1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 234 : Chỉ còn một người sống sót (c1166-c1170)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 234 : Chỉ còn một người sống sót (c1166-c1170)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1166: Chỉ còn một người sống sót

Ánh sáng hai màu đen trắng đột nhiên xuất hiện, lan ra với tốc độ vượt quá giới hạn của thời gianĐợi đến khi các Thiên Tôn kịp phản ứng thì luồng ánh sáng này đã xích năm vị Thiên Tôn lại với nhau.

Các Thiên Tôn có mặt đều sững sờ mà nhìn, dường như còn chưa lấy lại được tinh thần.

Bên trong Tiên Phủ, luồng ánh sáng này được phóng ra từ đình nghỉ mát ở chính giữa, là nơi đầu tiên La Chinh đi lạc khi xông vào Tiên Phủ rồi vô tình phát động Tuyệt Mệnh Loạn Đấu năm đó.

Sinh linh bị luồng ánh sáng này buộc lại với nhau, cuối cùng chỉ một người có thể sống sót.

“Tuyệt Mệnh Loạn Đấu có tác dụng với cả Thiên Tôn sao?” La Chinh nhìn luồng ánh sáng bên ngoài Tiên Phủ rồi hỏi.

Ban đầu khi tiến vào đình nghỉ mát, hắn đã bị xích lại với một đám võ giả Chiếu Thần Cảnh.

Võ giả Chiếu Thần Cảnh không thể tránh thoát, chẳng lẽ Thiên Tôn cũng không có cách?

A Phúc cười: “Vì sao lại không có tác dụng? Chỉ là Thiên Tôn có được một thiên mệnh thôi mà.

Bọn họ chạy không thoát đâu”

“Chỉ là Thiên Tôn, chẳng qua chỉ có một thiên mệnh…” Nghe xong, La Chinh hơi cạn lời.

Với giọng điệu của A Phúc, dường như lão cũng không coi Thiên Tôn ra gì.

“Đúng, số trời chỉ là luật nhân quả của vũ trụ, còn trong Tuyệt Mệnh Loạn Đấu lại ẩn chứa quy tắc.

Ha ha, nếu đám Thiên Tôn này có thể tránh thoát, xem như bọn họ lợi hại” A Phúc nói một cách thoải mái, hình như không hề lo lắng chuyện các vị Thiên Tôn kia có thể thoát khỏi Tuyệt Mệnh Loạn Đấu.

Năm vị Thiên Tôn bị Tuyệt Mệnh Loạn Đấu xích với nhau chính là Ám Ma lão quái của Ma tộc, Toái Ảnh Thiên Tôn của Yêu Dạ tộc, Chỉ Thủy Thiên Tôn và hai vị Thiên Tôn khác.

Lúc này, sắc mặt của các vị Thiên Tôn vẫn lạnh nhạt.

Toái Ảnh Thiên Tôn còn cười thản nhiên: “Ánh sáng này hình như là trói buộc.

Ta có thể cảm nhận được, nó đang truyền lại một ý đồ nào đó”

“Khiến chúng ta chém giết lẫn nhau, chỉ một người có thể sống sót?” Ám Ma lão quái sững sờ, lập tức cười lạnh.

“Đúng là nực cười!” Chỉ Thủy Thiên Tôn vung tay lên.

Một cơn sóng nước dập dờn muốn cắt luồng ánh sáng kia ra.

Nhưng khi dòng nước tràn qua, ánh sáng vẫn là ánh sáng, dòng nước vẫn là dòng nước như cũ.

“Hửm?” Chỉ Thủy Thiên Tôn khẽ nhíu mày.

Các vị Thiên Tôn khác cũng thi triển ra phương thức của mình, nhưng hình như luồng ánh sáng chỉ rộng bằng hai đốt ngón tay kia không tiếp nhận bất cứ một công kích nào, từ đầu đến cuối vẫn trói năm vị Thiên Tôn lại cùng một chỗ.

Các vị Thiên Tôn đều cảm thấy quái lạ, nhưng bọn họ vẫn không coi luồng ánh sáng này ra gì.

Trong vũ trụ này, thứ có thể uy hiếp tính mạng của bọn họ thật sự quá ít.

Bọn họ chính là sinh linh đứng trên vạn vật.

Ngoại trừ Thiên Tôn có thể giết Thiên Tôn ra thì cũng chỉ có một số thần thú siêu cấp mới có thể uy hiếp được tính mạng của bọn họ.

Nhưng bây giờ, cho dù bọn họ sử dụng phương pháp nào thì luồng ánh sáng đen trắng kia vẫn tỏa ra vầng sáng mờ nhạt, không hề có dao động năng lượng nào truyền ra ngoài, cũng không có bất kỳ phản ứng nào.

Ám Ma lão quái là người có tuổi thọ dài nhất trong số các Thiên Tôn.

Gã cũng là Thiên Tôn đầu tiên ý thức được có gì đó không ổn ở đây.

Thân hình gã lóe lên, muốn nới rộng khoảng cách.

Nhưng luồng ánh sáng trên người gã cũng kéo dài theo.

“Phạm vi của Tuyệt Mệnh Loạn Đấu là một trăm dặm.

Lão ta không thể rời khỏi phạm vi trăm dặm này” A Phúc nhìn Ám Ma Thiên Tôn trên bầu trời, thản nhiên nói.

Khoảng cách trăm dặm đối với Thiên Tôn thì chỉ là một bước mà thôi.

Sau khi Ám Ma Thiên Tôn kéo dài khoảng cách ra tới trăm dặm, một cảnh tượng kỳ lạ đã xuất hiện.

Trong ánh sáng liền xuất hiện một luồng sức mạnh khổng lồ kéo Ám Ma Thiên Tôn trở lại.

Mặt Ám Ma Thiên Tôn biến sắc.

Gã biết sức mạnh của mình lớn tới mức nào.

Nếu bùng nổ toàn lực thì một quyền của gã có thể dễ dàng đập nát một ngôi sao.

Nhưng lúc này, cho dù gã có giãy giụa thế nào thì cũng không thể xông ra khỏi phạm vi trăm dặm.

Sau khi bị kéo trở về, gã bèn hơi dừng lại để chuẩn bị một chút.

Tiếp theo, hai mắt gã trợn lên, một luồng sức mạnh cực hạn bộc phát ra từ trong người gã.

Luồng sức mạnh này có thể đập nát hơn phân nửa Đại Giới.

Nhưng khi xông ra tới phạm vi trăm dặm, gã vẫn bị lôi trở lại.

Ở Tuyệt Mệnh Loạn Đấu này, một trăm dặm trở thành phạm vi nhân quả của năm vị Thiên Tôn, thậm chí còn mạnh hơn.

Bọn họ không thể vi phạm, cũng không thể tránh thoát.

Nhìn thấy cảnh này, bốn vị Thiên Tôn vẫn còn án binh bất động bắt đầu hoảng hốt.

Toái Ảnh Thiên Tôn, Chỉ Thủy Thiên Tôn và hai vị Thiên Tôn khác cùng lao ra những hướng khác nhau.

Nhưng những vị Thiên Tôn này gặp phải cùng một cảnh tượng.

Phạm vi trăm dặm chính là một lôi trì, bọn họ không cách nào vượt qua được dù chỉ một bước.

“Vù vù…”

Năm vị Thiên Tôn một lần nữa tụ lại, bọn họ đều nhìn thấy vẻ kinh ngạc trên mặt đối phương.

Bọn họ có được thiên mệnh, đại diện cho luật nhân quả tối cao trong vũ trụ.

Nhưng khi bị luồng ánh sáng này bao trùm, nó đã vượt ra khỏi sự hiểu biết và suy nghĩ của bọn họ.

Đây rốt cuộc là sức mạnh gì vậy?

“Muốn phá giải luồng ánh sáng đen trắng này, năm vị Thiên Tôn các ngươi phải tàn sát lẫn nhau.

Người đứng vững cuối cùng… mới có thể sống sót” Giọng nói của La Chinh lại truyền đi khắp vũ trụ.

Khi giọng nói của La Chinh được truyền ra, tất cả các sinh linh trong vũ trụ đều kinh hãi.

Trăm tỉ sinh linh trong vũ trụ dường như cũng hiểu ra, đang có rất nhiều Thiên Tôn vây khốn La Chinh.

Không ít võ giả đều cảm thán, không biết rốt cuộc La Chinh là nhân vật như thế nào.

Chỉ là võ giả Thần Hải Cảnh, vậy mà lại có thể khiến nhiều Thiên Tôn bị vây khốn đến như vậy.

Đổi lại là bọn họ, cho dù bị Thiên Tôn giết chết cũng đáng.

Trong vũ trụ này có mấy người làm được chuyện như thế?

Nhưng khi nghe La Chinh nói vậy, bọn họ liền cảm thấy hơi khó hiểu.

Có ý gì?

Để năm vị Thiên Tôn tự giết lẫn nhau? Chỉ một người cuối cùng được sống sót?

La Chinh đã làm thế nào vậy?

Trong thiên cung Vân Miểu, khi Vân Lạc nghe La Chinh nói xong thì lập tức hít một hơi thật sâu.

Lần này La Chinh bị nhốt, Vân Lạc cũng không ra tay.

Nàng nghĩ kiểu gì cũng không ra được, chỉ đưa hắn ra ngoài trải nghiệm một phen thôi mà hắn lại có thể tìm được một mũ Thiên Mệnh, còn trêu chọc tới hơn mười vị Thiên Tôn.

Nếu hơn mười vị Thiên Tôn này tập trung lại với nhau, chỉ sợ sẽ san bằng liên minh của nàng.

Đây là cấp độ mà Vân Lạc không thể nhúng tay vào.

Nàng không khỏi thở dài một tiếng.

Nàng đã từng gặp người biết gây chuyện, nhưng chưa từng gặp người nào biết gây chuyện đến như thế.

Nếu La Chinh chọc phải cường giả Thần Biến Cảnh, thậm chí Giới Chủ thì nàng sẽ không hề do dự mà ra tay.

Nhưng những người bao vây La Chinh lúc này lại là Thiên Tôn, mà còn hơn mười người.

Bây giờ nghe La Chinh nói vậy, một lần nữa Vân Lạc lại sợ ngây người.

Hắn nói vậy là có ý gì?

Trong năm vị Thiên Tôn, chỉ một người có thể sống sót? Hắn muốn giết chết bốn vị Thiên Tôn chỉ trong một lần?

Làm sao tên nhóc này có thể làm được…

Vân Lạc tu luyện đại pháp Trăm Vạn Phân Thần, bản tâm đã mạnh hơn Giới Chủ.

Sau khi tiếp nhận cực hạn của võ đạo, tu tâm còn quan trọng hơn so với tu luyện.

Nhưng lúc này, tâm cảnh của nàng lại rung động, cuồn cuộn như thủy triều, không cách nào lắng xuống được.

Nhưng người kinh ngạc đâu chỉ có một mình Vân Lạc.

Sau khi La Chinh phi thăng, chỉ cần là người nghe nói đến tên La Chinh thì hiện tại trong đầu toàn là dấu chấm hỏi.

Ví dụ như Thân điện chủ của thánh địa Linh Vũ, và Thánh chủ của thánh địa Linh Vũ.

Hay là đệ nhất thiên tài của thiên cung Vân Miểu như Tiết Mộc Dương, Ngải An Tâm, và đám Ngải Hổ vẫn còn đang ở Âm La giới.

Thiên phú khủng bố của La Chinh tất nhiên khiến bọn họ phải ngước nhìn, nhưng dù sao bọn họ vẫn xem La Chinh là võ giả cùng cấp, là võ giả Thần Hải Cảnh.

Mặc dù thực lực có mạnh hơn một chút, nhưng tốt xấu gì bọn họ cũng còn có thể tiếp nhận.

Nhưng lúc này mới qua được bao lâu?

Chỉ hơn nửa năm, vậy mà La Chinh đã có thể đối đầu với Thiên Tôn? Nghe giọng điệu thì dường như còn muốn giết bốn vị Thiên Tôn?

Bốn vị Thiên Tôn đấy.

Trong liên minh cũng chỉ có được mấy vị Thiên Tôn mà thôi…

“Rốt cuộc La Chinh muốn làm cái gì?”

Trên một ngôi sao ở Tây Thiên Vực, Ngải An Tâm đứng trên một vùng địa cực, những bông tuyết màu tím rơi lả tả xung quanh, không rõ trên mặt là biểu cảm gì.

Người mà nàng từng xem là đối thủ lớn nhất đã lớn mạnh đến như vậy rồi sao?

Địa cực của ngôi sao là một nơi rất tuyệt để trau dồi kinh nghiệm, sư phụ Tiêu Đạo Lai đã đích thân dẫn nàng tới đây.

Lúc này, Tiêu Đạo Lai cũng đến bên cạnh nàng, ánh mắt nhìn về phía Trung Thiên Vực.

Tiêu Đạo Lai cũng hơi bất ngờ: “Chắc chắn không phải hắn dựa vào sức mạnh của mình.

Có lẽ là có cơ duyên khác.

Vẫn còn mấy năm nữa chiến trường mộng ảo mới mở ra.

An Tâm, con hãy chuyên tâm tu luyện hơn…”


Chương 1167: Ăn nói khép nép

Phân tranh như vậy không phải là chuyện mà võ giả có thể tham gia vàoVân Lạc không đủ tư cách, Tiêu Đạo Lai cũng không đủ tư cách.

Nhưng không đủ tư cách không có nghĩa là bọn họ không chú ý.

Ba thế lực lớn của Nhân tộc là liên minh Nhân Đạo, Chư Thần Vô Niệm, thánh vực Vạn Phật đều vô cùng chú ý.

Yêu Dạ tộc, Ma tộc, Thiên Vị tộc và cả chục nghìn tộc nơi Thượng Giới đều đang lặng lẽ chú ý…

Có thể nói, bây giờ khắp nơi trong vũ trụ đều tập trung ánh mắt về một chỗ.

Ngày hôm nay, bọn họ sẽ nhớ kỹ một cái tên, mà chủ nhân của cái tên này chẳng qua chỉ là một võ giả Thần Hải Cảnh.

Năm vị Thiên Tôn đều sa sầm mặt.

Các vị Thiên Tôn khác nhìn luồng ánh sáng hai màu đen trắng kia, sắc mặt vô cùng khó coi, đồng thời trong lòng cũng cảm thấy may mắn, may là vừa rồi không bị luồng ánh sáng này quấn lấy.

Tình hình trước mắt lập tức trở nên phiền phức.

Trong năm vị Thiên Tôn, chỉ một người có thể sống sót.

Năm vị Thiên Tôn này có mối quan hệ rất lớn với các vị Thiên Tôn khác.

Ví dụ như Ám Ma lão quái và Huyền Ma Thiên Tôn là đồng tông đồng tộc.

Nếu Ám Ma lão quái ra tay, Huyền Ma Thiên Tôn tất nhiên cũng sẽ ra tay.

Nếu Toái Ảnh Thiên Tôn ra tay, Vương của Yêu Dạ tộc là Dao cũng sẽ không đứng ngoài quan sát.

Nếu thật sự diễn ra cảnh ngươi chết ta sống, sợ rằng cái giá phải trả sẽ rất lớn, thậm chí còn làm cho cả vũ trụ náo động.

Vấn đề là bỏ ra cái giá lớn như vậy, nhưng cũng không nhận lại được cái gì, mà chẳng qua chỉ vì một tên nhóc La Chinh, một võ giả Thần Hải Cảnh, làm sao các vị Thiên Tôn cam tâm được chứ?

Tâm tư của các vị Thiên Tôn nhanh chóng xoay chuyển.

Bọn họ cũng không ra tay ngay, tất cả đều không hẹn mà cùng nhìn về phía hạt cát.

Luồng ánh sáng trắng đen này là từ hạt cát phóng ra.

Ám Ma lão quái nở nụ cười thản nhiên, thân hình hơi lóe lên một cái thì đã đến phía trước hạt cát, định há miệng ra nói gì đó, nhưng rồi lại không biết nói như thế nào.

Dùng vẻ mặt ôn hòa, mở miệng cầu xin một con kiến nhỏ Thần Hải Cảnh thì đúng là đã khiến cho Ám Ma lão quái, thân là Thiên Tôn khó xử vô cùng.

Một lát sau, Ám Ma lão quái mới nói: “La… La… La Chinh đúng không?”

“Ám Ma Thiên Tôn? Có chuyện gì thế?”

Giọng nói của La Chinh lại vang vọng khắp vũ trụ.

Ám Ma lão quái ngẩng đầu quan sát không trung, nhưng trong lòng lại nguyền rủa tổ tiên mười tám đời của La Chinh.

Tên nhóc này đang sợ sinh linh trong một trăm nghìn Đại Giới không biết gã đang cầu xin hắn ư?

Nhưng tính mạng vẫn quan trọng hơn da mặt.

Bốn vị Thiên Tôn còn lại thận trọng nhìn qua.

Bọn họ muốn biết kết quả thương lượng giữa Ám Ma lão quái và La Chinh.

“Cái gì mà Tuyệt Mệnh Loạn Đấu, ta thấy hay là thôi đi.

Ngươi có thể thu hồi lại luồng ánh sáng hai màu đen trắng này không?” Ám Ma lão quái gần như dùng giọng điệu thương lượng với La Chinh.

Tính cách Ma tộc vốn ngang ngược, phách lối.

Cho dù là võ giả bình thường cũng khó mà có vẻ mặt ôn hòa chứ nói gì tới Thiên Tôn.

Nhưng lúc này, Ám Ma lão quái lại chẳng để ý gì nữa…

“Thu hồi? Ha ha… Tuyệt Mệnh Loạn Đấu này vốn không chịu sự khống chế của ta.

Cách thu hồi tất nhiên là không có” La Chinh đáp lại, giọng nói vẫn vang vọng khắp vũ trụ.

Trước khi phóng ra Tuyệt Mệnh Loạn Đấu, La Chinh đã từng hỏi A Phúc, sau khi phóng ra rồi có thể hủy bỏ được không?

Đáp án nhận được là không.

A Phúc đã nói cho La Chinh biết, Tuyệt Mệnh Loạn Đấu này là do sư phụ bố trí.

Trừ khi lão đích thân quay về mới có thể thu hồi được.

Còn không, trong những người bị ánh sáng kết nối lại thì chỉ có một người được sống.

Nghe La Chinh trả lời như vậy, Ám Ma lão quái hít sâu một hơi, sắc mặt lập tức trở nên u ám: “Ý của ngươi là…”

“Chỉ một người được sống.

Không, là một vị Thiên Tôn còn sống, không có đường khác” Giọng nói thản nhiên của La Chinh một lần nữa vang lên khắp vũ trụ.

Sắc mặt của bốn vị Thiên Tôn còn lại cũng u ám đi.

Đáp án này tuyệt đối không phải là đáp án mà bọn họ muốn.

Ánh mắt Chỉ Thủy Thiên Tôn hiện lên sát ý.

Nếu chỉ một người được sống, vậy người đó chỉ có thể là ông ta.

Trong tình huống này, ra tay trước sẽ có lợi hơn.

Đương nhiên, lúc này không chỉ Chỉ Thủy Thiên Tôn có sát ý, các Thiên Tôn khác cũng tương tự.

Mạng của Thiên Tôn rất đáng quý, vất vả lắm mới đạt đến đỉnh cao võ đạo, cũng vất vả lắm mới có được một thiên mệnh, nhưng lại bị La Chinh lừa giết, tất nhiên chẳng ai muốn thế cả.

Muốn chết thì các người đi mà chết, người còn sống duy nhất sẽ là ta.

Đây chính là suy nghĩ trong đầu của năm vị Thiên Tôn.

Nhưng bọn họ còn đang chờ.

Bởi dù sao bọn họ cũng chỉ có một phần năm xác suất sống sót.

Lúc này, bọn họ vẫn muốn xác nhận lại một chút, xem có phương pháp hóa giải nào khác hay không.

Nếu không, vậy thì chỉ có thể ra tay mà thôi.

Cho nên, bầu không khí ở Trung Thiên Vực lúc này trở nên vô cùng quái đản.

Mặc dù Ám Ma lão quái vẫn nở nụ cười thản nhiên nói chuyện với La Chinh, nhưng thật ra gã vẫn đang âm thầm cảnh giác.

Một khi ra tay, gã cũng có thể tự vệ.

“Nếu năm vị Thiên Tôn chúng ta ở lại đây luôn thì sao?” Sau khi suy nghĩ một chút, Ám Ma lão quái đưa ra ý kiến thứ hai.

Ánh sáng trắng đen trói rất nhiều Thiên Tôn lại, nhưng không hề làm nhiễu loạn tâm trí bọn họ.

Nếu bọn họ hòa thuận chung sống với nhau thì sao?

Tuổi thọ của Thiên Tôn dài tới mức không thể tưởng tượng được, bọn họ có thể ở đây hàng triệu năm.

Chẳng lẽ ánh sáng Tuyệt Mệnh Loạn Đấu này còn có thể trói buộc bọn họ hàng triệu năm?

Nghe xong, La Chinh quay sang nhìn A Phúc.

A Phúc vội vàng giải thích cho La Chinh.

La Chinh lại kích hoạt Thét Lệnh lần nữa.

“Hai màu đen trắng trong ánh sáng này chính là thời gian.

Khi ánh sáng màu trắng hoàn toàn biến mất, luồng ánh sáng chuyển thành màu đen thì cả năm vị Thiên Tôn… sẽ chết”

La Chinh vừa nói xong, ánh mắt của tất cả các Thiên Tôn đều nhìn về luồng ánh sáng trắng.

Ánh sáng trắng chiếm một nửa, nhưng nếu quan sát cẩn thận thì có thể nhìn thấy màu sắc của luồng ánh sáng này đang lặng lẽ biến đổi.

Ánh sáng màu trắng đang bị màu đen chậm rãi ăn mòn.

Ban đầu, màu trắng và màu đen vẫn ngang ngửa nhau, nhưng chưa được bao lâu, màu đen đã chiếm hết sáu phần, còn màu trắng thì không ngừng giảm đi, bây giờ chỉ còn lại bốn phần.

“Còn bao lâu nữa?” Ám Ma lão quái hỏi lại lần nữa.

“Ba canh giờ…” La Chinh trả lời.

Ánh sáng màu đen có thể lấy đi tính mạng của năm vị Thiên Tôn hay không thì không ai có thể nói chính xác.

Nhưng không ai đồng ý mạo hiểm như vậy.

Cho nên, khi La Chinh vừa dứt lời, đã có Thiên Tôn không kìm được mà ra tay.

Người ra tay đầu tiên chính là Chỉ Thủy Thiên Tôn.

Chỉ thấy trên người ông ta xuất hiện một gợn nước mờ ảo, sau lưng cũng xuất hiện một vòng sáng bằng nước, phát ra khí thế vô cùng kinh khủng.

“Vèo!”

Mục tiêu đầu tiên của Chỉ Thủy Thiên Tôn chính là Ám Ma lão quái.

Chỉ Thủy Thiên Tôn chọn ra tay với Ám Ma lão quái cũng là bởi đã suy nghĩ kỹ càng.

Ông ta là Thiên Tôn trung cấp, thực lực mạnh hơn bốn vị Thiên Tôn trước mắt kia.

Nếu bây giờ chỉ có năm vị Thiên Tôn, không có hơn hai mươi vị Thiên Tôn còn lại đứng xem thì không thể nghi ngờ gì, phần thắng sẽ thuộc về ông ta.

Nhưng sau lưng Ám Ma lão quái còn có một Huyền Ma Thiên Tôn.

Huyền Ma Thiên Tôn cũng là Thiên Tôn trung cấp, thực lực không yếu hơn Chỉ Thủy Thiên Tôn.

Sớm muộn gì Chỉ Thủy Thiên Tôn cũng sẽ phải đối mặt với Ám Ma lão quái, đến lúc đó Huyền Ma Thiên Tôn nhất định sẽ ra tay trợ giúp, để Ám Ma lão quái là người cuối cùng sống sót.

Chi bằng giết gã đầu tiên, Huyền Ma Thiên Tôn có tức giận thì cũng chưa chắc sẽ ra tay.

Cho nên, ông ta mới lựa chọn tấn công Ám Ma lão quái đầu tiên.

“Ngươi!”

Trong số các Thiên Tôn, Ám Ma lão quái kiêng kỵ nhất chính là Chỉ Thủy Thiên Tôn.

Trong lòng gã cũng có một dự định, chờ đám Thiên Tôn kia chém giết nhau xong, Huyền Ma Thiên Tôn sẽ kết hợp với gã để ra tay.

Như vậy, phần thắng của gã sẽ lớn hơn không ít.

Nhưng Ám Ma lão quái lại không ngờ, Chỉ Thủy Thiên Tôn giống như một tên điên, lại ra tay với gã đầu tiên.

Lúc này, gương mặt Ám Ma lão quái tràn ngập vẻ kinh ngạc và sợ hãi.

Chỉ Thủy Thiên Tôn vừa ra tay, Toái Ảnh Thiên Tôn cũng ra tay.

Về phần hai vị Thiên Tôn còn lại, bọn họ cũng ra tay không chậm.

Thiên Tôn ra tay, uy thế kinh người.

Các vị Thiên Tôn chiến đấu với nhau thì chỉ dư uy thôi cũng đủ để phá tan một Đại Giới thành mảnh nhỏ.

Huống chi, bọn họ còn bị trói trong phạm vi một trăm dặm.

Ầm ầm!

Một tiếng nổ vang vọng lên ở Trung Thiên Vực, cuộc chiến sinh tử của năm vị Thiên Tôn cuối cùng cũng đã mở màn.


Chương 1168: Liên tiếp ngã xuống

Sau khi bắt đầu cuộc chiến, gần hai mươi vị Thiên Tôn sợ sẽ bị ảnh hưởng nên cùng nhau lui về phía sauDao, Huyền Ma Thiên Tôn và các vị Thiên Tôn khác chẳng những không đi, mà ngược lại còn xông lên đầu tiên.

Bắt đầu từ cảnh giới Giới Chủ, cuộc chiến giữa các võ giả với nhau sẽ rất khó phân thắng bại.

Nguyên nhân rất đơn giản.

Cường giả Giới Chủ cơ bản đã lĩnh ngộ thuật dịch chuyển không gian.

Nếu đánh không lại đối thủ, muốn chạy trốn cũng chẳng phải việc khó.

Khi thực hiện dịch chuyển không gian thì chỉ một khắc sau đã xuất hiện ở phạm vi cách đó mấy trăm dặm.

Trước đây từng có hai vị Giới Chủ đuổi giết nhau suốt cả mười năm, dấu chân gần như đã in hết trên một trăm nghìn Đại Giới.

Về phần cường giả Thiên Tôn thì lại càng khác thường hơn.

Thiên Tôn đọ sức với Thiên Tôn thì có thể phân ra thắng bại.

Nhưng nếu đối phương đã có suy nghĩ muốn bỏ trốn thì gần như không thể giết chết.

Trừ khi các vị Thiên Tôn liên thủ lại với nhau, hoặc đó là những Thiên Tôn thượng cấp có luật nhân quả cường đại.

Nhưng bây giờ…

Năm vị Thiên Tôn bị Tuyệt Mệnh Loạn Đấu trói lại trong phạm vi trăm dặm.

Cho dù bọn họ sử dụng phương pháp gì, dịch chuyển không gian hay kỳ môn độn giáp thì cũng không thể thoát khỏi ánh sáng trói buộc trên người, cũng không thể rời khỏi phạm vi một trăm dặm.

Từ khi diễn kỷ này mở ra đến nay, chưa từng xảy ra chuyện như vậy.

Chiến đấu trong phạm vi một trăm dặm, tình hình sẽ rất thảm khốc.

Đứng trong Tiên Phủ, La Chinh và Huân lẳng lặng nhìn bầu trời.

Tiên Phủ đã biến thành một hạt cát, nằm ngay chính giữa cuộc chiến.

Trên bầu trời lóe lên các loại màu sắc mờ ảo khác nhau, ngoài ra, không còn nhìn thấy cái gì nữa.

Về phương diện chiến đấu bậc này, La Chinh xem nhưng hoàn toàn không hiểu.

Hắn chỉ có thể nhìn ra được quy tắc hệ Thủy vô cùng huyền ảo được xuất ra từ Chỉ Thủy Thiên Tôn, rồi từng cái bóng bị xé nát là từ Toái Ảnh Thiên Tôn của Yêu Dạ tộc, còn có…

Cho dù nhìn không hiểu, cho dù chỉ có thể nhìn ra được lực quy tắc, nhưng từng luồng ánh sáng trước mắt vẫn khiến La Chinh chấn động không thôi.

Về phần Huân, nàng đã hoàn toàn kích động.

“Dao sẽ chết ở đây sao?” Huân thản nhiên nói.

Nếu Dao chết ở đây thì chính là một sự giải thoát đối với Huân.

Mặc dù La Chinh đã chính miệng đồng ý sẽ giúp nàng giết chết Dao.

Nhưng, điều đó cũng đồng nghĩa với việc hắn phải gánh chịu nguy hiểm và hậu quả tương đối lớn.

Nàng biết, chuyện mà La Chinh đã nhận, hắn nhất định sẽ thực hiện.

Tuy nhiên, bây giờ Huân hơi mơ hồ, không muốn để La Chinh mạo hiểm.

Nàng là Sát Lục Vương, ý chí của nàng được rèn luyện từ giết chóc mà ra, lực tín ngưỡng nàng hấp thu cũng lấy giết chóc làm chủ, ẩn chứa Sát Lục Ý nguyên thủy nhất của Yêu Dạ tộc.

Nhưng bây giờ, nàng lại do dự, thậm chí thiếu quyết đoán.

Chỉ tiếc là ánh sáng Tuyệt Mệnh Loạn Đấu kia không quấn cả Dao vào.

Luồng ánh sáng này do chủ nhân Tiên Phủ thiết kế ra, cũng không chịu sự khống chế của bất cứ người nào, hoàn toàn là hành động nhất thời của A Phúc, thế nên không trói buộc Dao vào cũng là chuyện bình thường.

“Ầm ầm…”

“Ầm…”

“Vù vù…”

Trong luồng ánh sáng truyền ra đủ loại tiếng vang.

Không gian sụp đổ, từng mảnh không gian cứ thế bị chôn vùi.

Phạm vi mà một chút dư uy khuếch tán ra thôi cũng khiến người ta khó mà tưởng tượng nổi.

Ví dụ như ánh sáng Chỉ Thủy của Chỉ Thủy Thiên Tôn rộng chừng ba thước, nhưng chiều dài thì vô hạn.

Mỗi một luồng sáng Chỉ Thủy được phóng ra, nó sẽ lan tràn vô hạn về hai hướng.

Một đầu đâm thẳng lên đỉnh không gian sâu thẳm, chạm đến đỉnh vũ trụ, trong khi đầu kia trực tiếp xuyên qua không gian, đâm vào trong một Đại Giới.

Không biết có bao nhiêu sinh linh vô tội đã gặp nạn…

Hoặc như Ám Tinh Quyền của Ám Ma Thiên Tôn.

Mỗi quyền đánh ra sẽ hình thành một lỗ đen thật lớn trên không trung.

Khi lỗ đen xuất hiện, nó sẽ hút hết năng lượng, kể cả ánh sáng xung quanh vào bên trong.

Thiên Tôn nào cũng dốc hết sức lực.

Nhưng lực sinh mệnh và lực phòng ngự của Thiên Tôn mạnh đến cỡ nào? Cho dù tiếp nhận công kích kinh khủng như vậy thì trong một chốc một lát vẫn chưa có Thiên Tôn nào ngã xuống.

Một canh giờ sau.

Thiên Đạo bắt đầu rung chuyển.

Hơn hai mươi vị Thiên Tôn đứng xem bên ngoài cùng ngẩng đầu lên, gương mặt đầy kinh ngạc và khiếp sợ.

Mặc dù bọn họ không nhìn rõ được tình hình cuộc chiến bên trong, nhưng bọn họ biết rằng có một vị Thiên Tôn đã bỏ mình.

Thiên Tôn chết, một thiên mệnh sẽ mất đi và sẽ khiến Thiên Đạo rung chuyển.

Không bao lâu sau, một thiên mệnh mới sẽ hóa thành mũ Thiên Mệnh, ngẫu nhiên xuất hiện ở một góc nào đó trong vũ trụ.

Lại qua thêm nửa canh giờ nữa…

Thiên Đạo lại rung chuyển lần nữa.

“Vị Thiên Tôn thứ hai đã chết” Trong thánh địa nòng cốt của liên minh Nhân Đạo, trên gương mặt lạnh lùng của Vân Hồ Thiên Tôn hiện lên vẻ khó tin.

Tên nhóc mà Vân Lạc xem trọng đã lừa giết được hai vị Thiên Tôn.

Thời gian lại trôi qua một nén nhang nữa.

Thiên Đạo lại rung chuyển lần nữa.

Vị Thiên Tôn thứ ba đã chết.

Chưa đến một nén nhang, vị Thiên Tôn thứ tư cũng đã ra đi.

Tuổi thọ của một vị Thiên Tôn cơ bản có thể sống trên triệu năm.

Nếu vận dụng một số thủ đoạn khác thì sống hai trăm triệu, thậm chí ba trăm triệu năm cũng không phải là chuyện khó.

Đã rất lâu rồi chưa từng có vị Thiên Tôn nào ngã xuống.

Hôm nay, chỉ trong hai canh giờ ngắn ngủi đã có bốn vị Thiên Tôn lần lượt bỏ mình, bọn họ tàn sát lẫn nhau.

Nghiêm túc mà nói thì bọn họ bị La Chinh lừa giết.

Dao khép hai chân lại, bay lơ lửng trên không trung.

Sắc mặt nàng ta vẫn bình tĩnh, nhưng dáng vẻ lại vô cùng chật vật.

Lực tín ngưỡng bị tiêu hao quá độ, đối với bản thân nàng ta mà nói, thật ra cũng rất có hại.

Trên Thánh Lôi Liên Chùy của nàng ta xuất hiện một vết nứt rộng bằng hai đốt ngón tay, còn bảo giáp mặc trên người nàng ta cũng chồng chất vết thương.

Tâm kính bảo vệ phần ngực đã nứt hơn phân nửa.

Gai nhọn trên giáp trụ ở hai vai cũng đứt gần hết.

Phần giáp bảo vệ hai chân đã bị xé nứt hoàn toàn, trên bắp đùi của nàng ta còn có một vết thương kinh người, từng giọt máu tươi cứ chảy xuôi theo vết thương xuống tận mũi chân.

Máu còn chưa rơi xuống đất đã bị hong khô, tiêu tán trong gió.

Nàng ta đã cố hết sức nhưng vẫn không cứu được Toái Ảnh Thiên Tôn.

Thật ra, Toái Ảnh Thiên Tôn là Thiên Tôn thứ ba bỏ mình.

Sau khi Toái Ảnh Thiên Tôn ngã xuống, Dao đã rời khỏi cuộc chiến.

Tình hình chiến đấu ở đó quá mức dữ dội.

Cho dù là Dao thì cũng không thể chịu được những đòn công kích điên cuồng của các vị Thiên Tôn.

Nàng ta đã đích thân đến đây một chuyến, không ngờ chẳng những không giết được Huân, không thể lấy được mũ Thiên Mệnh mà còn khiến Toái Ảnh Thiên Tôn mất mạng.

Từ nay về sau, Yêu Dạ tộc đã mất đi một vị Thiên Tôn.

Hội trưởng của hội trưởng lão đã chết rồi, việc thiếu mất một vị Thiên Tôn có ảnh hưởng quá lớn.

Lần này nàng ta quay về Yêu Dạ tộc, chỉ sợ sẽ bị hai vị Thiên Tôn còn lại chỉ trích.

Dao thở hắt ra một hơi.

Lúc này, trong lòng nàng ta sinh ra một cảm giác bất lực.

Cái con kiến hôi La Chinh kia, lại còn cả Huân nữa.

Cả hai ở gần nàng ta như vậy, thế mà nàng ta lại không thể bắt được bọn họ.

Chỉ có thể tạm thời từ bỏ.

Dao thật sự không cam tâm.

Bây giờ, nào chỉ có một mình nàng ta không cam tâm?

Năm vị Thiên Tôn đã chết mất bốn vị.

Thiên Tôn đại diện cho một chủng tộc, là gốc rễ của một trăm nghìn Đại Giới.

Bốn Thiên Tôn mất đi, chủng tộc đằng sau họ làm sao mà cam tâm?


Chương 1169: Hướng bắc

Trong số năm vị Thiên Tôn, người duy nhất còn sống chính là Chỉ Thủy Thiên TônCho dù còn sống, nhưng khí tức của Chỉ Thủy Thiên Tôn đã suy yếu, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Ông ta là Thiên Tôn trung cấp, có lẽ có thực lực cao hơn so với bốn vị Thiên Tôn còn lại.

Nhưng trong trận loạn chiến này, thực lực bản thân đã không còn quan trọng.

Ông ta còn có thể sống, chẳng qua chỉ nhờ may mắn mà thôi.

Lúc này, Chỉ Thủy Thiên Tôn vẫn còn sợ hãi nhìn hạt cát.

Không thể không nói, ông ta phải thầm thừa nhận, tên nhóc La Chinh này có đủ vốn liếng để cuồng vọng, đó chính là tòa Tiên Phủ này.

Tất cả các Thiên Tôn đều cố gắng duy trì khoảng cách nhất định với hạt cát, chỉ sợ bị ánh sáng màu đen trắng kia quấn lấy lần nữa.

Sắc mặt Huyền Ma Thiên Tôn trở nên u ám.

Để cứu Ám Ma lão quái, gã cũng đã xông vào cuộc chiến.

Đáng tiếc, chẳng những không cứu được tính mạng của Ám Ma lão quái, ngược lại còn bị thương không nhẹ.

Nhưng gã không đứng cách xa hạt cát giống như những Thiên Tôn khác, mà lại đến gần rồi cười lạnh: “Giỏi cho một Tuyệt Mệnh Loạn Đấu, đúng là mạnh vượt ngoài sức tưởng tượng.

Nhưng bây giờ chỉ có một mình ta, không biết Tuyệt Mệnh Loạn Đấu của ngươi còn có tác dụng gì không?”

Huyền Ma Thiên Tôn cũng đang thăm dò.

Gã biết, Tuyệt Mệnh Loạn Đấu chỉ là pháp trận trói buộc các sinh linh tàn sát lẫn nhau mà thôi.

Pháp trận này cũng không hiếm thấy trong Thượng Giới, trong các chủng tộc lớn đều có.

Ví dụ như trận Bách Linh Hợp Nhất, hơn trăm người bước vào bên trong, chỉ một người có thể sống sót.

Người còn lại này sẽ hấp thu máu thịt của những người khác, củng cố thân thể của mình.

Đây là trận pháp giết chóc mà Ma tộc dùng để bồi dưỡng người trong tộc.

Người duy nhất sống sót chính là tinh anh của tộc.

Hoặc như Bữa Tiệc Giết Chóc cũng có tác dụng tương tự.

Đây là trận pháp của Huyết Linh tộc trên Thượng Giới, hiệu quả không kém gì trận pháp Bách Linh Hợp Nhất.

Nhưng những pháp trận như vậy hoàn toàn không có hiệu quả với Thiên Tôn, thậm chí là cả với Giới Chủ.

Ánh sáng hai màu màu trắng đen kia ngay cả Thiên Tôn cũng không thể tránh được, không ngờ nó lại xuất hiện ở chỗ này.

Nhìn Huyền Ma Thiên Tôn vênh váo như vậy, La Chinh mỉm cười.

“Đúng là không có tác dụng, nhưng ngươi đứng ở đây thì có ích gì? Đường đường là một vị Thiên Tôn, định ở chỗ này luôn sao?” La Chinh hỏi ngược lại.

Huyền Ma Thiên Tôn hừ lạnh: “Không cần ta ở đây.

Chỉ là một tiểu bối Thần Hải Cảnh, ta cần gì phải ra tay.

Ta chỉ cần phái một Giới Chủ canh giữ ở đây là được.

Sợ là cả đời này ngươi cũng không thể rời khỏi Tiên Phủ nữa”

Các Thiên Tôn khác nghe Huyền Ma Thiên Tôn nói vậy thì đều tán thành.

Tên nhóc này lừa giết bốn vị Thiên Tôn, tội lớn ngập trời, làm sao bọn họ có thể tha thứ cho hắn một cách dễ dàng được? Làm gì có chuyện tùy tiện thả hắn đi?

Xem ra, trong không gian pháp bảo chỉ có một Tuyệt Mệnh Loạn Đấu.

Nếu như có một người canh giữ ở đây, Tuyệt Mệnh Loạn Đấu sẽ không phát huy được uy lực của nó, cứ như vậy mà chặn mất đường ra của La Chinh.

Đại khái, đây cũng là phương pháp duy nhất của nhóm Thiên Tôn.

Cho nên, khi Huyền Ma Thiên Tôn đề nghị như vậy, các Thiên Tôn còn lại lập tức tán thành.

Sau một hồi thương lượng, mỗi người điều động một Giới Chủ trong tộc, thay phiên nhau phòng thủ ở đây.

Người có sát ý nhiều nhất đối với La Chinh chính là Dao.

Nàng ta liền triệu Tiễn Đồng và U Mộng đến ngay.

Lúc trước, hai người này bị Ám Ma lão quái ném ra ngoài, nhưng vẫn chưa rời đi, vẫn duy trì ở khoảng cách khá xa với các Thiên Tôn, quan sát động tĩnh bên này.

Nghe Vương gọi, tất nhiên hai người chạy đến đầu tiên.

Hai người là người đầu tiên nhìn thấy tòa Tiên Phủ nhỏ.

Bởi vì sau khi bị ép ra khỏi bàn luân hồi, La Chinh mới tiến vào tòa Tiên Phủ nhỏ này.

Nhưng khi đó hai người cũng không coi trọng Tiên Phủ.

Hai người bọn họ có thể phá bàn luân hồi, thì cũng có thể phá tòa Tiên Phủ đó.

Chỉ tiếc Ám Ma lão quái nhanh chân đến trước, khi đó trong lòng hai người rất tuyệt vọng và tự trách biết bao.

Dù sao bọn họ đã không hoàn thành sứ mệnh mà Vương giao cho.

Khi tình hình bắt đầu thay đổi, hai người mới tỉnh ngộ.

Thì ra từ đầu đến cuối, tòa Tiên Phủ kia chính là một cú lừa rõ lớn.

Đừng nói là hai người bọn họ, ngay cả các Thiên Tôn còn bị tòa Tiên Phủ này vả mặt đấy sao.

Đã thế còn có bốn vị Thiên Tôn phải bỏ mình rồi.

Khi hai người được Dao gọi tới, các Thiên Tôn đang lần lượt rời đi.

Trên danh nghĩa, bọn họ trở về tộc để điều Giới Chủ đến thay phiên nhau phòng thủ.

Nhưng tâm tư thực sự của bọn họ cũng đã rõ ràng.

Điều động cường giả Giới Chủ đến canh chừng tòa Tiên Phủ chỉ là chuyện nhỏ.

Bọn họ đang có mục đích khác.

Hôm nay đã có bốn vị Thiên Tôn ngã xuống rồi.

Không bao lâu sau, mũ Thiên Mệnh tiêu tán cùng Thiên Tôn sẽ xuất hiện lần nữa.

Thiên Đạo chấn động, chúng sẽ ngẫu nhiên xuất hiện ở một góc nào đó trong vũ trụ.

Trong Tiên Phủ, La Chinh đang giữ một cái mũ Thiên Mệnh, mà lai lịch của mũ Thiên Mệnh này cũng không được rõ ràng.

Dù sao, nó cũng là mũ Thiên Mệnh thứ một trăm hai mươi chín của vũ trụ.

Nhưng bây giờ, trong Thiên Đạo đang thừa ra bốn thiên mệnh khác.

Bốn thiên mệnh này có thể bồi dưỡng ra bốn vị Thiên Tôn, đủ để thay đổi vận mệnh của rất nhiều chủng tộc.

U Mộng và Tiễn Đồng được Dao sắp xếp ở lại đây, cả hai đều không tình nguyện cho lắm.

Bây giờ, hai người bọn họ đã có thực lực của Giới Chủ.

Mơ ước lớn nhất của bọn họ chính là thăng cấp lên Thiên Tôn.

Vì mũ Thiên Mệnh, bây giờ Dao lại sắp xếp hai người bọn họ ở đây canh chừng La Chinh.

Vậy thì tất nhiên, việc tranh đoạt bốn mũ Thiên Mệnh kia sẽ không có phần của bọn họ.

Nên biết rằng, trong Yêu Dạ tộc còn có hơn một nghìn cường giả Giới Chủ khác muốn gánh vác thiên mệnh, mà hai người bọn họ vốn dĩ là người có cơ hội nhất.

Mặc dù trong lòng không muốn lắm, nhưng lệnh của Vương khó mà vi phạm được.

Sau khi Dao sắp xếp xong, nàng ta không nói một lời mà rời đi.

Đây là một thất bại mà nàng ta không thể chấp nhận được.

Trận giao đấu thứ nhất sau khi Huân quay lại Thượng Giới đã khiến nàng ta tổn thất mất một vị Thiên Tôn, trong khi ngay cả cái bóng của Huân nàng ta cũng chưa nhìn thấy.

Lần này trở lại Yêu Dạ tộc, sợ rằng nàng ta sẽ phải đứng trước sự tra hỏi của hội trưởng lão.

Thậm chí hai vị Thiên Tôn khác cũng sẽ hỏi đến việc này.

Bây giờ, nàng ta muốn cứu vãn lại, cách duy nhất chính là đoạt lại mũ Thiên Mệnh.

Trong bốn mũ Thiên Mệnh đó, Yêu Dạ tộc cũng muốn một phần.

Tất cả Thiên Tôn đều nhao nhao rời đi chỉ trong mấy canh giờ.

Trung Thiên Vực cũng yên tĩnh trở lại.

Dưới Thiên Đạo, trong vũ trụ cũng hoàn toàn yên tĩnh.

Thất bại tan tác trước một tên nhóc Thần Hải Cảnh mà quay về, đúng là một sự sỉ nhục khó nói nên lời của các Thiên Tôn.

Lúc này, không ai muốn sử dụng Thét Lệnh.

U Mộng canh giữ phía trước hạt cát.

Hắn hoàn toàn không có ý định tấn công.

Ngay cả Thiên Tôn còn không phá vỡ được pháp bảo không gian này thì U Mộng hắn chắc chắn cũng chẳng làm được.

Để đề phòng, U Mộng và Tiễn Đồng thậm chí còn kéo dài khoảng cách ra mấy trăm dặm.

Nếu không, ánh sáng Tuyệt Mệnh Loạn Đấu lướt qua, cuốn hai người vào trong thì chỉ sợ sẽ có một người phải chết.

Đúng vào lúc này, bên ngoài hạt cát xuất hiện một luồng ánh sáng nhạt.

Hạt cát vốn đang xoay chầm chậm nhanh chóng chuyển động.

Theo thời gian, nó biến thành một tòa Tiên Phủ nhỏ khoảng bàn tay.

Tòa Tiên Phủ này không ngừng to lên, nhanh chóng bành trướng.

U Mộng nhìn chằm chằm Tiên Phủ đang không ngừng thay đổi, mãi đến khi nó biến thành trở lại kích cỡ ban đầu mà bọn họ nhìn thấy.

Ánh mắt của hắn và Tiễn Đồng vô cùng phức tạp, trong lòng không nhịn được mà cảm thán.

Không ngờ trong vũ trụ lại có một chí bảo như vậy…

“Vèo!”

Sau khi tòa Tiên Phủ khôi phục lại nguyên trạng, nó phóng cái vèo về phương bắc.

U Mộng và Tiễn Đồng liếc nhìn nhau, một trước một sau đuổi theo Tiên Phủ.

Mục tiêu của hai người không phải là phá hủy nó, mà chỉ là muốn “chặn” La Chinh ở lại trong Tiên Phủ mà thôi.

Tiên Phủ chạy đi đâu, bọn họ sẽ chạy đến chỗ đó.

Trong Tiên Phủ, La Chinh đã nhập định, bắt đầu một lượt tu luyện mới.

Sức mạnh của Tiên Phủ là từ sư phụ hắn, cũng là Phủ chủ đời đầu tiên, không phải sức mạnh của hắn.

Hắn không thể ở lại trong Tiên Phủ cả đời làm rùa đen rụt đầu được.

Nhưng đề nghị của Huyền Ma Thiên Tôn đúng là đã mang đến cho hắn một chút phiền phức.

Nếu bọn họ điều động Giới Chủ thay phiên nhau canh giữ bên ngoài Tiên Phủ, vậy chẳng khác nào ngăn cách La Chinh với thế giới bên ngoài, khiến hắn không thể bước ra khỏi Tiên Phủ dù chỉ một bước.

Hiện tại, La Chinh chưa nghĩ ra được biện pháp nào để phá giải.

Nếu lúc này hắn rời khỏi Tiên Phủ, chỉ sợ sẽ bị hai vị Giới Chủ của Yêu Dạ tộc tiêu diệt ngay lập tức.

Trước mắt, chỉ có thể để Tiên Phủ di chuyển về hướng bắc, đi bước nào tính bước đó.

Không ngờ khi La Chinh vừa mới nhập định, trong vũ trụ lại vang lên một âm thanh.


Chương 1170: Phương pháp đoạt được thiên mệnh

“HHì hì, hình như ta đã bỏ lỡ chuyện thú vị gì đó thì phải…”Đó là tiếng cười của một cô gái.

Giọng nói này La Chinh đã từng nghe qua.

Vào lần đầu tiên khi hắn dùng Thét Lệnh, cô gái này đã từng đáp lại hắn, còn từng hát một bài ca dao êm tai.

Rồi sau đó, hình như cô gái này im lặng đã hơn một năm.

Không ngờ lúc này, giọng nói của cô gái ấy lại lần nữa vang vọng khắp vũ trụ.

“Không có gì, chỉ là bị một đám Thiên Tôn vây đánh mà thôi” La Chinh dùng Thét Lệnh trả lời.

Bị một đám Thiên Tôn vây đánh…

La Chinh nói một cách thản nhiên như thế, khiến vô số các sinh linh có trí tuệ trong vũ trụ đều cạn lời.

Về phần những Thiên Tôn kia, giờ phút này họ đang chạy về tộc của mình.

Tuy bọn họ đều tỏ ra hờ hững nhưng thực ra lúc này trong lòng đang cực kỳ tức giận.

Nhưng tức giận thì cũng làm được gì? Dù sao bọn họ vẫn không biết làm cách nào để lôi La Chinh ra khỏi không gian pháp bảo kia.

Người này không chỉ có một không gian pháp bảo không thể phá vỡ, mà còn có một cái Thét Lệnh không giới hạn số lần sử dụng.

Bọn họ đã hết cách với La Chinh rồi.

Lúc này, La Chinh còn có thể ồn ào trong vũ trụ cả ngày!

Các Thiên Tôn cảm nhận được sự uất ức chưa từng có!

“Lợi hại lắm!” Cô gái thần bí khen ngợi.

“Cũng thường thôi” La Chinh thản nhiên nói.

Sau khi nói xong, hắn đặt Thét Lệnh ở trước người mình.

Nếu không phải dưới tình huống cần thiết, La Chinh sẽ không trả lời cô gái thần bí này.

Hắn không có bất cứ quan hệ gì với cô gái thần bí này, hai người chỉ từng trao đổi với nhau qua Thét Lệnh một lần mà thôi.

Nhưng La Chinh hiểu, Thét Lệnh mà cô gái này nắm trong tay, có lẽ giống với Thét Lệnh của mình, có thể không giới hạn số lần sử dụng.

Mà Thét Lệnh của La Chinh là được sư phụ truyền lại, đây không phải là vật phẩm của Thiên Đạo này.

Thét Lệnh trong tay hắn cũng giống với Tiên Phủ, đều là vật phẩm vượt trên Thiên Đạo!

Bởi vậy, La Chinh đoán cô gái thần bí này không phải là người trong vũ trụ…

Nàng cũng có thể là sự tồn tại vượt trên Thiên Đạo.

Mục đích duy nhất khiến La Chinh muốn giao tiếp với nàng chỉ có một, đó chính là truy tìm hướng đi của La Yên!

“Cũng thường thôi ư? Đây chính là một đám Thiên Tôn đó, là sự tồn tại tối cao trong vũ trụ.

Để ta xem đã thiếu đi mấy phần số trời nào, ừm… có Ảnh Chi Thiên Mệnh, Ám Chi Thiên Mệnh, Vãng Sinh Thiên Mệnh và Địa Chi Thiên Mệnh, thiếu mất bốn cái này… người thật đúng là lợi lại!”

Khi những lời này của cô gái thần bí vừa được nói ra, tất cả Thiên Tôn trong vũ trụ, bao gồm cả các Giới Chủ vô danh đều biến sắc!

Lai lịch của cô gái thần bí này vẫn luôn là một bí ẩn…

Trước đây khi nàng buồn chán, cũng chỉ dùng Thét Lệnh ca hát, gây ra thú triều mà thôi.

Dù sao rất nhiều Thiên Tôn có thể cũng biết, lai lịch của cô gái thần bí này tuyệt đối không tầm thường, nhất định là một nhân vật không thể chọc nổi.

Nhưng hiểu biết của họ về nàng quá ít.

Huống hồ, cũng không có vị Thiên Tôn nào rảnh rỗi không có việc gì làm, đi lãng phí Thét Lệnh để nói chuyện vô nghĩa với nàng.

Trong vũ trụ không có nhiều Thét Lệnh như vậy, vào thời điểm mấu chốt, Thét Lệnh luôn không đủ dùng.

Nhưng bây giờ cô gái thần bí này có thể tùy tiện chỉ ra bốn phần số trời bị thiếu, điều này lại mang ý nghĩa hoàn toàn khác!

Thật ra việc gánh vác số trời chính là gánh một phần luật nhân quả trong vũ trụ.

Thiên Tôn gánh vác luật nhân quả sẽ nắm giữ quyền uy tuyệt đối trong một Lĩnh Vực, nắm trong tay sức mạnh cực hạn của một loại quy tắc nào đó.

Ảnh Chi Thiên Mệnh, chính là mũ Thiên Mệnh của Toái Ảnh Thiên Tôn, cho nên Toái Ảnh Thiên Tôn nắm trong tay “thuật Phân Ảnh(*)” mạnh nhất trong vũ trụ.

Trên lý thuyết, hắn có thể phân chia bóng của mình một cách vô hạn, lấp đầy cả vũ trụ…

(*) Phân Ảnh: dùng tương tự như từ phân thân.

Nhưng mà thủ đoạn này, có lẽ có thể dùng để diệt tộc, hoặc là tàn sát một cái Đại Giới, nhưng lại không có tác dụng đối với những Thiên Tôn khác.

Dẫu sao thì phân ảnh có nhiều đến mấy đi chăng nữa, cũng không bằng thực lực lớn mạnh của thân thể thật.

Điều này cũng không thể trách thực lực của bản thân Toái Ảnh Thiên Tôn không đủ.

Chẳng qua là vì phần số trời hắn gánh vác tương đối yếu.

Giống như dưới sự tranh đấu vừa rồi của năm vị Thiên Tôn, mặc dù Toái Ảnh Thiên Tôn hóa ra vô số phân ảnh, bản thân cũng không ngừng di chuyển giữa các phân ảnh, thế nhưng chút phân ảnh vừa mới xuất hiện, đã bị cuốn vào trong những đợt tấn công của các Thiên Tôn khác, bị diệt sạch, cuối cùng hắn vẫn khó thoát khỏi cái chết.

Về phần Ám Chi Thiên Mệnh, nó kiểm soát giới hạn của quy tắc bóng tối.

Vãng Sinh Thiên Mệnh và Địa Chi Thiên Mệnh cũng có những công dụng kỳ diệu riêng.

Nhưng cuối cùng chúng vẫn thuộc những loại luật nhân quả tương đối yếu.

Sau khi bốn vị Thiên Tôn này chết, phần số trời tương ứng sẽ bị xóa tên trong Thiên Đạo, biến hóa ra bốn cái mũ Thiên Mệnh mới tinh…

Trong các mũ Thiên Mệnh mới này, sẽ sinh ra các phần số trời mới, luật nhân quả mới.

Mà số trời ẩn chứa trong những mũ Thiên Mệnh mới tinh này sẽ không hề lặp lại.

Luật nhân quả mới có thể sẽ nằm ở cấp thấp hơn, hoặc ở cấp cao hơn!

Nếu một Giới Chủ gánh vác một luật nhân quả cấp cao, như vậy rất có thể Giới Chủ đó sẽ nhảy lên thành Thiên Tôn thượng cấp mạnh nhất trong vũ trụ.

Xác suất này, thật sự là quá kinh khủng, có thể trực tiếp thay đổi vận mệnh của một chủng tộc…

Thiên Vị tộc chính là lợi dụng quy tắc này để từ một cái chủng tộc hàng đầu trở thành chủng tộc vượt trên cả hàng đầu!

Lúc đầu, trong Thiên Vị tộc có hai vị Thiên Tôn, trong đó có một vị Thiên Tôn có được luật nhân quả là Vãng Sinh Thiên Mệnh!

Luật nhân quả Vãng Sinh, có thể khiến người đã chết sống lại lần nữa.

Luật nhân quả này cũng không tính là đặc biệt mạnh.

Dù sao ở trong chiến đấu, luật Nhân Quả này cũng không phát huy được hiệu quả quá lớn.

Nhưng lúc trước, Thiên Vị tộc xuất hiện một vị Giới Chủ cực kỳ mạnh, người đó đã giành được danh hiệu Thiên Vị màu vàng ở trong tháp thiên phú.

Vị Giới Chủ này vẫn luôn chờ đợi cơ hội được gánh vác số trời.

Đợi gần hai trăm nghìn năm, rốt cuộc có một vị Thiên Tôn bỏ mình.

Vị Giới Chủ này cũng chờ được đến một lần cơ hội này.

Thiên Vị tộc đoạt được cái mũ Thiên Mệnh, cũng để cho vị Giới Chủ kia thành công gánh vác số trời, nhưng kết quả lại không mấy hài lòng.

Bởi vì gánh vác một luật nhân quả cấp thấp, thuộc phần số trời khá thứ cấp, cả đời vị Giới Chủ đó cũng chỉ có thể là một Thiên Tôn hạ cấp mà thôi…

Vì thế Thiên Vị tộc đã giết người này.

Rồi sau đó, vị Thiên Tôn có “Vãng Sinh Thiên Mệnh” kia lại hồi sinh người đó.

Sau khi vị Giới Chủ kia chết, Thiên Đạo chấn động, mũ Thiên Mệnh tiêu tan.

Sau khi sống lại, vị Giới Chủ bắt đầu từ “Thiên Tôn” trở về cảnh giới Giới Chủ.

Không lâu sau, mũ Thiên Mệnh đã tiêu tan lại lần nữa xuất hiện.

Lại lần nữa bị Thiên Vị tộc cướp được, sau đó lại một lần nữa tiến hành gánh vác số trời.

Nhưng vị Giới Chủ kia vẫn không hài lòng.

Vì số trời hắn gánh vác lần thứ hai, vẫn là một luật nhân quả cấp thấp!

Lại giết, lại sống lại, lại gánh vác số trời…

Thiên Vị tộc tận dụng triệt để quy tắc Vãng Sinh, kiếm ra được các loại mũ Thiên Mệnh độc đáo, kỳ lạ.

Ví dụ như mũ Thiên Mệnh có thể nhìn thấu tất cả linh hồn, lại ví như mũ Thiên Mệnh có thể điều khiển các ngôi sao, loại mũ Thiên Mệnh kỳ quái gì cũng có.

Thậm chí còn có một mũ Thiên Mệnh là Thanh Chi Thiên Mệnh.

Gánh vác phần số trời này, có thể truyền giọng nói của mình ra khắp vũ trụ bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu, không cần dùng Thét Lệnh.

Tuy Thét Lệnh là thứ tốt, nhưng đường đường là một vị Thiên Tôn lại chỉ có chút tác dụng này thì chẳng phải thật quá đáng sao.

Phần lớn mũ Thiên Mệnh mà Thiên Vị tộc kiếm được không có tác dụng lớn, hoặc có thể nói nó không có tác dụng lớn ở trong mắt Thiên Vị tộc.

Cứ lặp lại mười ba lần như thế, cái mũ Thiên Mệnh tiêu tan mười ba lần, lại được sinh ra mười ba lần.

Đến lần thứ mười ba, cuối cùng Thiên Vị tộc cũng kiếm ra được một luật nhân quả cấp cao, cũng là một luật nhân quả mạnh nhất trong vũ trụ, cuối cùng cũng khiến vị Giới Chủ kia trở thành Thiên Tôn thượng cấp!

Mà người đó, cuối cùng trở thành tộc trưởng của Thiên Vị tộc, vẫn luôn lãnh đạo Thiên Vị tộc đứng vững cho đến nay…

Sau khi Thiên Vị tộc dùng quy tắc này, các chủng tộc lớn mạnh khác cũng tranh nhau noi theo.

Ví dụ như Ma tộc và Yêu Dạ tộc, cùng với Nhân tộc cũng muốn lợi dụng phương pháp này, tạo ra một Thiên Tôn thượng cấp.

Tuy thủ đoạn khiến người chết sống lại này có độ khó rất lớn, nhưng một chủng tộc bỏ ra một mức giá đáng kể thì vẫn có thể làm được, chẳng qua là không thể tùy ý giống như Thiên Vị tộc thôi.

Sau khi giành được một mũ Thiên Mệnh, thế lực Nhân tộc “Chư Thần Vô Niệm” cũng bầu ra một vị Giới Chủ để gánh vác số trời, trở thành Thiên Tôn.

Dưới tình huống không hài lòng với phần số trời được nhận, bọn họ đã đánh chết Giới Chủ kia.

Sau đó định hồi sinh người kia, kết quả mới phát hiện, bọn họ không thể khiến Giới Chủ kia sống lại…

Ngoài “Chư Thần Vô Niệm”, Ma tộc, Yêu Dạ tộc cũng đã làm qua thí nghiệm giống vậy.

Cuối cùng không hẹn mà cùng cho ra một kết luận, võ giả gánh vác số trời, sau khi bị đánh chết thì không thể sống lại!

Cách làm giống nhau, lại xuất hiện kết quả hoàn toàn khác nhau!

Rất nhiều Thiên Tôn sau khi suy nghĩ cặn kẽ thì cho ra cùng một kết luận, đó là hình như sau khi Thiên Vị tộc lợi dụng quy tắc “gian dối” này, Thiên Đạo đã sửa đổi quy tắc của mình, lỗ hổng này đã không còn tồn tại nữa.

Nhưng cái này cũng nói lên một vấn đề, bản thân Thiên Đạo có suy nghĩ, dường như nó cũng đang không ngừng sửa chữa bản thân.

Hoặc có thể nói, có người đang quản lý Thiên Đạo này.

Sau khi người này phát hiện ra lỗ hổng, bèn sửa đổi quy tắc của Thiên Đạo, không để cho đám Thiên Tôn này dùng thủ đoạn như thế đạt được luật nhân quả cấp cao nữa!

Người này là ai? Hắn ở nơi nào?

Đáp án này vẫn còn là một câu đố…

Nhưng nghe lời của cô gái thần bí này nói, có vẻ nàng nắm rõ từng phần số trời như lòng bàn tay!

Nàng chính là người quản lý Thiên Đạo này ư?

Kết hợp với chuyện khi nàng ca hát có thể khiến cho trăm nghìn Đại Giới trong vũ trụ bùng nổ thú triều, cộng thêm việc nàng có thể sử dụng Thét Lệnh vô hạn, trong lòng rất nhiều Thiên Tôn không hẹn mà cùng đưa ra đáp án này.

La Chinh không biết mũ Thiên Mệnh liên quan đến nhiều vấn đề như vậy, chẳng qua sau khi Huân phân tích những thứ này cho La Chinh, hắn mới hiểu ra!

Nếu cô gái thần bí này là người quản lý Thiên Đạo, hắn ngược lại muốn trực tiếp hỏi một chút… nhưng hắn còn chưa nói gì, những Thiên Tôn khác đã không kiềm chế được.

“Cô gái, ngươi vẫn chưa đích thân tới hiện trường, làm sao lại biết là mấy vị Thiên Tôn kia ngã xuống, là phần số trời nào vừa tiêu tan vậy?” Một vị Thiên Tôn dùng Thét Lệnh mở miệng hỏi.

Cô gái thần bí kia cũng cười hì hì: “Ngươi muốn biết sao?”

“Phải” Thiên Tôn đó nói.

“Yên tâm, sẽ không nói cho ngươi biết” Cô gái thần bí trả lời, đồng thời còn bổ sung thêm một câu: “Đám lão già các ngươi, sẽ không mặt dày năn nỉ ta đó chứ?”

Lời này vừa nói ra, các Thiên Tôn phân tán ở trăm nghìn Đại Giới tuy hơi tức giận, nhưng cuối cũng vẫn không nổi cáu.

Những người trẻ tuổi này, người sau càng vô lễ, càng biến thái hơn so với người trước.

Cho dù là La Chinh hay cô gái thần bí này, đều là sự tồn tại rất khó dây vào.

“Hì…” Nghe thấy câu trả lời của cô gái thần bí, La Chinh mỉm cười.

“Ngươi cười cái gì?” Cô gái thần bí lại chĩa mũi dùi sang La Chinh.

La Chinh khẽ mỉm cười, chỉ nói: “Ta chẳng cười gì cả, nhưng La mỗ có một chuyện muốn nhờ”

Điều khiến La Chinh tuyệt đối không nghĩ tới chính là, hắn còn chưa kịp mở miệng hỏi, cô gái đã nói trước: “Tìm La Yên, đúng không?”

Câu trả lời này, khiến nhịp tim của La Chinh bỗng nhiên tăng nhanh gấp mấy lần, dường như nàng biết cái gì đó!

“Đúng, ta tìm một cô gái tên là La Yên, ngươi có biết sự tồn tại của nàng không?” La Chinh lặng lẽ nói.

Mặc dù giọng nói của hắn rất khẽ, nhưng thật ra trong lòng hắn hết sức kích động, hơn nữa nỗi kích động này khó mà che giấu!

Nhưng câu trả lời của cô gái thần bí, lại khiến lòng La Chinh tràn đầy thất vọng.

“Ta không biết, nhưng lần trước ngươi đã nói qua ở trong vũ trụ rằng, mình tìm La Yên” Dường như cô gái thần bí cảm nhận được cảm xúc của La Chinh, trong giọng nói mơ hồ có chút đắc ý.

Lần này, không chỉ có những Thiên Tôn kia tức giận, mà ngay cả La Chinh cũng muốn nghiến răng nghiến lợi…

Huân còn hừ lạnh một tiếng, nhìn vào không trung sâu thẳm nhàn nhạt nói: “Đừng để tới ý nàng, cũng chỉ là một cô gái ngu ngốc mà thôi!”

La Chinh nhún vai một cái, chuẩn bị thu hồi Thét Lệnh, không ngờ cô gái thần bí kia lại mở miệng: “Song ta có thể giúp ngươi hỏi một chút, nhưng có một điều kiện!”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 3 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 3 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 4 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 4 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 4 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 6 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 7 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box