[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 142 : Vì sao lại đến? (c706-c710)
❮ sautiếp ❯Chương 706: Vì sao lại đến?
Khê Ấu Cầm lơ lửng bên ngoài kết giới, ánh mắt không ngừng lóe lên, vẻ mặt ngơ ngác không biết đang nghĩ gì“Triệu nhị ca, cô gái kia trông xinh đẹp như vậy, sao mình không qua tâm sự với nàng một chút?” Một hộ vệ hỏi.
Hộ vệ phía trước hừ một tiếng: “Không có cái phúc phận đấy.
Vừa nhìn là biết nàng ta được sinh ra trong đại gia tộc nào đó rồi.
Người ta lại tới tìm La Chinh, chẳng lẽ lại là người mà ngươi và ta có thể với tới? Chỉ là không biết La Chinh nợ người ta cái gì để người ta một thân một mình tới Vân Điện thế này”
“Việc này có cần thông báo lên trên không?” Một hộ vệ khác nói.
“Ta thấy hay là thôi đi.
Mấy ngày nay Điện chủ rất bận! Chúng ta cứ trông kỹ cửa lớn, không cho bất kỳ kẻ nào đi vào là được!” Một hộ vệ khác nói.
Mấy hộ vệ nhỏ giọng bàn bạc, nhưng ánh mắt vẫn cứ tập trung trên người Khê Ấu Cầm.
Đứng gác ở đây là một công việc rất nhạt nhẽo, trước mắt có một vị mỹ nhân tao nhã, sạch sẽ như vậy để nhìn cho đã mắt thì cũng không tồi.
Khê Ấu Cầm cúi đầu, một lúc lâu sau nàng bỗng ngẩng đầu lên rồi vẫy tay một cái.
Vừa vẫy tay xong trong không gian bất ngờ xuất hiện một cái khe, một thanh cự kiếm bất ngờ chém mạnh vào kết giới của Vân Điện!
“Ầm!”
Thanh cự kiếm này chém lên kết giới, phát ra một tiếng trầm vang.
Ngay sau đó, trên kết giới Ánh Nước Tràn Đầy đã lờ mờ xuất hiện một tầng gợn nước.
“Mẹ nó chứ!”
Mấy tên hộ vệ kia thấy cảnh trước mắt mà hoảng sợ.
Bọn họ không ngờ nữ nhân này có lá gan lớn đến vậy, không cho nàng vào thì nàng trực tiếp tấn công vào kết giới!
Nói thế nào thì Vân Điện cũng là một tông môn ngũ phẩm, lang thang đến tận đây rồi tấn công vào kết giới của Vân Điện thì có phải đang tìm chết không hả?
“Này! Ngươi mau rời khỏi đây đi! Khuyên ngươi một câu, không nên gây chuyện ở Vân Điện chúng ta.
Ta đây có lòng tốt nhắc nhở ngươi một tiếng, nếu không lát nữa ngươi muốn chạy cũng không chạy được đâu!” Một hộ vệ nói với Khê Ấu Cầm.
Khê Ấu Cầm không để ý tới lời cảnh cáo này, ngón tay nhẹ nhàng búng một cái.
Lúc này trên bầu trời xuất hiện mười cái khe, ngay sau đó là mười thanh cự kiếm chui ra, chém thật mạnh xuống kết giới!
“Ầm ầm…”
Mười thanh cự kiếm này đồng thời chém xuống, sức mạnh lập tức tăng lên gấp mười lần.
Lúc này, không chỉ là dọa những hộ vệ kia mà còn làm kinh động đến người trong Vân Điện.
Hai vị chấp sự Thần Đan Cảnh trong Vân Điện nhanh chóng lao ra, lạnh lùng liếc mắt nhìn Khê Ấu Cầm một cái: “Kẻ nào làm loạn ở đây?”
Khê Ấu Cầm làm gì nghe bọn họ nói? Lần này nàng triệu hồi hơn trăm thanh cự kiếm rồi hung hăng chém xuống kết giới.
“Ầm ầm!”
Uy thế từ hơn trăm thanh cự kiếm chém xuống đã bắt đầu hơi dọa người, gợn nước ở mặt ngoài kết giới cũng đã bắt đầu chấn động!
Thủ đoạn của Khê Ấu Cầm lại là cách công phá kết giới thích hợp nhất, thậm chí còn có hiệu quả rất lớn trong chiến tranh tông môn! Ví dụ như nàng triệu hồi trăm vạn thanh cự kiếm rồi cùng lúc chém xuống, chắc chắn nó sẽ hủy diệt toàn bộ các thành thị, nhưng lại không thể chém chết La Chinh.
Nếu là trong chiến tranh tông môn, nhiều cự kiếm cùng chém xuống một lúc như vậy thì có lẽ phía đối phương cũng chỉ còn lại mấy cường giả đứng đầu, còn lại đều sẽ bị cự kiếm chém thành thịt vụn.
“Dừng tay!”
“Muốn chết!”
“Ngươi biết đây là đâu không hả?”
Trong những tiếng hét của các chấp sự, Khê Ấu Cầm không hề dừng tay.
Lúc này đã có hơn một nghìn thanh cự kiếm chém mạnh xuống phía dưới!
Hơn một nghìn thanh cự kiếm đồng thời chém xuống phía dưới, uy lực thực sự vô cùng khủng bố, dường như có thể so sánh với một quyền của Thôi Tà.
Chẳng qua một quyền của Thôi Tà tập trung vào một điểm, còn hơn một nghìn thanh cự kiếm này lại phân tán khắp kết giới trước mặt Khê Ấu Cầm!
Nhưng kết giới này vốn sẽ làm phân tán lực lượng để cả kết giới cùng chịu lực tấn công, cho nên một quyền của Thôi Tà không thể so sánh với một kích này của Khê Ấu Cầm.
Toàn bộ bề ngoài kết giới bắt đầu nổi sóng.
Cùng lúc đó, viên đá chân nguyên cực phẩm để duy trì kết giới Ánh Nước Tràn Đầy này cũng đang nhanh chóng tiêu hao.
La Chinh vốn còn đang nói chuyện phiếm với Hoa Thiên Mệnh, mấy năm nay, đám Hoa Thiên Mệnh cũng đã trải qua không ít chuyện, trong đó có hai lần đều tìm được đường sống trong chỗ chết, đúng lúc này La Chinh bỗng nhìn thấy kết giới trên bầu trời Vân Điện xuất hiện gợn sóng rất mạnh!
Có thể khiến Ánh Nước Tràn Đầy khuếch tán sức mạnh đến mức độ này, chỉ e là cường giả Sinh Tử Cảnh đang tấn công kết giới.
Chẳng lẽ là Thôi Tà?
Vẻ mặt La Chinh thay đổi, chạy ngay đến nơi sức mạnh được khuếch tán ra.
Cùng lúc đó, Ninh Vũ Điệp, Đại Mộng chân nhân và toàn bộ trưởng lão của Vân Điện đều đuổi đến.
“La Chinh, có chuyện gì vậy?” Trên đường đuổi đến nơi, Ninh Vũ Điệp hỏi La Chinh.
“Ta cũng không rõ lắm, công kích ở Trung Vực có thể khiến Ánh Nước Tràn Đầy phản ứng kịch liệt như thế thì chỉ có thể là cường giả Sinh Tử Cảnh!” La Chinh thận trọng nói.
Cường giả Sinh Tử Cảnh ở Trung Vực tổng cộng cũng chỉ mấy người, một đôi tay cũng có thể đếm hết.
Nhưng nếu người kia là Thôi Tà thì hẳn đã có người thông báo từ lâu, thật không biết người tấn công kết giới là ai?
Ngay khi La Chinh vừa đuổi tới cửa lớn của Vân Điện, hắn đã nhìn thấy không gian bên ngoài kết giới xuất hiện hơn vạn thanh cự kiếm!
Khi Ninh Vũ Điệp, La Chinh và Đại Mộng chân nhân nhìn thấy hơn vạn thanh cự kiếm này, sắc mặt đột nhiên đại biến.
Nhiều cự kiếm như vậy cùng lúc chém xuống, e rằng thật sự có thể chém hỏng Ánh Nước Tràn Đầy!
“Kẻ nào tấn công Vân Điện của ta!” Ninh Vũ Điệp trầm mặt, cả giận nói.
Bọn họ đã thấy một nữ nhân mặc áo trắng ở ngoài kết giới.
Khi La Chinh nhìn thấy những thanh cự kiếm đó, ngay lập tức nhớ tới Tư Diệu Linh năm xưa, hắn đảo mắt thì lại thấy được Khê Ấu Cầm, sắc mặt lập tức thay đổi.
Lúc này hắn cũng không nghĩ được gì nhiều, lập tức rít gào với Khê Ấu Cầm: “Ngươi dừng tay cho ta!”
Khê Ấu Cầm nghe thấy giọng nói của La Chinh liền vui mừng.
Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ nổi giận đùng đùng của hắn, sắc mặt nàng lập tức ảm đạm.
Nam nhân này chưa từng cho mình vẻ mặt tốt!
Nhưng nàng vẫn dừng tay, ngón tay nhẹ nhàng búng lên, toàn bộ cự kiếm đều tan biến trong không gian.
Vốn dĩ Ninh Vũ Điệp đã định ra tay, nàng định trước khi cự kiếm rơi xuống thì đánh chết nữ nhân này! Không cần biết nàng ta là ai, có gan phá hỏng kết giới của Vân Điện thì chính là muốn chết!
Tuy những thanh cự kiếm đó lợi hại, có thể phá hỏng kết giới của Vân Điện, nhưng lại không thể khiến Ninh Vũ Điệp bị thương.
Ít nhất thì nàng cũng có dư thời gian để tránh chúng, tìm ra khe hở rồi ra tay đánh chết nữ nhân này.
Tuy nhiên, sau khi nghe thấy tiếng rít gào của La Chinh, nữ nhân kia lại thật sự dừng tay.
Ninh Vũ Điệp cũng hơi kinh ngạc, La Chinh quen biết nữ nhân này?
Khê Ấu Cầm cắn môi, nhìn chằm chằm La Chinh rồi hỏi: “Ngươi chịu ra gặp ta rồi?”
“Nếu ngươi muốn gặp ta, vì sao không cho thông báo!” La Chinh tức giận nhìn chằm chằm nữ nhân trước mắt này: “Ngươi ngu xuẩn đến mức không có đầu óc à?”
Khê Ấu Cầm chỉ mấy hộ vệ kia: “Bọn họ nói ngươi không ở trong Vân Điện, ta cho rằng ngươi trốn, không chịu ra gặp ta…”
La Chinh quay đầu lại trừng mắt nhìn mấy hộ vệ, bọn họ lập tức đau khổ nói: “La Chinh, La Chinh đại nhân, bọn ta cũng không biết ngài đã trở về nên đương nhiên chỉ biết trả lời như vậy!” Vừa rồi mấy hộ vệ này thực sự bị dọa sợ chết khiếp, nếu thật sự vì việc này mà khiến kết giới của Vân Điện bị đánh nát thì tội của bọn họ sẽ rất nặng.
La Chinh hừ một tiếng, ngay sau đó nhìn chằm chằm vào Khê Ấu Cầm rồi hỏi: “Ngươi tìm ta làm gì?”
Mọi người cũng tò mò, nữ nhân này tìm La Chinh làm gì?
Khê Ấu Cầm nghĩ một chút, sau đó lắc đầu: “Ta cũng không biết…”
Vẻ mặt của Đại Mộng chân nhân và mấy vị trưởng lão Vân Điện thật sự rất đặc sắc.
Họ đã sống nhiều năm như vậy, nói chung cũng có thể đoán được hơn một nửa là La Chinh ăn chơi, phong lưu bên ngoài nên bây giờ người ta tìm tới cửa! Trước đây không lâu, Đại Mộng chân nhân còn thấy cảnh tượng La Chinh ôm Ninh Vũ Điệp, không biết hôm nay phải giải quyết chuyện này thế nào.
Đương nhiên, người đau đầu chắc chắn không phải bọn họ mà là La Chinh.
Ninh Vũ Điệp nhìn nữ nhân kia bằng ánh mắt phức tạp, ngay sau đó hỏi: “Chẳng lẽ ngươi là vị tiểu thư Khê gia kia?”
Mới vừa rồi Khê Ấu Cầm triệu hồi ra nhiều cự kiếm như vậy, trông giống Tư Diệu Linh từng đánh nhau với La Chinh mấy năm trước như đúc, nên đương nhiên Ninh Vũ Điệp cũng đoán ra nàng ta có Âm Thể Tử Cực.
Có điều, nàng ta mới chỉ là Thần Đan Cảnh sơ kỳ, vậy mà lại có thể triệu hồi ra nhiều cự kiếm như vậy, lợi hại hơn Tư Diệu Linh năm đó rất nhiều.
Bây giờ trong Trung Vực chỉ có ba người có Âm Thể Tử Cực.
Trong đó hai người rơi vào tay Thôi Tà, còn một người là chắt gái của Thanh Hư đạo nhân, thế nên Ninh Vũ Điệp mới có thể suy đoán như vậy.
Nghe thấy Ninh Vũ Điệp đoán được thân phận của mình, Khê Ấu Cầm vội vàng nói: “Đúng vậy, ta chính là Khê Ấu Cầm!”
Nàng cho rằng báo tên của mình ra thì người ta sẽ lập tức tôn trọng, ai ngờ Ninh Vũ Điệp lại dùng vẻ mặt quái lạ rồi nhìn nàng hỏi: “Ngươi không biết vì sao phải tìm La Chinh, thế vì sao lại phải chạy theo tới tận Vân Điện?”
Chương 707: Ghen tuông sôi trào
Ninh Vũ Điệp thân là nữ nhân, đối với phương diện này nhạy bén thế nào?Thật ra khi nàng thấy ánh mắt Khê Ấu Cầm thì cũng đã hiểu ra một ít manh mối.
Bởi vì bận xử lý công việc của Vân Điện nên nàng còn chưa có thời gian để nói chuyện với La Chinh.
Mấy năm nay, La Chinh đã đi đâu? Vì sao lại đột nhiên xuất hiện? Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra trong mộ Tiên Thiên Miểu?
Nàng định sau khi làm xong mọi chuyện rồi lại nói chuyện rõ ràng với La Chinh.
Chỉ không ngờ tiểu thư Khê gia lại đột nhiên tới Vân Điện tìm hắn vào lúc này.
Nhìn dáng vẻ giữa hai người bọn họ thì chắc chắn đã xảy ra một vài sự việc…
Chuyện của cô tiểu thư Khê gia này, không ít thì nhiều, Ninh Vũ Điệp cũng đã từng nghe nói đến.
Thậm chí, trước đây nàng còn đề nghị với Hư Linh Tông để họ nhanh chóng gả nữ nhân này ra ngoài.
Vì nàng có Âm Thể Tử Cực, nên một khi rơi vào tay Thôi Tà thì hậu quả thực sự không thể tưởng tượng được, hơn nữa có lẽ La Yên cũng sẽ theo đó mà gặp tai ương.
Nhưng vì sao La Chinh lại quen biết nữ nhân này? Mà khi La Chinh trở về Vân Điện thì nàng ta cũng đi theo…
Nghe Ninh Vũ Điệp nói vậy, trên mặt Khê Ấu Cầm hiện vẻ xấu hổ.
Tuy nàng luôn nóng nảy, lại tùy hứng, nhưng dù sao cũng là tiểu thư khuê các, loại chuyện này sao có thể nói ra trước mặt nhiều người như vậy được?
Sự xấu hổ của Khê Ấu Cầm càng làm tăng thêm suy đoán trong lòng Ninh Vũ Điệp.
Đột nhiên vào lúc đó, giọng nói lạnh lùng của Ninh Vũ Điệp vang lên: “Gỡ bỏ kết giới, cho nàng vào!”
Dưới mệnh lệnh của Ninh Vũ Điệp, kết giới Vân Điện tạm thời được gỡ bỏ.
Sau khi Khê Ấu Cầm đi vào bên trong thì kết giới lại bao phủ Vân Điện lần nữa.
Sau khi Khê Ấu Cầm đi vào kết giới, nàng lại bay thẳng về phía La Chinh.
Da đầu La Chinh tức khắc truyền đến từng cơn tê dại, hắn hoàn toàn không biết nên làm thế nào để đối phó với việc này.
Trong địa cung, La Chinh giận dữ nên đã làm chuyện hoang đường! Hơn nữa khi đó đang bị Thôi Tà và Vu Chiêm Hà từng bước ép sát, hắn sợ Khê Ấu Cầm sẽ rơi vào tay Thôi Tà thì hậu quả rất khó lường nên đã lựa chọn cướp đi nguyên âm của nàng ta.
Động cơ của La Chinh rất chính xác, nhưng lại không công bằng với nàng ta.
Huống hồ, chắc chắn La Chinh không thể phủ nhận.
Trên thực tế, Khê Ấu Cầm cũng có thể coi là nữ nhân đầu tiên của La Chinh!
Khê Ấu Cầm không để ý tới sắc mặt của những người khác, nhẹ nhàng lướt qua, dựa vào người La Chinh, đầu cúi hẳn xuống, giống như đứa bé làm sai việc gì vậy.
Ninh Vũ Điệp vừa thấy cảnh này thì nhất thời tức giận, khuôn mặt cũng bị một lớp sương lạnh bao phủ!
Nhưng nàng thân là Điện chủ, về phương diện này cũng không thể biểu đạt cảm xúc quá mức mãnh liệt, huống chi bản thân Ninh Vũ Điệp cũng có lực áp chế cảm xúc của bản thân.
Nàng cương quyết kiềm nén luồng cảm xúc khó chịu xuống, khuôn mặt lại treo nụ cười thản nhiên, nhưng giọng nói lại như nghiến răng mà ra: “Vị tiểu thư Khê gia này, ngươi còn phải nói cho ta biết, vì sao ngươi phải theo tới Vân Điện!”
Đại Mộng chân nhân và các vị trưởng lão khác liếc nhìn nhau một cái.
Cảm xúc trên mặt Ninh Vũ Điệp thay đổi thất thường thế nào, bọn họ sao lại không rõ?
Theo lý thuyết, La Chinh là người của Vân Điện, cứ coi như hắn đưa Khê Ấu Cầm vào trong Vân Điện thì cũng không làm trái quy tắc.
Hơn nữa, câu hỏi vừa rồi của Ninh Vũ Điệp đã chứng thực vị tiểu thư Khê gia này chính là nữ tử có Âm Thể Tử Cực kia, thảo nào lại có thể triệu hồi ra nhiều cự kiếm như vậy.
Bây giờ Thiên Tà Tông đang tàn sát bừa bãi ở phía bắc, xuất phát từ việc muốn bảo vệ cho Khê Ấu Cầm thì tạm thời để nàng ta ở lại trong Vân Điện là một việc hết sức bình thường, tội gì mà Điện chủ phải tra hỏi nhiều lần như vậy?
Khỏi cần phải nói, chắc chắn là ghen.
(*Cảm ơn bạn đọc đã luôn theo dõi và ủng hộ Waka.
Bản quyền truyện Bách Luyện Thành Thần thuộc về Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là trái phép và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Xin cảm ơn!)
Bây giờ Điện chủ đã biến thành một ngọn núi lửa, chẳng qua ngọn lửa đã được kiềm chế trong lòng, chứ nếu không lỡ như phun trào ra thì có lẽ bọn họ ở đây sẽ bị vạ lây ngay.
Bây giờ chuồn là thượng sách, vì thế toàn bộ trưởng lão Vân Điện đều lặng lẽ lui vào trong.
“Ta… ta đã không còn chỗ để đi” Khê Ấu Cầm trả lời.
Hư Linh Tông đang bị Thiên Tà Tông tấn công, vì truyền tống trận đã bị phá hủy nên bây giờ tin tức còn chưa truyền về, nhưng nếu lúc này Khê Ấu Cầm lựa chọn về thành Hư Thiên thì rõ ràng không phải một quyết định tốt.
“Vì sao cứ phải đi theo La Chinh?” Ninh Vũ Điệp nhìn chằm chằm Khê Ấu Cầm rồi hỏi.
Khê Ấu Cầm chớp mắt một cái, bị Ninh Vũ Điệp nhìn chằm chằm rồi hỏi năm lần bảy lượt như thế, bỗng nhiên nàng cảnh giác.
Nàng không hề trả lời vấn đề của Ninh Vũ Điệp mà hỏi ngược lại: “Ngươi… ngươi là Điện chủ Vân Điện?”
“Đúng vậy, ta chính là Điện chủ Vân Điện” Ninh Vũ Điệp trả lời.
Khê Ấu Cầm mím môi, sau đó mới nói: “Ta nguyện đi theo La Chinh, ngươi là Điện chủ… cũng phải hỏi chuyện này sao?”
“…”
Bị Khê Ấu Cầm hỏi vặn một câu như vậy, Ninh Vũ Điệp lập tức không còn lời nào để nói…
Khê Ấu Cầm nói rất đúng, tuy nàng là Điện chủ, còn La Chinh là người của Vân Điện, nhưng nàng lo chuyện này cũng là quá rộng, ngay cả Huyền Âm Quán luôn kiểm soát cực kỳ nghiêm khắc cũng sẽ không lo đến loại chuyện này đâu nhỉ?
Ninh Vũ Điệp sửng sốt một hồi, khuôn mặt lộ ra vẻ cô đơn.
Ngay sau đó nàng thở dài, thầm liếc nhìn La Chinh một cái rồi nhẹ giọng nói: “Cũng đúng, ta lo hơi nhiều rồi.
La Chinh, nàng có Âm Thể Tử Cực, không thể để rơi vào tay Thôi Tà, trong khoảng thời gian này cứ để nàng ở tạm trong Vân Điện của chúng ta đi!”
Nói xong, Ninh Vũ Điệp xoay người rời đi.
Nghe Ninh Vũ Điệp nói vậy, La Chinh cảm thấy da đầu mình có vô số con sâu nhỏ chui tới chui lui.
Quan trọng là bây giờ hắn rất rất mất tự nhiên, có vẻ Ninh Vũ Điệp cũng không biết rằng hắn đã cướp đi nguyên âm của Khê Ấu Cầm.
Đúng lúc này có một chút ánh sáng đỏ bay ra ngoài, hóa ra Huân đã rời khỏi thân thể La Chinh.
Hai ngày này Huân cảm thấy hơi mất mát, cho nên nàng vẫn luôn không ra mặt.
Nhìn thấy cảnh tượng hôm nay, bỗng nhiên tâm trạng nàng như tốt hơn rất nhiều.
Sau khi nàng xuất hiện thì dán mắt về phía Ninh Vũ Điệp rời đi rồi khẽ cười nói: “Bây giờ đã phản ứng như vậy rồi, khi biết chuyện của các ngươi không biết nàng sẽ có phản ứng gì nữa”
Đương nhiên Khê Ấu Cầm hiểu rõ cái cụm “chuyện của các ngươi” của Huân là ám chỉ cái gì, sắc mặt nàng lập tức đỏ lên.
La Chinh còn đang trưng ra vẻ mặt khổ sở.
Đối với hắn, xử lý loại chuyện này khó không khác gì khi đối kháng với Thôi Tà.
Ngược lại thì tâm trạng Huân lại không tồi, quan trọng là nàng muốn nhìn xem Ninh Vũ Điệp này có thể kiềm chế tới khi nào!
Lúc trước vứt Khê Ấu Cầm lại trong thành Hỏa Dương, La Chinh cũng không suy xét gì nhiều, bởi vì nguyên âm của Khê Ấu Cầm sẽ mang đến cho La Chinh rất nhiều phiền phức.
Khi đó La Chinh một lòng muốn thoát khỏi sự truy đuổi của Thôi Tà nên chỉ muốn ném cái phiền toái này đi.
Nhưng giờ Khê Ấu Cầm đã tìm tới Vân Điện rồi, La Chinh hẳn phải xử lý nhỉ?
“Ta sắp xếp cho ngươi một chỗ ở trước.
Đi cùng ta” La Chinh trầm mặt, sau đó đưa Khê Ấu Cầm đi tìm một vị chấp sự trong Vân Điện rồi sắp xếp chỗ ở cho nàng.
Trong Vân Điện cũng có không ít nữ đệ tử, ví dụ như đệ tử trong Thải Vân Tông đều là võ giả nữ.
Thật ra sắp xếp một chỗ ở cho Khê Ấu Cầm cũng không khó, vấn đề là về sau nên đối xử với nàng thế nào? Nàng đóng vai trò gì bên người La Chinh?
Bản thân La Chinh cũng không ngừng đắn đo, đối với con đường võ giả của mình, La Chinh có thể lên kế hoạch gọn gàng, rõ ràng, nhưng trong chuyện tình cảm thì hắn lại rối tinh rối mù.
Huống chi La Chinh và Khê Ấu Cầm hoàn toàn chẳng chẳng có tình cảm gì.
Trong khi La Chinh còn chưa rõ ràng thì Khê Ấu Cầm lại khác.
Điều kiện chỗ ở La Chinh sắp xếp cho nàng cũng coi là không tồi, ít nhất còn tốt hơn rất nhiều so với hầu hết các nữ đệ tử khác, nhưng Khê Ấu Cầm vẫn chưa quen.
Hoàn cảnh sống từ nhỏ của nàng tốt như thế, ngay cả chiếc gương đồng treo trên vách tường cũng phải chú ý về độ cao, kích cỡ, chất lượng, còn vị trí giường đệm, vật liệu làm gối đầu cũng phải được chọn lựa kỹ càng.
Cho dù đây là ngày đầu tiên nàng có thể ngủ yên ổn sau khi rời khỏi Khê gia thì nói chung nàng vẫn mất ngủ.
Ngồi ngay ngắn trên giường, Khê Ấu Cầm ôm hai đầu gối, ngơ ngác nhìn bầu trời đen u ám ngoài cửa sổ, khuôn mặt bỗng nhiên nở nụ cười.
Cứ cho là nàng không quen sinh hoạt kiểu này thì ít nhất cũng nên thử nhẫn nại, coi như là vì hắn!
Vị thiên kim tiểu thư bướng bỉnh này trông như vừa tìm thấy lý do cao thượng để hoàn thành nhiệm vụ gian khổ nhất vậy…
Nếu người khác biết, hoàn cảnh hơi đơn sơ của Vân Điện lại khiến nàng ta cảm thấy mình như đang bị gây khó dễ thì chắc hẳn đều sẽ cạn lời.
Mà đêm nay, không phải chỉ một mình nàng không ngủ được.
Ninh Vũ Điệp ngồi ngay ngắn trong Băng Cung, tiếp tục cải thiện tu vi của mình.
Nàng vừa mới tiến vào Sinh Tử Cảnh, còn cần bồi dưỡng chân nguyên.
Sau khi bước vào Sinh Tử Cảnh, chân nguyên bắt đầu hóa lỏng, toàn bộ quá trình trong Sinh Tử Cảnh chính là không ngừng hóa lỏng chân nguyên.
Sau khi tới Thần Hải Cảnh thì mới có được một không gian, biến chân nguyên thành biển, kiến tạo một thế giới trong cơ thể!
Tuy Ninh Vũ Điệp đang tu luyện, nhưng nàng lại cảm thấy vô cùng bực bội, trong đầu cứ hiện lên câu nói kia của Khê Ấu Cầm.
Lúc này Ninh Vũ Điệp cũng đang tự hỏi mình, rốt cuộc thì nàng có tư cách để hỏi La Chinh hay không?
Chương 708: Tin xấu
Đối với võ giả Sinh Tử Cảnh, vào khoảnh khắc chân nguyên ngưng tụ đến tối đa thì nó sẽ dần hóa lỏng, đây vốn là một quá trình rất dễ hoàn thànhNhưng tối nay, Ninh Vũ Điệp lại liên tục thất bại, tâm trạng không yên thì kết quả chính là như vậy.
Thông thường, tu luyện dưới tình huống này thì lại là một việc hết sức nguy hiểm, rất có khả năng sẽ bị tẩu hỏa nhập ma, tự gây tổn thương cho chính bản thân mình, thế nên hầu hết các võ giả đều chọn buông thả một chút, tạm thời ngừng tu luyện.
Khổ nỗi Ninh Vũ Điệp lại rất bướng bỉnh, thế nên khi trong đầu đang cố suy nghĩ vớ vẩn thì chợt cảm nhận được nỗi đau đớn truyền đến từ dưới bụng.
Hóa ra là một luồng chân nguyên bị mất khống chế nên bất ngờ xông ra! Mà khi luồng chân nguyên này mất đi khống chế cũng là lúc luồng chân nguyên khác trong đan điền của nàng bắt đầu bị kích thích.
Ninh Vũ Điệp nhất thời kinh hãi, lúc này mới thu lại tâm trạng, muốn củng cố lại những chân nguyên kia, chỉ có điều đã không kịp nữa rồi.
Chân nguyên mất khống chế bỗng vọt thẳng ra ngoài, xuyên qua đan điền của nàng!
“Phụt!”
Một ngụm máu tươi phun ra, cho dù chỉ có một luồng chân nguyên, khi xuyên qua đan điền cũng chỉ gây tổn thương nho nhỏ, nhưng đan điền lại là vị trí trung tâm, cũng là nơi yếu nhất của mỗi võ giả, chỉ cần bị tổn hại một chút thôi thì cũng sẽ gây ra tổn thương không nhỏ.
Ninh Vũ Điệp vừa ngăn chặn chân nguyên trong đan điền, vừa nuốt thêm một viên đan dược.
Một lúc lâu sau, chờ đến khi đan dược có tác dụng hoàn toàn thì nàng mới dần hoàn hồn lại, chẳng qua sắc mặt vẫn trắng bệch.
Ninh Vũ Điệp tạm dừng tu luyện, nhưng tâm trạng vẫn không khá hơn là bao.
Nàng đi tới bên cửa sổ, đêm nay trăng sáng, sao thưa, vô tình có thể nhìn thấy một ngôi sao có ánh sáng màu vỏ quýt nơi chân trời.
“Ngôi sao đó là?” Ninh Vũ Điệp nhíu mày, nàng cảm nhận được ánh sáng của ngôi sao ở nơi xa xôi kia bắn thẳng đến Vân Điện, giống như trong Vân Điện có người dẫn động lực ngôi sao vậy.
Mà điều này sao có thể? Hết sức kinh ngạc, Ninh Vũ Điệp nhẹ nhàng chuyển mình một cái, lập tức biến mất khỏi Băng Cung.
Thật ra suy nghĩ của La Chinh không rắc rối như Ninh Vũ Điệp và Khê Ấu Cầm, giờ phút này hắn đang phóng cảm giác ra ngoài, bắt đầu kết nối với những ngôi sao trong vũ trụ.
Trước đây, La Chinh đã nhiều lần thử kết nối với những ngôi sao, nhưng ngoài lần đầu tiên thành công ra thì lần nào cũng thất bại.
Quá nhiều lần thất bại nên cũng khiến La Chinh cảm thấy hơi uể oải.
So sánh với những công pháp khác, Sao Chiến Thể này khó khăn hơn La Chinh tưởng tượng nhiều.
Tuy nhiên tối nay lại khác, ý thức của La Chinh đã thành công dẫn động được một ngôi sao.
Đó là một ngôi sao màu vỏ quýt vô cùng xinh đẹp, ánh sáng màu cam ôn hòa mà yên tĩnh, quan trọng hơn là nó không hề kháng cự lại La Chinh!
Cứ thêm một ngôi sao thì uy lực của Sao Chiến Thể sẽ lớn hơn một chút, bây giờ thực lực của La Chinh vẫn có mức chênh lệch nhất định so với Thôi Tà.
Tuy hắn chưa từng trực tiếp đánh tay đôi với Thôi Tà, nhưng hắn tự nhận chênh lệch thực lực giữa hắn và Thôi Tà cũng không lớn.
Nếu hắn dẫn động thêm mấy ngôi sao nữa thì khoảng cách đến ngày tiêu diệt Thôi Tà cũng không còn xa!
Lúc đang tu luyện Sao Chiến Thể, trên người La Chinh sẽ được bao phủ bởi một lớp ánh sáng tím mờ ảo.
Đó là liên hệ giữa La Chinh và ngôi sao màu tím thứ nhất.
Bây giờ La Chinh lại thành công dẫn động ngôi sao thứ hai nên sẽ có thêm luồng ánh sáng màu vỏ quýt bao phủ.
Hai loại ánh sáng khác nhau đan xen trên người La Chinh khiến cả người hắn mang dáng vẻ huyền bí.
Ninh Vũ Điệp ở cách đó rất xa đã nhìn thấy La Chinh trên nóc nhà: “Quả nhiên là hắn!”
Ninh Vũ Điệp không biết về chuyện La Chinh có thể dẫn động lực từ các ngôi sao kia, vì dù sao đó cũng là một công pháp khó học, cho nên nàng cũng chỉ đoán là hắn thôi.
Bây giờ lại chứng thực được suy đoán của mình, Ninh Vũ Điệp lại càng tò mò.
Từ xa đã nhìn thấy khuôn mặt gầy gò của La Chinh, trong lòng Ninh Vũ Điệp cũng hơi xúc động.
Trong thời gian hai năm ngắn ngủi, thiếu niên này đã từ Chiếu Thần Cảnh tiến thẳng vào Hư Kiếp Cảnh.
Tuy bây giờ La Chinh chỉ là Hư Kiếp Cảnh sơ kỳ, nhưng dù là Trác đại tiên sinh cũng sẽ bị hắn dễ dàng đánh bại.
Có lẽ, hắn cũng chẳng kém hơn mình là bao.
Hẳn là hai năm nay hắn cũng chịu không ít đau khổ?
Ninh Vũ Điệp rất muốn bước đến nói chuyện với La Chinh, nhưng nghĩ đến cô tiểu thư Khê gia kia nên cuối cùng vẫn áp chế xúc động của chính mình.
Sau khi thở dài một hơi rồi lẩm bẩm đợi sau này nói tiếp thì nàng bèn yên lặng lùi vào trong bóng tối.
Sáng sớm hôm sau, Khê Ấu Cầm đã đi tới đi lui ở trước nơi La Chinh ở, khi La Chinh vừa mới xuất hiện, nàng liền tươi cười rồi đi đến đón.
Bây giờ Khê Ấu Cầm đã thay đổi hoàn toàn, so với trước đây, hoàn toàn là hai người khác nhau.
Trước đây Khê Ấu Cầm vô cùng kiêu ngạo, đối với người khác đều dùng thái độ vênh mặt hất hàm, nhưng khi ở trước mặt La Chinh, dường như nàng đã thu lại toàn bộ.
Có lẽ trong lòng nàng đã coi La Chinh như đích đến của đời mình, chỉ tiếc là La Chinh còn chưa nhận thức rõ chuyện này.
Sau khi nhìn thấy Khê Ấu Cầm, La Chinh cũng chỉ thản nhiên nhìn nàng một chút, sau đó đi thẳng vào sâu trong Vân Điện.
Đối với La Chinh thì Khê Ấu Cầm là vấn đề tương đối khó giải quyết.
Nếu không phải vì chuyện trong địa cung kia thì chắc chắn La Chinh sẽ quyết tâm đuổi nàng đi.
Nhưng khổ nỗi hắn đã ném nàng một lần trong thành Hỏa Dương, không thể nào lại đuổi nàng ta thêm lần nữa.
Ở giai đoạn hiện tại, La Chinh chỉ có thể tạm thời không chán ghét nàng.
Thấy La Chinh hờ hững, Khê Ấu Cầm mím môi lại, nhưng khuôn mặt không hề tỏ ra chút tức giận nào, chỉ ngây ngốc cười một chút rồi yên lặng đi theo sau La Chinh.
Nàng biết La Chinh không thích nàng nhiều lời, nên nàng dứt khoát không nói một câu.
Vừa mới vào đại sảnh nghị sự trong Vân Điện, họ đã nghe thấy bên trong đại sảnh có rất nhiều tiếng thở dài của các trưởng lão Vân Điện.
“Quá thảm, Thôi Tà phát rồ luôn rồi, ngay cả những người phàm không tu luyện cũng không tha!”
“Những võ giả độc lập kia vốn dĩ cũng không phải người tốt gì! Một đám ô hợp.
Nếu có cơ hội thì tất nhiên phải trút giận cho đủ!”
“Chỉ tội nghiệp cho những võ giả trong thành Hư Thiên, đang yên đang lành lại gặp vạ!”
Đang sôi nổi trao đổi thì thấy La Chinh mang theo Khê Ấu Cầm đi vào, mọi người lập tức ngừng lại.
Sau khi La Chinh đi vào, ánh mắt Đại Mộng chân nhân dừng lại trên người Khê Ấu Cầm.
Ông ta vốn có vài lời nói muốn nói với La Chinh, nhưng sau khi nhìn thấy Khê Ấu Cầm thì khuôn mặt lại hiện vẻ do dự.
“Xảy ra chuyện gì vậy?” Nhìn thấy sắc mặt của Đại Mộng chân nhân, La Chinh mở miệng hỏi.
Phải đến lúc này Đại Mộng chân nhân mới mở miệng nói: “Hư Linh Tông bị Thiên Tà Tông bao vây tấn công!”
Tuy tin tức này cũng không khiến La Chinh cảm thấy bất ngờ, nhưng hắn vẫn không nhịn được mà nhíu mày.
Còn Khê Ấu Cầm nghe thấy tin tức này thì hoàn toàn ngây dại.
Vào cái ngày mà La Chinh phối hợp với Hư Linh Thất Tử bày bẫy để tiêu diệt Thôi Tà, họ không ngờ thực lực chân chính của Thôi Tà lại vượt ngoài tưởng tượng nhiều như vậy, khiến toàn bộ Hư Linh Thất Tử bị tiêu diệt.
Thiên Tà Tông có hai cường giả Sinh Tử Cảnh là Thôi Tà và Vu Chiêm Hà nên muốn san bằng Hư Linh Tông cũng chỉ là vấn đề thời gian, bởi dù sao thì một mình Thanh Hư đạo nhân cũng chẳng chống đỡ nổi.
Thật ra Hư Linh Tông đã bị công phá từ nhiều ngày trước, nhưng do truyền tống trận bị phá hủy nên phải tốn một ít thời gian mới truyền tin tức này ra ngoài được.
Khê Ấu Cầm ngây ngốc đứng tại chỗ rồi lại ngây ngốc nhìn Đại Mộng chân nhân: “Thành… thành Hư Thiên thì sao? Có tin tức của thành Hư Thiên không?”
Đại Mộng chân nhân lại liếc mắt nhìn La Chinh một cái, La Chinh gật đầu: “Mời chân nhân nói thẳng”
“Vì Thiên Tà Tông muốn trả thù cho những võ giả độc lập kia nên tất cả những người dân trong thành Hư Thiên nếu không bị giết thì đều bị cướp sạch, bảy đại thế gia bị diệt môn” Đại Mộng chân nhân nói, lời ít ý nhiều.
“Bảy… bảy đại thế gia? Ngươi chắc chắn là bảy… đại thế gia sao?” Khê Ấu Cầm run rẩy hỏi.
Trong thành Hư Thiên, các gia tộc có thế lực tam phẩm có bảy đại thế gia, lần lượt là Lâm, Hoàng, Thường, Hứa, Tiếu, Trần, Khê.
Trong đó, Khê gia là gia tộc đứng đầu, Khê Ấu Cầm không dám hỏi xem Khê gia nhà nàng thế nào nên mới hỏi như vậy.
Không ngờ Đại Mộng chân nhân lại trả lời trực tiếp hơn: “Khê gia cũng nằm trong số đó, hơn nữa còn nghe nói Khê gia là đối tượng tiêu diệt trọng điểm của Thiên Tà Tông.
Cả Khê gia đều bị giết, toàn bộ đồ quý trong Khê Gia Bảo cũng bị đốt sạch rồi!”
Nghe thấy lời Đại Mộng chân nhân nói, hai chân Khê Ấu Cầm bỗng mềm nhũn, quỳ sụp trên mặt đất.
Nàng thất thần nhìn chằm chằm phía trước, hai hàng nước mắt trào dâng, chảy dọc theo gương mặt xuống dưới.
Tuy trong lòng Khê Ấu Cầm cũng lo lắng, nhưng trước giờ nàng chưa từng nghĩ rằng một Hư Linh Tông lớn như vậy lại có thể dễ dàng bị công phá! Trong mắt Khê Ấu Cầm, ông cố của nàng, cũng chính là Thanh Hư đạo nhân, là tượng đài bách chiến bách thắng, tông môn vẫn luôn đứng sừng sững vạn năm, được gọi là tông môn đứng đầu thiên hạ, vậy mà nói đổ là đổ…
Thấy dáng vẻ thê thảm của cô gái nhỏ trắng trẻo kia, trong lòng vài vị trưởng lão Vân Điện cũng không nhịn được mà lắc đầu.
Lúc này Ninh Vũ Điệp cũng đi đến, lạnh giọng nói: “Ta vừa mới nhận được tin, còn một đoàn người ngựa đang từ Khê gia đi đến Vân Điện ta rồi”
“Khê gia còn có người sống ư?” Nghe thấy Ninh Vũ Điệp nói, trong mắt Khê Ấu Cầm lại lóe lên một tia hy vọng.
Ninh Vũ Điệp “Ừ” một tiếng rồi nói: “Hôm nay sẽ đến đây, có lẽ cần ngươi phối hợp một chút”
“Phối hợp cái gì?” Khê Ấu Cầm lại hỏi.
Ninh Vũ Điệp cảm thấy này đáp án hơi tàn khốc, nhưng vẫn phải để cô tiểu thư Khê gia này tự mình đối mặt, vì thế nàng nói một cách thản nhiên: “Chờ họ tới ngươi sẽ biết”
Chương 709: Trao đổi
Với tất cả các tông môn ở Trung Vực, tin Hư Linh Tông dễ dàng bị công phá như thế chính là một tin tức xấuĐáng sợ nhất là việc Thiên Tà Tông trực tiếp san bằng thành Hư Thiên!
Mỗi khi võ giả chiến đấu thường sẽ không để người thường bị thương, cho nên gần như toàn bộ những người rời khỏi thành Hư Thiên trước khi khai chiến đều là võ giả, còn những người phàm không tu luyện thì không đi.
Trong mắt những người phàm đó, dù là Hư Linh Tông hay Thiên Tà Tông thì cũng không khác nhau lắm, đều chẳng liên quan gì mấy tới dân chúng bọn họ.
Người phàm cũng không nhạy cảm lắm về chiến tranh tông môn, ngược lại các võ giả trấn giữ trong thành Hư Thiên lại lo lắng vội vàng.
Nhưng vào lúc này, bọn họ lại nghĩ sai rồi.
Nền tảng của Thành Hư Thiên vô cùng vững vàng, nếu nhiều võ giả độc lập như vậy đi theo Thiên Tà Tông, tấn công Hư Linh Tông thì tất nhiên thành Hư Thiên cũng sẽ là vật trong bàn tay bọn họ.
Mục tiêu giết hại hàng loạt dân chúng trong thành hay đốt giết, đánh cướp cũng là một kiểu ban thưởng, đồng thời là một dạng thị uy với các tông môn trong thiên hạ.
Các trưởng lão trong Vân Điện nhận được tin tức cũng rất lo lắng và sốt ruột, cảm xúc của mọi người đều không tốt lắm.
La Chinh nhìn Khê Ấu Cầm, trong lòng lại sinh ra một chút thương hại.
Có điều, nàng vừa gặp kịch biến như thế nhưng hắn lại không biết nên an ủi nàng thế nào.
Đúng lúc này, một vị chấp sự bước vào đại sảnh nghị sự thông báo, “Khê gia của thành Hư Thiên xin gặp!”
Ninh Vũ Điệp đáp lại một cách thản nhiên: “Để bọn họ vào Vân Điện rồi đưa bọn họ đến đại sảnh nghị sự”
Khê Ấu Cầm lau khô nước mắt, đến bây giờ mới đứng lên.
Không biết Khê gia còn mấy người sống sót, Khê Tiểu Giới thế nào? Cha mình ra sao?
Chỉ chốc lát sau đã có mấy người đi đến phía ngoài đại sảnh nghị sự, dẫn đầu là một người mặc áo đen của Hư Linh Tông.
Sau khi vào Vân Điện, người này chắp tay với Ninh Vũ Điệp: “Bái kiến Điện chủ Vân Điện”
Ánh mắt Khê Ấu Cầm lướt nhanh qua những người đó, nhưng lại không tìm thấy người mình muốn tìm, nàng tỏ vẻ nghi hoặc rồi hỏi: “Không phải nói người Khê gia sẽ đến sao? Các ngươi… chỉ là trưởng lão của Hư Linh Tông, người Khê gia ta đâu? Cha ta đâu? Nhị bá, tam bá đâu? Khâu Thịnh, Khê Tiểu Giới thì thế nào!”
Những võ giả trước mắt này đều không phải là người Khê gia, gần như toàn bộ đều đến từ Hư Linh Tông!
Khâu Thịnh có quan hệ khá tốt với Khê gia, thường xuyên đi đi về về giữa Hư Linh Tông và Khê gia.
Hắn mới ba mươi tuổi đã bước vào Hư Kiếp Cảnh, nên việc đi vào Hư Linh Tông làm trưởng lão cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Khâu Thịnh cũng là người theo đuổi Khê Ấu Cầm lâu nhất!
Người năm đó chạy đến ngọn núi Đại Xuyên nổi tiếng ở Trung Vực, tích góp chuỗi hạt cỏ phát sáng rồi đưa cho Khê Ấu Cầm cũng chính là người này.
Chẳng qua Khê Ấu Cầm nhận được món quà quý giá như thế, nhưng lại tiện tay ném đi, vậy cũng có thể đoán ra trong lòng Khâu Thịnh giận tới mức nào.
Chẳng qua nể mặt tông chủ nên hắn cũng không thể nào bùng nổ.
Khâu Thịnh lạnh lùng liếc mắt nhìn Khê Ấu Cầm một cái, cười lạnh: “Nhờ ngươi ban tặng nên cả Khê gia đều bị diệt môn.
Cha ngươi bị Thôi Tà tự tay giết chết! Khê Tiểu Giới cũng mất tích rồi!”
Khê Ấu Cầm lảo đảo một bước, im lặng trong chốc lát rồi lại ngơ ngác nhìn chằm chằm Khâu Thịnh mà hỏi: “Ngươi nói cho rõ ràng! Vì sao lại nói do ta ban tặng…”
“Nếu không phải do ngươi, chưa chắc Thiên Tà Tông đã lấy Hư Linh Tông để khai đao! Thứ Thôi Tà muốn có nhất cũng không phải truyền thừa của Hư Linh Tông, mà là ngươi!” Khâu Thịnh hừ lạnh.
“Không phải, không phải thế này…” Khê Ấu Cầm càng khóc thảm hơn, cả người như sắp không xong.
“Chính là ngươi.
Nếu không phải đồ tiện nhân nhà ngươi ỷ vào việc được tông chủ che chở, mãi không chịu gả ra ngoài thì chưa chắc Thiên Tà Tông đã đánh Hư Linh Tông đầu tiên!” Khâu Thịnh không hề e ngại gì về cảm xúc của Khê Ấu Cầm, tiếp tục cười lạnh rồi nói.
Nhìn dáng vẻ thê thảm của Khê Ấu Cầm, trong lòng hắn lại hết sức hưởng thụ.
Hắn cũng là thiên tài cấp Thiên! Dù ở trong Hư Linh Tông thì hắn cũng là nhân vật đáng kiêu ngạo cỡ nào? Trước khi Khê Tiểu Giới phô ra thiên phú kinh người thì Khâu Thịnh chính là thiên tài số một của Hư Linh Tông! Nhưng chính cô nàng này lại dám sỉ nhục mình trước mặt mọi người, đạp hỏng tất cả thể diện của hắn, nhất thời khiến hắn trở thành trò cười truyền khắp Hư Linh Tông.
Bây giờ Khê gia gặp nạn, Hư Linh Tông cũng bị phá hủy, hắn cũng phải chống mắt lên, nhìn xem cô nàng này làm thế nào để tiếp tục cao ngạo trước mặt mình!
“Không phải, không phải tại ta…” Chỉ bởi một mình nàng mà lại hại Khê gia, hại thành Hư Thiên, hại Hư Linh Tông, gánh nặng này làm sao nàng có thể chống đỡ được? Bây giờ suy nghĩ trong đầu Khê Ấu Cầm đã không còn trật tự nào nữa, chỉ có thể máy móc phủ nhận lời Khâu Thịnh nói.
La Chinh ở bên cạnh nhìn Khê Ấu Cầm, hắn không biết có nên nói một câu hay không…
Đúng lúc này, Khâu Thịnh tiếp tục lạnh lùng nói: “Tông chủ đã rơi vào tay Thôi Tà, hắn yêu cầu lấy ngươi ra để trao đổi!”
“Ông cố, ông cố không chết… Để ta đi trao đổi?” Khê Ấu Cầm hỏi lại.
“Đúng! Đây là chút giá trị cuối cùng, và cũng là giá trị duy nhất của ngươi!” Khâu Thịnh ác ý cười lạnh.
Tuy rằng Hư Linh Tông tan nát, nhưng gần như toàn bộ đệ tử đều đã bỏ chạy tứ tán.
Chỉ cần Thanh Hư đạo nhân sống sót, chỉ cần ông kêu gọi góp sức thì có thể gây dựng lại Hư Linh Tông một lần nữa.
Tất nhiên, thực lực tổng thể suy giảm nhiều là điều không thể tránh khỏi.
Vốn dĩ Hư Linh Tông là tông môn ngũ phẩm, mà e rằng cũng phải rơi xuống tứ phẩm!
Có điều, cách duy nhất trước mắt để đưa Thanh Hư đạo nhân trở về chính là Khê Ấu Cầm.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao đám người Khâu Thịnh tới Vân Điện.
“Đổi lấy ông cố sao…” Khê Ấu Cầm ngây ngốc gật đầu.
Nhưng ngay sau đó dường như nghĩ tới cái gì, cơ thể yểu điệu của nàng ta chợt run rẩy một chút, nhanh chóng lắc đầu nói: “Không được, ta không được!”
“Ha ha! Đến lúc này mà ngươi lại sợ!” Khâu Thịnh bước lên phía trước rồi chất vấn Khê Ấu Cầm.
“Ta thật sự không được, không thể…” Khê Ấu Cầm lại bật khóc, khuôn mặt tràn ngập vẻ tuyệt vọng.
“Tới lúc này rồi thì không đến lượt ngươi nói không được nữa!” Khâu Thịnh nói xong liền vươn tay muốn túm lấy Khê Ấu Cầm.
Thật ra trong lòng Khâu Thịnh còn có một kế hoạch khác.
Theo hắn thì Khê Ấu Cầm tất nhiên có thể đổi lấy tông chủ, nhưng thế lực của Hư Linh Tông đã mất, cho dù Thôi Tà có tuân theo ước định mà thả Thanh Hư đạo nhân ra thì đã sao? Chỉ e sau này thiên hạ đều là của Thiên Tà Tông!
Đưa Khê Ấu Cầm vào tay Thôi Tà thì mới là lãng phí.
Khâu Thịnh hắn mê luyến thân thể này không phải mới chỉ một hai ngày.
Lần này dứt khoát là không làm, hoặc đã làm thì phải làm đến cùng.
Âm Thể Tử Cực không phải rất có lợi với võ giả sao? Lấy đi nguyên âm của Khê Ấu Cầm rồi Khâu Thịnh lại cao chạy xa bay.
Trung Vực lớn như vậy, chẳng lẽ một mình Khâu Thịnh hắn mà lại không có nổi một nơi để đi?
Khốn nỗi, lúc tay Khâu Thịnh vừa mới chuẩn bị chụp được Khê Ấu Cầm thì La Chinh đã bước lên một bước, bóng dáng lóe lên một cái đã chắn trước mặt Khâu Thịnh.
La Chinh thản nhiên nói: “Chỉ e rằng thật sự không được”
Khâu Thịnh nhíu mày, nhìn chằm chằm vào La Chinh hỏi: “Đây là việc của Hư Linh Tông ta, Vân Điện các ngươi muốn can thiệp?”
La Chinh nở nụ cười thản nhiên rồi sau đó mới mở miệng nói: “Thứ nhất, Khê Ấu Cầm không phải người của Hư Linh Tông ngươi, nàng chỉ là người Khê gia.
Nếu ban nãy ta không nghe lầm thì ngươi cũng không phải họ Khê, đúng không? Thứ hai, nếu để Khê Ấu Cầm lọt vào tay Thôi Tà thì võ giả khắp thiên hạ sẽ gặp họa, quan trọng hơn là… như vậy sẽ gián tiếp hại muội muội ta”
“Ngươi là La Chinh?” Nghe giọng điệu như vậy, Khâu Thịnh cũng đoán được thân phận của La Chinh.
La Chinh gật đầu.
Ngay sau đó Khâu Thịnh nói chắc như đinh đóng cột: “Dù thế bọn ta cũng muốn cứu tông chủ!”
“Đúng vậy, bọn ta muốn cứu tông chủ ra trước! La Chinh, tính mạng của tông chủ Hư Linh Tông chúng ta lại không quý bằng tính mạng muội muội ngươi à?”
“Huống chi La Yên chỉ mất đi nguyên âm của mình, chưa chắc Thôi Tà sẽ giết nàng!”
“Đúng vậy, đại trận Thiên Ma Hợp Hoan cũng rất có lợi với nữ tử, cũng sẽ không mất miếng thịt nào!” Một võ giả Hư Linh Tông khác cũng nói.
Lời của võ giả Hư Linh Tông kia vừa dứt, bóng dáng La Chinh chợt bay lướt đi như quỷ mị, vừa vươn tay ra đã nắm được cổ võ giả kia: “Với các ngươi thì tông chủ rất quan trọng, nhưng đối với ta, muội muội mới là quan trọng nhất, còn tông chủ các ngươi chẳng đáng một đồng, hiểu chưa?”
Dứt lời, La Chinh vung một quyền ra, đánh vào giữa ngực võ giả kia.
Võ giả này tốt xấu gì cũng có tu vi Hư Kiếp Cảnh sơ kỳ, vậy mà đứng trước mặt La Chinh lại không chịu nổi một quyền.
Một quyền này nện trên ngực hắn, trong nháy mắt cả người bay ngược ra ngoài, đập vào vách tường đại sảnh nghị sự, nửa bên vách tường lập tức đổ xuống ầm ầm.
Đoàn người Hư Linh Tông thấy vậy, sắc mặt nhanh chóng trầm xuống.
Khâu Thịnh còn điên cuồng cười nói: “Ha ha! Một Vân Điện to như vậy, thật là ngang ngược, không nói đạo lý! Vân Điện các ngươi toàn ức hiếp người ta thế à?”
Ninh Vũ Điệp và rất nhiều trưởng lão Vân Điện không nói gì.
Khuôn mặt La Chinh lập tức hiện ra nụ cười lạnh.
Cứ việc gì liên quan đến an nguy của muội muội hắn thì hắn sẽ không phân rõ phải trái, cũng có thể nói là bất chấp đạo lý.
Nhìn thấy La Chinh tự mình ra tay vào thời điểm mấu chốt, trong lòng Khê Ấu Cầm đột nhiên dâng lên một tia ấm áp.
Bây giờ nàng thật sự đã không còn bất kỳ lý do gì để lùi bước nữa, ánh mắt nàng lóe lên, sau đó mới nói: “Khâu Thịnh, thật ra La Chinh không chỉ có hai lý do đó, còn có lý do thứ ba nữa!”
La Chinh vừa nghe những lời này thì cũng thầm biết.
Hắn đang định ngăn cản thì Khê Ấu Cầm đã mở miệng nói: “Nguyên âm của ta đã không còn nữa!”
(*Truyện được phát hành độc quyền bởi Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là vi phạm bản quyền và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Cảm ơn bạn đọc đã luôn ủng hộ và đồng hành cùng Waka!)
Chương 710: Nhắm mắt làm ngơ
Thừa nhận loại truyện này trước mặt mọi người khiến Khê Ấu Cầm lập tức đỏ mặtSắc mặt của nhiều trưởng lão trong Vân Điện lại càng thêm cổ quái, đồng loạt cùng nhau nhìn về phía La Chinh.
Mà đám Khâu Thịnh cũng ngẩn người.
Nếu lời Khê Ấu Cầm nói là sự thật thì nàng cũng chẳng còn giá trị gì đối với Thôi Tà nữa!
“Ha ha ha! Khê Ấu Cầm, mệt cho ngươi lúc ở Khê gia làm ra vẻ cao quý như thánh nữ! Không ngờ vừa ra ngoài đã phóng đãng với dã nam nhân*!” Lời này vừa nói ra, mục đích của Khâu Thịnh tự nhiên không thể thành được.
Nhưng trong lòng hắn cảm thấy vô cùng bất công.
Hắn tự nhận mình không hề thua kém bất kỳ một nam nhân nào, nhưng cô nàng này từ đầu đến cuối lại vẫn luôn cự tuyệt, không chịu liếc mắt nhìn hắn một cái!
*Dã nam nhân: Những người đàn ông sống buông thả.
“Hắn không phải dã nam nhân!” Ánh mắt Khê Ấu Cầm sáng quắc nhìn chằm chằm Khâu Thịnh trả lời.
“Là ai?” Ninh Vũ Điệp bỗng nhiên mở miệng hỏi.
Vốn dĩ chuyện này không hề liên quan đến Ninh Vũ Điệp, đây là chuyện của Khê gia và Hư Linh Tông.
Nhưng Ninh Vũ Điệp đứng ra hỏi như vậy, có vẻ hơi kỳ quái.
Nhưng Đại Mộng chân nhân và các trưởng lão Vân Điện đã nhìn ra manh mối.
Tám phần là La Chinh nên Ninh Vũ Điệp mới quan tâm như thế.
Nhưng một vài vị trưởng lão Hư Linh Tông lại không rõ nội tình, nên đều dùng vẻ mặt kỳ quái nhìn Điện chủ Vân Điện, trong lòng cũng nghi hoặc, không biết Điện chủ Vân Điện hỏi chuyện này làm gì?
Tới lúc này, La Chinh bỗng thẳng thắn trả lời: “Là ta, Khê Ấu Cầm đã trở thành nữ nhân của ta, không thể để cho các ngươi giao cho Thôi Tà được”
Chính miệng hắn nói ra như vậy khiến cả đại sảnh nghị sự bỗng trở nên yên tĩnh.
La Chinh cũng không phải người không thẳng thắn, nhưng ở trước mặt Ninh Vũ Điệp thừa nhận như vậy vẫn khiến hắn hơi xấu hổ.
Nhưng mà, sự việc đã tới bước này, hắn cũng không thể phủ nhận.
Việc do mình làm, hậu quả phải tự mình gánh chịu!
Nghe thấy chính miệng La Chinh thừa nhận, ánh mắt Ninh Vũ Điệp bắt đầu ảm đạm, quay mặt sang một bên.
Tối qua trong lúc tu luyện, suýt chút nữa nàng đã tẩu hỏa nhập ma nên sắc mặt đã hơi tái, hiện tại lại thêm việc này nên càng trở nên trắng bệch như tờ giấy, mặt cắt không còn giọt máu.
“Cho nên, mời các vị trở về.
Chuyện cứu tông chủ các ngươi, Vân Điện ta cũng không có biện pháp chu toàn” La Chinh nói.
Khâu Thịnh khẽ cắn môi, hung hăng nhìn chằm chằm La Chinh.
Lúc này đang ở trên địa bàn người khác, nên hắn cũng không thể cưỡng ép mang Khê Ấu Cầm đi được.
Đừng nói nơi này đang có Điện chủ Vân Điện, thực lực của La Chinh này cũng sâu không lường được.
Bọn họ mà ra tay ở đây thì quả thực là muốn chết.
Huống hồ dưới loại tình huống này, cho dù có mang Khê Ấu Cầm đi thì cũng không còn nhiều ý nghĩa nữa.
Đoàn người Hư Linh Tông cũng không ở lại quá lâu, nhanh chóng rời đi ngay.
Đợi bọn họ đi rồi, nhất thời bầu không khí trong đại sảnh nghị sự cũng rơi vào trầm mặc.
Khê Ấu Cầm cúi đầu, chậm rãi tựa vào người La Chinh.
Có lẽ nàng đã xem La Chinh là trụ cột duy nhất của mình.
Còn La Chinh lại nhìn Ninh Vũ Điệp, săn sóc hỏi: “Điện chủ, thân thể ngươi không thoải mái sao?”
“Không có gì” Ninh Vũ Điệp lạnh lùng trả lời, mắt nàng trực tiếp lướt qua La Chinh mà hỏi các vị trưởng lão trong Vân Điện: “Các vị trưởng lão hôm nay còn có việc gì muốn tấu không?”
Các vị trưởng lão lén liếc mắt đánh giá sắc mặt Ninh Vũ Điệp một cái, trong lòng ai nấy đều biết rõ, lúc này ai mở miệng nói chắc chắn là tự tìm xui xẻo, vậy nên dứt khoát không lên tiếng.
Thật ra hôm nay Vân Điện đã lấy được tin tức về chiến sự của Thiên Tà Tông, vốn muốn từ từ thảo luận một chút về đối sách, mấy thứ cần phải đặt ra gì đó cũng thật sự rất nhiều.
Nhưng nhìn thấy sắc mặt Ninh Vũ Điệp thế này thì quả thật không phải là lúc để thảo luận.
“Nếu không còn việc gì thì chọn ngày khác lại họp bàn” Vừa nói xong, Ninh Vũ Điệp rời khỏi đại sảnh nghị sự, cũng không quay đầu lại, tựa như quên đi sự tồn tại của La Chinh và Khê Ấu Cầm.
Mấy vị trưởng lão phối hợp, liếc nhìn nhau một cái, sau đó lập tức rời khỏi sảnh nghị sự.
Trái lại, Khê Ấu Cầm nhận ra bầu không khí có gì đó không đúng, nên cẩn thận hỏi La Chinh: “La Chinh, sắc mặt Điện chủ Vân Điện các ngươi không được tốt lắm, nàng làm sao vậy?”
Vẻ mặt La Chinh rất đặc sắc, làm sao hắn có thể giải thích với Khê Ấu Cầm cho được? Sau khi hít thật sâu một hơi, hắn thản nhiên nhìn chằm chú Khê Ấu Cầm trước mặt, sau đó đưa tay, vuốt một bên tóc đen trên giáp trụ của nàng, cười nói: “Không sao!”
Khê Ấu Cầm lập tức giống như một con mèo nhỏ, dịu dàng rúc vào hắn, tùy ý để La Chinh vuốt tóc mình.
Tuy La Chinh nói không sao, nhưng nàng vẫn cảm thấy gì đó không thích hợp.
Lần này La Chinh trở về Vân Điện nhưng cũng không hề buông lỏng, nắm chặt cơ hội tu luyện.
Đối với La Chinh, thời gian càng ngày càng gấp gáp.
Không nói đến La Yên, mà chung quy giữa La Chinh và Thôi Tà cũng phải có một trận chiến.
Tình thế Thiên Tà Tông đã phát triển đến bước này, bước tiếp theo rất có khả năng sẽ khai đao với Vân Điện hoặc Thiên Hạ Thương Minh.
Đối với Thiên Tà Tông mà nói, cả Trung Vực này cũng chỉ có Vân Điện và Thiên Hạ Thương Minh là có thể ngăn cản được bước tiến của bọn chúng.
Sau khi tiêu diệt hai đại tông môn này, mấy tông môn như Huyền Âm Quán, Huyết Mộc Nhai, Hắc Sơn Tông căn bản không đủ đáng sợ!
Nhưng không chỉ một mình La Chinh cảm thấy gấp gáp.
Có vết xe đổ là Hư Linh Tông, các võ giả Vân Điện từ trên xuống dưới đều bị một bầu không khí gấp gáp bao quanh.
Trong khoảng thời gian này, đại đa số các đệ tử đều bế quan tu luyện, bắt đầu đánh sâu vào bình cảnh của mình, rất ít nhận nhiệm vụ mà Vân Điện phái đi.
Ít nhất thì khi Thiên Tà Tông phát động chiến tranh với Vân Điện, bọn họ còn có thể tự bảo vệ được mình.
Ngoài bầu không khí căng thẳng ra, trong Vân Điện còn có một bầu không khí quỷ dị khác.
Đương nhiên, loại không khí quỷ dị này chỉ có các trưởng lão cảm nhận được.
Tính tình Ninh Vũ Điệp bỗng trở nên vô cùng kỳ quái.
Chỉ cần nơi nào có La Chinh thì Ninh Vũ Điệp sẽ không nói lời nào, hoặc là quay đầu bước đi, làm như không thấy La Chinh.
Lúc này, quan hệ giữa hai người như bị đóng băng.
Sau lưng, rất nhiều trưởng lão đều bàn tán việc này.
“La Chinh cống hiến cho Vân Điện ta lớn như vậy, sau khi hắn bước vào Hư Kiếp Cảnh, thực lực sâu không lường được.
Nếu Vân Điện đối đầu với Thiên Tà Tông thì đây chính là một thanh vũ khí sắc bén, sao hai người này cứ chiến tranh lạnh vậy?”
“Ừ, Điện chủ còn ít tuổi nên vẫn làm việc theo cảm tính! Lẽ ra lần này La Chinh trở lại, nên phong hắn lên vị trí trưởng lão! Với cống hiến của hắn thì đã thừa đủ rồi!”
“Người trẻ tuổi luôn không thể tránh khỏi một chữ ‘tình’.
Ta thấy tình cảm của Điện chủ đã sâu đậm rồi, chỉ sợ cũng rất khổ sở.
Thực ra nam nhân tam thê tứ thiếp* là chuyện hết sức bình thường.
Cho dù nàng thân là Điện chủ thì cũng không thể cư xử như vậy!”
*Tam thê tứ thiếp: ý chỉ một nam nhân có nhiều vợ là chuyện bình thường.
Đây là tư tưởng thường thấy ở thời phong kiến.
“Đúng vậy, đúng vậy…”
Đúng lúc mấy vị trưởng lão lén lút đứng trong góc bàn tán việc này, Ninh Vũ Điệp cứ như âm hồn, nhẹ nhàng đi ra từ ngã rẽ.
Sắc mặt nàng trắng bệch như xác chết, ánh mắt rét lạnh dừng lại trên người vài vị trưởng lão Vân Điện, hỏi: “Cái gì đúng vậy?”
Các vị trưởng lão Vân Điện bỗng hoảng sợ: “Điện chủ, không… không có gì đúng…”
Ninh Vũ Điệp chớp mắt một cái.
Đã mấy ngày qua, rõ ràng nàng đã gầy đi rất nhiều, lập tức lướt qua như âm hồn.
Đợi sau khi Điện chủ đã đi xa, mấy vị trưởng lão mới vỗ vỗ lên ngực mình, thở dài một hơi: “Cứ tiếp tục như vậy cũng không được.
Chúng ta đi tìm Đại Mộng, để hắn nói chuyện với Điện chủ!”
(*Cảm ơn bạn đọc đã luôn theo dõi và ủng hộ Waka.
Bản quyền truyện Bách Luyện Thành Thần thuộc về Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là trái phép và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Xin cảm ơn!)
So sánh ra, cuộc sống của Khê Ấu Cầm dễ chịu hơn nhiều.
Tuy cứ nghĩ đến chuyện ở thành Hư Thiên thì nàng lại khổ sở không thể kiềm chế được.
Nhưng cuối cùng, Khê Ấu Cầm đã tìm thấy nơi chốn của riêng mình.
Cho dù trong lòng nàng cũng rõ, chưa chắc La Chinh đã thích mình!
Cũng bởi vì như thế, nên biểu hiện của Khê Ấu Cầm trước sau cứ như hai người.
Hiện tại, nàng dường như không hề có tư tưởng gì, thậm chí còn đi đến chợ Vân Điện, tỉ mỉ chọn mua một vài nguyên liệu nấu ăn quý hiếm, mượn phòng bếp của Vân Điện để thể hiện trù nghệ khéo léo của mình.
Tuy Khê Ấu Cầm luôn cao ngạo, nhưng dù sao cũng xuất thân từ đại thế gia, từ nhỏ nàng không chỉ luyện võ, mà đánh đàn, cắm hoa, pha trà, vẽ tranh, nấu nướng này nọ cũng cực kỳ tinh thông.
Lúc trước ở Khê gia, nàng là tiểu thư nên mọi chuyện đều có hạ nhân hầu hạ, làm gì đến lượt nàng tự mình ra tay? Nhưng bây giờ lại có đất dụng võ.
Mỗi ngày nàng đều nấu các món ăn tinh xảo, đa dạng, ở bên ngoài chờ La Chinh tu luyện.
Nhưng La Chinh không chỉ tu luyện ngày một ngày hai, hắn bế quan năm sáu ngày liên tiếp, không hề ra ngoài.
Qua một thời gian, rõ ràng đồ ăn cũng bị nàng ta ăn mất một chút, còn những món khác đã bị đổ bỏ.
Cho dù mấy ngày liên tiếp không nhìn thấy La Chinh, nàng cũng không oán giận, vẫn nấu thức ăn đa dạng rồi ngồi ở cửa mật thất tu luyện chờ La Chinh.
Những mật thất tu luyện còn có không ít đệ tử Vân Điện mượn dùng, mọi người tới đều có thể nhìn thấy.
Như vậy, ngoài các trưởng lão ra thì các võ giả tầng dưới của Vân Điện ít nhiều gì cũng biết.
Người mà cô nàng này mỗi ngày ngồi chờ chính là La Chinh.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









