1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 128 : Khu vực trung tâm (c636-c640)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 128 : Khu vực trung tâm (c636-c640)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 636: Khu vực trung tâm

Mông Xung nói xong liền móc một quả gì đó đen sì khỏi ngực, bàn tay to tựa như cái quạt hương bồ nhẹ nhàng bóp một cái, thứ kia lập tức bị bóp nátMột luồng khí màu đen chui ra khỏi cái thứ đen sì sì kia, sau đó lượn lờ xung quanh Mông Xung.

“Năm tháng trước, ta đã nói nhất định phải giết chết La Chinh ngươi! Hôm nay, ngươi nhất định phải chết ở chỗ này!” Mông Xung nói xong, những luồng khí kia liên tục lượn lờ, tạo thành một đôi cánh màu đen khổng lồ sau lưng La Chinh!

Nhìn đôi cánh màu đen kia, lông mày của Huân và Vân Lạc cùng lúc nhíu lại.

“Không ngờ Ma tộc lại lấy được truyền thừa của tên kia…” Vẻ mặt Huân lạnh lùng nói.

La Chinh cảm nhận được đôi cánh kia không tầm thường, nhưng chỉ dựa vào sự từng trải của mình, tất nhiên hắn không thể nhận ra được đây là thứ gì.

“Đây là quả Hắc Thiên Ma Thần” Vân Lạc bổ sung.

“Hắc Thiên Ma Thần?” La Chinh sững sờ.

“Chẳng qua chỉ tên là Hắc Thiên Ma Thần mà thôi, giống như là một Giới Chủ bình thường vậy, có điều nó có thực lực của Giới Chủ, nhưng lại không quản lý một giới nào.

Đại khái là… tương đương với võ giả độc lập ở Trung Vực các ngươi” Huân nói thêm.

“Quả đó có tác dụng gì?” La Chinh lại hỏi.

“Như ngươi nhìn thấy.

Nó có thể giúp thực lực của người đó tăng mạnh lên chỉ trong một khoảng thời gian ngắn!” Huân lắc đầu, thấp giọng nói: “Chuẩn bị chạy!”

Tầm nhìn và năng lực quan sát của Huân và Vân Lạc là điều mà còn lâu đám võ giả Hạ Giới như La Chinh, Lăng Yên mới so sánh được.

Vừa rồi Huân không đề nghị chạy trốn là vì nàng đoán được hai bên vẫn đủ khả năng để đánh với nhau một trận, cho dù Mông Xung có là Chiến Thánh thì cũng chưa chắc bọn họ đã đánh không lại!

Lăng Yên và hai vị Chiến Tôn cấp cao của Yêu Dạ tộc thôi cũng đủ để chống lại Thiên Hổ và ba gã Chiến Tôn cấp cao của Dạ tộc kia, còn La Chinh bên này, chỉ cần năm người bọn họ ngăn cản Mông Xung, đợi đến khi Lăng Yên giải quyết hết đối thủ của nàng rồi tập hợp, liên thủ lại thì có lẽ Mông Xung sẽ đánh không lại.

Nhưng dù sao Huân cũng không phải thầy bói, nàng không thể tính ra được chuyện Mông Xung lại có quả Hắc Thiên Ma Thần.

Trên thực tế, quả Hắc Thiên Ma Thần không chỉ giúp kích phát tiềm năng trong cơ thể mà còn có thể sử dụng bí pháp nào đó.

Về phần Mông Xung có bí pháp đó hay không, thì phải xem Ma tộc có nhận được trọn vẹn truyền thừa Hắc Thiên Ma Thần hay không nữa…

Haai tay Huân cầm thương, trường thương vừa nâng lên liền đâm một thẳng về phía Mông Xung, một cỗ chấn động vô hình trí mạng đâm xuyên về phía gã.

“Đi!” Đương nhiên Huân cũng không nghĩ rằng một thương này có thể giết chết Mông Xung, nhiều nhất nó chỉ có thể tranh thủ một chút thời gian, giúp La Chinh rút lui mà thôi.

Đương nhiên La Chinh sẽ không ở lại đây khoe dũng cảm, Huân vừa nói xong, bóng dáng hắn đã chạy bắn ra đằng sau như một con thoi rồi.

Còn Lăng Yên thì dẫn theo hai vị Chiến Tôn cấp cao của Yêu Dạ tộc, ép Thiên Hổ và ba gã Chiến Tôn cấp cao Dạ tộc liên tục bại lui! Thân thể người Yêu Dạ tộc vốn đã xuất sắc hơn những chủng tộc khác rất nhiều, gã Thiên Hổ trước mắt này dù được tiến hành tu luyện trong mật đạo, nhưng đáng tiếc hắn vẫn không thể đột phá lên Chiến Thánh, thực lực cũng không có tiến bộ gì lớn.

Còn về ba tên khác tộc kia, mặc dù cũng là Chiến Tôn cấp cao, thế nhưng ngay từ đầu người Dạ tộc vốn đã không am hiểu về chiến đấu trực diện, sao có thể trở thành đối thủ của Lăng Yên được?

Lăng Yên không ngừng áp chế Thiên Hổ, có điều sau khi nghe thấy mệnh lệnh của Huân, nàng lập tức từ bỏ ý định tiến công.

Đối với Lăng Yên mà nói, mệnh lệnh của Vương chính là thánh dụ tối cao!

“Chúng ta đi!”

Ba bóng người lập tức hoá thành một luồng sáng, phóng như bay theo phía sau La Chinh.

“Các ngươi, tưởng trốn mà được à?” Trên mặt Mông Xung hiện ra nụ cười lạnh.

Sau khi tránh được một thương của Huân, đôi cánh đen đằng sau lưng gã bỗng nhiên vỗ mạnh, tốc độ bay của gã nhanh đến kinh người, bóng người giống như một luồng gió xoáy, đuổi giết theo hướng La Chinh.

Sự sỉ nhục trong tháp Tội Ác, nghẹn khuất trong mấy tháng nay liên tục dâng trào trong nội tâm Mông Xung, giờ phút này thậm chí gã còn hy vọng trò chơi đuổi giết này kéo dài lâu một chút, bởi gã còn đang rất hưởng thụ trò chơi mèo vờn chuột này!

“Chúng ta mau đuổi theo!” Thiên Hổ dẫn ba gã Dạ tộc theo.

Ba tên Dạ tộc lén nhìn với vẻ khinh bỉ…

Thật ra Huyết La Thiên muốn nói, nhiệm vụ dẫn đám Mông Xung tìm được La Chinh bọn họ hoàn thành rồi, còn đánh chết La Chinh là chuyện của các ngươi mà? Huyết La Thiên không muốn ở lại nơi quái quỷ này thêm một giây nào nữa.

Vừa rồi mới bám theo một đoạn, bị những thứ ma vật kia đuổi theo suốt dọc đường, suýt chút nữa đã bỏ mạng rồi!

Có điều, những lời này gã chỉ có thể nghĩ trong lòng chứ cũng không dám nói ra.

Nếu mà nói ra, chỉ sợ gã sẽ bị Mông Xung giết ngay tại chỗ.

Huống hồ, với tình hình hiện tại, cho dù để ba gã Dạ tộc bọn họ quay về theo đường cũ họ cũng không có lá gan đó!

“Trốn không thoát đâu, La Chinh.

Ngươi vẫn nên ngoan ngoãn khoanh tay chịu trói đi, như vậy ta còn có thể cho ngươi chết thoái mái một chút!” Mông Xung ở phía sau cười gằn nói.

Tốc độ của hắn cực nhanh, khoảng cách với La Chinh cũng càng ngày càng gần hơn, mắt thấy Mông Xung sắp ra tay đánh chết La Chinh đến nơi rồi.

Huân vốn bay theo sau lưng La Chinh, ánh mắt loé lên, bất ngờ thắng gấp lại, trường thương quay cuồng, một đạo thương mang màu trắng bất ngờ đâm ra, luồng chấn động vô hình kia nhanh chóng đuổi giết vây lấy Mông Xung.

“Thương pháp của ngươi đúng là mạnh mẽ, thật khiến người ta phải kinh ngạc.

Thực lực như thế, lại có thể phát huy ra uy lực cực hạn thế này, đáng tiếc… vẫn vô dụng thôi!” Mông Xung đã cắn nuốt thứ quả màu đen kia rồi vung chiến đao trong tay ra chém tới.

Chẳng qua chỉ là một đao, vậy mà đã phá vỡ được thương mang của Huân.

Không chỉ vậy mà đao thế còn không hề giảm bớt chút nào, trực tiếp cắt về phía thân hình của Huân!

“Ha ha, chết cho ta!”

Trong nháy mắt đao thế kia cắt vào ngực Huân, lập tức cắt nát thân thể thon dài của nàng!

Đúng là Huân đã bị Mông Xung giết mất rồi.

Có điều, nàng vốn đã ở thể kiếm linh, chính là kiếm linh hoá thành hình thân thể, cho dù có bị giết thì cũng sẽ không bị tổn thương trí mạng gì.

Huân hoá thành từng đốm kiếm linh, vây lấy trường thương bay về phía La Chinh!

Nhưng rất nhanh, kiếm linh lại hoá hình lần nữa, tiếp tục giơ trường thương lên, xông về phía Mông Xung.

Vẫn là một thương, vẫn là cỗ chấn động khiến lòng người kinh hãi ấy.

Công kích của Huân vô cùng sắc bén, mặc dù thực lực Mông Xung đã tăng lên nhiều, thế nhưng vẫn không thể không dừng lại mà tập trung ứng phó, nếu không lỡ như gã bị trúng một thương kia, e rằng cũng phải chết.

Mông Xung lại bổ một đao ra, cắt nát thân hình của Huân một lần nữa.

Nhưng chỉ chớp mắt, Huân lại hoàn hảo không tổn hao gì mà quay về, đưa tay tiếp tục đâm thương…

Mông Xung nhanh chóng phát hiện cứ tiếp tục như vậy cũng không phải cách.

Đúng là tốc độ bay của gã nhanh hơn La Chinh không ít, nhưng cô nàng Yêu Dạ tộc trước mắt này căn bản là sự tồn tại bất tử bất diệt, cứ liên tục phá rối, thế nên khoảng cách giữa gã và La Chinh hoàn toàn không rút ngắn đi được chút nào!

Mà càng khiến Mông Xung tức giận hơn chính là đám người La Chinh nhanh chóng chạy ở đằng trước, còn đám người Thiên Hổ và Huyết La Thiên đằng sau lại không đuổi theo kịp, khoảng cách càng ngày càng xa, chẳng giúp gì được cho gã!

Có điều, đã vất vả đuổi đến nơi này rồi, sao Mông Xung lại chịu từ bỏ được?

Gã không tin, người tên Huân này thật sự có thể hợp lại mãi như vậy!

Thân thể kiếm linh của Huân phụ thuộc vào La Chinh, trên lý thuyết thì đúng là sẽ không chết, cũng không thể bị diệt, chỉ cần La Chinh không chết thì nàng cũng sẽ không biến mất hay diệt vong.

Có điều nếu cứ liên tục cắt nát rồi lại khôi phục, cắt nát rồi lại khôi phục như vậy, thì cũng là gánh nặng không hề nhỏ.

Những ánh sáng kiếm linh màu đỏ toả ra kia đang dần mờ nhạt đi, nếu như năng lượng của kiếm linh bị tiêu hao đến một mức độ nhất định thì cũng chỉ đành phải từ từ dưỡng lại trong cơ thể La Chinh mới có thể khôi phục.

Lúc này, tình hình trước mắt vô cùng bất lợi cho La Chinh…

Đám người Lăng Yên, Triệu Phần Cầm, Chu Chử Hạc cũng bắt đầu tăng tốc độ bay lên, bọn họ một mạch chạy trốn mà không hề chống cự, nhưng không có nghĩa là bọn họ từ bỏ việc chống lại.

Suốt đường đi bị Mông Xung đuổi giết như vậy, đối với bọn họ mà nói cũng không sao!

Ở đây rượt rượt đuổi đuổi mãi, hai bên cứ thế nhanh chóng di chuyển về phía trước, mười dặm, trăm dặm, hai trăm dặm…

Lúc này mọi người cũng dần nhận ra, hình như cảnh sắc trước mắt có gì đó bất thường.

Sau khi từ tầng ngoài tiến vào tầng trong, cảnh vật xung quanh đều dần dần mất đi màu sắc, nhưng mà cho đến giờ, cảnh vật xung quanh lại giống như đã biến mất, ngoài mặt đất đen sì ra thì cây cối, rừng rậm, sông núi đều biến mất, tất cả đều đơn điệu như nhau!

“Sương mù, xung quanh bắt đầu có sương mù rồi” Bỗng nhiên La Chinh nói.

“Sương mù?” Nghe lời La Chinh nói, sắc mặt Lăng Yên tái mét, cho dù nàng đã trải qua mười ba kiếp luân hồi, nhưng giờ phút này tâm cảnh cũng không thể đè nén được sóng gió đang dần nổi lên.

Triệu Phần Cầm và Chu Chử Hạc ngẩng đầu quan sát, nhưng lại nói: “Không nhìn thấy sương mù mà…”

Nhưng Vân Lạc lại khẳng định: “Đúng là có sương mù rồi, có điều vẫn còn rất mỏng!”

“Nguy rồi, e rằng chúng ta… có lẽ đã tiến vào khu vực trung tâm rồi!” Vẻ mặt Lăng Yên trầm xuống, thân hình bỗng nhiên dừng lại.

Giữa lúc đang nói chuyện, quả nhiên sương mù xung quanh đã dày lên không ít, cho dù là đám người Triệu Phần Cầm cũng đã nhìn thấy một lớp sương mù lờ mờ bắt đầu nổi lên.

Hơn nữa, lớp sương mù này còn nhanh chóng tản ra với tốc độ có thể nhìn thấy được.

Bọn họ vừa mới dừng lại, chỉ một lát sau Mông Xung cũng đã chạy đến, đồng thời còn cười lạnh nói: “Sao không chạy nữa rồi?”


Chương 637: Sương mù

Lăng Yên thản nhiên liếc nhìn Mông Xung, từng luồng chân nguyên khuếch tán ra như trăm hoa đua nở, tạo thành một một lĩnh vực hình nửa vòng tròn, bảo vệ đám người trong đóSau khi bước vào Thần Hải Cảnh mới có thể có được lĩnh vực của chính mình, có điều công pháp của Lăng Yên lại có chút đặc biệt, có thể mô phỏng ra “Lĩnh Vực Vạn Hoa”.

“Chỉ bằng những thứ này, ngươi có thể ngăn cản được ta?” Mông Xung hừ lạnh một tiếng, đôi cánh sau lưng vỗ mạnh, bước một bước trên không, đánh ra một quyền, dễ như trở bàn tay mà chia năm xẻ bảy lĩnh vực tươi đẹp kia…

Nhìn vẻ mặt dần trở nên lạnh lùng của Lăng Yên, trên mặt Mông Xung nổi lên một nụ cười nhạt.

Ngày xưa trong mắt Mông Xung, Lăng Yên là người không thể nào đánh thắng được, đến Mạnh Thiên còn không phải đối thủ của Lăng Yên, nhưng bây giờ nàng lại không thể ngăn cản một quyền của gã!

Có điều, sắc mặt Lăng Yên không hề chấn động, hai tay nàng nhẹ nhàng vung lên, càng có nhiều loài hoa nữa nhanh chóng nở rộ và chắn ở phía trước, đồng thời nàng thản nhiên nói: “Mông Xung, ngươi không nhận ra thay đổi xung quanh sao?”

“Thay đổi?” Hắn híp mắt lướt nhìn, thấy lớp sương mù mỏng manh kia thì dường như nhớ đến một chuyện vô cùng quan trọng, sắc mặt đột ngột thay đổi, “Đây, đây là…”

Đúng lúc này, đám bốn người Thiên Hồ và Huyết La Thiên cũng vội vàng chạy đến, đồng thời Thiên Hổ cũng lớn tiếng kêu lên: “Không ổn rồi! Mông Xung… hình như chúng ta đã lọt vào…”

“Sương mù…” Mông Xung giúp Thiên Hổ nói ra những lời còn sót lại.

Sương mù là thứ vô cùng bình thường, ngày chuyển tiếp giữa đông và xuân trên đại lục Hải Thần, thời tiết cũng thường xuyên xuất hiện sương mù.

Nhưng trong động Huyền Minh thì khác.

Trong động Huyền Minh chỉ có một nơi có sương mù mà thôi, nơi đó chính là khu vực trung tâm! Gặp phải sương mù, chẳng khác nào đã tiến vào khu vực trung tâm.

Còn vì sao trong động Huyền Minh lại có sương mù thì vẫn còn là một câu đố chưa có lời giải đối với phần lớn võ giả trên đại lục Hải Thần.

Có điều, mỗi võ giả trong tháp Tội Ác đều muốn cảm ơn làn sương mù này.

Mọi người đều biết, quanh năm trong động Huyền Minh đều hiện đầy Huyền Minh Tử Quang, ngoài những thứ ma vật trong động thì những sinh vật bên ngoài hoàn toàn không thể chống lại thứ chết chóc này được, cường giả lợi hại thế nào đi nữa thì cũng chỉ hoá thành một vũng nước mủ dưới sự chiếu xạ của Huyền Minh Tử Quang mà thôi.

Dựa theo phỏng đoán, Huyền Minh Tử Quang trong động Huyền Minh, được phát ra từ khu vực trung tâm, nhưng mỗi năm đều có một khoảng thời gian, khu vực trung tâm sẽ dâng lên một lớp sương mù, vì thế mà Huyền Minh Tử Quang yếu đi rất nhiều, lúc này võ giả trong tháp Tội Ác mới có cơ hội tiến vào để thăm dò!

Nếu như không có tầng sương mù này thì đến tận bây giờ, trên đại lục Hải Thần cũng sẽ không ai có thể đặt chân vào động Huyền Minh.

Mặc dù phần lớn võ giả đều cảm ơn thứ sương mù này, nhưng đồng thời sâu trong nội tâm cũng sợ hãi nó.

Phạm vi bao phủ của sương mù chính là khu vực trung tâm, nhưng đến nay vẫn chưa ai biết trong khu vực trung tâm có thứ gì? Tất cả các chủng tộc đã từng liên thủ để tiến vào trong sương mù mà thăm dò, nhưng người tiến vào trong sương mù rồi lại không một ai sống sót trở ra…

Vì vậy, cho dù là Mông Xung hay Lăng Yên thì trong lòng bọn họ, sương mù chẳng khác nào khu vực trung tâm, mà khu vực trung tâm lại chẳng khác nào cấm địa!

“Không thể nào! Không thể nào!” Mông Xung vèo một cái, trực tiếp rút một tấm da dê từ trong ngực ra, thứ được vẽ trên đó là bản đồ, “Chúng ta vẫn chưa bước vào khu vực trung tâm, nơi đây không thể nào là khu vực trung tâm được!”

Triệu Phần Cầm và Lăng Yên cũng lấy ra một tấm bản đồ, cẩn thận đối chiếu trong chốc lát, ngay lập tức Triệu Phần Cầm lắc đầu, “Đúng là nơi đây không phải khu vực trung tâm, có điều…”

“Có điều, khu vực trung tâm mở rộng ra rồi” Ánh mắt Lăng Yên vô cùng phức tạp.

Tầng ngoài và tầng trong có một đường ranh giới vô cùng rõ ràng, hơn nữa ma vật ở tầng ngoài cũng sẽ không tiến vào tầng trong, nhưng giữa khu vực trung tâm và tầng trong lại không có ranh giới nào rõ ràng cả, sương mù lan đến đâu thì đó chính là khu vực trung tâm!

Nghe mọi người nói vậy, sắc mặt Vân Lạc vẫn lạnh nhạt như trước, còn trên mặt Huân chỉ nở một nụ cười thản nhiên, đôi mắt xinh đẹp vẫn nhìn chăm chú vào Vân Lạc.

Không hiểu vì sao từ đầu đến cuối, Huân đều vô cùng cảnh giác với Vân Lạc, cho dù là sương mù khiến người ta phải biến sắc cũng không khiến Huân có ý kiến gì.

Về phần La Chinh, lông mày lại hoàn toàn nhíu chặt lại.

Bởi vì mới bị Mông Xung cứ đuổi giết nên nhẫn tu di của La Chinh đã càng ngày càng nóng, ngọc Hồ Điệp trong nhẫn tu di ngay lúc này đã như một quả cầu lửa!

Điều này chứng minh, phương hướng mà ngọc Hồ Điệp chỉ dẫn chính là trong sương mù! Xem ra, truyền thừa mà Thiên Miểu Tiên Nhân nói nhất định là ở khu vực trung tâm rồi.

Mặc dù La Chinh vẫn rất bình tĩnh, nhưng hắn cũng biết rõ, tình hình hiện tại không thể lạc quan được.

Khu vực trung tâm tiếng tăm lừng lẫy, vậy thì trong đó nhất định có chỗ quỷ dị.

Điểm chết người nhất chính là đám bọn họ lại hoàn toàn không biết gì về tầng sương mù này, vậy thì làm sao La Chinh đi phá giải được chứ?

Lăng Yên nhìn chằm chằm vào Mông Xung rồi thản nhiên nói: “Bây giờ còn muốn đánh không?”

Vẻ mặt Mông Xung rất đặc sắc.

Gã tu luyện bên dưới tháp Tội Ác, cũng vô cùng rõ ràng sứ mệnh của mình, từ góc độ nào đó mà nói, gã chính là tử sĩ! Bảo đảm La Chinh không thể rời khỏi động Huyền Minh, khiến hắn chết luôn trong động Huyền Minh là lúc sứ mệnh gã hoàn thành!

Nhưng có lẽ vì biết rõ bản thân đã tiến vào khu vực trung tâm, nên tâm tính Mông Xung lại có sự thay đổi lớn!

Mông Xung không muốn chết.

Trong tư tưởng của gã, tiêu diệt La Chinh, tiếp tục ẩn núp bên dưới tháp Tội Ác, vậy thì sau này hắn chính là vương giả duy nhất bên trong tháp Tội Ác!

Bên trong tháp Tội Ác, cũng sẽ phải chịu ảnh hưởng của lực Chú Sát, chỉ là dựa vào những kinh nghiệm lúc trước cho thấy, lực Chú Sát trong tháp Tội Ác cũng không phải là bộc phát ngay lập tức, mà phải mất tới một tháng.

Cũng đã từng có Chiến Tôn cấp cao đột phá thành Chiến Thánh trong tháp Tội Ác, nhưng sau khi đột phá, lực Chú Sát cũng không buông xuống ngay lập tức, mà một tháng sau, vị Chiến Thánh kia mới bị Chú Sát…

Mà mỗi lần Mông Xung trở lại trong tháp Tội Ác cũng chỉ ở đó có khoảng mười ngày nửa tháng, rồi lại lập tức lui về trong động Huyền Minh, nên không bị lực Chú Sát ảnh hưởng!

Theo thực lực từng bước tăng lên, Mông Xung trưởng thành đến Chiến Thánh cấp cao, trưởng thành đến cường giả Thần Hải Cảnh thì ngày sau gã sẽ chính thức trở thành người nắm giữ tháp Tội Ác, đến cả Song Ma thánh địa cũng phải nhìn sắc mặt gã để làm việc!

Dù sao đến lúc đó, với thực lực của gã, làm gì còn ai trong tháp Tội Ác có thể chống lại được gã ?

Thế nhưng không ngờ rằng, vì mải đuổi giết La Chinh mà gã lại đâm đầu vào sương mù, bây giờ làm sao mà gã không bối rối cho được?

“Không được! Trước hết phải giết La Chinh, rồi chúng ta lại thảo luận cách rời khỏi đám sương mù này!” Mông Xung vung chiến đao lên, chỉ thẳng về hướng La Chinh.

Vẻ mặt Lăng Yên trầm xuống, trên mặt hiện ra một nụ cười lạnh: “Hiện tại mọi người đều lọt vào sương mù, những chuyện khác để sau khi ra khỏi sương mù lại nói.

Huống hồ, chúng ta sẽ để cho ngươi dễ dàng thực hiện được chắc?”

Sau khi Mông Xung ăn quả Hắc Thiên Ma Thần thì đúng là rất lợi hại, nhưng cũng không phải Lăng Yên không có đòn sát thủ.

Nếu hai bên đều thi triển toàn lực, không phải ngươi chết ta sống thì kết quả cuối cùng e rằng vẫn khó nói trước được!

“Đúng vậy, Mông Xung đại nhân… Ta, chúng ta vẫn nên nghĩ cách rời khỏi sương mù này đi đã!” Đúng lúc này, Huyết La Thiên bên cạnh lắp bắp nói, nhưng trong lòng hắn lại muốn nói: Xem như hôm nay xui tám đời rồi.

Sớm biết như vậy thì lúc trước đã không truyền tin cho đám Mông Xung làm gì, Huyết La Thiên gã tình nguyện bị đám Thôn Nã Điểu và Thanh Thương Lang kia xé thành mảnh nhỏ cũng không muốn chết ở nơi quỷ quái này.

Mông Xung lại hít sâu một hơi, lập tức lạnh lùng nói: “Sương mù chẳng qua là nghe kể nó rất đáng sợ thôi, chưa chắc chúng ta đã không đi ra được!”

Mọi người đều hiểu rất ít về sương mù, những hiểu biết về sương mù cũng chỉ nhờ vào suy đoán và truyền thuyết mà thôi.

Nghe nói, chỉ cần rơi vào sương mù thì vĩnh viễn không thể đi ra khỏi đó được, nhưng điều này chưa chắc đã là thật!

Chỉ là một tầng sương mù mỏng manh mà thật sự khiến phần lớn võ giả không thể thoát ra được à?

“Chúng ta tạm thời giảng hoà, buông bỏ tranh chấp, mọi chuyện chờ ra khỏi sương mù rồi nói” Lăng Yên đề nghị.

“Đề nghị này không tệ!” Huyết La Thiên vội vàng cười nói.

Mông Xung hung hăng trừng mắt liếc nhìn Huyết La Thiên, lập tức muốn gã câm miệng lại, sau đó Mông Xung mới gật đầu: “Được! Ra khỏi sương mù rồi nói! Bây giờ chúng ta quay về theo đường cũ!”

Lối vào vừa rồi không hề phức tạp, bốn phía trong khu vực này đều trống không, bằng phẳng đến mức một gò đất nhỏ cũng không có, vô cùng hoang vu.

Hai nhóm người một trước một sau, tạm thời buông bỏ tranh chấp, cẩn thận từng li từng tí rút lui theo đường cũ…

Vừa rồi sương mù vẫn còn rất mỏng, nhưng chỉ một lát sau đã càng lúc càng dày, sương mù màu trắng giống như sữa bò tản ra trên không trung, chậm rãi trôi nổi, gần như cản trở hết mọi tầm nhìn.


Chương 638: Mê cung

Bởi vì có sương mù nên hai bên tạm thời đình chiến, nhưng lúc này mọi người vẫn cẩn thận duy trì khoảng cách nhất địnhDù sao thì hai bên cũng là kẻ địch của nhau.

Mông Xung đã đuổi giết liên tục, xa khoảng hai, ba mươi dặm, nhưng từ lúc tiến vào vùng sương mù đến giờ cũng chưa được bao lâu, thế nên chắc cũng chỉ được thêm bốn, năm dặm nữa.

Với tốc độ phi hành của mọi người, chỉ trong chốc lát là có thể quay trở lại!

Mọi người đều vô cùng thấp thỏm, lo lắng, bởi không ai biết liệu mình có thể đi ra khỏi vùng sương mù này được hay không.

Một nén nhang trôi qua, sắc mặt mọi người càng ngày càng kém.

Dựa vào tốc độ phi hành của bọn họ thì trong một nén nhang đã có thể đi được hơn mười dặm, thế nhưng phía trước vẫn là một màn sương mù vô tận, hoàn toàn không tìm thấy lối ra.

“Tiêu rồi, tiêu rồi, đúng là giống y như lời đồn.

Sau khi tiến vào khu sương mù thì sẽ không thể tìm được đường ra…” Huyết La Thiên vẻ mặt như đưa đám mà nói.

“Câm miệng!” Mông Xung quát lớn.

Tuy ngoài mặt hắn ta vẫn giữ được vẻ bình tĩnh, nhưng thực ra hắn rất hoảng loạn.

Ma tộc là chủng tộc có hiểu biết về động Huyền Minh nhiều nhất, lần trước mọi người cùng liên thủ thăm dò khu vực trung tâm, Ma tộc phái nhiều người đi nhất nên cũng là bên tổn thất lớn nhất!

Hơn nữa trong lần thăm dò khu vực trung tâm kia, Ma tộc đã chuẩn bị rất kỹ càng, tất cả đều có bản mệnh bài, đồng thời cũng thiết lập phù truyền âm.

Nhưng sau khi đi vào vùng sương mù, tất cả phù truyền âm đều không thể sử dụng, không thể kết nối với người ở bên ngoài vùng sương mù được, nhưng bản mệnh bài thì vẫn có thể dùng tốt.

Nếu bản mệnh bài không vỡ thì người sẽ không chết.

Sau khi tiến vào vùng sương mù, lúc đầu mọi người đều bình yên vô sự, nhưng sau ba ngày, tất cả bản mệnh bài đều cùng lúc vỡ tan! Chỉ trong khoảnh khắc, hơn mười gã Chiến Tôn cấp cao của Ma tộc đều đồng loạt chết!

Rốt cuộc là thứ gì mà có thể giết chết được mười gã Chiến Tôn cấp cao của Ma tộc chỉ trong nháy mắt?

Chỉ sợ điều này mãi mãi là bí ẩn không có câu trả lời.

Lúc này, Mông Xung có cơ hội để vạch trần bí ẩn này, nhưng cái giá phải trả lại là tính mạng của gã!

Đúng lúc này, bỗng nhiên La Chinh ở cách đó không xa lên tiếng: “Dừng lại!”

Mọi người đều quay lại nhìn La Chinh, Triệu Phần Cầm theo sau hỏi: “ Sao thế?”

“Các ngươi nhìn xem” La Chinh chỉ xuống mặt đất, trên mặt đất có một vài ký hiệu nhỏ.

Tất cả mọi người nhìn vào ký hiệu, lập tức hỏi: “Đó là cái gì vậy?”

“Lúc chúng ta vừa mới xuất phát, ta đã lén để lại ký hiệu này… hiện tại” Vẻ mặt La Chinh phức tạp nhìn mấy ký hiệu kia, cau mày nói: “Chúng ta lại quay về nơi ban đầu rồi”

Huyết La Thiên cười như mếu: “Xem ra chúng ta đã lòng vòng nãy giờ?”

La Chinh gật đầu, tinh thần mọi người liền trầm xuống.

“Sao lại như vậy? Rõ ràng chúng ta đã đi theo đường thẳng!” Triệu Phần Cầm nói.

La Chinh cười ảm đạm: “Ngươi chắc chắn chúng ta đi theo đường thẳng?”

“Chắc chắn!” Triệu Phần Cầm trả lời kiên quyết.

La Chinh lại lắc đầu, thở dài một hơi nói: “Trước hết, chưa nói đến điểm quái lạ của vùng sương mù, nhưng nếu chúng ta muốn đi được đường thẳng thì cũng chẳng phải là chuyện dễ dàng như vậy”

“La Chinh, ngươi đang chê chỉ số thông minh của chúng ta sao?” Huyết La Thiên cười lạnh nói.

Đường đường là một nhóm Chiến Tôn cấp cao, chẳng lẽ ngay cả đường thẳng cũng không biết? Cho dù là đám trẻ con miệng còn hôi sữa cũng biết làm chuyện này đấy.

Lời này của La Chinh khiến người khác không thể tưởng tượng nổi.

La Chinh thản nhiên nhìn Huyết La Thiên, sau đó hắn giơ tay ra, xé một mảnh vài từ trên cổ tay áo ra, nói với Huyết La Thiên: “Ngươi lại đây”

“Làm gì?” Huyết La Thiên cảnh giác nhìn chằm chằm La Chinh.

“Yên tâm, ta chỉ cho người làm thử chút việc mà thôi, sẽ không ra tay đâu” La Chinh nói.

Huyết La Thiên nhìn đám người Mông Xung, rõ ràng chính gã cũng không muốn đi qua.

Nếu La Chinh muốn giết gã, bên cạnh còn có đám người Lăng Yên thì liệu gã có thể chống lại?

Nhưng nhìn điệu bộ này của La Chinh, Mông Xung lại gật đầu, ra lệnh: “Huyết La Thiên, ngươi qua đi”

Lệnh của Mông Xung, Huyết La Thiên không dám cãi, chỉ đành đi tới trước mặt La Chinh.

La Chinh giơ mảnh vải lên, nói với Huyết La Thiên: “Giờ ngươi không phi hành mà dùng mảnh vải này che kín mắt, đến khi không nhìn thấy được gì nữa thì đứng lên, sau đó đi về phía trước!”

“Làm gì vậy…?” Huyết La Thiên có vẻ không tin tưởng.

“Làm đi” La Chinh nghiêm mặt nói.

Huyết La Thiên quay lại, nhìn thấy ánh mắt của Mông Xung thì chỉ có thể ngoan ngoãn làm theo.

Sau khi La Chinh dùng mảnh vải bịt kín mắt Huyết La Thiên thì nói: “Đi về phía trước đi”

La Chinh nói xong thì Huyết La Thiên liền bước về phía trước.

“Đi, đi tiếp!”

Dưới sự thúc giục của La Chinh, Huyết La Thiên bước đi càng lúc càng nhanh, nhanh chóng bước về phía trước.

Mười trượng, hai mươi trượng, ba mươi trượng, bốn mươi trượng…

Huyết La Thiên đã đi về phía trước rất xa, bóng dáng dần dần đi vào trong màn sương mù.

“Ta đang ở đâu? Giờ đã được chưa?” Vốn dĩ Huyết La Thiên không phải là người to gan lớn mật, huống hồ lúc này còn đang ở nơi quỷ quái như vậy, ai biết được lỡ đâu xuất hiện một con ma vật nào đó ăn thịt gã luôn thì sao?

Mông Xung chuẩn bị lên tiếng thì bị La Chinh ngăn lại, đồng thời sử dụng chân nguyên truyền âm nói với Huyết La Thiên: “Đi, tiếp tục đi! Gần được rồi!”

Huyết La Thiên bước đi nhanh hơn, mau chóng đi tiếp…

Mọi người nhìn vào trong màn sương mù, bóng người Huyết La Thiên đi một vòng lớn, cuối cùng lại quay về vị trí ban đầu.

Lúc gã đi ngang qua La Chinh, hắn liền kéo mảnh vải trên mặt gã xuống.

Huyết La Thiên khó hiểu nhìn mọi người, kỳ quái nói: “Các ngươi đều đi theo ta ư?”

Mọi người đồng loạt lắc đầu.

Vừa rồi bọn họ không hề di chuyển dù chỉ một bước.

“Nhưng mà, nhưng mà… Chắc chắn vừa rồi ta đã đi đường thẳng!” Huyết La Thiên khó hiểu nói.

“Bản thân ngươi nghĩ mình đã đi đường thẳng, nhưng thực ra lại không phải vậy!” La Chinh thản nhiên nói: “Bình thường chúng ta có thể đi đường thẳng, thực ra là bởi có một vật rõ ràng để tham chiếu! Ví dụ như từ từ đi tới gần một núi lớn, như vậy có thể đảm bảo được là đường đi thẳng!”

“Nhưng đây là trong sương mù, chúng ta không thấy rõ vật nào để tham chiếu cả.

Lúc này màn sương mù đã che mắt chúng ta, giống như mảnh vải vậy, cho nên… chúng ta cứ quanh quẩn trong một vòng tròn nhỏ” La Chinh tiếp tục nói.

“Thì ra là như vậy, ta cũng chưa từng nghe nói đến” Đám người Triệu Phần Cầm cũng cảm thấy kỳ lạ.

La Chinh thản nhiên lắc đầu.

Đại lục Hải Thần quanh năm chìm trong hỗn loạn, chỉ có giết chóc và sinh tồn, không ổn định như Trung vực, đương nhiên càng không nói tới chuyện nhận được truyền thừa về văn hóa.

Bọn họ không biết tới nguyên lý này cũng là chuyện bình thường.

“Vậy bây giờ phải làm sao?” Lăng Yên hỏi

Lúc này, mọi người đều nhìn về phía La Chinh.

Rõ ràng, bọn họ nhìn thấy được hy vọng từ trên người hắn.

Từ khi lâm vào tình huống không rõ ràng này, biểu hiện của La Chinh vô cùng thần kỳ.

“Đi tiếp thôi!” La Chinh lấy trường kiếm ra, vẽ trên mặt đất một ký hiệu, lập tực chọn một hướng đi!

Mọi người nhìn nhau, ánh mắt ngày càng phức tạp.

Tất cả hy vọng của mọi người đều gửi gắm hết lên người La Chinh.

Thực ra La Chinh không nói hết ra toàn bộ, không phải hắn không có vật tham chiếu!

Chiếc nhẫn tu di ở ngực hắn chính là vật tham chiếu!

La Chinh càng đi xa khỏi truyền thừa của Thiên Miểu Tiên Nhân thì chiếc nhẫn trên ngực hắn càng lạnh, mà càng tới gần truyền thừa thì chiếc nhẫn trên ngực lại càng nóng!

Như vậy, chỉ cần chiếc nhẫn càng lạnh, độ ấm tỏa ra từ chiếc nhẫn tu di làm từ ngọc Hồ Điệp kia càng ít thì tức là mọi người ngày càng rời xa khu vực trung tâm…

Lợi dụng điều này để rời khỏi khu vực trung tâm cũng không khó.

Dù sao thì chiếc nhẫn ngọc Hồ Điệp kia cũng giống như một ngọn đèn chỉ đường…

Nhưng ở nơi sương mù này đúng là có chút quỷ dị.

Vừa rồi lúc mọi người quay trở lại, rõ ràng nhẫn tu di càng ngày càng lạnh, thế mà chỉ trong chốc lát nó lại càng ngày càng nóng, nhiệt độ nóng lạnh không ngừng luân phiên truyền ra từ bên trong.

Điều này chứng minh rằng không phải mọi người đang đi đường thẳng, cũng không phải đang luẩn quẩn trong một vòng tròn, mà là lúc thì rẽ trái lúc thì rẽ phải, khi xa khi gần.

Có lẽ bọn họ đã lạc vào trong một không gian đặc biệt!

La Chinh cũng không nói ra điều này, bởi thứ nhất là không cần thiết…, thứ hai là chỉ sợ sẽ khiến cho càng nhiều người hoảng sợ hơn!

Lần này đi, mọi người càng thêm cẩn thận, không chỉ có La Chinh mà những người khác cũng liên tục để lại ký hiệu.

Một nén nhang trôi qua…

Hai nén nhang trôi qua…

Ba nén nhang trôi qua…

Một canh giờ…

Hai canh giờ…

Theo thời gian dần trôi, tâm trạng của mọi người càng nặng nề như rơi vào vực sâu không đáy.

Mọi người hoàn toàn tự dùng phương pháp của chính mình, để lại ký hiệu trên mặt đất.

Trên mặt đất chằng chịt các loại ký hiệu, ví dụ như vừa mới tìm được ký hiệu của người thứ nhất thì ngay bên cạnh lại là ký hiệu của người thứ hai, rồi còn chẳng biết đâu ra ký hiệu thứ sáu nữa!

Bên trong màn sương mù cứ như tồn tại một mê cung khổng lồ vậy.


Chương 639: Điểm đỏ

“Ta… ta chịu không nổi rồi!”Mọi người vẫn đang lặng lẽ tiến về phía trước thì Huyết La Thiên bỗng hét lên.

Giữa màn sương mù dày đặc, tâm trạng mọi người vô cùng căng thẳng, bầu không khí cũng rất ngột ngạt, mấy người Huyết La Thiên dường như đã đến bờ vực sụp đổ.

Đám Triệu Phần Cầm, Chu Chử Hạc và Lăng Yên thì vẫn ổn, bởi dù sao bọn họ cũng đã tu luyện trong cửa Luân Hồi rồi, nên tâm võ đạo đã cực kỳ vững chắc.

Nhưng đám Huyết La Thiên không tu luyện trong đó, tâm võ đạo không được vững chắc như bọn họ, cho nên bọn họ có trạng thái tâm lý như lúc này cũng dễ hiểu!

“Ở nguyên một chỗ cũng sẽ chỉ chết thôi” Mông Xung thản nhiên nói.

Gã chẳng có tâm trạng đâu mà cảm thông cho Huyết La Thiên.

“Không đi ra được rồi! Chúng ta nhất định sẽ chết ở đây mất!” Vẻ mặt Huyết La Thiên điên cuồng nói.

“Vậy sao?” Mông Xung dí dí nắm tay về phía Huyết La Thiên: “Tỉnh táo lại đi, nếu không ngươi chết đi được rồi!”

Thấy Mông Xung thật sự có ý định ra tay, Huyết La Thiên lập tức câm miệng lại.

Lúc này đúng là không thích hợp để nói mấy điều không may, rất dễ kéo đứt dây thần kinh căng thẳng của người khác!

Chính lúc này, một vị Chiến Tôn cấp cao của Yêu Dạ tộc đột nhiên chỉ về phía trước, hét lên: “Đó là cái gì!”

Mọi người nhìn theo hướng vị Chiến Tôn cấp cao đó chỉ, một điểm màu đỏ xuất hiện ở phía xa!

Điểm đỏ yêu dị đó tụ ở phía chân trời, tựa như ánh mặt trời mới mọc trong sương sớm.

Phải biết rằng màn sương mù này gần như có thể ngăn chặn hết tất cả tầm nhìn, những thứ cách xa quá một trăm trượng thì căn bản mọi người đều không nhìn thấy.

Ấy vậy mà điểm đỏ đó lại có thể xuyên thấu tầng tầng sương mù, để mọi người nhìn rõ!

La Chinh ngẩng đầu lên nhìn, trong hai mắt ánh lên tia sáng màu xanh.

Vốn dĩ, cho dù là Thanh Mục Linh Đồng của hắn cũng không thể xuyên thấu qua làn sương mù quỷ dị này, thế mà giờ đây khi Thanh Mục Linh Đồng chuyển động, lại có thể nhìn rõ điểm đỏ kia hơn một chút.

“Tia sáng này trông giống Huyền Minh Tử Quang, mọi người thấy thế nào?” La Chinh nói.

Lăng Yên gật đầu tán thành: “Đúng thế.

Điểm đỏ đó bị sương mù bao bọc, rất có khả năng toàn bộ Huyền Minh Tử Quang trong động Huyền Minh đều là do điểm đỏ này phát ra!”

“Như vậy cũng tức là, chúng ta đã đi cả ‘nửa ngày’, không những không tránh xa khỏi sương mù mà còn càng ngày càng dến gần trung tâm hơn sao? Hay là, chúng ta đi ‘nửa ngày’ rồi nhưng thật ra lại tiến về phía trung tâm!” Sắc mặt Triệu Phần Cầm cũng rất khó coi.

Mọi người nhịn không được mà nuốt nước bọt.

Có quỷ mới biết trong trung tâm tồn tại thứ quỷ gì.

Nhưng dùng đầu ngón chân mà nghĩ cũng hiểu ra được rằng, dù đó có là thứ gì đi nữa thì nếu nó muốn giết bọn họ thật sự quá đơn giản!

“Tránh xa nó ra!” Hai mắt Mông Xung sáng lên. “Nếu bây giờ đã có vật tham chiếu thì mọi người đi về hướng ngược lại là được rồi! Tóm lại, chúng ta không được đến gần điểm đỏ!”

Gợi ý của Mông Xung tạm thời được mọi người tán thành!

Dựa vào những gì La Chinh vừa nói, bởi mọi người không có vật tham chiếu, nên đi qua đi lại mãi lại thành đi lòng vòng, nhưng giờ đã có vật tham chiếu thì dễ rồi.

Chỉ cần đi xa khỏi điểm đỏ kia thì cuối cùng bọn họ cũng có thể thoát khỏi màn sương mù này!

Do đó, sự xuất hiện của điểm đỏ bỗng khiến trong lòng mọi người dâng lên một tia hy vọng!

Vẻ mặt ai nấy đều phấn chấn hẳn lên, chỉ riêng trên mặt La Chinh là hiện lên một nét cười khổ.

E là… không dễ như vậy.

La Chinh vốn đã có vật tham chiếu của riêng mình, nhưng mặc dù vậy, hắn vẫn cảm thấy phương hướng mà mọi người đi tới hoàn toàn hỗn loạn, chẳng lẽ phá giải màn sương mù này đơn giản vậy sao?

Tuy nhiên, lúc này hắn lại không hề lên tiếng.

Nếu mọi người lựa chọn làm thử, hắn không có lý do gì để ngăn cản, cho nên lúc này mọi người theo Mông Xung tiếp tục đi.

Từ sau khi phát hiện ra vật tham chiếu này, tốc độ của mọi người cũng nhanh chóng gia tăng, điên cuồng chạy về hướng ngược lại với điểm đỏ, giống như phải đi như thế thì mới có thể tránh xa sương mù…

Trong quá trình này, La Chinh phát hiện ra nhẫn tu di ở ngực càng ngày càng nóng, khỏi nói cũng biết, lúc này bọn họ đã càng tới gần trung tâm rồi!

Quả nhiên, rất nhanh liền nghe thấy Huyết La Thiên kêu lên một tiếng kỳ quái rồi lập tức chỉ vào điểm đỏ trên trời, ấp úng nói: “Cái… cái điểm đỏ kia, càng lúc càng lớn…” Mọi người vừa ngẩng đầu lên, sắc mặt bỗng chốc biến đổi!

Điểm đỏ kia vừa nãy chỉ nho nhỏ lờ mờ, nhưng lúc này đã to bằng một nắm tay, điều này chứng tỏ mọi người ngày càng tiến gần về phía nó.

“Thật quỷ dị… Rõ ràng chúng ta đi về hướng ngược lại, vì sao nó càng lúc càng lớn?” Một Chiến Tôn cấp cao của Dạ tộc run rẩy nói.

Lăng Yên cắn môi, nàng cũng không có cách nào để giải thích cho những gì đang diễn ra trước mắt.

“Chỉ có một cách lý giải rằng, trong sương mù này tồn tại một loại lực vô hình, dẫn dắt chúng ta đến gần khu vực trung tâm.

Hoặc nói đúng hơn là đẩy chúng ta vào trong đó!” Mông Xung phân tích.

Chính ngay lúc này, Vân Lạc trầm mặc đã lâu đột nhiên lên tiếng: “Chúng ta không thoát ra khỏi phạm vi sương mù được đâu”

Đám Mông Xung không rõ tình hình, nhưng Lăng Yên và Triệu Phần Cầm lại rất rõ, dường như Vân Lạc có chút hiểu biết về động Huyền Minh, thế nên hai người gần như đồng thanh nói: “Rốt cuộc là chuyện gì vậy? Có cách phá giải không?”

Vân Lạc thản nhiên nói: “Có”

“Có vậy sao ngươi không nói sớm!” Triệu Phần Cầm trợn to mắt. “Mọi người nơm nớp lo sợ, bận rộn lâu như vậy, ngươi đã biết mà còn trầm mặc ở một bên, lúc này Triệu Phần Cầm ta cũng không biết nên nói gì cho phải nữa”

Nhưng mặt Vân Lạc vẫn không đổi sắc mà nói: “Nhưng các ngươi không làm được”

“Có ý gì?” Lăng Yên nhăn mày nói.

“Thật ra sương mù này là một trận pháp, bên trong ẩn chứa sức mạnh của quy tắc không gian” Vân Lạc trả lời. “Muốn đi ra khỏi sương mù này, bắt buộc phải tinh thông quy tắc không gian tầng thứ ba trở lên.

Trong các ngươi không ai có thể làm được”

“Quy tắc không gian tầng thứ ba?” Trên mặt Chu Chử Hạc lộ rõ vẻ cười khổ.

Trong những người này có hai người tinh thông quy tắc không gian, một là La Chinh, người còn lại là Chu Chử Hạc.

Hiện tại La Chinh còn đang chậm rãi tiêu hoá quy tắc không gian tầng thứ hai.

Ban đầu khi ở Chân Long giới, hắn dựa vào bia phương tiêm mà lĩnh ngộ quy tắc không gian tầng thứ nhất, sau đó vào trong bia thiên phú lĩnh ngộ căn cơ của quy tắc không gian tầng thứ hai.

Dựa vào điểm tích lũy, La Chinh mượn bia đá còn sót lại trong tháp Tội Ác để tiến hành tu luyện, nhưng cũng chỉ lĩnh ngộ được khoảng một nửa quy tắc không gian tầng thứ hai mà thôi, còn cách việc lĩnh ngộ hoàn toàn quy tắc tầng thứ hai một khoảng nữa.

Tốc độ tu luyện quy tắc của hắn như vậy đã được coi là cực kỳ nhanh rồi.

Còn về Chu Chử Hạc thì còn chẳng bằng La Chinh.

Quy tắc không gian tầng thứ nhất của Chu Chử Hạc vẫn chưa tu luyện thành công, quy tắc không gian tầng thứ hai thì cũng chỉ mới lĩnh ngộ được một chút!

Mà như Vân Lạc đã nói, cần phải tinh thông quy tắc không gian tầng thứ ba mới có thể đi qua sương mù này…

Mà cũng không thể để bọn họ tự lĩnh ngộ quy tắc không gian ở đây được chứ? Nếu như vậy thì phải tu luyện đến năm tháng nào mới có thể đạt đến tầng thứ ba?

Đến lúc đó sợ rằng đám sương mù này tan rồi mà mọi người cũng sẽ chết dưới Huyền Minh Tử Quang!

“Không có cách khác sao?” Triệu Phần Cầm lại hỏi.

“Có” Vân Lạc lại đáp.

Mọi người cực kỳ không hài lòng với kiểu nói này của Vân Lạc nên nhao nhao nổi giận đùng đùng mà nhìn nàng chằm chằm.

Còn Huân thì lại chỉ lộ ra một tia cười lạnh.

Nàng rất rõ tính cách của Vân Lạc, dường như cô gái này vĩnh viễn đều như vậy!

“Rốt cuộc có cách hay không? Ngươi có thể nói hết một lần luôn không?” Mông Xung tức giận nói.

Vân Lạc lại không hề mảy may quan tâm đến tâm tình của mọi người, vẫn không nhanh không chậm mà nói: “Tìm thấy bàn trận khống chế được trận pháp này, ắt có thể ra ngoài”

“Thế bàn trận ở đâu?” Có người lại hỏi.

Vân Lạc lắc đầu: “Trước nay ta chưa từng vào trong động Huyền Minh, đây cũng là lần đầu tiên đi vào nên làm sao mà biết được? Ta đoán hẳn là nó ở chỗ nào đó trong khu vực trung tâm”

“Nếu trước nay ngươi chưa từng đi vào, vậy làm sao biết chuyện trong động Huyền Minh?” Vẻ mặt Mông Xung phức tạp nhìn chằm chằm Vân Lạc hỏi.

Vân Lạc chớp chớp mắt, lập tức nói: “Ta không nói cho ngươi!”

Lại là câu này…

Nghe xong câu này, Mông Xung như muốn phát điên, suýt chút nữa ra tay với Vân Lạc!

Nhưng cuối cùng gã vẫn kiềm chế nỗi phẫn nộ trong lòng, thở dài thật sâu một hơi: “Hiện giờ đi đến đâu tính tới đó đi! Nếu không thành, chúng ta trực tiếp đi đến trung tâm.

Nếu may mắn, không chừng có thể gặp được cơ duyên lớn hơn!”

Mọi người im lặng.

Đến nước này rồi thì bọn họ đúng là là không còn con đường nào khác để lựa chọn.

Thế nhưng lúc này tâm thế mọi người lại bình tĩnh hơn một chút, bộ dạng mọi người lúc này đều tỏ ý đến đâu thì đến, đó cũng là vì đi đến đâu hay đến đó, lành làm gáo, vỡ làm muôi.

Nếu như cuối cùng mọi người đều phải chôn xương ở đây, thì đó là do bản thân không đủ may mắn!

Theo đám người tiến lên phía trước, điểm đỏ nhỏ bé đó giờ đã như một chiếc đĩa to màu đỏ treo ở chân trời, mà mọi người thì dần dần cảm thấy được uy lực của Huyền Minh Tử Quang.

Mặc dù vẫn còn cách sương mù dày đặc, nhưng Huyền Minh Tử Quang vẫn có thể xuyên thấu chiếu qua đây, thử thách chân nguyên hộ thể của mọi người!


Chương 640: Xác khô

Những lời đồn kia cũng không sai, Huyền Minh Tử Quang đúng là được phóng ra từ khu vực trung tâm, chính xác là phóng ra từ điểm đỏ kia!Sương mù bay lên, che đi Huyền Minh Tử Quang này, khiến cho toàn bộ Huyền Minh Tử Quang trong động Huyền Minh bị suy yếu.

Chính vì vậy mà rất nhiều sinh linh trong tháp Tội Ác mới có cơ hội tiến vào động.

Nhưng bây giờ, mọi người đã dần tới gần điểm đỏ, Huyền Minh Tử Quang cũng càng ngày càng mãnh liệt hơn, sự uy hiếp cũng càng lúc càng lớn đối với mọi người!

Hiện tại bởi vì sương mù còn rất dày, cho nên bọn họ còn có thể miễn cưỡng ngăn cản được Huyền Minh Tử Quang.

Nhưng càng lúc càng tới gần điểm đỏ kia, uy lực của Huyền Minh Tử Quang càng lúc càng lớn, đến lúc đó bọn họ làm sao có thể ngăn cản?

Sau khi xuất hiện vấn đề này, bước chân của mọi người lại bắt đầu chần chừ hơn…

Trước đây bọn họ nghĩ, không phá thì không xây được, cùng lắm thì cứ đi thẳng về khu vực trung tâm thôi, biết đâu liều mạng còn có thể có một cơ hội tìm được đường sống!

Nhưng bây giờ bọn họ đã hiểu, nếu bọn họ cứ tiếp tục tiến thẳng như vậy, chẳng nói trước được ở trung tâm có thứ mạnh mẽ gì tồn tại, chỉ riêng với Huyền Minh Tử Quang kia thôi đã có thể lấy mạng mọi người rồi!

“Ta không đi! Đi nữa chỉ có chết.

Chỉ với Huyền Minh Tử Quang thôi là đã có thể giết chết ta rồi!” Huyết La Thiên đặt mông ngồi xuống mặt đất.

Mọi người cũng dừng bước, tuy Huyết La Thiên nhát gan, nhưng quả thật hắn nói không sai, ở đây không ai có thể ngăn cản được Huyền Minh Tử Quang…

Lúc này Vân Lạc liếc nhìn Huyết La Thiên, có lẽ nàng cũng có chút mệt mỏi nên kéo váy dài ngồi xuống bên cạnh La Chinh, thì thào nói: “Có đi hay không cũng thế thôi”

“Có ý gì?” Mông Xung hỏi.

Vân Lạc ôm đầu gối của mình, thản nhiên nói: “Lát nữa các ngươi sẽ biết”

Mông Xung cũng đã quen với tính tình khó hiểu này của Vân Lạc nên cũng không tiếp tục hỏi nữa.

Mọi người đã đi đường cả buổi, cho nên tạm thời nghỉ ở đây.

Lăng Yên móc một túi nước ra khỏi nhẫn tu di, ngửa đầu uống, mọi người cũng thừa dịp thoải mái một chút.

Thế nhưng chưa nghỉ được bao lâu, khóe miệng Triệu Phần Cầm đã run lên liên hồi, hắn tiếp tục chỉ vào chân trời nói: “Cái… cái điểm đỏ kia, hình như lại biến lớn…”

Mọi người đều ngẩng đầu nhìn, quả nhiên! Dù cho mọi người cũng không di chuyển thì cái điểm đỏ kia vẫn biến lớn!

“Thế này… thế này là sao?” Huyết La Thiên bưng đầu, mặt mũi tràn đầy vẻ tuyệt vọng.

Liên tưởng đến lời Vân Lạc vừa nói, Mông Xung nhìn chằm chằm vào nàng, lạnh giọng: “Ngươi đã biết trước?”

Vân Lạc gật đầu: “Đúng.

Cho dù chúng ta không di chuyển thì ở trong quy tắc không gian cũng sẽ bị kéo qua…”

Bây giờ mọi người mới hiểu, sương mù này chính là một cái bẫy cát lún cực lớn! Chỉ cần bước vào trong một bước thì sẽ không có cách nào thoát ra nữa, có giãy giụa thế nào thì cũng vô ích.

Hơn nữa, càng giãy giụa thì lại càng lún xuống nhanh hơn!

Phát hiện này lại một lần nữa kéo tinh thần của cả đám chìm xuống đáy vực.

Nhìn thấy vẻ bình thản của Vân Lạc, lông mày Mông Xung bỗng giật giật: “Ngươi… vì sao không sợ?”

Huân lạnh giọng nói: “Nàng đương nhiên không sợ!”

“Vì sao? Chẳng lẽ nàng có phương pháp tự bảo vệ mình hay sao?” Mông Xung lại hỏi.

Huân không trả lời hắn, thật ra nàng muốn nói, Vân Lạc này chẳng qua chỉ là một phân thân trong đại quân trăm vạn phân thân mà thôi, cho dù có bỏ mạng thì với Vân Lạc mà nói cũng không đáng để gọi là tổn thất.

Sau khi mọi người nghỉ ngơi xong, Lăng Yên nói: “Tiếp tục lên đường!”

Mọi người lại trầm mặc tiếp tục đi, nhưng mới vừa đi không được bao lâu, phía trước lại xuất hiện đồ vật mà trước đây không có.

Một vài món đồ màu trắng rải rác ở con đường phía trước!

Đợi mọi người đến gần xem xét thì đó lại là từng bộ hài cốt! Hài cốt rải rác khắp nơi…

“Đây… đây là… hài cốt của con người!” Triệu Phần Cầm thốt lên.

Chu Chử Hạc cũng cúi đầu, thò tay chụp một bộ hài cốt.

Nhưng khi ngón tay vừa mới chạm vào thì hài cốt kia lại trở thành một đống bột và rơi trên mặt đất!

“Những bộ hài cốt này đã ở đây không biết bao nhiêu năm rồi, đụng vào đương nhiên sẽ hóa thành bột” Chu Chử Hạc lắc đầu nói.

Mọi người vẫn tiếp tục tiến lên, hài cốt trên mặt đất ngày càng nhiều, mà con đường phía trước cũng không hề bằng phẳng nữa mà có một cái hố to lõm xuống dưới.

Vào thời khắc này, trong ánh mắt Vân Lạc tỏa ra ánh sáng kỳ dị, sau đó nàng đặt ngón trỏ dài nhỏ ở trên môi, ra hiệu đừng lên tiếng.

Tuy Vân Lạc thường xuyên điên điên khùng khùng, nhưng nàng là người hiểu động Huyền Minh hơn ai hết.

Lúc này Vân Lạc bảo mọi người im lặng, mọi người lập tức không nói một lời, vẻ mặt đầy cảnh giác, cẩn thận từng li từng tí nhìn nàng.

Chỉ thấy trên mặt nàng không có bất cứ biểu cảm gì, đi thẳng về phía cái hầm chứa đầy xương trắng kia!

Trên đường đi, guốc gỗ của nàng chạm vào hài cốt khiến nó biến thành một đống bụi, rơi trên mặt đất…

Cái hố to này chính là một cái hố chôn xương cực lớn! Hài cốt bị mai táng ở trong đó nhiều không kể xiết, thậm chí còn chất đống thành những ngọn núi nhỏ.

Vân Lạc giẫm lên guốc gỗ, cẩn thận từng chút một đi đến trước mặt núi nhỏ bằng hài cốt này, thần sắc mọi người lại càng căng thẳng hơn.

Có trời mới biết bên trong đó chứa ma vật gì! Phải biết rằng nơi này chính là khu vực trung tâm đó! Hơn nữa mọi người đã đi lâu như vậy, chỉ sợ đây chính là trung tâm của khu vực trung tâm rồi.

Nếu xuất hiện ma vật cường đại thì tất cả mọi người cũng không thấy kỳ quái!

Đúng vào lúc này, Vân Lạc hít sâu một hơi, sau đó bỗng vận chuyển lực quy tắc hệ Phong, lập tức thổi một hơi về phía núi hài cốt nhỏ kia.

Mới chỉ thổi ra một hơi, nhưng bởi vì ẩn chứa lực quy tắc hệ Phong mãnh liệt nên một hơi này liền biến thành cuồng phong!

Những hài cốt này đã tồn tại ở đây không biết bao nhiêu năm, vì vậy trận cuồng phong này thổi ra đã khiến núi hài cốt nhỏ này biến thành bụi, bị Vân Lạc thổi tan!

Toàn bộ hài cốt trong hầm lập tức bị bụi màu trắng bao lấy, thân ảnh Vân Lạc bị che trong đó, không ai có thể thấy được…

Sau một lúc lâu, bụi bay lả tả rơi xuống, thân ảnh Vân Lạc mới dần hiện ra, mọi người lại nhìn thấy trước mặt Vân Lạc xuất hiện một thi hài, chính là một bộ xác khô!

Xác khô này khoanh chân ngồi, giữ nguyên trạng thái tu luyện.

Khác với những hài cốt kia, đã trải qua nhiều năm như vậy mà xác khô này vẫn giữ được tư thái vô cùng vẹn toàn, thậm chí còn có thể phân biệt được dung mạo xác khô!

Rất nhanh, một cảnh khiến cho người ta nghẹn họng trơ mắt ra nhìn đã xảy ra.

Mọi người chỉ thấy Vân Lạc khẽ vươn tay, ôm lấy bộ xác khô kia, nhẹ nói: “Ta tìm được ngươi rồi…”

“Nàng đang làm gì đó?” La Chinh nhìn chằm chằm vào Vân Lạc hỏi.

Huân lạnh lùng nhìn Vân Lạc nói: “Nếu như ta đoán không lầm, đó là Giới Chủ Chính Dương Giới của Nhân tộc các ngươi, cũng là ca ca của Vân Lạc”

“Thì ra ca ca của Vân Lạc đã ra đi như thế” La Chinh gật gật đầu.

Nghe cuộc nói chuyện của Huân và La Chinh, ánh mắt đám Mông Xung và Lăng Yên lóe lên.

Nhân vật Giới Chủ của giới khác… đối với bọn họ mà nói quá mức xa xôi.

Một vài nhân vật lớn ở Thượng Giới cũng rất khó liếc mắt xuống đại lục Hải Thần.

Chẳng qua, nếu xác khô này là cường giả Giới Chủ, thế mà hắn lại bỏ mạng ở nơi đây, vậy những di vật còn lưu lại phải kinh người cỡ nào?

Nghĩ tới đây, ánh mắt Mông Xung lập tức hừng hực lên!

Tuy bọn họ hiểu rõ mình rất khó ra khỏi đây, nhưng mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên*, ngộ nhỡ có thể ra khỏi đây mà lại bỏ qua cơ duyên này thì chẳng phải sẽ hối hận cả đời sao?

*Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên: tính toán do mình, nhưng việc thành hay không là do trời.

Nghĩ tới đây, Mông Xung bước ra, tiến thẳng về phía hố to.

Mà đúng lúc này, Vân Lạc lại đang gỡ một cái vòng tay ra khỏi xác khô kia, trên vòng tay có hình một con vân tước (chim sơn ca) màu vàng.

“Vòng tay tu di?” Luyện khí sư có thể chế tạo không gian tu di thành bất cứ hình dạng gì, có thể là chiếc nhẫn, cũng có thể là vòng tay.

Vẻ mặt Mông Xung khẽ động, lập tức muốn đưa tay đoạt lấy, Vân Lạc lại quay đầu lại nói: “Nếu muốn rời khỏi sương mù thì ta khuyên ngươi đừng nên thử”

Lúc này mọi người cũng đi xuống hố hài cốt to này, Mông Xung đã muốn ra tay, đương nhiên đám Lăng Yên bắt đầu phòng bị.

Dù sao thì Vân Lạc cũng là nhân loại.

Nghe được lời Vân Lạc nói, khóe mắt mọi người lập tức giật giật.

Mông Xung trầm giọng hỏi: “Ý của ngươi là, ngươi có cách đi khỏi sương mù này rồi?”

Vân Lạc không trả lời gã mà mặt không cảm xúc, cất kỹ cái vòng tay kia, sau đó lấy một lá bùa màu vàng ra khỏi nhẫn tu di của mình, nhẹ nhàng dán trên ngực thi thể.

Nàng vỗ nhẹ một cái, bộ xác khô kia bỗng nhiên mở hai mắt ra!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 13 giờ trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 1 ngày trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box