1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 236 : Thần vực vô tận (c1176-c1180)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 236 : Thần vực vô tận (c1176-c1180)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1176: Thần vực vô tận

Mục tiêu của La Chinh là vượt qua đoạn thứ ba của Chân Tuyệt LộMà người này chính là cái tên đã đánh lén mình ở đoạn thứ ba.

Mặc dù La Chinh tin người này chính là nhị sư huynh của mình, nhưng hắn không hề nương tay chút nào.

Thực lực của y quá mạnh, chỉ cần cho y cơ hội thì rất có thể hắn sẽ thua mất.

Lúc này, có lẽ “nhị sư huynh” đã không còn đường chống cự nữa, có vẻ thích hợp để nói chuyện hơn rồi.

Thấy vẻ mặt hơi hiện nét cười của La Chinh, Hàm An mới trợn mắt, cực kỳ không vui quát: “Sao ngươi có thể đối xử với sư huynh mình như vậy hả?”

Y bị đại sư huynh ức hiếp vô số năm, bây giờ mới có một tiểu sư đệ.

Vốn tưởng đã tới lúc mình được vùng lên rồi, ai ngờ vừa gặp đã bị đối xử như vậy, bảo làm sao y không chán nản cho được?

La Chinh cười thản nhiên nói: “Ngươi định nói về chuyện này à?” Vừa nói, La Chinh vừa giơ thanh Lôi Phong U Thần Kiếm trong tay lên, như kiểu có thể chém xuống bất kỳ lúc nào vậy.

“Không, không phải…” Lúc này Hàm An thực sự sầu não.

La Chinh từ tốn hỏi: “Rốt cuộc là muốn nói gì?”

“Haizz, sư huynh muốn tốt cho ngươi thôi! Ai bảo ngươi là sư đệ của ta cơ chứ!” Hàm An vẫn buồn rầu nói, “Nếu đại sư huynh biết chuyện này, e rằng lại phạt ta mất”

La Chinh vẫn lẳng lặng nhìn Hàm An không nói gì.

“Ta thấy dường như ngươi vào Tiên Phủ thì chỉ tu luyện bí thuật Hỗn Độn, những công pháp khác không lấy từ Tàng Thư Các đúng không?” Hàm An hỏi.

La Chinh khẽ gật đầu, mặc dù hắn không rõ vì sao mà Hàm An nhìn ra được, nhưng quả thực La Chinh không hề lựa chọn công pháp tu luyện trong Tàng Thư Các.

Võ học trong Tàng Thư Các rất phong phú, thậm chí có không ít những bộ thần võ tối cao, nhưng La Chinh cho rằng công pháp phù hợp với bản thân mới là tốt nhất.

Vào Tàng Thư Các, ngoại trừ bí thuật Hỗn Độn ra thì hắn cũng chỉ tìm hiểu về quy tắc căn bản mà thôi.

“Ây da, thật là lãng phí! Thế chả phải là uổng công trông giữ một núi bảo vật à…” Hàm An bĩu môi.

“Cơ thể của ngươi đang biến mất kìa, nói nhanh lên được không?” La Chinh nhắc.

Cơ thể của Hàm An do hai khí âm dương hóa thành, vì chịu vết thương nghiêm trọng, thế nên nửa phần trên của cơ thể y đang từ từ biến thành hai khí âm dương không ngừng tiêu tán.

Nhưng chính bản thân y lại không thèm để ý chút nào, chỉ nói: “Một phân hồn này của ta không tính ra vận mệnh của ngươi! Nhưng nếu là đồ đệ của sư phụ mà không vượt qua được cả Thiên Đạo thì đúng là nực cười! Có điều nói thật nhé… nếu chỉ dựa vào việc chặt đứt tình cảm trong thần đạo này của ngươi thì khó lắm đấy! Sư phụ không ở đây, sư huynh ta sẽ chỉ bảo cho ngươi giúp người vậy.

“Cổ cũng sắp biến mất rồi kìa” La Chinh vẫn giữ mặt vô cảm nói.

Lúc này gần nửa phần cơ thể của Hàm An đã tiêu tan kha khá rồi, đến cả cái cổ cũng đang từ từ biến mất, hóa thành hai khí âm dương.

“Ta biết rồi!” Hàm An nửa cười nửa mếu hét lên: “Không cần ngươi nhắc!”

“Vậy ngươi còn nói nhiều lời vô ích thế làm gì?” La Chinh nói.

“…” Hàm An trừng mắt với La Chinh, khuôn mặt tức giận cực kỳ, rồi mới lên tiếng: “Trước đây rất lâu ta từng nghe sư phụ nói qua rằng sau khi phối hợp bí thuật Hỗn Độn, có một vài công pháp có thể tạo ra sự thay đổi về chất.

Giờ sư phụ không ở đây, ta có thể đề cử vài bộ công pháp cho ngươi.

Ngươi có thể tự mình vào Tiên Phủ lựa chọn tu luyện.

Những công pháp cơ bản này là Vạn Pháp Địch Thư, Lôi Kiếp Sát và Bát Khúc Phi Yên”

“Ba công pháp này đều là thần võ tối cao à?”

Hàm An tỏ vẻ khinh bỉ nói: “Thần võ tối cao? Chỉ có đám nhóc trong vũ trụ mới dám tự phong hai chữ ‘tối cao’ này thôi! Hừ hừ… Nó không tính là thần võ tối cao, nhưng ta cũng không nói là không tốt, chỉ là muốn nói cho ngươi biết năm đó sư huynh ta đây cũng nhờ ba bộ công pháp này mới tung hoành trong vũ trụ, vượt qua cả Thiên Đạo, ngươi ấy à… dù kém hơn một chút nhưng chắc cũng không đến nỗi quá kém đâu”

Nói tới đây, cả đầu y cũng đã bắt đầu biến mất, hóa thành hai khí âm dương hoàn toàn tiêu tán.

Có điều sau khi biến mất, một điểm sáng bỗng nhiên xuất hiện giữa hai khí âm dương đó, xoay quanh người La Chinh một vòng rồi chui vào trong đầu hắn: “Cố gắng bò lên trên đi nhé, sư huynh chờ ngươi, chờ ngươi bò lên trên được rồi ta sẽ tìm hiểu ngươi! Ha ha ha…”

Sau đó, điểm sáng bắt đầu mau chóng leo lên, không ngừng lên cao, cao hơn nữa, xông thẳng tới bên ngoài một kết giới màu hồng nhạt trên đỉnh Tiên Phủ, cuối cùng hoàn toàn biến mất…

Trên Thiên Đạo, trong thần vực vô tận.

Một làn sương dày đặc ôm lấy lầu quỳnh gác ngọc sáng lấp lánh.

Trên đỉnh một tòa lầu quỳnh có một con trâu xanh đang quỳ, cưỡi trên lưng nó là một mục đồng.

Tay mục đồng đó cầm một cây sáo đặt ngang môi, đang khe khẽ thổi…

Chỉ chốc lát sau, một bóng người từ phía xa nhanh như gió nhảy lên đỉnh lầu quỳnh, vừa nhảy còn vẫy tay với mục đồng kia…

“Đại sư huynh! Đại sư huynh!”

Người kia vừa nhảy lên liền tới chỗ lầu quỳnh mục đồng kia đang đứng.

“Rầm!” một tiếng động lớn vang lên, mấy viên ngói trên đỉnh lầu cũng vỡ thành vài miếng.

“Ùm bò…”

Có lẽ là dọa tới con trâu xanh này nên nó mới rống lên tỏ vẻ bất mãn thế.

Mục đồng cũng buông cây sáo trong tay xuống, ánh mắt không vui nhìn chằm chằm người kia nói: “Sư đệ! Có chuyện gì mà hốt hoảng thế hả?”

“Há há, đại sư huynh, ta có tiểu sư đệ rồi!” Người đó cười hớn hở khoe.

Nghe thấy thế, mục đồng cũng lộ vẻ ngạc nhiên: “Tiểu sư đệ? Ý ngươi là… sư phụ tìm được người phù hợp để tu luyện bí thuật Hỗn Độn rồi à?”

“Đúng thế! Có điều… tên kia mới chỉ là Thần Hải Cảnh thôi, còn đang giãy giụa trong Thiên Đạo kia kìa”

Người đang nói chính là Hàm An!

Chẳng qua Hàm An chỉ là nhũ danh của y thôi, tên thật của y là Ngự Thần Phong! Cho dù ở trong thần vực vô tận, y cũng là một người có tiếng tăm rất lớn.

“Thần Hải Cảnh…” Mục đồng hơi suy tư, y cài cây sáo vào hông rồi vươn ngón tay ra bấm, một quầng sáng ảo diệu bỗng lan ra từ trong tay y.

Cho dù là Thiên Tôn cũng không thể tính ra vận mệnh của ai đó trong vũ trụ… trừ khi người bị đoán mệnh đứng trước mặt thì mới có thể hoàn thành một lượt tính đó.

Ban đầu suy đoán về mũ Thiên Mệnh là vì số lượng mũ Thiên Mệnh rất ít, biến số nhỏ mới có thể tính ra phương hướng cụ thể được.

Mà mục đồng này đang thử suy đoán số mệnh của La Chinh.

Sau khi quầng sáng mờ nhạt hiện ra thì từ từ bay lên, mục đồng không ngừng bấm đốt ngón tay, nhưng vẻ mặt lại lộ ra nét khó hiểu.

Không ngờ y lại không tính ra được!

Đến khi quầng sáng biến mất hoàn toàn, mục đồng lại phất tay lần nữa, lại có một quầng sáng khác tỏa ra, tiếp tục suy đoán!

“Ồ…”

Y không khỏi ngạc nhiên thốt lên: “Dường như người này là vô mệnh? Ta không tính ra được vận mệnh của hắn!”

“Vô mệnh?” Biểu cảm trên khuôn mặt Hàm An cũng chợt thay đổi.

“Dưới Thiên Đạo, không có thứ gì là ta không tính ra được, ngoại trừ người vô mệnh… Giờ cũng chỉ có cách giải thích này thôi” Mục đồng chăm chú nhìn ngón tay của mình, cau mày nói.

Sau đó y lại lập tức trừng Hàm An rồi bảo: “Ngươi có thần thông Thiên Nhãn, một luồng phân hồn cũng có thể xem xét mệnh cách.

Nếu đã gặp tiểu sư đệ này ở Tiên Phủ thì sao không thăm dò thử hả?”

“Cái đó…” Hàm An tỏ vẻ vô tội nói: “Đại sư huynh! Ta lỡ chỉ dẫn tiểu sư đệ lựa chọn công pháp mất rồi!

“Đồ vô dụng!” Mục đồng vỗ vỗ con trâu xanh nhưng nó ngọ nguậy vài cái mới chịu đứng dậy, “Ta đến Vong Tình Các một chuyến…”

Nói rồi, trâu xanh duỗi bốn vó ra cưỡi mây đạp gió, bay vút lên trời cao.

Bấy giờ Hàm An mới vỗ đầu nói: “Đại sư huynh, còn nữa, tên kia hình như là đi theo con đường thần đạo chặt đứt tình cảm đó”

“Theo thần đạo chặt đứt tình cảm?” Mục đồng quay đầu lại, nét mặt lại tiếp tục lộ vẻ suy tư, “Chẳng phải hắn mới chỉ là Thần Hải Cảnh thôi ư?”

Hàm An khẽ nhún vai đáp: “Ta cũng thấy lạ, hắn cũng lĩnh ngộ không ít về chặt đứt tình cảm trong thần đạo rồi, phân thần của ta ngưng tụ thành tu vi Thần Hải Cảnh mà bị kiếm ý của hắn tiêu diệt luôn”

“Đúng là vô dụng…” Nói xong, trâu xanh chở mục đồng kia mau chóng rời đi.

Thấy bóng lưng đại sư huynh đi mất, Hàm An vô cùng rầu rĩ, y đặt mông ngồi trên đỉnh lầu quỳnh, nét mặt hậm hực thấy rõ.

Bao nhiêu năm qua y luôn bị đại sư huynh coi thường cũng đã thành quen.

Nhưng chỉ một chốc sau, y lại tươi cười, xem chừng nếu sau này tên tiểu sư đệ kia mà vượt qua được Thiên Đạo thì y cũng sẽ có một tên làm đá kê chân rồi.


Chương 1177: Phương luyện khí

La Chinh lao băng băng trên Chân Tuyệt LộKhảo nghiệm trong nửa phần sau của đoạn thứ ba trên Chân Tuyệt Lộ này đã bị Hàm An lén sửa lại, bản thân Hàm An chính là khảo nghiệm duy nhất.

Bây giờ, sau khi La Chinh đã đánh bại y, hai khí âm dương cuối cùng không ngưng tụ lại nữa, không còn bất kỳ lực cản nào, nên La Chinh dễ dàng vượt qua quãng đường còn lại.

Chẳng bao lâu sau, bóng dáng mấy người Mộ Minh Tuyết, Luyện Thần Tử đã xuất hiện trước mắt La Chinh.

Vượt qua Chân Tuyệt Lộ, làn sương mịt mờ kia dần tản đi, một điểm sáng trắng chợt lóe lên giữa bầu trời rồi từ từ rơi xuống, đó chính là lệnh bài Tiên Phủ.

Ánh mắt của đám La Chinh đều bình thản nhìn về phía tấm lệnh bài đó.

Nhưng Luyện Thần Tử lại hét lên: “Lệnh bài! Đây là lệnh bài để mở phường luyện khí ư!”

Chắc người quan tâm đến kết quả chuyến đi đến Chân Tuyệt Lộ lần này nhất chính là Luyện Thần Tử…

A Phúc thờ ơ nói: “Ngoại trừ hai lệnh bài Càn Khôn ra, sáu lệnh bài còn lại đều có khả năng riêng biệt.

Lệnh bài chữ Ly mở binh khí, muốn mở ra phường luyện khí thì cần có lệnh bài chữ Ly, nên chỉ có một phần sáu khả năng mà thôi.

“Một phần sáu!” Luyện Thần Tử hét lên, xác suất này không lớn mà cũng không nhỏ, bỗng chốc khiến lão kích động không thôi.

Cái đầu được rèn bằng kim loại đong đưa không ngừng.

Khóe miệng La Chinh khẽ nhếch lên, với hắn, chỉ cần lệnh bài không trùng lặp là được…

Lệnh bài từ từ rơi xuống, La Chinh vươn tay ra nắm lấy rồi lật nó lại xem.

“Là gì đấy? Là lệnh bài gì?” Luyện Thần Tử vung vẩy móng vuốt sắc bén, khua tay múa chân, trông dáng vẻ khá là kích động.

Tay La Chinh khẽ lật lại, mỉm cười giơ lệnh bài trước mặt Luyện Thần Tử, trên lệnh bài có khắc một chữ “Ly” rất to.

“Ha ha ha ha…” Luyện Thần Tử bỗng cười rộ lên, “Quả nhiên là lệnh bài chữ Ly! Số mệnh của Luyện Thần Tử ta đúng là không có gì ngăn nổi mà! Ông trời sao có thể không theo ý ta được chứ…”

Mộ Minh Tuyết, Huân, thậm chí đến cả đám A Phúc cũng không khỏi khinh bỉ liếc nhìn Luyện Thần Tử…

Tiên Phủ này là sự tồn tại còn hơn cả Thiên Đạo, nó ngự trị tất cả những gì trên Thiên Đạo, không liên quan tí gì đến Luyện Thần Tử cả!

Cho dù nói đến số mệnh thì đó cũng là số mệnh của La Chinh.

Sau khi lấy được lệnh bài chữ Ly, mọi người bèn quay trở lại chính điện trong Tiên Phủ.

Men theo con đường trong đình nghỉ mát đi về phía trước, La Chinh kích hoạt tấm lệnh bài trong tay, cánh cửa của phường luyện khí liền mở ra.

La Chinh bước vào đó đầu tiên, Luyện Thần Tử không chờ nổi mà đi ngay sau La Chinh…

Sau khi đi vào phường luyện khí, La Chinh đảo mắt một lượt, tỏ vẻ kinh ngạc.

Xung quanh phường luyện khí này có đủ mọi loại vật liệu xếp thành từng chồng, từng đống một, mỗi loại đều còn rất nhiều chứ không hề ít.

“Vật liệu này…” La Chinh nhìn vài đống gỗ chất đống cách đó không xa, chúng được cắt thành từng tấm gỗ dày một tấc rồi xếp chồng ở đây.

Điều kỳ lạ là hình vòng tuổi trên những tấm gỗ đó trông giống như là đầu một con quỷ quái dị nào đó vậy.

La Chinh không hiểu rõ về luyện khí, dù hắn cảm nhận được uy thế đặc biệt trong loại gỗ này, nhưng hắn không hề có bất kỳ khái niệm nào về nó.

Không chỉ có hắn, Mộ Minh Tuyết cũng chẳng rõ lắm.

Dù kiến thức của Huân hơn xa La Chinh và Mộ Minh Tuyết gấp nhiều lần, nhưng nàng cũng không biết đây là cái gì…

La Chinh còn đang định tiện tay cầm một tấm lên xem, không ngờ còn chưa duỗi tay ra thì Luyện Thần Tử đã hét lên chói tai.

“Dừng tay!”

“Rầm! Rầm!”

Luyện Thần Tử hét xong bèn lao nhanh tới bên cạnh La Chinh, sau đó lão vươn móng vuốt ra, giọng run run nói: “Đây là… đây là… gỗ Hỗn Nguyên Tử Linh!”

Nếu là hồi trước, Luyện Thần Tử cũng sẽ chẳng biết đến tên của loại gỗ này…

Nhưng trong thời gian này, lão đã bổ sung kiến thức qua những sách cổ luyện khí trong Tàng Thư Các, trong đó có nhắc đến gỗ Hỗn Nguyên Tử Linh!

“Cái gì là gỗ Hỗn Nguyên Tử Linh cơ?” La Chinh hỏi.

Luyện Thần Tử vẫn run run nói tiếp: “Loại gỗ này không có vỏ, cũng không có lá, chỉ có gốc!”

“Không có vỏ cây, không có lá cây thì nó lớn lên kiểu gì?” Mộ Minh Tuyết không khỏi lấy làm lạ bèn hỏi.

“Ha ha ha… Ta chỉ biết đến loại gỗ Hỗn Nguyên Tử Linh này qua ghi chép trong Tàng Thư Các thôi.

Vốn còn tưởng rằng nó chỉ là truyền thuyết, không ngờ nó lại có thật!” Luyện Thần Tử hưng phấn nói. “Loại gỗ Hỗn Nguyên Tử Linh này lớn lên nhờ vào vô số vong linh bị chôn phía dưới! Mặc dù nó không có lá hay lớp vỏ, nhưng lại có rễ, có thể hấp thu chất dinh dưỡng trong thi thể.

Loại gỗ Hỗn Nguyên Tử Linh này sinh trưởng rất chậm, nhìn đống gỗ trước mặt, tính từ lúc nó còn là cây con đến giờ chắc ít nhất cũng được ba trăm triệu năm rồi.

Hơn nữa nó còn phải hấp thu hàng trăm triệu vong linh mới có thể sống được.

Trời ạ… không ngờ thật sự có loại cây này tồn tại!”

Muốn trồng loại gỗ Hỗn Nguyên Tử Linh này còn khó hơn cả tưởng tượng…

Loại cây này không chỉ lớn chậm, nó còn là một loài thực vật vô cùng yếu ớt.

Nó chỉ có hút chất dinh dưỡng của vong linh mới sống được, vậy nên phải không ngừng chôn thi thể xuống dưới gốc cây này.

Nếu chỉ là mấy trăm năm còn đỡ, một vài đại chủng tộc, đại thánh địa còn có thể chôn thi thể của các võ giả trong tộc dưới cây Hỗn Nguyên Tử Linh này làm thức ăn cho nó.

Nhưng cây Hỗn Nguyên Tử Linh trước mặt lại cần mấy trăm triệu năm liền…

Mấy trăm triệu năm là một con số như thế nào?

Tuổi thọ của Thiên Tôn cũng chẳng hơn thế được…

Đã vậy vài trăm triệu năm này còn không thể để xảy ra bất cứ sơ xuất nào, chỉ cần một sơ sót nhỏ thì cây Hỗn Nguyên Tử Linh này cũng sẽ khô héo rồi chết.

Vậy mới thấy được trồng loại gỗ Hỗn Nguyên Tử Linh này khó đến nhường nào.

Khi trước, Luyện Thần Tử nhìn thấy ghi chép về loại gỗ Hỗn Nguyên Tử Linh này trong sách cổ luyện khí còn cảm thấy không đáng tin, trên đời này sao có thể có thứ như vậy chứ? Cho dù là Thiên Tôn cũng chẳng thể nào trồng được nó, bởi lẽ trong vài trăm triệu năm đó mà hơi có sơ sót gì thì chẳng phải là phí công vô ích sao!

Nhưng lúc này, một đống gỗ Hỗn Nguyên Tử Linh xuất hiện ngay trước mắt lão, ngoại trừ kích động, Luyện Thần Tử còn cảm thấy thật sự khó tin!

Thấy biểu cảm bình thản như không của đám La Chinh, Luyện Thần Tử không nhịn được bèn nói ra lai lịch của nó…

“Nhưng nó có tác dụng gì?” La Chinh nghe xong mới tò mò nhìn khúc gỗ này hỏi.

Cây gỗ Hỗn Nguyên Tử Linh này quả thực có lai lịch lớn, phải chăm sóc hàng mấy trăm triệu năm liền, vật như thế vốn không có khả năng xuất hiện trong vũ trụ này được.

Luyện Thần Tử cười khà khà, đắc ý nói: “Loại gỗ Hỗn Nguyên Tử Linh này có thể đốt ra ngọn lửa hoàn hảo nhất – Hỗn Nguyên Chân Hỏa! Đây chính là một trong những ngọn lửa hoàn hảo nhất!”

“Ngọn lửa hoàn hảo nhất?” Ánh mắt của La Chinh chợt lóe sáng.

Bây giờ chính là lúc để Luyện Thần Tử khoe khoang kiến thức của mình.

Hiểu biết của lão về các loại vật liệu luyện khí hơn hẳn những người ở đây.

Huống hồ sau khi lão được mở rộng tầm mắt trong Tàng Thư Các, được hấp thu rất nhiều tri thức trong sách cổ luyện khí, có thể nói kiến thức của Luyện Thần Tử hiện giờ đã được mở rộng hơn gấp mười lần so với lúc trước.

“Đúng thế, là một trong ba loại ngọn lửa hoàn hảo nhất.

Nói hoàn hảo là vì ba loại ngọn lửa này phù hợp để luyện khí nhất!” Luyện Thần Tử tiếp tục nói: “Ngoài Hỗn Nguyên Chân Hỏa ra còn có hai loại lửa hoàn hảo nữa, một loại là Dương Tuyền Tinh Hỏa, loại còn lại là Thần Hỏa… Cả hai loại này không phải tùy tiện là thấy được.

Nghe nói Dương Tuyền Tinh Hỏa chỉ có trong Dương Tuyền, còn Thần Hỏa thì chỉ có ở trong đỉnh Thần Hỏa thôi!”

Vốn La Chinh không hứng thú lắm với mấy câu khoe khoang kia của Luyện Thần Tử.

Nhưng sau khi Luyện Thần Tử nhắc tới đỉnh Thần Hỏa, ánh mắt của hắn lại chợt lóe lên tia sáng.

Ngọn lửa màu đen trong đỉnh Thần Hỏa chính là Thần Hỏa chăng? Lẽ nào nó chính là một trong ba loại lửa hoàn hảo nhất?

Luyện Thần Tử không chú ý tới ánh mắt hơi khác thường của La Chinh, lão vẫn đang không ngừng giảng giải về kiến thức của bản thân, mặc dù những kiến thức này lão cũng mới học được thôi chứ chưa hiểu được bao nhiêu…

Có điều đang nói, ánh mắt của Luyện Thần Tử bỗng dừng lại trên lò luyện khí cách đó không xa.

“Cạch…”

Hắn tùy tiện ném mảnh gỗ Hỗn Nguyên Tử Linh trong tay sang một bên, sau đó lao vụt về phía lò luyện khí kia.

Chiếc lò luyện khí này đặt trong một góc của phường luyện khí, nó có hình dạng vô cùng đặc biệt, dưới nhỏ trên to.

Nhìn qua nó trông giống một bình rượu lớn, chỉ thiếu mỗi miệng bình thôi.

Sau khi Luyện Thần Tử nhào đến chỗ lò luyện khí này thì bèn mở một cửa lò ở bên cạnh ra.

Một luồng ánh sáng cầu vồng đột nhiên phun ra từ bên trong, thế mà lò luyện khí này vẫn cứ cháy hừng hực như trước, ở giữa lò còn có một đoạn phôi kiếm đỏ rực.

Không biết phôi kiếm này đã nung trong lò luyện khí bao nhiêu năm rồi nữa…


Chương 1178: Tinh thiết Tinh Tuyền

Đoạn phôi kiếm này vẫn còn chỉ là một khối tinh thiết Tinh Tuyền rèn thành hình mà thôi, khi ánh mắt của Luyện Thần Tử liếc tới khối tinh thiết Tinh Tuyền này thì như bị dính chặt vào đó vậy, không thể dời đi đượcPhôi kiếm là phôi thô, được hấp thu ngọn lửa trong lò luyện ròng rã suốt bao nhiêu năm tháng nên lóe lên ánh sáng bảy màu rực rỡ!

Luyện khí là một quá trình vô cùng phức tạp.

Quá trình cụ thể để tạo ra một thanh kiếm tương đối nhiều, đã vậy phẩm cấp càng cao thì quá trình luyện ra càng phiền phức!

Một bước quan trọng nhất trong đó chính là nung chảy!

Thế gian này có rất nhiều loại vật liệu mà người ta không thể tưởng tượng, ví dụ như loại “tinh thiết Tinh Tuyền” này, nó được đặt theo tên một ngôi sao có tên là “Ám Tinh” (sao tối).

Đầu của Ám Tinh rất nhỏ, tự nó cũng không phát sáng, thậm chí việc tìm kiếm Ám Tinh cũng vô cùng khó khăn.

Thế nhưng loại vật chất trên ngôi sao Ám Tinh này lại nặng đến khó tin.

Chỉ một khối vật chất nhỏ bằng đầu ngón tay thôi mà lại nặng bằng cả một trăm nghìn ngọn núi.

Một loại vật chất cô đọng như thế gần như chẳng có gì có thể phá hủy được…

Nếu có được một khối tinh thiết Tinh Tuyền trong tay thì chỉ riêng chuyện cất giữ thôi đã khó rồi bởi vì nó quá nặng.

Từng có một vị cường giả tuyệt thế lấy được một khối tinh thiết Tinh Tuyền trên Ám Tinh trơ trọi kia, nhưng không tìm ra cách nào cất nó đi được.

Khối tinh thiết Tinh Tuyền đó vừa rơi xuống liền xuyên thủng mặt đất tạo thành một cái hố nhỏ không biết sâu bao nhiêu mét!

Làm sao để cất chứa tinh thiết Tinh Tuyền là một vấn đề vô cùng phiền phức! Có người từng cố gắng đưa tinh thiết Tinh Tuyền này vào không gian tu di nhưng sức nặng kinh khủng kia chớp mắt đã khiến không gian tu di vỡ nát.

Có điều mọi phương pháp đều là do con người nghĩ ra mà, các võ giả trên thế gian này vẫn luôn tìm cách khắc phục từng vấn đề khó khăn một.

Có người dùng một loại vật liệu sức chịu tải hơi yếu để tạo ra một chiếc giá đỡ rồi đặt tinh thiết Tinh Tuyền lên trên, sau đó lại dùng ba trăm nghìn cây gỗ lớn để tạo ra một cái bệ lớn, trên đó cô đọng tám triệu bức thần văn…

Trọng lượng của khối tinh thiết Tinh Tuyền được chiếc giá đỡ lấy rồi chuyển tới chỗ cái bệ kia, đồng thời lại kích hoạt tám triệu bức thần văn, những bức thần văn đó đều dùng để giảm bớt sức ép từ phía trên truyền xuống.

Dù là như thế, khi một khối tinh thiết Tinh Tuyền vừa mới được đặt lên chiếc giá đỡ kia là cả cái bệ đều bị lún xuống mấy trăm trượng rồi tạo thành một cái hố lớn.

Chỉ đến khi tám triệu bức thần văn được kích hoạt, tạo ra một lực nâng cực mạnh thì nó mới ngừng lún xuống, nâng khối tinh thiết Tinh Tuyền lên.

Nhưng mỗi giây mỗi phút, tám triệu bức thần văn đều đang tiêu hao ngọc chân nguyên.

Để lưu giữ khối tinh thiết Tinh Tuyền ở Đại Giới, mỗi một ngày phải tiêu tốn cả vạn miếng ngọc chân nguyên, qua một năm, số lượng này cũng trở thành một con số khổng lồ.

Thế mà khối tinh thiết Tinh Tuyền trước mắt họ lại cứ thế nằm chỏng chơ giữa lò luyện khí này…

Trọng lượng của tinh thiết chắc chắn là sẽ dồn xuống lò luyện khí, mà sức nặng của lò lại dồn xuống mặt đất của phường luyện khí, vậy không biết rốt cuộc trọng lượng mà nó phải chịu tải nặng đến mức nào?

Luyện Thần Tử đi xung quanh lò luyện khí vài vòng, cũng giảng giải lai lịch của khối tinh thiết Tinh Tuyền này một lượt!

Đến cả La Chinh, Mộ Minh Tuyết và cả Huân cũng khá ngạc nhiên, chỉ có A Phúc là vẫn bình thản.

A Phúc đã gặp nhiều chuyện thế này rồi nên cũng không thấy tò mò lắm.

Hiện giờ La Chinh cũng là chủ nhân của Tiên Phủ, lời lẽ cũng cẩn trọng hơn.

“Thảo nào…” La Chinh bừng tỉnh ra.

Khối tinh thiết Tinh Tuyền đặt ở đây như một món đồ bình thường chứng tỏ rằng kết cấu của cả tòa Tiên Phủ vững chắc đến mức La Chinh không tưởng tượng được, chẳng trách mà một đám Thiên Tôn ở bên ngoài công kích nửa ngày trời nhưng Tiên Phủ vẫn chẳng bị mẻ góc nào.

Sau khi Luyện Thần Tử nói xong, khuôn mặt lão lại hiện lên nét u sầu: “Ta thấy phôi kiếm này đặt ở đây khoảng chừng đã vô số năm, nó nặng như vậy, với năng lực của ta thì còn chẳng thể gia công được chứ đừng nói đến việc rèn kiếm.

Ta căn bản là không di chuyển được nó…”

Chỉ là một khối tinh thiết Tinh Tuyền nho nhỏ thôi mà sức nặng đã kinh khủng vô cùng rồi, đây còn là một đoạn phôi kiếm dài đến bốn tấc, sức nặng của nó… e rằng cả một Đại Giới cũng khó mà chịu được…

Nghe Luyện Thần Tử nói vậy, La Chinh cũng đồng tình, khẽ cười nói: “Cho dù có thể gia công, chắc ta cũng chẳng có cách nào nhấc nổi thanh kiếm này lên…”

A Phúc nghe hai người nói liền đi thẳng đến trong góc của phường luyện khí, lấy ra một cái kẹp màu đồng.

Đó là một cái kẹp rất bình thường, có điều nếu nó xuất hiện trong phường luyện khí thì chắc chắn là có điều đặc biệt…

Cũng giống như ngọn lửa cháy rực trong chiếc lò này, nếu là chiếc kẹp bình thường do kim loại tạo thành thì chỉ cần hơi đến gần một chút thôi là sẽ trực tiếp tan chảy ngay, nhưng khi A Phúc đưa cây kẹp màu đồng này vào trong lò rồi kẹp lấy phôi kiếm lại khẽ nở nụ cười nói: “Các ngươi có thể thử xem”

Luyện Thần Tử thấy thế bèn vươn móng vuốt sắc nhọn của mình ra.

Lão tự chế tạo ra thân thể này chính là vì luyện khí, mấy chiếc móng vuốt này vừa hay có thể nắm lấy chiếc kẹp kia.

Ngay sau đó Luyện Thần Tử liền dùng sức nâng chiếc kẹp này lên…

Hiển nhiên kết quả là phôi kiếm không hề dịch chuyển chút nào!

Cứ như thể nó đã bị khảm chặt vào lò luyện khí này rồi vậy, không hề nhúc nhích một li nào.

Tất nhiên, đó chỉ là giả tưởng mà thôi, chứ đúng ra thì là do phôi kiếm này quá nặng, nặng đến mức không tưởng.

Nếu nhất định phải đoán trọng lượng của nó thì cứ theo lời Luyện Thần Tử nói, một miếng tinh thiết Tinh Tuyền nhỏ bằng đầu ngón tay nặng bằng một trăm nghìn ngọn núi lớn, vậy thì phôi kiếm trước mắt họ e rằng phải bằng mười triệu, thậm chí có khi nặng bằng cả mấy chục triệu ngọn núi cũng nên!

Nếu có ai đó muốn nhấc phôi kiếm này lên thì chắc phải có sức mạnh nhấc cả một Đại Thế Giới mới được!

Luyện Thần Tử buông tay ra, tránh sang một bên.

La Chinh lập tức cầm lấy chiếc kẹp trong tay Luyện Thần Tử rồi nhìn đoạn phôi kiếm dài bốn thước này.

La Chinh cũng dùng kẹp kẹp lấy phôi kiếm, khẽ híp mắt lại, kích hoạt toàn bộ vảy rồng trong cơ thể rồi để nó tràn vào giữa hai cánh tay của hắn!

Lúc này đây, La Chinh sử dụng hết toàn bộ sức mạnh trong người, cả cơ thể như bị thổi phồng lên, nở ra, tiếng xương cốt cũng khẽ vang lên lách cách…

“Vẫn không xê dịch…” Mộ Minh Tuyết cách đó không xa nhìn chằm chằm vào phôi kiếm này khẽ lắc đầu nói.

Cho dù sức mạnh của La Chinh có lớn hơn nữa thì cũng không thể nâng cả một Đại Thế Giới lên được, vậy thì sao có thể nâng được phôi kiếm này cơ chứ?

Cuối cùng, La Chinh đành buông tay, khuôn mặt lộ nụ cười bất đắc dĩ rồi trả lại cây kẹp cho A Phúc.

A Phúc cầm cây kẹp để lại chỗ cũ, nhưng khi quay lại thì trong tay lại có một cây kẹp khác…

Đó là một cây kẹp đen sì, dường như bên ngoài còn có một đường vân.

“Cây kẹp này làm bằng gỗ ư?” La Chinh tò mò hỏi.

Mọi người đều biết rằng hỏa và mộc khắc nhau, cho dù là kẹp rèn từ kim loại e rằng vừa tiếp xúc với ngọn lửa bảy màu này cũng sẽ tan chảy chứ huống chi là một cây kẹp làm từ gỗ, vậy chẳng phải là sẽ bị đốt thành tro bụi trong nháy mắt hay sao?

“Chủ nhân, ngài có thể thử xem” A Phúc cười nói.

La Chinh gật đầu, vươn tay ra nhận lấy chiếc kẹp đó.

Bỗng nhiên, hắn biến sắc: “Ồ, cây kẹp này không có một tí trọng lượng nào cả!”

Muôn vật muôn loài trên thế gian này đều có trọng lượng…

Cho dù là không khí thì nó cũng có trọng lượng.

Nếu những đám mây trên trời tụ lại với nhau sẽ biến thành nước, mà sức nặng của nước cũng bằng sức nặng của đám mây đó.

Một tờ giấy, cọng lông tơ dù đều rất nhẹ nhưng cũng vẫn có trọng lượng!

Thế nhưng cây kẹp trong tay La Chinh lại nhẹ đến mức không tưởng tượng được, hắn cầm nó trong tay nhưng không hề cảm thấy “nhẹ như bông” mà căn bản là không nhận thấy được trọng lượng của cây kẹp này.

A Phúc tiếp tục cười nói: “Chủ nhân, có thể dùng cây kẹp này gắp thử xem”

La Chinh nhìn chiếc kẹp trong tay, lòng thầm cảm thấy tò mò, nhưng nếu A Phúc đã nói vậy, hắn cũng chỉ liếc mắt vài lần rồi đưa chiếc kẹp này vào trong lò, lại kẹp lấy đoạn phôi kiếm kia lần nữa.

Khi chiếc kẹp vừa mới chạm đến đoạn phôi kiếm, một cảm giác kỳ lạ bỗng nhiên truyền tới hai tay La Chinh…

Dường như chỉ trong chớp mắt phôi kiếm cũng mất đi trọng lượng! Hắn dùng chiếc kẹp khẽ nhấc lên, phôi kiếm đã bị nhấc lên dễ như không, đồng thời bị kéo ra khỏi lò!

Trên đoạn phôi kiếm vẫn đang lóe lên ánh sáng ngọn lửa bảy màu.

Đoạn phôi kiếm này chỉ là một phôi thô, bên ngoài gồ ghề, trông khá xấu xí nhưng tất cả đều tin rằng sau khi gia công xong nó nhất định sẽ trở thành một thanh thần binh tuyệt thế.


Chương 1179: Chiến trường mộng ảo mở ra

Trên cái đầu bằng kim loại của Luyện Thần Tử lóe lên hai luồng ánh sáng kỳ lạMặc dù cơ thể con rối này của lão được rèn khá là thô sơ, nhưng vẫn có thể diễn đạt được tâm trạng của lão.

Hai luồng ánh sáng này thể hiện rằng lão đang vô cùng phấn khích.

“Cái này… cái này là sao?”

Tinh thiết Tinh Tuyền nặng đến không tưởng, đã thế còn là một khối lớn đến thế mà lại bị La Chinh nhấc lên nhẹ nhàng như vậy!

Hoàn toàn vượt ngoài sức tưởng tượng của Luyện Thần Tử…

La Chinh kẹp đoạn phôi kiếm đung đưa một vòng rồi cười nói với Luyện Thần Tử: “Thử xem, ngươi cũng có thể làm được” Dứt lời bèn đưa chiếc kẹp trong tay cho Luyện Thần Tử.

Luyện Thần Tử nhận lấy chiếc kẹp xong cũng phát hiện ra chiếc kẹp trong tay nhẹ bẫng, “Thật là thần kỳ! Cái kẹp này thật thần kỳ!”

Mặc dù nói Luyện Thần Tử kỳ vọng rất lớn về phường luyện khí, cũng biết những thứ trong phường luyện khí đều không tầm thường, nhưng thứ như thế này vẫn vượt ngoài sức tưởng tượng của lão.

Lão quan sát chiếc kẹp này một lượt từ đầu đến đuôi, nhìn một lúc lâu mà vẫn không phát hiện ra có chỗ nào đặc biệt.

Nhưng vì sao nó có thể khiến cho thứ nặng đến khó tin trở nên không có một chút sức nặng nào thế được nhỉ?

“Chiếc kẹp này là dùng đá Vô Lượng Tăng Trưởng tạo thành, theo lý thuyết thì chiếc kẹp này có thể nhấc được bất cứ vật nặng nào” A Phúc thong dong nói.

“Vô Lượng Thiên Mệnh!” những lời này của A Phúc làm Luyện Thần Tử hét lên đầy kỳ dị.

A Phúc ngạc nhiên liếc nhìn Luyện Thần Tử, lập tức hỏi: “Vô Lượng Thiên Mệnh gì cơ?”

“Là một phần số trời của diễn kỷ trước, là mũ Thiên Mệnh mà Vô Lượng Thiên Tôn nắm giữ, trong đó có chứa một phần Vô Lượng Thiên Mệnh!” Luyện Thần Tử nhớ lại.

Cái gọi là Vô Lượng Thiên Mệnh thực ra cũng chỉ là một luật nhân quả, gần như có thể nâng bất cứ vật gì lên, bao gồm cả các ngôi sao trong vũ trụ.

“Ồ” A Phúc bình thản đáp rồi lại quay sang nói với La Chinh: “Chủ nhân đừng lo về vấn đề trọng lượng của thanh kiếm.

Có lẽ trong phường luyện khí vẫn còn loại đá Vô Lượng Tăng Trưởng này, sau khi dùng tinh thiết Tinh Tuyền rèn thành hình xong, nếu dùng đá Vô Lượng Tăng Trưởng tạo thành chuôi kiếm thì chủ nhân có thể sử dụng thanh kiếm này thoải mái rồi…”

La Chinh khẽ gật đầu.

Chỉ nhìn vào các loại vật liệu, e rằng không có gì có thể phá hủy thanh kiếm này.

Có điều, về uy lực cụ thể thì còn phải xem Luyện Thần Tử đã…

“Hì hì… hì hì…”

Bấy giờ Luyện Thần Tử đã vui mừng đến phát điên rồi, tay lão nắm lấy chiếc kẹp, sau đó thành thạo xoay tới xoay lui đoạn phôi kiếm này.

“Keng!”

Thậm chí trong lúc chơi quá hăng còn tung nó lên cao, buông lỏng chiếc kẹp ra.

“Á” Mộ Minh Tuyết thấy vậy bèn sợ hãi hét lên.

Mặc dù phôi kiếm này chỉ dài bốn tấc nhưng lại nặng bằng cả triệu ngọn núi lớn, lỡ như đập vào ai, e rằng chớp mắt là sẽ bị đập thành một đống thịt vụn mất! Cái tên này…

Tay nghề của Luyện Thần Tử cũng khá điêu luyện.

Đến khi phôi kiếm có sức nặng bằng cả triệu ngọn núi kia xoay một vòng giữa không trung rồi rơi xuống, không để nó kịp rơi xuống đất, lão đã dùng chiếc kẹp trong tay giữ lấy đoạn phôi kiếm này rồi! Luyện Thần Tử chìm đắm trong con đường luyện khí cả trăm triệu năm trời, sao có thể sẩy tay được chứ?

Có điều đến khi Luyện Thần Tử để phôi kiếm lại vào lò xong, lão lại hỏi: “Có chiếc kẹp này rồi đương nhiên ta có thể luyện khí, nhưng làm thế nào để gia công thanh tinh thiết Tinh Tuyền này đây?”

Loại búa thông thường căn bản là không rèn được nó…

Nhưng Luyện Thần Tử cũng biết rằng nếu đã để phôi kiếm ở đây thì chắc chắc trong phường luyện khí sẽ có công cụ phù hợp.

“Đi theo ta” A Phúc mỉm cười, dẫn theo đám La Chinh, Luyện Thần Tử đến kho của phường luyện khí.

Ngoài các loại công cụ đa dạng ra, trong kho còn có vô vàn các loại vật liệu hiếm có được xếp ngay ngắn cạnh nhau tựa như một ngọn núi chất đầy bảo vật.

Luyện Thần Tử đứng trong này mà thấy hoa hết cả mắt, khoa tay múa chân không ngừng…

Phường luyện khí này chính là ước mơ của Luyện Thần Tử.

Đối với La Chinh và Luyện Thần Tử, được bước vào đến đây là một điều vô cùng may mắn.

Nhưng nếu Luyện Thần Tử muốn nắm giữ phường luyện khí thì còn cần một thời gian nữa mới được.

Vẫn chưa biết lúc nào có thể rèn được thanh kiếm kia, nhưng từ lúc lão bước vào phường luyện khí này thì không hề bước ra ngoài một bước nào.

Còn La Chinh thì lại lần nữa tiến vào Tàng Thư Các.

Sau khi hóa thân hai khí âm dương của nhị sư huynh bị mình chém xong thì có đề cử ba bộ võ học cho hắn.

Đó là Vạn Pháp Địch Thư, Lôi Kiếp Sát và Bát Khúc Phi Yên.

Các loại võ kỹ trong Tàng Thư Các nhiều không đếm xuể, nhị sư huynh lại rất nghiêm túc đề cử ba loại võ kỹ này khiến La Chinh có phần để tâm hơn.

Chỉ là có tu luyện hay không thì còn phải xem những võ kỹ này có thích hợp với hắn không đã.

Dẫu sao ngoài Tiên Phủ vẫn có Giới Chủ đang canh giữ.

Sau khi mấy Thiên Tôn kia rời khỏi, mấy đại gia tộc lớn liền phái các cường giả Giới Chủ cùng theo tới Tiên Phủ.

Đương nhiên những Giới Chủ này vẫn duy trì cự ly khá xa, dẫu sao đến cả Thiên Tôn còn chẳng thoát nổi Tuyệt Mệnh Loạn Đấu chứ đừng nói đến bọn họ.

Nếu mấy vị Giới Chủ này mà bị cuốn vào trong đó, chắc chắn sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp gì.

Thế nên La Chinh cũng yên tâm chui vào trong Tiên Phủ tu luyện.

Một tháng…

Hai tháng…

Ba tháng…

Tiên Phủ vẫn lơ lửng giữa khoảng không vô biên vô tận như trước…

Vũ trụ cũng trở nên yên tĩnh lại.

Trong thời gian này, rất nhiều Thiên Tôn đều ẩn náu không ra ngoài.

Đương nhiên bọn họ không thể lấy được mũ Thiên Mệnh trong tay La Chinh, nhưng có tới bốn vị Thiên Tôn bỏ mình liền, vậy thì sẽ có bốn mũ Thiên Mệnh mới xuất hiện tiếp.

Thu được một mũ Thiên Mệnh đồng nghĩa với việc trong tộc có thêm một vị Thiên Tôn, rất nhiều chủng tộc trong vũ trụ đều đang tìm cách để đoạt được mũ Thiên Mệnh này.

Sau tháng thứ sáu!

Thiên Đạo bỗng rung chuyển.

Mũ Thiên Mệnh thứ nhất xuất hiện.

Tháng thứ bảy, Thiên Đạo lại rung chuyển lần nữa…

Mũ Thiên Mệnh thứ hai hiện thế.

Tháng thứ tám, thứ chín, hai mũ Thiên Mệnh còn lại cũng đều lần lượt xuất hiện.

Xung quanh bốn mũ Thiên Mệnh này là Yêu Dạ tộc, Ma tộc, Nhân tộc, rất nhiều thế lực đều thể hiện hết bản lĩnh của mình, tiến hành từng trận từng trận đấu võ quyết liệt.

Những chuyện lớn như tranh đoạt mũ Thiên Mệnh thế này, người tham gia chỉ có thể là cấp Thiên Tôn và Giới Chủ thôi, thế nên chỉ ảnh hưởng rất nhỏ tới các võ giả dưới cấp Giới Chủ.

Có điều dù có rất nhiều Thiên Tôn ra tay với nhau liên tục để tranh đoạt bốn mũ Thiên Mệnh này, nhưng không có vị Thiên Tôn nào bỏ mình, thậm chí cấp Giới Chủ cũng chỉ có sáu vị bỏ mình.

Đến cảnh giới Giới Chủ này thì mọi người đều nắm giữ phương pháp dịch chuyển không gian trong tay, muốn khiến đối phương chết là chuyện vô cùng khó.

Bởi vậy có thể thấy điểm kinh khủng của “Tuyệt Mệnh Loạn Đấu”, chỉ xuất hiện một lần mà đã khiến bốn vị Thiên Tôn bỏ mình…

Bốn mũ Thiên Mệnh Quan thì có đến hai mũ là bị Chư Thần Vô Niệm do Nguyên Tội Thiên Tôn dẫn đầu lấy được.

Hai mũ khác thì bị Yêu Dạ tộc và Ma tộc đoạt được.

Có điều trong bốn vị Thiên Tôn trước đây, có Toái Ảnh Thiên Tôn vốn thuộc về Yêu Dạ tộc.

Lúc này Dao đoạt lại một mũ Thiên Mệnh Quan cũng chỉ vừa đủ bù lại tổn thất lúc trước của Yêu Dạ tộc thôi.

Ma tộc cũng y như vậy.

Nhưng lần trước Chư Thần Vô Niệm không có vị Thiên Tôn nào bỏ mình, lần này lại đoạt được hai mũ Thiên Mệnh nên sức mạnh được tăng lên rất nhiều.

Vốn Chư Thần Vô Niệm đã là một trong ba thế lực lớn nhất của Nhân tộc, nắm giữ bốn nghìn Đại Giới, mà Nguyên Tội Thiên Tôn cũng là một trong vài vị được thăng lên cấp Thiên Tôn trong vũ trụ này.

Trong số trời ẩn chứa luật nhân quả rất mạnh, lần này Chư Thần Vô Niệm lại tăng thêm hai vị Thiên Tôn nữa làm các chủng tộc khác đều lo lắng, trong đó có cả liên minh Nhân Đạo và thánh vực Vạn Phật…

La Chinh không hề hay biết về thế cục bên ngoài, thời gian này hắn không thể rời đi được nên dứt khoát bế quan tu luyện luôn.

Thời gian nhanh như thoi đưa…

Một năm…

Hai năm…

Ba năm…

Bốn năm…

Thoắt cái mà đã năm năm trôi qua.

Đối với võ giả, năm năm cũng chỉ như một cái chớp mắt.

Tựa như tuổi thọ của Mộ Minh Tuyết vĩnh viễn không thể trở thành “tuổi trẻ” được, nhưng với La Chinh thì năm năm cũng đã bằng một phần sáu cuộc đời hắn!

Trong năm năm này, La Chinh đã trải qua ba lần đại Thiên Kiếp, tu vi của hắn cũng tiến vào cảnh giới Thần Hải Cảnh trung kỳ.

Hạt giống cây thế giới lúc này đã dần dần nảy mầm, mầm cây đã nhú lên mặt nước trong biển hỗn độn ở cơ thể hắn.

Một ngày nào đó của năm năm sau, Thiên Đạo lại rung chuyển.

Lúc này không phải là do mũ Thiên Mệnh lại xuất thế, trong Thiên Đạo chỉ chấp nhận một trăm hai mươi tám phần số trời cùng ở vị trí đó, sẽ không sinh ra thêm mũ Thiên Mệnh mới nào nữa.

Nhưng lần Thiên Đạo rung chuyển này lại thu hút sự quan tâm của tất cả các sinh linh trong trăm nghìn Đại Giới và cả vũ trụ.

Bởi vì cuối cùng thì chiến trường mộng ảo cũng đã mở ra rồi…


Chương 1180: Hành trình của Khê Ấu Cầm

Nói một cách nghiêm túc thì đại thế trong thiên hạ mở ra cũng có nghĩa là nguy cơ sắp giáng xuốngTrước khi nguy cơ giáng xuống thì Thiên Đạo đã có cảm ứng, liền buông vận mệnh lớn xuống con cưng của trời!

Đây chính là cái gọi là mệnh cách Đại Thế Chi Tranh!

Người sở hữu mệnh cách này chính là con cưng của thời đại này, số mệnh của bọn họ sẽ khác hẳn người thường!

Nhưng mệnh cách Đại Thế Chi Tranh cũng không phải là sẽ không chết.

Sau khi vòng đại thế này bắt đầu, giữa những người có mệnh Đại Thế Chi Tranh cũng sẽ va chạm nhau, chọn lọc ra nhân vật chính thực sự của thời đại này!

Theo truyền thuyết thì nhân vật dạng này sẽ chỉ huy chủng tộc giảm bớt mối nguy lớn sắp xảy ra trong vũ trụ…

Mà chiến trường mộng ảo bắt đầu sẽ đấu loại ra thiên tài mạnh nhất trong diễn kỷ này!

Trong thời gian năm năm này, ngoại trừ tu luyện thì La Chinh còn dùng Thét Lệnh để kể chuyện…

Song không phải thiếu nữ thần bí kia ngày nào cũng rảnh rỗi, hình như phần lớn thời gian của thiếu nữ thần bí này đều dùng để ngủ và tu luyện.

Cứ cách thời gian một năm thì nàng đều tỉnh lại một hai lần.

Vào ngày đầu tiên tỉnh lại, nàng liền bắt La Chinh kể chuyện.

Trong lúc đó, La Chinh cũng từng hỏi thăm qua về chuyện của La Yên.

Nàng nói với La Chinh là nàng đã ủy thác việc tìm kiếm La Yên nhưng không hề nhận được tin tức trả lời.

Mặc dù La Chinh thất vọng nhưng vẫn không từ chối yêu cầu kể chuyện này.

Tuy La Chinh không thể khẳng định nhưng đối với hắn thì thế giới trên Thiên Đạo vẫn quá mức hư vô mờ mịt, ngay cả một trăm hai mươi tám vị Thiên Tôn cũng không biết gì cả.

Chắc cũng chỉ có mỗi thiếu nữ thần bí này mới có khả năng giúp hắn mà thôi!

Sau khi Thiên Đạo chấn động, lần này thì thiếu nữ thần bí cũng tỉnh lại.

Song lần này nàng không hề vội vã đòi La Chinh kể chuyện, mà lại tuyên bố với giọng nói hết sức lạnh nhạt.

“Chiến trường mộng ảo mở ra, lần này chiến trường mộng ảo sẽ thu nhận tất cả võ giả Thần Hải Cảnh trong cả thiên hạ…”

Sau khi tiếng nói của thiếu nữ thần bí buông xuống, toàn bộ sao trời dưới Thiên Đạo này bắt đầu liên tục tăng tốc xoay tròn với tốc độ mắt thường có thể thấy được!

La Chinh mở mắt, ngồi ngay ngắn ở trên quảng trường Tiên Phủ…

“Chiến trường mộng ảo là một cơ hội của ngươi, nếu La Chinh ngươi lấy được thứ hạng tốt trong chiến trường mộng ảo, thì hẳn những Giới Chủ coi chừng ngươi ở bên ngoài sẽ phải rời đi…” Huân cũng nhìn cả bầu trời sao mà thản nhiên nói.

“Dù ta bẫy chết Thiên Tôn trong tộc bọn họ thì họ cũng phải cắn răng bỏ đi? Ngay cả Dao cũng sẽ buông tay?” La Chinh hỏi, thời khắc này La Chinh vẫn chưa ý thức được chiến trường mộng ảo có ý nghĩa gì.

Huân cười nhạt một cái, “Dĩ nhiên Dao không muốn thực sự buông tay, ả không thể thay đổi mục tiêu giết chết ta… Song, ít nhất ở ngoài mặt thì ả sẽ phải lựa chọn nhượng bộ!”

“Ta hiểu rồi” La Chinh gật đầu.

Không bao lâu sau, ánh sáng của toàn bộ sao trời càng lúc càng chói mắt…

Từng vệt sáng hẹp dài bắt đầu bắn xuống liên tục…

Số lượng võ giả Thần Hải Cảnh trong trăm nghìn Đại Giới cộng lại cũng đến con số trên trời! Mà mỗi một vệt sáng trước mắt thì tương ứng với một vị võ giả Thần Hải Cảnh!

“Vù…”

Trước mặt La Chinh xuất hiện một quầng sáng hình tròn, La Chinh không suy tư gì mà lập tức bước một bước vào trong, ngay sau đó liền ngồi ngay ngắn xuống.

Cùng lúc ấy, trước mặt Mộ Minh Tuyết cũng xuất hiện một quầng sáng hình tròn.

Nàng hơi nghi ngờ, cũng cân nhắc mình có nên tiến vào trong quầng sáng này hay không.

Huân hờ hững nhìn sang Mộ Minh Tuyết, tuy rằng thiên phú của cô gái này không mạnh nhưng lại vô cùng thông minh, đây cũng là cô gái duy nhất ở bên cạnh La Chinh mà Huân không ghét.

Nàng liền chỉ rõ: “Thực ra chiến trường mộng ảo chính là một không gian mộng ảo khổng lồ, sẽ không nguy hiểm đến tính mạng, lại là một cơ hội tu luyện không thể bỏ qua đối với võ giả Thần Hải Cảnh các ngươi!”

“Không gian mộng ảo?”

Mộ Minh Tuyết đã nghe nói qua về không gian mộng ảo, chỉ là nàng đến Thượng Giới chưa bao lâu, lại chưa từng tiến vào trong không gian mộng ảo, nên nghe Huân đề cập như vậy thì nàng vẫn còn hơi nghi hoặc.

Song Huân lại không chịu nói thêm nữa, Mộ Minh Tuyết phải tự mình suy tính xem có bằng lòng tiến vào chiến trường mộng ảo hay không.

Mộ Minh Tuyết do dự một lát, Huân đã nói không gian mộng ảo này cũng không nguy hiểm, lại nhìn thấy La Chinh đã bước vào trong đó nên bản thân cũng lựa chọn tiến vào.

Vô số vầng sáng xuất hiện ở bên người tất cả võ giả Thần Hải Cảnh…

Trong Tử Cực giới…

Cái Tiểu Giới kỳ lạ này chẳng hề chịu sự quản lý của trăm nghìn Đại Giới.

Trên đỉnh tháp Vô Định!

Khê Ấu Cầm ngồi thẳng ở trên một thanh kiếm lớn.

Trước mặt nàng có vô số cự kiếm đang xoay quanh lặp đi lặp lại!

So với mấy năm trước, khuôn mặt của Khê Ấu Cầm bớt đi một phần dịu dàng, nhưng lại nhiều thêm ba phần trưởng thành.

Dung nhan tuyệt mỹ kia dưới ánh kiếm tỏa sáng động lòng người…

Còn tu vi của nàng đã bất ngờ nhảy vọt đến Thần Hải Cảnh!

Chỉ thấy dưới một cái nhấc tay của nàng, hơn trăm nghìn cự kiếm quay cuồng trong cùng một lúc, sau đó liền tập hợp thành một kiếm trận đặc biệt bao vây nàng ở giữa!

Bộ kiếm trận này nhìn qua không quá mức phi thường nhưng sau khi Khê Ấu Cầm đứng dậy, thuận tay lật một cái, cả bộ kiếm trận liền xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất… Lúc này, toàn bộ kiếm trận đều lộ ra sát cơ mãnh liệt!

Song trong lúc nàng đang khống chế kiếm trận thì trên mặt lại lộ vẻ cô đơn, cứ như vậy, khuôn mày dịu dàng kia của nàng càng lộ ra vẻ lạnh lùng.

Khê Ấu Cầm đã xa La Chinh những bảy năm…

Bảy năm, không giây phút nào là nàng không mong nhớ La Chinh.

Trong thời gian bảy năm này, nàng cũng đợi chiến trường mộng ảo giáng xuống.

Sư phụ nói cho nàng biết, khi chiến trường mộng ảo giáng xuống thì thể nào La Chinh cũng sẽ bước vào đó, lúc đó chính là thời điểm bọn họ gặp nhau.

Nhưng rốt cuộc khi nào chiến trường mộng ảo mới mở ra?

Nghĩ tới đây, Khê Ấu Cầm đang luyện tập kiếm trận liền tỏ ra hơi cụt hứng, ngón tay thon dài mịn màng khẽ đảo một cái, làm ra một tư thế hạ xuống.

Tất cả cự kiếm đều nằm sấp xuống cùng lúc lần nữa, tạo thành một mặt phẳng phía trên tháp Vô Định.

Dường như tất cả cự kiếm coi Khê Ấu Cầm là quân vương mà thần phục ở dưới chân nàng.

Còn nàng lại ôm hai đầu gối ngồi xuống, một khi dòng thác nhớ nhung trào dâng thì khó mà ngăn chặn, cái bóng mơ hồ mà lại rõ ràng của La Chinh kia liền không ngừng lay động trong mắt nàng.

Song ngay vào lúc này, bóng dáng của Vô Định lão nhân lại xuất hiện ở sau lưng Khê Ấu Cầm.

“Sư phụ…” Khê Ấu Cầm không quay đầu lại, nhưng nàng đã cảm giác được động tĩnh của Vô Định lão nhân.

Vô Định lão nhân hiền từ đi về phía Khê Ấu Cầm rồi hỏi: “Ấu Cầm, làm sao vậy?”

“Không, không có gì…” Mấy năm nay Khê Ấu Cầm củng cố tâm võ đạo của mình, cũng rất ít khi oán trách, cho dù trong lòng phiền muộn cũng biết cách ngụy trang.

Song Vô Định lão nhân lại hơi mỉm cười, “Có phải lại nhớ La Chinh rồi đúng không?”

“Không” Khê Ấu Cầm trả lời một các thờ ơ.

“Có chính là có, sư phụ cũng là người từng trải, sao có thể không hiểu tâm tư của con?” Vô Định lão nhân cười nói.

Nói như vậy khiến Khê Ấu Cầm càng khó chịu hơn, sống mũi cay xè, hít hít hai cái xong thì mới lên tiếng: “Nhớ thì sao chứ… Chẳng biết tên quỷ kia đang ở chỗ nào!”

Vô Định lão nhân đặt bàn tay nhăn nheo kia trên vai Khê Ấu Cầm, vẫn cười nói: “Hiện tại hẳn là La Chinh đã bước vào chiến trường mộng ảo!”

“Hả?” Khê Ấu Cầm hơi sững người, ngẩng đầu lên nhìn Vô Định lão nhân, “Chiến trường mộng ảo đã bắt đầu rồi?”

“Ừ!”

“Thực sự bắt đầu rồi!” Khê Ấu Cầm gần như muốn nhảy dựng lên.

Khê Ấu Cầm đã chờ ngày này lâu lắm rồi…

Vô Định lão nhân gật đầu khẳng định rồi lập tức nói: “Tất cả võ giả Thần Hải Cảnh đều có thể tiến vào chiến trường mộng ảo, con ở trong Tử Cực giới này nên quầng sáng kia không thể bắn vào, để ta đưa con rời khỏi Tử Cực giới rồi thì con liền có thể tự tiến vào chiến trường mộng ảo!”

“Nhưng La Chinh cũng tiến vào chiến trường mộng ảo ư?” Khê Ấu Cầm vẫn không dám xác định.

Vô Định lão nhân khẽ cười nói: “Ta không thể xác định bây giờ hắn đã có thể đi vào chiến trường mộng ảo hay chưa.

Nhưng ta chắc chắn hắn sẽ tiến vào! Song… muốn gặp được La Chinh thì phải dựa vào thực lực của chính con!”

Nghe thấy Vô Định lão nhân nói vậy, Khê Ấu Cầm lại tỏ vẻ cực kỳ tự tin, “Vâng! Sư phụ, con hiểu rồi! Con cũng sẽ dùng hết sức để ứng phó trong chiến trường mộng ảo!”

Nhìn thấy dáng vẻ này của Khê Ấu Cầm, Vô Định lão nhân liền gật gật đầu một cách hài lòng, “Thế thì ta cũng yên tâm.

Con là đệ tử ưu tú nhất của ta, cũng là Âm Thể Tử Cực mạnh nhất, ta hy vọng con có thể thành công.

Bây giờ ta đưa con rời khỏi Tử Cực giới…”

La Chinh nhiều lần sử dụng Thét Lệnh trong thiên hạ như vậy, làm sao Vô Định lão nhân thường xuyên rời khỏi Tử Cực giới không lại không rõ hướng đi của La Chinh?

Thậm chí bà cũng biết rõ chuyện La Chinh bị Giới Chủ của mấy chủng tộc luân phiên vây khốn ở phía Bắc Thiên Vực…

Song bà lại che giấu tin tức này vì Khê Ấu Cầm, nếu thực lực của Khê Ấu Cầm đủ mạnh thì đương nhiên nàng sẽ gặp lại La Chinh ở trong chiến trường mộng ảo.

Khê Ấu Cầm sải bước đi theo sư phụ chuẩn bị rời khỏi Tử Cực giới.

Nàng nhìn lên thế giới ngập tràn quầng sáng màu tím này một cái, trong lòng cũng thấy vô cùng bùi ngùi.

Nàng biết hành trình của mình phải bắt đầu rồi, đó là hành trình hướng về phía phu quân của nàng!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 3 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 3 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 4 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 4 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 4 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 6 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box