đều hăng hái hừng hực.
“Thật không ngờ ở tuổi ngươi mà đã có thể ngưng luyện ra tiên khí.
Ngươi đã đặt tên cho bảo kiếm chưa?” Nghiêm Giới hỏi.
Thông thường, sau khi luyện ra vũ khí, luyện khí sư sẽ đặt tên cho nó.
Đây là cách luyện khí sư ghi lại dấu ấn của bản thân trên vũ khí mà mình luyện chế.
Trước đó, bảo kiếm của La Chinh chưa có tên là bởi Xa Đạo Tử chưa hoàn toàn luyện thành mà gửi gắm hy vọng vào thế hệ sau.
Vậy nên, La Chinh có thể tùy ý đặt tên cho kiếm.
La Chinh thẳng thắn đáp: “Thanh bảo kiếm này tên Lưu Quang.”
“Lưu Quang? Nước chảy mây trôi, ẩn dật thanh nhàn, tên rất hay!” Nghiêm Giới gật đầu. “Tên rất hay! Có thể cho ta mượn bảo kiếm để quan sát một chút được không?” Đối với đề nghị của Nghiêm Giới, La Chinh khẽ lắc đầu.
Hắn không phải kẻ ngốc, võ giả coi vũ khí như mạng sống của mình.
Có một vị võ giả từng nói một câu chí lý: “Binh khí trong tay và phụ nữ trên giường đều không thể cho người khác mượn!” Mặc dù Lưu Quang kiếm mới ngưng luyện thành công, La Chinh cũng không dựa vào kiếm để chiến đấu ngay lúc này, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn có thể tùy tiện giao thanh kiếm này cho người khác.
Thấy La Chinh cự tuyệt, Tưởng Mẫn đứng bên cạnh liền hát đệm: “Nghiêm đạo sư là đại sư luyện khí, mặc dù chưa đến trình độ tông sư nhưng cũng có thể giúp ngươi đánh giá Lưu Quang kiếm còn điểm gì thiếu sót.
Chúng ta là đạo sư của Thanh Vân Tông, ngươi không cần đề phòng quá mức.”
La Chinh vẫn lắc đầu, cười nói: “Vừa rồi Nghiêm đạo sư nói muốn dẫn ta tới đây để ghi chép, không biết là ghi chép cái gì? Nếu muốn ghi lại lời nói thì ta có thể phối hợp với các ngươi.
Nếu không còn chuyện gì khác ta xin cáo từ.”
Nghiêm Giới và Tưởng Mẫn sao có thể để La Chinh chạy thoát dễ dàng như vậy? Trong lòng hai người đều đã coi tiên khí trong tay La Chinh là miếng thịt thơm ngon sắp vào miệng họ rồi.
Cho dù bất chấp nguy hiểm, giết chết La Chinh ở đây thì sao? Vì tiên khí thì sự liều lĩnh này thật sự đáng giá! Huống chi bọn họ là người cầm quyền trên Trám Hỏa Phong này, chỉ cần bọn họ xử lý chuyện này thật gọn ghẽ êm xuôi thì dù đám đệ tử phía dưới có biết chuyện, nhưng ai dám đàm tiếu bên ngoài?
“Việc ghi chép đương nhiên phải làm, có điều quan trọng nhất là ngươi đã dùng thủ đoạn gì để luyện thành tiên khí?” Tưởng Mẫn không thích vòng vo như Nghiêm Giới, gã trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.
La Chinh cũng quen với những câu hỏi ngắn gọn thẳng thắn kiểu này hơn.
Hắn lập tức nói: “Không phải vừa nãy ta đã nói rồi sao? Vấn đề này ta không thể trả lời được!”
“Không trả lời? Sợ rằng không được rồi! Ngươi là đệ tử của Thanh Vân Tông, nếu có phát hiện gì hoặc có kỹ xảo, bí mật gì thì theo lẽ thường phải dâng lên cho Thanh Vân Tông, như vậy mới không uổng công Thanh Vân Tông bồi dưỡng ngươi!” Nghiêm Giới cười khà khà.
Mấy lời này của hắn tuy rất êm tai nhưng đồng thời cũng ẩn chứa răng nanh sắc nhọn.
“Chẳng lẽ tự mình luyện thành tiên khí còn phải thông qua Thanh Vân Tông, còn phải dâng lên cho Thanh Vân Tông sao? Sao lại có đạo lý này được?” La Chinh tỏ vẻ ngây thơ nói, trong lòng không ngừng cười lạnh.
Rốt cuộc hai người này cũng đã lộ ra bộ mặt thật của mình.
Nghiêm Giới gật đầu, nói: “Đây là việc tất nhiên, nếu không vì sao Thanh Vân Tông lại phải hao tốn nhân lực, vật lực lớn như vậy để bồi dưỡng mấy đệ tử ngoại môn như các ngươi?”
“Nếu ta vẫn không nói thì sao?” La Chinh hỏi ngược lại.
Tưởng Mẫn vung tay lên, trong lòng bàn tay gã đột nhiên bùng lên một ngọn lửa, sau đó nghiêm khắc nói: “Nếu ngươi vẫn không chịu nói thì sợ rằng không thể rời khỏi Trám Hỏa Phong này.”
La Chinh nghìn ngọn lửa cháy hừng hực trong tay Tưởng Mẫn, nét cười dần phai nhạt, trên gương mặt đọng vẻ lạnh lùng: “Vậy sao? Ta nghĩ hai vị đạo sư mới dừng ở cảnh giới Tiên Thiên Thất Trọng.
Bằng vào thực lực này của các ngươi sợ rằng không giữ được ta! Nếu hai vị đạo sư muốn tìm phiền toái, ta đây cũng nhân cơ hội thử uy lực của Lưu Quang Kiếm một chút!”
Dứt lời, La Chinh miết ngón tay cái đẩy nhẹ vỏ kiếm, tay còn lại nhanh nhẹn rút Lưu Quang Kiếm ra.
Mũi kiếm chĩa về phía hai người kia, ánh mắt lạnh lùng hoàn toàn không coi hai đạo sư ra gì.
Tưởng Mẫn và Nghiêm Giới đều không ngờ La Chinh lại trở nên cứng rắn như vậy.
Lời của thằng nhóc này có ý gì? Thực lực mới ở Tiên Thiên Thất Trọng? Hai người bọn họ dù không xuất chúng nhưng cũng là cao thủ Tiên Thiên Thất Trọng, còn La Chinh hắn chẳng qua chỉ là một thằng nhóc Tiên Thiên Nhất Trọng mà thôi.
Tại sao hắn lại không coi hai người bọn họ ra gì?
“Khà khà, không nghĩ tới Tiểu Vũ Phong xếp hạng bét trong các phong lại có thể bồi dưỡng được một tên đệ tử thối tha như vậy! Bản thân mới là Tiên Thiên Nhất Trọng mà đã dám xem thường chúng ta.
Thú vị! Thú vị!” Nghiêm Giới bật cười, cũng đưa tay lên, trong tay gã đột ngột bùng lên một ngọn lửa màu tím.
Chân hỏa tu luyện của mỗi luyện khí sư đều không giống nhau.
Ngọn lửa trong tay Tưởng Mẫn có màu hồng phấn, từng luồng từng luồng không ngừng lan tỏa như hoa đào.
Thoạt nhìn, ngọn lửa xinh đẹp này có uy lực không lớn, nhưng nếu thật sự bùng cháy thì nhiệt độ và lực phá hoại của nó vô cùng kinh khủng.
Ngược lại, ngọn lửa của Nghiêm Giới có màu tím đậm, xung quanh không ngừng bốc lên những tia lửa nhỏ, mặc dù không dữ dội bằng ngọn lửa hồng phấn trong tay Tưởng Mẫn nhưng lại có một điểm đặc biệt, đó chính là bất diệt.
Tuy nói là bất diệt nhưng thực sự nó cũng không phải cháy mãi không tàn.
Thực ra, ngọn lửa màu tím của gã có thể đốt cháy mọi vật trong trời đất, thậm chí có thể cháy trên mặt nước, vậy nên mới mang tới cảm giác ngọn lửa bất diệt.
Còn ngọn lửa bất diệt thực sự tất nhiên không phải mấy luyện khí sư đẳng cấp như bọn họ có thể có được.
Tưởng Mẫn vẫn chưa từ bỏ ý định, tiếp tục uy hiếp: “Ta khuyên ngươi nên ngoan ngoãn giao bí quyết ngưng luyện binh khí trong tay ngươi ra, nếu không ta sẽ dùng ngọn lửa này thiêu trụi thân thể ngươi.”
Từng luồng chân nguyên Thiên Ma trào ra từ cơ thể La Chinh, vừa ngưng tụ trong hai nắm đấm của hắn vừa quấn quanh trường kiếm.
Dưới sự hỗ trợ của chân nguyên Thiên Ma, khí thế của La Chinh trở nên cực kỳ khủng bố.
“Dù sao cũng là đạo sư của Thanh Vân Tông, sao các ngươi lại có thể làm ra hành vi ăn cướp trắng trợn như vậy? Có điều sao các ngươi không dùng đầu óc suy nghĩ một chút, nếu ta đã tới luyện tiên khí ở Trám Hỏa Phong thì tất nhiên không sợ các ngươi biết.
Nếu các ngươi đã nổi lòng tham thì phải trả giá lớn vì nó!” La Chinh cười lạnh.
“Tưởng Mẫn, không cần phải nhiều lời với thằng nhóc này.
Cứ khống chế hắn trước rồi ép hắn nói ra bí mật.” Nghiêm Giới thấy La Chinh tỏa ra khí thế kinh người, trong lòng chợt dâng lên một nỗi bất an kỳ lạ.
Có điều sự bất an thoáng qua này cũng không đủ để gã chùn chân.
Dù sao La Chinh chỉ là một thằng nhóc Tiên Thiên Nhất Trọng mà thôi, có thể mạnh tới mức độ nào chứ?
Tưởng Mẫn đứng bên không chút chần chừ, lập tức vung tay lên, hai luồng chân hỏa giống như hoa đào cuồn cuộn lao về phía La Chinh.
Đây là lần đầu tiên La Chinh sử dụng Lưu Quang Kiếm, đồng thời hắn cũng sử dụng kiếm pháp căn bản.
Nếu trong cụm từ “kiếm pháp căn bản” có hai chữ “căn bản” thì chứng tỏ đó là bộ kiếm pháp đơn giản nhất, tuy chiêu thức không quá phong phú đa dạng nhưng lại cực kỳ thực dụng.
Thực ra, kiếm pháp căn bản chưa chắc là bộ kiếm pháp tốt nhất, bởi có quá nhiều người tu luyện kiếm pháp căn bản nên mọi người đều vô cùng quen thuộc với nó.
Mỗi một chiêu đánh ra, đối phương đều có thể dễ dàng tìm được phương pháp phá giải và khắc chế.
Vấn đề là…
Trong tay La Chinh được khảm một khối tinh thạch Phượng Tường.
Lợi dụng năng lượng của tinh thạch Phượng Tường, La Chinh có thể đẩy tốc độ của mình lên tới cực hạn.
Trước thế tấn công như vũ bão của hai luồng chân hỏa, La Chinh cười lạnh một tiếng, Lưu Quang Kiếm trong tay vung lên chém thẳng hai nhát về phía trước.
Lưu Quang Kiếm, kiếm như ánh sáng.
Mũi kiếm không đâm xuyên qua chân hỏa mà rót một chút chân nguyên Thiên Ma vào trong đó.
Trong quá trình bốc cháy, hai luồng chân hỏa bắt đầu thay đổi màu sắc, từ màu hồng phấn biến thành màu tím, cuối cùng dần dần biến thành màu tím đen.
Chân hỏa tu luyện của luyện khí sư thật ra cũng là một loại chân nguyên.
Khi luyện khí sư tu luyện công pháp thuộc tính hỏa, hơn nữa không ngừng quán tưởng ngọn lửa mới có thể biến chân nguyên thành chân hỏa.
Vậy nên chân nguyên Thiên Ma có thể cắn nuốt sạch sẽ những ngọn lửa này.
Khi hai luồng chân hỏa bay tới trước mặt La Chinh thì đã hoàn toàn bị chân nguyên Thiên Ma cắn nuốt rồi chuyển hóa.
La Chinh nhẹ nhàng nâng tay trái lên, hai luồng chân hỏa màu tím đen trôi lơ lửng trong lòng bàn tay hắn.
La Chinh cười khẽ: “Chẳng lẽ các ngươi muốn dùng cái này để đốt cháy thân thể của ta ư?”
Do thể chất linh khí nên thân thể La Chinh vốn không sợ bị lửa thiêu.
Có thể nói, bản thân hắn hoàn toàn chế ngự được các võ giả tu luyện công pháp thuộc tính hỏa.
Huống chi chân hỏa của luyện khí sư vốn dùng để rèn luyện binh khí mà không phải để giết địch, uy lực kém xa với công pháp thuộc tính hỏa của võ giả.
Thấy La Chinh trực tiếp cướp đoạt chân hỏa của mình, Tưởng Mẫn lập tức kinh hãi, sắc mặt của Nghiêm Giới cũng cực kỳ khó coi.
Sau khi phát hiện ra công pháp quỷ dị của La Chinh, ngay cả mấy chân nhân của Thanh Vân Tông cũng cực kỳ khiếp sợ, tầm mắt của hai vị luyện khí sư này tất nhiên không thể theo kịp đám chân nhân của Thanh Vân Tông rồi.
Giờ phút này, bọn họ thậm chí còn không hiểu rõ chân khí màu tím đen trong tay La Chinh rốt cuộc là thế nào.
Nghiêm Giới phản ứng nhanh nhạy hơn Tưởng Mẫn, gã biết đã đụng phải kẻ không phải dạng vừa, nhưng lúc này gã chỉ có thể ra tay quyết đoán.
Dù sao sự chênh lệch về cảnh giới tu vi giữa La Chinh và bọn họ cũng ở ngay trước mắt, vậy nên La Chinh vừa dứt lời, chân hỏa màu tím trong tay gã lập tức biến thành một sợi dây nhỏ lao vút về phía La Chinh.
Đối mặt với sợi dây thừng do chân hỏa của Nghiêm Giới ngưng tụ ra, La Chinh hoàn toàn không né tránh.
Hắn đứng bất động tại chỗ, định đợi đến khi chân hỏa đến gần sẽ sử dụng chân nguyên Thiên Ma cắn nuốt sạch sẽ.
Có điều hôm nay La Chinh vừa ngưng luyện ra Lưu Quang Kiếm, khó tránh khỏi có chút gượng tay.
Thế nên hắn quyết đoán bỏ qua phương pháp sử dụng chân nguyên Thiên Ma để tiêu diệt ngọn lửa màu tím kia mà cầm Lưu Quang Kiếm lên nghênh đón.
Kiếm thuật căn bản, Phách Kiếm!
Kiếm thuật căn bản tổng cộng chia làm mười bảy phần, Phách Kiếm chính là chiêu thức chém thẳng từ trên cao xuống.
Khi La Chinh chém xuống, hắn lập tức sử dụng chiêu Thiêu Kiếm chém lên.
Hai chiêu thức tầm thường không có gì nổi bật, nhưng được La Chinh phát huy với tốc độ cực cao, trong nháy mắt, Lưu Quang Kiếm đã cắt sợi dây thừng làm từ chân hỏa kia thành nhiều đoạn.
Trường kiếm bình thường tất nhiên không thể làm được điều này.
Dù sao chân hỏa cũng không phải thực thể, nếu bị chặt đứt thì chúng cũng có thể tự dung hợp thành hình dạng ban đầu.
Nhưng vũ khí La Chinh cầm trong tay lại là tiên khí, cho dù bây giờ La Chinh không thể phát huy uy lực chân chính của tiên khí, nhưng chỉ cần một chiêu tung ra, ánh kiếm lưu chuyển trên thân kiếm đã chặt đứt chân hỏa.
Sợi dây thừng chân hỏa của Nghiêm Giới hệt như một cây trúc dài bị Lưu Quang Kiếm chặt đứt lả tả, sau đó từ từ tan biến.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Binh Chủng Của Ta Biến Dị [Dịch] Binh Chủng Của Ta Biến Dị](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Binh-Chung-Cua-Ta-Bien-Di-Audio-Truyen.jpg)






