[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 235 : Điều kiện là kể chuyện cổ tích (c1171-c1175)
❮ sautiếp ❯Chương 1171: Điều kiện là kể chuyện cổ tích
Giúp hắn hỏi một chút? Điều kiện?Ánh mắt La Chinh đột nhiên lóe lên, khi nãy vừa mới chuẩn bị thu hồi Thét Lệnh, lúc này cả người lập tức cứng đờ.
Ngay sau đó hắn đột nhiên nắm lấy Thét Lệnh, lại kích hoạt lần nữa!
“Ngươi có thể giúp ta?” La Chinh kích động hỏi.
“Ừ, chẳng qua là giúp ngươi hỏi một chút mà thôi… Có thể tìm được La Yên này hay không, ta cũng không dám đảm bảo” Giọng nói của cô gái thần bí lại vang lên lần nữa.
“Ngươi nói ngươi muốn một điều kiện, là điều kiện gì?” La Chinh hỏi lại, giọng nói có chút khẩn trương.
Giờ phút này trong lòng La Chinh cũng không ngừng cân nhắc, rốt cuộc cô gái thần bí này sẽ đưa ra dạng điều kiện gì?
Ở trong phạm vi khả năng cho phép, La Chinh sẽ cố gắng hết sức thực hiện.
Nhưng bây giờ hắn không thể ra khỏi Tiên Phủ, có một số chuyện nếu cô gái thần bí này nhờ hắn, chỉ sợ hắn không thể hoàn thành được.
Như vậy đối với La Chinh mà nói có lẽ sẽ khá phiền toái, nhưng thế nào cũng sẽ nghĩ cách.
Liên quan đến chuyện của La Yên, thì làm sao hắn có thể dễ dàng từ bỏ được?
Cô gái thần bí kia trầm mặc một hồi, ngay sau đó cười hì hì: “Điều kiện chính là kể chuyện cổ tích cho ta nghe, sống ở chỗ này thật sự rất nhàm chán!”
“Bộp!”
Nghe vậy, La Chinh cũng rớt cả hàm.
Sau khi chậm rãi ngẩng đầu lên, hắn dở khóc dở cười.
Huân nhún vai một cái, mặt vô cảm nói: “Ta đã nói, đây là một cô nàng ngu ngốc mà…”
Không chỉ có một mình La Chinh dở khóc dở cười, đương nhiên còn có hơn một trăm vị Thiên Tôn, mấy trăm nghìn Giới Chủ, cùng với hàng triệu sinh linh trong vũ trụ có cùng cảm xúc với hắn.
“Dùng Thét Lệnh để kể chuyện cổ tích, trong vũ trụ chúng ta, còn có chuyện xa xỉ hơn việc này nữa không?”
“Chắc cũng chỉ có một mình La Chinh có thể làm được thôi chăng? Trong tay Thiên Tôn bình thường cũng chỉ có hơn trăm tấm Thét Lệnh, chỉ sợ còn chưa kể xong một câu chuyện thì đã dùng hết Thét Lệnh rồi”
“Chính xác, nàng ta thật biết chọn người.
Nhưng rốt cuộc cô gái này thấy nhàm chán đến mức nào mới có thể đưa ra loại yêu cầu này chứ…”
Tất cả chủng tộc lớn nhỏ trong vũ trụ đều sợ ngây người trước yêu cầu của cô gái đưa ra!
La Chinh không biết rằng, cô gái thần bí này quả thực đã quá nhàm chán khi ở trong hoàn vũ này…
La Chinh day trán một cái, hít một hơi thật sâu.
Mặc dù yêu cầu này không hợp với lẽ thường, nhưng đúng là hắn vẫn có thể thỏa mãn.
Cho dù cô gái này có thân phận gì, nếu nàng có cách giúp hắn hỏi thăm tung tích của La Yên, thì đừng nói là kể chuyện cổ tích, cho dù là lên núi đao xuống biển lửa hắn cũng không hề chối từ!
Đối với yêu cầu này, có lẽ người ngoài sẽ tỏ ra vô cùng khó xử.
Dù sao số lượng Thét Lệnh cũng rất ít, nhưng đối với La Chinh thì việc này cũng không tính là khó.
Chuyện cổ tích này, nhất định phải kể…
Sau khi hắn bình thản hít một hơi, bèn chuẩn bị một hồi.
La Chinh tự do đọc đủ thứ thi thư, cũng xem không ít văn bát cổ bản tốt nhất, các loại truyện như “Thất hiệp ngũ nghĩa” hay “Quỷ yêu truyện” vân vân, mặc dù đã rất lâu năm, nhưng khi nhớ lại, vẫn nhớ được một chút.
Khi La Chinh định mở miệng, mày hơi nhíu một cái, nội dung chính của những câu chuyện này hắn vẫn còn có thể nhớ rõ một chút, nhưng muốn kể từ đầu, vẫn có chút khó khăn.
Dù sao sau khi hết tuổi thơ, La Chinh liền bước lên con đường võ đạo, mặc dù có đọc sách, nhưng cũng sẽ không xem những câu chuyện truyền kỳ bịa đặt đó nữa!
Đúng rồi…
Trong nháy mắt, La Chinh nở nụ cười.
Có lẽ không trông cậy được vào trí nhớ của hắn, nhưng hắn còn có ký ức của Đại Thế Giới mà!
Vùng ký ức đó chứa toàn bộ ký ức của cả Đại Thế Giới.
Trong chút ký ức ấy, hắn có thể dễ dàng tìm ra một vài câu chuyện.
Sau khi ý nghĩ này lóe lên, ký ức liên quan tới những câu chuyện không ngừng tuôn vào đầu hắn giống như thủy triều.
Hơn nữa số lượng câu chuyện trong đó rất nhiều, ngay cả bản thân La Chinh cũng chưa từng đọc hoặc nghe qua.
Câu chuyện phổ biến nhất ở Đại Thế Giới nơi hắn ở, tất nhiên cũng là câu chuyện được mọi người hoan nghênh nhất.
Tên của câu chuyện này là “Việt Nữ vong tình”, quyết định chọn chuyện này đi!
Vì vậy La Chinh kích hoạt Thét Lệnh, lập tức nói: “Nếu người thật sự có thể giúp ta tìm được tung tích của La Yên, tất nhiên ta sẽ kể chuyện cho ngươi nghe!”
“Được” Cô gái thần bí kia thản nhiên đáp lại một tiếng.
“Ngày xửa ngày xưa, có một ngọn núi lớn, tên là núi Việt Nữ, dưới chân núi Việt Nữ này…”
Câu chuyện “Việt Nữ vong tình” đã được lưu truyền rộng rãi trong tứ đại thần quốc từ nghìn năm trước.
La Chinh cũng chưa từng đọc qua, bây giờ hắn dựa theo ký ức trong đầu đọc ra từng câu từng chữ, giọng nói bình thản vang vọng khắp cả vũ trụ.
Tuy La Chinh kể câu chuyện này cho cô gái thần bí kia nghe, nhưng tất nhiên sinh linh trong toàn bộ vũ trụ cũng không thể tránh được việc nghe âm thanh của Thét Lệnh.
Vì thế hàng triệu sinh linh không thể không nghe La Chinh kể chuyện xưa…
Từ xưa tới nay, chắc đây là lần đầu tiên có một người kể chuyện cho tất cả sinh linh trong toàn bộ vũ trụ nghe!
La Chinh dựa theo ký ức kể lại từng chút một.
Dần dần, chính hắn cũng đắm chìm trong câu chuyện này…
Nói một cách công bằng, quả thực câu chuyện này vô cùng hấp dẫn mọi người!
Câu chuyện kể về quá trình sau khi người chồng của Việt Nữ bị kẻ gian hãm hại, Việt Nữ liền đi báo thù, các tình tiết của câu chuyện nối tiếp nhau, vô cùng chặt chẽ.
La Chinh nói liền một hơi trong một canh giờ.
Khoảng thời gian một canh giờ trôi qua, nhưng mới chỉ kể được non nửa câu chuyện này mà thôi…
“Dưới một kiếm của Việt Nữ kia, đột nhiên xảy ra biến cố…”
Khi câu chuyện kể tới đây, chính là tiến vào thời khắc quan trọng nhất.
Tất cả sinh linh trong toàn bộ vũ trụ đều bị động nghe La Chinh kể chuyện.
Trong đó có lẽ có một bộ phận sinh linh, bởi vì khác biệt trong văn hóa, thậm chí khác biệt cả ngôn ngữ, nên không hiểu được La Chinh đang nói gì.
Nhưng phần lớn sinh linh vẫn nghe được câu chuyện này.
Không chỉ có người bình thường, cho dù là Thần Hải Cảnh, Giới Chủ, thậm chí không ít Thiên Tôn cũng nghển cổ, nghe La Chinh kể chuyện…
Sau lần ngừng lại này, trong vũ trụ trở nên yên tĩnh lại…
Nhưng La Chinh không biết rằng, lúc này hắn dừng lại một cái, không ít các sinh linh trong một trăm nghìn Đại Giới đều bắt đầu mắng chửi!
“Mẹ nó, chuyện kể được một nửa liền dừng lại ở chỗ này, đây không phải là chơi người khác sao!”
“Nếu không đừng kể, muốn kể phải kể hết chứ!”
“Chẳng qua ta không có Thét Lệnh, ta mà có Thét Lệnh, ta nhất định sẽ mắng người kia…”
“Chỉ là một câu chuyện truyền kỳ sưu tầm mà thôi.
Làm gì đến nỗi khiến các ngươi kích động như vậy?”
La Chinh dừng lại, cũng không phải bởi vì kể không nổi nữa.
Chẳng qua là vì Mộ Minh Tuyết rời khỏi Tàng Thư Các, đi chầm chậm về phía La Chinh, để xin hắn chỉ dạy một vấn đề trong tu luyện.
Trái lại, cô gái thần bí kia lại vô cùng kiên nhẫn, cũng không thúc giục.
Nhưng chẳng được bao lâu, trong vũ trụ lại vang lên một giọng nói khác: “Sau đó thì sao? Một kiếm kia của Việt Nữ, đã xảy ra biến cố gì?”
Đây là giọng của một vị Thiên Tôn…
Chắc là nghe câu chuyện đến một nửa, trong lòng ngứa ngáy khó nhịn, nên dùng Thét Lệnh để hỏi La Chinh.
Thiên Tôn cũng là từ người thường từng bước một đi lên.
Bọn họ vẫn chưa hóa thầnTất nhiên, tâm lý của họ vững hơn nhiều so với võ giả bình thường, nhưng câu chuyện quanh co phức tạp vẫn có thể đánh động tới sợi dây cảm xúc trong lòng họ.
Nghe thấy câu hỏi của vị Thiên Tôn, La Chinh cũng sửng sốt.
Lúc này hắn mới biết, ngoài cô gái thần bí kia ra, còn có những người khác nghe mình kể chuyện.
La Chinh khẽ mỉm cười: “Chờ một chút, lát nữa ta sẽ kể nốt câu chuyện này”
“Có thể nhanh một chút được không, đừng dừng lại ở thời điểm mấu chốt chứ!” Lại có một vị Thiên Tôn dùng Thét Lệnh, cũng thúc giục La Chinh kể chuyện.
“Lằng nhằng làm gì…” Giọng nói của mấy vị Thiên Tôn vang khắp vũ trụ, thay phiên nhau thúc giục.
“Các ngươi giục cái gì mà giục.
Câu chuyện này là La Chinh kể cho một mình ta nghe, hắn muốn khi nào kể, thì khi đó kể, đến lượt các ngươi nói sao? Ngược lại, cô gái thần bí kia nói giúp La chinh.
Đối với sự thúc giục của mấy Thiên Tôn, tất nhiên La Chinh mặc kệ.
Hắn thong thả nghiên cứu thảo luận với Mộ Minh Tuyết một hồi, kéo dài khoảng nửa canh giờ, lúc này mới lần nữa cầm Thét Lệnh lên.
“Nói tiếp nào! Sau khi biến cố kia đột nhiên phát sinh, Việt Nữ cũng không quan tâm tới tính mạng của mình nữa…”
Câu chuyện “Việt Nữ vong tình” này lại được kể tiếp, kể liền một mạch trong ba canh giờ.
Tình tiết được kể lúc cuối cùng đẹp thê lương, cực kỳ động lòng người.
Ngay cả La Chinh cũng thấy hơi xúc động.
Tu vi và thực lực của võ giả ở Đại Thế Giới này có lẽ không đủ, nhưng có thể viết ra câu chuyện cỡ này, cũng là người có tài hoa.
Không lâu sau khi toàn bộ câu chuyện được kể liền một mạch, tiếng nức nở của cô gái truyền đến.
Cô gái thần bí kia cũng bị cảm động bởi tình tiết cuối cùng của “Việt Nữ vong tình”.
Đương nhiên, không chỉ có một mình nàng cảm động.
Thực ra thì sinh linh trong vũ trụ đều nghe câu chuyện này, đa số đều vô cùng cảm động.
Nhưng bọn họ không có Thét Lệnh để có thể truyền giọng nói của mình đi…
Chương 1172: Xông vào Chân Tuyệt Lộ lần nữa
Không ít “người nghe” trong vũ trụ đều đang nhớ lại câu chuyện mà La Chinh kể…Đương nhiên, cũng không phải tất cả sinh linh đều thích nghe mấy thứ này.
Rất nhiều võ giả cần bế quan tĩnh tâm tu hành, không chịu nổi bất kỳ quấy rầy nào.
Tu luyện đến giai đoạn quan trọng mà bị một ý nghĩ hỗn tạp quấy rầy sẽ dẫn đến tẩu hỏa nhập ma.
Mà âm thanh của Thét Lệnh này có thể nói là vang vọng khắp vũ trụ.
Bất kể là chỗ cực sâu trong lòng đất hay là ở cao tít trên bầu trời đều có thể truyền đến mà không hề gặp trở ngại, không cách nào ngăn lại được âm thanh này.
Trong ngày thường, nếu là các Thiên Tôn dùng Thét Lệnh thì cũng thôi.
Thét Lệnh trong tay bọn họ không nhiều, có thể cả một ngày trong vũ trụ mới vang lên một giọng nói, hoặc cũng có thể mười ngày nửa tháng đều rất yên tĩnh.
Mặc dù như thế, đối với một ít võ giả đang độ kiếp hoặc võ giả đang đột phá bình cảnh mà nói, vẫn mang đến nguy hiểm không nhỏ.
Nhưng bây giờ…
La Chinh dùng Thét Lệnh kể chuyện xưa, mà lại kể một lèo suốt mấy canh giờ.
Đối với những võ giả này chính là tương đương với tra tấn.
Thậm chí có một số võ giả, còn dứt khoát bỏ tu luyện, nhưng chung quy vẫn sinh ra oán hận với La Chinh.
Nhưng giá trị con người của những võ giả này, có thể còn không mua nổi một tấm Thét Lệnh.
Cho dù họ có phát cáu, bản thân La Chinh cũng không nghe được.
Không lâu sau khi câu chuyện hôm nay kể xong, La Chinh liền nghe phía sau truyền tới một loạt tiếng loảng xoảng.
Hắn nhìn thấy Luyện Thần Tử đang chạy thẳng tới chỗ mình với tốc độ rất nhanh.
Trong nháy mắt, lão dùng cặp móng vuốt bắt lấy hai cánh tay La Chinh, nói với giọng vô cùng kích động nói: “La, La Chinh…”
“Chuyện gì?” La Chinh khó hiểu.
“Ta, ta…” Luyện Thần Tử không ngừng khoa tay múa chân, dường như cả nói cũng ấp a ấp úng nói không rõ ràng.
Một lúc lâu sau mới lên tiếng: “Ngươi có thể mở phường luyện khí! Tiên trong sách nói ngươi có thể làm được!”
Mở phường luyện khí, sẽ phải xông vào Chân Tuyệt Lộ một lần nữa.
Nếu La Chinh vượt qua một giai đoạn trong Chân Tuyệt Lộ, hắn có thể nhận được một tấm lệnh bài ngay sau đó.
Tu vi và thực lực hiện tại của La Chinh đều có tiến bộ không nhỏ, quả thực hắn nắm chắc việc tiến thêm một bước nữa ở Chân Tuyệt Lộ, thậm chí có thể tiến thêm hai bước nữa…
Nhưng lệnh bài lấy được khi xông vào Chân Tuyệt Lộ chỉ là ngẫu nhiên.
Ngoài phường luyện khí ra, còn có phòng luyện đan và các loại tháp vân vân.
Điều này cho dù là La Chinh cũng không cách nào bảo đảm.
Vì vậy hắn cười nhạt nói: “Lần này trở lại trong Tiên Phủ, ta nhất định sẽ xông vào Chân Tuyệt Lộ một lần nữa.
Nhưng ta cũng không thể cam đoan sẽ mở được phường luyện khí”
“Rầm” Nghe được câu trả lời của La Chinh, Luyện Thần Tử đặt mông ngồi bệt trên mặt đất.
Mặc dù không thể nhìn thấy biểu cảm từ cái đầu kim loại của lão, nhưng nhìn bộ dạng này lại biết lão đang vô cùng buồn bực.
“Thế nào? Ở trong Tàng Thư Các thu hoạch được nhiều vậy sao?” La Chinh hỏi.
Nghe thấy vấn đề La Chinh nhắc tới, Luyện Thần Tử bò dậy, kích động nói: “Nhiều! Trời ơi…”
Một câu căn bản không thể nói lên được sự kích động của Luyện Thần Tử.
Bản thân lão là luyện khí sư thuộc Thiên Đạo trước, dĩ nhiên là nhân vật cực kỳ tự phụ, thậm chí trình độ tự phụ đến phát điên.
Mới đầu khi lão lật xem những quyển sách cổ về luyện khí kia, trong lòng có phần xem thường.
Tuy Tiên Phủ này là vật thần kỳ, nhưng ở trong mắt Luyện Thần Tử, chủ nhân của Tiên Phủ này quá lãng phí.
Dùng tài nguyên quý báu để lát tường, như trâu nhai mẫu đơn, trình độ lãng phí làm người ta tức lộn ruột.
Nhưng lật tiếp một quyển sách cổ bàn về luyện khí, lão liền chìm đắm vào trong đó, không cách nào tự kiềm chế.
Bản thân Luyện Thần Tử cũng là người cực kỳ thông minh.
Trên con đường luyện khí, lão từng đưa ra rất nhiều ý tưởng lớn mật.
Nhưng những ý tưởng này lão có thể nói ra, không có nghĩa là lão có thể thực hiện được.
Từ thời điểm lão lật mở xem sách cổ về luyện khí, lão phát hiện rất nhiều ý tưởng của mình vậy mà thật sự tồn tại.
Hơn nữa người ta chẳng những hoàn thành ý tưởng của lão, mà còn hoàn thiện hơn nhiều…
Dù sao, những sách cổ truyền thừa này cũng có nguồn gốc từ bên ngoài vũ trụ, vượt trên cả Thiên Đạo!
Sau khi Luyện Thần Tử đọc xong một quyển sách cổ về luyện khí, cả người đều choáng váng, nỗi khiếp sợ trong lòng dường như khiến lão đứng không vững.
Cũng chính vì vậy, hứng thú của lão đối với phường luyện khí càng thêm mãnh liệt.
Nhưng phường luyện khí này căn bản không thể đi vào, trong lòng ngứa ngáy khó nhịn cũng chỉ có thể giương mắt nhìn…
Nhưng ngay vào lúc này, tiên trong sách lại nhắc nhở Luyện Thần Tử, La Chinh có thể mở ra phường luyện khí.
Vừa nghe xong, tất nhiên là lão mừng rỡ như điên chạy đến, năn nỉ La Chinh bất kể như thế nào cũng phải mở ra phường luyện khí.
La Chinh cũng không từ chối yêu cầu này của Luyện Thần Tử.
Ngày đó hắn cố ý mang Luyện Thần Tử vào Tiên Phủ, cũng có ý nghĩ để cho lão quản lý phường luyện khí.
La Chinh đã vượt qua hai giai đoạn của Chân Tuyệt Lộ.
Hiện tại hắn đã đột phá Thần Hải Cảnh, đây chính là thời điểm để hắn tiến vào trong đó lần thứ hai.
Chỉ là, La Chinh cũng không cách nào bảo đảm sẽ lấy được tấm lệnh bài nào.
Sau khi chuẩn bị một hồi, A Phúc đi trước dẫn đường, La Chinh, Mộ Minh Tuyết và Luyện Thần Tử thì đi theo sát phía sau.
Huân đương nhiên là bồng bềnh bên người La Chinh.
Đám người xuyên qua sảnh lớn của Tiên Phủ, đi thẳng đến Chân Tuyệt Lộ.
Lần đầu La Chinh xông vào Chân Tuyệt Lộ, là lúc còn ở trong Hạ Giới.
Khi đó La Chinh dựa vào “chuyển dời sức mạnh”, hắn có thể tùy ý chuyển sức mạnh đến bất kỳ đâu trong Đại Thế Giới.
Cũng dựa vào cách này, hắn mới xông qua đã qua được hai giai đoạn của Chân Tuyệt Lộ trong một lần.
Nhưng hiện tại La Chinh đã phi thăng Thượng Giới, liên hệ với Đại Thế Giới đã yếu, bây giờ chỉ có thể dựa vào chính mình.
Nhưng thực lực hiện tại của La Chinh đã khác xưa rồi, sau khi tu vi tăng lên, thực lực cũng có bước tiến to lớn.
Trở lại trong làn sương mù mờ mịt này, La Chinh không do dự chút nào, từng bước tiến vào Chân Tuyệt Lộ.
Trong tay La Chinh đã có bốn tấm lệnh bài, theo thứ tự là lệnh bài chữ Tốn thông qua Tiên Phủ, lệnh bài chữ Chấn mở ra Chân Tuyệt Lộ, lệnh bài chữ Cấn để tiến vào Tiên Phủ và lệnh bài chữ Khảm để mở Tàng Thư Các.
Nếu theo bát quái, hẳn là trên Chân Tuyệt Lộ còn dư lại bốn tấm lệnh bài, cũng chính là lệnh bài chữ Ly mở ra phường luyện khí, lệnh bài chữ Đoái mở ra phòng luyện đan, cùng với lệnh bài chữ Khôn mở ra tháp tu luyện và lệnh bài chữ Kiền…
Có thể nhận được một tấm lệnh bài kia, cũng cần nhờ may mắn.
A Phúc từng nói qua, trên Chân Tuyệt Lộ tất nhiên có khả năng nhận được lệnh bài trùng lặp, như vậy thì khá bị thiệt.
“Vù vù…”
Cùng lúc khi La Chinh từ từ tiến về phía trước, cảnh sắc xung quanh dần dần xảy ra thay đổi.
Hai khí âm dương lại lần nữa xuất hiện, tụ lại thành từng cái bóng người…
Người Thánh tộc…
Họ giống Thiên Vị tộc, cùng là chủng tộc có máu chảy trong người là màu vàng.
Giữa hai chủng tộc có ối liên quan gì, bây giờ La Chinh vẫn không rõ lắm.
Nhưng quả thực Thánh tộc này là một chủng tộc hoàn mỹ.
Từng bóng dáng được tạo từ ảo ảnh, võ giả Thánh tộc lần lượt xong thẳng về phía La Chinh!
“Xoẹt!”
La Chinh nắm Lôi Phong U Thần Kiếm nơi tay, trong con mắt lóe lên sự sắc bén.
Biển hỗn độn trong cơ thể nổi lên từng đợt sóng lớn, sức mạnh cả người cũng bắt đầu dâng trào như nước thủy triều vậy!
Suốt dọc đường đi tới đây bị đuổi giết, đều là dựa vào bàn luân hồi, dựa vào Huân, dựa vào Tiên Phủ…
Về phần bản thân La Chinh, hắn không làm được gì, tu vi của La Chinh vẫn còn quá thấp, còn cần rèn luyện.
“Giết!”
Trường kiếm vung lên nhẹ nhàng, hơn mười U Thần Ảnh từ trong kiếm của hắn bắn ra.
Từng U Thần Ảnh bắt đầu từ những hướng khác nhau, bay về phía những võ giả Thánh tộc kia!
“Phù phù phù phù phù phù…”
Sau khi U Thần Ảnh tiến đến gần sát, chúng dễ dàng xé những võ giả Thánh tộc này thành từng mảnh.
Những võ giả Thánh tộc hóa thành từng luồng khí âm dương rồi tan đi.
Hiệu suất cao một cách khác thường.
Đối với La Chinh mà nói, giai đoạn thứ ba của Chân Tuyệt Lộ cũng không tính là khó khăn.
Chỉ cần U Thân Ảnh là có thể đủ xé rách những võ giả Thánh tộc này.
La Chinh vẫn duy trì tốc độ khá cao, xông thẳng về phía trước.
Nhưng ước chừng một nén nhang sau, thực lực võ giả Thánh tộc do hai khí âm dương hóa thành đột nhiên tăng lên một bậc.
Võ giả xuất hiện ở chỗ này dường như đều có tu vi Thần Hải Cảnh hậu kỳ.
“Tinh anh Thánh tộc?” Ánh mắt La Chinh hơi ngừng một chút.
Những võ giả Thần Hải Cảnh của Thánh tộc này thân mặc áo giáp kim loại, phía trên khắc hoa văn tinh xảo, tay cầm các loại thần khí, rõ ràng họ khác với võ giả Thánh tộc đã gặp trước đây.
U Thần Ảnh phóng ra các loại quyền chiêu, hiệu quả đánh lên người những tinh anh Thánh tộc này kém hơn rất nhiều.
Trái lại, những Thánh tộc tinh anh này lại có thể dễ dàng xé rách U Thần Ảnh, sau đó liền xúm lại phía La Chinh.
Đối mặt với vị tinh anh Thánh tộc thứ nhất xông về phía mình, La Chinh tùy tay vung Lôi Phong U Thần Kiếm trong tay ra!
“Đinh!”
Một tiếng kêu giòn vang truyền đến, La Chinh ngạc nhiên.
Một kiếm của hắn thế nhưng bị một vị tinh anh Thần tộc dẫn đầu dùng một cây đinh ba đỡ được!
Hắn hừ lạnh một tiếng, xoay nhẹ trường kiếm, kiếm quang như điện, vòng qua cổ tinh anh Thánh tộc kia.
Một dòng máu tươi màu vàng theo đó phun ra, bóng dáng La chinh đã sớm bay ra ngoài trăm trượng…
Chương 1173: Nhị sư huynh
Bóng dáng La Chinh bay như con thoi, ánh kiếm lóe lên từng vòng sángMặc dù những tinh anh Thánh tộc này vẫn có ý thức của chính mình, chiêu thức đánh ra cũng không yếu, nhưng bây giờ La Chinh lại có thể dễ dàng tiêu diệt được họ.
Chỉ trong thời gian một nén nhang, hắn đã chạy được một nửa đoạn đường trong Chân Tuyệt Lộ!
Bốn người Mộ Minh Tuyết, Luyện Thần Tử, Huân và A Phúc đứng ở phía đầu Chân Tuyệt Lộ, yên lặng nhìn chăm chú La Chinh chém giết trong đó.
“Không tới hai năm, tốc độ tăng cảnh giới của chủ nhân cũng không chậm.
Hai năm trước, tu vi của chủ nhân mới ở Sinh Tử Cảnh nhất trọng mà thôi” A Phúc nói.
Thật ra hai năm trước, La Chinh có thể vượt qua đoạn thứ hai trong Chân Tuyệt Lộ cũng không phải là hoàn toàn dựa vào năng lực của bản thân.
Mộ Minh Tuyết len lén liếc nhìn A Phúc, trong thời gian hai năm, vượt qua một cảnh giới lớn! Như vậy đâu chỉ là không chậm? Tốc độ tu luyện như vậy đã là cực kỳ nghịch thiên rồi.
Nhớ năm đó nàng phải hao phí tài nguyên của một nước mới vượt qua được cảnh giới này.
Huân gật đầu một cái: “Thực sự không chậm, nhưng còn chưa đủ, chiến trường Mộng Ảo không dễ mở ra, trước khi tiến vào chiến trường Mộng Ảo, thực lực của La Chinh còn cần phải tăng thêm!”
Còn Luyện Thần Tử thì nhìn La Chinh chăm chú không nhúc nhích.
Lão mặc kệ La Chinh có tiến bộ hay không, tiến bộ bao nhiêu.
Lão chỉ quan tâm phường luyện khí khiến lão thương nhớ kia mà thôi!
Không bao lâu sau, tất cả tinh anh Thánh tộc đã bị La Chinh quét dọn không còn một mống.
Kỳ lạ là khí âm dương hai bên Chân Tuyệt Lộ cũng không tiếp tục ngưng kết nữa, chỉ có một mình La Chinh chạy như điên trên Chân Tuyệt Lộ.
“Độ khó của đoạn thứ ba lại thấp như vậy?” La Chinh nghi hoặc.
Đương nhiên, nếu có cơ hội dễ dàng thông qua Chân Tuyệt Lộ, La Chinh sẽ không bỏ qua.
Không có gì cản trở, tốc độ của La Chinh cũng tăng thêm mấy phần.
Nhưng trạng thái này không kéo dài bao lâu, chỉ chốc lát sau, khí âm dương bắt đầu chậm rãi chuyển động, tập hợp lại lần nữa.
Lần này toàn bộ khí âm dương tập hợp vào một điểm, cuối cùng nhanh chóng biến thành một bóng người!
“Đến rồi?” Nhìn bóng người kia, La Chinh tỏ ra thận trọng, Chân Tuyệt Lộ này bố trí như thật như ảo, không thể nào xuất hiện sơ suất như thế, tất nhiên thực lực của người này sẽ cực mạnh.
Không bao lâu sau, bóng người kia càng lúc càng rõ ràng, là một chàng thanh niên mặc áo vải, trong tay không có bất kỳ vũ khí nào.
“Thần Hải Cảnh? Sơ kỳ?”
La Chinh quan sát, trên mặt cũng lộ ra vẻ nghi ngờ, tu vi của người này không chênh lệch với hắn là bao.
Trước đây, những tinh anh Thánh tộc đó đều là Thần Hải Cảnh, thậm chí có một bộ phận tương đối là võ giả Thần Hải Cảnh hậu kỳ.
Hiện tại lại xuất hiện một vị võ giả Thần Hải Cảnh sơ kỳ, khiến cho La Chinh không hiểu nổi.
Sau khi xuất hiện hiện hình dáng hoàn chỉnh, bỗng nhiên trên mặt người thanh niên lộ ra một nụ cười quỷ quái rồi sau đó lập tức chạy như điên đến!
“Vèo!”
Y chạy băng băng ở một bên Chân Tuyệt Lộ, vừa vọt về phía trước, vừa đến gần La Chinh, tốc độ còn nhanh hơn La Chinh.
“Tốc độ nhanh vậy sao?” La Chinh hơi hoảng, tay cũng nắm chặt Lôi Phong U Thần Kiếm hơn, chỉ cần thanh niên này dám đến gần, hắn sẽ lập tức ra tay chém chết!
Mười trượng…
Năm trượng…
Ba trượng…
“U Thần Ảnh!”
Khi chàng thanh niên kia vượt qua khoảng cách ba trượng, Lôi Phong U Thần Kiếm của La Chinh nhẹ nhàng rung lên, trong nháy mắt xuất hiện bảy U Thần Ảnh, bắn về phía chàng thanh niên kia.
“Ha ha!”
Sau lưng lại truyền tới một tiếng cười khẽ, chỉ thấy chàng thanh niên kia nhảy lên, thân thể nhẹ nhàng uốn một cái.
Không biết chuyện gì xảy ra, La Chinh chỉ cảm thấy đôi mắt hoa lên, sau đó chàng thanh niên này đã ung dung tránh khỏi bảy U Thần Ảnh.
“Đây là thân pháp gì, thật kỳ lạ!” Ánh mắt La Chinh hơi lóe lên, bỗng Lôi Phong U Thần Kiếm chém ngay xuống đầu người thanh niên kia.
Đúng vào lúc này, thanh niên kia lại nói: “Chờ một chút, đừng vội!”
Vừa nói vừa nhẹ nhàng gảy một cái lên kiếm của La Chinh!
“Keng!”
Chỉ gảy nhẹ một cái, nhìn lực cũng không đáng là bao, nhưng kiếm trong tay La Chinh lại bắt đầu cấp tốc rung lên, gần như khiến hắn không nắm vững!
Lực vảy rồng ùn ùn kéo tới, gắng gượng ngăn chặn Lôi Phong U Thần Kiếm đang chấn động, La Chinh lui về phía sau mấy bước, cắm mũi kiếm xuống phía dưới, cảnh giác đối diện với chàng thanh niên kia.
Chàng thanh niên này thấy nhanh như vậy mà La Chinh đã ngăn cản được “lực một bắn” do y bắn ra thì cũng có chút bất ngờ, sau đó y mỉm cười, nói với La Chinh: “Ngươi là chủ nhân mới của Tiên Phủ này?”
“Ngươi là ai?” La Chinh cau mày hỏi, người trước mắt này cũng là do khí âm dương biến ảo mà thành, nhưng dường như rất đặc biệt, không chỉ có thực lực phi phàm, hơn nữa lại còn tìm hắn nói chuyện?
“Ta? Ha ha!” Chàng thanh niên cười cười.
Nhưng vào lúc này, tiếng nói của A Phúc lại bay vào Chân Tuyệt Lộ: “Hàm An, hắn là tiểu sư đệ của ngươi”
Tiểu sư đệ…
Nghe thấy lời nói của A Phúc, La Chinh cũng hơi bất ngờ, sư phụ không chỉ thu nhận một người học trò là hắn, mà thanh niên trước mắt này chính là một người học trò khác của sư phụ? Cũng chính là sư huynh của hắn?
Nụ cười trên mặt chàng thanh niên tên Hàm An này càng trở nên sâu hơn, y càng tỉ mỉ đánh giá La Chinh: “Ha ha, năm đó ta để lại một luồng phân hồn ở đây, xem ra là đúng rồi, không ngờ cuối cùng sư phụ vẫn thu một tên đồ đệ”
Hàm An đang nói, rồi giống như nhớ tới chuyện gì, y chợt nói: “Chờ một chút! Nếu sư phụ chịu thu ngươi làm đồ đệ, chẳng lẽ ngươi đã luyện thành bí thuật Hỗn Độn?” Hắn đánh giá La Chinh từ trên xuống dưới, trong con mắt lộ ra vẻ khó tin.
Bao nhiêu năm trôi qua, chủ nhân của Tiên Phủ này cũng chỉ thu hai ngươi đồ đệ, ông chia tuyệt học trọn đời của chính mình làm hai phần, truyền thụ cho hai người.
Hàm An này nên tính là nhị sư huynh của La Chinh.
Hàm An nhớ sư phụ đã từng nói, sau khi hai đại tuyệt học của ông ấy tìm được truyền nhân, sẽ không thu học trò nữa, trừ khi có người có thể chất thích hợp luyện thành bí thuật Hỗn Độn.
Sư phụ luôn nói là làm, nếu La Chinh trở thành là học trò thứ ba của sư phụ, như vậy người trước mặt y đây chắc chắn đã tu luyện thành công bí thuật Hỗn Độn rồi!
La Chinh lạnh nhạt nhìn chằm chằm vị “nhị sư huynh” này, tuy hắn tỏ vẻ lạnh nhạt, nhưng trong lòng thì đang cân nhắc thực lực giữa hai người.
Với thực lực thật sự của La Chinh bây giờ, rất khó tìm được đối thủ trong số võ giả Thần Hải Cảnh, nhưng người trước mắt này lại khiến cho La Chinh mơ hồ có cảm giác nguy hiểm.
“Trả lời ta đi, tiểu sư đệ! Ngươi thực sự tu luyện bí thuật Hỗn Độn sao?” Hàm An nhìn chằm chằm vào La Chinh, trên mặt vẫn treo nụ cười nhạt như cũ.
“Không cần phải nói cho ngươi biết” La Chinh hờ hững nói.
Hàm An khẽ mỉm cười, bẻ khớp tay, y cười khà khà, chậm rãi đi về phía La Chinh: “Thú vị, thú vị lắm, tiểu sư đệ sư phụ mới thu nhận này có vẻ rất kiêu ngạo đây.
Mặc dù thân thể này của ta chẳng qua chỉ là khí âm dương biến thành, chỉ có tu vi Thần Hải Cảnh, nhưng ta nghĩ, tiểu sư đệ ngươi không qua được cửa ải của ta đâu! Nếu tiểu sư đệ cung kính hành lễ với nhị sư huynh ta, hóa giải nghi ngờ trong lòng ta, ta sẽ thả cho ngươi qua, thế nào?”
Y vừa nói, khoảng cách cũng càng lúc càng gần, chỉ cách La Chinh có mấy thước.
“Đề nghị này, nghe không tệ…” La Chinh khẽ mỉm cười, “Nhưng vì sao cần phải như vậy!”
Sau khi nói xong, kiếm quang của La Chinh chợt lóe lên, một luồng sáng lạnh màu lam từ Lôi Phong U Thần Kiếm chém thẳng xuống đầu Hàm An!
“Vèo!”
“Keng!”
Hai chân Hàm An ghim xuống đất, thân hình không di động nửa bước.
Cơ thể y chỉ hơi nghiêng về một bên, ngón tay nhẹ nhàng gảy một cái, Lôi Phong U Thần Kiếm lại rung lên dữ dội, rời khỏi tay La Chinh!
Dường như La Chinh đã dự đoán được sẽ có một chiêu này, nên hắn cũng không đuổi theo kiếm của chính mình.
Hắn chuyển động hai tay, sức mạnh của một chục nghìn tấm vảy rồng đã rót vào quả đấm, tung một quyền không hề nương tay hướng thẳng về phía Hàm An!
“Ha ha, tiểu sư đệ, ta chính là Thánh tộc, chênh lệch về sức mạnh so với các ngươi, khoảng chừng…”
“Ầm!”
Hàm An không hề xem sức mạnh của La Chinh ra gì, y vừa cười đùa, vừa muốn tiếp hai quả đấm của La Chinh, hơn nữa còn là đỡ bằng một tay.
Chuyện này không thể trách Hàm An chủ quan, Thánh tộc vốn chính là một chủng tộc hoàn mỹ, là khởi nguồn của tất cả các loài linh trưởng.
Mà nhân loại cũng chỉ là một loài đi ra từ Thánh tộc, thừa kế một số ưu điểm của Thánh tộc mà thôi.
Nhưng Hàm An tuyệt đối không ngờ rằng, hai nắm đấm này của La Chinh lại có sức mạnh kinh khủng đến vậy.
Nhưng dù sao y cũng chỉ có tu vi Thần Hải Cảnh, quyền này đánh ra đã trực tiếp đánh y bay ra ngoài, lộn nhào giữa không trung mấy trăm trượng rồi mới nặng nề ngã xuống.
Chương 1174: Bị trêu đùa
“Phụt!”Một ngụm máu tươi màu vàng phun ra.
Khí âm dương này rất đặc biệt, sinh linh nó biến ảo ra giống thật như đúc.
Hàm An đưa tay lau máu vàng không chút tạp chất trên khóe miệng, trong ánh mắt nhìn về phía La Chinh đã lộ ra vẻ khác thường.
“Từ trước đến giờ ánh mắt của sư phụ đều hết sức độc đáo!” Hàm An vừa cười nói, vừa bò dậy, ngay sau đó hoạt động một chút thân thể của mình: “Có thể được sư phụ thu làm đồ đệ cũng đều là rồng phượng trong loài người, đại sư huynh cũng là như vậy.
Nhưng tiểu sư đệ ngươi hẳn không phải là đối thủ của ta, ta sẽ cho ngươi một cơ hội, mau tới hành lễ với nhị sư huynh ta thật cung kính, sau đó…”
Y còn chưa nói hết, La Chinh đã xoay người một cái, dùng ý nghĩ một cái, trường kiếm kia liền bắn ngược trở lại.
Hắn cầm trường kiếm trong tay, đi thẳng trên Chân Tuyệt Lộ.
Hắn còn lâu mới muốn nghe người này lải nhải.
Nhìn bóng lưng La Chinh đi xa, Hàm An mở trừng hai mắt, sau đó di chuyển hai chân, đuổi theo La Chinh.
Từ sau khi bái nhập môn hạ của sư phụ, Hàm An vẫn luôn bị đại sư huynh lấn áp.
Không giống với La Chinh, năm đó sư phụ đang lúc tráng niên, muốn tìm tới truyền nhân vì hai đại tuyệt học của mình.
Đại sư huynh bái nhập môn hạ của sư phụ cũng chỉ sớm hơn trăm năm so với Hàm An mà thôi, mà cũng bởi vì chênh lệch trăm năm này, y bị đại sư huynh lấn áp vô số năm, đến bây giờ vẫn chưa thể trở mình được!
Cứ theo đà này, sau này khả năng trở mình cũng là cực nhỏ!
Bây giờ thật vất vả mới phát hiện một tiểu sư đệ, làm sao y có thể bỏ qua đây?
Nếu bản thể đích thân tới, tất nhiên sẽ dẫn đến hiềm nghi ỷ lớn hiếp nhỏ, với thực lực thực sự của Hàm An mà nói, e là một ánh mắt cũng đủ để giết chết La Chinh trong tích tắc.
Có điều thân thể do khí âm dương biến thành này có tu vi Thần Hải Cảnh lại rất vừa vặn.
“Đừng chạy! Tiểu sư đệ!” Hàm An bỗng nhiên nhảy lên một cái, bóng người quỷ dị liên tiếp lóe lên trong không trung, dễ dàng vượt qua La Chinh, đi tới phía trước hắn.
“Tránh ra!”
La Chinh cũng nhảy lên một cái, khuỷu tay xoay một bên, trường kiếm hơi hạ xuống, ngay sau đó chợt hất lên.
Qua một kiếm này, sức mạnh của La Chinh cũng đã hoàn toàn bùng nổ.
Hoàn cảnh của hắn và Hàm An này không giống nhau, mục đích duy nhất của hắn chính là thông qua Chân Tuyệt Lộ.
Hàm An nhất định phải tìm hắn để gây sự, cũng không thể trách hắn ra tay tàn nhẫn!
Hàm An nhìn một kiếm này của La Chinh, trên mặt lại treo nụ cười ung dung, mặc dù y chỉ là Thần Hải Cảnh sơ kỳ, tương đương với tu vi của La Chinh, nhưng kinh nghiệm, kiến thức của hai người lại chênh lệch quá nhiều.
“Một kiếm này, không tồi! Sư phụ không dùng kiếm, đây hẳn là ngươi tự lĩnh ngộ đúng không? Ở trong Thiên Đạo cũng thuộc về thiên tài đỉnh cấp đấy, ha ha!”
Mắt thấy một kiếm này chém xuống ngay đầu, Hàm An vẫn không tránh né, hai tay y hơi xê dịch, chính là một chiêu thường gặp nhất, tay không đón kiếm!
Võ giả bình thường, trong tình huống nắm chắc cũng có thể thi triển chiêu này.
Nhưng chiêu này yêu cầu phải nắm chắc sức mạnh, phương hướng đón kiếm cũng phải chắc chắn, tinh chuẩn đến mức tận cùng! Chỉ cần hơi có bất kỳ sai lệch nào, e là hai tay đều phải phế bỏ.
Huống chi La Chinh đã là võ giả Thần Hải Cảnh, mà Hàm An đã biết được sức mạnh La Chinh bộc phát ra kinh khủng đến thế nào, nhưng y vẫn dám tay không đón kiếm.
Y cũng rất tự tin với thực lực của mình!
Mũi kiếm dài năm thước cứ như vậy đâm vào giữa hai tay Hàm An, trường kiếm đâm thẳng vào, nhưng trong nháy mắt, tốc độ đã chậm lại.
Một tấc, năm tấc, chín tấc, mười hai tấc.
Đúng lúc trường kiếm đâm vào mười hai tấc, liền bị kẹt giữa hai bàn tay của Hàm An, mà mũi kiếm cũng dừng lại ngay trước ngực Hàm An.
“Ha ha!” Hàm An khẽ mỉm cười: “Với tu vi Thần Hải Cảnh sơ kỳ mà sức mạnh bộc phát ra đủ để sánh bằng cường giả Thần Cực Cảnh, cũng coi là ưu tú, nhưng vẫn còn thiếu sót rất nhiều!”
Ánh mắt La Chinh hơi đông lại, nếu không tính Thiên Tôn Giới Chủ và những cường giả Thần Cực Cảnh kia, vậy thì Hàm An này thực sự là đối thủ đồng cấp mạnh nhất mà hắn từng gặp!
Trong liên minh Nhân Đạo, ngoài những Thiên Tôn lánh đời kia ra, Ngải An Tâm xem như là đối thủ mạnh nhất của La Chinh, nhưng La Chinh vẫn bỏ nàng xa như thường.
Nhưng bây giờ tu vi của Hàm An này cũng là Thần Hải Cảnh sơ kỳ, lại có thể tay không cướp đi kiếm của hắn!
Thật ra ngay từ đầu cuộc chiến đấu này đã không công bằng rồi, thực lực của Hàm An đã sớm mạnh đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Cho dù là Thiên Tôn cũng không thể nào so sánh với y.
Y chiến đấu như thế với La Chinh, chẳng khác gì một vị cường giả tuyệt thế giảm thực lực của mình cho ngang hàng cảnh giới để khiêu chiến với La Chinh.
Nhưng bất kể là kinh nghiệm chiến đấu, hay là sức mạnh và quy tắc đều chênh lệch quá lớn.
“Nói nhảm!”
La Chinh chợt rút ra trường kiếm, sau khi xoay một cái, lại đâm về phía Hàm An lần nữa!
Hàm An cười khà khà, lại làm lại như lần trước, dùng tay không đón kiếm.
Hai tay của y kẹp lấy Lôi Phong U Thần Kiếm của La Chinh, nhẹ nhàng xoa một cái, chuôi kiếm liền xoay vòng ngay trong bàn tay La Chinh!
Nhân cơ hội này, bóng người lanh lẹ kia liền tiến sát về phía La Chinh, đầu vai đột nhiên đụng một cái.
“Ầm!”
Một cái đụng này tất nhiên đã đánh bay La Chinh, mà Hàm An cũng lùi lại mấy bước, vẻ mặt lại lần nữa kinh ngạc: “Thân thể cứng thật đấy!” Y bóp bả vai chính mình, xuýt xoa kêu một tiếng, tay nhẹ nhàng bóp một cái.
Sau khi âm thanh răng rắc truyền tới, đã nối xong đoạn xương vừa gãy.
Sau đó y tiện tay bắn trường kiếm qua, cắm ở bên cạnh La Chinh, thân kiếm lay động không dứt, đồng thời cười nói: “Đúng là gặp quỷ mà, thân thể ngươi rốt cuộc chế tạo từ cái gì, sao lại cứng rắn đến như vậy!”
La Chinh nào chịu để ý tới người này?
Từ trước đến nay, khi dùng thân thể đối kháng với người khác, La Chinh chưa bao giờ chịu thiệt, nhưng mới vừa rồi hắn lại bị người này đánh bay!
Quả nhiên Thánh tộc không phải chuyện đùa, vốn tự cho là bản thân không có địch thủ trong đám đồng cấp, bây giờ tu vi của Hàm An này nhiều nhất cũng chỉ Thần Hải Cảnh, nhưng lại có thể áp chế hắn trên phương diện mà hắn am hiểu nhất.
Trong lòng La Chinh cũng cho ra một kết luận giống như Hàm An, quả nhiên đồ đệ mà sư phụ thu nhận đều không tầm thường!
Tất nhiên La Chinh không biết, bây giờ Hàm An đã sớm vượt qua Thiên Đạo, là nhân vật oai phong một cõi! Tuy trong lòng hắn thán phục, nhưng cũng sẽ không bỏ cuộc, ở trong đầu La Chinh cũng chưa từng có hai chữ “bỏ cuộc”.
Hắn xoay người bật dậy, rút Lôi Phong U Thần Kiếm lên, lại một lần nữa đánh về phía Hàm An!
“Ầm!”
Chiêu thức giống nhau, phương pháp giống nhau, kết quả cũng giống nhau!
La Chinh lại nặng nề ngã xuống đất lần nữa, mà Lôi Phong U Thần kiếm cũng lại cắm bên cạnh hắn.
Chờ đến sau khi La Chinh bò dậy, Hàm An mới cười hì hì nói: “Tiểu sư đệ, hay là chịu thua đi, cốt linh của ngươi chưa tới ba mươi tuổi, còn sư huynh ta đây là người đã sống mấy diễn kỷ rồi.
Nếu thật sự bị ngươi đánh bại, đó mới là chuyện lạ, sống nhiều năm như vậy cũng sống như con chó rồi, không, cho dù là chó, sống nhiều năm như vậy cũng có thể thành tinh rồi”
Y nói được nửa câu thì hơi ngừng lại.
Giờ phút này, trong mắt La Chinh chợt trở nên vô cùng lạnh lẽo, một luồng kiếm ý mơ hồ đang không ngừng bám vào bên trên Lôi Phong U Thần Kiếm.
Chỗ đáng sợ của Dịch Thần Nhất Kiếm, một mặt là uy lực cực lớn, sau khi thành Thiên Tôn thậm chí có thể khiến cho Thần bị thương!
Nhưng đó cũng không phải là đặc điểm kinh khủng nhất của Dịch Thần Nhất Kiếm.
Trong một tỉ năm, vô số thiên tài trong vũ trụ đã nghĩ ra vô số võ kỹ kỳ diệu, trong đó không thiếu một vài võ kỹ vô cùng xuất sắc, phối hợp với một vài số trời của Thiên Tôn để thi triển ra, chưa chắc đã yếu hơn Dịch Thần Nhất Kiếm.
Nhưng để thi triển được những võ kỹ nghịch thiên này, hoặc là phải trả giá cực lớn, hoặc là thời gian chuẩn bị phải thật dài!
Võ giả khi đối địch, đi một bước, ngừng ba bước, phải chuẩn bị một thời gian dài cũng là một khuyết điểm lớn.
Nhưng Dịch Thần Nhất Kiếm lại hết sức đặc biệt, không cần chuẩn bị, hơn nữa tùy tính chất mà thi triển.
Sau khi La Chinh tiến vào trạng thái chặt đứt tình cảm liền đột nhiên chém ra một kiếm này!
“Ngươi còn dám đỡ sao?”
Vừa dứt lời, La Chinh đã chém một kiếm này tới trước mặt Hàm An.
Hàm An đã nhìn ra một kiếm này của La Chinh không tầm thường, nhưng y thân là nhị sư huynh làm sao chịu lộ vẻ sợ hãi? Y vẫn đưa hai tay ra, dự định đón lấy một kiếm này của La Chinh!
Kiếm vẫn bị Hàm An đỡ được!
Nhưng cùng lúc khi Hàm An đỡ lấy một kiếm này của La Chinh, một luồng kiếm ý cũng thoát khỏi thân kiếm, chạy thẳng về phía y!
“Dịch Thần Nhất Kiếm!”
Một kiếm này bắn ra có thể chém Thương Thiên, phá vạn đạo, diệt cả Thần!
La Chinh đã phát huy ra uy lực kinh khủng như vậy, một kiếm này hắn đã lĩnh ngộ chín mươi chín phần trăm, trong số những người cùng cấp bậc, bao nhiêu người có thể địch lại hắn?
Chương 1175: Chặt đứt tình cảm trong thần đạo
Giờ phút này uy lực chất chứa trong kiếm ý khiến cho Hàm An biến sắc, trong lòng thầm kêu khổGần như là trong nháy mắt, y liền nơi lỏng trường kiếm trong tay, thân thể không ngừng nghiêng về phía sau, muốn tránh luồng kiếm ý kinh khủng này!
Nhưng nếu Dịch Thần Nhất Kiếm này thật sự chém ra thì đã chất chứa khí thế quyết tuyệt, ngay cả chính bản thân La Chinh cũng không thể nào khống chế được.
Kiếm ý sắc bén chạy thẳng tới chỗ Hàm An, đâm thẳng vào ngực y, gần như ngay lập tức, một dòng máu vàng giống như từng đóa hoa màu vàng nở rộ ra từ sau lưng y.
Sau đó chúng hóa thành từng luồng khí âm dương màu trắng đen rồi dần dần tiêu tan!
“Nên như vậy từ sớm rồi!” Mộ Minh Tuyết ở phía xa nhìn chằm chằm cảnh này, khóe miệng hơi cong lên, giống như thở một hơi nhẹ nhõm.
Cho dù thực lực thật sự của La Chinh như thế nào thì trong lòng Mộ Minh Tuyết, hắn sớm đã là người không thể địch nổi!
Chưa nói đến những nhân vật cấp bậc như Giới Chủ, Thiên Tôn mà La Chinh không thể nào đối kháng, nhưng nếu đối mặt với võ giả Thần Hải Cảnh, Thần Cực Cảnh, đã khi nào hắn bị thua thiệt chưa?
Tất nhiên, mắt nhìn của Mộ Minh Tuyết không bằng Huân, thậm chí cũng không bằng Luyện Thần Tử.
Tuy Luyện Thần Tử đắm chìm trong luyện khí, nhưng năm đó lão cũng là cường giả Giới Chủ.
Cấp bậc không giống nhau, tất nhiên nhìn sự vật cũng khác nhau.
Luyện Thần Tử và Huân vừa thấy Hàm An xuất hiện, mặc dù chỉ có tu vi Thần Hải Cảnh, nhưng lại cho bọn họ một cảm giác cao thâm bí hiểm, cũng mơ hồ cảm thấy La Chinh sẽ gặp phiền toái.
Nhưng Mộ Minh Tuyết làm sao có thể nhìn ra được?
Nàng chẳng qua là thấy người này tay không tấc sắt, lại liên tiếp hai ba lần cướp đi kiếm của La Chinh, mà La Chinh gần như không có sức đánh trả!
Nhìn La Chinh liên tiếp gặp thất bại, trong lòng nàng vô cùng khẩn trương, cũng căm hận Hàm An kia.
Miệng gọi tiểu sư đệ, nhưng ra tay lại ác liệt như vậy, người này tuyệt đối không phải người tốt lành gì.
Nhưng không bao lâu sau, nàng liền thấy La Chinh bộc phát ra một kiếm kinh thiên này.
Một kiếm này đâm Hàm An bị thương, nên tất nhiên trong lòng nàng cảm thấy thoải mái.
Nụ cười của Hàm An đông cứng lại trên mặt!
Cho dù chỉ có tu vi Thần Hải Cảnh, nhưng sao mắt nhìn có thể kém được?
Ngay từ đầu y đã nhìn ra, một kiếm này của La Chinh chứa kiếm ý chặt đứt tình cảm trong truyền thừa của thần đạo!
Đặc điểm của chặt đứt tình cảm trong thần đạo chính là sát phạt quyết đoán, trong nháy mắt thi triển kiếm chiêu là đã gạt bỏ tất cả tình cảm của bản thân.
Nhưng điều này thông thường phải đến cảnh giới Giới Chủ mới có thể chạm tới! Cho dù là Thiên Tôn, cũng không có khả năng phát huy đến cực hạn.
Nhưng khí thế chất chứa trong một kiếm mới vừa rồi của La Chinh gần như đã có công lực tương đương!
Người này, thật sự chỉ mới Thần Hải Cảnh thôi sao?
Thậm chí Hàm An nghi ngờ, có phải La Chinh này chính là vị Thần nào đó mang theo trí nhớ và cảm ngộ đời trước chuyển thế hay không!
Sau một kiếm, La Chinh lạnh nhạt liếc một cái, trong hai mắt lại lộ vẻ lạnh lẽo, khí thế cũng trở nên lạnh lùng.
Từ trên người hắn khó mà cảm nhận được một chút ấm áp, cùng lúc đó, trên Lôi Phong U Thần Kiếm cũng không ngừng xuất hiện kiếm ý màu lam nhạt.
Hắn không cho Hàm An cơ hội, Dịch Thần Nhất Kiếm tập hợp khí thế dồi dào, bắn về phía Hàm An.
“Ngươi muốn nói gì thì có thể nói”
Hàm An lấy tay nhẹ nhàng đánh một cái lên mặt đất, bóng người chợt lóe, ở trong mắt La Chinh trở nên lơ lửng bất định, giống như không thể nào thấy rõ.
Y thi triển độn pháp vô cùng quỷ dị kia, muốn tránh một kiếm này của La Chinh!
“Phụt!”
Mấy giọt máu tươi màu vàng nhỏ xuống.
Trong nháy mắt kế tiếp, Hàm An xuất hiện ở bên cạnh La Chinh, trên mặt mang một nụ cười khổ: “Có thể từ từ nói…” Lời còn chưa dứt, Hàm An lại biến sắc.
La Chinh hừ lạnh một tiếng, ánh mắt lóe ra ánh sáng lạnh lẽo, Lôi Phong U Thần Kiếm vẽ lên không trung một vòng tròn hình cung.
Vẫn là Dịch Thần Nhất Kiếm, vẫn là tốc độ không ai sánh kịp, vẫn là uy lực vô cùng kinh khủng.
Mặc dù Hàm An có thân pháp vô cùng quỷ dị, nhưng lần nào cũng chỉ là miễn cưỡng tránh chỗ hiểm mà thôi!
Dịch Thần Nhất Kiếm có thể xưng là một trong số những kiếm pháp mạnh mẽ nhất trong vũ trụ.
Cho dù là tốc độ, hay là uy lực đều đã đạt tới cực hạn của kiếm pháp.
Nếu như đích thân bản tôn Hàm An tới, đứng ở chỗ này để cho La Chinh chém lên chục nghìn kiếm, e rằng cũng không bị bất kỳ tổn hại nào.
Nhưng dù sao bây giờ Hàm An cũng chỉ có tu vi Thần Hải Cảnh, nên phải né tránh La Chinh rất chật vật!
“Phụt!”
Lại thêm một búng máu màu vàng như đóa hoa nở rộ dưới chân Hàm An, đủ thấy vết thương kia đã sâu đến xương.
“Ta có chuyện quan trọng muốn nói với ngươi, có thể dừng tay để chúng ta nói chuyện một chút không!” Trên mặt Hàm An lộ ra vẻ lo lắng, nhưng lời nói của y chẳng tác động được gì với La Chinh! Bây giờ La Chinh đã tiến vào trạng thái chặt đứt tình cảm, mặc dù không thể nào che giấu tất cả dao động tâm tình, nhưng hắn không có chút hứng thú nào với đối với mấy lời nói nhảm này của Hàm An.
“Chết tiệt! Bí thuật Hỗn Độn này thật là biến thái!” Thấy La Chinh vẫn cầm kiếm chém về phía mình, Hàm An lại lần nữa thi triển độn thuật để tránh Dịch Thần Nhất Kiếm của La Chinh.
Tuy Dịch Thần Nhất Kiếm của La Chinh rất mạnh, nhưng Hàm An cũng không để vào mắt! Điều khiến cho y bận tâm chính là bí thuật Hỗn Độn.
Nguyên nhân rất đơn giản.
Loại kiếm chiêu như Dịch Thần Nhất Kiếm này có yêu cầu cực cao đối với chân nguyên của võ giả, tốc độ tiêu hao chân nguyên cực nhanh!
Võ giả Thần Hải Cảnh tu luyện hệ thống chân nguyên, tối đa chỉ có thể thi triển được hai kiếm, sau đó nhất định phải dừng lại để bổ sung chân nguyên.
Nhưng trong cơ thể La Chinh không phải là chân nguyên, thứ tích trữ trong cơ thể hắn là khí hỗn độn!
Năm xưa Hàm An đã từng nghe sư phụ nói khí hỗn độn có tính chất rất giống chân nguyên!
Ví dụ như chân nguyên là dựa vào quán tưởng để biến thành vật chất, mà khí hỗn độn có thể trực tiếp biến thành vật chất.
Chân nguyên có thể tạo thành một thế giới ở trong cơ thể người, thai nghén sinh mệnh, mà khí hỗn độn lại là nguồn gốc của vạn vật!
Cũng là bởi vì suy đoán này, khi sư phụ giả thiết ra một quyển bí thuật Hỗn Độn liền đắc ý vô cùng.
Khí hỗn độn này phong phú hơn chân nguyên gấp nghìn lần, một khi luyện thành, trong cơ thể chứa khí hỗn độn tương đương gấp nghìn lần so với võ giả tu luyện hệ thống chân nguyên!
Sau khi biên soạn xong bí thuật Hỗn Độn, sư phụ lại thở dài một hồi, chỉ nói e là trong vũ trụ này không ai có thể tu luyện được bí thuật Hỗn Độn.
Nếu sau này thật sự gặp được người như vậy, ông chắc chắn sẽ thu làm đồ đệ thứ ba.
Cho nên La Chinh có thể không cố kỵ gì, từng chiêu kiếm một, gần như không hề dừng lại mà thi triển Dịch Thần Nhất Kiếm, mà Hàm An cũng chỉ có thể không ngừng chạy trối chết.
Từng luồng kiếm ý không ngừng xuyên qua Chân Tuyệt Lộ, giống như là một đao lớn vô hình đã cắt ra vô số kẽ hở trên mặt đất, La Chinh chậm rãi bước đi, từng bước ép sát Hàm An.
Mỗi một kiếm đâm ra, trên đất lại thêm một ít máu tươi màu vàng, mà vết thương trên người Hàm An cũng càng ngày càng nhiều!
A Phúc xem cuộc chiến, trên mặt cũng lộ ra vẻ kinh ngạc.
Ông cũng coi như là con rối tương đối “cao cấp”, bề ngoài của ông không khác nhân loại là bao, tất nhiên biểu cảm cũng phong phú hơn, ông nói: “Không ngờ Hàm An lại bị La Chinh dồn ép như vậy!”
Mộ Minh Tuyết khó hiểu nhìn A Phúc, nàng suy nghĩ một chút rồi mới lên tiếng: “Không phải là rất bình thường sao? Dù sao La Chinh có vũ khí, người kia lại tay không tấc sắt, còn chỉ là Thần Hải Cảnh mà thôi” Nàng vốn muốn nói, Hàm An ở tu vi Thần Hải Cảnh sơ kỳ có thể cùng La Chinh chiến đấu như vậy đã là rất khá rồi.
Nhưng nàng thân ở trong Tiên Phủ, mơ hồ có cảm giác Tiên Phủ có chỗ bất phàm, thế nên lại ngại phản bác A Phúc.
A Phúc lại cười nhạt: “Ngươi không hiểu đâu, Hàm An nắm giữ huyết thống vương giả Thánh tộc.
Cho dù là trong Thánh tộc, cũng là nhân vật đứng đầu.
Người có thể được chủ nhân thu làm đồ đệ sao có thể kém cỏi được? Làm sao có thể xem y như võ giả Thần Hải Cảnh chứ?”
“Chủ nhân” trong miệng A Phúc tất nhiên chỉ là chỉ sư phụ của La Chinh.
Huân, Luyện Thần Tử và Mộ Minh Tuyết không biết lai lịch của Hàm An, nhưng A Phúc lại cực kỳ rõ ràng!
Thân là nhân vật vượt trên Thiên Đạo, Hàm An bây giờ, cho dù là ở Thượng Giới thì cũng có thể đứng đầu một cõi.
Cho dù bây giờ chỉ có tu vi Thần Hải Cảnh sơ kỳ giống La Chinh, nhưng thực lực của y mạnh hơn La Chinh rất nhiều lần!
Nhưng bây giờ A Phúc cũng chỉ cảm thán thế thôi, nếu chủ nhân biết được La Chinh có thực lực như vậy, chắc hẳn sẽ vô cùng vui mừng.
Còn về cuộc chiến trên Chân Tuyệt Lộ này, đương nhiên A Phúc sẽ không ngăn cản.
“Phụt!”
Lại thêm một búng máu tươi màu vàng tràn ra!
Hơn nửa người Hàm An đều bị La Chinh chém nát, hóa thành từng luồng khí âm dương, dần dần tiêu tan.
Chỉ còn lại một cái đầu cùng nửa thân trên nằm trên đất, y không có đường né tránh nữa.
Nhưng thế công của La Chinh đã chậm lại, hắn đi tới bên cạnh Hàm An, nửa ngồi xuống: “Nói đi, bây giờ chúng ta có thể bình tĩnh nói chuyện một chút rồi”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









