1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 401 : Chặt chém (c2001-c2005)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 401 : Chặt chém (c2001-c2005)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2001: Chặt chém

Ở Thần vực, phàm là Phạn văn kết hợp lại thành một bộ thì thường được cho là có giá trị phi phàmLạc Thủy nước chảy không ngừng, đã tồn tại vô số năm trong Thần vực.

Lúc kỷ nguyên thần thứ mười bảy chỉ vừa trôi qua mấy vạn năm thì Minh Trần vực – nơi Lạc Thủy tọa lạc bỗng trút xuống một trận mưa lớn.

Bởi vì trận mưa lớn này, một đoạn Lạc Thủy bị sạt lở.

Mà trong đoạn sạt lở này lại xuất hiện một khối nham thạch khổng lồ màu đen, trên khối nham thạch có khắc một miếng Phạn văn màu vàng cực kỳ rõ nét.

Đây là nguồn gốc bảy chữ Phạn Lạc Thủy.

Tin tức nhanh chóng được truyền đi đã thu hút sự quan tâm của nhiều thế lực tại Thần vực, thậm chí ngay cả các gia tộc quyền quý cũng tỏ ra vô cùng hứng thú…

Kẻ nhận được tin tức và hành động đầu tiên chính là Bạch gia – gia tộc đứng thứ mười tám trong danh sách các gia tộc quyền quý.

Bởi vì Minh Trần vực thuộc lãnh thổ Bạch gia.

Mặc dù Bạch gia đã phong tỏa hết các con đường truyền tin trong thời gian nhanh nhất, nhưng bản sao của bộ bảy miếng Phạn văn này vẫn bị truyền ra ngoài.

Rất nhiều gia tộc quyền quý và các gia tộc hàng đầu đều dùng một số tiền lớn mua lại bản sao của bảy miếng Phạn văn này, cho dù Bạch gia phong tỏa có nghiêm ngặt như thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể thủ tiêu hết những bản sao đó được.

Dù sao thì chỉ cần một bộ bản sao rò rỉ là có thể làm ra vô số bản sao khác…

Đã không thể nào truy cứu năm đó là ai mang bản sao đầu tiên ra ngoài, nhưng ban đầu Bạch gia thực sự vô cùng nổi giận vì chuyện này.

Khi các đại năng trong Thần vực có được bản sao thì đã lập tức tiến hành phá giải, nhưng khi thực sự bắt tay vào nghiên cứu, các chân thần, các đại viên mãn, các thánh nhân trong Thần vực mới phát hiện độ khó trong đó.

Có một số Phạn văn hiếm gặp tuy có vẻ kỳ quái nhưng luôn có người có thể nhìn ra một vài câu trong đó, dù sao nhờ vào kinh nghiệm truyền từ đời này đến đời khác, hiểu biết của các chân thần về Phạn văn cũng dần dần gia tăng.

Nhưng nội dung Phạn văn của bảy chữ Phạn Lạc Thủy này thì quá phức tạp, bọn họ gần như không biết nên bắt đầu từ đâu.

Vấn đề nan giải này vẫn luôn làm khó các vị thần trong Thần vực, kéo dài mãi đến tận bây giờ vẫn chưa ai phá giải được.

Đa số chân thần có hứng thú với Phạn văn đều đã thử phá giải nan đề này.

Dù sao, không phá giải được cũng chẳng phải việc gì mất mặt.

Nhiều đại năng như vậy thử rồi, lỡ như mình thực sự phá giải được thì chẳng phải là phất lên sau một đêm hay sao?

Người lành nghề chỉ cần liếc mắt một cái là biết bộ bảy Phạn văn này là bảy Phạn văn Lạc Thủy, cho dù gã đàn ông trung niên kia không hiểu rõ về bảy miếng Phạn văn thì lão già áo trắng và chàng thanh niên chỉ cần nhìn một cái là nhận ra.

Theo bọn họ nghĩ, La Chinh sẽ không cảm thấy hứng thú với vấn đề tuy nổi tiếng nhưng lại không thể nào phá giải này được mới đúng!

Nhưng cái tên khiến bọn họ ngạc nhiên như gặp phải người trời kia lại tỏ ra vô cùng hứng thú với bảy miếng Phạn văn này.

Nhìn dáng vẻ kìm chế của hắn, chắc chắn là cho rằng mình nhặt được bảo vật.

Cho nên trong lòng hai người chỉ có tan vỡ và chết lặng.

Rốt cuộc là con hàng này xuất hiện từ đâu vậy, nhìn có vẻ như chẳng biết gì về Phạn văn, nhưng lại có thể thuận miệng nói ra lời giải chuẩn xác như vậy.

Thậm chí chàng thanh niên còn ôm một tia hy vọng mơ hồ, hy vọng chàng trai này chỉ đang muốn đùa giỡn chủ sạp một chút mà thôi…

“Chủ sạp, ngươi có ý định bán bảy miếng Phạn văn này không?” La Chinh híp mắt hỏi.

Điểm đặc biệt của Phạn văn chính là: ngươi không phá giải được nó thì nó không đáng một đồng, ngoại trừ lấy về thưởng thức thì chẳng có chút tác dụng nào.

Mà theo hiểu biết của La Chinh hiện tại thì trong Thần vực, Phạn văn được phá giải hoàn toàn vô cùng ít ỏi.

Hắn đang tính toán làm sao dùng một số tiền thật thấp để mua về bộ Phạn văn này.

Suy nghĩ trong lòng người đàn ông trung niên kia có lẽ cũng không khác là bao so với lão già áo trắng và chàng thanh niên đứng cách đó không xa.

Người trong Thần vực mà không biết bảy Phạn văn Lạc Thủy thì đều là tay mơ trong tay mơ, gã thấy cá mắc câu, đương nhiên phải phục vụ thật tốt.

Người đàn ông trung niên ngẩng đầu, mí mắt hé ra một chút, hờ hững liếc nhìn La Chinh, lạnh lùng cười: “Bảy miếng Phạn văn này của ta không dễ kiếm, nhưng nếu ta đã bày sạp ở đây thì đương nhiên là muốn bán, nhưng ta chỉ bán cho người biết hàng!”

“Ra giá” La Chinh cũng lười mặc cả với gã, dứt khoát nói thẳng vào vấn đề.

Người đàn ông giơ một tay ra, vênh váo nói: “Năm nghìn Thần Vũ tệ!”

Nghe người đàn ông trung niên nói như vậy, các chủ sạp xung quanh lập tức sợ hết hồn.

Bọn họ thấy La Chinh tỏ ra vô cùng hứng thú với bảy Phạn văn Lạc Thủy thì đều nhìn hắn như nhìn một thằng ngốc, ai nấy đều im lặng theo dõi La Chinh.

Nếu không phải vì quy tắc mà bọn họ đã ngầm chấp nhận trong chuyến đi này là không thể tùy ý ganh đua xen lời vào chuyện người khác thì có lẽ bọn họ đã lập tức đưa bảy Phạn văn Lạc Thủy đến trước mặt La Chinh, không cần năm trăm, không cần năm mươi, năm Thần Vũ tệ là mừng lắm rồi.

Trong lòng những chủ sạp gần đó đều đang thầm chửi đầu óc gã đàn ông trung niên có vấn đề.

Cậu thanh niên này chỉ mới là chân thần cấp thấp mà thôi, có giết hắn cũng không lấy ra được năm nghìn Thần Vũ tệ, có độc ác nham hiểm thế nào đi nữa cũng không cần phải ăn cướp kiểu này.

Thực tế thì người đàn ông trung niên cũng biết La Chinh không lấy đâu ra được ngần ấy tiền, đây chỉ là hét giá một chút mà thôi, thử phản ứng của La Chinh xem sao.

Tay mơ như vậy thường sẽ tỏ vẻ phiền muộn, hoặc là thất vọng.

Nhưng vẻ mặt của La Chinh lại khiến trái tim trong lồng ngực gã đàn ông trung niên đập loạn cả lên…

Người này rõ ràng không có chút dao động nào!

“Không phải chứ, hắn thật sự có thể lấy ra mấy nghìn Thần Vũ tệ?” Người đàn ông trung niên âm thầm quan sát từng thay đổi trên mặt La Chinh.

Lão già áo trắng và chàng thanh niên vẫn lẳng lặng theo dõi bên này, hai người cũng thấp giọng trao đổi.

“Hắn thật sự muốn mua”

“Năm nghìn Thần Vũ tệ cũng không bị dọa chạy, trong tay tên này có bao nhiêu tiền?”

La Chinh khẽ nhíu mày, lập tức cười nói: “Cái giá này của ngươi có phải quá cao rồi hay không?”

Người đàn ông trung niên quan sát từng hành động cử chỉ của La Chinh, vẫn nói bằng giọng lười biếng như trước: “Thứ này ấy à, cũng không thể nói là giá cao hay giá thấp được, đối với người biết hàng thì bảy miếng Phạn văn này là bảo vật vô giá, đừng nói năm nghìn Thần Vũ tệ, cho dù là năm mươi vạn cũng đáng.

Còn đối với người không biết hàng, năm Thần Vũ tệ cũng là đắt”

Gã nói lời này quả thực không sai.

Nhưng mà tiêu chuẩn biết hàng chính là có thể phá giải bảy miếng Phạn văn này…

Thật ra đối với La Chinh, năm nghìn Thần Vũ tệ không đáng là gì.

Giá trị bản thân hắn bây giờ, các gia tộc bình thường không thể nào sánh được, huống chi thế giới trong cơ thể hắn còn liên tục sản xuất ra Thần Vũ tệ.

“Quá đắt” La Chinh lắc đầu.

“Cứ tự nhiên” Gã đàn ông trung niên cũng hiểu rõ tâm tư của La Chinh.

Gã đang thầm tính chỉ cần La Chinh rời đi, gã sẽ lập tức hạ giá… Đừng nói năm nghìn, cho dù bán được với giá một trăm Thần Vũ tệ cũng đủ khiến gã cười đến rụng răng.

Đương nhiên gã không biết hôm nay mình đụng trúng một vị phú hào.

“Vậy được rồi, năm nghìn thì năm nghìn” La Chinh bĩu môi.

Hắn vừa thốt ra lời này, đôi mắt vẫn luôn híp lại của gã trung niên cũng trợn trừng lên, lại nhìn thấy La Chinh trở tay lấy ra một đống Thần Vũ tệ thật lớn rồi trút xuống, trái tim gã như sắp vọt ra khỏi lồng ngực đến nơi, cảm giác thế giới này bỗng trở nên huyền ảo.

Các chủ sạp xung quanh cũng há hốc miệng, ngây ngốc mà nhìn La Chinh, nhìn Thần Vũ tệ rơi ào ào…

“Đồng… đồng ý rồi?” Lão già áo trắng hoàn toàn không thể giữ nổi bình tĩnh.

Chàng thanh niên và ông ta đưa mắt nhìn nhau.

Ngay khi gã đàn ông trung niên chuẩn bị bổ nhào về phía đống Thần Vũ tệ kia, hai người chợt lao tới như một cơn gió.

“Khoan đã!” Lão già áo trắng ngăn trước mặt La Chinh.

Chàng thanh niên hung hăng trừng mắt nhìn gã đàn ông trung niên, vẻ mặt hung ác bặm trợn.

Đột nhiên lại có hai người nhảy ra thế này khiến La Chinh cảm thấy hơi buồn bực.

“Làm sao vậy?” La Chinh lập tức hỏi.

“Bảy miếng Thần văn này không có cái giá đó, nếu ngươi thực sự cần lão phu có thể tặng ngươi miễn phí!” Lão già áo trắng cười tủm tỉm nói với La Chinh.

Nghe được lời của lão già áo trắng, gã đàn ông trung niên tức khắc nổi cáu.

Đây chính là năm nghìn Thần Vũ tệ đó, gã quát lên: “Có hiểu quy tắc hay không, sao các ngươi có thể làm như vậy! Đây là vụ mua bán giữa ta và hắn cơ mà!”

Chàng thanh niên cười lạnh lùng: “Quy tắc? Quy tắc trong thần thành Danh Kiếm là do nhà ta quyết định, nếu ngươi còn muốn làm ăn ở đây thì đừng có nói quy tắc với ta”

Gã đàn ông nghe xong thì nghẹn họng, quét mắt nhìn quần áo trang phục của chàng thanh niên kia từ trên xuống dưới, dường như nhận ra được điều gì, tức khắc không ú ớ nữa.

*Waka là đơn vị duy nhất nắm giữ bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần tại Việt Nam.

Các cá nhân, tổ chức có hành vi sao chép, đăng tải tác phẩm dưới mọi hình thức đều là vi phạm bản quyền.

Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.

Trân trọng!


Chương 2002: Chọn mua

Sắc mặt các chủ sạp xung quanh bỗng trở nên nghiêm túcMặc dù trong vùng đất không chiến tranh không được động tay động chân, nhưng Kiếm tộc có thể đứng vững tại vùng đất không chiến tranh, đương nhiên phải có sức ảnh hưởng không gì sánh nổi.

Vạt áo đối khâm trên ngực chàng thanh niên này có hoa văn đen trắng đan xen, là một trong những biểu tượng chỉ các thành viên trong Kiếm tộc mới có.

Mà trong tất cả các Thần thành tại Nhược Mộc vực, Kiếm tộc luôn được hưởng đặc quyền tuyệt đối.

Thấy gã đàn ông trung niên không nói gì nữa, chàng thanh niên thu lại Thần Vũ tệ trên mặt đất.

Lúc quay đầu, gương mặt vốn lạnh lùng giờ lại tràn đầy ấm áp.

“Tặng ta miễn phí?” La Chinh hơi sững sờ.

Thực ra La Chinh cũng đã cân nhắc, cũng biết rất có thể giá cả của những miếng Phạn văn này bị độn lên khá cao.

Nhưng với tài sản của bản thân bây giờ, hắn cũng không quá để ý…

Cho dù có độn giá cao hơn nữa, bảy miếng Phạn văn đặc biệt này vẫn có giá trị lớn lao.

Lão già áo trắng mở miệng một cái là tặng miễn phí cho hắn, đơn giản dứt khoát như cho một bó rau cải, quả thực khiến La Chinh không ngờ tới.

“Thực sự là tặng cho ngươi, bởi vì bản sao bảy Phạn văn Lạc Thủy này được lưu truyền vô cùng phổ biến khắp Thần vực, chẳng có gì bí ẩn, đương nhiên chẳng đáng bao nhiêu tiền” Chàng thanh niên khẽ cười nói.

Nghe như vậy La Chinh mới đột nhiên bừng tỉnh, nhưng khi mắt hắn lướt qua chàng thanh niên, chợt nhìn thấy dáng vẻ tội nghiệp đáng thương và ánh mắt ảo não của gã đàn ông trung niên, La Chinh mỉm cười, tiện tay nắm một nắm Thần Vũ tệ rồi nói: “Như ngươi đã nói, trong mắt người thích hợp, những miếng Phạn văn này là vô giá, năm nghìn Thần Vũ tệ cũng không phải là không được… Nhưng mà hôm nay đã có người vạch trần rồi, một trăm Thần Vũ tệ có thể bán cho ta được chứ?”

Gã đàn ông trung niên vốn đã mất hết hy vọng, cơ hội phất lên sau một đêm đang ở ngay trước mắt cứ thế bị người ta phá hỏng.

Nhưng bây giờ La Chinh lại chịu bỏ ra một trăm Thần Vũ tệ khiến gã cảm thấy kinh ngạc đến sững người.

Đối với rất nhiều chân thần, một trăm Thần Vũ tệ cũng không phải là một số tiền nhỏ, huống chi bảy Phạn văn Lạc Thủy thực sự không đáng bao nhiêu tiền.

“Này…”

Chàng thanh niên và lão già áo trắng cũng trợn trừng mắt.

Bọn họ đã nói sẽ tặng miễn phí chàng trai này rồi, vậy mà hắn lại còn bằng lòng tiêu phí một trăm Thần Vũ tệ, là do nhiều tiền quá nên không có chỗ tiêu à?

Tuy cái giá này vẫn có phần thái quá, nhưng không đến mức khiến bọn họ đau lòng thay cho La Chinh, huống chi bản thân hắn đã kiên trì như vậy, bọn họ cũng không thể một mực ngăn cản.

“Có thể, có thể…”

Gã đàn ông trung niên gật đầu lia lịa, giống như sợ La Chinh đổi ý, lập tức nhận lấy Thần Vũ tệ từ trong tay hắn, sau đó xếp chồng bảy Phạn văn Lạc Thủy lại, giao tận tay cho La Chinh…

Lúc đầu, các chủ sạp xung quanh đều ghen tức tới đỏ mắt.

Năm nghìn Thần Vũ tệ đặt ở trước mắt đủ khiến cho rất nhiều chân thần liều mạng.

Sau khi bị chàng thanh niên ngăn cản, cuối cùng trong lòng bọn họ cũng cân bằng hơn đôi chút.

Bây giờ lại thấy La Chinh dùng một trăm Thần Vũ tệ ra mua, tất nhiên lại lần nữa cảm thấy hâm mộ gã đàn ông trung niên kia.

Ánh mắt nhìn La Chinh bây giờ đã hoàn toàn khác…

Lúc đầu bọn họ cho rằng La Chinh là dê béo không rành sự đời, bây giờ mới hiểu được đây thực sự là phú hào, là một tên xem Thần Vũ tệ như rác rưởi, nếu người này có thể đến thăm gian hàng của mình thì chắc chắn sẽ kiếm được một khoản.

Sau khi La Chinh thu hết số Thần Vũ tệ còn lại, chàng thanh niên kia mới nhân cơ hội mở lời: “Vị bằng hữu này, có duyên đến thần thành Danh Kiếm của ta, không biết có thể tới làm khách một chuyến được không?”

Nhưng vào lúc này, các chủ sạp xung quanh đều bắt đầu hô hào nhốn nháo.

“Thiên Vu Đại Kim Tự, Phạn văn song sinh đến từ Thiên Vu vực…”

“Tam Nhãn Kim Phạn, một bộ ba miếng…”

“…”

Kể từ khi Phạn văn được lưu truyền hậu thế cho tới này, trong đó đã hình thành một phe phái phức tạp.

Căn cứ vào một vài đặc điểm bề ngoài của Phạn văn, cũng cho ra đời vô số tên gọi và cách giải.

Tuy những cái tên này khiến người ta dở khóc dở cười và những người thực sự am hiểu lý giải Phạn văn đều chẳng thèm để ý, nhưng đối với những chân thần thuộc tầng lớp thấp nhất thì đây lại là thủ đoạn mưu sinh.

Là sinh linh thứ cấp từ trong Hoàn Vũ đi lên, La Chinh thấy những chân thần thọ nguyên vô hạn này đi buôn bán giống như những kẻ bán hàng rong lề đường, trong lòng cảm thấy không biết nên khóc hay nên cười.

Quy tắc của Thần vực hoàn toàn thúc đẩy việc hình thành một loại xã hội khác.

Hắn cũng biết những chủ sạp này hô hào như vậy là vì muốn chào mời mình.

Mình vừa mới tiến vào thần thành Danh Kiếm, quả thực có thể lựa chọn một ít Phạn văn đem về…

La Chinh nhìn chàng thanh niên kia một cái, khẽ cười: “Có thể, nhưng ta phải lựa chọn một ít Phạn văn trước”

Chàng thanh niên và lão già áo trắng tỏ vẻ bất đắc sĩ.

Mấy bản sao lề đường khắp con phố này, cái thì là Phạn văn không cách nào phá giải, cái thì là Phạn văn mà ai ai cũng biết, đâu có thứ nào tốt?

La Chinh đã nói như vậy, chàng thanh niên và lão già áo trắng cũng chỉ có thể đi cùng.

Tội nghiệp hai chân thần bọn họ, đến liếc mắt nhìn mấy miếng Phạn văn của thần thành Danh Kiếm cũng chẳng thèm nhìn, bây giờ lại phải cùng La Chinh đi xem hàng…

Bản thân La Chinh cũng không hiểu sâu về Phạn văn, tri thức về Phạn văn trong đầu hắn hoàn toàn đến từ La Niệm.

Phạn văn mà hắn chọn được dọc theo con đường này cũng là một vài Phạn văn có hình thù kỳ lạ hoặc Phạn văn nhìn có vẻ thuận mắt.

Chàng thanh niên kia và lão già áo trắng nhìn mà lắc đầu, biểu hiện của La Chinh hoàn toàn là tay mơ trong tay mơ, nhưng chuyện xảy ra ở cửa thành thì giải thích như thế nào?

“Mai Lê Hoa Phạn này, hai trăm Thần Vũ tệ…”

Một vị chủ sạp vừa mới vươn tay ra, chàng thanh niên mỉm cười: “Miếng phạn văn này chúng ta cũng có, lát nữa tặng miễn phí cho ngươi một bản”

Sắc mặt chủ sạp tức khắc cứng đờ, lại không nói được gì…

“Phạn văn này được gọi là Long Thể Phạn, ngươi xem nét bút này trước sau liền mạch, như rồng bay trên trời… Định giá một trăm năm mươi…”

“Cái này chúng ta cũng có, một vật nhỏ không đáng bao nhiêu tiền, ta cho La huynh một cái là được!” Chàng thanh niên cười hì hì nói.

Dọc theo con đường này, chàng thanh niên và lão già áo trắng đã giới thiệu thân phận của mình với La Chinh.

Thì ra lão già áo trắng tên là Mặc Điển, chàng thanh niên tên là Mặc Phách Nhi.

Điều càng làm cho La Chinh ngạc nhiên là Mặc Phách Nhi lại là thành chủ thần thành Danh Kiếm.

Theo như hắn ta nói, thần thành Danh Kiếm vừa đổi thành chủ, hắn ta vừa mới nhậm chức, chỉ là quyền thành chủ mà thôi, còn phải quan sát một thời gian mới có thể thực sự tiếp nhận thần thành Danh Kiếm.

*Waka là đơn vị duy nhất nắm giữ bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần tại Việt Nam.

Các cá nhân, tổ chức có hành vi sao chép, đăng tải tác phẩm dưới mọi hình thức đều là vi phạm bản quyền.

Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.

Trân trọng!

Trên đường đi, La Chinh đã chọn được khoảng chừng hai mươi miếng Phạn văn.

Bởi vì Mặc Phách Nhi cứ luôn can ngăn, một mực không cho La Chinh tiêu một đồng Thần Vũ tệ nào, cứ nói sẽ tặng hắn bản sao của những miếng Phạn văn này, hơn nữa chất lượng bản sao còn tốt hơn những thứ được bán ở đây rất nhiều!

Sau đó không lâu, La Chinh được mời vào tòa nhà hình kiếm cao nhất thần thành Danh Kiếm.

Tất cả các đường nét trong đại điện của Kiếm tộc đều là đường ngang hoặc đường dọc, những vật trang trí có hình dạng thanh kiếm sắc nhọn tràn ngập hơi thở giết chóc.

Tại Nhược Mộc vực, văn hóa kiếm chiếm địa vị không hề tầm thường.

“Đây là Phạn văn mà La huynh vừa mới chọn được” Có người hầu đặt một chồng Phạn văn trước mặt La Chinh.

Đúng như Mặc Phách Nhi nói, những Phạn văn này cũng là bản sao, nhưng chất lượng thì mấy thứ bán ngoài lề đường không thể sánh nổi.

Mỗi một miếng Phạn văn đều được lắp khung vàng, bề mặt được bao phủ bởi một lớp ngọc lưu ly nguyên chất trong suốt, tạo hình tinh xảo tuyệt mỹ như một tác phẩm nghệ thuật

La Chinh không khách khí, thẳng thừng nhận lấy những miếng Phạn văn này.

Sau đó chợt nghe Mặc Phách Nhi nói: “La huynh đến Nhược Mộc vực vào lúc này, chắc hẳn là vì Đạo Tranh?”

La Chinh gật đầu: “Đương nhiên rồi”

Nói thật lòng, La Chinh đến đây không phải vì Đạo Tranh… mà hoàn toàn dựa theo phân tích của Tịnh Vô Huyễn, rằng Vũ Thái Bạch sẽ dẫn theo La Yên tới đây.

Nhưng Nhược Mộc vực này chính là một vực lớn trong Thần vực, cũng không biết có bao nhiêu Thần thành giống như thần thành Danh Kiếm, không biết nên đi tìm đám người Vũ Thái Bạch ở đâu.

“Vậy cũng tốt” Mặc Phách Nhi cười nói: “Đạo Tranh lần này vô cùng, vô cùng quan trọng đối với Kiếm tộc chúng ta…”

Hắn ta dùng hai từ “vô cùng” liên tiếp một cách cường điệu.

Điều này lại khiến La Chinh cảm thấy kỳ quái.

Nói được một nửa, quan sát thấy vẻ mặt mờ mịt của La Chinh, Mặc Phách Nhi lập tức lên tiếng: “La huynh… là lần đầu tiên tham gia Đạo Tranh nhỉ? Huynh biết quy trình của Đạo Tranh chứ?”


Chương 2003: Sàng lọc

Trước khi đến Nhược Mộc vực, Tịnh Vô Huyễn đã từng nói quy trình cụ thể của Đạo Tranh cho La Chinh biếtSố lượng chân thần tại Thần vực đến tham gia Đạo Tranh rất đông.

Phần lớn chân thần hoàn toàn không có cơ hội đến Nhược Mộc vực vì đường xá xa xôi.

Một số người bụng dạ kiên định thì lặn lội đến được, nhưng cũng vì thế mà tiêu sạch gia tài bạc triệu.

Dù vậy, những chân thần ấy vẫn không có tư cách tham gia Đạo Tranh…

Gần chín phần mười chân thần sẽ dừng lại tại thần thành, không có tư cách đi đến Nhược Mộc!

Ngay cả khi leo được lên Nhược Mộc, bọn họ vẫn phải đối mặt với vài cuộc kiểm tra của Kiếm tộc.

Cuối cùng chỉ còn vài trăm chân thần đạt tư cách tham gia Đạo Tranh, phần lớn trong đó đều xuất thân từ gia tộc giàu có.

Cho nên số chân thần không có xuất thân cao có thể ngồi lý luận tại Nhược Mộc là vô cùng ít ỏi!

Cây Nhược Mộc này mọc ra vô số sợi rễ và cắm trong biển khơi, trong đó có tám mươi bảy sợi rễ bò lên trên bờ.

Kiếm tộc xây dựng tám mươi bảy tòa thần thành bên cạnh số rễ ấy, thần thành Danh Kiếm chính là một trong số các tòa được xây.

Mỗi khi Đạo Tranh được tổ chức, những thần thành này sẽ trở thành khu vực sàng lọc tuyển thủ Đạo Tranh tạm thời, sau đó đưa những người có tiềm lực nhất lên Nhược Mộc.

Đây là một trong các nhiệm vụ của thành chủ đương nhiệm.

Mặc Phách Nhi vừa mới đảm nhiệm chức quyền thành chủ thần thành Danh Kiếm nên vô cùng hy vọng có thể củng cố vị trí bằng cách lập một số thành tích.

Hắn ta mong có thể tìm một, hai người đạt tư cách tham gia Đạo Tranh tại thần thành Danh Kiếm…

Chuyện này không dễ tí nào.

Rất ít chân thần thấp kém có bản lĩnh, tính theo tỉ lệ như năm trước thì số người được tám mươi bảy tòa Thần thành đề cử tham gia Đạo Tranh chỉ khoảng năm, sáu chục mà thôi, chia đều ra thì trung bình mỗi thần thành còn chưa đến một người!

Thực ra thần thành Danh Kiếm là một trong những góc vắng vẻ nên Mặc Phách Nhi đã tự mình ra mặt.

Không ngờ hắn ta và Mặc Điển lại phát hiện hành vi yêu nghiệt của La Chinh khi đang quan sát ở cửa thành.

Chưa nói đến việc La Chinh có một miếng Phạn văn gốc màu vàng, chỉ nói việc hắn có thể nói ra ý nghĩa của hai miếng Phạn văn một cách chính xác đã đủ làm bọn họ ngạc nhiên rồi.

Nhưng mà biểu hiện của La Chinh sau khi vào thành lại như tay mơ, điều đó khiến Mặc Phách Nhi khó hiểu.

“Hiểu đại khái” La Chinh gật đầu đáp.

Mặc Điển nhìn La Chinh rồi hỏi ngay: “Nếu La huynh đã đến vì Đạo Tranh thì chắc hẳn cũng có chuẩn bị.

Ta đã nghe thấy những lời của La huynh trước cửa thành nên cũng khá kính nể, nhưng tại sao La huynh lại không biết những loại Phạn văn bình thường như thế? Cứ như thể La huynh không biết gì về nó vậy?”

Không nói đến bảy chữ Phạn Lạc Thủy, mà rất nhiều những Phạn văn nổi danh, có thể thấy được ở khắp nơi La Chinh cũng hoàn toàn không biết.

Đây chính là điều mà bọn họ cảm thấy khó hiểu nhất.

La Chinh chỉ cười nhạt: “Ta nghĩ Phạn văn chỉ là một loại chữ viết của những sinh linh vượt cấp kia mà thôi, biết là biết, không biết chính là không biết, nhưng mà những chân thần trong Thần vực lại áp đặt sự hiểu biết của mình vào đó và phân chúng thành đủ loại khó hiểu, thử hỏi bọn họ thật sự biết Phạn văn sao?”

Câu hỏi của La Chinh làm Mặc Điển ngẩn ngơ.

Mặc Phách Nhi ngồi đối diện vỗ tay và cười nói: “Không sai! Có thể nói, cách nhìn nhận vấn đề này đã thoát ra khỏi sự trói buộc! Có lẽ Phạn văn không có nhiều cách kiến giải ly kỳ đến vậy, đây quả thật đã đi sai hướng rồi!”

Thông thường, những đại sư nghiên cứu Phạn văn chân chính mới có thể nói như La Chinh.

Suy cho cùng, các đại sư đều có kiến giải độc đáo, thậm chí có người còn khá có kinh nghiệm giải mã Phạn văn.

Tuy nhiên, người như thế vô cùng hiếm hoi nên họ thường không quan tâm đến phe phái và xưng hô của các chân thần bình thường.

Dĩ nhiên Mặc Phách Nhi và Mặc Điển đều không hề biết.

La Chinh đã tiếp xúc với Phạn văn màu vàng từ khi mới trở thành sinh linh Tiên Thiên.

Hắn không tiến hành nghiên cứu Phạn văn theo hệ thống như chân thần tại Thần vực này.

Mặc dù Cố Bắc đã để lại không ít lời giải thích về Phạn văn nhưng La Chinh cũng không có thời gian tiêu hóa nó vì hắn dành thời gian tu luyện nhiều hơn.

Sau đó, La Niệm mới hơn mười tuổi bỗng dưng bắt đầu giải mã đống Phạn văn này như được mở ra năng khiếu, từ đó khiến La Chinh hiểu sai rằng Phạn văn không khó để giải cho lắm.

Sau khi đến thần thành Danh Kiếm, La Chinh mới biết Phạn văn không dễ giải mã, do tên nhóc La Niệm quá yêu nghiệt thôi.

Bởi thế, trong lúc La Chinh vẫn còn không biết gì thì hắn đã được đối phương xem như nhân vật “cấp đại sư”…

*Waka là đơn vị duy nhất nắm giữ bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần tại Việt Nam.

Các cá nhân, tổ chức có hành vi sao chép, đăng tải tác phẩm dưới mọi hình thức đều là vi phạm bản quyền.

Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.

Trân trọng!

La Chinh nhận lời mời nhiệt tình của Mặc Phách Nhi và ngủ lại trong phủ một đêm.

Ngày hôm sau, Mặc Phách Nhi tự mình dẫn La Chinh đến cửa tây.

Cửa tây của thần thành Danh Kiếm nằm ở sát mép biển, bước ra cánh cửa này là có thể đứng trên một sợi rễ của Nhược Mộc.

Bình thường cánh cửa này luôn đóng, chỉ đệ tử Kiếm tộc mới có tư cách bước vào.

Sau khi Đạo Tranh bắt đầu, tất cả thần thành cũng sẽ tiến hành cuộc sàng lọc đầu tiên để loại bỏ tất cả chân thần không đạt tư cách.

Những chân thần đạt tư cách trong đợt đầu sẽ thuận lợi leo lên Nhược Mộc.

Mặc Phách Nhi dẫn La Chinh đến phía tây thần thành Danh Kiếm thì thấy một hàng dài!

Vô số chân thần xếp thành hàng chờ thần thành Danh Kiếm tiến hành sàng lọc, trong đó có trên trăm thủ vệ đang giữ trật tự.

“Nhiều người vậy ư…” La Chinh cũng hơi sững sờ trước hàng dài ấy.

E rằng đội ngũ xếp hàng tại cửa tây phải dài đến hơn mười dặm, thế thì phải sàng lọc đến bao giờ?

Mặc Phách Nhi thấy La Chinh ngạc nhiên bèn lộ vẻ thấy mãi thành quen: “Đợt sàng lọc đầu tiên của Đạo Tranh phải kéo dài ít nhất là nửa năm, hiện giờ vẫn còn ít, một thời gian nữa sẽ tăng thêm nhiều nữa.

Hàng này sẽ xếp từ trong đến ngoài thành…”

La Chinh vô cùng khó tin với lời nói của Mặc Phách Nhi.

“Vậy chẳng phải những người này phải xếp hàng mấy tháng lận à?” La Chinh hỏi.

Mặc Phách Nhi cười khà khà: “Đâu chỉ mấy tháng, tính từ lúc Đạo Tranh bắt đầu thì những chân thần xếp phía trước đã đến đây từ hai, ba năm trước.

Mấy người đứng ở trước nhất đã bắt đầu xếp hàng từ lần Đạo Tranh trước kết thúc… Đại khái đã hơn mười năm rồi”

La Chinh hoàn toàn câm nín.

“Không còn cách nào khác, một số người không xếp hàng vì tham gia Đạo Tranh mà là vì chuyển nó cho chân thần cần.

Vị trí phía trước sẽ chuyển cho một số con cháu gia tộc lớn, bình thường có thể kiếm mấy trăm Thần Vũ tệ!” Mặc Phách Nhi bất đắc dĩ nói.

Rất nhiều chân thần cố gắng phấn đấu nhiều năm cũng không kiếm được bao nhiêu Thần Vũ tệ.

Đối với các chân thần, thời gian là thứ không đáng tiền nhất, dù sao xếp hàng ở đây cũng tiện cho việc tu luyện nên sẽ có một số tên kỳ lạ lợi dụng sơ hở…

Mặc Phách Nhi mỉm cười với La Chinh: “La huynh là người ta tự đề cử nên tất nhiên không cần xếp hàng”

Dứt lời, hắn ta dẫn La Chinh đi ngang qua hàng dài…

Trước cửa tây, ba vị chân thần mặc áo bào trắng đang ngồi thẳng trước cửa, trên mặt đất có khắc một pháp trận hình tròn vô cùng kỳ quái.

Pháp trận có đường kính một trăm mét và được tạo thành bởi những thanh kiếm dài.

Chúng được đặt cùng một chỗ và chỉ chừa lại đúng một con đường nhỏ.

Trung tâm pháp trận đang tỏa ra những luồng uy thế kỳ lạ.

Một trong ba vị chân thần trước cửa vẫy tay với chân thần đứng đầu hàng, ra hiệu bước vào đó.

Chân thần kia chuẩn bị một lát, hít sâu một hơi rồi bước vào trong pháp trận.

Ngay khi chân thần đó bước vào, tất cả những thanh kiếm trong pháp trận cũng bắt đầu phát ra tiếng động.

Bên cạnh đó, cơ thể của chân thần ấy cũng không ngừng run rẩy như đã rơi vào trạng thái nào đó vậy.

Chân thần ấy chỉ tiến một bước, dù cố gắng thế nào cũng không thể tiến thêm bước thứ hai.

Chỉ chốc lát sau, chân thần ấy bỗng mở bừng mắt, vội vàng lui ra khỏi pháp trận với vẻ hơi sợ hãi rồi ngồi phịch xuống đất, trông vô cùng chật vật.


Chương 2004: Chen ngang

Hành động của tên chân thần vừa vào pháp trận làm những chân thần khác cười ầm lênChân thần bị cười nhạo đỏ bừng mặt, tức giận trừng những người xung quanh rồi vội vàng rời đi.

Hắn ta đã xếp hàng rất lâu mới đến được đây nhưng cuối cùng lại chỉ đi được một bước, thử hỏi ai sẽ vui vẻ chứ?

La Chinh tập trung quan sát pháp trận được tạo thành từ những thanh kiếm dài một lát nhưng không phát hiện điểm đặc biệt nào.

Hắn biết Đạo Tranh của Kiếm tộc sẽ có liên quan đến chân ý của đạo, nhưng mà hắn lại không hề cảm ngộ được bất cứ chân ý của đạo nào…

Tên chân thần trước đó vừa rời đi thì một thanh niên khác lại xuất hiện ở đầu hàng.

Thanh niên ấy mặc áo bào tím thêu tơ vàng, bên hông có một miếng thú bài Điêu Tinh, xem chừng là dấu hiệu của một gia tộc lớn nào đó.

Hắn ta nhìn ba chân thần áo trắng bằng nửa con mắt, phất tay rồi dửng dưng hỏi: “Đến phiên ta phải không?”

“Mời!”

Một trong ba chân thần vẫy tay.

Thanh niên ấy lững thững bước về phía trước, thời điểm hắn ta bước vào pháp trận cũng là lúc những thanh kiếm bắt đầu phát ra tiếng động lần nữa.

Phần lớn người tự tin đều có bản lĩnh thật sự.

Biểu hiện của thanh niên ấy tốt hơn chân thần vừa rồi.

Sau khi giơ chân hoàn thành bước thứ nhất, hắn ta nhắm mắt đi lại trong pháp trận như trong sân vắng vậy.

“Ù…”

Thanh niên ấy chưa đi được mấy bước thì một thanh kiếm dài bay lên trong tiếng ù ù rồi chậm rãi đến gần hắn ta.

Đến lúc này La Chinh mới cảm nhận được một loại ý cảnh đặc biệt trong thanh kiếm đó.

“Khí thế… trở nên mạnh hơn rồi…”

La Chinh nhướng mày.

Từ sau khi tiến vào vùng đất không chiến tranh này, La Chinh cứ luôn bị đè ép bởi loại khí thế không cách nào chống cự được.

Theo cách nói của Tịnh Vô Huyễn thì có lẽ khí thế ấy là chân ý do bộ xương cốt trên Nhược Mộc phát ra.

Nếu Kiếm tộc muốn khảo nghiệm thì sẽ bắt đầu từ chân ý của đạo, nhưng La Chinh không phát hiện được manh mối gì trước đó.

Sau khi thanh kiếm kia bay lên, La Chinh cũng cảm nhận được chân ý của đạo trong pháp trận trở nên mạnh mẽ hơn, nhờ đó xác định một việc.

“Cuộc sát hạch này… kiểm tra sự thấu hiểu chân ý của đạo ư?” La Chinh ngạc nhiên.

Theo hắn biết, chân thần bình thường không thể nào tiếp xúc với chân ý của đạo, chỉ một ít con cháu của gia tộc giàu có mới có tư cách ấy.

Mặc Phách Nhi hơi sững sờ khi nghe câu hỏi của La Chinh, hai mắt sáng lên và nhìn chằm chằm vào La Chinh: “La huynh đã nghe về chân ý của đạo à?”

Bởi vì Phạn văn phổ biến khắp nơi nên những người nghiên cứu Phạn văn trong Thần vực đều hy vọng tìm ra một ít mánh khóe để phất lên trong một đêm hoặc là được trọng dụng.

Tuy nhiên, hầu hết chân thần đều không rõ thứ các vị thần quyền thế lẫn các thánh môn để ý nhất là số Phạn văn màu vàng ghi chép chân ý của đạo ít ỏi!

Chân thần tầm thường không hiểu ý nghĩa của chân ý của đạo cũng như thế giới cuối cùng sau Thần Đạo, do đó các chân thần đều nghiễm nhiên cho rằng Đạo Tranh là một buổi tụ họp long trọng liên quan đến Phạn văn…

“Ừ” La Chinh gật đầu.

Mặc Phách Nhi chớp mắt, ngay sau đó lắc đầu cười: “Những chân thần này làm gì có thể hiểu chân ý của đạo, Kiếm tộc bọn ta chỉ sử dụng “linh kiếm chân ý” để kiểm tra mức độ phù hợp với chân ý của chân thần mà thôi…”

“Linh kiếm chân ý?” Đôi mắt La Chinh hơi lóe lên khi nhìn thanh kiếm dài, dần dần cảm nhận sự siêu phàm của kiếm khi nó bắt đầu bay lên.

“Ừ, những linh kiếm chân ý này đều là vật quý báu thời hồng hoang” Mặc Phách Nhi nói: “Có điều, sau khi rèn đúc được chí bảo hồng hoang bọn ta không thể cô đọng được hết các Thiên Cương Hồng Hoang vào trong đó, mà đưa nó vào trong hạt nhân của Nhược Mộc suốt mấy thần kỷ nguyên…”

Linh kiếm chân ý không phải là bí mật của Kiếm tộc, dù sao cũng chỉ có mình Kiếm tộc biết phương pháp chế tạo linh kiếm, do đó Mặc Phách Nhi không giấu giếm La Chinh điều gì.

Trong mấy kỷ nguyên thần, linh kiếm chân ý sẽ hấp thu chân ý của đạo tỏa ra từ bộ xương cốt kia.

Sau khi được xử lý bằng bí pháp của Kiếm tộc, linh kiếm chân ý có thể cảm nhận mức độ phù hợp của võ giả bình thường…

Chỉ cần võ giả có thể khiến ba thanh linh kiếm chân ý bay lên là sẽ được tính thông qua pháp trận, có tư cách mở cửa tây và leo lên trên Nhược Mộc.

“Cho nên người có thể khiến linh kiếm chân ý bay lên chưa chắc có năng lực cảm ngộ chân ý của đạo, chẳng qua là có một mức độ phù hợp nhất định mà thôi” Mặc Phách Nhi cười hì hì: “Còn phần kiểm tra sự hiểu biết về chân ý của đạo, ha ha, nó quá khó với con cháu nhà giàu có nên sao có thể dùng với những chân thần này”

La Chinh gật đầu vì cũng cảm thấy thế.

Nếu như một vị chân thần bất kỳ có thể ngộ ra chân ý của đạo thì việc vượt qua Thần đạo nào có khó gì.

Đúng lúc này, một thanh linh kiếm chân ý khác lại bay lên trong pháp trận và nhắm mũi kiếm ngay thanh niên”

“Hai thanh rồi” Mặc Phách Nhi thản nhiên nói: “Xem ra người đó có khả năng lên Nhược Mộc”

Chỉ chốc lát sau, hai thanh linh kiếm chân ý khác lại bay lên như dự đoán của Mặc Phách Nhi.

Bốn thanh kiếm chậm rãi bay vòng quanh thanh niên và di chuyển theo bước đi của hắn ta, mãi đến khi hắn ta bước qua con đường nhỏ giữa pháp trận thì chúng mới bay về vị trí cũ.

“Oa!”

“Đại công tử của Vương gia qua cửa rồi!”

“Thật là ngưỡng mộ, cậu ấy có thể lên Nhược Mộc rồi!”

“Chúc mừng, chúc mừng…”

Người thanh niên ấy xoay đầu lại, mặc dù ánh mắt rất kích động nhưng vẫn cố gắng kiềm chế nỗi vui sướng trong lòng để giữ nụ cười nhẹ trên môi: “Nhị đệ, ta đã nói thông qua là mọi người đều sẽ có thưởng”

Hóa ra chân thần đứng đầu hàng chính là đệ đệ của thanh niên.

Nhị đệ ấy nghe đại ca mình nói xong bèn xoay người: “Đại ca nói mọi người đều có thưởng!” Dứt lời, cậu vỗ hông khiến những đồng Thần Vũ tệ bay về hướng hàng dài phía sau!

“Oa! Vương gia thật là giàu có!”

“Thật là nhiều Thần Vũ tệ, mau lấy…”

“Đây là của ta!”

Nhị công tử Vương gia liên tục tung những nắm Thần Vũ tệ ra ngoài làm không ít chân thần tranh giành.

Chỉ lát sau, cậu đã tung ba, bốn trăm đồng Thần Vũ tệ.

“Hai vị công tử Vương gia thật đúng là…” Mặc Phách Nhi tỏ ra khinh thường.

Vương gia trong Nhược Mộc vực vốn cũng thuộc hạng gia tộc hàng đầu, là cường hào xưng bá một phương phụ thuộc vào Kiếm tộc.

Hai vị công tử này là con dòng chính của Vương gia nên khá là giàu có.

Hai huynh đệ không xếp hàng tham gia Đạo Tranh mà bỏ ra một số Thần Vũ tệ để được chuyển lên trước.

Hiện giờ đại ca thông qua, nhị đệ lập tức tung Thần Vũ tệ chúc mừng…

La Chinh chỉ mỉm cười trước hành động ấy, sau đó hỏi: “Bốn thanh linh kiếm chân ý là cỡ nào?”

“Cỡ nào hả? Nó chỉ tạm đạt tiêu chuẩn thôi” Mặc Phách Nhi khinh thường: “Pháp trận này có tổng cộng hai mươi ba thanh linh kiếm chân ý, ta đã có thể khiến sáu thanh bay lên vào năm mười ba tuổi, năm nay là chín thanh… Đi theo ta”

Mặc Phách Nhi vừa nói vừa dẫn La Chinh đi đến chỗ pháp trận.

Vị Nhị công tử Vương gia đã tung Thần Vũ tệ xong xuôi, hiện giờ đến phiên cậu khảo nghiệm.

“Nếu Vương nhị công tử thông qua thì sẽ tung Thần Vũ tệ chúc mừng nữa!”

“Chắc chắn Vương nhị công tử có thể thông qua…”

Đám chân thần được lợi nên đều khen tặng.

Vương nhị công tử cười hì hì: “Tất nhiên rồi”

Có điều cậu vừa đi về phía pháp trận thì đã bị Mặc Phách Nhi ngăn cản, sau đó nghe một câu nói không mặn không nhạt: “Có khách quý kiểm tra trước, ngươi lùi lại chờ đi!”

“Khách quý? Là sao?”

Vương nhị công tử sửng sốt, đảo mắt thấy La Chinh ở phía sau Mặc Phách Nhi liền biết khách quý là ai.

Sắc mặt của Đại công tử Vương gia đã thông qua khảo nghiệm và nhị công tử đều trở nên khó coi, nhị công tử nhìn chằm chằm Mặc Phách Nhi: “Bọn ta đã trả Thần Vũ tệ để xếp hàng, cho dù ngươi là người Kiếm tộc cũng không thể tùy tiện dẫn người chen ngang chứ!”

*Waka là đơn vị duy nhất nắm giữ bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần tại Việt Nam.

Các cá nhân, tổ chức có hành vi sao chép, đăng tải tác phẩm dưới mọi hình thức đều là vi phạm bản quyền.

Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.

Trân trọng!


Chương 2005: Tìm kiếm

Vương gia xem như gia tộc phụ thuộc vào Kiếm tộc tại Nhược Mộc vựcThân là gia tộc hàng đầu, Vương gia vừa có gia thế tốt vừa có sản nghiệp lớn, đồng thời có mối quan hệ rất sâu xa với Kiếm tộc trong nhiều thần kỷ nguyên qua.

Nhị công tử thấy thanh niên Kiếm tộc dẫn người chen ngang liền tỏ ra khó chịu.

Đại công tử Vương gia ở cách đó không xa cũng lên tiếng: “Kiếm tộc làm vậy là hơi bất hợp lý đấy”

Bọn họ biết Mặc Phách Nhi là Kiếm tộc dựa trên vẻ ngoài nhưng lại không rõ thân phận thật sự của hắn ta.

Bởi lẽ Mặc Phách Nhi cũng chỉ vừa đảm nhiệm chức vị quyền thành chủ nên không có nhiều người biết đến.

“Đại công tử nói đúng!”

“Tuy rằng Kiếm tộc tổ chức Đạo Tranh nhưng cũng phải làm việc công bằng!”

“Ta đã xếp hàng ở đây một năm rưỡi rồi, dựa vào gì mà tên đó được chen vào?”

Các chân thần xếp hàng đều la ó ầm ĩ.

Mặc Phách Nhi vẫn cười lạnh: “Sao lại bất hợp lý? Thân là thành chủ thần thành Danh Kiếm, ta vốn có quyền ưu tiên mà, nếu hai vị không phục thì có thể mách trưởng bối trong gia tộc mình”

“Thành chủ?”

“Thành chủ thần thành Danh Kiếm là Mặc Âm mà?”

Đại công tử và Nhị công tử Vương gia nhướng mày vì bất ngờ.

“Hắn ta là thành chủ thần thành Danh Kiếm ư?”

“Trẻ thế mà đã có thể quản lý một tòa thần thành rồi…”

Các chân thần xếp hàng đều tỏ ra ngạc nhiên, một số chân thần vội vàng che miệng và lặng lẽ trốn trong hàng vì sợ bị thành chủ trẻ tuổi ấy nhớ mặt.

Mặc Phách Nhi thấy các chân thần không lên tiếng nữa bèn hừ lạnh, kế đó vẫy tay với ba chân thần áo trắng canh giữ pháp trận.

Sau khi ba chân thần ấy gật đầu, Mặc Phách Nhi mới quay đầu cười với La Chinh: “La huynh, đến phiên huynh!”

“Được”

La Chinh đáp rồi đi thẳng vào pháp trận.

Pháp trận này bố trí vô cùng tài tình, ít nhất La Chinh chỉ cảm ngộ được uy thế khi linh kiếm chân ý bay lên.

Nhưng tình huống khác đi khi La Chinh bước vào pháp trận.

“Vù vù…”

Ảo giác bao phủ khiến La Chinh không kiềm được nhắm hai mắt.

Trong giây phút kiếm trận hình tròn biến đổi, một con đường dài nhỏ nhanh chóng hiện ra trước mặt hắn, hai bên đường cũng xuất hiện rất nhiều kiếm dài.

“Nhiều kiếm đến vậy ư?”

Hai mắt La Chinh hơi lóe lên, kế đó đi thẳng trên con đường dài.

Hắn chỉ vừa đi hai bước…

“Vèo vèo vèo vèo vèo…”

Kiếm ở hai bên đường đều xông về phía hắn.

“Hử?”

La Chinh tỏ ra bất ngờ, cơ thể không ngừng di chuyển ra trước và lùi về sau trên đường để tránh khỏi chúng.

Mặc dù La Chinh thể hiện thân pháp siêu phàm nhưng vẫn không thể tránh khỏi tất cả lượng kiếm nhiều như châu chấu ấy…

“Phập phập phập!”

Một số thanh kiếm đâm xuyên qua cơ thể La Chinh.

Chẳng qua đó chỉ là thế giới hư ảo, cơ thể hắn bị đâm xuyên rồi hồi phục lại như cũ chỉ trong thời gian ngắn.

Tuy nhiên, sự đau đớn vô cùng chân thật ấy lại khiến hắn nhe răng nhếch miệng.

Bên ngoài pháp trận.

Hai vị công tử Vương gia thấy La Chinh nhắm mắt, vẻ mặt đau đớn liền tỏ ra hả hê.

“Ha ha, khách quý gì chứ? Đến thanh linh kiếm chân ý thứ nhất còn tìm không thấy, đúng là một tên vô dụng!”

“Người như thế còn không xứng xách giày cho ta nữa! Mặc thành chủ thật là tinh mắt!”

Hai vị công tử châm chọc.

Mặc Phách Nhi vẫn bình tĩnh.

Hắn ta không thông báo biện pháp vượt qua pháp trận, thậm chí chẳng tiết lộ quy tắc đơn giản cho La Chinh biết nên dĩ nhiên là La Chinh không thể thành thạo bắt lấy bốn thanh linh kiếm chân ý như Đại công tử Vương gia.

Mặc Phách Nhi làm vậy vì muốn xem tiềm lực chân chính của La Chinh.

Nếu như La Chinh thật sự không vượt qua cửa ải này, hoặc là khó khăn lắm mới đạt yêu cầu thì hắn ta không cần lãng phí tâm sức cho La Chinh nữa.

Bên trong ảo cảnh, La Chinh vẫn bị kiếm đâm xuyên cơ thể.

“Chân thần đầu tiên có vẻ đau đớn, cả người run rẩy vì không thể nào tránh khỏi những thanh kiếm này…”

“Số lượng kiếm dày đặc đến nỗi mình không thể tránh ra thì ắt hẳn công tử Vương gia cũng vậy, chắc chắn có bí quyết gì…”

La Chinh nghĩ ngợi.

Thật ra La Chinh cũng có thể né tránh bằng cách phối hợp đạo pháp tự nhiên và Bát Khúc Phi Yên, nhưng bây giờ hắn nhất định sẽ không làm thế.

“Công tử của Vương gia khiến một thanh kiếm bay lên…”

“Rất nhiều kiếm giống nhau như đúc…”

“Mặc Phách Nhi nói linh kiếm chân ý chứa đựng chân ý của đạo, so ra thì chân ý của đạo tại vùng đất không chiến tranh mạnh hơn một chút”

“Mình hiểu rồi, tên nhóc kia đang thử mình”

Đôi mắt La Chinh tỏa ánh sáng hừng hực.

Hắn không né tránh mà bắt đầu cảm nhận gì đó giữa những thanh kiếm rậm rạp.

Tất nhiên hắn vẫn đau đớn vì bị kiếm đâm, chẳng qua nó chưa đến mức không thể chịu được!

Sau khi bị đâm hơn mười kiếm, La Chinh tập trung tầm mắt vào một thanh kiếm: “Chính là mi!”

“Quét!”

Trong giây lát sau đó, La Chinh vươn tay bắt lấy một trong vô số những thanh kiếm ấy!

Đó chính là thanh kiếm ẩn giấu chân ý!

*Waka là đơn vị duy nhất nắm giữ bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần tại Việt Nam.

Các cá nhân, tổ chức có hành vi sao chép, đăng tải tác phẩm dưới mọi hình thức đều là vi phạm bản quyền.

Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.

Trân trọng!

Cùng lúc đó…

Một trong hai mươi ba thanh linh kiếm chân ý bên trong pháp trận bỗng bay lên, bắt đầu chậm rãi xoay tròn quanh La Chinh trong khi mũi kiếm hướng về hắn.

“Bắt lấy thanh thứ nhất là biết nguyên lý rồi, chắc hẳn những thanh còn lại sẽ nhanh hơn nhỉ?” Mặc Phách Nhi cười khẽ.

“Mới một thanh thôi, quá bình thường”

“Tốc độ chậm quá, nếu là ta thì đã bắt được thanh linh kiếm chân ý thứ ba rồi, ha hả”

Hai vị công tử Vương gia vẫn lạnh lùng giễu cợt.

Bọn họ không biết rằng La Chinh đã bị Mặc Phách Nhi đưa vào trong pháp trận khi còn không biết quy tắc cơ bản.

Sau khi bắt lấy thanh linh kiếm chân ý thứ nhất, số kiếm trên đường đi đều biến mất trong chớp mắt.

“Quả nhiên là như vậy…”

La Chinh mỉm cười nhẹ, tiếp tục đi về phía trước với thanh linh kiếm chân ý trong tay.

Thật ra nguyên lý mà Kiếm tộc sử dụng trong pháp trận không khó lắm, chẳng qua là tạo vô số thanh kiếm ảo chứa đựng chân ý của đạo như nhau, hoàn toàn giống như khí thế từ vùng đất không chiến đấu.

Có điều, do hai mươi ba thanh linh kiếm chân ý đã từng được hấp thụ trong hạt nhân của Nhược Mộc nên chân ý của đạo nhiều hơn một chút.

Người nhạy cảm với chân ý của đạo có thể phân biệt ra hai mươi ba thanh kiếm thật sự trong đám kiếm nhiều như mây này!

“Ồ…”

Sau khi bắt lấy linh kiếm chân ý đầu tiên, La Chinh cũng phát hiện điều gì đó sai sai.

Linh kiếm chân ý trong tay La Chinh không yên mà cứ phát ra tiếng động liên tục, thậm chí tiếng động lại hơi giống đang gào thét, đồng thời muốn tránh thoát khỏi tay hắn.

La Chinh phát hiện điều này, Mặc Phách Nhi, ba vị chân thần áo trắng và hai huynh đệ Vương gia cũng chú ý đến nó.

“Linh kiếm chân ý này… sao thế?”

“Hình như nó đang ra sức tránh khỏi La Chinh!”

“Đến giờ chưa từng xuất hiện chuyện đó!”

Mặc Phách Nhi chau mày, không hiểu tại sao thanh linh kiếm chân ý đang xoay quanh cơ thể La Chinh tỏ ra kháng cự như vậy.

“Phiền phức!”

La Chinh cầm chặt linh kiếm chân ý trong tay để phòng ngừa nó bỏ chạy, sau đó tiếp tục đi tới!

Hắn chưa đi thêm mấy bước thì lại có một đống linh kiếm chân ý vọt về phía mình lần nữa…

Lần này La Chinh đã có kinh nghiệm nên nhẹ nhàng hạ thấp người tránh né, đồng thời bén nhạy phân biệt điểm khác nhau nhỏ bé giữa chúng.

Tiếp đó, hắn vươn tay ra nhanh như chớp, thanh kiếm thứ hai đã nằm trong tay, đám kiếm bay còn lại đều biến mất lần nữa.

Chẳng qua thanh kiếm chân ý thứ hai cũng muốn tránh khỏi La Chinh như thanh thứ nhất.

La Chinh nào để ý đến nó.

Hắn kẹp linh kiếm chân ý dưới nách rồi lại xông về phía trước.

Khoảng một hô hấp sau, linh kiếm chân ý thứ ba xuất hiện trong tay hắn.

Cùng lúc đó, con đường trước mắt bỗng có thêm một lối rẽ để rời khỏi pháp trận.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
bộ này chương viết siêu chậm :Z . Mới check bên họ đâu đó khoảng hơn 17 chương mới thui bạn à ^^
https://audiosite.net
Mới check bộ này thiếu 1k chương :Z đã liên hệ cac CTV nhé hoàng anh ^^
https://audiosite.net
Mình sẽ ? CTV nhé bạn :)
https://audiosite.net
Chính xác thưa bạn ^^! - Bên TG họ nói sẽ ra phần 2 nhé bạn :) nên để cái kết mở đó bạn :D
https://audiosite.net
Dtu230 2 ngày trước
Truyện đến tập 138 hết chưa ad
https://audiosite.net
Bùi Thành Linh 2 ngày trước
Giọng đọc 2 còn ra không vậy ad
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 3 ngày trước
Ra thêm đi ad
https://audiosite.net
Saner 6 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 6 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box