[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 403 : Tuyệt sát (c2011-c2015)
❮ sautiếp ❯Chương 2011: Tuyệt sát
Những chân thần đã từng nhìn thấy chân ý của đạo trong Thần vực khá ítNhưng có không ít truyền thuyết về chân ý của đạo!
Đặc biệt là những chân thần đến đây tham gia Đạo Tranh và đã vượt qua vòng sàng lọc đầu tiên lại càng say mê điều này.
Những chân thần này vốn cũng là thế hệ cực kỳ tài năng, bởi vì nhiều nguyên nhân khác nhau mà tu vi của bản thân vẫn luôn bị mắc kẹt trong chân thần cảnh.
Cho dù là gia tộc quyền quý thì muốn đào tạo ra một đại viên mãn cũng là một chuyện không hề dễ dàng, cần có rất nhiều tài nguyên để xây dựng.
Nếu như không có cơ duyên khác, có lẽ bọn họ sẽ không bao giờ có thể bước vào cảnh giới viên mãn.
Nhưng chân ý của đạo huyền ảo mơ hồ kia đã trở thành cọng rơm cứu mạng họ!
Tương truyền, chân ý của đạo chính là đại lĩnh ngộ đứng cuối cùng của Thần đạo, đó là ý nghĩa sâu xa cuối cùng của thế giới này, nếu như có thể lĩnh ngộ hoàn toàn một môn chân ý của đạo thì có thể trực tiếp vượt qua Thần đạo và đi thẳng đến bờ bên kia.
Đủ loại truyền thuyết, đủ loại phiên bản lưu truyền xung quanh những người này.
Về sau, chân ý của đạo này rốt cuộc có tác dụng gì, cũng có nhiều cách nói.
Có một số chân thần dưới cơ duyên trùng hợp đã thật sự đã giải mã được mấy câu tâm pháp chân ý.
Mặc dù chỉ là đôi câu, nhưng chúng chính là mảnh vỡ trong những mảnh vỡ, niệm tụng dựa vào tâm pháp đó, thật sự có thể cảm nhận được đủ sự kỳ diệu, khiến cho người ta mê mẩn.
Nhưng chỉ mấy câu tâm pháp chân ý thì có thể lợi hại đến mức nào.
Những câu chữ không hoàn chỉnh đó chẳng qua chỉ khiến những chân thần này có ấn tượng sâu sắc mãnh liệt với phần cuối của Thần đạo chứ không hề có sự giúp đỡ về thực chất nào đối với họ, song nó lại tỏa ra sự cám dỗ chết người.
Vùng đất không có chiến tranh trong Nhược Mộc vực chính là một sự tồn tại thực thụ, đó là bằng chứng hoàn chỉnh về chân ý của đạo.
Bất kể là thánh nhân hay đại viên mãn đều không thể tránh được chân ý của đạo trong đó.
Cũng vậy, Nhược Mộc vực trở thành nơi đám chân thần này hướng tới nhất, cũng vì thế, Kiếm tộc đã tận dụng lợi thế này cứ vài năm lại tuyên bố tổ chức một cuộc Đạo Tranh!
Rất nhiều chân thần nghiên cứu về Phạn văn, lần nào tổ chức Đạo Tranh cũng tham gia, nhưng hầu hết không thể vượt qua vòng sàng lọc đầu tiên.
Còn vòng sàng lọc thứ hai, số người bị đào thải sẽ nhiều hơn.
Trong đại sảnh này có hàng vạn chân thần, e rằng chỉ có vài người có thể vượt qua.
“Nhưng có một điều, lão già cổ hủ này vẫn phải nhắc nhở các vị, ở vòng sàng lọc thứ hai Kiếm tộc chúng ta sẽ áp dụng một số thủ đoạn bất đắc dĩ, trong đó đương nhiên sẽ tồn tại những nguy hiểm nhất định.
Những chân thần đã từng tham gia Đạo Tranh hẳn là sẽ biết” Ông lão của Kiếm tộc nói một cách thản nhiên.
Nghe được mấy lời này, trong lòng các chân thần lập tức run sợ.
Tuy rằng đây là vùng đất không có chiến tranh nhưng không có nghĩa là an toàn tuyệt đối.
Kiếm tộc đã chiếm giữ Nhược Mộc nhiều năm như vậy, nghiên cứu về vùng đất không có chiến tranh sâu sắc hơn nhiều so với tưởng tượng của bên ngoài!
Ví dụ về người chết trong Đạo Tranh những năm trước đâu đâu cũng có.
La Chinh hơi nhướng mày, như nhận ra điều gì đó, trong lòng thầm nghĩ: “Vùng đất không có chiến tranh có nghĩa là không thể tấn công, nhưng không có nghĩa là không thể giết người”
Giống như việc hắn khống chế những linh kiếm chân ý đó trong thần thành Danh Kiếm, nhưng khi những linh kiếm chân ý này bị bắn văng, chúng cũng có thể ngộ thương Đại công tử của Vương gia!
“Nói như thế, chân ý của đạo trong vùng đất không có chiến tranh hẳn là khống chế được sát tâm.
Nói cách khác, ta không thể chủ quan muốn giết chết một người, trừ khi có thể thoát khỏi chân ý của đạo trong vùng đất không có chiến tranh, nhưng không có nghĩa là thật sự không có cách giết người”
Trong khi La Chinh suy tư, ông lão của Kiếm tộc nói: “Các vị, mời đi theo ta”
Dứt lời, ông ta dẫn đầu đi ra khỏi đại sảnh.
Đám chân thần cũng hối hả đi theo sau.
Người đàn ông mặt đen đi ở phía trước La Chinh, quay đầu cười khà khà với hắn: “Vừa nhìn người đã biết là tay mơ lần đầu tiên tham gia sàng lọc, những lời vừa rồi của Lục lão cũng không phải nói đùa.
Vòng sàng lọc thứ hai sơ sẩy một phát là chết ngay.
Bây giờ ngươi rút khỏi vẫn còn kịp đó!”
Hắn ta cố tình kéo dài giọng để hù dọa.
Đây là lần thứ bảy người đàn ông mặt đen này đã tham gia Đạo Tranh, lần thứ năm bước vào vòng sàng lọc lần thứ hai, có thể nói đã là khuôn mặt thân quen trong Kiếm tộc, chỉ đáng tiếc chưa lần nào tham gia Đạo Tranh được đàng hoàng.
Có chút tiếc nuối về điều này, trong lòng cũng trở nên mất cân bằng dữ dội.
Mỗi khi gặp phải người có tu vi không cao như La Chinh, hoặc một người mới lần đầu tiên tham gia Đạo Tranh, hắn ta đều muốn đả kích một trận để làm thỏa mãn sự mất cân bằng trong lòng mình.
Không ngờ La Chinh lại không thèm để ý đến những gì hắn ta nói, ngược lại còn mở miệng hỏi: “Lục lão? Vị đại viên mãn này của Kiếm tộc không phải nên mang họ Mặc sao?”
“Ờ, phần lớn người của Kiếm tộc đều có họ Mặc, nhưng một số thành viên cốt cán trong Kiếm tộc có đóng góp lớn với Kiếm tộc, hoặc đã tu đến sau đại viên mãn thì đều có danh hiệu riêng.
Vị Lục lão này dĩ nhiên sẽ được gọi là Kiếm Lục rồi. “ Người đàn ông mặt đen không thể không giải thích.
“Ồ, cảm ơn” La Chinh khẽ mỉm cười.
“Nói cái gì đó! Điều ta muốn nói cho ngươi biết chính là, nếu như ngươi không rút khỏi vòng sàng lọc thứ hai thì có thể nói là chết chắc rồi đấy!” Người đàn ông mặt đen lúc này mới nhận ra mình đã bị La Chinh dắt mũi, nói với vẻ tức giận.
La Chinh chỉ trợn tròn mắt, một lần nữa mặc kệ sự tồn tại của người này.
“Kiếm Lục!”
Thì ra là thế.
Lại nói, trong miếng ngọc tỷ trong tay La Chinh còn có một bộ hài cốt của đại viên mãn chưa thể trả lại cho Kiếm tộc.
Chủ nhân của bộ hài cốt này được gọi là “Kiếm Thị”
Nếu như có thể tìm được cơ hội, La Chinh phải hoàn trả thi hài của tiền bối Kiếm Thị cho Kiếm tộc.
Người đàn ông mặt đen nào đâu biết rằng trong đầu La Chinh đang nghĩ đến nhưng thứ này?
Tuy nói La Chinh không để ý đến hắn ta, nhưng hắn ta vẫn luôn liến thoắng bên tai La Chinh, tâm trạng u ám không biết xuất phát từ cái gì vẫn luôn gây áp lực gì cho La Chinh.
“Sao ngươi nói nhảm nhiều thế!”
Đột nhiên, La Chinh cau mày, lớn tiếng khiển trách.
Đám đông vốn dĩ đang im lặng tiến về phía trước đột nhiên dừng lại, nhao nhao đưa mắt tập trung vào khuôn mặt của La Chinh và người đàn ông mặt đen.
Ngay cả ông lão “Kiếm Lục” dẫn đường ở phía trước cũng cau mày quay đầu lại, chỉ là ông ta nói một cách thản nhiên: “Không được lớn tiếng ồn ào”
La Chinh nhún vai không nói thêm gì nữa.
Ngược lại, mặt của người đàn ông mặt đen đỏ bừng.
Nếu như ở bên ngoài khu vực không có chiến tranh, sợ là hắn ta đã trực tiếp giết chết La Chinh rồi, nhưng ở đây, sát niệm trong lòng hắn ta vừa mới hình thành đã bị một luồng đại thế vô hình trong vùng đất không có chiến tranh quét sạch.
Cuối cùng, hắn ta chỉ có thể trợn mắt nhìn La Chinh một cái, không lên tiếng nữa.
Dưới sự hướng dẫn của “Kiếm Lục”, mọi người đều nhìn thấy một con dốc đi xuống xuất hiện ở trước mặt, đi xuống dưới theo con dốc này sẽ thấy một lối vào tối om om.
Kiếm Lục đứng ở lối vào nói một cách thản nhiên: “Nơi này là nơi tu hành của Kiếm tộc bọn ta.
Người đời đều biết Kiếm tộc bọn ta thủ nhân, cho nên mới có thể biến nơi này thành vùng đất không có chiến tranh, nhưng không biết rằng Kiếm tộc bọn ta cũng có thể xả thân.
Nơi này chính là vùng đất tuyệt sát”
Chân ý của đạo bao trùm toàn bộ vùng đất không có chiến tranh cực kỳ cực đoan.
Trong hầu hết các phạm vi, dưới sự bao phủ của luồng khí thế đó, các chân thần ngay cả đánh nhau cũng không làm được.
Mà vùng đất tuyệt sát là mặt đối lập của vùng đất không có chiến tranh!
*Waka là đơn vị duy nhất nắm giữ bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần tại Việt Nam.
Các cá nhân, tổ chức có hành vi sao chép, đăng tải tác phẩm dưới mọi hình thức đều là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Chương 2012: Danh tính
Kiếm tộc thuộc về chủng tộc tương đối hòa bình trong Thần vựcÍt nhất thì tộc này hiếm khi gây ra tranh chấp gì trong Thần vực.
Cho dù thân là là nhà quyền quý thứ hai trong Thần vực, cảm giác tồn tại của họ cũng không mạnh mẽ, bởi vì Đạo Thủ Nhân của tộc bọn họ.
Không lạm sát, không đổ máu, gần như là tâm cảnh mà mỗi người Kiếm tộc đều phải tu luyện, có thể nói người của Kiếm tộc rất chuộng chính nghĩa.
Nhưng những ai thật sự hiểu biết về Kiếm tộc mới hiểu được sức mạnh đáng sợ ẩn núp sau lưng bộ tộc này.
“Cho dù đó là người của Kiếm tộc của bọn ta thì tu luyện trong vùng đất tuyệt sát cũng luôn luôn có người ngã xuống đó.
Các vị không thể khoe tài ở trong đó, nếu như không thể chống đỡ, hãy lập tức bóp nát kiếm lệnh ở trong tay! Người của Kiếm tộc bọn ta sẽ ra tay giải cứu! “ Kiếm Lục quét nhìn mọi người với vẻ thản nhiên, phất tay nói: “Nhớ kỹ, vùng đất tuyệt sát sẽ nhen nhóm sát khí sâu trong lòng các vị, nhưng các vị tuyệt đối không được giết lẫn nhau, đừng trách Kiếm tộc bọn ta vô tình.
Các vị, xin mời!”
Sau khi đáp lại một tiếng, nhóm lớn các chân thần này chạy thẳng vào trong đó.
Người đàn ông mặt đen liếc nhìn La Chinh một cách lạnh lùng rồi lập tức đi vào trong đó.
La Chinh thì dạo bước không nhanh không chậm ở phía sau cùng.
Khi Kiếm Lục nhìn mọi người bước vào vùng đất tuyệt sát thì trên bầu trời, một con chim nhỏ màu xanh biếc bay nhanh về phía ông ta.
Trên hai chân của con chim nhỏ có treo một miếng ngọc giản.
Kiếm Lục khẽ đưa tay ra, con chim màu xanh biếc đáp lên ngón tay già nua của ông ta.
“Chiếm chiếp!”
Con chim màu xanh biếc kêu to hai tiếng.
Kiếm Lục gỡ miếng ngọc giản xuống, trên mặt lộ ra vẻ nghi ngờ: “Thư của Mặc Phách Nhi? Thằng nhóc đó vừa mới nhậm chức thành chủ của thần thành Danh Kiếm, không còn gây chuyện gì nữa, xem như yên tĩnh được mấy ngày.
Bức thư này lại là thế nào đây?”
“Rắc rắc”
Kiếm Lục đưa tay bóp vỡ miếng ngọc giản, một luồng ý niệm tỏa ra từ trong đó.
“Cái gì? Có người giành được hai mươi ba kiếm ở thần thành Danh Kiếm sao?”
Người có thể giành được hai mươi ba kiếm, cho dù là trong Kiếm tộc cũng rất hiếm thấy.
“Họ La, tên Chinh, La Chinh”
Kiếm Lục lẩm bẩm một lúc.
“Hình như đã nghe thấy cái tên này ở đâu rồi”
Trong chốc lát, Kiếm Lục đột nhiên mở mắt ra, trong mắt ánh lên vẻ kinh ngạc.
“Thằng nhóc cầm kiếm lệnh số chín nghìn bốn trăm!”
“La Chinh… chính là người đã quấy nhiễu đảo nổi thời gian trước!”
Kiếm Lục thân là đại viên mãn của Kiếm tộc, một trong bảy đại trưởng lão chấp kiếm, nhưng không thường xuyên đi lại trên đảo nổi mà thường trú ở trong Nhược Mộc.
Tuy nhiên, sự việc xảy ra trên đảo nổi, đặc biệt là các sự kiện lớn thì thường xuyên được truyền về.
Sau khi nghe thấy cái tên này, ông ta mới nhớ lại chuyện đã xảy ra khi xếp hạng đảo nổi.
Võ giả giấu tên, cấm địa biển thời gian, ngọc tỷ.
Kiếm Thị, một trong bảy trưởng lão chấp kiếm của Kiếm tộc, đã ngã xuống ở trong ngọc tỷ đó!
Vì lý do này, Kiếm Cuồng và Kiếm Si đã nổi cơn tam bành, từng yêu cầu truy tìm tung tích của La Chinh.
Những người đã ngã xuống của Kiếm tộc bọn họ, cho dù có cách hàng tỉ dặm, cũng phải trở về tộc mình để chôn cất.
Đặc biệt cường giả Đại Viên Mãn như Kiếm Thị, nhất định không thể chôn xương nơi đất khách.
Điều quan trọng nhất là cái chết của Kiếm Thị chỉ là lời nói một bên của La Chinh, làm sao Kiếm tộc của ông ta có thể cho phép một trưởng lão chấp kiếm chết một cách vô lý như vậy?
Kiếm Lục nhìn lối vào tối om, thậm chí ông ta còn hơi kích động muốn kéo La Chinh ra ngoài trước để hỏi cho rõ ràng.
Nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế.
Cuộc Đạo Tranh lần này khác với mọi khi, mọi thứ vẫn là lấy đại cục của Kiếm tộc làm trọng.
Ngay khi La Chinh bước vào vùng đất tuyệt sát, hắn đã cảm thấy khí thế có sự thay đổi mạnh mẽ.
Trước đó, sau khi La Chinh tiến vào vùng đất không có chiến tranh, hắn đã cảm thấy vùng đất không có chiến tranh này tỏa ra một luồng khí thế bức bách khổng lồ, chính luồng khí thế không thể kháng cự này đã khiến cho tất cả các chân thần trong vùng đất không có chiến tranh không thể ngưng kết ra một chút sát niệm nào.
Nhưng sau khi hắn tiến vào vùng đất tuyệt sát, luồng khí thế này vẫn còn tồn tại, nhưng áp lực gây ra cho La Chinh không phải là kìm nén sát niệm, mà là phóng ra sát niệm!
Một khát khao chiến đấu quyết liệt được nhen nhóm, không ngừng tuôn trào trong máu của La Chinh.
“Trái ngược lớn thật!”
Ánh mắt của La Chinh hơi ngưng tụ.
Dưới tác động của luồng khí thế này, trong lòng La Chinh mơ hồ nảy sinh kích động.
Hắn muốn đốt cháy sinh mạng của mình, bộc phát thực lực mạnh mẽ nhất của mình, vì nó mà quên mình!
“Đây chính là mặt khác của chân ý của đạo sao?”
Cảm giác này có phần giống với việc La Chinh thi triển thần đạo Đoạn Tình, nhưng về bản chất thì lại hoàn toàn khác nhau.
Hình như là cha truyền con nối với đạo Sát Thần, nhưng vẫn có sự khác biệt lớn.
Điều quan trọng nhất là trong chân ý của đạo này lại dung hợp hai luồng khí hoàn toàn trái ngược nhau, quả là vô cùng kỳ lạ.
Trong khi suy nghĩ về điều đó, La Chinh chậm rãi bước xuống bậc thang trong hốc cây.
Hốc cây này đi vào bên trong thân cây chính Nhược Mộc.
Mà tiết diện ngang của thân cây chính Nhược Mộc vô cùng to lớn, thế giới bên trong chắc chắn sẽ khổng lồ đến nỗi không thể tưởng tượng nổi.
Lẽ nào toàn bộ lõi của Nhược Mộc là vùng đất tuyệt sát sao?
“Vù vù vù vù vù!”
Các chân thần không ngừng bay vào dọc theo hốc cây rộng lớn này, đám chân thần nhanh chóng kéo dài khoảng cách với nhau.
Sau khi La Chinh chậm rãi đi được một đoạn, tốc độ dưới chân lặng lẽ tăng tốc.
*Waka là đơn vị duy nhất nắm giữ bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần tại Việt Nam.
Các cá nhân, tổ chức có hành vi sao chép, đăng tải tác phẩm dưới mọi hình thức đều là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Hành trình vừa bắt đầu vẫn chưa có gì thay đổi.
Nhưng khi mọi người đi sâu vào được một khoảng nhất định, xung quanh hốc cây bắt đầu xuất hiện những dây leo nhỏ.
“Cẩn thận, đừng để những dây leo này cuốn lấy!”
“Đây là linh căn của Nhược Mộc, bị cuốn lấy rồi thì đừng mong thoát khỏi!”
Vừa mới có chân thần đưa ra lời cảnh báo thì đã nghe những tiếng “bịch, bịch” liên tục vang lên.
Hang động khổng lồ này giống như bụng của yêu quái, tất cả dây leo đồng loạt vung vẩy, cuốn về phía rất nhiều chân thần.
Nếu như phải phân chia cấp bậc cho các sinh linh của Thần vực, vậy thì tứ đại thần mộc chắc chắn là sinh linh đứng đầu trong Thần vực.
Nhưng trong tứ đại thần mộc, ngoại trừ Bắc Thần Kiến Mộc giỏi về biến hóa, biến thành vùng chết thì tam đại thần mộc còn lại sẽ không chủ động tấn công sinh linh.
Đặc biệt là Nhược Mộc.
Tu hành trên Nhược Mộc, có thể cảm nhận được sinh lực mạnh mẽ của Nhược Mộc, dưới sự nuôi dưỡng của nó, có thể gia tăng tốc độ tu luyện lên rất nhiều.
Cho nên, La Chinh trên đường đi tới đã nhìn thấy không ít người của Kiếm tộc đâm kiếm vào trong Nhược Mộc để tu hành.
Nhưng trong vùng đất tuyệt sát này, một bộ phận của Nhược Mộc cũng chịu ảnh hưởng của chân ý của đạo, khu vực này tự nhiên cũng trở nên cực kỳ nguy hiểm.
Vô số dây leo lan tràn với tốc độ cực nhanh, trong nháy mắt đã quấn lấy rất nhiều chân thần!
“Bịch! Bịch!”
“A!”
Ở cách đó không xa trước mặt La Chinh, chân của một vị chân thần cấp cao bị dây leo quấn lấy, trong nháy mắt đã bị bảy tám sợi dây leo quấn chặt lấy, dù có giãy giụa thế nào cũng không thể thoát khỏi đám dây leo này.
Hơn nữa vị chân thần này càng giãy giụa thì những dây leo đó càng siết chặt, chỉ chốc lát đã nghe thấy tiếng giòn vang truyền đến từ trong cơ thể của vị chân thần này, hẳn là cả xương của người này cũng đã bị xoắn gãy!
“Răng rắc!”
Rơi vào đường cùng, vị chân thần cấp cao này chỉ có thể bóp vỡ kiếm lệnh ở trong tay không dám nhúc nhích, khi hắn ta từ bỏ chống cự thì những dây leo kia cũng không tăng thêm sức mạnh nữa.
Nhìn thấy cảnh này, lông mày của La Chinh hơi nhíu lại, sau đó nghe thấy trên đỉnh đầu vang lên tiếng “bịch, bịch”, bảy tám sợi dây leo giống như xúc tu của bạch tuộc tạo thành một mặt lưới phức tạp quấn về phía hắn từ các phía khác nhau.
Chương 2013: Bọ cánh cứng đen
Hầu như mỗi chân thần đều bị những dây leo này tấn công bất ngờ, La Chinh cũng không ngoại lệNhững dây leo này giống như những con rắn uyển chuyển, trườn bò uốn quanh ùn ùn lao về phía La Chinh.
“Vù!”
La Chinh không thể bay như những chân thần cấp cao khác, chỉ có thể dựa vào thân pháp nhanh nhẹn của mình để tránh xa.
Hắn khẽ vặn mình và bắn xéo về phía cửa hang, nhanh nhẹn như một chú thỏ.
Nhưng những dây leo này giống như có mắt, chúng nhanh chóng di chuyển theo hướng mà La Chinh tránh tới, tấm lưới do chúng đan xen vào nhau đã thành hình dạng, chặn đứng đường của La Chinh.
“Bịch, bịch”
Cùng lúc đó, trên mặt đất phía sau La Chinh, lại có bảy tám dây leo vươn ra, chặn cả đường lui.
“Khà khà, ta đã nói rồi, chân thần cấp thấp chạy tới đây chỉ là tự tìm cái chết mà thôi” Người đàn ông mặt đen đứng trên không trung, nhìn chằm chằm vào La Chinh, cười lạnh nói.
Trong vùng đất tuyệt sát không có hạn chế gì, chân thần cấp cao đương nhiên sẽ có ưu thế lớn.
Không chỉ có sức mạnh vượt xa các chân thần cấp trung bình và chân thần cấp thấp bình thường, mà việc quan trọng hơn là họ có thể bay lượn tự do, so ra thì sẽ linh hoạt hơn.
Cho nên, trong lần sàng lọc thứ hai, chín mươi chín phần trăm là chân thần cấp cao, chỉ có một số ít chân thần cấp trung bình mà thôi.
Còn chân thần cấp thấp, chỉ có một mình La Chinh.
Nghe thấy lời này của người đàn ông mặt đen, sắc mặt của La Chinh không chút thay đổi, mũi chân nhón một cái đã hóa thành một mũi tên nhọn bắn về phía trước.
“Nhanh như vậy đã tự chui đầu vào lưới rồi sao?”
Nhìn thấy cảnh này, người đàn ông mặt đen gần như cho rằng La Chinh đã bỏ cuộc.
Những dây leo này là linh căn của Nhược Mộc, gần như không thể phá hủy, ít nhất trong rất nhiều cuộc Đạo Tranh mà người đàn ông mặt đen đã tham gia thì bị dây leo cuốn lấy chẳng khác nào bị loại, không có chân thần nào có thể dựa vào sức mạnh của chính mình để chặt đứt dây leo cả.
Đã từng có một chân thần sau khi bị dây leo quấn vào người không bóp nát lệnh kiếm để tìm kiếm sự giúp đỡ của người Kiếm tộc, cuối cùng đã bị dây leo siết cổ đến chết!
Do đó, rất nhiều chân thần ngay khi bị dây leo quấn lấy đã lập tức bóp nát kiếm lệnh, từ bỏ vòng sàng lọc thứ hai.
Cơ hội tham gia Đạo Tranh sau này vẫn còn, nhưng mạng sống thì chỉ có một.
Nhưng khi tấm lưới do dây leo tạo thành bao trùm lấy La Chinh, thân hình của La Chinh đột nhiên trở nên mơ hồ, đồng thời một luồng khí thế đặc biệt tràn ra khỏi người hắn!
“Vù!”
Ngay sau đó, người đàn ông mặt đen nhìn thấy thân hình của La Chinh trở nên mềm nhũn, cơ thể uốn éo thành một hình dáng khó tả, “chảy” qua kẽ hở của những dây leo kia!
Sau khi xuyên qua tấm lưới dây leo này, cơ thể của La Chinh trở lại hình dáng ban đầu, hắn quay đầu nhìn người đàn ông mặt đen với vẻ thản nhiên, sau khi tiếp đất nhún ngón chân, lại hóa thành một luồng ánh sáng bắn về phía sâu trong vùng đất tuyệt sát.
“Đây là phương pháp gì vậy!” Người đàn ông mặt đen mở to mắt.
Mấy vị chân thần cấp cao ở bên cạnh cũng nhìn thấy cảnh này, trên mặt đều hiện vẻ quái lạ.
“Hình như là thuật Nhu Thể của tộc Nam Kha” Một chân thần cấp cao nói.
“Theo ta được biết, thuật Nhu Thể đúng là có thể làm mềm cơ thể vật chất biến ra đủ loại hình dạng, nhưng cần phải có thời gian chuẩn bị, không thể muốn làm gì thì làm” Một vị chân thần cấp cao khác cũng lên tiếng với một vẻ mặt kỳ lạ: “Có lẽ là đã tu luyện một thần thông ngoại đạo đặc biệt nào đó”
Trong giây phút vừa rồi, rõ ràng họ đã nhận ra trên người La Chinh ẩn chứa một luồng khí thế đặc biệt.
Đó là khí thế mà chân ý của đạo pháp tự nhiên tỏa ra, chỉ có điều dựa vào kinh nghiệm và kiến thức của họ thì không thể nhận ra được.
Người đàn ông mặt đen nhìn chằm chằm vào La Chinh đang phóng đi, trong mắt ánh lên tia sáng lạnh lẽo, bị bầu không khí trong vùng đất tuyệt sát ảnh hưởng, sát ý trong lòng hắn ta vô cùng mãnh liệt.
Nhưng hắn ta biết rất rõ quy tắc của Kiếm tộc, Kiếm Lục đã đích thân cảnh cáo, nếu như tranh chấp ở đây, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng!
Nếu như có cơ hội, hắn ta nhất định phải đẩy tên nhóc này vào chỗ chết.
Nghĩ đến đây, người đàn ông mặt đen cũng đuổi theo La Chinh.
“Bịch, bịch!”
Khi La Chinh hạ xuống đất, vô số dây leo nhanh chóng mọc lên xung quanh.
Nhưng hắn nhón nhẹ mũi chân xuống đất, lại hóa thành tia sáng nhảy ra ngoài.
Nhảy đi nhảy lại như vậy, tốc độ không chậm hơn bao nhiêu so với những chân thần cấp cao đang bay trên không trung kia!
Trên đường đi luôn có chân thần cấp cao bị dây leo quấn lấy, sau đó phải bẻ gãy kiếm lệnh ở trong tay, lựa chọn từ bỏ.
Khoảng một nghìn chân thần đã ngã xuống ở giai đoạn đầu tiên, song cũng có nhiều chân thần đã vượt qua nơi này.
“Giai đoạn này cũng không khó lắm” La Chinh vừa phóng về phía trước vừa phân tâm cảm nhận sát niệm ở sâu trong lòng.
Khí thế giết chóc mà La Chinh sử dụng trong vũ trụ coi như là ngoại vật, đó chính là lời nguyền oán hận nhất vào một khắc trước khi chết của các sinh linh.
Đạo Sát Thần là một cảm ngộ thuần túy về “giết chóc”.
Nhưng khí thế trong vùng đất tuyệt sát này có thể khiến các sinh linh tự phát hình thành sát niệm không thể ngăn cản.
Giống như La Chinh hiện tại đang thấy rất khó chịu khi nhìn những dây leo này, biết rõ không thể tiêu diệt những dây leo lan ra từ Nhược Mộc, nhưng hắn vẫn có ý muốn chặt bỏ những dây leo này!
“Chân ý của đạo của vùng đất không có chiến tranh, tuyệt sát, Nhược Mộc có hai mặt cực đoan như vậy”
Trong khi La Chinh đang suy nghĩ thì hắn nghe thấy một loạt tiếng nổ đột nhiên phát ra từ phía trước.
“Ầm ầm ầm!”
“Mau tránh ra, cẩn thận những con bọ này!”
Trước khi kịp cảm nhận, La Chinh đã dễ dàng đi qua khu vực tràn đầy dây leo đó.
Nhưng con đường phía trước còn nguy hiểm hơn gấp bội.
Không có dây leo nào mọc ra từ hai bên hốc cây to lớn này nữa.
Nhưng trên thành của hốc cây lại có những lỗ tròn to nhỏ khác nhau.
Khi các chân thần lao vào khu vực này, những con bọ cánh cứng màu đen chui ra từ những lỗ tròn này!
Những con bọ cánh cứng màu đen này khoác trên mình một lớp vỏ màu đen bóng, trên đầu có một cái sừng cong sắc nhọn, chúng có kích thước tương đương với một người trưởng thành bình thường, nhìn vẻ phúc hậu.
Tuy nhiên, dưới ảnh hưởng của vùng đất tuyệt sát, hàng nghìn cặp “mắt kép” trên đỉnh đầu những con bọ cánh cứng màu đen này phát ra ánh sáng màu đỏ thẫm, ào ào lao về phía các vị chân thần.
“Rẹt rẹt rẹt rẹt!”
Ở không xa trước mặt La Chinh, một vị chân thần cấp cao được bao bọc trong một lớp sấm sét.
Vị chân thần cấp cao này tu luyện thần đạo Huyền Lôi, vô số tia sét màu đen bao phủ trên người hắn ta, lông tóc khắp người dựng lên như con nhím, giống như thần sấm nổi giận.
Một loạt lôi xà tiến về phía đám bọ cánh cứng đen rồi nổ tung trên lớp vỏ của chúng.
Nhưng những con bọ cánh cứng màu đen này dường như hoàn toàn không hề hấn gì, chúng giương ra đôi cánh côn trùng ra, hóa thành tia sáng màu đen, lao thẳng về phía vị chân thần cấp cao với một tốc độ nhanh đến kinh người!
“Vù vù vù vù!”
Cho dù vị chân thần cấp cao có hóa thành sấm sét, tốc độ cũng cực kỳ nhanh thì vẫn không thể thoát được sau khi bị hàng chục con bọ cánh cứng màu đen vây lại.
“Phù!”
Những con bọ cánh cứng màu đen cầm đầu trực tiếp dùng cái sừng cong sắc nhọn đâm vào cơ thể của vị chân thần cấp cao và đóng hắn ta vào bên cạnh hốc cây.
Dưới tình thế cấp bách, chân thần cấp cao bẻ gãy kiếm lệnh ở trong tay!
Có lẽ là là do đám bọ cánh cứng màu đen này rất nguy hiểm, khi hắn ta bẻ gãy kiếm lệnh, Kiếm tộc phản ứng khá nhanh, từ trên đỉnh vách động đột nhiên mở ra một khe hở, ánh sáng từ bên ngoài hốc cây khẽ chiếu vào, rọi lên người vị chân thần cấp cao này.
Đám bọ cánh cứng màu đen một khắc trước vẫn còn hung hãn muốn giết người, nhưng bây giờ lại ầm ầm tản ra khỏi người vị chân thần cấp cao này.
*Waka là đơn vị duy nhất nắm giữ bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần tại Việt Nam.
Các cá nhân, tổ chức có hành vi sao chép, đăng tải tác phẩm dưới mọi hình thức đều là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Chương 2014: Kiếm Cốt, Kiếm Tâm
Nhìn thấy hào quang chiếu từ nóc động xuống, trên mặt La Chinh lộ ra nụ cười“Hóa ra đây chính là phương pháp mà Kiếm tộc cứu người…”
Kiếm tộc không thể phái người vào trong vùng đất tuyệt sát để cứu người.
Hơn nữa ở đây có hơn một vạn chân thần cấp cao, nếu thực sự xảy ra chuyện thì cũng chẳng thể cứu kịp hết được.
Nhưng phương pháp của người Kiếm tộc rất đơn giản.
Trực tiếp đập vỡ hốc cây ở bên trên, để cỗ khí tức của vùng đất không chiến tranh kia tràn xuống, bao phủ trên người vị chân thần cấp cao bị thương kia.
Cứ như vậy, đương nhiên những con côn trùng kia không còn cách nào công kích nữa.
Sau khi nóc động bị đập vỡ, một người của Kiếm tộc từ bên trên nhảy xuống, tóm lấy vị chân thần cấp cao kia bằng một tay, sau đó rời khỏi hốc cây bằng đường cũ.
Nhưng không phải tất cả chân thần đều may mắn được cứu như vậy.
Đúng như Kiếm Lục nói, trong vùng đất tuyệt sát có nguy hiểm chết người.
Một gã chân thần cấp cao đang bay lượn, độn thổ ở bên trong, bất thình lình, có một con bọ cánh cứng màu đen chui ra từ bên cạnh, sừng nhọn trên đỉnh đầu của con bọ cánh cứng màu đen này xuyên thủng đầu của gã chân thần cấp cao kia, đính gã trên vách động.
Thậm chí gã chân thần cấp cao kia còn chưa kịp kêu lên tiếng nào, toàn thân xụi lơ gục xuống.
Đương nhiên, gã không có cơ hội bẻ gãy kiếm lệnh, chết ngay tại chỗ…
Nhóm chân thần thấy cảnh này, trong lòng đều cảm thấy kinh hãi.
Dưới tình huống như vậy, bọn họ chỉ có thể tăng nhanh tốc độ để tiến lên phía trước.
“Những con côn trùng này thực sự hơi phiền phức…”
Ánh mắt La Chinh hơi khựng lại một chút, hắn cũng lập tức lao về phía trước.
Căn cứ vào sự hiểu biết tình huống lúc này của hắn, sau khi thông qua đợt sàng lọc thứ hai là có thể tham gia vòng Đạo Tranh cuối cùng.
Nếu như đúng như lời của Tịnh Vô Huyễn nói, nhất định Vũ Thái Bạch sẽ xuất hiện cùng La Yên.
Hắn không hứng thú với Đạo Tranh cho lắm, nhưng dù thế nào hắn cũng phải qua được lần sàng lọc này.
“Vèo”
La Chinh hóa thành luồng sáng lần thứ hai, lao nhanh về phía trước.
“Vù vù….”
Hắn vừa chạy thêm được hơn mười dặm đường thì nghe thấy trên đỉnh đầu truyền đến tiếng vo ve.
La Chinh theo phản xạ, xoay người một cái.
“Vèo, vèo, vèo, vèo…”
Có chừng mười luồng sáng đen bắn về phía La Chinh.
“Phập, phập, phập, phập, phập, phập…”
Sừng nhọn trên đầu của bọ cánh cứng màu đen cắm vào vách động.
Đám bọ cánh cứng màu đen này không đóng được La Chinh lên vách động, rối rít rút sừng nhọn ra, giương cánh đuổi theo La chinh lần nữa, không chịu buông tha.
“Vù vù…”
Mắt thấy những con bọ cánh cứng màu đen này càng lúc càng gần mình, La Chinh xoay người một cái, lực lượng trong cơ thể cuộn trào mãnh liệt phát ra ngoài, từng ánh quyền lóe lên.
“Rầm, rầm, rầm, rầm”
Cho dù đã sử dụng gần năm phần lực lượng của bản thân, La Chinh cũng không thể làm vỡ lớp vỏ của đám bọ cánh cứng màu đen này.
Nhưng sức mạnh khổng lồ kia lại đánh văng những con bọ cánh cứng này ra.
Cùng lúc đó, La Chinh mượn sức đẩy của luồng sức mạnh này, lao về phía trước lần thứ hai.
Một loạt động tác như nước chảy mây trôi, những con bọ cánh cứng màu đen này chẳng có cách nào bắt được hắn.
Một đám chân thần cấp cao vội vội vàng vàng bay vút qua, thấy loạt động tác thuần thục của La Chinh, cũng rối rít liếc mắt nhìn.
*Waka là đơn vị duy nhất nắm giữ bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần tại Việt Nam.
Các cá nhân, tổ chức có hành vi sao chép, đăng tải tác phẩm dưới mọi hình thức đều là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Bên ngoài vùng đất tuyệt sát.
Bên trên thân chủ có một cành cây nhỏ dài đang mọc ra.
Cành cây này đang không ngừng uốn lượn, giống như hình nén nhang muỗi, cuốn thành một cái sân khấu thuần thiên nhiên ở trên cao.
Kiếm Lục đứng ở trên cái sân khấu này, mắt nhìn xuống phía dưới.
Vùng đất tuyệt sát là một đường hầm hẹp dài được đặc biệt xây dựng cho người Kiếm tộc tu hành, lối đi này kéo dài trăm dặm ở bên trong Nhược Mộc.
Đứng ở cái sân khấu mà Kiếm Lục đang đứng, kết hợp với con mắt quan sát của Kiếm tộc, có thể quan sát bao quát toàn bộ hành trình.
Hơn nữa, phía dưới còn có hơn vạn người của Kiếm tộc rải rác bên ngoài Nhược Mộc, đợi lệnh bất cứ lúc nào.
Nếu có người nào bẻ gãy kiếm lệnh, phát ra tín hiệu cầu cứu, người của Kiếm tộc sẽ dùng tốc độ nhanh nhất để đập vỡ vỏ Nhược Mộc, cứu chân thần ở bên trong ra.
Ánh mắt của Kiếm Lục từ đầu tới cuối đều tập trung trên người La Chinh.
Nói thật, xem một gã chân thần cấp thấp xông về phía trước trong vùng đất tuyệt sát, thực sự là một loại thể nghiệm vô cùng vi diệu…
Kiếm tộc tạo ra hơn trăm vùng đất tuyệt sát tương tự ở bên trong Nhược Mộc.
Có một số vùng đất tuyệt sát rỗng tuếch, chẳng có chút nguy hiểm nào.
Mục đích tạo ra nơi đó chỉ là để người của Kiếm tộc ở trong đó cảm ngộ một mặt khác của chân ý của đạo.
Nhưng có một số vùng đất tuyệt sát lại vô cùng hung hiểm.
Bên trong thân chủ Nhược Mộc khổng lồ này, tồn tại một vài thứ cực kỳ nguy hiểm.
Mặc dù Kiếm tộc chiếm giữ Nhược Mộc nhiều năm như vậy, nhưng thực tế cũng không hiểu rõ Nhược Mộc như bên ngoài vẫn nghĩ.
Cho tới nay, vẫn còn một số hung vật thần bí ký sinh ở trong cơ thể Nhược Mộc.
Có một số vùng đất tuyệt sát, cho dù đại viên mãn đi lại trong đó cũng vô cùng nguy hiểm.
Vùng đất tuyệt sát được dùng cho lần sàng lọc này, bình thường được dùng cho chân thần cấp cao tu luyện.
Vì nó gần với phía ngoài của Nhược Mộc nên khi gặp nguy hiểm, chỉ cần động tác đủ nhanh, bẻ gãy kiếm lệnh là có thể nhận được cứu viện nhanh nhất.
Nhưng đối với chân thần cấp thấp và chân thần cấp trung mà nói, vùng đất tuyệt sát này là nơi cực kỳ nguy hiểm.
“Không hổ là tên tiểu tử có thể khuấy động đảo nổi, thực lực bậc này… đệ tử ưu tú nhất Kiếm tộc ta, e rằng thực lực còn thua xa hắn” Kiếm Lục đưa ra đánh giá như vậy.
Nếu lúc trước, ông ta nghe đồn vẫn hơi nghi hoặc một chút, bây giờ ông ta đã hiểu rõ.
Tin tức bên đảo nổi truyền về nói La Chinh biến mất không hề khoa trương chút nào.
Đúng lúc này, cách đó không xa lại có hai bóng hình xám, trắng lao nhanh tới, chỉ trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Kiếm Lục.
Hai người đột nhiên xuất hiện này cũng là hai người có tu vi đại viên mãn.
Một người có dáng dấp trung niên khoảng bốn mươi mấy tuổi, có một vòng râu mép nhỏ xung quanh miệng, vẻ mặt ôn hòa.
Người này là một trong số chấp kiếm trưởng lão “Kiếm Tâm”.
Người còn lại là một ông lão có tướng mạo hung ác, nham hiểm, vẻ mặt lãnh đạm.
Người này cũng là một trong các chấp kiếm trưởng lão, tên là “Kiếm Cốt”.
“Vòng sàng lọc thứ hai bắt đầu rồi phải không?” sau khi Kiếm Tâm bước lên sân khấu hình tròn trên cao, trên mặt nở nụ cười hỏi Kiếm Lục.
“Hừ, đặt hy vọng trên người một đám cỏ cây, bản thân cũng rất ngu xuẩn” Kiếm Cốt lạnh lùng nói.
Kiếm Lục khẽ cười nói: “Đây mới là đợt chân thần thứ nhất mà thôi.
Năm nay, chân thần tham gia đợt sàng lọc thứ hai này, dự là sẽ nhiều hơn mấy lần so với năm vừa rồi, tinh anh được sàng lọc ra hẳn sẽ nhiều hơn một chút…”
“Nhiều gấp trăm lần cũng vô dụng.
Thứ được sàng lọc, chọn lựa trong đống rác rưởi thì vẫn chỉ là một đống rác mà thôi” Giọng điệu của Kiếm Cốt chẳng khách khí chút nào.
Chẳng qua, dường như Kiếm Lục đã quen thuộc tính khí thối tha của Kiếm Cốt, nên chẳng hề buồn bực.
Mặc dù Kiếm Cốt nói như vậy, nhưng vẫn xoay người lại hỏi: “Trong vạn chân thần ở đợt thứ nhất này, có người nào có biểu hiện tạm được không?”
Kiếm Lục lắc đầu, giả vờ tỏ ra đau đớn nói: “Rất bình thường, đều rất bình thường”
“Thấy chưa, ta đã nói rồi, thứ sàng lọc từ trong rác rưởi ra vẫn là rác rưởi mà thôi” Kiếm Cốt càng vênh váo hơn.
Nghe thế, Kiếm Lục bỗng nhiên lộ ra một nụ cười bỡn cợt: “Chẳng qua, thật ra ta đã tìm được một tên tiểu tử rất thú vị trong đó”
Người có thể làm Kiếm Lục cảm thấy hứng thú cũng không nhiều.
Kiếm Tâm và Kiếm Cốt tức khắc cảm thấy hứng thú, gần như đồng thanh hỏi: “Ai vậy?”
Chương 2015: Mười hai kiến giải chưa trọn vẹn về tâm pháp chân ý
Kiếm Lục chỉ về phía xa xaTrong mắt hai người Kiếm Tâm và Kiếm Cốt cũng lóe lên một tia sáng đặc biệt.
Con đường tuyệt sát trong thân cây kia, tức khắc thu hết vào đáy mắt hai người.
“Chân thần cấp thấp?”
Cho dù mục tiêu mà Kiếm Lục chỉ không rõ, nhưng Kiếm Tâm và Kiếm Cốt cũng phát hiện ngay ra La Chinh.
Dù sao, trong nhiều chân thần như vậy, chỉ có mình La Chinh là người có tu vi thấp nhất.
“Khà khà” Kiếm Lục mỉm cười, “Đương nhiên là thế rồi”
Kiếm Tâm va Kiếm Cốt nhìn chằm chằm La Chinh một lúc lâu.
Họ nhìn thấy thân hình La Chinh như gió, mỗi khi có bọ cánh cứng màu đen tới gần, ánh quyền lóe lên trước người hắn, tất cả bọ cánh cứng màu đen tựa như đạn pháo, bị hắn ung dung đánh bay ra ngoài.
“Thực lực của tiểu tử kia không tệ…” Kiếm Tâm tán dương.
“Hắn là người nổi bật trong đám chân thần cấp thấp, thuộc loại hình con em đạt trình độ cao nhất của nhà quyền quý” Kiếm Cốt tỏ bình tĩnh.
Nếu như gia tộc ở bên ngoài khác thấy một chân thần cấp thấp như vậy, e rằng sẽ rất kinh ngạc.
Nhưng bọn họ lại là Kiếm tộc, nhà quyền quý lớn thứ hai của đảo nổi, loại thiên tài nào chưa từng thấy chứ?
Nghe được lời nói chắc chắn như vậy, Kiếm Lục cười khà khà: “Con cháu có trình độ cao nhất của nhà quyền quý? Trong Kiếm tộc của chúng ta có chân thần cấp thấp nào có thể đánh với hắn một trận không?”
“Đám Hắc Nhược Phong, Hắc Hồi cũng chẳng yếu hơn hắn” Kiếm Cốt thản nhiên nói.
Kiếm Tâm quan sát trong chốc lát, lắc đầu nói: “Chưa chắc, rõ ràng tiểu tử này đang áp chế năng lực của mình, đám người Hắc Nhược Phong chưa chắc đã là đối thủ của hắn”
“Ha ha ha…”
Kiếm Lục xem chán chê, mới cười nói: “Các ngươi biết hắn là ai không?”
“Ai?” Kiếm Tâm nhìn dáng vẻ cố ý tỏ ra thần thần bí bí của Kiếm Lục, cũng rất tò mò.
“Nếu ta đoán không sai thì hài cốt của Kiếm Thị vẫn còn ở trong tay hắn” Nói tới đây, trên mặt Kiếm Lục mơ hồ toát ra một nét bi thương.
Bảy đại chấp kiếm trưởng lão bọn họ có địa vị gần với thánh nhân và á thánh trong Kiếm tộc, quan hệ giữa bọn họ cũng cực kỳ tốt.
Đối với Kiếm tộc hay bọn họ, một người ngã xuống đều là tổn thất vô cùng to lớn.
Nghe được lời nói của Kiếm Lục, Kiếm Tâm và Kiếm Cốt đều suy tư trong chốc lát.
Kiếm Cốt phản ứng nhanh nhất, đôi mắt lão đột nhiên sáng lên, lão nói: “Hắn là La Chinh”
“Người dùng tên giả trong trường đấu chúng thần” mắt Kiếm Tâm cũng sáng ngời.
Kiếm Lục mỉm cười: “Các ngươi xem tiếp đi… tình huống còn phức tạp hơn so với tưởng tượng của các ngươi”
“Phức tạp?”
Hai người đều cảm thấy hoang mang.
Mặc dù Kiếm tộc và La Chinh không có thù oán gì, nhưng vì Kiếm Thị chết, Kiếm tộc biết thông tin về La Chinh khá rõ ràng.
Đây là điều tất yếu phải làm khi Kiếm tộc truy tra rõ chuyện này.
Bọn họ biết La Chinh có thực lực phi phàm, họ cũng biết hắn lấy được một khối ngọc tỷ từ cấm địa trong biển Thời Gian ra…
Chẳng qua họ không hiểu Kiếm Lục nói phức tạp là có ý gì thôi.
Dưới ánh nhìn chằm chằm của ba vị chân thần đại viên mãn, La Chinh lâm vào vòng vây lần thứ hai.
Suy cho cùng, La Chinh không có cách nào bay lượn, độn thổ như những chân thần cấp cao khác.
Cho dù đập bay những con bọ cánh cứng màu đen này, những con côn trùng da dày thịt béo này cũng sẽ nhanh chóng vây lại lần thứ hai.
Sau khi bọ cánh cứng màu đen bị chọc tức, có thể nói chúng sẽ không chết không ngừng.
Chẳng bao lâu sau, chúng kéo đông nghịt thành một mảng lớn, đuổi theo La Chinh suốt dọc đường.
Những vị chân thần cấp cao khác thấy cảnh này, ai cũng sợ tránh không kịp.
Bọn họ cũng không hiểu sao một mình La Chinh lại có thể thu hút nhiều bọ cánh cứng màu đen đến thế.
“Nguy rồi, tiểu tử kia sắp bị vây chết rồi”
Lông mày của Kiếm Cốt hơi nhíu lại, nếu hài cốt của Kiếm Thị còn trong tay hắn, đương nhiên không thể trơ mắt nhìn hắn chết được.
Nhưng nếu chết…
Chẳng phải ngọc tỷ kia sẽ rơi vào tay Kiếm tộc sao?
Kiếm tộc của bọn họ luôn khinh thường làm loại chuyện như vậy.
Nhưng nếu như La Chinh chết do bản thân hắn bất cẩn, tình huống lại khác.
Dù sao, đối với Kiếm tộc, không thể bỏ qua một chí bảo tín ngưỡng như thế được.
“Hắn vẫn không muốn bóp nát kiếm lệnh” Kiếm Cốt nói, lão thấy thân hình của La Chinh nhẹ lay động, vẫn không có ý buông bỏ.
Trên mặt Kiếm Lục vẫn là vẻ bình tĩnh: “Các ngươi xem tiếp là sẽ biết ngay thôi”
Ông ta vừa nói dứt câu.
Thân thể La Chinh bắt đầu trở nên lơ lửng không cố định.
Từ trong cơ thể hắn tản mát ra một khí thế kỳ lạ.
Dưới sự ảnh hưởng của khí thế kia, thân thể La Chinh lắc một cái, dùng một tư thế quỷ dị chui ra khỏi đám côn trùng kia.
“Đây là?”
Kiếm Tâm và Kiếm Cốt trợn tròn mắt.
Bọn họ rõ ràng cảm nhận được một loại khí thế khác thường trên người La Chinh.
Mặc dù khí thế kia chỉ có một chút thôi, chân thần tầm thường không thể nào phân biệt được, nhưng đối với những đại viên mãn như bọn họ, đủ để nhìn ra sự khác thường trong đó.
“Khí thế mà tiểu tử kia tản ra… là một loại chân ý của đạo?” Kiếm Tâm không chắc chắn lắm hỏi.
Kiếm Lục gật đầu, vuốt vuốt chòm râu mép, nghiêm nghị nói: “Đúng, nếu ta không nhìn nhầm thì đó là chân ý của đạo pháp tự nhiên.
Trong mười hai kiến giải chưa trọn vẹn về tâm pháp chân ý từng có đôi lời ghi lại, dựa theo phương pháp ghi lại trên đó, rất giống…”
“Mười hai kiến giải chưa trọn vẹn về tâm pháp chân ý” là do một vị lão tiền bối của Kiếm tộc biên soạn.
Chính là tập hợp thu hoạch trong Đạo Tranh bao nhiêu năm qua của Kiếm tộc, tổng hợp lại thành mười hai loại chân ý của đạo trong Thần vực.
Nhưng được cho là “chưa trọn vẹn” thì nó vốn không hoàn chỉnh.
Đa số hàm ý trong đó cũng chỉ là phỏng đoán.
Nhưng có thể rút ra mười hai loại chân ý của đạo, thực sự không hề dễ.
“Đạo pháp tự nhiên?” Kiếm Tâm thì thào nói: “Không biết hắn đã luyện đạo pháp này được mấy phần.
Lần này hắn đột nhiên tới tham gia Đạo Tranh, lần Đạo Tranh này giống với lời mà đại ca nói sao?”
“Cũng gần giống” Kiếm Lục gật đầu: “Lần Đạo Tranh này, đúng là thời điểm vén màn rồi”
“Ai…” Kiếm Tam thở dài: “Đã nhiều năm như vậy, vô số chân thần trong Thần vực đã quen với cuộc sống an nhàn, ổn định này rồi.
Có đôi khi, ta thực sự hy vọng cuộc sống này có thể kéo dài thêm nữa”
Kiếm Cốt cười lanh: “Nằm mơ à? Cho dù muốn cũng chẳng có cách nào, chiếc thuyền này sớm muộn gì cũng chìm, đến lúc đó thì tất cả mọi người cũng xong đời”
“Ta chỉ không cam lòng mà thôi.
Nếu như lần sau núi Thánh Nhân phủ xuống, ta còn có cơ hội phong Thánh đấy” Trên mặt Kiếm Tâm toát ra vẻ mặt vô cùng tiếc nuối.
“Nhiều á thánh nhìn chằm chằm như vậy, cho dù núi Thánh Nhân thực sự phủ xuống, e rằng cũng chẳng đến phần ngươi” Kiếm Cốt giễu cợt nói.
“Ta mà sợ những á thánh đó sao?” Kiếm Tâm không phục nói.
Trong khi mấy người đấu võ mồm, tầm nhìn vẫn đặt trên người La Chinh như trước.
Cứ như vậy, một lúc sau, La Chinh lại đi thêm được một đoạn khá xa trong vùng đất tuyệt sát, giờ đã qua giai đoạn thứ hai, tiến vào giai đoạn thứ ba.
Trong giai đoạn thứ nhất, có khoảng chừng 10% chân thần bóp nát kiếm lệnh, lựa chọn bỏ quyền thi đấu.
Đến giai đoạn thứ hai, số lượng chân thần bỏ quyền tăng lên đến một nửa.
Trong đó, có khoảng chừng ba, bốn trăm chân thần cấp cao bỏ mạng trong vùng đất tuyệt sát, trở thành thức ăn cho đám bọ cánh cứng màu đen.
Vùng đất tuyệt sát này được chia làm năm giai đoạn mà thôi.
Bốn giai đoạn trước sẽ đào thải hết 90% chân thần.
Theo lệ thường, số người có thể thực sự thoát ra khỏi giai đoạn thứ năm chỉ có khoảng ba đến năm người mà thôi.
Ba vị đại viên mãn vẫn đang thảo luận với nhau, giả sử La Chinh không thể qua được lần sàng lọc này thì phải làm sao bây giờ?
Nhưng dưới ánh nhìn chăm chú của bọn họ, La Chinh đi một mạch lên phía trước.
Sáu canh giờ sau, hắn đã đi ra khỏi vùng đất tuyệt sát.
(Hết tập 122)
*Waka là đơn vị duy nhất nắm giữ bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần tại Việt Nam.
Các cá nhân, tổ chức có hành vi sao chép, đăng tải tác phẩm dưới mọi hình thức đều là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









