[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 141 : Kìm nén (c701-c705)
❮ sautiếp ❯Chương 701: Kìm nén
Năm đó Ninh Vũ Điệp được người ta cứu rồi sau đó đưa vào Vân Tông bồi dưỡng, lưng mang thù hận vì toàn gia bị diệt, nhưng Ninh Vũ Điệp cũng chưa từng khócTrong bộ não bé nhỏ của nàng chỉ có một ý niệm duy nhất chính là báo thù cho gia tộc.
So với Thanh Vân Tông, cạnh tranh trong Vân Tông lại càng thêm quyết liệt hơn.
Dù sao thì Thanh Vân Tông cũng chỉ an phận ở một góc, những người cạnh tranh với La Chinh cũng chỉ là một vài đệ tử sĩ tộc mà thôi, cái gọi là đại sĩ tộc đấy cũng chẳng đáng nhắc tới ở Trung Vực này.
Mà trong Vân Tông các đệ tử còn lại đều là các đệ tử của các thế gia tam phẩm.
Có thể bộc lộ được tài năng ở Vân Tông thì tất nhiên cũng là do Ninh Vũ Điệp có tư chất xuất chúng bẩm sinh, nhưng quan trọng hơn còn là nghị lực của nàng.
Ngước mắt lên chẳng quen ai, cứ thế lẻ loi một mình.
Khi đó nàng cũng chỉ là một cô bé mà thôi, hơn nữa còn không được thông minh như những đệ tử khác, huống chi còn là người ở đất khách quê người.
Vậy nên rõ ràng lúc nào nàng cũng bị mọi người xa lánh.
Nhưng Ninh Vũ Điệp cũng chỉ biết dựa vào nghị lực của chính mình, cắn răng mà bước từng bước.
Dưới tình cảnh không có ai giúp đỡ, nàng đã bộc lộ hết tài năng trong mấy trăm vạn đệ tử của Vân Tông, đồng thời còn giành được danh hiệu đệ nhất trong Thử Luyện Giả Chi Lộ!
Sau khi tiến vào Vân Điện, nàng lại trở thành ngôi sao mới chói mắt, bái Ngọc bà bà làm sư phụ, được truyền dạy Cửu Thiên Huyền Nữ Tâm Kinh.
Sau khi tán công tám lần, Ninh Vũ Điệp mới có thể ngồi vào vị trí Điện chủ.
Thực ra Ninh Vũ Điệp cũng không phải người đặc biệt kiên cường gì, trong thâm tâm của nàng thật ra vẫn chỉ giống những cô bé bình thường, nhưng nàng đã chôn chặt tất cả những nỗi oan ức, sợ hãi, lười biếng, những tình cảm của chính mình sâu tận đáy lòng, chưa từng trút hết ra trước mặt người khác!
Cho dù đối mặt với cái chết thì nàng cũng vẫn điềm tĩnh thong dong như thường.
Nhưng kể cả khi nàng đã có khả năng kiềm chế như thế thì sau khi nhìn thấy La Chinh, nàng lại không thể kiềm chế được mà mơ mơ hồ hồ khóc nấc lên.
Từ lúc tranh đoạt Thăng Long Đài, tâm hồn thiếu nữ của Ninh Vũ Điệp đã ngầm thừa nhận La Chinh rồi, thiếu niên này cứ bất ngờ xông vào lòng nàng như vậy.
Nhưng lúc đó, trong lòng Ninh Vũ Điệp vẫn còn tồn tại rất nhiều lo ngại.
Đúng là bởi vì chút cố kỵ này đã khiến nàng không thể nhận ra ý nghĩ chân thật nhất từ đáy lòng mình một cách rõ ràng.
Sau khi đốt Tiên Mộ Linh Đăng lên, tiến vào mộ Tiên, tuy rằng nàng thu được rất nhiều bảo vật, nhưng La Chinh lại biến mất.
Lúc này Ninh Vũ Điệp mới phát hiện ra, La Chinh quan trọng với nàng tới mức nào.
Chỉ là hai năm qua, một chút tin tức của La Chinh cũng không có, Ninh Vũ Điệp từng phái người trong Vân Điện tìm kiếm khắp cả Trung Vực.
Thậm chí từng phát ra mấy nhiệm vụ tìm kiếm La Chinh, phần thưởng của nhiệm vụ khiến người ta vô cùng kinh ngạc.
Nghe nói lúc ấy có rất nhiều đệ tử Vân Điện đã chia sẻ nhiệm vụ này với tông môn, thậm chí ngay cả đệ tử của Thiên Hạ Thương Minh và Hư Linh Tông cũng tham gia vào, chỉ để nhận phần thưởng của Vân Điện!
Bởi vì những nhiệm vụ này, Ninh Vũ Điệp đã bị rất nhiều trưởng lão Vân Điện chỉ trích.
Chẳng qua nàng vừa nói một câu đã khiến bọn họ ngậm miệng lại.
Trước tiên, phần thưởng đều là của chính bản thân Ninh Vũ Điệp bỏ ra, huống hồ chẳng cần nói thì ai cũng biết tầm quan trọng của La Chinh đối với Vân Điện.
Đại trận hộ tông chắc chắn nhất khắp Trung Vực, người tài giỏi như thế thì ở trong tông môn nào cũng được cung kính như tổ tông ngay.
Vân Điện không có lý do gì để không coi trọng.
Nhưng cho dù có phát động vô số võ giả đi tìm kiếm tung tích của La Chinh thì vẫn không hề có chút tin tức gì, cứ như La Chinh đã tan biến vậy.
Một năm trước, Ninh Vũ Điệp đành phải hủy bỏ nhiệm vụ này.
Cho dù không tìm thấy La Chinh, nhưng Ninh Vũ Điệp vẫn tin, một ngày nào đó hắn sẽ xuất hiện trước mặt mình.
Chỉ là nàng không ngờ hắn lại đột nhiên xuất hiện như thế, đúng lúc như thế…
“Khóc xong chưa?” La Chinh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt như bạch ngọc đã được gọt giũa của Ninh Vũ Điệp rồi hỏi.
Đôi mắt của Ninh Vũ Điệp như hoa lê dưới mưa, lúc này cảm xúc như vừa được phát tiết xong, nàng dần lấy lại trạng thái của mình.
Nghĩ đến mình thế mà lại thất thố trước mặt La Chinh như vậy, sắc mặt nàng tức khắc lại ngượng ngùng, đỏ ửng lên, sau đó xoay người rời khỏi vòng ôm ấp áp của La Chinh.
Nàng mở miệng nói: “La Chinh, hai năm nay ngươi đã đi đâu?”
Nhìn Ninh Vũ Điệp chỉ nháy mắt đã khôi phục lại trạng thái, bộ dạng nghiêm trang mà lại vô cùng vội vàng, trong lòng La Chinh lại thấy buồn cười.
Nhưng chẳng qua hắn biết Ninh Vũ Điệp da mặt mỏng, có lẽ chỉ khi nói chuyện với mình bằng tư cách Điện chủ thì mới phù hợp với kiểu hành động của nàng.
La Chinh gật đầu sau đó cười nói: “Đi đến một nơi ngươi không biết”
Nhìn thấy bộ dáng cợt nhả của La Chinh, cái miệng nhỏ nhắn của Ninh Vũ Điệp chu lên: “Đứng đắn chút! Ngươi thân là đệ tử của Vân Điện, vậy mà lại tự ý rời khỏi Vân Điện, theo quy tắc thì phải chịu phạt”
Cách đó không xa, Huân nghe thấy lời Ninh Vũ Điệp nói thì không nhịn được mà trợn mắt lên.
So với Ninh Vũ Điệp, tính cách Huân có vẻ ngay thẳng hơn.
Nếu nàng là Ninh Vũ Điệp thì chắc chắn lúc này sẽ không nói như vậy với La Chinh.
Tội gì phải kiềm nén suy nghĩ chân thật nhất trong lòng mình?
Tốt nhất là muốn ôm La Chinh thì cứ ôm thôi, tự kiềm chế chính mình như vậy thì rốt cuộc cũng chỉ khổ cho mình.
Đúng là đáng đời mà, trong lòng Huân nghĩ như vậy.
Nói trắng ra thì Huân đang cho rằng Ninh Vũ Điệp chỉ “giả vờ”.
Chính Huân cũng không biết, trong quá trình trưởng thành, Ninh Vũ Điệp đã trải qua những gì.
Hai cô gái ưu tú như nhau nhưng lại trải qua quá trình trưởng thành hoàn toàn khác nhau.
Ninh Vũ Điệp kiềm nén lòng mình dường như đã thành thói quen.
Vừa rồi chẳng qua nàng cảm thấy quá mức vui sướng tới mức không kiểm soát được, cho nên mới không thể kiềm chế được.
Lúc này đã khôi phục được sự bình tĩnh vốn có, tất nhiên cũng sẽ khôi phục lại trạng thái bình thường của nàng.
Nhưng trong mắt La Chinh, Ninh Vũ Điệp “giả bộ” như vậy cũng có chút đáng yêu, hắn vẫn cười hì hì đáp lại: “Phạt ta thật ư?”
Ninh Vũ Điệp lại mỉm cười: “Còn chưa nghĩ ra! Chờ ta nghĩ xong sẽ xử ngươi sau!”
Nhưng đúng lúc này, Huân đã chậm rãi bay đến, nói với Ninh Vũ Điệp: “Hay là để ta nghĩ giúp ngươi đi?”
Ninh Vũ Điệp không phải không phát hiện ra sự tồn tại của Huân, chẳng qua vừa rồi khoảng cách quá xa nên nàng cũng không chú ý tới hướng đi của Huân, vẫn nghĩ rằng Huân chỉ là kiếm linh của La Chinh mà thôi.
Lúc này Huân bay đến, lại còn mở miệng nói chuyện, nhất thời khiến nàng hoảng sợ.
Sau khi nàng nhìn Huân một lát rồi mới quay đầu lại hỏi La Chinh: “La Chinh, kiếm linh của ngươi làm sao vậy?”
La Chinh lại nhún vai: “Như ngươi đang nhìn thấy đấy, có một linh hồn ở trong kiếm linh của ta, cũng có thể nói nàng chính là bản thể của kiếm linh này, tên là Huân”
“Huân? Ngươi là người dị tộc?” Ninh Vũ Điệp nhìn chằm chằm Huân rồi hỏi, trong ánh mắt mơ hồ có một tia cảnh giác.
Lúc trước, Ninh Vũ Điệp đã cảm thấy rất quái lạ, vì sao La Chinh lại hóa kiếm linh thành một mỹ nhân xinh đẹp như thế, từ mũi đến chân, từ khuôn mặt đến dáng người, ngoại trừ đôi tai nhọn ra thì không có chỗ nào là không thực sự hoàn mỹ cả.
Cho dù là Ninh Vũ Điệp thì cũng không thể so sánh được, suy cho cùng thì Ninh Vũ Điệp cũng là một người đang bị thương nặng.
Huân cũng không thấp hơn La Chinh là mấy, cho nên Ninh Vũ Điệp thấp hơn Huân cả một cái đầu.
Huân thản nhiên nhìn thoáng qua Ninh Vũ Điệp một cái, sao nàng lại không cảm nhận được Ninh Vũ Điệp mơ hồ có một tia địch ý với mình chứ?
Ninh Vũ Điệp chứng kiến La Chinh tiến vào Vân Điện, chỉ hai ba bước đã vùng dậy.
Nàng coi mình là Điện chủ của La Chinh, là người thầy, là người dẫn đường, hơn nữa còn nảy sinh tình cảm với hắn.
Bây giờ bỗng nhiên bên người hắn lại xuất hiện một cô gái xa lạ, mặc dù chính là kiếm linh của hắn, nhưng cũng sẽ có chút kiêng kỵ và cảnh giác.
Huân đứng ở vị trí rất cao, cho nên thấy rất rõ mọi việc.
So với La Chinh nàng đã sống lâu hơn, lại càng hiểu lòng người hơn so với Ninh Vũ Điệp.
Đối mặt với sự truy hỏi của Ninh Vũ Điệp, Huân lại cười nhạt: “Đúng, ta là người Yêu Dạ tộc”
Trung Vực đã từng xuất hiện người Ma tộc và người Yêu tộc, nhưng chỉ người Yêu Dạ tộc là không có.
Ninh Vũ Điệp hoàn toàn xa lạ với chủng tộc này.
Nhìn thấy ý cười của Huân, Ninh Vũ Điệp không còn thấy khó chịu nữa.
Vì thế nàng lại hỏi: “Vì sao ngươi lại ở bên cạnh La Chinh?”
Huân chớp mắt một cái, trong đôi mắt cũng có vẻ nghịch ngợm.
Ngươi đã thích kiềm nén tình cảm của chính mình, vậy để ta cho ngươi kiềm nén thêm một chút nữa.
Vì thế nàng cười hì hì: “Ta là kiếm linh của La Chinh, ta và hắn vốn là một thể”
Vốn là một thể…
Lời này nghe thế nào cũng thấy mờ ám, giống như một cuộc trò chuyện bình thường giữa hai người yêu nhau.
Trước khi Huân tìm được một cơ thể mới thì vẫn ở bên trong La Chinh, Huân vẫn tồn tại với hình dạng thân thể kiếm linh, hơn nữa lại ở bên trong thân thể La Chinh.
Lời này của Huân quả thực không sai.
Ninh Vũ Điệp lại cau mày, nhìn chằm chằm La Chinh, rõ ràng là muốn hắn giải thích nguyên nhân trong đó.
Lúc này La Chinh lại nói với Huân: “Huân, không được nói lung tung.
Chuyện của nàng ấy rất dài, sau này ta sẽ giải thích với ngươi, hiện tại ngươi vẫn nên xử lý chuyện của Vân Điện đi đã”
Vân Điện vừa mới gặp phải một trận phản loạn, hiện tại căn bản Ninh Vũ Điệp còn chưa biết chuyện này.
Tuy nói La Chinh đã chạy tới đúng lúc nên đã trấn áp được, nhưng chung quy lại thì vẫn cần Ninh Vũ Điệp đưa ra một nhận định xem nên xử lý những người nổi loạn đó thế nào?
Chương 702: Trở về thành Vân Hải
“Chuyện của Vân Điện? Chuyện gì?” Ninh Vũ Điệp hỏi, ánh mắt chợt lóe“Ra ngoài sẽ biết” Nói xong, La Chinh quay đầu đi về phía cửa Băng Cung.
Mà lúc này Ninh Vũ Điệp và Huân lại đối mắt nhìn nhau.
Huân nhìn Ninh Vũ Điệp thật sâu, hai người hình như đều đang đọc được một số hàm ý như có như không trong mắt đối phương.
Sau đó Huân liền hóa thành từng điểm kiếm linh, dung hòa vào trong cơ thể La Chinh.
Ý thức của nàng ẩn nấp trong cơ thể La Chinh, ý thức đó cuộn tròn lại như một đứa trẻ nằm trong cơ thể La Chinh, trên mặt có một chút biểu cảm mất mát nhẹ.
Lúc này ý thức của Thanh Long lặng lẽ giao tiếp với Huân: “Cô bé, cô đang mất mát gì vậy?”
Huân lạnh lùng trả lời: “Đừng nói chuyện với ta!”
Thanh Long bị người ta nói vậy cũng chỉ biết cười khà khà, nhưng Xích Long cười ha ha nói: “Cô bé này có tâm sự rồi!”
“Mở miệng là cô bé, cô bé, cho dù các ngươi thân là Chân Long thì tuổi thọ chưa chắc đã dài như ta đâu!” Huân lạnh lùng đáp lại.
Huân cũng là nhân vật nửa bước Giới Chủ rồi, huống hồ thân là Vương của Yêu Dạ tộc, nàng là vật tổ tinh thần của Yêu Dạ tộc, với nhãn giới của nàng thì thực sự cũng không coi trong mấy con rồng già trong đầu La Chinh này đâu.
Vả lại Huân cũng biết chuyện đó của Chân Long giới thì lại càng nắm rõ lai lịch của mấy con Chân Long này.
Chỉ là bọn họ ký sinh trong đầu La Chinh, mà Huân thì lại là thể kiếm linh của hắn, mọi người đều dựa vào La Chinh nên nước sông không phạm nước giếng.
Hiện giờ tâm trạng nàng đang không tốt, làm gì để ý mà nói lời dễ nghe nói với họ.
“Võ giả các ngươi làm gì dùng năm tháng để ước lượng tuổi tác? Đó là cách nói của người phàm mà thôi.
Với tâm thái hiện giờ của ngươi, không phải cô bé thì là gì?” Xích Long không cho là như vậy, ngang ngược nói.
Còn Huân đã nhắm mắt, không nói gì nữa, tâm tình vẫn rất tệ.
Đương nhiên La Chinh không biết trong cơ thể hắn đã xảy ra chuyện như vậy.
Tính ra thì cơ thể hắn cũng đông đúc phết, không những hội tụ mấy con Chân Long mà còn có thêm một Huân.
Còn về Hắc Hỏa trong lò luyện thần bí kia thì hình như cũng có ý thức của riêng mình, chỉ là linh trí có vẻ thấp hơn một chút mà thôi…
Đại Mộng chân nhân và hai vị trưởng lão Hư Kiếp Cảnh khác vẫn đang đợi ở ngoài Băng Cung, cảnh vừa rồi quả thực đã dọa họ một phen.
Có điều, nhìn chung thì Ninh Vũ Điệp không sao cũng đã đủ để an ủi bọn họ rồi.
Còn về Điện chủ và La Chinh rốt cuộc có quan hệ gì thì cũng không cần bọn họ suy đoán, chuyện này cứ coi như không nhìn thấy đi!
Cũng may Ninh Vũ Điệp không biết đám người Đại Mộng chân nhân từng vào trong, nếu không chắc chắn nàng sẽ có gánh nặng tâm lý.
Sau khi thong thả ra khỏi Băng Cung, nàng thản nhiên nhìn qua Đại Mộng chân nhân, sau đó nói: “Đại Mộng, La Chinh nói khi ta vào Sinh Tử Kiếp, Vân Điện đã xảy ra chuyện, có chuyện gì vậy? Nghiêm trọng không?”
Đại Mộng chân nhân vội vàng nghênh đón, hành một lễ rồi mới nói: “Bẩm báo Điện chủ, mấy ngày trước, khi người bế quan tiến vào Sinh Tử Kiếp, Trác đại tiên sinh dẫn đám võ giả thế gia là Trác gia, Phí gia, Thẩm gia làm phản!”
“Cái gì!” Sắc mặt Ninh Vũ Điệp lập tức biến đổi, nàng hoàn toàn không ngờ khi mình vào Sinh Tử Kiếp lại xảy ra phản loạn.
Mặc dù Ninh Vũ Điệp đã biết Trác đại tiên sinh không phục, vẫn luôn canh cánh trong lòng khi nàng ngồi lên vị trí này từ lâu, nhưng trong lịch sử Vân Điện trước nay chưa từng phát sinh chuyện như vậy.
Không thể không nói, vẫn là do Ninh Vũ Điệp quá đơn thuần, không đủ kinh nghiệm, nếu đổi lại là mấy vị Điện chủ trước thì sẽ không lựa chọn vào Sinh Tử Kiếp ở thời điểm này.
“Có điều, phản loạn đã được dẹp yên rồi, Trác đại tiên sinh bị chính tay La Chinh giết chết, những kẻ phản loạn khác đều giơ tay chịu trói!” Đại Mộng chân nhân bẩm báo nói.
Ninh Vũ Điệp hít một hơi thật sâu, vẻ mặt dần trở nên lạnh lẽo: “Xem ra những thế gia tam phẩm đó hình như vẫn không phục.
Vậy phải cho bọn họ hiểu rõ, ai mới là Điện chủ Vân Điện!”
Không bao lâu sau, cả Vân Điện chậm rãi tiến về thành Vân Hải.
Hằng năm, Vân Điện vẫn luôn lơ lửng trên bầu trời thành Vân Hải, chỉ khi gặp phải chuyện lớn mới có thể tạm rời khỏi thành mà thôi.
Trong thành Vân Hải, rất nhiều võ giả của thế gia tam phẩm đều đang mong ngóng!
Lần phản loạn này mặc dù do Trác đại tiên sinh cầm đầu, nhưng cũng là kết quả mà rất nhiều thế gia tam phẩm ủng hộ.
Đối với việc Ninh Vũ Điệp ngồi lên vị trí Điện chủ, thế gia tam phẩm của cả thành Vân Hải đều vô cùng mất mát.
Vị trí này vốn lần lượt thuộc về Trác gia, Thẩm gia, về Phí gia và Ngô gia!
Hiện giờ lại rơi vào tay một người ngoài, hơn nữa còn là một cô gái, làm sao những thế gia tam phẩm này có thể nuốt trôi được cục tức này?
Vậy nên Trác đại tiên sinh vừa mới nhảy ra thì đã nhận được sự ủng hộ của các thế gia tam phẩm khác.
Gia chủ Phí gia là Phí Long Tường còn đích thân tham gia trận phản loạn này.
Chẳng qua đường đường một gia chủ của Phí gia lại bị Hoa Thiên Mệnh một kiếm giết chết!
Nhưng chuyện xảy ra trong Vân Điện không hề truyền về thành Vân Hải.
Sau khi Vân Điện rời khỏi thành Vân Hải, tất cả tin tức trong đó đều được phong tỏa hoàn toàn.
Để không xảy ra tình huống gì bất trắc, sau khi Trác đại tiên sinh khởi động kết giới thì không cho bất kỳ võ giả nào vào trong, cũng không để bất kỳ võ giả nào ra ngoài!
Vì vậy tin tức Phí Long Tường đã chết, Trác đại tiên sinh phản loạn thất bại, bị La Chinh giết chết không hề được truyền ra ngoài, rất nhiều thế gia trong thành Vân Hải cũng không biết tình hình.
“Nhìn đi! Vân Điện trở lại rồi!” Một võ giả Trác gia nói.
“Xem ra có lẽ Trác đại tiên sinh đã thành công rồi, tiện nhân Ninh Vũ Điệp kia có lẽ đã phải đền tội rồi nhỉ?” Người nói câu này chính là võ giả của Phí gia, võ giả này chép miệng nói: “Đáng tiếc, một người đẹp có hương vị như vậy lại cứ thế mà chết, thực sự hơi lãng phí!”
Gia chủ của Thẩm gia thì lại lo lắng nói: “Nhưng hai vị chấp sự của Vân Tông có nói mấy ngày trước La Chinh từng đến Vân Điện, có phải La Chinh đó đã thực sự trở lại?”
“Hừ, La Chinh? Cho dù hắn có trở lại thì cũng chưa chắc có thể vào Vân Điện.
Đại trận hộ tông đó…” Một võ giả khác mới nói được nửa câu thì gia chủ Thẩm gia đã cắt ngang lời hắn: “Đại trận hộ tông đó là do chính La Chinh bố trí, chắc chắn hắn cũng có cách phá giải!”
Lúc này gia chủ của Ngô gia lại lên tiếng nói: “Có thể phá giải thì sao? Trác đại tiên sinh dẫn theo nhiều cường giả Hư Kiếp Cảnh như vậy, chẳng lẽ một La Chinh nho nhỏ đó có thể chống lại được sao?”
Gia chủ Ngô gia lắc đầu: “Ta chỉ là hơi lo lắng, cứ luôn có dự cảm không lành”
“Yên tâm đi, đợi Trác gia ta tiếp quản Vân Điện thì bốn đại thế gia chúng ta một phần cũng không thiếu!” Một võ giả Trác gia đắc ý nói.
Một khi Trác đại tiên sinh thành công thì Trác gia hắn mới là người nhận lợi ích lớn nhất!
Trong khi bọn họ đang nói chuyện thì Vân Điện đã bay đến trên bầu trời thành Vân Hải.
Vân Điện biến mất lâu như vậy, đến giờ mới trở lại, rất nhiều người thường cũng thi nhau đi ra ngẩng đầu quan sát.
Cho dù những người thường này sinh sống ở thành Vân Hải, xung quanh tồn tại vô số võ giả, nhưng phân tranh, chiến loạn, chém giết của giới võ giả cũng không liên quan tới họ cho lắm.
Trong mắt bọn họ, Vân Điện vĩnh viễn là sự tồn tại ở trên cao.
Người có thể lên được Vân Điện thì đều là Tiên Nhân đã thay da đổi thịt, đủ để bọn họ sùng bái.
Mà bản thân sự tồn tại của Vân Điện lại trở thành thần tích, cũng là một phong cảnh đẹp nhất của thành Vân Hải!
“Chúng ta lên trên đi!” Một võ giả Phí gia cười nói.
“Đi!”
“Trác đại tiên sinh này làm sao vậy? Lẽ nào đã trở thành Điện chủ nên giờ đến lộ mặt cũng lười nữa sao?”
“Vèo, vèo, vèo…”
Mười mấy bóng dang bay nhanh về phía Vân Điện.
Nhưng khi bọn họ vừa bay được một nửa thì đột nhiên cảm nhận được một luồng hàn khí dày đặc bao phủ xuống.
Trong hàn khí đó ẩn chứa từng đợt sát ý, lập tức khiến bọn họ cảm thấy tim đập nhanh một hồi, trong nội tâm lập tức bị móng vuốt do sự sợ hãi hóa thành túm chặt lấy tâm can của họ.
Kể cả những người thường chậm chạp kia cũng cảm thấy có một luồng uy lực khổng lồ phát ra từ phía Vân Điện.
Từ bên rìa của Vân Điện có xây dựng một đài cao độc lập, đài cao đó được một cột đá rộng vài thước chống đỡ.
Ninh Vũ Điệp đứng trên đài cao nhỏ bé đó, trên người mặc áo giáp huyền băng, lông vũ Băng Phượng dài đến hai ba trượng, rủ xuống dưới đài cao từ phía sau Ninh Vũ Điệp, không ngừng lắc lư trong không trung, đôi chân thẳng tắp đứng ngay tại chỗ.
Ánh mắt lạnh lùng của Ninh Vũ Điệp nhìn xuống thành Vân Hải, đồng thời đột nhiên phóng ra khí thế của bản thân.
Luồng khí thế lạnh lẽo đến cực hạn, không thua bất kỳ một võ giả nam giới nào!
“Khí thế này chính là của cường giả Sinh Tử Cảnh!”
“Đây là khí tức của Ninh Vũ Điệp, nàng ta đã thành công tiến vào Sinh Tử Cảnh rồi!”
“Hỏng, hỏng rồi.
Trác đại tiên sinh thất bại rồi sao? Hay là hắn không hề ra tay?”
Kỳ thực trong lòng mọi người rất rõ, nếu Ninh Vũ Điệp đã có thể đứng trên Vân Điện thì chắc chắn trăm phần trăm là Trác đại tiên sinh đã thất bại.
Chỉ là trong lòng bọn họ vẫn còn một chút kỳ vọng, mong rằng Trác đại tiên sinh chưa hề ra tay! Nhưng kiểu kỳ vọng này chẳng qua chỉ là một loại tâm trạng tự lừa mình dối người được sinh ra trong tình huống cấp bách mà thôi.
Chương 703: Thanh toán theo kỳ
Ninh Vũ Điệp thân là Điện chủ Vân Điện, khi là Hư Kiếp Cảnh hậu kỳ đã có khả năng kiểm soát tuyệt đối trong Vân ĐiệnVị trí Điện chủ chỉ là hư danh, điều cần thiết để khuất phục các trưởng lão, chấp sự, đệ tử trong Vân Điện chính là sức mạnh của bản thân.
Thực lực của Ninh Vũ Điệp chỉ kém Ngọc bà bà.
Bàn tính của mấy đại thế gia rất haythừa lúc Ninh Vũ Điệp độ kiếp để làm khó dễ, chọn thời cơ vô cùng chính xác.
Vì Ninh Vũ Điệp chọn độ kiếp vào thời điểm này nên khi mấy đại thế gia lên kế hoạch mưu phản còn từng cười nhạo Ninh Vũ Điệp.
Chung quy lại thì nàng cũng chỉ là một cô gái mà thôi, mặc dù thiên phú xuất chúng nhưng cũng không phải người có nhân tâm phức tạp.
Đáng tiếc, vận may từ đầu đến cuối đều không đứng ở phía bọn họ.
La Chinh có thể xuất hiện vào đúng lúc, đây chính là số mệnh của La Chinh, cũng là số mệnh của Ninh Vũ Điệp!
Hiện giờ Ninh Vũ Điệp đã vào Sinh Tử Cảnh, trong Vân Điện lại càng khó có ai nảy sinh ý muốn phản loạn!
Tâm tình đám gia chủ của mấy đại thế gia lúc này phức tạp tới mức nào? Sợ hãi tới mức nào?
Cơ thể Ninh Vũ Điệp khẽ nghiêng về phía trước, cả người và đầu đều ngó nhìn xuống phía dưới, lông vũ Băng Phượng dài kéo dài phía sau nàng, cơ thể giống như một con phượng hoàng, phi thân lao xuống.
Sau đó La Chinh và Đại Mộng chân nhân, thêm có cả một đám trưởng lão Hư Kiếp Cảnh theo sát phía sau thi nhau rời khỏi Vân Điện, bay về phía những võ giả thế gia ở giữa không trung kia.
Sau khi tự do rơi xuống được một khoảng nhất định, Ninh Vũ Điệp đột nhiên dừng lại giữa không trung.
Nàng nhìn chằm chằm những gia chủ đó, lạnh lùng nói: “Trác đại tiên sinh đã đền tội, không biết các vị gia chủ có giải thích gì về chuyện phản loạn này? Đừng nói với ta là các người không hề biết gì?”
Vân Điện bao trùm trên thành Vân Hải, cũng che chở cho các đại thế gia phát triển ổn định, đôi bên hỗ trợ lẫn nhau phát triển, vậy mà giờ lại đi đến bước đường này.
Mấy vị gia chủ thế gia tam phẩm ngây người nhìn chằm chằm Ninh Vũ Điệp, ai cũng á khẩu không nói được gì!
Gia chủ của những thế gia này đều có nhà có người cần phải chăm lo, chuyện phản loạn này liên lụy rất lớn, nếu không nắm chắc thì tuyệt đối bọn họ không thể có ý đồ lật đổ Ninh Vũ Điệp.
Nhưng hiện giờ bọn họ lại phát hiện ra cái gọi là nắm chắc “một trăm phần trăm” hoàn toàn chỉ là một câu nói đùa mà thôi.
“Ta biết, Vân Điện nằm trong tay ta vẫn luôn là cái gai trong lòng các ngươi” Ninh Vũ Điệp lại nói: “Nhưng hôm nay, ta muốn nói Vân Điện không thuộc về Phí gia các người, cũng không phải là của Thẩm gia.
Vân Điện là Vân Điện, là tông môn ngũ phẩm của thành Vân Hải!”
Trong mắt những thế gia này Vân Điện phải thuộc về những đại thế gia bọn họ.
Quả thực, vào thời kỳ đầu của Vân Điện, những thế gia này đã cống hiến không ít cho Vân Điện.
Nhưng khi họ đẩy Vân Điện lên thì bản thân cũng được lợi ích tương đối lớn!
Vậy mà bọn họ lại quên mất rằng, trong Vân Điện không chỉ có con cháu thế gia, võ giả cấp dưới đến từ những vùng khác cũng rất nhiều.
Một tông môn muốn phát triển đột phá thì tuyệt đối không dựa vào vài thế gia mà là do hàng ngàn vạn võ giả và vô số tinh anh, thiên tài, từng chút, từng chút tích tiểu thành đại mà phát triển lên!
Sắc mặt mấy vị gia chủ ảm đạm một hồi, bởi đến cơ hội bỏ chạy bọn họ cũng không có, nên chỉ có thể mặc cho Ninh Vũ Điệp xử trí.
Mấy đại thế gia bọn họ phát triển ở thành Vân Hải nhiều năm như vậy, cơ bản đã cắm sâu ở thành Vân Hải, làm gì dễ rời đi như vậy?
Huống hồ hiện giờ gặp thời loạn thế, dưới sự che chở của Vân Điện thì còn có thể giữ được cơ hội sống sót, nếu rời khỏi thành Vân Hải thì một thế gia tam phẩm căn bản cũng khó có chỗ đứng.
Một lát sau, mấy vị gia chủ đều cúi đầu, trong đó gia chủ Thẩm gia mở lời nói: “Thẩm mỗ mặc Điện chủ xử trí”
Ninh Vũ Điệp hừ lạnh một tiếng: “Nếu đã như vậy thì bốn đại thế gia các ngươi liền bị xóa tên khỏi Vân Điện, diệt tộc!”
Lời này Ninh Vũ Điệp vừa nói ra xong thì sắc mặt các võ giả của bốn nhà Trác, Thẩm, Phí, Ngô đều đột nhiên thay đổi.
Không chỉ như vậy, sắc mặt Đại Mộng chân nhân và La Chinh, kể cả những võ giả Hư Kiếp Cảnh phía sau cũng thay đổi.
Bọn họ không ngờ Ninh Vũ Điệp lại độc ác như vậy!
Gia chủ Thẩm gia đó biết sẽ phải đối mặt với sự trừng phạt nghiêm khắc của Ninh Vũ Điệp, bởi chuyện phản loạn này ở bất kỳ tông môn nào cũng là sự tồn tại không thể tha thứ, thế nhưng hắn nghĩ bốn đại thế gia dù gì cũng là trụ cột của Vân Điện, có quan hệ vô cùng mật thiết với Vân Điện, mà võ giả của bốn gia tộc lớn bọn họ đa số đều ở trong Vân Điện, từ đệ tử đến chấp sự rồi đến trưởng lão đều có người của bọn họ!
Đến cả những trưởng lão đứng sau Ninh Vũ Điệp thì cũng có người của đại thế gia bọn họ, ví dụ như đám người Phí Hàm.
Có điều, mặc dù Phí Hàm là người thuộc Phí gia, nhưng lại vô cùng phản đối phản loạn, cuối cùng lựa chọn đứng ở vị trí trung lập, không muốn giúp mà thôi.
Cho dù Ninh Vũ Điệp muốn trừng phạt cũng không thể thực sự tiêu diệt hết cả bốn đại thế gia, như vậy thì liên lụy quá nhiều người.
Bọn họ hoàn toàn không ngờ Ninh Vũ Điệp lại trực tiếp tuyên bố như vậy, nên đương nhiên đã bị dọa sợ!
Nhìn thấy sắc mặt đen sì của đám gia chủ, Ninh Vũ Điệp cười lạnh nói: “Giờ cũng biết sợ?”
“Điện chủ, bốn đại thế gia chúng ta…” Gia chủ Ngô gia đang định mở lời thì Ninh Vũ Điệp lại đơn giản cắt ngang: “Câm mồm! Khi các người mưu phản, dĩ nhiên là muốn lấy mạng của ta, hôm nay ta lại không thể lấy mạng của các người sao? Lẽ nào… các ngươi cho rằng Ninh Vũ Điệp ta là một cô gái vì vậy dễ ức hiếp?”
Câu này của Ninh Vũ Điệp coi như đã nói trúng trọng điểm, bọn họ thực sự cho rằng nàng chỉ là một cô gái, quá dễ ức hiếp!
Cho đến bây giờ bọn họ mới hiểu, thủ đoạn của Ninh Vũ Điệp không hề thua kém bất kỳ một vị Điện chủ nào trước đây.
“Điện chủ, hiện giờ Thiên Tà Tông đang từng bước ép sát, Vân Điện đang là lúc dùng người, làm như vậy có phải là quá…” Đại Mộng chân nhân đứng ra muốn cầu xin giúp cho bốn đại thế gia.
Người bị bốn đại thế gia liên lụy thực sự quá nhiều, Ninh Vũ Điệp thực sự làm như vậy thì cả Vân Điện đều sẽ đảo lộn, hắn sợ Ninh Vũ Điệp thực sự nổi nóng không màng đến đại cục.
Ninh Vũ Điệp lại lạnh lùng cười, tiếp tục nói: “Đại Mộng nói đúng, nếu đã như vậy, số người của các ngươi ta đều ghi vào sổ nợ.
Còn nữa… đám trưởng lão bị bắt làm tù binh kia, bốn thế gia các người mang tiền đến chuộc về đi.
Cứ mỗi người là một ngàn viên đá chân nguyên cực phẩm!”
Đương nhiên Ninh Vũ Điệp sẽ không làm chuyện ngu ngốc, nàng cũng tính tới chuyện sẽ có người ra mặt ngăn cản, chẳng qua nàng nói ra những lời độc ác như vậy chỉ là để dọa người mà thôi.
Đợi sau khi Đại Mộng chân nhân ra mặt, đến lúc đó lại dùng lời của Đại Mộng chân nhân lấy cớ làm lùi, chớp thời cơ xảo trá một phen.
Thị uy như vậy, hiệu quả quả thực sự rất tốt.
Không thể không nói, lúc này đến cả La Chinh và Đại Mộng chân nhân đều bội phục Ninh Vũ Điệp, cũng càng thêm bội phục con mắt nhìn người của Ngọc bà bà.
Ninh Vũ Điệp thực sự có năng lực tiếp quản Vân Điện, năng lực này không chỉ là thiên phú của Ninh Vũ Điệp.
Mấy vị gia chủ nghe thấy lời Ninh Vũ Điệp nói thì lập tức thở phào một hơi, Điện chủ định bỏ qua cho bọn họ lần này rồi.
Có điều, khi nghe thấy cái giá một ngàn viên đá chân nguyên cực phẩm để chuộc lại một người thì trên mặt họ lại lộ vẻ khổ sở.
Đá chân nguyên cực phẩm là tiền tệ có giá trị lớn nhất trong Trung Vực, cho dù là khi những gia chủ này tiêu quá tay thì cũng chỉ dùng đến đá chân nguyên trung phẩm và thượng phẩm để thanh toán.
Một viên đá chân nguyên cực phẩm bằng với một trăm vạn viên đá chân nguyên hạ phẩm, một ngàn viên đá chân nguyên cực phẩm cũng chính là một tỷ viên đá chân nguyên hạ phẩm!
Lúc đầu Vân Điện vì phối hợp với La Chinh để vẽ ra đại trận hộ tông đã tiêu tốn hàng ngàn viên đá chân nguyên cực phẩm, gần như lấy đi hơn một nửa của cải của Vân Điện.
Mà cả Vân Điện, chẳng qua cũng chỉ có hơn vạn viên đá chân nguyên cực phẩm!
Có điều, bốn đại thế gia khác với Vân Điện, thế gia có kinh doanh và buôn bán riêng, dưới sự che chở của Vân Điện, doanh thu hằng năm tương đối khá, nhưng cứ mỗi người một ngàn viên, vậy hai mươi võ giả Hư Kiếp Cảnh đó phải là hơn hai vạn viên đá chân nguyên cực phẩm!
Cho dù bốn đại thế gia có móc hết tài sản ra thì e là cũng khó mà gom góp đủ!
“Điện chủ… cái này, cái này cũng quá đắt rồi! Ngô gia bọn ta e là không gom góp được nhiều như vậy!” Vẻ mặt gia chủ Ngô gia khổ sở nói.
Ninh Vũ Điệp hừ lạnh một tiếng, “Góp đủ hay không các người tự nghĩ cách, góp không đủ thì số còn lại giết hết!”
Mấy vị gia chủ trao đổi ánh mắt với nhau nhưng chẳng biết nên nói thế nào.
Hành động này của Ninh Vũ Điệp thoạt nhìn thì nhân từ, nhưng trên thực tế lại mượn thời cơ để đoạt lại của cải của bốn đại thế gia nhiều năm nay!
Võ giả cũng coi trọng tiền, sau khi tài sản bị móc sạch thì đả kích mà những đại thế gia phải chịu thật khó tưởng tượng.
Nhìn vẻ khổ sở trên mặt mấy vị gia chủ, La Chinh lại bay đến trước mặt Ninh Vũ Điệp, cười khì khì với mấy vị gia chủ nói: “Nếu góp không đủ thì ta có một cách này có thể giúp các vị!”
“Cách gì?” Gia chủ Ngô gia trừng mắt hỏi La Chinh.
La Chinh cười khà khà: “Thanh toán theo kỳ”
Chương 704: Tụ họp nho nhỏ
Mục đích chủ yếu của Vân Điện là bồi dưỡng ra những võ giả ngày càng mạnh hơn, mà nguồn thu chủ yếu đều dựa vào các nhiệm vụ được tuyên bốĐệ tử tiếp nhận nhiệm vụ, sau đó sẽ được ban thưởng, nhưng lợi ích thì đa số đều rơi vào tay Vân Điện, chẳng qua cách kiếm tiền này rõ ràng không thể so được với những thế gia kia.
Tất cả các đại thế gia đều có quặng mỏ riêng, hiệu đổi tiền, tiêu cục*, thậm chí ngay cả truyền tống trận trong thành Vân Hải cũng là do bọn họ xây nên.
Ví dụ như có người muốn đi từ thành Vân Hải sang thành Thiên Khải qua truyền tống trận thì đều phải trả lộ phí.
*Tiêu cục: là tập thể bao gồm các vệ sĩ chuyên hộ tống khách buôn và hàng hóa khi khách buôn đi giao dịch.
Hơn nữa, thành Vân Hải còn có mấy ngàn vạn người thường, tuy bọn họ không giàu có như võ giả, nhưng tiền bình thường bọn họ vẫn dùng để giao dịch cũng là vàng bạc, chẳng qua gom lại thì cũng chẳng phải là con số nhỏ.
Mà trong quá trình giao dịch với võ giả thì vàng bạc cũng dần dần biến thành đá chân nguyên hạ phẩm, sau đó lại thành đá chân nguyên trung phẩm, cuối cùng không ngừng rơi vào tay các đại thế gia.
Những thế gia này hoàn toàn không thể lấy ra nhiều đá chân nguyên như vậy, hơn hai vạn viên đá chân nguyên cực phẩm thì dù là Vân Điện cũng chẳng lấy đâu ra ngay được ấy chứ.
Nhưng cũng không sao, phương án của La Chinh rất đơn giản, không lấy ra ngay được thì ghi nợ, mỗi năm trả một chút là được.
“Nhớ rõ còn tiền lãi nữa đấy!” La Chinh khẽ cười nói.
Mấy vị gia chủ nghe thấy lời La Chinh nói thì khóe miệng đều run rẩy cả lên.
Một Ninh Vũ Điệp cũng đủ ngoan độc rồi, vậy mà La Chinh này cũng chẳng kém bao nhiêu.
Đám tiểu bối bây giờ ai cũng lợi hại vậy sao? Tốc độ tu luyện khủng bố, thiên phú và thực lực đều dọa chết người, đã thế lại còn cả một đám chuyên ăn tươi nuốt sống!
Chỉ là bây giờ, bọn họ có không chấp nhận cũng không được, làm gì có đường nào khác để mà lựa chọn?
Sau khi thảo luận xong, những gia chủ này liền vội vàng về nhà gom góp đá chân nguyên, còn La Chinh thì vẫn không dừng lại, đi thẳng đến Vân Điện.
Trước đây hắn không có mấy thời gian họp mặt với đám Hoa Thiên Mệnh, mấy ngày trước hắn lo lắng cho Ninh Vũ Điệp nên cũng không nói với bọn họ câu nào, nên bây giờ đương nhiên phải trở về tâm sự một chút.
Ninh Vũ Điệp vốn muốn gọi La Chinh lại, nhưng lời nói đến bên miệng rồi lại nuốt trở vào.
Đại Mộng chân nhân nhìn thấy sắc mặt Ninh Vũ Điệp nên tất nhiên cũng không dám nói gì.
Vấn đề tình cảm riêng tư, bọn họ là cấp dưới không có tư cách nhúng tay vào.
Tại một đình nhỏ trong Vân Điện, La Chinh, Hoa Thiên Mệnh, Bùi Thiên Diệu và Bách Lý Hồng Phong đều tụ họp lại, trên bàn bày đầy thức ăn tinh mỹ và rượu mạnh.
Đến tu vi này của bọn họ, cho dù có uống cả trăm thùng rượu mạnh cũng sẽ không say, chẳng qua mọi người đã rất lâu không gặp, lúc này cũng nên uống chút rượu góp vui.
Hoa Thiên Mệnh uống liền một hơi cạn chén rượu, tiện tay lấy ống tay áo lau miệng, cười khổ nói: “Ta đã mở Kiếm Nhãn, cứ tưởng có thể đánh một trận với ngươi, hiện tại xem ra là ta ảo tưởng rồi”
Cá tính của Hoa Thiên Mệnh là thế, vĩnh viễn không chịu thua!
Khi còn ở Thanh Vân Tông, Hoa Thiên Mệnh cho rằng Bùi Thiên Diệu và La Chinh là đối thủ lớn nhất của hắn, nhưng sau khi rời khỏi Thanh Vân Tông, tiến vào Vân Điện, dần dần Hoa Thiên Mệnh đã vượt qua Bùi Thiên Diệu rồi.
Thế nhưng ở đại hội võ đạo trong thành Thiên Khải hồi đó, Hoa Thiên Mệnh mới phát hiện ra khoảng cách của mình và La Chinh càng ngày càng xa, đã không còn là đối thủ cùng một đẳng cấp nữa rồi.
Nhưng ngay cả như vậy, Hoa Thiên Mệnh vẫn không từ bỏ, hắn vẫn hết sức tập trung, chú ý lĩnh ngộ Thiên Kiếm của mình.
Mãi đến khi Hoa Thiên Mệnh mở ra Kiếm Nhãn, có thể tích tụ thế thương thiên!
Bản lĩnh bậc này lập tức giúp thực lực của Hoa Thiên Mệnh tăng lên rất nhiều!
Chỉ một kiếm đã giết chết ba võ giả Hư Kiếp Cảnh, trong Trung Vực bao nhiêu người có thể làm được? Đáng sợ hơn chính là Hoa Thiên Mệnh mới chỉ là Thần Đan Cảnh trung kỳ! Thần Đan Cảnh trung kỳ tương đương với Chiến Tướng cấp năm đến cấp sáu, La Chinh lúc ấy, cũng không thể làm được tới vậy!
Lúc này Hoa Thiên Mệnh cảm thấy mình đã có thể đánh một trận với La Chinh, nhưng La Chinh mất tích đã lâu, hắn không biết La Chinh đã đạt đến trình độ nào rồi.
Không ngờ chỉ sau hai năm, La Chinh lại xuất hiện, tu vi đã đạt Hư Kiếp Cảnh.
Khoảng cách giữa hắn và La Chinh không hề rút ngắn đi mà lại kéo dài ra.
“Thiên Mệnh huynh đừng tự ti thế, Kiếm Nhãn của huynh giữ thế như vậy, chỉ cần cho huynh đủ thời gian thì đừng nói là Hư Kiếp Cảnh, cho dù là cường giả Sinh Tử Cảnh thì cũng không ngăn được ấy chứ?” La Chinh cười nói.
Hoa Thiên Mệnh lắc đầu: “Ta hiểu rõ thực lực của mình, hơn nữa điều kiện sử dụng Kiếm Nhãn cũng hạn chế lắm.
Mà chỉ có một kiếm, khi giao đấu, thì chẳng có thời gian cho ta đâm ra kiếm thứ hai đâu.
Với lại, ngươi, có thể tránh kiếm đầu tiên của ta!”
Trên đời cái gì cũng có giới hạn, Thiên Kiếm của Hoa Thiên Mệnh thực sự mạnh mẽ vô cùng, nhưng không thể nào là hoàn hảo được.
Nếu không, võ giả Thần Đan Cảnh lại có thể tùy ý giết chết võ giả Sinh Tử Cảnh thật thì thế giới này sẽ loạn ngay.
Chỉ cần đối phương tránh được kiếm đầu tiên của Hoa Thiên Mệnh thì thực lực những chiêu khác của hắn cũng chỉ là tương đương với thiên tài Thần Đan Cảnh bình thường mà thôi.
Nghe Hoa Thiên Mệnh nói vậy, La Chinh cũng gật đầu.
Khiêm tốn với Hoa Thiên Mệnh chỉ vô dụng, La Chinh chắc chắn có thể tránh được kiếm đầu tiên của hắn.
“Ta… ta cũng có thể tránh mà!” Lúc này Bách Lý Hồng Phong nói.
Đối với thân pháp của mình, hắn cũng khá tự tin.
Hoa Thiên Mệnh lạnh lùng lườm Bách Lý Hồng Phong: “Ngươi hoàn toàn có thể né kiếm đầu của ta, nhưng mà né được thì sao?”
Thân pháp của Bách Lý Hồng Phong vô cùng quỷ dị, cứ cho là võ giả Hư Kiếp Cảnh thì cũng khó có thể phát huy thân pháp đến trình độ như hắn.
Nhưng thay vì nói thân pháp của Bách Lý Hồng Phong thì chi bằng nói là đại pháp thoát thân cho rồi.
Thực lực của bản thân hắn không bằng Hoa Thiên Mệnh, cho dù có tránh được một kiếm của Hoa Thiên Mệnh thì khi giao đấu chính diện cũng không có phần thắng!
Nghe Hoa Thiên Mệnh nói vậy, Bách Lý Hồng Phong lập tức im miệng, còn trên mặt Bùi Thiên Diệu lại hiện lên nụ cười thản nhiên, dường như đã sớm quen với kiểu nói chuyện của hai người.
“Đúng rồi, lần này trở về, còn có một chút lễ vật tặng cho các ngươi” La Chinh bỗng nói.
“Cái gì đó? Cái gì đó?” Nghe vậy, hai mắt Bách Lý Hồng Phong lập tức phát sáng, nhìn chằm chằm vào La Chinh.
“Không có phần của ngươi!” Hoa Thiên Mệnh lạnh lùng nói.
Trên mặt Bách Lý Hồng Phong lộ ra vẻ đáng thương: “Sao lại không có phần của ta…”
La Chinh lập tức móc một thanh trường kiếm ra khỏi nhẫn tu di, đó là một thanh trường kiếm thánh giai hạ phẩm.
Đây không phải là thanh kiếm La Chinh đạt được ở Chân Long Giới kia, mà là lấy ở thánh địa Tử Tâm.
Trên đại lục Hải Thần, thánh khí cũng phải quá hiếm thấy, thiên tài các tộc trong tháp Tội Ác gần như đều có thánh khí phù hợp.
Đương nhiên, tất cả đều là thánh khí hạ phẩm, một vài võ giả có thể có thánh khí trung phẩm, còn thánh khí thượng phẩm thì vẫn rất hiếm gặp, chỉ là nếu so ra thì võ giả Trung Vực sở hữu thánh khí ít hơn.
Toàn bộ Trung Vực cũng chẳng có được mấy món thánh khí, vẻn vẹn cũng chỉ có vài món thánh khí hạ phẩm, vậy mà đã nghiễm nhiên trở thành bảo bối trong các loại bảo bối, gần như có thể trở thành chí bảo trấn tông, thậm chí còn tin tưởng thánh khí có thể mang đến số mệnh cực lớn cho tông môn.
Cho nên khi La Chinh lôi thanh trường kiếm thánh giai hạ phẩm này ra, con mắt Hoa Thiên Mệnh và Bách Lý Hồng Phong đều trừng lớn, ngay cả Bùi Thiên Diệu gần đây luôn vững vàng cũng phải nhìn chằm chằm!
“La Chinh, chắc ngươi không cho Hoa Thiên Mệnh thanh kiếm này đâu đấy chứ? Cho hắn quá lãng phí!” Bách Lý Hồng Phong vội vàng nói.
“Ngươi nói cái gì?” Hoa Thiên Mệnh lạnh lùng trừng mắt nhìn Bách Lý Hồng Phong, trong đôi mắt đã lờ mờ có bóng kiếm ngưng kết lại.
Thân hình Bách Lý Hồng Phong bỗng lóe lên, biến mất khỏi vị trí của mình, núp sau lưng Bùi Thiên Diệu: “Đúng! Cho ngươi dùng thánh khí thật lãng phí! Không bằng đưa cho ta!”
“La Chinh, đây là lễ vật mà ngươi nói?” Trên mặt Bùi Thiên Diệu đầy vẻ thận trọng mà hỏi.
“Thanh kiếm này là cho Hoa Thiên Mệnh.
Thứ kiếm khách cần nhất chính là kiếm tốt” La Chinh cũng là kiếm khách nên hiểu rất rõ tầm quan trọng của kiếm đối với kiếm khách.
Hoa Thiên Mệnh hít một hơi thật sâu, trong mắt đầy vẻ cuồng nhiệt, nhìn chằm chằm vào thanh thánh khí hạ phẩm kia, nhưng cuối cùng lại lắc đầu: “La Chinh, ta không thể nhận, thánh khí quá quý trọng!”
Ngay cả Vân Điện và Thiên Hạ Thương Minh cũng chỉ có một, hai thanh thánh khí, vậy mà giờ La Chinh lại muốn tặng cho Hoa Thiên Mệnh, trong mắt Hoa Thiên Mệnh đã không thể gọi là quý trọng để hình dung nữa rồi, chẳng qua hắn không thể nghĩ ra từ nào khác.
Nhìn thấy ánh mắt Hoa Thiên Mệnh như hận không thể chiếm luôn thanh trường kiếm này ngay tức khắc, La Chinh mỉm cười: “Không được từ chối.
Trong mắt ngươi, có lẽ thánh khí quý trọng, nhưng trong mắt ta cũng chẳng là gì?”
“Chẳng là gì…” Bách Lý Hồng Phong cảm thấy cằm muốn rơi xuống đất luôn: “La Chinh, hai năm qua rốt cuộc ngươi đã đi đâu vậy!”
Bùi Thiên Diệu cũng cạn lời.
Sau khi La Chinh lôi ra thanh thánh khí hạ phẩm này, hắn lại lấy một đôi đoản kiếm khác ra.
Đoản kiếm này tổng cộng có bốn thanh, nhưng là mẫu tử kiếm, cho nên bình thường thì chỉ thấy có hai thanh mẫu kiếm, hai thanh tử kiếm khác được bao bọc trong mẫu kiếm.
“Đôi đoản kiếm này, cũng là thánh khí hạ phẩm” La Chinh nói xong, nhìn sang Bách Lý Hồng Phong.
“Không… không phải cho ta chứ?” Bách Lý Hồng Phong nhìn thấy đoản kiếm, toàn thân đều run lên.
(*Truyện được phát hành độc quyền bởi Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là vi phạm bản quyền và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Cảm ơn bạn đọc đã luôn ủng hộ và đồng hành cùng Waka!)
Chương 705: Ta tìm La Chinh
Trước mặt La Chinh chỉ có ba người, Hoa Thiên Mệnh là kiếm khách, chắc chắn không dùng được loại đoản kiếm này, Bùi Thiên Diệu thì căn bản không cần kiếmNgười duy nhất thích hợp sử dụng loại đoản kiếm này ở đây cũng chỉ có một mình Bách Lý Hồng Phong.
Bảo hắn sao có thể không kích động khi nhìn thấy đoản kiếm này được?
Thứ khiến Bách Lý Hồng Phong vẫn luôn kiêu ngạo nhất chính là thân pháp xuất quỷ nhập thần của hắn, chẳng qua thực lực của bản thân hắn lại không đủ mạnh, cuối cùng cái thân pháp kia cũng chỉ có thể dùng để chạy thoát thân mà thôi.
Nếu như có thêm một đôi thánh khí, nhất thời có thể giúp mảng tiến công của hắn tăng lên.
La Chinh mỉm cười, gật đầu với Bách Lý Hồng Phong.
Hai tay Bách Lý Hồng Phong thò ra nhanh như chớp, đến ngay cả La Chinh còn chưa kịp nhìn rõ thì đôi đoản kiếm này đã rơi vào trong tay Bách Lý Hồng Phong rồi.
Tốc độ như thế làm đám La Chinh rất xấu hổ, Hoa Thiên Mệnh thì trừng trừng nhìn Bách Lý Hồng Phong.
Bùi Thiên Diệu là người chững chạc nhất, trên mặt là nụ cười thản nhiên.
Hắn chủ tu Phật pháp, khi còn ở trong Thanh Vân Tông, thực lực của hắn còn hơn Hoa Thiên Mệnh một bậc.
Nhưng truyền thừa của Phật môn lại không nhiều, ngay cả Vạn Pháp Tự nổi danh nhất cũng chỉ miễn cưỡng được coi như tông môn tam phẩm.
Thiếu một con đường để đi lên, Bùi Thiên Diệu chỉ có thể dựa vào Phật tính mà bản thân tự ngộ ra, vậy nên tốc độ tiến bộ chậm hơn Hoa Thiên Mệnh nhiều.
Bùi Thiên Diệu cũng không sử dụng vũ khí, thế nên La Chinh cũng chỉ chuẩn bị cho hắn một bộ pháp bảo phòng ngự thánh khí hạ phẩm mà thôi.
Pháp bảo phòng ngự này phối hợp với thân pháp, có thể làm cho lực phòng ngự của hắn đạt tới một trình độ cực kỳ khủng bố.
Chẳng qua cho dù ba người bọn họ đều có được thánh khí hạ phẩm thì cũng không dám sử dụng tùy tiện trước mặt người khác.
Trung Vực không giống như đại lục Hải Thần, thánh khí ít đến đáng thương, chỉ có cường giả Sinh Tử Cảnh hoặc Hư Kiếp Cảnh hậu kỳ mới xứng để có được thánh khí.
Nếu bọn họ mang theo những thánh khí này ra ngoài chấp hành nhiệm vụ thì chỉ sợ mục tiêu hàng đầu của đám người bên ngoài sẽ quay qua tập trung vào người bọn họ.
Trong lúc bốn người tụ tập ở chỗ này thì có một cô gái thanh nhã đi vào trong thành Vân Hải.
Sau khi bị La Chinh ném vào thành Hỏa Dương, Khê Ấu Cầm do dự hồi lâu rồi mới bay về phía thành Vân Hải bên này.
Đúng vào thời loạn lạc nên trên đường chạy tới đây, người ta thấy nàng là một cô gái yểu điệu, hơn nữa cũng không thấy nàng có chút tật xấu giang hồ nào, lại không hiểu gì mấy về các quy củ thế nên đã bị không ít võ giả theo dõi.
Nếu là Khê Ấu Cầm trước đây thì sẽ chẳng thể nào bình yên mà đi tới thành Vân Hải được.
Thế nhưng sau khi nàng mở Âm Thể Tử Cực, thực lực đã vô cùng mạnh mẽ.
Những võ giả chú ý tới Khê Ấu Cầm, vốn nghĩ nàng không có kinh nghiệm gì, nên cho dù nàng có tu vi Thần Đan Cảnh thì bọn họ cũng không sợ.
Kết quả, nàng vừa ra tay đã là hơn trăm cự kiếm chém xuống, lập tức chém đối phương thành thịt vụn, ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có!
Khoa trương nhất chính là một ngày trước khi nàng đi qua thành Đại Nhạn.
Thành Đại Nhạn kia vốn là một thành thị rất nhỏ, xung quanh thậm chí còn chẳng có tông môn nào.
Trong hai năm gần đây, thế cục hỗn loạn, có một số võ giả độc lập không muốn gia nhập tông môn, cũng không muốn gia nhập Thiên Tà Tông, vì vậy bắt đầu chiếm giữ một vài thành nhỏ, thậm chí tự dựng lên tông môn.
Chỉ là những tông môn nhỏ này không được những thế lực lớn trong Trung Vực thừa nhận.
Mà những võ giả độc lập này không bị tông môn ràng buộc, đa số cũng không phải người lương thiện, tuy thành Đại Nhạn này là một tòa thành nhưng chẳng bằng gọi là một tổ thổ phỉ thì đúng hơn, họ chuyên đánh cướp các võ giả qua lại nơi này.
Nếu như là trước kia, tất nhiên có tông môn tứ phẩm, thậm chí tông môn ngũ phẩm ra mặt để tiêu diệt.
Với thực lực của Vân Điện và Hư Linh Tông, tiêu diệt mấy tổ thổ phỉ này chẳng qua cũng chỉ cần phân công một nhiệm vụ, nhưng hiện tại các đại tông môn còn đang rơi vào cảnh ốc không mang nổi mình ốc, lấy đâu ra thời gian quan tâm loại chuyện này?
Khê Ấu Cầm cũng nửa tỉnh nửa mê xông vào, chuẩn bị nghỉ ngơi rồi tiếp tục tới thành Vân Hải.
Cũng giống trước đây, bộ dạng này của nàng cứ đi tới chỗ nào thì người ta đều có ý đồ với nàng, thế nên vừa ra tay liền giết chết mười mấy tên võ giả độc lập trong thành Đại Nhạn!
Sau khi giết những võ giả độc lập này, Khê Ấu Cầm vội vàng lên đường, cho dù đoạn đường này nàng liều lĩnh giết chết không ít người, nhưng rõ ràng nàng không quen giết chóc.
Chính nàng cũng hiểu thế giới võ giả tàn khốc, nhưng tự mình trải qua thì nàng mới hiểu được cái tàn khốc khó có thể thừa nhận này.
Nhưng Khê Ấu Cầm không ngờ, nàng giết những tên võ giả kia đã vô tình chọc vào tổ ong vò vẽ.
Đại đa số võ giả độc lập trong thành Đại Nhạn đều tụ tập ở đây, sau khi thấy có động tĩnh, bọn họ liền nhao nhao chạy đến.
Mắt thấy người vây công mình ngày càng nhiều, Khê Ấu Cầm bị ép vào đường cùng, trực tiếp triệu hồi ra hơn trăm vạn thanh cự kiếm!
Một thanh cự kiếm chém ra đã có uy thế vô cùng kinh khủng, trên trăm vạn thanh cự kiếm cũng đủ khiến một vùng cả trăm trượng quanh nàng không còn lấy một ngọn cỏ! Uy thế của hơn trăm vạn thanh cự kiếm bỗng nhiên chém xuống này thật khó mà tưởng tượng nổi!
Cả tòa thành Đại Nhạn và mấy vạn võ giả độc lập trong thành đều bị cự kiếm mà nàng triệu hồi ra trực tiếp hủy diệt!
Âm Thể Tử Cực thật sự có uy lực diệt thế.
Thấy cảnh này, Khê Ấu Cầm cũng bị dọa sợ, lảo đảo chạy ra khỏi thành Đại Nhạn.
Nàng chạy thẳng một mạch về phía thành Vân Hải, vì tốc độ bay quá chậm nên mãi tới bây giờ mới tới nơi.
Sau khi đến thành Vân Hải, Khê Ấu Cầm cũng không muốn vào thành.
Nàng nghĩ mãi mà không rõ, vì sao các võ giả đều có ý đồ với mình?
Sau khi quan sát thành Vân Hải một lát, Khê Ấu Cầm liền phát hiện ra Vân Điện ở phía trên.
“La Chinh muốn về thành Vân Hải, có lẽ bây giờ ở trong Vân Điện!” Ánh mắt Khê Ấu Cầm lóe lên, thúc giục chân nguyên bay về Vân Điện.
Nhưng nàng vừa mới bay được một nửa thì phát hiện ra mình bị một kết giới trong suốt ngăn cản.
“Kết giới này là đại trận hộ tông mà La Chinh bố trí sao?” Tuy Khê Ấu Cầm chưa từng ra khỏi thành Hư Thiên, nhưng nàng cũng rất hiểu biết, những chuyện liên quan đến các đại tông môn trong Trung Vực nàng đều nhớ rõ, chỉ là thiếu kinh nghiệm cần thiết mà thôi.
Nghĩ đến La Chinh, sắc mặt Khê Ấu Cầm liền bắt đầu trở nên phức tạp, nàng lập tức đi quanh kết giới một vòng, đi tới cửa chính Vân Điện.
Lối vào có mấy người đứng canh giữ, những hộ vệ này phát hiện bên ngoài Vân Điện có người nên một gã tiến đến, nghiêm nghị hỏi: “Người nào đứng ngoài Vân Điện? Nhanh chóng đi đi!”
Khê Ấu Cầm bị quát lớn, trên mặt mơ hồ có vẻ tủi thân, cho dù là lúc nàng tới Hư Linh Tông thì cũng làm gì có ai dám quát lớn với nàng? Từ khi ra khỏi thành Hư Thiên, nàng bất ngờ phát hiện, tất cả đều đã thay đổi.
Chỉ là lần này, Khê Ấu Cầm đã nếm không ít đau khổ.
Nếu là nàng ngày xưa thì có lẽ đã phải cho tên này bẽ mặt một phen, bên người tự nhiên có người xuất hiện giúp nàng.
Nhưng bây giờ thì khác, nàng lẻ loi một mình, con đường sắp tới phải đi thế nào, chính nàng cũng không biết.
“Ta… ta đến tìm La Chinh” Khê Ấu Cầm nhút nhát nói.
“Tìm La Chinh? Không phải La Chinh mất tích lâu rồi sao? Hắn không ở trong Vân Điện!” Hộ vệ kia đáp.
Tuy trong khoảng thời gian này Vân Điện cũng rất rối loạn, nhưng đại đa số đều tập trung ở cấp cao, hộ vệ này chỉ là võ giả bình thường trong Vân Điện nên không biết chuyện La Chinh đã trở về.
Một, hai năm vừa rồi không ít người tới tìm La Chinh, ví dụ như những người ở tháp phù văn, một vài phù văn sư nghe danh mà đến, nên lần nào hộ vệ này cũng nói vậy để đuổi người đi.
“Cái gì? La Chinh không về Vân Điện?” Khê Ấu Cầm nhíu mày.
Cả đường đều bị đuổi giết, mục đích của La Chinh chính là trở lại thành Vân Hải, ngay cả sự đuổi giết của Thôi Tà mà hắn còn trốn thoát được thì trong Trung Vực còn có chuyện gì có thể ngăn La Chinh? La Chinh không thể nào chưa trở về Vân Điện, chắc chắn hộ vệ này lừa nàng!
Nghĩ tới đây, giọng Khê Ấu Cầm bắt đầu lạnh lẽo: “Đừng lừa ta, kêu La Chinh ra đây!” Nàng hiểu lầm, cho rằng La Chinh đã bàn với những hộ vệ này để lừa mình, thật ra là hắn không muốn gặp nàng.
Vì sao Khê Ấu Cầm lại đi theo đến đây?
Tuy nàng hận La Chinh, nhưng dù sao nàng cũng là một cô gái truyền thống.
Tuy trong lòng cho rằng nàng mắc nợ La Chinh, nhưng nàng lại nghĩ không thông, không biết rốt cuộc mình muốn gì ở hắn?
“Nói rồi, La Chinh mất tích, không ở trong Vân Điện!” Hộ vệ kia cũng không chịu lép vế dưới dáng vẻ này của Khê Ấu Cầm.
Cho dù Khê Ấu Cầm là võ giả Thần Đan Cảnh, nhưng có kết giới này chống đỡ thì đừng nói là một võ giả Thần Đan Cảnh, cứ cho là Sinh Tử Cảnh thì cũng không xông vào được, ngươi có thể gây khó dễ gì?
Khê Ấu Cầm tới gần kết giới Ánh Nước Tràn Đầy, trầm mặt nói: “Ta lặp lại lần nữa, gọi La Chinh ra đây! Gọi hắn tới gặp ta!”
“Mụ điên!” Hộ vệ kia mắng một câu, quay về cửa lớn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









