1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 248 : Đại sảnh Nhân Quả (c1236-c1240)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 248 : Đại sảnh Nhân Quả (c1236-c1240)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1236: Đại sảnh Nhân Quả

Đối mặt với đầu lâu to bằng bàn tay này, La Chinh đánh ra hai quyềnHắn cũng không để tâm tới mấy cái đầu lâu nhỏ này.

Hai quyền mà hắn đánh ra chỉ dùng một phần sức mạnh…

Theo suy nghĩ của La Chinh, bấy nhiêu sức đã đủ để đánh vỡ nó rồi.

Nhưng hắn không ngờ, hai cái đầu lâu này chỉ bị hắn đánh bay mà thôi.

Hai cái đầu bị La Chinh đánh bay ra mấy trăm trượng, thậm chí còn xuyên qua hai cái đầu lâu khổng lồ.

Nhưng chúng lại một lần nữa bay trở về, há cái miệng rộng với hàm răng trắng ra cắn xé La Chinh.

Mấy cái đầu lâu nhỏ này… không bình thường.

“Bla…”

Cùng lúc đó, hắn nghe được tiếng tụng chú ngữ từ các đầu lâu khổng lồ xung quanh.

Từng vòng xoáy màu đen xuất hiện xung quanh La Chinh, những cái đầu lâu nhỏ chui ra từ trong những vòng xoáy đó.

“Không thể đánh nát sao?”

Ánh mắt La Chinh lóe lên, một cước giẫm lên tên đang nằm trên mặt đất, tay phải vung lên, nắm một cái đầu lâu nhỏ trong tay.

“Mau vỡ vụn cho ta”

Lần này, La Chinh đã vận dụng sức mạnh của mười nghìn tấm vảy rồng.

Sức mạnh mãnh liệt từ cánh tay phải La Chinh tràn vào năm ngón tay của hắn.

Sức mạnh cuồng bạo như vậy, cho dù là thần khí cũng sẽ bị vặn đứt.

Nhưng mà…

Cái đầu lâu nho nhỏ kia lại cứ giống như bàn đá, hoàn toàn đỡ được lực của La Chinh.

La Chinh bóp như thế nào cũng không làm nát nó được.

Hai mươi nghìn tấm.

Ba mươi nghìn tấm.

Đối phó với một đầu lâu nho nhỏ mà gần như La Chinh đã dùng hết sức mình, thậm chí còn mượn luôn sức mạnh vảy rồng, bộc phát toàn bộ cương nguyên trong cơ thể.

Nhưng đầu lâu nhỏ ấy vẫn không nhúc nhích.

Cùng lúc đó, những đầu lâu nhỏ khác lao tới cắn xé La Chinh.

“Khụ khụ khụ…”

La Chinh lượn vòng một cái, đá văng mấy cái đầu lâu ra, bóng dáng bỗng lóe lên.

Hắn muốn giết chết đám đang núp bên trong mấy cái đầu lâu khổng lồ.

“Ầm…”

Đầu lâu khổng lồ bị La Chinh đánh nát từng cái một.

Mấy tên khoác áo vải màu đen rách tả tơi kia cũng không khó đối phó.

Dưới sự dốc toàn lực của La Chinh, muốn trốn thoát khỏi tay hắn thì gần như không có khả năng.

Hắn đi dọc theo tán cây, hủy từng cái đầu lâu khổng lồ một, giết chết mấy tên bên trong.

Như vậy, hắn phát hiện khoảng cách giữa hắn với đỉnh tán cây càng lúc càng gần.

Muốn rời khỏi mê cung, nhất định phải phá hủy mê cung.

Đến bây giờ La Chinh mới hiểu ra.

Mặc dù hắn đã nghĩ ra được phương pháp phá giải, tiếp cận luồng ánh sáng tím kia hoàn toàn không khó, nhưng vấn đề mới lại xuất hiện.

Phải làm thế nào với đám đầu lâu nhỏ này bây giờ?

Nếu đám này là do đầu lâu khổng lồ gọi đến, La Chinh vốn cho rằng sau khi hắn hủy hết đầu lâu khổng lồ, mấy cái đầu lâu nhỏ nhất định sẽ biến mất.

Nhưng bây giờ, hắn đã hủy gần một nửa đám đầu lâu khổng lồ rồi, nhưng những cái đầu lâu nhỏ chẳng hề biến mất lấy một cái, ngược lại số lượng còn nhiều lên, hoàn toàn không bỏ đi được.

Hiện tại, việc hủy đầu lâu khổng lồ chẳng có liên quan gì với đám đầu lâu nhỏ.

Chưa đến nửa canh giờ sau…

Tất cả đầu lâu khổng lồ trên tán cây đã bị La Chinh đập nát.

Còn đám sinh linh bóng ma cũng bị hắn diệt sạch sẽ.

Nhưng sau lưng La Chinh lại xuất hiện thêm bốn, năm trăm đầu lâu nhỏ khoảng bàn tay, bay lúc nhúc sau lưng hắn, thay phiên nhau cắn xé người hắn, khiến cho người ta nhìn vào cũng phải tê dại cả da đầu.

“Cút!”

Một luồng sức mạnh dồi dào tuôn ra từ trong cơ thể La Chinh.

Luồng sức mạnh đó đánh vào đám đầu lâu nhỏ đằng sau, tất cả đầu lâu đều bị La Chinh đánh bay ra ngoài.

Nhưng chỉ một lát sau, chúng lại tiếp tục tụ về sau La Chinh, không ngừng cắn xé.

Sức cắn xé của đám đầu lâu nhỏ này cũng không mạnh, La Chinh lại có cơ thể thần khí, nên cũng không có quá nhiều cảm giác.

Nếu bây giờ không có cách nào diệt trừ đám đầu lâu nhỏ này, chẳng phải chúng sẽ cứ đi theo sau lưng hắn sao?

Đến lúc này, La Chinh mới nhớ đến một việc.

Trước đây, khi hắn bị các Thiên Tôn vây bắt ở Trung Thiên Vực, có một vị Thiên Tôn cũng bị vô số đầu lâu bám theo sau, không ngừng cắn xé vị Thiên Tôn đó.

Vị Thiên Tôn đó hẳn đã đánh chết Ám Ảnh tộc nên mới chọc phải đám đầu lâu này.

Ngay cả Thiên Tôn còn không làm gì được, thì có lẽ La Chinh hắn lại càng không có cách.

Nhưng dù sao vị Thiên Tôn đó là do đánh giết bên trong vũ trụ, còn bây giờ La Chinh đang ở trong chiến trường mộng ảo.

Vác nhiều đầu lâu như vậy đi dạo từ đông sang tây trong chiến trường cũng chẳng phải chuyện gì to tát.

Sau một hồi rầu rĩ, La Chinh lập tức lắc đầu.

Mặc kệ đi, chỉ có thể đi bước nào tính bước đó vậy, cùng lắm là xem mấy cái đầu lâu này như “vỏ sò”.

Chúng cứng như vậy, biết đâu còn có thể giúp hắn ngăn cản công kích thì sao.

Không suy nghĩ nhiều nữa, La Chinh bước thẳng đến luồng ánh sáng màu tím.

Sau khi phá hủy mê cung, khoảng cách giữa La Chinh và luồng ánh sáng màu tím chỉ chưa đến hai trăm trượng.

Trước mặt La Chinh hình thành một cái cầu thang, mà cầu thang này lại không có giá đỡ, kéo thẳng đến đỉnh thần mộc Đại Xuân.

Nhưng La Chinh vừa mới bước lên cầu thang, một con mắt khổng lồ phía chân trời nhẹ nhàng chớp một cái.

Trong hơi thở của La Chinh lập tức truyền đến một mùi thơm rất lạ.

Sương mù màu xám trắng xung quanh chuyển thành màu vàng nhạt.

“Sương độc?”

Hai thủ đoạn mạnh nhất của Vu tộc thượng cổ chính là vu độc và chú thuật.

Chú thuật khiến La Chinh đau đầu thật sự.

Những chiếc đầu lâu nhỏ không ngừng mài răng sau lưng hắn chính là một ví dụ điển hình.

Hắn hoàn toàn không phá giải được chú thuật này.

Về phần vu độc.

Hắn hoàn toàn không thể nhìn thấy.

Thật ra, sương độc màu vàng này chính là cổ độc Đà La thất truyền đã lâu của Vu tộc thượng cổ.

Phương pháp tạo ra loại độc này đã sớm thất truyền, nhưng trong một số tư liệu có ghi chép lại, độc này rất bá đạo.

Võ giả đang trong giai đoạn Hóa Thần Tam Biến căn bản không thể chống chịu được.

Thậm chí một số Giới Chủ nghe tên mà cũng phải biến sắc.

Lúc trước, khi Vu tộc thượng cổ mở rộng thế lực, loại độc này đã giết chết rất nhiều võ giả.

Nhưng bá đạo thì bá đạo, nó lại chẳng có hiệu quả với La Chinh.

Bản thân hắn chính là một binh khí, là một binh khí giống người.

La Chinh bước về phía trước khoảng mười trượng, lại có thêm một con mắt nữa chớp chớp.

Sương mù màu vàng tiêu tán, chuyển thành sương độc màu lam.

Sương độc màu lam khiến cho La Chinh phải nhíu mày.

Không phải hắn e ngại loại độc này, mà bởi vì độc màu lam quá khó ngửi.

Sương độc màu vàng hít vào trong mũi rất thơm, còn sương độc màu lam lại rất thối, hoàn toàn là hai thái cực khác nhau.

La Chinh cũng chỉ đành bịt mũi mà đi.

Sau đó, cứ mỗi lần La Chinh bước lên một bậc thang, sương độc kiểu gì cũng sẽ đổi thành loại khác, truyền đến một mùi rất khác biệt, nhưng đại đa số đều rất hôi thối.

Tóm lại, ngoại trừ sương độc đầu tiên là không tệ, còn lại đều khiến La Chinh không quá dễ chịu.

Nếu các đại năng của tộc thượng cổ này còn sống, phát hiện La Chinh dùng phương pháp như vậy để phán đoán mười ba sát kỳ độc của bọn họ thì có lẽ sẽ tức giận đến mức nôn ra máu mất.

Mười ba sát kỳ độc chính là niềm kiêu ngạo của tộc thượng cổ.

Độc tính trong mười ba loại kỳ độc này hoàn toàn khác nhau.

Có loại có thể khiến cho người ta toàn thân rữa nát mà chết, còn có loại lại tiềm ẩn trong cơ thể người mấy năm mới bộc phát.

Một khi bộc phát sẽ không thể toàn thây, thậm chí đến khi chất độc bộc phát thì cả người cũng sẽ bị nuốt chửng.

Nhưng thi triển những loại độc này đối với La Chinh hơi “phí của trời”, quá lãng phí…

Đối với võ giả bình thường, bậc thang đầy các loại sương độc thế này chắc chỉ có cầu trời, căn bản chẳng cách nào qua được.

Thế nhưng lúc này, La Chinh lại thông qua một cách dễ dàng, cuối cùng đã đến phía trước luồng sáng màu tím kia.

Luồng sáng màu tím giống như một làn sóng nước nổi bồng bềnh giữa không trung.

Sau khi đánh giá một vòng, gương mặt La Chinh hiện lên vẻ thất vọng.

“Không có loại quả như tầng dưới, cũng không có điểm mộng ảo, vậy cái này là cái gì…”

La Chinh nhìn thấy một thanh sắt hình chữ nhật đang lơ lửng trong luồng ánh sáng màu tím.

Hắn cho tay vào trong luồng sáng, chộp lấy thanh sắt, ánh mắt hiện lên vẻ tò mò.

Sau khi lấy thanh sắt ra ngoài, ánh mắt La Chinh hơi ngưng lại, chỉ thấy trên thanh sắt có ghi bốn chữ: “đại sảnh Nhân Quả”.

Cùng lúc đó, một ý niệm từ bên trong thanh sắt truyền ra.

“Nộp năm triệu điểm mộng ảo mới có thể tiến vào trong đại sảnh Nhân Quả.

Muốn mở đại sảnh Nhân Quả, cần mười người đồng thời tham gia.

Bây giờ, để đại sảnh Nhân Quả mở ra còn thiếu ba người.

Có muốn nộp điểm mộng ảo…”

Âm thanh này quanh quẩn trong đầu La Chinh, khiến hắn sững người.

“Ta khổ cực xông xáo đến đỉnh tán cây này lâu như vậy, không được điểm mộng ảo nào thì thôi, lại còn bắt ta nộp năm triệu điểm mộng ảo” La Chinh đúng là dở khóc dở cười.


Chương 1237: Phiền muộn về đầu lâu nhỏ

Xông pha trên đỉnh thần mộc Đại Xuân một phen, nhưng chỉ lấy được một thanh sắt, lại còn bị một đám đầu lâu cắn sau lưng, La Chinh cảm thấy không cam tâmÁnh mắt hắn quét qua, đứng trên đỉnh cao nhất của tán cây nhìn xuống, hình như không có chỗ nào đặc biệt…

Sau một hồi rầu rĩ, hắn kích hoạt Thanh Mục Linh Đồng, chăm chú nhìn mười ba con mắt khổng lồ.

“Không biết nếu đánh nát mấy con mắt này thì có phần thưởng gì?” La Chinh liếm môi.

Suy nghĩ kỳ lạ này vừa nảy ra, hắn liền nhảy lên, xuyên qua màn sương, lao thẳng đến những con mắt phía cuối chân trời.

Nhưng khi hắn mới bay được mấy trượng, trên bầu trời bỗng nhiên truyền đến một luồng lực vô hình to lớn, hung hăng đập cho hắn một cái.

“Ầm!”

Một âm thanh giòn giã vang lên, La Chinh rơi thẳng từ trên xuống dưới.

Hắn trực tiếp rơi từ trên tán cây xuống.

Trong quá trình này, La Chinh muốn điều chỉnh lại tư thế ngã của hắn.

Nhưng hắn lại phát hiện, bản thân không thể ngăn cản được luồng sức mạnh vô hình đó.

Hắn cứ như vậy mà rơi thẳng từ trên đỉnh thần mộc Đại Xuân xuống.

Đám Lưu Vũ và Lam Nhiễm đang đứng một bên thần mộc Đại Xuân chờ La Chinh.

Sau khi đợi khá lâu, bọn họ cũng đoán ra được tình hình đại khái của hắn.

“Có khi nào tên kia được đưa về thành chính rồi hay không?” Lam Nhiễm ngẩng đầu nhìn đỉnh thần mộc Đại Xuân.

Bị ngăn bởi màn sương dày đặc, tất nhiên nàng không nhìn thấy được gì.

Cái gọi là được đưa về thành chính, ý là La Chinh đã chết.

“Nếu chết trên đỉnh thần mộc Đại Xuân thì thật là đáng tiếc.

Điểm mộng ảo trên người hắn không ít.

Một nửa số điểm đó vẫn còn lưu lại bên trên, nhưng không ai dám lên đó để lấy” Bạch Vi nhún vai nói.

Lưu Vũ lạnh nhạt nói: “Chắc không đâu”

“Nhưng lâu như vậy rồi…”

Lam Nhiễm còn chưa dứt lời thì đột nhiên mọi người nhìn thấy cách đó không xa có một cái bóng rơi thẳng xuống từ trong màn sương màu trắng.

“Ầm ầm…”

Lực nện xuống khiến mặt đất dưới chân mọi người cũng phải rung lên.

Thân hình Lưu Vũ lóe lên, nàng phát hiện cách đó không xa có một cái hố to.

Chờ đến khi nàng qua đến nơi, La Chinh đã bò từ dưới hố lên.

“La Chinh, ngươi không sao chứ?” Nàng ân cần hỏi.

La Chinh mỉm cười đáp: “Yên tâm đi, không có chuyện gì đâu”

Lam Nhiễm như một con bướm, chậm rãi bay qua.

Khi nàng vừa định lên tiếng thì liền nhìn thấy một đống đầu lâu đen nghìn nghịt trên đỉnh đầu, sắc mặt bất chợt thay đổi.

Không chỉ Lam Nhiễm, mà gương mặt của các võ giả Yêu Dạ tộc kể cả Lưu Vũ đều trầm xuống, bắt đầu cảnh giác.

“Cẩn thận!”

Lưu Vũ có phản ứng nhanh nhất.

Nàng cầm thanh kiếm trong tay, một luồng kiếm quang sắc bén phóng ra, đâm vào đám đầu lâu trên bầu trời.

“Bốp bốp…”

Một kiếm đâm ra, mấy chục cái đầu lâu nhỏ bị đánh bay, nhưng chỉ một thoáng sau, chúng lại quay trở về, xông thẳng đến La Chinh, muốn cắn lưng của hắn lần nữa.

Những hàm răng trắng không ngừng cắn xé, giống như ác quỷ đang mài răng.

“Cái này…” Ánh mắt Lưu Vũ lộ vẻ kinh ngạc.

Một kiếm vừa rồi của nàng uy lực mạnh tới mức nào, trong lòng nàng biết rõ.

Nhưng kiếm của nàng chỉ đâm trúng mặt ngoài của đầu lâu, hoàn toàn không thể xuyên thủng chúng được.

Gương mặt La Chinh đầy vẻ bất đắc dĩ: “Vô dụng thôi, dường như không thể làm gì được đám đầu lâu này”

“Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?” Lam Nhiễm vô cùng tò mò, thậm chí còn không che giấu được nụ cười của mình.

Mặc dù đám đầu lâu kia nhìn rất kinh dị, nhưng La Chinh vác theo một đống đầu lâu như vậy, nó chẳng khác nào một cái mai rùa, đúng là hơi buồn cười.

“Hẳn là lực nguyền rủa của Vu tộc thượng cổ” La Chinh giật một cái đầu lâu trên vai xuống, dùng sức ném mạnh ra ngoài: “Thứ đồ chơi này hình như không phá hủy được.

Sao lực nguyền rủa này lại lợi hại như vậy chứ?”

Đầu lâu nhỏ bị La Chinh ném mạnh đi, lượn một vòng trên không trung, sau đó lại tiếp tục cắn đằng sau hắn.

Ngón tay La Chinh vạch nhẹ một cái, từng đường đao gió sắc bén không ngừng cắt vào đầu lâu nhỏ.

Mặc dù đao gió cắt rất mạnh, nhưng đầu lâu nhỏ lại chẳng bị tổn hại gì.

Nhưng khi đầu lâu nhỏ bay vụt về phía hắn, hắn đã cầm một chiếc nhẫn trong tay, lông mày hơi nhướng lên.

Dường như nghĩ đến điều gì, hắn nhẹ nhàng ấn vào nhẫn tu di, một chiếc cuốc rơi ra ngoài.

“Cuốc Hắc Tinh! Thần khí chí tôn!”

Mắt Lam Nhiễm bắn ra một tia sáng.

Nàng thân là truyền nhân Giới Chủ, lần này tham gia chiến trường mộng ảo, những thứ tốt nhất đều nằm trong tay nàng, nhưng Lam Nhiễm lại không có khả năng có được thần khí chí tôn.

Trong một trăm nghìn Đại Giới, có rất nhiều Giới Chủ.

Nhưng thần khí chí tôn lại chỉ có hơn ba nghìn cái.

Hơn ba nghìn cái này đã được tích lũy vô số năm, chỉ sợ trăm vạn năm mới sinh ra được một thần khí chí tôn.

Thế mà trong tay hắn lại có cuốc Hắc Tinh.

La Chinh mặc kệ cuốc Hắc Tinh có lai lịch gì.

Hắn chỉ biết cuốc này dùng rất hữu dụng là được.

Cuốc Hắc Tinh ẩn chứa rất nhiều luật nhân quả.

Không biết nó có thể đập nát mấy cái đầu lâu nhỏ hay không?

“Ầm!”

Hắn đập xuống một cái.

Đầu lâu nhỏ vẫn là đầu lâu nhỏ, cuốc vẫn là cuốc, không hề có tác dụng.

Thấy vậy, La Chinh cũng đành chịu.

Cuốc Hắc Tinh mà cũng không thể đập nát được sao?

Cuốc Hắc Tinh vận dụng luật nhân quả trong Thiên Đạo, chắc chắn phải đập nát được hết mọi thứ mới đúng…

Nếu ngay cả cuốc Hắc Tinh cũng không thể đập nát, vậy chứng tỏ luật nhân quả ẩn chứa trong đầu lâu còn cao hơn cuốc Hắc Tinh.

Đây cũng là điều mà La Chinh nghĩ mãi không hiểu.

Mặc kệ là Vu tộc thượng cổ hay là Âm Ảnh tộc, bọn họ mạnh đến mức như vậy sao?

Thấy đám mặc áo choàng rách rưới kia, hẳn cũng không phải là nhân vật quá lợi hại của Âm Ảnh tộc.

Ít ra thì La Chinh giết chết chúng cũng không quá khó khăn.

Nhưng chúng lại có thể dẫn một đám đầu lâu nghịch thiên như thế đến, không biết chúng đã làm bằng cách nào?

Một chủng tộc mạnh mẽ như thế, vì sao lại phải đến mặt trái của thế giới?

Ngay cả cuốc Hắc Tinh cũng không đập nát được đầu lâu nhỏ, nên La Chinh chỉ có thể hậm hực cất đi.

Về phần Lam Nhiễm, nàng “hái” một đầu lâu phía sau La Chinh xuống, cẩn thận quan sát.

Nhìn một hồi, nàng mỉm cười nói: “Ta có một cách có thể thử”

“Cách gì?” La Chinh hỏi.

“Đám đầu lâu nhỏ này vẫn cắn xé sau lưng ngươi đúng không?” Lam Nhiễm hỏi.

“Chuẩn” La Chinh gật đầu: “Quan trọng là, không biết chúng sẽ theo đến khi nào”

“Nhưng quy tắc trong thành chính là do Thiên Đạo tạo dựng.

Ở đó cấm chiến đấu, ngươi có thể lợi dụng lực của thành chính để thử một chút” Lam Nhiễm đề nghị.

Nghe Lam Nhiễm nói xong, mắt La Chinh bỗng sáng lên.

Hắn không nghĩ đến điều này.

Theo quy tắc của chiến trường mộng ảo, trong thành chính cấm đánh nhau.

Nếu quy tắc này là do Thiên Đạo tạo dựng, vậy thì không thể nào làm trái.

Hắn không tin đám đầu lâu này có thể làm trái quy tắc mà Thiên Đạo lập nên.

Như vậy, hắn có thể tiến vào thành chính thử xem.

Trước đó, La Chinh xuất phát từ thành chính của Yêu Dạ tộc, thẳng theo hướng bắc, đi hai mươi dặm để đến cánh cửa Khô Mộc này.

Phía bắc và phía tây của cánh cửa Khô Mộc đều có hai thành chính, cũng không xa lắm.

Nếu có thể thoát khỏi đám đầu lâu đáng chết kia, xem như hắn cũng cảm tạ trời đất.

“Ngoại trừ đám đầu lâu, ngươi còn tìm thấy thứ gì ở tầng cao nhất không? Không phải một trăm quả chứ?” Lam Nhiễm hỏi tiếp.

Nàng biết mình không thể nào xông lên được tầng cao nhất, nhưng trong lòng vẫn tò mò không biết La Chinh đã đoạt được những gì.

Nghe xong, La Chinh mở to mắt.

Nếu có được một trăm quả, tổng cộng là mười triệu điểm, La Chinh còn muốn cảm ơn ông trời thật nhiều ấy chứ.

Hắn cũng không giấu giếm, lấy thanh sắt ra: “Nếu có thì tốt rồi.

Nhưng đừng nói một trăm quả, ngay cả một quả cũng không có.

Một điểm cũng không cho, lại còn bắt ta phải trả năm triệu điểm mộng ảo”

“Trả năm triệu điểm!” Lam Nhiễm cũng không khỏi líu lưỡi.

Tốc độ tích lũy của nàng cũng không chậm, nhưng lâu như vậy rồi mà còn chưa đạt được hai triệu điểm.

Rốt cuộc thanh sắt này có cái gì thần kỳ? Tại sao lại bắt mọi người phải nộp nhiều điểm như vậy?

Theo nàng suy đoán, chỉ tiến vào một đại sảnh Nhân Quả mà phải nộp năm triệu điểm.

Đại Giới này, người có được số điểm đó cũng chỉ có khoảng ba trăm người mà thôi, có thể nói là khá ít.

Như vậy, phần thưởng trong đại sảnh Nhân Quả tất sẽ không ít.

Nhưng bây giờ, La Chinh không có thời gian để suy nghĩ về vấn đề này.

Điều hắn cần làm bây giờ chính là tiêu diệt hết đám đầu lâu nhỏ kia đã.


Chương 1238: Lực quy tắc của thành chính

La Chinh không ở lại với đám Lam Nhiễm và Lưu Vũ nữa, hắn quay về thành chính của Yêu Dạ tộcHắn đi cùng các nàng tiến vào cánh cửa Khô Mộc, tốc độ thu hoạch điểm mộng ảo so với võ giả bình thường không tính là chậm, nhưng đối với hắn mà nói thì còn thiếu rất nhiều.

Huống chi, nếu La Chinh tham gia vào cánh cửa Khô Mộc, điểm mộng ảo mà đám Lam Nhiễm kiếm được sẽ phải giảm xuống.

Xét từ nội tâm Lam Nhiễm, chỉ sợ nàng cũng không mong hắn ở lại.

Bên ngoài cánh cửa Khô Mộc, rất nhiều người Yêu Dạ tộc nhìn thấy La Chinh hóa thành một luồng ánh sáng bay đi.

Lưu Vũ nhìn theo bóng lưng La Chinh rời đi, trên gương mặt cũng hiện vẻ phức tạp.

Lam Nhiễm nhìn Lưu Vũ, biết nàng đang suy nghĩ chuyện gì.

Dù sao La Chinh cũng đã đem đến cho Lưu Vũ một tia hy vọng.

Chỉ là, tia hy vọng này vẫn còn quá xa vời.

“Ta cảm thấy thực lực của La Chinh có thể phân cao thấp với đám Thiên Kiêu có thế lực lớn.

Tên nhóc này rất có khả năng cạnh tranh trong tốp một trăm người đứng đầu chiến trường mộng ảo” Lam Nhiễm nói.

Một trăm người đứng đầu chiến trường mộng ảo, đặt ở đâu cũng đều là bảo bối.

Bọn họ chính là con cưng của trời đất.

Bọn họ thường có được huyết mạch cực kỳ hiếm, hoặc có được thiên phú tuyệt thế, thậm chí còn có được vận khí nghịch thiên.

Trong hàng tỉ võ giả cũng chỉ có khoảng một trăm người mà thôi.

Cũng chỉ có võ giả như thế mới có tư cách được gọi là Thiên Kiêu.

Lưu Vũ im lặng một lúc, đến khi luồng ánh sáng của La Chinh biến mất hoàn toàn trước mặt, nàng mới nói ngắn gọn một câu: “La Chinh sẽ đứng đầu chiến trường mộng ảo”

Nghe Lưu Vũ nói vậy, ánh mắt Lam Nhiễm hiện lên vẻ ngạc nhiên.

Đứng đầu? Tranh vị trí đầu?

Nói vậy phải chăng là Lưu Vũ quá lạc quan.

Nàng thừa nhận La Chinh có thực lực kinh người, cao hơn các võ giả Thần Hải Cảnh bình thường.

Với thực lực hắn biểu hiện ra lúc này, có lẽ cường giả Thần Cực Cảnh đấu với hắn thì cũng không đỡ nổi một hiệp.

Nhưng đối thủ mà hắn phải cạnh tranh lại khủng bố hơn rất nhiều.

Tạm thời không đề cập đến Thiên Kiêu của các chủng tộc khác.

Chỉ riêng Tịch Sa của Yêu Dạ tộc bọn họ, thực lực đã thâm sâu khó lường rồi.

La Chinh muốn thắng thì chắc chắn cũng không phải là chuyện đơn giản.

Huống chi, các chủng tộc lớn trong vũ trụ lại nhiều như vậy, ai cũng có đủ thực lực để cạnh tranh.

Lưu Vũ tự tin một cách mù quáng rồi.

Nhưng Lam Nhiễm cũng không vạch trần nàng.

Nếu La Chinh thật sự có thể làm được, nàng sẽ lấy làm vui thay cho Lưu Vũ.

Có lẽ, trong thời gian ba năm, La Chinh thực sự có thể đưa Lưu Vũ rời khỏi luyện địa ngục thế gian ấy.

Sau khi quả trong cánh cửa Khô Mộc bị lấy đi một lần, phải chờ sáu canh giờ nữa mới có thể mở ra.

Trong khoảng thời gian này, Lam Nhiễm sẽ đưa người của Yêu Dạ tộc về thành chính để chỉnh đốn lại.

Lúc này, các nàng đang bắt đầu lên đường trở về.

Hiện tại, La Chinh đã có thể sử dụng Na Di Lệnh.

Nhưng mỗi lần sử dụng Na Di Lệnh, hắn phải chờ một khoảng thời gian không ngắn.

Bây giờ hắn biết phía bắc có một thành chính khác, đương nhiên hắn sẽ không lãng phí cơ hội.

Trong lúc đang bay, cơ thể La Chinh đột nhiên chấn động dữ dội.

Hắn vội cắt đứt đống đầu lâu ở đằng sau, hóa thành một luồng ánh sáng nhanh chóng bay đi.

Đám đầu lâu nhỏ này đuổi theo sau lưng La Chinh, không ngừng không nghỉ.

Tốc độ của chúng vẫn duy trì cùng một mức với La Chinh.

La Chinh bay nhanh thế nào, chúng cũng sẽ bay nhanh như vậy.

Chỉ cần La Chinh hơi dừng lại, đám đầu lâu nhỏ ấy sẽ lập tức mở hàm răng trắng của mình ra mà cắn vào người hắn.

Thật sự khiến người ta rất phiền muộn.

Đối với điều này, La Chinh cũng cảm thấy bất đắc dĩ.

Sau khi bay khoảng mười nghìn dặm, quả nhiên phía trước xuất hiện một thành chính nguy nga.

Hắn đánh giá cấu tạo và hình dáng kiến trúc của bức tường thành này một chút liền nhận ra đây là thành chính của Ma tộc.

Sau khi đến nơi, tốc độ La Chinh hơi chậm lại, cẩn thận quan sát xung quanh.

Cùng lúc đó, sau lưng hắn lại truyền đến âm thanh rạo rạo.

Đám đầu lâu lại cắn vào lưng hắn.

“Mặc kệ, ta vẫn nên thử một chút, xem có thể giải quyết được hết đống đầu lâu này hay không” Nghĩ đến đây, cơ thể La Chinh bỗng run lên.

Đám đầu lâu lại bị La Chinh cắt đuôi, một lần nữa hắn lại hóa thành một luồng ánh sáng phóng đến thành chính.

Bên ngoài thành chính, không ít võ giả Ma tộc đang chém giết lẫn nhau.

Ma tộc vốn là một chủng tộc trời sinh tính tình hiếu chiến.

Làm như thế chỉ càng làm cho chiến ý trong lòng bọn họ sục sôi hơn.

Theo kế hoạch của La Chinh, sau khi được truyền tống đi, hắn sẽ không ngừng xuyên qua các thành chính, sau đó thu hoạch những con “cừu béo” ngoài thành chính là đủ.

Nhưng bây giờ, hắn phải xử lý đống phiền phức sau lưng trước đã.

Cho nên, hắn cũng không thèm nhìn những võ giả Ma tộc này mà bắn thẳng vào trong thành chính.

“Vèo!”

La Chinh biến thành ánh sáng, tốc độ cũng tăng lên, nhanh chóng phóng vào bên trong.

Đám võ giả Ma tộc đang chém giết điên loạn, bỗng nhìn thấy một luồng ánh sáng, gương mặt người nào người nấy đều ngạc nhiên.

Sau khi nhìn thấy luồng ánh sáng, phía sau còn có một đống đầu lâu, khiến đám võ giả Ma tộc chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Đó là thứ gì vậy?”

“Đằng trước hình như là võ giả Nhân tộc…”

“Hắn đến đây làm gì?”

Trong ngoài thành chính đều là võ giả Ma tộc, thấy cảnh tượng trước mắt, ai nấy đều bàn tán.

Đương nhiên La Chinh sẽ không quan tâm đến sự tò mò của bọn họ, mà chỉ chăm chú bay vào trong thành chính.

Nhưng khi hắn vừa đến thành chính thì đã có một vị võ giả Ma tộc từ bên trong bay ra.

Vai người này vác một cây trường thương lớn, nhe răng cười nói: “Ha ha, tên nhóc Nhân tộc từ đâu đến kia? Muốn trốn vào thành chính à? Vậy ngươi phải để điểm mộng ảo của ngươi lại rồi mới đi được”

Võ giả Ma tộc kia còn chưa nói xong, trước mắt rất nhiều võ giả Ma tộc còn đang đứng đó, La Chinh bay đến một khúc ngoặt, sau đó quấn về phía gã.

“Phụt!”

Một luồng máu màu nâu bắn ra.

Thân hình vị võ giả Ma tộc cản đường đã bị cắt thành hai đoạn.

Phần lớn võ giả Ma tộc thậm chí còn chẳng kịp nhìn xem La Chinh đã dùng cách gì để giết người.

Đợi đến khi bọn họ kịp phản ứng, La Chinh đã đến biên giới tường thành.

Cảnh tượng này khiến đám võ giả Ma tộc phải hoảng sợ.

Vốn dĩ mọi người còn đang bàn tán, nhưng lúc này ai nấy đều câm như hến, chỉ sợ bản thân trở thành mục tiêu của La Chinh.

Biểu hiện của La Chinh vẫn rất lạnh lùng, hắn không muốn lãng phí thời gian ở đây.

Một bước đạp vào tường thành, bay vào trong, sau đó xoay người nhìn lại.

Hắn muốn nhìn xem đám đầu lâu này sẽ như thế nào? Có bị quy tắc của thành chính này xóa bỏ hay không?

Rất nhanh, nỗi phiền muộn trong mắt hắn lại càng đậm hơn.

Đám đầu lâu vẫn mài răng của chúng, nhưng không tiến vào thành chính, nhưng vẫn không ngừng bay bên ngoài thành, giống như trong thành chính có một luồng sức mạnh kỳ lạ ngăn chúng lại.

La Chinh cắn răng, một lần nữa bước ra khỏi thành.

Khi hắn vừa mới nhảy xuống khỏi tường thành, đám đầu lâu giống như cá mập ngửi thấy mùi máu tươi, một lần nữa xông đến cắn xé người hắn.

Đợi đến khi đám đầu lâu này cắn vào người hắn, hắn lại quay vào bên trong thành chính lần nữa.

Một luồng sức mạnh vô hình đã ngăn đám đầu lâu lại bên ngoài.

Về phần đám võ giả Ma tộc trong và ngoài thành chính, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, ai nấy đều mở to mắt, ngẩn cả người.

“Rốt cuộc hắn muốn làm gì vậy?”

“Ta còn tưởng rằng đám đầu lâu kia là vũ khí của hắn.

Hình như hắn muốn đưa đám đầu lâu đó vào thành chính?”

“Ta không hiểu…”

La Chinh vừa mới dùng sấm sét để giết chết một cường giả Ma tộc.

Bây giờ bọn họ bàn tán với nhau cũng phải nhỏ giọng.

Cường giả luôn khiến người ta phải kính sợ.

La Chinh nhíu mày suy nghĩ.

Đứng trên tường thành, hắn bỗng đưa tay ra, nhanh như chớp cầm một cái đầu lâu, sau đó bỏ vào trong ngực của mình rồi nhảy xuống.

Hắn vốn đang đứng ở vùng ven thành chính, bước một bước là ngoài thành, lui lại một bước là trong thành.

Bây giờ hắn muốn kéo đầu lâu vào trong thành chính.

Nhưng khi La Chinh kéo đầu lâu vào, hắn cảm nhận được một lực cản rất rõ ràng.

Lực cản này không phải đến từ đầu lâu.

Bởi vì La Chinh có thể ném cái đầu lâu này ra ngoài mấy nghìn trượng.

Dường như thành chính có cấm chế, có thể ngăn cản không cho đầu lâu tiến vào thành.

Suy nghĩ của Lam Nhiễm đã chính xác.

Nếu có thể đem đống đầu lâu này vào thành chính, hắn sẽ dựa vào sức mạnh trong thành chính để giết chết đầu lâu.

Nhưng vấn đề bây giờ là hắn không mang vào được.

Đứng trên tường thành, La Chinh nắm chặt cái đầu lâu, dùng sức kéo vào trong thành.

Trong quá trình kéo, lực vảy rồng cũng dần dần được La Chinh kích hoạt.


Chương 1239: Vũ khí

Hai chân La Chinh đè vào một viên gạch phía trên tường thànhMột luồng sức mạnh đủ để phá vỡ một ngọn núi phóng ra từ bên trong cơ thể.

Nếu hắn đứng trên một viên đá xây bức tường thành bình thường, sợ là bức tường thành đó sẽ sụp đổ như đậu hũ.

Nhưng thành chính trong chiến trường mộng ảo không dễ bị phá hỏng.

Hắn thi triển sức mạnh lớn như vậy, thế mà bức tường dưới chân vẫn không hề có dấu hiệu nào…

Còn đối tượng chịu đựng sức mạnh của La Chinh lại là đám đầu lâu nhỏ ngoài thành.

Quy tắc cấm chiến đấu bên trong thành không hề có hiệu lực.

Chỉ là luồng sức mạnh vô hình ngăn cản kia giống như một bức tường không thể vượt qua.

Thậm chí La Chinh đã thắp sáng toàn bộ lực vảy rồng, nhưng mấy cái đầu lâu kia vẫn không bị kéo vào trong thành chính.

Đầu lâu trong tay hắn vẫn cứ mài răng rào rào, hơn nữa còn cắn ngón tay của hắn.

“Vèo!”

Rơi vào đường cùng, hắn đành phải buông lỏng hai tay.

Muốn dùng lực quy tắc của thành chính để tiêu diệt đám đầu lâu này là không có khả năng.

Thành chính rất kiên cố.

Cho dù La Chinh thi triển toàn lực cũng không thể phá hỏng tường thành, bởi vì chúng có lực quy tắc che chở.

Tương tự như vậy, La Chinh cũng không thể kéo đầu lâu nhỏ vào trong thành chính.

Đám đầu lâu nhỏ này là lời nguyền mà Vu tộc thượng cổ thi triển.

Một khi đã được gọi ra, chúng sẽ không ngừng công kích La Chinh.

Cũng chính vì vậy, chúng mới bị thành chính ngăn ở bên ngoài.

Trừ phi La Chinh có thể phá giải được lực quy tắc của thành chính, khi đó hắn mới có thể đưa đống đầu lâu này vào bên trong.

Nhưng nếu La Chinh có được sức mạnh cường đại như vậy, hắn cũng không cần phải nhờ lực quy tắc của thành chính làm gì, cứ thế trực tiếp bóp nát mấy cái đầu lâu này cho xong rồi.

Nhìn đống đầu lâu không ngừng bay múa, La Chinh lắc đầu, vòng quanh tường thành vài bước.

Đống đầu lâu kia cứ như bóng với hình, theo sát biên giới tường thành mà di chuyển theo hắn.

“Đám chết tiệt này…”

Nhìn mấy cái đầu lâu nhe hàm răng trắng này, La Chinh nghẹn họng.

Rất nhiều võ giả Ma tộc nhìn La Chinh chằm chằm.

Bọn họ càng nhìn càng cảm thấy hồ đồ, hoàn toàn không hiểu rốt cuộc La Chinh muốn làm gì.

Sau khi đi vài bước trên tường thành, La Chinh nhíu mày nhìn đám đầu lâu nhỏ.

Sau đó hắn bỗng nhảy một bước ra ngoài thành chính, thuận tay chộp lấy một cái, sức mạnh trong cánh tay một lần nữa trào ra, hung hăng đập đầu lâu vào trong thành chính.

Cái đầu lâu giống như một vì sao, ẩn chứa lực thật mạnh đánh tới thành chính.

“Ầm!”

Khi đầu lâu đánh vào thành chính, nó vẫn bị một bức tường vô hình ngăn lại, sau đó lại dùng tốc độ cực nhanh để bắn ngược trở về, cứ như viên đạn đập mạnh xuống đất, sau đó quay ngược đầu lại.

“Ầm….”

Không biết cái đầu lâu kia phải xuyên qua khoảng cách bao nhiêu dưới lòng đất.

Không bao lâu sau, phản lực từ cái đầu lâu đó biến mất.

Sau đó từ một chỗ rất xa, nó nhanh chóng chui ra khỏi mặt đất, quay trở lại sau lưng La Chinh, tiếp tục cắn hắn.

“Ha, ta hiểu rồi, tên nhóc Nhân tộc này chỉ muốn thoát khỏi mấy cái đầu lâu phía sau”

“Không biết tại sao hắn lại chọc phải mấy thứ này, không ngờ chúng lại kiên cố như thế, chỉ sợ còn lợi hại hơn cả thần khí?”

“…”

Mặc dù võ giả Ma tộc đã hạ thấp giọng nói của mình đến mức thấp nhất, nhưng nó vẫn truyền vào tai La Chinh.

Tâm trạng của hắn vốn đã rất buồn bực, bây giờ nghe mấy câu này, ánh mắt đột nhiên hiện lên sát cơ.

“Đã không cách nào giải quyết cái thứ phiền phức này, thế thì cứ cướp điểm trước đã rồi tính sau”

Khí thế La Chinh đột nhiên thay đổi, sắc mặt các võ giả Ma tộc trong và ngoài tường thành đột nhiên biến sắc.

Nhất là một số võ giả Ma tộc bên ngoài thành chính.

Một võ giả Ma tộc phản ứng nhanh nhất, nhìn thấy tình huống không ổn, vội vã chạy nhanh vào trong thành chính.

Thực lực của tên nhóc này vô cùng biến thái, nhưng chỉ cần ở bên trong thành chính thì sẽ an toàn.

Nhưng La Chinh không cho bọn họ cơ hội.

“Vèo!”

Một cái đầu lâu bay đến, mang theo sức mạnh khổng lồ, trực tiếp đập vào đầu vị võ giả Ma tộc kia.

“Bụp!”

Đầu vị võ giả Ma tộc ấy đội mũ giáp, nhưng cái đầu lâu đã đâm nát chiếc mũ, còn đầu của võ giả Ma tộc lại giống như một quả dưa hấu, cứ thế nổ tan tành.

Một luồng sáng điểm mộng ảo bay vụt đến người La Chinh.

La Chinh cũng lười tính toán số điểm mộng ảo.

Hắn giật từng chiếc đầu lâu sau lưng xuống, ném thẳng vào đám võ giả Ma tộc xung quanh.

“Bụp, bịch, ầm…”

Đủ loại âm thanh va chạm truyền đến.

Hành động của La Chinh cũng chỉ là bất đắc dĩ.

Dù sao đám đầu lâu này cũng quá cứng, cộng thêm sức mạnh kinh khủng của hắn, từ đó tạo thành một loại vũ khí đáng sợ.

Nhưng hắn lại không thích thứ đồ chơi này.

Qua mấy nhịp thở, La Chinh đã giết chết bảy tám võ giả Ma tộc.

Về phần những võ giả Ma tộc ngoài thành khác, đại đa số đều trốn vào trong thành chính, số còn lại thì trốn vào khu vực hoang dã, không dám trở về thành.

La Chinh cũng lười đuổi theo, cứ thế vòng quanh thành chính, trong tay cầm chặt một cái đầu lâu.

Hễ là võ giả Ma tộc mà hắn gặp ngoài thành, hắn đều dùng đầu lâu đập vào đầu, giết chết từng người.

Võ giả Ma tộc có thực lực mạnh thì có lẽ sẽ tốn sức một chút, nhưng võ giả có thực lực yếu, chỉ cần đầu lâu bay qua là chỉ cần một chiêu.

Võ giả Ma tộc trong thành chính bắt đầu tuyệt vọng.

Bọn họ không ngờ, tình hình đang tốt như vậy mà tự nhiên bên ngoài thành chính lại xuất hiện một tên sát thần, đã thế còn là một tên Nhân tộc nữa chứ.

Khi La Chinh vòng qua thành chính lần thứ hai, bên ngoài thành chính đã không còn ai nữa.

Vốn dĩ võ giả Ma tộc đang còn chém giết lẫn nhau, hoặc là bị La Chinh giết chết, quay về thành chính sống lại, hoặc là không dám rời khỏi thành chính, thậm chí còn bỏ chạy vào khu hoang dã.

“Dọn sạch rồi, chuyển sang thành chính khác thôi” La Chinh lắc đầu.

Khi La Chinh rời khỏi thành chính này được nửa canh giờ, một số võ giả Ma tộc mới thận trọng bước ra khỏi thành.

Nhìn theo hướng La Chinh rời đi, gương mặt bọn họ vẫn còn hiện lên vẻ sợ hãi.

Ở một nơi hoang dã, trong một góc tối không người, Na Di Lệnh lại xuất hiện trong tay La Chinh.

Sau khi kích hoạt, một luồng ánh sáng chói lọi hiện ra, La Chinh biến mất ngay tại chỗ.

Trong nháy mắt La Chinh xuất hiện bên trong một không gian kỳ lạ, ánh mắt của hắn nhẹ nhàng đảo quanh, lông mày nhướng lên: “Ồ, mấy cái đầu lâu không đi cùng?”

Na Di Lệnh có thể giúp La Chinh di chuyển tới chính giữa một tòa thành chính khác chỉ trong nháy mắt.

Nếu La Chinh đưa theo đống đầu lâu này tiến vào khu vực trung tâm, không biết tình huống gì sẽ xảy ra.

Nhưng đám đầu lâu đó lại không đi theo La Chinh vào không gian truyền tống này.

Sau khi chọn một tòa thành chính xong, La Chinh lại rơi xuống đó.

Thành chính hiện ra trước mắt La Chinh rất lạ, nhà cửa ở đây rất tinh xảo, đều là những kiến trúc có đỉnh nhọn tròn, một phong cách trước giờ La Chinh chưa từng thấy.

“Dạ tộc ở Thượng Giới chỉ là một tộc nhỏ, nhưng lối kiến trúc lại rất tinh xảo” La Chinh vừa đi ra ngoài thành chính vừa đánh giá xung quanh.

Dạ tộc, một chủng tộc toàn là thích khách.

Ở đại lục Hải Thần, La Chinh đã từng giao đấu với người của chủng tộc này.

Chủng tộc này rất giỏi về ám sát, lại còn ám sát một cách bí mật.

Nhưng dù gì cũng không đi cùng một con đường, vì thế bọn họ không thể nào chiếm cứ vị trí đầu trong thế giới võ giả.

Sau khi đi từ trung tâm thành chính đến chỗ tường thành, lông mày La Chinh lại nhướng lên.

Mấy trăm cái đầu lâu đang ở ngoài thành chờ hắn.

Hắn vận dụng Na Di Lệnh, ít nhất cũng truyền tống đi xa hơn triệu dặm.

Đám đầu lâu này có thể phá vỡ không gian, chạy đến đây cùng một lúc với hắn? Nếu vậy thì Vu thuật của Vu tộc thượng cổ thật sự quá nghịch thiên.

“Haiz!”

La Chinh chỉ có thể mang theo đống đầu lâu, tiếp tục xử lý người Dạ tộc của tòa thành này.

Cho dù là Dạ tộc Thượng Giới có sở trường ám sát, nhưng trước tác dụng của Thanh Mục Linh Đồng, thuật ám sát bí mật của bọn họ trở nên bất lực.

Đợt này còn xử lý nhanh gọn hơn cả đợt xử lý tòa thành của Ma tộc trước đó.

Qua vài vòng, lại không có ai dám ra khỏi thành nữa.

“Đổi chỗ vậy” Ánh mắt La Chinh vẫn lạnh nhạt, lặng yên rời khỏi tòa thành.

Nhưng lần này hắn không lấy Na Di Lệnh ra nữa, mà là thanh sắt đợt trước.

Sau khi tiêu diệt hai tòa thành “cừu béo”, điểm mộng ảo La Chinh tích lũy được cũng không ít, nhưng xếp hạng của hắn vẫn rơi xuống.

Xếp hạng của hắn trên chiến trường mộng ảo đã rơi xuống vị trí mười bảy nghìn.

Còn xếp hạng ở Đại Giới này cũng tuột khỏi ba trăm người đầu tiên.

Bao vây thành chính cướp đoạt điểm số, con đường này có lẽ không ổn.


Chương 1240: Gian phòng

Hiệu suất La Chinh cướp điểm mộng ảo không tính là chậmHắn không cần bôn ba đường dài đến các thành chính khác mà chỉ cần dựa vào Na Di Lệnh là có thể dễ dàng thay đổi vị trí của mình.

Nhưng số điểm thu được vẫn không bằng một số võ giả.

Hình như hắn đã bỏ qua cái gì đó?

Hay là đám võ giả đó có được bí mật gì mà hắn không biết?

Sau khi La Chinh móc thanh sắt này ra, một ý niệm truyền vào trong đầu hắn.

“Nạp năm triệu điểm mộng ảo thì có thể tiến vào đại sảnh Nhân Quả.

Để đại sảnh Nhân Quả mở ra, cần mười người đồng thời tham gia.

Vẫn còn thiếu sáu người, có muốn nộp điểm mộng ảo…”

Còn thiếu sáu người?

Lần trước, khi La Chinh cầm thanh sắt này, hình như là còn thiếu ba người?

Bây giờ lại càng chênh lệch nhiều hơn?

“Không đúng, hẳn là đã có những võ giả khác mở đại sảnh Nhân Quả, góp đủ mười người.

Bây giờ bốn người đang chờ chắc là một nhóm khác”

Mắt La Chinh lóe lên, có lẽ suy đoán của hắn không sai.

Xem ra, đã có không ít võ giả tiến vào đại sảnh Nhân Quả.

Năm triệu điểm mộng ảo.

Đối với La Chinh mà nói, đây là một con số lớn.

Hắn cướp một tòa thành chính, võ giả bên trong sẽ không ngoan ngoãn xếp hàng chờ hắn đến giết.

Hắn giết hơn mười võ giả, điểm tích lũy còn chưa đến một triệu.

Dù sao thì Đại Giới này cũng có rất nhiều thành chính, nhưng không phải thành chính nào cũng có nhân vật như Cơ Lạc Tuyết.

Xem ra, có khi hắn phải tiến vào trong thanh sắt này.

Sau khi đã có quyết định, La Chinh rót một ý niệm vào trong thanh sắt.

“Nộp điểm mộng ảo”

“Vù vù vù…”

Lúc này, rất nhiều điểm mộng ảo từ trong cơ thể La Chinh bay ra.

Năm triệu điểm mộng ảo bay ra khỏi cơ thể La Chinh, lập tức bay vào trong thanh sắt.

Bởi vì số điểm quá nhiều, nên quá trình này cũng hơi dài.

Nhìn điểm mộng ảo màu vàng, La Chinh đăm chiêu.

Điểm mộng ảo được dùng để tính vị trí xếp hạng.

Nhưng chắc không chỉ đơn giản như vậy.

Nếu tham gia chiến trường mộng ảo, vậy võ giả Thần Hải Cảnh thực lực yếu chỉ có thể là cừu non đợi làm thịt.

Tác dụng duy nhất chính là được trải qua những trận kịch chiến sinh tử trong chiến trường mộng ảo để tôi luyện tâm trí của mình.

Về phần Thiên Đạo này có sắp xếp gì hay không, điểm mộng ảo còn có tác dụng gì thì chỉ có thể chờ chiến trường mộng ảo đóng lại mới biết được.

Sau khi năm triệu điểm mộng ảo được thanh sắt hấp thu, toàn bộ thanh sắt tỏa ra ánh sáng màu vàng mãnh liệt.

“Ầm!”

Một âm thanh giòn vang truyền đến, ánh sáng màu vàng bắt đầu lan rộng ra, biến thành một cánh cửa ánh sáng.

Nhìn cánh cửa ánh sáng trước mặt, La Chinh bước một bước vào bên trong.

Bên trong…

Là một gian phòng nhỏ.

Sau khi tiến vào bên trong, La Chinh phát hiện ở góc phòng có bốn người đang ngồi.

Một võ giả Ma tộc, ba võ giả Nhân tộc, võ giả Nhân tộc có hai nam một nữ.

Khí tức truyền ra từ trên người bọn họ không yếu.

Thực lực bản thân tuyệt đối không thể xem thường.

Ít ra thì bọn họ đều có thể chiến một trận với La Chinh.

Dù sao, võ giả có thể kích hoạt thanh sắt, tất phải đi qua những di tích cổ hoặc mật địa mới có thể lấy được.

Sau khi kích hoạt thanh sắt, lại còn phải tốn năm triệu điểm mộng ảo.

Võ giả có thể tích lũy được năm triệu điểm mộng ảo, vận may tạm thời cũng rất quan trọng, nhưng thực lực tất nhiên không kém.

“Lại thêm một người, còn thiếu năm người nữa” Một người lạnh nhạt nhìn La Chinh, sau đó nhắm mắt lại.

Ngược lại, ánh mắt vị võ giả Ma tộc lại nhìn La Chinh từ trên xuống dưới, trong ánh mắt mơ hồ có vẻ khiêu khích.

Trên thực tế, võ giả Ma tộc là người tiến vào bên trong này đầu tiên.

Y cũng đã khiêu khích những người kia một lần, chỉ là không ai để ý đến y.

“Đây chính là đại sảnh Nhân Quả? Hình như không có lối ra?” La Chinh đánh giá một vòng, sau đó đưa tay sờ vào vai.

Đám đầu lâu vẫn luôn cắn xé sau lưng hắn, sau khi hắn tiến vào cánh cửa này, chúng không đi theo nữa.

Phía sau giờ trở nên nhẹ nhõm lại thành ra hơi không quen.

“Nơi này chỉ là phòng chờ mà thôi.

Sau khi có đủ mười người mới có thể mở ra đại sảnh Nhân Quả.

Cứ chờ ở đây là được” Cô gái Nhân tộc mặc áo trắng lạnh nhạt nói.

Rõ ràng đây không phải lần đầu tiên cô gái này tiến vào đại sảnh Nhân Quả.

Nàng rất quen thuộc toàn bộ quá trình.

Trên thực tế, ngoại trừ La Chinh và vị võ giả Ma tộc ra, ba võ giả Nhân tộc đều không phải lần đầu tiên tiến vào đại sảnh Nhân Quả.

Bọn họ nghĩ, La Chinh và võ giả Ma tộc lần đầu tiên tiến vào, nhất định sẽ cản trở, trở thành gánh nặng cho bọn họ, nên trong lòng cũng hơi thất vọng.

Nhưng đại sảnh Nhân Quả phải có mười người mới mở ra được.

Sau khi mở ra, lại phải phối hợp với nhau mới có thể đi được xa.

Huống chi, bên trong gian phòng cấm chiến đấu, bọn họ cũng không thể đuổi La Chinh và vị võ giả Ma tộc kia đi.

Chính vì vậy, đám đầu lâu luôn cắn xé La Chinh cũng không thể tiến vào gian phòng này.

La Chinh khẽ gật đầu.

Hắn hoàn toàn không quan tâm thái độ này của nàng ta.

Chỉ là cứ chờ ở đây khiến hắn hơi buồn bực.

Hắn không muốn lãng phí thời gian như thế.

Sớm biết như vậy, hắn sẽ dò xét thanh sắt nhiều hơn.

Chờ sau khi có chín người thì hắn vào đó là vừa.

Nhưng giờ đã vào rồi, La Chinh đành phải tiến vào góc phòng.

Đợi La Chinh vào chỗ xong, bầu không khí trong phòng trở nên yên tĩnh.

Cô gái mặc áo trắng khoanh chân ngồi một góc, hình như đang nhắm mắt dưỡng thần.

Hai người đàn ông Nhân tộc cũng ngồi xếp bằng, dường như đang tu luyện chân nguyên bên trong cơ thể.

Chỉ có vị võ giả Ma tộc là ánh mắt cứ mở to như chuông đồng, giống như muốn chiến đấu với người ở đây một trận vậy.

La Chinh về chỗ ngồi xong, nhẹ nhàng vỗ một cái.

Một tiếng bốp rất nhỏ truyền đến, một ngọn núi nhỏ xoay tròn xuất hiện.

Là núi Nguyên Từ Thần được La Chinh luyện hóa.

Sau khi đánh bại Cơ Lạc Tuyết, La Chinh đã dùng thuật luyện máu để trao đổi ngọc giản với Cơ Lạc Tuyết.

Trong ngọc giản có ghi lại bí pháp Cơ gia, có thể luyện ra lực nguyên từ.

Dù sao bây giờ cũng phải ngồi chờ thêm võ giả, La Chinh muốn tận dụng thời gian này để tinh luyện lực nguyên từ.

Khi La Chinh lấy ra ngọn núi Nguyên Từ Thần nho nhỏ, võ giả Ma tộc liếc qua, gương mặt hiện lên vẻ khinh thường.

Luyện hóa pháp bảo là một ngọn núi, là một hành vi rất ngu xuẩn, ít ra thì trong mắt võ giả Ma tộc là thế.

Về phần hai võ giả Nhân tộc, bọn họ nhìn thấy ngọn núi nhỏ trong tay La Chinh thì ánh mắt hơi lóe lên, đánh giá La Chinh lần nữa, sau đó nhắm mắt lại.

Hai võ giả Nhân tộc cảm nhận được lực ngũ hành phát ra từ ngọn núi Nguyên Từ Thần, cũng nhìn ra được nó bất phàm nhưng vẫn chưa đáng để bọn họ để ý tới.

Còn cô gái áo trắng, sau khi thản nhiên nhìn quét qua, vốn cũng đã muốn dời mắt đi chỗ khác, nhưng bỗng nhiên nàng ta nghĩ đến điều gì đó, con mắt đột nhiên mở to, kinh ngạc nhìn ngọn núi Nguyên Từ Thần trong tay La Chinh.

“Ngươi… ngọn núi nhỏ trong tay ngươi chính là núi Nguyên Từ Thần đã được luyện hóa?” Giọng nói vốn lãnh đạm giờ lại hơi thận trọng.

Rõ ràng, cô gái này biết núi Nguyên Từ Thần khó luyện hóa đến cỡ nào.

Hoặc có thể nói, núi Nguyên Từ Thần vốn không thể luyện hóa.

Nhưng ngọn núi nhỏ trước mắt lại là một ngọn núi Nguyên Từ Thần hoàn chỉnh, và đã bị người này luyện hóa.

Đây chính là điều khiến nàng không thể tưởng tượng nổi.

La Chinh gật đầu, nói với cô gái áo trắng: “Đúng vậy”

Trả lời xong, La Chinh bắt đầu giải phong ấn trên ngọc giản của Cơ Lạc Tuyết, bắt đầu hấp thu nội dung bí pháp bên trên.

Cô gái áo trắng vẫn luôn đánh giá La Chinh và ngọn núi Nguyên Từ Thần trong tay hắn, bắt đầu suy đoán lai lịch của chàng thanh niên này.

Mặc dù nàng rất tò mò, không biết La Chinh đã làm cách nào để luyện hóa ngọn núi Nguyên Từ Thần này, nhưng nàng cũng biết không nên hỏi nhiều.

Lực nguyên từ…

Chính là sức mạnh hình thành sau khi ngũ hành pha trộn lẫn nhau.

Muốn vận dụng năm loại lực quy tắc cùng một lúc, năm loại lực quy tắc này nhất định phải nằm trong trạng thái cân đối.

Càng cân đối thì lại càng dễ rút lực nguyên từ bên trong ngọn núi Nguyên Từ Thần ra.

Nhưng muốn khống chế năm loại lực quy tắc trong trạng thái cân đối hoàn toàn là chuyện không hề dễ dàng.

La Chinh tiếp thu nội dung trong ngọc giản xong thì lập tức tổng kết được như vậy.

Vận chuyển năm loại lực quy tắc căn bản?

Duy trì trạng thái cân đối tuyệt đối?

Nghĩ đến đây, La Chinh lại rút ra năm luồng khí hỗn độn trong đan điền.

Khí hỗn độn thuận theo kinh mạch, tràn vào trong tay hắn, rót vào từng ngón tay khác nhau.

Không bao lâu sau, ánh sáng bắt đầu lấp lóe trên ngón tay của hắn.

Năm loại lực quy tắc khác nhau xuất hiện, chỉ là lực quy tắc này không cân đối.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 5 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 5 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 6 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 6 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 6 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box