1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 220 : Giam cầm (c1096-c1100)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 220 : Giam cầm (c1096-c1100)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1096: Giam cầm

Ngựa Thiên Loan đã giúp tốc độ của La Chinh tăng đến cực hạnThời gian Ngải Hổ hẹn là nửa năm sau, trong khi La Chinh chỉ mất có một tháng, cho nên hắn cũng khá dư dả thời gian.

Hắn quen biết với Mộ Minh Tuyết một thời gian, nàng cũng đã giúp hắn thu thập không ít ngọc chân nguyên trong mạch khoáng.

Thế nhưng hắn không biết, nàng đang gặp phiền phức gì?

Khi rời khỏi lối đi giữa các giới, mấy vị giáp sĩ canh gác ở đó đánh giá con ngựa mà La Chinh đang cưỡi, gương mặt đầy vẻ cung kính.

Muốn băng qua lối đi giữa các giới thì phải hao phí không ít đá chân nguyên.

La Chinh vốn định móc ra Lăng Yên Ngọc Lệnh, nhưng không ngờ mấy vị giáp sĩ này chẳng thèm nói nhiều thêm một câu, trực tiếp cho hắn qua.

Đám giáp sĩ không phải là không có đầu óc.

Nhân vật có được thần thú làm vật cưỡi, tuyệt đối không phải là người bọn họ có thể trêu chọc nổi.

Nếu tính tình người cưỡi ngựa Thiên Loan không tốt, bọn họ chắc chắn sẽ gặp phiền phức.

Cho nên, không ai dám cản La Chinh.

Đợi đến khi La Chinh rời khỏi con đường Đại Giới, bước vào lối đi truyền tống, đám giáp sĩ mới dám thấp giọng bàn tán về hắn.

“Ngựa Thiên Loan.

Ái chà, loại thần thú này rất hiếm có ở Đại Giới chúng ta”

“Ha ha, ngay cả Thánh chủ của Thánh địa Linh Vũ chúng ta cũng không có nổi một con, không biết người này có thân phận gì?”

“Không phải là con trai của một vị Giới chủ nào đó chứ? Chắc phân nửa là vậy rồi.

Nhưng nhìn người này không hề kiêu ngạo, ngược lại vẻ mặt còn rất thân thiện…”

Bọn họ không biết, nửa năm trước La Chinh đã phi thăng đến đây.

Khi đó, hắn chỉ là một võ giả phi thăng từ Hạ Giới lên, thậm chí còn bị giam cầm trong mỏ quặng ở thánh địa Linh Vũ, phải đào cho bằng được hơn trăm viên đá chân nguyên mới có được tự do…”

Sau khi rời khỏi lối đi truyền tống, La Chinh tiến vào bên trong thánh địa Linh Vũ.

Mặc dù thánh địa Linh Vũ chiếm cứ một đến hai phần mười Thông Linh giới, nhưng cũng rất khổng lồ rồi.

Bên ngoài con đường truyền tống là một tòa thành lớn.

Sau khi nhảy xuống khỏi ngựa Thiên Loan, hắn đánh giá khung cảnh chung quanh một vòng.

Muốn tìm người trong một thành ở Thượng Giới chẳng khác nào chuyện mò kim đáy biển.

Cũng may lúc đó hắn đã trao đổi phù truyền âm với Mộ Minh Tuyết, nhưng phù mà hắn đưa cho nàng chỉ có khoảng cách hai vạn dặm mà thôi.

Không suy nghĩ nhiều, hắn đốt phù truyền âm: “Ta nhận được tin tức của ngươi, Mộ Minh Tuyết, ngươi đang ở đâu?”

Sau khi đốt xong, bên kia cũng không đáp lại.

“Không đủ gần sao?”

Nghĩ đến đây, hắn một nhảy lên ngựa Thiên Loan, nhẹ nhàng vỗ cổ nó một cái rồi bay lên thẳng lên trời cao, chao liệng trên bầu trời thánh địa Linh Vũ.

Hắn vòng quanh mấy chục vạn dặm, không ngừng thay đổi phương hướng, đồng thời đốt phù truyền âm mấy lần.

Khi đốt đến lần thứ mười sáu, rốt cuộc La Chinh cũng đã nhận được câu trả lời.

Giọng nói của Mộ Minh Tuyết vang lên bên tai La Chinh.

“La Chinh? Ngươi đã rời mỏ quặng rồi sao?” Giọng nói của Mộ Minh Tuyết mang theo sự kinh ngạc.

Thật ra, Mộ Minh Tuyết trao đổi phù truyền âm với La Chinh cũng chỉ là chuyện bất đắc dĩ.

Lúc đó, khi La Chinh thu thập một trăm viên ngọc chân nguyên, cũng không lựa chọn rời đi mà tiếp tục ở lại mỏ quặng.

Mộ Minh Tuyết một lòng muốn tìm thúc thúc để nương tựa, tất nhiên không định lưu lại mỏ quặng để tích lũy ngọc chân nguyên.

Nhưng khoảng cách từ mỏ quặng đến chỗ Mộ Minh Tuyết không chỉ sáu vạn dặm.

Nàng cũng không mong La Chinh có thể nhận được tin tức của nàng.

Nàng không biết, lần này La Chinh rời đi, đã vượt qua hơn một nghìn Đại Giới.

Đó là khoảng cách mà nàng hoàn toàn không thể tưởng tượng được.

Rất nhiều võ giả Thần Hải Cảnh cả đời cũng không vượt qua được khoảng cách xa xôi như thế.

Lần này chỉ là trùng hợp.

Mục đích của La Chinh là đến Âm La giới, hắn chỉ thuận đường ghé qua mà thôi.

Bất ngờ nhận được tin truyền âm của nàng ở con đường Đại Giới.

Nhận được lời đáp lại của Mộ Minh Tuyết, chứng tỏ Mộ Minh Tuyết đang ở cách hắn hai vạn dặm.

Trong phạm vi hai vạn dặm có một tòa thành lớn tên là thành Hoa Thiên.

La Chinh liền chuyển hướng, thẳng đến thành Hoa Thiên.

Trong mắt La Chinh, tòa thành lớn như vậy, chẳng qua cũng chỉ bằng Trung Vực mà thôi.

Trên thực tế, những thành giống như thành Hoa Thiên ở thánh địa Linh Vũ có đến ba vạn sáu nghìn thành.

Thân điện chủ và Hà điện chủ từng đưa La Chinh rời khỏi mỏ quặng lúc trước, mỗi người đều quản hơn một nghìn tòa thành có quy mô như thế này.

Sau khi đến thành Hoa Thiên, La Chinh khống chế ngựa Thiên Loan chậm rãi bay xuống.

Trong thành Hoa Thiên có cấm chế cấm bay.

Hắn cũng không tiện cưỡi ngựa Thiên Loan xông vào.

Đáp xuống mặt đất, La Chinh móc túi linh thú ra, chuẩn bị nhốt ngựa Thiên Loan vào trong.

Không gian trong túi linh thú không nhỏ, nhưng La Chinh không ngờ dường như ngựa Thiên Loan lại chống cự lại túi linh thú.

Nó giơ móng ngựa không ngừng lui lại, không muốn La Chinh ném nó vào túi linh thú.

“Ồ?”

Gương mặt La Chinh hiện lên vẻ kỳ quái.

Trên đường đi, ngựa Thiên Loan rất nghe lời, tại sao bây giờ lại kháng cự túi linh thú?

“Bởi vì rồng tổ?” Giọng nói của Huân nhẹ nhàng vang lên.

Dù sao rồng tổ cũng là một con vật khá đặc biệt.

Nó rất thân thiết với La Chinh, nhưng khí thế của nó không thể lờ đi được.

Cho dù ngựa Thiên Loan cũng là thần thú, nhưng bản thân nó vẫn rất e ngại rồng tổ.

Đã hiểu ra nên La Chinh cũng đành bỏ cuộc.

Hắn không thể ép ngựa Thiên Loan vào túi linh thú được, đành phải dắt nó tiến vào thành.

Trên đường đi, giọng nói Mộ Minh Tuyết không ngừng truyền đến bên tai.

Mặc dù Mộ Minh Tuyết nói La Chinh sẽ gặp phiền phức, nhưng lại do dự, không chịu nói rõ ràng.

Thế là, La Chinh chỉ có thể đi theo phương hướng mà Mộ Minh Tuyết đã chỉ.

Không lâu sau, hắn nhìn thấy một ngôi nhà có hoàn cảnh không tệ, nhưng xung quanh còn có bốn võ giả Thần Hải Cảnh canh giữ.

La Chinh có thể cảm nhận được xung quanh thậm chí còn bố trí mấy thần văn ẩn chứa uy thế bên trong.

Nhìn thấy cảnh tượng đó, La Chinh lập tức hiểu ra, Mộ Minh Tuyết đang bị giam ở chỗ này.

“Ngươi muốn làm gì?” Một võ giả nhìn thấy La Chinh tiến đến gần, liền lớn tiếng quát.

Tầm mắt của những võ giả này kém xa các giáp sĩ trong con đường Đại Giới, mặc dù bọn họ có nhận ra ngựa Thiên Loan sau lưng La Chinh không phải vật phàm.

Đám giáp sĩ suốt cả ngày ở trong con đường Đại Giới, ngày nào cũng nhìn thấy võ giả xuyên qua xuyên lại, bọn họ có một sự nhận biết về phương tiện giao thông rất rõ ràng, cho nên mới nhận ra lai lịch ngựa Thiên Loan.

Đám võ giả nhận lệnh Thành chủ, ở đây trông coi, thế nên dù là ai đến gần thì họ cũng sẽ quát tháo.

Nghe xong, La Chinh hơi nhíu mày: “Ta tìm Mộ Minh Tuyết”

Mấy tên võ giả liếc nhìn nhau.

Mộ Minh Tuyết chẳng qua chỉ là một võ giả phi thăng từ Hạ Giới, mà cũng phi thăng chưa được bao lâu, tại sao tên nhóc này lại biết?

“Ở đây không có người này, ngươi mau rời khỏi đây ngay” Võ giả kia lên tiếng.

La Chinh chỉ vào ngôi nhà, nói: “Nàng ấy đang ở bên trong.

Nàng ấy vừa mới truyền âm với ta”

Sau khi bị La Chinh vạch mặt là nói dối, sắc mặt đám võ giả càng lạnh hơn: “Này nhóc, có một số chuyện đừng có thấy rảnh quá mà nhúng tay vào.

Nếu không, sẽ tự rước họa sát thân”

Nghe xong, khóe miệng La Chinh nhếch lên: “Nhưng ta thật sự không biết tự rước họa là như thế nào?”

“Cô gái bên trong đã được Thành chủ thành Hoa Thiên chọn trúng, sẽ được tặng cho nhân vật lớn của thánh địa Linh Vũ.

Nhưng dường như cô gái này không chịu nghe lời, cho nên mới bị giam ở đây.

Nhóc con, ngươi có nghe thấy không? Thành chủ là người mà ngươi chọc nổi sao?” Một võ giả khác trừng mắt, kiêu căng nói.

Cũng có thể vì La Chinh đang giữ con ngựa Thiên Loan, lại chỉ vừa mới bước vào Thần Hải Cảnh, nhưng khí thế trên người lại bất phàm.

Đám võ giả có thể không nhận ra ngựa Thiên Loan, nhưng cũng không phải là người không có mắt, vì thế mới giải thích cho La Chinh nghe.

Nếu không, đổi lại là võ giả khác thì chỉ sợ bốn người đã sớm ra tay rồi.

“Thì ra là thế…”

La Chinh khẽ gật đầu.

Khó trách Mộ Minh Tuyết lại tìm hắn nhờ giúp đỡ, nhưng từ đầu đến cuối lại che che giấu giấu, dường như không tiện lên tiếng.

Thành chủ thành Hoa Thiên không phải thúc thúc của nàng sao? Tại sao sau khi cháu gái của mình phi thăng lên thì lại muốn dâng tặng nàng cho người khác?

“Nhóc, biết rồi thì mau rời khỏi chỗ này đi.

Nếu còn chậm trễ nữa, ta sợ ngươi muốn đi cũng đi không nổi” Thấy vẻ mặt trầm tư của La Chinh, võ giả kia cho rằng lời nói của mình có tác dụng liền đắc ý ra mặt.

Đúng lúc này, Mộ Minh Tuyết xuất hiện bên trong.

Trong khoảng thời gian sau khi phi thăng, tu vi của Mộ Minh Tuyết hình như không có tiến bộ, gương mặt còn hiện vẻ mệt mỏi.

“La Chinh… ngươi đã đột phá Thần Hải Cảnh rồi sao?” Sau khi Mộ Minh Tuyết nhìn thấy La Chinh, ánh mắt hiện lên nét khổ sở.

Thật ra, Mộ Minh Tuyết không hề ôm hy vọng với La Chinh.

Mặc dù biểu hiện của La Chinh ở mỏ quặng rất bất phàm, nhưng thực lực của hắn ở Thượng Giới lại không tính là gì.

Lần này, nàng vượt qua vô số khoảng cách, phi thăng Thượng Giới tìm thúc thúc của mình để tìm nơi nương tựa, cuối cùng lại bị thúc thúc lợi dụng, trở thành lô đỉnh cho một nhân vật lớn.

Nàng vất vả lắm mới phi thăng được, nào có chuyện cam tâm trở thành lô đỉnh cho kẻ khác?

* Lô đỉnh: là nữ tu bị nam tu dùng để thải âm bổ dương, chuyên dụng để cung cấp nam tu sửa, hấp thụ âm nguyên, đề cao công lực.

Nhưng với tu vi Thần Hải Cảnh sơ kỳ của nàng, hoàn toàn không có đủ khả năng làm trái ý thúc thúc.

Cuối cùng, nàng bị giam cầm ở đây, không cách nào ra ngoài được.

Ghê tởm hơn chính là, bên trong còn bố trí thần văn ngăn cản nguyên khí trời đất từ bên ngoài vào, ngay cả việc tu luyện nàng cũng không làm được.

Nghĩ đến đây, trong lòng Mộ Minh Tuyết hối hận vô cùng.

Sớm biết thế này, nàng đã ở lại mỏ quặng, tiếp tục đào đá chân nguyên với La Chinh.

Sau khi tích lũy được hai trăm viên, tốt xấu gì cũng đổi được thân phận võ giả độc lập.

Mặc dù không có thúc thúc ruột thịt để dựa vào, nhưng ít ra nàng còn có thể tự do bay nhảy trong Đại Giới này, chứ không phải bị giam cầm, biến thành lô đỉnh cho người khác…

Cho nên, khi nàng nhìn thấy La Chinh, trong lòng lại càng cảm thấy đau khổ hơn.

Nàng hoàn toàn không ngờ được, cảnh ngộ hai người lại khác biệt như thế.

Khi nàng dùng phù truyền âm để cầu cứu La Chinh, đó chẳng qua chỉ là hành động bất đắc dĩ.

Nàng biết, dựa vào thực lực của La Chinh, hoàn toàn không thể đưa nàng đi.

Thúc thúc của nàng là Thành chủ thành Hoa Thiên, thực lực Thần Cực Cảnh hậu kỳ.

Huống chi, đây là địa bàn của thánh địa Linh Vũ, La Chinh chẳng qua chỉ là một võ giả phi thăng nho nhỏ mà thôi.

Nhìn thấy Mộ Minh Tuyết, La Chinh chỉ mỉm cười: “Khó trách ngươi lại cầu cứu ta.

Ta thật sự không ngờ ngươi lại bị thúc thúc ruột thịt của mình nhốt lại…”

“Đừng nói nữa.

Ta vận dụng phù truyền âm cũng chỉ là bất đắc dĩ mà thôi, ngươi nên đi đi” Mộ Minh Tuyết lắc đầu.

Sau khi gặp La Chinh, trong lòng nàng đã bình tĩnh hơn, có cảm giác chấp nhận số mệnh.

Đường là do nàng chọn, La Chinh cũng chẳng thân thiết với nàng.

Trong mỏ quặng, hai người đơn giản chỉ là hợp tác với nhau mà thôi.

Cho dù La Chinh có muốn cứu nàng thì chỉ sợ cũng hữu tâm vô lực.

Nhưng nàng thật sự không ngờ, La Chinh đưa tay với nàng, nói: “Đi theo ta, không sao đâu”

Nghe xong, sắc mặt của đám võ giả bên cạnh liền đen lại.


Chương 1097: Thành chủ

Có ai lại dám dám gây sự ở đây đâuThành Hoa Thiên chỉ là một thành trì nhỏ chẳng đáng chú ý ở Thượng Giới, nhưng dù sao nó cũng có thánh địa Linh Vũ chống lưng.

Đừng nói võ giả Thần Hải Cảnh như La Chinh, thậm chí võ giả Thần Cực Cảnh hoặc cường giả mạnh hơn Thần Cực Cảnh thì cũng không dám làm loạn ở chỗ này.

Bởi vì, đắc tội với thành Hoa Thiên chính là đắc tội với ba mươi sáu điện.

Mà đắc tội với ba mươi sáu điện chính là đắc tội với thánh địa Linh Vũ.

Thánh chủ của bọn họ còn mạnh hơn cả Giới chủ.

Sở dĩ ban đầu đám võ giả này giữ lại cho La Chinh mấy phần thể diện, thứ nhất là do La Chinh có phong thái không tầm thường.

Thứ hai, là do con ngựa sau lưng hắn không phải vật phàm.

Chắc chắn người trước mặt là người có lai lịch.

Nhưng La Chinh hoàn toàn không coi lời cảnh cáo của bọn họ ra gì, dám đưa Mộ Minh Tuyết đi.

Điều này thì e là si tâm vọng tưởng rồi.

“Có ý gì? Nghe không hiểu sao?” La Chinh mỉm cười hỏi lại, sau đó quay sang nói với Mộ Minh Tuyết: “Đi theo ta”

Mộ Minh Tuyết ngẩn người.

La Chinh đồng ý đến đây gặp nàng, khiến nàng hết sức cảm động.

Mặc dù tu vi của La Chinh đã đột phá Thần Hải Cảnh, nhưng không có nghĩa là hắn có khả năng đưa nàng rời khỏi nơi này.

Ở đây chính là thành Hoa Thiên.

“La Chinh, ngươi đi đi, ta không đi được đâu” Mộ Minh Tuyết lắc đầu.

Bây giờ, nàng hơi hối hận vì đã đốt phù truyền âm gọi La Chinh.

Nàng vốn không có thứ gì có thể trông cậy vào, La Chinh chẳng qua chỉ là người quen duy nhất của nàng sau khi phi thăng.

Rơi vào đường cùng, nàng mới đốt phù truyền âm đó.

Trong lòng nàng biết rất rõ, đây chỉ là hành động có còn hơn không mà thôi.

Khả năng La Chinh sẽ không nhận được phù truyền âm của nàng là rất lớn.

Nhưng trùng hợp chính là, La Chinh đã rời khỏi mỏ quặng, song vẫn nhận được lời cầu xin giúp đỡ của nàng.

Nhưng như thế thì có tác dụng gì đâu?

Bốn võ giả bắt đầu hành động, chia ra bốn hướng xông về phía La Chinh, vẻ mặt không có ý tốt gì.

Trong tay võ giả cầm đầu lóe lên ánh sáng lạnh, đó là một thanh đoản kiếm màu bạc, phía trên đoản kiếm lại có ánh sáng màu đen vờn quanh: “Vừa nãy ta đã cho ngươi cơ hội.

Bây giờ ngươi muốn đi, sợ rằng sẽ không dễ dàng như vậy nữa!”

Nói xong, gã đột nhiên ra tay với La Chinh.

Đám võ giả này vốn chẳng phải người tốt lành gì.

Có thể nhẫn nại lâu như vậy đã là xem trọng La Chinh lắm rồi.

Bọn họ cho rằng La Chinh không biết tốt xấu, trong tình huống này còn muốn đưa Mộ Minh Tuyết đi, ngoài lý do muốn chết ra thì chẳng còn lời giải thích nào khác cả.

Tất cả đều là võ giả Thần Hải Cảnh, một khi ra tay là sẽ nhanh như chớp.

Người cầm đầu cách La Chinh một khoảng cách rất gần.

Trong khoảng cách đó, thanh đoản kiếm lại nổ bắn ra, bí mật mang theo từng luồng ánh sáng màu đen lao về phía La Chinh, gần như không cho La Chinh bất cứ không gian để né tránh nào.

La Chinh vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Trong mắt bọn họ, thân hình La Chinh chỉ nhẹ nhàng lung lay rồi lập tức trở về chỗ cũ, còn thanh đoản kiếm trực tiếp xuyên qua thân thể của hắn nhưng lại không tạo thành bất cứ thương tổn gì cho hắn.

Gương mặt hắn vẫn mỉm cười, nhưng ánh mắt đã tràn đầy sát ý.

Bốn tên võ giả kia chợt hiểu ra, tên nhóc vừa mới bước vào Thần Hải Cảnh này là kẻ tuyệt không thể khinh thường!

“Giết hắn!”

Bốn người đánh tấn công từ bốn hướng, không để lại cho La Chinh bất cứ khoảng trống nào.

Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, gương mặt Mộ Minh Tuyết tràn ngập tuyệt vọng.

Bây giờ nàng có hối hận cũng vô dụng.

Với ánh mắt của Mộ Minh Tuyết, tất nhiên nàng biết được sự ưu tú của La Chinh.

Khi hắn còn ở tu vi Sinh Tử Cảnh, hắn đã có thể sánh ngang với võ giả Thần Hải Cảnh như nàng.

Ngày sau, hắn nhất định sẽ có thành tựu lớn.

Dù kém cỏi nhất, hắn cũng sẽ có tư cách trở thành một Thành chủ của thánh địa Linh Vũ, thế nhưng phù truyền âm nàng đốt, đã làm hại La Chinh rồi.

Nhưng rồi nàng thấy, La Chinh nhẹ nhàng nhấc tay lên, một thanh trường kiếm xuất hiện trong tay hắn.

Mà trường kiếm cũng chỉ lắc nhẹ một cái, xung quanh La Chinh bỗng nhiên hiện ra mấy bóng người màu xám.

Ầm ầm ầm…

Âm thanh giòn vang truyền vào trong tai Mộ Minh Tuyết.

Không biết tại sao mà bốn tên võ giả Thần Hải Cảnh kia lại bay ra ngoài theo bốn hướng khác nhau, trong đó có một người bay thẳng đến chỗ Mộ Minh Tuyết đang đứng.

Cảnh tượng trước mặt xảy ra giống như sét đánh.

Sau một khắc, bốn võ giả Thần Hải Cảnh đã nằm la liệt trên mặt đất, chẳng rõ sống chết.

Con ngươi Mộ Minh Tuyết bỗng nhiên mở to, kinh ngạc nhìn La Chinh đang đứng cách đó không xa.

Chỉ một chiêu mà đánh bại cả bốn võ giả Thần Hải Cảnh?

Trong số rất nhiều võ giả phi thăng, thực lực của Mộ Minh Tuyết cũng được xem là cao, nhưng nàng không đủ vốn liếng để đối kháng với võ giả Thượng Giới.

Bốn võ giả Thần Hải Cảnh trước mặt, bất kỳ người nào đấu với nàng, nàng cũng không nắm chắc phần thắng.

Huống chi, La Chinh đã đối kháng với cả bốn người trong nháy mắt.

Sau khi La Chinh đột phá Thần Hải Cảnh, thực lực tăng cao như vậy sao?

Nàng hoàn toàn không thể tin được cảnh tượng trước mặt.

Nhưng sau khi nàng phản ứng lại, sắc mặt lại trở nên khó coi: “La Chinh, ngươi đã gây ra họa lớn rồi.

Ngươi mau đi đi.

Thành Hoa Thiên nằm trong phạm vi thánh địa Linh Vũ, thực lực của ngươi có mạnh đến cỡ nào cũng không phải là đối thủ của bọn họ”

Nhưng La Chinh không những không nghe Mộ Minh Tuyết nói, trường kiếm còn phát ra mấy luồng kiếm quang, cấm chế trước mặt đột nhiên nổ tung, toát ra từng luồng khói đen.

Cấm chế này đủ để trói buộc võ giả Thần Hải Cảnh, nhưng lại không cách nào ngăn cản được La Chinh.

Hắn thậm chí còn chẳng muốn tốn thời gian hóa giải thần văn của cấm chế, mà chỉ hoàn toàn dựa vào sức mạnh để phá hủy nó.

Phá giải cấm chế xong, La Chinh thản nhiên nói: “Được rồi, chúng ta cùng nhau rời khỏi chỗ này”

Mộ Minh Tuyết nhìn La Chinh rồi lại nhìn con ngựa không tầm thường đằng sau lưng hắn, bỗng nhiên trong lòng nàng dâng lên cảm giác tin tưởng.

Kết quả xấu nhất khi nàng trốn đi cùng với La Chinh chính là bị bắt lại, bị người ta biến thành lô đỉnh.

Nhưng nếu theo La Chinh, biết đâu lại có cơ hội thoát khỏi thánh địa Linh Vũ thì sao!

Mặc dù cơ hội này rất xa vời nhưng rốt cuộc vẫn là một cơ hội.

Nàng đã sớm chìm trong nỗi tuyệt vọng.

Trong suy nghĩ của nàng, thành Hoa Thiên chính là một con quái vật khổng lồ, cũng không phải một võ giả phi thăng nho nhỏ như nàng có thể đối đầu.

Huống chi đằng sau thành Hoa Thiên còn có thánh địa Linh Vũ.

Võ giả phi thăng như nàng chẳng qua chỉ là con sâu cái kiến bên trong mà thôi.

Nhưng bây giờ, trong nỗi tuyệt vọng của Mộ Minh Tuyết giống như xuất hiện một dòng cam lộ.

Sự tin tưởng lặng yên về lại trong lòng nàng.

Nàng không còn do dự, cũng không còn bất kỳ lo lắng nào nữa.

Sau đó, La Chinh kéo nàng lên ngựa Thiên Loan, nhẹ nhàng vỗ vào cổ ngựa một cái.

Móng ngựa đạp mạnh xuống dưới, giống như cưỡi mây đạp gió, bay thẳng lên bầu trời.

Tốc độ ban đầu của ngựa Thiên Loan cũng không tính là nhanh, nhưng sau khi xông lên bầu trời, hai ba giây sau, nó đã vọt lên đến độ cao nghìn trượng.

Đột nhiên, trên bầu trời xuất hiện một tấm lưới to ngăn phía trước La Chinh.

Nó giống như một tấm lưới trời, bao phủ toàn bộ không trung thành Hoa Thiên.

“Là cấm chế cấm bay…” Mộ Minh Tuyết nhắc nhở.

Đối mặt với cấm chế cấm bay, sắc mặt La Chinh không hề thay đổi, trường kiếm trong tay hắn vung lên, liền bắn ra kiếm quang tầng tầng lớp lớp.

Keng keng keng…

Kiếm quang của La Chinh nện vào phía trên từng ô lưới, nổ ra tiếng kêu lanh lảnh.

Một kiếm này vậy mà không thể chém đứt cấm chế cấm bay, điều này khiến cho La Chinh cảm thấy kỳ quái.

Trong khoảnh khắc ngừng lại như thế, một tiếng cười mạnh mẽ từ đằng xa truyền đến.

“Ha ha, đây là lần đầu tiên có người dám làm loạn trong thành Hoa Thiên của ta” Cách đó không xa, mười luồng ánh sáng bay vụt đến.

Người dẫn đầu được một luồng ánh sáng màu đỏ bao phủ.

Người này mặc trường bào màu đỏ, ánh mắt lộ ra sát ý, có vẻ ông ta đang tu luyện một loại tà công cực kỳ lợi hại nào đó.

Nhìn thấy người đến, Mộ Minh Tuyết sau lưng La Chinh đột nhiên biến sắc: “Thúc… thúc thúc…”

Nghe Mộ Minh Tuyết gọi, La Chinh bắt đầu đánh giá vị võ giả cầm đầu, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh: “Cường giả Thần Cực Cảnh… Ông ta chính là thúc thúc ruột của ngươi?”

Mộ Minh Tuyết nhẹ gật đầu: “Đúng, ông ấy chính là Thành chủ thành Hoa Thiên…”

Lúc nàng đang nói, võ giả mặc áo bào màu đỏ đã đến trước mặt.

Ông ta thản nhiên nhìn lướt qua La Chinh, sau đó khi ánh mắt dừng lại ở trên con ngựa Thiên Loan đằng sau lưng hắn, ông ta lập tức sững sờ, rồi đột nhiên lộ ra vẻ mặt tham lam.


Chương 1098: Trả giá gì?

Rõ ràng, võ giả áo đỏ này cũng là người biết nhìn hàngMới đầu khi nhìn qua, ông ta còn hơi ngờ.

Nhưng sau khi cảm nhận được dòng máu thần thú trong con ngựa Thiên Loan, ông ta hoàn toàn chắc chắn rằng con ngựa mà người thanh niên này đang cưỡi chính là giống ngựa Thiên Loan cực kỳ quý giá!

Để qua lại giữa các Đại Giới, nếu võ giả chỉ dựa vào tốc độ độn không* của cơ thể thì còn lâu mới đủ.

* Độn không: tương tự như độn thổ, có điều ở đây thay vì di chuyển trong đất thì là di chuyển trong không gian.

Ngay cả võ giả Thần Cực Cảnh mà dùng lối đi không gian thì để vượt qua một Đại Giới cũng phải mất một thời gian dài.

Muốn di chuyển giữa các Đại Giới, thì ngộ tính của bản thân phải rất cao, có thể lĩnh ngộ được phương pháp dịch chuyển trong không gian.

Nếu không thì phải dùng một vài bảo vật cực phẩm để phi độn.

Trừ những điều đó ra thì có thể dùng một số thần thú để cưỡi, hiệu quả khi cưỡi thần thú cũng không tệ.

Ví dụ như chim Thanh Yên, hoặc là con ngựa Thiên Loan đang đứng trước mặt đây!

Nhưng để bắt được một con thần thú thì là một chuyện cực kỳ khó khăn.

Mà muốn trấn áp được thần thú, lại còn muốn thuần hóa nó thì càng khó khăn hơn nữa!

Mà con ngựa Thiên Loan người thanh niên này đang cưỡi trước mặt rõ ràng đã được thuần hóa…

Một con ngựa Thiên Loan đã được thuần hóa có ý nghĩa như thế nào, trong lòng võ giả áo đỏ kia vô cùng rõ ràng.

Chỉ sợ ngay cả Thánh chủ của thánh địa Linh Vũ cũng sẽ động tâm.

Nếu bắt được một con ngựa Thiên Loan, võ giả áo đỏ cũng sẽ không chiếm làm của riêng.

Cấp bậc của ông ta chưa đủ để có thể có được nó.

Nhưng nếu dâng con ngựa Thiên Loan này lên, ông ta sẽ nhận được những lợi ích khó có thể tưởng tượng được.

Nghĩ đến đây, lòng tham trong lòng võ giả áo đỏ giống như từng cây dây leo màu đen nhanh chóng lớn lên từ đáy lòng, khó có thể ngăn cản nổi.

Nhưng võ giả áo đỏ cũng không phải là kẻ ngốc, con ngựa Thiên Loan trước mặt này không thể được bắt từ nơi hoang dã.

Mà cho dù võ giả bình thường có thực lực để bắt được nó thì cũng không thể thuần hóa được.

Nếu thanh niên trước mặt này có một đàn ngựa Thiên Loan đã được thuần hóa, thì chỉ sợ bối cảnh phía sau cũng không tầm thường.

Vì vậy, võ giả áo đỏ không trực tiếp ra tay mà vẻ mặt lại trở nên khách sáo: “Minh Tuyết, thúc thúc ta đối đãi với cháu không tệ, tại sao cháu lại phải chạy trốn?”

Từ khi quyết định chạy trốn theo La Chinh, trong lòng Mộ Minh Tuyết cũng biết nàng đã không còn đường lui.

Nàng lạnh lùng nói: “Thúc thúc, sau khi phi thăng, ta đã không quản nghìn dặm xa xôi mà đến gia nhập chỗ của thúc, nhưng thúc lại coi ta là lô đỉnh, Mộ Minh Tuyết ta sao có thể cam tâm làm lô đỉnh cho người khác?”

Võ giả áo đỏ cố gắng nở nụ cười hòa nhã: “Minh Tuyết, cháu nghe lời này ở đâu ra vậy? Ở Thượng Giới, thúc thúc vẫn luôn dốc sức làm việc, bởi nơi này tàn khốc hơn cháu nghĩ nhiều.

Làm lô đỉnh chưa hẳn đã là một chuyện xấu… Mà không biết, vị thiếu hiệp phía sau cháu là ai?”

Võ giả áo đỏ không có hứng thú gì với suy nghĩ của Mộ Minh Tuyết, lời ông ta nói chủ yếu chỉ để tìm ra thân phận của anh chàng phía sau Mộ Minh Tuyết thôi.

Trong lòng La Chinh giống như gương sáng, làm sao lại không biết tâm tư của ông ta?

Hắn chỉ cười khẩy rồi nói: “Ta và Mộ Minh Tuyết phi thăng cùng kỳ, có duyên kết bạn.

Ngươi làm thúc thúc độc ác thật đấy, ngay cả cháu gái của mình cũng không buông tha”

Nghe thấy lời này của La Chinh, trong lòng võ giả áo đỏ liền giật thót!

Vậy mà lại là một người phi thăng?

Bản thân võ giả áo đỏ cũng là một người phi thăng.

Mấy năm nay, dựa vào nỗ lực của bản thân, ông ta đã trở thành Thành chủ của một trong ba mươi sáu nghìn thành ở thánh địa Linh Vũ, cũng coi như là một nhân vật có quyền thế.

Chẳng qua nếu đặt trong toàn bộ thánh địa Linh Vũ thì ông ta cũng không được tính là nhân vật lớn gì.

Song việc này cũng không thể xóa bỏ được dã tâm của ông ta!

Nếu đã là một người phi thăng, vậy việc này dễ xử lý rồi…

Ông ta vốn dĩ chỉ kiêng dè thế lực sau lưng La Chinh, nhưng lúc này thì không cần để ý nữa, ý cười trên mặt cũng dần biến mất.

“Khà khà, nhóc con, chuyện của cháu gái, đương nhiên đã có thúc thúc ruột của nó là ta đây xử lý.

Lấy tư cách là một người phi thăng, ta cũng muốn khuyên ngươi một câu.

Ở Thượng Giới, đừng xen vào việc của người khác.

Bởi vì xen vào việc của người khác thường sẽ phải trả giá khá lớn đấy!”

“Trả giá gì?” La Chinh giả vờ không biết, hỏi.

“Trả giá bằng tính mạng” Võ giả áo đỏ lắc đầu, thậm chí còn khẽ thở dài, sau đó ông ta quay lưng lại rồi nhẹ nhàng phất tay với mấy người tùy tùng của mình.

Võ giả áo đỏ có tu vi Thần Cực Cảnh hậu kỳ.

Trong mắt ông ta, La Chinh chỉ là một thằng nhóc mới vào Thần Hải Cảnh, không đáng để ông ta ra tay.

Mà sáu tên tùy tùng đi theo ông ta đến đây đều là Thần Hải Cảnh hậu kỳ rồi.

“Bịch bịch bịch bịch bịch bịch…”

Nhưng võ giả áo đỏ vừa mới quay lưng lại thì chợt nghe thấy phía sau truyền đến mấy tiếng trầm đục.

Đến khi ông ta quay đầu lại, liền nhìn thấy sáu tên tùy tùng của mình đều giống như diều đứt dây, bị nện thẳng vào trong thành Hoa Thiên.

Mà trên mặt La Chinh vẫn nở nụ cười ngây thơ như trước, tiếp tục hỏi võ giả áo đỏ: “Trả giá gì?”

Thấy cảnh tượng này, trong hai mắt võ giả áo đỏ lộ ra chút kinh ngạc.

Lấy tu vi Thần Hải Cảnh sơ kỳ mà giết chết sáu võ giả Thần Hải Cảnh hậu kỳ chỉ trong nháy mắt ư? Ý cười trên mặt ông ta vốn thản nhiên liền đông cứng.

Thực lực của thằng nhóc trước mặt này, đã hoàn toàn vượt ngoài dự đoán của ông ta.

Tu vi Thần Hải Cảnh sơ kỳ mà lại có thực lực như vậy sao?

Mà lúc này, ánh mắt ông ta lại dừng trên thanh kiếm ở trong tay La Chinh.

Sau khi cảm nhận được uy thế mà Lôi Phong U Thần Kiếm tỏa ra, hai mắt ông ta đột nhiên dựng thẳng! Thanh kiếm này thấp nhất cũng phải là một thanh thần khí tòng nhất phẩm, không, rất có thể là thần khí nhất phẩm!

Lúc này, trong lòng võ giả áo đỏ đã mơ hồ nhận thấy thân phận không tầm thường của La Chinh.

Có được ngựa Thiên Loan là vật cưỡi cho riêng mình, trong tay lại cầm một thần khí nhất phẩm! Cho dù là thiên tài nòng cốt trong thánh địa Linh Vũ thì cũng tuyệt đối không thể có được đãi ngộ này.

Người này thật sự chỉ là một người phi thăng?

Mộ Minh Tuyết mới phi thăng không lâu, nên căn bản không thể kết bạn được với nhân vật lớn gì.

Mà khả năng người này là người phi thăng lại rất lớn, hơn nữa vừa rồi hắn cũng rất thẳng thắn thừa nhận.

Vấn đề là người phi thăng bình thường có thể có thực lực như thế sao? Có năng lực, còn có thần khí nhất phẩm?

Nếu đã bình tĩnh lại, võ giả áo đỏ liền cẩn thận suy nghĩ, có lẽ ông ta nên dừng tay.

Chọc phải một nhân vật mà ông ta không thể trêu vào, kết cục thật khó mà tưởng tượng được.

Ông ta đã sống nhiều năm như vậy, nên không cớ gì lại không hiểu được đạo lý này.

Nhưng thanh kiếm trong tay La Chinh, cộng thêm con ngựa Thiên Loan ở phía sau hắn đã liên tục tỏa ra sự hấp dẫn to lớn.

Tuy võ giả áo đỏ là Thành chủ thành Hoa Thiên, nhưng bất kỳ một món bảo vật nào trong tay La Chinh hiện giờ, chỉ sợ cả đời ông ta cũng không có được!

Giết người, đoạt bảo vật là chuyện hết sức bình thường trong thế giới võ giả.

Lúc này, lòng tham đã chi phối suy nghĩ của ông ta.

Mộ Minh Tuyết ngồi trên lưng con ngựa Thiên Loan, trong con ngươi lóe ra một ánh sáng rực rỡ kỳ lạ.

Từ ngày đầu tiên bắt đầu quen biết với người này, dường như hắn không ngừng khiến nàng cảm thấy kinh ngạc! Nàng căn bản không nhìn thấu thực lực của hắn! Nhưng nghĩ đến tu vi Thần Cực Cảnh của thúc thúc mình, ánh sáng rực rỡ trong mắt nàng lại ảm đạm đi một chút.

La Chinh lợi hại thật đấy, nhưng chỉ sợ vẫn không thể đánh bại được thúc thúc của nàng.

Võ giả áo đỏ nhìn chằm chằm La Chinh vài lần, chỉ thản nhiên khen một câu: “Thú vị… Nhưng còn chưa đủ…”

Ngay sau đó, từng luồng sát khí dữ dội tỏa ra từ trên người võ giả áo đỏ giống như thủy triều.

Dưới áp lực này, võ giả có thực lực yếu và vô số người phàm trong cả thành Hoa Thiên đều nơm nớp lo sợ, phần lớn bọn họ còn không dám ngẩng đầu lên.

Trong thành Hoa Thiên, các võ giả Sinh Tử Cảnh và Thần Hải Cảnh đang ở trong góc lặng lẽ theo dõi trận chiến trên không.

“Thành chủ của thành Hoa Thiên mà lại tự mình ra tay…”

“Đối thủ của ông ta là thằng nhóc mới bước vào Thần Hải Cảnh kia ư?”

“Đừng coi thường người thanh niên kia.

Người này có thể đánh bại được sáu võ giả Thần Hải Cảnh hậu kỳ chỉ trong nháy mắt, chắc không phải là thiên tài nòng cốt được thánh địa lớn nào đó bồi dưỡng ra đấy chứ?”

Trong tay võ giả áo đỏ xuất hiện một luồng khí huyết không ngừng dao động.

Luồng khí huyết đó liên tục xoay vòng, dần dần tạo thành một thanh trường thương màu máu!

Võ giả áo đỏ vung trường thương kia chỉ về phía La Chinh: “Ngươi sẽ sớm biết cái giá phải trả là gì!”

Giờ phút này, vẻ mặt của La Chinh cũng trở nên nghiêm túc, hắn không nói thêm gì nữa.

Đây là lần đầu tiên hắn đối mặt với cường giả Thần Cực Cảnh.

Lôi Phong U Thần Kiếm vừa vung lên, một tia sấm sét và một lưỡi đao gió đan xen xuất hiện.

Mà từng U Thần Ảnh cũng vây lấy võ giả áo đỏ từ các hướng khác nhau.

“Được lắm!”

Võ giả áo đỏ đột nhiên quát lên một tiếng, trong nháy mắt, trường thương màu máu đã đâm ra vài thương, gần như mỗi một thương đều bắn trúng U Thần Ảnh của La Chinh, đâm vỡ tất cả U Thần Ảnh!

Không chỉ có thế, sau khi phá từng U Thần Ảnh của La Chinh, trường thương của ông ta giống như Thương Long* nhô lên khỏi mặt biển, đâm thẳng về phía La Chinh.

* Thương Long: Dùng để ví với những hung thần, những người cực kỳ hung ác.


Chương 1099: Kinh động

Trong mắt võ giả áo đỏ, việc La Chinh dám ra tay tấn công ông ta chẳng qua chỉ là màn khiêu chiến không biết lượng sức mình, là hành động bọ ngựa chặn xe mà thôiNhưng đối với La Chinh, đây là cơ hội để hắn kiểm tra thực lực của mình.

Thực lực của cường giả Thần Cực Cảnh đã vượt qua hắn một cảnh giới.

Thực lực mà bảy vị cường giả Thần Cực Cảnh trong Thiên Vị tộc thể hiện ra khi ở Hạ Giới đã khiến La Chinh phải ngước nhìn.

Cùng là cường giả Thần Cực Cảnh, nhưng võ giả áo đỏ trước mặt này lại chỉ là một vị Thành chủ trong thánh địa Linh Vũ.

Thực lực của ông ta hẳn là không thể đánh đồng với bảy người Thiên Vị tộc kia.

Nhìn thấy U Thần Ảnh của mình bị đánh vỡ ngay lập tức, thân hình La Chinh nhanh chóng men theo khoảng không gian cấm chế bao trùm mà lùi về phía sau!

“Thực lực của cường giả Thần Cực Cảnh quả là lợi hại hơn so với tưởng tượng của mình.

Người này chỉ là một Thành chủ nho nhỏ mà thôi, thiên phú hẳn không thể coi là xuất chúng.

Nhưng uy lực mà cây thương máu kia bộc phát ra vẫn vượt khỏi dự đoán của mình”

Trong đầu La Chinh không ngừng suy nghĩ.

Đối mặt với trường thương màu máu đột nhiên đâm tới kia, La Chinh vung nhẹ trường kiếm, từng lưỡi đao gió và tia sét lại quét về phía võ giả áo đỏ lần nữa! Nhưng trường thương màu máu vô cùng quỷ dị, nó lập tức hóa thành một bông hoa máu, kết hợp với lực quy tắc, trực tiếp khiến đánh tan đao gió và tia sét kia.

“Vô ích thôi, nhóc con.

Quả thực trong số võ giả Thần Hải Cảnh, thực lực của ngươi được xem là kinh hãi thế tục.

Nhưng lĩnh ngộ lực quy tắc của ngươi vẫn còn rất nông… Khà khà” Nói xong, võ giả áo đỏ lại giơ trường thương màu máu lên.

Trong phút chốc, dường như cả khoảng không bị cấm chế bao trùm của thành Hoa Thiên đều liên kết với ông ta!

Vốn dĩ trên cái lưới lớn màu đen kia tràn đầy từng luồng khí huyết sát, giờ nó lại dần chuyển sang màu đỏ sậm, bên dưới lại bắt đầu kéo dài ra thành từng sợi tơ máu nhỏ như sợi tóc.

Chúng không ngừng đan xen, tạo thành một cái lồng giam bằng lưới màu máu khổng lồ, nhốt hai người La Chinh và võ giả áo đỏ ở trong đó.

Mộ Minh Tuyết ngồi trên con ngựa Thiên Loan, vẻ mặt cũng hết sức căng thẳng.

Trong lần ra chiêu vừa rồi, La Chinh liên tiếp bại lui.

Lúc này La Chinh đã bị nhốt lại, không có đường lui nữa!

“Kết thúc rồi… Ngươi và Mộ Minh Tuyết là người phi thăng cùng kỳ, không hiểu ngươi làm cách nào mà trong thời gian một năm ngắn ngủi đã có thể lấy được thần khí nhất phẩm, và cả con ngựa Thiên Loan kia.

Nhưng việc này đã không còn quan trọng nữa rồi, bởi vì mọi thứ của ngươi sẽ là của ta!

Ở trong lồng giam, vẻ tham lam trên mặt võ giả áo đỏ dần dần hiện rõ hơn, không còn che đậy nữa.

La Chinh hờ hững liếc nhìn võ giả áo đỏ một cái, không hề nói gì mà chỉ dựng đứng trường kiếm ở trước mặt mình.

Sau đó con ngươi hắn hơi co lại, khí chất cả người đột nhiên có sự biến đổi mạnh mẽ.

Chút biến đổi kia xảy ra chỉ trong nháy mắt…

Cả quá trình chỉ mất không đến một nhịp thở.

Võ giả áo đỏ còn chưa kịp phản ứng thì một kiếm của La Chinh đã đâm ra.

Ngay lập tức, trường thương của võ giả áo đỏ cũng nhẹ nhàng vung lên, hoa máu trên đó vẫn nở rộ vô cùng vô tận, dồn dập bắn về phía La Chinh.

Ở trong mắt ông ta, lực quy tắc mà La Chinh kích phát ra căn bản không đáng nhắc tới.

Chỉ cần ông ta không ngừng làm tan rã chúng thì thoải mái hóa giải.

Sau đó lại bồi thêm một thương là có thể lấy mạng của thằng nhóc này!

Nhưng ông ta tuyệt đối không ngờ được rằng, một kiếm nhìn như tùy ý đâm ra của La Chinh lại khác xa với một kiếm trước đó!

Ông ta cảm nhận được một luồng uy lực mà bản thân không thể hiểu nổi được tỏa ra từ kiếm này!

Đây chẳng qua chỉ là một kiếm bình thường mà thôi!

Thậm chí còn không kích phát lực quy tắc, chỉ có một đường kiếm ý hẹp dài sắc bén.

Một kiếm này nhìn thì có vẻ bình thường, nhưng thế kiếm ẩn chứa trong đó lại khiến ông ta có cảm giác hoang mang.

Ông ta cảm thấy dường như ngay lúc này, La Chinh đã không phải là một sinh linh, mà là một tảng đá, một tảng đá không có bất kỳ sự sống nào.

Nhưng tảng đá thì làm sao có thể vung kiếm?

Lại làm sao có thể đâm ra một kiếm kinh khủng như thế?

Quan trọng nhất chính là người này không hề có sự chuẩn bị, cứ như vậy đột nhiên đâm ra một kiếm, giống như chỉ là tiện tay mà thôi.

Vậy mà nó lại khiến võ giả áo đỏ cảm nhận được một luồng uy lực hoàn toàn không thể ngăn cản nổi.

Dịch Thần Nhất Kiếm…

Một kiếm có thể khiến thần bị thương trong truyền thuyết.

Mặc dù La Chinh thi triển ra chưa được hoàn hảo lắm, nhưng thế kiếm ẩn chứa trong đó đã đủ đáng sợ rồi.

Điểm đáng sợ của Dịch Thần Nhất Kiếm không chỉ ở uy lực bất khả chiến bại của nó, mà quan trọng hơn là, so với những đòn sát thủ khác, chiêu kiếm này hoàn toàn không cần chuẩn bị gì.

Chỉ cần lĩnh ngộ xong là có thể thi triển ra lúc nào cũng được.

Dưới sự thúc đẩy của kiếm ý, chỉ cần giơ tay nhấc chân là có thể hủy trời diệt đất.

Từ đầu tới cuối, võ giả áo đỏ không hề lo lắng.

Ở trong mắt ông ta, tuy La Chinh thể hiện ra thực lực không tồi, nhưng dưới vùng cấm của nơi này phối hợp với Huyết Công Hắc Ám của ông ta thì La Chinh chỉ như một món đồ chơi thôi.

Song, tình thế lại chuyển biến đảo ngược chỉ trong nháy mắt!

Ngay khi ông ta đang chuẩn bị tra tấn La Chinh, cho hắn hiểu được cái giá mà bản thân phải trả, thì người này lại đột nhiên đâm ra một kiếm như vậy.

Đợi đến khi trong lòng ông ta hết hoang mang thì đã phát hiện bản thân bị một kiếm của La Chinh xuyên thẳng qua rồi.

Ngay sau đó, cả thân thể ông ta liền hóa thành từng mảnh vụn nhỏ, bắt đầu tan biến một cách nhanh chóng.

Thân thể ông ta bắt đầu tan biến trước, cuối cùng mới là đầu…

Trước khi đầu ông ta còn chưa hoàn toàn bị vỡ vụn, ánh mắt La Chinh vẫn lạnh nhạt như trước hỏi: “Nói cho ta biết, rốt cuộc phải trả cái giá gì?”

Cái đầu của võ giả áo đỏ không cam lòng trừng mắt nhìn La Chinh, sau đó bắt đầu vỡ vụn ra thành từng mảnh vụn nhỏ, từ từ tan biến giữa trời đất…

“Làm sao có thể có yêu nghiệt như vậy tồn tại… Chỉ dùng một kiếm đã giết chết thân thể chính của ta! A a a!”

Cùng lúc đó, ở sâu trong phủ Thành chủ thành Hoa Thiên, trong một căn phòng bí mật đầy mùi máu tươi, một đám tinh huyết trôi nổi trong không trung, biến thành một bóng người ngửa mặt lên trời gào thét! Huyết Công Hắc Ám mà võ giả áo đỏ tu luyện là công pháp có thể tạo ra thân thể tinh huyết!

Nếu đủ thời gian, ông ta còn có thể lợi dụng thân thể huyết phách này, ngưng tụ thành cơ thể thứ hai, giống như đúc với bản thể.

Nhưng ông ta chưa hoàn toàn tu luyện xong thân thể huyết phách, thân thể chính đã chết.

Đây là đả kích rất lớn đối với ông ta!

Bóng người do đám tinh huyết ngưng tụ thành đang gào thét điên cuồng thì đột nhiên, dường như ông ta phát hiện ra điều gì, trên khuôn mặt máu me nhầy nhụa liền lộ ra vẻ bất ngờ: “Điện chủ! Hình như Điện chủ bay tới thành Hoa Thiên của ta.

Ta mà báo tin này cho hắn, thì vẫn còn một cơ hội cuối cùng!”

Thân thể chính bất ngờ bị đánh chết, dĩ nhiên là tổn thất rất lớn đối với Thành chủ thành Hoa Thiên.

Nhưng nếu Điện chủ đồng ý che chở cho ông ta, chút tổn thất này lại có thể được bù đắp!

Một Điện chủ nắm trong tay một nghìn thành trì.

Ở trong mắt Thành chủ thành Hoa Thiên, Điện chủ chính là sự tồn tại ở tít trên cao, cũng là nhân vật cực kỳ quan trọng ở trong thánh địa Linh Vũ.

Ngay sau đó. người máu bắt đầu kia hút hết máu trong bể rồi chạy ra khỏi mật thất.

Uy lực từ một kiếm này của La Chinh bộc phát ra rất mãnh liệt.

Nó dễ dàng xuyên qua thân thể của võ giả áo đỏ, cũng dễ dàng phá hủy hoàn toàn khoảng không cấm chế.

Một đường kiếm ý kia kéo dài về rất xa, qua mấy vạn dặm rồi mới từ từ tiêu tan…

Ngay cả khi đã tiêu tan thì vẫn có không ít cường giả cảm ứng được uy lực của thế kiếm kia.

Các cường giả trong phạm vi hơn mười nghìn dặm đều đồng thời cảm nhận được khí thế mà một kiếm này phát ra.

Các Thành chủ của hơn trăm tòa thành lớn đều rời khỏi phủ của mình, ngẩng đầu lên nhìn một kiếm từ phía tây xuyên đến kia, sắc mặt đều rất nghiêm trọng.

Trong trường hợp bình thường, thánh địa Linh Vũ sẽ không có tranh chấp nào đặc biệt lớn.

Dù sao thì võ giả bình thường cũng không dám ra tay ở trong lãnh địa của thánh địa Linh Vũ.

Nhưng vừa rồi là người nào đã ra tay? Cũng chỉ khi cường giả Thần Cực Cảnh dốc toàn lực mới có thể bộc phát ra uy lực như thế…

Không ít Thành chủ cảm nhận được uy lực còn dư lại từ một kiếm kia phát ra liền chạy về phía thành Hoa Thiên với tốc độ nhanh nhất.

Song, người chạy đến đầu tiên là một vị Điện chủ của thánh địa Linh Vũ.

Điện chủ này họ Thân, được coi là một người quen cũ của La Chinh.

Trước khi rời khỏi mỏ quặng, vị Thân điện chủ này và một vị Hà điện chủ đã cùng dẫn La Chinh tới Thánh thành.

Hắn vừa mới từ bên ngoài chạy tới thì lại nhìn thấy một người máu với ánh máu chập chờn lao thẳng về phía mình.


Chương 1100: Thân điện chủ

Lúc nãy, khi La Chinh bộc phát ra một kiếm kia, thật sự đã kinh động tới Thân điện chủCũng không thể nói Thân điện chủ thấy một kiếm này của La Chinh quá lớn mạnh.

Trên thực tế, bởi vì cách quá xa nên Thân điện chủ vẫn chưa biết rõ về một kiếm kia của La Chinh.

Hắn chỉ cảm nhận được một loại ý cảnh hết sức đặc biệt trong uy thế nó phát ra mà thôi!

Cho nên sau khi cảm nhận được luồng uy lực này, hắn mới vội vàng lại đây tìm kiếm.

Vậy mà cuối cùng lại tìm tới thành Hoa Thiên.

Vừa tới thành Hoa Thiên, hắn liền nhìn thấy một người máu lao thẳng về phía mình.

Thân điện chủ lạnh lùng nhìn thoáng qua, hơi nhíu mày: “Mộ Kinh Luân? Sao ngươi lại ra nông nỗi này?”

Thân điện chủ cai quản hơn một nghìn thành trì, nhưng trong đó chỉ có hơn ba mươi thành trì là do người phi thăng quản lý.

Mộ Kinh Luân cũng được coi là một vị Thành chủ hắn khá quen thuộc.

“Điện, Điện chủ… Thân thể của ta bị một thằng nhóc phá hủy!” Thành chủ thành Hoa Thiên buồn bã nói.

Nhưng trong hai mắt ông ta lập tức lóe ra một tia sáng hy vọng: “Nhưng Điện chủ, thằng nhóc kia mang đầy báu vật trong người.

Bây giờ hắn còn chưa chạy thoát khỏi thành Hoa Thiên đâu!”

“Ồ?” Mặt Thân điện chủ có vẻ kỳ quái.

Người mang trong mình đầy báu vật, sao lại dám gây rối trong lãnh địa của thánh địa Linh Vũ?

“Điện chủ, ta đưa ngươi đi!” Thành chủ thành Hoa Thiên dẫn đường ở phía trước.

Hiện tại, thân thể ông ta đã bị hủy, không thể hy vọng có được con ngựa Thiên Loan và thần khí nhất phẩm của La Chinh nữa.

Nhưng nếu dâng những bảo vật này cho Thân điện chủ thì chắc chắn Điện chủ sẽ giúp ông ta một phen.

Một kiếm này của La Chinh đã giết chết Thành chủ thành Hoa Thiên, sau đó còn phá hết khoảng không cấm chế của cả thành Hoa Thiên, khiến Mộ Minh Tuyết ngồi trên con ngựa Thiên Loan bên cạnh sững sờ tới mức nói không nên lời.

Rốt cuộc trong một năm qua La Chinh đã trải qua những gì?

Chẳng lẽ tài nguyên trong Thượng Giới vốn nhiều như vậy? Chưa đầy một năm lưu lạc trong thánh địa Linh Vũ mà thực lực đã tăng lên tới cảnh giới như thế?

Chuyện này tuyệt đối không có khả năng.

Trong nháy mắt khi ý nghĩ này xuất hiện trong lòng Mộ Minh Tuyết, nàng liền trực tiếp loại bỏ ngay…

Bởi vì đến nương nhờ thành Hoa Thiên, nên quả thực Mộ Minh Tuyết không có cơ hội tìm hiểu kỹ về Thượng Giới.

Nhưng thiên phú của thúc thúc nàng cũng không kém, ít nhất hiện tại cũng là chủ nhân của một tòa thành.

Chỉ có điều, ông ta đã ở Thượng Giới đã nhiều năm như vậy, lại bị La Chinh giết chết chỉ trong một chiêu.

Chỉ dựa vào điểm này thì cũng đã phủ định suy đoán của Mộ Minh Tuyết rồi.

Nhưng làm thế nào mà La Chinh lại có thể gia tăng thực lực nhanh đến như vậy thì Mộ Minh Tuyết đoán không ra.

Nàng căn bản không thể nghĩ đến, La Chinh đã vượt qua hơn một nghìn Đại Giới, đi một vòng rồi mới quay lại đây…

La Chinh không quá hài lòng với một kiếm mà hắn vừa mới chém đối phương kia.

Thậm chí trên mặt còn có vẻ không vui.

Cho dù Dịch Thần Nhất Kiếm này không cần chuẩn bị, nhưng hắn cần phải điều chỉnh tâm tính của mình.

Trong nháy mắt chém ra một kiếm kia, La Chinh đã cố gắng cắt đứt toàn bộ thất tình lục dục của mình.

Nói ra thì dễ, làm mới khó.

Cho dù hắn cố gắng đến thế nào thì trong nháy mắt chém ra một kiếm kia, tâm trí vẫn hơi buông lỏng.

Bản thân La Chinh cũng đoán, nếu để một tảng đá đến thi triển một kiếm này thì may ra mới có thể đạt được hiệu quả hoàn mỹ.

Đáng tiếc bản thân hắn lại không phải là một tảng đá, cũng không phải là thần, suy cho cùng hắn cũng chỉ là một con người mà thôi!

“Đi thôi!” La Chinh cười nhẹ, chuẩn bị đưa Mộ Minh Tuyết rời đi.

Mộ Minh Tuyết khẽ gật đầu, nhưng trong ánh mắt nhìn về phía La Chinh rõ ràng có cả sự kính sợ.

Thời điểm vừa mới phi thăng, trong lòng Mộ Minh Tuyết vẫn có chút kiêu ngạo.

Dù sao thì so với những người phi thăng không có chỗ dựa khác, nàng còn có một vị thúc thúc ở trong thánh địa Linh Vũ, cũng coi như có một chỗ dựa.

Bây giờ ngẫm lại, lúc đầu nàng không nên vội vàng tìm thúc thúc để nương nhờ.

Ngược lại, La Chinh còn đáng để dựa vào hơn.

Nhưng hiện tại đã hiểu rõ điều này, Mộ Minh Tuyết lại sinh ra cảm giác kính sợ La Chinh.

Khi đối mặt với La Chinh, nàng đã không thể tùy hứng được nữa…

Nhưng đúng lúc này, phía chân trời lại có hai tia sáng bay vụt tới.

Nhìn thấy có người bay nhanh tới, trong lòng Mộ Minh Tuyết vốn đã hơi thả lỏng, nay bỗng nhiên lại căng thẳng!

Bởi vì nàng nhìn thấy dáng vẻ của người máu đi ở đằng trước, rõ ràng chính là thúc thúc của nàng.

Mà vị võ giả đi theo sau ông ta, nàng lại hoàn toàn không thể nhìn thấu tu vi của hắn.

Tình cảnh này, chỉ cần không phải kẻ ngốc thì đều biết là chuyện gì!

“Làm sao bây giờ…” Trong tiềm thức, Mộ Minh Tuyết đã coi La Chinh là chỗ dựa của nàng.

La Chinh thản nhiên đảo mắt qua, trên mặt lại là nụ cười hờ hững.

Chắc là cảm nhận được sự căng thẳng của Mộ Minh Tuyết, nên hắn mới mở miệng nói: “Không sao, hình như là gặp người quen”

Thân điện chủ đi theo thân thể tinh huyết của Thành chủ thành Hoa Thiên, nhanh chóng chạy tới phía tây thành.

Trong lòng hắn vốn vô cùng nghi hoặc, nhưng sau khi đuổi tới nơi, lông mày hắn liền nhướng lên, đánh giá La Chinh từ trên xuống dưới vài lần.

Tuy diện mạo của của La Chinh không có gì thay đổi, nhưng sau khi đột phá Thần Hải Cảnh, tu vi của La Chinh đột nhiên tăng mạnh, khí chất cả người càng tăng thêm một bậc, nhất thời khiến hắn hơi nghi ngờ.

Hơn nữa, đáng lẽ La Chinh đã bị Cung chủ của thiên cung Vân Miểu đưa đi, sao lại có thể một mình trở lại thánh địa Linh Vũ? Cho nên hắn mới không dám khẳng định ngay!

“Điện chủ, chính là thằng nhóc này.

Trong tay hắn có một thanh thần khí nhất phẩm, còn có một con ngựa Thiên Loan làm vật cưỡi” Thành chủ thành Hoa Thiên khép nép nói: “Còn có người phụ nữ bên cạnh hắn, chính là thân thể Thiên Nguyên mà thuộc hạ chuẩn bị cho ngài, chính là một lô đỉnh tuyệt vời…”

Nghe thấy lời nói này của thúc thúc, Mộ Minh Tuyết vừa lo vừa tức.

Thúc thúc yêu cầu nàng làm lô đỉnh cho một nhân vật lớn nào đó.

Xem ra, nhân vật lớn trong miệng thúc thúc là người trước mặt này rồi.

Trong lòng Mộ Minh Tuyết cảm thấy hết sức đau khổ!

Tu vi của người này vượt xa thúc thúc nàng, không biết La Chinh có thể đối phó được hay không… Tuy biểu hiện vừa rồi của La Chinh thật đáng kinh ngạc, nhưng dù võ giả thiên tài có yêu nghiệt thế nào thì cũng chỉ có mức độ.

Hắn vượt qua một cảnh giới lớn mà đánh bại thúc thúc của nàng đã là là kinh hãi thế tục rồi.

Song, La Chinh có thể vượt qua hai cảnh giới để đánh bại người trước mặt này không?

Mộ Minh Tuyết tuyệt đối không ngờ, sau khi ánh mắt người nọ đánh giá La Chinh vài lần thì trên mặt cũng nở nụ cười, chắp tay với La Chinh nói: “La Chinh, đã lâu không gặp”

Thấy Thân điện chủ, La Chinh cũng chỉ hơi gật đầu: “Thân điện chủ, đã lâu không gặp”

Thấy hai người chào hỏi thân thiết như vậy, cả Mộ Minh Tuyết và Mộ Kinh Luân đều ngẩn người.

Nhưng sau khi kinh ngạc, Mộ Minh Tuyết nở một nụ cười tươi, trên mặt còn có vẻ thoải mái.

Nhưng lúc này, vẻ mặt của Mộ Kinh Luân muốn khó coi đến mức nào thì liền khó coi bấy nhiêu!

Thân điện chủ là nhân vật lớn như thế nào? Đã bao giờ thân thiết với những Thành chủ bọn họ như vậy?

Hắn có thể khách sáo với thanh niên trước mặt này như vậy thì dùng mông để nghĩ cũng biết tình thế bây giờ vô cùng bất lợi đối với ông ta…

Thân điện chủ đánh giá La Chinh, trên mặt vẫn hơi nghi ngờ liền hỏi: “Thiếu hiệp La Chinh, ta nghe Thánh chủ nói ngươi đã được đưa vào mười ba cung rồi mà? Sao trong thời gian ngắn như vậy đã trở về thánh địa Linh Vũ?”

La Chinh là nhân vật mà ngay cả Thánh chủ cũng coi trọng, tất nhiên Thân điện chủ cũng khá khách sáo.

La Chinh chỉ cười nhạt: “Chỉ là vừa lúc đi ngang qua đây, lại gặp một người bạn cùng phi thăng lúc trước.

Không ngờ nàng bị thúc thúc của mình nhốt lại, nói muốn dâng làm lô đỉnh cho một nhân vật lớn!”

Lô đỉnh…

Nghe thấy lời của La Chinh, Thân điện chủ liền cảm thấy lưng mình toát mồ hôi lạnh!

Thân điện chủ không biết La Chinh đã gia nhập Lăng Yên Các, cũng không biết La Chinh đã trải qua chuyện gì trong mười ba cung.

Dù sao lấy thân phận của Thân điện chủ cũng không có tư cách gia nhập mười ba cung.

Nhưng với thân phận và bối cảnh của La Chinh, kiểu gì thì Thân điện chủ cũng không thể trêu chọc nổi.

Cho dù là Thánh chủ của thánh địa Linh Vũ gặp được Cung chủ của thiên cung Vân Miểu kia thì cũng phải dùng lễ nghi cao nhất để đối đãi, Đại giới chủ của bản giới cũng phải đích thân cung nghênh nữa là!

Mà hắn chỉ là một trong ba mươi sáu Điện chủ của thánh địa Linh Vũ.

Một câu nói của Thánh chủ là có thể khiến hắn rơi vào tình cảnh vạn kiếp không ngóc đầu lên được.

Mà sau khi Thân điện chủ thấy La Chinh và Mộ Minh Tuyết quen nhau, mặc dù không chắc chắn về mối quan hệ giữa hai người, nhưng rốt cuộc vẫn hơi chột dạ!

Đưa nàng đến làm lô đỉnh cho hắn? Vậy không phải là muốn hại chết hắn sao?

La Chinh này được Vân Lạc đích thân đưa đi.

Cho dù hắn chưa từng được gặp Vân Lạc, cũng không đủ tư cách để gặp, nhưng người là con gái của Thiên Tôn trong liên minh, là Cung chủ của thiên cung Vân Miểu, muốn lấy tính mạng của hắn thì chỉ cần một ánh mắt thôi cũng đủ khiến hắn chết hơn trăm lần rồi!

Thân điện chủ cười tủm tỉm gật đầu với La Chinh: “Thiếu hiệp La Chinh, chuyện lô đỉnh đừng nhắc lại nữa, cũng là do ta dạy dỗ thuộc hạ không thỏa đáng, trước hết xin bồi tội với ngươi” Nói xong, hắn lạnh nhạt nhìn thoáng sang Mộ Kinh Luân bên cạnh, lại nói: “Người này cực kỳ nham hiểm, mất hết tình người, nhân vật như vậy sao có thể đảm nhiệm chức Thành chủ của thánh địa Linh Vũ ta?”

Lúc này, Mộ Kinh Luân đã có vẻ sợ hãi, linh cảm vô cùng không tốt kia đã trở thành hiện thực!

Nghĩ tới đây, Mộ Kinh Luân xoay người bỏ chạy.

Thân thể của ông ta vốn là tinh huyết, lúc này dựa vào tinh huyết nên tốc độ bay trốn đi cũng rất nhanh.

Nhưng chỉ thấy Thân điện chủ cười lạnh một tiếng, đưa tay nhẹ nhàng chỉ một cái, Mộ Kinh Luân do tinh huyết biến thành kia kêu thảm một tiếng, lập tức nứt toác.

Từng đám bọt máu không ngừng thay đổi hình dạng, dồn nén, uốn cong, co lại, kèm theo tiếng kêu rên của Mộ Kinh Luân.

Cuối cùng, tạo thành một khối tinh phách tỏa ra ánh sáng màu máu.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 3 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 6 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 6 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box