[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 219 : Thử Kiếm Đường (c1091-c1095)
❮ sautiếp ❯Chương 1091: Thử Kiếm Đường
Lúc đầu, khi nhìn thấy mây kiếm, bọn họ không tin rằng kỳ tích sẽ thật sự xảy raKhông phải bọn họ không tin vào kỳ tích.
Trên thực tế, bọn họ còn tin vào kỳ tích hơn bất cứ kẻ nào, thế nên mới có thể ở đây đến mấy chục nghìn năm, đồng thời cũng có thể nói là bọn họ ngu ngốc hơn so với rất nhiều người.
Chỉ là thời gian đã mài mòn quyết tâm của bọn họ, khiến cho bọn họ không tin được vào kỳ tích đang xảy ra trước mặt.
Cho dù đã lĩnh ngộ được ba thành Dịch Thần Nhất Kiếm, tương lai của võ giả họ Trần và họ Từ cũng khó mà có được thành tựu quá lớn.
Dù sao bọn họ cũng đã ở lại đây quá nhiều năm, lãng phí quá nhiều thời gian.
Bọn họ đã quên mất việc bồi dưỡng thế giới bên trong cơ thể, bỏ quên việc củng cố tu vi và bỏ quên quá nhiều thứ.
Nhưng chỉ dựa vào lĩnh ngộ của mình, hai người này cũng có thể trở thành nhân vật có quyền có thế trong thánh địa thập phẩm.
Trên thực tế, mấy năm sau, võ giả họ Từ trẻ tuổi hơn một chút đã chính thức trở thành trưởng lão của một tông môn lớn, còn võ giả họ Trần thì trở thành tông sư kiếm thuật.
Lão đã tiến hành giảng đạo, dạy dỗ võ giả thế hệ trẻ trong nhiều thánh địa lớn, giúp họ cảm ngộ được Dịch Thần Nhất Kiếm.
Ngải An Tâm bĩu môi.
Nàng quay sang nhìn La Chinh: “Ngươi cảm ngộ được bao nhiêu?”
Nghe nàng hỏi vậy, La Chinh chỉ lắc đầu: “Cũng không lĩnh ngộ được mấy”
Ngải An Tâm liền nói: “Ta chỉ lĩnh ngộ được có một thành rưỡi.
Dịch Thần Nhất Kiếm này trái với tâm cảnh của ta nên lĩnh ngộ tương đối khó”
Những lời nàng nói nghe thì có vẻ khiêm tốn, nhưng trên thực tế vẫn có chút kiêu ngạo.
Dù sao, ngoài một số ít Cung chủ ra thì đa số mọi người đều chỉ lĩnh ngộ được một thành, thậm chí nửa thành.
Ngải An Tâm có thể lĩnh ngộ được một thành rưỡi, sợ rằng đã là một trong những người lĩnh ngộ được nhiều nhất trong số các võ giả thế hệ trẻ.
Đương nhiên, điểm quan trọng chính là muốn đè bẹp La Chinh.
Nhưng La Chinh gần như đã lĩnh ngộ hoàn toàn chiêu kiếm này.
Trước đây, hắn đã chiếm đoạt được các bóng kiếm màu trắng để rèn luyện kiếm ý của mình, thế nên Dịch Thần Nhất Kiếm chẳng khác nào đo ni đóng giày cho hắn.
Nhưng nếu chỉ như thế thì có khi La Chinh cũng không thể lĩnh ngộ được hoàn toàn Dịch Thần Nhất Kiếm.
Quan trọng là ở chỗ mấy năm trước, khi hắn chỉ là Tiên Thiên Cảnh, hắn đã lĩnh ngộ được đại đạo chí giản.
Dịch Thần Nhất Kiếm trước mắt, có thể nói là cực kỳ ăn khớp với kiếm ý mà hắn đã lĩnh ngộ được.
Chính nhờ các nguyên nhân như vậy, La Chinh mới có thể lĩnh ngộ hoàn toàn một kiếm này.
Cũng chỉ có phối hợp với kiếm ý không cách nào khống chế được kia, mới có thể thực sự thi triển ra một kiếm này.
Nhưng bây giờ, bảo lĩnh ngộ thì đúng là La Chinh đã lĩnh ngộ được rồi, chỉ là uy lực thi triển ra thì chắc chắn không cao.
Dù sao, nhân vật như Dịch Kiếm Thiên Tôn chắc chắn đã phải dùng cả triệu năm để tính toán khi tu luyện Dịch Thần Nhất Kiếm.
Huống chi sự chênh lệch tu vi và thực lực của La Chinh với Dịch Kiếm Thiên Tôn hoàn toàn không thể hình dung.
Hắn có thể thi triển một kiếm này thì cũng không có nghĩa là hắn có thể thi triển nó một cách hoàn mỹ.
Cho dù là vậy, La Chinh cũng đã thỏa mãn lắm rồi.
Khi ở Thượng Giới, hắn có thể giữ lại càng nhiều đòn sát thủ càng tốt…
Một tháng sau…
La Chinh đi theo võ giả của thiên cung Vân Miểu trở về thiên cung.
Võ giả thông qua truyền thừa Tân Hỏa bắt đầu lựa chọn ra ngoài trải nghiệm, hoặc trở về gia tộc của mình để xử lý một số chuyện quan trọng.
Ngải An Tâm vẫn ở dối diện La Chinh, nàng đang chờ ca ca của mình đến.
Ca ca của nàng đã đánh bại La Chinh, nhận được sự tự do nhưng lại không thể cùng nàng trở về thiên cung Vân Miểu.
Ngải Hổ muốn vượt qua Đại Giới, đến thiên cung Vân Miểu tìm nàng thì chắc cũng phải mất một khoảng thời gian.
Trong khoảng thời gian này, tất nhiên nàng đắm chìm trong trạng thái sung sướng, bởi không bao lâu nữa, nàng đã có thể gặp lại ca ca của mình.
Về phần La Chinh…
Sau truyền thừa Tân Hỏa, hắn đã hoàn toàn mang đến cho Ngải An Tâm một cảm giác thất bại to lớn.
Nhưng tên nhóc này vẫn thua trong tay ca ca nàng.
Đây là điều khiến cho Ngải An Tâm cảm thấy được an ủi nhất.
Trong những ngày ở thiên cung Vân Miểu, La Chinh vẫn luôn quan sát động tĩnh của thế giới bên trong cơ thể hắn.
Tốc độ di chuyển của khí hỗn độn vốn đã rất chậm, bây giờ lại càng chậm hơn, nhưng vẫn không có dấu hiệu hóa lỏng.
Mỗi ngày hắn đều quan sát mấy lần, lần nào cũng không thấy khí hỗn độn thay đổi gì, thế nên khó tránh có chút buồn bực.
Ngoại trừ điều này, La Chinh vẫn luôn nghĩ đến mây kiếm trong Dịch Thần Nhất Kiếm.
Nói thật, La Chinh rất muốn được thi triển một lần.
Nghe nói, những võ giả trở về từ truyền thừa Tân Hỏa, nhờ cảm ngộ được ý cảnh của Dịch Thần Nhất Kiếm nên thực lực đều đã tăng lên.
Tin tức về điều bí ẩn mà Dịch Kiếm Thiên Tôn để lại được lan truyền với tốc độ tên lửa trong từng Đại Giới của liên minh.
Lúc trước, các võ giả đã kiên trì đứng trước tảng đá đó rất lâu, sau đó rốt cuộc cũng từ bỏ, rời khỏi Tranh Hải giới.
Những võ giả này, có người chủ động rời đi, cũng có người là bị đuổi.
Bây giờ nghe nói đến chuyện này, người nào cũng khoanh tay giậm chân, khóc rống lên.
Không ít võ giả đã kiên trì đứng trước tảng đá, nhưng thực sự kiên trì đến cùng cũng chỉ có hai người mà thôi.
Học xong một kiếm mà lại không có chỗ sử dụng, trong lòng La Chinh khó tránh khỏi ngứa ngáy.
Hôm nay, sau khi hỏi thăm được nơi cần đến trong thiên cung Vân Miểu, hắn liền đi đến một đại điện nằm sâu bên trong thiên cung.
Nơi này cũng có một không gian mộng ảo, chỉ là không gian mộng ảo này không phải để võ giả giao đấu, mà là nơi dùng để thử luyện.
Bởi vì bây giờ đang là đêm khuya nên không có võ giả nào đến dùng không gian mộng ảo.
La Chinh lặng lẽ bước vào, nhìn thấy bên cạnh đại điện có treo một tấm bảng, trên tấm bảng có viết ba chữ Thử Kiếm Đường.
Mặc dù gọi là Thử Kiếm Đường, nhưng nơi đây không chỉ để thử kiếm, mà thử đao, thử thương, thử quyền… đều được.
Vì đã có kinh nghiệm trước đó, nên La Chinh nhanh chóng mở không gian mộng ảo ra.
Chỉ trong nháy mắt, cảnh sắc xung quanh hắn đột nhiên thay đổi.
Hắn đang đứng trong một không gian mênh mông, còn trước mặt là một dãy núi cực lớn.
Dãy núi này không nhìn thấy đỉnh, cũng không thấy chân núi.
Cả dãy núi lóe ra ánh sáng vàng và bạc, vô cùng khổng lồ.
Từ trước đến nay, La Chinh chưa từng nhìn thấy dãy núi nào to lớn như vậy, rất khó mà tưởng tượng ra nó.
Nếu có, nó cũng chỉ tồn tại trong không gian mộng ảo mà thôi.
Dù sao thì đồ bên trong không gian này đều dựa vào thần văn mà ra, cũng không có thật.
Bên trên dãy núi to lớn ấy hiện lên đủ loại vết tích.
Vết kiếm, vết đao, vết mũi tên, vết thương, quyền ấn…
Rất nhiều, không thể đếm hết.
Võ giả thiên cung Vân Miểu đều thử kiếm ở đây, những vết tích này đã được tích tụ qua vô số năm tháng.
“Xem ra mình đến đúng nơi rồi”
La Chinh mỉm cười.
Trong lòng hắn vốn đang ngứa ngáy, khó chịu, chẳng qua hắn không thể tùy tiện tìm một đối tượng ở thiên cung Vân Miểu để thử kiếm được.
Nghĩ đến đây, La Chinh rút thanh Lôi Phong U Thần Kiếm ra, nhẹ nhàng vung lên, mũi kiếm liền chỉ vào dãy núi to lớn đối diện.
Chính vào lúc này, khí tức tỏa ra từ người La Chinh bỗng dưng thay đổi.
Trong con ngươi của hắn phát ra một tia sáng, giống như dựa vào ánh mắt là có thể phá núi đục đá.
“Dịch Thần Nhất Kiếm, không thể súc thế…”
“Đưa tay một cái là xuất kiếm, đã xuất kiếm thì không được chùn bước…”
“Không súc thế, không do dự, giống như thái thượng vong tình.
Tâm tính như vậy đã nhiễm một chút thần tính…”
Theo truyền thuyết, chỉ có vong tình mới có thể trở thành thần.
Khi đâm ra một kiếm của Dịch Kiếm Thiên Tôn thì cũng phải vong tình, nhưng nó chỉ là trong một cái chớp mắt mà thôi.
La Chinh có cảm giác mình đã nắm bắt được thứ gì đó rất kỳ diệu.
Tuy nhiên, suy nghĩ này lại trơn trượt như một con cá, lặng lẽ bơi ra khỏi dòng suy nghĩ của hắn.
Trước mắt, La Chinh chỉ thử kiếm mà thôi, hắn không để ý gì nhiều.
Rất nhiều khi, cảm ngộ của võ giả đều là được hình thành trong nháy mắt, nhưng cũng có một số cảm ngộ còn chưa kịp nở hoa đã kết quả rồi.
Mỗi vị võ giả đều phải trải qua rất nhiều tình huống như vậy trong cuộc đời.
Cho dù suy ngẫm rất quan trọng đối với bản thân đột nhiên biến mất, sau cũng chưa chắc nó đã không có cơ hội xuất hiện lần nữa.
Không có bất cứ thứ gì làm nền, cũng chẳng hề do dự, kiếm ý vừa mới sáng lên đã thuận theo trường kiếm của La Chinh mà phóng ra.
Kiếm ý không ngừng phun ra rồi lại thu vào, nhưng vẫn không chịu sự khống chế của La Chinh, mà La Chinh cũng không cần khống chế kiếm ý.
Hắn chỉ dựa theo cảm ngộ của mình, đâm một kiếm về phía dãy núi vô biên vô tận kia.
Trong khoảnh khắc đâm ra chiêu kiếm này, La Chinh đã cảm nhận được sự biến hóa nghiêng trời lệch đất của kiếm ý.
Kiếm ý bỗng nhiên bùng nổ, giống như tự mình tìm được phương hướng, phóng ra khỏi trường kiếm trong tay hắn chỉ trong nháy mắt…
Chương 1092: Vết nứt
Ngày đó, lão Trần lĩnh ngộ được ba thành của Dịch Thần Nhất Kiếm, vậy mà uy lực bạo phát ra đã khiến cho rất nhiều Cung chủ chấn độngVới nhóm Cung chủ có tu vi đã gần đạt đến mức Giới Chủ, tất nhiên họ sẽ không sợ một kiếm này của lão Trần.
Nhưng lão Trần chỉ là một võ giả Thần Cực Cảnh có thiên phú không cao, vậy mà có thể bộc phát ra uy lực cường đại như thế, nên nhóm Cung chủ không khỏi cảm thấy ghen tỵ.
Một kiếm này của La Chinh gần như là bản hoàn chỉnh của Dịch Thần Nhất Kiếm.
Xét về kiếm thuật, La Chinh không tự cho mình là tông sư.
Dù sao thì hắn cũng không có tư cách để đánh giá quá nhiều về kiếm pháp do nhân vật cấp Thiên Tôn sáng tạo ra.
Nhưng dựa theo kiếm ý mà hắn cảm ngộ được từ Dịch Kiếm Thiên Tôn, hắn đã có thể thi triển một kiếm này giống đến chín thành.
Đương nhiên, uy lực thì không phải là chín thành.
Nếu uy lực đủ chín thành, đừng nói là thiên cung Vân Miểu, chỉ sợ cả Đại Giới này cũng sẽ bị cắt thành hai đoạn.
Kiếm ý bắn ra ngoài với tốc độ cực nhanh.
Ban đầu thì chưa thấy kinh người, chỉ là khi kiếm ý chạm vào ngọn núi hai màu vàng bạc vô biên vô tận kia thì lại biến mất.
La Chinh trôi nổi trong hư không, ánh mắt trầm tĩnh, nhưng lại mơ hồ ẩn chứa vẻ khó hiểu.
Một kiếm này, xét từ uy thế thì dường như cũng không quá lợi hại?
Hay là, hắn còn chưa hoàn toàn lĩnh ngộ được Dịch Thần Nhất Kiếm?
Hắn không trông mong rằng một kiếm của mình có thể kinh thiên động địa, nhưng khi chạm vào ngọn núi nó lại biến mất thì thực sự cũng hơi có lỗi với sự mong đợi của La Chinh.
Dù sao trong truyền thuyết cũng nói, một kiếm này có thể khiến Chân Thần bị thương.
Hay hắn lĩnh ngộ Dịch Thần Nhất Kiếm chưa đủ sâu? Hoặc là, nhất định phải vong tình mới có thể thi triển được Dịch Thần Nhất Kiếm?
Nghĩ tới nghĩ lui, La Chinh vẫn không nghĩ ra được điểm mấu chốt trong đó.
Có lẽ, tâm cảnh của hắn chưa thể đạt đến một bước kia.
Lúc trước, La Chinh đã cảm ngộ ra được cảnh giới Vong Ngã, nhưng đây chỉ là một kỹ xảo của tâm cảnh mà thôi.
Về phần cảnh giới Vong Tình, đây lại là phương pháp tu luyện tâm cảnh khác.
Nhưng cho đến tận bây giờ, La Chinh vẫn chưa tìm đến tâm pháp này.
La Chinh không biết rằng, hắn đã nghĩ về tâm cảnh này quá mức đơn giản.
Cảnh giới Vong Tình cũng không phải là thứ mà La Chinh có thể nắm giữ trong giai đoạn hiện tại.
Ngay cả ở tu vi Giới Chủ thì có lẽ cũng chỉ có thể chạm được cánh cửa của nó mà thôi.
Vì sao Vân Lạc phải tự chém linh hồn ra, hóa thành trăm vạn phân thân?
Thông qua phương pháp hóa thành phân thân, tình cảm sẽ không được trọn vẹn.
Dùng thứ tình cảm không được trọn vẹn để luân hồi thế tục, trải qua sinh tử, nhìn rõ nhân sinh, sau đó thu lại những cảm ngộ trong ký ức của phân thân về.
Như vậy mới có thể đạt được mục đích “chặt đứt tình cảm”.
Điều này cũng liên quan đến công pháp mà Vân Lạc sắp tu luyện.
Bây giờ, những người ngoài vẫn nghĩ rằng, có lẽ Vân Lạc là một kiều nữ có Thiên Tôn chống lưng, nhưng chỉ dựa vào phần cảm ngộ chặt đứt tình cảm này, nàng đã đi trên một con đường không như bình thường rồi.
La Chinh muốn cảm ngộ được cảnh giới Vong Tình thì nào có chuyện dễ dàng như vậy?
Nhưng hắn cũng không thất vọng quá nhiều.
Uy lực của Dịch Thần Nhất Kiếm thấp hơn so với mong đợi của hắn, nhưng không có nghĩa là nó không có tác dụng.
Quan trọng nhất là, một kiếm này không cần súc thế, nên uy lực khi dùng để đối địch không hề tầm thường.
Sau khi rời khỏi không gian mộng ảo, La Chinh thản nhiên liếc nhìn ba chữ Thử Kiếm Đường, sau đó lặng lẽ rời đi.
La Chinh không biết rằng, khoảnh khắc hắn vừa rời đi, trong không gian mộng ảo bỗng nhiên vang lên tiếng nổ vang vọng.
Ngọn núi hai màu vàng bạc được huyễn hóa từ thần văn cấp tám, lại dùng thêm sáu vạn thần văn phụ trợ để định hình, được phỏng chế theo hình ảnh núi Kim Ngân Yêu Tuyền trong truyền thuyết.
Dù xét về độ cao hay độ rộng thì ngọn núi này đều vượt qua sức tưởng tượng của La Chinh.
Nếu để La Chinh đứng dưới chân núi, bảo hắn dùng tốc độ nhanh nhất để trèo lên đỉnh núi thì có lẽ hắn phải leo mất khoảng nửa năm đến một năm.
Còn nếu bổ nó ra thành từng mảnh, sợ rằng có thể lấp đầy mấy Đại Thế Giới.
Cũng chỉ trong không gian mộng ảo vô cùng vô tận mới có thể lợi dụng thần văn để tạo ra ngọn núi lớn đến mức khoa trương như vậy.
Cho nên, khi La Chinh tiến vào không gian mộng ảo, hắn không nhìn thấy đỉnh, cũng không nhìn thấy chân núi là bởi độ cao và độ lớn của nó khó mà tưởng tượng ra được.
Tiếng nổ kia vang lên kéo dài đến mấy canh giờ.
Lúc La Chinh tiến vào không gian mộng ảo là giờ Tý, còn tiếng nổ ầm ầm này kéo dài liên tục đến giờ Dần, cũng chính là lúc mặt trời mọc, trời đã rạng sáng.
Võ giả trong thiên cung Vân Miểu vẫn khá chăm chỉ.
Đối với bất cứ võ giả nào mà nói, việc có thể tiến vào thiên cung đủ để lấy làm kiêu ngạo trong võ giả thế hệ trẻ tuổi.
Nhưng sau khi võ giả thiên tài từ rất nhiều Đại Giới tập trung đến thiên cung, bọn họ mới phát hiện ra sự kiêu ngạo của mình cũng chỉ như một quả rắm ở đây mà thôi.
Sáng sớm, một vị võ giả tên Cao Hàm cầm Phong Diệp Thương của mình tiến vào Thử Kiếm Đường.
Y từng là con cưng trong gia tộc.
Từ lúc bước chân vào võ đạo, y đã nhận được rất nhiều ánh mắt hâm mộ đến từ xung quanh.
Sau khi thuận lợi gia nhập một thánh địa bát phẩm, lại bởi vì có một trận giao đấu ngoài ý muốn nên y được một thánh địa thập phẩm nhìn trúng, trực tiếp bị “buộc” đến thánh địa thập phẩm đó, bái người đứng đầu thánh địa làm sư tôn.
Sư tôn của y đã tốn rất nhiều tâm tư mới đưa được y vào thiên cung Vân Miểu.
Cao Hàm cho rằng, dựa vào thiên phú của mình thì y nhất định sẽ hô mưa gọi gió trong thiên cung Vân Miểu.
Nhưng sau khi tiến vào, y có cảm giác giống như bị người ta đạp cho một cú vào mặt vậy.
Y từng kiêu ngạo vì hoa sen của y đã nở được một cánh, kết quả là ở trong thiên cung Vân Miểu, người nào cũng mở ra được hoa sen.
Thành tích của y chẳng đáng là gì, ngay cả yêu cầu thấp nhất của truyền thừa Tân Hỏa cũng không đạt được.
Nhưng thiên tài không chỉ biết kiêu ngạo.
Sau khi điều chỉnh lại tâm trạng, Cao Hàm buộc mình phải vượt khó mà tiến lên.
Y tin rằng sẽ có một ngày, y có thể tìm lại được vinh quang vốn thuộc về bản thân ở đây.
Sau khi bế quan xong, Cao Hàm vội vã đến Thử Kiếm Đường.
Y muốn kiểm tra xem thức thứ mười ba trong Bá Huyết Thương mà y vừa mới lĩnh ngộ được thế nào.
Uy lực của một chiêu Bá Huyết Thương Thiên cực kỳ bá đạo, hiệu quả hẳn sẽ không kém.
Nhưng sau khi tiến vào không gian mộng ảo, y nghe được âm thanh ầm ầm không ngừng bên tai.
“Sét đánh à?” Cao Hàm ngẩn người.
Tại sao trong không gian mộng ảo lại có tiếng sấm?
Điều này khiến Cao Hàm khó hiểu vô cùng.
Đột nhiên, Cao Hàm phát hiện ra hình như núi Kim Ngân Yêu Tuyền có điểm kỳ lạ.
Chính giữa núi Kim Ngân Yêu Tuyền xuất hiện một vết nứt dài nhỏ.
Vết nứt này kéo dài từ trên xuống dưới, vượt ra khỏi phạm vi tầm nhìn của Cao Hàm.
Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, gương mặt Cao Hàm vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ.
Chuyện gì xảy ra thế?
Trước đó có người thử kiếm sao? Âm thanh ầm ầm vẫn còn đang vang vọng, vậy hẳn là người thử kiếm còn chưa đi xa.
Nhưng khi y bước vào Thử Kiếm Đường, rõ ràng bên trong trống không, trên đường cũng không gặp phải võ giả nào khác.
Tất nhiên Cao Hàm không biết, lúc trước đúng là có người tới thử kiếm, nhưng hắn đã đi được mấy canh giờ rồi.
Vì tò mò nên y bay xuống thuận theo vết nứt.
Nhưng bay mãi một lúc lâu vẫn chưa tìm được điểm cuối.
Cuối cùng, y lựa chọn bay lên.
Lần này phải tốn thời gian gấp đôi khi bay xuống, nhưng vẫn không nhìn thấy điểm tận cùng.
Vừa bay, trong lòng Cao Hàm lại càng thêm kinh hãi.
Người tạo ra vết nứt này là ai?
Đối với tu vi của bọn họ, muốn giơ tay nhấc chân hủy một dãy núi cũng không khó, chính bản thân Cao Hàm cũng có thể làm được.
Vấn đề là, núi Kim Ngân Yêu Tuyền trong không gian mộng ảo không phải là dãy núi bình thường.
Cho dù Cao Hàm có dùng hết thực lực thì cùng lắm cũng chỉ tạo được vết tích dài hơn trăm dặm trên thân núi mà thôi, toàn lực bạo phát thì cũng chỉ là hai ba trăm dặm.
Bản thân y cũng chưa tính là gì.
Trong số thiên tài tầng tầng lớp lớp ở thiên cung Vân Miểu, y hoàn toàn chẳng đáng nhắc đến.
Một năm trước, y trùng hợp gặp được Tiết Mộc Dương của Yến Vân Đường.
Mặc dù chỉ là Sinh Tử Cảnh cửu trọng, song một kiếm Tiết Mộc Dương tiện tay chém ra đã lưu lại một vết tích dài nghìn dặm trên ngọn núi Kim Ngân Yêu Tuyền này.
Nhưng vết tích ngày hôm nay không biết đã kéo dài bao nhiêu dặm? Chuyện gì xảy ra thế?
Nghĩ đến đây, Cao Hàm rời khỏi không gian mộng ảo, quay người đến một góc của Thử Kiếm Đường.
Tại góc này có một màn vải treo cao.
Trên màn vải có ghi lại công kích mà ngọn núi Kim Ngân Yêu Tuyền gánh chịu.
Cao Hàm không biết rõ phương pháp hoạt động cụ thể của nó, nhưng hẳn là nó sẽ dựa vào thực lực của võ giả Chiếu Thần Cảnh mới đột phá để làm cơ sở tham khảo, từ đó đánh giá thực lực của võ giả khác.
Có lẽ phương pháp đánh giá này không chính xác lắm nhưng vẫn có thể tham khảo được.
Với võ giả như Cao Hàm, một lần công kích có thể đạt được thành tích gấp ba lần thành tích cơ sở.
Nói cách khác, mỗi lần y công kích, thực lực tương đương với ba lần thực lực của võ giả Chiếu Thần Cảnh được lấy ra để tham khảo.
Nhưng thành tích này lại không thể được lên bảng.
Nên y muốn nhìn xem, vết tích kinh khủng mà người kia để lại sẽ gấp bao nhiêu lần?
Chương 1093: Nhập Các
Trên màn vải ghi thứ hạng của Thử Kiếm ĐườngNếu y nhớ không nhầm, vị trí thứ nhất hẳn là thuộc về Tiết Mộc Dương, gấp ba mươi hai lần.
Từ điểm này tính ra, có thể thấy thực lực của Tiết Mộc Dương cao hơn Cao Hàm gấp mười lần.
Nhưng có rất nhiều biến số mà võ giả sẽ phải đối mặt.
Có những công pháp vô cùng lợi hại, nhưng chưa chắc đã có thể phát ra được uy lực cường đại.
Cho nên, cũng không thể nói chắc chắn rằng Tiết Mộc Dương mạnh hơn Cao Hàm gấp mười lần, nhưng việc Tiết Mộc Dương mạnh hơn Cao Hàm là điều có thể khẳng định.
Khi ánh mắt Cao Hàm nhìn về tấm màn vải kia, cả người liền ngẩn ra.
“Ba trăm bảy mươi chín… lần.
Cái này…”
Cao Hàm sửng sốt cả nửa ngày mà không thể nói nên lời.
Nếu chỉ dùng uy lực để cân nhắc, thì thực lực của người này cao hơn y trăm lần.
Cho dù so sánh với người đứng đầu Yên Vân Đường là Tiết Mộc Dương thì cũng phải chênh lệch cả mười mấy lần.
Không thể nào…
Nhân vật có thể phát ra thực lực như thế, tuyệt đối không phải là võ giả Thần Hải Cảnh, mà ít nhất phải là cường giả Thần Cực Cảnh.
Trong nháy mắt, Cao Hàm đã cho ra một kết luận như thế.
Nhưng tu vi cao nhất của võ giả trong mười ba cung chỉ mới là Thần Hải Cảnh.
Thiên cung Vân Miểu sẽ không nhận cường giả Thần Cực Cảnh.
Hay là vị chấp sự nào đó của thiên cung Vân Miểu? Hoặc một vị cấp cao nào đó, thậm chí là Cung chủ, hay Phó cung chủ đích thân đến?
Khả năng này không lớn.
Thử Kiếm Đường chỉ là bí cảnh dùng để thử kiếm, trước giờ chưa từng thấy cường giả của thiên cung Vân Miểu ra tay.
Dù sao, nếu bọn họ ra tay thì thành tích ghi lại cũng không phải chỉ là mấy trăm lần, mà là hơn chục nghìn lần, thậm chí là hơn trăm nghìn lần.
Có khi không gian mộng ảo còn không thể gánh chịu được ấy chứ.
Sắc trời càng lúc càng sáng, võ giả đến Thử Kiểm Đường càng lúc càng đông.
Rất nhiều võ giả đến Thử Kiếm Đường thường nhìn lên bảng xếp hạng trên tấm màn vải theo thói quen.
Đối với võ giả của thiên cung Vân Miểu mà nói, đây cũng được xem là một sự vinh quang.
“Ba trăm bảy mươi chín lần… Là ai đã tạo ra thành tích này?”
“Con số này nghịch thiên thật?”
“Không phải La Chinh đó chứ?”
Đa số võ giả ở đây đều không có tư cách tham gia truyền thừa Tân Hỏa, nhưng vẫn có vài người đoán ra được là La Chinh.
Dù sao thì chuyện xảy ra trong truyền thừa Tân Hỏa đã truyền khắp thiên cung Vân Miểu.
Cho dù võ giả không có tư cách tham gia truyền thừa thì cũng có nghe đến chuyện của Ngải An Tâm và La Chinh.
Lần này, hai người bọn họ đã trổ hết tài năng, mười hai cung còn lại hoàn toàn không địch nổi.
Nghe vị này suy đoán như vậy, một võ giả lắc đầu: “Tuyệt đối không có khả năng.
Võ giả có thể thi triển uy lực như thế này, không thể có tu vi dưới Thần Cực Cảnh được.
Ta thừa nhận biểu hiện của La Chinh trong truyền thừa Tân Hỏa gần như là yêu nghiệt, nhưng hắn không làm được điều này”
Trong ngày hôm đó, tin tức liên quan đến thứ hạng đầu trên bảng xếp hạng của Thử Kiểm Đường đã truyền khắp thiên cung Vân Miểu.
Tất cả các võ giả đều sôi nổi bàn tán, không biết rốt cuộc là ai đã ghi lại thành tích kinh khủng như thế.
Nhân vật chính trong các suy đoán chính là La Chinh và Ngải An Tâm.
Nếu có võ giả nào có khả năng nhất trong thiên cung Vân Miểu thì chắc hẳn cũng chỉ có hai người bọn họ.
Ngày hôm sau, Ngải An Tâm tiến vào Thử Kiếm Đường trước mặt bao người.
Sau khi xem xét thành tích của người đứng đầu bảng, nàng liền tiến vào không gian mộng ảo.
Ngải An Tâm cũng đã lĩnh ngộ được Dịch Thần Nhất Kiếm, nhưng nàng chỉ lĩnh ngộ được có một thành rưỡi mà thôi.
Song, mặc dù chỉ là một thành rưỡi, nhưng Ngải An Tâm cũng có tiến bộ khá lớn.
So với những võ giả khác của thiên cung Vân Miểu, Ngải An Tâm không biết thành tích gấp ba trăm bảy mươi chín lần kia khủng bố đến mức nào.
Cho dù kỷ lục đó được truyền bá xôn xao ra sao, nàng cũng rất vui lòng phá vỡ nó, cho dù nó có phải là do La Chinh tạo ra hay không.
Sau khoảng một nén nhang, Ngải An Tâm rời khỏi không gian mộng ảo.
Khi nàng nhìn thấy thành tích của mình, sắc mặt tự tin lập tức trở nên khó coi.
Bảng xếp hạng đã có sự thay đổi, nhưng thành tích ba trăm bảy mươi chín lần vẫn vững vàng nằm ở vị trí thứ nhất.
Tuy nhiên, thành tích gấp ba mươi hai lần kia đã được thay thế bằng thành tích của Ngải An Tâm.
Dưới một kiếm toàn lực của nàng, nàng đã có được thành tích gấp tám mươi hai lần.
Nếu không phải đang có thành tích của người nào đó đè ép trên đầu, chắc hẳn thành tích này của nàng sẽ đứng đầu trong thời gian tương đối dài.
“Xem ra không phải là Ngải An Tâm…”
“Vậy thì chỉ có thể là La Chinh?”
“Ta vẫn không tin, có lẽ là người khác”
Nghe thấy những tiếng bàn tán đó, Ngải An Tâm mím môi, gương mặt hiện lên vẻ không phục, một lần nữa quay đầu vào không gian mộng ảo.
Một lát sau, trên màn vải lại xuất hiện một thành tích thứ hai.
Tám mươi bốn lần.
Thành tích này đã đẩy thành tích mà Ngải An Tâm tạo ra trước đó xuống vị trí thứ ba, về phần Tiết Mộc Dương thì bị đẩy xuống thứ tư.
Ngải An Tâm tiến vào một lần nữa, nhưng lần này chỉ có tám mươi mốt lần.
Tám mươi sáu lần…
Tám mươi lăm lần…
Tám mươi lần…
Thấy hành động của Ngải An Tâm, rất nhiều võ giả đều nghẹn họng.
Thay thế bảng xếp hạng liên tục như vậy thực sự quá đáng!
Trước đây, thành tích của Tiết Mộc Dương đã đứng đầu bảng suốt một thời gian dài, bỏ xa tất cả các thành tích khác ở phía sau.
Bây giờ, Ngải An Tâm không ngừng càn quét bảng xếp hạng, đẩy hết tất cả thành tích của mọi người xuống dưới.
Ngoại trừ thành tích đầu tiên kia, còn lại đều bị Ngải An Tâm đè bẹp.
Đối với rất nhiều võ giả trong thiên cung Vân Miểu, thành tích hơn tám mươi lần so với thực lực cơ sở là điều khó có thể thực hiện được.
Ngày sau, nếu có võ giả muốn lên được bảng xếp hạng thì gần như là vô vọng.
Rất nhiều võ giả vây xem trong lòng cực kỳ bất mãn, nhưng ngẫm lại thì thực lực của Ngải An Tâm gần như yêu nghiệt, nên bọn họ cũng chỉ có thể nghiến răng mà nhìn.
Ngải An Tâm lần lượt càn quét bảng xếp hạng.
Khi nàng rời khỏi không gian mộng ảo, gương mặt nàng trắng bệch.
Dường như nàng đã vận dụng bí pháp nào đó cực kỳ hao phí tinh thần.
Nhưng thành tích của nàng cũng chỉ có chín mươi sáu lần mà thôi.
Cuối cùng, Ngải An Tâm chỉ có thể từ bỏ.
Trong lúc thiên cung Vân Miểu đang sôi sùng sục thì bản thân La Chinh lại chẳng thèm đếm xỉa đến.
Hắn vẫn duy trì cuộc sống như trước.
Tu luyện, quan sát động tĩnh của khí hỗn độn bên trong đan điền.
Toàn bộ vũ trụ vẫn náo nhiệt như trước, thi thoảng sẽ có sinh linh sử dụng Thét Lệnh, khuếch tán giọng nói của mình ra khắp vũ trụ.
Hai ngày qua, dường như có mấy vị Thiên Tôn đang khẩu chiến với nhau.
Ngoài Thiên Tôn của Nhân tộc ra thì còn có hai ba vị Thiên Tôn của Ma tộc.
Mấy ngày qua, khi các cường giả Thiên Tôn đấu khẩu với nhau, đương nhiên La Chinh cũng không ăn no rửng mỡ mà tham dự vào.
Có điều, lắng nghe một chút thì hắn vẫn biết được nguyên nhân bọn họ khẩu chiến với nhau là gì, hình như là vì một cái bảo vật bị thất lạc…
Sau một khoảng thời gian, thiên cung Vân Miểu tiếp tục nghênh đón hai đoàn khách, thế là lại có chủ đề mới được truyền bá.
“Xuân Hương Các và Lăng Yên Các đồng thời đến…”
“Xem ra là muốn thu nhận La Chinh và Ngải An Tâm”
“Haiz! Số mệnh hai người này đúng là tốt đến không bình thường”
Hâm mộ thì hâm mộ, chứ nếu bọn họ có được thành tích như Ngải An Tâm và La Chinh, tất nhiên cũng sẽ được hai Các lớn này coi trọng.
Sau khi gia nhập Lăng Yên Các, bọn họ sẽ được phát cho một tấm Lăng Yên Dụ Lệnh.
Có được lệnh bài này, bọn họ có thể thoải mái xuyên qua các Đại Giới trong liên minh, bất kỳ ai cũng không được chặn đường.
Chỉ cần là địa bàn của liên minh, cứ đưa ra Lăng Yên Dụ Lệnh, bọn họ sẽ có được sự trợ giúp không nhỏ.
Đối với rất nhiều võ giả mà nói, việc xuyên qua các Đại Giới trong Thượng Giới không phải là chuyện dễ dàng.
Việc vượt qua các Đại Giới thường phải chịu phí tổn đắt đỏ.
Con đường Đại Giới và lối đi giữa các giới gần như có thể tiêu hao tích lũy cả một đời của võ giả bình thường.
Sau nữa, La Chinh vẫn còn nhiều chuyện phải làm.
Nếu lệnh bài này có thể giải quyết nhiều phiền phức đến như thế, đương nhiên hắn sẽ không từ chối.
Sau một khoảng thời gian, vị Ngải Hổ đã từng giao đấu với La Chinh trong truyền thừa Tân Hỏa rốt cuộc cũng đã chạy đến thiên cung Vân Miểu.
Sau khi có được tự do, hắn đã đi không ngừng nghỉ để đến được đây.
Cũng bởi vì khoảng cách giữa các Đại Giới xa đến mức khó có thể tưởng tượng nổi, nên dù hắn đã dùng lối đi giữa các giới thì cũng phải tốn mất gần hai tháng.
Sau khi đoàn tụ với muội muội Ngải An Tâm, Ngải Hổ hỏi muội muội xem La Chinh có còn ở thiên cung Vân Miểu không?
Ngải An Tâm cảm thấy kỳ quái, không biết vì sao ca ca của mình lại quan tâm đến hành động của La Chinh như thế?
Theo nàng thấy, La Chinh chẳng qua cũng chỉ là bại tướng dưới tay của ca ca nàng mà thôi.
Nhưng Ngải Hổ đã nói cho nàng biết, hắn có được tự do, hoàn toàn là nhờ La Chinh nương tay.
Nghe xong, Ngải An Tâm lập tức ngẩn người.
Nàng nhớ lại nụ cười thản nhiên của La Chinh lúc đó, bỗng hiểu ra được phần nào, trong lòng xem như hoàn toàn phục La Chinh.
Cho dù là xét về thiên phú hay thực lực, tên kia đều hơn nàng trên mọi phương diện.
Chương 1094: Bí bảo
Việc Ngải Hổ đến đây cũng là điều ngoài ý muốn của La ChinhNguyên nhân hắn chủ động để Ngải Hổ đánh bại mình là vì cảm thấy chuyện Ngải An Tâm gặp phải cũng giống như chuyện của hắn.
Nhưng vấn đề La Chinh đối mặt còn phiền phức hơn nhiều.
Cho đến tận lúc này, ngay cả cái bóng của La Yên hắn vẫn chưa tìm thấy.
Cho dù hắn có sử dụng Thét Lệnh để rống lên khắp vũ trụ thì cũng chẳng có tác dụng gì.
Tính cách của Ngải Hổ khá hào sảng.
Sau khi đến cửa, thân hình cao lớn kia liền cúi gập người, bái La Chinh một cái.
Có lẽ đối với La Chinh mà nói, đây chỉ là việc nhỏ, nhưng đối với Ngải Hổ, việc có được tự do quan trọng đến cỡ nào.
Năm đó, hắn đắc tội với con trai Thiên Tôn, bị đưa vào Ác Nhân giới, tương đương với việc tiền đồ bị hủy.
Đối với võ giả mà nói, tám trăm năm tuổi thọ là rất ngắn.
Việc có được tự do là một chuyện cực kỳ may mắn với hắn.
Ngải An Tâm ngồi im một bên.
Lúc này, tâm trạng của nàng vô cùng phức tạp.
Khi bước vào thiên cung Vân Miểu, nàng đã coi La Chinh là đối thủ của mình, cũng đã năm lần bảy lượt khiêu khích hắn.
Nhưng người này vẫn không so đo, ngược lại còn giúp ca ca nàng được tự do.
“Lần này ta đến đây, ngoài việc đoàn tụ với Ngải An Tâm, còn có một chuyện quan trọng muốn nhờ” Ngải Hổ chắp tay nói.
“Chuyện quan trọng?” Vẻ mặt La Chinh hơi bất ngờ.
Hắn vốn cho rằng Ngải Hổ chỉ đến cảm ơn mà thôi.
Ánh mắt Ngải Hổ lóe lên, gương mặt lộ chút cảnh giác.
Hắn móc ra một thần văn màu vàng nhạt, sau khi rót chân nguyên vào liền có một kết giới vô hình khuếch tán ra, bao phủ ba người lại.
Thấy Ngải Hổ cẩn thận như vậy, La Chinh cũng tò mò.
Rốt cuộc là chuyện quan trọng tới mức nào mà phải cẩn thận như vậy?
Sau đó, Ngải Hổ chắp tay nói: “Nếu là trước đây, cho dù Ngải Hổ ta có mất mạng cũng sẽ không dễ dàng nói ra, nhưng ân nhân lại là ngoại lệ”
“Xin cứ nói” Nghe đến đây, nỗi tò mò trong lòng La Chinh lại càng thêm mãnh liệt.
Sau đó, hắn nghe Ngải Hổ nói.
Sau khi Ngải Hổ bị tống vào Ác Nhân giới, tình huống vô cùng nguy hiểm.
Ác Nhân giới vốn là một Đại Giới rất phồn vinh, hơn nữa còn có tiếng là Đại Giới lâu đời trong vũ trụ.
Nhưng sau mấy triệu năm khai thác, toàn bộ tài nguyên của Ác Nhân giới đã rơi vào tình trạng cạn kiệt.
Một số tông môn của Ác Nhân giới cũng đã rời đi.
Cuối cùng, toàn bộ Đại Giới trở thành nơi lưu đày.
Một số võ giả phạm tội sẽ bị trục xuất đến Ác Nhân giới.
Toàn bộ Ác Nhân giới đang ở trong tình trạng cực kỳ hỗn loạn.
Dù sao, đa số võ giả bị trục xuất đến đó đều là những kẻ đại gian đại ác.
Ở đó cũng không hề có bất cứ quy tắc nào.
Vì mạng sống, võ giả chém giết lẫn nhau là chuyện thường tình.
Khi vừa mới tiến vào Ác Nhân giới, bản thân Ngải Hổ cũng chịu rất nhiều đau khổ, thậm chí suýt chút nữa đã mất mạng.
Không thể không nói, vận may của Ngải Hổ không tệ.
Trong một lần bị đuổi giết, hắn đánh bậy đánh bạ thế nào mà lại xâm nhập được vào một động phủ, tìm được manh mối của bí bảo Âm La giới.
Nghe xong, La Chinh tò mò hỏi: “Bí bảo của Âm La giới?”
“Đúng!” Mắt Ngải Hổ sáng lên: “Cho nên ta muốn mời ân nhân cùng nhau thăm dò”
Nghe Ngải Hổ mời như vậy, La Chinh trầm ngâm.
Hắn không biết bảo vật bí mật này là gì, nhưng thấy Ngải Hổ lo lắng như thế, vậy chắc chắn là thứ không thể coi thường.
Nhất thời, hắn có chút do dự.
Đúng lúc này, Huân truyền âm đến: “La Chinh, đồng ý với hắn đi”
“Tại sao?”
“Cứ đồng ý trước đi rồi nói”
Huân đã nói như vậy, La Chinh cũng không do dự nữa.
Huân rất ít khi đề nghị hắn nên làm cái gì, nhưng khi nàng đã lên tiếng, tất sẽ có lý do của nàng.
Người được La Chinh tin tưởng hoàn toàn không nhiều, tất nhiên Huân là một người trong số đó.
Dĩ nhiên Ngải Hổ không biết trong lòng La Chinh đang suy nghĩ chuyện gì.
Trong nhận thức của Ngải Hổ, bí bảo của Âm La giới là vấn đề trọng đại, dù tiết lộ với bất cứ kẻ nào, thậm chí kể cả Giới chủ thì họ cũng sẽ không có lý do để từ chối.
Đáng tiếc, La Chinh không hiểu biết quá nhiều về Thượng Giới.
Khi nghe về bí bảo của Âm La giới, hắn cũng không động tâm, nhưng bởi vì Huân, hắn mới đồng ý chuyện này.
Sau đó, Ngải Hổ đưa cho La Chinh một tấm bản đồ đã được vẽ sẵn: “Nửa năm sau, chúng ta sẽ gặp nhau ở Âm La giới, địa điểm đã được đánh dấu trên bản đồ”
La Chinh tiếp nhận tấm bản đồ, đánh giá vài lần, sau đó mới lên tiếng hỏi: “Nhưng Âm La giới này nằm ở chỗ nào?”
Nghe câu hỏi quá đơn giản như vậy, Ngải Hổ sững sờ.
Tại sao còn có võ giả không biết vị trí của Âm La giới chứ? Điều này…
Ngải An Tâm phì cười: “Ca ca, La Chinh là võ giả phi thăng, mà thời gian phi thăng cũng chưa được bao lâu…”
Sau khi biết được vị trí của Âm La giới, La Chinh mỉm cười.
Hắn không ngờ, Âm La giới lại tiếp giáp với Thông Linh giới, cũng là Đại Giới mà La Chinh đã phi thăng đến lúc trước.
Thông Linh giới vốn là biên giới của liên minh ba nghìn giới, mà Âm La giới lại nằm ở bên kia biên giới, không phải địa bàn của liên minh.
Khoảng cách xa xôi như thế, cho dù sử dụng lối đi giữa các giới thì chỉ sợ cũng phải mất mấy tháng.
Lúc này La Chinh mới hiểu được vì sao Ngải Hổ lại đề nghị gặp nhau ở Âm La giới vào nửa năm sau.
Chuyện đã đồng ý, La Chinh không thể lại thay đổi.
Đợi hai huynh muội Ngải Hổ và Ngải An Tâm rời đi, La Chinh mới hỏi Huân: “Huân, bí bảo của Âm La giới là thế nào? Vì sao lại bảo ta đồng ý?”
Lúc này, một thân thể kiếm linh dần dần ngưng tụ trước mặt La Chinh.
Nàng mỉm cười đáp: “Chuyện về bí bảo của Âm La giới đã là một câu chuyện cũ bị lãng quên hơn trăm nghìn năm rồi.
Nhưng ta là người trong cuộc, vừa lúc biết được một số bí mật bên trong, mà những thứ đó lại khá quan trọng đối với ngươi”
“Ta không rõ võ giả tên Ngải Hổ kia có phương pháp mở bí bảo ra hay không, nhưng cũng đáng để thử một lần”
Nghe Huân nói xong, La Chinh im lặng gật đầu.
Hắn cũng không thể cứ ở mãi trong thiên cung Vân Miểu để tu luyện.
Huống chi hắn đã hứa với Huân, hắn sẽ giúp nàng trở lại vương vị của nàng…
Thời gian nửa năm đối với võ giả Thượng Giới mà nói là quá ngắn.
Thời gian đi lại qua các Đại Giới đều dùng tháng để tính toán.
Sau khi chuẩn bị xong, La Chinh liền tạm biệt Vân Lạc.
Đối với việc La Chinh rời đi, Vân Lạc cũng không suy nghĩ nhiều.
Cho dù là võ giả trong mười ba cung thì ai cũng sẽ tìm cơ hội ra ngoài trải nghiệm.
Huống chi, nàng cũng đã đồng ý với La Chinh, sẽ không trói buộc hắn quá nhiều.
Không bao lâu sau, La Chinh rời khỏi thiên cung Vân Miểu, tiến vào con đường Đại Giới.
Chương 1095: Tài nguyên
La Chinh cưỡi trên một con ngựa Thiên Loan để di chuyểnCon ngựa này là thần thú dùng để đi đường.
Cho dù ở Thượng Giới, nó cũng thuộc hàng hiếm có.
Hắn có được là nhờ Vân Lạc tặng cho.
Sau khi La Chinh đi rồi, Vân Lạc mới quay người trở về đại điện của mình.
Trên một bậc thang ở nơi sâu bên trong đại điện có khắc một thần văn phức tạp, khó hiểu.
Sau khi Vân Lạc bước lên bậc thang, nàng liền kích hoạt thần văn, một bóng người màu đen dần dần hiện ra.
“Cha!” Vân Lạc gọi một tiếng.
Cha của Vân Lạc là một trong ba đại Thiên Tôn cai quản liên minh, Vân Hồ Thiên Tôn.
Cảnh giới Thiên Tôn là tồn tại chí cao vô thượng trong vũ trụ.
Nếu không có chuyện gì quan trọng, cho dù là Vân Lạc thì cũng không được tùy tiện quấy rầy cha của mình.
Thái độ của Vân Hồ Thiên Tôn rất lạnh nhạt, dù người đối diện là con gái mình thì giọng nói của ông vẫn không hề có chút tình cảm nào: “Tên nhóc kia… đi rồi?”
Vân Lạc gật đầu.
“Con đã tính ra được đại cục kinh thiên, cha sẽ dốc toàn lực giúp con.
Nhưng dưới vòm trời này, không có gì là bí mật.
Con đã có thể nghĩ đến thì bọn họ cũng có thể” Vân Hồ Thiên Tôn nói.
Vân Lạc mỉm cười: “Đương nhiên con biết rõ điều này.
Mặc dù kẻ biết về người không có số mệnh không nhiều, nhưng cũng có không ít.
Có điều, có nghĩ đến thì đã sao? Mệnh của người không có số mệnh không thể đoán trước, cũng chẳng thể suy tính được.
Đây là một con đường mà bất cứ ai cũng không tính ra.
Con chỉ cẩn thận ở phía sau đẩy La Chinh một cái.
Chuyện ngày sau, ai có thể nói trước được?”
“Con nói không sai.
Từ trước đến nay, khó khăn nhất của người bày thế cục chính là thoát khỏi khuôn mẫu này.
Tâm cơ của Vân Lạc con không tính là lợi hại, nhưng lần này xem ra không tệ” Vân Hồ Thiên Tôn từ tốn nói.
“Cảm ơn cha đã khen” Vân Lạc mỉm cười đáp lại.
“Nhưng con nhất định phải chú ý, số mệnh nghịch thiên của La Chinh rất hiếm thấy, song thứ mà hắn gánh vác cũng không ít.
Ví dụ như việc hắn muốn giúp Sát Lục Vương của Yêu Dạ tộc đoạt lại ngôi vương cũng là một chuyện cực kỳ khó khăn.
Nếu cứ vậy mà chết thì thật đáng tiếc…”
“Vâng, con đã hiểu”
Cha nàng lúc nào cũng nói ít lời.
Cường giả Thiên Tôn thường ở trong giai đoạn chặt đứt tình cảm, ý muốn lĩnh ngộ được một chút thần tính dưới con mắt của Thiên Đạo.
Cũng vì nguyên nhân này mà từ lúc Vân Lạc được sinh ra đến nay, cha nàng dường như không có tình cảm gì với nàng.
Hôm nay cha vẫn lãnh đạm như trước, nhưng có thể nói với nàng nhiều lời như vậy, thậm chí còn có sự quan tâm, Vân Lạc đã cảm thấy vui vô cùng.
Sau khi nàng báo cáo tin tức về La Chinh cho cha biết, Vân Hồ Thiên Tôn dường như rất chú ý.
Ông cảm thấy có hứng thú với La Chinh.
Đây là lần đầu tiên nàng được cha khen kể từ lúc bước chân vào võ đạo đến nay…
Cưỡi một con thần thú xuyên qua con đường Đại Giới là một việc rất đáng kiêu hãnh.
Trong con đường Đại Giới rộng lớn đang có rất nhiều võ giả qua lại.
Mỗi lần bọn họ nhìn thấy La Chinh cưỡi ngựa Thiên Loan thì đều hâm mộ ra mặt, đồng thời cũng âm thầm phỏng đoán thân phận của La Chinh.
Võ giả có tư cách cưỡi ngựa Thiên Loan, tuyệt đối không phải người bình thường.
Trên con đường này, La Chinh đã lên được kế hoạch ban đầu cho bước tiếp theo của mình.
Muốn trợ giúp Huân đoạt lại ngôi vương, với thực lực của La Chinh bây giờ thì tuyệt không phải là chuyện một mình hắn có thể làm được.
Huân cũng không phải bị cô lập bên trong Thượng Giới.
Giống như vị Thần Tiễn Thiên Tôn kia, cho đến tận bây giờ, người đó vẫn luôn kiên định đứng sau lưng nàng.
Ngoài Thần Tiễn Thiên Tôn ra, còn có một số thuộc hạ cũ đang chờ Vương của bọn họ là nàng trở về.
Ngoài ra, Huân còn có rất nhiều tài nguyên được cất giấu.
Mục đích của Huân bây giờ chính là muốn lợi dụng chỗ tài nguyên này để giúp La Chinh nhanh chóng tăng thực lực.
Sau khi đạt đến Thần Hải Cảnh, tu vi của La Chinh tăng lên rất chậm, tài nguyên tiêu hao nhiều gấp trăm nghìn lần so với trước đây.
Đây không phải là vấn đề thiên phú.
Trong quan niệm ở thế giới võ giả, dưới Thần Hải Cảnh chỉ là bồi dưỡng nền móng, mà nền móng thì lại không thích hợp dùng tài nguyên, đan dược để thúc đẩy.
Nếu không, sẽ khiến cho nền móng bất ổn.
Cho nên, dù là La Chinh hay là thiên tài siêu cấp nào khác thì cũng đều dựa vào thiên phú của mình mà đột phá tu vi, chứ không dùng tài nguyên đắp lên.
Nhưng sau khi đạt đến Thần Hải Cảnh, tốc độ tăng tu vi của võ giả lại liên quan đến thế giới trong cơ thể.
Đầu tiên là mở ra biển chân nguyên, sau đó khuếch trương thế giới bên trong cơ thể, dẫn sấm sét vào đó, rồi xây dựng nên một tiểu thế giới bên trong biển chân nguyên…
Những bước này cũng không phải chỉ cần thiên phú là có thể giải quyết.
Thật ra, điểm này đã bắt đầu thể hiện từ thời kỳ cuối của Sinh Tử Cảnh.
Ví dụ như, nếu võ giả không có Thập Phương Dẫn Kiếp Đan, thì gần như không có khả năng dẫn được tiểu Thiên Kiếp thứ mười tới.
Cho nên, đan dược có cấp bậc như vậy, được xem là đan dược rất trân quý trong rất nhiều thánh địa,.
Thế nên cho dù là võ giả của mười ba thiên cung thì cũng chỉ có thể dựa vào thực lực của mình mà tranh thủ giành lấy trong truyền thừa Tân Hỏa.
Một thế giới so đấu với nhau bằng tài nguyên, đối với võ giả mà nói lại càng tàn khốc.
Đây cũng là một trong những nguyên nhân vì sao võ giả phi thăng rất khó có được thành tựu lớn.
Bởi vì thiên phú rất quan trọng, nhưng tài nguyên còn quan trọng hơn.
Năm đó, khi Huyễn Hải Thiên Tôn dùng thân phận võ giả phi thăng để giành được vị trí Thiên Tôn, ông đã được xem là kỳ tích trong đám võ giả phi thăng rồi.
Huân biết khá rõ một số bí mật trong Âm La giới, thậm chí có thể nói, lai lịch của bí bảo trong Âm La giới có liên quan rất lớn với Huân.
Cho nên, Huân mới lên tiếng bảo La Chinh đồng ý khi hắn còn đang do dự và cảnh giác.
Bí bảo này chính là tài nguyên đầu tiên mà nàng dành cho La Chinh.
Nếu chỉ dùng tốc độ của mình mà phi hành, sợ rằng La Chinh sẽ phải tốn mấy chục năm, hay thậm chí còn lâu hơn để di chuyển giữa các Đại Giới,.
Nhưng ngựa Thiên Loan vốn là kỳ vật trong thiên hạ.
Dưới tốc độ lao vùn vụt của nó, chỉ một tháng hắn đã đến biên giới các Đại Giới của liên minh.
“Tử Ý giới…”
“Hạo Nhiên giới…”
“Tinh Vũ giới…”
“Thông Linh giới…”
Vượt qua Thông Linh giới chính là Âm La giới.
Không ngờ hắn xuyên qua nhiều Đại Giới trong Thượng Giới như vậy, cuối cùng lại quay về Thông Linh giới.
Nên biết rằng, có rất nhiều võ giả trong vũ trụ này, thậm chí là võ giả Thần Hải Cảnh, cả đời cũng không có tư cách xuyên qua một Đại Giới.
Nhưng La Chinh lại xuyên qua hơn một nghìn Đại Giới, sau đó lại quay trở về.
Điều này hắn cần phải cảm ơn Vân Lạc.
Cái khó của võ giả khi đi vào lối đi giữa các giới chính là thời gian và tiền bạc.
Việc vượt qua một Đại Giới có thể tiêu hao hết tích lũy cả đời của một võ giả, mà cũng phải tốn đến mấy chục năm.
Đối với võ giả, tiêu phí thế này căn bản không cách nào tiếp nhận được.
La Chinh có được Lăng Yên Ngọc Lệnh và ngựa Thiên Loan, tất nhiên là đi đường thông thuận.
Về phần Ngải Hổ, hắn đã hứa nửa năm sau sẽ gặp nhau ở Âm La giới.
Tất nhiên hắn sẽ có cách để chạy đến Âm La giới trong nửa năm.
La Chinh cũng không định dừng lại Thông Linh giới.
Nơi này chẳng qua chỉ là nơi hắn phi thăng đến mà thôi.
Nhưng khi hắn đang phi hành trong lối đi giữa các giới, bên tai hắn đột nhiên vang lên một giọng nói: “La Chinh, ngươi ở đâu? Có thể giúp ta được không?”
Nghe xong, La Chinh sững sờ, vì đó là giọng của Mộ Minh Tuyết.
Trước khi rời khỏi mạch khoáng, Mộ Minh Tuyết và La Chinh đã để lại phù truyền âm cho nhau.
Về sau ngẫm lại, đây đúng là một chuyện buồn cười.
Vũ trụ quá lớn, chỉ một Đại Giới thôi cũng rộng tưởng tượng của bọn họ rồi.
Khoảng cách lớn nhất phù truyền âm Hạ Giới có thể đạt được là hai, ba vạn dặm.
Còn chất lượng của phù truyền âm mà Mộ Minh Tuyết trao đổi lại cao hơn một chút, có thể đạt đến khoảng cách sáu vạn dặm.
Sáu vạn dặm có thể bao trùm cả một đại lục trong Đại Thế Giới, thậm chí có thể truyền âm giữa hai đại lục với nhau.
Nhưng ở Thượng Giới, khoảng cách này chỉ được xem là trò cười.
Khi La Chinh ở tháp kết giới Nhất Niệm trong truyền thừa Tân Hỏa, gió lốc quy tắc cũng kéo dài đến hơn ba vạn dặm.
Phù truyền âm vang lên bên tai, điều này nói rõ nơi Mộ Minh Tuyết đang ở cách La Chinh trong phạm vi sáu vạn dặm.
Đối với Đại Giới mà nói, khoảng cách này chẳng khác nào đi từ nhà ra chợ.
Hắn và Mộ Minh Tuyết cũng không quen thân lắm.
Lúc trước, để rời khỏi mạch khoáng, quan hệ giữa hai người cũng chỉ là lợi dụng lẫn nhau.
Nhờ có La Chinh, nàng mới có thể rời khỏi mạch khoáng sớm một chút.
Chuyện xảy ra sau đó đã chứng minh, cho dù La Chinh không đào quặng thì cũng tự có người đến đưa hắn đi.
Mộ Minh Tuyết đốt phù truyền âm, hình như nàng ta đang gặp phiền phức?
Cũng không biết nàng ta đốt phù truyền âm lúc nào.
Có lẽ đã qua mấy tháng rồi, nhưng phù truyền âm vẫn quanh quẩn chỗ này mà thôi.
Lúc đó, nàng có nói cho hắn biết nàng có một thúc thúc giữ chức Thành chủ một thành ở thánh địa Linh Vũ.
Hắn cho rằng, nàng sẽ có cuộc sống khá hơn so với võ giả phi thăng một chút.
Vẻ mặt La Chinh hơi do dự, nhưng vẫn vỗ nhẹ cổ ngựa Thiên Loan.
Dựa theo phương pháp mà Vân Lạc đã dạy, hắn cho ngựa Thiên Loan ngừng lại, sau đó đổi hướng rời khỏi con đường Đại Giới.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









