[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 402 : Kỹ xảo (c2006-c2010)
❮ sautiếp ❯Chương 2006: Kỹ xảo
Mặc Phách Nhi từng nói bắt lấy ba linh kiếm chân ý là thông qua cuộc kiểm tra này nên pháp trận mới có thêm lối rẽChắc hẳn Đại công tử Vương gia biết mình không thể nào bắt lấy linh kiếm chân ý thứ năm nên mới chủ động rời khỏi nơi này.
“Ra ngoài không?”
La Chinh do dự một lát, nghĩ mình không cần chứng minh điều gì ở đây.
Có điều, tuy rằng Mặc Phách Nhi không nói rõ nhưng chắc chắn cuộc kiểm tra này liên quan đến việc mình có thể đi bao xa trên Nhược Mộc.
Bóng dáng của La Yên xuất hiện trong đầu hắn.
Nếu như Vũ Thái Bạch đưa nàng vào vùng đất không chiến đấu thì sẽ vào trong hạt nhân của Nhược Mộc như những con cháu nhà giàu này hay là leo từ từ lên thông qua thần thành?
La Chinh nghĩ đến đây bèn mỉm cười, tiếp tục đi thẳng trên con đường chính.
Hắn vừa bước một bước thì một lượng kiếm nhiều hơn nữa đột ngột chui ra khỏi hai bên đường và lao về phía hắn.
La Chinh vô cùng bình tĩnh.
“Phập phập phập!”
Vài thanh kiếm lại đâm xuyên cơ thể hắn.
La Chinh khẽ cau mày, dường như cơn đau ngày càng dữ dội khi đi ngày càng xa.
Nói cách khác, quãng đường còn lại sẽ ngày càng gian nan.
Không thể ngăn cản cơn đau đớn này vì nó tác dụng lên linh hồn nhờ sức mạnh của pháp trận.
Sau khi bị đâm vài lỗ, cơ thể La Chinh hơi nghiêng, tập trung nhìn vào một thanh kiếm rồi nhẹ nhàng vung tay chộp lấy linh kiếm chân ý bên trong rừng kiếm.
“Thanh thứ tư mà đã đau đớn như vậy, Mặc Phách Nhi chỉ là chân thần tầm trung mà lại có thể bắt lấy chín linh kiếm chân ý”
La Chinh nhìn con đường xa xa phía trước, những thanh kiếm nhiều như kiến dựng đứng hai bên đường.
Có thể tưởng tượng, nếu như hắn cứ tiếp tục đi thì e rằng dù khả năng chịu đau mạnh đến đâu cũng phải chào thua thôi.
Bên ngoài pháp trận.
“Thanh thứ tư rồi” Mặc Phách Nhi mỉm cười nhìn La Chinh trong pháp trận.
Hắn ta cố ý không nói rõ quy tắc, hơn nữa không cho La Chinh cơ hội tiếp xúc với những người khác để hiểu rõ quy tắc trong đó.
Thật ra kết quả cầm ba thanh và hai mươi ba thanh là giống nhau.
Đây chỉ là cuộc kiểm tra đơn giản đầu tiên để sàng lọc thôi, mục đích là ngăn phần lớn chân thần tầm thường vào Nhược Mộc.
Nếu La Chinh biết trước thì có lẽ đã rời pháp trận sau khi bắt lấy thanh thứ ba rồi.
“Chắc hẳn huynh là một tên thích khiêu chiến, nhưng cứ cố gắng cầm lấy kiếm như vậy là sẽ không kiên trì được bao lâu” Mặc Phách Nhi khẽ nói trong khi nhìn chằm chằm La Chinh, trong mắt mơ hồ hiện vẻ mong chờ.
Sắc mặt của hai vị công tử Vương gia hơi khó coi khi thấy bốn thanh linh kiếm chân ý bay quanh La Chinh.
“Chỉ là bốn thanh kiếm mà thôi, tốc độ chậm đến không đáng nhắc tới” Nhị công tử Vương gia lạnh lùng nói.
Tuy rằng La Chinh chậm chạp nhưng vẫn không từ bỏ.
Mọi người thấy La Chinh dừng lại một lát, bỗng nhiên bước ra trước một bước rồi lại lùi về chỗ cũ.
“Ù ù ù…”
Một thanh linh kiếm chân ý trong pháp trận đã bị La Chinh bắt được.
“Thanh thứ năm!”
Ba vị chân thần áo trắng bảo vệ pháp trận hơi sững sờ, cùng hướng mắt về phía Mặc Phách Nhi ở cách đó không xa.
“Hắn tự phát hiện, ta không hề dạy” Mặc Phách Nhi ra hiệu, nét mặt hào hứng: “Đúng là kẻ bén nhạy”
Người bên ngoài không biết nhưng Mặc Phách Nhi lại biết rõ.
Nếu cứ cố chịu đựng đau đớn từ những nhát đâm để bắt lấy linh kiếm chân ý thì linh hồn sẽ không thể tiếp tục gắng gượng ở linh kiếm chân ý thứ sáu, thậm chí là thứ bảy.
Kết quả sẽ ngất xỉu rồi bị đá ra khỏi pháp trận như chân thần thất bại vừa rồi.
Muốn bắt nhiều linh kiếm chân ý hơn thì phải tìm ra kỹ xảo.
Mặc Phách Nhi đã tôi luyện trong pháp trận này rất nhiều lần mới dần tìm ra kỹ xảo, nào ngờ La Chinh chỉ mới vào một lát đã hiểu ra rồi.
Bên trong pháp trận, La Chinh vọt về phía trước.
Sau một lúc quan sát, hắn đã phát hiện “kẽ hở” trên con đường này, đó là có một điểm mù giữa thanh kiếm thứ tư và thứ năm.
Điểm mù ấy vô cùng nhỏ, nhưng nếu nghiêng người đứng đó thì đống kiếm bay lượn hai bên đường sẽ không chạm đến La Chinh.
Cho nên hắn không hề ngừng lại sau khi vọt đến khu vực kiếm thứ năm mà tiếp tục chạy thẳng vào điểm mù giao thoa giữa thanh kiếm thứ năm và thứ sáu.
Sau khi quan sát một lát tại đó, hắn nhanh chóng tập trung vào linh kiếm chân ý, sau đó tìm được một lối quay về trong mưa kiếm rồi bắt lấy linh kiếm chân ý thứ năm!
Hắn đi đi lùi lùi trên con đường ấy, mà người bên ngoài pháp trận chỉ thấy hắn bắt lấy một linh kiếm chân ý sau khi tiến hai bước rồi lùi một bước.
“Lần nữa!”
Sau khi tìm ra bí quyết, La Chinh không còn kiêng dè nữa.
Do đó, các chân thần bên ngoài chỉ thấy La Chinh đi về trước hai bước rồi lùi về sau hai bước mà một linh kiếm chân ý đã bay lên.
Tốc độ nhanh đến nỗi làm người ta trố mắt đứng nhìn.
Bảy thanh, tám thanh, chín thanh.
Ba chân thần bảo vệ pháp trận sát hạch hàng nghìn chân thần mỗi ngày.
Chắc chắn sẽ có người tuyệt vời đến đáng ngạc nhiên trong đó, cho nên bọn họ đã hơi lạnh nhạt trước cảnh tượng này.
Tuy nhiên, hầu hết chân thần sẽ chậm dần sau mỗi lần bắt được linh kiếm chân ý.
Ấy thế mà người này còn tăng tốc độ nữa, đúng là quá khác thường!
Quan trọng hơn cả, linh kiếm chân ý bên trong ảo cảnh không ngoan ngoãn đi theo La Chinh mà bị hắn kẹp chặt dưới nách, lúc nào cũng muốn thoát đi!
“Tại sao linh kiếm chân ý lại bài xích người này?”
“Đáng lẽ không phải vậy chứ, linh kiếm chân ý chỉ là một vật báu không có ý thức bình thường, chẳng qua là có một ít chân ý của đạo thôi”
“Lẽ nào là các chân ý của đạo bài xích lẫn nhau? Người này cũng tu luyện tâm pháp chân ý à? Ta từng nghe về hiện tượng đó rồi”
Một chân thần áo trắng đưa ra kết luận này.
“Không thể nào, ngươi đánh giá hắn cao quá rồi” Một chân thần khác bác bỏ gần như ngay lập tức: “Linh kiếm chân ý sinh ra bài xích chỉ khi tên này có thể tu luyện tâm pháp chân ý khác đến trình độ rất cao thôi”
Số lượng chân thần có tư cách tu luyện chân ý của đạo trong Thần vực thưa thớt đến cỡ nào?
Chỉ một số ít chân thần bình thường may mắn mới được tu luyện tâm pháp chân ý, nhưng đó thường chỉ là vài câu mà thôi.
Chân thần tu luyện chân ý của đạo đến một cấp bậc nhất định không hề phổ biến, kể cả trong gia tộc giàu có.
“Ta cũng không hiểu” Một chân thần áo trắng nhìn chằm chằm pháp trận: “Linh kiếm chân ý thứ mười bốn rồi kìa! Khà khà, e là thành chủ mừng phát điên rồi”
Mười bốn linh kiếm chân ý chậm rãi tạo thành một mặt quạt xoay quanh La Chinh, đồng thời không ngừng phát ra tiếng động.
*Waka là đơn vị duy nhất nắm giữ bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần tại Việt Nam.
Các cá nhân, tổ chức có hành vi sao chép, đăng tải tác phẩm dưới mọi hình thức đều là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Chương 2007: Giới hạn
Vẻ mặt của Mặc Phách Nhi khá là đặc sắcTuy rằng Mặc Phách Nhi đã cảm thấy La Chinh có lai lịch không tầm thường từ khi hắn vào thành, nhưng hắn ta đâu ngờ La Chinh có thể bắt lấy mười bốn thanh linh kiếm chân ý một cách dễ dàng như vậy.
Hắn ta khá là rõ pháp trận được tạo thành bởi linh kiếm chân ý.
Thật ra ba thanh linh kiếm chân ý đầu rất dễ bắt, nhưng từ thứ tư đến thứ chín lại khá là khó khăn.
Từ linh kiếm chân ý thứ mười đến mười bảy thì độ khó ở mỗi thanh sẽ tăng lên một bậc.
Lúc trước Mặc Phách Nhi đã từng thử chộp lấy linh kiếm chân ý thứ mười, nhưng sau đó lại bị ba thanh kiếm đâm trúng, kết quả hai mắt tối sầm rồi bị đá ra khỏi pháp trận.
Cho nên giới hạn của hắn ta là chín linh kiếm chân ý.
Hiện giờ La Chinh đã lấy được mười bốn thanh kiếm, xem ra mười bảy thanh không là vấn đề.
Trong tám mươi bảy tòa thần thành của Nhược Mộc vực, số chân thần có thể bắt lấy mười bảy linh kiếm chân ý vô cùng hiếm hoi.
Có lẽ người này sẽ giành được tư cách tham gia Đạo Tranh!
Nếu như hắn thật sự tham gia Đạo Tranh, khà khà, Mặc Phách Nhi không chỉ có thể ngồi vững vị trí thành chủ mà còn có thể bắt bí bên Vân thúc thúc nữa.
Hắn ta đang mặc sức tưởng tượng thì thấy Mặc Điển trong bộ áo trắng bước đến hỏi: “Sao rồi?”
Hôm nay Mặc Điển bận chuyện riêng nên đến chậm, dĩ nhiên ông cũng tò mò biểu hiện của thanh niên chân thần hôm qua.
“Tự xem đi” Mặc Phách Nhi vừa cười vừa chỉ vào pháp trận.
Mặc Điển thấy thế liền biết biểu hiện của La Chinh không tồi, ít nhất có thể vượt qua đợt sàng lọc của pháp trận.
Nếu La Chinh không có tư cách lên Nhược Mộc thì đúng là bọn họ nhìn lầm rồi.
Nào ngờ Mặc Điển vừa nhìn qua thì vẻ mặt đã cứng đờ.
Ông thấy La Chinh tùy ý bước tới bước lui rồi một linh kiếm chân ý đã bay lên, linh kiếm chân ý bay bên cạnh đã xếp thành một mặt quạt ngay ngắn và không ngừng xoay quanh La Chinh.
“Nhiều đến vậy ư?” Mặc Điển sửng sốt một lát mới bật thốt lên, kế đó bắt đầu đếm: “Một, hai, ba…”
“Mười lăm, không cần đếm, hơn nữa tên đó trông còn dư sức đấy” Mặc Phách Nhi tiếp tục nói.
“Dư sức nghĩa là có khả năng bắt lấy mười bảy thanh luôn à?” Mặc Điển hỏi.
Mặc Phách Nhi nở nụ cười hạnh phúc: “Hẳn là thế, mười bảy thanh là giới hạn của hắn”
“Ha hả” Mặc Điển cười khan, cảnh tượng trước mắt thật sự làm ông bất ngờ, bởi ông cảm thấy thanh niên này có thể bắt lấy linh kiếm chân ý thứ chín như Mặc Phách Nhi đã là không tệ rồi, nào ngờ La Chinh có thể đi đến nước này.
“Mà đám linh kiếm chân ý này sao vậy? Tại sao lại không ngừng kêu thế?” Mặc Điển hỏi trong khi nhìn chằm chằm La Chinh.
Mặc Phách Nhi nhún vai: “Ma mới biết tên ấy dùng cách gì”
Trong lúc bọn họ thảo luận, La Chinh tới lui một lát rồi lại có hai thanh linh kiếm chân ý bay lên.
Mười bảy thanh rồi!
Các chân thần xếp hàng ở cách đó không xa lập tức ồ lên.
“Không ngờ vị chân thần trông bình thường này lại lợi hại đến thế, chỉ một lát mà đã bắt được mười bảy linh kiếm chân ý rồi!”
“Quá mạnh, e rằng đó sẽ là nhân vật có tư cách tham gia Đạo Tranh quá”
“Ta nghe nói số chân thần có thể bắt được mười bảy thanh kiếm trong tất cả tám mươi bảy thành của Kiếm tộc là chưa đến hai trăm, tính ra tầm năm mươi người trong số đó có tư cách tham gia Đạo Tranh và tranh đấu với những tên giàu có kia.
Người này xem như có xác suất một phần tư!”
Đối với phần lớn chân thần, xác suất tham gia Đạo Tranh thật sự quá xa vời, mọi người chỉ đến thử vận may, giao lưu Phạn văn hoặc là vào Nhược Mộc trải nghiệm thôi cũng rất có lợi rồi.
Cho nên các chân thần khá là ngưỡng mộ biểu hiện của La Chinh.
Hai huynh đệ Vương gia chuyển từ xem thường, miệt thị đến nhìn thẳng vào La Chinh, sau đó là kinh ngạc rồi im lặng.
Cái tên được thành chủ dẫn đến không cùng cấp bậc với bọn họ.
“Mười bảy thanh kiếm là giới hạn của hắn” Mặc Phách Nhi khẽ cười, dáng vẻ đã đoán trước.
Mặc Điển vuốt râu mép trên cằm, cười khà khà: “Ta lại cảm thấy tên này có khả năng tăng thêm một bậc và bắt hết tất cả linh kiếm chân ý”
Mặc Phách Nhi liếc Mặc Điển, thản nhiên hỏi: “Điển lão còn chưa tỉnh ngủ à? Ông biết pháp trận lừa bịp này sẽ thêm Xích Hỏa Lôi trên đường sau khi bắt lấy mười bảy kiếm mà.
Tuy rằng thứ đó không gây hại linh hồn nhưng đến đại viên mãn còn chẳng chịu nổi nỗi đau đớn ấy”
“Ta chỉ đùa thôi, ha ha” Mặc Điển cười khan.
Theo lịch sử của thần thành Danh Kiếm, từng có ba chân thần bắt lấy hơn mười bảy kiếm.
Trong đó, hai người bắt lấy mười tám thanh kiếm, người còn lại là hai mươi thanh kiếm.
Chân thần bắt lấy hai mươi kiếm vốn là người của Kiếm tộc, nghe nói người đó đã lớn lên ở bên ngoài.
Sau khi lặng lẽ quay về tộc, người đó bỗng nổi danh, hiện giờ cũng đã tu thành đại viên mãn!
Chưa từng có ai bắt lấy hai mươi ba thanh kiếm.
“La huynh không muốn từ bỏ, nếu tiếp tục bắt lấy thanh kiếm thứ mười tám thì e rằng sẽ phải nếm trải chút khổ sở đấy” Mặc Phách Nhi cười nói.
Trong lúc hai người nói chuyện, La Chinh lại vọt đến trước.
*Waka là đơn vị duy nhất nắm giữ bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần tại Việt Nam.
Các cá nhân, tổ chức có hành vi sao chép, đăng tải tác phẩm dưới mọi hình thức đều là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Sau khi chạy nửa đường, hắn đã phát hiện điều khác thường.
Trong cơn mưa kiếm nhanh chóng bay lượn trên con đường này có ẩn chứa một vài tia chớp đỏ, tốc độ kiếm còn tăng thêm một bậc.
“Phập!”
Hắn chưa kịp nhảy vào điểm mù thì đã bị một linh kiếm chân ý đâm trúng.
“Đoàng!”
Ngay khi bị kiếm đâm xuyên người, La Chinh cũng cảm nhận nỗi đau đớn không tài nào chịu được truyền đến từ linh hồn.
Trong nháy mắt, đầu hắn như muốn nổ tung, hoàn toàn không thể tiếp nhận nỗi đau xông thẳng vào linh hồn ấy.
Trước nỗi đau ấy, ý chí mãnh liệt cũng trở thành trò cười.
Dù thế, La Chinh vẫn nhẫn nhịn cơn đau dữ dội để chạy vào trong điểm mù, cơ thể cũng không ngừng run rẩy.
“Thứ quỷ gì vậy?”
Sau khi xác định linh hồn của mình không bị tổn thương, La Chinh không khỏi mắng đám kiếm hơi đỏ ấy.
Mặc Phách Nhi và Mặc Điển bên ngoài pháp trận thấy La Chinh không ngừng run rẩy bèn nở nụ cười với nhau, dáng vẻ đã dự đoán trước.
Hồi lâu sau, cảm giác đau tận linh hồn dần biến mất, La Chinh lại nhìn đám linh kiếm chân ý bằng ánh mắt nghiêm túc.
Trước đó hắn định bắt hết tất cả linh kiếm chân ý, nhưng bây giờ mới hiểu đó chẳng phải chuyện dễ dàng gì.
Nếu hắn bị loại kiếm đỏ này đâm trúng ba lần như vừa rồi thì e là đã ngất xỉu rồi.
“Từ bỏ không?”
La Chinh cũng biết mình đã làm đủ, thậm chí vượt xa yêu cầu lên Nhược Mộc.
Thế nhưng khi nhìn đám linh kiếm chân ý bay qua bay lại này, cảm giác không phục lại vọt thẳng lên đầu hắn.
Chương 2008: Lỡ tay tổn thương
Dựa theo tốc độ hiện tại của La Chinh thì việc tránh khỏi mưa kiếm này là hoàn toàn không thểNếu như hắn sử dụng miếng ngọc tỷ thì việc đó không thành vấn đề, dù sao hắn chính là sự tồn tại vô địch trong khoảng thời gian đàn sâu kia cắn nuốt.
Nhưng hắn không muốn tùy tiện sử dụng, cho nên thứ có thể sử dụng khác là chân ý của đạo pháp tự nhiên.
Hắn không định sử dụng chân ý của đạo ngay, có điều đã chạy đến đây thì không thể từ bỏ được.
La Chinh nghĩ đến đây bèn bắt đầu chuẩn bị, đồng thời một luồng chân ý của đạo rất nhỏ bắt đầu xoay vòng chậm rãi bên trong cơ thể hắn.
Chân ý của đạo không phải là công pháp, nói đúng hơn thì nó là một sự lĩnh ngộ vô cùng sâu sắc.
Khi phối hợp sự lĩnh ngộ sâu sắc ấy với những công pháp khác thì sẽ tạo nên hiệu quả thần kỳ.
La Chinh đã thử nghiệm điều đó.
“Bát Khúc Phi Yên!”
Sau khi chuẩn bị một luồng chân ý của đạo, bóng dáng của La Chinh bay ngược về phía sau.
Vào giờ phút này, La Chinh như biến thành người không xương, cả người chẳng khác gì loại chất lỏng đang chảy từ từ vậy!
Cho dù mật độ của đám kiếm kia có nhiều hơn, tốc độ nhanh hơn nhưng suy cho cùng vẫn không phải là một bức tường cản trở.
La Chinh thâm nhập vào trong mưa kiếm với dáng vẻ vô cùng kỳ dị.
Nếu lúc này có người đứng trong pháp trận thì sẽ thấy thân thể La Chinh xoay như bánh quai chèo, trông chẳng khác gì người tàn tật cả.
Nhưng những người ở bên ngoài pháp trận lại không phát hiện điều khác lạ.
“Chính là mi!”
La Chinh mỉm cười vì phát hiện ra linh kiếm chân ý trong rừng kiếm này, kế đó nhẹ nhàng chộp lấy nó.
La Chinh đã không còn kiêng dè sau khi thả lỏng mình.
Thậm chí hắn không tiếp tục tìm điểm mù để né tránh mưa kiếm.
Sau khi dung hợp đạo pháp tự nhiên và Bát Khúc Phi Yên, hắn trắng trợn vượt qua mưa kiếm như cá bơi trong nước, tốc độ cướp kiếm đâu chỉ tăng thêm gấp mười lần.
Mặc Phách Nhi và Mặc Điển đều cho rằng La Chinh sẽ dừng lại ở linh kiếm chân ý thứ mười bảy, hơn nữa đang chuẩn bị xem La Chinh chịu khổ.
Bọn họ cứ chờ, sau đó chợt cảm thấy dao động kỳ lạ truyền đến từ trên người La Chinh trong pháp trận, chưa kịp suy nghĩ nó là gì thì đã thấy La Chinh lui về sau, một linh kiếm chân ý trên mặt đất lại bay lên.
“Đó… Đó… Đó là thanh thứ mười tám, hắn cố gắng chịu đựng bằng ý chí của mình à?” Mặc Phách Nhi nghẹn lời.
Mặc Điển gật đầu tán thành câu nói của Mặc Phách Nhi, nhưng chưa kịp lên tiếng thì linh kiếm chân ý thứ mười chín đã bay lên.
“Đó…” Mặc Phách Nhi lại chuẩn bị nói thì linh kiếm chân ý thứ hai mươi lại bay cao.
Lúc này Mặc Phách Nhi không nói gì nữa.
Mặc Điển cũng nghiêm túc nhìn La Chinh, trong mắt lộ vẻ hy vọng.
Lúc trước ông chỉ đùa rằng có lẽ La Chinh sẽ bắt được hai mươi ba thanh kiếm thôi, đừng nói tên đấy làm thật nhé?
Ba chân thần áo trắng bảo vệ pháp trận cũng trợn mắt và không nói nên lời trước cảnh tượng kỳ dị trước mắt, cuối cùng chỉ có thể trơ mắt nhìn từng linh kiếm chân ý một bay lên!
Cửa tây vốn hơi ồn ào cũng rơi vào trạng thái yên lặng.
Không ít người cứ trợn mắt nhìn cảnh tượng ấy, bởi bọn họ biết mình đang chứng kiến một kỳ tích.
Thanh thứ hai mươi mốt, hai mươi hai, hai mươi ba.
“Ù ù ù ù ù…”
Mặc Phách Nhi bỗng có cảm giác không đúng khi nhìn số linh kiếm chân ý ấy.
Hình như từ sau khi La Chinh bắt được linh kiếm chân ý thứ mười tám, tần suất dao động của đám linh kiếm chân ý đã tăng lên nhiều hơn.
Dường như chúng muốn liều mạng thoát khỏi tay hắn, nhưng do hắn cầm chắc quá nên chúng đành phải bay liên tục quanh người hắn.
Sau khi bắt được linh kiếm chân ý thứ hai mươi ba, La Chinh cũng chạy đến cuối đường.
La Chinh ôm bó kiếm to, mỉm cười bước ra khỏi con đường đó!
Tại thời điểm hắn bước ra ngoài, linh kiếm chân ý đang được ôm trong lòng hắn lập tức biến mất.
Số linh kiếm chân ý ấy chỉ là hư ảo, hàng thật còn đang bay quanh La Chinh kìa.
Tuy nhiên, linh kiếm chân ý hư ảo biến mất chẳng khác nào đã thoát khỏi ràng buộc của La Chinh!
Vòng linh kiếm chân ý vốn luôn muốn thoát khỏi La Chinh chỉ đợi đến thời khắc này.
“Nằm xuống! Nguy hiểm!”
Trước khi linh kiếm chân ý bay vọt ra ngoài, Mặc Phách Nhi thét to.
“Vút vút vút vút vút vút vút vút!”
Hai mươi ba thanh linh kiếm chân ý vốn xoay quanh La Chinh lập tức bắn ra bốn phương tám hướng.
Chúng đều là vật báu từ thuở hồng hoang, tổng cộng có hai nghìn lẻ một linh kiếm chân ý trong tất cả tám mươi bảy tòa thần thành cùng tạo nên Tuần Minh Kiếm Trận của Kiếm tộc, một loại kiếm trận cực kỳ lợi hại.
Kiếm tộc chỉ phân phát chúng và phái ba người mặc áo bào trắng kia tạm thời bố trí pháp trận sàng lọc chân thần trong lúc tham gia Đạo Tranh thôi.
Linh kiếm chân ý bắn ra với tốc độ và sức mạnh không hề nhỏ.
May mà Mặc Phách Nhi đã phát hiện khác thường và báo động trước.
Hầu hết chân thần đều nằm sấp xuống, có chân thần còn lăn một vòng tại chỗ.
Ba chân thần áo trắng bảo vệ pháp trận cũng liều mạng né tránh, may mà bọn họ đều đang ngồi nên giờ chỉ cần nằm ngửa trên đất là được.
“Phập phập phập…”
Linh kiếm chân ý bay tứ tán, phần lớn đều ghim vào kiến trúc hai bên đường.
“Vù!”
Một linh kiếm chân ý trong đó ghim thẳng lên cánh cửa gỗ to rộng của cửa tây, thân kiếm vẫn không ngừng đong đưa.
“A!!”
Dù mọi người đã né tránh nhưng vẫn có hai chân thần bị bắn trúng và hét thảm.
Một người trong đó là Đại công tử Vương gia cách La Chinh gần nhất.
Mặc Phách Nhi nằm trên đất nhìn về phía hắn ta một lát rồi yên tâm vì hai thanh linh kiếm chân ý không bắn trúng chỗ hiểm.
Hắn ta vừa mới thở phào thì lại thấy Đại công tử Vương gia vừa bị trúng kiếm lăn lộn trên đất, cơ thể co quắp lại, điên cuồng la hét, hơn nữa gương mặt vặn vẹo trông đến là kinh khủng!
“Đại ca!” Vương nhị công tử không ngờ ca ca mình sẽ đau đớn đến thế, vừa vội vàng xông đến đỡ đại ca lên vừa trừng La Chinh.
“Xích Hỏa Lôi” Mặc Phách Nhi lộ vẻ mặt đành chịu.
Sáu thanh linh kiếm chân ý từ mười tám đến hai mươi ba có Xích Hỏa Lôi nhằm tạo sự tương đồng với ảo giác bên trong pháp trận, nếu đụng vào nó trong pháp trận thì không sao, nhưng bây giờ thanh có Xích Hỏa Lôi thật sự lại đâm trúng Đại công tử Vương.
Vương đại công tử sẽ phải chịu đau khổ khi Xích Hỏa Lôi chui vào trong cơ thể.
Còn La Chinh thì đang đứng sững sờ ở sát mép pháp trận.
Hắn vừa mới bước ra thì những linh kiếm chân ý đã bắn ra ngoài ngay nên tạm thời chưa kịp phản ứng.
Đợi đến khi hiểu ra thì hai chân thần đã nằm trên mặt đất rồi.
*Waka là đơn vị duy nhất nắm giữ bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần tại Việt Nam.
Các cá nhân, tổ chức có hành vi sao chép, đăng tải tác phẩm dưới mọi hình thức đều là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Chương 2009: Ánh sáng trong chớp mắt
Đại công tử Vương gia nằm co ro trên mặt đất một lúc lâu mới thấy bớt đauMay mà Xích Hỏa Lôi không làm tổn thương hắn ta mà chỉ gây đau đớn đủ để nhớ đời thôi.
Lửa giận trong lòng Vương nhị công tử cháy hừng hực, gia tộc hàng đầu tại Nhược Mộc vực như bọn họ đã phải chịu khổ bao giờ chứ.
Cậu muốn tranh luận với La Chinh nhưng lại bị Mặc Phách Nhi ngăn cản.
“Thần thành Danh Kiếm sẽ chịu trách nhiệm về chuyện này, muốn trách thì trách pháp trận này có sơ hở” Mặc Phách Nhi thản nhiên nói.
Vương nhị công tử bó tay trước quyền thành chủ này nên đành trừng La Chinh bằng ánh mắt căm hận, cuối cùng nghiêng đầu sang chỗ khác.
Sau khi đuổi hai vị công tử Vương gia đi, Mặc Phách Nhi mỉm cười với La Chinh: “Chúc mừng huynh trở thành chân thần đầu tiên tại thần thành Danh Kiếm bắt được tất cả kiếm”
“Có thưởng gì không?” La Chinh nhìn chăm chăm vào Mặc Phách Nhi.
“Hì hì” Mặc Phách Nhi cười mãn nguyện: “Tất nhiên là không có thưởng, chẳng qua điều đó chứng tỏ huynh sẽ đi xa hơn trên Nhược Mộc! Có điều, ta sẽ gửi một lá thư đề cập đến việc ta là người giới thiệu huynh, ta tin các trưởng lão Kiếm tộc sẽ chú ý đến huynh thôi”
La Chinh không thất vọng khi nghe vậy.
Hoàn cảnh buộc hắn phải nắm bắt mỗi một cơ hội.
“Vậy bây giờ ta có thể lên Nhược Mộc rồi à?” La Chinh nhìn cửa tây ở cách đó không xa.
Mặc Phách Nhi nhường đường, tay mở ra: “Mời!”
“Ầm ầm!”
Một chân thần áo trắng khẽ mở một khe hở của cửa tây.
La Chinh gật đầu với Mặc Phách Nhi và Mặc Điển rồi đi thẳng vào đó.
“Tại sao thành chủ không điều tra lai lịch và thân phận của hắn?” Mặc Điển tỏ ra khó hiểu khi nhìn bóng lưng La Chinh biến mất sau cửa.
Mặc Phách Nhi mỉm cười đáp: “Tên này nhất định có lai lịch không tầm thường, ta cá rằng hắn là truyền nhân chính thống của một vị Thánh nhân nào đó, ít nhất cũng phải là á thánh”
“Truyền nhân của thánh nhân và á thánh ư?” Lão Điển hơi không hiểu: “Nếu vậy tại sao hắn không đi từ đảo nổi qua đây? Đảo nổi thông với Kiếm tộc chúng ta nên sẽ bớt đi nhiều phiền toái lắm”
“Khó nói được” Mặc Phách Nhi lắc đầu, suy đoán: “Không phải tất cả Thánh nhân đều ở đảo nổi, không chừng hắn có điều gì khó nói, ta sẽ đến đó xem thử khi cuộc sàng lọc kết thúc.
Sau khi đi qua cánh cửa Danh Kiếm Thần thành, trước mặt La Chinh là một bờ biển rộng với nhiều loài chim biển không rõ tên đậu trên bãi bùn.
Có lẽ do bọn chúng không có thiên địch nên không hề né tránh La Chinh.
Một rễ cây rộng khoảng chục nghìn mét nằm dọc theo bờ biển như nanh vuốt khổng lồ, dường như nó là con đường lên không trung vậy.
Sau khi quan sát một lát, La Chinh lững thững bước đến chỗ rễ cây.
Ngay khi đạp lên rễ cây, La Chinh lập tức cảm nhận một hơi thở sinh mệnh cực kỳ hùng hậu như có thể bao dung vạn vật, thậm chí cảm hóa tất cả sinh linh trên cây.
Rễ cây này dài hơn trăm nghìn dặm, nhìn ra xa cũng chẳng thấy cuối đường.
“Mình cần nhanh chân hơn”
Sau đó hắn lập tức tăng tốc chạy về phía trước.
Khi La Chinh chạm vào ranh giới của Nhược Mộc khổng lồ, một nhịp nhẹ nhàng bỗng truyền đến từ dưới chân hắn.
Nhịp đập ấy không ngừng hướng về phía một cành khô của Nhược Mộc như gân mạch trong cơ thể con người, kế đó nó rẽ sang một hướng khác và tập hợp ở thân cây.
Nó tiếp tục lan ra thân cây rồi cuối cùng cũng đến thân chính của Nhược Mộc!
Trong một hô hấp, nhịp ấy đã đi được bảy nghìn dặm.
Giữa thân chính của Nhược Mộc có một hốc cây rộng khoảng chục nghìn mét, một bộ xương cầm thanh kiếm dài bụi bặm đang ngồi sâu bên trong hốc cây đó.
Khi nhịp đập ấy truyền đến, một tia sáng nhẹ bỗng lóe lên trong hốc mắt sâu hoắm của bộ xương ấy, nhưng chỉ tồn tại trong nháy mắt rồi tan biến.
*Waka là đơn vị duy nhất nắm giữ bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần tại Việt Nam.
Các cá nhân, tổ chức có hành vi sao chép, đăng tải tác phẩm dưới mọi hình thức đều là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Tại thần thành Chú Kiếm nằm cách thần thành Danh Kiếm một trăm ba mươi nghìn dặm về phía bắc.
Các chân thần cũng đang xếp thành hàng dài trước pháp trận sàng lọc chân thần.
Do Chú Kiếm Thần thành có vị trí thuận lợi nên số lượng chân thần tại đây còn nhiều hơn một chút!
Hiện tại, phần lớn chân thần đều lộ vẻ kính nể.
Một thiếu nữ áo tím đang tham gia khảo nghiệm trong pháp trận.
Thiếu nữ hơi nhón chân, nhẹ nhàng bước đi trong pháp trận, quanh người nàng đã có mười sáu linh kiếm chân ý!
Biểu hiện của thiếu nữ thật sự rất xuất sắc, đặc biệt là dáng vẻ và gương mặt tinh xảo khiến mọi chân thần đều không kiềm được ngắm nhìn thêm vài lần của nàng.
Tuy nhiên, các chân thần không kính nể nàng mà là kính nể một thanh niên đứng sừng sững bên cạnh pháp trận.
“Đường đường là chân thần đại viên mãn mà vẫn dẫn người tham gia sàng lọc, đúng là hết nói nổi mà!”
“Cô bé đó cũng lợi hại thật, chưa bao lâu mà đã bắt lấy mười sáu linh kiếm chân ý rồi!”
“Ngươi biết hắn là ai không?”
“Có người nói đó là Vũ Thái Bạch, người kiểm soát linh sơn Bất Chu!”
Vũ Thái Bạch thản nhiên nhìn La Yên đang ở trong pháp trận, thầm sinh lòng cảm khái.
Mới mấy năm mà nàng đã hoàn toàn lột xác, hơn nữa biểu hiện xuất sắc trên cả dự đoán của hắn ta.
Chỉ chốc lát sau, La Yên đã lấy được mười bảy linh kiếm chân ý.
Nàng bước ra khỏi pháp trận, gương mặt vô cùng đẹp đẽ lộ ý cười.
“Ù ù ù…”
Mười bảy linh kiếm chân ý vây quanh nàng chậm rãi về vị trí cũ.
“Qua cửa!”
La Yên thoải mái nhảy chân sáo đến chỗ Vũ Thái Bạch.
“Còn sức không?” Vũ Thái Bạch mỉm cười hỏi.
La Yên nghiêng đầu suy nghĩ một lát rồi bĩu môi: “Ừm, ta có thể bắt hết số kiếm còn lại, chẳng qua phải chịu đau một chút”
Các chân thần còn đang xếp hàng nghe vậy liền cảm thấy bị đả kích.
Vũ Thái Bạch chỉ mỉm cười, biết La Yên đang nói thật.
“Đại sư huynh đã bảo đảm ca ca nhất định sẽ tới đó!” La Yên nghiêm túc nói với Vũ Thái Bạch.
Vũ Thái Bạch nghiêng đầu nhìn cánh cửa từ từ mở ra, rễ cây Nhược Mộc to lớn xuất hiện trước mắt: “Hắn nhất định sẽ đến, nói không chừng bây giờ đã leo lên Nhược Mộc rồi”
“Vậy nhanh lên!”
La Yên chạy ra ngoài cửa chính như một bé thỏ con hoạt bát, Vũ Thái Bạch lại lộ vẻ ưu sầu.
Kế hoạch của Vũ Thái Bạch đã bị rối loạn vì La Chinh không đến linh sơn Bất Chu.
Hắn ta không thể đưa vật mà sư phụ để lại cho La Chinh lĩnh ngộ nên giờ tất cả áp lực đều rơi xuống đầu La Yên.
Chuyện này như chơi cờ vậy, đôi khi một bước sai thì sai cả ván cờ.
Huống hồ sư phụ đã bố trí ván cờ này từ lâu nên càng không được để xảy ra sai lầm.
Mặc dù Vũ Thái Bạch có thể suy tính vạn vật thông qua thần đạo nhưng vẫn không tính ra bất cứ manh mối nào.
Lần cử hành Đạo Tranh này của Kiếm tộc tuyệt đối không thể sơ suất.
Chương 2010: Vòng sàng lọc thứ hai
La Chinh đã chạy không biết bao nhiêu nghìn dặm đường trên thân rễ nàyHai bên thân rễ là biển rộng mênh mông, có lúc còn có thể nhìn thấy bóng dáng như ẩn như hiện của những thân rễ khác.
Càng vào sâu, cảnh vật xung quanh càng trở nên thê lương.
Trên đường đi thỉnh thoảng có thể bắt gặp những chân thần khác, hai bên liếc nhìn nhau một cái rồi lại tiếp tục bước nhanh, bay một mạch dọc theo thân rễ này.
*Waka là đơn vị duy nhất nắm giữ bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần tại Việt Nam.
Các cá nhân, tổ chức có hành vi sao chép, đăng tải tác phẩm dưới mọi hình thức đều là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Bảy ngày sau.
Thân rễ rộng khoảng một nghìn mét ở dưới chân này hội tụ đến một thân cây rộng hơn.
Sau khi đến thân cây chính này, người của Kiếm tộc dần dần nhiều hơn.
Cứ đi được mấy trăm dặm đường, La Chinh lại có thể bắt gặp một hoặc hai vị chân thần của Kiếm tộc.
Những chân thần Kiếm tộc này ngồi ngay ngắn trên mép cành cây, đồng thời đâm thanh kiếm dài của mình vào đó, nhắm mắt lại như thể đã giác ngộ.
“Đây là phương pháp tu luyện độc nhất vô nhị của Kiếm tộc sao?”
La Chinh vừa chạy nhanh vừa quan sát những chân thần Kiếm tộc này.
Bọn họ đều giữ trạng thái nhập định, không quan tâm gì đến mọi thứ xung quanh, cũng không ai để ý đến La Chinh.
Lại tiếp tục đi về phía trước trong bốn ngày nữa, La Chinh nhìn thấy một thân cây phụ rộng hơn.
“Thảo nào vùng đất không có chiến tranh này lại có tên là Nhược Mộc vực.
Chỉ một cây Nhược Mộc mà đã khổng lồ vô biên vô hạn.
Mình đã chạy với tốc độ này hơn mười ngày, nhưng vẫn chưa đến được thân chính của Nhược Mộc”
Lần này chiều dài của thân cây chính còn kinh khủng hơn, phải mất gần nửa tháng mới có thể bay hết được.
Một tháng sau.
Cuối cùng La Chinh cũng đến được đầu cuối của thân cây phụ, thứ xuất hiện trước mặt hắn là một vùng đồng bằng màu nâu.
Mà trên vùng đồng bằng màu nâu này có rất nhiều tòa nhà hình kiếm đứng sừng sững, phóng tầm mắt nhìn ra xa vẫn là vô biên vô hạn.
“Nhược Mộc này rốt cuộc rộng lớn đến mức nào vậy!”
La Chinh cảm thấy sức tưởng tượng của mình cũng không đủ dùng nữa rồi.
Hắn chạy như vậy hơn một tháng trời mới tới gần thân chính của Nhược Mộc, hiện giờ nhìn thân cây chính này cũng vô biên vô hạn, quả thực ngoài sức tưởng tượng.
Ở phía trước cách đó không xa, có hai người Kiếm tộc mặc áo choàng trắng đang đứng, cả hai người này đều là chân thần cấp cao.
Còn có một số chân thần đang đứng xếp hàng, nhận thứ gì đó từ hai người Kiếm tộc này.
Những chân thần này cũng giống như La Chinh, sau khi vượt qua vòng sàng lọc đầu tiên, phải mất hơn một tháng mới có thể đến được đây.
Thấy thế, La Chinh âm thầm đi theo sau những chân thần này.
Sau khi đứng vào hàng một lúc thì đến lượt La Chinh.
Một người Kiếm tộc trong số đó nhìn La Chinh một cái, sau đó lấy ra một thanh kiếm dài màu vàng tươi đưa cho La Chinh: “Người đi vào Kiếm vực của bọn ta phải giữ tấm lệnh bài này.
Nếu như vứt đi hoặc không mang theo bên người, Kiếm vực sẽ tự có cảm ứng và sẽ lập tức trục xuất ngươi, hãy nhớ lấy!”
Nơi này là tồn tại chính của Kiếm tộc, mà chân thần tham gia Đạo Tranh đến từ khắp các Thần vực, tốt xấu lẫn lộn, Kiếm tộc đương nhiên sẽ nghiêm khắc hơn rất nhiều.
Sau khi La Chinh cầm lấy tấm lệnh bài giống như thanh kiếm dài này, người Kiếm Tộc kia chỉ vào một tòa nhà rộng ở phía xa rồi nói: “Nhóm chân thần của các ngươi đều tập hợp ở đó, chờ Kiếm tộc của bọn ta tiếp ứng”
La Chinh gật đầu một cái rồi đi bộ về phía tòa nhà rộng lớn kia, vừa đi vừa ngắm nhìn nó.
Trên tấm lệnh bài này không ghi thông tin gì, chỉ có một con số đơn giản mà thôi.
Số thứ tự mà hắn nhận được là chín nghìn bốn trăm.
“Những chân thần vượt qua vòng sàng lọc đầu tiên chưa đến mười nghìn người sao?”
Trong đầu La Chinh hiện lên một đội ngũ xếp thành hàng dài trong thần thành Danh Kiếm.
Chỉ cần giành được ba thanh linh kiếm chân ý thì sẽ xem như thông qua, không ngờ tỷ lệ thông qua vẫn thấp như vậy.
Tuy nhiên, hắn đã rời thần thành Danh Kiếm được hơn một tháng, có lẽ đã có nhiều chân thần vượt qua vòng tuyển chọn đầu tiên vẫn đang chạy gấp không biết ngày đêm ở trên thân cây.
La Chinh cầm lệnh bài ở trong tay, khi hắn bước vào trong tòa nhà rộng lớn thì thấy rất nhiều chân thần đang ngồi hoặc đứng đông nghìn nghịt ở trong đại sảnh.
Khi hắn bước vào trong đó, ánh mắt của những chân thần này đều lặng lẽ lướt qua người hắn.
Không có chân thần cấp thấp nào có thể đi tới được trình độ này.
Tuy rằng vòng khảo hạch đầu tiên không liên quan gì đến tu vi, nhưng thiên phú càng mạnh, càng sắc bén thì cơ hội thông qua càng lớn.
Trong số những người có mặt trong căn phòng này, chín mươi phần trăm có tu vi chân thần cấp cao.
Cho nên, trong những ánh mắt hướng về phía La Chinh ít nhiều gì cũng ánh lên vẻ kinh ngạc.
La Chinh biết chính xác những người này đang nghĩ gì, hắn nghênh đón những ánh mắt này, tìm một góc trong sảnh, đứng dựa vào đó và yên lặng chờ đợi.
Chỉ là hắn vừa mới đứng yên, bên cạnh đã truyền tới một giọng nói: “Này nhóc con! Làm sao mà ngươi vượt qua được vòng tuyển chọn đầu tiên?”
Người nói chuyện là một người đàn ông mặt đen, người đàn ông này nheo mắt lại quan sát La Chinh với vẻ quan tâm, cảm thấy thích thú với chân thần cấp thấp duy nhất này.
“May mắn” La Chinh trả lời một cách ngắn gọn.
“Khà khà, có lẽ không đơn giản chỉ là may mắn đúng chứ?” Người đàn ông mặt đen cười nói: “Nói nghe xem nào, ngươi đã giành bao nhiêu kiếm?”
“Không thể trả lời” La Chinh lắc đầu.
Nghe được giọng điệu cứng rắn của La Chinh, trên mặt người mặt đen có vẻ không vui, sắc mặt hơi trầm xuống rồi chợt nói: “Vòng sàng lọc đầu tiên của Đạo Tranh, Kiếm tộc có thể sàng lọc chín mươi chín phần trăm, vòng sàng lọc vòng thứ hai lại sàng lọc được chín mươi chín phần trăm, có thể may mắn được một lần, nhưng sợ là không thể may mắn được tới lần thứ hai, nếu như ngươi thật sự may mắn, hẳn là ngươi sẽ bị loại đầu tiên!”
La Chinh nhún vai, không nói thêm gì nữa.
Bố năm canh giờ sau đó, người của Kiếm tộc không hề đến đây.
May mắn thay, những chân thần này là những người rất có định lực, chỉ là thỉnh thoảng nghe được một số âm thanh giao đổi rất nhỏ, phần lớn mọi người đều nhắm mắt, thờ ơ lãnh đạm với mọi thứ xung quanh họ.
Mà bên ngoài đại sảnh, những chân thần nhận được lệnh bài lần lượt tập trung vào đây.
Đại sảnh này mặc dù rộng lớn nhưng sau khi có hơn nghìn người tập trung lại, không gian cũng trở nên hơi chật hẹp.
Khoảng mười tiếng sau, ở phía bên kia đại sảnh, một ông lão mặc áo choàng trắng cuối cùng cũng xuất hiện.
Khoảnh khắc ông lão mặc áo bào trắng xuất hiện đã thu hút sự chú ý của mọi người.
“Đại viên mãn!”
“Là chân thần đại viên mãn của Kiếm tộc!”
Đại viên mãn vô cùng hiếm có trong Thần vực.
Ngay cả trong số các gia tộc tuyến một thì gia tộc có chân thần đại viên mãn cũng không nhiều.
Tuy nhiên, Kiếm tộc là gia tộc lớn thứ hai trong số những gia tộc phú quý ở Thần vực, trong Nhược Mộc vực xuất hiện chân thần đại viên mãn cũng không có gì kỳ lạ cả.
“Cảm ơn các vị không ngại đường xa tới thăm Nhược Mộc vực của bọn ta, đã để mọi người phải đợi lâu ở đây rồi” Ông lão chắp tay nói.
Đại viên mãn này nói chuyện rất khách sáo, khiến nhóm các chân thần không được tự nhiên.
“Các vị có thể vượt qua vòng sàng lọc đầu tiên của Kiếm tộc bọn ta, có thể nói đều là người rất nhạy cảm với linh kiếm chân ý” Ông lão nói tiếp: “Nhưng số người của Kiếm tộc bọn ta có hạn, cho nên dựa theo lệ cũ, cần phải tổ chức vòng sàng lọc thứ hai! Nếu như trong các vị có người có thể vượt qua được vòng sàng lọc thứ hai, vậy đó chính là người không thể thiếu trong cuộc Đạo Tranh lần này!”
Nghe được lời của ông lão, mắt của các chân thần có mặt ở đây lập tức sáng lên.
Hầu hết những chân thần này đều là tinh anh trong các gia tộc tuyến một tuyến hai.
Nếu như tham gia Đạo Tranh, sẽ có thể cạnh tranh với những tinh anh của tầng lớp giàu có, càng có nhiều khả năng giác ngộ ra chân ý của đạo thuộc về mình!
Đây là cơ hội mà không một chân thần nào có thể xem nhẹ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Vô Địch Thật Tịch Mịch [Dịch] Vô Địch Thật Tịch Mịch](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Vo-Dich-That-Tich-Mich-dich.jpg)




