1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 246 : Người hy sinh (c1226-c1230)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 246 : Người hy sinh (c1226-c1230)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1226: Người hy sinh

Mọi người không còn chậm trễ nữa, thi nhau đi vào trong vòng xoáy khổng lồ ở trung tâm của cây tinhSau khi xuyên qua vòng xoáy thì tạm thời có thể coi như an toàn.

Bạch Vi đỡ cô gái trường cung từ trong vòng tay của La Chinh, nàng nhẹ nhàng rút ra một cây tên màu xanh mơn mở từ trong túi đựng tên phía sau cô gái đó.

Sau khi quay đầu mũi tên, Bạch Vi lại cầm chuôi mũi tên khẽ đâm thẳng vào mi tâm của cô gái đó!

Nhìn thấy cảnh này, La Chinh khẽ ngây người, nhưng lại chợt hiểu rõ.

Mũi tên màu xanh đó không phải dùng để giết người, bên trong có ẩn chứa lực sinh mệnh mãnh liệt, đi vào trong cơ thể không những không gây tổn hại đến tính mạng mà còn cứu một mạng người!

Bên này Bạch Vi cứu chữa cho cô gái trường cung, còn những võ giả Yêu Dạ tộc khác thì đều cẩn thận đánh giá La Chinh.

Có thể nhẹ nhàng thoát khỏi cây tinh khổng lồ khi bị nó quấn quanh, thực lực của người này rốt cuộc mạnh cỡ nào?

Trong ánh mắt bọn họ tự nhiên cũng ẩn chứa một tia kính nể.

Nghĩ tới những lời nói của mình lúc trước, ai nấy đều có chút sợ hãi.

Chuyện khác không nói, nếu thực sự làm người này nổi giận thì những người Yêu Dạ tộc ở đây e là không ai sống nổi.

Sau khi mũi tên màu xanh đó đâm vào mi tâm của cô gái trường cung thì sau khoảng mười nhịp thở, cô gái đó liền từ từ tỉnh lại.

Khi tỉnh lại, trên mặt lại có vẻ nghi hoặc…

Lúc trước, nàng đã bị những cành cây đó quật ngất đi, trước khi nàng ngất cũng biết rõ lần này bản thân chết chắc.

Đến khi tỉnh lại thì có lẽ là đã trở về thành chính để sống lại rồi.

Hoàn toàn không ngờ sau khi tỉnh lại, nàng lại phát hiện bản thân đã vào trong cửa Khô Mộc! Nhìn hoàn cảnh xung quanh, còn có Bạch Vi ở bên cạnh, nàng thấy cứ như bản thân đang mơ một giấc mơ không thể tưởng tượng nổi.

Để ý đến biểu cảm của cô gái này Bạch Vi mở miệng nói: “Là võ giả Nhân tộc này đã cứu ngươi”

“Võ giả Nhân tộc…” Trong lòng cô gái trường cung cũng kinh ngạc, ánh mắt rơi trên người La Chinh có cả một tia cảm kích.

Đối diện với ánh mắt cảm kích của cô gái trường cung, La Chinh chỉ khẽ vuốt cằm.

Hắn lại đang thăm dò thế giới phía sau cửa Khô Mộc này…

Trước mắt La Chinh là một cây gỗ to lớn thô ráp, ước tính ban đầu thì đường kính của thân cây này cũng phải rộng khoảng vài trăm dặm, độ cao thì không thể nào tính được vì không thể nhìn tới đỉnh!

Bạch Vi thấy ánh mắt của La Chinh liền giải thích: “Đây là thần mộc Đại Xuân thượng cổ, là cây thánh của Vu tộc thượng cổ.

Thần mộc Đại Xuân này tổng cộng có mười ba nhánh cây, Yêu Dạ tộc bọn ta bị nhốt ở trên nhánh cây thứ chín…”

Thần mộc Đại Xuân thượng cổ, Vu tộc thượng cổ?

Trong hang động mà La Chinh từng vào có mười tám bức tượng La Hán, đó có lẽ là truyền thừa đến từ thánh vực Vạn Phật.

Còn thần mộc Đại Xuân trước mắt này lại là truyền thừa của Vu tộc thượng cổ…

Cũng tức là, chiến trường mộng ảo này có lẽ là nơi tập hợp truyền thừa từ cổ tới nay trong vũ trụ?

Có điều, thứ đạt được trong mỗi vùng truyền thừa hình như khác nhau.

La Chinh chưa từng có nổi một điểm mộng ảo nào trong huyệt động kia, mà ngược lại còn bị trừ ba trăm triệu điểm mộng ảo.

Còn thần mộc Đại Xuân trước mặt lại chưa hề trừ điểm mộng ảo của La Chinh.

Theo như lời của Bạch Vi thì ngược lại, còn có thể kiếm được lượng lớn điểm mộng ảo ở trong này!

“Chúng ta cũng lên trên thôi” La Chinh không hy vọng bản thân mình vừa đến đây một chuyến thì Lưu Vũ đã bị đưa về thành chính…

Bạch Vi gật đầu, xung phong lên trước, bay thẳng lên phía trên.

Còn La Chinh dĩ nhiên là theo sát phía sau, những võ giả Yêu Dạ tộc khác cũng bay lên theo…

Tốc độ phi thăng của La Chinh không hề chậm, nhưng cả quãng đường bay lên vừa vặn hết nửa canh giờ.

Đập vào mắt hắn vẫn là thân cây trơ trụi của thần mộc Đại Xuân này.

Theo như những gì Bạch Vi nói thì thần mộc Đại Xuân có tất cả mười ba nhánh cây, bay lên nửa canh giờ cũng vừa vặn đến độ cao vài trăm vạn trượng.

Nhưng cho đến tận giờ vẫn chưa từng thấy nhánh cây đầu tiên đâu.

Vậy thì không biết tổng độ cao của thần mộc Đại Xuân này cao đến cỡ nào?

Càng lên trên thì lớp mây xung quanh cũng càng nhiều, cho dù là thân cây gần ngay trong gang tấc cũng ẩn trong tầng mây này, khiến khi nhìn cũng không được chân thực.

Bạch Vi dẫn đường ở phía trước, tốc độ cũng khẽ chậm lại, nhắc nhở mọi người: “Mọi người cẩn thận chút, lên trên nữa có lẽ sẽ có Vu Cổ Xuân Mộc.

Nhớ kỹ, phải tránh nọc độc của nó!”

Nghe lấy Bạch Vi nói vậy, trong lòng mọi người lập tức rùng mình, cũng thầm đề cao cảnh giác.

Bạch Vi vừa dứt lời không lâu thì trên thân cây vốn dĩ trơ trụi liền xuất hiện từng khối nhọt nhô ra.

Mà thời điểm mọi người lướt qua, trên bề mặt của mỗi khối nhọt liền tách ra vô số vết nứt!

“Viu!”

Một luồng âm thanh truyền tới, theo đó một con sâu nhỏ có sừng nhọn đen sì sì phóng ra từ trong khối nhọt trên cây.

Con sâu nhỏ sừng nhọn này giương cánh vừa kêu vang vừa bay thẳng về phía mọi người!

Mới đầu mấy võ giả Yêu Dạ tộc còn không để ý, cũng bởi vì thân cây quá to lớn.

Nếu so ra thì nó mang tới cho bọn họ một ảo giác đặc biệt, cho rằng con sâu nhỏ sừng nhọn này không hề lớn.

Con sâu nhỏ sừng nhọn nhanh chóng đến gần, bọn họ liền phát hiện nó dài cả trượng, là một vật to lớn đối với một võ giả bình thường!

“Đây chính là Vu Cổ Xuân Mộc, mọi người tăng tốc thoát khỏi thứ này ngay!” Bạch Vi vừa nói vừa tăng tốc hơn nhiều…

Cho dù Bạch Vi không nhắc nhở thì cũng không ai muốn đối mặt với con côn trùng mặt mày đáng sợ này.

Cho dù Vu Cổ Xuân Mộc chỉ lớn khoảng bàn tay thì nhìn cũng đã khiến người ta sởn gai ốc rồi chứ nói gì đến chuyện khổng lồ như vậy!

“Vèo vèo vèo…”

Mấy đường ánh sáng xung quanh thần mộc Đại Xuân cũng nhanh chóng bay lên.

“Bốp, bốp, bốp…”

Tiếng nổ vang đến, kèm với đó là số lượng Vu Cổ Xuân Mộc bám theo dưới chân mọi người ngày càng nhiều.

“Làm sao bây giờ? Hình như chúng ta không đuổi được đám Vu Cổ Xuân Mộc này đi!” Một vị võ giả Yêu Dạ tộc nói.

Ai ngờ sắc mặt của Bạch Vi lại vô cùng bình tĩnh: “Vốn dĩ đã không đuổi được.

Cửa Khô Mộc này đã khởi động ba lần, mà ngay cả Lam Nhiễm đại nhân và Lưu Vũ cũng không đuổi được!”

“Vậy… Vậy chúng ta làm sao nhảy lên được tầng trên của thần mộc Đại Xuân?” La Chinh hỏi.

“Phải có người hy sinh.

Mỗi một lần leo cây đều phải chọn ra một người hy sinh” ánh mắt Bạch Vi khẽ dừng lại, rồi dừng ở người đàn ông Yêu Dạ tộc mặc quần áo đen.

Người đàn ông mặc quần áo đen này cũng bay hết tốc lực, tốc độ có khi cũng gần bằng La Chinh và Bạch Vi.

Hắn phát hiện ra Bạch Vi nhìn mình thì vẻ mặt lập tức thay đổi: “Ý gì? Bạch Vi, ngươi định để ta…”

Bạch Vi gật đầu: “Những Vu Cổ Xuân Mộc này rất dễ bị thu hút.

Tinh Hỏa, ngươi đi đi!”

“Ta không muốn!” người đàn ông Yêu Dạ tộc tên Tinh Hỏa liên tục lắc đầu: “Ta đến đây để giúp Lam Nhiễm đại nhân, dựa vào đâu mà bảo ta…”

“Hừ, ngươi đi chết chính là trợ giúp lớn nhất cho Lam Nhiễm đại nhân!” Bạch Vi lạnh giọng nói.

“Sao ngươi không để tên nhóc này đi chết?” Tinh Hỏa chỉ tay vào La Chinh nói: “Hắn còn là một tên ngoại tộc!”

Bị Tinh Hỏa chỉ như vậy, ánh mắt La Chinh khẽ lóe lên, nhưng lại không tỏ thái độ gì.

Những Vu Cổ Xuân Mộc này có lẽ là trùng kịch độc, nhưng cũng không hẳn là La Chinh sợ.

Dù gì thân thể thần khí này của hắn cũng bách độc bất xâm, đối diện với độc cổ này chắc là không có vấn đề gì.

Để La Chinh dẫn những con Vu Cổ Xuân Mộc này đi rồi sau đó rút lui, hắn cũng có thể làm được.

Nhưng bị tên này nói thế, La Chinh không hài lòng.

Nếu hắn đã là một người ngoại tộc, vậy thì sự sống chết của những người Yêu Dạ tộc này liên quan quái gì đến hắn? Huống hồ, điều La Chinh quan tâm chỉ là một mình Lưu Vũ mà thôi.

Dù gì năm đó trên đại lục Hải Thần Lưu Vũ cũng đã giúp đỡ hắn khá nhiều.

Lời của Tinh Hỏa khiến sắc mặt của Bạch Vi trầm xuống, sau đó lạnh giọng nói: “Nếu ngươi dụ những con Vu Cổ Xuân Mộc này đi, ta chắc chắn sẽ bẩm báo với Lam Nhiễm đại nhân bù lại điểm mộng ảo đã bị mất cho ngươi.

Hơn nữa, còn đền bù tổn thất gấp đôi cho ngươi, còn không…”

Tuy trong thành chính của Yêu Dạ tộc không đấu tranh nhiều lắm, nhưng một khi có người không tuân theo trật tự thì hậu quả cũng rất thảm.

Nghe thấy câu này, sắc mặt của Tinh Hỏa lộ vẻ rối rắm.

Cuối cùng hắn cũng nghiến răng, chuyển hướng lao xuống phía dưới!

“Vù vù vù vù…”

Cùng đó, xung quanh Tinh Hỏa lập lòe một luồng sáng cam, trong luồng sáng đó bay ra vô số trường thương khí thế hùng dũng.

Mấy trăm con Vu Cổ Xuân Mộc dưới chân mọi người liền bị đòn tấn công của Tinh Hỏa thu hút.

Từng con, từng con tụ lại với nhau, lao thẳng về phía Tinh Hỏa.

“Chết đi!”

Bị ép đi chịu chết, dĩ nhiên Tinh Hỏa vô cùng không cam lòng.

Trong cơn tức giận, hắn cũng không hề kiêng kỵ gì mà tấn công những con Vu Cổ Xuân Mộc này.

Nhưng dù trường thương màu cam đó mãnh liệt đến đâu thì vẫn không đủ để phá vỡ lớp vỏ của Vu Cổ Xuân Mộc.

Một luồng tiếng va đập truyền tới, trên đỉnh đầu phần sừng nhọn của những con Vu Cổ Xuân Mộc này liền tiết ra từng luồng nọc độc màu đen, bắn về cơ thể Tinh Hỏa.


Chương 1227: Vu tộc thượng cổ

Nọc độc màu đen này có tính ăn mòn cực mạnh!Ánh sáng màu cam bảo vệ cơ thể của Tịnh Hỏa liền bị ăn mòn sạch chỉ trong nháy mắt.

Ngay sau đó, mọi người liền nghe thấy phía dưới truyền đến một tiếng gào thét dữ dội!

Mặc dù trong chiến trường mộng ảo này sẽ không chết thật, nhưng nỗi đau mà thân thể cảm nhận được thì vẫn rất chân thật.

Bị nọc độc này ăn mòn đến chết cũng không phải là một trải nghiệm tốt cho lắm.

Mọi người nghe thấy âm thanh này, trong lòng cũng hơi run rẩy.

“Chúng ta vẫn nên mau rời đi thôi.

Qua đoạn này thì có thể đi đến nhánh cây đầu tiên!” Bạch Vi nhắc nhở.

Nhìn thấy tình trạng bi thảm của Tịnh Hỏa, mọi người không hề dừng lại, vì sợ rằng Vu Cổ Xuân Mộc lại đuổi theo lần nữa…

Không lâu sau, hai mắt La Chinh mơ hồ lóe lên một tia sáng xanh biếc, xuyên qua làn sương mù trắng xóa liền thấy một cành cây khô lớn!

Chỉ cần một cành khô cũng đủ để chứa một tòa thành!

Vu tộc thượng cổ này cũng là một chủng tộc cực kỳ lớn mạnh ở thời kỳ viễn cổ.

Mà thần mộc Đại Xuân này lại là cây thánh của Vu tộc thượng cổ.

Đại Vu của Vu tộc cũng chính là nhân vật cấp Thiên Tôn.

Trong đó có một vị Đại Vu lại nắm trong tay một phần số trời cực kỳ mạnh trong vũ trụ, là Vu Chú Niệm Sát!

Phần số trời mạnh nhất này, nếu ở thời hiện tại thì cũng là sự tồn tại khiến người ta phẫn nộ!

Nghe nói Đại Vu nắm trong tay phần số trời này chỉ cần biết được tên, vẻ ngoài của đối phương là có thể tưởng tượng trong đầu rồi sau đó đánh chết đối phương ở trong đó!

Nói cách khác, nếu La Chinh nắm trong tay phần số trời này, sau khi gặp qua người nào đó, chỉ cần tưởng tượng mình đánh chết người đó ở trong đầu thì người này sẽ bị đánh chết!

Sức tưởng tượng của sinh linh là vô tận, có ai lại có thể đối đầu với phần số trời kinh khủng như thế?

Đây quả nhiên là thủ đoạn một ý nghĩ đã có thể giết người…

Nhưng không biết vì sao, Vu tộc thượng cổ lại đột nhiên biến mất trong vũ trụ, thậm chí không thể tìm thấy một chút dấu vết nào!

Vốn dĩ Vu tộc thượng cổ nắm trong tay mấy nghìn Đại Giới, cũng là một quái vật khổng lồ ở thời thượng cổ.

Nhưng trong tất cả các thánh địa đều không tìm được bóng dáng người của chủng tộc này… Chuyện này, xem như là một việc kỳ lạ trong diễn kỷ, đến tận bây giờ vẫn là một bí ẩn lớn!

“Chúng ta có thể đi thẳng lên thì sao còn phải dừng lại ở trên thân cây này?” Sau khi bước lên thân cây khổng lồ này, La Chinh liền hỏi.

Bạch Vi lắc đầu, nói ngay: “Không dễ thế đâu.

Bắt đầu từ thân cây đầu tiên đã ẩn chứa thuật chú sát cực kỳ mạnh.

Nếu không đi theo con đường trên thân cây này, bay thẳng lên thì sẽ bị nổ tan xác mà chết! Không có ngoại lệ!”

Khi lần đầu tiên cửa Khô Mộc mở ra, ngay cả Lam Nhiễm đại nhân cũng bị nổ tan xác mà chết.

Sau này dần dần khám phá, mọi người mới hiểu không thể tùy tiện đi lên phía trên thần mộc Đại Xuân này!

Dưới sự dẫn dắt của Bạch Vi, mọi người đi dọc theo thân cây này được một khoảng thời gian nhưng vẫn chưa gặp phải bất kỳ nguy hiểm gì…

“Lam Nhiễm đại nhân bọn họ đã lên rồi, nên chắc những phiền phức trên thân cây này đều đã được dọn sạch.

Chỉ khi cửa Khô Mộc mở ra lần nữa thì thú dữ, côn trùng lạ ở trên thân cây này mới lại xuất hiện” Bạch Vi giải thích.

Không có khó khăn hiếm trở, tốc độ tiến về phía trước của mọi người đương nhiên là cực nhanh.

Không lâu sau, mọi người đã đi tới cuối thân cây.

Ở phía cuối thân cây có một cái khay gỗ cổ xưa, mà trên đó có một đầu lâu khô lớn bằng nắm tay được đặt ngay ngắn.

Cái đầu lâu khô này nhỏ như thế, không phải là đầu của người trưởng thành mà giống đầu của trẻ mới sinh…

Rút ra phán đoán này, La Chinh cũng không nhịn được mà nhíu mày.

Vu tộc thượng cổ này cho người ta một cảm giác rất quỷ dị, thậm chí có thể nói là phản cảm.

“Thứ trên khay gỗ kia có thể phá chú sát.

Đây là một nghi thức từ xưa của Vu tộc thượng cổ” Bạch Vi nói xong liền đi lên cái khay gỗ kia đầu tiên.

Sau khi La Chinh và mấy người bước đến chỗ khay gỗ này, nó bắt đầu từ từ chuyển động.

Cùng lúc đó, miệng của tất cả các đầu lâu khô nhỏ bắt đầu mở ra rồi lại khép lại, phát ra tiếng “khụ khụ khụ khụ”.

Mọi người đều là võ giả Thần Hải Cảnh, đều có thực lực cao cường, nên cho dù đối mặt với tà vật cũng không sợ hãi.

Nhưng âm thanh này cứ vang vọng trong không gian trống trải như vậy vẫn khiến bọn họ sởn tóc gáy.

Không lâu sau, khay gỗ này ngừng chuyển động.

Sau đó, tất cả các đầu lâu nhỏ đều chìm xuống dưới, yên tĩnh trở lại.

Mà dưới chân mọi người, lại lóe lên một tia sáng mờ ảo, chúng kết hợp lại với nhau tạo thành một chữ viết huyền ảo…

Sau khi đợi tới lúc chữ viết này xuất hiện, Bạch Vi mới nói: “Được rồi, có thể đi tiếp tục lên trên!”

Chắc chắn những chữ viết này có thể phá được thuật chú sát ở phía trên.

Mọi người bắt đầu tiếp tục đi lên trên.

Không lâu sau, lại gặp tiếp một thân cây khác.

Lần này bọn họ lại tiến vào thân cây, tìm được khay gỗ kia, lấy một dòng chữ viết khác, sau đó lại đi lên trên.

Cứ lặp đi lặp lại như thế bảy lần, đám người La Chinh đã leo lên thân cây thứ bảy!

Trước khi leo lên thân cây này, La Chinh cũng đã cảm nhận được từng luồng uy thế mãnh kiệt từ trên thân cây truyền đến…

“Đuổi theo bọn họ!” Giờ phút này, Bạch Vi cũng vui mừng ra mặt: “Đám võ giả Ma tộc kia chưa phá vỡ được trận pháp Diệp Lạc của Lam Nhiễm đại nhân!”

Bạch Vi sợ nhất là bản thân vừa mời được quân cứu viện tới thì Lam Nhiễm đại nhân của bọn họ đã bị đám người Ma tộc này đưa về thành chính mất rồi.

La Chinh hơi nhướng mày, sau đó bỗng hóa thành một luồng sáng, bay đi tạo thành một đường vòng cung trên không trung, sau đó đáp xuống cành khô này, hai mắt liền chăm chú nhìn về phía trước…

Ở phần cuối của thân cây, tay Lưu Vũ cầm một thanh kiếm nhỏ, ánh mắt tỏa ra sức sống cực mạnh.

Cả người nàng cũng sinh ra một luồng khí chất kỳ lạ.

Từ sau khi phi thăng, Lưu Vũ vẫn luôn ở trong thế tuyệt vọng.

Nàng chưa từng mở mắt để nhìn xem Thượng Giới này hùng vĩ thế nào, cũng chưa từng cảm ngộ được sự điên cuồng của nguyên khí trời đất thì đã bị Hình Phạt Vương trực tiếp nhốt vào trong nhà giam, cả đời không thấy mặt trời.

Chẳng qua lần này chiến trường mộng ảo mở ra đã cho Lưu Vũ một cơ hội!

Nàng giống như một tù nhân mãn hạn tù được thả ra, hít thở trọn vẹn không khí tự do trong trời đất rộng lớn này.

Nhưng Lưu Vũ cũng biết, chiến trường mộng ảo chỉ là một võ đài.

Nàng có thể cố tình làm bậy trong võ đài này, đi ganh đua cao thấp với các võ giả Thần Hải Cảnh khác.

Nhưng cuối cùng võ đài này cũng sẽ phải kết thúc, cuối cùng nàng vẫn phải trở về nhà giam, tiếp tục chịu đựng nỗi đau khổ tuyệt vọng kia.

Biểu hiện xuất sắc và thực lực mạnh mẽ của Lưu Vũ đã khiến nàng được Lam Nhiễm mời làm bạn đồng hành.

Bởi vì khi chiến trường mộng ảo mở ra, tất cả đều là trạng thái hình chiếu của võ giả trước khi bước vào chiến trường mộng ảo.

Ở trong nhà giam, Lưu Vũ chẳng có lấy một món vũ khí nào.

Tất cả trang bị trên người nàng lúc này đều là do Lam Nhiễm tặng cho.

Ngay từ đầu, khi Lam Nhiễm biết được cảnh ngộ của Lưu Vũ, nàng liền hứa một lời thề son sắt, rằng đợi sau khi chiến trường mộng ảo kết thúc, nàng sẽ để Lưu Vũ tự do!

Lam Nhiễm cũng là người kế thừa của một vị Giới Chủ trong Yêu Dạ tộc, mẹ nàng chính là một thành viên của hội trưởng lão.

Nhưng nghe thấy Lưu Vũ bị chính Hình Phạt Vương nhốt lại rồi bị tra tấn bằng sắt nung, Lam Nhiễm đã im lặng…

Yêu Dạ tộc bây giờ không ai có thể đối đầu với Hình Phạt Vương.

Vài năm trước, thậm chí ngay cả hội trưởng hội trưởng lão cũng đã bị Hình Phạt Vương giết chết!

Nhưng Lam Nhiễm có ý định này cũng đã khiến Lưu Vũ rất vui vẻ.

Đây là người bạn duy nhất của nàng ở Thượng Giới!

Ba lần vượt qua cửa Khô Mộc, Lưu Vũ đều chủ động bỏ một phần điểm mộng ảo thuộc về mình, để lại toàn bộ cho Lam Nhiễm.

Đây cũng là nơi duy nhất mà Lưu Vũ có thể giúp đỡ nàng.

Không ngờ lần này, bọn họ vừa mới bước lên cành thứ bảy thì lại bị một đám võ giả Ma tộc rượt đuổi!

Mấy canh giờ này, tất cả đều dựa vào trận Lạc Diệp của Lam Nhiễm và kiếm pháp sắc bén của Lưu Vũ để tận lực chống đỡ.

Thật ra thì cho dù chết thì cũng chẳng phải vấn đề gì lớn.

Ít nhất chiến trường mộng ảo này cũng là một khoảng thời gian rất vui vẻ của Lưu Vũ.

Tay nàng cầm một thanh kiếm nhỏ, nhìn Lam Nhiễm điều khiển trận Lạc Diệp.

Đối mặt với sự tấn công của võ giả Ma tộc, trong lòng nàng lại bình tĩnh khác thường.

Ở trên thân cây, từng chiếc lá to như ngón tay cái, dựa theo quy luật nhất định mà rơi xuống.

Những lá cây bên cạnh này giống như lưỡi đao, chỉ cần không chú ý một chút là chúng có thể dễ dàng phá cương nguyên hộ thể, chém đứt thân thể…

Cũng bởi vì những chiếc lá sắc bén này nên bọn họ đã chặn được cuộc tấn công của hơn mười võ giả Ma tộc!

Tất cả các võ giả Ma tộc đều vô cùng hung bạo.

Một khi bước vào trận Lạc Diệp này, bọn họ không chỉ phải đối mặt với những chiếc lá cây sắc bén khác thường, mà còn phải đối mặt với kiếm quang của những cô gái nhỏ Yêu Dạ tộc kia.

“Lần này, nhất định phải tiến lên.

Ta phải xé nát mấy đứa con gái của Yêu Dạ tộc này, dùng máu tươi của các nàng để tưới đao của ta” Một gã võ giả Ma tộc đứng ở chính giữa gào thét.

Rõ ràng, đám võ giả Ma tộc này đã mất kiên nhẫn.


Chương 1228: Lam Nhiễm

Đám võ giả Ma tộc trước mắt này cũng đã tức đỏ cả mắtTừ sau khi tiến vào chiến trường mộng ảo, mười gã võ giả Ma tộc này liền nhập lại thành một nhóm, đã cướp đoạt ba tòa thành.

Trong đó có hai người cũng có thể được xếp vào tốp năm trăm cái tên đầu tiên, trong chiến trường mộng ảo, có thể được xếp vào tốp một triệu cái tên trong một Đại Giới!

Bọn họ cũng tình cờ xông vào trong cửa Khô Mộc này!

Nhưng không ngờ lại bị chống cự ác liệt như thế…

Lãng phí suốt mấy canh giờ mà vẫn không thể xông qua mấy chiếc lá rụng này, đã thế còn mất đi hai huynh đệ, rõ ràng là gặp quỷ!

Gã võ giả Ma tộc kia gào thét xong thì trong tay liền xuất hiện một cái khiên lớn: “Ta xông lên trước, các ngươi theo phía sau.

Các huynh đệ cứ nỗ lực đến lúc cuối là được.

Ta thấy đám phụ nữ này cũng không chống đỡ được nữa đâu!”

“Liều mạng!”

“Mẹ nó, thật là lãng phí thời gian.

Không biết phía trên cái cây gỗ quỷ quái này rốt cuộc có bảo bối gì…”

Những võ giả Ma tộc khác cũng hưởng ứng.

Dưới sự mất kiểm soát, bọn họ cũng đều tự súc thế, chuẩn bị nỗ lực cho đến phút cuối cùng, nhằm bắt đối phương lại.

Bên cạnh Lưu Vũ là một cô gái Yêu Dạ tộc dáng người cao gầy đứng đầu sừng sững ở phía trước!

Cô gái này có một mái tóc dài màu xanh da trời, giống như màu của trời xanh được nhuộm trên tóc nàng vậy…

Giờ phút này, trong tay Lam Nhiễm còn vô số phiến lá nho nhỏ, giống như chiếc vòng tay được xâu từ những phiến lá.

“Lưu Vũ… Có lẽ không chống đỡ được nữa rồi” Trên mặt Lam Nhiễm lộ ra vẻ bất đắc dĩ.

“Không sao, chúng ta còn có cơ hội làm lại” Lưu Vũ thản nhiên cười nói.

Lam Nhiễm như suy nghĩ điều gì đó, nàng nhẹ nhàng đung đưa của ngón tay, tất cả những lá cây trên trận Lạc Diệp bên cạnh đều được nhuộm một tia sáng bóng màu vàng, trở nên càng sắc bén khác thường: “Ta thích thái độ lạc quan của ngươi.

Nếu ngươi có thể tự do, cho dù là ở Yêu Dạ tộc trên Thượng Giới, ngươi nhất định cũng có thể tỏa sáng!”

Lưu Vũ khẽ cười, lời cảm thán này, Lam Nhiễm đã nói rất nhiều lần…

Giả thiết này của nàng cũng không tồn tại.

Ràng buộc giữa Yêu Dạ tộc với võ giả trong tộc cũng không mạnh, nhưng mệnh lệnh của Vương chính là luật sắt.

Ai bảo một nhân vật nhỏ như nàng lại đắc tội với Hình Phạt Vương chứ?

“Mấy tên bẩn thỉu sắp tới rồi…”

“Vậy thì lên đi…”

Vẻ mặt hai cô gái Yêu Dạ tộc đầy kiên quyết.

Tranh đấu với người khác vốn là một chuyện vô cùng vui vẻ.

Lưu Vũ không quan tâm đến điểm mộng ảo, nàng chỉ hy vọng khoảng thời gian ở trong không gian mộng ảo này trôi chậm đi một chút, chậm đi một chút nữa…

Mắt thấy võ giả Ma tộc cầm đầu đang cầm một mặt khiên lớn xông tới.

Phía sau bọn họ lại truyền tới một giọng nói: “Xem ra không tới trễ!”

Những võ giả Ma tộc kia hơi sửng sốt, chợt xoay đầu lại, ánh mắt rơi trên người La Chinh, tất cả đều hơi sửng sốt.

Võ giả Nhân tộc?

Nơi này làm sao lại có một võ giả Nhân tộc?

La Chinh vừa nói xong câu kia, trên mặt liền nở nụ cười tủm tỉm, chầm chậm đi về phía bên này.

Dường như hắn nhắm mắt làm ngơ với những võ giả Ma tộc trước mặt.

“Bạch Vi! Nàng đưa viện binh tới, nhưng sao lại có võ giả Nhân tộc?”

Không chỉ đám Ma tộc hơi sững sờ, ngay cả Lam Nhiễm và vài người Yêu Dạ tộc phía sau Lam Nhiễm cũng có phần buồn bực.

Ở trong thành chính, bọn họ đã từng giao ước, không được đưa người ngoại tộc vào cửa Khô Mộc, Bạch Vi đang nghĩ gì vậy? Nhìn võ giả Nhân tộc này, hẳn là người mà nàng đưa tới…

Ngay cả Lưu Vũ, sau khi nhìn thấy La Chinh thì hô hấp đột nhiên vô cùng dồn dập.

Chuôi kiếm nhỏ lóe lên ánh sáng rực rỡ khẽ run trong không trung, trong mắt còn lộ vẻ khó tin, khóa chặt bóng dáng của La Chinh ở trong con ngươi của mình.

Ở trong nhà giam, khi bị phạt, Lưu Vũ thường nghe thấy giọng nói của La Chinh không ngừng vang vọng trong vũ trụ.

Chàng trai Nhân tộc này phi thăng cùng lúc với mình, nhưng chỉ ở đây mấy năm ngắn ngủi, vậy mà đã tạo ra động tĩnh lớn như vậy, Lưu Vũ cũng sinh lòng xúc động.

Ban đầu khi nàng gặp La Chinh, người này còn là một “Chiến Giả” nho nhỏ…

Thực ra trong lòng Lưu Vũ cũng có một kỳ vọng nhỏ.

Nàng hy vọng La Chinh vùng lên…

Hy vọng Huân vùng lên…

Cũng chỉ có như thế, bản thân mới có ngày được giải cứu.

Chẳng qua thời gian trôi đi, Lưu Vũ cũng hiểu, nàng đã là một người bị lãng quên.

Vũ trụ lớn như vậy.

Thậm chí một Đại Giới trong đó cũng đã to lớn khác thường.

Cho dù La Chinh thật sự có một ngày vùng lên, thậm chí giúp được Huân trở lại ngôi Vương, thậm chí đẩy Dao xuống thì đã sao?

La Chinh sẽ chú ý tới trong một nhà giam ở trong góc của một Đại Giới nào đó sao?

Điều này hiển nhiên là chuyện không thể nào.

Sau khi sinh ra ý nghĩ này, Lưu Vũ cũng tuyệt vọng.

Nàng biết La Chinh sẽ sẵn lòng giúp mình, vấn đề là bản thân nàng không thể rời khỏi nhà giam thì làm sao có thể báo cho La Chinh biết được?

Chiến trường mộng ảo này mở ra, tất cả các võ giả Thần Hải Cảnh đều đứng trong chiến trường rộng lớn này.

Có thể Lưu Vũ chưa từng nghĩ tới, chính mình sẽ có cơ hội gặp được La Chinh.

Chiến trường mộng ảo được chia thành năm mươi Đại Giới, xác suất nàng ở cùng một Đại Giới với La Chinh chỉ có một phần năm mươi.

Mà trong một Đại Giới lại có vô số thành chính, cả chiến trường mộng ảo lại có tới hàng triệu võ giả tiến vào, xác suất vô tình gặp La Chinh gần như có thể coi là con số không.

Nhưng vậy mà cái xác suất nhỏ đến như vậy lại xảy ra.

Nàng gặp La Chinh chính là kỳ tích!

Cảm xúc dâng trào, nên trong lúc nhất thời nàng lại kích động tới mức không nói nên lời!

“Võ giả Nhân tộc, cút sang một bên.

Nơi này không có chỗ của ngươi!” Một gã võ giả Ma tộc mắng.

La Chinh vẫn chậm rãi đi tiếp, trên mặt vẫn nở nụ cười thản nhiên như trước…

Nếu những võ giả Ma tộc này cẩn thận quan sát thì có thể nhìn thấy ánh mắt La Chinh thật ra cũng không rơi trên người bọn họ, mà lướt thẳng qua, bốn mắt nhìn nhau với Lưu Vũ.

La Chinh cũng không biết tình hình gần đây của Lưu Vũ như thế nào.

Ở trong mắt La Chinh, Lưu Vũ được xem như là người bạn cũ, ít nhất trên đường bản thân lưu lạc ở đại lục Hải Thần, nàng đã giúp đỡ hắn rất nhiều.

“Giết hắn” Võ giả Ma tộc cầm khiên lớn trong tay, quyết đoán ra lệnh.

Hắn cảm nhận được một tia tà tính toát ra từ trên người võ giả Nhân tộc.

Cảm giác quỷ dị này khiến hắn mơ hồ thấy lo lắng.

Một gã võ giả Ma tộc cầm trong tay cây chùy, xông về phía La Chinh đầu tiên!

Cây chùy lớn kia lóe ra ánh kim loại sáng bóng đen nhánh, phía trên, từng chiếc nanh sói lại sắc bén khác thường!

Hai tay võ giả Ma tộc này cầm cây chùy, cương nguyên trong cơ thể bùng nổ mạnh mẽ như thuốc nổ.

Lực tác động sinh ra hết sức kinh khủng.

Dường như hắn không phải đang vung một cây chùy, mà là một ngọn núi lớn!

“Không tránh?”

Ở một bên trận Lạc Diệp, vẻ mặt Lam Nhiễm đầy ngạc nhiên.

Nàng cũng hoàn toàn không hề biết rõ lai lịch của võ giả Nhân tộc này.

La Chinh đưa tay, hóa thành một chưởng đao, hướng nghiêng về phía trên mà chém qua!

Tốc độ của chưởng đao này không nhanh, thậm chí phải gọi là hết sức chậm chạp, nhưng sức mạnh ẩn chứa trong đó thì không sinh linh nào ở đây có thể tưởng tượng được!

“Binh!”

Âm thanh nặng nề truyền tới, tiếng chưởng đao của La Chinh va chạm với cây chùy cũng không hề làm người khác kinh ngạc.

Nhưng vào giờ khắc này, con ngươi trong hốc mắt rất nhiều võ giả liền trợn trừng lên, gần như cùng một lúc, tất cả đều hít một hơi khí lạnh…

Cây chùy lớn kia dễ dàng bị gãy lìa ngay dưới chưởng đao này của La Chinh.

Không chỉ có vậy, nửa trên của cây chùy sau khi bị gãy liền bay về phía sau, hóa thành vô số mãnh vỡ màu đen, rơi lả tả trong không trung.

Thân cây nổi lên một trận mưa phùn màu đen!

Cùng lúc đó, hai gan bàn tay của võ giả Ma tộc nắm cây chùy kia bỗng nứt, tuôn ra một dòng máu màu nâu.

Đầu tiên là gan bàn tay, tiếp nữa là cả bàn tay, sau đó là hai cánh tay.

Nhưng chưa hề dừng lại, thậm chí hai vai gã cũng nát bấy ra…

Mà tất cả chỉ là do một chưởng đao vô cùng bình thường.

Bạch Vi đứng sau lưng La Chinh, trong đôi mắt nàng dường như đang dần mọc lên hai ngôi sao! Thực lực của người này, vẫn nằm ngoài dự tính của nàng!

Về phần Lam Nhiễm, nàng xuất thân cao quý, tầm mắt đương nhiên không tầm thường.

Sau khi thấy cảnh tượng như vậy, hô hấp của nàng cũng trở nên dồn dập, đồng thời cảm nhận được một mối đe dọa rất lớn!

Có lẽ nàng vẫn còn sức liều mạng với những võ giả Ma tộc này, nhưng sau khi đánh giá thực lực của La Chinh, trong lòng Lam Nhiễm lại rút ra một đáp án vô cùng bất đắc dĩ.

Nàng không phải là đối thủ của người này.


Chương 1229: Cố nhân

Nguyên nhân Lam Nhiễm muốn so sánh mình với La Chinh cũng giống như Bạch Vi vậyĐối với người mạnh hơn mình, võ giả cũng có lòng cảnh giác, thậm chí có lúc ngay cả bạn bè cũng sẽ đề phòng lẫn nhau.

Huống chi Lam Nhiễm lại không quen biết La Chinh.

Xem tình hình thì có vẻ như La Chinh là do Bạch Vi dẫn theo, nhưng người này có thực lực như thế, vì sao lại chịu giúp đỡ nàng?

Cái cây này chính là một thánh địa cực phẩm để giành điểm mộng ảo.

Mỗi lần xông vào thì ít nhất có thể lấy được mấy triệu điểm.

Nếu La Chinh dùng thực lực để chiếm cứ nơi này, e là Yêu Dạ tộc của nàng cũng đành bó tay.

Từ một điểm này thôi cũng có thể thấy chuyện Lam Nhiễm lo lắng là bình thường.

Một đao kia của La Chinh đã khiến cho toàn bộ võ giả Ma tộc chấn động trong lòng!

Mặc dù những võ giả Ma tộc này hơi nóng nảy, nhưng mắt nhìn lại không kém.

Bọn họ cũng hiểu rõ bản thân đã đến bước đường cùng rồi.

Trong thân cây này chỉ có một lối đi, một phía bị La Chinh canh giữ, còn một phía khác chính là trận Diệp Lạc.

Nếu bị bọn họ đưa vào thế gọng kìm, Ma tộc cũng mất đi con đường phản kháng cuối cùng.

“Giết tên nhóc này trước đã!”

Sau nhanh chóng ra quyết định, võ giả mang khiên lớn trên vai liền xông lên đầu tiên!

Những võ giả Ma tộc còn lại cũng biết tình huống mình phải đối mặt nên cũng hành động theo!

Những võ giả Ma tộc này cường tráng như những ngọn núi nhỏ, lao thẳng về phía La Chinh.

Mà Bạch Vi ở một bên cũng không dẫn người của Yêu Dạ tộc đuổi theo.

Miệng nàng nhẹ nhàng mấp máy, đang nói chuyện gì đó với Lam Nhiễm.

Dù là Bạch Vi, Lam Nhiễm, hai người đều không ra tay.

Còn Lưu Vũ…

Nàng chỉ thản nhiên nhìn người thanh niên phía xa kia.

Năm đó, khi hắn tiến vào đại lục Hải Thần vẫn chỉ là một chàng thiếu niên, dáng vẻ hơi gầy yếu, trên người còn có chút ngây ngô.

Nhưng bây giờ, La Chinh lại cho nàng một cảm giác tự tin mãnh liệt, giống như hắn có thể dễ dàng tiêu diệt những người trước mắt này.

Người có thể hạ được Thiên Tôn, thì đối kháng với mấy võ giả Ma tộc này có khó khăn gì?

Lưu Vũ đã nhận ra La Chinh, nên cũng tuyệt đối tin tưởng thực lực của hắn.

“Ầm!”

Một tiếng nổ lớn vang lên, khiên lớn trong tay võ giả xông lên đầu tiên kia đã nổ tan tành!

Mà bóng La Chinh thì giống như bóng ma, không ngừng bay lượn xung quanh những võ giả Ma tộc này.

Cho dù là khe hở nhỏ nhất, La Chinh cũng có thể bay qua như một làn khói.

Hắn luôn duy trì một khoảng cách vô cùng gần với đám võ giả Ma tộc, giống như dán ngay vào sau lưng họ vậy.

Ngay sau đó liền thấy hắn tự tay vỗ một chưởng xuống gáy võ giả Ma tộc kia!

“Bụp!”

Kèm theo một tiếng vang nặng nề.

Võ giả Ma tộc dẫn đầu ầm ầm ngã xuống đất, tuôn ra một luồng điểm sáng mộng ảo màu vàng.

Những điểm sáng mộng ảo màu vàng đó còn chưa kịp trốn vào trong cơ thể La Chinh thì bóng hắn đã đón một cây đại đao bao quanh, thậm chí hắn còn dán vào lưỡi đao, không hề sợ bị đao này cắt trúng!

Trong nháy mắt xông lên, đầu gối La Chinh liền đạp mạnh lên mặt võ giả Ma tộc kia.

Lại thêm một luồng điểm sáng mộng ảo nổ ra!

Một lượng lớn điểm sáng mộng ảo điên cuồng đuổi theo bóng La Chinh.

Nhưng từ đầu tới cuối vẫn duy trì một khoảng cách với La Chinh, cũng chính là khoảng cách ba tấc!

Năng lượng mà số điểm mộng ảo này tỏa ra có thể không đáng kể, nhưng từ sau khi La Chinh sử dụng Bát Khúc Phi Yên, bản thân hắn cũng đã nhẹ như lông hồng.

Nên những điểm sáng mộng ảo này chạy theo sau lưng đã “đẩy” hắn, khiến cho tốc độ của hắn tăng hơn gấp hai lần!

“Ầm!”

“Đùng!”

“Đoàng!”

Mỗi lần La Chinh xuyên qua đều sẽ phát ra một tiếng vang trầm đục, mà sau mỗi tiếng vang là một vị võ giả Ma tộc ngã xuống.

Thực lực của những võ giả Ma tộc đã ngã xuống này cũng không phải kém, ít nhất cũng là võ giả thiên tài trong thánh địa thập phẩm.

Bởi vì tham gia chiến trường mộng ảo, vũ khí bọn họ được trang bị trong tay ít nhất cũng là thần khí nhị phẩm, thậm chí còn có mấy món thần khí nhất phẩm.

Nhưng căn bản bọn họ không thể bắt được bóng dáng như ma quỷ kia của La Chinh.

Cho dù cố gắng lắm rồi bắt được thì La Chinh cũng giống như con cá trạch trơn tuột, trườn đi ngay lập tức!

Nếu La Chinh có hứng thú phản kích liền trực tiếp biến thần khí trong tay bọn họ thành một đống sắt vụn!

Đây là một trận đấu nhưng lại cứ như một trò đùa.

Cho dù là người xem cuộc chiến như Yêu Dạ tộc thì khi thấy cảnh tượng này, trong lòng cũng có cảm giác vô cùng bất lực – bọn họ còn tưởng tượng đến cảnh chính mình chiến đấu với La Chinh.

Sau khi đấu tranh trong lòng, họ cũng nhanh chóng hiểu được, bản thân mình không phải là đối thủ của người này.

“Ầm!”

Võ giả cuối cùng của Ma tộc ầm ầm ngã xuống đất.

Lúc này bóng người La Chinh mới nhẹ nhàng dừng lại.

Cho tới giờ khắc này, điểm mộng ảo vẫn luôn bay theo sau lưng La Chinh mới nhanh chóng hòa vào trong cơ thể hắn!

“Chỗ điểm mộng ảo này…” Ánh mắt La Chinh hơi lóe lên.

Chờ sau khi hoàn toàn hấp thu hết điểm mộng ảo, La Chinh mới chợt mở mắt ra, khóe miệng lộ ra nụ cười mỉm: “Lại gần được một triệu!”

Thật ra thực lực của những võ giả Ma tộc này còn không bằng Long Cầm của Ma tộc kia.

Nhưng theo thời gian chiến trường mộng ảo mở ra càng lâu, điểm sáng mộng ảo cũng không ngừng tập trung trên một số rất ít người.

Nếu La Chinh lại về thành chính Ma tộc lần nữa thì tổng số điểm mộng ảo của đám sói béo mập kia nhất định phải nhiều hơn trước đây mấy lần.

Để xử lý xong những võ giả Ma tộc này, La Chinh tốn không tới ba mươi nhịp thở.

Cách La Chinh không xa, trận Diệp Lạc không hề tản đi, ngoài viền từng chiếc lá rụng hiện lên ánh sáng vàng nhạt, rõ ràng sắc bén dị thường.

Khi ánh mắt La Chinh lướt qua những lá rụng này, nhìn chăm chú vào Lam Nhiễm thì liền thấy vẻ cảnh giác trên mặt nàng.

Thì ra là như vậy.

Vừa rồi không ra tay, là bởi vì không tin mình?

La Chinh thầm phán đoán, nhưng hắn cũng không để ý.

Dù sao hắn cũng đã tìm được Lưu Vũ rồi.

Lúc này tất cả người của Yêu Dạ tộc đều trở nên căng thẳng.

Đối mặt với một La Chinh như vậy, bọn họ căn bản không có khả năng phản kháng.

Trong nháy mắt La Chinh vừa mới bước chân, toàn bộ lá rụng đều bắt đầu cuộn lên, tạo thành một trận pháp huyền ảo.

Trong lúc cuộn lên, chúng đồng thời phát ra tiếng xào xạc, mọi phiến lá đều duy trì một phương hướng, đối diện với La Chinh.

Mặc dù Lam Nhiễm không hề nói chuyện, nhưng ý cảnh cáo đã vô cùng rõ ràng.

Thế nhưng La Chinh lại không hề để tâm, hắn vẫn đi thẳng về phía Lam Nhiễm.

“Không được qua đây!” Lam Nhiễm mở miệng cảnh cáo.

Chân nguyên trong cơ thể nàng khuếch tán ra, đôi mắt màu xanh nhạt nhìn chằm chằm vào La Chinh, ngón tay hơi động.

Dường như chỉ cần La Chinh tiến lên trước một bước nữa là nàng sẽ ra tay ngay lập tức.

La Chinh vẫn chậm rãi cất bước, trên mặt mang theo nụ cười, tựa như chưa từng nghe thấy lời cảnh cáo của Lam Nhiễm.

Mắt thấy La Chinh đã bước vào trong phạm vi của trận Diệp Lạc, thậm chí hắn còn giẫm lên mấy phiến lá, Lam Nhiễm liền cắn răng, hai con ngươi màu xanh dần hiện ra một tia sát ý.

Người này quá mạnh, nếu hắn vượt qua được trận Diệp Lạc, vậy thì nàng không có năng lực đối phó hắn!

Nhưng ngay lúc Lam Nhiễm vừa muốn điều khiển những chiếc lá rụng kia công kích La Chinh, Lưu Vũ cũng bước vào trận Diệp Lạc!

“Lưu Vũ?”

Lam Nhiễm hơi sửng sờ, lại thấy Lưu Vũ nở một nụ cười.

Lưu Vũ khẽ gật đầu với Lam Nhiễm: “Đừng lo, hắn là cố nhân”

“Cố nhân?” Lam Nhiễm sửng sốt.

Lưu Vũ tiếp tục gật đầu cười nói: “Còn nhớ ta đã từng nói với ngươi không? Trong thiên hạ này chỉ một người có thể thay đổi được vận mệnh của ta.

Người đó, chính là hắn”

Lam Nhiễm sững sờ.

Trong lần mạo hiểm này, Lưu Vũ cũng đã nói qua tình hình với nàng.

Nàng đã đắc tội với Hình Phạt Vương thế nào, bị giam vào tù chịu cực hình bằng sắt nung ra sao.

Lưu Vũ nói trên thế giới này chỉ có một người có thể cứu nàng, đó chính là người có Thét Lệnh không giới hạn trong thiên hạ, thậm chí hơn mười vị Thiên Tôn cũng không thể làm gì hắn.

Nếu Lưu Vũ đã nói như thế, người trước mắt này chính là La Chinh sao?

Bây giờ trong thiên hạ, bản thân La Chinh cũng đã là một truyền kỳ!

Vì thế, trong tâm trí mỗi người cũng sẽ suy đoán thực lực của La Chinh, suy đoán nào cũng có.

Có người nói La Chinh lấy được truyền thừa của Tiên Phủ, e là sức mạnh đã trở nên vô cùng khủng bố, đối phó với các chủng tộc lớn cũng không thành vấn đề!

Cũng có người nói, thiên phú của La Chinh này cũng thường thôi.

Giết được Thiên Tôn chẳng qua là dựa vào vật bên ngoài, chứ thực lực bản thân rất bình thường, chỉ là làm mờ mắt người ta mà thôi.

Nhưng chỉ dựa vào sức mạnh La Chinh vừa mới thể hiện ra, người này tuyệt đối có năng lực chống lại đám Thiên Kiêu!

Chàng trai trẻ tuổi trong truyền thuyết đang đứng ngay ở trước mặt mình, cho dù là Lam Nhiễm thì trong lòng cũng chấn động không nhẹ.

“Ngươi chính là La Chinh đấy sao?”


Chương 1230: Kỳ vọng

Ởtrước mặt Lưu Vũ, đương nhiên La Chinh sẽ không che giấuHắn cười nhẹ, gật đầu thừa nhận.

Giờ phút này, Bạch Vi và những võ giả Yêu Dạ tộc khác cũng đi lên theo…

Nghe thấy lời nói của Lam Nhiễm đại nhân, nhất thời Bạch Vi không thể phản ứng lại.

“La Thiên Hành, La Chinh!”

Hắn là võ giả Nhân tộc đã giết Thiên Tôn!

Gia tộc của Bạch Vi là một nhánh trong Yêu Dạ tộc.

Sáu năm trước, người u mê tham gia đuổi giết La Chinh chính là tộc trưởng của nàng.

Yêu Dạ tộc tranh đấu nội bộ, ai đúng ai sai khó mà nói được.

Chẳng qua, sau khi chắc chắn La Thiên Hành trước mắt này chính là La Chinh, Bạch Vi cũng hơi sững sờ.

Cho dù như thế nào, nếu La Chinh đã là cố nhân của Lưu Vũ thì sẽ không có vấn đề gì quá lớn.

Khiếp sợ một lúc, trong lòng Lam Nhiễm và Bạch Vi đều thở phào một hơi.

Ánh mắt Lam Nhiễm hơi lóe lên, sau đó nở nụ cười rực rỡ: “Không biết là cố nhân của Lưu Vũ, vừa rồi xem như đắc tội, lần này cám ơn La Chinh ngươi trước”

Vừa nói, ngón tay nàng vừa nhẹ nhàng vung lên, trong tay liền xuất hiện một cây nhỏ màu đen.

Cây nhỏ này cao bốn thước, thân cây chỉ to bằng ngón tay út, nhưng trên cây lại không có lấy một chiếc lá, chỉ có thân cây trơ trọi.

Sau khi nàng lấy cây nhỏ màu đen này ra, thân cây lay động một hồi rồi toàn bộ lá rụng liền ào ào bay về, sắp xếp ngay ngắn trên thân cây, nhìn rất thần kỳ.

Trong nháy mắt, cây nhỏ màu đen trơ trụi này liền biến thành một cái cây cành lá sum suê.

Ngay sau đó, Lam Nhiễm cũng cất cây nhỏ này đi.

Lúc này, nàng mới nhìn Lưu Vũ, nghĩ đến tình cảnh bây giờ của Lưu Vũ, lại nhìn dáng vẻ muốn nói lại thôi của nàng, Lam Nhiễm nở nụ cười rực rỡ, rồi nói: “Cố nhân gặp nhau, không chịu nói chuyện một chút sao? Tình trạng bây giờ của Lưu Vũ cũng không tốt lắm đâu!”

“Tình trạng không tốt lắm?” Mắt La Chinh sáng lên, hắn nhìn chăm chú vào Lưu Vũ.

Lúc này trên mặt Lưu Vũ bỗng hơi mất tự nhiên.

Khi ở trong nhà lao, Lưu Vũ đã từng nghĩ tới vô số phương pháp để truyền tin bản thân bị nhốt ra ngoài!

Nhưng thiên hạ rộng lớn như thế, muốn tìm một người trong trăm nghìn Đại Giới nào dễ như vậy?

Càng đừng mơ tưởng đến Thét Lệnh.

Một số Giới Chủ còn không lấy được một tấm Thét Lệnh chứ nói gì tới Lưu Vũ – một võ giả Thần Hải Cảnh? Đã vậy, nàng lại còn bị nhốt trong lao tù.

Có lẽ là ý trời, đã để cho nàng gặp được La Chinh ở đây.

Nhưng khi thực sự đối diện với La Chinh, nàng cũng không biết nên mở miệng như thế nào.

Có lẽ Lam Nhiễm đã nhìn ra điều này, cho nên mới chủ động nhắc tới tình cảnh bây giờ của Lưu Vũ.

“Đúng vậy, Lưu Vũ bị nhốt, hơn nữa còn bị tra tấn bằng sắt nung.

Có lẽ hình phạt này chỉ đứng sau Vĩnh Dạ Hình mà thôi! Lấy việc tra tấn bằng sắt nung để trói phần thân, lấy giọt nước mưa nhỏ xuống để ăn mòn cơ thể.

Cứ qua vài ngày, cặp mắt bắt đầu mù lòa, da thịt thối rữa, gân cốt bị ăn mòn, sau đó lại lấy lực sinh mệnh chữa trị.

Cứ thế lặp lại, mỗi ngày đều bị đau đớn giày vò”

Nghe Lam Nhiễm nói vậy, sắc mặt Lưu Vũ bắt đầu trở nên trắng bệch.

Cuộc sống này, nàng đã chịu đựng bảy năm!

Đau đớn này cũng đã chịu đựng bảy năm.

Có lẽ khoảng thời gian trong chiến trường mộng ảo này là khoảng thời gian Lưu Vũ vui vẻ nhất.

Ở đây nàng quen biết Lam Nhiễm, kết bạn với một nhóm người Yêu Dạ tộc.

Ở đây nàng có thể thi triển thực lực của chính mình, cùng tranh cao thấp với những cường giả khác.

Nhưng nghĩ tới việc chẳng bao lâu nữa chính mình lại phải trở về những tháng ngày đó, Lưu Vũ nhất thời cảm thấy không rét mà run.

Đối với võ giả mà nói, nỗi đau này cũng là một sự đày đọa không phải người.

Nếu là những võ giả bình thường thì sẽ không chịu nổi ba năm mà phát điên mất.

Cho dù là võ giả có ý chí kiên định thì trong vòng năm năm, sau khi lực ý chí bị bào mòn hết, toàn bộ thể xác và tinh thần cũng sẽ sụp đổ.

Chẳng qua là do Lưu Vũ lớn lên trong đại lục Hải Thần, những võ giả lớn lên ở nơi hỗn loạn đó thì thể xác và tinh thần đều bền bỉ hơn những võ giả sống trong thánh địa thanh bình nhiều.

Chỉ dựa vào một trái tim kiên trì này, Lưu Vũ mới có thể chịu đựng được suốt bảy năm, chịu đày đọa suốt bảy năm trong đau khổ cùng cực.

Sắc mặt La Chinh bỗng trầm xuống, trong mắt hắn có vẻ rét lạnh: “Là bởi vì… ả tiện nhân Dao kia? Thật đáng tiếc, lần trước không thể giết luôn cả ả ta!”

Hôm đó sử dụng Tuyệt Mệnh Loạn Đấu, nhưng lại không kéo cả Dao vào trong đó.

Nếu như khóa cả Dao lại thì những chuyện diễn ra sau đó sẽ hay ho hơn nhiều!

Khi hắn vừa nói ra khỏi miệng, các võ giả Yêu Dạ tộc xung quanh đồng loạt biến sắc!

Tạm thời không nói đến những võ giả ở tầng trên của Yêu Dạ tộc, các võ giả bình thường vẫn rất thành kính.

Nếu không, ba vị Vương của Yêu Dạ tộc cũng không thể tích lũy được nhiều lực tín ngưỡng như vậy.

Đột nhiên nghe thấy La Chinh sỉ nhục Vương của mình, những võ giả Yêu Dạ tộc này có phản ứng như vậy cũng là điều bình thường.

Ngược lại, vẻ mặt Lam Nhiễm rất lạnh nhạt.

Mẹ nàng là một thành viên trong hội trưởng lão, nên tất nhiên nàng biết rõ về tranh chấp nội bộ võ giả tầng trên của Yêu Dạ tộc.

Thật ra bây giờ đã có rất nhiều Giới Chủ khá bất mãn với Dao.

Lúc trước La Chinh từng dùng Thét Lệnh để mắng Dao, nên bây giờ nghe thấy hắn nói vậy cũng rất bình thường.

Lam Nhiễm không truy cứu nên những người còn lại trong Yêu Dạ tộc cũng không tiện lên cơn.

Chẳng qua khi nhìn về La Chinh bọn họ lại hơi mất tự nhiên, thậm chí còn dường như có chút địch ý.

Đối với tuyệt đại đa số người Yêu Dạ tộc mà nói, bọn họ không xen vào tranh chấp giữa các vị Vương.

Ở trong lòng bọn họ, ba vị Vương đều là sự tồn tại hàng đầu, bọn họ có thể dùng tính mạng mình để bảo vệ tôn nghiêm của Vương bất cứ lúc nào!

Lưu Vũ lặng lẽ gật đầu.

La Chinh biết rõ ngọn nguồn chuyện này, tất nhiên cũng biết Lưu Vũ vì vậy mà đắc tội với Dao.

Chẳng qua hắn không ngờ tiện nhân kia lại ghi hận như vậy.

Thân là Vương của Yêu Dạ tộc, chí cao vô thượng, vậy mà lại ghi hận một người Yêu Dạ tộc phi thăng từ Hạ Giới!

Nghe Lam Nhiễm nói vậy, hình phạt tra tấn bằng sắt nung gì đó cũng là một loại hình phạt rất có tính hành hạ.

Ý lạnh trong mắt La Chinh càng ngày càng mạnh.

Đứng ở nơi rộng lớn này, nhìn sương trắng mịt mù bao la phía xa, hắn chợt nghiêng đầu, nhìn chăm chú vào Lưu Vũ nói: “Ba năm! Chỉ cần cho ta thêm ba năm, ta nhất định sẽ giết chết Dao, giải cứu cho ngươi!”

Chịu phạt trong ba năm, cũng rất gian nan.

Hình phạt tra tấn bằng sắt nung này Lưu Vũ không muốn phải chịu đựng dù chỉ một ngày.

Nhưng khi nghe thấy thời hạn ba năm, trên khuôn mặt vốn tái nhợt của nàng chợt hiện lên vẻ trông mong.

Con người sợ nhất là không có hy vọng.

Không thể không nói, Lưu Vũ rất kiên trì.

Chỉ cần có một chút hy vọng là đã có thể trở thành điểm tựa giúp nàng chống đỡ!

Thật ra thời gian ba năm đã là ngắn lắm rồi.

Ba năm, muốn đẩy Vương của Yêu Dạ tộc xuống khỏi Vương vị thì có lẽ dù là ai cũng cho rằng đây là lời nói vớ vẩn.

Với võ trang đầy đủ và sự trợ giúp của hồ tín ngưỡng, thực lực của Dao có thể sánh ngang với Thiên Tôn!

Ba năm để đẩy Dao xuống khỏi vị trí Vương giả, có lẽ trong thiên hạ này chỉ mấy người có thể làm được.

Mà mấy người ấy cũng là đại diện cho thế lực mạnh nhất trong thiên hạ.

Đã vậy, trước khi bọn họ làm như thế, còn phải cân nhắc xem chủng tộc của chính mình có thể chống lại sự trả thù của Yêu Dạ tộc hay không.

Trong khắp thiên hạ, người có tư cách nói những lời này, e là cũng chỉ có một mình La Chinh mà thôi!

Bởi vì hắn từng có tiền lệ lừa giết Thiên Tôn!

Thật sự từng có bốn vị Thiên Tôn bỏ mạng trong tay La Chinh!

Khi La Chinh nói ra lời này, vẻ mặt những võ giả Yêu Dạ tộc đó càng trở nên mất tự nhiên.

Chẳng qua Lam Nhiễm là người dẫn đầu bọn họ, mà nàng còn chưa tỏ thái độ gì thì những võ giả Yêu Dạ tộc này còn gì để nói?

Nhưng trong lòng những người Yêu Dạ tộc này lại có chút không phục.

Một võ giả Thần Hải Cảnh mà muốn tiêu diệt ngô Vương trong vòng ba năm? Lời này thật là thái quá.

Phải biết là từ Thần Hải Cảnh đến Giới Chủ còn cách nhau hai cảnh giới là Thần Cực Cảnh và Thần Biến Cảnh.

Một số võ giả muốn vượt qua cấp độ tu vi này phải mất tới mấy trăm nghìn năm, thậm chí cả triệu năm!

La Chinh lại nói cho hắn ba năm!

“Thời gian ba năm, ta có thể chịu được” Lưu Vũ gật đầu nói, trong mắt ánh lên tia sáng!

Mặc dù trong lòng nàng cũng hơi không tin, nhưng ít ra La Chinh cũng cho nàng một tia hy vọng.

Một hy vọng có thể khiến nàng chịu đựng thêm ba năm gian khổ.

Khi còn ở đại lục Hải Thần, hắn đã biến những điều không thể thành có thể rất nhiều lần rồi.

Trên thế giới này rất ít người có thể tạo ra kỳ tích, mà La Chinh lại thuộc về nhóm người cực kỳ ít này.

Thấy vẻ mặt của Lưu Vũ, trong lòng La Chinh dâng lên một tia áy náy.

Dù sao cũng bởi vì hắn, bởi vì Huân nên Lưu Vũ mới ra nông nỗi này, mới rơi vào cảnh khổ nạn này!

La Chinh không phải là Phật Thích Ca Mâu Ni, nên cũng sẽ không phổ độ chúng sinh.

Nhưng đã là người có ân với hắn, hắn không thể không quan tâm.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 5 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 5 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 6 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 6 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 6 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box