1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 221 : Chiêu đãi nồng hậu (c1101-c1105)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 221 : Chiêu đãi nồng hậu (c1101-c1105)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1101: Chiêu đãi nồng hậu

Thân điện chủ có thể trèo lên được vị trí Điện chủ ở một thánh địa thập phẩm thì chắc chắn cũng là một người tinh khônHắn biết rõ việc một Cung chủ của thiên cung tự mình đưa La Chinh đi là có ý nghĩa gì.

Hắn không có bản lĩnh nghe ngóng được bí mật trong đó, cũng không thể suy đoán được gì, nhưng hắn căn bản không cần phải biết!

Hắn chỉ cần biết La Chinh được một vị Cung chủ của thiên cung đưa đi, hơn nữa vị Cung chủ đó còn là con gái của một Thiên Tôn.

Nếu nàng tới đây thì ngay cả Giới chủ của Thông Linh giới hắn cũng phải đích thân ra mặt! Mà Điện chủ của ba mươi sáu điện thì căn bản còn không có cơ hội xuất hiện.

Lúc đầu, Thân điện chủ cho rằng, La Chinh có bối cảnh không thấp trong thánh địa.

Cũng bởi vì mệnh lệnh của Thánh Chủ nên bọn họ mới đưa La Chinh về mà thôi.

Nhưng cho dù bọn họ suy đoán thế nào thì cũng không ngờ được rằng La Chinh sẽ được Vân Lạc trực tiếp đưa vào thiên cung…

Bối cảnh như vậy, quả thực khiến hai người Thân điện chủ và Hà điện chủ nghĩ đến mà sợ.

Thậm chí, bọn họ còn cẩn thận nhớ lại trên đường đi, mình có chăm sóc La Chinh chu đáo hay không?

Vậy mà không ngờ lúc này La Chinh lại trở về thánh địa Linh Vũ!

Chặng đường này phải vượt qua hơn một nghìn Đại Giới.

Cho dù là Thân điện chủ hắn muốn vượt qua hơn một nghìn Đại Giới thì cũng là một chuyện hết sức khó khăn, có lẽ phải dốc hết tất cả gia sản, tốn rất nhiều thời gian.

La Chinh vượt qua hơn một nghìn Đại Giới để rời đi, sau đó lại vượt qua hơn một nghìn Đại Giới để quay trở về…

Dù La Chinh không cảm thấy chuyện này có vấn đề gì, nhưng trong đám võ giả, đây tuyệt đối là một hành động vĩ đại! Ít nhất thì ở tu vi Thần Hải Cảnh, không nhiều võ giả có thể vượt qua được nhiều Đại Giới như vậy.

Cũng chỉ có các thiên tài cấp cao của Đại Giới mới có được của cải và bản lĩnh này.

Thân điện chủ chỉ cần đảo mắt qua liền nhận ra con ngựa Thiên Loan ở sau lưng La Chinh.

Mà thanh trường kiếm trong tay La Chinh, tuy hắn không thể nói được nguồn gốc, nhưng với kiến thức của hắn thì việc phân biệt được thần khí nhất phẩm cũng không khó khăn gì.

Hơn nữa, từ khí tức quy tắc mơ hồ mà thanh kiếm kia truyền tới thì hẳn cũng có thể nhận định, đó là thần khí hàng đầu trong đám thần khí nhất phẩm.

Nếu là người bình thường, một tay dắt ngựa Thiên Loan, một tay cầm một thần khí nhất phẩm như thế, có lẽ Thân điện chủ còn định giết người đoạt bảo.

Dù sao thì đồ vật cấp bậc này, chỉ sợ Thân điện chủ hắn có phấn đấu cả đời cũng khó có được một trong số đó.

Nhưng đây lại là La Chinh… nên hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Không những không dám hành động thiếu suy nghĩ, ngược lại còn giơ tay lên giết chết tinh huyết của Mộ Kinh Luân, luyện hóa thành một khối tinh phách tinh huyết.

Sau đó hắn mới ra vẻ xin lỗi, dâng tinh phách tinh huyết kia cho La Chinh: “Người này tu luyện Huyết Công Hắc Ám, chính là rút toàn bộ tinh huyết của bản thân mình ra, tái tạo một thân xác khác.

Nhưng có lẽ hắn đã không thể tạo ra được thân xác thứ hai nữa.

Tinh phách tinh huyết này lại là vật đại bổ, xin thiếu hiệp La Chinh nhận lấy”

La Chinh lạnh nhạt liếc tinh phách tinh huyết kia một cái, giá trị của vật này đối với La Chinh không lớn, nhưng hắn cũng không từ chối.

Sau khi nhận từ tay Thân điện chủ, hắn lại đưa cho Mộ Minh Tuyết bên cạnh: “Dù sao thì người thúc thúc ruột này cũng là người thân nhất của ngươi.

Người nên nhận tinh phách tinh huyết này là ngươi mới phải”

Nghe thấy lời này của La Chinh, cơ thể Mộ Minh Tuyết khẽ run lên.

Khi thúc thúc muốn đưa nàng tới cho vị Thân điện chủ này, nàng liền cảm thấy tuyệt vọng lần nữa.

Nhưng trong khoảng thời gian ngắn ngủi vừa rồi, nàng bắt đầu từ tuyệt vọng mà nhìn thấy hy vọng, sau đó lại lần nữa rơi vào tuyệt vọng, rồi lại thấy hy vọng… Cảm xúc trong lòng đúng là đã thay đổi nhanh như chong chóng.

Mà càng khiến nàng bất ngờ hơn là, sau khi Thân điện chủ đến đây lại khách sáo với La Chinh như vậy.

Thậm chí có thể thấy được vẻ ân cần từ trong ánh mắt của hắn.

Sau đó, hắn giơ tay lên, trực tiếp tiêu diệt thân thể tinh huyết của thúc thúc nàng, mục đích chẳng phải vì muốn bồi thường cho La Chinh sao?

Rốt cuộc La Chinh là nhân vật nào?

Thời gian một năm đối với võ giả mà nói cũng không quá dài, đối với Mộ Minh Tuyết thì gần như là chuyện mới xảy ra ngày hôm qua.

Khi ở trong giếng phi thăng, Mộ Minh Tuyết nhàn nhã nói chuyện, mà La Chinh lại mang vẻ mặt lạnh nhạt chìm mình trong nước ở một bên, không nói một từ.

Về sau, hắn gần như chẳng mất bao nhiêu thời gian đã thích ứng được với nguyên khí trời đất của Thượng Giới…

Người dùng con đường phi thăng thì chắc chắn là người phi thăng.

Nhưng những người phi thăng cùng kỳ với La Chinh, phần lớn vẫn còn bị mắc kẹt trong mỏ để đào quặng.

Mộ Minh Tuyết nàng có thể rời đi sớm, cũng coi như là một người phi thăng khá may mắn.

Có điều, lúc này La Chinh lại đã có được địa vị như thế!

Cho dù Mộ Minh Tuyết nghĩ thế nào cũng không thể nghĩ ra, trong một năm ngắn ngủi này, La Chinh đã trải qua những chuyện gì?

Sau khi nhận lấy tinh phách tinh huyết từ trong tay La Chinh, Mộ Minh Tuyết cũng không hấp thu.

Mộ Kinh Luân chính là thúc thúc ruột của nàng.

Tinh phách tinh huyết này rất có lợi cho khí huyết của võ giả, nhưng nàng còn chưa đến mức hấp thu tinh huyết của chính thúc thúc mình.

Nàng lật tay, cất tinh phách tinh huyết mới nhận kia vào nhẫn tu di.

Thân điện chủ cười nói: “Nếu thiếu hiệp La Chinh đã đến thánh địa Linh Vũ của chúng ta, sao không đến điện của ta nhỉ?”

Sau khi võ giả của mười ba cung tu luyện thành công, họ nhất định sẽ phải gánh trên lưng trách nhiệm nặng nề trong liên minh.

Mặc dù đây có thể là chuyện rất lâu về sau, nhưng Thân điện chủ cũng rất rõ, cơ hội này không phải ai cũng có.

Đối với lời mời thân tình của Thân điện chủ, La Chinh cũng không từ chối.

Lần này đi tới Âm La giới, thời gian của hắn tương đối dư dả.

Vì vậy, La Chinh và Thân điện chủ cùng nhau rời khỏi thành Hoa Thiên.

Mộ Minh Tuyết thì ngơ ngác ngồi trên ngựa Thiên Loan, con ngươi trong mắt không ngừng di chuyển, nàng vẫn chưa thể bình tĩnh lại nổi.

Thân điện chủ quản lý điện Hư Hoa trong thánh địa Linh Vũ, mà điện Hư Hoa này được xây trong một tòa thành lớn khác.

Tất nhiên tòa thành lớn này không thể so được với Thánh thành ở trung tâm thánh địa Linh Vũ, nhưng cũng không hề nhỏ.

Sau khi vào điện, Thân điện chủ liền dùng phương thức tiếp đón nồng hậu nhất để chiêu đãi La Chinh.

Mộ Minh Tuyết đứng bên cạnh từ đầu đến cuối, cứ ngỡ mình đang trong mơ.

Ở Hạ Giới, nàng cũng đã gặp qua không ít “đại năng Thần Hải Cảnh”, thế nhưng khi đến Thượng Giới mới lại lần nữa nhận ra sự nhỏ bé của bản thân.

Thành chủ của một thành là sự tồn tại cực kỳ lớn trong lòng Mộ Minh Tuyết.

Mà Thân điện chủ này lại nắm trong tay một nghìn thành, chính là sự tồn tại cao nhất trong lòng nàng.

Về phần Thánh chủ, Giới chủ của thánh địa, thậm chí ngay cả Thiên Tôn… những người đó chỉ tồn tại trong truyền thuyết.

Đối với Mộ Minh Tuyết mà nói, cứ giống như thường dân trong thôn núi bàn luận về Hoàng đế vậy.

Chênh lệch về mặt nhận thức này không có cách gì bù lại được.

Nhưng nàng sẽ không cần suy nghĩ tới nó.

Nói cách khác, bây giờ cho dù có một vị Thiên Tôn nhảy ra trước mặt Mộ Minh Tuyết thì chắc nàng cũng sẽ phản ứng không khác Thân điện chủ là bao!

Lúc này Thân điện chủ đích thân chiêu đãi nhiệt tình, các món ăn tinh xảo bày la liệt trước mặt nàng.

Gần như mỗi loại đều là thiên tài địa bảo, ví dụ như “quả Hồng La”, “rượu Bích Hải”, còn có sữa “cao Hoàng Thể” màu vàng tỏa ra mùi thơm thoang thoảng.

Đặt ở trong Hạ Giới, chúng đều là vật cấp cao hiếm thấy nhất, nhất định phải dùng để luyện chế thành đan dược, nhằm phát huy dược hiệu cao nhất!

Nhưng ở chỗ này, chẳng qua nó chỉ là một món ăn trên đĩa mà thôi.

Quá lãng phí…

Vì không muốn lãng phí nên Mộ Minh Tuyết hồn nhiên không thèm để ý đến tướng ăn của mình mà cứ thế ngấu nghiến.

Nói khó nghe một chút có thể gọi là ăn như hổ đói.

Nhưng không ai trong đám Thần Hải Cảnh mặc trang phục của cung nữ ở đại điện dám cười nhạo Mộ Minh Tuyết, thậm chí ngay cả một chút xíu ánh mắt khinh thường cũng không có!

Tu vi của La Chinh và Mộ Minh Tuyết đều là Thần Hải Cảnh sơ kỳ, thậm chí còn không bằng một số cung nữ đang múa hát kia, nhưng bọn họ lại là người được Điện chủ đưa tới.

Người như thế có thể là nhân vật bình thường được sao? Dưới tình huống này, ai dám có thái độ khinh thường?

Về phần La Chinh, hắn không ăn như hổ đói giống Mộ Minh Tuyết.

Sau khi đã vào mười ba cung, bây giờ La Chinh cũng hiểu, bắt đầu từ võ giả Thần Hải Cảnh, mỗi khi tu vi của hắn tăng lên không chỉ cần dựa vào thiên phú của bản thân nữa, mà còn phải tốn rất nhiều tài nguyên.

Mà tài nguyên cũng không phải là những thứ trước mặt, rất có thể dù đào sạch cả mấy thánh địa thập phẩm cũng không thể tìm đủ tài nguyên hắn cần.

“Thiếu hiệp La Chinh vốn đã đi mười ba cung, nhưng không biết vì sao lại xuất hiện ở thánh địa Linh Vũ chúng ta?” Lúc này mới là thời điểm Thân điện chủ hỏi ra nghi hoặc của mình: “Nếu ta nhớ không nhầm, thiên cung Vân Miểu cách Thông Linh giới chúng ta khoảng một nghìn ba trăm hai mươi Đại Giới…”

La Chinh sớm biết Thân điện chủ sẽ có câu hỏi như thế, hắn chỉ cười nói: “Đi thiên cung Vân Miểu thì cũng không thể tu luyện suốt trong đó được.

Cho dù là võ giả trong thiên cung cũng phải ra ngoài rèn luyện, ta cũng vừa lúc hẹn người khác đi Âm La giới”

Hắn không cần che giấu hành tung của mình, cho nên cũng không giấu giếm gì.

Lông mi của Mộ Minh Tuyết ngồi bên cạnh khẽ run, hơn một nghìn Đại Giới là khái niệm gì?


Chương 1102: Làm nô tỳ

Mộ Minh Tuyết mới chỉ từng nghe nói rằng Đại Giới này rất rất lớn, lớn đến mức nàng khó có thể tưởng tượng đượcMột vị võ giả Thần Hải Cảnh muốn vượt ra khỏi một Đại Giới, thì có lẽ cũng phải tiêu phí không ít thời gian nếu đi qua lối đi không gian.

Mà nếu không đi qua lối đi không gian thì chỉ riêng việc đi ngang qua thánh địa Linh Vũ này thôi cũng đã mất khá nhiều thời gian rồi!

Nhưng La Chinh lại đi qua đến hơn một nghìn Đại Giới, sau đó lại quay trở lại? Chuyện này khó tránh khỏi có chút…

Mộ Minh Tuyết không biết mười ba cung trong miệng Thân điện chủ là cái gì, nhưng nghe loáng thoáng thì nàng cũng dần dần hiểu được La Chinh có bối cảnh cỡ nào.

Có điều, nếu là người có bối cảnh như vậy thì tại sao lại phi thăng cùng với nàng? Hơn nữa còn ở trong mỏ quặng đào mỏ?

Nàng không biết giải thích những điều mâu thuẫn này như thế nào.

Mặc dù La Chinh rất thẳng thắn, nhưng Thân điện chủ cũng sẽ không hỏi vòng vèo để tìm hiểu mục đích thật sự của La Chinh.

Lần này, khi hai người chuyện trò, Thân điện chủ lại chuyển đề tài.

Lúc này hắn hỏi Mộ Minh Tuyết: “Cô gái này chính là cháu gái của Mộ Kinh Luân, cũng là một người phi thăng trong thánh địa Linh Vũ ta, không biết sau này ngươi có tính toán gì chưa?”

Tâm tư Thân điện chủ cũng cực kỳ nhạy bén, hắn thấy dường như Mộ Minh Tuyết có quan hệ không tệ với La Chinh.

Nhưng qua lần nói chuyện này, Thân điện chủ đã hiểu rõ, chẳng qua La Chinh chỉ đi ngang qua đây, sau đó cứu giúp cô gái này mà thôi.

Chắc là khi đi Âm La giới thì sẽ không dẫn Mộ Minh Tuyết theo.

Vậy nên hắn liền chủ động nói chuyện này ra, muốn giúp La Chinh sắp xếp chỗ cho cô gái này.

Nghe nói như vậy, La Chinh khẽ mỉm cười.

Thân điện chủ đúng là một nhân vật rất biết tính toán, nhưng La Chinh vẫn không hề mở miệng nói lời nào.

Quan hệ giữa hắn và Mộ Minh Tuyết cũng chưa đến bước kia, lần này ra tay cứu giúp chỉ đơn thuần là nể tình quen biết trước đây mà thôi.

Thân điện chủ chủ động mở miệng hỏi như vậy, nên Mộ Minh Tuyết nhất thời hơi khẩn trương: “Dự, dự định…”

Có thể có dự định gì được?

Nàng đến nương nhờ thúc thúc ruột của chính mình, vậy mà thúc thúc không chỉ không giúp đỡ nàng, ngược lại còn muốn đưa nàng cho người khác làm lô đỉnh.

Bây giờ thúc thúc đã chết, nàng còn chưa kịp lên kế hoạch gì cho tương lai.

Nên chợt nghe Thân điện chủ hỏi vậy, nàng cũng không biết đáp lại như thế nào.

Không ngờ Thân điện chủ lại cười nhẹ nói: “Hay là ta giúp ngươi mở lời, xin cho ngươi tiến vào võ đường Vạn Linh của thánh địa Linh Vũ ta rèn luyện một phen? Ngày sau trở về cũng có thể tiếp nhận chức Thành chủ.

Vị trí Thành chủ thành Hoa Thiên ta có thể giữ lại cho ngươi.

Ngươi thấy thế nào?”

“Võ đường Vạn Linh… Vị trí Thành chủ…”

Mộ Minh Tuyết lập tức sửng sốt.

Trong lúc không có chuẩn bị về tâm lý lại chợt nghe được lời nói của Thân điện chủ, nàng ngơ ngác không phản ứng kịp.

Tiến vào võ đường Vạn Linh tu luyện? Sau đó tiếp nhận chức Thành chủ?

Niềm vui sướng này không lời nào tỏ rõ được.

Đối với Mộ Minh Tuyết mà nói, đây là một chuyện tốt khó mà tưởng tượng nổi.

Nhưng chuyện này lại nhẹ nhàng rơi xuống người mình như thế sao?

Mà tất cả chuyện này, chẳng qua chỉ là vì người đàn ông đang ở cách nàng không xa kia mà thôi!

Lúc trước Mộ Minh Tuyết khuyên La Chinh, sau khi rời khỏi mạch khoáng thì hãy cùng nàng đến nhờ cậy thúc thúc, bây giờ nghĩ lại mới thấy thật là buồn cười.

Trên mặt La Chinh vẫn mỉm cười.

Hắn và Thân điện chủ cùng nhìn về phía Mộ Minh Tuyết.

Hắn thực sự không thể dẫn Mộ Minh Tuyết vào Âm La giới, bởi con đường khám phá bí bảo trong Âm La giới sẽ không dễ dàng.

Thân điện chủ chủ động nói ra đãi ngộ như vậy, chắc hẳn Mộ Minh Tuyết sẽ đồng ý.

Lông mi Mộ Minh Tuyết không ngừng rung rung, trong đôi mắt mơ hồ có ánh sáng kích động.

Nhưng tia sáng kia vừa chợt lóe lên thì sau đó bỗng giống như đã hạ một quyết tâm rất lớn.

“Điện chủ đại nhân, ta có thể từ chối không?” Mộ Minh Tuyết chợt mở miệng nói.

Lời này vừa dứt, vẻ mặt La Chinh và Thân điện chủ đều sửng sốt.

Bọn họ không ngờ Mộ Minh Tuyết lại từ chối.

Thân điện chủ liền tiếp tục hỏi: “Không biết vì sao ngươi lại từ chối?”

Mộ Minh Tuyết chợt đứng dậy, đi về phía La Chinh.

Trong lòng giống như đã hạ quyết tâm rất lớn, nàng quỳ gối với La Chinh: “La công tử đã cứu mạng ta, Mộ Minh Tuyết ta không có gì để báo đáp, chỉ có thể ở lại bên cạnh ngươi, làm nô tỳ cũng không oán hận một câu!”

Vẻ mặt nàng cực kỳ nghiêm túc.

Mà lúc này, ánh mắt Thân điện chủ lại chợt lóe lên, nhưng trong lòng thì thầm than: cô gái này thật thông minh!

Tất nhiên nàng đã nhìn ra điểm mấu chốt, nguyên nhân của mọi chuyện.

Tất cả những gì hắn cấp cho Mộ Minh Tuyết đều là bởi vì La Chinh.

Nếu nàng có thể đi theo La Chinh, những thứ hôm nay cũng chỉ là lông gà vỏ tỏi mà thôi!

Nhưng lần này Thân điện chủ đoán được tâm tư của Mộ Minh Tuyết, nhưng lại cũng chỉ đoán được một nửa mà thôi.

Mộ Minh Tuyết muốn ở bên cạnh La Chinh, nhưng chính nàng cũng không biết rốt cuộc mình đang mưu cầu cái gì.

Chẳng qua lần này, sau khi nhận ân huệ của La Chinh, tâm tư nàng dậy sóng dữ dội, trong lòng đã có ý định này từ lâu.

Mà Mộ Minh Tuyết nàng không có thứ gì, trên người cũng chỉ có mấy món chí bảo, sợ rằng chẳng thể lọt được vào mắt La Chinh.

Vì vậy, sau khi do dự hồi lâu, nàng đã dũng cảm từ chối những thứ Thân điện chủ hứa hẹn rồi làm ra hành động đáng kinh ngạc này.

Cứ như vậy thật ra lại khiến La Chinh hơi khó xử.

Lúc này Thân điện chủ cũng không tiện nói thêm nữa, trên mặt chỉ treo nụ cười.

Chuyện này vẫn nên để cho La Chinh tự xử lý thì hơn.

Vẻ mặt Mộ Minh Tuyết rất nghiêm túc.

Nếu nàng đã quyết tâm, tất nhiên đây không phải là chuyện đùa.

Sau khi do dự một lúc lâu, La Chinh đỡ Mộ Minh Tuyết dậy rồi cười nói: “Làm nô tỳ cái gì, đừng nhắc lại nữa.

Nếu ngươi sẵn lòng theo ta xông xáo, vậy phải chuẩn bị mạo hiểm, liều chết cho tốt”

Từ trước đến nay khi xông pha bên ngoài, La Chinh cũng không cần bất kỳ tỳ nữ nào ở bên cạnh chăm sóc.

Chẳng qua là thấy ánh mắt của Mộ Minh Tuyết chân thành như vậy nên hắn không đành lòng từ chối mà thôi.

Song, nếu thật sự có nguy hiểm gì, hắn cũng có thể nhét Mộ Minh Tuyết vào trong Tiên Phủ.

Dù sao trong tay La Chinh cũng đã nắm giữ lệnh bài chữ Cấn, thông qua lệnh bài này thì có thể trở về Tiên Phủ bất cứ lúc nào.

La Chinh nói rất rõ ràng, thể hiện rằng hắn đã đồng ý.

Vậy nên lúc này trên mặt Mộ Minh Tuyết mới nở nụ cười.

Nàng không biết mình lựa chọn có chính xác hay không, nhưng khi nàng còn ở Hạ Giới cũng từng tự nói với mình rằng: Phi thăng Thượng Giới không phải là để theo đuổi con đường an nhàn.

Nếu không, cứ ở lại Hạ Giới mới là lựa chọn tốt nhất.

Dù sao thì một Đại Thế Giới lớn như vậy cũng đủ để chứa một vị võ giả Thần Hải Cảnh là nàng.

Hơn nữa trong Đại Thế Giới kia còn có vô số sinh linh phải cúi đầu trước nàng, nàng mãi mãi là bề trên.

Sau khi phi thăng Thượng Giới, nàng làm gì còn là cái gì nữa? Tất cả mọi thứ giống như bắt đầu lại từ đầu.

Nếu chỉ theo đuổi an nhàn ổn định, như vậy phi thăng hay không phi thăng còn có ý nghĩa gì?

La Chinh dừng lại ở chỗ Thân điện chủ hơn nửa tháng.

Tất nhiên, chút thời gian này La Chinh cũng sẽ không bỏ qua, hắn vẫn cần cù tu luyện.

Ngoài tu luyện ra, hắn vẫn suy nghĩ về Dịch Thần Nhất Kiếm kia.

Hắn vẫn chưa lĩnh ngộ được chỗ tuyệt diệu nhất của Dịch Thần Nhất Kiếm.

Hoặc là nếu hắn không thể dứt tình được thì vĩnh viễn sẽ không thể thi triển được một kiếm kia!

Nhưng tại sao Dịch Kiếm Thiên Tôn lại có thể thi triển kiếm này một cách hoàn mỹ?

Không thể nói việc La Chinh tự so sánh chính mình với cường giả Thiên Tôn là không biết tự lượng sức mình.

Bởi vì có lẽ hắn đã suy đoán ra chỗ huyền bí của Dịch Thần Nhất Kiếm này.

Theo truyền thuyết trong Thượng Giới, chặt đứt được tình cảm thì chính là thần!

Nghe nói, những Thiên Tôn ít ỏi có thể ra khỏi Thiên Đạo kia chính là những người có thể thành công chặt đứt tình cảm, tự độ lên một tầng thần tính thì mới có tư cách thành thần.

Mà việc chặt đứt tình cảm này chính là vấn đề làm khó tất cả các Thiên Tôn.

Giống như những lão quái vật trong vũ trụ, tính tình ai nấy đều rất nóng nảy, nào nhìn ra được chút dáng vẻ chặt đứt tình cảm?

Mặc dù thực lực Thiên Tôn rất mạnh, nhưng có lẽ trong vô số năm tuổi thọ của mình, họ cũng khó mà chặt đứt tình cảm thành công.

Mà Dịch Kiếm Thiên Tôn năm đó lại chưa thực sự thành thần!

Có điều, thi triển ra được một kiếm này lại có tư cách để đối mặt với thần.

Theo truyền thuyết, ông ấy còn từng làm thần bị thương.

Như vậy thì tất nhiên chỉ có một cách giải thích, đó là Dịch Kiếm Thiên Tôn đã thi triển Dịch Thần Nhất Kiếm trong trạng thái chặt đứt tình cảm.

Chẳng qua Dịch Kiếm Thiên Tôn vẫn chưa hoàn toàn chặt đứt được tình cảm mà thôi.

Bởi nếu đã hoàn toàn chặt đứt được tình cảm thì ông ấy đã sớm lột xác trở thành thần, bước lên một tầng cao hơn rồi.

Như thế xem ra, Dịch Kiếm Thiên Tôn nhất định đã dùng những phương pháp khác để thay thế cho phương pháp chặt đứt tình cảm này.

Hoặc có lẽ là dùng phương pháp nào đó để khiến bản thân chìm trong trạng thái hoàn toàn không có tình cảm, cho nên mới có thể thi triển được Dịch Thần Nhất Kiếm.

Nhưng La Chinh lại không nghĩ ra cách mà Dịch Kiếm Thiên Tôn đã sử dụng là cách gì?


Chương 1103: Mật Giáo

Trong mấy ngày liên tiếp, La Chinh đều khổ sở suy nghĩHắn không hiểu rõ về Dịch Kiếm Thiên Tôn cho lắm, chỉ biết rằng ông ấy là chủ nhân của Sát Lục Kiếm Sơn mà thôi!

Lúc trước, khi ở Tiên Thiên Cảnh, hắn đã lĩnh ngộ được kiếm ý viên mãn, rồi đặt chân đến Sát Lục Kiếm Sơn một lần.

Nhưng bây giờ hắn mới hiểu, thanh kiếm được cắm ở nơi cao nhất trên Sát Lục Kiếm Sơn kia hẳn là kiếm của Dịch Kiếm Thiên Tôn, cũng chính là bóng kiếm màu trắng phía trước tảng đá lớn ở đảo Trường Tô.

Chẳng lẽ muốn thi triển Dịch Thần Nhất Kiếm thì phải cần chính thanh kiếm kia của Dịch Kiếm Thiên Tôn?

Suy nghĩ này vừa mới xuất hiện thì đã bị La Chinh bác bỏ ngay lập tức.

Dịch Thần Nhất Kiếm này có chứa sự lĩnh ngộ thần tính, vấn đề lớn nhất vẫn là tâm cảnh của bản thân mà thôi.

Nếu đã hoàn toàn lĩnh ngộ, cho dù trong tay có cầm một cọng cỏ cũng có thể phát huy ra uy lực kinh khủng.

Tất nhiên thanh kiếm dài hai thước kia của Dịch Kiếm Thiên Tôn là một bảo vật cực kỳ sắc bén, nhưng cuối cùng cũng chỉ là dệt hoa trên gấm mà thôi.

Hôm nay, La Chinh vẫn đang suy ngẫm những chuyện này, còn Mộ Minh Tuyết thì đã sửa soạn xong, thế nên nên hắn dự định lên đường.

“Bây giờ chúng ta đang ở thánh địa Linh Vũ…” Mộ Minh Tuyết vừa nói, vừa rót chân nguyên lên trên ngọc giản.

Trong nháy mắt, một tấm bản đồ cực lớn đã xuất hiện xung quanh hai người.

Trong ngọc giản này có chứa thần văn cấp hai, có thể vẽ bản đồ ở trong đó, thể hiện trực quan mà nhanh gọn.

Mà ở trên bản đồ này, Mộ Minh Tuyết đã cẩn thận đánh dấu vị trí hiện tại của bọn họ, cũng chính là vị trí của điện Hư Hoa.

“Ta đã nghiên cứu cặn kẽ vị trí của toàn bộ Thông Linh giới và Âm La giới.

Từ lối đi không gian này đi vào con đường Đại Giới thì khoảng cách sẽ là ngắn nhất.

Sau đó đi thẳng về hướng bắc chính là lối đi giữa các giới” Mộ Minh Tuyết nghiêm túc nói, “Thật ra mà nói, Âm La giới không thuộc về liên minh.

Trên thực tế, mặc dù Đại Giới đó cách liên minh khá gần, nhưng trong đó lại tập trung đủ các chủng tộc, ngoài Nhân tộc ra thì chủng tộc mạnh nhất còn có Yêu Dạ tộc, Ma tộc”

Nàng nói một loạt các tin tức khiến La Chinh cũng hơi sững sờ.

“Những tin tức này đều là do ngươi thu thập được trong mấy ngày nay ư?” La Chinh hỏi.

Mộ Minh Tuyết gật đầu, nhưng lại nói: “Ở trong điện Hư Hoa, không khó để hỏi những chuyện này”

Trước đây nàng không biết gì về những chuyện này, thậm chí ngay cả Thông Linh giới tiếp giáp với Đại Giới nào, trong Thông Linh giới có mấy thánh địa thập phẩm, nàng cũng còn không biết.

Nhưng sau khi La Chinh đồng ý cho nàng đi cùng, nàng đã chuẩn bị đủ.

Mà nếu hỏi thăm tin tức này ở những nơi bình thường thì có thể còn có chút khó khăn, nhưng ở điện Hư Hoa này thì lại không khó lắm.

Lúc này La Chinh mới phát hiện ra, có vẻ như đồng ý cho Mộ Minh Tuyết đi theo cũng không phải là chuyện gì xấu.

Người này cực kỳ nghiêm túc, lần này lại cẩn thận thu xếp những chuyện này, đúng là có tính toán trước sau.

Sau khi chuẩn bị xong mọi thứ, La Chinh liền cáo từ Thân điện chủ.

Ngựa Thiên Loan hí lên một tiếng, đưa La Chinh và Mộ Minh Tuyết bay thẳng đến chân trời.

Chẳng bao lâu sau, hai người đã đi vào con đường truyền tống, thẳng hướng về phía con đường Đại Giới.

Thời gian trôi qua, tốc độ của ngựa Thiên Loan cũng càng lúc càng nhanh, cho nên thích hợp để di chuyển đường dài, thời gian để vượt qua một Đại Giới cũng không nhanh như tưởng tượng

Không lâu sau, hai người đã vượt qua một Đại Giới.

Sau khi rời khỏi con đường truyền tống, họ lại mở bản đồ ra lần nữa để so sánh vị trí hiện tại.

Vị trí mà Ngải Hổ đã đánh dấu hình như chính là khu vực trung tâm của Âm La giới.

Khi ngón tay La Chinh chỉ về hướng đó, Mộ Minh Tuyết lập tức nói: “Trung tâm của Âm La giới là một tòa thành lớn, tên là thành Trạch Cát.

Đây là một nơi giao lưu buôn bán, nên còn gọi là thành Bách Tộc.

Nghe nói các chủng tộc đều có địa điểm giao dịch ở đây, nơi này cũng rất có tiếng tăm trong liên minh.

Trong đó có hơn trăm chủng tộc, thậm chí còn nhiều hơn”

Xem ra Mộ Minh Tuyết đã thuộc lòng từng câu từng chữ những tài liệu này rồi.

Đối với võ giả mà nói, đã gặp qua thì sẽ không quên chính là yếu tố cơ bản, nhưng Mộ Minh Tuyết chuẩn bị kỹ càng như thế vẫn khiến cho La Chinh hơi sững sờ.

“Ba khu bán đấu giá nổi tiếng nhất là do ba chủng tộc lớn làm chủ…” Thấy La Chinh sững sờ nhìn về phía mình, Mộ Minh Tuyết nói được một nửa thì không nói tiếp nổi nữa mà ngượng ngùng lè lưỡi nói: “Nếu La công tử muốn đến đó thì chúng ta cứ đi là được”

La Chinh gật đầu, trong lòng lại sinh ra nghi hoặc.

Hắn vốn cho rằng bí bảo Âm La giới phải cất giữ ở nơi hoang dã, hiếm có dấu vết của con người, nhưng nơi này giao lưu buôn bán thì náo nhiệt tới mức nào cơ chứ? Vì sao Ngải Hổ lại muốn hẹn gặp ở đây?

Hay đây chỉ là nơi gặp mặt mà thôi?

Cho dù như thế nào thì trước hết cứ đi đến thành Trạch Cát đã rồi lại nói.

Sau khi di chuyển trong con đường Đại Giới không lâu thì rốt cuộc hai người cũng đến đích, chính là thành Trạch Cát được xưng là thành Bách Tộc kia.

Vừa mới ra khỏi con đường truyền tống, phía đối diện liền xuất hiện ở mấy sinh linh có thân hình giống như núi nhỏ, chính là võ giả Ma tộc cường tráng!

Đối với võ giả Ma tộc, La Chinh cũng không xa lạ gì.

Ở đại lục Hải Thần, La Chinh đã nhiều lần giao đấu với chủng tộc này.

Ma tộc là một chủng tộc có tính xâm lược cực mạnh, cho dù ở Thượng Giới thì cũng kết thù oán với rất nhiều chủng tộc khác.

Quan hệ giữa Ma tộc với Nhân tộc cũng không tốt, hai bên lúc chiến lúc hòa.

Nhưng tình hình ở Thượng Giới lại càng phức tạp hơn.

Nhân tộc không chỉ có một liên minh, mà còn có hai thế lực lớn khác.

Mà Ma tộc cũng có tới mấy thế lực lớn, quan hệ hết sức phức tạp.

Mặc dù giữa các chủng tộc khó tránh khỏi va chạm, nhưng trong thành này, La Chinh lại không cảm nhận được chút địch ý nào.

Dù sao thì đây cũng không phải là đại lục Hải Thần.

Trên đại lục hỗn loạn kia, tất cả các chủng tộc luôn trong cuộc chiến tranh đoạt quyền sinh tồn mà chèn ép các đối thủ khác.

Mà Âm La giới vốn hết sức phức tạp, được coi là một Đại Giới gắn kết các chủng tộc lại với nhau.

Mọi người sống ở đây với mục đích là để mua bán, là làm ăn, nên nó chú trọng hòa khí, phát tài, không đáng để vừa thấy người tộc khác liền không biệt phân tốt xấu gì mà đánh chết.

Đương nhiên, đổi lại ở nơi khác thì khả năng lại không được như vậy.

Ví như bây giờ ở một vài Đại Giới khác, Nhân tộc và Ma tộc vẫn đang chiến tranh, chém giết tới mức ngươi chết ta sống.

Sau khi vào thành Trạch Cát, La Chinh ép ngựa Thiên Loan vào trong túi linh thú.

Nơi này không còn là địa bàn của nhân loại, mà cho dù có là nhân loại thì đến cả Mộ Kinh Luân còn mưu toan muốn tiêu diệt hắn để cướp ngựa Thiên Loan đi nữa là.

Nếu hắn cứ cưỡi ngựa Thiên Loan đi lại trong thành Trạch Cát thì quá mức huênh hoang rồi.

Như vậy cũng chẳng tốt đẹp gì.

Theo phương hướng Ngải Hổ đã đánh dấu, La Chinh và Mộ Minh Tuyết liền đi ngang qua thành Trạch Cát.

Cũng giống như thánh địa Linh Vũ, ở đây cũng dùng thần văn tạo thành các đường dây nhỏ trên không trung, tất cả các sinh linh đều ngay ngắn bay theo trật tự.

Nửa giờ sau, La Chinh và Mộ Minh Tuyết cũng đáp xuống.

Lúc này trước mặt La Chinh xuất hiện một kiến trúc hùng vĩ.

Đó là một tòa nhà cực lớn hình tròn, được mấy trăm cột đá khổng lồ chống đỡ.

Mà phía trước tòa nhà này có một phù văn đặc biệt hình tròn.

Ở phía trước cửa chính không ngừng có võ giả ra ra vào vào, nhưng phần lớn đều là võ giả nhân loại.

“Đây là cái gì?” Lúc này gần như La Chinh hỏi theo bản năng.

Hắn vừa mới hỏi thì trên mặt Mộ Minh Tuyết liền là vẻ hơi hoảng hốt.

Mặc dù nàng tìm hiểu rất đầy đủ về Âm La giới, nhưng cũng không thể biết được tất cả mọi chuyện của Âm La giới chỉ trong một khoảng thời gian ngắn.

Hơn nữa, đây cũng chỉ là một tòa thành lớn trong Âm La giới mà thôi.

Những tòa thành có kích thước như thế này, e rằng trong Âm La giới cũng phải có hơn một triệu tòa.

“Không sao, ta đi hỏi thăm một chút là biết” La Chinh cười nói.

Mộ Minh Tuyết lại lắc đầu: “Để ta đi cho”

Nhưng đúng lúc này, từ bên cạnh có một võ giả khoác trường bào màu trắng xuất hiện, nói với La Chinh: “Anh bạn này, nếu muốn tiến vào bên trong, ta có thể dẫn các ngươi vào thăm!”

Mặt La Chinh đầy tò mò, còn Mộ Minh Tuyết lại mở miệng hỏi: “Đây là đâu?”

Trên mặt võ giả kia lộ ra vẻ tự hào: “Nơi này chính là Mật Giáo Chiêu Võ, các ngươi không biết sao?”

“Mật Giáo?” Ánh mắt La Chinh chợt lóe, hắn nhớ tới vị thánh nữ trong đại lục thần quốc kia.


Chương 1104: Phôi kiếm

Người đàn ông mặc trường bào trắng gật đầu: “Mật Giáo Chiêu Võ ta là Mật Giáo lớn nhất trong Nhân tộc, không biết các hạ có hứng thú gia nhập hay không?”Mộ Minh Tuyết đứng bên cạnh La Chinh, trong mắt đầy vẻ tò mò.

Nàng cũng là người phi thăng, nhưng không hiểu biết về Thượng Giới nhiều bằng La Chinh.

Trước đây chẳng qua là nhằm vào điểm đến của La Chinh nên mới chủ động tìm hiểu, mới có thể đối đáp trôi chảy.

Song nàng chưa từng nghiên cứu về Mật Giáo, nên tất nhiên hoàn toàn không biết gì.

Nghe thấy lời mời của người đàn ông mặc trường bào trắng, La Chinh cũng không trả lời ngay.

Người đàn ông mặc trường bào trắng này cũng không ép La Chinh, mà rất có thành ý mời La Chinh tiến vào bên trong tham quan Mật Giáo.

Sau khi tiến vào công trình kiến trúc hùng vĩ này, La Chinh thấy cả một rừng người đông nghịt.

Dạng người nào cũng có, hơn nữa phần lớn trong đó đều là người phàm, không có chút tu vi nào.

Trong quảng trường của tòa nhà khổng lồ này chắc phải có không dưới một triệu người, từ cụ già bảy mươi cho đến đứa trẻ chưa tròn mười tuổi!

Những người này phân bố thành từng vòng, ai nấy đều nằm rạp trên mặt đất, miệng thì luôn lẩm bẩm, hướng về phía giữa quảng trường mà quỳ lạy.

Càng là vòng người ở sâu bên trong thì tu vi càng cao, vòng ngoài cùng cơ bản đều là người bình thường, mà ở trong cùng thậm chí còn có hơn mười cường giả Thần Cực Cảnh!

Cuối cùng La Chinh nhìn về giữa quảng trường, ở chính giữa là một hình cầu trong suốt, phần đáy của hình cầu trong suốt ấy có một phần ba là chất lỏng màu xanh nhạt.

Khi La Chinh nhìn về hình cầu đó thì cảm nhận được một áp lực linh hồn tỏa ra từ đó.

Nhưng áp lực này không hề có ác ý gì.

Dĩ nhiên, cũng không có bất kỳ ý tốt nào, nó chỉ là đơn thuần tản ra áp lực này mà thôi.

“Đây là cái gì?” Lần này Mộ Minh Tuyết chủ động hỏi.

Người đàn ông mặc trường bào trắng bỗng dang hai tay ra, vẻ mặt cuồng nhiệt nói: “Đây chính là tín ngưỡng của chúng ta, đó là thần của chúng ta.

Nhưng bây giờ nó vẫn ở thời kỳ phôi thai, chỉ cần mỗi người đều dâng hiến sự chân thành nhất của mình thì thần của chúng ta sẽ dần dần lớn lên, ban thần tích xuống, phổ độ chúng sinh”

Có lẽ đây là câu nói hắn đã lặp lại vô số lần rồi, nên lần này nói ra rất lưu loát, có điểm giống Mộ Minh Tuyết lúc trước.

Nhưng từng ánh mắt, từng cử chỉ người đàn ông mặc trường bào trắng này lại có sự phối hợp nhịp nhàng với lời nói, nên vô tình tạo ra cảm giác cổ động tinh thần con người!

Hiệu quả này có tác dụng nhất định đối với người phàm, hay thậm chí là một số võ giả có tâm lý không vững.

Nhưng đối với La Chinh thì lại không có cảm giác gì, trên mặt Mộ Minh Tuyết cũng là vẻ xem thường.

Đúng vào lúc này, tiếng nói của Huân truyền tới: “Nói thì có vẻ nghiêm trang đạo mạo, nhưng chẳng qua cũng chỉ là thu gom lực tín ngưỡng mà thôi.

Nguyên Tội Thiên Tôn đã tốn một trăm nghìn năm, dựa vào lực tín ngưỡng của trăm triệu sinh linh để ấp ủ ra một phôi kiếm.

Bây giờ thanh kiếm ấy đang đứng hàng thứ hai trên bia hoàn vũ vạn linh.

Bọn chúng còn chưa vừa lòng, nên bây giờ lại diễn trò cũ, muốn tạo ra phôi kiếm thứ hai đây mà!”

Nghe Huân nói vậy, La Chinh lập tức nhớ ra lúc trước Phong Niệm Vân cũng từng đề cập đến chuyện này với mình!

“Nói cách khác, thật ra quả cầu trong suốt giữa quảng trường này là một phôi kiếm?” La Chinh thầm hỏi.

Huân lắc đầu nói: “Đây không phải là phôi kiếm, đây chỉ là thứ để đựng lực tín ngưỡng mà thôi.

Chất lỏng màu xanh trong đó chính là lực tín ngưỡng bọn chúng đã gom góp vô số năm”

Huân vừa nói xong thì La Chinh cũng đã hiểu rõ.

Có lẽ Mật Giáo Chiêu Võ ở Thượng Giới còn có rất nhiều nhánh, mà Mật Giáo trước mắt này chẳng qua chỉ là một trong số đó mà thôi.

Mật Giáo Chiêu Võ này thu nạp vô số tín đồ, ngưng tụ ra một phôi kiếm là có thể có được uy lực trên cả thần binh siêu cấp, đúng là một biện pháp không tệ.

Mặc dù trên mặt La Chinh không có bất kỳ biểu hiện gì, nhưng người đàn ông mặc trường bào trắng kia vẫn không ngừng nói về sự lớn mạnh và những lợi ích khi gia nhập Mật Giáo Chiêu Võ.

Đúng vào lúc này, La Chinh bỗng cảm thấy túi linh thú hơi động đậy.

Túi linh thú không hề nhỏ, cho dù ngựa Thiên Loan và rồng tổ có ở cùng với nhau thì cũng không có vấn đề gì.

Không biết hai con này lại đang nghịch ngợm cái gì?

La Chinh thả một tia cảm giác vào trong, dò xét không gian trong túi linh thú.

Sau khi dò xét hắn mới phát hiện ra rồng tổ đang đâm mạnh về các hướng, giống như muốn xông ra khỏi túi linh thú này.

Động tác của nó rất mạnh mẽ, trực tiếp dùng đầu nhỏ đâm vào thành túi linh thú.

Còn ngựa Thiên Loan dường như rất sợ rồng tổ, nên vẫn duy trì một khoảng cách nhất định với nó, đồng thời cảnh giác nhìn chằm chằm rồng tổ như đang phát điên kia.

“Yên tĩnh một chút đi, bây giờ không phải lúc ra ngoài!” La Chinh nói với rồng tổ.

Mặc dù rồng tổ ra đời chưa lâu, nhưng vẫn tương đối nghe lời, dù sao thì ở trong lòng rồng tổ, La Chinh chính là mẹ nó.

Nhưng hôm nay, rồng tổ lại không nghe lời hắn, cứ thế không ngừng đâm vào thành túi linh thú.

Ngay vào lúc này, Thanh Long nhẹ nhàng nói: “Rồng tổ cảm nhận được đồ ăn của nó”

“Đồ ăn?” La Chinh sững sờ, “Cái gì là đồ ăn của nó?”

Nếu muốn nói rồng tổ thích ăn cái gì thì trong lòng La Chinh cũng không rõ lắm.

Ban đầu rồng tổ thích nhất là ăn những thứ Khê Ấu Cầm nấu, ngoài ra, dường như nó không cần thức ăn.

Vấn đề này La Chinh cũng đã từng hỏi Thanh Long, có phải tên nhóc này phải ăn lực quy tắc mới có thể lớn lên không?

Nhưng Thanh Long cũng không trả lời, mà chỉ nói với La Chinh rằng rồng tổ thật sự có thức ăn của nó, chỉ là trong một khoảng thời gian ngắn thì La Chinh không thể lấy được loại thức ăn này.

Vì vậy hắn cũng không xen vào nữa, dù sao tên nhóc này không ăn thì dường như cũng không chết đói.

Bây giờ Thanh Long lại nói rồng tổ phát hiện đồ ăn của nó?

Phong Niệm Vân từng nói, rồng tổ cũng thuộc về vật tín ngưỡng.

Từ đó, La Chinh suy đoán một chút, liền mở miệng hỏi: “Chẳng lẽ, đồ ăn của nó là lực tín ngưỡng?”

“Ha ha, đúng vậy.

Chỉ có ăn lực tín ngưỡng thì rồng tổ mới có thể thật sự lớn lên” Thanh Long gật đầu trả lời.

Bây giờ La Chinh mới hiểu, vì sao sau khi tiến vào trong Mật Giáo thì rồng tổ lại có phản ứng như vậy.

Hóa ra lực tín ngưỡng chính là thức ăn để rồng tổ lớn lên.

“Nhưng bây giờ đâu thể để cho nó đi ra ngoài mà ăn được?” La Chinh xấu hổ.

Nơi này cũng coi như một thần điện của Mật Giáo Chiêu Võ, trong đó không thể không có cường giả.

Những chuyện khác thì thôi không nói, trong hơn một triệu tín đồ cuồng nhiệt trước mắt này, đã có không ít cường giả rồi.

Ở vòng trong cùng chính là mấy vị cường giả Thần Cực Cảnh, mà trong Mật Giáo hẳn còn có người mạnh hơn.

Lúc này Thanh Long lại nói: “Thật ra với thực lực bây giờ của rồng tổ, võ giả bình thường cũng không thể làm nó bị thương.

Ngươi thả nó ra đi, tự nó sẽ có cách để ăn được lực tín ngưỡng”

Bây giờ thực lực thực sự của rồng tổ không thể coi là mạnh, nhưng nó lại có thiên phú miễn dịch với tất cả các lực quy tắc căn bản.

Nếu muốn làm nó bị thương hay là dùng thủ đoạn để bắt nó đi thì cũng không phải là một chuyện dễ dàng.

Nhưng La Chinh không thể thả rồng tổ ra, cho nó đi ăn lực tín ngưỡng ở ngay trước mắt mọi người được.

Lực tín ngưỡng trong hình cầu kia không biết đã tích góp bao nhiêu năm mới được một chút như vậy, không thể bị lấy đi trong thời gian ngắn.

Nếu muốn giúp rồng tổ lấy đi những lực tín ngưỡng này, hẳn là phải thảo luận kỹ hơn.

Ít nhất thì cũng phải quan sát trước một phen, tìm cơ hội rồi lại nói.

Nghĩ tới đây, La Chinh chuẩn bị rời đi trước.

Nhưng không ngờ, hắn vừa mới chuẩn bị dẫn Mộ Minh Tuyết rời đi thì võ giả mặc trường bào trắng vẫn nói không ngừng kia bỗng thay đổi sắc mặt.

Chỉ trong nháy mắt, hắn liền đứng trước mặt La Chinh, vẻ mặt vẫn ôn hòa mà nói: “Anh bạn này, nếu đã đi thăm Mật Giáo Chiêu Võ chúng ta rồi thì vì sao lại không gia nhập? Gia nhập Mật Giáo Chiêu Võ, ngươi có thể đạt được những lợi ích không thể tưởng tượng nổi đâu!”

La Chinh thản nhiên đáp: “Ta không cần lợi ích”

“Anh bạn, có một tín ngưỡng thì có thể tinh lọc bản tâm của ngươi, đối với ngươi mà nói thì rất có lợi” Võ giả mặc trường bào trắng kia tiếp tục cười nói.

“Ta không cần ích lợi, ngươi nghe không hiểu à?” La Chinh lạnh nhạt nhìn võ giả này.

Không ngờ võ giả trường bào trắng kia lại nói: “Tất cả các sinh linh trong thành Trạch Cát đều hiểu, đã vào thần điện của Mật Giáo Chiêu Võ thì chỉ có hai lựa chọn.

Hoặc là nằm đi ra ngoài, hoặc là quỳ xuống trên quảng trường kia.

Ngươi xem, cho dù là người vốn có tín ngưỡng là Vương của Yêu Dạ tộc thì cũng không thể không gia nhập vào Mật Giáo Chiêu Võ ta!”

Nói xong, hắn chỉ vào trong quảng trường, trong đó quả thật có mấy người của Yêu Dạ tộc.


Chương 1105: Ăn trộm tín ngưỡng

La Chinh từng biết sơ qua về tín ngưỡng của Yêu Dạ tộc.

Đối với cả Yêu Dạ tộc mà nói, tín ngưỡng duy nhất của họ chính là ba vị Vương giả, cũng chính là “Huân”, “Dao” và một vị Vương khácDù là Thượng Giới hay Hạ Giới, trong bất kỳ thánh địa Yêu Dạ tộc nào cũng đều như thế.

Có thể thay đổi tín ngưỡng của một người là chuyện khá hiếm thấy.

Huống chi từ khi ra đời, người của Yêu Dạ tộc đã tiếp nhận lễ rửa tội của pho tượng vương giả, tín ngưỡng càng khắc sâu vào xương tủy.

Mật Giáo Chiêu Võ có thể thu nạp được mấy người Yêu Dạ tộc này thì có lẽ cũng là dùng các biện pháp cưỡng ép.

Thấy La Chinh có vẻ trầm ngâm, nụ cười của võ giả mặc trường bào trắng dần tắt: “Còn muốn ta phải nói thẳng thừng hơn nữa à?”

“Xem ra ta không thể từ chối?” La Chinh bỗng cười nói.

Võ giả mặc trường bào trắng vui mừng ra mặt: “Ngộ tính của ngươi không tệ, có thể trở thành tín đồ tốt, thần linh ắt sẽ che chở…”

Hắn còn chưa nói hết câu, La Chinh đã trả lời thẳng: “Ta từ chối”

Vẻ mặt võ giả mặc trường bào trắng lập tức cứng lại.

Hắn nhìn chằm chằm vào La Chinh, lạnh lùng nói: “Ngươi biết từ chối có nghĩa là gì không?”

“Không biết” La Chinh nở nụ cười lạnh nhạt: “Nhưng ta cũng không muốn lãng phí thời gian ở đây để chế tạo một phôi kiếm cho vị Thiên Tôn nào đó”

Việc Mật Giáo Chiêu Võ chế tạo phôi kiếm, đối với các nhân vật đứng đầu Thượng Giới thì cũng không phải là bí mật gì.

Lấy danh nghĩa là “thần”, Mật Giáo Chiêu Võ vẫn thu được đông đảo tín đồ.

Dù sao thì ở trong mắt rất nhiều người, cường giả Thiên Tôn và thần cũng không có gì khác biệt!

Nhưng La Chinh nói thẳng ra như vậy thì đã phạm phải vào điều tối kỵ ở đây.

Sắc mặt võ giả mặc trường bào trắng kia trầm xuống, khóe miệng lộ ra một nụ cười lạnh lùng.

Hắn nhẹ nhàng vung tay, trong thần điện chợt có mấy luồng sáng phóng tới, trong đó chính là mấy vệ sĩ mặc kim giáp.

“Bắt tên nhãi nói láo này lại, chúng ta phải dùng lửa Xích Luyện thiêu chết hắn!” Tên võ giả mặc trường bào trắng chỉ huy những vệ sĩ kia, phát động vây công về hướng La Chinh.

La Chinh hơi buồn bực, không hiểu rốt cuộc Mật Giáo này có đức hạnh gì nên mới tới xem một chút, vậy mà lại không thể đi.

Trong tay chợt lóe sáng, trường kiếm dài năm thước bỗng xuất hiện, sau đó từng luồng U Thần Ảnh bắn ra từ những phương hướng khác nhau, xông về phía những vệ sĩ mặc kim giáp kia.

Tu vi của những vệ sĩ mặc kim giáp này cũng không quá Sinh Tử Cảnh, mà thiên phú bản thân cũng không xuất chúng!

Với sức mạnh của U Thần Ảnh, ít nhất cũng có thể đánh bại một vị võ giả mới vào Thần Hải Cảnh chỉ trong thời gian ngắn, nếu là Sinh Tử Cảnh thì thậm chí còn có thể đánh chết!

La Chinh không có thù oán gì lớn với bọn họ, huống chi hắn vừa mới tiến vào thành Trạch Cát, nên cũng không thể lạm sát kẻ vô tội.

Hắn chỉ cần dạy dỗ những người này là đủ.

Nhưng La Chinh không thể ngờ là bên ngoài thân thể những vệ sĩ kia lại được bao quanh bằng từng tia sáng màu xanh nhạt.

Chúng đỡ được toàn bộ công kích của U Thần Ảnh, mà bản thân các vệ sĩ lại không hề bị thương.

“Chuyện gì xảy ra vậy?” La Chinh có vẻ ngoài ý muốn, nhưng hắn cũng không do dự thêm nữa.

Chỗ này không thích hợp ở lâu, vì thế hắn kéo Mộ Minh Tuyết: “Chúng ta đi!”

“Đi sao nổi!” Võ giả mặc trường bào trắng lạnh lùng cười, sau đó hắn gọi một tiếng, một nhóm vệ sĩ mặc kim giáp vây La Chinh lại.

Lần này phải không dưới một trăm võ giả Sinh Tử Cảnh.

Đối mặt với đám vệ sĩ đang xông đến, La Chinh nở nụ cười lạnh, trường kiếm trong tay tùy ý chém ra một luồng kiếm hình cung!

“Ầm ầm ầm!”

Kiếm này của La Chinh trực tiếp quét ngã một đám đông vệ sĩ, nhưng trên người đám vệ sĩ lại xuất hiện ánh sáng màu xanh, nên sau khi đỡ kiếm của La Chinh, bản thân họ vẫn không hề bị thương!

Không ngờ ánh sánh xanh kia lại mạnh như vậy?

Đám vệ sĩ bị La Chinh quét ngã lại bò dậy khỏi mặt đất, sau đó bay vọt tới chỗ La Chinh lần nữa.

Mà ánh sáng lạnh lẽo cũng lóe lên trên người Mộ Minh Tuyết, nàng cũng đối mặt với đòn tấn công của mấy tên vệ sĩ.

“Rầm rầm rầm!”

Nhóm lớn vệ sĩ mặc kim giáp kia bị La Chinh đánh ngã, nhưng họ cứ giống như con gián, đánh mãi không chết, vẫn tiếp tục xông về phía La Chinh, ngăn cản đường đi của hắn.

Lúc này lại có bốn vệ sĩ khéo léo đến gần La Chinh, hai người khóa cánh tay La Chinh lại, những người còn lại thì ôm chặt lấy hai chân hắn!

Cứ dây dưa mãi như vậy nên La Chinh cũng dần mất kiên nhẫn, trong con mắt mơ hồ hiện ra sát ý.

“Cút!”

Lực vảy rồng mãnh liệt trào ra, thân thể hắn đột nhiên rung lên, bốn vệ sĩ trực tiếp bị La Chinh đánh bay ra ngoài.

Sức mạnh kinh khủng trực tiếp xuyên thấu qua ánh sáng màu xanh nhạt kia, khiến lục phủ ngũ tạng của đám vệ sĩ nát bấy, máu tươi phun cả ra ngoài.

La Chinh vốn định uy hiếp đám vệ sĩ còn lại, nhưng hắn tuyệt đối không ngờ rằng những tên vệ sĩ còn lại kia dường như không nghe thấy, trên mặt vẫn là vẻ điên cuồng, cứ thế tiếp tục chen tới, giống như biển người màu vàng muốn bao phủ La Chinh lại.

Những người này cứ như đã mất đi thần trí, căn bản không sợ chết.

Không thể ở lại chỗ này.

Nghĩ tới đây, La Chinh không nương tay nữa, sức mạnh trong cơ thể lại tăng vọt lên, giống như một con trâu hung dữ, bay nhanh về phía trước.

Từng luồng sóng ùn ùn xuất ra, tất cả những vệ sĩ dám tới gần La Chinh thì đều bị hắn đánh văng ra.

Còn Mộ Minh Tuyết, thân hình nàng lóe lên, theo sát sau lưng La Chinh, chạy như điên ra khỏi thần điện.

Mà La Chinh vừa mới ra khỏi thần điện này, vẻ kinh ngạc lại xuất hiện trên mặt hắn.

Toàn bộ các vệ sĩ đều bất ngờ dừng bước, không tiếp tục dây dưa nữa, chỉ ngơ ngác đứng tại chỗ nhìn chằm chằm vào La Chinh.

Tình cảnh này khiến La Chinh cảm thấy vô cùng kỳ lạ, dường như các vệ sĩ này chỉ có thể hành động ở trong thần điện, chứ không thể vượt ra khỏi đó.

Võ giả mặc trường bào trắng bước một bước dài, đi thẳng ra trước thần điện, nụ cười ân cần lại nở trên khuôn mặt: “Gia nhập Mật Giáo Chiêu Võ ta, ngươi sẽ không hối hận đâu.

Bây giờ quay đầu còn kịp đấy”

La Chinh nhún vai, khẽ mỉm cười: “Ta chỉ biết là, ta chắc chắn sẽ không hối hận, mà ngươi nhất định sẽ hối hận”

“Có ý gì?” Võ giả mặc trường bào trắng khó hiểu hỏi.

La Chinh nhún vai, dẫn Mộ Minh Tuyết rời đi.

Mật Giáo có vẻ cũng không dám làm gì quá mức ở thành Trạch Cát.

Sau khi hắn dẫn Mộ Minh Tuyết rời khỏi thần điện, những người đó cũng không đuổi giết tiếp nữa.

Nhưng La Chinh sẽ không bỏ qua chuyện này đơn giản như thế.

Đến chạng vạng tối, La Chinh lại dẫn Mộ Minh Tuyết trở lại thần điện.

“Quay lại đây làm gì?” Mộ Minh Tuyết tò mò hỏi.

Những vệ sĩ kia đã để lại ấn tượng rất sâu sắc cho Mộ Minh Tuyết.

Có thể biến võ giả thành con rối, nếu không bị nô ấn thì chắc chắn cũng phải dùng thủ đoạn nào đó.

Mộ Minh Tuyết cũng không mong mình bị thu nhận vào Mật Giáo này, trở thành một con rối không có suy nghĩ như vậy.

La Chinh cười nói: “Có một tên nhóc đang đói”

Mộ Minh Tuyết khó hiểu ra mặt, sau đó liền thấy La Chinh túm rồng tổ ra khỏi túi linh thú.

Nó kêu “kéc kéc” hai tiếng, đầu nghiêng về phía thần điện, rõ ràng là ngửi được mùi thức ăn, nên nó không ngừng giãy giụa trong tay La Chinh.

“Đây là cái gì?” Mộ Minh Tuyết tò mò hỏi.

Dáng vẻ bây giờ của rồng tổ rất khó để người khác liên tưởng nó với Chân Long, tất nhiên Mộ Minh Tuyết không biết lai lịch của nó.

La Chinh cũng không trả lời Mộ Minh Tuyết, mà chỉ nói với rồng tổ: “Đi đi.

Nhưng phải cẩn thận một chút”

Nói xong, La Chinh buông tay ra, bóng hình rồng tổ lập tức lóe lên, trực tiếp chui xuống đất, biến mất trước mặt hai người.

Nếu La Chinh đã không trả lời thì Mộ Minh Tuyết cũng sẽ không cố gặng hỏi thêm nữa.

Nàng biết, La Chinh làm như thế hẳn là có ý nghĩ của mình.

Trên quảng trường khổng lồ trong thần điện kia, các tín đồ đều đang lẩm bẩm, quỳ rạp xuống quảng trường, cống hiến lực tín ngưỡng của chính mình.

Bọn họ không biết, rồng tổ đang nhanh chóng di chuyển, đến gần khu vực giữa quảng trường!

Khi nó cảm nhận được “thức ăn” của mình đang ở trên đỉnh đầu thì liền thay đổi phương hướng, cẩn thận chui vào trong cột đá trên đỉnh đầu.

Mà cột đá đó, chính là nơi đặt quả cầu kia.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 3 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 6 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 6 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box