[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 247 : Con kiến hung bạo (c1231-c1235)
❮ sautiếp ❯Chương 1231: Con kiến hung bạo
Lam Nhiễm đứng ở một bên, lặng lẽ đánh giá La ChinhKhông chỉ có nàng, các võ giả Yêu Tộc khác như Bạch Vi cũng đang quan sát hắn.
Nhưng chỉ có ánh mắt Lam Nhiễm là tò mò hơn một chút.
Trong thời gian ba năm mà có thể giết chết được Dao? Tên nhóc này thật thú vị.
Nhưng không hiểu sao hắn có thể đạt được thành tựu như bây giờ? Có thời gian, nàng phải hỏi thăm Lưu Vũ một chút.
Trò chuyện với nhau vài câu, tâm cảnh của Lưu Vũ cũng đã trấn định hơn.
Ít ra, quyết định tiến vào chiến trường mộng ảo của nàng là đúng.
Sau đó, Lam Nhiễm lại dẫn đoàn, đưa mọi người tiến đến bàn đá phía cuối cành cây.
Khi dưới chân xuất hiện những hàng chữ dùng để phá chú, mọi người liền đi tiếp lên trên.
Không bao lâu sau, tất cả đã bay đến nhánh thứ tám của thần mộc Đại Xuân.
Khi La Chinh vừa mới đứng xuống nhánh cây thứ tám, hắn nhìn thấy phía trên nhánh cây này xuất hiện rất nhiều những con kiến khổng lồ hung dữ.
Toàn thân đám kiến này mọc đầy gai nhọn, phần da đỏ bừng, trong phần bụng còn có một ngọn lửa đang lập lòe, giống như một cái đèn lồng lớn.
“Là kiến Viêm Bạo.
Sau khi bị giết chết, những con kiến này sẽ nổ tung.
Tốt nhất mọi người nên chia nhau ra” Lam Nhiễm phân phó.
Nàng đã xông xáo trong thần mộc Đại Xuân này ba lần, tất nhiên cũng hiểu rõ đám hung thú trên mỗi nhánh cây này như lòng bàn tay.
Trước đây, hung thú trên đoạn đường La Chinh và Bạch Vi chạy đến đều đã bị đám Lam Nhiễm xử lý hết.
Từ nhánh cây thứ tám trở lên, mọi người phải bắt đầu đánh giết nó.
“Nhưng loài kiến hung dữ này không phòng dự tốt cho lắm.
Khi giết chúng, chỉ cần cẩn thận một chút là được” Vừa nói, Lam Nhiễm vừa móc một gốc cây màu đen nhỏ ra, sau đó tước lá cây, biến nó thành một cơn mưa lá, quét sạch đám kiến hung dữ kia.
“Vèo vèo vèo…”
Mỗi chiếc lá tương đương với một ám khí.
Những chiếc lá cứ tùy ý bay đi, nhưng dưới sự điều khiển của Lam Nhiễm, chúng trở nên sắc bén lạ thường.
Lớp da kiến gần như không thể ngăn cản được những chiếc lá này, cứ thế bị nó cắt thẳng vào trong cơ thể.
Cách đó không xa, một con kiến Viêm Bạo bị chém phải, lớp vỏ trên người vỡ ra.
Nhưng hai cái vòi của chúng vẫn không ngừng đung đưa.
Ngọn lửa trong bụng chúng càng lúc càng sáng, điên cuồng bò lên trên mặt đất, vọt đến chỗ Lam Nhiễm.
“Chú ý con kiến này”
Lam Nhiễm vừa dứt lời, thân hình cũng nhanh chóng lui lại.
Trong nháy mắt khi nàng lui về, ánh sáng ở phần bụng con kiến liền sáng rực lên.
“Ầm ầm!”
Tiếng nổ truyền đến, ánh lửa lóe lên, một luồng sóng va chạm mãnh liệt khuếch tán ra.
Trong không khí tràn ngập mùi khét.
Một đám mây hình nấm có đường kính mấy chục trượng chậm rãi dâng lên.
Uy lực khi nổ tung của con kiến này quả thật rất kinh khủng.
Võ giả bình thường bị nổ trúng sẽ trực tiếp tan thành mây khói.
Cho dù cơ thể La Chinh vốn rất mạnh mẽ, nhưng nếu bị cuốn vào trong thì sợ rằng cũng sẽ bị tổn thương không nhẹ.
Nhưng ứng phó với đám kiến hung bạo này cũng không khó.
Lam Nhiễm đã giết chết một con kiến này, sau đó quay lại, ánh mắt vừa vô tình vừa cố ý nhìn La Chinh, mỉm cười nói: “Chính là như vậy, cẩn thận ứng phó sẽ không khó”
Vừa rồi, chẳng qua nàng chỉ làm mẫu mà thôi.
Nhưng sau khi Lam Nhiễm làm mẫu, Lưu Vũ, Bạch Vi và những võ giả Yêu Dạ tộc khác đều nhìn vào La Chinh.
Nhìn mình làm gì?
Trong nháy mắt, gương mặt La Chinh hiện lên vẻ khó hiểu.
Nhưng chỉ một thoáng sau, hắn đã hiểu ra.
Bọn họ muốn thấy hắn ra tay.
“Để ta thử xem”
La Chinh mỉm cười, nhảy lên, lao thẳng về phía trước.
Khi lướt qua một con kiến, hắn lại không ra tay, mũi chân nhẹ nhàng điểm vào phần lưng của nó một cái.
Sau đó tay áo vẫn cứ bồng bềnh, tiếp tục tiến về phía trước.
Con kiến bị La Chinh đùa giỡn, vội dùng tốc độ bò cực nhanh để đuổi theo sau lưng hắn.
Nhưng hắn không quan tâm, vẫn tiếp tục tiến lên.
“Ầm!”
Hắn xoay người, lướt qua một con kiến khác.
Cứ như vậy, sau lưng La Chinh đã có hai con kiến đuổi theo.
“La Chinh muốn làm gì vậy?”
“Hắn muốn dẫn hai con kiến hung bạo kia đến cùng một chỗ”
“Điên rồi sao?”
Võ giả Yêu Dạ tộc nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, ai nấy đều lo lắng.
Mặc dù bản thân đám kiến hung bạo này không quá lợi hại, nhưng sức nổ lại cực kỳ khủng bố.
Cho dù là ai thì khi xử lý cũng phải cẩn thận từng li từng tí.
Cho nên, muốn thông qua nhánh cây thứ tám này sẽ rất tốn thực lực.
Chắc chắn phải dụ từng con kiến đi, sau đó giết chết từng con một.
Nhưng bây giờ La Chinh lại cứ nghênh ngang xông vào bầy kiến, hành động này của hắn khiến trái tim đám người Bạch Vi như muốn nhảy ra ngoài vì hồi hộp.
Lưu Vũ nở nụ cười thản nhiên.
Nghiêm túc mà nói thì số lần nàng tiếp xúc với La Chinh không nhiều.
Nhưng khi ở thánh địa Thiên Vũ, đủ mọi chuyện liên quan đến La Chinh và những sự việc xảy ra trong tháp Tội Ác đều được truyền về.
Nàng biết đây chính là tác phong làm việc nhất quán của La Chinh.
Nếu gò bó theo một khuôn phép khác, hắn sẽ không phải là hắn nữa.
La Chinh không hề dừng lại, số lượng kiến đi theo sau lưng hắn càng lúc càng nhiều.
“Nhiều kiến như thế, nếu nổ cùng một chỗ thì uy lực sẽ lớn đến cỡ nào?”
“Hắn không sợ bị nổ chết sao…”
Ánh mắt Lam Nhiễm cũng hiện nét tò mò, nhìn chằm chằm vào hành động của La Chinh.
Nghe mọi người bàn tán, sắc mặt nàng chợt thay đổi.
Dường như nhớ ra điều gì đó, nàng vội nói: “Lui ra phía sau, mọi người hãy lui ra phía sau, tận lực trốn ra sau thần mộc Đại Xuân”
Bây giờ mọi người cũng đã nhìn ra, La Chinh muốn dẫn đám kiến tụ lại để nổ cùng một chỗ.
Uy lực của một con kiến đã kinh người như vậy, bây giờ mấy trăm con kiến cùng nổ một lúc, cảnh tượng sẽ khủng khiếp đến cỡ nào?
“Vèo!”
La Chinh nhanh chóng lao lên, đằng sau hắn là một đám kiến đen nghìn nghịt.
“Chính là lúc này”
Thân hình hắn bỗng bay vút lên, bắt được một con kiến hung bạo bên dưới.
Con kiến hung bạo này dài cỡ mười thước, còn dài hơn cả người La Chinh.
Mà lực của bản thân con kiến này lớn vô cùng.
Cho dù con kiến hung bạo có bé như hạt gạo thì chúng cũng vẫn có thể nâng một vật thể nặng hơn mình mấy chục lần.
La Chinh vừa mới bắt đi, con kiến liền mở hai cái càng to như gọng kìm của mình ra, hung hăng kẹp chặt La Chinh.
La Chinh cũng bắt được một cái càng.
Sức mạnh cứ thế tràn vào, trực tiếp vặn thẳng đầu con kiến hung bạo.
Trong nháy mắt cái đầu bị vặn ra, một tay khác của hắn nắm lấy phần bụng con kiến, đột nhiên ném về phía sau.
Loài kiến hung bạo này thật ra là một loài sinh linh rất kỳ lạ.
Sau khi sinh ra, nó không ngừng tiêu hao sức mạnh bản thân, ổn định ngọn lửa thiêu đốt trong bụng, cẩn thận để ngọn lửa không cháy mạnh quá mà phát nổ.
Khi nó bị trọng thương hoặc sắp chết, nó không thể ổn định được ngọn lửa trong bụng nữa, ngọn lửa mất kiểm soát, tất nhiên sẽ nổ tung.
La Chinh vặn đầu con kiến hung bạo xuống, ngọn lửa trong phần bụng của nó tất nhiên không còn gì kiểm soát.
Khi hắn ném phần bụng ra ngoài, trong lúc còn đang bay trên không trung, ngọn lửa thiêu đốt bên trong bụng càng lúc càng sáng.
“Bịch…”
Phần bụng kia rơi xuống đất, lăn một vòng, vừa lúc dừng lại ở chính giữa đám kiến đang đuổi theo La Chinh.
Một tia sáng lóe lên…
“Ầm ầm…”
Tiếng nổ rung trời lở đất truyền đến.
Những con kiến hung bạo bên cạnh không biết trốn đi đâu, nên lập tức bị vụ nổ tác động.
Thế là những ngọn lửa bên trong phần bụng của chúng đều nổ tung theo.
“Ầm ầm, ầm ầm…”
Đám kiến nổ tung cũng là do phản ứng dây chuyền.
Sau khi mấy chục con kiến cùng nổ một lúc, một lần nữa lại khiến mấy trăm con kiến đều nổ tung theo.
“Đùng”
Bên tai mọi người truyền đến tiếng nổ liên tiếp, nối liền với nhau, cảnh tượng thật sự nằm ngoài sức tưởng tượng của mọi người.
Một đám mây hình nấm khổng lồ bay thẳng lên.
Sóng xung kích khuếch tán ra xung quanh.
Ngay cả thần mộc Đại Xuân lớn ngang một ngọn núi lớn cũng phải lung lay.
La Chinh duy trì một khoảng cách nhất định với chỗ phát ra vụ nổ.
Hai chân hắn như hai cái đinh đóng ngay tại chỗ, chịu đựng lực va chạm xâm nhập vào cơ thể.
Cũng may Lam Nhiễm đã đề nghị mọi người lui về phía sau thần mộc Đại Xuân ngay từ lúc đầu.
Khi sóng xung kích khuếch tán đến, nó giống như một bàn tay khổng lồ vô hình, ép mọi người vào trên cành cây, có muốn cử động cũng không được.
Vừa nãy, nếu còn đứng ngây trên cành cây thì giờ đây bọn họ đã bị sóng xung kích đẩy mạnh, đầu sẽ đụng vào nhánh cây to lớn của thần mộc Đại Xuân.
Nếu thế, bọn họ không chết cũng bị trọng thương.
Chương 1232: Ninh Vũ Điệp phi thăng
Bị sóng xung kích ép chặt vào cành cây, gương mặt xinh đẹp của Lam Nhiễm đầy vẻ phiền muộnBiết vậy, nàng đã không để cho tên này ra tay.
Thật là dã man.
Đợi lực va chạm của vụ nổ tan đi, mọi người mới rời khỏi chỗ nấp, nhảy lên tán cây rộng lớn.
Ngoài Lam Nhiễm, Lưu Vũ và Bạch Vi, sắc mặt của những người còn lại đều trắng bệch.
Mặc dù bọn họ cách trung tâm vụ nổ kia khá xa, nhưng bị lực va chạm kia chèn ép, bọn họ vẫn bị thương nhẹ, khí huyết toàn thân lưu chuyển không được thoải mái.
Kinh mạch xảy ra hiện tượng tắc nghẽn, ai nấy đều vội vàng móc đan dược ra uống.
Sau khi khói đen tản đi hết, bóng dáng La Chinh chậm rãi xuất hiện.
Hắn vẫn đứng im trên cành cây như trước, cơ thể hoàn toàn không chút vết thương nào.
“Tại sao khả năng chống đỡ lực va chạm của hắn lại mạnh đến như vậy?” Lam Nhiễm lẩm bẩm.
Nhìn La Chinh, nàng bỗng có cảm giác ông trời không được công bằng.
Cùng là võ giả Thần Hải Cảnh, tại sao lại có sự chênh lệch lớn đến như thế.
Còn Lưu Vũ thì không hề cảm thấy ngoài ý muốn chút nào, nàng chỉ cảm thán trong lòng.
Tên này quả đúng như nàng nghĩ.
Chỉ trong thời gian bảy năm, hắn đã trưởng thành đến mức khiến cho nàng phải ngước nhìn.
Sau khi La Chinh giải quyết đám kiến hung bạo này chỉ trong một lần duy nhất, nhánh cây thứ tám không còn gì cản trở nữa.
Vốn phải mất đến mấy canh giờ mới có thể thông qua nhánh cây thứ tám, nhưng bây giờ chỉ chưa đầy một nén nhang đã có thể thông qua.
Giẫm lên bàn đá trên nhánh cây, mọi người tiếp tục hướng lên trên.
Liên minh Nhân Đạo, ở một giếng phi thăng trong Tam Thanh giới.
Một bóng người leo lên từ trong giếng phi thăng.
Một luồng hàn khí đánh tới, nước giếng trên người nàng hóa thành vụn băng.
“Leng keng…”
Nàng lắc nhẹ thân hình một cái, tất cả vụn băng đều rơi xuống giếng.
“Nguyên khí trời đất nơi này mãnh liệt thật”
Nàng nhìn hoàn cảnh xung quanh, ánh mắt không che giấu được cảm giác mới lạ.
Nàng bắt đầu dạo bước bên cạnh giếng phi thăng.
“Ngươi, các ngươi nữa, tất cả phải thành thật đứng im tại chỗ” Một vị giáp sĩ ra lệnh.
Nghe thấy lời nói của vị giáp sĩ đó, lông mày cô gái xinh đẹp này hơi nhíu lại.
Nhưng sau khi nhận ra tu vi của người này, ánh mắt của nàng cũng chăm chú hơn, cường giả Thần Hải Cảnh hậu kỳ.
Nàng không phản kháng mà đi theo một đám võ giả phi thăng khác tập trung tại một bên.
Tất cả các võ giả phi thăng đều ôm một ước mơ thật đẹp với Thượng Giới.
Nhưng bọn họ không biết, cạnh tranh trên Thượng Giới còn tàn khốc hơn so với Hạ Giới.
Khi còn ở Hạ Giới, bọn họ tồn tại ở vị trí đỉnh cao, là vương giả tuyệt đối nơi Hạ Giới.
Nhưng ở Thượng Giới, võ giả Thần Hải Cảnh lại quá bình thường.
Chênh lệch địa vị dường như là một bài học bắt buộc dành cho mỗi vị võ giả phi thăng.
Nàng đứng ở một góc, nhằm làm quen với nguyên khí trời đất mãnh liệt, gương mặt có vẻ hoài niệm.
“Năm đó phu quân mới chỉ có tu vi Sinh Tử Cảnh, bây giờ đã qua sáu năm, không biết tu vi của chàng là gì? Phải chăng đã bước vào Thần Hải…”
Nàng chính là Ninh Vũ Điệp, Điện chủ Vân Điện.
Trải qua mấy năm tu luyện, tu vi của nàng cũng đã đột phá Thần Hải.
Năm đó, khi La Chinh rời đi, nàng đã sinh một đứa con trai, đặt tên là La Niệm.
Nàng muốn gửi gắm nỗi nhớ nhung đối với La Chinh vào con trai của mình.
Nhưng đã mấy năm trôi qua, La Niệm cũng đã được bảy tuổi.
Nhìn gương mặt giống như khuôn đúc với La Chinh của La Niệm, nỗi nhớ nhung của nàng chẳng những không giảm đi mà ngày càng mãnh liệt.
Võ giả kết làm bạn đời với nhau, cách xa mấy năm, thậm chí mấy chục năm cũng là chuyện bình thường.
Có người cực đoan, bế quan một lèo tới cả trăm năm.
Mặc dù chỉ cách một cánh cửa, nhưng khi gặp lại đã là trăm năm.
Nhưng tình cảm giữa La Chinh và Khê Ấu Cầm không lớn, tâm cảnh cũng chưa lắng xuống qua thời gian, làm sao có chuyện khổ vì tương tư như nàng?
Để giảm bớt nỗi giày vò do nhớ nhung gây ra, nàng tĩnh tâm khổ tu.
Không ngờ qua sáu năm, nàng đã đột phá Thần Hải Cảnh.
La Niệm cũng tròn bảy tuổi.
Từ nhỏ thằng bé đã rất thông minh, cộng thêm địa vị của Vân Điện ở Trung Vực, căn cơ của nó đã mạnh hơn những đứa trẻ bình thường.
Sáu tuổi đã đột phá Tiên Thiên, bây giờ tu vi của La Niệm đã là Tiên Thiên tứ trọng.
Lần phi thăng Thượng Giới này, vốn dĩ nàng cũng không muốn xa La Niệm, nhưng cuối cùng vẫn quyết đi tìm chồng.
“Đại Giới này vô biên vô tận, mênh mông đến mức ngươi không thể nào tưởng tượng được”
“Cho dù dùng tốc độ của võ giả Thần Hải Cảnh để bay thì có lẽ cũng phải mất mấy trăm năm mới bay được từ Đại Giới này đến Đại Giới khác”
“Chúng ta thuộc thánh địa Ngọc Thanh của Tam Thanh giới, là thánh địa thập phẩm.
Giới chủ Tam Thanh giới cũng là Thánh chủ thánh địa Ngọc Thanh chúng ta…”
Vị giáp sĩ Thần Hải Cảnh trước mắt giảng giải vài điều cơ bản cho võ giả phi thăng nghe.
Ninh Vũ Điệp nghe xong, trong lòng không khỏi chấn động.
Nàng biết các khu vực trong Thượng Giới rất rộng, Đại Thế Giới chỗ nàng không thể so sánh nổi.
Cho dù nàng phi thăng Thượng Giới, con đường tìm kiếm La Chinh nhất định cũng sẽ rất gian khổ.
Nhưng nghe vị giáp sĩ trước mặt nói về diện tích của một trăm nghìn Đại Giới, chúng vẫn vượt ra khỏi sự tưởng tượng của nàng.
Muốn băng qua một Đại Giới, với tốc độ bay của võ giả Thần Hải Cảnh phải tốn mất trăm năm?
Như vậy, Đại Giới này lớn đến mức khủng khiếp.
Huống chi còn có đến trăm nghìn Đại Giới.
Muốn tìm phu quân, chỉ sợ còn khó hơn mò kim đáy biển.
Nàng đã phi thăng lên, lại phi thăng đến một thánh địa thập phẩm?
Thực lực của thánh địa này mạnh đến cỡ nào.
Đủ loại suy nghĩ khiến tâm Ninh Vũ Điệp loạn như ma.
“Tất cả các võ giả phi thăng đi theo ta” Sau khi vị giáp sĩ kia giới thiệu đại khái tình hình xong, lập tức dẫn đám Ninh Vũ Điệp đi, vừa đi vừa thở dài: “Chiến trường mộng ảo mở ra, võ giả phi thăng đang đào quặng đều chạy hết vào chiến trường.
Bây giờ toàn bộ mạch khoáng đều trong trạng thái bỏ hoang, thiếu người làm.
Các ngươi phải theo ta đến mạch khoáng của thánh địa Ngọc Thanh để đào quặng”
Thì ra khi chiến trường mộng ảo mở ra, tất cả các võ giả Thần Hải Cảnh đều có thể tham dự.
Mặc dù mạch khoáng có lệnh cấm võ giả phi thăng tham gia chiến trường mộng ảo, nhưng cũng chẳng thể ngăn cản nổi.
Dù sao thì chỉ cần bước ra một bước là võ giả Thần Hải Cảnh đã có thể tiến vào bên trong, bọn họ có muốn cản cũng không cản được.
Nhưng điều càng khiến cho người ta tức giận hơn nữa là thánh địa Ngọc Thanh nghiêm cấm đám chấp sự bọn họ không được tiến vào chiến trường mộng ảo, thế nên bọn họ đành phải bỏ qua cơ hội rèn luyện tốt này.
“Đào quặng? Cần đào bao lâu?” Một vị võ giả phi thăng hỏi.
“Ha ha, vậy thì phải xem thực lực của ngươi rồi.
Có một số người may mắn, cộng thêm gan lớn thì đào năm ba năm, cũng có võ giả phi thăng đào hơn một trăm năm” Vị giáp sĩ Thần Hải Cảnh kia cười nói.
Nghe xong, tất cả các võ giả phi thăng đều ngây người.
Phi thăng Thượng Giới xong lại phải lưu lại mất trăm năm? Điều này quả thật quá khác xa so với mong muốn của bọn họ.
Ninh Vũ Điệp im lặng đi theo phía sau đội ngũ, trong lòng nàng cũng rất bàng hoàng, không biết phải đối mặt như thế nào.
Vốn dĩ Ninh Vũ Điệp cũng là một cô gái có tính tự chủ.
Nhưng sau khi gả cho La Chinh, tâm tư của nàng đã thay đổi, nàng có một sự ỷ lại đặc biệt vào La Chinh.
Nhưng bây giờ, La Chinh lại không thể xuất hiện trước mặt nàng.
Với thiên phú của phu quân, chàng có khả năng trở thành một võ giả nòng cốt của một thánh địa thập phẩm.
Nhưng trong Thượng Giới có quá nhiều Đại Giới như vậy, không biết chàng đã tiến vào thánh địa thập phẩm nào?
Chẳng lẽ nàng phải ở lại đây đào quặng suốt mấy chục năm sao?
Trong lòng nàng vô cùng hối hận.
Sớm biết như vậy nàng đã không phi thăng.
Dù sao ở Hạ Giới cũng còn Niệm Nhi nàng phải lo lắng…
Đám giáp sĩ đưa nhóm Ninh Vũ Điệp đi xuyên qua một con đường không gian.
Nhưng mới đi được nửa khắc, lại có một vị giáp sĩ tiến vào trong đội ngũ, chặn trước mặt Ninh Vũ Điệp: “Ngươi không cần đi đào quặng”
“Sao?” Ninh Vũ Điệp sững sờ.
“Ngươi hãy đi với ta” Vị giáp sĩ kia nói tiếp.
Mắt Ninh Vũ Điệp sáng lên, không biết mình gặp phải chuyện gì.
Dù sao sau khi phi thăng, nàng đã bắt đầu trở nên mơ hồ.
Nàng không cần đào quặng, xem ra chắc là chuyện tốt.
Thế là Ninh Vũ Điệp đi theo vị giáp sĩ kia, rời khỏi đội ngũ võ giả phi thăng.
Đi bên trong con đường không gian được một lúc, nàng liền rời khỏi, tiến vào một tòa thành lớn.
Tán thưởng độ hùng vĩ của tòa thành một lúc, Ninh Vũ Điệp được dẫn vào một cung điện tinh xảo.
Trong cung điện đang tập trung hơn mười cô gái, tu vi đều là Thần Hải Cảnh.
Nghe các nàng trò chuyện, Ninh Vũ Điệp mới biết những cô gái này cũng là võ giả phi thăng giống nàng.
Sau khi phi thăng không lâu, tất cả đều được đưa đến đây, mọi người cũng không rõ là có chuyện gì.
Bên ngoài cung điện này có người canh giữ, không được tùy tiện ra ngoài.
Lúc này, trong lòng Ninh Vũ Điệp dâng lên một dự cảm xấu.
Rất nhiều cô gái cũng không rõ vận mệnh của mình như thế nào, chỉ biết dốc lòng tu luyện.
Chờ mất nửa tháng, ba chàng thanh niên chậm rãi bước vào từ bên ngoài cung điện, uy thế trên người tỏa ra cho thấy là cường giả Thần Cực Cảnh.
Chương 1233: Không tăng mà còn giảm
Sau khi ba người thanh niên kia tiến vào cung điện, một người lên tiếng cười khẽ: “Nhị ca, mấy cô gái này chính là võ giả mới phi thăng của thánh địa Ngọc Thanh ta”“Võ giả Hạ Giới có thể tu luyện đến Thần Hải Cảnh, cơ bản đều là mỹ nữ tuyệt sắc.
Ha ha, Nhị đệ, ngươi nói xem quan điểm này của ta có chính xác không?” Người thanh niên đi đầu lên tiếng.
Chàng thanh niên đứng giữa đẹp trai nhất, vừa bước vào đã thu hút ánh mắt của tất cả các cô gái.
Y thản nhiên nói: “Người có thể phi thăng, hẳn là võ giả có tư chất ưu tú dưới Hạ Giới.
Ngay từ lúc còn trẻ, bọn họ đã sử dụng Dưỡng Nhan Đan, Cải Nhan Đan để giữ lại tuổi xuân của mình, tất nhiên phải được như vậy rồi…”
Mấy cô gái Thần Hải Cảnh đã đợi ở đây rất lâu.
Bây giờ thấy ba người này bước vào, tất nhiên phải hỏi cho ra lẽ.
Một cô gái lên tiếng trước: “Xin hỏi ba vị công tử, không biết thánh địa Ngọc Thanh sắp xếp chúng ta ở đây để làm gì vậy?”
Một chàng thanh niên cười to: “Không có gì, chẳng qua chỉ cảm thấy các nàng phi thăng chẳng dễ dàng gì, cho nên ta miễn cho các ngươi, không phải đi đào quặng cực khổ mà thôi”
Mặc dù những võ giả phi thăng trong đại điện này đều là nữ, nhưng muốn phi thăng Thượng Giới, bọn họ cũng đã trải qua rất nhiều chuyện, đương nhiên sẽ không tin vào câu nói kia.
Ngược lại, các nàng biết việc này sẽ không đơn giản.
“Nếu vậy, vì sao lại giam chúng ta ở đây? Chi bằng thả tự do cho chúng ta mới phải?” Một cô gái khác mỉm cười nói.
Nghe cô gái kia nói thế, Ninh Vũ Điệp vẫn đang nép một góc, ánh mắt nàng liền lóe lên.
Nếu được tự do, nàng có thể đi tìm La Chinh.
Nhưng ba người kia đã đưa các nàng đến đây, chắc chắn không thể tùy ý rời đi.
Quả nhiên, mọi người liền nghe thấy người thanh niên kia cười rộ lên: “Thánh địa Ngọc Thanh ta là thánh địa đứng đầu trong Tam Thanh giới, các vị nghìn dặm xa xôi phi thăng đến đây, chẳng lẽ muốn bỏ qua cơ hội gia nhập thánh địa Ngọc Thanh chúng ta sao?”
Nghe xong, các nàng bắt đầu lo lắng.
Các nàng biết, mình đang ở thế yếu, nên cũng chỉ có thể xem xem người thanh niên này nói như thế nào rồi mới có thể tính.
“Hải sư thúc của thánh địa Ngọc Thanh ta tuyển đệ tử nhập môn.
Hải sư thúc chính là nửa Giới Chủ, có thể trở thành đệ tử nhập môn của ông ấy cũng là may mắn của các người.
Các người hãy theo ta đến đó.
Nhưng số lượng đệ tử Hải sư thúc nhận cũng có hạn, không phải ai cũng được nhận hết.
Được Hải sư thúc nhìn trúng hay không, còn phải xem vận mệnh của các ngươi”
“Bái nửa Giới Chủ làm sư phụ?”
“Tôn Linh Hoa ta từ lúc bước chân vào võ đạo đến nay không hề có sư phụ, cho dù đối phương có tu vi gì thì ta cũng không bái”
“Nghe qua là biết không có ý gì tốt.
Nữ giới Thần Hải Cảnh ở Thượng Giới nhiều như vậy, vì sao nhất định phải nhận chúng ta làm đồ đệ”
Mấy cô gái này thông minh đến cỡ nào? Nghe đến đó, bọn họ mơ hồ hiểu ra được vài điều, nên tất nhiên không vui.
Nhưng ba người thanh niên Thần Cực Cảnh này làm gì để ý đến các nàng?
Một người liền ra lệnh phân phó, một đội giáp sĩ xông vào, trong tay cầm những vòng tay màu xám, đeo lên cho từng người.
Đó chính là vòng tay giam cầm linh hồn.
Đeo vòng tay này lên thì không thể vận chuyển chân nguyên trong cơ thể.
Một số cô gái vốn còn muốn chống cự, nhưng đối mặt với ba cường giả Thần Cực Cảnh và hơn mười giáp sĩ Thần Hải Cảnh, mà các nàng lại chỉ là võ giả vừa mới bước vào Thần Hải Cảnh, làm sao phản kháng lại được?
Ninh Vũ Điệp cũng không phản kháng.
Nàng vuốt ve chiếc nhẫn trên ngón áp út của mình.
Nhẫn tu di của nàng đã tặng cho La Chinh, sau đó nàng lại nhờ thợ thủ công của Vân Điện làm cho nàng một cái khác.
Trong lòng nàng lặng lẽ cầu nguyện, hy vọng La Chinh phù hộ cho nàng.
Trong chiến trường mộng ảo, tất nhiên La Chinh không biết Ninh Vũ Điệp đã phi thăng.
Hắn và đám người Lam Nhiễm, Lưu Vũ nhanh chóng leo lên những nhánh cây lớn của thần mộc Đại Xuân.
Thần mộc Đại Xuân có tất cả mười ba nhánh cây, mỗi nhánh đều có một loại côn trùng kỳ lạ.
Côn trùng trên nhánh thứ bảy là kiến hung bạo.
Trên nhánh thứ tám là ve mặt người.
Đám ve này có gương mặt giống hệt như người, thậm chí còn có thể nói tiếng người, nhìn qua rất kinh dị.
Nhánh cây thứ chín là ếch băng có độc.
Nhánh cây thứ mười là ong giương cánh song sinh.
Nhánh cây thứ mười một là sâu vòi voi có thần lực.
Lúc trước, Lưu Vũ và Lam Nhiễm đã dẫn đám người Yêu Dạ tộc vượt qua nhánh cây thứ mười hai.
Nhưng lần nào leo lên đến nhánh cây thứ mười hai cũng có không ít võ giả Yêu Dạ tộc phải bỏ mình.
Lần này có La Chinh hỗ trợ, không chỉ tốc độ leo lên nhanh gấp mấy lần so với lúc trước, mà trên đường đi cũng không có ai chết cả.
Trong mắt đám võ giả Yêu Dạ tộc, La Chinh chính là một con quái vật.
Ếch băng độc và ong giương cánh song sinh đều là vật kịch độc trong thiên hạ, còn là những con côn trùng độc đã biến mất từ lâu.
Cho dù là Lưu Vũ và Lam Nhiễm, nếu bị con côn trùng độc ngủ đông này cắn trúng thì cũng chết chắc.
Nhưng La Chinh cứ thế một người một ngựa tiến lên, mặc cho hàng nghìn hàng vạn côn trùng độc tấn công, hắn vẫn không hề có phản ứng gì, vẫn giống như một tảng đá, hoàn toàn không để ý tới mấy loại kỳ độc này.
Về phần sâu vòi voi có thần lực, chúng có sức mạnh rất lớn, không phải võ giả bình thường có thể đối kháng được.
Nhưng sức mạnh của La Chinh lại mạnh hơn nó một bậc, hoàn toàn áp chế nó.
Không bao lâu sau, mọi người đã đứng trên nhánh cây thứ mười hai của thần mộc Đại Xuân.
Trên nhánh cây này có một loại quả hình tròn màu đỏ, tổng cộng có bốn mươi quả.
“Ngươi nói là trong mấy quả này có rất nhiều điểm mộng ảo?” Nhìn loại quả kỳ lạ trước mặt, La Chinh cũng hơi khó hiểu.
Lam Nhiễm lập tức gật đầu, nói: “Trong mỗi quả ẩn chứa một trăm nghìn điểm mộng ảo”
“Nhiều như vậy sao?”
Chính La Chinh cũng cảm thấy kinh hãi.
Trước đây, La Chinh cho rằng cướp đoạt điểm mộng ảo của người khác chính là một con đường tắt.
Mà tất cả những người tham gia chiến trường mộng ảo đều nghĩ như vậy.
Cho nên những cuộc chiến đấu thường tập trung xung quanh các thành chính lớn.
Bây giờ xem ra, chiến trường mộng ảo còn sắp xếp phong phú hơn hắn tưởng nhiều.
Khó trách Lam Nhiễm và Lưu Vũ lại cứ muốn tiến vào cánh cửa Khô Mộc nhiều lần như thế.
Với thực lực của La Chinh, một mình hắn cũng đủ sức để leo lên thần mộc Đại Xuân.
Nếu hắn có được toàn bộ số quả này, hắn sẽ có được bốn triệu điểm mộng ảo.
Lam Nhiễm nói, cánh cửa Khô Mộc đã mở ra ba lần.
Nếu cả ba lần đều cùng một người tiến vào, vậy chẳng phải có thể kiếm được mười hai triệu điểm mộng ảo sao?
Chẳng trách hắn giết chết Cơ Lạc Tuyết một lần, tích lũy được năm triệu điểm mộng ảo nhưng lại chỉ có thể xếp ở vị trí hơn mười nghìn trong chiến trường mộng ảo.
“Mỗi người được một quả” Lam Nhiễm bước đến, hái một quả xuống.
Bây giờ là lúc phân chia cho mọi người.
Mắt võ giả Yêu Dạ tộc sáng lên.
Một quả là một trăm nghìn điểm mộng ảo cơ đấy!
Thật ra, trên đoạn đường này, bọn họ hầu như chỉ đi theo đằng sau La Chinh, cơ hội ra tay không nhiều.
Có thể kiếm được một trăm nghìn điểm đã là tốt lắm rồi.
“Số điểm còn lại, ta lấy ba phần, La Chinh lấy bảy phần, ý của La đại ca như thế nào?” Ánh mắt màu xanh của Lam Nhiễm nhìn thẳng vào La Chinh, cười hỏi.
“Được thôi” La Chinh gật đầu, lại hỏi: “Lưu Vũ đâu? Vì sao nàng ấy lại không lấy?”
La Chinh vừa mới hỏi xong, Lưu Vũ đã lắc đầu: “Ta không cần”
“Vì sao?” La Chinh hỏi tiếp.
Lam Nhiễm đáp thay Lưu Vũ: “Nếu Lưu Vũ tích lũy được nhiều điểm mộng ảo, chắc chắn sẽ xuất hiện ở những vị trí cao.
Tai mắt Yêu Dạ tộc nhiều như vậy, nhất định sẽ bị người ta chú ý.
Bây giờ, Lưu Vũ không nên để người khác chú ý đến, bị quên lãng là tốt nhất”
Dù sao Lưu Vũ vẫn còn ở trong nhà giam của Yêu Dạ tộc.
Nếu nàng lọt vào vị trí năm triệu võ giả đầu tiên của chiến trường mộng ảo, nhất định sẽ bị người ta chú ý.
Với thực lực của Lưu Vũ, muốn lọt vào năm triệu người đầu tiên cũng không khó.
Nếu vì thế mà bị Dao chú ý thì sợ rằng hậu quả mà nàng phải chịu sẽ càng xấu hơn.
Mặc dù khả năng này không cao, nhưng trong thời điểm này, cẩn thận vẫn tốt hơn.
La Chinh nhìn Lưu Vũ, gật đầu nói: “Ta hiểu rồi”
Sau đó, hắn đưa tay nhận số quả mà Lam Nhiễm đưa đến, bóp nát từng quả.
Mỗi lần bóp một quả, ngang ngửa với việc La Chinh giết chết một người trong chiến trường mộng ảo.
Vì thế, điểm mộng ảo từ trong những quả này nhanh chóng bay thẳng vào người La Chinh.
La Chinh được chia bảy phần, tức là hai mươi mốt quả.
Sau khi bóp nát hai mươi mốt quả, hắn lấy được hai triệu một trăm nghìn điểm.
Số lượng này rất khả quan, gần với số điểm giết chết Cơ Lạc Tuyết.
Một ý niệm hiện ra trong đầu La Chinh.
Hắn vội kiểm tra lại, phát hiện thứ hạng của mình vẫn không thay đổi.
Trong Đại Giới này, vị trí của hắn đã tăng lên mười vị trí, xếp thứ hai trăm sáu mươi bảy.
Nhưng xếp hạng trong toàn bộ chiến trường mộng ảo lại không tăng, đã thế còn rơi xuống vị trí mười lăm nghìn.
Điều này nói rõ, tốc độ cướp đoạt điểm mộng ảo của những võ giả ngoài kia còn nhanh hơn cả La Chinh.
Chương 1234: Con mắt
Sau khi kiểm tra xếp hạng của mình, La Chinh thở dài một hơiTrong chiến trường mộng ảo, thật sự hắn phải đối mặt với rất nhiều đối thủ cạnh tranh.
Không nói đến thực lực, trong số hàng tỉ võ giả Thần Hải Cảnh này, mỗi người đều có cơ duyên và số mệnh của mình.
Võ giả có thực lực và số mệnh có lẽ sẽ độc chiếm những thánh địa tương tự như cánh cửa Khô Mộc để cướp đoạt điểm mộng ảo, tốc độ thu hoạch tất nhiên nhanh hơn rồi.
Nếu không vì mối quan hệ với Lưu Vũ, La Chinh đã đuổi hết đám võ giả Yêu Dạ tộc này đi, một mình độc chiếm cánh cửa Khô Mộc.
Chờ cánh cửa Khô Mộc mở ra lần nữa, hắn sẽ một mình tiến vào, cướp hết bốn triệu điểm mộng ảo.
Như vậy tốc độ sẽ nhanh hơn, ngay cả phương thức chiếm cứ một thành chính như Cơ Lạc Tuyết, dựa vào việc “nộp thuế” của hàng trăm võ giả cũng không sánh bằng hắn.
Trước đây, Lam Nhiễm cảnh giác với hắn, chính là sợ xảy ra chuyện này.
Dù sao nàng cũng là truyền nhân của Giới Chủ, cũng hy vọng có được một thứ hạng tốt.
Lần này, nàng chủ động chia hai mươi mốt quả cho hắn, chắc chắn trong lòng đang rất đau.
“Trên nhánh cây này có một cái bàn đá, thông lên nhánh thứ mười ba.
Vì sao chúng ta lại không lên đó?” La Chinh nhìn chằm chằm cái bàn đá cách đó không xa.
“Nơi đó không thể đi được” Lưu Vũ lắc đầu với La Chinh.
Lam Nhiễm chớp mắt, cười nói: “La Chinh đại ca, nếu ngươi muốn xông lên cũng không hẳn là không được.
Nhưng nhánh thứ mười ba này là đỉnh của thần mộc Đại Xuân, tuyệt đối khó tới mức chúng ta không thể giải quyết được, nhưng phần thưởng ở đó cũng vô cùng kinh người”
Nghe Lam Nhiễm nói vậy, La Chinh gật đầu: “Ta muốn thử xem”
Mặc dù hắn đã đứng trong hàng ngũ hai mươi nghìn người xếp đầu, nhưng thứ hạng này không phải là điểm cuối của hắn.
“Chúng ta đã từng leo lên nhánh thứ mười ba này một lần.
Phía trên hẳn là khu vực có truyền thừa của Vu tộc thượng cổ.
Tiến vào bên trong sẽ bị Vu thuật quỷ dị tập kích.
Sau khi chết mất mấy người, chúng ta đã lui xuống.
La Chinh, ngươi nhất định phải cân nhắc cho thật kỹ” Mặt Lưu Vũ hiện lên vẻ lo lắng.
“Ừm” La Chinh gật đầu, lập tức cười nói: “Nếu có gì không ổn, ta sẽ lui ra”
Nếu La Chinh đã quyết định như vậy, Lưu Vũ cũng không ngăn cản.
Nàng biết, có ngăn cản hắn cũng chẳng có ý nghĩa.
Về phần những võ giả Yêu Dạ tộc khác, ví dụ như đám Bạch Vi, Lam Nhiễm, trong lòng ngược lại cũng có chút chờ mong.
Bọn họ đã xông vào cánh của Khô Mộc này vài lần, nhưng không dám leo lên đỉnh thần mộc Đại Xuân, không biết La Chinh có thể thách thức được hay không?
Dưới con mắt chăm chú của mọi người, La Chinh leo lên bàn đá.
Âm thanh khụ khụ quái dị của mấy cái đầu lâu phát ra, theo đó mà dưới chân La Chinh lại xuất hiện chữ viết.
Không có quá nhiều do dự, hắn nhảy lên nhánh cây trên cùng của thần mộc Đại Xuân.
Đỉnh thần mộc Đại Xuân là một tán cây khổng lồ màu xám.
Đến chỗ này, sương trắng vốn đang lượn lờ đã biến thành màu xám trắng.
Ngay lúc rơi xuống nhánh cây, trong lòng La Chinh truyền đến một cảm giác rất lạ.
Cảm giác kỳ lạ này hình như quen quen.
Hắn đã cảm nhận được ở đâu rồi nhỉ?
La Chinh đứng im tại chỗ, tốn mất mấy nhịp thở để nhớ lại, nhưng hắn lại không tìm được đáp án trong trí nhớ của mình.
Tán cây màu vàng nâu trải rộng thành một khu vực bằng phẳng, phía trên có thêm mấy chục cái đầu lâu với kích thước khác nhau.
“Đầu lâu này hẳn là đầu lâu của người khổng lồ, được Vu tộc thượng cổ dùng để dựng nhà?” La Chinh đánh giá một phen.
La Chinh không tiếp xúc nhiều với Cự Nhân tộc.
Võ giả chủng tộc này còn cao gấp đôi võ giả Ma tộc, nhưng tốc độ di chuyển chậm chạp, thiên phú không cao.
Điểm mạnh duy nhất của bọn họ là có thần lực trời sinh.
Mỗi người của Cự Nhân tộc đều có sức mạnh trời sinh.
Nhưng trong số các cường giả tầng tầng lớp lớp xuất hiện ở Thượng Giới, chỉ dựa vào cơ thể mạnh mẽ thì rõ ràng không thể đấu lại được những chủng tộc khác.
Cho nên ở Thượng Giới, Cự Nhân tộc chỉ được xem là một chủng tộc nhỏ.
Sau khi đánh giá qua, La Chinh bắt đầu thăm dò dọc theo tán cây.
Có lẽ chỉ có một mình, nên hắn cảm thấy không khí xung quanh hơi tĩnh lặng.
Vốn dĩ phía trên thần mộc Đại Xuân cực kỳ yên tĩnh.
Trước đây có võ giả Yêu Dạ tộc làm bạn, La Chinh không có cảm giác như bây giờ.
Hiện tại, chỉ có một mình hắn, nên ngay cả tiếng tim đập hắn cũng có thể nghe thấy.
“Bịch bịch…”
Sau khi La Chinh đi dọc theo tán cây được mấy bước, hắn đang định tiếp tục tiến lên thì bất chợt ngừng lại.
Đồng thời, lông mày hơi nhíu.
Tiếng tim đập này hình như hơi vang.
Nhưng La Chinh vừa mới dừng bước, tiếng tim đập cũng dần dần nhỏ đi.
Sau mấy nhịp thở, chúng bắt đầu biến mất bên tai hắn.
Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?
Sau khi suy nghĩ một chút, hắn lại bước đi lần nữa.
“Bịch, bịch, bịch…”
Vừa mới bước đi, tiếng tim đập lại vang lên.
“Hừ…”
La Chinh cười lạnh.
Bây giờ hắn đã xác định, hắn đang rơi vào một loại Vu thuật kỳ lạ nào đó.
Hiện tại, Vu thuật trong vũ trụ được coi là một phương pháp tu luyện của một số ít người.
Sau khi Vu tộc thượng cổ biến mất một cách kỳ lạ, truyền thừa Vu thuật của bọn họ cũng biến mất theo, chỉ còn rất ít Vu thuật được truyền lại, nhưng không thành hệ thống.
Nhưng Vu thuật lại rất lợi hại và quỷ dị, thường có thể giết chết người một cách vô hình, khiến cho người ta khó lòng phòng bị.
La Chinh cũng biết hắn không thể nhìn thấu được Vu thuật này, nhưng hắn cũng không suy nghĩ quá nhiều, mặc cho tiếng tim đập của hắn càng lúc càng lớn, hắn vẫn tiếp tục đi về phía trước.
“Bịch, bịch, bịch…”
La Chinh bước đi càng nhiều, âm thanh càng mãnh liệt, giống như có người đang dùng quyền đánh vào tim của hắn vậy.
Nhưng La Chinh luyện thể từ bên ngoài vào bên trong, cơ thể của hắn rất mạnh, tuyệt đối không chỉ mạnh ở gân, xương, da.
Cho dù là lục phủ ngũ tạng, chúng cũng được hấp thu đủ loại lửa, cứng như thần khí.
Đối với những võ giả khác, khi bị sức mạnh quỷ dị này bóp chặt trái tim, nhất định sẽ trọng thương.
Nhưng La Chinh vẫn bình an vô sự.
Thậm chí hắn còn không để ý đến tiếng tim đập vang lên bên tai.
Nhưng sau một nén nhang, hắn lại dừng bước.
“Con đường này hình như có gì đó không đúng.
Dường như mình vừa mới đi một vòng…”
Con đường trên tán cây có sáu bảy chục cái đầu lâu.
Hắn lượn quanh vài vòng nên nhanh chóng phát hiện ra mình vẫn ở nguyên chỗ cũ.
Hình như hắn bị vây ở chỗ này?
Vừa nghĩ đến đây, ánh mắt hắn lóe lên, con ngươi nhiễm một màu xanh.
Sau khi kích hoạt Thanh Mục Linh Đồng, ánh mắt hắn quét qua một vòng.
Xuyên qua tầng sương mù màu xám trắng, con ngươi La Chinh hơi mở to, không nhịn được mà hít một hơi khí lạnh.
Ở sâu trong đám sương mù màu trắng này có rất nhiều con mắt.
Bởi vì không đoán ra được khoảng cách, nên La Chinh không biết những con mắt này lớn bao nhiêu.
Nhưng đối với hắn mà nói, chúng thật sự rất khổng lồ.
Những con mắt này lơ lửng trên không trung, đang chăm chú nhìn hắn.
Không cần biết những con mắt này đến từ sinh vật gì, nhưng nếu bị chúng để ý, bất kỳ người nào cũng phải nổi da gà.
Tất nhiên, La Chinh cũng không ngoại lệ.
Chương 1235: Thượng cổ tộc và sinh linh bóng ma
“Tổng cộng có mười ba con mắt khổng lồ.
Chắc hẳn những con mắt này đại diện cho một biểu tượng nào đó của Vu tộc thượng cổ, thậm chí là một sự tồn tại chí cao vô thượng nào đó của chủng tộc bọn họ”Trước đây, La Chinh đã đoán như vậy rồi.
Chiến trường mộng ảo lớn như thế, chắc hẳn nó được tạo ra từ ý chí của Thiên Đạo, mà trong ý chí đó lại ẩn chứa ký ức của Thiên Đạo.
Cho nên trong diễn kỷ này đã từng có văn minh, đồng thời cũng từng bị hủy diệt mà mất đi văn minh ấy.
Thế nên bây giờ, những nền văn minh còn lưu giữ sẽ thay nhau xuất hiện.
Cũng giống như ngôi miếu mà La Chinh đã tiến vào lần trước, nó đến từ thánh vực Vạn Phật.
Hoặc giống như thần mộc Đại Xuân trước mắt đến từ Vu tộc thượng cổ.
Vũ trụ khổng lồ với đã trôi qua vài tỉ năm, những văn minh tích lũy lại cũng nhiều vô số kể.
Có một số văn minh chỉ như đóa phù dung sớm nở tối tàn, tiêu tán trong dòng sông lịch sử dài đằng đẵng, trở thành hạt bụi của lịch sử.
Nhưng cũng có một số văn minh lại ương ngạnh mà trưởng thành, ví dụ như Nhân tộc, Yêu Dạ tộc…
Trong ngôi miếu lần trước, La Chinh đã lấy được một tấm Na Di Lệnh, có thể tự do qua lại giữa các Đại Giới.
Vậy trên đỉnh thần mộc Đại Xuân này sẽ có thứ gì?
Nếu mọi chuyện ổn thỏa thì có lẽ ban nãy La Chinh hoàn toàn có thể chọn không tiến vào nơi này.
Hơn nữa, bây giờ Na Di Lệnh đã có thể sử dụng lần nữa, hắn có thể dùng nó để thoát khỏi hoàn cảnh khó khăn này.
Nhưng không nơi nào bên trong chiến trường mộng ảo mà không nguy hiểm đến tính mạng.
Tất cả các võ giả đểu đang ra sức phấn đấu, đương nhiên La Chinh sẽ không lựa chọn lùi bước.
Huống chi hắn vừa mới kiểm tra thứ hạng của mình.
Mặc dù hắn đạt được hơn hai triệu điểm mộng ảo, nhưng kết quả xếp hạng của hắn chẳng những không tăng mà còn giảm.
Những người xếp phía trước La Chinh, nếu không sử dụng những phương pháp đặc biệt để cướp điểm mộng ảo thì họ cũng đã phát hiện ra những thứ mà La Chinh chưa từng phát hiện.
Lúc này, nếu hắn còn không liều thì vị trí của hắn sẽ càng tụt xuống kinh hơn.
Bên ngoài sương mù màu xám trắng, những con mắt khổng lồ lẳng lặng trôi bồng bềnh giữa không trung, không có bất kỳ động tĩnh gì, giống như một bối cảnh quỷ dị mà thôi.
Tất nhiên La Chinh cũng không để ý đến.
Vốn còn đang do dự, hắn đột nhiên nhảy lên.
Hắn đã không thể khám phá được mê cung kỳ lạ này, vậy thì cũng không phân cao thấp với nó nữa.
Lần này, hắn nhảy lên, bay lượn giữa không trung.
Cho dù mê cung có được chế tạo tinh xảo thế nào thì cũng không thể kéo dài lên tới trời được.
Huống chi, bên trên thần mộc Đại Xuân cũng không có cấm chế cấm bay.
“Vù vù…”
Mặc dù phía trước là từng tầng sương mù màu xám trắng, nhưng nhờ sự hỗ trợ của Thanh Mục Linh Đồng, La Chinh có thể nhìn thấy hết toàn cảnh đỉnh tán cây này.
Đỉnh thần mộc Đại Xuân khá rộng, là một tán cây hình dốc núi.
Đoạn đường hắn đã đi dốc theo hướng ba mươi độ, nhọn dần lên trên, diện tích ngang ngửa với một tòa thành chính.
Với tốc độ bay của La Chinh, chỉ mất vài chục nhịp thở là có thể bay hết.
Trên đỉnh của tán cây có một luồng ánh sáng màu tím nhẹ nhàng nhảy nhót.
Nếu đứng từ xa, La Chinh sẽ không thể phân biệt được.
“Vù…”
Khi hắn đã bay trên tán cây được một lát, ánh mắt đột nhiên ngưng lại.
Hắn dùng luồng ánh sáng màu tím đó làm mục tiêu để bay đến, nhưng đã bay về phía trước được một thời gian, hắn vẫn không rút ngắn được khoảng cách với luồng ánh sáng đó.
Đợi đến khi hắn chăm chú nhìn, hắn mới thấy có ba cái đầu lâu được đặt cùng một chỗ, chính là vị trí của hắn trước đó.
“Mê cung này đang được bao trùm bởi một sức mạnh nào đó.
Sức mạnh này trói buộc mình ở đây, không lẽ là quy tắc không gian?”
Mê cung bình thường không thể nào có hiệu quả được như vậy.
Có thể làm cho La Chinh loay hoay trên không trung thì chỉ có một khả năng duy nhất, đó là mê cung này được tạo ra từ một quy tắc không gian nào đó.
Chỉ có vậy mới có thể trói buộc hắn ở bên trong.
Nghĩ đến đây, La Chinh bỗng phóng ra một bước, nhảy vào trong không gian.
Bóng dáng hắn giống như một cái bóng thật dài, biến mất tại một điểm, sau đó lại xuất hiện ở một điểm khác.
Cứ lặp đi lặp lại như vậy, khoảng cách giữa hắn và luồng ánh sáng màu tím càng lúc càng gần.
“Có tác dụng?”
Vẻ mặt La Chinh cũng trở nên vui mừng.
Trong lúc hắn xuyên thẳng lần nữa, đột nhiên hắn kêu lên một tiếng đau đớn, người hắn trượt ra khỏi không gian.
Khi đang xuyên qua không gian, hắn vô tình đụng phải một bức tường vô hình.
Hắn nhìn lại thì thấy mình đã về chỗ cũ.
Giờ khắc này La Chinh khẽ cười khổ.
Hắn bó tay rồi.
“thình thịch, thình thịch thình thịch…”
Theo tiếng tim đập, lông mày La Chinh nhíu lại.
Hoàn cảnh khó khăn trước mắt khiến hắn hơi khó giải quyết.
Lúc này, hắn lại rơi xuống tán cây một lần nữa, ánh mắt chăm chú nhìn những chiếc đầu lâu khổng lồ.
Những cái đầu này còn cao gấp đôi so với hắn, giống như một căn nhà.
Trước đây, La Chinh cũng không quá để ý tới những thứ này, nhưng khi hắn xuyên tới xuyên lui, hắn phát hiện được một điểm.
Khi hắn cách xa những cái đầu lâu, tiếng tim đập bên tai sẽ nhỏ đi, nhưng khi hắn đến gần đầu lâu, tiếng tim đập sẽ lớn hơn.
Điểm khác biệt nho nhỏ đó đã khiến hắn chú ý.
Bước đến phía trước, hắn đưa tay vuốt ve mặt ngoài của đầu lâu.
Ánh mắt hắn lóe lên, tay hơi dùng sức.
“Răng rắc!”
Một vết nứt xuất hiện ở mặt ngoài của đầu lâu, kéo dài từ xương mặt đến đỉnh đầu.
Sau đó, hắn đánh xuống một chưởng, cái đầu lâu khổng lồ liền đã vỡ nát.
“Ầm!”
Trong khoảnh khắc vỡ nát, một thân hình đen sì nhảy ra ngoài.
Cái đầu chỉ có một phần ba hình dạng của con người.
Thân hình đó được bao phủ trong một tấm vải rách, dường như có thể nhìn thấy cơ thể lởm chởm đá của nó.
“Vèo!”
Bóng người đó lóe lên một cái rồi biến mất, chui vào trong một cái đầu lâu khác.
“Đây chính là sinh linh bóng ma!”
Khi La Chinh còn ở Hạ Giới, lúc xuyên qua không gian hắn đã từng gặp sinh linh này.
Nhìn thoáng qua, hắn thật sự rất có ấn tượng với cơ thể lởm chởm đá này.
Lúc đó, còn có một đám sinh linh bóng ma đuổi giết hắn và mấy người của Thiên Vị tộc.
Tại sao ở đây lại có thể gặp phải sinh linh bóng ma?
Hay Vu tộc thượng cổ chính là Âm Ảnh tộc bị thần nguyền rủa?
Khi hắn đánh thứ này vọt ra, tiếng tim đập bên tai hắn biến mất.
Xem ra, chính tên này đã giở trò.
Nghĩ đến đây, La Chinh không còn do dự nữa, thân hình lóe lên.
Hắn bước đến đầu lâu kế tiếp, dùng sức đánh xuống.
Xương đầu của Cự Nhân tộc không quá cứng, đứng trước cơ thể như thần khí của La Chinh, chúng chẳng khác nào giấy vụn.
Hắn vừa đánh xuống thì lập tức vỡ nát.
Nhưng khi La Chinh vừa mới chạm vào, từ hai hốc mắt to lớn của đầu lâu đã xuất hiện hai bóng đen lởm chởm đá.
“Hai con?”
“Trong những đầu lâu này đều có sinh linh bóng ma sao?”
“Vèo!”
Lần này La Chinh không có ý định để thứ này chui vào trong đầu lâu nào nữa.
Hắn muốn bắt thử một con để tìm hiểu.
Kích thước bóng dáng đen sì này không lớn, nhưng tốc độ lại nhanh vô cùng.
Khi La Chinh chuyển động thân hình, một tay đánh xuống, hắn chỉ bắt được một mảnh vải rách nát sau lưng nó mà thôi.
“Xèo xèo!”
Mảnh vải rách nát trong tay La Chinh hóa thành một luồng khí tức màu đen, ăn mòn ngón tay hắn.
Như vậy chứng tỏ, trong thứ này có kịch độc.
Nếu đổi ngược là người khác, chỉ sợ xương ngón tay của người đó đã bị ăn mòn hết rồi.
Nhưng biểu hiện của La Chinh vẫn không có gì thay đổi, hắn vẫn đuổi theo bóng dáng đen sì kia.
“Rắc….”
Khi La Chinh đuổi theo, bóng dáng đen sì đó đột nhiên duỗi ngón tay lởm chởm đá của nó ra, móng tay nó như móng của dã thú.
Nó đang niệm chú ngữ nào đó.
Mặc dù biết chú ngữ của Vu tộc thượng cổ rất lợi hại, nhưng hắn cũng không quan tâm được nhiều như vậy.
Trước mắt cứ bắt thứ này lại đã rồi tính.
Thân hình của nó rất nhanh nhẹn, nhưng tốc độ vẫn còn kém xa La Chinh.
La Chinh vừa ra chiêu, bóng dáng màu đen ấy liền không còn cách tránh né, bị hắn ép chặt xuống đất, xốc áo choàng lên.
Khi áo choàng bị xốc lên, nó lập tức biến thành từng luồng khí tức màu đen, không ngừng tiêu tán.
Tên trước mắt này, ngoại hình không khác gì con người, nhưng toàn thân đều là màu đen.
Tay chân không có da, thay vào đó là lớp vảy rất cứng.
“Bla….”
Bị La Chinh đè mạnh xuống đất, nó biết mình chạy không thoát, lập tức tung một câu chú ngữ.
Sau đó, bên cạnh La Chinh xuất hiện hai vòng xoáy màu đen, bên trong vòng xoáy xuất hiện hai đầu lâu lớn chừng bàn tay.
Đầu lâu này giống y như đúc đầu lâu mà La Chinh nhìn thấy trên bàn đá.
Điểm khác biệt duy nhất chính là những đầu lâu này đang há cái miệng rộng ra, lao tới cắn xé hắn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









