[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 140 : Tiểu Thiên Kiếp (c696-c700)
❮ sautiếp ❯Chương 696: Tiểu Thiên Kiếp
La Chinh không quan tâm đến mấy điều này lắm, Bùi Thiên Diệu và Bách Lý Hồng Phong đều đang trị thương nên hắn cũng không tiện quấy rầy, vậy nên hắn đi thẳng đến chỗ Đại Mộng chân nhân mà hỏi: “Điện chủ thế nào rồi?”Đại Mộng chân nhân gật đầu với La Chinh một cái, hắn cũng hiểu vì sao La Chinh lại lo lắng như vậy nên lập tức nói ngay: “Điện chủ chắc không sao”
“Nàng không sao? Thế sao đám người này lại dám lỗ mãng như vậy?” La Chinh nhíu mày hỏi.
Nếu Ninh Vũ Điệp vẫn ổn thì có cho một trăm lá gan Trác đại tiên sinh cũng không dám tạo phản, chắc chắn Ninh Vũ Điệp đã xảy ra chuyện, đây mới chính là điều La Chinh lo lắng.
Nhìn thấy sắc mặt của La Chinh, lúc này Đại Mộng chân nhân mới nhận ra La Chinh đang hiểu lầm, vì vậy vội vàng nói: “Điện chủ đang vượt qua đại kiếp Sinh Tử, cho nên bọn họ mới lợi dụng lúc này!”
“Đại kiếp Sinh Tử?” La Chinh hoảng sợ hỏi lại: “Vậy Ngọc bà bà đâu?”
Cho dù Ninh Vũ Điệp đang chuẩn bị tiến vào Sinh Tử Cảnh đi nữa, nhưng có Ngọc bà bà trấn giữ Vân Điện thì sao Trác đại tiên sinh có thể nổi dậy được?
“Ngọc bà bà ra ngoài tìm cơ duyên rồi…” Thực ra Đại Mộng chân nhân cũng khuyên bảo Ninh Vũ Điệp rằng lúc này không nên tiến vào Sinh Tử Cảnh, bởi nếu Trác đại tiên sinh mưu phản mà trong Vân Điện không có ai đứng ra chủ trì đại cục thì nếu gặp phải phiền phức gì sẽ rất khó ứng phó.
Nhưng Ninh Vũ Điệp lại cố chấp muốn đột phá ngay lúc này.
Thiên Tà Tông đã bắt đầu lớn mạnh từng ngày, nàng phải nhanh chóng tiến vào Sinh Tử Cảnh thì may ra còn có cơ hội chống lại Thôi Tà!
Không ngờ khi Ninh Vũ Điệp vừa tiến vào Sinh Tử Cảnh lại xảy ra tranh chấp lớn như vậy, nếu không phải La Chinh bỗng nhiên xuất hiện thì chỉ sợ Trác đại tiên sinh đã dẫn người nhảy vào trong Băng Cung rồi.
“Ta muốn vào xem một chút” Trên mặt La Chinh hiện vẻ lo lắng.
Bản thân hắn chưa từng vượt qua đại kiếp Sinh Tử, nhưng hắn đã hiểu rõ rằng khả năng ngã xuống ở đại kiếp Sinh Tử này vô cùng cao.
Mỗi lần trải qua đại kiếp Sinh Tử chính là một lần đi vòng qua quỷ môn quan, nếu thực lực bản thân chưa đủ mạnh mẽ mà tùy tiện độ kiếp thì có khả năng rất lớn sẽ ngã xuống.
“Chuyện này… Điện chủ từng ra lệnh rõ ràng, khi nàng độ kiếp thì bất cứ ai cũng không được tiến vào Băng Cung” Đại Mộng chân nhân nói.
La Chinh lắc đầu, tự ý đi về phía Ninh Vũ Điệp.
Đại Mộng chân nhân vốn muốn ngăn cản, nhưng nhìn bóng lưng La Chinh xong lại không mở lời nữa.
Nếu không nhờ La Chinh thì chỉ sợ lúc này người đi vào đó đã là Trác đại tiên sinh rồi.
La Chinh sẽ không làm tổn thương Ninh Vũ Điệp, thế nên nếu hắn muốn vào thì cứ kệ hắn vậy.
Khắp nơi trong Băng Cung đều tỏa ra sương băng nồng đậm, khi vừa đẩy cửa chính của Băng Cung ra mà bước vào trong, La Chinh gần như không nhìn thấy gì.
Hắn lập tức khởi động Thanh Mục Linh Đồng rồi có thể nhìn thấy cảnh tượng ở cách đó không xa.
Chỉ thấy Ninh Vũ Điệp mặc một chiếc áo đơn mỏng, ngồi khoanh chân ở đó, cả người nàng đều bị đóng băng lại!
Hai năm rồi…
La Chinh ngơ ngác nhìn Ninh Vũ Điệp bên trong cột băng, sắc mặt lộ ra vẻ thương tiếc mơ hồ.
Thời gian hai năm, dáng dấp Ninh Vũ Điệp vẫn không hề thay đổi, nàng vẫn giữ nguyên dung mạo tươi đẹp độc nhất vô nhị kia.
Sau khi dạo quanh cột băng một vòng, Huân lại lặng lẽ chui ra khỏi cơ thể của La Chinh.
Nàng ngưng kết lại thành hình rồi liếc nhanh qua Ninh Vũ Điệp sau đó thản nhiên nói: “Nàng ấy đã bước vào thời điểm cuối cùng để vào Sinh Tử Cảnh rồi, một khi đã tiến vào thì đại kiếp Sinh Tử sẽ phủ xuống”
La Chinh nhìn Ninh Vũ Điệp hỏi: “Đại kiếp Sinh Tử rốt cuộc là gì? Thực sự có đáng sợ như trong truyền thuyết không?”
“Thực ra, đại kiếp Sinh Tử cũng chỉ là cách nói của Trung Vực các ngươi thôi, loại kiếp nạn này trên Thượng Giới chúng ta gọi là tiểu Thiên Kiếp” Huân giải thích.
“Tiểu Thiên Kiếp?”
“Đúng.
Sau khi vào Sinh Tử Cảnh thì sẽ gặp phải tiểu Thiên Kiếp, võ giả tu luyện vốn đã là chuyện trái ý trời, đột phá cực hạn của sinh mệnh để tạo nên chân thân cao nhất.
Nếu đã là chuyện trái ý trời thì khi tu luyện đến một tình trạng nhất định sẽ bị trời trừng phạt! Tu vi càng mạnh thì trừng phạt càng nặng, cho nên mới chia ra tiểu Thiên Kiếp và đại Thiên Kiếp!” Huân chậm rãi nói.
“Mỗi lần độ kiếp trong Sinh Tử Cảnh đều là tiểu Thiên Kiếp à?” La Chinh hỏi.
“Ừ” Huân nhìn qua Ninh Vũ Điệp một chút, sau đó bỗng lắc đầu: “Chỉ sợ tiểu Thiên Kiếp mà Ninh Vũ Điệp này gặp phải sẽ vô cùng đáng sợ, chỉ sợ nàng ấy khó có thể vượt qua!”
“Có ý gì?” La Chinh nhíu mày hỏi.
Nếu đổi lại là người khác, chắc chắn Huân sẽ nói người này không biết tự lượng sức mình.
Thiên tư của bản thân chưa đủ mạnh mà đã dám tu luyện công pháp cấp này, quả thực chính là tự tìm đường chết.
Huân rất hiểu tính cách của La Chinh, thực ra người hắn quan tâm nhất là Ninh Vũ Điệp, cho nên đương nhiên nàng cũng sẽ không châm biếm.
Chẳng qua, sau khi suy nghĩ một chút rồi sắp xếp được cách diễn đạt chính xác rồi mới nói: “Nàng ấy tu luyện công pháp lấy tán công làm chủ, loại công pháp này rất nghịch thiên, một khi đã luyện thành thì bản thân sẽ mạnh mẽ hơn rất nhiều so với võ giả cùng cấp”
La Chinh gật đầu: “Nàng tu luyện Cửu Thiên Huyền Nữ Tâm Kinh, công pháp này cũng rất mạnh mẽ, người bình thường khó có thể tu luyện được”
“Khó tu luyện mới chỉ là một vấn đề mà thôi” Huân lại lắc đầu: “Ở Thượng Giới có rất ít người tu luyện được công pháp tán công, bởi vì loại công pháp này sẽ mang đến càng nhiều Thiên Kiếp lợi hại, cho nên không ít võ giả sẽ chọn cách lẩn tránh”
Lời nói của Huân khiến La Chinh nảy sinh nghi ngờ.
Lúc trước Thanh Long cũng nhìn ra Cửu Thiên Huyền Nữ Tâm Kinh, thế nhưng lại không hề nói cho La Chinh biết những điều này: “Thanh Long, lúc trước ngươi chưa từng nhắc đến chuyện này!”
Thanh Long lặng im một lúc lâu, sau khi suy nghĩ một chút rồi mới nói: “Thực ra thì vẫn có cách để loại trừ ảnh hưởng tiêu cực của chín lần tán công này… Chẳng qua…”
“Chẳng qua nàng ấy đã bắt đầu tiến vào Sinh Tử Cảnh rồi, thế nên không có cơ hội” Huân bỗng nhiên cười nói.
“Cô gái, ngươi đừng có thừa nước đục thả câu.
Cho dù là vậy thì La Chinh cũng có cách giải quyết” Thanh Long lại nói.
La Chinh ngạc nhiên nói: “Cách gì? Sao ta lại không biết?”
Đến lúc La Chinh hỏi xong thì Thanh Long và Huân lại trầm mặc.
Huân chỉ nói: “Tuy tiểu Thiên Kiếp này lợi hại, nhưng công pháp Ninh Vũ Điệp tu luyện cũng không thuộc diện thường, chưa hẳn đã không ngăn được sức mạnh của tiểu Thiên Kiếp.
Nếu nàng ấy thực sự không thể chống lại, ta sẽ nói cho ngươi biết cách giải quyết!”
Nếu Huân đã nói như vậy, lại thêm Thanh Long cũng có vẻ chắc chắn thì La Chinh cũng sẽ không hỏi thêm nữa.
Đây không phải lần đầu những người này lải nhải, La Chinh đã sớm quen rồi…
La Chinh đã đứng trong sương băng được khoảng mười canh giờ, một ngày một đêm đã thấm thoắt đã trôi qua, Ninh Vũ Điệp vẫn duy trì tư thế kia, ngồi ngay ngắn, nghiêm chỉnh trong cột băng.
Đúng lúc này, phía trên cột băng rốt cuộc cũng bắt đầu xuất hiện từng vết nứt, chúng nhanh chóng lan xuống phía dưới, băng trụ nhanh chóng sụp đổ, tan ra, hóa thành vô số vụn băng bay bay..
Sau khi toàn bộ cột băng biến mất, bầu trời bên ngoài Băng Cung chợt lóe ra tia sáng loá mắt, ngay sau đó liền có tiếng sấm đinh tai nhức óc truyền đến, chỉ trong nháy mắt, mây đen đã dày đặc!
“Tiểu Thiên Kiếp kia tới rồi sao?” Nghe thấy tiếng sấm bên ngoài, La Chinh nhịn không được mà hỏi.
Huân gật đầu trả lời: “Đúng, đây là dị tượng cho thấy trời đất mang tiểu Thiên Kiếp đến!”
“Một tiểu Thiên Kiếp đã đáng sợ như vậy, vậy đại Thiên Kiếp thì sao?” La Chinh cảm nhận được uy thế to lớn từ bầu trời truyền đến, cho dù là La Chinh thì cũng phải cảm thấy run sợ trong lòng.
Huân cười nói: “Nếu đủ lớn mạnh thì còn có thể gọi đến chín tiểu Thiên Kiếp, cứ tiểu Thiên Kiếp sau lại mạnh hơn tiểu Thiên Kiếp trước, mà sau khi trải qua chín tiểu Thiên Kiếp rồi tiến vào Thần Hải Cảnh thì sẽ phải gặp đại Thiên Kiếp” Huân bỗng nhiên bĩu môi nói: “Tạm thời ngươi không tưởng tượng được đâu”
La Chinh vẫn còn cách đại Thiên Kiếp xa lắm, chẳng qua tiểu Thiên Kiếp thì đang đến gần rồi.
Chỉ cần La Chinh tiếp tục nâng cao tu vi, bước vào Hư Kiếp Cảnh đỉnh phong thì cũng phải đối mặt với tiểu Thiên Kiếp này.
“Ầm ầm!”
Đúng lúc này, một tia chớp hình rồng bỗng đánh thẳng vào nóc Băng Cung!
Băng Cung vốn được lập nên như tòa thành, hơn nữa, đỉnh Băng Cung hiện tại vẫn còn một lớp băng dày bao phủ, thế mà chỉ một tia chớp này đã tạo ra một lỗ thủng lớn trên đỉnh của nó.
Cát đá, khối băng, xà nhà đều vỡ tan, các đồ vật lẫn lộn lập tức rơi sụp vào trong Băng Cung.
Mấy thứ này đương nhiên không thể làm tổn thương Ninh Vũ Điệp được.
Bây giờ nàng đang nhắm chặt hai mắt, từng làn khí lạnh tỏa ra trên người nàng.
Giờ này nàng phải đối mặt với đại kiếp nạn sinh tử từ phía trên đánh xuống.
Nàng hết sức chăm chú, không hề phân tâm dù chỉ một chút nên ngay cả La Chinh đang ở đây cũng không chú ý đến.
Xuyên qua lỗ thủng lớn trên nóc nhà, vẻ mặt La Chinh cẩn thận nhìn chăm chú tia chớp hình rồng đang xoay quanh trên bầu trời, hỏi: “Tại sao tia chớp hình rồng này có thể xuyên qua kết giới được nhỉ?”
Kết giới Ánh Nước Tràn Đầy được bố trí bao bọc bên ngoài Vân Điện, vậy mà dường như không thể ngăn cản được những tia chớp hình rồng này.
Chương 697: Độ kiếp
Những tia chớp hình rồng cứ thế uốn lượn giống như là những con rồng thật đang từ từ hạ thấp xuống, tỏa ra khí thế hung ác bao phủ toàn bộ Vân ĐiệnSau khi trải qua nội loạn, tất cả các võ giả trong Vân Điện đều hoảng sợ.
Hiện tại lại phải đối mặt với khí thế áp chế như vậy, khiến họ cảm thấy giống như toàn bộ thế giới đều chao đảo!
“Đại kiếp Sinh Tử của Điện chủ đến rồi!”
“Không biết nàng ấy có thể vượt qua không?”
“Nếu Điện chủ có thể đột phá Sinh Tử Cảnh thì cũng là chuyện may mắn đối với Vân Điện!”
Sinh Tử Cảnh chính là hàng rào ngăn cách giữa cường giả bình thường và cường giả đứng đầu khắp Trung Vực!
Lấy các võ giả trong Trung Vực để đánh giá thì không ít tông môn tam phẩm đều có cường giả Hư Kiếp Cảnh trấn giữ, nhưng cường giả Sinh Tử Cảnh lại gần như không có.
Chỉ cần có cường giả Sinh Tử Cảnh trấn giữ thì bất kể là gia tộc hay tông môn, chắc chắn đều có thể tiến vào hàng ngũ tông môn tứ phẩm.
Nhưng trong khắp Trung Vực này có thể đếm được bao nhiêu tông môn tứ phẩm cơ chứ? Lúc trước cũng chỉ có mấy tông môn như Vân Điện, Huyết Mộc Nhai, Huyền Âm Quán mà thôi.
Lúc trước, mấy tông môn giống như Huyết Mộc Nhai này quả thực từng có cường giả Sinh Tử Cảnh trấn giữ, nhưng khi cường giả Sinh Tử Cảnh đó độ kiếp thì lại ngã xuống, trong tông môn lại khó mà sinh ra cường giả Sinh Tử Cảnh mới.
Vì vậy có thể thấy rõ, một cường giả Sinh Tử Cảnh có sức ảnh hưởng tương đối lớn với tông môn.
Đương nhiên, phẩm cấp của một tông môn cũng cần phải cân nhắc đến thực lực và nền tảng, cường giả cũng chỉ là một trong những tiêu chuẩn trực quan nhất mà thôi.
La Chinh ngẩng đầu lên nhìn tia chớp hình rồng màu trắng kia đang chậm rãi hạ xuống, trên mặt vô cùng chăm chú.
Tia chớp hình rồng này có sức mạnh đáng sợ như vậy, Ninh Vũ Điệp có thể ngăn cản được hay không?
La Chinh rất hồi hộp, nhưng dường như Huân đã quen với những trường hợp này rồi, nàng nhìn qua vẻ mặt cứng ngắc của La Chinh rồi cười nói: “Đừng căng thẳng quá, nếu nàng ấy chọn độ kiếp vào lúc này thì chắc chắn nàng ấy đã chuẩn bị đầy đủ và nắm chắc khả năng thành công tương đối lớn rồi”
La Chinh gật đầu, ánh mắt dừng trên người Ninh Vũ Điệp.
Những tia chớp hình rồng to lớn trước mặt chậm rãi phủ xuống, thân hình vốn nhỏ xinh của Ninh Vũ Điệp hiện lên vô cùng nhỏ bé.
Khi nhìn thấy tia chớp hình rồng kia chỉ còn cách đỉnh đầu nàng có một trượng thì hai bàn tay trắng nõn của nàng bỗng nhẹ nhàng lật lên, một tấm ngọc bài xinh xắn hiện ra.
Nàng khẽ lật ngọc bài lên, từng đường Băng Phượng, những mũi nhọn lạnh lẽo đó lập tức bắt đầu bay vút lên từng tấc từng tấc!
“Lực quy tắc tinh thuần quá!” Nhìn thấy Băng Phượng trong ngọc bài, ánh mắt La Chinh chợt lóe lên.
Bên trong Băng Phượng có ẩn chứa lực quy tắc hệ Băng tinh thuần, hơn nữa, quy tắc hệ Băng chứa trong đó khiến La Chinh cảm thấy rất xa lạ.
Điều này chứng tỏ quy tắc hệ Băng này không chỉ là quy tắc hệ Băng tầng thứ nhất mà còn chứa cả quy tắc hệ Băng tầng thứ hai.
Sau khi Băng Phượng xoay quanh mà tiến lên thì đồng thời từng giao với từng tia chớp hình rồng kia!
“Bùm!”
Khi hai quy tắc không thể kết được hợp với nhau thì sẽ phát ra ánh sáng dữ dội như vậy!
Trong bán kính ba mươi dặm quanh thành Vân Hải chợt có ánh sáng chói mắt xuất hiện nơi chân trời.
Ai không biết tình hình còn tưởng rằng đó là một dải ngân hà to lớn mọc ở phía chân trời!
Chỉ có một vài võ giả biết rằng đó là dị tượng trời đất do đại kiếp Sinh Tử của Điện chủ Vân Điện tạo nên.
Mà họ lại càng hiểu rõ hơn là, một khi Ninh Vũ Điệp thành công vượt qua được đại kiếp Sinh Tử thì thế cục trong thành Vân Hải có lẽ cũng được định đoạt rồi…
Thực ra khu vực chịu ảnh hưởng lớn nhất trong lần tranh chấp này không phải Vân Điện mà là thành Vân Hải.
Bởi vì phần đông mọi người trong Vân Điện đều duy trì thái độ trung lập, mà võ giả chọn làm phản thì chủ yếu đều là người của các thế gia trong thành Vân Hải.
Họ rất hiểu tính cách của Ninh Vũ Điệp, nhìn qua thì sẽ thấy Ninh Vũ Điệp chẳng qua chỉ là một cô bé yểu điệu, không thông minh lắm, dáng người thì lại nhỏ nhắn xinh xắn.
Thế nhưng trên thực tế, thủ đoạn cô nàng lại rất cứng rắn.
Có lẽ nàng sẽ không thực sự xoá tên toàn bộ thế gia trong thành Vân Hải, bởi dù sao thì những đại thế gia này cũng có quan hệ mật thiết tới Vân Điện, nếu nàng làm vậy thì Vân Điện sẽ phải chịu ảnh hưởng rất lớn.
Nhưng chắc chắn nàng ấy sẽ dọn sạch bè phái phản bội.
Về điểm này thì dù là tông chủ nào cũng sẽ không nể nang gì.
Bởi vì những thế gia tam phẩm này có dính dáng mật thiết đến Vân Điện, thậm chí có vài thế gia muốn toàn bộ gia đình chạy trốn thì cũng sẽ không thoát được.
Hơn nữa, bây giờ lại là thời buổi loạn lạc, thà ngoan ngoãn chịu phạt cho những sai lầm mình đã phạm phải còn hơn là chạy trốn.
Ít nhất thì những thế gia này còn có thể được Vân Điện che chở.
“Đùng!”
Tiếng nổ dữ dội cứ vang lên từng đợt bên tai La Chinh, thế nhưng sắc mặt hắn vẫn không hề thay đổi, vô cùng cẩn thận mà nhìn chăm chú vào Ninh Vũ Điệp.
Mặc dù những tia chớp hình rồng này vô cùng lợi hại, nhưng chính Huân cũng đã nói, có lẽ Ninh Vũ Điệp cũng đã chuẩn bị đầy đủ rồi.
Những mũi nhọn lạnh lẽo tỏa ra từ trong ngọc bài nhỏ kia đang không ngừng làm suy yếu sức mạnh của tia chớp!
Mỗi khi có một tầng lạnh lẽo tản ra thì liền đan vào nhau, hai lực quy tắc đồng thời phát ra, triệt tiêu lẫn nhau!
Mặc dù số lượng tia chớp kia nhiều, nhưng số lượng Băng Phượng trong ngọc bài của Ninh Vũ Điệp cũng bắn ra không ít, mỗi tia chớp hình rồng rơi xuống là có một Băng Phượng bay ra.
Từ đầu đến cuối chưa hề có một tia chớp nào rơi vào người Ninh Vũ Điệp, toàn bộ đều bị Băng Phượng triệt tiêu.
Sau khoảng một nén nhang, số lượng tia chớp trên trời càng ngày càng ít đi, đến lúc bị Băng Phượng triệt tiêu hết cả, La Chinh mới hỏi: “Kết thúc rồi sao?”
Huân lắc đầu: “Không hẳn, có nhiều loại Thiên Kiếp lắm, uy lực của chúng cũng không đồng nhất, gần như mỗi võ giả sẽ gặp phải một loại Thiên Kiếp khác nhau.
Có võ giả thì chỉ gặp một Thiên Kiếp, nhưng có võ giả lại phải đối mặt với mấy Thiên Kiếp liền.
Chẳng qua chỉ có một quy tắc, thực lực càng mạnh thì Thiên Kiếp cũng càng mạnh!
Dân gian có truyền thuyết cho rằng, Thiên Kiếp chính là trừng phạt mà ông trời ban xuống, nhưng thực ra kiểu tin đồn này rất hoang đường.
Trên thực tế, Thiên Kiếp chỉ là một phương pháp mà ông trời dùng để kháng cự mà thôi.
Trong trời đất này, chỉ cần cường giả nào có thể tiến vào được Sinh Tử Cảnh thì sẽ khiến ông trời chú ý.
Bởi vì Sinh Tử Cảnh là một giới hạn trong con đường tu luyện.
Phá được Sinh Tử, mở ra Thần Hải thì sẽ thực sự có được một chút tư cách uy hiếp trời cao!
Chính bởi vì trời cao cảm nhận được một chút uy hiếp này nên đã giáng Thiên Kiếp xuống, nhằm giết chết sự uy hiếp này ngay từ trong trứng nước!
Cảm giác bị uy hiếp của trời cao có lớn có nhỏ, võ giả có thiên phú khác thường thì thực lực của bản thân cũng cực kỳ dũng mãnh, Thiên Kiếp giáng xuống đương nhiên lợi hại khác thường.
Còn một số võ giả có thiên phú bình thường thì uy hiếp lại không quá lớn, uy lực của Thiên Kiếp đương nhiên nhỏ đi không ít.
Theo Huân thấy, tuy Cửu Thiên Huyền Nữ Tâm Kinh mà Ninh Vũ Điệp tu luyện rất lợi hại, nhưng loại công pháp này cũng gây cản trở cho bản thân! So với những võ giả khác, độ khó để nàng ấy độ Thiên Kiếp cũng cao hơn những người khác rất nhiều!
Đây cũng là một trong những nguyên nhân mà trên Thượng Giới chẳng mấy ai tu luyện một loại công pháp có uy lực mạnh mẽ như Cửu Thiên Huyền Nữ Tâm Kinh.
Quả nhiên, Ninh Vũ Điệp vừa mới tiêu diệt được hết những tia chớp kia thì trên bầu trời lại bắt đầu một vòng uy thế mới!
Mây đen cuồn cuộn chậm rãi thay đổi màu sắc, đang từ đen liền thành đỏ sẫm.
Đám mây đỏ trên bầu trời trông cứ như có một ngọn lửa vô cùng to lớn bốc cháy cuồn cuộn vậy.
Sau khi đám mây đỏ rực kia xuất hiện thì một luồng nhiệt lượng vô hình liền tỏa ra, toàn bộ võ giả trong Vân Điện đều cảm nhận được nhiệt lượng trên bầu trời này nên sắc mặt ai nấy đều thay đổi mạnh mẽ.
“Ngọn lửa này rơi xuống sẽ không thiêu huỷ hết cả Vân Điện chứ?”
“Ta cảm thấy Điện chủ không nên chọn độ kiếp ở Vân Điện.
Uy lực của Thiên Kiếp quá lớn, chờ nàng ấy vượt qua xong thì chỉ sợ là toàn bộ Vân Điện đều bị phá huỷ trong giây lát mất thôi!”
“Không ở Vân Điện thì ở đâu? Võ giả bên ngoài như hổ rình mồi, nhỡ đâu bị người của Thiên Tà Tông để mắt tới thì thời điểm độ kiếp này chỉ cần phân tâm một chút là xong luôn!”
Mọi người trong Vân Điện đều vận chuyển chân nguyên, hình thành một tầng chân nguyên hộ thể hơi mỏng, ngăn cản nhiệt lượng từ bầu trời truyền tới.
Mặc dù uy thế trong mây lửa kia rất lớn mạnh, nhưng cuối cùng thì vẫn nhằm thẳng về phía Ninh Vũ Điệp, số nhiệt lượng tỏa ra còn lại thì gần như không ảnh hưởng đến Vân Điện nhiều.
Lần này La Chinh không nói gì.
Huân nói rất đúng, hắn thực sự xem thường Ninh Vũ Điệp rồi.
Dù sao hắn cũng đã rời đi hai năm, trong hai năm này xảy ra chuyện gì thì La Chinh sao có thể biết được?
Đúng lúc này, mây đỏ cuồn cuộn kia xoay quanh, rơi nghiêng xuống đầu Ninh Vũ Điệp.
Vẻ mặt Ninh Vũ Điệp vẫn như cũ, ngón tay hơi nhấc lên.
Lần này, ngoài việc thúc giục ngọc bài ra, chân nguyên của nàng cũng bắt đầu tỏa ra một chút, khi ngón tay nàng nhẹ nhàng giơ lên, toàn bộ Băng Cung đều bắt đầu rung động.
Chương 698: Ác Mộng Kiếp
Băng Cung không ngừng rung động, cột băng bao phủ phía trên Băng Cung đã tan rã đi hết, trong đó thực sự chứa đựng mấy nghìn miếng tinh thạch cỡ bàn tayNhững tinh thạch này khúc xạ ra hàn quang lạnh lẽo, cùng tập hợp lại rồi bắn về phía Ninh Vũ Điệp.
Lúc này, trong ngọc bài kia lại bắn ra những Băng Phượng nho nhỏ.
Băng Phượng bắt đầu cắn nuốt hàn quang liên tục, rồi sau đó bắt đầu lan rộng ra một cách nhanh chóng, cuối cùng hóa thành một quái vật lớn, chắn ngang trên đỉnh đầu của Ninh Vũ Điệp.
“U!”
Băng Phượng kia kêu lên một hồi, cố gắng hướng đầu xông về phía tầng mây đỏ cuồn cuộn bên trên.
“Tư…”
Lực của ngọn lửa trong tầng mây đỏ kia đáng sợ tới mức nào?
Băng Phượng nhảy vào trong đó thì lập tức tan ra, bốc hơi ào ào.
Mặc dù Băng Phượng nhanh chóng tan rã, nhưng hơn một nghìn miếng tinh thạch bên trong Băng Cung lại liên tục bổ sung khí lạnh cho nó!
Thấy Băng Phượng không ngừng chao đảo trong mây lửa, võ giả trong Vân Điện lập tức cảm nhận được sức nóng rồi từ từ lui đi, cảm giác như bị nướng cũng dần dần tiêu tan…
Huân cười nhạt: “Nàng ấy còn chuẩn bị chu đáo hơn ta tưởng.
Thiên Kiếp thứ hai còn mạnh hơn Thiên Kiếp thứ nhất, nhưng không ngờ nàng ấy lại hóa giải Thiên Kiếp thứ hai nhanh hơn, còn dễ dàng hơn!”
Quả thực, Thiên Kiếp này còn đơn giản hơn những gì La Chinh tưởng tượng: “Nếu cứ như vậy mà vượt qua được Thiên Kiếp, vậy đại kiếp Sinh Tử này cũng chỉ đến vậy mà thôi, không đáng sợ như trong tưởng tượng! Mặc dù sức mạnh của Thiên Kiếp này không nhỏ, nhưng ta bây giờ cũng có thể cố gắng vượt qua được!”
“Hì hì!” Lúc này Huân bỗng nhiên che miệng cười: “Ngươi? Hì hì, đến lúc ngươi xông vào tiểu Thiên Kiếp, chỉ sợ rằng uy lực còn mạnh hơn đây gấp mười lần!”
Sau khi Huân nói xong thì thấy La Chinh nhìn mình chăm chú, nàng liền hỏi: “Sao vậy? Không tin lời ta nói à?”
“Tin chứ” La Chinh đáp.
“Thế ngươi nhìn ta như vậy làm gì?” Huân hỏi.
“Không ngờ ngươi còn có thể cười như vậy, cười rất đẹp” La Chinh lập tức mỉm cười nói.
Từ lúc La Chinh có được kiếm linh, Huân vẫn luôn mặt không đổi sắc, mặc dù nàng có dung mạo gần như hoàn mỹ, nhưng vẻ mặt lại rất cứng nhắc.
Kể từ khi ở trong tháp Tội Ác, Huân mới bắt đầu nói chuyện, bắt đầu tỏa ra một loại khí thế thống trị vạn vật, dường như mọi thứ trên thế gian này đều không lọt được vào mắt xanh của nàng.
Dù là kẻ nào đứng trước mặt Huân sẽ đều cảm thấy nhụt chí, người có khí thế hơi yếu thì khi ở trước mặt nàng hoàn toàn không ngẩng đầu lên được.
Chẳng qua khi còn ở trong thánh địa Thiên Vũ, La Chinh đã thấy một mặt kích động của nàng.
Nàng mắng chửi một Vương khác của Yêu Dạ tộc, có thể nói đã khiến La Chinh được mở rộng tầm mắt…
Hôm nay La Chinh lại thấy Huân tươi cười như vậy, trong lúc đó bỗng cảm thấy thân thiết hơn nhiều.
Nghe thấy La Chinh nói như vậy, Huân lại hung hăng trừng hắn một cái.
Cũng may, bây giờ nàng chỉ là thể kiếm linh, nên sẽ không đỏ mặt.
Trong khi hai người đang trao đổi, mưa gió trên bầu trời lại bắt đầu đổi màu!
Thời điểm Huân hơi ngẩng đầu lên, sắc mặt chợt thay đổi: “Lần thứ ba vậy mà là Ác Mộng Kiếp! Sao nàng ấy lại gặp phải Ác Mộng Kiếp?”
Từ lúc Ninh Vũ Điệp bắt đầu độ kiếp đến bây giờ, vẻ mặt của Huân đều rất bình tĩnh, cũng vô cùng thoải mái.
Huân nhận thấy Thiên Kiếp lần này Ninh Vũ Điệp gặp phải cũng sẽ không hề cao.
Nhưng khi nàng nhìn thấy Thiên Kiếp thứ ba thì sắc mặt đều biến đổi, đương nhiên sắc mặt La Chinh cũng thay đổi theo.
“Ác Mộng Kiếp?”
Ánh mắt Huân phức tạp, nói: “Thiên Kiếp có nhiều loại, dựa vào công tác thống kê ở Thượng Giới bao nhiêu năm qua, loại Thiên Kiếp nào cũng đều có cả.
Thiên Kiếp đầu tiên Ninh Vũ Điệp vừa mới vượt qua chính là Lôi Long Kiếp bình thường, chính là một tia chớp hình rồng đánh xuống.
Lôi Long Kiếp này là một loại Thiên Kiếp rất thường thấy, chỉ cao hơn Lôi Kiếp bình thường một chút mà thôi.
Loại Thiên Kiếp thứ hai là Hỏa Vân Kiếp, quy tắc hệ Băng mà Ninh Vũ Điệp tu luyện đúng lúc khống chế được.
Tuy rằng Hỏa Vân Kiếp khó hơn Lôi Long Kiếp, nhưng Ninh Vũ Điệp có ưu thế bẩm sinh về công pháp nên muốn vượt qua cũng không có gì khó!”
“Nhưng Ác Mộng Kiếp lại là một loại Thiên Kiếp cực kỳ hiếm thấy…” Huân bình tĩnh nói: “Không biết Ninh Vũ Điệp này rốt cuộc phải gánh vác vận mệnh gì, sao lại dẫn Ác Mộng Kiếp tới?”
Huân nói một hơi xong lại càng khiến La Chinh vội vàng hơn: “Rốt cuộc Ác Mộng Kiếp này đáng sợ chỗ nào?”
“Ta không hiểu về Nhân tộc lắm, nhưng từ khi Yêu Dạ tộc thống kê lại được đến nay thì số lần Ác Mộng Kiếp xuất hiện tổng cộng cũng mới khoảng nghìn lần mà thôi” Huân nói.
Mặc dù khoảng nghìn lần là không nhiều, nhưng sau khi một võ giả tiến vào Sinh Tử Cảnh thì sẽ độ kiếp.
Mà đã vào Sinh Tử Cảnh rồi thì còn phải độ kiếp ít nhất ba, bốn lần, nhiều thì bảy, tám lần, mà Đại Giới Yêu Dạ tộc nắm trong tay rộng lớn vô cùng, cường giả Sinh Tử Cảnh ở Thượng Giới nhiều biết bao nhiêu? Chẳng qua lại không biết bao nhiêu võ giả độ kiếp mỗi năm mà thôi.
Nhưng thống kê từ trước tới nay mà cũng mới chỉ có khoảng nghìn lần Ác Mộng Kiếp, đây đã là số lượng vô cùng ít.
“Có bao nhiêu người vượt qua được Ác Mộng Kiếp này?” La Chinh hỏi.
Huân nhếch miệng, lập tức nói: “Một người.
Người này năm đó đang ở Thần Hải Cảnh, khi độ đại Thiên Kiếp đã gặp phải Ác Mộng Kiếp.
Đương nhiên, tu vi của người ta khác nên uy thế của Ác Mộng Kiếp cũng mạnh mẽ hơn gấp trăm lần so với hiện tại.
Sau đó, người này trở thành Thiên Tôn!”
Lời nói của Huân lập tức khiến La Chinh hít một ngụm khí lạnh.
Võ giả gặp phải Ác Mộng Kiếp vốn đã ít, nhưng trong khoảng nghìn người gặp Ác Mộng Kiếp này lại chỉ có một người vượt qua được sao? Xác suất này cũng nhỏ quá rồi.
Trên bầu trời bắt đầu nở rộ ra từng đóa hoa xanh biếc, không ngừng xoay quanh, chậm rãi cuộn về phía Ninh Vũ Điệp.
“Không phải ngươi vừa mới nói, ta có cách có thể phá giải Thiên Kiếp sao?” La Chinh lập tức hỏi.
Huân gật đầu nói: “Nếu Ninh Vũ Điệp có thể thuận lợi vượt qua Thiên Kiếp thì đương nhiên không cần dùng thứ kia.
Nhưng nếu nàng ấy không thể chống lại được thì cũng đành phải dùng đến”
Nói đến đây, La Chinh lập tức đoán ra Huân đang nói đến việc gì: “Ngươi đang nói đến mảnh vỡ Thiên Đạo sao?”
“Đúng” Huân gật đầu.
“Dùng thế nào?” La Chinh muốn lấy mảnh vỡ Thiên Đạo ra ngay, bởi bây giờ phải lên trên đỉnh rồi giúp Ninh Vũ Điệp gánh vác một phần áp lực của Thiên Kiếp.
Nhưng không ngờ Huân lại ngăn cản: “Trước tiên phải quan sát tình hình đã, đừng nóng vội.
Thiên Kiếp là kiếp nạn của võ giả, nhưng cũng giống như một cách tôi luyện.
Nếu Ninh Vũ Điệp không chống đỡ được thì ngươi hãy lên…”
“Tác dụng của mảnh vỡ Thiên Đạo này chính là chống đỡ Thiên Kiếp sao?” La Chinh hỏi.
Hắn biết thứ này rất quan trọng, nhưng bản thân vẫn không hiểu rõ lắm.
Huân ảm đạm cười: “Nếu mảnh vỡ Thiên Đạo chỉ dùng để chống đỡ Thiên Kiếp thì đúng là dùng giao mổ trâu mà giết gà rồi.
Mảnh vỡ Thiên Đạo này không phải là mảnh vỡ của Thiên Đạo hiện nay”
“Thiên Đạo hiện nay? Có ý gì vậy?” Cách nói này thực sự quá mới mẻ, La Chinh nghe cũng không hiểu.
Huân thản nhiên nói: “Thiên Đạo hiện nay chính là Thương Thiên, còn mảnh vỡ Thiên Đạo trong tay ngươi là Doanh Thiên*!”
*Doanh thiên: Thắng được trời đất.
“Những Thiên Đạo này còn có gì khác à?” La Chinh sửng sốt.
Đúng lúc này, những đóa hoa kia lại bắt đầu tung bay từng đóa từng đoá, La Chinh cũng không hỏi thêm nữa, mà quan tâm nhìn Ninh Vũ Điệp ngồi giữa Băng Cung.
Ninh Vũ Điệp cũng cảm nhận được uy thế của Sinh Tử Kiếp này, vẻ mặt rất thận trọng.
Hai tay nàng khẽ mở ra, Băng Phượng to lớn trước đây lại kêu dài lên một tiếng, quay đầu trở về phía Ninh Vũ Điệp!
Trong nháy mắt đó, Ninh Vũ Điệp và Băng Phượng hòa thành một thể.
La Chinh cũng biết, đây mới là hình dáng hoàn chỉnh nhất của Ninh Vũ Điệp, Băng Phượng hóa thành từng tầng áo giáp bao phủ trên người nàng!
Sau khi dung hợp xong, bóng dánh Ninh Vũ Điệp chợt vụt qua, vút lên cao, bay thẳng vào trong đóa hoa kia.
“Những đóa hoa này thoạt nhìn cũng không đáng sợ phải không?” So với hai Thiên Kiếp trước, La Chinh không cảm nhận được uy thế gì bên trong đóa hoa này, mà ngược lại, đóa hoa rải khắp trời giống như một trận mưa mà thôi.
Thứ này có sức mạnh gì chứ?
“Mỗi đóa hoa chính là một ác mộng.
Sở dĩ Ác Mộng Kiếp này khó hóa giải là bởi vì nó không nhằm vào thân thể của võ giả, mà nhằm vào linh hồn mà phủ xuống” Huân nhíu mày nhìn Ninh Vũ Điệp trên bầu trời.
Theo như Huân nói, những đóa hoa kia nhìn qua thì chỉ là đóa hoa bình thường, nhưng khi Ninh Vũ Điệp nhẹ nhàng chạm vào thì chúng bất chợt rơi vỡ, hiện lên một ác mộng, tạo thành một ảo giác chui vào trong đầu nàng!
Lúc đầu thì còn ổn, nhưng sau khi Ninh Vũ Điệp đụng nát hơn trăm đóa hoa, sắc mặt hồng hào của nàng dần chuyển sang tái nhợt, mỗi khi một đóa hoa đụng vào người, cơ thể nàng lại hơi chấn động, sắc mặt cũng càng tái nhợt hơn một chút.
Chương 699: Bóng dáng quen thuộc
Linh hồn của võ giả là phần khó tu luyện nhất, rất ít người giống như La Chinh, lúc tu luyện thân thể và đan điền còn có thể chú ý đến linh hồn một chútLinh hồn của Ninh Vũ Điệp vốn cũng đã mạnh mẽ hơn võ giả bình thường rồi, thế nhưng vẫn kém xa La Chinh.
Nếu chỉ có hơn mười cơn ác mộng xông lên tấn công thì nàng còn có thể chịu đựng được, nhưng trước mắt lại là mấy trăm, tới mấy nghìn cơn ác mộng, như vậy làm sao nàng chịu nổi?
Chỉ sau vài nhịp thở, sắc mặt Ninh Vũ Điệp đã trắng bệch như tờ giấy, thân hình cũng bắt đầu loạng choạng, khó mà chống đỡ được.
“Nên ra tay rồi!” Nhìn thấy bộ dạng kia của Ninh Vũ Điệp, trong lòng La Chinh bắt đầu lo lắng không yên.
Nếu linh hồn bị thương thì sẽ ảnh hưởng rất lớn đến võ giả, thậm chí còn tạo nên những thương tổn không thể hồi phục.
“Chờ một lát” Huân vẫn ngăn cản, nói: “Mặc dù Ác Mộng Kiếp này đang tấn công Ninh Vũ Điệp, nhưng cũng đang tôi luyện nàng ấy, cách tôi luyện này cũng có lợi cho bản thân nàng ấy”
Võ giả có lẽ nên trưởng thành trong việc tôi luyện, Huân cũng hiểu rõ, đắn đo cũng cần có chừng mực.
Sao La Chinh lại không hiểu điều này? Chẳng qua quan tâm quá ắt sẽ loạn, hắn quan tâm Ninh Vũ Điệp nên nào có thể bằng lòng nhìn nàng bị tổn thương?
Khi những cánh hoa không ngừng đụng vào Ninh Vũ Điệp, nàng chợt lấy ra một viên đan dược màu đồng cổ rồi nuốt vào.
Ngay lập tức, trên mặt Ninh Vũ Điệp lóe lên vẻ ửng hồng!
Trước khi xông vào Sinh Tử Cảnh, trong lòng Ninh Vũ Điệp đã tự căn dặn bản thân nghìn vạn lần rằng chỉ có thể thành công, không được phép thất bại!
Bây giờ Thiên Tà Tông đang vùng dậy ở phía đông, đã trở thành mối uy hiếp lớn nhất trong Trung Vực.
Toàn bộ Trung Vực đều rơi vào hỗn loạn, mà sư phụ của nàng lại gặp phải đại kiếp Sinh Tử nên phải ra bên ngoài tìm cơ duyên!
Vì tìm kiếm cơ duyên, tám chín phần chính là sẽ ngã xuống ở bên ngoài.
Ninh Vũ Điệp hiểu, Ngọc bà bà cũng hiểu, cho nên đó là lý do trước khi Ngọc bà bà rời đi, bà đã dặn dò rõ ràng mọi việc trong Vân Điện trước rồi.
Khi đi Ngọc bà bà đã thở dài một hơi.
Bà biết, một hơi này là than thở cho bản thân, cũng than thở cho Ninh Vũ Điệp.
Nếu tên nhóc kia vẫn còn thì tốt rồi…
Từ chuyến đi Tiên mộ của Thiên Miểu Tiên Nhân, sau khi La Chinh biến mất một cách quỷ dị, Ninh Vũ Điệp đã từng đến Bạo Loạn Tinh Hải để tìm kiếm vài lần, nhưng lần nào cũng không có kết quả.
Chẳng qua nàng vẫn tin tưởng rằng La Chinh nhất định sẽ không ngã xuống, nhất định một ngày nào đó hắn sẽ trở về!
Đáng tiếc là thoáng một cái đã hai năm trôi qua, bóng dáng La Chinh chẳng hề thấy đâu.
Một Trung Vực lớn như vậy mà lại chẳng có được tin tức gì về La Chinh, giống như hắn đã hoàn toàn tan biến vào hư không vậy.
Mặc dù nàng tin tưởng, nhưng nàng vẫn lo lắng.
Hiện tại ở Trung Vực, dưới tình huống thiếu mất Ngọc bà bà, Ninh Vũ Điệp lựa chọn tiến vào Sinh Tử Cảnh thực ra chính là một lựa chọn liều lĩnh!
Để tiến vào Sinh Tử Cảnh, Ninh Vũ Điệp đã chuẩn bị vô cùng đầy đủ, tài nguyên có thể sử dụng trong Vân Điện gần như đều sử dụng cả.
Như miếng ngọc bài trong tay nàng đây cũng là bỏ ra chi phí rất lớn để mượn từ Thiên Hạ Thương Minh về.
Nếu ở thời bình, cho dù Ninh Vũ Điệp phải tiêu hao bao nhiêu chi phí thì cũng còn lâu mới có thể mượn được miếng ngọc bài này về.
Miếng ngọc bài này có thể nhân đôi cơ hội độ đại kiếp Sinh Tử, nên với một võ giả Hư Kiếp Cảnh hậu kỳ mà nói thì cũng có lực hấp dẫn trí mạng.
Lúc trước Ngọc bà bà muốn mượn dùng, nhưng Thiên Hạ Thương Minh lại kiên quyết từ chối.
Chỉ là Thiên Tà Tông nổi lên nhanh như sao chổi, khiến Thiên Hạ Thương Minh cũng nôn nóng.
Rất dễ nhận thấy rằng, toàn bộ Trung Vực cũng chỉ có vài tông môn trên tứ phẩm kia mới có thể đối đầu với Thiên Tà Tông, mà đứng đầu ngọn sóng chính là Hư Linh Tông, Thiên Hạ Thương Minh và Vân Điện.
Ngày thường, ba thế lực lớn mạnh này đều cạnh tranh gay gắt với nhau, nhưng khi cùng đối mặt với kẻ địch hùng mạnh thì cũng chỉ có thể chọn việc liên hợp lại.
Có thêm một cường giả Sinh Tử Cảnh thì cơ hội chống lại Thôi Tà cũng nhiều hơn một phần.
Đến ngay cả trẻ nhỏ cũng hiểu đạo lý này thì người đứng đầu Thiên Hạ Thương Minh sao lại không hiểu được?
Sau khi nhận được miếng ngọc bài này, Ninh Vũ Điệp mới nắm chắn mà tiến vào Sinh Tử Cảnh.
Thời điểm vừa mới nghênh đón Thiên Kiếp thứ nhất và thứ hai, Ninh Vũ Điệp quả thực vô cùng thuận lợi, thuận lợi đến mức chính mình cũng cảm thấy khó có thể tin được.
Nói như vậy, sau khi đột phá Sinh Tử Cảnh, lần đầu tiên tiếp nhận thử thách Sinh Tử Kiếp thì độ khó cũng sẽ không quá cao.
Một số võ giả Sinh Tử Cảnh thường chỉ có một đợt Thiên Kiếp đã coi như qua được thử thách của đại Sinh Tử Kiếp rồi.
Nhưng Ninh Vũ Điệp phải đối mặt với hai đợt Sinh Tử Kiếp, đã vượt qua kiếp nạn Sinh Tử bình thường, không ngờ bây giờ nàng lại phải đối mặt với Sinh Tử Kiếp thứ ba!
Nhưng Sinh Tử Kiếp thứ ba này lại tấn công linh hồn!
Người bên ngoài nhìn thấy, những đóa hoa đụng vào người nàng dường như cũng không có thương tổn gì, nhưng với Ninh Vũ Điệp thì lại là sự tra tấn cực mạnh!
Khi mỗi đóa hoa đụng vào cơ thể nàng, trong đầu nàng lại hiện ra một cơn ác mộng mơ hồ, nó ăn mòn linh hồn nàng, tạo nên những nỗi đau đớn day dứt.
“Vì… vì sao đại kiếp Sinh Tử thứ ba này lại khó khăn như vậy?” Vẻ mặt Ninh Vũ Điệp khó hiểu.
Mặc dù nàng thân là con gái, nhưng tâm võ đạo lại không thua bất kỳ võ giả đấng mày râu nào.
Nàng đã chọn tiến vào Sinh Tử Cảnh thì sẽ không quay đầu lại, nên bây giờ chỉ có thể kiên cường chống đỡ từng chút mà thôi.
Nhưng nỗi đau vì bị ăn mòn linh hồn không phải là thứ mà người bình thường có thể chịu đựng được.
Nỗi đau trên thể xác sẽ dần dần khiến con người ta tê liệt, thậm chí còn quá đau đớn mà ngất đi, nhưng thực ra ngất đi cũng là một loại khả năng bảo vệ bản thân.
Chỉ là, nỗi đau về linh hồn thì không thể nào trốn tránh được, nỗi đau này rất nhỏ bé, đồng thời cũng chân thật vô cùng!
Dưới tình thế cấp bách, Ninh Vũ Điệp đành nuốt một viên Chân Hồn Đan.
Viên đan dược này được luyện chế từ não của ảnh thú mà ra, có thể tăng cao lực linh hồn! Hiệu quả của đan dược này vô cùng nghịch thiên, nhưng cũng rất trân quý.
Viên Chân Hồn Đan này chính là bảo vật truyền tông của Vân Điện, đã được truyền thừa qua mấy trăm năm, vậy mà bị Ninh Vũ Điệp nuốt trọn…
Từ khi Ninh Vũ Điệp đặt chân lên vị trí Điện chủ Vân Điện đến nay, quả thực đã phung phí không ít của cải của Vân Điện.
Ví dụ như lúc La Chinh ở Thăng Long Đài, Ninh Vũ Điệp từng dùng Pháp Mục của Tử Liệt Thú, chặn lại một quyền của Thôi Tà.
Chỉ là nàng tiêu hao tài nguyên nhiều như vậy, nhưng cũng mang đến cho Vân Điện không ít lợi ích.
Bây giờ Vân Điện đã là thế lực tông môn ngũ phẩm, hơn nữa, bởi vì có La Chinh mà Vân Điện còn có thêm một đại trận hộ tông không thể phá vỡ.
Nếu lần này Ninh Vũ Điệp có thể tiến vào Sinh Tử Cảnh thì tương lai có thể đưa Vân Điện tiến vào hàng tông môn lục phẩm, trở thành thánh địa đầu tiên trong Trung Vực.
Cho nên nàng không hề do dự mà nuốt Chân Hồn Đan xuống.
Sau khi nuốt xong, tác dụng mạnh mẽ của đan dược lập tức hòa vào cơ thể, trong nháy mắt đó, nàng cảm thấy linh hồn mình mạnh mẽ hơn rất nhiều, cảm giác với mọi thứ xung quanh cũng rõ ràng hơn.
Nhưng Ninh Vũ Điệp không thể lãng phí lực linh hồn để cảm nhận xung quanh được.
Nếu nàng làm như vậy thì chắc chắn cũng có thể phát hiện ra La Chinh đã đứng trong Băng Cung.
Đối mặt với Sinh Tử Kiếp, Ninh Vũ Điệp không dám chậm trễ, nàng hoàn toàn bỏ qua mọi thứ bên ngoài, tập trung toàn bộ tinh thần để chống lại những đóa hoa chết tiệt này…
Sau khi Ninh Vũ Điệp nuốt xong Chân Hồn Đan, hiệu quả ăn mòn của những đóa hoa kia quả thực yếu đi vài phần.
Trong ánh mắt vốn đã lộ vẻ sắp gục ngã của nàng lại tỏa ra ánh sáng đẹp đẽ, một lần nữa chịu đựng sự tấn công của những đóa hoa này.
Lúc này Ninh Vũ Điệp đã chịu đựng được một trăm đợt tấn công của cơn ác mộng rồi…
Chỉ là những đóa hoa trước mắt dồn dập ập tới, dường như vô cùng vô tận.
Nàng lại không xác định được rằng mình thực sự có thể sống sót được không.
Sau khoảng thời gian một nén nhang, gương mặt vốn tràn ngập huyết sắc của Ninh Vũ Điệp lại hơi tái đi.
“Vẫn không chống lại được sao?” Trên mặt Ninh Vũ Điệp hiện lên một chút xót xa.
Nàng cảm thấy tác dụng của Chân Hồn Đan đang dần mất đi, nhưng những đóa hoa trước mắt thì vẫn không ngừng kéo tới, không hề có dấu hiệu suy giảm.
Đương nhiên Ninh Vũ Điệp không hiểu được rằng Ác Mộng Kiếp này khó vượt qua thế nào, lúc này nàng chỉ cho rằng thực lực của mình không đủ.
Theo từng đợt tấn công của cơn ác mộng, Ninh Vũ Điệp dần dần không chịu đựng được nữa, nàng cảm thấy trong đầu mình dường như có từng ngọn lửa nhét vào, cả đầu như bị đốt đến mức vỡ ra.
“Vẫn thất bại sao?” Trên mặt Ninh Vũ Điệp lộ vẻ khổ sở.
Nàng hiểu rõ kết quả thất bại là gì, đa số võ giả Sinh Tử Cảnh trong Trung Vực không chết vì hết tuổi thọ mà là chết dưới đại kiếp Sinh Tử.
Thoáng chốc, vẻ mặt nàng bỗng trở nên hoảng hốt, ánh mắt cũng dần dần rã rời.
Trong khoảnh khắc này, nàng cảm giác mình nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Chương 700: Hỏng đầu?
Ninh Vũ Điệp khẽ nheo mắt, lúc này trong đầu nàng đã là một mảng hỗn loạn, tất cả mọi thứ đều mơ hồ không rõĐây là trường hợp sau khi linh hồn bị tổn thương, giống như một người say rượu vậy, thường sẽ xuất hiện ảo giác.
Nàng thế mà lại thấy La Chinh…
Tên nhóc kia… bản thân mình vẫn luôn nhớ đến hắn sao? Ngay cả trong khoảnh khắc sắp chết cũng gặp phải ảo giác như thế.
Ninh Vũ Điệp cảm thấy rất không cam tâm, cảm thấy chính mình quá tự tin.
Vốn nghĩ mình đã nắm chắc hơn bảy phần sẽ vượt qua Sinh Tử Kiếp này, thế mà bây giờ mới thấy, căn bản nàng không có khả năng vượt qua được.
Đáng tiếc, trước khi chết cũng không thể gặp mặt La Chinh một lần, nhưng nhìn thấy ảo giác của La Chinh, cảm giác cũng không tồi.
Bị tấn công bởi vô số cơn ác mộng, trong đầu nàng vốn đã sinh ra vô số ảo giác.
Những đóa hoa bên người thoạt nhìn thì chỉ là đóa hoa bình thường, nhưng qua cái nhìn của nàng, chúng lại là những mãnh thú có hình dạng kỳ quái.
Nhưng giờ phút này, trong những cơn ác mộng có hình dạng kỳ quái kia lại có thêm một La Chinh.
Sau khi ảo ảnh La Chinh xuất hiện, nàng nhanh chóng nghiêng người về phía trước.
Ninh Vũ Điệp chủ động vươn hai tay, ôm lấy hắn từ phía sau.
Ninh Vũ Điệp đã từng khoe khoang thân phận của mình, dù sao địa vị của nàng và La Chinh cũng kém nhau quá xa.
Tuy nàng có ấn tượng tốt với La Chinh từ chuyến đi trong Thử Luyện Giả Chi Lộ, nhưng dù sao thì nàng cũng chính là Điện chủ của Vân điện, làm sao có thể bày tỏ điều gì quá mức?
Lúc này Ninh Vũ Điệp lại không muốn nghĩ nhiều như vậy nữa, chẳng qua cũng chỉ là một ảo giác mà thôi…
Dáng người của La Chinh không được coi là cường tráng, nhưng lại rất thông minh, chưa kể đến việc La Chinh luyện thể, hai năm nay đã cao thêm một hai tấc, ước chừng cao hơn Ninh Vũ Điệp nhỏ xinh một cái đầu.
Nàng chủ động ôm lấy La Chinh như vậy, trên mặt cũng lộ ra một nụ cười thê lương.
Trước khi chết chỉ có thể dựa vào một cái ảo ảnh để tự an ủi chính mình, đúng là chẳng có tiền đồ gì cả.
Nhưng nàng vẫn cảm thấy thỏa mãn.
Lúc này, vẻ mặt La Chinh thật ra rất kỳ quái.
Hắn thấy Ninh Vũ Điệp không cầm cự được nữa liền cầm mảnh vỡ Thiên Đạo trong tay bay thẳng tới.
Ai ngờ vừa tới gần, Ninh Vũ Điệp đã lao vào lòng hắn.
La Chinh ôm Ninh Vũ Điệp trong vòng tay, lập tức dựa vào phương pháp Huân truyền đạt lại mà kích hoạt mảnh vỡ Thiên Đạo.
Dựa theo lời Huân nói, đặc tính của mảnh vỡ Thiên Đạo này rất cổ quái, có bao nhiêu chân nguyên thì đều có thể hấp thụ cả.
Nàng bảo La Chinh cố gắng không gây ra dao động quá lớn, chỉ cần rót một ít chân nguyên vào trong là được.
Sau khi La Chinh truyền một ít chân nguyên vào trong đó, mảnh vỡ Thiên Đạo giống như một con cá voi khổng lồ, bắt đầu không ngừng hấp thu những đóa hoa này!
Huân vừa mới nói với La Chinh, thực ra Thiên Kiếp này chính là do Thương Thiên giáng xuống, mà mảnh vỡ Thiên Đạo Doanh Thiên này lại có thể dễ dàng hấp thu được nó, hai loại Thiên Đạo khác nhau cũng tương sinh tương khắc với nhau.
Nhưng hiệu quả còn tốt hơn La Chinh tưởng nhiều, gần như là ngay lập tức!
Những đóa hoa này như bị quét sạch, chỉ trong nháy mắt đã biến mất không còn một chút gì.
Về phần bầu trời, lúc này cũng không còn uy thế gì nữa.
Dường như đại kiếp Sinh Tử đã kết thúc.
Ninh Vũ Điệp vẫn nhắm mắt, tựa vào ngực La Chinh, trên mặt mơ hồ lộ ra ý cười.
Trong lúc đó, khuôn mặt lại mơ hồ có chút thê thảm, thỉnh thoảng lại lắc đầu.
La Chinh đáp xuống Băng Cung trên mặt đất, quỳ xuống đặt Ninh Vũ Điệp lên đùi mình, vội vàng lấy một viên đan dược màu xanh biếc ra, đút vào miệng Ninh Vũ Điệp.
La Chinh cũng đã chuẩn bị một ít đan dược chữa trị linh hồn.
Lúc rời khỏi đại lục Hải Thần, đám Tư Đồ Hạo Thiên cũng đã tặng hắn không ít thứ tốt.
Loại đan dược này có nguồn gốc từ đại lục Hải Thần, không có phẩm cấp, nhưng nghe nói là phương thuốc dân gian tìm được trong động Huyền Minh, hiệu quả chắc chắn tốt hơn đan dược của Trung Vực.
Sau khi La Chinh đút đan dược vào miệng Ninh Vũ Điệp, nàng khẽ cau mày lại muốn nhổ ra, nhưng La Chinh vẫn kiên quyết đút lại.
Đợi sau khi nàng nuốt xuống, La Chinh mới vươn tay, khuôn mặt hơi ngập ngừng, nhưng rồi vẫn vỗ nhẹ vào vùng bụng bằng phẳng của nàng.
Đan dược thượng phẩm đều phải dùng chân nguyên mới có thể hòa tan được hiệu lực.
Lúc này, Ninh Vũ Điệp gần như đã ở trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, bản thân không thể tự vận chuyển chân nguyên để hóa giải dược hiệu của đan dược được, nên chỉ có thể để La Chinh làm thay.
Tay La Chinh lập tức phóng ra chân nguyên ấm áp, rót vào vùng bụng bằng phẳng của Ninh Vũ Điệp, Ninh Vũ Điệp cũng không hề chống cự.
Nếu nàng chống cự thì với thực lực của nàng đã hoàn toàn có thể chống lại La Chinh ngay từ đầu rồi.
Cùng với việc La Chinh đang truyền chân nguyên, viên đan dược kia cũng dần dần tan ra, dược hiệu bắt đầu có tác dụng, trong cơ thể nàng bắt đầu tỏa ra một mùi hương thoang thoảng.
Chỉ một lát sau, đầu Ninh Vũ Điệp nhẹ nhàng nghiêng một cái, tựa vào ngực La Chinh mà nặng nề chìm vào giấc ngủ.
La Chinh lo lắng nhất chính là sau khi linh hồn bị hao tổn thì không thể chữa trị được nữa.
Nhưng xem ra, vấn đề lúc này cũng không quá lớn.
Hắn tin tưởng ánh mắt của Huân, dù có thế nào thì Huân vẫn nắm rất chuẩn thời cơ rồi bảo hắn ra tay.
Ngay lúc Ninh Vũ Điệp vừa mới ngủ, có ba người xông vào Băng Cung.
Chính là Đại Mộng chân nhân dẫn theo hai vị trưởng lão Vân Điện đến tìm hiểu tình hình.
Nếu Sinh Tử Kiếp đã tan biến, kết quả đương nhiên cũng đã được xác định, Ninh Vũ Điệp có thể vượt qua Sinh Tử Kiếp hay không, việc này liên quan tới cả vận mệnh của Vân Điện nên đám Đại Mộng chân nhân không thể không quan tâm.
Trước đó, khi Ninh Vũ Điệp đang độ kiếp, nàng đã từng ra nghiêm lệnh, dù là trong tình huống nào, thì cũng không ai được phép tiến vào Băng Cung.
Khi đó Đại Mông chân nhân hay ngay cả La Chinh cũng không ngờ sẽ bỏ qua nghiêm lệnh ấy mà đi vào.
Dù sao thì ở thời điểm độ kiếp cũng không được phép phân tâm.
Hiện tại đã độ kiếp xong, đương nhiên bọn họ sẽ chạy tới đầu tiên.
Khi Đại Mộng chân nhân và hai vị trưởng lão nhìn thấy Ninh Vũ Điệp ngủ say trong lòng La Chinh thì sửng sốt không thôi, trên mặt toát ra vẻ cổ quái.
Nghĩ đến những lời đồn đại nào đó trong Vân Điện, xem ra cũng không phải là tin đồn vô căn cứ.
Nhưng chẳng qua đây là việc riêng của người ta, bọn họ cũng không có tư cách quản.
Huống hồ đây đường đường là tình cảm của Điện chủ, cấp dưới như bọn họ sao có thể can thiệp?
Đại Mông chân nhân vừa định nói thì La Chinh đã giơ ngón tay ra, làm động tác đừng lên tiếng.
Ba người bọn họ ngầm hiểu liền khẽ gật đầu rồi lui ra ngoài.
Dù thế nào thì Ninh Vũ Điệp cũng đã vượt qua Sinh Tử Kiếp, đã là cường giả Sinh Tử Cảnh rồi.
Cho dù Ninh Vũ Điệp chỉ vượt qua Sinh Tử Kiếp một lần thì còn có công pháp vô cùng đặc thù mà nàng tu luyện.
Lúc trước, trong những ngày đầu Ninh Vũ Điệp bước vào Hư Kiếp Cảnh, thực lực cũng không kém gì Đại Mộng chân nhân.
Cho dù Ninh Vũ Điệp vừa mới bước vào Sinh Tử Cảnh thì chắc chắn thực lực cũng sẽ không yếu hơn quá nhiều so với các cường giả Sinh Tử Cảnh khác.
La Chinh tùy ý để Ninh Vũ Điệp ngủ say ở trong lòng mình, thân thể mềm mại của nàng đối với hắn nhẹ như không vậy.
Sau sáu bảy canh giờ, đã sang buổi sáng của ngày hôm sau, sắc trời lờ mờ sáng, hàng lông mi của Ninh Vũ Điệp khẽ run lên, lông mày lại nhíu chặt lại.
Đầu óc nàng dần trở nên tỉnh táo, ngón tay khẽ cử động.
Nàng phát hiện, dường như mình đang nắm quần áo của một người nào đó, nên trong đầu nàng lập tức tràn đầy nghi hoặc.
Không phải ta đã chết rồi sao?
Khi nàng ý thức được chính mình còn thở được đều đều, cặp mắt đẹp kia bỗng nhiên mở ra, nhìn thấy một khuôn mặt đẹp trai sáng sủa ngay trước mặt, thân hình nhỏ xinh bỗng run lên!
Cảm nhận được Ninh Vũ Điệp đã tỉnh lại, La Chinh cũng mở mắt.
Hắn vẫn duy trì tư thế tu luyện, nhìn thấy Ninh Vũ Điệp sững sờ trừng mắt nhìn mình, La Chinh mỉm cười: “Tỉnh rồi?”
Ninh Vũ Điệp nhếch miệng, dường như vẫn không tin vào cảnh trước mắt này, hay nên nói là nàng rất sợ ảo giác này, ảo giác vô cùng chân thật.
Nàng không chán ghét ảo giác, bởi ít nhất loại ảo giác này cũng cho nàng cảm giác rất tốt.
Chính nàng cũng hy vọng, dù đây chỉ là ảo giác thì hãy để cho nàng cứ ngây ngốc trong ảo giác mãi có phải tốt biết bao.
Nhưng thường thường, ảo giác sẽ chỉ có trong nháy mắt, không bao lâu sau sẽ tan biến…
“Sao không nói gì?” La Chinh khó hiểu hỏi, thậm chí trên mặt còn có vẻ lo lắng.
Chắc không phải linh hồn bị thương nên hỏng cả đầu luôn đấy chứ?
Ninh Vũ Điệp nhìn cái lỗ lớn trên đỉnh Băng Cung.
Phía trên là từng đám mây lững lờ trôi qua, ánh sáng mặt trời chiếu xuống những tia sáng đẹp mắt.
Trong không khí buổi sáng có xen lẫn đôi chút nguyên khí điên cuồng của đất trời…
Đây không phải là ảo giác.
La Chinh trước mắt cũng không phải là ảo giác, quả thực hắn đã trở lại!
Ý thức được điều này, khóe miệng của Ninh Vũ Điệp đột nhiên cong lên, một niềm vui sướng từ đáy lòng xuyên qua tim dâng lên.
Nàng vừa muốn cười ra tiếng thì hốc mắt đột nhiên đỏ lên, “oa” một tiếng rồi khóc nức nở.
Ninh Vũ Điệp khóc như vậy khiến cho La Chinh hơi bối rối.
Đang yên lành sao lại khóc? Trong lòng La Chinh lại càng lo lắng, không phải đầu Ninh Vũ Điệp bị hỏng thật đấy chứ? Sao lại vừa khóc vừa cười thế này?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









