[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 43 : Lầu hai thiên cơ các (c211-c215)
❮ sautiếp ❯Chương 211: Lầu hai thiên cơ các
“La công tử, lần này ngài tới là muốn mua gì?” Chưởng quầy trung niên đã làm ăn mấy chục năm, dù là giọng nói hay biểu cảm khi cư xử với khách hàng đều được tính toán cực kì chính xác, đúng chỗ.
Chỉ là khi gặp khách hàng lớn như La Chinh, chưởng quầy trung niên vẫn không kìm nén được kích động nên giọng cũng hơi run một chút.
“Ồ! Chào chưởng quầy!” La Chinh cũng chào lại hắn ta: “Lần này ta đến là muốn xem Thiên Cơ Các có binh khí gì.”
Chưởng quầy trung niên vốn muốn hỏi những binh khí lần trước thì sao… Hơn hai trăm món huyền khí, đủ để trang bị cho một đội bảo vệ tư nhân, nhưng lại không biết hắn thu mua nhiều như vậy để làm gì.
Nhưng sau khi nghĩ lại, hắn thấy không nên hỏi thì tốt hơn, có lẽ sẽ phạm phải điều kiêng kị gì đó của người ta, nếu đắc tội thì không hay.
Thế là chưởng quầy trung niên cười híp mắt hỏi: “La công tử muốn chọn những binh khí nào? Gần đây Thiên Cơ Các chúng ta lại về một lô huyền khí…”
Hắn cho rằng lần này La Chinh vẫn muốn mua một lô huyền khí, nhưng La Chinh lại lắc đầu nói: “Lần này ta không mua huyền khí, có gì để lần sau đi.
Lần này ta muốn mua một thanh bảo kiếm.”
La Chinh không vội mua huyền khí để luyện Thiên Diễn Tinh Hoa.
Hắn muốn đợi Chương Vô Huyền đấu giá lô Thiên Diễn Tinh Hoa đầu tiên xong rồi xem tình hình thế nào đã.
Huống hồ trong tay hắn vẫn còn hơn sáu trăm giọt Thiên Diễn Tinh Hoa, cho dù lần đầu đấu giá thành công thì lần tiếp theo hắn cũng sẽ không mang hết Thiên Diễn Tinh Hoa ra cùng một lần.
Ở Đông Vực, người có thể bán Thiên Diễn Tinh Hoa một cách ổn định như vậy chỉ có một mình hắn, độc nhất vô nhị, không còn ai khác, La Chinh đương nhiên hiểu đạo lý vật quý vì hiếm.
Nếu trên thị trường lập tức xuất hiện Thiên Diễn Tinh Hoa với số lượng lớn như vậy, giá của chúng sẽ bị giảm mạnh, cho nên chỉ đưa ra thị trường từng chút một mới là cách tốt nhất.
“Một thanh bảo kiếm? La công tử muốn chọn bảo kiếm như thế nào?” Chưởng quầy trung niên hỏi.
“Dẫn ta đi xem một chút đi.” Bản thân La Chinh cũng không chắc lắm, nên hắn muốn xem trước.
Liếc mắt đã nhìn trúng đồ vật mình muốn là điều tương tối khó khăn.
“Nếu La công tử chỉ muốn chọn một thanh bảo kiếm, đương nhiên không thể là những món tầm thường ở lầu một này được.” Chưởng quầy trung niên cười híp mắt mà nói, hắn đã từng thấy khả năng kinh tế của La Chinh, huyền khí còn mua tới vài trăm món, mà hôm nay chỉ muốn chọn một thanh binh khí thì những món huyền khí ở tầng một làm sao có thể lọt vào mắt hắn được?
“Để ta dẫn ngài lên lầu hai, mấy thứ đồ tốt của Thiên Cơ Các chúng ta hầu như đều ở lầu hai!”
La Chinh gật đầu, đi theo sau chưởng quầy trung niên.
Có điều lên tới cầu thang lầu hai, ở đầu cầu thang lại có hai hộ vệ giơ tay chặn La Chinh lại.
“Lên lầu hai cần phải đưa ra chứng nhận hội viên của Thiên Cơ Các.” Một hộ vệ trong đó nói.
Trên lầu hai của Thiên Cơ Các lưu giữ không ít thần binh lợi khí, mỗi một binh khí đều có giá trị rất lớn nên người bình thường căn bản sẽ không được lên.
Lúc này chưởng quầy trung niên kia liền lên tiếng: “Vị La công tử đây không phải hội viên Thiên Cơ Các chúng ta, nhưng ngài là khách quý của ta, hai người tránh ra.”
Hai hộ vệ hơi chần chừ, nếu làm vậy thì không hợp quy tắc, nhỡ đâu tên nhóc này lên lầu hai rồi giở trò, trộm vật gì đó, bọn họ phải ăn nói thế nào?
Lúc này chưởng quầy trung niên đã không nhịn được nữa, hắn sợ đắc tội với vị khách quý La Chinh này nên quát lớn: “Mau tránh ra cho ta! Hai tên khốn kiếp!” Chưởng quầy trung niên cũng nóng nảy, mở miệng ra mắng.
Hai hộ vệ lộ ra vẻ mặt kỳ dị, nhưng nghĩ tới địa vị của chưởng quầy trung niên, bọn họ chỉ có thể nhịn, lúc này mới tránh sang hai bên, nhường cho La Chinh một lối đi.
Chưởng quầy trung niên giờ mới tươi cười nói: “Mời La công tử lên trên, hai tên nhóc này không hiểu quy tắc, đừng trách, đừng trách!”
La Chinh cười nhẹ: “Không có gì.
Bọn họ cũng chỉ làm theo quy tắc, ngược lại là ta làm khó họ mới phải.” Hắn hiểu hoàn cảnh của hai hộ vệ kia, từ chức trách của họ thì làm như vậy có gì sai đâu?
So với lầu một, không gian lầu hai của Thiên Cơ Các nhỏ hơn nhiều, có điều vì không có ai nên trông có vẻ hơi trống trải.
Tuy không gian không lớn, nhưng dù gì lầu hai cũng là nơi đón tiếp khách quý nên được trang trí tinh xảo lạ thường, nhìn qua cũng có thể thấy được sự chăm chút bên trong.
Ví dụ nền được trải một loại thảm nhung màu xanh lá, nhìn có vẻ giống với thảm lông do người dệt ra, nhưng thực tế lại là một loại thực vật sống, được gọi là cỏ địa nhung.
Loại cỏ này mọc trong những khe hẹp trên vùng núi cao ở phương Nam.
Khi giẫm lên cỏ địa nhung sẽ cảm nhận được sự mềm mại vừa phải, đông ấm hạ mát.
Lúc đầu, trong hoàng cung nhổ một vạt cỏ địa nhung từ phương Nam về trồng làm nền cung điện, sau đó đám sĩ tộc khắp Đế Đô Phần Thiên cũng trồng theo, tạo thành một trào lưu.
Nhưng phía Nam vốn cũng không có nhiều núi nên cỏ địa nhung cũng coi như là một vật hiếm.
Bị các sĩ tộc điên cuồng tranh cướp, cỏ địa nhung bỗng chốc càng trở nên hiếm hơn, quý giá vô cùng.
Giá trị của một bình(1) cỏ địa nhung đang giẫm dưới chân e rằng phải lên tới hàng trăm viên Phương Tinh! Đây là còn chưa tính đến phí chăm sóc hàng ngày.
Người nghèo rất khó tưởng tượng, chỉ là cỏ dùng để làm nền nhà mà lại cần đến số tiền dù bọn họ có kiếm cả vài trăm đời cũng không nổi.
Nhưng điểm đáng chú ý của lầu hai không chỉ có chỗ này, ví dụ như cửa sổ ở một bên là dùng lưu ly bảy màu trong suốt, còn gờ trang trí ở phía chân tường thì hiện ra từng gợn mây rất tự nhiên, đó cũng là loại gỗ Vân Mẫu quý giá.
“Mời sang bên này, mời sang bên này!” Chưởng quầy trung niên thấy La Chinh quan sát khắp nơi, cho rằng hắn bị khí thế của lầu hai làm cho chấn động.
Chủ nhân của Thiên Cơ Các rất am hiểu tâm lý khách hàng, nên việc trang hoàng lầu hai đã tốn rất nhiều tâm tư và tiền bạc chỉ để tạo ra hiệu quả này.
Nhìn thấy biểu cảm của chưởng quầy trung niên, La Chinh lại lộ ra ý cười nhàn nhạt.
Hắn không hề phản cảm đối với sự xa hoa thư thái, mà nếu điều kiện quá kém thì hắn cũng có thể chấp nhận.
Dưới sự hướng dẫn của chưởng quầy trung niên, La Chinh đi xuyên thẳng qua lầu hai.
Không gian lầu hai không hề lớn hơn lầu một, có điều đồ tốt được trưng bày ở đây thì không ít.
Dọc đường đi có thể nhìn thấy từng cái giá trưng bày được đặt trên mặt sàn, giữa mỗi giá trưng bày đều đặt một món vũ khí.
Ở đây thậm chí còn không có huyền khí, có vẻ tất cả đều là linh khí trở lên.
Lúc đi qua, La Chinh liền nhìn thấy một thanh đao lớn toàn thân màu đỏ như lửa.
Thanh đao này được gác giữa mấy cái khung sắt, vừa mới tiến đến gần đã có thể cảm nhận được sức nóng mãnh liệt.
Cho dù là vật vô chủ, nhưng thanh đao này lại có thể thiêu đốt hừng hực, sức nóng của nó làm cho cỏ địa nhung trên sàn bị khô héo hết cả.
Thanh đao lớn này có lẽ là một thanh linh khí thượng phẩm, giá trị hẳn là rất đắt.
La Chinh không có cảm tình lắm với vũ khí loại đao, nhưng vẫn dùng ánh mắt tò mò đánh giá vài lần.
Chưởng quầy trung niên thấy hắn có hứng thú với thanh đao lớn này liền dừng bước chân, niềm nở quay đầu lại, định giới thiệu cho La Chinh.
Nhưng La Chinh lắc lắc đầu, ra hiệu chưởng quầy trung niên tiếp tục đi về phía trước.
Sau đó lại lục tục đi qua một số giá trưng bày vũ khí, ánh mắt La Chinh chỉ hơi dừng lại một chút, lướt qua những vũ khí đó.
Một lúc sau, cuối cùng La Chinh cũng dừng lại trước một giá trưng bày.
Trên giá trưng bày này có đặt ba thanh bảo kiếm.
Kiểu dáng, ngoại hình, màu sắc của ba thanh bảo kiếm này không hề giống nhau.
Chính vì thế hắn không hiểu tại sao chúng lại được đặt cạnh nhau.
Chưởng quầy trung niên thấy cuối cùng La Chinh cũng dừng bước, quan sát ba thanh bảo kiếm kia, trên mặt hắn mang theo ý cười nói với La Chinh: “Đây là ba thanh linh khí thượng phẩm mà lão tiền bối Xa Đạo Tử lúc còn sống đã chế tạo ra!”
“Của Xa Đạo Tử?” La Chinh hơi ngây người, những tông sư luyện khí khác thì La Chinh không biết, nhưng hắn lại lấy được cuốn Luyện Khí Tông Pháp của Xa Đạo Tử.
Sau khi đọc một lượt thì vô cùng kinh ngạc với thủ pháp luyện khí của ông.
Ông là người nổi tiếng bậc nhất trong con đường luyện khí, thực sự cũng có chỗ độc đáo của riêng mình.
Vì thế, khi nghe nói ba thanh bảo kiếm này là do Xa Đạo Tử luyện ra, nhất thời hứng thú cũng tăng lên.
Thấy dáng vẻ của La Chinh, chưởng quầy trung niên sao lại không hiểu rằng dường như hắn đã nhìn trúng mấy thanh bảo kiếm này, nên lập tức vươn tay mở tấm vải che ra, vừa lấy một thanh bảo kiếm từ trên kẹp khóa xuống vừa nói: “Nói ra thì vận mệnh của ba thanh bảo kiếm này cũng coi như trắc trở!”
Nói xong, chưởng quầy trung niên rút thanh bảo kiếm màu trắng đầu tiên ra, chuyển chuôi kiếm cho La Chinh.
La Chinh vươn tay nhận lấy, vừa cầm thì lập tức cảm thấy tay trầm xuống: “Thanh bảo kiếm này nặng quá!” Thể lực của La Chinh vốn kinh người, do thể chất đặc biệt nên dù hắn không khởi động sức mạnh của vảy rồng thì sức mạnh cũng đã lớn hơn nhiều so với người thường, nhưng lúc này tay cầm thanh bảo kiếm vẫn cảm thấy vô cùng nặng nề.
Thông thường, điểm đáng chú ý của kiếm là sự phóng khoáng, nên trọng lượng thân kiếm đều vô cùng nhẹ.
Kiếm càng mỏng nhẹ, tốc độ ra kiếm càng nhanh, kiếm khí phát ra càng sắc bén.
Nhưng thanh bảo kiếm này thì ngược lại, không biết được dùng cái gì để chế tạo mà lại có trọng lượng lớn như vậy.
Chưởng quầy trung niên dĩ nhiên hiểu rõ sự huyền bí bên trong, nên cười khà khà: “La công tử nghe ta từ từ nói!” Sau khi nói xong, hắn thét to về phía bên cạnh: “Còn không mau mang ghế tới cho bọn ta.”
La Chinh dở khóc dở cười, đãi ngộ của lầu hai cũng quá tỉ mỉ rồi, đứng một lúc còn cần lấy ghế? La Chinh định nói không cần nhưng hai gã sai vặt đã mang hai cái ghế ra đặt phía sau hắn và chưởng quầy trung niên.
Sau khi chưởng quầy trung niên làm một tư thế mời ngồi mới nói: “Thanh bảo kiếm này gọi là “Cửu Trùng Phong”, là một thanh trọng kiếm.
Thân kiếm có trọng lượng gấp một trăm lần những thanh bảo kiếm thông thường.”
“Cửu Trùng Phong sao?” La Chinh mở nhẹ khóa trên vỏ kiếm, nhẹ nhàng kéo, rút ra hơn nửa thanh bảo kiếm.
Một thanh bảo kiếm thông thường khi mới rút ra khỏi vỏ kiếm thì sẽ ma sát với khóa sắt trên vỏ, phát ra âm thanh lanh lảnh vui tai.
Có điều lưỡi kiếm của thanh Cửu Trùng Phong này quá nặng, lúc La Chinh rút ra chỉ phát ra tiếng vang nặng nề.
Lưỡi kiếm rộng hơn, cũng dày hơn không ít so với các loại kiếm thông thường.
Trên thân kiếm còn có những hoa văn kim loại theo dạng ô lưới, vô cùng đẹp.
“Thanh kiếm tên Cửu Trùng Phong này, thực ra chính là do chín lưỡi kiếm hợp lại thành một.” Chưởng quầy trung niên cười nói.
(1)một bình = 36 thước vuông của Nhật, xấp xỉ 3. 3057 m2.
Chương 212: Bích ba(1)
“Chín thanh kiếm hợp lại làm một?” La Chinh hơi kinh ngạc, vốn hắn còn cảm thấy thân kiếm quá dày, nhưng không ngờ Cửu Trùng Phong lại mang hàm ý này, cho dù là chín lưỡi kiếm mỏng nhất hợp lại với nhau cũng không thể ép tới mức mỏng như vậy chứ?
Chưởng quầy trung niên gật đầu: “Thuật luyện khí của Xa Đạo Tử rất tuyệt vời, cũng chỉ có thiên tài như ông ấy mới có thể tạo ra phương pháp luyện chế khéo léo tuyệt vời như vậy!”
Thép để luyện chế thanh Cửu Trùng Phong này gọi là thép rèn, là một loại vật liệu thép cao cấp có thể kéo dài và dát mỏng.
Trước tiên là nung thép rèn đến trạng thái cực mềm, sau đó đặt trên tấm sắt đã được chuẩn bị kĩ trước đó, bên dưới tấm sắt để đầy than vân phong.
Sau khi châm than vân phong lên thì phải nung đủ ba tháng, tấm sắt đặt phía trên được nung đỏ đến trong suốt, đồng thời vẫn duy trì một mặt phẳng vô cùng ngay ngắn.
Sau đó mới có thể đặt thép rèn lên trên tấm sắt, do mười hai người đàn ông vạm vỡ đẩy mạnh một trục cán nặng năm ngàn cân, không ngừng cán lên thép rèn.
Trải qua bảy ngày cán ép, thép rèn sẽ bị cán thành từng lớp lá thép mỏng, ép thật chặt trên tấm sắt, lúc này mới lấy cả tấm sắt và lá thép rèn xuống, đợi sau khi nhiệt độ tự giảm đi, những lá thép rèn kia sẽ tự động tách khỏi tấm sắt.
Mà lá thép mỏng tới cực hạn này mới là nguyên liệu để chế tạo Cửu Trùng Phong.
Lúc này, do Xa Đạo Tử đích thân làm kiếm, xếp từng tầng lá thép lên, tổng cộng phải xếp chín lần, mỗi lần xếp chồng lên còn phải thêm vào các nguyên liệu đặc biệt và bí pháp rèn luyện không truyền ra ngoài của ông.
Cả một quá trình cực kì rườm rà.
Sau khi những lá thép này được xếp lại với nhau thì còn phải cho vào trong lò luyện khí, dùng chân hỏa để luyện chế, đưa từng chút Thiên Diễn Tinh Hoa mà luyện khí sư lĩnh hội được vào trong.
Thực ra mọi người đã biết phương pháp luyện chế Cửu Trùng Phong từ lâu.
Nhưng với phương pháp luyện chế này, ngoài chính bản thân Xa Đạo Tử ra, những người khác căn bản không làm được!
Nghe nói vị tông sư luyện khí trong Phần Thiên Cung cũng từng sử dụng phương pháp này để luyện chế một thanh Cửu Trùng Phong, nhưng cuối cùng vẫn thất bại.
Vị tông sư luyện khí đó không có cách nào để xếp chín lớp thép lá lại với nhau, cuối cùng chỉ luyện thành Bát Trùng Phong.
“Không ngờ luyện chế thanh Cửu Trùng Phong này lại tốn nhiều công đoạn và tâm huyết như vậy!” La Chinh rút cả thanh kiếm ra, thân kiếm chuyển động linh hoạt trong không trung, trọng kiếm có cái tốt của trọng kiếm.
Bởi vì trọng lượng của thanh Cửu Trùng Phong này không nhẹ, so với những thanh bảo kiếm khác càng thích hợp bổ chém hơn, điểm này cũng không kém so với đao, đồng thời lại có ưu thế của kiếm, có thể triển khai ám sát, thi triển kiếm thuật.
“Ài, có điều hơi đáng tiếc.” Chưởng quầy trung niên thở dài một hơi.
“Đáng tiếc?” Mặt La Chinh lộ ra vẻ kinh ngạc: “Dù nhìn từ góc độ nào thì thanh Cửu Trùng Phong này cũng đều vô cùng hoàn mỹ, tại sao vẫn còn có chút đáng tiếc?”
Chưởng quầy trung niên tiếc nuối nói: “Thực ra ban đầu Xa Đạo Tử muốn luyện chế một thanh ‘Thập Trùng Phong’, nhưng cuối cùng lại thất bại, nếu xếp đến Thập Trùng Phong, thanh bảo kiếm này rất có khả năng trở thành một thanh tiên khí!”
“Thì ra là vậy…” La Chinh lặng lẽ nhìn thanh bảo kiếm, có thể xếp đến lớp thứ chín đã giỏi lắm rồi, nếu muốn xếp thêm, sợ là vô cùng khó khăn.
Chưởng quầy trung niên cười: “Có điều, là một thanh linh khí thượng phẩm, thanh Cửu Trùng Phong này đã là thứ nổi bật trong hàng linh khí rồi.
Không biết La công tử có hứng thú với thanh Cửu Trùng Phong này không?”
La Chinh đẩy lưỡi kiếm vào lại trong vỏ rồi nói: “Ta muốn xem thêm hai thanh bảo kiếm còn lại.”
Trên giá trưng bày có ba thanh bảo kiếm, La Chinh muốn xem xong mới đưa ra quyết định.
“Đến cấp bậc linh khí này, đích thực là phải chọn kĩ, lựa khéo, như vậy mới có thể mua được bảo bối vừa ý.” Chưởng quầy trung niên nói xong, vươn tay lấy thanh kiếm thứ hai đến đưa cho La Chinh.
Thanh bảo kiếm này, cả chuôi kiếm và vỏ kiếm đều là màu xanh biếc, chắc là chế tạo từ ngọc bích.
So với thanh Cửu Trùng Phong trước đó, thanh bảo kiếm màu xanh biếc này là một cực phẩm khác.
Trọng lượng của thanh Cửu Trùng Phong đó cực nặng, nếu người không đủ thể lực mà muốn sử dụng, e là sẽ bị gò bó tay chân, nhưng cầm thanh bảo kiếm màu xanh biếc này trong tay, lại có cảm giác gần như không có trọng lượng, nhẹ như lông hồng.
“Thanh bảo kiếm này gọi là ‘Bích Ba’, cũng là một thanh linh khí thượng phẩm.
Trên thực tế ba thanh bảo kiếm này đều là tác phẩm khi về già của Xa Đạo Tử.
Khi đó Xa Đạo Tử đã vào những năm cuối đời, ông vẫn muốn liều một lần, cố gắng luyện chế ra một thanh tiên khí!”
Có thể được gọi là tông sư luyện khí, tiêu chuẩn lớn nhất chính là vị luyện khí sư này có thể luyện ra tiên khí hay không, đây là một quy tắc vẫn luôn duy trì ở Đông Vực suốt mấy ngàn năm nay.
Dù là tông sư luyện khí Vương Đại của Vương gia, hay Xa Đạo Tử, và vị luyện khí sư ở trong Phần Thiên Cung kia, bọn họ được gọi là tông sư luyện khí là vì họ đều đã từng luyện ra tiên khí!
Cả đời Vương Đại chỉ luyện chế ra được hai thanh tiên khí, nhưng như vậy cũng đủ để khiến hắn được xếp vào hàng tông sư.
Còn Xa Đạo Tử sở dĩ danh tiếng và địa vị đều cao hơn nhiều so với Vương Đại, là bởi đời này ông đã từng luyện chế ra mười ba thanh tiên khí.
Nhìn vào lịch sử nhiều năm trở lại đây của Đông Vực, số lượng tiên khí mà Xa Đạo Tử luyện chế ra thậm chí đủ để ông ngồi ổn định, vững vàng trên vị trí đệ nhất luyện khí sư của Đông Vực!
Mà mười ba thanh tiên khí đó đều do Xa Đạo Tử luyện chế thành trong những năm đỉnh cao.
Khi về già, ông vẫn muốn luyện chế ra tiên khí nhưng có lòng mà chẳng còn sức nữa rồi.
Ba thanh bảo kiếm này là đợt cố gắng luyện chế tiên khí cuối cùng của Xa Đạo Tử trong những năm cuối đời.
Có thể nói để luyện chế ba thanh bảo kiếm này, Xa Đạo Tử đã dồn hết tâm huyết cuối cùng trong cuộc đời rồi mới đi về cõi tiên.
Nếu không phải việc dốc toàn bộ sức lực để luyện chế ba thanh bảo kiếm này đã khiến ông hao tổn quá nhiều tinh lực thì có lẽ ông đã có thể sống thêm được hai ba năm nữa…
La Chinh động nhẹ tay, thanh Bích Ba kia liền bắn ra khỏi vỏ.
“Vút! Vù vù vù vù… …”
Thân Bích Ba được rút ra một lúc nhưng vẫn không ngừng rung động, phát ra từng tiếng kêu nhẹ trong không khí.
Tiếng kiếm vang ngân dài mà kỳ ảo, giống như tiếng tiên nữ đang đánh đàn, êm tai dễ nghe, khiến tâm trạng của con người được thả lỏng.
La Chinh giơ thân kiếm lên, thân kiếm mỏng gần như trong suốt, có thể nhìn xuyên từ bên này sang bên kia.
Đường nhìn được lọc qua một lớp thân kiếm nên các đồ vật nhìn thấy đều là màu xanh.
“Kiếm tốt!”
Phải nói kiến thức của La Chinh cũng không phải nông cạn, hắn từng vào bảo khố của thành Bạch Đế, cũng từng qua Tiên Phủ, nhưng nhìn thấy thanh bảo kiếm màu xanh bên ngoài đẹp đẽ, lại mỏng đến cực hạn này thì vẫn không nhịn được mà khen ngợi.
Chưởng quầy trung niên cười: “Bích Ba dĩ nhiên là kiếm tốt.
Thân kiếm là dùng cánh ve của yêu thú cấp bảy ‘Kim Thiền Tử’ tạo thành!”
Kim Thiền Tử cũng là một loại yêu thú cực kì hiếm, tuy không hiếm bằng Hỏa Hạt Sư nhưng cũng chẳng kém là bao.
Cánh ve Kim Thiền Tử dĩ nhiên khó có được, mà dùng cánh ve của nó để chế tạo thành thân kiếm thì lại càng khó hơn!
Cánh ve Kim Thiền Tử tất nhiên rất cứng chắc, trời sinh đã có thể cắt sắt như bùn, sắc bén lạ thường.
Nhưng trực tiếp dùng để chế tạo thân kiếm thì vẫn chưa đủ.
Dù gì cánh Kim Thiền tuy cứng chắc, sắc bén, nhưng lại không đủ độ dẻo.
Cánh ve này khi chưa lấy xuống khỏi cơ thể Kim Thiền Tử thì còn coi là được, nhưng một khi đã lấy khỏi cơ thể thì sẽ mất đi hoạt tính, trở nên giòn hơn, chỉ cần hơi bất cẩn thôi cũng sẽ vỡ thành mảnh vụn, càng không thể dùng để chế tạo thân kiếm.
Cho nên sau khi săn giết Kim Thiên Tử thì còn phải lấy máu của Kim Thiền Tử để ngâm cánh, trong thời gian một ngày một đêm nhanh chóng trở về Đế Đô Phần Thiên giao đến tay Xa Đạo Tử, lập tức bắt đầu sử dụng bí pháp để tiến hành xử lý cánh ve!
Chỉ có như vậy, mới đủ để duy trì tính dẻo ở mức độ cao nhất.
“Thanh Bích Ba này, tuy chưa luyện chế thành tiên khí, nhưng trong các linh khí thượng phẩm, nó cũng là một thanh bảo kiếm tốt nhất.
Có thể nói nói là linh khí thượng thượng phẩm! Uy lực đã cận kề nhất với tiên khí rồi!” Chưởng quầy trung niên nói xong, trên mặt lộ ra vẻ hưng phấn.
Tay La Chinh cầm thanh Bích Ba, đứng dậy tiện tay múa vài kiếm.
Tuy rằng hắn tu luyện Tử Đàn Quyền chứ không phải là công pháp kiếm thuật, nhưng kiếm pháp cơ bản vẫn là kĩ năng mà mỗi võ giả bắt buộc phải luyện.
Một bộ kiếm pháp cơ bản được hắn thi triển ra nhanh nhẹn vô cùng giống như mây bay nước chảy.
Hơn nữa thân kiếm Bích Ba này là dùng cánh ve chế tạo ra, mà cánh ve không giống với kim thiết, dù gì cánh ve cũng là mọc ra rồi dần sinh trưởng, trên đó phủ đầy những lỗ trống nhỏ li ti nhiều không đếm xuể.
La Chinh thử truyền chân nguyên Thiên Ma vào trong, kết quả dường như chỉ trong chớp mắt, chân nguyên Thiên Ma đã tràn đầy trong thân kiếm, khiến nó lập tức thay đổi màu sắc, từ màu xanh biếc ban đầu biến thành màu tím đen.
“La công tử, đối với thanh Bích Ba này, ý người thế nào?” Chưởng quầy trung niên hỏi ý thăm dò.
La Chinh gật đầu: “Quả thực là kiếm tốt! Ta muốn hỏi thanh Cửu Trùng Phong kia và thanh Bích Ba này, giá cả hai thanh này khác biệt thế nào?”
Chưởng quầy trung niên chỉ vào thanh Cửu Trùng Phong nói: “Cả hai thanh này đều là linh khí thượng phẩm, nhưng giá tiền thì lại có khác biệt hơi lớn.
Giá bán của Cửu Trùng Phong chỉ cần ba vạn viên Phương Tinh, còn giá bán của Bích Ba thì là tám vạn viên Phương Tinh!”
Nghe được giá chưởng quầy trung niên báo ra, La Chinh cũng có chút kinh ngạc.
Mặc dù biết rõ giá của linh khí thượng phẩm sẽ không thấp, nhưng hắn cũng không ngờ sẽ đắt đến mức này.
Có điều nghĩ lại, hắn lại thấy thản nhiên.
Lấy ngay tinh hạch Hỏa Hạt Sư của hắn làm ví dụ, mỗi một viên Hỏa Hạt Tinh Hạch đã đấu giá được bảy vạn viên Phương Tinh, mà thanh Bích Ba kia là dùng cánh của Kim Thiền Tử để chế tạo.
Bởi vì Kim Thiền Tử không hiếm bằng Hỏa Hạt Sư, hơn nữa cánh Kim Thiền Tử chủ yếu dùng để luyện chế binh khí hoặc ám khí, mà Hỏa Hạt Tinh Hạch thì có thể giúp luyện khí sư, luyện dược sư gia tăng uy lực của bản mệnh chân hỏa, nên giá cả có thể sẽ rẻ hơn một chút.
Có điều cánh của Kim Thiền Tử lấy về xong còn phải được luyện chế, huống hồ Bích Ba này xuất thân từ chính tay của tông sư luyện khí Xa Đạo Tử, cái giá này đã coi như không cao rồi, thậm chí có thể gọi là rẻ.
Hiện tại trong tay La Chinh không có nhiều Phương Tinh như vậy, nhưng mà vấn đề này lại dễ giải quyết.
Chương Vô Huyền đã đưa cho hắn lệnh bài của hiệu đổi tiền Thiên Lộc, hắn có thể tới đó lĩnh Phương Tinh.
Còn về việc lĩnh bao nhiêu, La Chinh tin chỉ cần nói với Chương Vô Huyền một câu, dù gì bản thân hắn vẫn còn năm mươi giọt Thiên Diễn Tinh Hoa ở trong tay Chương Vô Huyền.
Giá trị của năm mươi giọt Thiên Diễn Tinh Hoa không chỉ là vài vạn viên Phương Tinh.
(1)Bích ba: sóng biếc.
Chương 213: Di phẩm của xa đạo tử
Lần trước ở khu đấu giá Thiên Lộc xuất hiện một lô Thiên Diễn Tinh Hoa lại bị người ta đấu giá mất, điều này đã khiến cho một đám lão quái vật trong Đế Đô hối hận không thôi.
Nếu đám người đó đều ở hiện trường, e rằng năm mươi giọt Thiên Diễn Tinh Hoa ngày hôm đó không chỉ đơn giản là mười mấy vạn viên Phương Tinh.
Sau khi La Chinh hỏi xong giá bán liền trả lại thanh Bích Ba trong tay, lập tức chỉ vào thành bảo kiếm thứ ba hỏi: “Chưởng quầy, không biết thanh bảo kiếm thứ ba này gọi là gì?”
Chưởng quầy trung niên treo thanh Bích Ba vững vàng trên giá trưng bày, nhìn qua thanh kiếm thứ ba, lập tức lắc đầu: “Thanh bảo kiếm thứ ba này, ta nghĩ ngài không nên mua.”
“Ồ? Vì sao vậy?” La Chinh kinh ngạc nói.
“Thanh bảo kiếm thứ ba này là một tác phẩm vẫn chưa hoàn thành.” Chưởng quầy trung niên chậm rãi nói: “Trong lúc luyện chế thanh bảo kiếm thứ ba này, Xa Đạo Tử trọn một ngày một đêm không hề ngủ, sau khi thu hồi chân hỏa luyện khí, ông ngồi thiền trên mặt đất, sau đó liền không hề tỉnh lại nữa.
Xa Đạo Tử cứ ngồi như vậy mà ra đi.”
La chinh khẽ nhíu mày: “Ý ông là, Xa Đạo Tử vì luyện chế thanh bảo kiếm này mới chết?”
“Cũng có thể nói vậy, nhưng mà cũng không thể nói vậy.
Tuổi thọ của Xa Đạo Tử đã tận, vốn dĩ cũng biết bản thân mình không sống được bao lâu nữa.
Đối với ông ấy, có thể luyện ra một thanh tiên khí còn quan trọng hơn việc bản thân sống thêm được vài năm nữa nhiều.
Chỉ là quá đáng tiếc, thanh bảo kiếm này cũng có khả năng đột phá lên tiên khí, nhưng vì vẫn chưa hoàn thành nên chỉ có thể coi là một sản phẩm chưa hoàn thiện!” Chưởng quầy lắc đầu nói.
“Nếu đã là một sản phẩm chưa hoàn thiện, tại sao vẫn đặt ở đây?” La Chinh ngạc nhiên: “Lẽ nào có người sẽ mua một sản phẩm chưa hoàn thiện?”
“Khà khà!” Chưởng quầy trung niên cười: “Có thể trở thành tiên khí chưa hoàn thiện, dĩ nhiên cũng không phải là vật tầm thường.
Nó đương nhiên có giá trị của nó, không tin thì La công tử, ngài xem…”
Chưởng quầy trung niên nói xong liền lấy thanh bảo kiếm thứ ba ra.
So với hai thanh bảo kiếm trước đó, thanh bảo kiếm thứ ba này nhìn qua không có gì nổi bật, bề mặt vỏ kiếm phủ bụi, cả thanh kiếm không có một chút linh tính đáng nói nào.
Nếu so ra, thanh Cửu Trùng Phong trước đó giống như một vị đại hán khí thế uy mãnh, chỉ cần đứng ở đây sẽ gây ra cho người khác một áp lực vô hình.
Còn thanh Bích Ba thứ hai giống như một sát thủ khí thế phóng khoáng, im ắng như tờ mà nhạy bén dị thường.
Thanh kiếm thứ ba này, nhìn bên ngoài không thấy có gì đặc biệt, có thể giống một tên ngốc tướng mạo đứng đắn nhưng thực tế lại không có suy nghĩ gì… Thanh kiếm này đã mất đi nội tại.
Chưởng quầy trung niên chầm chậm kéo thân kiếm ra.
Thanh kiếm này đã gần hoàn thành rồi.
Khi ánh mắt La Chinh chú ý đến lưỡi kiếm, lông mày không nhịn được lại giật giật.
Lưỡi kiếm sắc bén dị thường, ở giữa phát ra từng đường khí tức sắc bén ổn định, nhưng ngoại trừ lưỡi kiếm ra, thân kiếm, chuôi kiếm, vỏ kiếm đều là một tầng bụi phủ…
“Thực ra thanh bảo kiếm này đã gần hoàn thành rồi, chỉ là Xa Đạo Tử chưa làm nốt công đoạn cuối cùng thì đã ra đi mất.
Mà công đoạn cuối cùng cũng chính là công đoạn quan trọng nhất – ngưng luyện!” Chưởng quầy trung niên vuốt ve thanh kiếm: “Cái gọi là ngưng luyện, chính là rèn luyện Thiên Diễn Chi Đạo mà luyện khí sư lĩnh hội được, rót vào trong vũ khí, chỉ có như vậy mới ban cho vũ khí một linh hồn thực sự, từ đó tạo thành phẩm cấp cho các loại vũ khí, bảo bối! Chúng ta đặt thanh vũ khí chưa hoàn thiện này ở đây, chính là hy vọng vị luyện khí sư nào có duyên với nó đến mua, và hoàn thành nó!”
“Quá trình ngưng luyện này phải dựa vào sự lĩnh hội tia Thiên Diễn Chi Đạo của luyện khí sư, mỗi luyện khí sư lại có lĩnh hội khác nhau đối với Thiên Diễn Chi Đạo.
Nếu là một luyện khí sư bình thường mua về, hiệu quả ngưng luyện e rằng không được tốt, nói không chừng phẩm cấp được luyện ra có khi lại là huyền khí ấy chứ?” La Chinh hỏi.
Chưởng quầy trung niên gật đầu cười: “Đúng vậy! Thanh bảo kiếm này chúng ta chỉ để giá là một vạn viên Phương Tinh.
Nếu luyện khí sư lĩnh hội được Thiên Diễn Chi Đạo một cách sâu sắc mà mua về thì rất có khả năng sẽ tạo được một thanh tiên khí, nếu bán qua tay chắc cũng phải tới trăm vạn thậm chí vài trăm vạn viên Phương Tinh.
Chỉ là nhiều năm trở lại đây cũng có rất nhiều luyện khí sư xem qua thanh bảo kiếm này, nhưng lại không ai dám chắc chắn!”
“Cái gọi là ngưng luyện, chính là kết hợp những gì mình lĩnh hội được từ Thiên Diễn Chi Đạo, luyện nhập vào trong, nếu trực tiếp rót Thiên Diễn Tinh Hoa vào thì sao?” La Chinh hỏi.
“Ha ha ha!” Nghe thấy lời nói của La Chinh, chưởng quầy trung niên đột nhiên cười sảng khoái: “Thiên Diễn Tinh Hoa là tinh hoa mà Thiên Diễn Chi Đạo kết tụ thành, hiệu quả đương nhiên sẽ tốt hơn so với tia Thiên Diễn Chi Đạo!”
“Vậy tại sao người khác không mua về rồi rót Thiên Diễn Tinh Hoa vào?” La Chinh ngạc nhiên hỏi.
“Câu này hỏi rất hay.
Đầu tiên là Thiên Diễn Tinh Hoa giá cao, hơn nữa có tiền mà không mua được.
Huống hồ thanh bảo kiếm này là binh khí chưa hoàn thiện, ai biết nó cần nuốt bao nhiêu Thiên Diễn Tinh Hoa? Lấy tiên khí ra để so sánh, mấy chục đến trăm giọt Thiên Diễn Tinh Hoa cũng chưa chắc có thể ngưng luyện thành phẩm cấp cho thanh kiếm này.
Hơn nữa, nếu có nhiều Thiên Diễn Tinh Hoa như vậy, các luyện khí sư đó có thể trực tiếp đi tăng cường một thanh linh khí thượng phẩm thành phẩm luôn cho rồi.
Dù từ góc độ lựa chọn hay là góc độ an toàn, hiệu quả đều tốt hơn nhiều!” Chưởng quầy trung niên nói.
Thì ra là vậy…
Đầu tiên Thiên Diễn Tinh Hoa thuộc loại đồ vật dù có tiền cũng không mua nổi, mấy năm gần đây cũng không thấy có mấy người bán.
Huống hồ, nếu luyện khí sư có được Thiên Diễn Tinh Hoa thì có thể lựa chọn cường hóa một thanh linh khí, trong tay một số người có sẵn linh khí thượng phẩm, mà đó cũng là vũ khí thường dùng của họ, nên trực tiếp cường hóa vũ khí trong tay mình thành tiên khí đương nhiên sẽ hiệu quả hơn so với cường hóa một thanh bảo kiếm chưa hoàn thành.
Nhưng thanh bảo kiếm này, lại rất thích hợp với La Chinh!
Trong tay La Chinh còn có một lượng lớn Thiên Diễn Tinh Hoa, mặc dù hắn vẫn chưa hoàn toàn nắm chắc kĩ thuật luyện khí, nhưng độ khó của công đoạn ngưng luyện này cũng không hề cao, hắn có thể thử!
Nghĩ đến đây, La Chinh đột nhiên cười nhẹ rồi mới nói với chưởng quầy trung niên: “Ta muốn thanh bảo kiếm này.”
“Hả?” Chưởng quầy trung niên cho rằng mình nghe nhầm: “Ngài nói ngài muốn thanh bảo kiếm thứ ba?”
La Chinh gật đầu, nghiêm mặt nói: “Ta mua nó.”
“Nhưng… Nhưng…” Chưởng quầy trung niên có hơi do dự, thực ra hắn chưa nói hết sự tình cho La Chinh.
Theo nguyên tắc mà nói, thanh bảo kiếm này vốn là không bán, bởi vì bản thân nó còn được gửi gắm theo cả di nguyện chưa hoàn thành của Xa Đạo Tử.
Chưởng quầy trung niên còn nhớ chủ nhân của Thiên Cơ Các từng nói với hắn một câu: Nếu thanh bảo kiếm này gặp được người có duyên, thật sự có thể biến nó thành tiên khí, thì dù là cho không cũng được!
Thấy biểu cảm do dự của chưởng quầy, La Chinh buồn bực hỏi: “Làm sao? Thanh bảo kiếm này không phải giá một vạn viên Phương Tinh sao? Chưởng quầy có phải là chê ít hay không?”
“Điều đó thì lại không phải!” Chưởng quầy vội vàng khoát khoát tay nói: “Đương nhiên không có chuyện này.
La công tử, ta sẽ nói thật với ngài, Thiên Cơ Các chúng ta đặt thanh bảo kiếm này ở đây, không phải là muốn bán nó, mà hy vọng thu hút được một vị luyện khí sư có thể hoàn thành nó.
Nếu ai đó thực sự có thể hoàn thành thanh bảo kiếm này, ngưng luyện thành tiên khí, Thiên Cơ Các chúng ta có thể tặng không… Nhưng… nhưng…”
Chưởng quầy trung niên nhìn La Chinh, mà dù hắn nhìn như thế nào, cũng không thấy La Chinh giống một luyện khí sư!
“Ồ… Thì ra là vậy.
Nếu ta cứ muốn mua nó thì sao?” La Chinh hỏi.
“Điều này không phải là không thể…” Chuyện làm ăn đã đến tận cửa, một chưởng quầy như hắn không thể đuổi đi được.
Có điều thanh bảo kiếm này hắn không thể tự đứng ra, vậy nên lúc này mới nói: “Để ta đi trình bày với chủ nhân của ta! Ngài đợi một chút!”
Nói xong chưởng quầy trung niên vội vã đi về một góc của lầu hai.
La Chinh ngồi tại chỗ, yên lặng chờ đợi.
Hắn lại hơi tò mò, chủ nhân của Thiên Cơ Các này là ai?
Đợi được khoảng một tuần hương, chưởng quầy trung niên lại vội vã chạy qua nói với La Chinh: “La công tử, chủ nhân của chúng ta có lời mời, ngài ấy muốn gặp công tử một chút.”
La Chinh lập tức đứng dậy, chưởng quầy trung niên đó liền lấy thanh bảo kiếm trên giá trưng bày ra, dẫn La Chinh tiếp tục đi về phía trước.
Một lúc sau, La Chinh và chưởng quầy trung niên đi đến cuối lầu hai.
Ở đây có một cái cầu thang xoắn ốc nhỏ hẹp, sau khi đi lên theo cầu thang là tới trước một cánh cửa sơn màu đỏ.
Chưởng quầy trung niên gõ nhẹ cánh cửa màu đỏ, sau đó liền nghe thấy một giọng nữ khàn khàn truyền tới: “Mời vào.”
Chủ của Thiên Cơ Các, là một cô gái?
Trên mặt La Chinh lộ ra vẻ ngạc nhiên, nhưng hắn cũng không nghĩ nhiều mà theo chưởng quầy trung niên vào trong.
Sau khi đẩy cửa, La Chinh liền nhìn thấy một tấm da bạch hổ hoàn chỉnh, có một cô gái đang ngồi ngay ngắn bên trên, mà cuối phòng, lửa đang hừng hực thiêu đốt trong chiếc lò ở vách tường.
Khuôn mặt cô gái này cũng không quá đẹp, tóc buộc cao ở phía sau đầu, dù là mặt mũi có hơi đen nhưng cũng chính vì vậy mà nhìn có một vẻ phong tình khác.
Cô gái đó để chân trần, dựa vào đầu hổ ở trên tấm da, duỗi một tay chống cằm nhìn ra cửa.
Mặc dù đã giữa mùa đông, nhưng nàng ta lại mặc rất ít, phần lớn làn da màu lúa mì đều lộ ra ngoài.
Chưởng quầy trung niên vừa vào, đã cúi đầu xuống, không dám nhìn dù chỉ một chút.
Mà La Chinh vừa nhìn qua, lập tức cảm thấy tâm trí kích động, cả cơ thể đều bị sắc thái mị hoặc của người con gái kia chế trụ, miệng đắng, lưỡi khô, toàn thân bắt đầu nóng lên.
“Đây là một loại mị thuật!”
Trong lòng La Chinh khẽ động, hắn ý thức được phản ứng của mình không bình thường.
Trên đời này có một số phụ nữ, bẩm sinh đã có mị thuật, cũng có một số phụ nữ là do sau này tu luyện mà thành.
Một số loại mị thuật lợi hại thậm chí còn có thể dùng trong chiến đấu, khiến đối thủ không thể tập trung tâm trí, hơn nữa còn có thể dùng một ánh mắt đã bắt được đối thủ, khiến đối phương cam tâm tình nguyện đầu hàng, giơ tay chịu trói!
Cô gái này có phải là có mị thuật bẩm sinh hay không, La Chinh cũng không quan tâm.
Hắn hiểu rõ, tâm trí của mình thật sự bị cô ta ảnh hưởng, khó trách chưởng quầy vừa vào đã cúi đầu, hẳn là cũng hiểu rõ sự lợi hại về mị thuật của bà chủ hắn.
Nói cho cùng, mị thuật cũng giống một số dạng ma thuật, đều làm mê hoặc tâm trí của con người.
Nếu linh hồn mạnh mẽ, đương nhiên sẽ không sợ sự mê hoặc của mị thuật.
Mắt La Chinh hơi chớp nhẹ, trong đầu lập tức rơi vào một khoảng không kỳ ảo, sau khi tiến vào cảnh giới Vong Ngã, những mị thuật này muốn gây ảnh hưởng tới La Chinh thì chính là nằm mơ, ánh mắt hắn lập tức khôi phục lại sự bình thản.
Chương 215: Trám hỏa phong
Một viên Phương Tinh cũng không tốn, La Chinh chẳng mất gì lại đạt được một thanh vũ khí chưa hoàn thiện, coi như vận khí cũng tốt.
Nhưng La Chinh biết, người ta cũng không phải tặng không cho mình.
Lần trước khi La Chinh thu mua vũ khí có thể không nhìn ra, thế nhưng lần này La Chinh chỉ cần nhìn cũng biết, dù là chưởng quầy Tề hay cô gái kia đều không phải người thường!
Chưởng quầy Tề thì thôi, có thể không nói tới, nhưng thực lực của cô gái kia cao thâm đến mức La Chinh không thể nhìn ra nông sâu thế nào, cường đại ra sao? Hơn nữa, bên người còn nuôi dưỡng một con hỏa linh.
Một Thiên Cơ Các buôn bán vũ khí nho nhỏ, lại ẩn giấu nhân vật như vậy, vương triều Phần Thiên cũng thật là nhiều nhân tài ẩn dật.
Chỉ là, vì sao bọn họ phải ẩn nấp ở trong Thiên Cơ Các, điểm này La Chinh nghĩ mãi không thông.
Nhưng nếu đã chú ý tới bọn họ thì La Chinh chỉ cần lưu tâm hơn một chút là được rồi.
Khi hắn trở lại Thanh Vân Tông vẫn thì là sáng sớm, hôm nay trên núi có nhiều sương mù, trong mỗi ngọn núi ở Thanh Vân Tông đều là một mảng mây mù dày đặc bao phủ.
La Chinh bước vào Thanh Vân Tông nhưng cũng không đi Tiểu Vũ Phong mà đi thẳng tới Trám Hỏa Phong phía sau tông môn.
Trám Hỏa Phong cũng không thuộc về nhóm ba mươi ba phong mà một bên tiếp giáp với Luyện Ngục Sơn.
Luyện Ngục Sơn là ngọn núi lửa duy nhất hoạt động ở Thanh Vân Tông, nhưng có một hỏa mạch kéo dài từ bên trong Luyện Ngục Sơn sang tới Trám Hỏa Phong.
Vậy nên Thanh Vân Tông liền biến nơi này thành nơi luyện khí của Thanh Vân Tông.
Ngọn núi này cũng thu nhận các đệ tử bên ngoài, nhưng các đệ tử được thu nhận không cần phải tập võ mà là tu luyện khí.
So với khảo hạch của đệ tử trên các đỉnh núi khác, khảo hạch của ngọn núi này không phải là các đệ tử theo con đường võ đạo, mà là con đường luyện khí.
Nhưng ở phương diện bồi dưỡng luyện khí sư, Thanh Vân Tông cũng không được coi là đặc biệt nổi bật, vì vậy số lượng đệ tử tu luyện trên núi cũng không nhiều, không giống ba mươi ba phong khác đều kín người, hết chỗ, dù là đệ tử ngoại môn trên phong nào thì số lượng cũng phải hơn vạn người.
Còn Trám Hỏa Phong này, tất cả đệ tử cộng lại cũng chỉ có ngàn người mà thôi.
Tuy số lượng ít, thế nhưng đệ tử Trám Hỏa Phong vẫn tương đối được ưa thích.
Trong toàn bộ Đông Vực không có nhiều luyện khí sư, Trám Hỏa Phong mặc dù không có luyện khí sư cấp bậc tông sư, nhưng không ít đệ tử có trình độ tương đối cao.
Đệ tử Thanh Vân Tông nhiều như vậy, ngay từ đầu thì đều tu luyện quyền pháp, đến giai đoạn giữa chắc chắn phải chọn một binh khí cho mình, nhưng bây giờ giá cả binh khí lại đắt như thế, một thanh huyền khí thượng phẩm tùy tiện nào đó cũng có giá hơn trăm viên Phương Tinh, một đệ tử bình thường hoàn toàn không đào đâu ra được.
Cho nên nhờ đệ tử Trám Hỏa Phong chế tạo khí giới trở thành lựa chọn của rất nhiều đệ tử Thanh Vân Tông.
Mà để giúp đỡ nhóm luyện khí sư của Trám Hỏa Phong, Thanh Vân Tông cũng công khai quy định, chỉ cần giúp đệ tử Thanh Vân Tông chế tạo một món binh khí, Thanh Vân Tông sẽ khen thưởng thêm một số lượng điểm tích lũy nhất định, quy định này đã kích thích những nhóm luyện khí sư trên đỉnh núi kia tích cực tôi luyện.
Luyện khí sư rất giàu có, thế nhưng cũng rất nghèo, bởi vì trong quá trình luyện tập luyện khí cần phải tiêu hao lượng lớn vật liệu, nhưng lại chỉ chế tạo ra một đống phế phẩm.
Mà giá vật liệu dùng cho luyện khí thường cũng không vừa, sau khi luyện chế trở thành phế thải, toàn bộ vật liệu sẽ tổn thất gần hết, nếu có điều kiện thu về thì cũng rất ít.
Loại lãng phí này không phải người bình thường có thể gánh vác nổi, vì vậy nếu có chí muốn trở thành luyện khí sư, đầu tiên đừng nói gì đến thiên phú luyện khí, mà phải xem gia đình có giàu hay không!
Khoảng cách giữa Luyện Ngục Sơn và Trám Hỏa Phong cũng không xa, ngọn núi này cũng không cao, đứng ở dưới có thể nhìn thấy Luyện Ngục Sơn cao ngất ở bên cạnh, hai bên đối lập sẽ cảm thấy Trám Hỏa Phong chỉ là một sườn núi nho nhỏ.
Lúc này, một mảng khói đen đang không ngừng bay ra khỏi núi, hẳn là đệ tử trên Trám Hỏa Phong đang luyện khí.
Trong quá trình luyện khí, nếu như nắm giữ sức lửa không tốt, lò luyện khí sẽ sinh ra khói đen cuồn cuộn.
Nếu như có thể điều khiển tốt chân hỏa trong cơ thể, thiêu đốt hoàn toàn vật liệu trong lò luyện khí thì sẽ không có khói bốc lên.
Đi lên dọc theo con đường bằng phẳng trên Trám Hỏa Phong thấp bé, chỉ chốc lát sau đã thấy các kiến trúc chỉnh tề trên đỉnh núi.
Điều khiến La Chinh ngạc nhiên chính là những kiến trúc này đều rất đặc sắc, đại đa số đều dùng sắt thép trộn đá để xây nên.
Trên đỉnh Trám Hỏa Phong này không hề thấy một tòa kiến trúc nào bằng gỗ.
Có lẽ do bên dưới Trám Hỏa Phong còn có một mạch núi lửa, nhiệt độ quanh năm cực cao, hơn nữa trong quá trình luyện khí cũng khó tránh khỏi sản sinh ra những tia lửa, mà gỗ lại quá dễ bén lửa, vì vậy nơi này không có phòng ốc bằng gỗ.
Mục đích của La Chinh chỉ là mượn lò luyện để dùng một lúc mà thôi.
Lò luyện ở trên Trám Hỏa Phong cũng không phải khó tìm, chỉ cần nhìn theo từng luồng khói đen cuồn cuộn trên bầu trời là có thể tìm ra được.
Đi qua một cánh cửa, bước vào trong.
Ở trong sân có một cái lư đồng thẳng đứng cao bằng một người, lư đồng này chính là lò luyện khí.
La Chinh từng ở trong huyệt động của Tà Lang, nhưng khi đó hắn lại bị giam trong lò luyện khí một hồi lâu.
Lúc đó La Chinh vốn còn muốn mang lò luyện khí của Tà Lang đi, nhưng kích thước của nó quá lớn, không thể nhét vào trong nhẫn tu di nên cũng chỉ có thể bỏ qua.
Mà Tà Lang chỉ là một luyện khí sư Nửa Bước Tiên Thiên, mặc dù trình độ luyện khí có đôi chỗ độc đáo, nhưng đương nhiên không thể so sánh với Thanh Vân Tông.
Chiếc lư đồng trước mắt này toàn thân sáng loáng, trên vách lư có khắc nhiều loại kí hiệu, hiển nhiên cao cấp hơn nhiều so với lò luyện khí của Tà Lang.
Ở xung quanh lò luyện khí đang có bảy, tám đệ tử bận bịu gấp rút.
Nhóm luyện khí sư tu luyện trên Trám Hỏa Phong đương nhiên cũng chia làm nội ngoại môn, nhưng nội môn và ngoại môn của Tiểu Vũ Phong hay ba mươi hai phong khác vốn tách biệt với nhau, mà đệ tử ngoại môn tôi luyện trong Trám Hỏa Phong lại ở cùng một chỗ với đệ tử nội môn, cùng nhau phân công hợp tác.
Đệ tử ngoại môn chủ yếu phụ trách một vài việc nặng nhọc khổ cực như vận chuyển, các việc lặt vặt.
Mà đệ tử nội môn thì phụ trách việc phóng chân hỏa vào trong lư đồng.
Khi La Chinh tiến vào bên trong, một vị đệ tử mặc trường bào đen đang ngồi trên xếp bằng trên sân, chân hỏa từ trong hai tay hắn không ngừng cuồn cuộn tràn vào miệng lư đồng đang mở.
Mấy vị đệ tử mặc trường bào trắng đang phụ trách làm việc vặt nhìn thấy La Chinh tiến đến thì một vị trong đó đi lên nói: “Thập Thất Viện chúng ta đang luyện khí! Người lạ đừng tới gần!”
Đệ tử Trám Hỏa Phong được phân chia theo viện môn, một đường đi thẳng tới đây, phía trước mỗi tòa nhà đều ghi chú tên của viện môn trên bảng hiệu, mà trên căn nhà này có ghi “Thập Thất Viện”.
Hôm nay đệ tử Thập Thất Viện đang luyện chế một thanh huyền khí thượng phẩm.
Luyện chế huyền khí trung phẩm, đối với những đệ tử này mà nói vẫn còn hơi khó một chút.
Tuy nói chân hỏa trong cơ thể bọn họ tinh khiết hơn so với Tà Lang, uy lực cũng lớn hơn, nhưng kỹ xảo và độ thuần thục đều còn kém hắn rất rất xa.
Thấy dáng vẻ, khí thế hung hăng của đệ tử ngoại môn này, La Chinh liền dừng bước.
Một vị đệ tử ngoại môn trong đó đi lên phía trước, quan sát La Chinh vài lần, phát hiện ra La Chinh là đệ tử Tiểu Vũ Phong.
Thông thường đệ tử ba mươi ba phong tới Trám Hỏa Phong đều là nhờ chế tạo vũ khí, đối với đệ tử trên đỉnh Trám Hỏa Phong mà nói, đó là một chuyện tốt.
Nhưng La Chinh mặc trường bào trắng, nói như vậy thì là một đệ tử bình dân không quyền không thế, trong tay hẳn là không có tiền, điểm tích lũy thì càng không trông mong gì được.
Những nhiệm vụ đệ tử ngoại môn có thể hoàn thành chỉ đếm được trên đầu ngón tay, điểm tích lũy ít đến đáng thương, có thể đoán ngay cả huyền khí hạ phẩm rẻ nhất cũng không mua nổi.
Vì vậy sắc mặt đệ tử ngoại môn này không tốt chút nào, qua loa hỏi: “Ngươi tới có chuyện gì? Muốn mua khí giới?”
La Chinh lắc đầu nói: “Không mua.”
Huyền khí mà những đệ tử Trám Hỏa Phong này luyện chế ra, đương nhiên La Chinh không thể nhìn trúng.
“Vậy ngươi tới Trám Hỏa Phong làm gì? Muốn chơi thì đi chỗ khác, đến quấy rối đại sư huynh chúng ta luyện chế huyền khí thượng phẩm, ngươi chịu trách nhiệm nổi sao?” Đệ tử ngoại môn phất phất tay đuổi người, khi nói đến huyền khí thượng phẩm, hắn ta còn có chút kiêu ngạo.
Hơn một ngàn đệ tử Trám Hỏa Phong, tổng cộng chia ra cả trăm tiểu viện, thế nhưng tiểu viện có thể luyện chế ra huyền khí thượng phẩm thì chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Nếu hôm nay bọn họ luyện chế thành công thì chính là một loại chiến công to lớn, đệ tử trong Thập Thất Viện này, dù là ngoại môn hay nội môn cũng đều có thể được thưởng không ít.
Đương nhiên, cái này có thể nói là không ít đối với bọn họ, nhưng trong mắt La Chinh thì chẳng đáng là gì.
Tuy đệ tử ngoại môn đuổi người, nhưng La Chinh cũng không di chuyển mà đứng tại chỗ lắc đầu nói: “Ta muốn mượn lò luyện khí của các ngươi dùng một lát.”
Đám đệ tử ngoại môn nghe thấy lời nói của La Chinh thì lập tức sửng sốt, bỗng nhiên cười nói: “Chẳng lẽ ngươi muốn làm trò cười cho chúng ta xem? Mượn dùng lò luyện khí của chúng ta? Ngươi muốn luyện khí?”
“Ta không luyện khí, ta chỉ muốn ngưng luyện.” La Chinh nghiêm nghị nói.
Luyện khí là một kỹ thuật phức tạp, La Chinh không được tiến hành huấn luyện, không có hệ thống, cũng vô cùng xa lạ đối với mấy bước phần đầu của luyện khí, thế nhưng bước ngưng luyện này chỉ là sự lĩnh ngộ Thiên Diễn Chi Đạo của luyện khí sư.
Có thể La Chinh lĩnh ngộ Thiên Diễn Chi Đạo không sâu, nhưng trong tay hắn có Thiên Diễn Tinh Hoa, cho nên đối với La Chinh thì ngưng luyện đơn thuần cũng không khó lắm.
“Ha ha…” Đệ tử ngoại môn kia như nghe được một truyện cười lớn.
Tục ngữ nói khác nghề như cách núi, đệ tử ba mươi ba phong đều là người tu luyện võ đạo, cũng không phải luyện khí sư.
Đương nhiên, cũng không thể nói mấy trăm ngàn đệ tử ba mươi ba phong không có ai là luyện khí sư, thế giới lớn như vậy, vĩnh viễn chẳng bao giờ thiếu thiên tài, trong đó cũng có người đã tu luyện võ đạo, lại tinh thông luyện khí, thế nhưng đệ tử ngoại môn này lại cố chấp cho rằng, La Chinh trước mắt nhất định không làm được.
“Ta đã nói rồi, nếu như ngươi ăn no rửng mỡ, không có chuyện gì để làm thì ngoan ngoãn chạy đi nơi khác mà chơi, đi nhanh một chút cho ta, ta còn phải đóng cửa!” Đệ tử ngoại môn đó cuối cùng không nhẫn nại được, muốn đuổi người.
Vào thời khắc này, lò luyện khí bên kia bỗng dưng xảy ra chuyện.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










